>

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

Ông Ánh còn… Ngán Tui!!! - Nghịch Nhĩ

 
Ông Ánh còn… Ngán Tui!!!

Nghịch Nhĩ
 
~~~oo0oo~~~


Thưa vâng, Ông Ánh trên tựa bài viết đúng là Ông Nguyễn Huy Ánh cựu Tư-lệnh Sư-đoàn 4 KQ, một vị Tướng lỗi lạc, mà hồi đó có lúc còn phải… ngán tui đấy!
Chuyện thật như thế nào, nói theo kiểu truyện Tàu, xin xem hồi sau sẽ rõ… còn bây giờ thì…:

Dường như người Việt (miền Nam) mình trước kia ít khi chịu khen ai, hay vinh danh ai, dù đó thực sự là những người anh hùng tài giỏi khi họ còn đang sống, đang tại chức lắm; đợi chờ chết rồi mới thấy tiếc rẻ, mới khen, mới đề cao!; có thể vì lòng đố kỵ, có thể vì sợ mang tiếng là kẻ xum xoe, nịnh bợ chăng?

Tôi còn nhớ trong quân đội VNCH dạo ấy có biết bao nhiêu vị Tướng, thế mà có mấy ai được báo chí, truyền thanh, truyền hình đề cao vinh danh ? Phải chăng đó là một khuyết điểm của mình? Nếu có, ít ra cũng làm cho binh sĩ, dân chúng lên tinh thần khi được một ông Sư Đoàn Trưởng… như thế… như thế chỉ huy và trấn giữ vùng mình chứ!! Nói nào cho ngay… Ừ mình cũng có đấy, sau trận An Lộc ông Nguyễn Văn Hưng có được vài số báo nói đến!! Rồi báo Tiền Tuyến hay Diều Hâu (?) có đề cao bốn vị: nhất Thắng, nhì Chinh, tam Thanh, tứ Trưởng là Tướng… “Sạch”. Trời đất! làm Tướng mà chỉ được khen “sạch” là đủ sao?! Còn cái điểm chánh yếu là cầm quân trước trận tiền sao không thấy nói tới, chẳng lẽ... “nhất tướng công thành” mà không đánh được vài trận nào ngoạn mục à? Còn Tướng Lê Minh Đảo vừa sáng lên ở mặt trân Xuân Lộc, rồi cũng bị chìm theo vận nước…!

Nghĩ tới nghĩ lui thấy mình yếu thật; trong khi ấy bên địch, trong quân đội thì có chính trị viên từ trung, đại đội trở lên để theo dõi, đôn đốc nâng cao tinh thần bộ đội… ngoài ra họ còn có thêm cái đám binh (địch) vận, dân vận (trí thức, sinh viên học sinh…) …v.v… để lôi kéo, mua chuộc nữa; đánh ta mọi mặt như thế; nên ta… mệt là phải!!!

Bạn ơi! Đó là chuyện cũ, còn nay thì 32 năm đã qua rồi, mà con cháu của chú Hồ vẫn kiên trì… không mệt mỏi tuyên truyền, nhiều lúc vẻ vời để tự đề cao xưng hùng mọi lúc mọi nơi nghe phát mệt; nói theo kiểu văn chương… hiện đại của bọn chúng, thì… “cái đéo” gì cũng ca được; nghe muốn ói!!! Tôi không có thèm nói thêm đâu, nầy nhé:

- Chuyện dũng sĩ tí hon Lê văn Tám tẩm xăng vào người, châm lửa, rồi chạy… u vô đốt kho đạn, hay kho xăng gì đó bên Thị Nghè là xưa rồi, bỏ đi Tám! Mấy năm qua mấy tay “Cách mạng lão thành” tìm tên tuổi và gốc gác của anh hùng… nhóc nầy để phong thánh; rồi tự đi đến kết luận là: Hổng có!!!
- Rồi câu chuyện kể cái… dũng của “cháu ngoan Bác Hồ” nầy mới dễ nể chứ: Có hai em bé chiều chiều đùa giỡn trên bờ đê sông Hồng, bỗng hai em thấy có một lỗ rò rỉ của bờ đê phía nước chảy cuồn cuộn, với một tinh thần cảnh giác và nhận thức cao độ, nếu để vậy đê sẽ bị xoáy mòn và đê vỡ; nên một em bèn nằm dài xuống bờ đê đầu cuối xuống nhìn rõ cái… lỗ và lấy ngón tay bịt lại. Còn em kia chạy về thông báo cho dân làng biết! Đến khi bà con làng xóm chạy ra cưú đê thì thấy em nầy chết ngộp đúng vị thế ấy, … cái ngón tay vẫn còn đang… ém lỗ!

Mấy cháu nho-nhỏ thoạt nghe qua thấy nể quá đi chứ, hãy tưởng như cái bồn chứa bằng xi-măng đang cho nước chảy vào, bị một lỗ mọt nên em phải chồm xuống để lấy ngón tay bịt lỗ lại; trong khi đó nước cứ chảy vào từ từ dâng lên và em cứ… uống nước thoải mái tới chết thôi; chứ ngón tay vẫn… ém lỗ không rời!!!. Có lý quá mà!

Còn mấy người lớn hiểu chuyện lại cười thầm trong bụng: chắc “cháu ngoan” nầy được bác yêu cho lên chơi phủ chủ tịch (nhà sàn) đến giờ nghỉ trưa cháu quanh quẩn bên ngoài và vô tình nhìn qua khe vách nứa thấy bác Hồ đang dùng ngón tay mò tìm… ém lỗ bà Nông thị Xuân nên cháu cứ in trí và noi gương theo chứ gì !!!

Nhưng mà mấy cái chuyện đó thuộc loại xưa rồi… Diễm! Cái chuyện nầy mới ràng ràng có in trên tờ nhựt trình Tuổi Trẻ ngày 16 /06/2007 trong đề mục “kể về Bác Hồ”, ở hội thi, có giải thưởng như sau:

“… (nguyên văn) Một trong những thí sinh cao tuổi nhất, là thiếu tướng Nguyễn Văn Ninh nguyên phó cục trưởng Cục tác chiến Bộ TổngTham Mưu, 77 tuổi, kể câu chuyện xúc động về Bác Hồ mà ông được trực tiếp chứng kiến vào mùa hè năm 1967, khi Mỹ ném bom phá hoại miền Bắc. Bác thương những chiến sĩ phòng không trực chiến mà không có đủ nước uống nên đã tặng toàn bộ số tiền tiết kiệm 25.000 đồng (tương đương 60 lượng vàng) cho Tổng cục hậu cần mua nước uống làm quà cho chiến sĩ phòng không. Thiếu tướng Ninh lúc ấy đang là Tiểu-đoàn-trưởng tên lửa phòng không, đã được uống nước từ số tiền tiết kiệm của Bác Hồ giữa cái nóng 41 độ C và cảm thấy vô cùng xúc động trước tấm lòng của Bác”.

