>

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến – Cửa Việt, Một Chiến Thắng Vẻ Vang và Ngậm Ngùi - MX Trần Văn Loan

Posted by December 03, 2019 432
Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến – Cửa Việt, Một Chiến Thắng Vẻ Vang và Ngậm Ngùi
Mũ Xanh Trần Văn Loan

---oo0oo---


Kính Thưa Quý Vị,

Hôm nay ngày 28 tháng 1 năm 2005 là ngày kỷ niệm 32 năm Hiệp Định Ba Lê và cũng là kỷ niệm ngày Lực Luợng Đặc Nhiệm Tango của Sư Đoàn TQLC và Lữ Đoàn 1 Kỵ Binh Việt Nam Cộng Hoà đã tái chiếm Hải Cảng Cửa Việt, Quảng Trị do quân cộng sản Bắc Việt xâm lược chiếm giữ, hai phút truớc giờ ngưng bắn là 8 giờ sáng ngày 28 tháng 1 năm 1973.


Là một nguời đã từng tham chiến trong trận đánh này, tôi xin kính mời Quý Vị cùng chúng tôi hồi tưởng lại những gì không thể nào quên được của những ngày cuối tháng 1 và đầu tháng 2 của năm 1973.



Ngày 23 tháng 1 năm 1973, Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên chính thức đổi quân cho Tiểu Đoàn 9 Mãnh Hổ tại Gia Đẳng 3, Đông Bắc Quảng Trị và cách Cửa Việt 9 cây số. Riêng Đại Đội 1 Trâu Điên của tôi thì nhận bàn giao từ Đại Đội 3 Mãnh Hổ của Tầm Dương Đại Uý Đoàn Văn Tịnh Khoá Đàn Anh của tôi 22A Võ Bị Đà Lạt. Cuộc đổi quân diễn ra vào ban đêm vì chúng tôi không muốn là mục tiêu cho các loại cối địch mà đáng nói nhất là miếng mồi ngon cho bọn chuyên bắn tỉa ngay đầu. Người viết đến đây xin đuợc tuởng nhớ đến một Nguời đàn Em Khoá 24 Võ Bị Đà Lạt, Cố Trung Uý Vàng Huy Luyến đã hy sinh vì đạn bắn tỉa vì rớt mắt kiếng đang khi tấn công chiếm chốt địch quân trong khi Niên Truởng Tầm Dương đang đi phép ngoài Huế tìm mua tạm hai bông mai để sẵn sàng hôm sau đem về vùng hành quân để rửa lon cho thằng Em xấu số của mình!

Ngày 24 tháng 1 năm 1973, Đại Đội 1 Trâu Điên bắt đầu mở những cuộc tấn công chớp nhoáng vào phòng tuyến dày dặc chốt kiềng của địch. Tuyến phòng thủ của quân cộng sản xâm lược gồm 3 chốt một đứng vững như kiềng 3 chân để hổ trợ lẫn nhau bằng súng AK với B40 và hàng rào súng cối tiếp cận. Nhưng đáng kể vẫn là họng súng của những tên bắn tỉa chuyên nghiệp có sổ tay ghi nhận đang hoàng. Tối ngày 25 tháng 1 năm 1973, dưới quyền chỉ huy của Sơn Tây Trung Uý Phạm Ngọc Sương Đại Đội phó, Khóa 24 Đà Lạt, bằng lối đánh nghi binh và dương Đông kích Tây, hai Trung Đội 12 của Thiếu Uý Trần Gia Tăng Khoá 25 Đà Lạt mới ra Truờng và Trung Đội 16 của Chuẩn Uý Nguyễn Kính Khoá 1/72 Thủ Đức đã đồng loạt xung phong tràn ngập phòng tuyến địch sau những tràng pháo 105 ly vừa delay và vừa nổ chụp lên đầu lũ chuột. Quân ta đã hạ sát 15 tên tại chỗ và tịch thu 11 AK, 3 B40, 1 súng truờng bắn của của Hung Gia Lợi có máy nhắm và 5 thùng lương khô đang ăn giở. Bên ta có 5 bị thuong nhẹ và chỉ có Chuẩn Uý Nguyễn Kính là cần tản thương.

Chiều ngày 26 tháng 1 năm 1973, Đại Đội tôi tiếp nhận từ Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn năm thùng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ may bằng thứ vải thưa để may màn hay mùng ngủ. Sau này thấy mà buồn 5 phút vì cờ "phỏng giái" của quân cộng sản Bắc Việt xâm lược thì lại được may bằng vải popeline rất bền và đứng vững với thời gian. Tiền may Cờ để đâu xin hỏi Ông Hoàng Đức Nhã Tổng Uỷ Truởng Dân Vận Chiêu Hồi của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà???

