Sợi tóc

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • thanphongkingwood
    Bạn Vàng
    • Jan 2012
    • 360

    #61
    TÌM NHAU

    Tìm nhau từ lúc nổi trôi
    Tìm nhau bạc tóc dẫu đời phù du
    Tìm trong gió cát bụi mù
    Trong cô liêu rụng đau vùi nỗi đau
    Trong nghìn kiếp đợi mong nhau
    Trong hơi sương muộn bạc màu trăng khuya

    ƠI NGƯỜI ƠI

    người xưa giờ ở nơi đâu
    gọi tên nỗi nhớ giọt sầu hoen mi
    tìm nhau đã hết xuân thì
    mà tăm nhạn vẫn biệt ly nghìn trùng
    ước mơ một cuộc tao phùng
    chỉ là ảo vọng ngược dòng nhân gian
    Last edited by thanphongkingwood; 01-07-2013, 09:25 PM.
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

    Comment

    • thanhcanh
      Bạn Vàng
      • Dec 2012
      • 446

      #62
      Anh Thanphongkingwood kính mến,
      Thanh Cảnh cám ơn anh về bài thơ "Thơ chúc đầu năm " . TC xin được góp vào Trang thơ của anh một bài nhé !

      *****

      Tìm Trăng

      Trăng ơi, đi lạc đâu rồi ?
      Ngẩn ngơ ta đứng giữa trời tìm trăng.
      Lạnh lùng bởi sợi mưa giăng,
      Hay trăng giận dỗi , vùng vằng bỏ đi ?
      Nào ta có tội tình gì ...
      Yêu trăng để một xuân thì bỏ quên.
      Ừ thì ...lại nữa ...một đêm...
      Trái tim thao thức gọi tên một người.
      Trăng ơi,lạc ở đâu rồi,
      Về đi, soi lối cho người về theo !

      thanhcanh
      Last edited by thanhcanh; 01-08-2013, 12:57 AM.

      Comment

      • thanphongkingwood
        Bạn Vàng
        • Jan 2012
        • 360

        #63
        Nguyên văn bởi thanhcanh View Post
        Tìm Trăng

        .....
        Trăng ơi, lạc ở đâu rồi,
        Về đi, soi lối cho người về theo !

        thanhcanh
        Ý thơ, âm, vận đều hay
        Cám ơn Thanh Cảnh dán bài "Tìm Trăng"

        Trăng giận ai trăng vùng vằng
        Để cho Thanh Cảnh ăn năn muộn phiền
        Đêm về dỗ giấc cô miên
        Trái tim thao thức gọi tên một người
        Hỏi trăng đi lạc đâu rồi
        Để cho Thanh Cảnh đứng ngồi nhớ mong

        chỉ là vui thôi nghen!
        Mời bạn ghé thăm nhà:
        http://thovanyenson.com

        Comment

        • thanphongkingwood
          Bạn Vàng
          • Jan 2012
          • 360

          #64
          Nguyên văn bởi Mộc Châu View Post


          Mùa thu ngày đó lao xao
          Lá vàng rụng kín ngõ vào tim nhau
          Mộc Châu



          Rụng đầy ngõ trước vườn sau
          Tưởng rằng mình bước qua cầu chung đôi
          Đâu ngờ mỗi đứa mỗi nơi
          Tìm nhau tìm cả một đời khổ chưa
          Buồn chia ngày nắng đêm mưa
          Đớn đau mỗi đứa đón đưa một người

          Last edited by thanphongkingwood; 01-09-2013, 12:42 AM.
          Mời bạn ghé thăm nhà:
          http://thovanyenson.com

          Comment

          • thanhcanh
            Bạn Vàng
            • Dec 2012
            • 446

            #65
            Thanh Cảnh xin phép được đáp lễ anh Thanphongkingwood nhé !

            *****

            Tô Thị

            Chờ người tan ra thành hơi sương
            Chờ người mòn mỏi kiếp vô thường.
            Chờ người hoá thân thành cát bụi
            Chờ người hiu hắt bóng chiều buông.

            Chẳng lẽ kiếp này mong chờ mãi
            Và rồi kiếp khác ... lại chờ mong ?
            Nếu hoá đá để tình yêu bất diệt
            Có lẽ nàng Tô Thị chẳng hoài công !

