>

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

KiwiTeTua

Đại Học Máu

Hà Thúc Sinh

---oo0oo---

 

THAY LỜI TỰA

Tháng 6 năm 1975 - một tháng sau ngày bộ đội cộng sản tràn ngập miền Nam tự do - những quân nhân công chức của Việt Nam Cộng Hòa nghe Đài Phát thanh lần lượt loan báo các lệnh gọi trình diện "học tập cải tạo". Đó là các thông cáo ngày 10-6, ngày 11-6, và ngày 20-6, ký tên Ủy Ban Quân Quản Thành phố Saigon - Gia Định. Ngoài sự chỉ định rõ ràng những địa điểm và ngày giờ trình diện, còn có lời yêu cầu những người đi học tập cải tạo phải "đem theo đầy đủ giấy, bút, quần áo, mùng mền, vật dụng cá nhân, đồ ăn

Vết Hằn Mùa Xuân (Mậu Thân 1968)


Ngô Viết Trọng

 
---oo0oo---
 


Mời bạn đọc truyện ngắn nầy để nhớ lại Mùa Xuân năm nào Công Sản đã gieo rắc đau thương trên người dân vô tội.

Dì Sáu đang giúp bà Thái lượm những hạt cứt chuột, những hạt sâu cùng những thứ khác lẫn lộn trong mấy thúng nếp thì Liên về. Cô gái với khuôn mặt bầu bĩnh tươi như hoa, dựng chiếc xe đạp trước sân, hớn hở bước vào nhà nói như khoe khoang:
- Chào dì qua chơi! Mạ với dì thấy chiếc xe đạp của con chưa?

Đài Phát Thanh SàiGòn Tết Mậu Thân 1968
 
---oo0oo---
 


VNCH Ngọc Trương (Danlambao) - Nhà tôi ở đối diện Cục An Ninh Quân Đội (số 8 đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, Quận Nhất, Sài Gòn), cách Đài Phát Thanh Quốc Gia khoảng 100m (tên chính danh là Đài Phát Thanh Sài Gòn thuộc Nha Vô Tuyến Truyền Thanh, Bộ Thông Tin VNCH), vì vậy chứng kiến nhiều biến cố xảy ra chung quanh Đài Phát Thanh, tiếng nói trung ương nước Việt Nam Cộng Hoà.

Ăn Tết Tại Cổng Tây của Việt Nam - Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù
Bùi Đức Lạc
 
---oo0oo---



Âm mưu muốn nuốt trửng Miền Nam Nước Việt, của những người cầm đầu miền Bắc trong Bắc Bộ Phủ, nên năm 1968 các đỉnh cao trí tuệ này nghĩ ra kế hoạch đánh lừa Quân Dân Miền Nam bằng cách: Nhân dịp Tết Mậu Thân tung ra kế hoạch xin ngưng chiến ba ngày Tết, để Quân Dân miền Nam không đề phòng, để dịp này chúng tung quân Tổng Công Kích Tết Mậu Thân tức đánh úp toàn thể lãnh thổ Miền Nam hầu nuốt trọn Miền Nam trong thế chính nghĩa (với chiêu bài lừa bịp toàn cầu, chúng tung tin dân miền Nam chán ghét chế độ “Việt Nam Cộng Hòa” cho nên toàn dân miền Nam từ vĩ tuyến 17 cho đến Cà Mau đồng loạt Tổng Nổi Dậy đuổi quân xâm lược Mỹ. Nhưng sự thật miền Bắc đã xua quân xâm lấn, dưới sự chỉ huy “lãnh đạo” của Trung Ương Ðảng Cộng Sản Việt Nam, do tên Hồ Chí Minh chỉ đạo và Võ Nguyên Giáp tổng chỉ huy “vậy mà trên thế giới tới hôm nay vẫn còn có người tin là dân chúng miền Nam tổng nổi dậy, đau như thế đó”). Quân Dân Miền Nam vì luôn luôn khao khát Hòa bình, nhất là quá ngây thơ cho nên chấp nhận ngưng chiến và thi hành rất nghiêm chỉnh không tấn công địch trong ba ngày Tết, bởi thế cho nên sau này mới có câu nói bất hủ :
 

Ngày 13-6-96, hãng thông tấn Reuter đánh đi một bản tin về Nguyễn Thành Trung, phi công A-37 của Không Lực VNCH đã lấy máy bay xạ kích dinh Độc Lập và hướng dẫn hai chiếc A-37 khác đánh phá phi trường Tân Sơn Nhất chiều ngày 24-4-75, ngày hấp hối của miền Nam Việt Nam.

Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến – Cửa Việt, Một Chiến Thắng Vẻ Vang và Ngậm Ngùi
Mũ Xanh Trần Văn Loan

---oo0oo---


Kính Thưa Quý Vị,

Hôm nay ngày 28 tháng 1 năm 2005 là ngày kỷ niệm 32 năm Hiệp Định Ba Lê và cũng là kỷ niệm ngày Lực Luợng Đặc Nhiệm Tango của Sư Đoàn TQLC và Lữ Đoàn 1 Kỵ Binh Việt Nam Cộng Hoà đã tái chiếm Hải Cảng Cửa Việt, Quảng Trị do quân cộng sản Bắc Việt xâm lược chiếm giữ, hai phút truớc giờ ngưng bắn là 8 giờ sáng ngày 28 tháng 1 năm 1973.

Hà Tây - Trong gọng kềm Công An

Phan Quân

---oo0oo---

 

Mấy ngày trước đó mưa Xuân cứ lất phất bay làm cho núi rừng quanh trại lờ mờ như một bức tranh thủy mạc. Đôi khi, trong một thoáng thời gian rảnh rỗi, tạm quên đi thân phận tù đày của bản thân, cảnh núi rừng hùng vĩ ở vùng đất một thời cách mạng đó của Nguyễn Thái Học cũng vang lên trong tâm tư người tù một vài ý thơ kiều diễm. Một vầng trăng tròn vương trên cành cây cổ thụ chết đứng trên đỉnh non cao, một giòng sương trắng đục màu sữa từ trên đỉnh cao chạy dài xuống thung lũng vào những ngày đông trời không muốn sáng, một tiếng gà gáy chơi vơi giữa trưa hè im ắng, một làn khói xanh lơ lửng vươn lên từng không khi cánh chim chiều thơ thẩn bay về đâu, một đêm đen ngập tràn đom đóm như hàng ngàn hột kim cương rơi rụng xuống trần gian,...không thơ là gì? Thế nhưng, khi bị gọi trở về với thực tế thì lại quá phũ phàng! Cho nên, dẫu tên gọi có mang một âm hưởng vô cùng thơ mộng, hai tiếng mưa Xuân không đáng được ca ngợi nữa khi mưa làm cho những con đường đất bùn nhão nhoét, trơn trợt, chân đi không làm sao bám được đất. Mưa với một lượng nước ít nhưng dai dẳng, mà thời tiết thì lạnh cóng nên lớp đất phía dưới rắn lại chỉ có một lớp đất trên mặt lầy lụa nên khi bàn chân đã trợt là cả người cứ thế chuồi đi, không sao gượng lại được.

Vũng Lầy Dĩ Vãng
Trần Thị Đông Phương


---oo0oo---
 


Người nói với tôi:
– Thôi! Quên đi! Chuyện đã thành cổ tích.
Tôi có thể. Nhưng vẫn thấy cần kể lại, để các con tôi không thể…


TRẦN THỊ ĐÔNG PHƯƠNG

Nhận được thư chồng lần này cũng như những lần trước, gọn như một công thức toán học, vài dòng chữ viết rỗng, vô nghĩa nhưng được kèm theo phiếu của trại tù cho phép vợ ra thăm nuôi – Chưa nhận, chưa có tin chồng thì lo âu, háo hức chờ mong – Nay, thư đã về, tin của chồng đã có, vui chưa được bao nhiêu, tôi đã cảm thấy mình bỗng rơi xuống cái hun hút của nỗi buồn, của sự thất vọng.

Page 1 of 7