Bẩy giờ sáng ngày 27 tháng 1 năm 1973, Lực Luợng Đặc Nhiệm Tango Tiền Phương duới quyền chỉ huy của Tiền Giang Thiếu Tá Phạm Văn Tiền Khoá 20 Dalat, Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoàn 4 Kình Ngư gồm các Chi Đoàn Chiến Xa M 48, M 41, M 113 mà Thiết Đoàn 20 là nổ lực chính với hai Đại Đội 3 Kình Ngư của Trung Uý Mai Văn Hiếu, Khoá 23 Dalat và Đại Đội 4 Kình Ngư của Trung Uý Duong Tấn Tuớc cũng Khoá 23 Đà Lạt tùng thiết đã bất ngờ vuợt tuyến xuất phát ồ ạt tiến lên mục tiêu Cửa Việt. Nhìn đoàn Chiến Xa tiến quân mở hết hoả lực tối đa về phiá truớc tôi cứ nghĩ mình đang xem lại cuốn phim Đồng Minh đổ bộ Normandie đánh đuổi Phát Xít Đức vào ngày 6 tháng 6 năm 1944 tại Miền Bắc Nước Pháp. Sau đó là đợt tiến quân của Đại Đội 1 Trâu Điên để thu dọn chiến truờng. Vì quá bất ngờ cho nên địch trở tay không kịp mà cũng chẳng biết chém vè đi hướng nào cho nên lũ chuột đành nằm im trong hang chốt chờ đầu hàng. Qua lục soát, các Trung Đội liên tục bắt sống tù binh và tịch thu rất nhiều chiến lợi phẩm đủ loại! Đã có tới 60 tù binh trong đó riêng Bộ Chỉ Huy Đại Đội cũng đa tóm đuợc cả chục tên. Qua cung từ tại chỗ các tù binh đều khai “là đang học cấp 3 tại Hà Nội và Hải Phòng thì bị buộc bỏ học vào Nam tiếp thu vùng giải phóng. Có nghe Lính Thuỷ Đánh Bộ sừng sỏ lắm, nếu bắt đuợc tù binh là mổ bụng lấy gan ăn tươi nuốt sống ngay?” Bởi vậy đã có vài tù binh còn quá trẻ lại quá lo sợ cho nên đã bôi thuốc đỏ đầy mình và chui đầu vào cát giả chết!

Đang báo cáo với Tiểu Đoàn để giải giao số tù binh và võ khí thì một tiếng nổ lớn từ phiá Trung Đội 16. Chuẩn Uý Hà Thế Dơn Trung Đội Truởng 16 báo cáo cho biết đã có vài tên địch trá hàng nên khi quân ta xông đến để tuớc đoạt vũ khí thì chúng cho mìn nổ gây tử thương cho Hạ Sĩ Lê Sanh Thạch và 3 Quân nhân khác. Thế là tôi gọi máy cho các Thẩm Quyền là kể từ bây giờ Đại Đội không muốn nhận tù binh nữa! Viết đến đây tôi lại nhớ đến bài "L’Humanité" của một nhà văn hồi còn Trung Học với phần mở đầu "Tu seras soldat un jour, si t’arrives de te battre tu te battras en conscience. Cela,c’ est ton devoir!" Và lòng nhân đạo chỉ có đuợc sau khi cuộc chiến thực sự chấm dứt phải không thưa Quý Vị?


Đoàn Chiến Xa qua rồi thì bây giờ là mưa pháo 130 ly dành cho Đại Đội 1 Trâu Điên của tôi trên đường tiến quân càn quét mục tiêu. Không hiểu những tên tiền sát địch nằm sẵn đâu đây mà sao chúng điều chỉnh tác xạ chính xác đến thế? Trái đầu tiên nổ trước mặt 100 mét, trái thứ nhì nổ sau lưng 100 mét, trái thứ ba nổ bên phải 50 mét... tôi chưa kịp nói hết câu là địch đang chỉnh lồng khung mà coi chừng trái thứ tư đó thì một tiếng nổ vang hất tôi văng xa gần 5 mét...Tôi lồm cồm ngồi dậy với mặt mũi lọ lem và quần áo đầy khói bụi và nặc mùi thuốc súng thì thấy Thiếu Uý Nguyễn Tấn Tài Tiền Sát Viên Nỏ Thần đã bị thương lủng ruột nằm bất động bên hai đệ tử đã hy sinh. Còn hai nguời mang máy cho tôi thì một gẫy nát chân trái và một bị miểng 130 ly chui qua má cắt đứt phân nửa cái luỡi! Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn cứ tuởng tôi đã hy sinh chứ đâu ngờ tôi một mình mang cả ba máy tiếp tục điều động Đại Đội tiến quân...

