Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X

Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Mối Tình Duyên



    Mối Tình Duyên


    Ngày nao dưới nắng vàng chói lói
    Bầu trời xanh lấm chấm mấy lọn hồng mây
    Em nhìn mây tưởng tượng yến oanh bay
    Bao cánh én vờn quanh ngọn cỏ
    Anh đã đến nụ cười rạng rỡ
    Tay trong tay bước dưới hàng dừa
    Mặc ai nhìn… ánh mắt trao đưa
    Ở ống tất dài* lòng vui hơn Tết
    Mình đến với nhau nụ cười không mệt
    Hứa ngàn đời cùng kết tóc mối tình duyên
    Anh chinh khách em thuyền quyên
    Trăm năm một thuở mình nguyền sống chung
    Yêu thương luyến nhớ ta cùng…
    *

    Tình Hoài Hương
    May 2018


    Ở ống tất dài(*)= do từ điển tích: Xưa kia… tại nước Kinh có một người coi tướng người khá giỏi. Trong nước Kinh xa gần ai ai cũng biết tiếng ông ta.
    Vua Trang Vương nghe biết, đã mời ông ta lại, hỏi:
    - Ngươi dùng thuật gì mà xem tướng giỏi như vậy?
    Người ấy tâu:
    - Thưa đại vương, thần không có thuật gì cả. Thần chỉ xem bạn cuả người ấy, mà biết được họ hay, hoặc dỡ. Như thần thấy người ấy chơi với bạn có hiếu, để, thuần, cần; họ biết giữ phép nước… Thì thần đoán người ấy là người hay. Tất nhiên một ngày kia họ sẽ vẻ vang, họ sẽ có một ngày mai thịnh vượng.
    Như thần xem cho các quan lại, thấy ông ta chơi với những bạn thành tín, có phẩm hạnh, thích điều phải, thì thần đoán ông quan ấy là người tốt, chức quan cuả ông ta mỗi ngày một cao thăng, ông ta sẽ giúp vua mỗi ngày một ích lợi.
    Như thần xem cho vua chúa, mà thấy quan gần có lắm người hiền; quan xa có lắm người trung, lúc vua chuá có lỗi, có nhiều người can ngăn, thì thần đoán biết là vị vua ấy giỏi. Tất nhiên Vua mỗi ngày đều được dân tôn trọng. Nước tất mỗi ngày được trị yên, thiên hạ tất mỗi ngày được quy phục. Thần quả thật không có thuật gì lạ, chỉ xem (bạn) người khác mà biết rõ được người đó.
    Vua Trang Vương cho đó là lời nói phải, bấy giờ vua vội thu dùng những người có tài, giỏi. Sau đó nước ông trở thành một cường quốc ở thời Chiến-quốc.
    *
    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Ba Mươi Tháng Tư: Quốc Hận


    Ba Mươi Tháng Tư: Quốc Hận


    Ba Mươi Tháng Tư mòn mỏi
    Mất Hoàng Sa (thêm nỗi Quốc Hận dâng đầy)
    Non sông buồn đất nước cảnh lưu đày
    Người “cải tạo”, kẻ vùi thây biển cả.
    Cha chết trận, cày mồ cuốc mả
    Mẹ lên rừng phá đất trồng khoai
    Đàn con thơ nheo nhóc lạc loài
    Đành vượt biển tìm ngày mai hạnh phúc.
    Cả đất nước còn chịu nhiều khổ nhục
    Tháng Tư về quyết hun đúc lòng son.
    Cờ Vàng toàn cõi giang sơn
    Cùng nhau bồi đắp nước non quê mình
    VIỆT NAM rạng rỡ phú vinh.
    ***

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Ba Mươi Tháng Tư Giết Đời Son Trẻ