Đấy ai muốn tin thì cứ tin và ai chưa hề biết Việt Cộng là gì thì cũng nên tin... thử một lần cho biết!! Còn tôi cho rằng: Gớm cho ông phó Cục, như vậy mà cũng ráng… “ngoéo” vô khen cho được mới tài...! Nếu gặp ông “Bãi trưởng” (thì lớn hơn Cục là Bãi chứ gì nữa!) thì tình tiết có phần hấp dẫn hơn... như: các đồng chí và đồng bào biết không?, có hôm nọ Bác đang đứng chuyện trò với một ổ phòng không thì bọn giặc Mỹ bay đến bỏ bom, Bác vẫn gan lì ngồi tại đó để động viên các đồng chí đội phòng không đang bắn chống trả, đến khi bọn Mỹ hoảng sợ bỏ chạy hết thì lúc ấy bác mới phát hiện ra là mình bị… chột bụng mà trong lúc khẩn trương phải ở tại đấy cho bộ đội lên tinh thần, nên… “mọi thứ” nó vãi ra trong quần…! mà thưa các đồng chí và đồng bào, quả Bác là bậc thánh nên tôi… chỉ ngửi thoang thoảng một mùi thơm thôi quý vị ạ!!

Rồi nay mai đến mấy bà cụ còn sẽ nghe: - “Mẹ biết không, đồng chí ấy là dũng sĩ, anh hùng lắm, trước kia ở trong binh đoàn đặc công, một mình bò vào đồn địch giết được 5 , 6 tên giặc và cả chục tên đồng bọn tay là sai đàn bà, con nít; chẳng may đồng chí ấy bị một tên địch “hèn nhát” bắn trúng vào đầu; nhưng mẹ biết không… đồng chí ấy vẫn anh dũng, hiên ngang… nằm chết tại đấy, chứ không thèm chạy đi nửa bước nữa đấy!”
Y chang kiểu như lời một anh bộ đội người thiểu số từng tuyên bố trước đám tù: “Lói cái gì miễn có nợi cho Đảng và Nhà lước nà tôi lói, dù lói náo cũng được!!”
Biết mà:
 
Chúng mầy mở miệng cứ xưng hùng
Ong-ỏng ngày đêm riết phát khùng!
Kho đạn là nơi bây được... đẻ
Nên giờ mặc sức… nổ lung tung!


Vài chuyện mào đầu ở trên coi như vài món ăn chơi, lai rai. Đa phần dựa vào chuyện thật, tôi cho thêm chút gia vị cho nó cay cay để dễ bắt trớn ấy mà …

Bây giờ đã đến lúc chúng ta cũng cần ghi lại những sự thật, người thật việc thật cho những thế hệ mai sau thấy rằng người VN, tuỳ theo vận nước có lúc thịnh suy, nhưng anh-hùng, hào-kiệt thời nào cũng có...!
Và sống bên Mỹ nầy, nhận ra được cái hay, cái thực tiễn của người Mỹ nên tư duy của mình có thay đổi và như quý vị thấy bây giờ mới có những buổi vinh danh hoặc nhớ ơn những người còn đang sống: những khoa học gia, văn sĩ, nhạc sĩ, những nhân vật nổi tiếng có đóng góp và giúp ích cho cộng đồng.. .v.v... đặc biệt ngày Mẹ, Cha… được ghi trong lịch để mà nhớ nữa đó!!

Thôi thì như vậy cũng là hay, cũng là tiến bộ; dù hơi trễ nhưng có vẫn hơn!! Theo khuynh huớng đó tôi xin viết ra đây những nhân vật trong Quân chủng KQ mà tôi rất kính nể; tiếc thay cả ba đã không còn tại thế, nhưng những việc làm của nhũng vị ấy sao tôi cứ nhớ mãi… và trong ý thức, trong lòng cứ thôi thúc tôi phải viết ra:

1/Anh hùng bị lãng quên:

Dưới thời Tổng Thống Ngô đình Diệm cho trưng bày một chiếc máy bay ở ngoài Sài Gòn cho dân chúng coi. Anh là một Hạ sĩ quan của KQ đứng bảo vệ và trông coi khu đó! Bọn khủng bố Việt Cộng đã ném lựu đạn vào trong lúc dân chúng đông đảo đang bu quanh chiếc phi cơ, kết quả lựu đạn nổ và anh đã hy sinh!!! Nếu nghe đến đây thì một quân nhân chết trong lúc thi hành công vụ là chuyện thường tình của người... khoác áo chinh y, chưa thấy được hết cái ý nghĩa của chữ “hy sinh” và “anh hùng”!! Suy nghĩ một xí và xét lại đi: - Trong tình huống xảy ra như thế, với một phản xạ tự nhiên của con người bình thường khi thấy quả lựu đạn sắp nổ thì nằm sát đất ngay, có thể không chết, nếu bình tỉnh hơn thì lẹ làng chụp quả lựu đạn ném ra xa… ; còn Anh ấy đã có dòng máu anh hùng trong huyết quản nên trong thoáng nghĩ suy anh đã nhào vô nằm đè trên quả lựu đạn, để trọn tấm thân anh chịu sức công phá của quả đạn, tránh sự sát hại lớn lao cho đồng bào! Đúng là anh dành lấy cái chết cho người dân hiền hoà, vô tội sống!!

Vì sự an nguy của người khác; không một chút đắn đo thiệt hơn, dám đem cả mạng sống của mình để bao che, bảo vệ; như vậy chưa đủ gọi là anh hùng để người đời nhắc nhở và ghi tạc sao?!! Tiếc rằng thuở ấy mẩu tin gây xúc động và xôn xao trong dân chúng, tôi không nhớ tên vị anh hùng và ngày giờ chính xác!!

Rất may khi tôi đăng bài viết nầy thì nhận được một email trong nước gửi qua; xin giử nguyên vẹn và đăng tiếp theo đây để chứng minh chuyện kể trên:

'''Thưa các chiến hữu

Năm 1962 Tổng thống Ngô Đình Diệm của chúng ta đã truy thăng cấp bậc Thiếu Úy, và truy tặng BẢO QUỐC HUÂN CHƯƠNG cho Trung Sĩ NGUYỄN BỘI NGỌC, đơn vị Phi đạo 211, căn cứ Không Quân Tân Sơn Nhất.