Đến 6 giờ chiền ngày 27 tháng 1 năm 1973, thì Đại Đội tôi đã tới sát chân cao điểm đồi 11 và Trung Đội 12 báo cáo cho biết là có một chốt địch khá lớn tại cao điểm chạy dài ra tới bờ biển này. Tôi ra lệnh khai triển ngay công sự phòng thủ, đưa các toán tiền đồn ra xa và giăng đồ chơi claymore, ráng gài và lựu đạn ra tối đa. Sau khi báo cáo tình hình về Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn, Trung Uý Trần Đinh Công Khoá 26 Thủ Đức sẽ điều động Đại Đội 4 Trâu Điên thay Đại Đội tôi theo đoàn xe GMC lên tăng cường cho Cửa Việt.

Đúng 7 giờ 58 phút có nghiã là chỉ 2 phút truớc giờ ngưng bắn có hiệu lực là đúng 8 giờ sáng ngày 28 tháng 1 năm 1973, Lực Luợng Đặc nhiệm Tango đã hoàn toàn làm chủ tình thế tại căn cứ Hải Quân Cửa Việt sau 25 giờ quần thảo dữ dội với địch. Giờ phút "hoà giải, hoà hợp và ngưng bắn đã đến" Binh Sĩ đôi bên ăn mừng "hoà bình vội vã" mang cà phê Sài Gòn với thuốc lá Capstan và kẹo sưã Hà Nội ra mời nhau truớc sự cay cú nghẹn ngào uất hận của Đại Tuớng Võ Nguyên Giáp Uỷ Viên Bộ chính trị trung ương đảng, Bí thư Quân uỷ trung ương kiêm Bộ truởng Quốc phòng Nuớc việt cộng nhà ta. Quả vậy, Võ Nguyên Giáp đã ra lệnh cho Trung Tuớng Lê Trọng Tấn đưa các Trung Đoàn 18, 995, và sừng sỏ nhất vẫn là 101 của Đại Tá Thân Trọng. Một Sư Đoàn Điện Biên 325 âm thầm chuẩn bị sẵn sàng tùng thiết Trung Đoàn 203 Xe tăng chờ lệnh. Trong khi đó tại cao điểm 11, tôi đã tiến vào và tiếp xúc đuợc với viên Chính uỷ Trung Đoàn Hiệp Định 27 của quân cộng sản xâm luợc khi đi thăm các đồng chí bộ đội của y. Tại cao điểm này tôi hơi giật mình với cấp số hon một Tiểu Đoàn địch cùng hàng chục xe tăng T 54 và phòng không 37 ly bảo vệ. Nếu đêm qua có đụng độ thì Đại Đội tôi không biết tình hình sẽ thế nào đây? Điểm cần lưu ý là qua điện đàm, tôi đã nhiều lần đề cập tới Lực luợng địch tại cao điểm này với Hà Nội 819 Tiểu Đoàn Trưởng Trâu Điên của tôi là chắc chắn quân cộng sản xâm luợc không thế nào bỏ rơi cao điểm đuợc. Cho nên ta phải coi chừng chúng sẽ phản công để bắt tay với đưá con này. Nhưng rất tiếc ý kiến của một viên Đại Đội Trưởng thấp cổ bé miệng không đáng để các Đại Bàng lưu tâm suy nghĩ chăng???

Ngày 29 tháng 1 năm 1973, thấy tình hình có vẻ căng thẳng mà cộng quân có thể phản kích bất cứ lúc nào nên cánh phó Tiểu Đoàn 9 Mãnh Hổ do Cam Ranh Thiếu Tá Phạm Cang Khoá 20 Dalat cùng Phán mập Khoá 25 Thủ Đức Đại Đội Truởng đã tăng viện đến Đại Đội tôi mà trên tay các Anh còn vương vấn quà uỷ lạo của Em gái hậu phương Lê Bảo Tịnh Sài Gòn. Cho đến chiều thì Cánh Phó Mãnh Hổ đuợc lệnh di chuyển đi chỗ khác.

Ngày 30 tháng 1 năm 1973, tình hình lại trở nên đen tối truớc áp lực tấn công thăm dò của địch, Đại Đội 2 Trâu Điên của Đại Uý Từ Đức Thọ lại được lệnh tùng thiết Chi Đoàn 1/17 Chiến xa M 41 của Đại Uý Nguyễn Quang Trung kéo lên tăng cuờng cho Lực Luợng Tango tại Cửa Việt. Khi đoàn chiến xa đến cao điểm 11 thì bị chốt địch chặn lại, nhưng trước hoả lực mạnh mẽ của các xe tăng M 41, địch phải chấp nhận cho đi. Tưởng cũng nên nhắc nhở là sau khi Quân ta chiếm đuợc Cửa Việt rồi thì địch chỉ cho tiếp tế lương thực mà hoàn toàn không cho tiếp tế đạn dược và thuốc men từ tuyến sau lên Cửa Việt.

