Khóa 7/68 KQ - Ngành Phi Hành

Collapse
X

Khóa 7/68 KQ - Ngành Phi Hành

Collapse
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • tranbienman
    Người Thân

    • Nov 2010
    • 295

    #1

    Khóa 7/68 KQ - Ngành Phi Hành




    Khóa 7/68 KQ - Ngành Phi Hành

    Có tất cả 93 Khoá Sinh. Điều kiện phải cao tối thiểu 1m60, có bằng Tú Tài 1 và
    trải qua các thủ tục khám sức khỏe rất kỹ lưỡng, khắt khe, mà tỉ lệ được chọn khoảng 1 đến 2%.

    -Học Quân Sự

    - Giai đoạn 1 thụ huấn tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung.
    - Giai Đoạn 2 thụ huấn tại Trường Bộ Binh Thủ Dức.

    Mãn khóa mang cấp bậc Chuẩn Uý.

    -Học Anh Văn tại Trường Sinh Ngữ Quân Dội Nguyễn Văn Tráng và Dồng Khánh

    Phải đạt 80 % điểm thi ESL.
    Sau đó khám sức khỏe, điều tra an ninh và một số thủ tục cần thiết khác.

    -Du Học Hoa Kỳ

    - Học Anh Văn tại Lackland AFB ( Texas)

    Sau khi học Anh Văn thi Test đủ điểm thì lên đường sang trường bay. Nếu không đạt yêu cầu thì phải về nước.

    - Học Bay

    Phải hoàn tất mọi yêu cầu để trở thành phi công. Nếu không solo được thì phải về nước. Trường hợp này, nếu như có tài khoá có thể được đi học về Weapons Controller ở Tyndall AFB (Florida).

    Sau khi tốt nghiệp trở về nước phục vụ tại các Trung Tâm và Đại Kiểm Báo (Sơn Trà, Tân Sơn Nhất, Cần Thơ, Buôn Mê Thuột và Pleiku).

    Tổng Số Khoá Sinh Khoá 7/68 KQ ngành Phi Hành tốt nghiệp là : 64



    - Trực Thăng (UH-1 và CH-47): 49
    1- Lại Văn Anh
    2- Nguyễn Xuân Bách
    3-Nguyễn Văn Biên
    4- Lê Huy Cận (CH-47)
    5- Phạm Bá Cảnh
    6-Nguyễn Hồng Châu (CH-47)
    7- Lý Chỉnh
    8-Nguyễn Văn Công
    9-Tống Văn Đại
    10-Nguyễn Văn Diệm
    11- Liêng Hoàng Điệp
    12- Đỗ Dũng (CH-47)
    13- Phùng Trọng Dũng (CH-47)
    14-Nguyễn Quang Hậu
    15- Nhan Thành Hiễn
    16- Phạm Văn Hoà
    17-Nguyễn Đức Hoan
    18- Đinh Như Hoàng
    19- Đỗ Quốc Hùng
    20 - Nguyễn Mạnh Hùng (Vancouver)
    21- Nguyễn Mạnh Hùng (VA)
    22-Nguyễn Trần Quốc Hùng
    23-Đặng Đình Khiết
    24-Phan Thành Lập
    25-Kiêm Long
    26-Nhan Hớn Lương
    27-Nguyễn Đình Nguyên
    28-Võ Nhạn
    29-Phan Minh Nhơn
    30-Trần Đình Quế (CH-47)
    31-Nguyễn Văn Quí
    32-Trương Trọng Quí (CH-47)
    33-Đặng Quỳnh
    34- Đặng Trần San
    35-Trần Kim Sơn
    36- Phạm Chí Thành
    37-Nguyễn Bá Thân (CH-47)
    38- Nguyễn Văn Thân
    39-Lê Quan Tiên (CH-47)
    40- Võ Minh Tiên
    41-Nguyễn Hữu Trí
    42- Trần Minh Trí
    43-Cao Xuân Triêu
    44- Đoàn Quí Trọng (CH-47)
    45- Nguyễn Tuân
    46-Phạm Công Tuấn
    47- Nguyễn Thanh Tùng
    48-Hoàng Văn Vũ
    49-Hồ Viết yên (CH-47)

    - C-119: 5
    1- Nguyễn Đức Hân
    2-Trần Anh Kiệt
    3- Khưu Hải sơn
    4- Trần Bá Tài
    5- Nguyễn Thành Trong