            TC

            Comment

            • thanphongkingwood
              Bạn Vàng
              • Jan 2012
              • 360

              #66
              Anh Thanh Cảnh ơi,
              Rất vui được anh tiếp tục đóng góp làm trang thơ thêm nhiều màu sắc. Welcome always!
              Chỉ muốn hỏi anh một điều làm tôi suy nghĩ mãi về hai câu thơ sau đây so với nội dung toàn bài? Không lẽ đầu óc tôi hơi có vấn đề rồi sao trời! Hay là anh muốn nói "đợi chờ là mong sum họp chứ không muốn bị hóa thành đá thì vô nghĩa quá" phải không? Tình yêu bất diệt để chỉ là one man band với sương gió bốn mùa thì buồn thiệt chứ không phải chơi, héng!

              "Nếu hoá đá để tình yêu bất diệt
              Có lẽ nàng Tô Thị chẳng hoài công !"
              Mời bạn ghé thăm nhà:
              http://thovanyenson.com

              Comment

              • thanhcanh
                Bạn Vàng
                • Dec 2012
                • 446

                #67
                Anh Thanphongkingwood ơi !
                Thanh Cảnh đã xóa những lời hồi đáp rồi . TC xin gửi vào trang này một bài thơ , anh đọc lúc rảnh rỗi cho vui nhé !TC

                *****
                Bài Thơ Không Đề Tựa

                Phù vân một mảnh ngang trời ,
                Bài thơ gửi lại cho người tương tư.
                Khúc xưa Tư mã Tương Như
                Ta về viết lá tâm thư dâng đời .
                Phù vân xa khuất cuối trời,
                Tìm đâu một nửa xa xôi thêm buồn !

                Thanh Cảnh, 29.03.2013
                Last edited by thanhcanh; 03-29-2013, 01:44 AM.

                Comment

                • thanphongkingwood
                  Bạn Vàng
                  • Jan 2012
                  • 360

                  #68
                  Vậy thì cho tui xin lỗi nghen.
                  Có người bạn gửi bức thơ tranh này rất đẹp, xin gửi kèm lên đây cho mọi người thưởng thức.

                  Last edited by Phòng Trực; 01-09-2013, 05:36 PM.
                  Mời bạn ghé thăm nhà:
                  http://thovanyenson.com

                  Comment

                  • thanphongkingwood
                    Bạn Vàng
                    • Jan 2012
                    • 360

                    #69
                    Mùa Xuân Cằn Cỗi
                    Yên Sơn


                    Sáng Thứ Bảy
                    Rừng thông
                    Trời se lạnh
                    Nắng rất vàng
                    Gió đưa đẩy, đẩy đưa
                    Hoa cỏ xôn xao sau một đêm mưa
                    Ngồi bó gối nghe
                    Đàn phong linh sau nhà hòa nhạc

                    Xuân đã về như bao mùa Xuân khác
                    Chỉ chất chồng cao nỗi nhớ quê xa
                    Cùng nắng mưa làm chai sạm làn da
                    Và năm tháng nhuộm phai màu tóc
                    Bỗng nhớ quá một thời đi học
                    Nhớ Saigon
                    Nhớ đường lá me bay
                    Nhớ đôi chân vui quấn vạt áo dài
                    Nhớ lời tình tự ngại ngùng không nói
                    Nhớ tập sách kẹp phong thư em gửi
                    Đọc đi đọc lại hoài
                    Trong giờ Vạn Vật
                    Mải mê
                    Khi nhận lại bài kiểm tra
                    Bị “ốc vịt”
                    Với hàng chữ đỏ Thầy phê
                    “Chắc tâm trí của anh ở đâu trên cung trăng rồi nhể!”
                    Vừa hốt hoảng
                    Vừa buồn cười
                    Vừa mắc cỡ
                    Anh bỏ bài làm vào phong bì gửi lại hồi âm