Sáng ngày 31 tháng giêng năm 1973, địch đã dùng đại pháo 130 ly phối hợp với các loại hoả tiễn 122 ly, 107 ly pháo kích liên tục vào căn cứ Hải Quân Cửa Việt rồi dùng xe tăng có bộ đội tùng thiết mạnh mẽ tấn công vào tuyến phòng thủ của ta đặc biệt là căn cứ Hải Quân do Đại Đội 2 Trâu Điên trấn giữ. Ngay từ giờ phút đầu xa chiến, Đại Uý Lê Bá Nam Khoá 20 Thủ Đức, Chi Đoàn Trưởng 2/20 Chiến xa M 48 đã anh dũng chỉ huy Chi Đoàn phản công mãnh liệt và bắn cháy một số xe tăng T 54 và PT 76 của địch khiến chúng bị rối loạn và tan rã đội hình tấn công. Nhưng chết lớp này thì còn nhiều lớp khác, chúng nhào lên cố tiêu diệt lực lượng Tango của ta. Áp lực và hoả lực địch mạnh đến như vậy trong khi kế hoạch hoả yểm của ta thì chỉ trông vào 3 Tiểu Đoàn Pháo cơ hữu và 1 Pháo Đội 155 ly của Tiểu Đoàn 101 Pháo Cơ Động của Quân Đoàn I. Hải Quân Việt Nam có xuất hiện nhưng chỉ lảng vảng ngoài khơi rồi biến mất. Cũng không thấy sự can thiệp của Không Quân? Các Phi Đội Phản lực A37 hay F5E sao không có mặt để trả đuã cho việc trắng trợn vi phạm lệnh ngưng bắn của quân xâm luợc việt cộng đúng như Diễn văn của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu "sắt máu và hiếu chiến" mà Ông ta đã đọc trong ngày 28 tháng 1 năm 1973 là "địch dùng súng trường Ta dùng súng máy, địch dùng súng máy Ta dùng đại bác, địch dùng đại pháo Ta dùng bom dội lên đầu chúng!" Cửa Việt đang thực sự lâm nguy mà sao không có một Ai dám ra lệnh dùng bom dội lên đầu chúng thưa Tổng Thống? Có phải nói dzậy mà không phải dzậy không thưa Vị Tổng Tu Lệnh Tối Cao của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà chúng ta, một Quân Đội đang từ từ bị Đồng Minh Hoa Kỳ bỏ rơi từ cái bản hiệp định khốn nạn và trớ trêu này?

Sau 24 giờ tử thủ cuối cùng Thiếu Tá Phạm Văn Tiền phải tự mình quyết định là vưà chống trả, vưà triệt thoái lui Quân về phiá sau để bảo toàn Lực Luợng vì chẳng có một ai dám lên tiếng ngoài hành vi tiêu cực là chờ Uỷ Ban Liên Hợp bốn bên đến giải quyết! Chính Thiếu Tá Trần Văn Hợp Tiểu Đoàn Trưởng Trâu Điên đã ra lệnh cho tôi chặn Lực Lượng di tản lại để cùng thiết lập một phòng tuyến chặn địch không cho chúng tiếp tục đuổi theo nhưng tôi đã không đồng ý chuyện này vì tôi tin Đại Đội tôi đủ sức chặn địch rồi. Chính Trung Đội 12 của Thiếu Uý Tăng đã dùng hoả tiễn 66 ly M72 bắn cháy 5 xe tăng T 54 đi đầu của địch làm chúng khựng lại. Tôi không ngờ tinh thần diệt tăng địch của Lính Trâu Điên lại cao vòi vọi như sóng thần đến thế? Bằng chứng là 5 con cua của địch không những đã bị Trung Đội 12 hoả thiêu rồi mà còn bị các Trung Đội 14, 16, 18 thi nhau rang đi rang lại nhiếu lần. Nhớ lại vào tháng 7 năm 1972 tại bờ biển Mỹ Thuỷ, Hải Lăng Quảng Trị suýt tý nưã là Lính Trâu Điên hăm hở chờ đợi rang muối trọn Chi Đoàn Thiết Quân Vận của một Đơn Vị Bạn rồi!

Sau khi Lực Luợng Tango triệt thoái về phiá sau an toàn thì 1 giờ đêm rạng sáng ngày 1 tháng 2 năm 1973, Hà Nội 819 Tiểu Đoàn Truởng Trâu Điên ra lệnh cho tôi bỏ vị trí rút về sau 3 cây số và đóng quân tại một vị trí pháo 155 ly đã bị phản pháo cháy rụi hồi nào. Có lẽ Đại Bàng 819 lo sợ mất tôi nưã hay sao đây?

