TỪ KẾ TƯỜNG – bán danh ba triệu?!

Nguyễn Hữu Thiện
Trong mấy năm gần đây, trên Google có một số bài viết bịa đặt về “chuyện tình tay ba” giữa nữ danh ca Minh Hiếu, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh và Trung tướng Vĩnh Lộc.
Theo sự tìm hiểu của tôi, những sự bịa đặt ấy đều dựa trên, hoặc sao chép từ loạt bài “Bí ẩn bài hát Hoa trinh nữ” của “cựu nhà văn” Từ Kế Tường.
Tôi viết “cựu nhà văn” để quý vị, quý bạn biết trước kia ông ta là một nhà văn, còn sau này ông ta chỉ là một nhà báo “nói láo ăn tiền” không hơn không kém!
Vì thế, chẳng đặng đừng, hôm nay tôi phải viết bài này để độc giả nào chưa biết về một "Từ Kế Tường sau 30 tháng Tư 1975” được tỏ tường.
* * *
Trước hết xin mời độc giả đọc tóm lược tiểu sử của Từ Kế Tường trên trang mạng Wikipedia:
Từ Kế Tường là một nhà văn tại miền Nam Việt Nam và hiện là nhà báo.
Từ Kế Tường tên thật là Võ Tấn Tước, sinh ngày 2 tháng 3 năm 1946; quê quán tại xã Phú Vang, Bình Đại, Bến Tre. Ông là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam.
Từ Kế Tường sống ở Sài Gòn trước 1975. Từ 1969 đã bắt đầu viết văn, làm báo. Ông là Thư ký tòa soạn tuần báo Tuổi Ngọc, một trong những tờ báo văn nghệ ăn khách nhất thời đó dành cho lứa tuổi mới lớn. Rồi làm chủ bút tuần báo Mây Hồng - một dạng như báo Tuổi Ngọc. Tính đến 1975, ông đã xuất bản nhiều sách gồm: Thơ, tập truyện ngắn, tiểu thuyết, trong đó có các sách viết cho thiếu niên và nhi đồng.
Tháng 5 năm 1975, gia nhập Hội Văn nghệ Giải phóng Sài Gòn-Gia Định. Từ 1979 đến 1986: làm việc trong ngành Văn hóa thông tin. Từ 1986 đến 2003: Thư ký tòa soạn báo Công an TP Hồ Chí Minh. Hơn nữa, ông còn là một nhà báo đeo quân hàm cấp tá của ngành công an. Sau đó làm việc tại tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh. Khoảng năm 2014, ông chuyển qua làm cho một số tờ báo điện tử. (ngưng trích)
* * *
Theo các cơ quan an ninh cũng như truyền thông miền Nam trước năm 1975, Từ Kế Tường không phải Việt Cộng nằm vùng như Vũ Hạnh, Sơn Nam, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Phạm Thế Mỹ, Trần Long Ẩn…, mà chỉ là một tay “30 tháng Tư” thuộc hàng nhanh chân nhất, thành công nhất sau ngày miền Nam đổi chủ.
Nhanh chân cho nên ngay trong tháng 5 năm 1975, ông ta đã gia nhập Hội Văn nghệ Giải phóng, thành công nhất vì có mấy ai thuộc thành phần trở cờ mà được phía bên kia trao chức vụ Thư ký tòa soạn của báo Công An thành Hồ, lại còn được đeo quân hàm cấp tá của ngành công an!
Nhưng ở đây tôi không phê phán hành động trở cờ của Từ Kế Tường bởi vì nói cho cùng sau 30 tháng Tư 1975, trong bất cứ lĩnh vực nào cũng có những thành phần trở cờ vì miếng cơm manh áo, vì an nguy của bản thân, hoặc cả hai. Tôi chỉ phê phán tư cách con người Từ Kế Tường từ thập niên 2010, khi ông ta bắt đầu viết bài để bán cho các báo điện tử, nhắm vào đối tượng độc giả bình dân.
Với thành đối tượng độc giả này muốn ăn khách thì phải giật gân, ly kỳ rùng rợn, và rẻ tiền. Từ Kế Tường đã đáp ứng đủ ba yêu cầu đó.
Khởi đầu với bài “Ca sĩ Kim Loan và oan tình với Tổng thống Thiệu?” được tung ra vào đầu năm 2012, được ông ta bán cho những tờ báo online lớn nhất trong nước, trong đó có VnExpress, PHUNUTODAY…, rồi được vô số báo online khác và các trang mạng đăng lại.
Cùng với Kỳ II mang tựa đề “Những bóng hồng qua tay Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu”, loạt bài của Từ Kế Tường đã được hàng triệu lượt người xem.
