Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X

Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Rồi Sẽ Phôi Pha


    Rồi Sẽ Phôi Pha


    Một buổi chiều hong khô mái tóc
    Xôn xao đi cuối dốc, sực nhớ người thơ.
    Nhìn mưa, em không nỡ bắt anh chờ.
    Nay thấm thoát mười năm xa thẳm.
    Sông hồ gió bụi từng hợp tan, say đắm.
    Đến cùng nhau dẫu duyên thắm, phũ phàng.
    Đôi khi anh là lữ khách lang thang
    Gót lãng du ôm ngàn cơn đau thắt
    Gió cuốn tình trôi muôn mặt.
    Thôi thì... thà như sóng cát phủ tình yêu
    theo bong bóng bay mất biệt bao điều.
    Đừng oán thán vào nhiều đêm trăng sáng.
    Tiếc làm gì! bởi nỗi buồn dĩ vãng,
    đã lượn theo mây trắng cuối chân trời.
    Có ngày trầm lắng… sẽ vơi.
    *

    Tình Hoài Hương
    Nov-20-2018
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 11-21-2018, 08:53 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Chiều Tím Phù Hoa

    Chiều Tím* Phù Hoa
    Mến tặng quý độc giả HQPD.
    & riêng Chiều Tím* qua... "cảm tác sông hồ gió bụi",
    ngoài ra không hề có ý khác nhe em.

    *


    Chiều về mưa rơi trên phố núi
    Khách sông hồ vui đời gió bụi
    Bóng tà huy lấp ló áng mây trôi
    *Em không biết nương theo tình đời,
    để bây chừ gió cuốn mù khơi (*)
    Những khắc khoải chơi vơi về dưới gối
    Bước chân chùn sớm tối bâng khuâng, bối rối...
    Ngậm ngùi tiếng vọng bao nỗi uốn theo giòng
    Tháng năm qua hong tóc ướt luống chờ mong
    Lữ hành dạo bước thong dong, (lãng mạn thế)!
    Tình mình gió thoảng mây bay nhẹ.
    Đôi ta như sao lẻ chốn thiên hà
    Êm đềm chiều tím sương sa...
    *

    Tình Hoài Hương
    Oct-16-2018


    (*) “Gió cuốn mây bay” - thơ Đằng Phương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tìm Nhau Dù Bạc Đôi Đầu


    Tìm Nhau Dù Bạc Đôi Đầu


    Bên song tựa cửa
    Mây trời cảnh sắc thiên thai
    Chân em nhẹ bước trang đài vãng lai
    Thuở xa xôi anh quan tái
    Những ngày nương dâu chiều phai nắng quái
    Tình cờ hội ngộ chốn nầy
    Mang theo niềm nhớ sum vầy thiết thân
    Cử án tề mi* mây bay trên nẽo cũ
    Kiếp chinh nhân anh vui say đời phong vũ
    *Thương nhau rồi cũng chẳng biết về đâu
    Khi đôi ta đã bạc cả mái đầu (*)
    Tóc có trắng vẫn cầu xin ngày quốc khánh
    Mình song đôi, ta tạc câu “liền cánh”
    Tìm nhau, trên đá khắc chữ “tương tư”
    Dẫu cho tóc bạc sương mù…
    *