Sáng ngày 1 tháng 2 năm 1973, Sao Mai Mai Văn Hiếu nguời bạn cùng Khoá 23 Dalat với tôi đã dẫn Đại Đội 3 Kình Ngư đến hoán đổi vị trí để tôi lui về Gia Đẳng 1 bảo vệ Bộ Chỉ Huy Lực Lượng Đặc nhiệm Tango của Đại Tá Nguyễn Thành Trí Tư Lệnh Phó Sư Đoàn trong khi cả Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên đuợc di chuyển về Bộ Tu Lệnh Sư Đoàn tại Hương Điền để bổ sung quân số cho hai Đại Đội 2 và 4.

Sáng ngày mùng 1 Tết Quý Sửu 1973, Tuớng Bùi Thế Lân đã đáp trực thăng xuống Bộ Chỉ Huy Lực Lượng Tango để chúc Tết và uỷ lạo Lực Lượng. Đứng trong hàng quân tôi nghe Lạng Sơn phát biểu: "Tuy chúng ta không thành công về mặt Chiến Lược, nhưng chúng ta đã thành công về mặt Chính Lược!" Quả thật tôi muốn dùng lời nói này để xin đuợc thông cảm và chia xẻ buồn nhiều hơn vui đối với Thiếu Tá Phạm Văn Tiền, một Niên Truởng và cũng là một cấp Chỉ Huy đầy dũng cảm và đáng kính của tôi!

Để chấm dứt bài "Cửa Việt, một chiến thắng vẻ vang và ngậm ngùi này" xin Qúy Vị chúng ta hãy cùng nhau dành một phút thành kính tuởng nhớ đến tất cả các Anh Hùng TQLC và Thiết Giáp đã Anh Dũng hy sinh trong trận đánh tái chiếm Cửa Việt Lịch sử này!

West San Jose, CA ngày 28 tháng 1 năm 2005
Trân trọng
Mũ Xanh Trần Văn Loan
Trâu Điên 117


_________________________________

 

Tiểu Đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến Hành Quân Cửa Việt
MX Phạm Văn Tiền


Trong khi đang giữ chức vụ Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến, tôi được lệnh thuyên chuyển về làm Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến vào giữa tháng 11 năm 1972, đang lúc đơn vị đang hành quân. Tôi thay thế Đại úy Phước, còn Trung Tá Nguyễn Đằng Tống thay thế Trung tá Tiểu đoàn trưởng Trần Xuân Quang. Đây là một sự thay đổi khá bất ngờ và chẳng có gì hấp dẫn đối với tôi. Lẽ dĩ nhiên khi thượng cấp đã quyết định thì có tính toán kỹ lưỡng rồi. Tôi chẳng bao giờ thích xáo trộn trong cuộc sống thường ngày, nhất là phải rời xa đơn vị Trâu Điên mến yêu, nơi mà tôi đã có quá nhiều kỷ niệm cùng đồng đội, thuộc cấp trong suốt 8 năm liền, kể từ lúc mới ra trường. Tôi mến và yêu thương những người lính thuộc Trung đội đầu tiên của tôi biết bao. Chúng tôi đã cùng thề sống chết có nhau, chia ngọt xẻ bùi, chịu đói chịu khổ trong những giờ phút sinh tử nhất của chiến trường... Và cuộc chiến thì thật tàn khốc, nó đào thải và gạn lọc cuộc sống, may mắn còn lại thật hiếm hoi và hao mòn từng ngày một. Thôi, đã là lệnh thì cứ phải thi hành.

Tiểu đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến đang nằm trên chạm tuyến Long Quang, cực Bắc về hướng Đông, sát bờ biển Gia Đẳng. Nhiệm vụ của chúng tôi là cố gắng bình thường hóa những sự việc đã xảy ra cho đơn vị này suốt tháng nay: tổn thất và tinh thần không được khả quan lắm. Vượt ra ngoài những lo lắng bâng quơ lúc đầu, tôi đã không mấy khó khăn để làm quen với đơn vị mới. Địch vẫn pháo kích mãnh liệt và thường xuyên vào vị trí Tiểu đoàn nhưng bù lại các pháo đội cơ hữu của ta cũng yểm trợ phản pháo thật hết mình. Nơi địa đạo, dưới hố sâu... các chiến sĩ Kình Ngư luôn ghì chặt tay súng chờ địch từng giờ, từng phút trong rét mướt của những cơn mưa dầm tầm tả của mùa giông bão nơi vùng địa đầu giới tuyến.