    Ba Mươi Tháng Tư Giết Đời Son Trẻ


    Tháng Tư mất nước ê chề
    Từng cơn biển động ủ ê ngọn sầu
    Ba Mươi quốc hận. Lòng đau
    Muôn đời sụp đỗ cơn sầu ngút cao
    Cha, con: lao tù “cải tạo”
    Bao trùm bóng tối cồn cào ốc đảo
    Nướng tuổi xuân trong ngục thất quá bạo cường
    Trong Ngoài* đói khát căm hờn thấu xương
    Đảng trị dân như phường dã thú
    Oan nghiệt thay hỡi "loài" cùng máu mủ
    Quốc tang ôi! lũ bán nước diệt dân!
    Mất Hoàng Sa nỗi hận vô ngần
    Tàu* cướp cả xác khô thân héo (Trường Sa đã chết
    cho tự do). Xưa thanh bình mùa xuân chưa hết
    Giờ sự sống nhục nhằn nhiều trái ngang
    Ngàn năm uất hận vô vàn
    Cơm chan nước mắt sô tang ngút trời
    Xót thương Đất VIỆT hỡi ơi!
    *


    Trong Ngoài* Trong tù “cải tạo” & Ngoài dân Việt
    Bán nước* (Ải Nam quan và biển Hoàng Sa, Trường Sa)
    Tàu* = Tàu chệt
    ***

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Đường Chiều Ướt Mi



    Đường Chiều Ướt Mi


    Một mình trên đường dốc
    Buổi chiều buồn cô độc gió cuốn quanh mình
    Bốn bề quạnh vắng phố xá làm thinh
    Mọi ngỏ nhà thấp cao càng vắng vẻ
    Dưới suối bên đèo thông reo khẽ
    Trên đồi dõi bóng nắng liêu xiêu
    Có ai kia vội vã bước đường chiều
    Tiếng guốc vông lóc cóc nhịp nhàng rộn rã
    Áo tím than bay bay theo đám lá
    Trăng lên đưa viễn khách về làng
    Nhìn quanh… cảm thấy ngỡ ngàng
    Mình em mắt lệ bàng hoàng chốn xưa
    Nỗi niềm đọng lại như mưa
    ***

    Tình Hoài Hương
    Tháng 10-2017

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Nhẫn Cỏ Trao Đưa


    Nhẫn Cỏ Trao Đưa


    Biển rộng sông dài thuở anh đi
    Người rong gối mỏi ước mơ gì?
    Buồn trong ánh mắt đau niềm nhớ
    Đường đời uốn khúc vương buồn, khi...

    trời tím hoàng hôn chẳng hẹn kỳ.
    Ráng chiều câu bóng góc tường vy.
    Dắt nhau về tương lai đã hứa.
    Đôi cánh én dệt mùa xuân nữa.

    Từ đấy màu mây tóc thuở xưa
    Ưu tư sầu muộn mấy cho vừa
    Khung trời tím ngắt trông chim nhạn
    Đường đi gập ghềnh bao năm tháng

    Ta cùng hẹn nhẫn cỏ trao đưa
    Nắng hồng e ấp nhánh cây thưa
    Đong đầy nỗi nhớ buồn vời vợi.
    Vòng nhẫn cỏ nhắc mình mơ nữa

    Sanh tình ấp ủ nhớ chuyện xưa.
    Thẹn thùng tố nữ trong chiều mưa
    Vì anh hứa: - “Một đời miên viễn
    Cung nghinh em về liếp tranh thưa...”

    Ôm mộng ngày xanh tóc rối bời
    Người đi muôn dặm áng mây trôi
    Nhớ vòng nhẫn cỏ nơi xưa hẹn
    Xuân mộng chúng mình... én sánh đôi.
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Hoa DÙ Nở Mây Cứ Bay


    Hoa DÙ Nở Mây Cứ Bay


    Chuyện xưa cũ khi Tái Ông thất mã*
    Viết câu thơ tao nhã để ngày sau.
    Đất có thẫm màu ngàn dâu úa mau
    Dây trầu thắm kết câu duyên mộng đẹp.

    Đồng cảm cùng nét đan thanh cánh thép.
    Anh và em nhảy kép muôn phương.
    Chí tang bồng hồ thỉ hướng sa trường
    Thần tượng ấy tình thương em: ngọt, mặn.

    Tình đôi ta ươm hồng chẳng trống vắng.
    Thâm sơn mây trắng bay suốt canh thâu;
    Phỉ nguyền hồ hải đấu tranh giang đầu.
    Đông chiến Bắc chinh vó câu nước Việt.

