>

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

Hoanghac

West Point

Song Thao


~~~





Chỉ cần nói “West Point”, ai cũng biết đó là chi rồi. West Point là cái tên… dân gian, nói ra ai cũng hiểu. Tên chính thức của ngôi trường này là United States Military Academy (Học Viện Quân Sự Hoa Kỳ). Nhưng nếu lười biếng, chỉ cần nói The Academy hay The Point thì cũng biết liền chính là hắn!

Tôi là… người khác
 
Trần Doãn Nho

---oo0oo---
 



Diễn hành Tết trên đường Bolsa, trong cái không gian đầy cả Mỹ,
vẫn đậm đà mùi vị Việt Nam. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Tất cả những di dân từ mọi phương trời, khi đến Mỹ, đều lần lượt được đổ vào cái được gọi là “The Melting Pot,” một nồi nấu hỗn hợp để, sau một thời gian “đun sôi,” trở thành một công dân mới.

Nhóm chữ “The Melting Pot,” xuất hiện từ cuối thế kỷ thứ 18, là ẩn dụ ám chỉ những thành phần khác nhau “hòa tan vào nhau” (melting together) trong một toàn thể hòa hợp (harmonious whole). Nhưng mãi đến đầu thế kỷ thứ 20, ẩn dụ này mới được sử dụng một cách phổ biến để diễn tả ý niệm đó (hòa tan văn hóa và chủng tộc) trong một vở kịch có cùng tên do Israel Zangwill (1864-1926) sáng tác và được trình diễn lần đầu tiên vào năm 1908 ở New York.

Tôi nhìn tôi trên vách

Túy Hồng

~~oo0oo~~

 

1

Chữ viết của chàng tròn như con ốc gạo. “Đi lâu như chết, đợi từ bốn giờ ba phần tư, anh ra đằng này một lát sẽ quay lại – Nghiễm”. Đầu tôi lắc, tôi thẳng người bước lên thang gác đến bên gương nhìn vào vẻ đẹp nào đó của mình. Nốt ruồi đen là cái chấm, quệt tóc mai là cái phẩy, tôi yên lòng trở xuống ngắm chằm chặp cổ bánh sinh nhật ba mươi tuổi đầu của mình. Ba mươi cây nến và một nỗi cô đơn. Dòng chữ chúc mừng

Việt Nam Cộng Hòa
lừng lững đi vào lòng đất nước

Trần Doãn Nho

~~~

 

1.

30/4/1975, Việt Nam Cộng Hòa (VNCH)[1] tức tưởi chết!

Đọc được từ một email tình cờ lạc vào inbox tôi:

“Còn nhớ trưa ngày 30/4/1975 dưới bầu trời u ám như muốn đổ lệ, tôi đứng ngay cổng xe lửa số 6 trên đường Trương Minh Giảng – Phú Nhuận. Lúc đó lính Cộng Hòa đã trút bỏ quần áo đi bộ từng đoàn thất thểu. Súng ống, ba-lô, quân phục họ vất đầy lề đường. Xe tăng và các binh đoàn Motolova của Cộng Sản đã tràn vào thủ đô Sài Gòn, chạy rầm rầm hướng về Bộ Tổng Tham Mưu. Chung quanh ai cũng hốt hoảng lo tìm đường chạy về nhà, giờ này đi di tản kể như đã quá trễ. Lâu lâu lại thấy một vài đứa khốn nạn Cách Mạng 30/4 đeo băng đỏ ngồi trên xe Jeep cầm súng chĩa lên trời, chúng bắn từng tràng đạn chào mừng ngày Giải Phóng. (…) Sau ngày 30/4 vào khoảng tháng 5 khi có chiến dịch Bài Trừ Văn Hóa Đồi Trụy Mỹ Ngụy, có một vụ chấn động Sài Gòn là vụ nổ ở một tiệm cho mướn sách cũ. Chủ tiệm lùa hết bọn đeo băng đỏ vào trong rồi mở kíp lựu đạn tự sát cho dính chùm. Nghe đâu chết vài mống Cách Mạng 30/4, ông chủ cũng chết. Tiệm này nằm trong phường 10, quận Phú Nhuận (chung với phường của nhà mình bên đường Thiệu Trị – Nguyễn Huỳnh Đức). Còn một vụ khác vào khoảng năm 1976, có một gia đình bên khu đường rầy xe lửa hướng đi ra Cống Bà Xếp. Gia đình này có hai vợ chồng và tám đứa con. Vì căm phẫn chế độ Cộng Sản, họ đã tìm ra đường thoát. Hôm đó, họ nấu một nồi cháo vịt, bỏ thuốc giết chuột vô, cả nhà cùng ăn chung bữa cuối cùng rồi nắm tay nhau chết hết.[2]

Phiếm luận về thời gian
~~~




"Thời gian là một ngọn lửa thiêu đốt ta.
Nhưng chính ta là ngọn lửa."
Jorge-Luis Borges



Từ lâu tôi vẫn bị ám ảnh bởi vấn đề thời gian.

Nhưng gần đây, khi bắt đầu "trông tuổi già bóng xế", tôi bỗng cảm thấy vấn đề trở thành gay go và cấp bách. Mình không còn lại bao nhiêu thời gian nữa, tôi tự bảo, cho nên phải cố gắng tận dụng tất cả thời gian còn lại. Để làm gì? Để suy nghĩ về một số vấn đề hệ trọng, bắt đầu bằng vấn đề thời gian.

Bởi vì nếu hiểu được thời gian, thì biết đâu...

Vũ Hán và Hoàng Hạc Lâu

~~~

 

Bài thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu ra đời tại thành Vũ Xương vào thế kỷ 8, thời thịnh Ðường, với tám câu:

Tại Sao Chúng Ta Già?
 