    Tình Hoài Hương

    (*) “Sắc Cầu Vồng” – Thơ Phiêu Bồng

    (**) Cử án tề mi= (thành ngữ) có ý nói về người vợ xưa thương chìu chồng, thường cung kính quỳ xuống, bưng mâm cơm nâng ngang mày.
    * Cũng dẫn ý từ điển tích:
    Đời Đông Hán ở huyện Bình Lăng có thư sinh nhà nghèo tên Lương Hồng khí khái hơn người, học thức uyên bác. Nhiều gia đình quyền quý giàu có muốn gã con gái cho ông, nhưng Lương Hồng chưa chịu. Trong Huyện có cô con gái vừa đen lại xấu họ Mạnh, nổi tiếng là người đức hạnh vẹn toàn. Cô được mọi người dạm hỏi nhưng chẳng ưng ai. Cha mẹ thấy cô đã ba mươi tuổi, thúc giục cô phải lấy chồng. Cô trả lời:
    - Con muốn lấy người có đức hạnh tài trí như Lương Hồng mà thôi.
    - Lương Hồng nghe được câu nói đó, nên xin cưới nàng làm vợ. Cưới nhau đã lâu, mà chồng vẫn không chịu động phòng vì nghĩ cô là con nhà giàu, không hoà nhập với cuộc sống nghèo hèn cuả mình. Mạnh Thị biết ý chồng liền thay đổi xiêm y gấm lụa, chỉ mặc áo quần vải thô. Lương Hồng tỏ ý mừng rỡ. Về sau Lương Hồng phải tội nên hai vợ chồng thay tên đổi họ, chạy trốn sang đất Ngô, làm nghề giã gạo thuê cho nhà giàu để sống qua ngày. Đến bữa ăn, Mạnh Thị bày thức ăn trên mâm mà dâng lên ngang mày cho chồng, như hồi xưa hai vợ chồng còn sung túc.
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Khung Trời Phù Hoa

    Khung Trời Phù Hoa


    Đất khách ngày qua gió lạnh
    Sương mù giăng mắc hiu quạnh nhiều nơi
    Bước chân nào cô lẽ một khung trời
    Lá ủ rũ như phận người viễn xứ
    Sóng gió nghiền nát hồn lữ thứ
    Mưa rơi thêm buốt giá trong lòng
    Miền phù hoa gậm nhấm kẻ cô phòng
    *Những vương vấn dọc trên đường gió bụi
    Thôi chẳng thể cứ miệt mài dong ruỗi*
    Mai mốt trở về cùng dạo dưới nhạc thông ngân
    Mắt nhìn đối mặt tình thân
    Bên nhau sẽ có vài lần sánh vai
    Nụ cười rạng rỡ cùng ai…
    *
    (*) trong "Nỗi Niềm Chia Phôi" - thơ Phiêu Bồng


    Tình Hoài Hương
    Sept-05-2018
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 09-06-2018, 04:42 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Dấu Chút Đắng Ở Trong Lòng

    Dấu Chút Đắng Ở Trong Lòng


    Hai tay hứng gió rải hoa chạy trong nắng
    Biết mấy mùa xa vắng… lòng chợt đắng
    Nhìn mây bay đem kỷ niệm đuổi theo người
    Em lượm lặt cành hoa tươi thả biển khơi
    Sóng gió lao xao, bến bờ xa lạ
    Đôi lúc “khóc hổ ngươi, cười..."(*) bất nhã
    Dấu trong lòng chút đắng sớm pha sương
    Đời tang hải thì sá gì kiếp nợ vấn vương
    Như hoa lá cũng lắm khi vàng võ
    Lữ khách còn nhớ về con ngõ?
    Một thời trăm nhớ lẫn nghìn thương
    Anh phượng hoàng sông núi vượt biên cương
    mà hoa chẳng giữ. Vô thường!
    *
    Tình Hoài Hương

