Sợi tóc

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • thanphongkingwood
    Bạn Vàng
    • Jan 2012
    • 360

    #76
    V Ẫ N Đ Ợ I M Ù A X U Â N
    Yên Sơn


    Lời hẹn mùa xuân
    Làm sao quên được
    Bây giờ đang là mùa rét mướt
    Anh nhớ em, lời vàng đá còn đây
    Tuyết giá đầy trời, nỗi nhớ ngất ngây
    Làm mất ngủ, rất nhiều đêm chờ sáng

    Áo cơm ngao ngán
    Nghiệt ngã đời người
    Đứng trên cầu nhìn con nước đầy vơi
    Mà thương xót em sớm chiều đơn lẽ
    Cũng như em anh phương này quạnh quẽ
    Luôn nghĩ về em, thương nhớ ngập lòng

    Hết thu sang đông
    Mong mùa xuân lại
    Chờ gặp em nói những lời ân ái
    Dàn trải tấm lòng ngày tháng xa nhau
    Ta sẽ chôn vùi nỗi nhớ niềm đau
    Bên suối mộng, dưới trăng vàng bát ngát

    Bên nhau ta hát
    Khúc nhạc yêu đương
    Nằm ép ngực nhau bên suối mờ sương
    Hôn đắm đuối dưới trăng vàng lồng lộng
    Chạy nhảy tung tăng mặc đời xao động
    Mặc tháng ngày, mặc mưa nắng… phù vân

    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

    Comment

    • thanphongkingwood
      Bạn Vàng
      • Jan 2012
      • 360

      #77
      [I]
      Saigon Trong Xã Hội Chủ Nghĩa

      Yên Sơn



      Dạo đầu:
      Cộng hòa chủ nghĩa theo Tàu
      Chẳng HXấu HChút Nào Vì Ngu
      Toàn là cái hĩm thằng cu
      Cả bộ chính trị đều mù như nhau


      Tôi đi băng ngang qua đường phố cũ
      Nắng Saigon làm rát bỏng làn da
      Xe cộ chen nhau từng bước chân qua
      Vẫn phải bước đi giữa dòng xe cộ
      Nắng rực rỡ không tìm ra bóng đổ
      Chỉ khói xanh pha với bụi mịt mù

      Tôi đứng yên quan sát ở một ngả tư
      Thấy nhan nhãn nhiều điều chướng tai gai mắt
      Lòng tôi ngập những buồn thương quay quắt
      Một thuở Saigon nắng nhẹ trời cao
      Một thuở Saigon đầy vẻ thanh tao
      Cùng dạo phố không dám cầm tay biểu tỏ

      Tôi ngạc nhiên thấy ngài cảnh sát công lộ
      Công khai vòi tiền anh bạn xe ôm
      Ôi đất nước này trên dưới đều tham
      Bao gánh nặng đè lên người dân bé miệng
      Bạn tôi nói đó là chuyện thường ngày ở huyện
      Và cũng rất bình thường ở tất cả cấp cao

      Ở một quãng đường kẹt cứng, xôn xao
      Hai gã tài xế đang đánh nhau trên mặt lộ
      Xe cứ chạy, và luôn cả người đi bộ
      Cứ tỉnh bơ, việc ai nấy cứ làm
      Tôi vừa than với anh bạn xe ôm
      “Nhân bản xứ mình chắc vượt biên đâu mất”
      Vừa dứt câu nghe anh chàng cười ngất
      “Vô cảm đã nẩy mầm từ độ bảy lăm!”

      Xe dừng lại ở một ngả năm
      Thấy bên góc villa có người đứng đái
      Tôi mắc cở giùm anh chàng kỳ quái
      Xấu hổ thay cho dân Việt của mình
      Nhưng trách được nào phương tiện vệ sinh
      Tư nhân cũng hiếm huống gì công cộng
      Tiền thuế trong hầu bao quyền cao, chức trọng
      Khiến dân ta lâm trọng bệnh đái đường

      Quay đầu nhìn bốn hướng tám phương
      Đâu đâu cũng toàn đỏ xanh vàng khẩu hiệu
      Có cái hiểu, nhiều cái không thể hiểu
      Vì ngôn từ nghe lạ lẫm làm sao
      “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” ra sức giảng rao
      Nhưng “tuyên ngôn của bác” đâu còn ai tin nữa
      Bắt nhốt hết những ai chống giặc xâm lăng Tàu khựa
      Mặc cho Bắc phương chiếm biển đảo, lấn ranh
      Công an, côn đồ hò hét, đánh đập dân lành
      Chắc “độc lập”, “tự do” đã chôn theo xác bác
      “Hạnh phúc” ở đâu mà dân oan khắp nước
      Kẻ mất nhà, người mất đất trắng tay

      Saigon ơi! Tôi bỗng nhớ quắt quay
      Một thuở thanh bình trong chiến tranh tự vệ
      Saigon của tôi, Saigon hoa lệ
      Đang lọet lòe như cô gái ăn sương
      Cà phê ôm, nhà hàng Karaoke, quán nhậu
      Khắp nẻo phố phường
      Đâu đâu cũng đầy người, nghẹt khách
      Dù đời sống hàng ngày còn khó khăn, chật vật
      Thất nghiệp lan tràn phải lao động xứ xa
      Gả bán cho ngoại bang cả con gái, đàn bà
      Thành con ở, người hầu… lắm điều ô nhục

      Tôi giận, tôi buồn nhưng đành cúi mặt
      Tôi thương Saigon
      Thương quá Việt Nam!

