Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X

Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Trôi Về Quá Khứ



    Trôi Về Quá Khứ


    Anh, lãng tử đi trong rét mướt
    Áo sờn vai chiều lạnh buốt trong mưa
    Quê hương xa thăm thẳm, vầng trăng khuất hàng dừa
    Em ngóng đợi anh gởi về những vần thơ diễm tuyệt.

    Buổi tiễn đưa đâu ngờ cách biệt
    Ngày yêu thương biết có chia ly?
    Ai xui cho loan phượng phải phân kỳ
    Đời lính chiến tháng năm mơ về quá khứ.

    Nơi đất khách ôm nỗi sầu viễn xứ
    Mong ươm môi hồng chén rượu kim bôi
    Nửa vành trăng ngậm lưng đồi
    Nửa kia xin gởi cho người nhớ thương
    Lòng em, ai có tỏ tường?...
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Một Thời Dâu Bể

    Photo by Hoài Hương

    Một Thời Dâu Bể


    Ngày ngày em đứng em trông
    Trông non non ngắt trông sông sông dài
    Trông mây mây kéo ngang trời
    Trông trăng trăng khuyết trông người người xa (cd)
    Buồn vương theo gió bấc
    Rồi bỗng nhiên gờn gợn nhớ người xưa
    Gối đất nằm sương* luyến ngỡ ngàng dưới cơn mưa
    Hà Giao* sóng vỗ mặc mưa tí tách
    "Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách” *
    Thương bến xưa Phù Cát mộng ngày Xuân
    “Sắc bất ba đào dị nịch nhân" *
    Bình Định chốn nầy bao đời hưng phế
    Anh cay đắng một thời dâu bể
    Quặn tim đau ghi tạt lòng sầu
    Nhớ nhau nhắn gởi: “bền lâu”…
    ***
    Tình Hoài Hương

    *
    Gối đất nằm sương*= hoặc “nằm sương gối đất” (thành ngữ): ngụ ý nói về cuộc sống cuả người truân-chuyên gian-nan, cơ cực nhưng biết ẩn nhẫn. Có hai ý : 1.- do nghèo khổ cùng cực. 2.- do nuôi ý chí quật cường, để mưu cầu cho quốc gia đại cuộc.
    Ví như: 10 năm ẩn nhẫn vô cùng gian nan khổ sở “nằm sương gối đất” luôn đói khát khổ cực vô cùng, để chống giặc Minh (từ năm Mậu Tuất 1.418 tới năm Mậu Thân 1.428). Thế mà Vua và Lính: họ không hề than van (đó là Bình Định Vương LÊ LỢI và tướng sĩ : Lê Sát. Lê Văn An, Nguyễn Trãi, Nguyễn Xí, Trần Nguyên Hãn & quân nhân). Triều đại nầy có: ông Lê Lai mặc hoàng bào giả làm vua Lê Lợi, xông ra thành đến quân thù, để liều mình cứu chuá thoát ra khỏi vòng vây của địch. & Có lần thành trì cuả vua Lê Lợi bị vây hãm, buộc lòng Lê Lợi để cho các con cháu bị giặc bắt. Nhưng ông Lê Lợi vẫn kiên cường ở lại trấn giữ biên cương, quyết chí trui rèn ý chí sắt son… ngỏ hầu đánh đuổi giặc Minh ra khỏi quê hương, đem an bình về với dân tộc.
    Hà Giao*= một giòng sông uốn khúc qua quận Huyện Phù Cát (thuộc Tỉnh Bình Định).
    "Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách"= nghĩa là "mưa không có dây xích, không có ổ khóa, mà có khả năng lưu giữ người khách" (của cụ Đàm Thận Huy ra đề cho học trò đối thơ) nhân một buổi tan học, thầy & trò gặp lúc trời mưa to, không về được.
    "Sắc bất ba đào dị nịch nhân"= nghĩa là "sắc đẹp chẳng có sóng, nhưng dễ làm người ta chết đuối" . Câu thơ nầy của cậu học trò tên Nguyễn Giản Thanh đối thơ. (Ông Thanh sau nầy đỗ tiến sĩ cuối đời Lê).
    ***
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 05-07-2020, 06:13 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Mùa Đông Viễn Xứ


