TỪ KẾ TƯỜNG – bán danh ba triệu?!

Collapse
X

TỪ KẾ TƯỜNG – bán danh ba triệu?!

Collapse
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Nguyen Huu Thien
    Moderator

    • Jul 2014
    • 1293

    #1

    TỪ KẾ TƯỜNG – bán danh ba triệu?!

    TỪ KẾ TƯỜNG – bán danh ba triệu?!



    Nguyễn Hữu Thiện

    Trong mấy năm gần đây, trên Google có một số bài viết bịa đặt về “chuyện tình tay ba” giữa nữ danh ca Minh Hiếu, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh và Trung tướng Vĩnh Lộc.

    Theo sự tìm hiểu của tôi, những sự bịa đặt ấy đều dựa trên, hoặc sao chép từ loạt bài “Bí ẩn bài hát Hoa trinh nữ” của “cựu nhà văn” Từ Kế Tường.

    Tôi viết “cựu nhà văn” để quý vị, quý bạn biết trước kia ông ta là một nhà văn, còn sau này ông ta chỉ là một nhà báo “nói láo ăn tiền” không hơn không kém!

    Vì thế, chẳng đặng đừng, hôm nay tôi phải viết bài này để độc giả nào chưa biết về một "Từ Kế Tường sau 30 tháng Tư 1975” được tỏ tường.

    * * *

    Trước hết xin mời độc giả đọc tóm lược tiểu sử của Từ Kế Tường trên trang mạng Wikipedia:

    Từ Kế Tường là một nhà văn tại miền Nam Việt Nam và hiện là nhà báo.

    Từ Kế Tường tên thật là Võ Tấn Tước, sinh ngày 2 tháng 3 năm 1946; quê quán tại xã Phú Vang, Bình Đại, Bến Tre. Ông là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam.

    Từ Kế Tường sống ở Sài Gòn trước 1975. Từ 1969 đã bắt đầu viết văn, làm báo. Ông là Thư ký tòa soạn tuần báo Tuổi Ngọc, một trong những tờ báo văn nghệ ăn khách nhất thời đó dành cho lứa tuổi mới lớn. Rồi làm chủ bút tuần báo Mây Hồng - một dạng như báo Tuổi Ngọc. Tính đến 1975, ông đã xuất bản nhiều sách gồm: Thơ, tập truyện ngắn, tiểu thuyết, trong đó có các sách viết cho thiếu niên và nhi đồng.


    Tháng 5 năm 1975, gia nhập Hội Văn nghệ Giải phóng Sài Gòn-Gia Định. Từ 1979 đến 1986: làm việc trong ngành Văn hóa thông tin. Từ 1986 đến 2003: Thư ký tòa soạn báo Công an TP Hồ Chí Minh. Hơn nữa, ông còn là một nhà báo đeo quân hàm cấp tá của ngành công an. Sau đó làm việc tại tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh. Khoảng năm 2014, ông chuyển qua làm cho một số tờ báo điện tử. (ngưng trích)

    * * *

    Theo các cơ quan an ninh cũng như truyền thông miền Nam trước năm 1975, Từ Kế Tường không phải Việt Cộng nằm vùng như Vũ Hạnh, Sơn Nam, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Phạm Thế Mỹ, Trần Long Ẩn…, mà chỉ là một tay “30 tháng Tư” thuộc hàng nhanh chân nhất, thành công nhất sau ngày miền Nam đổi chủ.

    Nhanh chân cho nên ngay trong tháng 5 năm 1975, ông ta đã gia nhập Hội Văn nghệ Giải phóng, thành công nhất vì có mấy ai thuộc thành phần trở cờ mà được phía bên kia trao chức vụ Thư ký tòa soạn của báo Công An thành Hồ, lại còn được đeo quân hàm cấp tá của ngành công an!

    Nhưng ở đây tôi không phê phán hành động trở cờ của Từ Kế Tường bởi vì nói cho cùng sau 30 tháng Tư 1975, trong bất cứ lĩnh vực nào cũng có những thành phần trở cờ vì miếng cơm manh áo, vì an nguy của bản thân, hoặc cả hai. Tôi chỉ phê phán tư cách con người Từ Kế Tường từ thập niên 2010, khi ông ta bắt đầu viết bài để bán cho các báo điện tử, nhắm vào đối tượng độc giả bình dân.

    Với thành đối tượng độc giả này muốn ăn khách thì phải giật gân, ly kỳ rùng rợn, và rẻ tiền. Từ Kế Tường đã đáp ứng đủ ba yêu cầu đó.

    Khởi đầu với bài “Ca sĩ Kim Loan và oan tình với Tổng thống Thiệu?” được tung ra vào đầu năm 2012, được ông ta bán cho những tờ báo online lớn nhất trong nước, trong đó có VnExpress, PHUNUTODAY…, rồi được vô số báo online khác và các trang mạng đăng lại.

    Cùng với Kỳ II mang tựa đề “Những bóng hồng qua tay Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu”, loạt bài của Từ Kế Tường đã được hàng triệu lượt người xem.

    * * *

    Một điểm đáng chú ý trong loạt bài này là trong khi ra sức bịa đăt, bôi nhọ cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thì những gì “không tốt” liên quan tới nữ ca sĩ Kim Loan, Từ Kế Tường luôn luôn đặt một dấu hỏi để đề phòng việc bị kiện về tội danh phỉ báng.

    Nhưng tới loạt bài “Bí ẩn bài hát Hoa trinh nữ”, viết về chuyện tình tay ba (tưởng tượng) giữa nữ ca sĩ Minh Hiếu – nhạc sĩ Trần Thiện Thanh – Trung tướng Vĩnh Lộc, tung ra vào năm 2015, Từ Kế Tường biết chắc chắn không ai làm gì được mình, cho nên đã viết xả láng, nào là việc Minh Hiếu bị viên đại úy cháu TT Ngô Đình Diệm hại đời trinh nữ, tự tử nhưng được viên trung úy em Thiếu tướng Đỗ Cao Trí cứu sống; nào là Minh Hiếu trả thù đời bằng cách quyến rũ Thiếu tướng Vĩnh Lộc, buộc ông phải bỏ vợ con để lấy mình…, nhất nhất đều được Từ Kế Tường kể lại một cách chi tiết như thể ông ta đã nằm dưới gầm giường của người nữ danh ca (khi cô bị cưỡng hiếp), và rình sẵn trong toa-lét vũ trường (khi cô uống 20 viên thuốc ngủ)!



    Minh Hiếu
    Trần Thiện Thanh

    Thực ra, nếu Từ Kế Tường chỉ dựng đứng những chuyện ly kỳ rùng rợn về đời tư của Kim Loan, của Minh Hiếu để câu khách, tôi đã thây kệ ông, bởi sống ngần ấy tuổi hẳn ông phải biết câu “bút sa gà chết”, nhưng ở đây ông ta còn bịa đặt, xuyên tạc một cách trắng trợn khi viết về những nhân vật có liên quan, đồng thời vẽ ra một bức tranh cực kỳ xấu xa, tồi tệ về chính trường, quân đội, xã hội miền Nam trước năm 1975, tôi bắt buộc phải đặt câu hỏi: tại sao ông ta lại thù ghét và khinh miệt Việt Nam Cộng Hòa tới mức ấy? Ông ta lớn lên, được ăn học, và thành danh dưới hai nền cộng hòa mà!

