Một buổi chiều hong khô mái tóc
Xôn xao đi cuối dốc, sực nhớ người thơ.
Nhìn mưa, em không nỡ bắt anh chờ.
Nay thấm thoát mười năm xa thẳm.
Sông hồ gió bụi từng hợp tan, say đắm.
Đến cùng nhau dẫu duyên thắm, phũ phàng.
Đôi khi anh là lữ khách lang thang
Gót lãng du ôm ngàn cơn đau thắt
Gió cuốn tình trôi muôn mặt.
Thôi thì... thà như sóng cát phủ tình yêu
theo bong bóng bay mất biệt bao điều.
Đừng oán thán vào nhiều đêm trăng sáng.
Tiếc làm gì! bởi nỗi buồn dĩ vãng,
đã lượn theo mây trắng cuối chân trời.
Có ngày trầm lắng… sẽ vơi.
*
Tình Hoài Hương
Nov-20-2018















Leave a comment: