
Ngày nao dưới nắng vàng chói lói
Bầu trời xanh lấm chấm mấy lọn hồng mây
Em nhìn mây tưởng tượng yến oanh bay
Bao cánh én vờn quanh ngọn cỏ
Anh đã đến nụ cười rạng rỡ
Tay trong tay bước dưới hàng dừa
Mặc ai nhìn… ánh mắt trao đưa
Ở ống tất dài* lòng vui hơn Tết
Mình đến với nhau nụ cười không mệt
Hứa ngàn đời cùng kết tóc mối tình duyên
Anh chinh khách em thuyền quyên
Trăm năm một thuở mình nguyền sống chung
Yêu thương luyến nhớ ta cùng…
*
Tình Hoài Hương
May 2018
Ở ống tất dài(*)= do từ điển tích: Xưa kia… tại nước Kinh có một người coi tướng người khá giỏi. Trong nước Kinh xa gần ai ai cũng biết tiếng ông ta.
Vua Trang Vương nghe biết, đã mời ông ta lại, hỏi:
- Ngươi dùng thuật gì mà xem tướng giỏi như vậy?
Người ấy tâu:
- Thưa đại vương, thần không có thuật gì cả. Thần chỉ xem bạn cuả người ấy, mà biết được họ hay, hoặc dỡ. Như thần thấy người ấy chơi với bạn có hiếu, để, thuần, cần; họ biết giữ phép nước… Thì thần đoán người ấy là người hay. Tất nhiên một ngày kia họ sẽ vẻ vang, họ sẽ có một ngày mai thịnh vượng.
Như thần xem cho các quan lại, thấy ông ta chơi với những bạn thành tín, có phẩm hạnh, thích điều phải, thì thần đoán ông quan ấy là người tốt, chức quan cuả ông ta mỗi ngày một cao thăng, ông ta sẽ giúp vua mỗi ngày một ích lợi.
Như thần xem cho vua chúa, mà thấy quan gần có lắm người hiền; quan xa có lắm người trung, lúc vua chuá có lỗi, có nhiều người can ngăn, thì thần đoán biết là vị vua ấy giỏi. Tất nhiên Vua mỗi ngày đều được dân tôn trọng. Nước tất mỗi ngày được trị yên, thiên hạ tất mỗi ngày được quy phục. Thần quả thật không có thuật gì lạ, chỉ xem (bạn) người khác mà biết rõ được người đó.
Vua Trang Vương cho đó là lời nói phải, bấy giờ vua vội thu dùng những người có tài, giỏi. Sau đó nước ông trở thành một cường quốc ở thời Chiến-quốc.
*
Tình Hoài Hương













Leave a comment: