>
April 22, 2019

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

Con Đường Thiên Lý - Song Chùy 11

Mùa hè đỏ lửa, chiến trường Quảng Trị còn đang diễn ra ác liệt, đôi bên quyết tranh giành nhau từng tấc đất thì vào đầu tháng 4/1972 đối phương lại mở ra chiến trường mới nhằm bứng chốt cứ điểm Bastogne do một đơn vị bé nhỏ trấn biên thùy của SĐ1BB dưới quyền Tư Lệnh của Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, để uy hiếp biên giới phía Tây tỉnh Thừa Thiên và cầm chân Sư đoàn nầy.


Họ đã huy động một lực lượng gấp trăm lần hơn về quân số lẫn vũ khí. Cả một Trung đoàn chính quy được tăng cường thiết giáp và một Trung đoàn Pháo binh phòng không yểm trợ. Chiến thuật sở trường của họ vẫn là "tiền pháo hậu xung". Sau khi pháo tan nát mục tiêu, tiếp theo những cuộc tấn công tràn ngập biển người để xóa sổ đơn vị trú phòng. Nhưng những người chiến sĩ anh dũng của QĐVNCH nơi đây vẫn hiên ngang cố thủ và chống trả quyết liệt để cứ điểm Bostogne vẫn sừng sững với núi sông. Tạp san NAM của Pháp sau nầy có viết: "Bastogne không mất, là một phép lạ".
Pháo binh phòng không của địch dày dặt như cây rừng, gồm đủ các loại từ trung liên Tiệp Khắc, thượng liên RPD tới 12 ly 7, 12 ly 8, canon 20, 23 ly, 37 ly, 57 ly, 83 ly và nhiều loại tối tân khác, kể cả hỏa tiễn tầm nhiệt SA 7, nhằm ngăn chận mọi sự can thiệp của Không quân. Với cường độ đó đương nhiên họ đã đặt những "tên giặc lái tàu bay lên thẳng" ra ngoài chiến trận. 

Bây giờ mọi sự tiếp tế cho quân trú phòng do C130 Hercule đảm nhận. Nhưng vì đỉnh núi cũng như cứ điểm Bastogne quá nhỏ nên may lắm mới có một hai cánh dù bay lạc vào, còn hầu hết đều đều rơi trong vùng đất địch, hóa ra mình tiếp tế cho kẻ thù, ngay cả những kiện hàng rớt trên hàng rào cứ điểm cũng không ai dám bò ra lấy vì những tên chuyên môn bắn sẻ ẩn núp chung quanh và bám sát sẵn sàn tỉa từng con một. Cuối cùng phải viện đến Phi đoàn Trực thăng vận và võ trang PĐ 213/SĐ1KQ từ Đà Nẵng cùng với những phi công điêu luyện của đơn vị thiện chiến nầy trở lại chiến trường để tìm cách cứu vãn tình thế vô cùng tuyệt vọng của quân trú phòng đang trong cơn hấp hối, từng giây từng phút đợi chờ giọt nước hồi sinh. Cái hy vọng lớn lao của người lính biên khu nầy nhỏ bé như thế. Chưa đầy một tháng mà họ đã trải qua hết mười tám tầng địa ngục, thiếu thốn tất cả mọi thứ cần thiết cho sự phòng thủ từ vũ khí đạn dược, lương thực, thuốc men và cả quân số cũng hao hụt trầm trọng. Làm sao thân xác con người có thể tồn tại để hứng chịu ngày đêm mưa pháo và những đợt tấn công biển người... Thế là chúng tôi có mặt bên cạnh Bộ Tư Lệnh SĐ1BB tại Dạ Lê.
Với cường độ chiến trường và sức mạnh mãnh liệt phòng không địch đã vượt ra ngoài khả năng tiếp vận của trực thăng, vì bay chậm và thấp, chúng tôi luôn luôn hoạt động trong khu vực DMZ (Death man zone - Vùng tử địa). Chưa kể vũ khí phòng không và vũ khí cộng đồng, tất cả các loại vũ khí cá nhân đều bắn tới. Ngoài ra còn hỏa tiễn tầm nhiệt SA7 như Lệnh Xé Xác mà chúng tôi khó lòng tránh khỏi. Nỗi lo ngại chiến trường khốc liệt ấy hiện rõ trên khuôn mặt mỗi người khiến bầu không khí Biệt Đội trở nên trầm lặng, vắng tiếng cười rộ chọc phá của những anh Cơ phi, Xạ thủ hay những cãi vã trong bàn Xập Xám Chướng, tiếng chiếu quân cờ. Con bài tẩy chúng tôi người ta chưa lật vội, vẫn còn chờ tố nhau xả láng nay mai. 

Chúng tôi chờ đợi, đợi chờ với hy vọng mong manh, mây mù hay sương đêm rừng núi làm bức màn che mắt địch để bất ngờ đổ bộ vào tiếp tế cho cứ điểm, dù chỉ để kéo dài thêm hơi thở cuối cùng của quân bạn trước lúc vị quốc vong thân, vì không ai dám nghĩ Bastogne có thể tồn tại như vẫn tồn tại mãi sau nầy. 
Mới chiều hôm qua khi màn đêm vừa buông xuống, chúng tôi kéo nhau ra công sự phòng thủ nhìn về chiến trường xa xa trong rừng núi, vỗ tay cổ võ những chiếc Hỏa Long AC47 (Spooky) từ trên đánh xuống, bên dưới cũng không vừa, phòng không địch thi đua bắn trả, làn đạn lửa giao nhau xé nát không gian làm rực sáng cả góc trời. Đúng là cảnh Long Hổ tranh hùng, trời long đất lở và chính nơi tử khí đang vùn vụt xông lên đó cũng là nơi chúng tôi ước hẹn mai nầy. 

Chuyện gì đến rồi cũng đến. Chiều tàn, tôi đang say sưa tụng bộ "Tiếu Ngạo Giang Hồ" trong Câu lạc bộ bỏ túi của Biệt Đội thì Thiếu tá Nguyễn Anh Toàn vào gọi tôi ra ngoài: 
- November, lợi dụng trời đang kéo mây mình lấy hai cái Gunship (trực thăng võ trang) làm cho tụi nó một chuyến đi. 
Theo anh Toàn ra ngoài, nhìn lên trời thấy mây thưa theo ngọn gió bắc về trắng xóa, tôi nói: - OK nếu làm thì làm ngay bây giờ đi để chậm mây phủ hết, nhưng mà Gunship nặng quá đâu chuyên chở thêm được bao nhiêu? 
- Mình hạ hai giàn rocket xuống và tháo bớt đạn của hai khẩu Minigun ra, chỉ chừa lại vừa đủ để tự vệ thôi. - Liệu có chắc ăn và qua nổi không đây? Tôi hỏi tiếp. 
- Anh đi gom Phi hành đoàn anh lại đi, mình bắt tay vào việc, lên trời rồi sẽ liệu sau. 