    Ươm trái ân tình dệt thơ chuyển tiếp.
    Phương Trưng* luyến tiếc nhớ quê mình.
    Ngắt tặng người thân một đóa hoa quỳnh.
    Nâng chén cạn hương tình, thơ vĩnh cửu…
    *
    Tình Hoài Hương


    *.- Tái ông thất mã*= Do tích: Xưa kia có ông lão ở vùng biên ải bị mất con ngựa qúy. Hàng xóm biết tin, kéo đến an ủi chia buồn. Ông trả lời:
    - Tôi bị mất con ngựa, biết đâu đấy là điều may!
    May thật! Vì mấy hôm sau con ngựa trở về, và dẫn theo một con ngựa khác nhập vô đàn. Hàng xóm lại kéo nhau đến chúc mừng ông may mắn. Ông lão nói:
    - Việc tôi được thêm con ngựa, chưa chắc là điều may mắn cho tôi.
    Và, chẳng may thật. Do con trai ông lão leo lên cỡi thử con ngựa mới, chẳng may bị té gãy chân. Xóm làng kéo đến chia buồn. Ông lão cười, lại nói:
    - Cháu nó bị gãy chân, chắc có lẽ là điều may đấy.
    Nghe ông lão nói thế, ai cũng lắc đầu, bỏ về. Ồ! Ông lão nói không sai, vì: sau đấy chẳng bao lâu trong nước có giặc, thanh niên phải ra trận diệt thù. Chỉ có con trai ông lão bị què, nên được ở nhà với cha già.

    *.- Phương Trưng*= (thi ân bất cầu báo) … từ điển tích: Vua Đậu Tấn cỡi ngựa đi đánh quân Di Di. Chẳng may con ngựa của vua bị trúng tên, đã chết. Đang lúc vua lâm nguy và lo lắng tột cùng, thì vua thấy có một người xông ra trận, nói:
    - Đại vương hãy dùng con ngựa của tôi, mà thoát khỏi nơi nầy.
    Nhờ thế, vua thoát hiểm. Hôm sau vua Đậu Tấn họp các tướng, ân cần hỏi:
    - Hôm qua, ta đánh nhau với quân Di Di, có một người mang ngựa của mình ra, để cứu mạng ta. Vậy, người đó là ai, cho ta biết, để ta đền ơn cứu mạng.
    Nhưng Phương Trưng ngồi đó cúi đầu im lặng. Có bạn thấy và biết chuyện Phương Trưng đã làm. Ông ấy tâu với Đậu Tấn. Vua hỏi Phương Trưng:
    - Tại sao ta hỏi, mà ông vẫn ngồi im?
    Phương Trưng đứng dậy nghiêng mình đáp:
    - Đó là do tài phước của đại vương, chứ tôi không có tài cán gì, nào dám nhận thưởng.
    Đậu Tấn khen:
    - Ông là người rất tốt. Ta muốn chia cho ông một nửa giang san, để đền ơn cứu tử. Mong ông đừng từ chối.
    Phương Trưng kính cẩn đáp:
    - Bề tôi ăn lộc vua, thì hết lòng tận tụy giúp vua. Không dám nghĩ xa hơn.
    Vua Đậu Tấn cố ép, nhưng Phương Trưng cố từ chối, nhất quyết không chịu nhận.
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-12-2020, 12:27 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Bên Dòng Phù Sa Dậy Sóng


    Bên Dòng Phù Sa Dậy Sóng


    Sau "bảy lăm" bỏ quê hương dấn bước
    Giạt trôi về Mỹ quốc chốn xa xăm
    Đêm từng đêm em ngồi khóc âm thầm
    Đời phụ nữ đã một lần lỡ dở

    Cầu ván gỗ nằm bên phượng đỏ
    Nấm mồ anh nghỉ cạnh dừa xanh

    Bên dòng phù sa sóng vỗ trôi nhanh
    Rơi giọt lệ mong anh về nước Chúa.
    Trơ dưới nắng cây cầu ván cũ
    Đường thôn ta hàng so đũa ngày xưa.
    Vườn cau, bông gạo, thôn dừa
    Anh đi... để lại bài thơ quê nghèo
    Chim kêu, vượn hú chiều chiều...
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Đón Tết...


    Đón Tết...


    Tết nhất năm nay anh rủ rê
    Phone bàn với bạn trở về quê
    Họ hàng lối xóm đều trông đợi
    Đem chút tình thương gửi bốn bề.