    Aug-20-2018

    Khóc hổ ngươi cười…(*)= Do từ câu: “Khóc hổ ngươi, cười ra nước mắt” (thành ngữ).
    Cũng dẫn từ điển tích “Tam Quốc Chí” có ghi:
    Lưu Huyền Đức đem quân đi đánh Viên Thuật, ông Huyền Đức giao thành lại cho Trương Phi canh giữ.
    Lưu Huyền Đức biết tay nầy “nát rượu” nên căn dặn:
    - “Trương Phi không được uống rượu”.
    Trương Phi cam kết sẽ nghe lời anh. Nhưng khi Huyền Đức vừa kéo quân đi ra khỏi thành, thì… Trương Phi “quên lửng”… liền bày tiệc rượu ra uống liên miên. Trương Phi ngà ngà say, ông bưng chén rượu đi mời từng quân lính, bắt mọi người cùng uống, thì ông mới chịu. Khi Trương Phi đến mời Tào Tháo, thì Tào Tháo từ chối:
    - Tôi ăn chay, nên không uống được rượu.
    Trương Phi nhất định không chịu, nói rằng:
    - Đã là người cầm gươm giết giặc, thì phải biết uống rượu. Mi phải cạn chén với ta, mới được.
    Tào Tháo lúc nầy thật khổ tâm, ông dở khóc dở cười, nếu mình khóc thì hèn, mà cười thì không sao cười cho nỗi. Cuối cùng Tào Tháo đành ngậm ngùi nâng chén rượu trên tay Trương Phi, mà nhắm mắt uống; cho vừa lòng Trương Phi…
    *
    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Mưa Trên Phiến Lá

    Mưa Trên Phiến Lá


    Đường chiều hoa trắng bay
    Ôi những con phố nầy
    Ngày xưa ta dạo bước
    Yêu nhau bao mùa Thu

    Giờ đây khuất sương mù
    Cớ sao tình dang dở!?
    Ta về gợi giấc mơ
    Hạ Xuân Đông hững hờ!

    Năm nay bướm nhởn nhơ
    Dưới đường chiều phai nắng
    Hoàng hôn về chợt đắng
    Khi thuyền đã xa bờ

    Vẫn thấy lòng trống vắng
    Năm tháng dài trôi qua
    Đời sống ta trầm lặng
    Rừng sim tiếng ai ca

    Gió vờn quanh vách đá
    Lữ khách đứng chênh vênh
    Mưa rơi trên phiến lá
    nhỏ xuống mắt nhìn lên
    *
    Tình Hoài Hương

    Mùa Hạ 2018
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-15-2018, 09:12 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Rũ Áo Phong Sương

    Rũ Áo Phong Sương


    Như cây lá… làm sao đếm
    Cuộc tình rũ áo bên thềm. Thế thôi
    Núi cao chân chồn gối mõi
    Còn gì nữa đâu: những chiều trưa tối
    Sông xưa nước cuốn lá trôi theo thuyền
    Năm tháng qua không ưu phiền giữa thiên nhiên
    Giờ trút bỏ, là nhẹ phần bão tố
    Nhớ chuyện cũ làm chi mùa phượng đỏ
    Theo dòng đời thả áo trôi đi
    Bao phong sương chẳng mộng mị, có lạ gì
    Nếu gặp gỡ mình trang nhã… đi khuất dạng
    Âu cũng là duyên nợ trong định mạng
    Trách chi năm tháng hững hờ
    Em ra đi, ai điếng lặng trông chờ
    Biết rằng nẽo ấy bơ vơ
    *

    Tình Hoài Hương
    Tháng 8/2009
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-04-2018, 02:02 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Thuyền Cứ Trôi Dọc Những Bến Bờ


    (Cảm tác từ hai câu thơ cuả Tú Vũ đăng ở Facebook cuả tôi, mặc dù tôi không hề quen và chẳng biết bạn là ai- nhưng xin có đôi hàng -góp thơ, làm vui–
    Ngoài ra không hề có ý khác-
    Cẩn bút)
    THH