Thế là chúng tôi mỗi người một việc. Kiểm soát toàn bộ máy bay, tháo gỡ rocket, đạn dược. Nhất là hai khẩu Minigun như hai vị thần hộ mạng được kiểm soát kỹ lưỡng hơn và cùng với anh em khác chất hàng tiếp tế lên tàu. Chừng mười lăm phút sau hai chiếc Gunship bất đắc dĩ trở thành hai chiếc Slick (trực thăng vận) có mặt giữa khoảng trời xa bao la, bay là đà trên làn mây trắng xóa phiêu bồng. Khi cất cánh chúng tôi bay về phía Đông theo khoảng trống lên mây để nghi binh, vòng ra Huế rồi mới chuyển hướng tiến về mục tiêu trong rừng núi. 
Hai con tàu sánh nhau như đôi chim liền cánh bay liệng giữa khung trời xanh thẳm, nhẹ lướt trên ngàn mây dập dìu. Chúng tôi cố tìm bay theo những khoảng trống, định hướng và đợi chờ xem khoảng trống nào sẽ bay qua cứ điểm. Thời gian chờ đợi khá lâu nên chúng tôi cũng bắt đầu nao núng, mỗi đứa một niềm riêng khiến bầu không khí yên lặng dường như nặng nề, ngột ngạt bao trùm mà mỗi người cùng lo cho số phận chung, lát nữa đây biết có còn cùng nhau tung cánh trở lại trời xanh hay kẻ về người ở đọng lại giọt sương mai, làn khói mỏng u uất trên ngọn cỏ cây rừng. Bỗng có tiếng của anh Đương, xạ thủ, như để phá tan sự yên lặng ấy nói:
- Kìa nhìn xem, mấy đám mây hồng đẹp quá như má hồng con gái hẹn kép lần đầu. Có tiếng đáp lại:
- Thôi đi ông, bao nhiêu bà rồi chưa đủ sao mà còn lần đầu lần cuối, hãy lo cho cái mạng của ông bây giờ đi.
Nghe họ kháo nhau, lúc bây giờ tôi mới nhìn kỹ thấy mình đang bay trên dải mây hồng như tấm thảm lụa đào, nhuộm bởi tia nắng chiều còn sót lại bên góc trời Tây và những khối mây đỏ thấm trải dài, không ngừng thay hình đổi dạng, muôn màu muôn vẻ tạo nên một cảnh non bồng huyền hoặc đầy quyến rũ. Phải chăng đây là cảnh thiên thai siêu phàm thoát tục chốn cung đình thượng giới, cõi thần tiên mà những nàng tiên nữ đẹp tuyệt trần rong chơi, mùa hát trong huyền thoại Lưu Nguyễn ngày xưa khiến người hồng trần phải luyến lưu dừng bước... Nhưng nỗi lo héo hắt bên lòng cũng như mãi dõi mắt theo áng mây bay cố tìm khoảng trống thích hợp cho phi vụ bốc lửa nầy với những tính toán chính xác không một sơ hở nào, nếu không cái mạng của phi hành đoàn cũng trở thành mây khói, còn tâm hồn đâu để chiêm ngưỡng vẻ đẹp thiên nhiên hiếm hoi giữa trời đất, dành tặng riêng người chiến sĩ "Bảo Quốc Trấn Không".

Còn những người xạ thủ Minigun gan dạ đầy can đảm nầy là những người từng gieo kinh hoàng cho địch thủ với tài điều khiển tuyệt vời khẩu Minigun sáu nòng của họ trút lên đầu địch bốn ngàn viên đạn mỗi phút, đã từng phá vỡ vòng vây áp lực hay dẹp những chướng ngại của đối phương để quân bạn tiến lên truy kích. Giữa năm 1971 khi Phi đoàn 213 về Nam tăng phái cho Căn cứ Không quân Biên Hòa, đặc biệt theo cánh quân Dù hành quân sang Cao Miên và khu Tứ Giác sát vùng biên giới Việt-Miên - Kampong Cham, Snoul, Lộc Ninh, Xuân Lộc, họ đã đu mình chân trong chân ngoài bắn đuổi, rải mưa đạn trên đầu giặc. Chính những người xạ thủ Minigun đó càng xứng đáng hơn trong phi vụ chúng tôi sắp sửa đối đầu trên chiến địa. 

Trở lại chuyến không hành hướng về Bastogne, Thiếu tá Toàn gọi: 
- Gun hai đây một. Anh thấy khoảng trống xa xa hướng hai giờ chưa? Hy vọng nó sẽ bay qua mục tiêu, mình theo nó đi. Kiểm soát lại tàu và chuẩn bị. 
Tôi trả lời: 
- Rogers (yes). Tôi kiểm soát lại toàn bộ đồng hồ, phi kế, nhắc nhở anh em khóa dây nịt an toàn và sẵn sàng vị thế tác chiến, tôi bay lại theo hàng dọc phía sau. Chúng tôi vượt theo khoảng trống đó và bay thêm nhiều vòng nhỏ trên mây chờ đợi để đặt mình vào vị trí thích hợp sẵn sàng lao xuống khi mục tiêu vừa xuất hiện mà không mất đi một giây phút nào. Gun một là leader được yếu tố thuận lợi "bất ngờ", còn tôi là Wingman yếu tố bất ngờ quyết định quan trọng sự sống còn đó dĩ nhiên không còn nữa, chiến trường bị động, phòng không tua tủa châu vào và pháo binh của họ cũng được điều chỉnh tọa độ chính xác từ khuya để sẵn sàn nhả đạn vào bãi khi chúng tôi tà tà đáp xuống. Sơn pháo 130 ly, 123 ly, hỏa tiễn 122 ly hai ba mươi cây số từ xa pháo tới làm sao chúng tôi biết được, súng cối đủ loại 61, 82, 120 ly và B40, B41 vây quanh được dịp cho những thằng nhóc con mười bốn mười lăm tuổi đầu xiềng chân vào khẩu pháo học đòi sinh Bắc tử Nam. Thôi đành vậy, what will be will be, khó ai lường trước được chuyện gì sẽ đến. 