    - C-123 và C-130: 4
    1- Lâm Chảy
    2- Châu Vĩnh Khải
    3- Nguyễn Hữu Triết
    4- Trần Văn Tâm

    - A-37: 2
    1- Nguyễn Văn Trường
    2- Nguyễn Tấn Thiện (rớt anh Văn, về nước học L19 và chuyển sang học A -37)

    - Khu Trục (A-1 Skyraider): 2
    1- Lê Văn Độ
    2- Phạm Minh Xuân

    - F-5: 1
    Trần Văn Ria (Không Phi Hành chuyển sang Phi Hành)

    - L-19 (học ở Nha Trang):1
    Lê Tú Tài

    Ghi Chú;
    -Tên mau đỏ mất trước 30/04/1975
    -Tên Màu Xanh mất sau 30/04/1975

    - Bị loại vì lý do an ninh, kém khả năng Anh Ngữ, không đủ khả năng bay: 28

    - Chuyển Sang Bộ Binh: 13

    1- Nguyễn Văn Dậu
    2- Châu Đức
    3- Lên Trọng Hiếu
    4- Nguyễn Đăng Hưng
    5- Đàm trọng lập
    6- Trương Quế Minh
    7- Lương Văn Minh
    8- Huỳnh Nho
    9- Trương Văn Phương
    10- Vi Tiên Sinh
    11- Nguyễn Tống Thế
    12- Nguyễn Hoàng Tín
    13- Vũ Ngọc Trần

    - Được học Điều Hành Viên (Navigator): 5

    1- Châu Cay
    2- Diệp Hoàng Danh
    3-Nguyễn Công Hải
    4-Nguyễn Hữu Tín
    5- Vĩnh Tân

    - Được học Quan Sát Viên (Observator): 4

    1- Đoàn Lương
    2-Nguyễn Văn Tịnh
    3-Trương Chí Toại
    4-Nguyễn Ngọc Toản

    - Được học Weapons Controller (Kiểm Báo): 3

    1- Hứa Phú Cường
    2-Nguyễn Văn Nam
    3-Trần Đình Phước

    - Sǐ Quan Phòng Thủ : 2
    1-Linh Lý Sáng
    2-Hoàng A Sáng

    Đặc Biệt
    - Nguyễn Tấn Thiện rớt Anh Văn ở Lackland. Về nước được học lái L19, sau chuyển qua học lái A37. Phục Vụ ở Sư Đoàn 4 KQ, Cần Thơ.
    - Lê Văn Tòng về nước phục vụ ở Trung Tâm Không Trợ 2, Pleiku.

    Trần Đình Phước
    ( San José, California)

    Last edited by tranbienman; Hôm qua, 02:11 AM.
  • Nguyen Huu Thien
    Moderator

    • Jul 2014
    • 1253

    #2
    Cái chết của LÊ VĂN ĐỘ

    Trong danh sách Khóa 7/68 phi hành nói trên, trước năm 1975 tôi chỉ biết một tên tuổi duy nhất: Lê Văn Độ. Biết vì một nguyên nhân bi thảm: anh chết vì bị phỏng nặng khi cất cánh tại phi trường Cù Hanh, Pleiku vào đầu năm 1972.

    Thời gian này tôi đang phục vụ tại Khối Chiến Tranh Chính Trị, Không Đoàn Yểm Cứ Pleiku, ở cùng building “không đoàn bộ” trên sườn đồi, từ đó nhìn xuống có thể thấy 2/3 phi đạo 09, đài kiểm soát không lưu, trạm hàng không quân sự, bãi đậu trực thăng của 229, 235.

    Hôm đó, 8/2/1972, chúng tôi đang làm việc thì nghe tiếng xe cứu hỏa, mở cửa ra thấy mọi người đang xôn xao, nhìn về hướng phi đạo: một chiếc khu trục A-1 Skyraider đang bốc cháy.

    Sau này chúng tôi được biết hôm đó Thiếu úy Lê Văn Độ, Phi Đoàn 530 Thái Dương, cất cánh thi hành một phi vụ tác chiến, lead là Thiếu tá Nguyễn Văn Hai.