    Mùa Đông Viễn Xứ


    Thu tàn, chiều Đông se lạnh
    Trời u ám mây vần vũ khắp nơi
    Gió, mưa phùn giá lạnh bốn phương trời
    Góc phố nhỏ chiều nay tình cô lữ
    Ngất ngây niềm nhớ đời viễn xứ
    Sương đong đưa tí tách bên song
    Quê hương chừ thấm đẫm lá sầu đông
    Thương “chẫu chàng”(*) bao Thu Hè ngai ngái
    Con ngỏ vắng em chờ anh quay lại
    Gót chân chim đầu tựa kề vai, xoá phong trần
    Ngọt ngào cố lữ tình thân
    Cho vơi tháng nhớ những lần quan san
    Lập Đông thỏ thẻ cùng chàng
    *
    Tình Hoài Hương


    Chẫu chàng(*) Nhác trông ngỡ tượng tô vàng
    Nhìn lâu mới biết chẫu chàng trời mưa. (Ca dao)
    * Chẫu chàng= loài nhái có chân dài, khi bị ướt thì da xanh vàng ửng, trông “hào nhoáng sang trọng” rất đẹp. Ngụ ý: bây giờ quê hương “đổi đời” đẹp như chú chàng hiu!!!
    (*)= Cũng do từ điển tích Lưu Bá Ôn đời nhà Minh ghi sau: Tại Hàn Châu có người bán trái cây khéo đến nỗi để cam, quít, chuối ... lâu ngày mà da (vỏ) luôn vàng óng, rất đẹp, không bị héo, ủng. Người ấy bán giá đắt hơn mọi người khác, vẫn có nhiều người tranh nhau mua. Lưu Bá Ôn cũng mua một quả, đem về nhà bóc ra, thì mùi hôi xông ra thúi ơi là thúi, múi xác cam như xơ mướp. Ông tức mình đem trái cam ra chợ, hỏi:
    - Ngươi bán cam cho khách mua về nhà cúng lễ, hay là ngươi chỉ làm choáng lộn vẻ bên ngoài, để đánh lừa người khác hử? Như thế thì gian dối lắm.
    Người bán cam cười, nói:
    - Tôi làm nghề nầy đã lâu năm, tôi bán; người ta mua, chẳng ai nói gì! Chỉ trừ ông là kêu ca thôi. Thiên hạ giả dối nhiều, chứ chả phải chỉ có mình tôi. Ông không nghĩ đến nơi đến chốn. Nầy nhé: người đeo phù hổ, ngồi da hổ, hùng dũng coi ra dáng quan võ. Nhưng kỳ thực không biết có giỏi như Tôn Tẫn, Ngô Khởi không? Còn người đội mũ cao, đai dài ra dáng quan văn, nhưng kỳ thực không biết có đường hoàng giỏi thật như Y Doãn không?
    Giặc nổi lên không biết dẹp, dân khổ không biết cứu; quan lại tham nhũng, không biết trừng trị; pháp luật hỏng nát không biết sửa đổi. Chúng ngồi không ăn lương, chẳng biết xấu hổ. Thế mà lúc chúng ngồi ở công đường, đi xe ngựa, uống rượu qúy, ăn cơm ngon, tôi trông chúng oai vệ hách địch vô cùng!
    Đó, bề ngoài của họ há chẳng giống như vàng như ngọc, mà bề trong họ chẳng rách nát xác xơ giống như xơ mướp, là gì???
    *
    Tình Hoài Hương
    (Tháng 11 năm 2019)
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 03-25-2020, 05:46 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Hữu Duyên Tri Ngộ




    Hữu Duyên Tri Ngộ


    Trông non sông mà thẹn với Trời
    Khi vui vui gượng khi cười em cười suông.
    Ruột con tằm trăm mối tơ vương.
    Bên Trời góc biển biết gửi can trường vào đâu!? (cd)
    Gió rủ trăng về góc núi
    Mười phương du lãm cát bụi phong trần
    Hẹn nhau ngày ấy hái ân tình duyên nhân
    Vui kiếp sống nở trái lành thắm đỏ
    Hữu duyên thanh cảnh gieo tri ngộ
    Bỗng đâu tình đã chớm rồi thương
    Lữ khách nâng rượu quỳnh tương* trăng tỏ ven đường
    Ngút ngàn giăng mù sương rơi rắt mãi
    Một thuở khung trời buốt nhói lòng nhân ngải
    Nhất tự vi sư* kết cỏ ngậm vành*
    Một ngày không gặp nhìn quanh
    Ngựa Hồ chim Việt* trao vần duyên thơ
    Chỉ hồng lá thắm* mình chờ…
    *
    Tình Hoài Hương