Pháo và bãi đáp là nghề của chàng, không riêng gì những Hot LZ như thế nầy, mà ngay cả những tiền đồn, cứ điểm cố định, bề ngoài có vẻ bình yên nhưng những khẩu cối của du kích luôn luôn chực sẵn chào đón chúng tôi đáp xuống, là lúc điểm yếu nhất - con chim đậu xuống đất rồi, kình ngư trong biển cạn - mặc tình đối phương muốn hành hạ cỡ nào cũng được. Họ chỉ cần làm một cử chỉ nhẹ nhàng vuốt tay dọc theo nòng súng cối con nhạn là đà - từ chết đến bị thương. Nỗi lo lắng càng lúc càng đong đầy trong tim phổi theo từng tiếng nhịp thời gian vì chúng tôi đang dấn thân vào chiến địa mà không hề có một chuẩn bị cấp cứu nào. 

Dòng suy nghĩ miên man bỗng dưng bị cắt đứt, giờ thứ hai mươi lăm khởi điểm. Thiếu tá Toàn gọi tiếp báo phút quyết định bắt đầu. 
- Gun hai đây một. 
- Hai nghe
- Chuẩn bị. Một bingo
Gum một liền tách khỏi đội hình vùn vụt lao xuống mục tiêu như con diều hâu bổ nhào xuống con mồi. Đợi vài giây sau ước chừng Gun một vừa rời bãi đáp tôi bước chân vào. Thầm đếm một, hai, ba, bốn... tôi báo: - Gun một, đây hai bingo
- Tôi vội vã tách rời đám mây đang ẩn mình, bay cập chân mây chuyền xuống dãy núi khuất bóng chiều, đuổi theo Gun một đang bay vút vào cõi xa xăm miền miên viễn mịt mờ. Mặc dù đã hạ hết cần lái cao độ và trút nghiêng mũi lao xuống với vận tốc tối đa muốn chóng mặt mà vẫn thấy còn chậm, làm sao nuốt hơn ba ngàn bộ trong vòng vài giây, vì mỗi giây khắc trong lúc nầy cũng trói cột sự tồn vong của chúng tôi vào trong ấy. Tôi nghiêng thêm phía bên trái để gia tăng tốc độ rơi theo cách đánh rocket "Falling leaves" chiếc lá rơi. Gió thốc vào bên hông như muốn thổi tôi bay ra ngoài không gian tan loãng vì hai cánh cửa hai bên pilot cũng được tháo gỡ để một khi con tàu bị đập tan xuống đất chúng tôi còn đôi chút cơ may thoát ra ngoài nếu còn sống sót. 

Tàu càng xuống thấp, đỉnh núi cũng từ từ nhô lên cao, ẩn hiện giữa vùng rừng thẩm âm u chìm theo bóng hoàng hôn buồn thảm nhạt nhòa sương khói. Bastogne đó sao! Rừng núi chung quanh không còn màu xanh cây lá nữa mà trở nên màu xám ngắt như vừa qua một đám cháy rừng. Cây cối đứt đọt, trơ cành trụi lá giữa mùa hoa nở - hoa dù, dù trái sáng, dù hỏa châu, dù tiếp tế đủ màu sắc trùm lên ngọn cây và vung vải khắp nơi như những khóm phong lan khổng lồ dành tặng riêng người chiến sĩ biên khu. 
Càng tới gần, hình ảnh một tiền đồn biên giới vượt ra ngoài sự tưởng tượng thông thường: Dù cứ điểm không có chiến lũy hào sâu nhưng vẫn là một tiền đồn biên trấn với tất cả sự uy nghi của nó ngày nào, với công sự phòng thủ, giao thông hào kiên cố từng hiên ngang ngăn cản bước tiến của quân thù, nay đã trở thành một bình địa như vừa trải qua cơn địa chấn cùng nhiều hố sâu đạn đại bác cày xới, chồng chất lên nhau làm chứng nhân chiến địa kinh hồn và cũng là cái giá mà người lính trấn biên thùy phải trả. Mỗi ngày sơ sơ hứng chịu vài trăm trái đạn đại bác đủ loại lớn nhỏ thì sự sống nào còn! Vả chăng chỉ có ý chí can cường, bất khuất với tấm lòng trung dũng của người lính Bộ Binh Sư Đoàn 1 mới có thể "trơ gan cùng tuế nguyệt" nơi nầy. Ngoài ra không còn gì nữa, như ai đem mặt trăng nhét vào giữa chốn non ngàn ảo não, thê lương. Đúng là "Cảnh đấy người đây luống đoạn trường".

Cuối cùng rồi cũng tới đích, bãi đáp lót bằng vỉ sắt bị hất tung ra ngoài, mặt đất như vừa mới được lấp bằng vội vã đơn sơ và cũng không một bóng người, mỗi lần chúng tôi vào đáp cũng mang theo tai họa cho quân trú phòng vì ăn đạn pháo. Họ pháo dập chúng tôi và cũng để phá hủy hàng hóa vừa mới thả xuống. Nhưng cần gì, như thế nào rồi cũng phải đáp và tất cả đều diễn ra đúng như dự tính, bãi đáp bên trái trong tầm, tôi giảm vận tốc thật nhanh và quẹo gắt tiến vào đúng lúc Gun một vừa cất cánh. Tàu vừa chạm đất, hàng tiếp tế chất hai bên hông bị đạp tung ra ngoài tức khắc và tôi vội vã cất cánh lên, không dám bay theo Gun một vì phát hiện phòng không địch bắt đầu lên tiếng giòn tan như pháo Tết đuổi theo. 

Nhìn lên trời mây thấy như thật gần nhưng lại là con đường thiên lý đầy cạm bẫy, chông gai. Bây giờ mới là giờ phút thật sự hiểm nguy mà chúng tôi chưa từng nghĩ đến, vì chúng tôi đang ở vào lúc yếu điểm nhất khi bắt đầu cất cánh với vận tốc zéro, nó không còn hiên ngang tung cánh vẫy vùng như vùn vụt lao xuống mục tiêu với vận tốc gần hai trăm cây số và vận tốc rơi cũng hơn sáu ngàn bộ mỗi phút (2000 thước) mà bây giờ chỉ có thể lấy cao độ tối đa ba bốn trăm bộ (100 thước) mà thôi. Như vậy làm sao chúng tôi dám vượt qua khoảng trống không với tất cả mọi sự chập chạp, chẳng khác nào con diều giấy treo lơ lửng giữa trời mà có thể tránh khỏi làm mồi cho lửa đạn, nên tôi đành phải trút mũi xuống men theo triền đồi, chuyền qua dãy núi khác giữa tiếng cao xạ hát ru ngọt ngào, đạn lửa nối đuôi nhau thành sợi tơ hồng tua tủa đuổi theo bén gót. Tôi cố ôm sát vào thế núi uốn lượn quanh co để hòa lẫn với non ngàn như nương tựa vào một sự che chở, dù mong manh cũng là nguồn hy vọng tránh né sự theo dõi, bám sát, bắn đuổi của đối phương và cố gắng vận dụng vận tốc tối đa khi lên đến chót núi, cuối cùng nhờ vào vận tốc ấy tôi kéo ngược cần lái về sau để tàu vọt thẳng lên trần mây còn cao vời vợi. Nơi khoảng không gian trống trải đó chúng tôi không có gì che chở nữa mà vẫn phải bò lên, đường lên trời bấy giờ nặng nề như mỗi bước đường về chín suối nghìn trùng diệu vợi, luôn có bóng dáng tử thần rình rập chung quanh... 