    Đường xá xa xôi mấy dặm khê
    Gió mưa sóng bạc cảnh đò ghe
    Mình mang nếp, rượu, gà, nho, táo
    Đủ thứ quà xuân chất một xe.

    Bánh kẹo hai tay xách bước về
    Túi tiền rủng rỉnh nặng tình nhe
    Đầy sân hoa nở vui bầy trẻ
    Quà sẽ trao tay phát trước hè.

    Áo mũ vòng vàng chiếu đỏ hoe
    Bà con mời mọc cạn ly chè
    Rượu nồng uống xỉn quên trời đất
    Thấp thoáng xuân về đẹp lũy tre.

    Làng xóm! Con tôi đã trở về
    Dẫn đầu cô vợ chạy le te
    Mẹ già run rẩy nheo đôi mắt
    Ăn tết năm nay thật phủ phê.
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Chiều Xuân Nhớ Người…


    Chiều Xuân Nhớ Người…


    Chiều vàng xuân ươm nồng biển biếc
    Ngày trôi qua luyến tiếc bước chân đi
    Trên đường về đôi mắt ướt viền mi
    Ôi nhớ quá thuở hoa đào chớm nụ
    Anh phong sương yêu em kiều nữ
    Bên hiên nhà tựa gốc hoa lan
    Gió đong đưa mơn trớn cánh mai vàng
    Em luyến nhớ trong canh tàn giấc mộng
    Có một thời mình thong dong tựa bóng
    Pháo tưng bừng theo sóng vỗ biển khơi
    Thương nhau cách trở chân trời
    Đêm xuân buốt giá vài lời… (có hay
    Anh ơi! Nỗi nhớ nhung nầy)!
    ***

    Tình Hoài Hương
    Xuân 2018

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tình Xuân



    Tình Xuân


    Gió đông qua lùa xuân tới
    Xinh xinh góc phố quê tôi hoang dã
    Mai cánh vàng khoe mình trong kẽ lá
    Én xôn xao bay lượn trên vườn hoa mơ
    Lan cúc hồng ỏn ẻn nép bên hồ
    Hòn non bộ cá lượn lờ khởi sắc
    Sóng gợn mưa xuân rơi lắt rắt
    Nhạc tưng bừng rộn rã vang xa
    Giờ mình tôi độc ẩm với ly trà
    Nhớ biết mấy thuở xa nhà tối sáng
    Mừng Tết tới viết đôi lời gởi bạn
    Chúc yên bình muôn phước vạn an khương
    Vui đời gói trọn tình thương
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Hạnh phúc xa xăm


    Hạnh phúc xa xăm


    Phong trần đi muôn ngã
    Đôi bướm trắng chờn vờn bên phiến lá
    Gió hiu hiu rung nhẹ cánh nhởn nhơ
    Mây bảng lảng trên sóng nước thờ ơ
    Em đứng đó phiến buồn trôi cuối thác
    Đã mấy mùa thương qua tiếng nhạc
    Thổi về đỉnh mộng ước mơ qua
    Anh dấu yêu độc ẩm kiếp xa nhà
    Núi Ngự nắng chiếu nhạt nhoà mỗi sáng
    Sông Hương cuối phố tản mạn
    Lời nhắn nhủ: nhớ lai vãng về thăm
    Tình hai ta như bướm lượn xa xăm
    Trao nhau hạnh phúc âm thầm
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tết Tới, Biển biết cười không?



    Tết Tới, Biển biết cười không?


    Ngày đêm nguyện ước an lành
    Khung trời Tết nhất trong xanh, gọi mời
    Lì xì, bánh Tét… ai ơi!
    Dưa hành củ kiệu ta mời nếm qua

    Dừng chân ghé lại thềm nhà
    Cùng nhau tận hưởng kẽo mà hết xuân
    Đôi khi nhớ thuở thanh tân
    Bùi ngùi tiếc ngẩn phong vân một thời

    Qua rồi nín lặng mà thôi
    Sang năm Tết tới ta mời dĩa xôi
    Thành tâm tất-dạ bồi-hồi
    Vui cùng bạn hữu ai ơi ghẹo cười.

    Vui, buồn… mặn ngọt đầy vơi
    Thì thôi cố giữ cho đời thảnh thơi
    Đừng như chiếc lá giữa vời
    Lờ đờ sóng cuốn ra khơi, biển buồn.

