Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X

Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Dấu Chân Về Lối Nhớ



    Dấu Chân Về Lối Nhớ


    Nhớ thương bến vắng
    Trắng khung trời và trắng cả không gian.
    Bước chân nào đi giữa buổi chiều hoang!
    Cơn gió lạnh bay áo choàng, khăn cuốn cổ.

    Chân dấu xưa vùi cơn sóng vỗ
    Tình hôm nay mắt ướt tuôn trào.

    Đêm bâng quơ nói chuyện với trăng sao
    Hồn viễn xứ con đường nào vô lối nhớ…
    Đời mấy thuở mà không duyên với nợ!
    Kiếp phù sinh như hoa tuyết vỡ tan tành
    Trăm năm một thoáng mong manh.
    *

    Tình Hoài Hương.
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 12-16-2019, 06:59 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tình Thơ Thấm Thoát…



    Tưởng Rằng Đã Quên
    Nhạc và Lời: Trịnh Công Sơn
    Giọng ca: anh Hùng45qs

    *
    Tình Thơ Thấm Thoát…


    Nắng gió xôn xao xóm ấy
    Chiều nhớ thương quê mây không bến đỗ
    Dẫu bồng bềnh theo sóng gió miệt mài
    Ngắt hoa lan tóc cài mỗi sáng mai
    Em đứng đợi trang đài hong nỗi nhớ
    Mưa quyện gió qua cầu nức nở
    Thổi về đây luyến nhớ bâng khuâng
    Tình trao đưa e ấp bỗng ngại ngần
    Nhớ biết mấy bước chân vờn tà áo
    Anh trìu mến cùng em qua đồng thảo
    Nụ hôn đầu khẽ lướt vào đôi mắt mơ
    Đêm nay mới thật tình thơ…
    Thời gian thấm thoát trăng mờ phím loan
    ***

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-02-2017, 04:54 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Ý Thơ



    Ý Thơ


    Mấy khi rồng gặp mây đây
    Để rồng than thở với mây vài lời* (ca dao)
    Có nửa vầng trăng chênh chếch dọi
    Dấu giày đinh lính chiến bước qua mau
    Đời hai ta như giòng nước qua cầu
    Em đứng lại vùi canh thâu vào quá khứ
    Anh phượng hoàng nghìn xưa nỗi nhớ
    Bên sông cầu mấy thuở trăng mơ
    Ngày qua ngày tựa cửa dệt vần thơ
    Gởi đóa quỳnh, lan, nương gió đưa theo cánh thép
    Ép nốt yêu thương vào ý thơ tuyệt đẹp
    Dù anh lượn bay trong gió rét sương mây
    Thấu chăng nỗi nhớ quê nầy!?
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-08-2020, 05:26 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Em Đà Lạt Mơ Tình Chung




    Em Đà Lạt Mơ Tình Chung


    Gái Đà Lạt chung tình
    Má hồng, miệng xinh xinh
    Khi yêu, yêu say đắm
    Ghen, dữ như chằng tinh.

    Em cười rất đáng yêu
    Dễ thương lại biết chiều
    Một tay em quán xuyến
    Thu vén chuyện chi tiêu.

    Tất cả việc trong nhà
    Một mình em xông pha
    Hết trổ tài gia chánh
    Lại kiêm người quản gia.

    Em còn biết làm thơ
    Tối ngày nghĩ vẩn vơ
    Tìm vần và kiếm chữ
    Ra vào cứ ngẩn ngơ.

    Thế rồi em luyến thương
    Đã kết bạn chung đường
    Như tiểu thư đài các
    Mê khúc nhạc chàng Tương. (*)

    Từ ngày mơ chung đôi
    Cuộc sống ước tuyệt vời
    Đường hoa cùng dạo bước
    Âu yếm gọi "mình ơi"!
    *
    (*) Tư Mã Tương Như khảy khúc Phượng Cầu Hoàng, Trác Văn Quân mê khúc nhạc, đã kết hôn với chàng.