                    Rồi quê hương mình chiến trận tràn lan
                    Anh quyết định thôi học
                    Vào quân trường làm lính
                    Hôm cuối cùng cùng em bàn tính
                    Hẹn khi ở Mỹ về sẽ lo việc cưới xin
                    Hai năm sau anh về…
                    Dân tộc vẫn điêu linh
                    Đất nước vẫn đắm chìm trong tăm tối
                    Lời hẹn ước đã bao lần làm anh bối rối
                    “Không muốn em thành góa phụ ngây thơ”
                    Rồi một sáng mùa Xuân
                    Em không thể đợi chờ
                    Mình đồng ý chia tay trong tương kính
                    Em ra đi biệt tăm
                    Anh tiếp tục cuộc đời làm lính
                    Sinh tử, phiêu bồng đến 1975
                    29 tháng Tư trời đất hờn căm
                    Anh thảng thốt theo dòng người
                    Lìa xa Tổ Quốc
                    Gần ba mươi bảy năm qua
                    Vẫn không thể nào quên được
                    Một thuở ngang trời
                    Một khúc chia ly

                    Sáng hôm nay đầu mùa Xuân
                    Anh ngồi ở nơi đây
                    Ngồi với cốc cà phê nhỏ giọt
                    Tai nghe nhạc phong linh cùng tiếng chim ca hót
                    Đón Xuân về
                    Sao nghe cằn cỗi trong tim!
                    Mời bạn ghé thăm nhà:
                    http://thovanyenson.com

                    Comment

                    • thanphongkingwood
                      Bạn Vàng
                      • Jan 2012
                      • 360

                      #70
                      Mười Năm Anh Vẫn Hát Lời Tình Yêu
                      Yên Sơn

                      Mùa xuân tới không gian chừng mở rộng
                      Mây trên trời lãng đãng mấy tầng cao
                      Cây nghiêng đầu nghe cành lá xôn xao
                      Lời tình tự MùaTình Nhân đã tới

                      Mười năm chẵn, thời gian nhanh quá đỗi
                      Đường song song ai bàn chuyện hợp tan
                      Dù muộn màng, dù lắm nỗi trái ngang
                      Vươn tay nhặt từng trái sầu rụng rớt

                      Mười năm chẵn bao lần buồn bất chợt
                      Bao lời yêu cứ đặc quánh trong tim
                      Anh nhớ em bất luận ngày hay đêm
                      Mưa hay nắng, dù thu đông xuân hạ

                      Anh nhớ em, anh thì thầm với lá
                      Khi mây chiều bàng bạc cuối trời tây
                      Biết bao lần anh buồn ngất buồn ngây
                      Nhìn trăng sáng rồi thở dài não nuột

                      Dấu yêu ơi làm sao anh quên được
                      Ngày Valentine mình gặp gỡ đầu tiên

                      “Em giả vờ cầm báo đọc… thản nhiên
                      Khi cánh cửa hoàng hôn từ từ khép lại
                      Anh bối rối với nụ cười ngần ngại
                      Như con chiên ngoan tựa cổng thiên đường”

                      Kỷ niệm xanh nhập vào mộng miên trường
                      Ngày tiếp nối ngày, mười năm thắm thoát

                      Tình chúng mình chẳng bao giờ phai nhạt
                      Thắm đậm dần mỗi độ Valentine
                      Viết bài thơ gửi em đọc sáng mai
                      Khi nắng gọi và bình minh mở cửa

                      Anh muốn hỏi em sẽ bao giờ nữa
                      Tay trong tay cùng đón Valentine
                      Ai cũng biết rằng chớ hẹn ngày mai
                      Nhưng nỗi nhớ cứ chồng trên nỗi nhớ

                      13.02.2013
                      Last edited by thanphongkingwood; 02-23-2013, 04:05 PM.
                      Mời bạn ghé thăm nhà:
                      http://thovanyenson.com

                      Comment

                      • thanphongkingwood
                        Bạn Vàng
                        • Jan 2012
                        • 360

                        #71
                        Mùa Tình Nhân
                        Về Thăm Người Em Mạn Bắc
                        Yên Sơn

                        Mùa Tình Nhân
                        Tôi trở về mạn Bắc
                        Nắng xuân vàng óng ánh như tơ
                        Hoa lá reo vui
                        Mây trắng lửng lờ
                        Từng đàn bướm chập chờn như trẩy hội