    Cho em hỏi nhỏ anh luôn
    Tết nầy biển mặn có nồng lắm không?
    Câu nầy nói thật vài giòng
    Tình ta bạn hữu vui trong tiệc tùng
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 01-19-2020, 01:19 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Hứa Bạc Đầu Yêu Nhau



    Hứa Bạc Đầu Yêu Nhau


    Em quen biết anh từ mùa Xuân sang.
    Dẫu mến nhau ngày tháng muộn màng.
    Sao cảm thấy như đôi mình rất hạp.
    Chung ngắm hoàng hôn, say đêm tĩnh lặng.

    Chuyện trò trao đổi dưới bóng hoàng lan.
    Nhiều lần mình ngước mắt nhìn ánh trăng.
    Hòa hợp chân mây thắm tình hoa phượng.
    Nghê thường tấu khúc quyện chung một hướng.

    Bóng ngã hôn hoàng tình đẫm yêu thương…
    Đôi chân hoan ca gõ nhịp trên đường.
    Hai hướng chân trời dù xa cách ấy.
    Xuân qua Đông lại Thu không quạnh vắng.

    Tình thương vời vợi giếng mắt hồng hoang
    Chiều ân sũng mưa ngàn lả tả tuôn.
    Góc trời xanh ta chung tình hạnh phúc.
    Hứa bạc đầu yêu mái tóc phiêu bồng…
    *

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 05-16-2019, 08:15 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Nợ Phong Vân


    Nợ Phong Vân


    Xưa tình như hoa thắm
    Dạo bên nhau tay nắm, bước nơi nơi
    Dìu em đi vũng nắng lướt trên đồi
    Anh ngoảnh lại mắt môi hong phố vắng.
    Lời hẹn cũ phong thư sắc trắng
    Đường bay xưa dưới cánh mây xanh
    Kề bên nhau ghi nhật ký: "Em và Anh"
    Thơ với thẩn, chim trên cành ghẹo hót.
    Thỏa dạ lang thang nắng chiều thả gót
    Chinh nhân trả nốt nợ phong vân
    Mái tây thỏa chí thanh xuân
    Mảnh vườn hạnh phúc tay nâng chén trà
    Bên hiên bóng nguyệt lồng hoa...
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 09-05-2020, 07:58 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Đốt Lá Cho Tình




    Đốt Lá Cho Tình
    (tặng cố nhân…)


    Sân chùa lá vàng rụng
    Mây trôi lãng đãng lang thang
    Xuân Thu Đông Hạ cuộc tình dở dang
    Vì mồi cá chết* thân nầy chua xót
    Qua nhanh tự thuở tình… bùi ngọt
    Anh bỏ đi rồi; em cũng rời xa
    Em trở về nếp sống vẫn kiêu sa.
    Anh khắc khoải ("nợ nần hoa bướm" cũ)
    Quạ biết quạ đen** đã phụ.
    Thế nên ly biệt một đời xa
    Mất nhau rồi ngày tháng cũng phôi pha
    Bao luyến nhớ như nguyệt soi vãng cảnh.
    Thôi thì kiếp sau tình chung chắp cánh.
    Mối duyên nầy không nhất thiết mãi tương tư,
    Đắp lá lên mộ giã từ...
    *

    Tình Hoài Hương


    1.- Vì mồi cá chết(*)=
    Qua thương bậu lắm bậu ơi
    Cá chết vì mồi khốn nạn thân qua
    (ca dao)
    Ý câu nầy do (“người thơ” trong ca dao) biết “người yêu” quên nhân nghĩa tình xưa, chàng mê man chạy theo “hoa bướm”, để rồi khi chàng đau khổ tỉnh mộng, muốn quay về, trở lại… thì đã muộn màng.