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Hãy Quang Phục Đất Nước Quê Hương



    Hãy Quang Phục Đất Nước Quê Hương


    Hùm beo chạy trốn kẻ gian
    Muôn người đói rách bần hàn xiết bao
    Trời ơi! Chẳng hiểu vì sao
    Dân tôi Đất Nước lâm vào bi thương!? (THH)

    Chỉ còn có một con đường
    Toàn dân chung sức diệt phường xâm lăng
    Cho dù thịt nát xương tan
    Đừng để Tổ Quốc ghi trang sử buồn (HN11)


    Trọng thay khí phách hùng hồn
    TRONG NGOÀI* trí dũng bồn chồn lắng lo
    Sông sâu biển cả cũng dò
    Mong sao đại cuộc chăm lo ViỆT cường

    Dựng xây đất nước quê hương
    Cùng nhau đánh đuổi những phường xâm lăng
    Vùng cao chí tới đồng bằng
    VIỆT NAM phục khởi mong rằng nay mai…

    (*) Trong Ngoài* : ở quê nhà và hải ngoại
    ***

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-16-2017, 10:54 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Vấn Vương Tình Long Hải


    Vấn Vương Tình Long Hải


    Bãi cỏ lau khô sầu ai rã rượi
    Thỏ núp lùm chờ đợi bóng trăng
    Bãi dài cát nhỏ lăn tăn
    Phải duyên tiền định ngàn năm cũng chờ (cd)

    Chiều lao xao sáo vờn cánh nhỏ
    Mờ hơi sương nắng gió quyện chân hài

    Nay lãng du ngút ngàn kiếp vắn dài
    Tình Long Hải nhớ những ngày xưa thân ái.
    Bên gốc cam nương chiều nắng quái
    Nhớ thương từng hạt cát cành điều
    Vấn vương tình nhà ngăn cách cô liêu
    Sầu nhung nhớ giọt châu mấy nỗi
    Gió lộng mưa rào ruột đau lòng rối
    Chốn cũ ơi ta giã biệt người thương
    Qua chi núi ấy viễn trường!
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tím Sầu Mắt Môi



    Tím Sầu Mắt Môi



    Một chiều xưa cánh én bay
    Ngồi bên thềm quán gió lay anh đào
    Buông tiếng thở dài vương mộng ảo
    Mối tình xưa tha thiết tựa bài thơ

    Ngút ngàn yêu thật hạnh phúc vô bờ
    Triền cỏ dại Xuân Hạ Đông Thu vọng

    Dặm quan hoài ôm nhiều giấc mộng
    Níu đời nhau dựng góc đồi thương
    Chiều nhạt hương đêm tột đỉnh sông Tương
    Môi má thắm hương nguyền bên quán vắng
    Tiếng hát Chiêu Quân, ruột gan đứt đoạn
    “Nhất tiếu khuynh quốc, tái tiếu khuynh thành” (*).
    Cuộc đời thật quá mong manh
    Cớ vì sao đọng tím sầu môi mắt!?
    Lệ tuông tin vẫn bằn bặt
    *

    Tình Hoài Hương


    Nhất tiếu khuynh quốc, tái tiếu khuynh thành” (*). = Do từ điển tích: Đời nhà Chu cuối cùng là U Vương tham quan bao ngược & hoang dâm vô độ. Những triều thần trung liệt can gián vua U Vương đều bị sát hại dã man. Vua không màng gì đến việc triều chính, mà chỉ giao cho Quách Công, Tế Công & Doãn Cầu là ba tên nịnh thần định việc. Trong số người bị sát hại đó có quan đại phu tên Bao Hướng cam đảm đứng ra can gián vua đã bị giam vô ngục tối.