    *
    Nhất tự vi sư*= Một ngày có người dạy ta học hỏi thêm và hiểu biết, cũng là thầy.
    Rượu quỳnh tương*= rượu rất quý hiếm.
    Kết cỏ ngậm vành*= Có 2 điển tích:
    1/. Ngụy Vũ Từ có vợ bé trẻ đẹp, trước khi chết ông dặn con chôn sống bà dì ghẻ theo với ông (phong tục nước Tấn). Nhưng người con thấy điều đó quá ác, nên cho bà dì ghẻ về quê. Sau người con ấy là Ngụy Khỏa làm tướng đem quân đánh nước Tần. Hai bên đánh nhau nhiều phen. Một hôm Ngụy Khoả thấy chân ngựa đối phương bị vướng cỏ, không cách gì gỡ ra – Ngụy Khỏa giết được tướng Đỗ Hồi. Đêm đó Ngụy Khoả nằm mơ thấy cha cuả bà dì ghẻ hiện về cám ơn ông Ngụy Khỏa đã không chôn sống con gái của mình, nên vong hồn ấy đền ơn ông tướng, bằng cách đã lấy cỏ cột vô chân ngựa, tướng Đỗ Hồi bị té ngựa, thất thế bị giết.
    2/. Dương Bảo đời Hậu Hán dạo chơi núi Hoa Âm, nhặt con chim sẻ bị thương. Ông đem chim về săn sóc cho chim lành mạnh, rồi thả chim bay đi. Ít lâu sau ông nằm mộng thấy một thiếu niên mặc áo vàng đến cung kính thưa: “Tôi là người nhà cuả bà Tây Vương Mẫu mà lúc trước ông nhặt tôi về và lo thuốc men, nay đã lành lặn. Xin tặng ông bốn chiếc vòng ngọc để đền ơn, sau nầy con cháu ông sẽ vinh hiển”. Ông Dương Bảo ngơ ngác ngồi dậy, quả thật có thấy bốn chiếc vòng quý ở đầu giường, và con cháu ông vinh sang thật.
    Ngựa Hồ chim Việt*= Rợ Hồ ở Bắc (Trung-quốc) triều cống vua Hán Võ Đế một con ngựa quý. Vua cho gia nhân săn sóc đặc biệt. Nhưng con ngựa không thiết ăn uống mà buồn bã, khi nào có gió phương Bắc thổi về, nó mới vui vẻ hí vang. & Con chim trĩ nước Việt bị đem triều cống cho Châu Thành Vương. Chim trĩ được thả trong vườn thượng uyển, nó chỉ đậu các cành cây cao nhìn về ở hướng Nam, và thỉnh thoảng nghe tiếng hót buồn bã.
    Chỉ hồng*= do tích cuả Vi Cố gặp Nguyệt Lão ngồi trước toà cổ miếu đọc sách “hôn thư” dưới trăng với lọn chỉ ngũ sắc, dùng để cột chặt đôi trai gái có tiền duyên, duyên nợ với nhau…
    Lá thắm*= Vu Hựu thơ thẩn bên vườn Bích Câu vớt được chiếc lá có đề thơ:
    Nước chảy sao mà vội.
    Cung sâu cả buổi nhàn.
    Ân cần khuyên lá thắm.
    Đi mãi tới nhân gian”.

    Vu Hựu biết là thơ của một cung nữ. Chàng lật mặt sau ghi:
    “Đã nghe lá thắm đề thơ oán.
    Trên lá đề thơ định gửi ai?”.