Hệ thống phòng thủ và nhân sự được tổ chức lại, tăng cường thêm. Chúng tôi có mặt thường xuyên với binh sĩ trên tuyến đầu, cùng các Đại đội trưởng bàn bạc kế hoạch, dự trù mọi tình huống có thể xảy ra... Địch lại ra sức mở cuộc tấn công mới, nhưng nhờ có chuẩn bị chu đáo cùng sự yểm trợ hữu hiệu của pháo binh, các chi đội chiến xa tăng phái, và nhất là lòng quyết tâm cao độ của các chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến nên chiến thắng đã về với đơn vị. Hơn 4O vũ khí các loại bị ta tịch thu và nhiều xác địch nằm ngổn ngang quanh vị trí phòng thủ.

Tiểu đoàn được lệnh lui về Hương Điền để nghỉ dưỡng quân, tái trang bị sẵn sàng cho cuộc hành quân kế tiếp. Đại úy Dương Công Phó của Tiểu đoàn 5, sau khi mãn khóa học Đại đội trưởng, được bổ sung làm Đại đội trưởng Đại đội 1, thay thế Trung úy Xuân đang xử lý thường vụ. Đại úy Nguyễn Trí Nam từ Trung tâm Huấn luyện về làm Trưởng ban 3, bên cạnh các Đại đội trưởng cũ như: Trung úy Dương Tấn Tước của Đại đội 4, Đại đội 3 Trung úy Mai Văn Hiếu, Đại đội 2 Trung úy Ngô Hữu Đức, Trung uý Trần Kim Tài Đại đội chỉ huy. Họ là những cấp chỉ huy trẻ, độc thân, gan dạ, tận tụy hết lòng với đơn vị và thuộc cấp. Trừ “sao mai” Tài là Thủ Đức, còn tất cả đều xuất thân từ quân trường Đà Lạt như tôi và Trung Tá Tống, Tiểu đoàn Trưởng. Chúng tôi đã sống với nhau trong tình “Huynh đệ chi binh” đậm đà và đáng quý vô cùng.

Đơn vị lại được lệnh lên đường với cuộc Hành Quân Tiến Chiếm Cửa Việt. Đây là cuộc hành quân đặc biệt nhằm mục đích dùng quân sự để hổ tương chính trị. Ngoài vũ khí đạn dược được trang bị, mỗi người lính phải mang thêm trong ba lô 5 lá cờ để sẵn sàng cắm lên vị trí vừa chiếm được. Tôi đã từng có mặt trong những ngày nóng bỏng của cuộc hành quân Lam Sơn 719 Hạ Lào, tôi đã hiện diện suốt tất cả các cuộc hành quân Sóng Thần 1972 nhằm tái chiếm Quảng Trị ... mà sự tiến quân nhanh hay chậm còn phải tùy thuộc vào tình hình, địa thế mỗi nơi. Còn đây là cuộc hành quân Thần Tốc, thời gian được ấn định thật chi ly, từng giây phút một vì nó cần thiết cho Hiệp định Quốc tế. Chỉ vỏn vẹn 24 giờ đồng hồ, từ 7 giờ sáng 27/1 đến 8 giờ sáng ngày 28/1/73. Bằng mọi cách, các đơn vị tham chiến phải thanh toán cho xong mục tiêu, trên một địa thế toàn là đồi cát trắng, dày đặc chốt địch và mìn bẫy.


Tham dự cuộc hành quân này là lực lượng đặc nhiệm Tango do Đại Tá Nguyễn Thành Trí, Tư Lệnh Phó chỉ huy. Gồm các Tiểu đoàn 2 và 4, sau đó được tăng cường thêm 3 Đại đội của Tiểu đoàn 9 cùng 1 Đại đội của Tiểu đoàn 5 làm Nổ Lực Chính. Cả 3 Tiểu đoàn Pháo binh cơ hữu của Thủy Quân Lục Chiến và 1 Thiết đoàn 20 chiến xa, được tăng phái để yểm trợ cuộc hành quân. Tôi, Tiểu đoàn phó cùng phối hợp chỉ huy với Thiếu Tá Hoàng Kiều, Thiết đoàn phó, tại tuyến xuất phát. Mục tiêu chính là phải lấy lại cho bằng được căn cứ Hải quân mà ta bỏ lại sau trận chiến 1972, nằm trên cửa khẩu của nhánh sông Hiếu Giang, chảy từ Đông Hà về biển Đông, cách chúng tôi khoảng 12 km đường chim bay.

Pháo Binh đã cày nát mục tiêu 30 phút trước giờ G ấn định, chiến xa M48, M41 với hỏa lực thật hùng hậu xung kích đồng loạt cùng các Đại đội Bộ Binh tùng thiết trên các chiến xa M113. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử hành quân của Thủy Quân Lục Chiến, ta dùng chiến thuật “biển người”, tràn ngập, phủ đầu địch. Bị đánh bất ngờ, địch tháo chạy, bung tuyến... ta bắt sống khoảng 60 tù binh với toàn vẹn vũ khí. ở sườn trái, về phía Tây, Tiểu đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến vẫn tiến quân, nhưng có phần chậm hơn vì phải vượt qua những khoảng trống không an toàn.