Bay vào trong mây tôi mới trút ra được hơi thở dài ứ đọng trong buồng phổi bấy lâu trong lúc thần kinh căng thẳng để chiến đấu cho sự sống còn. Tàu lướt trong mây tưởng chẳng mấy chốc được về với cõi bình yên thênh thang trời rộng, nào ngờ bình yên vẫn còn xa lắc. Nỗi vui mừng vừa nhen nhúm trong lòng sau khi hoàn thành trách nhiệm nhảy vào giữa lòng đất địch tàn lụn quá mau vì càng bay vô mây, mây càng dày đặc tối đen tôi phải mở đèn cockpit bay theo phi kế. Lúc bấy giờ không dám nhìn ra ngoài, có thấy gì đâu, mây theo gió và tốc độ tàu vùn vụt lướt tới ập vào mặt, pilot dễ dàng bị vertigo, chóng mặt gây ra tình trạng hoa mắt dẫn đến mất cảm giác thăng bằng, không còn nhận thức tàu nghiêng ngửa ra sao, tay chân không chịu làm việc theo mệnh lệnh của khối óc để điều chỉnh mọi sự sai lệch hay điều khiển con tàu và người phi công đi vào giác rồi tự giết mình sau đó. 

Trong mây gió bắt đầu thổi càng lúc càng mạnh, tiếp theo những trận cuồng phong vùi dập phũ phàng, con tàu ví như thuyền nan trên sóng cả. Tôi vẫn phải giữ hướng bay về phía Bắc và tiếp tục lấy cao độ để ra khỏi mây mới có thể tránh khỏi sự đe dọa của những đỉnh núi chớm chở cao ngất Trường Sơn như còn chập chờn lẫn khuất đâu đây, cũng chưa dám thay đổi hướng bay về hướng Đông như dự định, vì sợ tàu nghiêng mà không lấy lại được thăng bằng trong cơn bối rối. Đang lo ngại chợt một tia sấm chớp đánh vụt ngang qua phía trước làm cả tàu rực sáng. Nỗi lo ngại càng gia tăng khiên tôi mất dần tự tin nơi khả năng mình, mặc dù cũng như nhiều phi công đầy kinh nghiệm của Phi Đoàn 213 đã hoàn tất khóa huấn luyện đặc biệt bay mây, mưa và thời tiết xấu với những phi công lão luyện của Đệ Thất Không Lực Hoa Kỳ, hơn nữa chúng tôi đã được trui rèn bay trong thời tiết khắc nghiệt miền Trung. Đang chới với như nắm được cái phao, Thiếu tá Toàn gọi: 
- Gun hai đây một, bình yên chứ? 
- Bình yên nhưng đang bị cuốn vô mây, tôi trả lời và hỏi lại. Anh ra ngoài chưa, đám mây nầy như thế nào mà ghê quá, giũ tôi như cái mền rách! 
Như để trấn an tôi anh nói: 
- Bình tĩnh đi, một chút rồi sẽ ra, mây mỏng thôi! 

Như thể Thần gió Thần mây nổi giận thách thức khi lời Thiếu tá Toàn vừa dứt, một tia chớp kèm theo tiếng nổ long trời kế cận một bên, tiếp theo một luồng gió mạnh - ầm - như có bàn tay khổng lồ bưng con tàu đưa lên cao rồi dập xuống làm chòng chành, nghiêng ngửa lệch hướng bay, tất cả phi kế đều bị xáo trộn. Không như máy bay có cánh tự thăng bằng và xuyên mây không có gì khó, nhưng với trực thăng, phi công giữ được trạng thái bình thường đã khó khăn huống hồ chi chúng tôi đang mịt mờ trong cơn giông bão chập chùng ngập lối....