Sự kiện truy thăng năm cấp cho một quân nhân là một sự kiện có một không hai, vì hành động của NGUYỄN BỘI NGỌC sáng ngày Quốc Khánh 26 tháng 10 năm 1962 trước Tòa Đô Sảnh Saigon là một hành động xưa nay chưa bao giờ xẩy ra trên toàn thế giới: Anh đang đứng thuyết trình giới thiệu chiếc trực thăng H34 cho đồng bào tầng tầng lớp lớp xung quanh anh và chiếc trực thăng, thình linh một tên cộng phỉ trà trộn trong đồng bào tung một quả lựu đạn vào anh, quả lựu đạn rớt xuống đất sát chân anh, anh bình tĩnh cúi xuống nhặt lên, quả lựu đạn đã bung kíp anh chỉ còn thì giờ để ném quả lựu đạn đi càng xa càng tốt. Nhưng anh NGỌC đã không làm thế ,vì xung quanh toàn người là người, ném như vậy anh sẽ thoát hiểm, nhưng đồng bào anh, gồm cả già trẻ nam nữ, trẻ con sẽ thương vong vô số, anh bèn nhẩy lên chiếc H34, ôm quả lựu đạn gọn ghẽ vào bụng khi nằm úp sấp xuống sàn tầu... Anh ra đi một mình để cứu mạng vô số đồng bào anh khỏi bọn khủng bố của bọn cộng phỉ khát máu.

Rồi nhiều đổi thay đem bất hạnh đến cho dân tộc, năm sau đó, Tổng Thống Diệm của chúng ta cũng không còn, chuyện ANH HÙNG NGUYỄN BỘI NGỌC vô tình bị chìm vào quên lãng, nhưng chúng tôi, những đồng ngũ cùng đơn vị của anh thì chưa bao giờ quên được.

Chúng tôi gửi chuyện này đến các chiến hữu vì tin tưởng các chiến hữu tại quốc ngoại với đầy đủ phương tiện truyền thông đứng đắn phối hợp với báo Saigon Nhỏ sẽ làm sống lại tinh thần Chiến Đấu Anh Dũng Vì Dân Quên Mình mà chỉ có QUÂN LỰC VIÊT NAM CỘNG HÒA chúng ta mới có, được vậy sự hi sinh vệ quốc của NGUYỄN BỘI NGỌC mới không bị bỏ quên.""

2./ Ông Tướng Nguyễn ngọc Loan:


Nhìn qua vóc dáng của Ông Loan thì ông cũng cao ráo, còn gọi là có đẹp trai, hấp dẫn, oai phong hay không thì, theo tôi, ông cũng… “thường thường bậc trung”, lúc còn làm Tư lệnh phó KQ, khi đến dự party của các PĐ tổ chức, ông thường mặc bộ trây- di lè phè bỏ ngoài, chân mang dép nhật (bây giờ là dép lào), trước mặt thường có chai la de loại lớn (bia cao )…
Tôi nhớ lúc Ông qua làm Giám Đốc An ninh quân đội, năm 1965 tôi có dịp lái Trực Thăng H34 chở Ông đi ra Hàm Tân, khi vào dinh Tỉnh Trưởng thì có điện thoại từ Trung Ương gọi ra, đầu dây bên kia nói gì tôi không rõ, chỉ nghe ông trả lời:

- Em đang bận ra thăm… “sức khoẻ” ông Tỉnh Trưởng một chút rồi về!
Nghe thế ông Tỉnh trưởng cười cười nhìn Ông có vẻ hơi “nhột”, bởi cái gì mà dính líu đến An Ninh là phiền hà lắm. Cỡ hai giờ sau phi hành đoàn theo đoàn xe ông ra về . Tụi tôi lên đề máy con- trâu- già H34, hai ba lần mà nó không nổ, mà thưa quý bạn, nhớ cho nếu đề hoài cở 5, 6 lần là Battery à plat, hết hơi bình còn chết dỡ nữa, nên phải nghỉ một chút cho không ngộp xăng rồi đề lại. Ông Loan còn đứng dưới đất kêu lên “chọc quê”:
- Ê, tụi bây phải cần tao dán mấy tờ giấy $ 500 lên đây nó mới nổ chắc!!

Chưa chi mà Ổng thấy cái… “Tẩy” hết trơn!! Sẵn đây khai luôn cho quý anh các ngành khác biết, dân Trực Thăng chở VIP bên dân sự thường là được… “ăn theo” mấy Ông Bự lắm; khi về lại có thêm được bao thư lì xì, có nhiều lúc rất là hậu hĩnh, nếu gặp được mấy ông “Phụ tá đặc biệt”...! Tất cả những cái đó là tuỳ lòng… hảo tâm, góp… “công đức” của chư vị ấy, chứ anh em Trực Thăng không có mặt mũi nào đi xin xỏ hay vòi-vĩnh à nghe!! Cũng may chiếc trực thăng nghe thế, nó sợ làm bẻ mặt mấy bác tài, nên đề máy lại lần nữa là nó chịu nổ…

Một lần thứ nhì, lúc Ông Loan làm Tổng Giám Đốc Cảnh Sát, tôi có chở Ông đi xuống Ty Cảnh Sát Mỷ tho,Bến Tre trong những ngày cận tết năm Mậu Thân, sở dĩ tôi nhớ vậy vì ông có nói mở đầu trước quan quân Cảnh Sát: Năm nay là năm Mậu… xì , nên không có lì xì gì hết…

Qua vài kỷ niệm trên thì cũng thường tình , nhạt nhẻo đâu có gì đáng nói và nếu cuộc đời bình thản như vậy thì sao rõ mặt anh hào? làm sao lộ những điểm để tôi thấy kính nể, khâm phục vị Tướng nầy được.
Có thể cái nhận thức của tôi còn nông cạn, tầm nhìn hạn hẹp, nhận xét chưa sắc bén và phiến diện; nên không tạo được sự đồng thuận ở một số người… nhưng tôi thấy nổi bật nhất trong đời binh nghiệp của Ông qua 2 sự việc dưới đây:

A - Biến động miền Trung:
Hãy để chuyện chính trị qua một bên không bàn đến phía nào sai trái trong thời gian đó, mà chỉ xét về Ông Loan trong vụ nầy:

Tình hình miền Trung lúc ấy thật là phức tạp, hỗn lọan Phật giáo thì đem bàn thờ xuống đường, quân đội thì chia rẻ, có cả một lực lượng khá đông quân sĩ có cấp chỉ huy, đứng về phe chống đối chánh quyền Trung Ương, kèm theo trong bóng tối có sự thao túng giật giây của bọn Cộng Sản…! Nghe nói Trung Ương có đưa một vài vị Tướng bên Bộ-binh ra để dẹp loạn, mà không biết lý do gì mấy ngày sau đó vẫn nguyên trạng và có mòi trầm trọng hơn… Giờ chót Ông Loan được cử ra dẹp loạn!! Kết quả sóng tan, biển lặng!!