* * *
Một điểm đáng chú ý trong loạt bài này là trong khi ra sức bịa đăt, bôi nhọ cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thì những gì “không tốt” liên quan tới nữ ca sĩ Kim Loan, Từ Kế Tường luôn luôn đặt một dấu hỏi để đề phòng việc bị kiện về tội danh phỉ báng.
Nhưng tới loạt bài “Bí ẩn bài hát Hoa trinh nữ”, viết về chuyện tình tay ba (tưởng tượng) giữa nữ ca sĩ Minh Hiếu – nhạc sĩ Trần Thiện Thanh – Trung tướng Vĩnh Lộc, tung ra vào năm 2015, Từ Kế Tường biết chắc chắn không ai làm gì được mình, cho nên đã viết xả láng, nào là việc Minh Hiếu bị viên đại úy cháu TT Ngô Đình Diệm hại đời trinh nữ, tự tử nhưng được viên trung úy cháu Thiếu tướng Đỗ Cao Trí cứu sống; nào là Minh Hiếu trả thù đời bằng cách quyến rũ Thiếu tướng Vĩnh Lộc, buộc ông phải bỏ vợ con để lấy mình…, nhất nhất đều được Từ Kế Tường kể lại một cách chi tiết như thể ông ta đã nằm dưới gầm giường của người nữ danh ca (khi cô bị cưỡng hiếp), và rình sẵn trong toa-lét vũ trường (khi cô uống 20 viên thuốc ngủ)!


Thực ra, nếu Từ Kế Tường chỉ dựng đứng những chuyện ly kỳ rùng rợn về đời tư của Kim Loan, của Minh Hiếu để câu khách, tôi đã thây kệ ông, bởi sống ngần ấy tuổi hẳn ông phải biết câu “bút sa gà chết”, nhưng ở đây ông ta còn bịa đặt, xuyên tạc một cách trắng trợn khi viết về những nhân vật có liên quan, đồng thời vẽ ra một bức tranh cực kỳ xấu xa, tồi tệ về chính trường, quân đội, xã hội miền Nam trước năm 1975, tôi bắt buộc phải đặt câu hỏi: tại sao ông ta lại thù ghét và khinh miệt Việt Nam Cộng Hòa tới mức ấy? Ông ta lớn lên, được ăn học, và thành danh dưới hai nền cộng hòa mà!
Không có câu trả lời, tôi đành tạm kết luận Từ Kế Tường bẻ cong ngòi bút chỉ vì đồng tiền. Nghe nói loạt bài “Bí ẩn bài hát Hoa trinh nữ” kéo dài 8 kỳ được đăng trên nhiều tờ báo online đã mang lại cho ông ta một thù lao kỷ lục.
Như vậy câu “mua danh ba vạn, bán danh ba đồng” trong trường hợp Từ Kế Tường phải sửa lại là “bán danh ba... triệu”.
Nhưng dù ba triệu thì cũng là “easy money” – easy come easy go!
Sau vài năm làm mưa gió online với thể loại bài viết nhảm nhí, rẻ tiền nói trên, Từ Kế Tường bị “đói” (xin hiểu “đói” theo nghĩa của các nhà báo bị ế độ), phải về quê sống bằng lương hưu.
Rốt cuộc danh tiêu tan mà tiền cũng cạn sạch.
* * *
Cũng xin được nhấn mạnh, những loạt bài nói trên của Từ Kế Tường đã không hề được bất cứ tờ báo quốc doanh nào của CSVN đăng tải, bởi những người làm báo quốc doanh ấy cho dù có thù ghét chế độ VNCH tới mức nào, cũng đủ sáng suốt nhận định: trong lĩnh vực tuyên truyền, đôi khi bịa đặt trắng trợn, nham nhở sẽ bị gây ông đập lưng ông!
Chính vì thế mà vào năm 2022 đã xảy ra một chuyện khó tin nhưng có thật: trang Văn Nghệ của tờ Công An Nhân Dân đã đăng bài đả kích cuốn sách “Đệ Nhất Phu Nhân” (Trần Lệ Xuân) của tác giả Hoàng Trọng Miên khi biết có một nhà xuất bản trong nước đang chuẩn bị tái bản cuốn sách này.
Xin trích đăng nguyên văn:
Về cuốn ''Đệ Nhất Phu Nhân'' của Hoàng Trọng Miên
* Nguyễn Hồng Lam

Nổi tiếng suốt gần 6 thập niên, cuốn "Đệ nhất phu nhân" của Hoàng Trọng Miên (cũng có nơi ghi là Hoàng Trọng Miêng) là một cuốn sách tập hợp những lời đồn vỉa hè vô căn cứ nhằm câu khách, thỏa mãn thị hiếu giải trí dễ dãi. Và phần nào đó, theo nhà nghiên cứu Đặng Tiến (Pháp), có thể, trả đũa nhân vật do bất đồng hay hiềm khích nào đó trong quá khứ.