Trong mây lạnh mà mồ hôi tươm ướt trán, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh kiểm soát những bắp thịt và cố thư giãn tránh tình trạng gồng cứng rất dễ bị over control rồi tự mình tạo ra sự nguy hiểm khác. Tôi tiếp tục bay trong tình trạng gần như đuối sức và tuyệt vọng không biết chừng bao lâu. Mây vẫn đen, vẫn mưa cuồng gió loạn và sấm chớp không ngừng, kèm theo những luồn điện cao thế hàng triệu volte tím ngắt ngoằn ngoèo vây quanh, có lúc như cuốn lấy con tàu giữ lại, tôi phải kêu anh Khương, copilot đọc tất cả instrument và tình trạng phi kế để kiểm chứng xem giác quan của tôi còn đúng không và yêu cầu anh báo ngay lập tức trường hợp bất bình thường cũng như sẵn sàn bay nếu tôi bị vertige. Một nỗi lo lắng khác nữa là tôi không thể nào định được vị trí mình và cũng không biết phong ba thổi chúng tôi trôi giạt về đâu, đường mòn Trường Sơn hay đã vượt qua bên kia bờ vĩ tuyến. Mãi một chập sau mới cảm thấy gió từ từ nhẹ bớt, tàu ít bị nhồi sóng và mây cũng hơi loãng dần tôi mới dám buông cần lái cao độ bên tay trái để lau cặp mắt bị nhòe vì đã dán chặt vào phi kế lập lòe ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Lúc bấy giờ mới nhớ lời khuyên ngàn vàng của bác sĩ Châu khám tổng quát lúc tôi tình nguyện gia nhập vào Không Quân tại Cần Thơ: 
- Trên trời có một mình, có chuyện gì một mình mình gánh hết đâu có ai giúp đỡ, tại sao không đi Đà Lạt hay Hải Quân lúc nào cũng có bè bạn chung quanh. 
Tôi cố viện lẽ: 
- Dưới biển sóng gió ba đào mỗi ngày làm sao chịu nổi, còn Bộ Binh thì phải lội sình lầy quanh năm suốt tháng, vượt núi băng rừng cũng vất vả như nhau và cố nằng nặc đòi ông phải chấp thuận, đến lúc nầy mới thấm thía lời người đi trước. 
Cho đến bây giờ tôi mới nhớ tới việc nhờ Panama đài rada trên núi Sơn Chà Đà Nẵng qua làn sóng transponder emergency yêu cầu định vị trí. Được thông báo tôi sắp sửa vượt qua tuyến Mỹ Chánh là chiến tuyến cuối cùng sau khi Quảng Trị thất thủ và tôi lập tức chuyển hướng theo sự hướng dẫn của họ, mãi lâu mới thoát ra được ngoài cõi chết vấn vương. Nếu thật sự mỗi phút trong mây bằng trăm năm dương thế thì chúng tôi đã sống qua cả ngàn năm trong ác mộng. Đúng là - đường trần ai có qua cầu mới hay - Quay nhìn lại phía sau mới biết chúng tôi vừa bay xuyên qua chân mây hình cây nấm (Cumulo nimbus) là hung thần gieo giông tố, tích tụ nhiều điện, nước, sấm chớp, cuồng phong. Tàn mây xám xịt còn lan rộng một vùng trời cao mịt mù. Nhìn xuống qua làn mây mỏng chúng tôi đang trên quận Hương Điền, cuối Phá Tam Giang, như vậy chúng tôi đã bay trong mây gần năm mươi cây số. Bay về hội ngộ với Thiếu tá Toàn đang chờ đợi trên phố Huế. Phố đã lên đèn, thường chiếu Cố Đô buồn dịu vợi mà hôm nay dòng Hương Giang thật mơ màng quyến rũ hơn bao giờ hết, như gọi mời chúng tôi về với những con đò lờ lững trên sông. 
Chúng tôi bay về Dạ Lê kiểm soát lại tàu, trang bị lại rocket và đạn dược để sẵn sàng thi hành nhiệm vụ mới nay mai. Phi hành đoàn thắc mắc: 
- Mình là Gunship chỉ có đánh nhau sao lại đảm nhận công việc nguy hiểm mà không phải là phần hành chuyên môn của mình. 
Tôi chỉ biết trả lời: Tại vì mình đa năng đa dạng mà. 
- Đành rằng mình có nhiều khả năng hơn nhưng mỗi người một việc. Mỗi cuộc hành quân mình vào trước dọn bãi đáp, gặp hot LZ (landing zone -. bãi đáp bị phục kích hay giữa chiến trường) cũng bị dợt tơi bời hoa lá, còn phải bảo vệ bộ binh yên vị mới rời vùng, thả antenne điện tử vào sâu biên giới vô cùng nguy hiểm cũng gunship. Những lần đi đánh đêm giải tỏa áp lực cho mấy tiền đồn bị vây hãm chống lại sự tràn ngập của đối phương mà có ai đánh thế mình đâu. Tôi đành vã lã: 
- Mình cũng thử lửa một phen ngoạn mục chắc tụi VC không ngờ. Thôi, đi kiếm gì ăn đi, phải chi hồi nãy mình liệng xuống cho họ vài gói thuốc lá hay vài chai xị đế chắc họ đã đời đêm nay. 
- Nhằm nhò gì tụi nó, lần đầu tiên trong đời mới thấy đám mây hồi nãy khủng khiếp. Tôi hoàn toàn thông cảm với những ưu tư của họ, vì mỗi lần trực thăng võ trang cất cánh là mỗi bận hành quân, mỗi giờ bay là mỗi giờ chinh chiến. Đúng như Chinh Phụ ngâm tham thở "Những nhọc nhằn nào đã nghỉ ngơi". Quả thật chưa một phi vụ nào của phi hành đoàn Gunship được nhẹ nhàng để họ được nghỉ ngơi ngắm vạn vật, đất trời hoặc thả hồn theo những áng mây bàng bạc lãng du. Khi bước lên tàu, định mệnh tùy thuộc hoàn toàn vào sự quyết định sáng suốt, khả năng và vận rủi may của Trưởng phi cơ trên chiến trường. Riêng lòng tôi rất vui vì là những người đầu tiên bước vào cứ điểm bắt tay với quân bạn kể từ khi họ bị vây hãm giữa trùng vây, hẳn là một chia xẻ vô cùng lớn lao cũng như trao tận tay họ một thông điệp rằng - các bạn không bao giờ bị bỏ rơi và chúng tôi luôn luôn chiến đấu bên cạnh các bạn - mặc dù phải mạo hiểm vượt qua ".. chiến địa đường bao. Nội không muôn dặm xiết bao dãi dầu...". 

Phi vụ vừa quy do nổi hứng với tấm lòng nhiệt huyết, chúng tôi âm thầm đổ bộ vào cứ điểm xong rồi mà Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn vẫn chưa hay biết, cũng như phi vụ mai nầy dựa trên tinh thần trách nhiệm chứ không phải là quân lệnh bắt buộc chúng tôi phải thi hành, vì ai cũng thấy rõ tương quan lực lượng đôi bên cách xa nhau một trời một vực, chắc gì chúng tôi vượt qua được hàng rào ngoại vi của địch mà bảo đảm được an toàn chứ đừng nói gì đến đổ bộ vào cứ điểm. 

Gunship trên lưới lửa Bastogne

Ngày thứ hai. 

Đêm mưa biệt đội, giấc ngủ chập chờn nhiều dị mộng. Núi rừng dày đặt mù sương, giờ ước hẹn đã đến. Thiếu tá Toàn đã về Đà Nẵng từ chiều hôm qua để phi hành đoàn khác thay thế. Như vậy chỉ riêng phi hành đoàn chúng tôi gánh vác trách nhiệm "... vào nơi gió cát" thêm một lần nữa. Vừa mới đánh đu qua làn ranh sống chết hôm qua hai bàn chân chưa đứng vững bình yên trên mặt đất lại phải "xông pha gió bãi trăng ngàn".

Trời còn mờ tối sau đêm mưa nguồn, núi rừng còn say ngủ chúng tôi lặng lẽ lên đường. Bốn chiếc Slick, hai chiếc Gunship theo bảo vệ. Vẫn là wingman trách nhiệm thật nặng nề, yểm trợ trực tiếp những chiếc lâm nguy và cấp cứu. Đoàn tàu bay thật thấp trên dãy mù sương, tựa lưng vào vách núi để giới hạn sự quan sát và tầm tác xạ của những khẩu phòng không hạng nặng tầm xa. Bay như vậy chúng tôi đành phải hứng chịu trọn vẹn làn đạn của tất cả các loại vũ khí nhẹ còn hơn lãnh những viên đạn đại bác phòng không hay hỏa tiễn tầm nhiệt SA7. 