                        Nhớ mắt môi ai làm lòng tôi phơi phới
                        Chắc rất bất ngờ
                        (vì tôi không hề nói về thăm)
                        Hôm qua gửi hoa
                        Chúc ngày lễ Tình Nhân
                        Tôi đã viết lời nhắn “lần này anh không về được”
                        Trong điện thoại nghe tiếng ai sướt mướt
                        “Anh không về hoa lá cũng buồn lây”

                        Em mở cửa nhìn tôi như dại như ngây
                        Rồi òa khóc, ôm chằm tôi lặng lẽ
                        Tôi cúi xuống hôn đôi vành mi nhòa lệ
                        Suối tóc mây năm bảy cọng bạc màu
                        Tiếng phong linh gõ từng nhịp vườn sau
                        (Nghe như tiếng chuông giáo đường năm xưa
                        Sau giờ tan lễ)
                        Hôn rất chậm trên đôi môi vừa hé
                        Và nụ hồng vụt nở giữa trời xuân

                        Ngước mắt nhìn lên
                        Dòng dư lệ rưng rưng
                        Tôi chết đuối trong khung sầu sắc nhớ
                        Nắng bên hiên, nắng rất vàng, rực rỡ
                        Gió rì rào trên ngọn thông cao
                        Tim kề tim trong lồng ngực xôn xao
                        Lời thương nhớ bỗng thừa dư, bay biến

                        Gối đầu lên vai tôi
                        Thì thầm nói chuyện
                        Cho mồ hôi bốc hơi trong đêm tối mông mênh
                        Cho hơi thở điều hòa
                        Cho nhịp tim bớt chông chênh
                        Cho chăn chiếu có dịp phủ trên bờ vai run rẩy
                        Em thỏ thẻ bên tai
                        “Sợ cuộc sống bon chen đẩy đưa đưa đẩy
                        Cho em xa anh, em thắp thỏm đợi chờ”

                        Nghe chim hót rền vang ngoài vuông cửa sổ
                        Tôi hỏi đã mấy giờ
                        Em vội giấu chiếc đồng hồ báo thức
                        Rồi nằm dụi đầu trên khuôn ngực
                        Tiếp tục chuyện dài của Ngàn Lẻ Một Đêm
                        Với ước mong kéo thời khắc dài thêm
                        Cho Mùa Tình Nhân thênh thang như mộng
                        Tôi thương em trong ngày dài tháng rộng
                        Lủi thủi một mình riêng chốn rừng thông

                        Valentine 2013


                        Mời bạn ghé thăm nhà:
                        http://thovanyenson.com

                        Comment

                        • thanphongkingwood
                          Bạn Vàng
                          • Jan 2012
                          • 360

                          #72
                          Trường Ca Người Em Mạn Bắc
                          Yên Sơn

                          Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai

                          chạy theo bảng chỉ đường
                          về nhà em mạn bắc
                          nơi em ở cách phố phường xa lắc
                          một khu rừng rợp bóng cả lối đi
                          chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi
                          vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít

                          chiều hơi sương mờ mịt
                          có ngàn thông reo vui
                          sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
                          dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác
                          tôi đứng lại nhìn bước chân đài các
                          mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai

                          thương con nắng cuối ngày
                          như lụa vàng, heo hắt
                          cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt
                          tay trong tay lưu luyến phút quay về
                          tự đáy lòng choáng ngập nỗi đam mê
                          và hương sắc đã làm tôi chao đảo

                          em thầm thì khẽ bảo
                          gió se lạnh làn da
                          tôi hôn em với tất cả thiết tha
                          lời run rẫy trong làn hơi đứt quảng
                          không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
                          khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi

                          em ơi đã khuya rồi
                          giã từ bờ suối mộng
                          ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng
                          đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ
                          ôm chặt em vẫn cứ tưởng như mơ
                          nghe sóng vỗ trong biển tình dào dạt

                          gió rì rào, xao xác
                          lòng tràn ngập niềm vui
                          sáng tinh mơ em đã nhoẻn môi cười
                          ngày chưa đến mà ánh hồng rạng rỡ
                          nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ
                          đến một ngày khi tôi phải xa em