      Cuối tháng 5, 2013
      Mời bạn ghé thăm nhà:
      http://thovanyenson.com

      Comment

      • hieunguyen11
        Super Member
        • May 2011
        • 2230

        #78
        Tặng tác giả bài thơ Sợi Tóc....

        Tương Tư Sợi Tóc

        Tay cầm sợi tóc nghẹn ngào
        Ôi người con gái hôm nào sang sông
        Buồn nhìn biển vắng mênh mông
        Nghe tim tan vỡ nghe lòng nhớ thương
        Người đi biết có vấn vương
        Để ta đứng giữa trùng dương ngậm ngùi
        Từng làn sóng vỗ dập vùi
        Làm tan giấc mộng, tàn rồi ước mơ
        Trải lòng viết một bài thơ
        Cột vào sợi tóc tặng giờ biệt ly

        HN11

        Comment

        • thanphongkingwood
          Bạn Vàng
          • Jan 2012
          • 360

          #79
          Chào anh Hiếu Nguyễn sang đây
          Bài thơ lục bát thật hay, diễm tình
          Thấy anh đứng lặng một mình
          Trùng dương bát ngát, khóc tình chia xa

          TPKW
          Mời bạn ghé thăm nhà:
          http://thovanyenson.com

          Comment

          • thanphongkingwood
            Bạn Vàng
            • Jan 2012
            • 360

            #80
            Đã Là Dĩ Vãng
            Yên Sơn

            Sáng hôm nay vị cà phê chợt đắng
            Khi tình yêu và hạnh phúc mong manh
            Những đóa hoa tươi xanh màu dĩ vãng
            Ướt đẫm thời gian những vết thương lòng

            Nghe tiếng gió hát lời ru rất lạ
            Đậu xuống mặt đường xám xịt chiều đi
            Cuối con đường tình trái tim đói lã
            Chung lối về với một gã tình si

            Có những cuộc tình lạnh nồng bất chợt
            Thực và mơ rồi cũng sẽ phôi pha
            Cùng những nụ hôn ngọt mùi son lợt
            Rồi cũng mơ hồ khi đã chia xa

            Nhắm mắt lại là nghe lời êm dịu
            Tiếng ai cười làm mê hoặc vết thuơng
            Nhắm mắt lại là nghe lời nũng nịu
            Ở một chiều bên suối mộng mờ sương

            Tối hôm qua cùng ai mừng sinh nhật
            Lệ nến nghiêng trôi xuống những vai đời
            Lời chia ly bỗng ngại ngùng biếng nhác
            Tiễn đưa người khi mưa lạnh ngừng rơi

            Mời bạn ghé thăm nhà:
            http://thovanyenson.com

            Comment

            • thanphongkingwood
              Bạn Vàng
              • Jan 2012
              • 360

              #81
              MỘNG DU GIỮA ĐỜI
              Yên Sơn

              Từ giấc mơ bàng hoàng vương vãi lại
              Chút dư âm giữa chăn gối ơ hờ
              Nghe chung quanh bỗng tĩnh lặng như tờ
              Và ngày tháng đã chín muồi nỗi nhớ

              Lại một ngày âm u trong lớp vỏ
              Câm nín hoài nhìn biển rộng trời xanh
              Ôm trái sầu nghìn giọt lệ long lanh
              Lòng se thắt lạc loài bên ghềnh đá

              Cánh chim mỏi giữa mông mênh biển cả
              Ngơ ngác nhìn vô vọng sóng trùng khơi
              Thôi hết rồi mùa xuân cũ xa xôi
              Ngày tháng mỏi với nỗi sầu tê điếng

              Sóng cứ vỗ xôn xao niềm ước nguyện
              Ta riêng ta rung động ngất ngây nhìn
              Những đổi thay kỳ diệu cứ vô tình
              Mặc ta với những nhớ nhung quay quắt

              Cánh buồm trắng mong manh trong tầm mắt
              Như bức tranh thủy mạc cuối chân trời
              Chiều ngã màu theo tiếng hát chơi vơi
              Nghe vết tích gợn lên niềm tiếc nuối

              Như mảnh sò cô đơn trong bóng tối
              Tôi ngất ngư với phiền muộn rêu xanh
              Như nhánh rong buồn trôi nổi lênh đênh
              Trong đêm tối nghe thở dài của biển

              Tôi xoay trở vụng về trong kỷ niệm
              Chỉ riêng tôi mới cảm nhận được mình
              Tôi cô đơn trong lớp vỏ yên bình
              Chờ khởi động của đại dương giông tố