Đoàn tàu lầm lũi "... đi vào cõi xa mưa gió" như những bóng ma. Chúng tôi cố giữ yên lặng vô tuyến và cũng không thông báo với cứ điểm để bảo mật. Đây cũng là quyết định liều lĩnh, rủi như tiền đồn bị tràn ngập đêm qua thì chúng tôi lãnh đủ. Nhưng sự yên lặng quá cũng lạnh người. Không giống như chiều hôm qua, yên lặng giữa chiến trường rờn rợn như báo hiệu chuyện gì khủng khiếp sắp xảy đến. Tôi thầm nghĩ. 
"Anh Đương đâu sao không nói mây "con gái" gì đó, sương rừng núi cũng trắng xóa, mịn màn như làn da cô dâu ngày cưới đẹp lắm mà. Còn đối phương nữa, sao không lên tiếng để chúng tôi đáp lời hậu tạ chén tạc chén thù. Hay họ định đập chúng tôi bằng pháo binh ngay trên bãi P. 

Khi phát giác ý đồ đen tối đó, tôi vội báo lên CNC để nhắc nhở anh em cảnh giác. Rõ ràng họ muốn làm cỏ chúng tôi và nhổ tận gốc rễ để trả thù đòn đau điếng mà hai chiếc Gunship đã dám qua mặt thách thức họ chiều hôm qua. Tôi bắt đầu run, không phải vì lạnh của khí hậu rừng núi ban mai mà vì sợ. Cái sợ không giống nỗi sợ hôm qua còn dính trên da thịt khi bị cuốn hút trong mây ngoài dự tính. 
Đoàn tàu bay lộ thiên quá rõ ràng, trong khi địch thủ trong bóng tối không biết nơi nào. Những chiếc khu trục đi đánh có L19 làm tiền sát viên là con mắt thần của họ, còn chúng tôi thì có ai đâu! Cho dù cả Trung đoàn địch ngụy trang giữa đồng trống cũng tưởng là những đồi sim, nên chiêu quyết định "Tiên hạ thủ vi cường" lúc nào cũng nhường cho địch thủ. Vì vậy mà phi đoàn chúng tôi phải chịu đựng và hy sinh quá nhiều. Từ Hạ Lào, đến Mùa Hè Đỏ Lửa và khắp chiến trường vùng hỏa tuyến. Chỉ trong năm 1972, Phi đoàn 213 bị thiệt hại gần một chục phi hành đoàn. Đại úy Trần Lê Tiến vừa gãy cánh đại bàng trên đỉnh Checkmat khiến đơn vị phủ đậm màu tang đến đỗi thượng cấp có ý định đổi con số 2 lần 13 (213) xui xẻo thành số hên nào khác, 216 chẳng hạn, 9 nút để hóa giải bớt tử vong. Hôm nay phải chăng ghi thêm một ngày tang tóc nữa! 

Bốn chiếc Slick lần lượt đáp xuống cứ điểm và cất cánh trở lại bình yên. Sao lạ vậy? 
Không cần tìm hiểu nguyên nhân, miễn sao tất cả bình yên là hạnh phúc lắm rồi, tôi mừng thầm, vài phút nữa thôi chúng tôi sẽ đón chào một bình minh rực rỡ. "Bổn phận thi hành xong, thao diễn nghỉ". Chợt có tiếng hốt hoảng vang lên trong nón bay: 
- May day, may day Kingstar Bốn bị bắn, pilote bị thương. Bàng hoàng nhìn qua bên cạnh thấy chiếc slick bốn do Trung úy Hồ Ngọc Thanh lái đang bay lảo đảo như sắp đâm đầu xuống đất. Tôi hét lên trong máy:
- Thanh, kéo tàu lên tiếp tục rời vùng, tôi bảo vệ đánh dọc đường anh ra và ngay lập tức ra lệnh cho hai xạ thủ tác xạ tự do. 

Đúng như những gì tôi đoán trước. Tuy họ không pháo kịp vào bãi đáp để dập chúng tôi nhưng cũng phục kích với mưu đồ hốt trọn ổ khi những con tàu rời bãi đáp một cách chậm chạp. Dù vậy họ cũng không ngờ hai chiếc Gunship phản ứng vô cùng nhanh nhẹn. Bốn khẩu Minigun trên hai con tàu như gào thác lũ trút xuống mười sáu ngàn viên đạn mỗi phút chế ngự ngay lập tức nhiều vị trí hỏa lực địch để bảo vệ đoàn tàu rời chiến địa. 

Tôi bay vòng trở lại đánh chận phía sau thì hoàn toàn rơi vào trận địa phòng không của địch. Vầng thái dương chưa ló dạng mà rừng thiêng rực sáng như cảnh cháy rừng, từ bốn phương tám hướng lửa hừng hực vút tận trời cao, lửa kéo thành sợi, kết thành chùm bắn thẳng, bắn chéo, bắn xiên, bắn chụm về phía chúng tôi, đan nhau thành lưới lửa, phải chăng đây là thiên la địa võng của Na Tra, Lý Tịnh ngày xưa đang bao trùm chúng tôi lại. Một viên đạn lửa kèm theo năm viên đạn vô hình. Đạn đại bác phòng không tự hủy nở hoa giữa trời, nổ ra cả ngàn miểng vụn lập lòe như pháo bông, như sấm chớp, khói đen chen nhau kết thành lớp mây xám che kín màn trời xanh. Hai xạ thủ điều khiển hai khẩu Minigun gầm lên như bầy hổ dữ đánh trả với tất cả sức mạnh thiên thần của nó làm con tàu phải rùng mình run rẩy. 