    Không có câu trả lời, tôi đành tạm kết luận Từ Kế Tường bẻ cong ngòi bút chỉ vì đồng tiền. Nghe nói loạt bài “Bí ẩn bài hát Hoa trinh nữ” kéo dài 8 kỳ được đăng trên nhiều tờ báo online đã mang lại cho ông ta một thù lao kỷ lục.

    Như vậy câu “mua danh ba vạn, bán danh ba đồng” trong trường hợp Từ Kế Tường phải sửa lại là “bán danh ba... triệu”.

    Nhưng dù ba triệu thì cũng là “easy money” – easy come easy go!

    Sau vài năm làm mưa gió online với thể loại bài viết nhảm nhí, rẻ tiền nói trên, Từ Kế Tường bị “đói” (xin hiểu “đói” theo nghĩa của các nhà báo bị ế độ), phải về quê sống bằng lương hưu.

    Rốt cuộc danh tiêu tan mà tiền cũng cạn sạch.

    * * *

    Cũng xin được nhấn mạnh, những loạt bài nói trên của Từ Kế Tường đã không hề được bất cứ tờ báo quốc doanh nào của CSVN đăng tải, bởi những người làm báo quốc doanh ấy cho dù có thù ghét chế độ VNCH tới mức nào, cũng đủ sáng suốt nhận định: trong lĩnh vực tuyên truyền, đôi khi bịa đặt trắng trợn, nham nhở sẽ bị gây ông đập lưng ông!

    Chính vì thế mà vào năm 2022 đã xảy ra một chuyện khó tin nhưng có thật: trang Văn Nghệ của tờ Công An Nhân Dân đã đăng bài đả kích cuốn sách “Đệ Nhất Phu Nhân” (Trần Lệ Xuân) của tác giả Hoàng Trọng Miên khi biết có một nhà xuất bản trong nước đang chuẩn bị tái bản cuốn sách này.

    Xin trích đăng nguyên văn:

    Về cuốn ''Đệ Nhất Phu Nhân'' của Hoàng Trọng Miên
    * Nguyễn Hồng Lam




    Nổi tiếng suốt gần 6 thập niên, cuốn "Đệ nhất phu nhân" của Hoàng Trọng Miên (cũng có nơi ghi là Hoàng Trọng Miêng) là một cuốn sách tập hợp những lời đồn vỉa hè vô căn cứ nhằm câu khách, thỏa mãn thị hiếu giải trí dễ dãi. Và phần nào đó, theo nhà nghiên cứu Đặng Tiến (Pháp), có thể, trả đũa nhân vật do bất đồng hay hiềm khích nào đó trong quá khứ.

    Đã gọi là tiểu thuyết thì tác giả có quyền hư cấu, miễn sự hư cấu không làm tổn hại đến nhân vật trong đời thực, nếu họ không làm, không nói những điều như trong tiểu thuyết. Phần khác, hư cấu khác với suy diễn nhưng cả hai đều cần có căn cứ, cơ sở xác thực.

    Một khi nhân vật trong sách đã là người thật, đã tồn tại trong đời, dù hư cấu hay suy diễn, dù tiểu thuyết hay sách tư liệu, không ai được phép gán cho họ những việc họ không làm, không được phép bắt họ nói điều mà chỉ tác giả mới có thể nghĩ ra.

    Ông Hoàng Trọng Miên sinh năm 1918 ở làng Nguyệt Biều, Huế. Đó cũng là quê ngoại bà Trần Lệ Xuân, nhân vật chính của cuốn sách, sinh năm 1924.




    Tất nhiên, những "lời đồn" được tập hợp thành hệ thống nội dung, chi tiết trong cuốn "Đệ nhất phu nhân" có hàm lượng chính xác và tin cậy rất thấp, cũng giống như nhiều cuốn sách khác của tác giả Hoàng Trọng Miên, kể cả sách khảo cứu đều có hàm lượng tri thức, độ xác tín, tính đúng đắn không cao. Ngay từ thập niên 1960, tại miền Nam cho đến tận thời điểm hiện tại, nhiều cuốn sách của Hoàng Trọng Miên, ngay sau khi xuất bản đều đã làm dấy lên những tranh cãi chê bai quanh các mặt tiêu cực và sai trái như đạo văn, bịa đặt, sáng tạo và xuất bản vì động cơ không trong sáng, phi học thuật, phi văn nghệ… Cho dù ở cả hai thời ông đều được coi là một tác giả có tiếng tăm, có vị thế trong làng văn nghệ.

    Số là sau đảo chánh 1/11/1963 lật đổ và giết chết anh em Tổng thống Việt Nam cộng hòa Ngô Đình Diệm, bất cứ thông tin gì liên quan đến anh em ông Ngô Đình Diệm cũng trở nên thu hút độc giả miền Nam. Vì thế, trên mặt báo, nhất là các tờ báo đối lập với nhà Ngô và các tờ điện ảnh, kịch trường mang xu hướng giải trí, thông tin liên quan đến anh em ông Diệm, ông Nhu, bà Lệ Xuân và những người liên quan cứ được tung ra loạn cào cào. Đúng hay sai, tốt hay xấu - đa phần là xấu - độc giả đều háo hức tiếp nhận.

    Những chuyện càng xấu xa, bại hoại càng được độc giả tò mò chú ý hơn. Không ít cây bút chuyên viết báo feuilleton (dài kỳ) đã cố vẽ vời, phóng đại, thậm chí bịa đặt để câu độc giả.

    Quanh việc anh em ông Diệm - ông Nhu đào thoát khỏi dinh Gia Long, trốn xuống nhà thờ Cha Tam ở Chợ Lớn trước khi đồng ý nộp mình cho phe đảo chính, người ta đã thêu dệt không ít tình tiết ly kỳ và nó lại được coi như thâm cung bí sử trong hơn nửa thế kỷ.

    Lúc đó có tin đồn người thiết kế đường hầm bí mật trong Dinh Gia Long là kiến trúc sư Võ Đức Diên. Ông KTS này được đương thời xem là một tài năng, từng rất nổi tiếng, là người điều hành tạp chí ảnh "Sáng dội miền Nam" do một hãng dầu tài trợ. Tin đồn sau đó còn đi xa hơn, cho rằng ông KTS Võ Đức Diên đã bị Ngô Đình Nhu sai người sát hại một cách bí mật bằng thuốc độc để không còn ai biết về bí mật của con đường hầm này.
    Đến nay, sau gần 60 năm, vẫn không thể xác định được ai đã tung ra tin KTS Võ Đức Diên đã thiết kế đường hầm và bị giết để bịt đầu mối. Nhưng tất cả các chi tiết "lời đồn" đó, kèm nhiều thông tin bôi bác nhân vật khác đều được tập trung hết vào cuốn "Đệ nhất Phu nhân" của tác giả Hoàng Trọng Miên.