    Ông cho lá trôi vô cung khi con nước thay chiều. Về sau vua thải ra ngoài đời mấy ngàn cung nữ, Vu Hựu lấy một cô làm vợ. Ai dè đó là nàng Hàn Thị đã đề thơ thả trôi sông! Đúng là hữu duyên.
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 12-12-2019, 05:48 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tri Ân


    Tri Ân


    Chân thành cảm tạ:
    Ánh trăng vàng soi đáy nước miền Tây.
    Cám ơn cha mẹ, hàng cây góc phố quê nầy.
    Mưa tí tách cung trầm ngân tiết điệu.
    Tạ ơn ân nhân… Mình cũng hiểu
    Hôm nao cùng in bóng trên sông.
    Nay tha phương nhìn sóng biển mênh mông,
    Nơi xứ Mỹ bao dung, tình lữ thứ.
    Nâng chén cúc đôi tay, em tình tự:
    Tạ ơn đời… đất khách có vui buồn
    Bên nhau ước nguyện bền luôn.
    Một trời thắm đẵm ơn tuôn nghĩa tình.
    Tạ ơn cuộc sống quang vinh…
    ***

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tình Chung Mái Tóc Pha Sương


    Tình Chung Mái Tóc Pha Sương
    Tình Hoài Hương
    ***



    Đời hợp tan, tan hợp
    Mưa dầm dề nghe đau xót lòng ta
    Thương sao đôi mái tóc sương pha
    Dâu bể ấy cho lệ sa mắt biếc.

    Thu nửa mảnh hiên tà bóng nguyệt
    Trải tình đời sương tuyết ngàn dâu
    Biết bao lần lệ nhỏ giọt mưa Ngâu
    Tơ kết nối theo vó câu tóc bạc.

    Anh dấn bước vui gươm đàn nốt nhạc
    Chốn hiên mai em ghi tạc lòng son
    Qua bao gian nan dâu bể tình còn
    Sum họp đó vuông tròn thơ với mộng.

    Thu viễn xứ chiều nay cơn gió lộng
    Bàn tay nào khơi suối động đêm nay
    Vén mây mở khóa, cạn ly say
    Trăng lấp ló tiếng chày thu gấp nhịp...
    *


    Tình Hoài Hương
    2019

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Gởi Người Lãng Tử


    Gởi Người Lãng Tử


    Ai về Bà Điểm Hóc Môn
    Hỏi thăm người ấy có còn hay không!?
    Để tôi kiếm sợi chỉ hồng
    Nhờ Tơ Nguyệt kết vợ chồng đôi ta (cd)
    Thu về sương gió phủ
    Bên rừng thông cây ủ rũ thêm buồn
    Góc triền non thuỷ tiên đón màn sương
    Làn tóc thả gió chiều vương tình viễn xứ.
    Nơi góc biển niềm thương lãng tử
    Chốn chân mây nỗi nhớ cố nhân
    Yêu nhau từ thuở ấy một mùa Xuân
    Anh có nhớ dưới vầng trăng nguyệt quế ?
    Em vẫn đợi, đường lá me rớt nhẹ
    Dìu đôi tay khi nắng xế liêu xiêu
    Sum vầy tái ngộ hương yêu...
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 11-14-2019, 07:07 PM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Mùa Thu Lại Đến

    Thu Tha Hương
    Nhạc và Lời: Lâm Thùy Giang
    Tiếng hát: Miên Trường
    Mùa Thu Lại Đến


    Thu về nhiều mong đợi...
    Bao ngậm ngùi đầy vơi, luyến tiếc!
    Hải hồ trường giang thương mắt biếc.
    Mây lang thang tha thiết buổi hoàng hôn
    Chốn quan san nỗi bồn chồn ngóng trông.
    Đâu có ngỡ cơn gió lộng, hoài cảm đến.
    Mây lãng đãng non ngàn quyến luyến.
    Chừ xa rồi, viễn khách bơ vơ
    Thả thuyền tình lưu lạc những bến bờ ...
    Thương lối nhỏ tuổi thơ đẹp trong tiềm thức.
    Năm tháng cũ chẳng thấy lòng bứt rứt.
    Nhớ biết bao niềm nao nức vẫn lâng lâng.
    Mùa Thu xao xuyến bần thần.
    Cho tôi cảm thấy muôn phần nhớ quê!
    Mong đêm mau sáng, tôi về…
    *
    Tình Hoài Hương