Mới hồi nãy đây sự yên lặng rờn rợn bao nhiêu thì bây giờ âm thanh hỗn loạn, ầm ầm đạn tên hòa điệu càng thêm hãi hùng. Vậy mà tai tôi vẫn nghe rõ tiếng đạn thù xuyên thấu con tàu như lụa xé bên tai. Loại đạn cỡ lớn của vũ khí cộng đồng 12 ly 7 hay 12 ly 8 trúng đùi đụi như tiếng tiều phu đốn gỗ đẩy giạt con tàu lá rụng mùa thu, đạn nhỏ trung liên Tiệp Khắc, thượng liên RPD, tiểu liên AK47 xuyên qua như tiếng dao cô hàng róc mía lạnh buốt thấu xương. Chợt tôi giựt mình khi tiếng súng Mini Gun bên trái im bặt, quay lại thấy anh Hết, xạ thủ đang nạy nòng súng vì kẹt đạn trong khi làn đạn của đối phương từ phía sau thổi thẳng tới. 
Trời ơi! Tôi chỉ còn biết hét anh nằm xuống và xoay tàu lại cho khẩu Minigun bên phải chống trả. Cùng lúc tôi đánh ra hai trái rocket dập một vị trí hỏa lực khác. 
Súng không hư làm sao được khi họ đã bắn vượt ra ngoài tốc độ tác xạ hạn định. Bây giờ chúng tôi chỉ còn mỗi khẩu Mini Gun duy nhất đánh trả lại đối phương, con tàu hoàn toàn bỏ không phía bên trái không còn gì để tự vệ nữa, chẳng khác nào kiếm sĩ bị chặt đứt một cánh tay trong lúc đang giao chiến. Tình trạng như thế thử hỏi chúng tôi còn có thể tiếp tục chống trả được bao lâu trước lúc "... hồn tan bóng mịt mờ". Từ bên ngoài, Gun một yểm trợ hợp đoàn rời trận địa bình yên và tất cả cùng đang lo lắng cho chúng tôi. Nghe tiếng Thượng sĩ Ái trên chiếc CNC hét lên trong vô tuyến: 
- Trời ơi November bị bắn quá rồi, làm sao cứu ảnh với. Đại úy Đinh Như Nguyện cũng hướng dẫn tôi thoát về hướng Lào. 
- Còn chỗ nào nữa mà bay, trên dưới, chung quanh đều bít kín như con chim bị nhốt trong lồng. Chúng tôi thực sự làm bia cho họ bắn. Mới chiều nào vỗ tay cổ võ những chiếc Hỏa Long, bây giờ chính mình làm con thiêu thân cố nhoài ra ngoài cơn bão lửa mà cả ngàn tay súng kẻ thù đang tâm lôi kéo ngược vào. Thực sự nào ai dám "nhẹ xem tính mệnh như màu cỏ cây" nhưng biết làm sao. Tàu vẫn lượn vòng trồi lên hụp xuống giữa làn tên mũi đạn cầu may một kẽ hở nào đó thoát ra ngoài. Một phút, hai phút rồi ba phút chậm chạp trôi qua như cả đời người tai luôn nghe tiếng đạn thú rít veo véo, bùm bụp, tàu lại run lên vượt quá. Vậy mà đã bao lâu rồi chúng tôi ngồi trên cảnh dầu sôi lửa bỏng dựa lưng vào cõi chết mở rộng mắt nhìn đạn thù vạch lá rừng, xuyên lớp mù sương chỉ còn như làn khói mỏng ào ạt bay theo xé nát nghiến con tàu. 

Chúng tôi như cầm chắc cái chết trong tay, thoáng chóc thời gian như ngừng trôi, lắng đọng để tất cả hình ảnh hai mươi bốn tuổi đời hiện ra như một bức hoành phi trước mặt. Hình ảnh bị thằng lính Tây kéo lôi lê lết dưới đất tuổi ấu thơ đến nắng thao trường mồ hôi thấm đổ. Hãnh diện đôi cánh đại bàng trước ngực áo bay, đến lỗi lầm làm buồn tím thẳm áo Trưng Vương... và nhất là hình ảnh đứa con gái đầu lòng lên hai tuổi sốt ruột chờ cha mỗi chuyến không hành đã vực tôi ra khỏi cơn mê. Từ đó bản năng sinh tồn trổi dậy với sự nhanh nhẹn, bình tĩnh cố hữu, tôi hướng dẫn cùng xoay trở con tàu sao cho khẩu Minigun đánh trả chính xác vào mục tiêu, nhìn theo làn đạn như rồng phun lửa áp đảo đối phương càng khiến tôi lên tinh thần quyết định tấn công bằng tất cả số rocket còn lại mở một huyết lộ cho mình. 

Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa dám can thiệp nhiều bằng rocket vì đây cũng là một yếu điểm với lý do an toàn, mỗi lần đánh rocket thì khẩu Mini Gun phải ngưng hoạt động, lại nữa rocket chỉ đánh mục tiêu xa và ít nhất phải có cao độ tương đối để sau khi con tàu chúi mũi lao xuống mục tiêu pilote còn đủ thời gian kéo trở lên lại khỏi đâm đầu xuống đất. Trong lúc nầy đối phương bắn lên gần chung quanh và ngay cả dưới bụng mà có khi tôi phải nghiêng tàu cho xạ thủ đánh thẳng xuống. Nhưng bây giờ đang ở bên bờ vực thẳm của sự sống chết như làn tơ kẽ tóc nên phải liều mạng, không còn gì ái ngại nữa. 

Tôi gọi anh Khương nhờ chuyển nút điều khiển vũ khí từ vị trí súng sang rocket, nhưng không nghe anh trả lời. Trời ơi anh đã đi rồi sao? Ngồi kế bên nhau trong gang tấc mà ra đi không nói lời nào. Càng bấn loạn thêm, trong lúc nầy chỉ cần tôi bị trúng nửa viên đạn thôi vào bất cứ chỗ nào trong người thì tất cả phi hành đoàn chết hết. Đành vậy, tự tôi điều khiển lấy. Buông cần lái cao độ với vặn nút rocket phía sau, cũng không cần chọn lựa loại nào chống biển người, chiến xa hay công sự phòng thủ, đồng loạt mười hai trái rocket bay vút vào những vị trí hỏa lực đối địch đang giăng bức màn lửa chận đường trước mặt. Trái rocket cuối cùng vừa rời dàn phóng con tàu cũng xà xuống tới ngọn cây lướt qua mục tiêu đến đỗi bị đất cát do rocket chính mình vừa mới đánh ra nổ văng lên đầy. May mắn nhờ lướt càng qua đầu địch mà chúng tôi đã vượt ra được ngoại biên vùng chiến địa. Tuy vậy cũng chưa thoát khỏi tầm đạn của những khẩu phòng không hạng nặng từ xa, những khối lửa xanh dờn như sao chổi đuổi theo tới cùng, nổ tung trên những ngọn cây, trên vách núi lửa văng tung tóe rợn người. Bất ngờ một dòng suối xuất hiện vừa đúng lúc như vị cứu tinh, tôi vội lướt theo, bay sát mặt nước, lòn lách giữa những ngọn cây cao thoát ra ngoài trong lúc khẩu Minigun còn bắn với về phía sau như đáp lễ giã từ chiến địa còn vương khói súng trên mây. 