    Nay nói về Bao Tự: Nàng là con của một cung nữ bị thả trôi ở sông Thanh Thuỷ, có người nông dân vớt cô bé về nhà cho ăn ở một thời gian dài. Về sau người nầy nghèo quá không nuôi nỗi em bé, nên đưa cho Tư Đại nhận làm con nuôi. Nhưng khi cô bé vừa chớm lớn thì Tư Đại tham tiền nên đã bán cô bé cho Bao Hồng Đức. (Con trai Bao Hướng là Bao Hồng Đức thương cha bị hàm oan, nên ông tới nhà Tư Đại để mua Bao Tự), là có ý muốn đem cô ta về. Bao Hồng Đức dạy cho nàng "công, dung, ngôn, hạnh" & nghi lễ trong cung cấm, và Hồng Đức may sắm nhiều xiêm y lộng lẫy, rồi Hồng Đức dẫn Bao Tự đến Quách Công đút lót khấm khá vàng bạc, ngỏ hầu nhờ tên nịnh thần nầy dẫn Bao Tự tiến cung, để xin tội chết cho cha, chuộc tội cho cha.

    U Vương vừa thấy Bao Tự quá xinh đẹp thì ưng thuận tha ngay cho Bao Hướng và phục hồi chức vụ cũ cho ông. Sau đó, U Vương say mê Bao Tự, đã truất phế chánh hậu, đưa Bao Tự lên làm hoàng hậu không bao giờ biết cười. Thái tử Nghi Cựu cũng bị phế mà để chức đông cung thái tử cho Bá Phục (con Bao Tự). Từ đó U Vương càng say mê Bao Tự và khát khao chiêm ngưỡng nụ cười giai nhân, vua làm mọi cách đàn ca xướng hát, vui say yến tiệc, v.v.... chọc cho hoàng hậu cười, dù tốn bao nhiêu vàng bạc châu báu ngọc ngà.... vẫn không thể!

    Sau nịnh thần Quách Công hiến kế cho vua: "Dối gạt chư hầu là đốt lửa trên núi Ly Sơn". Do từ đời nhà Châu: Văn Vương, Võ Vương, Thành Vương có giao ước rõ với chư hầu: mỗi khi từ phương Bắc có giặc Hung Nô và Khương Nhung tràn xuống quậy phá, thì nhà vua báo hiệu cho chư hầu biết kinh thành có loạn, là cho đốt những "phong toả đài" ở đỉnh núi Ly Sơn & nổi trống trận, thì chư hầu phải cấp tốc đem binh đến cứu viện.

    U Vương làm theo kế của Quách Công. Những cột khói của "phong toả đài" ngùn ngụt bốc lửa cao ngất toả đi bốn phương trời, trống trận dồn dập nổi lên đinh tai nhức óc, thì quân chư hầu ùn ùn kéo đến đông đúc. Điều nầy khiến cho Bao Tự cười reo hoan hỉ vô cùng thoải mái, thật là nụ cười nghiêng nước đỗ thành! Ghê gớm thay! Nhưng khi quân chư hầu kéo đến thấy kinh thành yên vui, hoan lạc... thì họ tức giận ra về, hứa lần sau khi không bị mắc lừa nữa. Sau đó, quả nhiên kinh thành chìm ngập trong biển lửa chiến chinh, nhưng chư hầu các nơi không ai chịu đem binh đến cứu viện.
    *

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-08-2017, 10:54 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Khúc Đàn Trầm Bổng


    Khúc Đàn Trầm Bổng
    *

    Cá buồn cá lội thung thăng
    Người buồn người biết đãi đằng cùng ai
    Phương Đông chưa rạng sao mai
    Đồng, hồ, chưa cạn biết ai bạn cùng! (cd)
    Chiều xuống mây ngàn vương lạnh
    Sương phiêu bồng trên nhánh lá lung lay
    Đêm mưa buồn rười rượi quyện đôi vai
    Bao kỷ niệm những ngày hoa tím vỡ.

    Nhìn bãi biển lênh đênh nỗi nhớ
    Ngắm sao mai thổn thức niềm đau

    Khúc đàn xưa trầm bổng thuở ban đầu
    Đây với đó kiếp dã tràng* nên tình nhợt nhạt.
    Em đất khách chẳng ngờ sương tóc bạc
    Vỡ gương lại lành* anh cánh hạc bay cao
    Ông Tơ độc ác chi nào
    Lại đem chỉ đỏ cột vào tay nhau
    Thôi thì hẹn đến mai sau...
    *