    Thuyền Cứ Trôi Dọc Những Bến Bờ


    Người đi biền biệt
    Nương bóng mây theo ngàn sắc biếc
    Cuồn cuộn sông hồ niềm tha thiết
    *Lâu lắm xa rồi, mình lại gặp nhau!
    Hai đứa không còn ngày vui hôm nao!(*) (*Tú Vũ)
    Sao lạ thế! Ngày cũ mong chờ… chẳng đến
    Trưa đứng bóng không người quyến luyến
    Đành rời xa, đất khách bơ vơ
    Thả rong thuyền trôi dọc những bến bờ
    Thân cánh hạc chẳng mộng mơ tình có thực
    Tôi đã hiểu tấm lòng anh bứt rứt
    Chỉ một mình sao đủ sức tạo hương yêu
    Bên đây rã cánh tôi vẫy gọi đò chiều
    Bờ kia ngần ngại bao điều ước ao
    Thuyền trôi… tiếc xót nghẹn ngào
    *

    Tình Hoài Hương
    22 Tháng 7/ 2018
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-04-2018, 02:04 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Dư Âm Tiếng Ve sầu

    Dư Âm Tiếng Ve sầu


    Đi quanh phố nắng hoen màu
    Sương về giăng mắc vọng tiếng ve sầu
    Mình qua xóm ấy, bên cầu bão táp
    *Anh muốn hỏi từ nơi xa tít tắp
    Em buồn gì, mà lại thấy mênh mông
    Em tìm anh trong bảy sắc cầu vồng?
    (*)
    Anh nỡ hỏi (sáo sang sông) mà không nhớ
    Thắc mắc mần chi, khi chẳng rõ
    Đắn đo, cũng bởi dạ anh ngờ
    Tóc hai màu… vẫn dại khờ bâng quơ tuổi học trò
    Thơ dứt bỏ, để bây giờ ngàn xanh phai hương sắc
    Vội vã lìa nhau, như ve sầu than tình huyễn hoặc
    Cung đàn xưa không hấp dẫn cảnh chia tay
    Trách chi anh- dù ai đúng, ai sai
    Trào ngấn lệ vì nỗi thương yêu bất tận
    Anh chốn ấy bao năm trường lận đận
    Ở phương nầy nghe tiếng sáo âm vang
    Tình không. Nhưng vẫn ngàn vàng
    *

    Tình Hoài Hương
    Mùa Hạ Cali 2018


    (*) Thơ Phiêu Bồng
    (Tặng PH -mong hồn thơ trỗi dậy sức sống-)
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-18-2018, 03:53 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Mong Ngày Tương Ngộ



    Mong Ngày Tương Ngộ


    Về thăm miền núi
    Nỗi mong chờ trông ngóng gặp thân hữu… cũng lênh đênh
    Đường đèo cheo leo thác nước chênh vênh
    Nôn nóng quá vì ánh chiều tà vừa khuất nẽo
    Gió với mưa cây cành xiêu vẹo
    Nhớ bao lần bóng xế đường làng
    Thương về quê cũ cùng chàng dạo phím, rồi lang thang
    Ngày gặp tri kỷ như thuyền quyên mơ về lữ khách
    Nghe đắng cổ cồn cào vì giọng hát
    Lời tình buồn khe khẽ ngân trầm chất ngất hoài mơ
    Cung đàn nốt nhạc buông tơ
    Em đi để lại giấc mơ ngậm ngùi
    Mong ngày tương ngộ mới vui
    *

    Tình Hoài Hương
    Tháng 10/2017
    (Tặng bạn PH)

    Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-30-2018, 12:29 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Mơ Hoa


    Mơ Hoa


    Thẹn thùng em đến
    Bởi vì chúng ta có lời hò hẹn
    Áo thiên thanh thêu, điểm nụ hoa hồng đào
    Dưới ngàn thông chung bước buổi trăng sao
    Từng phiến lá anh dẫn em về nỗi nhớ
    Tình mấy nỗi vui buồn vô cớ
    Ở phương nầy lóng lánh bóng câu
    Thoả ân tình qua những tháng chờ nhau
    Ong bướm cũng tà tà kéo đến
    Mừng hạnh phúc có rồng bay, đò về bến
    “Sắt bất ba đào dị nịch nhân”
    Trải bao mưa nắng phong vân một đời
    Một mai dạo bước thảnh thơi
    *
    Tình Hoài Hương
    Tháng 6/2018
    ***