                          ước chi đêm dài thêm
                          cho tháng ngày dừng lại
                          để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
                          cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
                          cho chú cuội nôn nao nói với chị hằng
                          lời tình tự dấu trong hồn se thắt

                          em bắt tôi nhắm mắt
                          với chăn quấn lên vai
                          dấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài
                          kéo màn cửa cho nắng xuân tràn lên gối
                          một chú sóc trên đầu cành chới với
                          phóng lên cao khiến chim chóc giật mình

                          kìa giọt nắng lung linh
                          xuyên qua vuông cửa sổ
                          đến rồi đi cũng chỉ là duyên số
                          cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi
                          tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
                          như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ

                          Mời bạn ghé thăm nhà:
                          http://thovanyenson.com

                          Comment

                          • thanphongkingwood
                            Bạn Vàng
                            • Jan 2012
                            • 360

                            #73
                            KHÚC BIỆT LY

                            Đêm rớt xuống thật nhanh
                            Xua oi nồng nắng hạ
                            Tiếng chim hót líu lo trên cành lá
                            Nghe rộn ràng, náo động khoảng trời riêng
                            Tôi bắt võng nằm nhàn hạ trước hiên
                            Ngâm khe khẽ bài thơ tình mới viết

                            Tôi chạnh lòng nuối tiếc
                            Ngày mai phải xa em
                            Mấy ngày qua cuộc sống quá êm đềm
                            Như trong mộng, như một đôi chồng vợ
                            Biết xa em sẽ vô vàn thương nhớ
                            Sẽ vô cùng đau đớn biết không em

                            Từng hạt sương đêm
                            Đậu trên mái tóc
                            Trăng hăm mốt, phía trời xa đã mọc
                            Ánh trăng vàng ngầu đục bởi sương pha
                            Tôi và em chìm trong cõi bao la
                            Lời không tỏ, đôi tim cùng thổn thức

                            Bỗng nhiên em dừng bước
                            Xoay lại ngước nhìn tôi
                            Dư lệ buồn còn đẫm ướt mắt môi
                            Cũng gắng gượng nở nụ cười đằm thắm
                            “dấu yêu ơi, em yêu anh say đắm
                            đến bao giờ anh về lại bên em ?”

                            Bầu trời đầy sao đêm
                            Chìm sâu trong đáy mắt
                            “nghe em hỏi ruột gan anh se thắt
                            Một ngày xa em dài lắm em ơi
                            Anh sẽ về khi lá chớm thu rơi
                            Và ở lại cùng em xây vườn mộng”

                            Bờ vai em rung động
                            Lệ thấm ướt vai tôi
                            Nửa vầng trăng đã vượt khỏi đỉnh đồi
                            Đêm rất ngắn, dìu nhau về tổ ấm
                            Em thong thả bên tôi từng bước chậm
                            Dưới hàng thông nghiêng bóng hát lời ru

                            Đêm cuối cùng khó ngủ
                            Khi nghĩ đến ngày mai
                            Em rúc đầu ngoan ngoãn gối trên vai
                            Lời thủ thỉ nghe giọt buồn rơi xuống
                            Tiếng dế tàn đêm nghe sao gắng gượng
                            Dội vào hồn tỳ vết cảnh chia ly

                            Last edited by thanphongkingwood; 04-19-2013, 03:02 PM.
                            Mời bạn ghé thăm nhà:
                            http://thovanyenson.com

                            Comment

                            • thanphongkingwood
                              Bạn Vàng
                              • Jan 2012
                              • 360

                              #74
                              TIẾNG GỌI TÌNH YÊU

                              Tôi chợt tương tư
                              Người em mạn Bắc
                              Không gặp em, tháng ngày dài dằng dặc
                              Đất trời buồn, hoa lá cũng bâng khuâng
                              Mặc dù bây giờ đang giữa mùa xuân
                              Mà cảnh vật như mùa đông chậm lại

                              Lòng buồn tê tái
                              Đêm xuống ngày lên
                              Cứ nhớ hoài từng hình ảnh thân quen
                              Từng mảnh vụn của tâm hồn trinh bạch
                              Tôi thương em nơi phương trời xa cách
                              Lạnh lối mòn, đơn độc bóng trăng suông