    Phi đạo Pleiku không chỉ ngắn và hẹp mà còn thường bị gió ngang; hôm đó gió giật mạnh, hất chiếc A-1 đang bắt đầu cất cánh ra khỏi phi đạo. Phi cơ bốc cháy và khi xe cứu hỏa chạy tới nơi thì đạn đại bác 20 ly phát nổ liên tục, gây khó khăn cho việc cấp cứu phi công.

    Tới khi dập tắt được lửa thì Thiếu úy Độ đã bị phỏng nặng (3rd degree) và mê man. Từ bệnh xá Pleiku (Khối Quân Y Hàng Không), anh được đưa thẳng về Quân y viện chữa phỏng Burned Treatment Center của quân đội Hoa Kỳ ở Long Bình.

    Nhưng các bác sĩ ở đây bó tay. Họ chỉ biết cầu mong sao Độ hồi tỉnh để đưa anh sang Tổng y viện ở Clark AFB, Phi-luật-tân cứu chữa; một chiếc phản lực DC-9A “Nightingale”(ambulance, aeromedical evacuation) luôn luôn túc trực tại Tân Sơn Nhất. Nhưng Độ đã không bao giờ hồi tỉnh, và tắt thở năm ngày sau đó, 13/2/1972, tức 29 tháng chạp.

    Tết năm đó, Thiếu úy Phạm Minh Xuân, bạn cùng khóa 7/68, cùng Phi Đoàn 530 với Lê Văn Độ được đề cử đại diện đưa bạn về quê nhà an nghỉ.

    * * *

    Phạm Minh Xuân ở đây chính là Xuân “mũi đỏ” nổi tiếng, sau này về Phi Đoàn 518 Phi Long ở Biên Hòa.

    Còn “nức tiếng” bên trực thăng thì Khóa 7/68 phi hành có Đặng Quỳnh, Phi Đoàn 219 Long Mã (Kingbee).


    ĐỌC THÊM:

    Nhớ bạn cũ - Phạm Minh Xuân

    https://hoiquanphidung.com/echo/khon...ph-m-minh-xuan

    Lê Văn Độ (ngồi)

    Xuân "mũi đỏ"



    N
    ha Trang 1973. Từ trái, Trung tá Phạm Văn Phạm (524), Trung úy Đặng Quỳnh (219),
    Trung tá Đặng Duy Lạc (KĐ62CT), "tân" Trung tá Nguyễn Văn Nghĩa (219)




    Last edited by Nguyen Huu Thien; hôm nay, 06:38 AM.

    Comment

    • tranbienman
      Người Thân

      • Nov 2010
      • 295

      #3
      Nhớ Bạn Cũ - Phạm Minh Xuân




      Nhớ Bạn Cũ
      Tùy bút - Phạm Minh Xuân
      Để nhớ về 7/68 Lê Văn Độ

      Tôi là chứng nhân của những chuyện xẩy ra ở Phi Đoàn 530 thời 1971-1974.

      Trong Phi Đoàn 530 trước khi có Thiếu Úy Vĩnh Thuận về (1973) thì chỉ có Lê Văn Độ và tôi là dân Huế chính cống bị thuyên chuyển lên Pleiku cùng một lúc. Trong Phi Đoàn thường hay trêu chọc hai thằng tôi là dân 'Huệ' mà bày đặt đi Không Quân và bay 'Khu-Trục'(?) không trách gì bị tống cổ lên ‘Plề-Cu’ vì thiếu ‘piston’.

      Hồi đó trong 3 phi đoàn khu trục còn lại của KQVNCH 514, 518, và 530 hầu hết là người Nam và Bắc. Hai phe nầy kèn cựa, chia bè chia đảng, đòn phép ganh đua, và chơi nhau hằng ngày. Chỉ có mấy thằng Huế thủ phận con rơi con rớt, làm... thinh và suốt ngày làm... tầm bậy cho đỡ buồn!

      Bên cạnh người bạn nối khố trong quân trường của Lê Văn Độ là Nguyễn Văn Trường ra, tôi cũng là một thằng bạn Huế gốc 7/68 chí thân của Lê Văn Độ trong cuộc đời bay bổng. Độ đã gắn liền với tôi từ khi ở trong trường bay cho đến khi Độ được hạ huyệt.