    Thu tháng 10 năm 2019

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Hạt Bụi với Sao Hôm



    Hạt Bụi với Sao Hôm


    Anh giống như hạt bụi phiêu lãng
    Em từa tựa vì sao quỳ gối lưng trời
    Dẫu chúng mình cách biệt mỗi người hai nơi
    Sóng lăn tăn xao xuyến trong cõi lòng tê tái
    Nhớ một thuở tay trong tay tình hoang dại
    Cuộc đời mình tưởng là giấc mơ
    Cõi mộng cũng chẳng là thơ mong chờ
    Bước chân trùng lặp đi về lối cũ
    Gót phiêu bồng ngã bụi đường lãng tử
    Tình cờ “sao + bụi” gặp nhau một thời
    Sao hôm ngấn lệ đầy vơi
    Hạt bụi e ấp những lời yêu thương
    Tình ta chẳng thể đo lường
    *

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tình Thơ Thấm Thoát…

    Photo by Hoài Hương

    Tưởng Rằng Đã Quên
    Nhạc và Lời: Trịnh Công Sơn
    Giọng ca: anh Hùng45qs

    *
    Tình Thơ Thấm Thoát…


    Nắng gió xôn xao xóm ấy
    Chiều nhớ thương quê mây không bến đỗ
    Dẫu bồng bềnh theo sóng gió miệt mài
    Ngắt hoa lan tóc cài mỗi sáng mai
    Em đứng đợi trang đài hong nỗi nhớ
    Mưa quyện gió qua cầu nức nở
    Thổi về đây luyến nhớ bâng khuâng
    Tình trao đưa e ấp bỗng ngại ngần
    Nhớ biết mấy bước chân vờn tà áo
    Anh trìu mến cùng em qua đồng thảo
    Nụ hôn đầu khẽ lướt vào đôi mắt mơ
    Đêm nay mới thật tình thơ…
    Thời gian thấm thoát trăng mờ phím loan
    ***

    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Photo by Hoài Hương
    Mùa thương 2006

    HUẾ Ơi… Là Nhớ!


    Lâu chưa về thăm… Nhớ Huế
    Nắng hồng vương Vĩ Dạ ấp hàng cau
    Áo màu sim em khép nép qua cầu
    Tay giữ nón ngang Phú Vân Lâu phượng đỏ.
    Núi Ngự chiều dâng chim kiếm tổ
    Sông Hương trăng luyến khách đưa đò
    Nắng ngày xưa nay trôi giạt nơi mô?
    Đường phố cũ và cơn mưa dầm Thượng Tứ.
    Làn gió thoảng hồi chuông từ cổ tự
    Ngả bên sông Tháp Thiên Mụ in dòng
    Hương Giang sóng vỗ trong lòng
    Xa nhau từ đó hết Đông lại Hè
    Nhớ sao phượng đỏ lời ve...
    *
    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Rừng Thông Cũ Nay Còn Đâu!

    Photo by Hoài Hương

    Rừng Thông Cũ Nay Còn Đâu!


    Mùa hè, nhưng sao thấm lạnh
    Phải chăng mình cảm thấy càng hiu quạnh
    Nhìn trăng lên từ quang cảnh lung lay
    Đêm cô đơn rời rã gió mây bay
    Dư âm róc rách suối nầy ở xa phố
    Nước cuốn theo kẻ đi niềm nhớ
    Giữa khuya thức dậy mơ về quê ta
    Sương và gió tháng ngày phôi pha
    Quỳnh nở muộn giữa trăng tà mờ nhạt
    Người lữ khách xót xa rừng Đà Lạt
    Mất hết rồi âm nhạc đồi thông
    vi vu trong gió, thiên nhiên xưa thắm nồng
    Chuối, cây, hoa, trái… ai trồng mận, dâu.
    Vườn xưa thay chủ đổi mau
    Chẳng còn cảnh cũ, chợt sầu đơn côi
    Nỗi buồn ai hiểu cùng tôi?
    *
    Tình Hoài Hương
    Tháng 8-19
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-26-2019, 04:33 AM.