    Với các bậc thức giả miền Nam, Hoàng Trọng Miên là một cây bút "giậu đổ bìm leo". Ngay trong những ngày vàng son của chế độ Ngô Đình Diệm, Hoàng Trọng Miên đã là tác giả bộ sách dày khảo cứu về văn minh Việt Nam, tựa "Việt Nam văn học toàn thư", tập I do Quốc Hoa, Sài Gòn xuất bản năm 1959; tập II Văn Hữu, Sài Gòn in năm 1960.

    Sách vừa xuất bản, nó đã được đánh giá cao, được chính quyền Việt Nam Cộng hòa trao giải thưởng quốc gia về văn hóa năm 1960. Người đọc trầm trồ với một đóng góp lớn cho nền nghiên cứu văn học. Trí thức miền Nam rất quan tâm đến cuốn sách.

    Nhưng chính vì thế, họ đã... chỉ ra ngay, quyển này Hoàng Trọng Miên đạo văn, nếu không nói là thuổng nguyên của những kết quả nghiên cứu của học giả Nguyễn Đổng Chi ở ngoài Bắc, từ các cuốn "Lược thảo về thần thoại Việt Nam" (1956) và "Sơ thảo lịch sử văn học Việt Nam" (đồng tác giả, năm quyển, 1958-1960). Phát hiện của dư luận là chính xác, đến mức Hoàng Trọng Miên ngay lập tức bị tước giải. Dư luận lại xôn xao, phê phán suốt một thời. Chính vì thế, mãi rất lâu sau, khi dư luận đã lắng dịu, Hoàng Trọng Miên mới có thể xuất bản "Việt Nam văn học toàn thư III" tại NXB Tiếng Phương Đông, Sài Gòn, vào năm 1973. Đó là một minh chứng rõ nét của sự gian lận.



    Bà Trần Lệ Xuân

    Ngay sau 1/11/1963, Hoàng Trọng Miên đã viết trên báo hàng ngày một loạt feuilleton kể xấu thậm tệ về đời sống đạo đức của ông bà Trần Văn Chương, là bố mẹ bà Trần Lệ Xuân. Chị ruột của bà Trần Lệ Xuân là Trần Lệ Chi cũng bị ông Miên bêu riếu bằng hàng chục kỳ báo mô tả trần trụi quan hệ luyến ái ngoài luồng, cắm sừng chồng (một luật sư danh tiếng), đến nỗi bà này không chịu nổi, phải tự tử nhưng được cứu. Hoàng Trọng Miên còn gán việc bà Trần Lệ Xuân đề xuất Hạ viện Việt Nam cộng hòa luật cấm nạo thai, cấm ly dị…. là để cứu chị mình, đẩy "người chồng bị cắm sừng" không thể ly dị cô vợ lăng loàn, nếu không muốn bị mất sạch tài sản! Những lời đồn kéo dài hàng chục năm về quan hệ luyến ái với nhiều nhân vật nổi tiếng ở miền Nam, với cả đại sứ Mỹ (!) của bà Trần Lệ Xuân cũng xuất phát từ ''trí tưởng tượng'', của Hoàng Trọng Miên mà ra. Thậm chí, cây bút này còn nêu cả chuyện bà Trần Lệ Xuân từng có thái độ ỡm ờ, khêu gợi bất chính với anh chồng - Tổng thống Ngô Đình Diệm nên bị Tổng thống mắng cho té tát.

    Trong thực tế, KTS Võ Đức Diên không hề liên quan gì đến việc xây hầm Dinh Gia Long. Cả hai, Dinh Độc Lập và Dinh Gia Long, xây mới hay sửa chữa đều là việc gắn với KTS Ngô Viết Thụ. Phần cũ của trường Đại học Quốc gia hiện nay ở Kinh Trung, Thủ Đức, rồi Đại học Nông Lâm TP Hồ Chí Minh cũng do KTS Ngô Viết Thụ, giải Khôi Nguyên La Mã thiết kế.


    Ngạc nhiên thay, một cuốn sách như thế, sau 1975 lại trở thành cuốn đầu tiên và hàng chục năm sau đó vẫn là duy nhất được tái bản trong cơ chế xuất bản mới. Không phải một mà nhiều nhà xuất bản đã từng in đi in lại cuốn sách này chỉ vì lý do duy nhất là "có người đọc, bán được". Vì kém hiểu biết hay vẫn hiểu nhưng vì lợi nhuận nên nhắm mắt làm ngơ? Theo tôi là vì cả hai.



    Hai trong số hàng chục lần tái bản cuốn "Đệ nhất phu nhân" sau năm 1975

    Được biết, hiện tại có ít nhất một NXB "có uy tín" đang chuẩn bị tái bản cuốn sách này. Nếu có đủ hiểu biết và tự trọng, tôi cho rằng NXB nói trên nên bỏ ngay kế hoạch xuất bản đáng coi thường này. Cục Xuất bản cũng cần xem xét minh bạch với những nội dung trong cuốn "Đệ nhất phu nhân" của Hoàng Trọng Miên, nên loại nó ra khỏi danh sách cấp giấy phép.

    Nguyễn Hồng Lam
    Last edited by Nguyen Huu Thien; Hôm qua, 12:17 AM.
  • KiwiTeTua
    Moderator

    • Jul 2008
    • 2160

    #2
    Lúc nhỏ ở VN và sau này bên Mỹ, về các nhà thơ, văn nhạc sỉ, tôi chỉ biết loáng thoáng vài người "nổi tiếng", "well known" như Phạm Duy, Tuấn Ngọc, Elvis Phương, Duyên Anh... nhưng không quen biết. Cám ơn bác Thiên Lôi đã viết và cho biết về những tên "bồi bút" như Từ kế Tường, Chu tất Tiến... viết bịa, tưởng tượng ra nhừng chuyện không có thật để "câu" độc giả.

    Từ kế Tường là tay thi sỉ làm nhiều bài thơ và viết nhiều chuyện dài... Tôi vốn dỉ không thích đọc những bài thơ, nhưng đôi khi những bài thơ tình lãng mạn cũng OK. Tôi thừa biết mình "văn thưa chử cạn", chỉ làm thơ "con cóc" chơi cho vui, chăm chú ghép chử cho đúng vần, đọc cho xuôi tai là OK rồi...

    Xin hỏi thăm ra "ngoài đề" một chút về "thầy Sáu" Vũ Thành An
    ...

    Tôi vẫn thích những bài "Không Tên..." của Vũ Thành An, nhiều bài lời nhạc nghe hay, thấm thía nhưng sau khi đọc vài bài nói về sự việc làm "ăng ten" trong trại cải tạo của VT An sau năm '75, làm tôi mất hứng, hơi mất cảm tình với người nhạc sỉ này... Có phải vì sự sống còn, "survival" trong trại cải tạo mà người nhạc sỉ của những bài "Bài Không Tên Số 2,...", mà chúng tôi, tuổi trẻ của tôi ở Sàigòn đã yêu thích, phải "biến đổi" để yên thân sống với bọn cộng sản VN?
    Last edited by KiwiTeTua; 06-14-2026, 09:43 PM.

    Comment

    • NGHICH_NHI
      Niên Trưởng

      • May 2009
      • 345

      #3
      Tham gia vài chuyện !