    Tình Hoài Hương


    Dã tràng*= Loại còng (cua nhỏ) sống ở bờ biển, ngày đêm chuyên cần miệt mài xe cát vừa xong, thì bị sóng biển xô bờ cuốn trôi đi.
    Do từ điển tích: Xưa, ông Dã Tràng có ngậm những viên ngọc trong miệng, thì có thể nghe được tiếng nói cuả loài thú vật. Một lần kia vua nước Lỗ ngồi trên thuyền với Dã Tràng, vua đã mượn viên ngọc của ông để xem, và nghe thử có đúng như lời đồn đãi không. Quả thật vua đã nghe cá, tôm... v.v... nói chuyện linh tinh với nhau, khiến vua vui thích qúa, vua đã há miệng to ra cười ha hả… Thế là viên ngọc rơi tỏm xuống biển.
    Dã Tràng tiếc viên ngọc, đã nhảy xuống biển mò tìm viên ngọc, và chẳng may bị chết đuối. Trời biết chuyện, đã cho ông hoá kiếp thành con cua nhỏ đời đời miệt mài xoe cát ven bờ biển.

    Gương vỡ lại lành*= Do tích công chúa nhà Trần là: Lạc Xương rất đẹp và có tài họa văn thi phú… đã kết duyên đầm ấm hạnh phúc cùng phò mã Từ Đức Ngôn. Bỗng nhà Trần bị Tùy kéo quân tới xâm chiếm nhà Trần, khiến mọi người dân tang tóc đau thương. Riêng phò mã Từ Đức Ngôn bàn với vợ nên tạm lánh xa mỗi người một nơi, may ra thoát khỏi giặc Tùy chăng. Công chúa liền lấy cái gương đập ra hai miếng, ngậm ngùi trao cho chồng một nửa.

    Lúc Quân Tùy đã chiếm được nước Trần, phò mã chạy thoát, còn công chúa Lạc Xương bị giặc bắt, buộc nàng về làm vợ danh tướng Dương Tố. Ngày rằm tháng Giêng năm sau, y hẹn, Từ Đức Ngôn đến Trường An, ông tìm hoài không thấy vợ, chỉ thấy một tì nữ ngồi trên đám cỏ, rao bán miếng gương bể với giá rất cao. Đức Ngôn liền mời cô gái ra chỗ vắng, lựa lời cặn kẽ hỏi thăm, và cũng trình bày với cô gái về miếng gương bể cất trong túi cuả mình. Công chúa Lạc Xương biết chồng còn sống, công chúa Lạc Xương ngày đêm vật vã thương khóc. Tướng Dương Tố nghe được hoàn cảnh hai người, ông đã ban tặng nhiều vàng bạc châu báu và cho hai vợ chồng đoàn viên sum họp.
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    MÂY TRÔI Trên Lưng Đồi Gió Lộng



    Nhạc phẩm: Tình Khúc Phiêu Du
    Thi nhạc sĩ: Lâm Thùy Giang
    Giọng ca: Miên Trường

    ***
    MÂY TRÔI Trên Lưng Đồi Gió Lộng


    Em đứng bên anh kề vai úp bóng
    Gió lưng đồi tóc rối bay lồng lộng
    Nhớ năm xưa "anh viễn xứ lưu đày” (*)
    Kiếp gió bụi bóng hình nầy chẳng tàn phai giấc mộng
    Anh: lính chiến xông pha cỡi sóng
    Em: hoàng lan thắm rực phương trời
    Sương mai lóng lánh rạng ngời đóa tươi
    Mình ước nguyện giữa phố mới thuở thanh bình đất nước
    Chốn hiên tây trăng sóng sượt tình lả lướt
    Quân tử nhứt ngôn* sau trước với gái lịch trai thanh
    Mây trời xao xuyến yến oanh
    Sao hôm đậu ở bên mành ngóng xem
    Hương hoa thơm ngát bên rèm
    *
    Tình Hoài Hương

