>

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

Khongquan2

NHỮNG HUYỀN THOẠI VỀ ĐẢNG DÂN CHỦ

Tác giả Vũ Linh


---oo0oo---

 

Kẻ này mới đây đã đọc một nhận định về đảng DC, theo đó thì đã có một cụ tị nạn cao tuổi phán rất siêu “đảng Dân Chủ là đảng dân làm chủ nên tôi phải bầu cho đảng đó”. Dĩ nhiên, đây là một nhận định xanh rờn, phản ảnh một sự thiếu hiểu biết trầm trọng về chính trị Mỹ trong cộng đồng Việt tị nạn. Kẻ này nghĩ dù sao những người nghĩ như vậy, chắc chỉ là một thiểu số đếm trên đầu ngón tay, chúng ta không cần mất thời giờ hơn.

Núi vẫn xanh

Hà Kỳ Lam
---oo0oo---



Núi Vẫn Xanh là tên một tập truyện của nhà văn Hà-Kỳ-Lam, trong đó tác-giả thuật lại chuyện một sĩ-quan Mũ Xanh, chỉ-huy một toán thám-sát bị địch-quân bao-vây. Sau khi chống-cự kịch-liệt, bị quân địch tràn ngập với quân-số gấp trăm lần quân mình, nghĩ không thể thoát được, ông gọi máy bay dội bom ngay trên đầu mình…Hai bên đều tan-nát. May-mắn bất ngờ, ông và một đệ-tử sống-sót. Sau nhiều ngày đêm vượt núi rừng về gần tới trại thì được dân chúng cho biết tin tan hàng, cờ địch đã treo trước trại. Ông sững-sờ nghĩ đến sự hy-sinh vô-ích của mình cùng các bạn đồng-ngũ.

Hoa Kỳ Bỏ Rơi Đồng Minh Việt Nam Cộng Hòa: Trách Nhiệm Thuộc Về Ai?

Lâm Vĩnh Thế

---oo0oo---
 


Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) đã bị khai tử vào trưa ngày 30-4-1975. Điều này người Việt Nam ai cũng biết rõ. Và người Việt Nam ai cũng biết rõ là VNCH đã thua trận vì đã bị Hoa Kỳ bỏ rơi. Nhiều năm qua, không ít người Việt Nam đã oán hận Tổng Thống Hoa Kỳ Richard M. Nixon và Cố Vấn An Ninh Quốc Gia (sau là Bộ Trưởng Ngoại Giao) Henry A. Kissinger vì cho rằng hai vị này đã bán đứng và đâm sau lưng VNCH qua Hiệp Định Paris ký kết ngày 27-1-1973. Bài viết này cố gắng tìm hiểu cho thật đúng việc Hoa Kỳ bỏ rơi VNCH để có thể quy rõ trách nhiệm thuộc về ai.

Ngày Ra Đi
(Quê Mình Quê Người, Hồi Ký #11)

Tác giả Hồ D Thiện, DKSG74

---oo0oo---
 
 
Ngày này, 46 năm trước.....

Khoảng 4 giờ chiều ngày 29 tháng 4 năm 1975, đằng sau kho 5 Bến Trịnh Minh Thế, Saigon…

Tôi linh cảm dường như có một đôi Mắt Thần từ trời cao đang nhìn xuống, và ra lệnh đúng lúc… Chiếc xà lan từ từ tách bến sau khi đại gia đình bên Nga, Nga (người yêu của tôi), tôi và hai người em trai đã trèo lên được trên đó an toàn. Chỉ trừ một người, một thiếu nữ trẻ đẹp. Trong khi mọi người hăm hở chạy về hướng chiếc xà lan đang cặp bến, và cố gắng để trèo qua bức tường cát, cô ấy chậm chạp bước lui, không một lời từ giã, biến mất hút trong dòng người đang hỗn loạn trước bao cặp mắt ngẩn ngơ của gia đình. “Vĩnh biệt em, cầu xin Ơn Trên phù hộ và che chở em, để có ngày anh còn gặp lại”, tôi nhủ thầm một mình, rồi đưa tay quệt dòng nước mắt, chan hòa với mồ hôi và nước mưa đang bắt đầu rơi nặng hột. Từ đó, tôi có một cảm nhận, cô ấy là “Người” được sai đến để dẫn đường cho tôi thoát hiểm vào giờ thứ 25. Sau đó, cô ta nhứt quyết theo đuổi cái quyết định táo bạo: tìm gặp lại người yêu vẫn còn đang bị kẹt đâu đó trong quân trường Quang Trung.

Cây Mai Rừng Của Người Lính Trận

Tác giả Nguyên Nhung

---oo0oo---

 
 
Ông Thành xuất thân là một quân nhân, nhập ngũ từ năm mới hai mươi tuổi. Đất nước chiến tranh tuổi thanh niên đa số dấn thân vào con đường binh nghiệp, dù chẳng ham gì cảnh cốt nhục tương tàn, nhưng khổ thay cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng. Muốn hòa bình phải có chiến tranh, định mệnh đưa đẩy khiến toàn dân đều chịu chung số phận nghiệt ngã của một đất nước bị phân chia kéo dài 20 năm đằng đẵng....

(Thân mến tặng các bạn lái trực thăng và riêng cho PD 215)

---oo0oo---
Một thời ngang dọc trên trời Nam

Thiên Lôi 524
---oo0oo---

 

Trong những chiến hữu trước 1975, tôi tiếc nhất hai bạn đồng khoá 63A cùng xuất thân từ trường bay Pensacola tử nạn trên phi cơ trong tay phi công khác: Ngô văn Trung và Lê Ngọc Yên, hai Phi tuần trưởng cự phách của Phi đoàn Thiên Lôi 524 ngày trước. Trung rời phi đoàn đi Arizona xuyên huấn F-5 năm 1971 cùng với Tường, Lập,Toàn 1,Toàn 3.
Page 1 of 5