Bị thua đau, địch tăng viện thêm một Trung đoàn, cùng chiến xa PT.54 và PT.59, đồng loạt phản công vào quân ta. Đã có vài chiến xa M.48 và M.41 của ta bị hư hại tại chỗ vì trúng phải hỏa tiễn tầm nhiệt AT.3 cùng nhiều thương binh cần được di tản về tuyến sau. Đúng 8 giờ đêm cùng ngày, ta chỉ mới nuốt được có nửa đoạn đường, với số tổn thất đáng kể nhưng vẫn phải tiếp tục nuốt tiếp đoạn đường còn lại. Tôi được lệnh để 2 Đại đội 3 và 4 bám chặt những vị trí vừa chiếm giữ, rồi cùng Đại đội 2 của Đại úy Đức lui về tuyến sau nhận lệnh mới.

Bộ Chỉ huy Hành quân quyết định tăng phái thêm Đại đội 2 của Đại úy Từ Đức Thọ và Đại đội 4 của Đại úy Trần Đình Công, thuộc Tiểu đoàn 2 dưới quyền chỉ huy của tôi cùng phối hợp với các chi đoàn chiến xa còn lại của Thiết đoàn 20. Kế hoạch mới lại là một cuộc hành quân chớp nhoáng, nhị thức Bộ binh - Thiết giáp, nhằm thẳng tiến về hướng Bắc, dọc theo bờ biển mà không còn phải lo sợ cản trở bởi bất cứ ổ kháng cự nào. Đây là một cuộc hành quân liều lĩnh vì sườn trái của ta bị hỗng hoàn toàn... Lại tạo thêm một bất ngờ mới, ta di chuyển ào ạt hơn, vì không thể đoán biết được ý định của ta nên địch trở tay không kịp. Đúng 7 giờ 58 phút sáng ngày 28/1/1973 nghĩa là trước giờ Lệnh Ngưng Bắn có hiệu lực chỉ có 2 phút, quân ta đã làm chủ tình hình!

Các Chi đoàn Trưởng Đại úy Xứng và Đại úy Lê Nam cùng tất cả các chiến sĩ Cọp Biển tham dự hành quân đã hoàn tất nhiệm vụ một cách xuất sắc: Cả rừng cờ Việt Nam Cộng Hòa đã ngạo nghễ tung bay trước gió, trên vùng trời Cửa Việt. Về phía địch, cờ “Mặt trận giải phóng miền Nam” cũng được trương lên ở các vị trí mà họ chiếm giữ.

Lần đầu tiên, cả tháng qua mới có ngày nắng ấm như hôm ấy. Bầu trời trong với những tia nắng đẹp lung linh chiếu vào mặt biển, hòa cùng những cơn sóng đập ì ạch vào bờ như tiếng vỗ tay nhịp nhàng đón chào một ngày hòa bình mới ! Binh sĩ ta và địch đã quên đi lệnh CẤM tiếp xúc, cùng ôm nhau hoan hô hòa bình. Thôi, không còn chiến tranh khốc liệt tương tàn, họ mời nhau từng điếu thuốc, bao gạo sấy, thẻ lương khô, viết cho những chữ ký lưu niệm chiến trường... Cả hai bên, đã có nhiều người khóc, những giọt nước mắt dành cho bạn bè, đồng đội đã ngã xuống hôm qua. Trong những giờ phút cuối cùng này, mãi tận Paris, nơi cách xa hơn nửa vòng trái đất, một Hiệp Định đã được ký kết và đã có hiệu lực với chúng tôi, tiếng súng đã ngừng nổ!

Rồi có lệnh cho chúng tôi tiếp tế, tải thương, tái trang bị lại càng nhanh càng tốt, phải đề cao cảnh giác hơn bao giờ hết. Họ, những tên Cộng sản đầu nảo hiếu chiến đã lợi dụng ngưng bắn để tấn công. Bài học Tết Mậu Thân đẫm máu và biết bao vụ vi phạm đã xãy ra trong quá khứ lại tái diễn, làm sao có thể tin được họ !

Lệnh cấm tiếp xúc với địch lần này được áp dụng gắt gao hơn, có lẽ về phía địch cũng thế, họ đã biến mất tự lúc nào và đã có loa tuyên truyền lên án ta vi phạm ngưng bắn ! Tình hình có chiều hướng căng thẳng ngay vào chiều hôm đó. Đến 9 giờ đêm cùng ngày, địch tập trung quân bao vây và áp lực, Đại đội 2 của Đại úy Từ Đức Thọ phải rút ra khỏi vị trí đồn Hải quân mà ta đã chiếm được từ sáng sớm. Để bảo toàn lực lượng và chờ đợi sự can thiệp của ủy ban Liên hiệp Kiểm soát Đình chiến... nên ta có lệnh rút về phòng thủ với toàn bộ Chỉ huy nhẹ tại sát nách bờ biển gần cửa khẩu.