    (*) bị đi tù học tập “cải tạo”.
    Quân tử nhứt ngôn* do tích xưa: Vợ thầy Tăng Tử đi chợ, con trai khóc vòi vĩnh đòi đi theo mẹ. Bà mẹ dỗ dành con:
    - Con ở nhà, lát mẹ đi chợ về, sẽ làm thịt heo cho con ăn.
    Lúc vợ đi chợ về, thầy Tăng Tử đi ra chuồng bắt heo vô nhà, làm thịt. Bà vợ hốt hoảng la lên:
    - Tôi chỉ nói đùa với con, cho nó nín thôi mà.
    Thầy Tăng Tử trả lời vợ:
    - Sao lại nói đùa? Bà đừng khinh trẻ con không biết gì nhe. Cha mẹ làm gì, chúng thường hay bắt chước. Nay mình nói dối nó, thì hóa ra mình đã dạy cho con biết nói dối à?
    Nói xong, thầy Tăng Tử đã làm thịt heo cho con trẻ ăn thật.
    ***


    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Trạm Ga Cao Nguyên ĐÀ LẠT





    Trạm Ga Cao Nguyên ĐÀ LẠT


    Chiều hôm ấy Cao Nguyên trên lối nhỏ
    Trạm ga xưa em cứ ngỡ anh về!
    Kiếp phong trần nối gót bước lê thê
    Tia nắng quái lệ mưa tràn mắt ướt
    Mùa lá rơi sân ga lớp lớp
    Cụm mây trôi hướng gió bềnh bồng
    Nào ngờ người ấy bỗng sang sông
    Tình bước lỡ theo mây hồng bến nhớ
    Đã hết rồi anh ơi tàn một thuở
    Bên cầu xưa vẫn thầm nhớ thương nhau
    Chữ tình là trạm ga đầu
    Dừng chân trạm cuối tình sầu sẽ vơi
    Tàu xuôi tới bến ga rồi…
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Hong Tình Nắng Gió Xôn Xao




    Hong Tình Nắng Gió Xôn Xao


    Một ngày nắng sớm
    Em xôn xao áo bướm nón bài thơ
    Nhìn vu vơ góc núi có anh chờ
    Từ nẽo ấy ta gửi về nhau mối tơ duyên đầm ấm
    Nơi xứ lạnh mình em bước chậm
    Nẽo giang đầu sương gió thổi nhanh
    Xếp bút nghiên khanh trướng thuở tung hoành
    Anh lãng tử thôi đã đành duyên phận cả
    Chim cánh sắt bay nhanh qua những vùng đất mới lạ
    Kiếp giang hồ thân bạch mã giữa ngàn phương
    Hong tình nắng gió bên đường
    Duyên thề chẳng mất mộng thường lướt mau
    Thương yêu đẹp tựa muôn màu…
    *

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 05-30-2017, 08:15 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Để Lại Áo Bay trong Tình Sử





    Một Chuyến Bay Đêm
    Nhạc và lời: Song Ngọc & Hoài Linh
    Giọng ca: Thu Hoài Nguyễn

    Để Lại Áo Bay trong Tình Sử


    Anh áo lính oai hùng trong chiến trận
    Sóng bạc đầu, cánh thép gió đằng vân
    Anh hiên ngang dày dạn áo phong trần
    Bốn vùng chiến thuật vì dân vì nước.

    Thề quyết giữ giang sơn nầy gấm vóc
    Chí mài gươm dưới nguyệt quyện phong ba
    Đem an vui hạnh phúc tới muôn nhà
    Mưu cuộc sống an hòa tình thương mến.

    Anh đã ra đi một chiều vĩnh viễn
    Người xa người giòng lệ tiễn chân mây
    Xong cuộc đời, anh về với cỏ cây
    Còn để lại áo bay trong tình sử.