    - Cũng do từ điển tích: Chu Mãi Thần nhà nghèo, nhưng ông chăm chỉ học hành, ôn luyện văn võ thường xuyên. Vợ ông thấy chồng quá nghèo, bỏ đi. Ông biết, nên đã năn nỉ vợ:
    - Tôi năm nay 49 tuổi, sang năm thế nào tôi cũng tạo lập công danh hiển hách. Bấy lâu nay chúng ta sống cơ cực khó nghèo, còn được. Chẳng lẽ “bậu” không thể chờ “qua” thêm một năm nữa sao!?
    Bà ta không nghe, bỏ đi lấy một ông chồng nông dân khác. Năm sau Chu Mãi Thần được tiến cử lên vua Võ Đế, và ông nhận một chức quan lớn. Bà vợ cũ được tin ấy, thì lấy làm tiếc nuối vô cùng, bèn xin ông Chu Mãi Thần cho bà ta quay trở về! Ông lắc đầu buồn rầu nói:
    - Nếu đem bát nước đổ xuống đất rồi, mà nàng hốt lại được như cũ, thì tôi sẽ đồng ý cho nàng quay trở về.
    Sau đó, ông cao thượng chu cấp tiền bạc và một căn nhà cho “vợ chồng mới kia” sinh sống, mà ông không hề chấp thuận cho bà được quay trở lại. Bà ta xấu hổ đã treo cổ tự tử.
    ***
    2.- Quạ biết quạ đen* cò*(*)=
    Quạ mà đã biết quạ đen
    Có đâu quạ dám mon men gần cò.
    (ca dao)

    Tác giả bài thơ trên dùng ý nầy do từ điển tích: Vua Tống Tương Công phong cho Hồ Xạ Cơ làm Trung-quân Nguyên-soái, và Triệu Thuần làm phó tướng. Hồ Xạ Cơ có vẻ tự đắc không coi ai ra gì, Xạ Cơ đã tự tuyên báo hiệu lệnh cho tướng sĩ. Quan Tư Mã Dư Biền thấy vậy, bèn can:
    - Quân tình là việc trọng. Nếu một vị chủ tướng không được lòng của ba quân tướng sĩ, sẽ khó thắng được giặc. Lúc xưa Thành Đắc Thuần vì quá kiêu ngạo mà thua Tần, vậy xin nguyên soái hãy lấy đó làm gương.
    Hồ Xạ Cơ mắng:
    - Nay ta nắm trọn quyền thống lãnh trong tay, nếu ta không cứng rắn, thì làm sao thực hiện nỗi binh pháp.

    Mắng Quan Tư Mã Dư Biền xong, chưa hả giận, Hồ Xạ Cơ truyền quân bắt Dư Biền ra đánh trăm roi. Tướng sĩ thấy vậy, ai ai cũng bất bình. Ông Dương Xử Phủ vừa đi sứ nước Vệ trở về, nghe tin Hồ Xạ Cơ làm nguyên soái, ông bèn đến Tống Tương Công thưa rằng:
    - Hồ Xạ Cơ quen thói kiêu căng, không thể đảm nhận chức ấy. Nước ta còn có Triệu Thôi và Triệu Thuần: là người hiền tài, đức độ. Vậy xin chúa công xét lại.
    Vua cho đòi Hồ Xạ Cơ tới, bảo:
    - Trước kia ta phong cho ngươi làm nguyên soái. Nay ta muốn Triệu Thuần lên thay. Ngươi hãy giữ chức phó tướng.
    Hồ Xạ Cơ cúi đầu lui ra không dám nói gì. Triệu Thuần nhậm chức nguyên soái, liền lo chỉnh đốn quân binh rất nghiêm minh, tướng sĩ ai nấy đều mến phục. Có người lo lắng cho Dương Xử Phủ (đã can ngăn vua,) nói với Dương Xử Phủ:
    - Ngài thẳng thắng quá, không kiêng nể, dù ... thì thật có lợi cho nước. Nhưng về phần ngài, ngài không sợ người ấy thù oán sao?
    Dương Xử Phủ đáp:
    - Nếu điều ấy có lợi cho nước, mà tôi bị thù oán, thì không đáng ngại.
    Một hôm Hồ Xạ Cơ vào yết kiến vua, tâu rằng:
    - Chúa công nghĩ đến công lao của tiền nhân tôi, nên phong cho tôi làm nguyên soái. Nay, chẳng hay tôi có lỗi gì, mà chúa công lấy lại chức ấy, để phong cho người khác?
    Vua đáp:
    - Không phải ngươi có lỗi gì. Chỉ vì Dương Xử Phủ nói rằng: "ngươi quá ngạo mạn, kiêu căng; không được quân sĩ mến phục, nên ta thay người khác".
    *

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 01-02-2018, 06:54 PM.

    Leave a comment:



Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter

Working...