      1) Đọc qua comment của Kiwi khi nói đến Vũ thành An làm ăn ten trong tù nên mất hứng , cũng như anh bạn, tôi không còn mến mộ Duyên Anh (Thương Sinh )nữa mà bây giờ nói là khinh ghét mới đúng !Dù thỉnh thoảng có thấy trên Net có xuất hiện vài bài giải thích và biện hộ cho Duyên Anh ,tôi cũng đọc luớt qua cho biết rồi thôi !....Giẹp !

      Còn những ai hỏi có bằng chứng hay bắt gặp chúng làm ăn ten không ??
      Xin trả lời nếu bạn thấy được làn sóng của cây ăn ten đang hoạt động ra sao thì sẽ chỉ cho bạn thấy ngay liền đó

      Không biết thầy tướng số Thiện nhìn mặt của Vũ thành AN có hiện ra nét gì không ?? Chứ bản thân tôi khi nhìn hắn trên TV ,có cảm giác ra làm sao ấy , nó toát ra cái gì gian gian ,không ngay thẳng ; dù bộ vó cũng cao to,mặt mày cũng sáng sủa !

      2) Về Từ kế Tường
      Bây giờ cũng hay quên ,cố nhớ lại mà không được , bạn Thiện có biết ngoài Từ kế Tường ra ,còn một một nguời nữa tên Tường cũng có ba chữ, nhà báo nhà văn cùng trang lứa với Từ kế Tuờng là tên gì không ??

      Theo tiểu sử thì nói hắn là kiểu 30/4, tôi cho là cần suy xét lại .! Vì một tên theo đóm ăn tàn thì không thể nào mang cấp tá Công An được , và cũng khó mà làm thư ký cho báo Công An thành phố Hồ chí Minh được ,nếu hắn nằm vùng thì may ra.Với VC thì không dể dàng với cái lý lịch đâu ! Đó là theo thiển ý và suy luận của tôi thôi !

      À về tên Tường kia ,tôi cố tìm hỏi ChatGpt, mà Chat cũng không biết mãi đến khi tôi nhắc họ Đoàn thì Chat mới nhớ ra là Đoàn kế Tường ,bạn Thiện thấy đúng không ?? Tôi thì ngờ ngợ ,không lẽ trùng cả chữ lót là Kế nữa sao ?Chat còn cho biết Đoàn kế Tường này có bút hiệu là Đoàn Thạch Hãn .... Khi nhắc đến Thạch Hãn thì tôi nhớ ngay ông này cũng tai tiếng ,không tốt đẹp gì ! Ông ta có bà vợ là nhà báo , nhà văn hiện sống bên Mỹ ( họ đã xa nhau lâu rồi ! )Thời gian đói rách ( thật sự) có được hoạ sĩ Ớt VC giúp đở vào làm cho tờ báo nào đó !
      Đến đây mới thấy cả 2 Tuờng đều có làm báo cho VC hết .Mong là không có gì lẫn lộn nơi đây !

      3) Hoàng Trọng ...
      Khá lâu tôi có đọc một bài viết về ông Hoàng trọng Miên này ,nhất là việc thuổng bài của học giả Nguyễn đổng Chi ,..,ngoài việc ăn cắp văn ra ông còn là tay viết tiểu thuyết ,bịa đặt bôi nhọ cũng có hạng ; như cuốn viết về bà Trần lệ Xuân đăng nhiều kỳ trong các nhật báo ở Sài gòn sau năm 1963.!
      Hoàng trọng Miên mô tả việc làm tình của bà Xuân như thể là ông ta nằm dưới gầm giường , hay hoá thân ra thành con rận ,con rệp trên giường cũng nên ,mô tả sống động đến từng chi tiết ....
      Tôi thấy ngay toàn xảo trá bôi bẩn ,dù đầu óc của tôi thời còn trẻ cũng có xu hướng a dua theo thời cuộc, thiếu sự thiện cảm lúc đó

      "Thậm chí, cây bút này còn nêu cả chuyện bà Trần Lệ Xuân từng có thái độ ỡm ờ, khêu gợi bất chính với anh chồng - Tổng thống Ngô Đình Diệm nên bị Tổng thống mắng cho té tát."

      Bỏ bu rồi !Không biết ông tiến sĩ Sữ học Vũ ngự Chiêu có đọc sách và bị ảnh hưởng của ông Hoàng trọng Miên này không mà âm hưởng giống nhau quá chừng

      Dường như ông nầy có nguời em tên Hoàng trọng gì đó , soạn cuốn từ điển Anh - Việt với tên Thanh Nghị đúng không ??
      Như vậy cháu trai của ông đang làm xuớng ngôn viên cho đài RFA (?) phải không ??Anh nầy có gương mặt khá giống ông!

      "Được biết, hiện tại có ít nhất một NXB "có uy tín" đang chuẩn bị tái bản cuốn sách này. Nếu có đủ hiểu biết và tự trọng, tôi cho rằng NXB nói trên nên bỏ ngay kế hoạch xuất bản đáng coi thường này. Cục Xuất bản cũng cần xem xét minh bạch với những nội dung trong cuốn "Đệ nhất phu nhân" của Hoàng Trọng Miên, nên loại nó ra khỏi danh sách cấp giấy phép."
      Nguyễn Hồng Lam


      Bạn hoài công mong uớc thôi! Việc xuất bản bất cứ gì nếu có lợi cho nhà nuớc VC thì chúng có coi sự đúng sai hay liêm sĩ gì đâu !
      Đó là một Định lý ai mà không thấy hở bạn !
      N-N
      Last edited by NGHICH_NHI; 06-16-2026, 12:58 AM.

      Comment

      • Nguyen Huu Thien
        Moderator

        • Jul 2014
        • 1293

        #4
        Góp ý với Niên trưởng NGHỊCH_NHĨ:

        TỪ KẾ TƯỜNG - ĐOÀN KẾ TƯỜNG

        Đúng như NT NGHỊCH_NHĨ (N_N) đã viết, Từ Kế Tường và Đoàn Kế Tường là hai nhân vật khác nhau. Họ cùng làm việc cho báo Công An thành Hồ, Từ Kế Tường là Thư ký tòa soạn còn Đoàn Kế Tường chỉ viết trong trang văn hóa nghệ thuật.

        Tất cả những gì Wikipedia viết về Từ Kế Tường đều chính xác, kể cả việc ông ta mang quân hàm Thiếu tá công an. Một người quen biết sống ở Sài Gòn đã xác nhận với tôi:

        “Sau 30/4/1975 tôi đọc báo Công An TP.HCM, có biết Từ Kế Tường là Thư ký tòa soạn báo Công An (vô cùng thất vọng) và sau đó đeo quân hàm cấp tá.

        Như tác giả bài viết (Nguyễn Hữu Thiện) đã nêu, Từ Kế Tường không phải dạng nẳm vùng mà là “một người trở cờ hèn nhát” (trích hồi ký của Duyên Anh).

        Thời đó tôi có cô bạn thân, cô này có một cô cháu gái xinh đẹp, giỏi văn thơ, kém Từ Kế Tường gần 20 tuổi. Do thích viết văn thơ, vô tình cô gặp Từ Kế Tường, (lúc này ông đã chuyển qua làm việc cho báo Văn Nghệ TP) ông hứa cô cứ viết và ông sẽ cho đăng bài. Thế là cô viết vì thích chứ tiền nhuận bút chẳng đáng là bao!