    Cuối bài thơ tôi nhớ về quá khứ
    Chuyện tình buồn hai đứa phải chia tay
    Anh nghỉ yên nơi nấm mộ cỏ nầy
    Dân đất Việt nối vòng tay trỗi dậy...
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Khúc Nhạc Năm Xưa



    Khúc Nhạc Năm Xưa


    Nắng tàn trước ngỏ
    Rơi rụng dần… chợt thấy nhớ người xưa
    Bước lữ hành trên phố một ngày mưa
    Giọt mưa ướt áo, khách nghiêng dù đưa em về lối nhỏ
    Ngập ngừng hồn thơ đầy luyến nhớ
    Mưa tí tách trên chiếc dù giương
    Nhạc mưa êm ấp ủ niềm thương
    Không lạ nữa trên đường vui rộn bước
    Tình Ninh Kiều chẳng còn người sau, trước
    Nhạc đàn Bá Nha* theo năm tháng bỗng dưng
    Trăng ngà gió núi tơ vương
    Cang thường* kết với ngũ thường* tặng đưa
    Nhớ ơi khúc nhạc năm xưa
    *

    Tình Hoài Hương


    Cang thường*= (Tam cương) ngũ thường*= Ba giềng mối trong đạo làm người: Vua & tôi. Cha & con. Vợ & chồng.

    Ngũ thường*= Năm đức tính của con người: (xin nói tổng quát về…) …: Nhân= Lòng thương người. Lễ= Giữ phép tắc đúng mực khi coi trọng người khác. Nghiã= Hợp lẽ phải đạo xử thế của người thủy chung. Trí= Nhận thức & thông hiểu, suy nghĩ hiểu biết, khôn ngoan. Tín= Người biết trọng lời hứa, trọng nghiã tin cẩn lẫn nhau.

    Bá Nha Tử Kỳ*= Quan thượng đại phu Bá Nha là tay chơi đàn tuyệt vời, hay, rất nổi tiếng. Nhiều người hâm mộ và mến phục. Nhưng Bá Nha biết rằng họ không thấu tình đạt lý khi thưởng thức tiếng đàn điêu luyện cuả mình, nên lấy làm buồn phiền.

    Vào một đêm trăng sáng trên đường đi sứ từ nước Sở trở về, thấy phong cảnh hữu tình, nên Bá Nha ra lệnh cho thuyền ghé bến Hàm Dương và miên man khảy khúc đàn, để tiêu sầu. Bá Nha đang chìm đắm trong cung bậc, thì bỗng nhiên dây đàn bị đứt. Bá Nha đoán có người nào đang rình nghe, liền sai lính lên bờ tìm kiếm. Quả nhiên ngay khi đó có một tiều phu Tử Kỳ đã dừng lại lắng nghe tiếng đàn trầm bổng.

    Bá Nha thấy Tử Kỳ còn trẻ, lại là một tiều phu lam lũ chân lấm tay bùn, trong dạ ông không tin ấy là người biết thưởng thức âm nhạc. Bá Nha hỏi:
    - Nhà ngươi nghe ta đàn, vậy xin cho biết: Đó là bản nhạc gì?
    Tử Kỳ không ngần ngại, đáp ngay:
    - Đó là: “Đức Khổng Tử thương tiếc Nhan Hồi”

    Ba Nha nghe Tử Kỳ trả lời, lấy làm sửng sốt, vì đó là bản nhạc ông lắng hồn mình qua cung bậc du dương vừa xong. Bá Nha trang trọng ân cần mời Tử Kỳ xuống thuyền đàm đạo. Bá Nha so lại dây, để đàn khúc nhạc cao vút lạ thường. Nghe xong, Tử Kỳ đoán trúng ý chí cao vòi vọi và suy nghĩ cuả người gửi tiếng tơ lòng thầm kín vào cung bậc: “Nga nga hồ chí tại cao sơn”. Bá Nha tập trung tình ý mình cho tiếng đàn cuồn cuộn như thác lũ, ông muốn thử tài nghe đàn cuả Tử Kỳ thêm lần nữa… Tử Kỳ vẫn đoán trúng: “Dương dương hồ chí tại lưu thủy”.

    Bá Nha quá mừng rỡ, biết được đây là một người tri âm duy nhất có thể lắng nghe, và thấu hiểu được tiếng đàn và lòng mình. Sau đó hai người say sưa đàm đạo rất tương đắc. Bá Nha tha thiết mời Tử Kỳ cùng mình về kinh đô an hưởng phú quý, nhưng Tử Kỳ viện dẫn còn cha mẹ già yếu, phải ở lại phụng dưỡng; nên nhất mực từ chối. Bá Nha đành phải lui thuyền, hẹn sang năm đúng vào ngày nầy, hai người sẽ gặp nhau trên bến Hàm Dương.