Đã gọi là tiểu thuyết thì tác giả có quyền hư cấu, miễn sự hư cấu không làm tổn hại đến nhân vật trong đời thực, nếu họ không làm, không nói những điều như trong tiểu thuyết. Phần khác, hư cấu khác với suy diễn nhưng cả hai đều cần có căn cứ, cơ sở xác thực.
Một khi nhân vật trong sách đã là người thật, đã tồn tại trong đời, dù hư cấu hay suy diễn, dù tiểu thuyết hay sách tư liệu, không ai được phép gán cho họ những việc họ không làm, không được phép bắt họ nói điều mà chỉ tác giả mới có thể nghĩ ra.
Ông Hoàng Trọng Miên sinh năm 1918 ở làng Nguyệt Biều, Huế. Đó cũng là quê ngoại bà Trần Lệ Xuân, nhân vật chính của cuốn sách, sinh năm 1924.

Tất nhiên, những "lời đồn" được tập hợp thành hệ thống nội dung, chi tiết trong cuốn "Đệ nhất phu nhân" có hàm lượng chính xác và tin cậy rất thấp, cũng giống như nhiều cuốn sách khác của tác giả Hoàng Trọng Miên, kể cả sách khảo cứu đều có hàm lượng tri thức, độ xác tín, tính đúng đắn không cao. Ngay từ thập niên 1960, tại miền Nam cho đến tận thời điểm hiện tại, nhiều cuốn sách của Hoàng Trọng Miên, ngay sau khi xuất bản đều đã làm dấy lên những tranh cãi chê bai quanh các mặt tiêu cực và sai trái như đạo văn, bịa đặt, sáng tạo và xuất bản vì động cơ không trong sáng, phi học thuật, phi văn nghệ… Cho dù ở cả hai thời ông đều được coi là một tác giả có tiếng tăm, có vị thế trong làng văn nghệ.
Số là sau đảo chánh 1/11/1963 lật đổ và giết chết anh em Tổng thống Việt Nam cộng hòa Ngô Đình Diệm, bất cứ thông tin gì liên quan đến anh em ông Ngô Đình Diệm cũng trở nên thu hút độc giả miền Nam. Vì thế, trên mặt báo, nhất là các tờ báo đối lập với nhà Ngô và các tờ điện ảnh, kịch trường mang xu hướng giải trí, thông tin liên quan đến anh em ông Diệm, ông Nhu, bà Lệ Xuân và những người liên quan cứ được tung ra loạn cào cào. Đúng hay sai, tốt hay xấu - đa phần là xấu - độc giả đều háo hức tiếp nhận.
Những chuyện càng xấu xa, bại hoại càng được độc giả tò mò chú ý hơn. Không ít cây bút chuyên viết báo feuilleton (dài kỳ) đã cố vẽ vời, phóng đại, thậm chí bịa đặt để câu độc giả.
Quanh việc anh em ông Diệm - ông Nhu đào thoát khỏi dinh Gia Long, trốn xuống nhà thờ Cha Tam ở Chợ Lớn trước khi đồng ý nộp mình cho phe đảo chính, người ta đã thêu dệt không ít tình tiết ly kỳ và nó lại được coi như thâm cung bí sử trong hơn nửa thế kỷ.
Lúc đó có tin đồn người thiết kế đường hầm bí mật trong Dinh Gia Long là kiến trúc sư Võ Đức Diên. Ông KTS này được đương thời xem là một tài năng, từng rất nổi tiếng, là người điều hành tạp chí ảnh "Sáng dội miền Nam" do một hãng dầu tài trợ. Tin đồn sau đó còn đi xa hơn, cho rằng ông KTS Võ Đức Diên đã bị Ngô Đình Nhu sai người sát hại một cách bí mật bằng thuốc độc để không còn ai biết về bí mật của con đường hầm này.
Đến nay, sau gần 60 năm, vẫn không thể xác định được ai đã tung ra tin KTS Võ Đức Diên đã thiết kế đường hầm và bị giết để bịt đầu mối. Nhưng tất cả các chi tiết "lời đồn" đó, kèm nhiều thông tin bôi bác nhân vật khác đều được tập trung hết vào cuốn "Đệ nhất Phu nhân" của tác giả Hoàng Trọng Miên.
Với các bậc thức giả miền Nam, Hoàng Trọng Miên là một cây bút "giậu đổ bìm leo". Ngay trong những ngày vàng son của chế độ Ngô Đình Diệm, Hoàng Trọng Miên đã là tác giả bộ sách dày khảo cứu về văn minh Việt Nam, tựa "Việt Nam văn học toàn thư", tập I do Quốc Hoa, Sài Gòn xuất bản năm 1959; tập II Văn Hữu, Sài Gòn in năm 1960.