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Trả Nợ Tình Từng Cơn Sóng Vỗ

    Photo by Hoài Hương

    Trả Nợ Tình Từng Cơn Sóng Vỗ


    Lạc bến tình vần thơ nhức nhối
    Hữu duyên thiên lý* đợi đến cùng nhau
    Trả về anh dòng mực thắm phai màu
    Những hẹn hò còn đâu mà dạo gót
    Trả nợ tình ngày mưa nhỏ giọt
    Níu làm chi hời hợt duyên nầy
    Góc đồi xưa phong vũ có ai hay?
    Thương thoáng nhớ chập chùng từng cơn sóng vỗ
    Chung rẻo đất mà thuyền tình không bến đỗ!
    Giọt lệ nầy thấm đẫm bến sông Ngân
    Trách chi gió đã xoay vần
    Vô duyên đối diện* bâng khuâng đôi bờ
    Tình tan theo sóng hững hờ?
    *
    Tình Hoài Hương



    “Hữu duyên thiên lý* năng tương ngộ
    Vô duyên đối diện* bất tương phùng”! - Do từ tích: Trương Sinh và một cô gái nước Lỗ xa xôi yêu nhau say đắm. Chẳng may cô gái bị bệnh nặng. Trước khi chết, cô gái trối trăng với người yêu: “Mười lăm năm sau, em sẽ đầu thai ở một gia đình nơi đất Hà Bắc, anh hãy đến nhà ấy, cưới hỏi em về làm vợ”.
    Thời gian qua… Y hẹn, Trương Sinh đã đến nhà người ở Hà Bắc, nhưng cô con gái không nhận ra chàng, vì bây giờ Trương Sinh đã luống tuổi. Nàng đau khổ uất ức mà ngất lịm (gần chết). Trương Sinh xót thương than khóc gọi hồn cô gái mãi… Nhờ lòng tín trung của chàng, nàng đã sống lại. Hai người kết nghiã vợ chồng.
    Người xưa tin rằng: Khi mình thật tình yêu “ai đó”… nếu có “duyên nợ” với nhau, thì dù hai người có xa xôi ngàn dặm, vẫn có nhau, còn nhau mãi. Nhưng nếu hai người không có duyện nợ, thì cho dù họ có ở sát bên nhau, ngày ngày “đối mặt mà mắt chẳng thèm nhìn mắt”, thì chẳng bao giờ có duyên gặp gỡ!!!
    *
    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Khúc Đàn Trầm Bổng

    Photo by Hoài Hương

    Khúc Đàn Trầm Bổng


    Cá buồn cá lội thung thăng
    Người buồn người biết đãi đằng cùng ai
    Phương Đông chưa rạng sao mai
    Đồng, hồ, chưa cạn biết ai bạn cùng! (cd)
    Chiều xuống mây ngàn vương lạnh
    Sương phiêu bồng trên nhánh lá lung lay
    Đêm mưa buồn rười rượi quyện đôi vai
    Bao kỷ niệm những ngày hoa tím vỡ.
    Nhìn bãi biển lênh đênh nỗi nhớ
    Ngắm sao mai thổn thức niềm đau
    Khúc đàn xưa trầm bổng thuở ban đầu
    Đây với đó kiếp dã tràng* nên tình nhợt nhạt.
    Em đất khách chẳng ngờ sương tóc bạc
    Vỡ gương lại lành* anh cánh hạc bay cao
    Ông Tơ độc ác chi nào
    Lại đem chỉ đỏ cột vào tay nhau
    Thôi thì hẹn đến mai sau...
    *

    Tình Hoài Hương


    Dã tràng*= Loại còng (cua nhỏ) sống ở bờ biển, ngày đêm chuyên cần miệt mài xe cát vừa xong, thì bị sóng biển xô bờ cuốn trôi đi.
    Do từ điển tích: Xưa, ông Dã Tràng có ngậm những viên ngọc trong miệng, thì có thể nghe được tiếng nói cuả loài thú vật. Một lần kia vua nước Lỗ ngồi trên thuyền với Dã Tràng, vua đã mượn viên ngọc của ông để xem, và nghe thử có đúng như lời đồn đãi không. Quả thật vua đã nghe cá, tôm... v.v... nói chuyện linh tinh với nhau, khiến vua vui thích qúa, vua đã há miệng to ra cười ha hả… Thế là viên ngọc rơi tỏm xuống biển.
    Dã Tràng tiếc viên ngọc, đã nhảy xuống biển mò tìm viên ngọc, và chẳng may bị chết đuối. Trời biết chuyện, đã cho ông hoá kiếp thành con cua nhỏ đời đời miệt mài xoe cát ven bờ biển.