Tôi nể phục Ông Loan ở chỗ là:

- Một Sĩ Quan cao cấp KQ, một Sĩ quan chuyên ngành có bao giờ điều binh khiển tướng cỡ cấp Trung đoàn, trực tiếp ra trận đâu mà ông làm nên việc?? ngược lại trong khi các vị khác đã là cấp Tướng mà làm không xong vụ nầy!!
- Ông có một cái nhìn tổng quát và nhận biết đâu là yếu điểm của nhóm phản loạn, đâu mới thực sự là đầu nảo điều khiển vụ nầy, nên vạch ra một kế hoạch hành động hữu hiệu!
- Về mặt chiến thuật, ông biết phải móc nối ai và đơn vị nào để làm hậu thuẩn và ông biết chọn, tin dùng người có khả năng để kết hợp và phụ giúp ông trong vụ nầy!!

Mới nghe qua thấy đơn giản, nhưng thực sự những vị Tướng tài mới có được cái nhản quan và đầu óc ấy mà thôi! Không dễ!! Đó là vụ việc thứ nhất tôi nể phục ông, còn vụ thứ hai:

B./ Vụ Tướng Loan “bụp”tên đặc công bảy Lốp:

@ Trong chúng ta chắc ai cũng biết vụ Tướng Loan bụp tên VC Bảy Lốp trong năm Mậu Thân nên tôi xin miển tường trình! Chính vụ nầy với bức hình do Adams (?) chụp mà người thì nên danh, được giải thưởng cao quí của báo chí, còn người thì mang tai tiếng và thân bại danh liệt!!!

Về mặt nghề nghiệp thì Ông phóng viên ấy không có gì đáng trách mà còn trái lại; và tấm hình đó cũng là cơ hội bằng vàng cho đám truyền thông thân Cộng đã kích Ông và chế độ VNCH --- (tôi không muốn dùng từ phản chiến, không đúng).

Nhưng cũng chính nó mà tôi lại càng thương mến, cảm phục kính nể Tướng Loan hơn; đồng thời mang thêm nổi uất hận.. .mãi đến nay xin được tỏ bày:

- Phải nói thẳng rằng ở ngoài mặt trận khi bắt được địch quân (không phải là hàng binh), cả quan và quân bên Bộ Binh “rửa cẳng” bọn nó là chuyện thường tình, lý do họ đang nổi nóng vì thằng bạn vừa mới trúng đạn chết tươi sau khi vừa ăn chung bịch gạo sấy với hộp thịt ba lát không lâu; hoặc họ nói giam giữ nó làm gì tốn cơm, nuôi ăn cho mập, khi thả ra lại ôm súng bắn lại ta nữa!!

Còn bên KQ dù anh có thả một quả bom tan xác cả chục tên giặc, hoặc mấy anh gunship có xịt rocket và xả súng mini gun giết hàng loạt quân địch đi nữa, nhưng tôi dám chắc rằng không có anh KQ nào có gan mà chỉa ru- lô vào đầu tên VC bóp cò như Ông Loan đâu! Đó là điểm đầu tiên khác biệt mà tôi nể Ông Loan (xin nhấn mạnh lại , đó là thời trước 75 , chứ còn bây giờ khi đã thấy được cái tàn độc của VC đối với dân chúng ra sao rồi, và ai đã có thêm “ân oán” nữa, thì đâu cần đợi súng đạn làm chi lâu lắc; búa, xẻng… dùng ngay để “dứt điểm” cũng gọn, thật dễ dàng!)

@@ Không cần phải là một nhà tâm lý học, ta cũng thấy ngay sự phẩn nộ ấy bắt nguồn từ tấm lòng, tình thương yêu của ông với thuộc cấp, một sĩ quan cảnh sát và toàn gia đình vừa bị chính tên đặc công bảy Lốp sát hại.
Ông Loan hành động theo cảm xúc chân thành phát xuất từ con tim chứ không đắn đo suy nghĩ cái hậu quả dưới ống kính của đám ký giả đang bu theo! Dĩ nhiên là ông hiểu chứ! Nhưng tình thương và tấm lòng của ông đối với thuộc cấp đã lấn át tất cả. Nên Ông cũng không cần cân nhắc cái thiệt hơn, lợi hại cho danh tiếng và bản thân Ông.

Tướng Loan cũng không phải là con người nham hiểm, độc ác. Nếu là người thâm trầm hiểm độc thì giải quyết như vầy chắc được khen, nghĩa là không vội gì giết tên đặc công khát máu nầy ngay, mà phải đích thân chứng kiến lại tấn tuồng, nó mới… “đã nư ” chứ .! Phải ngồi trên ghế nệm da đàng hoàng, tay cầm ly rượu mạnh nhâm nhi, miệng ngậm xi gà nhả khói… đợi chờ, chờ bắt mang về cả vợ và mấy đứa con hắn đang sinh sống tại vùng Phú Lâm chứ đâu; rồi bắt buộc hắn phải đích thân, chính tay hắn giết vợ và con hắn, như kiểu hắn đã sát hại toàn gia của anh Sĩ quan Cảnh-sát ; để cho hắn thấy cái đau khổ của người vô tội như thế nào, rồi hắn mới được chết!!

Bởi vậy mới thấy quân dân miền Nam hành xử quá bộc trực ngay thẳng, nặng về cảm xúc đầy ắp tính nhân bản; khác hẳn tư tưởng và đường hướng có kế hoạch sẵn của con người VC mà chúng ta nghe ra rả trên đài phát thanh:

- Một trong những lời bác Hồ dạy: - Phải “cương quyết” với kẻ thù! Quyết liệt và đẹp đẽ thay chữ cương quyết nhưng cũng ghê rợn thay cái ý nghĩa ẩn tàng của chữ nầy!!!

@@@ Thuộc cấp mà thấy được sự yêu thương chí tình, hết lòng của cấp chỉ huy không bằng “đầu môi chót lưỡi ”, màu mè; thì đáp lại họ có sá gì gian khổ, hy sinh chứ!

Nếu vị Tướng mà biết tiếc từng mạng sống của mỗi người lính thì họ sẽ không bao giờ thí quân, không bao giờ muốn đạt mục tiêu với bất cứ giá nào để được danh tiếng trên hàng đống xác thân của binh sĩ mình!

Chỉ bao nhiêu điểm trên cũng lộ ra cái phẩm chất và bản lãnh, đáng nể phục vị Tướng nầy; dâu phải ai cũng có được đâu!

@@@@ Dư luận dạo ấy hay nói đúng ra là giới truyền thông gây trong tôi sự bực tức và niềm uất hận không nguôi! Đám ký giả ngoại quốc thuộc loại có tên tuổi mà thân Cộng bu nhau đã kích ông Loan và chế độ ta, trong khi đó các phóng viên ký giả miền Nam thì im lặng khó hiểu!