        Sau đó một thời gian, ông ngỏ lời cầu hôn cô. Dĩ nhiên là cô ấy và cả gia đình từ chối quyết liệt”.

        * * *

        Chưa hết, như một sự trùng hợp, ngày hôm qua, 15 tháng 6, 2026 (giờ Úc), tôi vào trang mạng của báo Công An TP.HCM tình cờ đọc được bài Những văn nghệ sĩ tài hoa của Báo Công an TPHCM, tiểu đề Những văn nghệ sĩ gia nhập Báo CATP từ sau 1981” có đoạn viết về Từ Kế Tường như sau:

        2. Nhà thơ Từ Kế Tường (Phan Tường Niệm, Võ Thu Sơn, Nguyễn Trường Giang, Tú Rót...) SN 1946 tại Bến Tre. Từ 1970-1975, ông làm báo Tuổi Ngọc - một ấn phẩm dành cho tuổi học trò rất nổi tiếng. Ông về làm Trưởng ban Thư ký tòa soạn Báo CATP từ 1982 và về hưu năm 2004 với quân hàm Thiếu tá CAND. Nhiều thế hệ người yêu thơ văn nhớ đến các tập thơ tình ngọt ngào, say đắm của Từ Kế Tường từ hàng chục năm trước, như: Huyền xưa (1971), Mùa áo vàng (1972), Đường phượng bay (1973). Ông là hội viên Hội Nhà văn TPHCM, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Mấy năm gần đây, ông đã giã từ Sài Gòn, về sống tại căn nhà cha mẹ để lại tại Bình Đại - Bến Tre, vui thú điền viên ở tuổi 80. Nhiều phóng viên Báo CATP ở lứa tuổi trên dưới 70 nhớ đến ông - một thư ký tòa soạn tài năng và trách nhiệm. (ngưng trích)

        Như vậy có thể suy ra công lao của tay trở cờ này (với “cách mạng”) còn hơn một số tay nằm vùng rất nhiều!

        * * *

        Còn Đoàn Kế Tường (Đoàn Thạch Hãn) thì đúng là nhân vật mà NT N_N nói tới, tên thật là Đoàn Văn Tùng, sinh năm 1949 tại Hải Lăng, Quảng Trị.


        Đoàn Kế Tường (Đoàn Thạch Hãn)

        Hiện nay trên Google có ít nhất ba bài viết về Đoàn Kế Tường, gồm:

        - Đoàn Kế Tường và Đoàn Thạch Hãn, tác giả: Tưởng Năng Tiến


        - Đoàn Kế Tường: ”Tôi đã tự bôi đen đời mình quá nhiều”, tác giả: nhạc sĩ Tuấn Khanh (trẻ)

        - Đoàn Thạch Hãn / Đoàn Kế Tường: Hai tên gọi, một cuộc đời bi thảm, tác giả: Du Tử Lê

        Trong ba bài viết nói trên, bài Đoàn Kế Tường và Đoàn Thạch Hãn của Tưởng Năng Tiến tương đối ngắn gọn và khách quan nhất.


        https://tuongnangtien.wordpress.com/2018/08/08/doan-ke-tuong-doan-tha%CC%A3ch-ha%CC%83n/

        THANH NGHỊ Hoàng Trọng Quy (1917-1988)

        Thanh Nghị, soạn giả cuốn từ điển Anh - Việt mà NT N_N nhắc tới chính là Hoàng Trọng Quy (1917-1988), anh trai của Hoàng Trọng Miên (một số tài liệu viết em là sai).

        Theo Wikipedia và các báo của CSVN, Hoàng Trọng Quy theo cộng sản ngay từ năm 1945; năm 1954 được phân công ở lại Sài Gòn nằm vùng, từ năm 1963 tham gia phong trào đấu tranh của Phật Giáo. Hoàng Trọng Quy từng bị chính quyền VNCH bắt giam hai lần vào các năm 1960 và 1965.


        Hoàng Trọng Quy

        Sau trận Mậu Thân 1968, Hoàng Trọng Quy thoát ly ra vùng “giải phóng”, từ năm 1969 giữ chức Thứ trưởng Bộ Thông tin – Văn hóa của cái gọi là Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.

        Sau 30/4/1975, Hoàng Trọng Quy được bầu làm ủy viên trung ương của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam liên tiếp trong nhiều nhiệm kỳ, cho tới khi lâm bệnh nặng và đột ngột qua đời ngày 29/4/1988.

        * * *

        Về việc NT N_N xem tướng mặt của Vũ Thành An, tôi sẽ đề cập tới trong bài góp ý với Cậu Hai TeTua (KiwiTeTua).

        Nguyễn Hữu Thiện
        Last edited by Nguyen Huu Thien; 06-16-2026, 05:01 PM.

        Comment

        • NGHICH_NHI
          Niên Trưởng

          • May 2009
          • 345

          #5
          " Chịu " anh này !

          Cám ơn anh bạn Thiện có hồi đáp rất rành rẻ và có chứng cứnữa thì không trật đi đâu được rồi !
          Tuy nhiên tôi vẫn thắc mắc về cái quân hàm cấp tá của Từ kế Tường ghê lắm . Bởi lẽ cái chế độ này nó kỳ thị và soi mói rạch ròi mà sao lại chấp nhận tên này vào Công An , rồi lần mò leo lên cấp tá . Không lẽ quân hàm này thuộc loại " đồng hoá'' hay sao . Như Võ nguyên Giáp mang lon Đại Tướng mà có qua trường lớp nào đâu ??Không lẽ tên Tường nàycó gốc thuộc hàng đại thụ mới được vậy hay sao ??
          Tôi vẫn "ngoan cố"chưa tin về nhân thân của tên này !Thôi kệ bố nó đi nhé anh bạn !

          ***về ông Hoàng trọng Quy này thì không có gì đáng khinh trách cả !Ông có lý tưởng của ông !
          Khen một chuyện là ông không nhỏ nhen ghen tương với vợ củ của ông là nữ ca sĩ TV đã về chung một thuyền với bác sĩ Nguyễn ĐQ .!
          Gặp ai khác ,khi trở về trong vinh quang , quyền uy thì ông bác sĩ cũng mệt cầm canh đó!
          Nhìn ảnh của chú con của ông nàyt trên TV ,đang làm cho một đài bên Mỹ lại không giống ông ,mà giống ông chú Hoàng trọng Miên ghê lắm !
          N-N

          Comment

          • Nguyen Huu Thien
            Moderator

            • Jul 2014
            • 1293

            #6
            Thưa NT N_N,

            Tôi cũng nghĩ Từ Kế Tường thuộc thành phần “sĩ quan đồng hóa”, tương tự ngày ấy anh thầy giáo Võ Nguyên Giáp mới được Toán Con Nai (Deer Team) của OSS dạy cách ném lưu đạn xong là được họ Hồ phong Đại tướng!

            Cũng cần lưu ý những năm sau này lon lá trong ngành CAND rẻ như bèo, Trung tá nhiều khi chỉ là Trưởng Công An Phường, chẳng hạn viên Trung tá Vũ Văn Hiển, người để lại câu nói đi vào lịch sử (nói với vợ con nhà báo Điếu Cày).