    Thời gian thấm thoát qua nhanh, đúng ngày hẹn Bá Nha ghé thuyền về bến xưa, ông vui vẻ hớn hở mang đàn ra khảy mấy bài. Nhưng Bá Nha nghe tiếng đàn sao bi thương sầu thảm vô cùng. Ông sinh nghi, bèn lên núi hỏi thăm nhà Tử Kỳ, thì chao ôi!… bạn tri âm tri kỷ đã không còn sống trên thế trần!

    Bá Nha lòng quặng xiết từng cơn đau như dao cắt, ông lần mò tìm ra mộ Tử Kỳ. Bá Nha sai gia nhân dọn đồ tế lễ tươm tất long trọng và sụp quỳ xuống bên mộ Tử Kỳ mà khóc than thảm thiết. Xong, Bá Nha đem cây đàn ra khảy khúc ai điếu. Tiếng đàn réo rắt não nùng bi ai như than như khóc người bạc phận. Hết bản nhạc, ông buồn bã đứng lên đập vỡ cây đàn quý; và thề sẽ không bao giờ chơi đàn nữa; vì suốt đời mình không còn bạn tri âm tri kỷ!
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Cowboy72A; 05-20-2017, 12:21 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Về Mẹ Dấu Yêu


    "Bông Hồng Cài Áo"
    Nhạc: Phạm Thế Mỹ.
    Lời: Thích Nhất Hạnh
    Giọng ca: anh Hùng45qs

    ***
    Về Mẹ Dấu Yêu
    (Một hoa hồng trắng kính nhớ... nhân ngày MẸ)

    *

    Mẹ tôi mắt phượng mày ngài
    Vai ngang dáng nhỏ tóc dài chấm chân
    Cười xinh chúm chím hạt huyền
    Không hề quản ngại thuyền quyên một thời

    Sớm khuya nắng gió cuộc đời
    Bán buôn tất bật (thảnh thơi bao giờ)!
    Rảnh rang chằm nón bài thơ
    Vá may quần áo, mẹ thờ song thân.

    Nhiều khi mẹ đã ân cần
    Viếng thăm người bệnh, bạn gần xóm xa
    Chia cơm xẻ áo nhiều nhà
    Những chiều tần tảo vào ra mẹ cười

    Nhẹ nhàng gánh thúng hoa tươi
    Luyến lưu mẹ nói: “Xin mời mua hoa”
    Kẻ trên người trước dần dà
    Trao tình quý mến. Thiết tha mẹ hiền.

    Mẹ tôi là một bà tiên
    Gia đình đầm ấm đoàn viên một nhà
    Ngọt ngào Con Cháu Mẹ Cha.
    Niềm vui hạnh phúc bao la tình nồng.
    *

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 05-10-2020, 09:35 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Nếu... Tình Có Như Không



    Nếu... Tình Có Như Không !


    Em về qua cánh đồng
    Sao thơ thẩn chờ mong
    Cảm thấy buồn biết mấy
    Càng đau nhói tim lòng.

    Chao ôi ‘chàng’ biết không?
    Như thuyền lên ngược dòng
    Riêng mình em chèo lái
    Trong bão tố mùa đông.

    Đại dương tình mênh mông
    Hết bão lại mưa dông
    Bao giờ thuyền cập bến
    Cùng nâng chén rượu hồng?

    Lữ khách buồn viễn vông
    Thác đổ trôi xuôi dòng
    Dã tràng đi xe cát
    Tình có rồi cũng không.

    Đã biết có như không
    Mà sao vẫn chờ trông
    Đêm đêm sầu mắt lệ
    Vắng nhau ngọn đèn chong.

    Mình ơi! có biết không?
    Đừng mệt mỏi chờ mong:
    “Sao em yêu chẳng thấy"
    (Nghe buồn tủi trong lòng).
    *

    Tình Hoài Hương
    Last edited by Cowboy72A; 05-12-2017, 05:50 PM.

    Leave a comment:



Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter

Working...