Tôi xin mở ngoặc nói về chữ “phản chiến” mà bọn ký giả thân Cộng xử dụng và tự nhận!! Một danh từ mỹ miều!! Đúng là chúng khôn ngoan và xỏ lá hết sức; cho nên đến tận ngày nay hễ nói đến Phản chiến là thiên hạ nghĩ ngay đến bọn chúng, chứ họ không gọi bọn chúng là Thiên tả hay thân Cộng! Tôi thấy không đúng!! Như vậy nếu đả kích hay chống bọn đó hoá ra mình là người Hiếu chiến sao?! Nhìn lại chiến cuộc VN thì ai gây ra chiến tranh?? Đâu phải Mỹ! Mỹ chỉ vào phụ giúp ta sau nầy thôi, chứ nguyên thuỷ là do CS Bắc Việt mà! Như vậy quân dân Miền Nam là người Phản Chiến mới đúng, mới chính xác, mới thuận ngôn chứ! Xin tạm đóng ngoặc lại.

Trở lại vụ Tướng Loan, đám ký giả không phải là dân VN không có được cái tình cảm, thấm thía được nổi khổ đau của miền Nam, họ không nằm trong chăn làm sao biết được chăn có rận?? Nên họ cóc cần biết gì hơn là chỉ dựa vào bức hình và theo sách vở Hiến Chương Liên Hiệp Quốc để mà nhục mạ phía ta mà thôi!!

Nhìn lại, tìm xem các ký giả quốc gia miền Nam ở đâu mà không thấy một bài để bênh vực, hay phân tích cái lý, cái tình ở đây?? Chẳng lẽ trong nền báo chí Miền Nam đã bị VC trà trộn vào quá đông, đủ khả năng điều hành và lủng đọan, chỉ đạo khoá mồm khoá tay hết rồi sao??

Hay chư vị cũng có nhận thức và lý lẽ quá cao siêu nên mới im lặng đồng tình với bọn thân Cộng??

Hoặc giả quý vị cảm thấy... “khớp” trước những ký giả “lớn” có tên tuổi của ngoại quốc; nên bị… đớ lưỡi, cóng tay không viết nên lời??!

Còn tăm hơi của quý vị ký giả lảo thành, những nhà bình luận và những chính khách đã từng lừng- lẫy, dạn- dày trên trường văn trận bút đâu rồi?

Sao quý vị không lấy cái thành tích thảm sát tập thể Tết Mậu thân ở miền Trung có sự đồng ý và chỉ đạo của đám chóp bu VC, một bằng chứng còn ràng ràng ra dấy, cũng đủ để… “đập vào mặt” bọn chúng chứ cần gì phải trích dẫn “ những ý , những lời” bằng tiếng Tây tiếng U của nhà văn hay ký giả ngoại quốc ; cho ra vẻ thông thái như thường thấy làm chi cho mệt vậy !!!

Thật lạ lùng tôi cứ hỏi: Vì sao?? vì sao??

Sau nầy tôi lợm giọng khi thấy mấy ông “nhà báo” có sáng kiến là lập ra nhóm…“ký giả ăn mày” nữa chứ! Đúng là vận nước suy tàn nên quỷ vương dậy! Một số khá đông trong nhóm nầy mặc áo rách rưới, cầm gậy ăn mày mặt tươi cười khoa trương thanh thế lắm mà; thế lúc trước không có một sáng kiến nào để phản-biện lại đám ký giả ngoại quốc thân Cộng sao? Chẳng lẽ Cộng Sản len lỏi vào báo giới mà đông đến thế à??? À thì lòi mặt ra là công cụ của bọn Cộng hết. Ai cũng nhìn thấy quý vị đã góp một bàn tay xô Chính quyền miền Nam sớm sụp đỗ đấy!!

Không biết khi đi “tù cải tạo” , trong tờ tự kiểm quý vị có kể và khoe công trạng là: << dù sống và ăn cơm trong chề độ đó chứ… chúng em không hề làm gì có lợi cho chúng cả, dù một chút nhỏ nhoi ; trái lại chúng em đã ngầm tham gia Cách mạng như trong vụ…, trong vụ…>>

Viết đến đây nếu anh linh của ông Tướng có đọc thấy và hỏi: “ - Thế thì lúc đó sao mi không viết ra mà mãi đến bây giờ mới nói - thánh, nói- tuớng hử??” Xin thưa lúc ấy tay chân tôi quen cầm cần lái, bóp cò chứ đâu được cầm viết; hơn nữa nếu có viết chắc gì báo nào chịu đăng đâu Ông!

Thật buồn, ngậm ngùi, và thấu hiểu nổi cô đơn trong một dũng Tướng!!

Mãi đến gần đây khi Ông lánh xa trần thế mới thấy có một bài viết của nhà văn Phạm Phong Dinh với tựa: Một con Sói già cô đơn (?) . Có muộn màng nhưng chắc Ông Loan ấm lòng vì có người hiểu Ông!!

Tôi, một thuộc cấp KQ hàng hậu bối, xin đốt nén hương lòng tưởng nhớ đến Ông và thầm mong Ông vẫn còn niềm tin yêu và hãnh diện nơi hàng thuộc cấp KQ của Ông, xin nhấn mạnh chỉ hàng thuộc cấp KQ của Ông thôi nhé, còn cấp cao hơn tôi không biết và nói đến!!

(Ông bị địch bắn trọng thương trên cầu Phan thanh Giản trong đợt tấn công lần nhì 5-5-1968. Ông được chở sang Úc chữa trị, nhưng vì công luận Úc phản đối, nên ông được chở sang bệnh viện Walter Reed Army Medical Center ở WASHINGTON DC, MỸ. Sau 75 qua Mỹ Ông cũng bị dư luận chống đối với sự đồng ý của sở di trú đòi trục xuất; nhưng nhờ Tổng Thống Jimmy Carter can thiệp và cho phép Ông được định cư và sống ở Springfield, bang Virginia, Hoa Kỳ; sinh sống bằng cách mở tiệm pizza tên là Les trois Continents.

Khi nhắc đến tấm hình oan nghiệt khi xưa , Tướng Loan không hề oán trách tác giả bức hình Eddie Adams mà còn an ủi Adams: “ông làm nhiệm vụ của ông ; tôi làm nhiệm vụ của tôi. Chỉ có thế thôi!”