Sách vừa xuất bản, nó đã được đánh giá cao, được chính quyền Việt Nam Cộng hòa trao giải thưởng quốc gia về văn hóa năm 1960. Người đọc trầm trồ với một đóng góp lớn cho nền nghiên cứu văn học. Trí thức miền Nam rất quan tâm đến cuốn sách.
Nhưng chính vì thế, họ đã... chỉ ra ngay, quyển này Hoàng Trọng Miên đạo văn, nếu không nói là thuổng nguyên của những kết quả nghiên cứu của học giả Nguyễn Đổng Chi ở ngoài Bắc, từ các cuốn "Lược thảo về thần thoại Việt Nam" (1956) và "Sơ thảo lịch sử văn học Việt Nam" (đồng tác giả, năm quyển, 1958-1960). Phát hiện của dư luận là chính xác, đến mức Hoàng Trọng Miên ngay lập tức bị tước giải. Dư luận lại xôn xao, phê phán suốt một thời. Chính vì thế, mãi rất lâu sau, khi dư luận đã lắng dịu, Hoàng Trọng Miên mới có thể xuất bản "Việt Nam văn học toàn thư III" tại NXB Tiếng Phương Đông, Sài Gòn, vào năm 1973. Đó là một minh chứng rõ nét của sự gian lận.

Ngay sau 1/11/1963, Hoàng Trọng Miên đã viết trên báo hàng ngày một loạt feuilleton kể xấu thậm tệ về đời sống đạo đức của ông bà Trần Văn Chương, là bố mẹ bà Trần Lệ Xuân. Chị ruột của bà Trần Lệ Xuân là Trần Lệ Chi cũng bị ông Miên bêu riếu bằng hàng chục kỳ báo mô tả trần trụi quan hệ luyến ái ngoài luồng, cắm sừng chồng (một luật sư danh tiếng), đến nỗi bà này không chịu nổi, phải tự tử nhưng được cứu. Hoàng Trọng Miên còn gán việc bà Trần Lệ Xuân đề xuất Hạ viện Việt Nam cộng hòa luật cấm nạo thai, cấm ly dị…. là để cứu chị mình, đẩy "người chồng bị cắm sừng" không thể ly dị cô vợ lăng loàn, nếu không muốn bị mất sạch tài sản! Những lời đồn kéo dài hàng chục năm về quan hệ luyến ái với nhiều nhân vật nổi tiếng ở miền Nam, với cả đại sứ Mỹ (!) của bà Trần Lệ Xuân cũng xuất phát từ ''trí tưởng tượng'', của Hoàng Trọng Miên mà ra. Thậm chí, cây bút này còn nêu cả chuyện bà Trần Lệ Xuân từng có thái độ ỡm ờ, khêu gợi bất chính với anh chồng - Tổng thống Ngô Đình Diệm nên bị Tổng thống mắng cho té tát.
Trong thực tế, KTS Võ Đức Diên không hề liên quan gì đến việc xây hầm Dinh Gia Long. Cả hai, Dinh Độc Lập và Dinh Gia Long, xây mới hay sửa chữa đều là việc gắn với KTS Ngô Viết Thụ. Phần cũ của trường Đại học Quốc gia hiện nay ở Kinh Trung, Thủ Đức, rồi Đại học Nông Lâm TP Hồ Chí Minh cũng do KTS Ngô Viết Thụ, giải Khôi Nguyên La Mã thiết kế.
Ngạc nhiên thay, một cuốn sách như thế, sau 1975 lại trở thành cuốn đầu tiên và hàng chục năm sau đó vẫn là duy nhất được tái bản trong cơ chế xuất bản mới. Không phải một mà nhiều nhà xuất bản đã từng in đi in lại cuốn sách này chỉ vì lý do duy nhất là "có người đọc, bán được". Vì kém hiểu biết hay vẫn hiểu nhưng vì lợi nhuận nên nhắm mắt làm ngơ? Theo tôi là vì cả hai.
Được biết, hiện tại có ít nhất một NXB "có uy tín" đang chuẩn bị tái bản cuốn sách này. Nếu có đủ hiểu biết và tự trọng, tôi cho rằng NXB nói trên nên bỏ ngay kế hoạch xuất bản đáng coi thường này. Cục Xuất bản cũng cần xem xét minh bạch với những nội dung trong cuốn "Đệ nhất phu nhân" của Hoàng Trọng Miên, nên loại nó ra khỏi danh sách cấp giấy phép.
Nguyễn Hồng Lam