            Cuối cùng, theo cách viết của báo Công An TPHCM “…và về hưu năm 2004 với quân hàm Thiếu tá CAND”, tôi tin rằng Từ Kế Tường chỉ được “đồng hóa” với mục đích ăn lương mà thôi; vì tôi đã tìm mòn mắt cũng không kiếm được tấm hình nào của đương sự diện đồ bò vàng có mang lon lá.

            Last edited by Nguyen Huu Thien; 06-16-2026, 10:50 PM.

            Comment

            • Nguyen Huu Thien
              Moderator

              • Jul 2014
              • 1293

              #7
              CHU TẤT TIẾN - nhà báo cùng đường

              Nguyễn Hữu Thiện

              Xin được viết ngay, hai chữ “cùng đường” ở đây không có nghĩa nhà báo Chu Tất Tiến lâm vào bước đường cùng mà chỉ có ý nói trước năm 1975 tôi và ông ở cùng đường Trương Minh Giảng.

              Tôi được biết mình hân hạnh ở cùng đường với ông nhờ đọc bài Chuyện quanh khu vườn xoài đường Trương Minh Giảng, phổ biến cuối năm 2020.

              Trước đó, qua bạn bè trong ngành Chiến Tranh Chính Trị Không Quân và đồng nghiệp cầm bút sống ở California, tôi - một con nhạn lạc đàn ở tận xứ Kangaroo - chỉ được biết đại khái ở xứ Cờ Huê có một ông cựu sĩ quan HO tên là Chu Tất Tiến, được một số người xưng tụng là một nhà thơ, nhà văn, nhà báo tài hoa, từ khi định cư tại Hoa Kỳ vào thập niên 1990 đã có hàng chục tác phẩm, từng đoạt giải thưởng của một tờ báo Việt ngữ, v.v…





              Điều đáng nói là trong số bạn bè và đồng nghiệp nói trên không mấy ai nể phục và có cảm tình với ông nhà thơ, nhà văn, kiêm nhà báo này. Cách riêng trong tư cách một “nhà báo”, ông Chu Tất Tiến còn bị một số người cho là hay nổ, cường điệu, hoặc thêu dệt cho thêm phần ly kỳ rùng rợn, lâm li bi đát.

              Chẳng hạn một số người từng bị tù cải tạo ở trại Suối Máu (Tân Hiệp, Biên Hòa) cho rằng hồi ức Chuyện tình cô Y sĩ Công an trong đó ông là nam nhân vật chính rất có thể chỉ là một sự kết hợp giữa (1) chuyện tình của cô công an con gái viên Trại trưởng, Trung tá công an Đào Lưỡng, với một tù cải tạo nguyên là một Thiếu tá Không Quân (về sau hai người lấy nhau) và (2) mối tình si của một cô y sĩ công an dành cho Bác sĩ Nhân, một trong những bác sĩ quân y VNCH đi cải tạo được đưa về K30 (bệnh xá của trại Suối Máu).

              Riêng tôi sống ở Úc và chỉ cộng tác với một trang mạng văn học nghệ thuật ở Hoa Kỳ và Hội Quán Phi Dũng, không hiểu biết về tình hình “võ lâm hắc bạch” bên đó nên miễn lạm bàn, giữ thái độ kính nhi viễn chi cho phải phép.

              Tuy nhiên với bài Chuyện quanh khu vườn xoài đường Trương Minh Giảng của Chu Tất Tiến, vì đã lỡ đọc nên tôi xin phép đưa ra một dấu hỏi (?) và một dấu than (!).

              Trong phần cuối của bài biết, Chu Tất Tiến hồi tưởng việc ông cầu cơ gọi hồn nữ ca sĩ D.A., người đã tự tử chết vì chuyện tình không thành với nam danh ca A.N., mà những ai sống ở Sài Gòn vào đầu thập niên 1960 đều biết là viết tắt của Diệu Anh, Anh Ngọc.

              Dấu hỏi tôi đưa ra là việc ông Chu Tất Tiến kể lại rằng khi ông nói chuyện với hồn ma Diệu Anh, cô có nhắc tới “kẻ lòng lang, dạ thú, đẩy cho ma một cái bầu rồi trốn”. (câu chuyện này còn được Chu Tất Tiến kể lại trong một bài khác của ông)

              Trong khi bài Mừng sinh nhật thứ 98 của Ca Sĩ Anh Ngọc của tác giả Trần Quốc Bảo, phổ biến trên trang nhà của nữ danh ca Thanh Thúy và một số trang mạng khác vào cuối năm 2023, thì chỉ viết Diệu Anh tự tử vì bị gia đình ngăn cản mối lương duyên chứ không hề nhắc tới việc cô bị Anh Ngọc tặng bầu.

              Xin phép tác giả Trần Quốc Bảo để đăng nguyên văn đoạn liên quan (những dòng in đậm là do chủ đích của tôi):

              “Một thời gian sau khi ly hôn người vợ đầu Giáng Hương, Anh Ngọc gặp ca sĩ Thái Xuân khi chị bắt đầu đi hát ở Bộ Tổng Tham Mưu Phòng 5 Chiến Tranh Tâm Lý khoảng năm 1957. Chị Thái Xuân nhớ lại, những ngày đầu tiên bước chân vào làng văn nghệ, Anh Ngọc đã dìu dắt và tập luyện cho chị (chứ không phải là Nhật Bằng như một số tài liệu đã ghi). Anh Ngọc đã giới thiệu chị đi hát ở rạp Thanh Bình trong phần phụ diễn văn nghệ trước khi chiếu phim, giới thiệu chị lên đài phát thanh Saigon hát cho chương trình Tiếng Tơ Đồng của nhạc sĩ Hoàng Trọng và một số chương trình khác… Thái Xuân còn nhớ khi thu xong bài Cành Hoa Trắng của Phạm Duy, ca sĩ Minh Trang đứng phía đối diện với chị nghe xong vừa cười tươi vừa giơ ngón tay cái lên như một lời khen tặng.

              Trong cặp mắt chị, Thái Xuân khẳng định với Thế Giới Nghệ Sĩ: “Anh Ngọc là nam danh ca đẹp trai nhất Việt Nam”. Anh Ngọc và Thái Xuân dọn về chung sống ở đường Trần Văn Thạch (gần góc Hai Bà Trưng), Saigon. Lúc đó, ca sĩ Minh Tuyết (chị của Uyên Ly, Kim Anh – tam ca Ba Con Mèo) cũng ở trong một con hẻm trên con đường này. Sau đó hai người dọn về một chỗ ở khác trong khu Thị Nghè để Anh Ngọc đi làm việc gần hơn. Ngày 5 tháng 9 năm 1962, Thái Xuân hạ sinh con gái Từ Ngọc Trâm.