Trong cuốn Bốn Tướng Đà Lạt của Lê Tử Hùng có kể lại vụ tướng Loan trả lại chiếc nhẫn kim cương cho một hoa kiều Hoa Hồng Hoả, ông nầy là một thương gia gốc Hoa lương thiện, nhưng đã trở thành nạn nhân của các tướng sau cuộc đảo chánh năm 1963 và dinh thự của ông ở ĐA LẠT bị một ông Tướng chiếm! Mãi đến khi Ông Loan chỉ huy ngành CS họ Hoa mới được minh oan và tiếp tục làm ăn. Khi ông Loan gặp nạn ra ngoại quốc chữa chân,, Hoa Hồng Hoả biết ông là người thanh liêm, gia cảnh thanh bạch nên đã trả ơn Ông Loan một chiếc nhẩn kim cương. Ông không biết Tướng Loan chữa trị bao lâu và cuộc sống khó khăn ra sao. Nhưng ngày trở về VN , tướng Loan đem trả chiếc nhẩn kim cương lại cho chủ cũ! Vợ chồng H.H.Hoả đã lạy khóc và ca tụng Ông Loan là bậc Thánh. – (Theo Tiến Sĩ Trần An Bài giảng sư Học viện CSQG )


3./ Ông Tướng Nguyễn Huy Ánh



Thực lòng mà nói tôi chỉ nghe lời khen hoặc sự thán phục của rất nhiều người, chứ tôi chưa hề nghe một lời nào than phiền hay chê bay Ông Ánh cả! Những bình phẩm ấy với tính cách truyền khẩu rất nhiều, nghĩa là trong lúc chuyện trò với nhau hể có việc gì dính líu đến Ông Ánh là họ khen Ông nào là đã làm như vậy… giải quyết như vậy… v.v…

Trong chương trình học Tham Mưu Trung Cấp KQ, học viên phải có hai bài viết: Một ngắn 1200 chữ; một dài 3000 chữ . Tôi có nghe một sĩ quan học viên có viết một bài mang tựa: Ông Nguyễn Huy ÁNH, Nhà lãnh đạo tài ba!! Xin nói rõ đó là chữ “lãnh đạo” chứ không là “chỉ huy” nha! Tôi không có đọc bài đó, nhưng tôi tin chắc tác giả có đủ chứng cớ xác thực, lý lẽ hùng hồn, nhận xét sắc bén mới dám viết một bài như thế trong lúc Ông còn tại chức và các chứng nhân cũng còn sờ sờ ra đấy!

Kính mong tác giả trên, tình cờ đọc qua đây, xin vui lòng phổ biến lại bài viết đó và những vị khác hãy kể ra những nét đặc sắc mà quý vị biết về Ông Ánh để cho mọi người thấy được đó là những tia hào quang của vì sao sáng chói nầy!

Phần tôi còn nhớ như in:-- Ông có nước da ngâm ngâm đen,có duyên ngầm , dáng người trung bình tầm thước, trầm tĩnh, ít nói nhưng hấp dẫn và thu hút người nghe! Mắt một mí, nói chuyện với người lạ ông thường nhìn hơi nghiêng và hơi... “nghinh” lên một tí! Bởi vậy lúc mới về Phi đoàn 211 (Thần Chuỳ) do Ông làm Chỉ Huy Trưởng PĐ tôi đùa, nói lén với mấy anh “ sĩ quan sữa” như tôi: Ông nầy mà đi ra đường, vô phòng trà hay tiệm kem mà nhìn người ta nghinh-nghinh như vậy là dễ có “oánh lộn” lắm nghe!!!

Người ta nói Ông lắm tài, mà thứ nào cũng bậc Sư cả!

-*** Ông thuộc hàng thiện xạ về súng Colt! Nghe kể Ông Phước (Nùng), tay thiện xạ đoạt giải Đông Nam Á (?) cũng phải nhìn nhận khi thấy Ông Ánh dùng Colt bắn trúng đầu con chim cu, không phải chó ngáp phải ruồi à! vì tiếp theo là những lon bia, sữa bò cũng bị tung lên sau mổi phát súng, như thế mới được xác nhận là thiện xạ chứ!

-*** Võ nghệ thuộc hàng cao thủ, thượng thừa; cả Bà Ánh cũng không phải tầm thường !(Lại) nghe kể lúc trẻ (chắc lúc Ông còn cấp Uý ) hai Ông Bà vào Hồ tắm Chi Lăng bên Gia Định, có mấy tên Cao bồi chọc ghẹo và ném nắp chai bia vào người, thật không ngờ với vóc dáng đào tơ liễu yếu mà một mình Bà đã ném 4, 5 tên du đảng xuống hồ tắm!!! Sau nầy khi Ông làm KĐT ở Bình Thuỷ sáng sớm hai Ông Bà đều ra sân Tennis tập kiễu vỏ gì mà trông rất nhẹ nhàng như rồng bay phượng múa vậy! Trong một bữa chủ toạ xem biểu diễn vỏ thuật Đại Hàn và Judo, Vovinam… có anh T N Đ đã có đệ nhị đẳng huyền đai Tai- won- đo biểu diễn sao đó, mà nghe Bà nói nhỏ bình phẩm: anh Đ có ham mê vỏ nghệ, nhưng mà thiếu căn cơ!

Còn Ông, lúc còn làm Chỉ huy trưởng Phi đoàn, cấm cờ bạc; mà mấy cha Sĩ quan và HSQ thường hay trốn vào phòng bỏ trống đánh bài, khi Ông đứng chận cửa là không có... ma nào dám chạy ra trốn tránh cả!!! rồi sau Ông có bắt nhân viên đơn vị chiều chiều ra học vỏ Thiếu Lâm do Ông dạy nữa, cũng vui!

Về sau (cũng) nghe Ông cùng học chung hay được Đ/tá Chức (bên Pháo, Bộ binh) truyền lại môn vỏ gì mà để mấy ngọn đèn cầy từ xa, đánh một phát hơi gió làm tắt phụt đèn và Ông để bàn tay trên thau nước vận công làm cho mặt nước chao lên, kiểu như “Đả ngưu cách không” trong truyện Kiếm Hiệp!

Đó là những gì tôi nghe từ những người đứng đắn, đáng tin cậy kể lại nên tui cũng ghi ra cho chư vị biết thôi, chứ tôi không có cái may chứng kiến tận mắt thì làm sao dám bảo đảm đúng 100% được , phải không ??