Phan Thanh Lưu
~~~



Sinh lão bệnh tử là một chân lý bất biến, gắn chặt với kiếp người, không ai thoát được. Trẻ mãi không già là môt ước mơ muôn thuở và thuốc trường sinh là một phương thuốc chỉ có trong các truyện thần tiên. Mặc dầu ngày nay khoa học và y học đã đem đến cho đời sống của chúng ta những tiến bộ to lớn, và tuổi thọ của con người đã được đẩy lùi khá nhiều so với những thế kỷ trước, thế nhưng chống lại sự già vẫn là một cuộc chiến đấu cam go hầu như vô vọng của con người đối đầu với thời gian và thiên nhiên. Và định nghĩa thế nào là già không phải là điều đơn giản. Lẽ dĩ nhiên tuổi già kéo theo sự yếu đuối, suy nhược, bệnh tật. Nhưng già không nhất thiết đồng nghĩa với bênh tật. Và thế nào là già? Tại sao chúng ta già? Sự già hay lão hóa được xem như một sự suy giảm dần dần các chức năng trong cơ thể theo với thời gian. Nơi người, mặc dầu một số chức năng như thính giác và sự dẻo dai bắt đầu giảm đi rất sớm, các chức năng chính của cơ thể chỉ bắt đầu suy yếu sau thời điểm đỉnh của tính dục, nghĩa là sau tuổi 19. Sự lão hóa được thể hiện bởi các thay đổi của dáng vẻ bên ngoài như giảm chiều cao, giảm cân (bắp thịt và khối xương giảm), vận tốc biến dưỡng chậm lại, thời gian phản ứng tăng lên, giảm trí nhớ, giảm hoạt động tính dục, mãn kinh nơi phụ nữ, giảm khả năng thính giác, khứu giác, thị giác, giảm chức năng miễn dịch, giảm chức năng nội tiết. Loại hình tượng tiêu biểu của sự lão hóa nơi con người là bất cứ bộ phận nào, mô nào, hệ nào, cũng có thể ngưng vận hành, kết quả là dẫn đến cái chết. Các nghiên cứu nơi các vị «bách niên» (người sống trên 110 tuổi) cho thấy họ già một cách đồng bộ, nghĩa là không có một bộ phận hay hệ nào là đặc biệt suy yếu nhất, tất cả mọi bộ phận yếu đồng đều và dễ nhiễm bệnh. Giải phẩu hậu tử cho thấy tất cả các vị này đều chết vì một bộ phận nào đấy đã ngưng vận hành. Vì thế không có chuyện chết già, mà chết vì một chứng bệnh nào đó. Lẽ dĩ nhiên bệnh tật tăng lên với tuổi già, nhất là các bệnh tiểu đường, bệnh tim mạch, ung thư, thận suy, thấp khớp, v.v… Trên 85 tuổi, nguyên do tử vong chính là các bệnh tim mạch, kế đến là bệnh ung thư, các bệnh tuần hoàn não, bệnh Parkinson và Alzheimer, bệnh sưng phổi và các bệnh hô hấp mãn tính. Mặc dầu những bệnh như ung thư và bệnh tim mạch vẫn là nguyên nhân tử vong chính của nhiều lứa tuổi, những bệnh khác như Parkinson và Alzheimer xảy ra thường hơn với người cao tuổi.

Buổi Chiều Hằng Cửu
 
Trần Hồng Châu
~~~
 


Thành phố trong hồi tưởng: một công nương 
Nghiêng mắt biếc kỷ niệm trải mưa hoa… 


Thành phố cũng như một người thân thuộc. Sống gần nhau, gặp gỡ hàng ngày, vào ra đụng chạm, ta coi sự hiện diện của người quen, của tha nhân bên cửa sổ, như một yếu tố hiển nhiên, bình dị, không có gì đáng nói.

Thiếu Tá Nguyễn Du và tôi
 
WingmanF5
Trần Hữu Kim



"So much owed by so many to so few" 
Winston Churchill



Phi-vụ chót trong ngày 30/4/1972 của Phi-đoàn 528 Hổ-cáp gồm có: Th/tá Nguyễn Du Scorpion 111 leader, Th/úy Kim wingman cất cánh từ Đà-nẵng và đến vùng trời Quảng-Trị vào khoảng 4 giờ. Sau khi liên-lạc với L-19, phi-tuần phải chờ ngoài biển 15 phút B-52 thả bom phía tây của target.

Tháng 6 năm 1971, tôi và 3 tên lính mới tò te mới ở Huê-Kỳ về, lò dò vào Phi-đoàn Hổ-Cáp 528 trình-diện Sĩ-Quan Trưởng Phòng Hành-Quân. Ông Đại-úy trẻ măng, gầy gầy, đẹp trai, mặc áo bay cam, đầu ông đội cunt-hat với kính pilot gài trên nón. Ông ngồi ngã người ra sau, hai chân để trên bàn Đ/úy Du nhìn 4 thằng pilot sữa tụi tôi đứng chào nghiêm chỉnh trình-diện, ông cười cười: "Thôi nghỉ đi, đứng nghiêm làm quái gì, tụi mình cùng là dân cà-chớn chống xâm lăng mí nhau cả, mấy ông gọi tôi bằng anh Du hay Đ/uy Du cũng được. Các ông đi kiếm Đ/uý Hiển đầu bạc để huấn-luyện hành-quân, mấy ông check out lẹ lẹ đi, phi-đoàn tổng cộng chỉ có 17 người cần mấy ông lắm”. Đến lúc này tôi mới dám nhìn kỹ hơn, ngực áo ông tên Du, trên bàn có bảng khắc chữ Nguyễn Du.

Page 1 of 2