Vừa thoát cõi chết ra ngoài vùng chiến địa, tôi gọi: 
- Khương, Khương có sao không? 
Nghe tiếng anh trả lời tôi mới yên tâm, cùng lúc ấy tàu bắt đầu rung dữ dội buộc tôi phải đáp khẩn cấp xuống vùng đất trống bên cạnh quận Nam Hòa. Sau khi đặt tàu xuống đất bình yên mới biết chúng tôi còn sống. Ngồi yên lặng cho những giớ phút chiến đấu hãi hùng, căng thẳng tan dần trong tâm não, tôi nhắm mắt, gục đầu trên cần lái để nghe cơ thể mình bắt đầu khơi lại nhịp sống chuyển vận dòng máu trong thân. Những chiếc khác cũng đáp theo sau, anh em đang vây quanh đón mừng chúng tôi vừa thoát nạn và quan sát con tàu, như cùng một lúc tôi nghe các câu nói thảng thốt của nhiều người: 
- Tàu bị bắn nát như tương vậy mà ổng còn lết về được đúng là trời cứu. Hai anh xạ thủ bước tới đỡ tôi ra ngoài nói qua làn nước mắt: 
- Trên tàu mình chắc có ai đeo bùa hộ mạng, nếu không thầy trò mình chắc chết hết còn đâu. Sau khi hỏi han anh em và biết tất cả bình yên tôi mới yên tâm vỗ vai anh Đương để xoa dịu nỗi kinh hoàng còn vương trên mặt người lính trẻ vừa mới rũ áo học trò: 
- Yên rồi, mình được bình yên rồi, chính anh mới là bùa hộ mạng, nếu khẩu Minigun của tôi tịt nữa mình đâu còn cò dịp đứng đây... Anh đánh thật tuyệt vời. 
- Tôi cảm ơn anh em và nhất là Đại úy Nguyện, Thượng sĩ Ái đã đặc biệt quan tâm trong lúc tính mạng chúng tôi như treo trên đầu sợi tóc. 
- Thấy anh bay trong biển lửa mà hãi hùng, lo cho anh quá. Và anh Nguyện nói tiếp: Bastogne đang bị pháo. - Còn hàng tiếp tế? Tôi hỏi vội vàn rồi tự nói nhỏ như chỉ để vừa đủ nghe - Thế là công dã tràng. 

Ngước nhìn lên tàu không còn gì để nói, trên mui bị xé nát nhường chỗ cho những tia nắng sớm chiếu vào, tất cả bốn phía đều bị trúng đạn. Tôi đi vòng quanh tay mò mẫm thân tàu gần như biến dạng. Nửa thân về sau, nhất là cái đuôi không chỗ nào còn nguyên vẹn có thể để lọt bàn tay, có nhiều lỗ lớn vì đạn xuyên phá chui ra ngoài. Anh em cũng đi lục tìm được cả chục đầu đạn lớn nhỏ đủ loại còn vướng mắc, hai cánh quạt cũng rách sướt mướt và lưng ghế cũng bị bể nát vì vết đạn, nếu không có lớp giáp đặc biệt bọc chung quanh ghế, chúng tôi thành làn khói mỏng, hạt sương mai rồi. Tôi bàng hoàng, sững sờ kinh ngạc, tàu bị trúng hàng trăm vết đạn mà vẫn hiên ngang tung hoành trong biển lửa và về lại an toàn. Phép lạ nào đã cứu chúng tôi! Tôi chỉ biết cúi đầu thầm cảm tạ Ơn Trên và Hồn Thiêng Sông Núi che chở. 
Nhìn con tàu tàn tạ mà ngậm ngùi. Nó từ bên kia nửa quả địa cầu đến đây chung sức chung lòng, sát cách cùng chúng tôi bảo vệ mảnh đất tự do nầy, bây giờ nằm đó hiện hữu như thực như hư, như cơn mơ còn giăng mắc đạn thù đỏ lửa mênh mang... Tôi muốn ôm nó vào lòng tạ ơn, nói lời vĩnh biệt. Vì tôi biết thương tích nầy con tàu sẽ không còn cơ hội theo chúng tôi trên đường mây gió hành quân. Nó ở lại đây giải ngũ và giã từ vũ khí. Tôi muốn dợm bỏ đi nhưng cái quyến luyến vô hình cứ giữ chân tôi lại. Chính nó đã cùng chúng tôi hành quân dọc ngang trên khắp chiến địa kinh hồn vùng hỏa tuyến, như Cồn Tiên, Gio Linh, Đông Hà, Khe Sanh, phía Nam dòng Bến Hải... mà nay trong phút giây sinh tử hiểm nghèo trên chiến địa đã căng mình ra hứng chịu tất cả khối hận thù của người anh em phương Bắc, che chở và bảo vệ chúng tôi về đến chốn bình yên mới trút hơi thở cuối cùng. Đối lại phi công và phi hành đoàn trực thăng là những người bay không trang bị dù, nên bất cứ hoàn cảnh nào người với vật không thể tách rời nhau mà như đã có lời thề thủy chung, luôn luôn gắn bó theo nhau về với đất. Chúng tôi trở về Đà Nẵng xót xa bỏ con tàu yêu dấu nằm trên bãi cỏ chờ đợi mục nát với thời gian. 
Sau Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972, sáu Phi đội gồm bốn Phi đội Trực thăng vận và hai Phi đội võ trang đều tiên được Trung tá Cao Quang Khôi, Phi đoàn trưởng Phi đoàn 213 thành lập nhằm đào tạo đáp ứng nhu cầu thiết yếu đòi hỏi của chiến trường càng lúc càng gia tăng khốc liệt nơi vùng hỏa tuyến. Những Phi đội trưởng, tuy tất cả là những sĩ quan trẻ nhưng đã chứng tỏ đầy đủ khả năng chỉ huy hành quân vô cùng xuất sắc trên khắp lãnh thổ Quân Khu cũng như Biệt Đội ngoại biên Chu Lai phía Nam Đà Nẵng và Biệt đội Tiền phương Huế phía Bắc Hải Vân. 
Bài viết nầy để tưởng nhớ đến tất cả phi hành đoàn trong các phi vụ tiếp cứu Bastogne mà giờ đây người còn người mất, cũng như Phi đội 6 Trực thăng Võ trang và nhân viên phi hành các cấp của Phi Đoàn 213/SD0!KQ đã trưởng thành và dày dặn kinh nghiệm chiến chinh trên khắp các vùng lửa đạn trong chiến sử oai hùng của QLVNCH và quân dân miền Nam để bảo vệ phần đất tự do cuối cùng của Tổ Quốc. Cũng đặc biệt ghi nhớ và vinh danh những chiến sĩ của SĐ1BB đã anh dũng giữ vững cứ điểm Bastogne trước những đợt cường tập biển người ác liệt của Bắc quân mà ngôn ngữ giới hạn con người không đủ diễn tả hết sự hy sinh can trường đầy cao cả của anh em.

Song Chùy 11 Huỳnh Hữu Nghị
Phi Đội Trưởng Phi Đội Gunship
Phi Đoàn 213/KĐ51CT/SĐ1KQ

Rate this item
(0 votes)
Last modified on Friday, 03 August 2018 19:37
Thuyduong

Selfies labore, leggings cupidatat sunt taxidermy umami fanny pack typewriter hoodie art party voluptate. Listicle meditation paleo, drinking vinegar sint direct trade.

www.themewinter.com

Who´s online

We have 117 guests and no members online