              Khoảng hơn một năm sau, 1963, Anh Ngọc và Thái Xuân chia tay, Thái Xuân dọn về Building Cửu Long đường Hai Bà Trưng, trên lầu là nơi cư trú và lui tới của nhiều nhà văn, nghệ sĩ nổi tiếng như Mai Thảo, Viên Linh, Hoàng Hải Thủy, Thanh Nam, vợ chồng nhạc sĩ Hồ Xuân Mai – ca sĩ Linh Phương…

              Cùng thời gian đầu thập niên 1960, Anh Ngọc quen ca sĩ Diệu Anh. Gia đình cô không đồng ý, đã gặp Anh Ngọc điều đình cho cuộc chia tay. Vì mối lương duyên không trọn vẹn, Diệu Anh đã quyên sinh năm 1961, theo ca sĩ Thu Thủy, cũng là cháu của Diệu Anh, cho biết, và chuyện này báo chí ngày ấy đã không tiếc giấy mực khai thác” (ngưng trích).

              Vì thế, dấu hỏi tôi đưa ra là khi hồn ma Diệu Anh nhắc tới “kẻ lòng lang, dạ thú, đẩy cho ma một cái bầu rồi trốn” không hiểu hồn ma ám chỉ Anh Ngọc hay một gã sở khanh nào khác mà mọi người không được biết, hoặc đơn thuần chỉ do ông Chu Tất Tiến nhớ lộn (tôi không dám nói ông bịa đặt) với một người con gái khác cũng tự tử vì tình?

              Nhân đây tôi thành thật xin lỗi nữ ca sĩ Thu Thủy, cháu của Diệu Anh, và những thành viên khác trong gia đình Diệu Anh vì chẳng đặng đừng đã khơi lại chuyện đau lòng này.

              Chẳng đặng đừng, vì tôi cho rằng mình không còn cơ hội nào khác để nêu câu hỏi trước việc tác giả Chu Tất Tiến viết hồn ma Diệu Anh tiết lộ với ông việc cô bị sở khanh tặng bầu rồi truất ngựa truy phong, đưa tới việc cô quyên sinh, đồng thời làm sáng tỏ sự việc, tránh việc người đời (qua đọc bài của Chu Tất Tiến) buộc tội nam ca sĩ Anh Ngọc một cách oan uổng khi mà hiện nay ông đã trên 100 tuổi (ông sinh năm 1925).

              * * *
              Còn dấu than (!) của tôi là việc ông Chu Tất Tiến viết thời điểm Diệu Anh quyên sinh là năm1963 trong khi trên thực tế người nữ ca sĩ tự kết liễu đời mình vào năm 1961, như tác giả Trần Quốc Bảo đã viết, cố Nhạc sĩ Lê Dinh đã xác nhận, cũng như theo trí nhớ chưa đến nỗi tệ của tôi.

              (Trong thiên hồi ký Cải Tạo Nửa Mùa – Vượt Biên Tài Tử tôi có nhắc tới việc tôi và Diệu Anh cùng ở Hẻm 6 Trương Minh Ký – tức Trương Minh Giảng nối dài – chỉ cách nhau mấy căn nhà; việc cô quyên sinh xảy ra năm 1961 khi tôi đang học lớp đệ Lục)


              VŨ THÀNH AN – Nhân vật gây tranh luận






              Từ nhiều năm qua, cuộc đời của nhạc sĩ Vũ Thành An - quá khứ cũng như hiện tại - đã trở thành đề tài “nhạy cảm”, chính vì thế (nếu tôi nhớ không lầm) tôi chưa bao giờ đề cập tới ông trên Hội Quán Phi Dũng, một diễn đàn có chủ trương, đường lối hết sức đúng đắn, nhưng nay bỗng dưng Cậu Hai TeTua (KiwiTeTua) đặt câu hỏi:

              Tôi vẫn thích những bài "Không Tên..." của Vũ Thành An, nhiều bài lời nhạc nghe hay, thấm thía nhưng sau khi đọc vài bài nói về sự việc làm "ăng ten" trong trại cải tạo của VT An sau năm '75, làm tôi mất hứng, hơi mất cảm tình với người nhạc sĩ này...

              Có phải vì sự sống còn, "survival" trong trại cải tạo mà người nhạc sĩ của những bài "Bài Không Tên Số 2,...", mà chúng tôi, tuổi trẻ của tôi ở Sàigòn đã yêu thích, phải "biến đổi" để yên thân sống với bọn cộng sản VN?

              tôi đành phải trình bày suy nghĩ, nhận định của cá nhân như sau.

              Từ trước tới nay, tôi rất thận trọng trước những nguồn tin nói rằng ông A, ông B từng làm ăng-ten trong trại cải tạo, bởi ngày ấy chính tai tôi đã được nghe đồn có ít nhất hai sĩ quan Không Quân thuộc ngành Chiến Tranh Chính Trị đã làm ăng-ten trong thời gian ở tù, là đàn anh Dương Hùng Cường và người bạn thân Phan Lạc Giang Đông.

              Dĩ nhiên, cả hai bị mang tiếng oan!

              Như mọi người đã biết, sau khi được thả về, nhà văn (Trung úy) Dương Hùng Cường đã tham gia việc viết bài chống chế độ gửi ra ngoại quốc, rồi bị bắt vào năm 1984 cùng với các văn nghệ sĩ Doãn Quốc Sĩ, Hoàng Hải Thủy, Lý Thụy Ý, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Khuất Duy Trác, Trần Ngọc Tự, trong vụ án mà báo Công An thành Hồ và Tuổi Trẻ gọi là “Những tên biệt kích cầm bút”, và chết một cách bí ẩn trong phòng biệt giam tại trung tâm thẩm vấn Phan Đăng Lưu vào năm 1988.

              Còn Phan Lạc Giang Đông sau khi bị đưa về Suối Máu (Biên Hòa) đã tham gia Ban Hành Động của K1 (lúc đó tôi đang ở K2) trong cuộc nổi loạn đêm Giáng Sinh 1978 rồi bị đưa về Chí Hòa.

              Sau này đọc bài viết “Kỷ niệm trong tù với nhà văn Dương Hùng Cường” của Vũ Uyên Giang tôi đoán rằng có những bạn tù sẵn không ưa anh Cường (tính anh hay bốc đồng và đôi khi ăn nói cũng không dễ nghe cho lắm) nay thấy anh được đi phép 15 ngày liền phao tin anh làm ăng-ten.

              Thực ra việc “đi phép” lúc đó diễn ra ở nhiều trại cải tạo trong Nam: gần tới hạn 3 năm, viên Thủ trưởng có quyền cấp giấy phép cho một số tù cải tạo được ghi nhận là “học tập tiến bộ”, hoặc do trung ương đưa danh sách xuống (có thân nhân cách mạng hoặc chạy vàng) về thăm nhà và xin giấy chứng nhận sẽ có công ăn việc làm hoặc đi kinh tế mới đem lên nộp cho trại để được cứu xét cho về.

              Lúc đó tôi ở T2, L2 (Phươc Long), đã có khoảng 1/3 tù cải tạo cấp Thiếu úy được đi phép như thế. Còn ở Long Giao (có lẽ) không có việc đi phép tập thể, anh Dương Hùng Cường được đi phép 15 ngày là do một người bà con bên vợ làm lớn ở miền Bắc can thiệp (theo lời Vũ Uyên Giang).