    (1) “Vũ môn kiềm toả năng lưu khách
    Sắt bất ba đào dị nịch nhân”*= (thành ngữ). Câu nầy có ý diễn tả về sắc đẹp của phụ nữ - dù không có sóng, nhưng có thể làm cho con người say đắm, chết đuối.
    * Nhân một buổi trời mưa to, thầy trò cùng nhau trú mưa, ông thầy ra một câu đối: “Vũ môn kiềm toả năng lưu khách”, có nghiã là “mưa không có xiềng xích, mà lưu giữ được chân khách”. Đám học trò không ai đối được. Duy chỉ có ông Nguyễn Giản Thanh đối được vế đối của thầy.
    (2) Dẫn chứng:
    * Ngô Phù Sai vì nhan sắc tuyệt trần kiều mị của Tây Thi (thôn Trữ La). Do đó ông ta chết nhục dưới mối quốc thù cuả Việt Vương Câu Tiễn.
    * Trụ Vương say mê Đắc Kỷ - đã làm tiêu tan cơ nghiệp nhà Thương.
    * U Vương mê Bao Tự - nên nhà Châu sụp đổ dưới tay cuả rợ Khương Nhung.
    *

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-16-2018, 02:30 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Thao Thức


    Thao Thức


    Lạ quá! lòng khắc khoải…
    Sao hôm nay mình lại nhớ nhiều
    Mây trời giá rét buồn hiu
    Tháng năm trăn trở những điều trống vắng
    Tình tha thiết, (nhưng giờ cũng chẳng…
    trao về nhau) theo mấy áng mây bay
    Xa quê cũ nghe thổn thức tình này
    Thương và nhớ tiếc tháng ngày qua muôn thuở
    Không phai tàn kẻ đi người ở
    Có lãng quên đôi chút, chỉ là…
    Tiếng mưa rơi tuôn đổ như giọt lệ ngà
    Ai bước muộn cho má đào phai lợt lạt.
    Trăng cuối phố chiếu soi giòng ánh bạc
    Lấp trong mây e ấp mím môi hờn
    Như em thức giấc chập chờn.
    *

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-09-2020, 05:33 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Hạt Bụi với Sao Hôm



    Hạt Bụi với Sao Hôm


    Anh giống như hạt bụi phiêu lãng
    Em từa tựa vì sao quỳ gối lưng trời
    Dẫu chúng mình cách biệt mỗi người hai nơi
    Sóng lăn tăn xao xuyến trong cõi lòng tê tái
    Nhớ một thuở tay trong tay tình hoang dại
    Cuộc đời mình tưởng là giấc mơ
    Cõi mộng cũng chẳng là thơ mong chờ
    Bước chân trùng lặp đi về lối cũ
    Gót phiêu bồng ngã bụi đường lãng tử
    Tình cờ “sao + bụi” gặp nhau một thời
    Sao hôm ngấn lệ đầy vơi
    Hạt bụi e ấp những lời yêu thương
    Tình ta chẳng thể đo lường
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Mẹ Dấu Yêu


    "Bông Hồng Cài Áo"
    Nhạc: Phạm Thế Mỹ. Lời: Thích Nhất Hạnh
    Giọng ca: Thu Hoài Nguyễn

    ***
    Mẹ Dấu Yêu
    (Một hoa hồng trắng kính nhớ... nhân ngày Mother's Day)

    *

    Mẹ tôi mắt phượng mày ngài
    Vai ngang dáng nhỏ tóc dài chấm chân
    Cười xinh chúm chím hạt huyền
    Không hề quản ngại thuyền quyên một thời

    Sớm khuya nắng gió cuộc đời
    Bán buôn tất bật (thảnh thơi bao giờ)!
    Rảnh rang chằm nón bài thơ
    Vá may quần áo, mẹ thờ song thân.