      Độ cùng đi Mỹ và được sắp xếp vào cùng 'K' Flight với tôi ở trường bay Keesler AFB (MS.). Ra trường Độ có điểm 'academic' và tôi có điểm 'flying' cao của 'K' Flight vì vậy hai thằng là hai candidates duy nhất của 'K' Flight... bị chọn đi Skyraider, vì hồi 1969-1970 US-Navy bắt đầu chính thức chuyển giao toàn thể Skyraider cho USAF và USAF phải mở trường tự huấn luyện Skyraider cho USAF ở ngay tại S.O.G Center / Hurburt Field (Eglin AFB, FL.).

      Bốn khóa trước bọn tôi (71-01; 71-02; 71-03; 71-04 - See attached pictures) Pilot bị ra cỏ và đập máy bay khá nhiều cho nên trước ngày Class 71-05 bọn tôi mãn khóa, Col. Yeally và Staff của ông ta đích thân bay qua Keesler AFB cho đám T-28 Instructor Pilots biết là Trường Huấn Luyện A-1 không muốn nhận graduated-pilot 'yếu' nữa!

      Trong dịp nầy, để khuyến khích và động viên tinh thần, đám nầy cho tôi và Độ leo lên 'tham quan' hai chiếc AD5 đồ sộ, dơ bẩn và 'ugly SON' bám đầy dầu mỡ mà họ đã dùng để bay qua Keesler. Không ngờ họ đã làm tôi và Độ quá 'khủng' và muốn đái trong quần luôn! Lòng buồn rười rượi vì cái dơ dáy và uy hiếp tinh thần của chiếc A-1. Không biết với trình độ hơi non tay lái, mới ra trường của mình, rồi có thể chế ngự được con 'trâu điên' nầy chăng?! (USAF called it 'A DUMP TRUCK')

      Về Pleiku Tôi còn được 'adopted' bởi các tay đàn anh cô hồn các đảng: Phạm-Văn-Thặng 'Fulro', T.K.Long 'Lăng Quăng', Phúc 'Gandhi', Phùng 'Django' v.v... để tiếp tục quậy và say sưa vô kỷ luật. Còn Độ thì rất hiền từ và chừng mực. Độ cực kỳ chăm chỉ trong việc bay bổng. Trời xấu là thầy mang DASH-1 ra thầy đọc để toan tính học thuộc lòng luôn cả Emergency Procedure section. Tuy khác lối sống nhưng hai thằng tôi rất thương nhau. Có lẽ là vì có chung Huế và 7/68 DNA, và ở chung phòng.

      Độ và tôi 'shared' chung một phòng ở cư xá của Mỹ để lại cho PĐ-530 trên đồi cao phía Bắc của căn cứ nhìn xuống phi-đạo, ATC Tower và Tarmac của 2 Phi Đoàn Trực-Thăng.

      Đêm đầu tiên sau khi Độ bị tai nạn (See the last attached picture) người ta đem bộ đồ bay của Độ từ bệnh xá về quăng vào dưới giường của Độ. Mùi khét của da thịt Độ làm tôi không thể nào ngủ được, phải vác mền mùng qua phòng của Tiến Chỉnh ngủ.

      Sáng sớm hôm sau, được tin Độ đã qua đời tại Long Bình, Phi Đoàn Trưởng Tr/T Mười 'Lung' kêu tôi vào và yêu cầu tôi đem thi hài Độ về Huế để lo một đám tang thật đàng hoàng cho Độ.

      Tr/T Mười 'Lung' bảo: "Tôi biết ông anh rể của anh là Đ/T Tôn-Thất-Khiên làm Tỉnh-Trưởng Huế. Anh ráng làm đám tang cho anh Độ càng trịnh trọng chừng nào càng tốt chừng đó để gia đình của người anh em Jupiter chúng ta được vui lòng và thỏa nguyện".

      Ông thân sinh của Độ rất thật thà và chất phát giống như Độ. Khi tôi gặp và xin được biết ước nguyện của gia-đình thì ông cụ cho biết chỉ muốn lúc hạ huyệt có được một dàn kèn của ban quân-nhạc tiểu-khu thổi bài Chiêu Hồn Tử Sĩ.

      Ngày hạ huyệt 2 GMC với đầy đủ kèn trống của Tiểu Khu đã làm ông cụ và bà con ở Bao-Vinh/Huế hãnh diện và vui lòng.