                              Ai về Sông Tương (*)
                              Cho tôi nhắn gửi
                              Người yêu nhỏ với tháng ngày mong đợi
                              Tôi sẽ về khi gió chở mùa sang
                              Tôi sẽ về với nghìn nỗi hân hoan
                              Và ở lại giữ vườn hoa hạnh phúc

                              Đêm dài thao thức
                              Chờ đợi mùa sang
                              Đêm xôn xao lóng lánh ánh trăng vàng
                              Nghe tiếng dế lẻ loi thêm quạnh quẽ
                              Mùi hương tóc thoáng qua hồn rất nhẹ
                              Rất ngọt ngào như tiếng gọi tình yêu

                              ---------------------------------------------------------
                              (*) Lấy ý từ bài hát "Ai Về Sông Thương", nhạc và lời Thông Đạt.

                              Mời bạn ghé thăm nhà:
                              http://thovanyenson.com

                              Comment

                              • thanphongkingwood
                                Bạn Vàng
                                • Jan 2012
                                • 360

                                #75
                                TRỞ VỀ
                                Yên Sơn


                                Theo tiếng gọi, tôi trở về mạn bắc
                                Gió giao mùa vi vút cánh rừng phong
                                Nghĩ tới một người tháng đợi ngày mong
                                Lòng náo nức tăng nhanh từng cây số
                                Tôi hình dung dáng thon gầy trước ngõ
                                Luống cúc vàng hoa đã ngập lối đi
                                Tôi trở về mang theo khối tình si
                                Sẽ chôn chặt bên bờ suối mộng

                                Chậm bước ra rừng phong
                                Một buổi chiều cuối Hạ
                                Vẳng nghe tiếng thì thầm của lá
                                Khi bầy chim trốn nắng vút lên cao
                                Lòng tôi đang mở hội... nôn nao
                                Khi thấy dáng em buồn bên bờ suối

                                Quay nhìn tôi trân trối
                                Giọt nước mắt lăn dài
                                Em ơi em anh đã về đây
                                Mang nỗi nhớ đặt lên bờ môi mọng
                                Em nhỏ bé trong vòng tay mở rộng
                                Nghe nhịp tim rộn rã đập liên hồi

                                Em chưa nói một lời
                                Ôm ghì tôi không thả
                                Thông vi vút thay cung đàn cuối Hạ
                                Con nắng chiều cũng đã vội quay lưng
                                Em ngước lên, vài giọt đọng rưng rưng
                                Tôi cúi xuống uống khô từng ngấn lệ

                                Hơi ấm từ thân thể
                                Giao hòa với thiên nhiên
                                Tôi và em như một cặp thần tiên
                                Nằm bên suối hát bài ca tình tự
                                Ai cũng biết bài ca tình rất cũ
                                Mà âm vang vẫn xao xuyến, ngọt ngào

                                Bầu trời muôn vì sao
                                Sóng tình như tràn vỡ
                                Tôi hỏi em mình bao nhiêu ơn nợ
                                Mà lúc nào cũng nhớ nghĩ đến nhau
                                Tình càng sâu thì chia cách càng đau
                                Và năm tháng có bao giờ đứng đợi

                                Dường như sương đang rơi
                                Nghe làn da se lạnh
                                Dịu dàng hôn lên đôi mắt hạnh
                                Áp buồng tim trên lồng ngực phập phồng
                                Em mỉm cười, nhắm mắt chờ mong
                                Miệng hoa hé, thì thầm lời ân ái

                                Bỗng quên đi hiện tại
                                Quên luôn cả tương lai
                                Em đắm chìm trong hạnh phúc cuồng quay
                                Tôi ngây ngất giữa khung sầu sắc nhớ
                                Chắc tiền kiếp đã một đời ơn nợ
                                Thì em ơi thuyền cặp bến đây rồi

                                Em xúc động, bồi hồi
                                Tim vui như mở hội
                                Bỗng nhí nhảnh cắn vai tôi rất vội
                                Khúc khích cười hất lọn tóc đầy hương
                                Dụi đầu vào lòng ngực rất dễ thương
                                Trong mê đắm nghe thời gian ngừng lại

                                Mời bạn ghé thăm nhà:
                                http://thovanyenson.com

                                Comment

                                Working...