    Nhiều khi mẹ đã ân cần
    Viếng thăm người bệnh, bạn gần xóm xa
    Chia cơm xẻ áo nhiều nhà
    Những chiều tần tảo vào ra mẹ cười

    Nhẹ nhàng gánh thúng hoa tươi
    Luyến lưu mẹ nói: “Xin mời mua hoa”
    Kẻ trên người trước dần dà
    Trao tình quý mến. Thiết tha mẹ hiền.

    Mẹ tôi là một bà tiên
    Gia đình đầm ấm đoàn viên một nhà
    Ngọt ngào Con Cháu Mẹ Cha.
    Niềm vui hạnh phúc bao la tình nồng.
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Thành Phố Cũ -nay còn đâu!-


    Thành Phố Cũ -nay còn đâu!-


    Trở về Đà Lạt… buồn ơi
    Sương mù chẳng toả ra hơi, ngậm ngùi!
    Một bóng trên đồi lủi thủi. {Da diết...
    Đà Lạt xưa duyên dáng lặng lờ (mà) tha thiết
    Bao rung cảm nhớ miết… lẫn đợi chờ
    Huyền thoại đấy -hạnh phúc đến như mơ-}
    Giờ bỏ ngỏ lang bạt tìm kiếm
    Đà Lạt chừ mọc nhiều tửu điếm
    Tôi về quê ngơ ngác kiếm mãi con đường
    Đâu? dũng khí quân trường cùng đi lên đi xuống
    Đầm ấm thi vị gieo vào đời nhiều ước muốn
    Trả tôi bước chân luống cuống niềm thương
    Mưa dầm gội sạch phong sương
    [“Lâm Viên hào nhoáng” chẳng còn tình ta
    “Tham sinh úy tử”] (*) chỉ là…
    *

    Tình Hoài Hương
    Tháng 9 -2017


    “Tham sinh úy tử”(*)= Ý thơ- do từ ông Lê Lai cao cả hy sinh liều mình chịu chết, để cứu chuá Lê Lợi ; Cũng do từ điển tích:
    Hán Vương thấy Hạng Vương (nước Sở) cử đại binh bao vây thành Huỳnh Dương rất chặt chẻ. Lúc đó, lại có thêm tin cấp báo: “Hạng Vương ra lịnh ngăn hạ lưu sông Vinh, để cho nước chảy ngập thành Huỳnh Dương”.
    Khiến Hán Vương càng lo sợ, đã kêu các tướng, Trương Lương và Trần Bình vào nghị kế với các quan. Vua nói:
    - Hàn Tín chưa về. Trong thành không có ai có đủ sức đánh lại Hạng Vương. Ai có kế gì hay để giải vây bây giờ?
    Trần Bình tâu:
    - Tôi có một kế phá vòng vây cuả giặc, nhưng ở đây không có một trung thần nào dám hy sinh thay cho đại vương.
    Chu Bột và các tướng nghe thế, tỏ ý bất bình. Trần Bình lại tâu:
    - Kế đó rất thâm diệu, các ông chưa hiểu ý tôi… nên giận là phải đấy thôi.
    Trần Bình lại ghé vào tai Hán Vương nói nhỏ mấy câu. Hán Vương liền tươi ngay nét mặt:
    - Kế đó hay lắm! Giao cho Trương Lương thực hiện mới được.
    Trương Lương nhận lệnh về dinh cuả mình mở tiệc mời tất cả các tướng đến dự. Trương Lương dụng ý treo một bức tranh vẻ chiếc xe có một người ngồi, sau xe có hằng vạn kỵ binh tới tấp đuổi theo xe. Phiá trước xe là khu rừng rậm có một người đang ẩn nấp. Trương Lương giải thích với mọi người:
    - Xưa, vua Cảnh Công nước Tề đánh với quân Tấn. Vua Tề thua to, quân chết như rạ, lớp quân khác trốn hết, họ bỏ vua ngồi một mình trong xe. May thay lúc đó có một nông dân xin vua cỡi áo bào cho mình mặc, giả làm vua- còn vua thì mặc quần áo cuả nông dân ấy, mà ra đi. Cảnh Công không chịu, vì để mình sống mà người khác chết thay sao đành. Nông dân ấy thúc giục:
    - Tôi chết, chẳng khác nào trong rừng rậm chỉ mất một cây. Ngược lại, nếu chúa công chết, thì mất cả giang sơn.
    Sau đó, quân giặc bắt được “Cảnh Công giả” đem về nạp cho vua Tấn, vua Tấn biết đó không phải là vua Cảnh Công, cũng ra lệnh giết chết. Nông dân ấy nói:
    - Tôi dám thay mạng sống mình cho chúa công cuả tôi, thì tôi không sợ chết. Chỉ tiếc một điều: Nếu chuá công giết tôi, sau nầy người dân Tấn nào muốn chết thay mạng cho vua, họ cũng không dám, vì họ sợ cũng bị giết như tôi.
    Nhờ câu nói đó mà nông dân ấy thoát chết. Các tướng hiểu được dụng ý của Trương Lương khi cho treo bức tranh giữa phòng tiệc, nên đồng thanh nói:
    - Chúng tôi xin đem mạng thay cho Hán Vương, giúp vua thoát khỏi vòng vây.
    Trương Lương nói:
    - Lòng trung nghiã của các tướng rất đáng biểu dương, nhưng ta chỉ cần một người có diện mạo hơi giống vua; đó là Kỷ Tín. Không biết Kỷ Tín nghĩ sao?
    Kỷ Tín bằng lòng. Trương Lương và Trần Bình đưa Kỷ Tín vào ra mắt Hán Vương. Hán Vương không chịu để Kỷ Tín chết thay mình. Vì “hại người mà lợi cho mình” là việc vua không chấp nhận. Kỷ Tín doạ tự tử, khi ấy Hán Vương mới bằng lòng. Hán Vương biết Kỷ Tín thế nào cũng bị giết, nên hỏi kỹ hoàn cảnh gia đình Kỷ Tín ra sao, thì được tâu:
    - Thần còn một mẹ già, vợ và một con còn rất nhỏ.
    Hán Vương ngậm ngùi nhận nuôi dưỡng họ suốt đời. Sau đó Trương Lương, Trần Bình thảo hàng thư, sai sứ giả đem trao cho quân Sở, trong thư hẹn lúc cận tối, Hán Vương sẽ ra hàng. Trời vừa tối, thì mở cửa thành phiá Đông, quân Sở thấy một đoàn mỹ nữ vài ngàn người ung dung chậm rãi thong dong chậm chạp bước ra nhảy múa, nên quân Sở rối loạn hàng ngũ, họ rần rần kéo nhau ùa đến cửa đông xem cho thoả mãn! Nhờ đó Hán Vương và các tướng thoát ra cửa Tây an toàn. Cuối đoạn cuả đoàn mỹ nữ mới thấy đội nghi vệ bao quanh chiếc long xa. Hạng Vương mừng rỡ vì tưởng là Hán Vương thật, nên cho ngựa chạy tới. Kỷ Tín liền trợn mắt, hét:
    - Ta đây là Kỷ Tín, chớ không phải vua Hán Vương. Hán Vương đã kéo đại binh ra khỏi thành Huỳnh Dương từ lâu. Ngươi không biết hay sao?
    Hạng Vương nghe thế, giận lắm, nhưng trong lòng cảm phục khen ngợi người chí sĩ có lòng trung nghĩa. Ông sai Qúy Bố đến dụ Kỷ Tín về hàng. Nhưng Kỷ Tín thà chết, chứ không hèn mà hàng giặc.
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 05-09-2018, 01:22 AM.

    Leave a comment:



Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter

Working...