      Kỷ niệm buồn vẫn không bao giờ quên: Những chiều gần Tết thật vắng lặng ở mọi công sở ở Biên Hòa. Tôi theo trực thăng đưa thi hài của Độ về Tử Sĩ Đường Tân Sơn Nhất. Từ Burn-Treatment-Center của Long-Bình Hospital, Trực Thăng dropped tôi xuống Tarmac Khu-Trục A-1 ở Biên Hòa AFB để tôi mượn xe Honda của 1 người bạn Khu-Trục 518 chạy đi ra Tòa Hành Chánh Tỉnh làm giấy khai tử cho Độ trước khi đưa Độ về Huế (vì Độ chết ở Long Bình chứ không phải ở Pleiku).

      Phòng sở nào cũng có bàn thờ cúng kiến ngay trước cửa để rước Ông Bà về ăn Tết, chạy tìm người muốn hụt hơi mới xong 1 giấy khai tử có đủ chữ ký cho Độ.

      Tối hôm đó tôi ngồi với ông cụ của Độ trong Tử-Sĩ-Đường cho tới 9:00 đêm. Thật là rợn người, không chữ nghĩa nào có thể diễn tả được cái khung cảnh ghê rợn nầy và lòng thương con vô bờ bến của một người cha.

      Sau khi đem quan tài vào Tử-Sĩ-Đường, quan tài được kê lên hai 'con ngựa' gỗ thô sơ, một bát nhang và hai cây đèn cầy ở hai đầu quan tài. Mọi người đều biến mất chỉ còn lại hai bác con, một ông già đang đau khổ và một thằng pilot Khu-Trục, tay dao tay súng, trông oai phong lẫm liệt nhưng nhát gan, thỏ đế, sợ ma còn hơn sợ cọp.

      Thú thật hôm đó tôi cũng không biết phải giải quyết sự việc bằng cách nào!? Rồi sau đây mình phải làm gì nữa đây?? (lần đầu tiên trong đời lo cho 1 thằng bạn mới chết, không biết mô tê gì cả!!!!).

      Hôm đó quan tài của Độ là chiếc quan tài duy nhất trong căn phòng rộng lớn và ma quái của Tử-Sĩ-Đường. Sự đơn lẻ càng làm cho không khí lạnh lẽo hơn. Tiếng gió hú qua mái hiên ở đằng sau nhà càng làm cho khung cảnh thêm ghê rợn như những chuyện ma quái mà tôi đã đọc lúc còn nhỏ.

      Hai Bác Con ngồi trong bóng tối của Tử-Sĩ-Đường. Cuối cùng tôi phải lên tiếng và hỏi: "Thưa Bác, Độ về tới đây là cũng tạm thời xong được một bước trước khi chiều mai máy bay C-123 đưa Độ về Huế. Vậy con xin mời bác về nhà con ở Chợ Lớn ngủ qua đêm rồi ngày mai mình trở lại".

      Ông Cụ cám ơn và từ chối: "Tui muốn ngồi ở chỗ ni với con tui cho hết đêm ni, để hắn nằm một mình lạnh lẽo không đành. tui không đi mô cả. Tết 'dức' tui hiểu, anh đi về với gia đình đi rồi mai trở vô với tui cũng được".

      Trong những tình huống như thế nầy mới thấy được tình cha thương con. Tôi chạy vội ra ngoài cổng Phi-Long mua một ổ bánh mì thịt và một chai xá xị cho ông cụ của Độ trước khi thắp một nén nhang khấn thầm với Độ: "Độ, mày biết tau ham chơi nhưng tau đã đưa mày về tới đây rồi, mầy cho tau chạy về thăm nhà một chút trong ba ngày Tết rồi ngày mai tao vô lại với mầy".

      Vái xong ba vái là tôi đi lui, trông ông cụ ngồi một mình bên quan tài con, tôi không thể nào đủ mạnh để cầm lại nước mắt của mình vì kính phục lòng hy sinh và tình cao cả của Cha và Con.

      Ngày hôm sau, sau khi giải thích cho ông cụ, tôi cho phép đục 4 lỗ trên quan tài (để release the pressure trong hòm lúc lên cao độ) để đưa Độ về Phú-Bài Huế và gác hòm 3 ngày 3 đêm trước khi hạ huyệt.

      Có thể nói Độ là người bạn 7/68 mà tôi đã có duyên gắn bó nhất và dành nhiều thì giờ nhất cho nhau trong cuối cuộc đời binh nghiệp. Nhân một lỗi nhỏ trong bài viết của Hà 'cà-chớn' Trần-Ngọc Nguyên-Vũ mà tôi lại có dịp ngồi ôn lại một kỷ niệm xưa cùng chia sẻ với anh em. Cũng là một cái duyên để nhớ bạn cũ.