*** Về bay bổng Ông Ánh đúng là bậc sư trong nghề Trực Thăng. Lúc xưa khi bay huấn luyện để nâng cấp cho các hoa tiêu trong Phi Đoàn, ông thường dợt và dạy cho đám pilot học trò làm auto nhiều kiễu lắm (xin giải thích cho quý vị khác ngành biết, auto là nói tắt chữ autorotation là tự động quay, nghĩa là coi như máy tắt, máy bay rớt, hoa tiêu khéo léo điều khiển máy bay dựa vào cánh quạt còn đang quay làm sao mà đáp được trên mặt đất an toàn) nên auto coi như môn vỏ Trấn Sơn của dân Trực thăng, ngón nghề ruột để phòng thân! Trong buổi họp PĐ hằng tuần Ông thường nhắc nhở các anh em khi đi bay về, nên dợt làm auto vài cái cho nó quen, cho nó nhuần nhuyển!!! Riêng Ông hay dợt và làm cú auto như thế nầy: bay ở độ cao 500  600 feet (càng thấp càng khó) trên một miếng ruộng ô vuông, càng nhỏ càng tốt cho sự chính xác, đang bay cỡ 80 knots, giảm tốc độ lại còn 0 = Zero knot ngay trên miếng đất nhỏ ấy, rồi cúp ga coi như máy tắt, nhanh nhẹn chúi đầu lấy tốc độ, rồi flare cho máy bay đứng lại và rớt ngay chóc trên thẻo ruộng nhỏ ấy là ăn tiền! Thiệt là… hết sẩy, khi máy bay nằm trong tay Ông cứ êm ái nhẹ nhàng, dễ bảo như một cừu non!! Nếu pilot mà lão luyện trong việc nầy ; lúc đang bay độ cao vài ngàn bộ (hoặc cao hơn còn dễ, càng ngon nữa) trên một cánh rừng già, bị máy tắt, thì chỉ cần nhìn thấy một lổ nhỏ nào đó là pilot ấy có thể dư sức thảy lổ, nghĩa là đưa máy bay vô cái lỗ đó dù có… “bót” một chút cũng chả sao, và vẫn sống hùng sống mạnh như thường!!

Trên đây coi như những món... ăn chơi về Ông mà thôi! Chứ theo tôi đây mới là những… “ tinh anh lộ ra ngoài” của một vị Tướng!

Từ lúc còn là KĐT ở Bình Thuỷ, tôi để ý nhận thấy Ông Ánh thường giải quyết mọi chuyện dù nhỏ nhặt, đến nơi đến chốn. Theo lệ thường mỗi sáng Ông thường chủ toạ một buổi họp tại Liên Đoàn tác chiến, sau khi nghe báo cáo tình hình thời tiết và quân báo, kế đến là một sĩ quan của một phi đoàn nào đó lên nói một đề tài (có lẽ tập cho sĩ quan quen ăn nói trước đám đông?) và sau đó đưa ra một biện pháp giải quyết, hay thắc mắc đều được Ông giải đáp thoả đáng, hoặc chỉ thị cho phần sở liên hệ thi hành và Ông có theo dỏi kiểm tra giám sát đàng hoàng.

- Chỉ có Ông mới là cấp chỉ huy đầu tiên hiểu và lo vấn đề cơm nước cho Trực Thăng. Các anh bay fixed wing thường xong một phi vụ là về nhà , hoặc vô Câu lạc bộ ăn uống nghỉ ngơi. Còn hợp đoàn Trực thăng bay đổ quân hàng chục chiếc, có khi phải bay liên tục không nghỉ từ sáng đến chiều tối (hành quân trực thăng vận, diều hâu) và làm gì có đủ xe để chở 4 , 5 chục mạng ra phố ăn cơm; nên Ông có sáng kiến: C.L.B hằng ngày phải lo cơm nước cho vào gà-men, đến trưa có một chiếc tàu mang cơm đến cho đoàn đổ quân .Việc ấy giúp cho anh em Trực Thăng khỏi phải cơm hàng cháo chợ thất thường, có thời gian ăn uống nghỉ ngơi !

- Sau khi kiểm tra và tính tóan, Ông dám cam đoan, bảo đảm cung ứng đủ nhân viên đi hành quân , nên hằng tuần Ông có cho 1 tàu chở nhân viên “OFF ” được về Sài gòn thăm nhà và cứ tuần tự thay phiên như vậy
Phải nói thẳng rằng Ông là một cấp chỉ huy của KQ , thông cảm, có thấu hiểu đến việc làm của Trực thăng, biết nuôi, dưỡng và xử dụng quân!!

---Quý anh em bay fixed wing ít khi có va chạm với bộ binh, ngoại trừ việc thả bom trật, hoặc lầm vào quân bạn là bị kiện cáo lôi thôi... chứ còn Trực thăng làm việc chung đụng hằng ngày với quân bạn nên có… rất… rất nhiều cái phiền phức lắm, mà mấy Ông Bự bên Bộ binh coi Trực thăng như một công cụ chỉ biết “xài” mà thôi! Có vài vụ Ông Ánh khi hiểu rõ phải trái và phức tạp của vấn dề; dám đứng ra bảo vệ đàn em tận lực để khỏi bị mấy Ông Gộc đưa ra toà án mặt trận!!

Có một chuyện nho nhỏ mà tôi còn nhớ lúc Ông còn là Trung Tá KĐT 74CT , có vài lời than phiền của dân Trực Thăng đến tai Ông về việc phải bay ra sân vận động Cần Thơ nằm chờ , túc trực cho Ông Tướng Vùng từ sáng đến chiều có khi không bay, mà Phi hành đoàn cứ nằm ỳ trên tàu; đến trưa đi ăn mà cũng vội vàng, cũng ngán sợ rũi ro Ông Tư lệnh ra đi bay mà không có mặt ở đó là kẹt lắm…

Một hôm cũng phi vụ như vậy, Ông Ánh làm Trưởng phi cơ, còn tôi là Copilot , đem 1 UH ra sân vận động Cần Thơ nằm chờ, cỡ ½ giờ sau Ông Tướng Tư Lệnh Vùng ra, chúng tôi đứng nghiêm ở cửa máy bay chào Ông Tướng, viên Sĩ quan Tuỳ viên nói nhỏ với Ông Tướng là có Ông KĐT /KQ đi bay hôm nay. Ông Tướng chào lại, chỉ liếc mắt không nói gì và leo lên tàu , bay đến Cao Lãnh, Ông Tướng lên xe đón đi , mà không nghe để lại lời nào cho Phi hành đoàn biết phải chờ bao lâu, đến giờ nào…! Chúng tôi lại nằm chờ hơn 2 giờ sau mới chở Ông Tướng bay về Cần Thơ!

Sau đó Ông Ánh kết luận :

- Ông nầy quan liêu quá! và quyết định là khi nào Ông Tướng cần máy bay thì gọi xin theo thủ tục, lúc ấy PĐ mới cho thi thành phi vụ đó, chứ không có cái kiễu cung cấp một chiếc ra túc trự , ăn dầm nằm dề suốt ngày ngoài đó nữa!
Nhờ vậy mà tình trạng có cải thiện và được duyệt xét lại, và đó cũng là cái tiền đề mở đầu cho các Tư Lênh Vùng khác có được biệt phái riêng một Trực Thăng hằng ngày và các bác tài Trực Thăng được cư xử, đối đãi… “phải quấy” hơn!
Đó là vài điểm lặt vặt của Ông Ánh, thoạt nghe tưởng chừng như rất tầm thường, nhưng đó lại là một đặc tính cần có của vị Tướng, không xa rời cách biệt mà vui khổ trong cái vui khổ của lính! Lối hành xử và việc làm của Ông thấy khác hẳn với mấy Ông đã mang Sao rồi!