              Còn Phan Lạc Giang Đông bị đồn làm ăng-ten khi ở Kà Tum rất có thể vì anh là em trai của Phan Lạc Tuyên (Đại úy Biệt Động Quân sau theo cộng sản, lên tới cấp Đại tá).

              Tin đồn Phan Lạc Giang Đông làm ăng-ten trong trại cải tạo đã được nhà văn Thế Phong nhắc tới (và phản bác) trong bài viết sau khi anh qua đời tại Hoa Kỳ cuối năm 2001.

              (Ngày ấy, hầu hết sĩ quan ngành Chiến Tranh Chính Trị từ cấp trung úy trở lên đều bị đưa ra miền Bắc. Riêng tôi may mắn khi từ Phú Quốc về đất liền, thay vì bị đưa lên Long Giao cùng với Trần Ngọc Tự để rồi đi Bắc, lại bị xé lẻ đưa về Trảng Lớn, nơi mà các đợt thanh lọc sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị
              để đưa ra Bắc đã hoàn tất. Cho nên việc anh Dương Hùng Cường và Phan Lạc Giang Đông không bị đưa ra Bắc cũng có thể là một trong những nguyên nhân khiến nhiều người nghi ngờ)

              Khóa 8 Căn Bản SQ/CTCT, Đà Lạt 1970. Từ trái, Phan Lạc Giang Đông, Trần Ngọc Tự và người viết

              Ngay cả những người tù cải tạo thực sự làm ăng-ten, tôi cũng phân ra hai thành phần: nín thở qua sông và lập công với “cách mạng”.

              Những anh em nín thở qua sông khi bị đám quản giao trao phó nhiệm vụ thường chỉ báo cáo những chuyện vặt vãnh, chẳng hạn vi phạm nội quy trại, phát ngôn linh tinh, châm biếm “cách mạng”, trong khi những người muốn lập công với “cách mạng” thì bán linh hồn cho ma quỷ, luôn luôn theo dõi, rình rập anh em để khám phá, báo cáo mọi âm mưu, hành động chống đối…

              Tới đây xin đề cập tới trường hợp nhạc sĩ Vũ Thành An.

              Từ giữa thập niên 1990 tới nay, tôi (và rất nhiều người khác) đã được đọc hai bài tố cáo nhạc sĩ Vũ Thành An làm ăng-ten trong tù của hai tác giả Trần Trung Chính Trần Văn Chính với những lập luận sắc bén và bằng chứng “không thể chối cãi” (theo hai tác giả).

              Nhưng sau đó lại có ba người bạn tù viết bài thanh minh cho nhà nhạc sĩ: cựu Nghị sĩ VNCH Trần Tấn Toan, cựu Dân biểu Nguyễn Lý Tưởng, và cựu Thanh tra Giám sát viện Nguyễn Đình Bình.

              Điểm đáng chú ý nhất trong các bài thanh minh này là vạch ra sự vô lý về nơi chốn: nhạc sĩ Vũ Thành An đã không hề ở tù tại một trại cải tạo mà hai tác giả Trần Trung Chính và Trần Văn Chính nêu ra khi tố cáo.

              Đồng thời ba tác giả trên cũng nêu ra một chi tiết mang nhiều sức thuyết phục: trong số những người đứng ra tố cáo Vũ Thành An không có ai ở cùng đội với nhà nhạc sĩ, từ đó suy ra rất có thể họ chỉ nghe theo tin đồn.

              Nhận xét một cách khách quan, hai bài tố cáo của hai tác giả Trần Trung Chính và Trần Văn Chính không có nhiều sức thuyết phục bằng ba bài thanh minh của các ông Trần Tấn Toan, Nguyễn Lý Tưởng, và Nguyễn Đình Bình.

              Thế nhưng, qua theo dõi dư luận, tôi thấy số người tin theo hai bài tố cáo vẫn đông hơn số người tin vào ba bài thanh minh.

              Riêng tôi, với những suy nghĩ đã trình bày ở trên về “ăng-ten”, tôi ngả theo phe thanh minh. Còn việc nhà nhạc sĩ sáng tác những ca khúc ca ngợi chế độ mới tôi chỉ chê trách chứ không lên án, bởi trên thực tế, trong tù cải tạo, đứng trước tương lai mờ mịt, không biết sống chết lúc nào, “bản năng sinh tồn” đã khiến nhiều người (trong đó có cả Trung tá sĩ quan tùy viên, dân biểu, bác sĩ…) đã không giữ được tư cách, tự nguyện nhận lãnh những công việc hết sức “ruồi bu”, thì nói gì tới một anh trung úy văn phòng như Vũ Thành An!

              * * *

              Về cuộc tranh luận hiện nay trước việc “thầy sáu” Vũ Thành An lập “tu hội” và đang chờ Tòa thánh La-mã công nhận là một “dòng tu”, tôi xin miễn bình luận công khai trên diễn dàn này.

              Cũng nên biết nhạc sĩ Vũ Thành An xuất thân là một người ngoài Công giáo, trong thời gian tù cải tạo xin được rửa tội vào đạo, và sau khi định cư tại Oregon, Hoa Kỳ, được phong chức Phó tế vĩnh viễn, thường được gọi là “thầy sáu”.

              Hiện nay, người tỏ thái độ chống đối mạnh mẽ nhất trước việc lập dòng của thầy sáu Vũ Thành An là Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế, hiện sống tại Paris, Pháp quốc. Ông được nhiều người biết đến qua các bài giảng sâu sắc, các buổi tĩnh tâm, và những bình luận về đời sống tôn giáo, xã hội.




              Ông cũng là người trước đây đã góp phần hướng dẫn Giáo sư (cựu Đại tá Tư lệnh KQVNCH) Nguyễn Xuân Vinh tìm hiểu về đạo Công giáo trước khi vào đạo.

              Muốn tìm hiểu thêm về “dòng tu” của thầy sáu Vũ Thành An và sự chống đối của cha Khải, độc giả chỉ cần vào Google, đánh từ khóa “Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải và nhạc sĩ Vũ Thành An” sẽ hiện ra vô số bài liên quan.

              * * *

              Cuối cùng, trước việc NT Nghịch_Nhĩ yêu cầu xem tướng mặt thày sáu Vũ Thành An, rất tiếc tôi phải từ chối bởi vì nếu tôi xem và viết ra, không nhiều thì ít, sẽ ảnh hưởng tới sự tới phán đoán của mỗi người về nhân vật đang gây tranh luận này.

              Hơn nữa, trong những tấm hình rõ nhất được phổ biến trong những năm gần đây, thầy sáu Vũ Thành An đều mặc y phục thầy tu, kể cả khi lên truyền hình, sân khấu trong nước để quảng cáo cho nhạc tình của mình.





              Vẫn biết “cái áo dòng không làm nên thầy tu”, nhưng ít nhiều cũng có tác dụng làm phân tâm người xem tướng, đưa tới kết quả thiếu trung thực. Xưa nay tôi chỉ xem tướng một nhân vật duy nhất trong bộ áo thầy tu: Thượng tọa Thích Trí Quang.




              Nguyễn Hữu Thiện
              Last edited by Nguyen Huu Thien; hôm nay, 06:00 PM.

              Comment



              Hội Quán Phi Dũng
              Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




              website hit counter

              Working...