      Comment

      • thuyguyen530
        Người Thân
        • May 2013
        • 87

        #4

        Bác Thiện viết :




        “Phi đạo Pleiku không chỉ ngắn và hẹp mà còn thường bị gió ngang; hôm đó gió giật mạnh,
        hất chiếc A-1 đang bắt đầu cất cánh ra khỏi phi đạo. Phi cơ bốc cháy và khi xe cứu hỏa chạy tới nơi
        thì đạn đại bác 20 ly phát nổ liên tục, gây khó khăn cho việc cấp cứu phi công.”


        Cám ơn bác Thiện kể lại chuyện Lê Văn Độ , các chi tiết về ngày , tháng , leader ,
        tôi không còn nhớ , nhưng có vài điều tôi muốn chia sẻ thêm , và cũng nhân tiện
        viết ra nỗi đau đớn và ân hận của tôi .

        Chúng tôi , hầu như cả phi đoàn , đứng sát taxi way nhìn Độ , cockpit mở ,
        thân hình nằm ngang , muốn trèo ra mà chắc vướng sợi dây an toàn , nằm ngất
        xỉu vắt vẻo , nửa trong nửa ngoài .
        Lúc đó phi cơ vẫn nằm trên phi đạo , bom vẫn còn dưới cánh , đầu chúc xuống , cánh quạt cong queo ,
        bánh đuôi chổng lên , một ít khói và lửa được nhìn thấy từ cockpit ,
        không đến nỗi gọi là “ bốc cháy” , và chắc chắn không có một viên đạn 20 ly nào nổ .
        Lại còn “nổ liên tục nữa” , tôi đoán là bác Thiện đã lẫn lộn với một tai nạn nào khác .
        Và hôm đó tôi chắc chắn không có gió ngang .


        Không ai biết chuyện gì đã xẩy ra, ngoại trừ Độ , có thể phi cơ bị leak xăng , bắt đầu có khói trong cockpit ,
        và bắt đầu có tia lửa nhỏ, phản ứng an toàn cho phi công trong lúc
        vận tốc cao , sắp sửa bốc lên , là phải nhảy dù , Độ đã không làm thế , vì nghĩ có thể
        cúp ga , đạp thắng cứu được chiếc phi cơ , và thoát hiểm cho chính mình và những
        người xung quanh . Không ai trong chúng tôi tin chắc ở cái hệ thống Ejection seat .
        Chỉ dùng khi không có lựa chọn nào khác thôi .

        Còn niềm đau và nỗi ân hận của tôi và nhiều anh em trong phi đoàn , là cả đám chúng
        tôi đã không hành động theo bản năng , chạy ào ra cứu bạn . Nếu chạy ra , thì có lẽ sự việc đã không như thế .
        Khoảng cách chỗ chúng tôi đứng và chiếc phi cơ xa chừng 30 tới 50 mét , tôi và anh bạn Phúc định chạy ra
        nhưng ông Trưởng phòng hành quân cản lại , phi cơ có thểnổ tung bất cứ lúc nào , mấy tấn bom đạn
        cũng sẽ nổ tung theo , chuyện gì sẽ xẩy ra sau đó , chỉ có Trời mới biết .


        Hôm nay nhìn lại
        Máy bay đã không nổ tung , bom đạn đã không nổ tung , chúng tôi đứng trơ mắt nhìn
        người bạn ngất xỉu , nằm vắt ngang cockpit . Cho đến giây phút này , tôi vẫn
        không nghĩ Độ bị phỏng nặng đến thế , nhìn từ 30 đến 50 mét xa , ngọn lửa chỉ nhỏ
        như ngọn đuốc thôi , không phải cháy bùng như bác Thiện viết .

        Vậy mà đã trên 50 năm , nỗi đau và niềm ân hận còn đó , tôi không dám trách
        Ban Vũ khí , và ban Cứu hỏa .Họ đến quá trễ , chắc cũng phải từ 15 đến 20 phút , họ mới có mặt ,
        hẳn là họ cũng có khó khăn riêng . Nếu phản ứng nhanh như các đội
        cứu nguy của Mỹ thì đã thành chuyện khác .

        Comment



        Hội Quán Phi Dũng
        Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




        website hit counter

        Working...