Mãi đến khi lên làm Sư Đoàn Trưởng, quân nhân mọi cấp từ thấp đến cao cũng không hề than phiền chê trách Ông gì hết, mà chỉ nghe khen và khen với kính nể thôi! Tài năng và bản lãnh nắm một Sư Đoàn phải ra sao mới được Mỹ tưởng thưởng một Huy chương cao quý vào bậc nhất năm 1969 chứ! Tóm lại, nhìn lên nhìn xuống, nhìn ra nhìn vào, so sánh các vì sao; tôi thấy Tướng Nguyễn Huy Ánh sáng chói và đáng nể phục về tư cách, đức độ và tài năng hơn cả!!
Đến đây chắc quý huynh đệ cũng nóng lòng sao thấy tôi cứ lòng vòng hoài, còn... “vụ… ngán tui” muốn chạy… làng sao đây??

Ờ .. ờ như vậy thì phải giáo đầu sơ vài hàng về chiếc máy bay H34 mới được vì nó là chứng nhân và có liên hệ vụ nầy. So ra giữa H34 và UH , thì phải nói bay H34 nó mệt hơn và hay, dở là ở cái tay ga! Cần tay ga nằm bên trái và vặn lên xuống giống như xe gắn máy vậy . Nó được chỉ trên cái đồng hồ RPM, gồm có 2 kim chỉ: engine RPM và Rotor RPM. Khi bay lên, xuống, hoặc đáp, chở nặng phải diều chỉnh lia lịa bằng cách vặn ga lên xuống và đè cần hoặc nhấc lên làm sao cho 2 kim RPM dính với nhau và nằm ở mức ấn định, để khỏi bị over boost (hư máy) hay over speed (hư rotor). Cho nên khi pilot bay chung với nhau; chỉ cần liếc nhìn vào cái đồng hồ nầy khi đáp hoặc chở nặng cất cánh là biết ông pilot đó hay, dở liền hà!

Nghe thấy đơn giản vậy, mà cũng tức cười là có một đàn anh, khi bay bình phi không biết đang mơ màng hay thả hồn thơ thẩn thế nào mà bị over boost (nghĩa là tay cứ nhè nhẹ nâng cần ga lên hoài, vượt quá manifold pressure [ =torque bên UH] cho phép, mà không màng để ý đến kim engine tuột xuống)…Kể ra thì hơi…..bị tệ thiệt đó!

Nhớ lại, tôi về trình diện PĐ 211 (H34) Thần Chuỳ đóng tại TSN, do Ông Thiếu tá Ánh là Chỉ huy Trưởng PĐ . Mấy tháng sau tôi được Ông Thầy Ánh bay huấn luyện, Ông ngồi ghế trái, tôi ghế phải và vùng huấn luyện ở Phú Lâm! Sau hơn một giờ bay tập đáp, cất cánh, làm auto ….vv.. về đáp tại parking Heliport.

Tắt máy bằng cách cúp ga, vặn tay ga về phía phải, đồng hồ RPM cho thấy 2 kim tách ra, kim engine RPM từ từ rớt xuống, máy nổ nhỏ ; còn kim Rotor Rpm cũng rớt xuống, cánh quạt quay chậm lại, cần hoà khí Mixture kéo về giữa vị trí Idle, chờ máy nổ về ở mức “ralenti” kéo mixture về “Off” , tắt điện là xong, cánh quạt còn trớn quay chậm... mặc kệ nó!

Ngay lúc chờ máy về ralenti đó, Ông Ánh xách nón bay, leo ra cửa để xuống còn tôi ngồi đó làm thủ tục tắt máy như lệ thường . Tôi nóng ruột muốn cho máy về ralenti cho lẹ thay vì vặn ga về phải một lần nữa; mà không biết “Ông bà” , “ Cô cậu” gì nhập , “hay bị … gì bắt” tôi lại vặn ngược ga về trái, máy rú lên!! Phải công nhận lẹ thiệt, nghe một cái rột đã thấy ông Ánh ngồi yên vào ghế, Ông Thầy la:

- Cái gì vậy??
- Dạ, bị lộn mép!
- Đừng lộn vậy chớ!

Ổng lại leo xuống và tôi ngồi đó vừa tức cười vừa xấu hổ. Vào phi đoàn Ông briefing những điểm còn non yếu trong lúc bay tập chứ Ông không đá động gì cái … “lần lộn” của tôi hết! Dẩu sao đó cũng là một kỷ niệm, tôi làm ông giật mình, và tôi nhớ mãi đến ông Thầy!

Rồi lần bay huấn luyện tiếp theo, qua kinh nghiệm trên, chắc ông cũng còn... ngán tui, nên khi về đáp tắt máy, ông vẫn ngồi chờ máy hết nổ rồi hai Thầy trò mới leo xuống khỏi máy bay!

Và những lần bay huấn luyện sau đó, chắc ông cũng để tâm, coi chừng hơn vì ông cũng… ngán hành động “sảng” của tôi, không biết đâu mà lường trước được!

Đấy tôi có nói ngoa đâu! Đến đây chắc có vài vị nói thầm trong bụng: bố khỉ đúng là nghich (ngợm) nhỉ, làm ta cứ tưởng…!

Thay lời kết:

Thưa quý vị bạn đọc, qua bài viết khá dài thêm những “râu ria” vòng vo nhưng tựu chung một mục đích là đến giờ đây chúng ta cần ghi lại, cần nói ra những sự thật đáng kính phục, về những người anh hùng, tài ba thật của dân quân miền Nam để cho những thế hệ mai sau thấy và họ đừng lầm lẫn, lạc vào mê hồn trận tuyên truyền của Cộng Sản đa ngôn xảo trá; đang dành lấy và cho rằng chỉ có họ mới giỏi, hay, đẹp mà thôi!

Tôi tin rằng anh linh của Tướng Ánh thấy được tấm lòng và thành ý trong sáng của tôi sẽ mỉm cười tha thứ cho kẻ bất tài, dùng xảo thuật mượn danh của Ông để lôi kéo sự chú ý của người khác và tôi cũng tin rằng chư hiền huynh, hiền đệ đang mài dao định... “xẻ ” tôi vì tội dám lộng ngôn, phạm thượng uy danh của một vị Tướng khả kính; đến phút nầy cũng thấy hiểu ra và phì cười ném dao đi, thay vào đó cầm bút viết bổ túc những điểm kỳ tài của Ông Ánh mà quý huynh đệ đã gặp, thấy! Mong thay!

NGHICH-NHI
10/2007
 
Ý kiến cho bài đọc xin nhấn vào đây => (Ông Ánh còn… Ngán Tui!!!)
Rate this item
(0 votes)