    Gương vỡ lại lành*= Do tích công chúa nhà Trần là: Lạc Xương rất đẹp và có tài họa văn thi phú… đã kết duyên đầm ấm hạnh phúc cùng phò mã Từ Đức Ngôn. Bỗng nhà Trần bị Tùy kéo quân tới xâm chiếm nhà Trần, khiến mọi người dân tang tóc đau thương. Riêng phò mã Từ Đức Ngôn bàn với vợ nên tạm lánh xa mỗi người một nơi, may ra thoát khỏi giặc Tùy chăng. Công chúa liền lấy cái gương đập ra hai miếng, ngậm ngùi trao cho chồng một nửa.
    Lúc Quân Tùy đã chiếm được nước Trần, phò mã chạy thoát, còn công chúa Lạc Xương bị giặc bắt, buộc nàng về làm vợ danh tướng Dương Tố. Ngày rằm tháng Giêng năm sau, y hẹn, Từ Đức Ngôn đến Trường An, ông tìm hoài không thấy vợ, chỉ thấy một tì nữ ngồi trên đám cỏ, rao bán miếng gương bể với giá rất cao. Đức Ngôn liền mời cô gái ra chỗ vắng, lựa lời cặn kẽ hỏi thăm, và cũng trình bày với cô gái về miếng gương bể cất trong túi cuả mình. Công chúa Lạc Xương biết chồng còn sống, công chúa Lạc Xương ngày đêm vật vã thương khóc. Tướng Dương Tố nghe được hoàn cảnh hai người, ông đã ban tặng nhiều vàng bạc châu báu và cho hai vợ chồng đoàn viên sum họp.
    *
    Tình Hoài Hương

    Leave a comment:


  • Tinh Hoai Huong
    replied
    Tiếng Thời Gian…

    Photo by Hoài Hương
    Cánh Hoa Tương Phùng
    Nhạc và Lời: Lâm Thùy Giang
    Giọng ca: Minh Châu

    Tiếng Thời Gian…


    Mây chiều trôi lãng đãng
    Ngắt nụ hoa hồng trao bạn đó đây
    Tri ân ai cùng tôi thanh thản những ngày
    Bên thác nước, núi đồi: say trăng, thơ, nhạc…
    Đất chuyển gió, rừng thông lác đác
    Tiếng thời gian vút cánh dãi dầu
    Buổi tương phùng nay dẫu có bạc đầu
    Tóc muối sương, tâm dường như đắc đạo
    “Vịt bay thấp, câu bay cao*, không lếu láo
    Bình minh cho tới hoàng hôn, trăng tròn
    Chim kêu vượn hú ngàn non
    Thì tôi cùng bạn vẫn còn luyến thương
    Sá chi cuộc sống vô thường
    *
    Tình Hoài Hương

    ***
    "Vịt bay thấp chim câu bay cao"(*)= (thành ngữ). Loài vịt nuôi ở nhà chỉ bay lẹt đẹt ở dưới thấp tí chút. Còn chim bồ câu, hoặc những loài chim khác có thể bay cao và xa trăm dặm.
    Tài năng mỗi người cũng thế, điều quan trọng ta tự biết lượng sức chính mình, mà đánh giá đúng mức, không tham vọng lớn khi đảm trách công việc cho phù hợp với khả năng, thì sẽ thành công.
    Hẳn nhiên ai cũng biết Hàn Tín là một mưu lược gia có tầm cỡ, và là tướng tài bách chiến bách thắng ngoài sa trường. Nhưng tài của ông nên dừng ở mức độ cầm quân trăm vạn người nơi biên thùy. Sau khi thâu tóm nước Sở, Hàn Tín lại muốn so tài cùng Hán Cao Tổ, để trở thành vua mà cai trị bá tánh, thì bị La Hậu chém ngang lưng Hàn Tín, (vì biết ông ta không đủ sức làm vua).
    Trong khi Tiêu Hà tự biết sức mình không thể với lên cao, chỉ muốn đảm trách tới chức Tể tướng, cố gắng chu toàn trọng trách, nhờ vậy trong tuổi già của Tiêu Hà được bình an vui vẻ, như ý.
    *
    Tình Hoài Hương
    July 30 - 2019
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-31-2019, 03:28 PM.

    Leave a comment:



Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter

Working...