Địch lại bắt đầu pháo kích, đe dọa tấn công ta. Chúng tôi được lệnh tự chống trả mà không có yểm trợ. Các pháo đội Pháo binh ta sẵn sàng trực chỉ nổ súng... nhưng không được lệnh. Tàu chiến Hải quân Việt Nam lảng vảng ngoài khơi mà chẳng có một sự can thiệp nào !

Sáng sớm ngày 31/1/73 sau hơn 3 ngày nằm đêm nằm phòng thủ tại chỗ chịu trận, chúng tôi như những võ sĩ bị trói chặt tay bỏ lên sàn đánh. Mặc cho địch thủ tung hoành tới tấp mà chỉ có khả năng cựa quậy để tránh đòn đau. Cục đường khi đã nằm trên miệng ổ kiến thì cứ thế mà hao mòn dần ! Không còn gì nữa để mà trông chờ sự xuất hiện của những người điều hành trong ủy ban Liên hợp Quân sự Quốc tế. Các ủy viên thừa hành của các nước Cộng sản đời nào chịu chấp nhận sự thua thiệt về phía họ. Còn chúng ta, những người yêu lý tưởng tự do, luôn tin tưởng vào nền công lý và luật pháp đã bị thua thiệt bởi trò chơi chính trị bỉ ổi này. Còn gì vô lý hơn khi ta bị ép ký vào một bản hiệp định chấp nhận sự hiện diện của bọn cướp ngay trên đất nước mình bằng giải pháp “da beo, da cọp”!

Địch đã rảnh tay, không còn vướng bận trên trận tuyến nào nên dồn hết lực lượng về đây: từ Bắc xuống, từ Tây sang, bọc hậu phía Nam . Nghĩa là chúng tôi bị bao vây tứ bề vì sườn phía Đông lại là biển nước mênh mông. Suốt đêm qua, Đại tá Tư lệnh Phó, người trực tiếp chỉ huy cuộc hành quân này, đã liên lạc thường xuyên với chúng tôi vì lo sợ sự tràn ngập của địch. Còn chúng tôi, những người lính tác chiến của Trâu Điên, Kình Ngư đại diện của một binh chủng hùng mạnh nhất của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, chẳng bao giờ để địch làm được điều này. Giờ đây cũng vẫn chưa có lệnh gì cho chúng tôi ngoại trừ lời an ủi: Đợi Chờ ! Chờ đợi một giải pháp chính trị.

Chúng tôi đang gặp nhiều vấn đề nan giải:

- Hơn một phần ba chiến xa bị hư hại vì pháo địch.
- Thiếu nước uống, lương thực và đạn dược cạn dần
- Nhiều thương binh và xác đồng đội cần được chuyển về tuyến sau.

Quả đúng như điều tiên đoán, Bộ binh địch có chiến xa yểm trợ đã bắt đầu kéo quân ào ạt vào tuyến. Trung đội tiền đồn của Đại đội 4, Tiểu đoàn 2 phải di tản vào tuyến trong. Xạ thủ Đại úy Lê Nam, Chi đoàn trưởng tài ba gan dạ, đã diệt gọn 2 chiếc T.59 đang mon men về hướng ta. Tất cả hỏa lực mạnh mẽ nhất của ta cùng lúc nổ thẳng vào địch, thêm vài chiến xa địch bị hạ tiếp. Rồi chính anh đề nghị tôi nên di tản chiến thuật, anh sẽ ra tòa chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật, cho dù tôi có đồng ý hay không.

Và tất cả các chiến xa còn lại của Thiết Đoàn 20 do anh dẫn đầu ra khỏi tuyến phòng thủ sau đó. Chúng tôi những kẻ may mắn sống sót trở về, nhưng còn gì đau đớn hơn khi phải bỏ lại sau lưng bao xác đồng đội và thuộc cấp của mình ! Những người lính Thủy Quân Lục Chiến đã anh dũng chiến đấu và hết lòng tuân lệnh cấp trên cho đến những giây phút sau cùng.

Hãy vinh danh và mãi mãi nhớ ơn các chiến sĩ Cọp Biển đã hy sinh trong trận đánh này, cũng như những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã can trường bất khuất trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam thân yêu của chúng ta.

MX Phạm Văn Tiền

 

Ý kiến cho bài đọc xin nhấn vào đây => (Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến – Cửa Việt, Một Chiến Thắng Vẻ Vang và Ngậm Ngùi)

Rate this item
(1 Vote)