              Bờ đá lặng câm mặc cho sóng vỗ
              Một bước thôi thơ ấu đã vẫy chào
              Tôi đắm chìm trong kỷ niệm đớn đau
              Buồn hiu hắt mùa xuân không trở lại

              Mời bạn ghé thăm nhà:
              http://thovanyenson.com

              Comment

              • thanphongkingwood
                Bạn Vàng
                • Jan 2012
                • 360

                #82

                THƯ BẠN TỪ TIỂU BANG XA


                Khúc 1:
                Bóng chiều và nắng vàng hoe
                Đậu trên mái tóc nhoẹt nhòe thời gian
                Nói chi tế thế an bang
                Tìm đâu ra thuở ngang tàng năm xưa
                Bây giờ buồn rớt trong mưa
                Nỗi vui bất chợt, dư thừa đắng cay

                Bạn ơi mình vẫn còn đây
                Cũng muốn hẹn có một ngày hồi hương


                Khúc 2:
                Đọc thư bạn hẹn ngày về quê Mẹ
                Nước mắt bỗng dưng từng giọt lăn dài
                Chạy soi gương rồi nghĩ tới ngày mai
                Vội cúi mặt dấu nỗi buồn man mác

                Mái tóc xanh nay điểm nhiều sương bạc
                Mắt trũng sâu với nghìn nỗi muộn phiền
                Vầng trán cao nhiều lằn nếp oan khiên
                Vai trễ xuống vì gánh đời trĩu nặng

                Có những lúc ngó sâu trong thinh lặng
                Thấy quê hương vẫy gọi từ trùng xa
                Ôi thân trai! Ôi nợ nước tình nhà!
                Sao cúi mặt loanh quanh đời cơm áo ?

                Có những lúc đắm chìm trong áo não
                Sống một đời vô dụng, kẻ tha hương
                Nửa đã qua, nửa còn lại chán chường
                Như cát bụi đang chờ ngày hóa kiếp!

                Có những lúc muốn đứng lên đi tiếp
                Nốt con đường đã bỏ dở năm nao
                Nhưng sức tàn, lực kiệt có là bao
                Bè bạn cũ mỗi người đi mỗi ngả

                Đứa ở lại, đứa vùi thây biển cả
                Đứa lỡ thời, đứa cát bụi phù du
                Bao nhiêu thằng đau vết cắt trong tù
                Bao nhiêu đứa sống cuộc đời kẻ khác

                ***

                Tao đứng lặng giữa trời chiều ngơ ngác
                Đọc thư mầy, niềm thương mến trào dâng
                Tao như chim đơn lẻ giữa từng không
                Mầy, cánh bướm lạc loài trong trời rộng

                Ngày trở lại dù không là ảo vọng
                Tao hứa với mầy sẽ đợi chờ nhau
                Quê hương mình rồi sẽ hết thương đau
                Khi giặc chết với thiên đường mù Cộng Sản
                Last edited by thanphongkingwood; 07-28-2013, 07:20 PM.
                Mời bạn ghé thăm nhà:
                http://thovanyenson.com

                Comment

                • thanphongkingwood
                  Bạn Vàng
                  • Jan 2012
                  • 360

                  #83

                  THÁNG TÁM THEO EM TRỞ LẠI TRƯỜNG


                  Tháng tám em tôi trở lại trường
                  Bên ngoài nắng hạ vẫn còn vương
                  Tóc em lộng gió, hương thoang thoảng
                  Guốc gỗ reo vui gõ mặt đường

                  Áo tím em bay trong nắng mai
                  Đùa con bướm liệng, dáng trang đài
                  Bước chân nhí nhảnh, môi tươi thắm
                  Khúc khích tiếng cười, má đỏ hây

                  Em vô tư quá, ngây thơ quá
                  Mặc bóng thời gian thảng thốt đi
                  Với em đau khổ tuồng xa lạ
                  Ngày tháng hư hao chẳng quản gì

                  Mỗi sáng nhìn em rồi đêm mơ
                  Ước gì mình vẫn tuổi ngây thơ
                  Sẽ bước theo em vui mặt lộ
                  Sẽ hát vô tư, cười ngu ngơ

                  Tháng tám theo em trở lại trường
                  Thu về len lén đẫm hơi sương
                  Trời cao, gió nhẹ, mây lơ đảng
                  Vạt nắng vàng hanh trải mặt đường

                  Tôi hát tình ca thu áo tím
                  Em cười gõ nhịp guốc vang vang
                  Đuổi theo đàn bướm đầu con giốc
                  Tôi nhởn nha đi nhặt lá vàng
                  Last edited by thanphongkingwood; 08-22-2013, 03:49 PM.
                  Mời bạn ghé thăm nhà:
                  http://thovanyenson.com

                  Comment

                  • thanphongkingwood
                    Bạn Vàng
                    • Jan 2012
                    • 360

                    #84
                    TƯỞNG NHỚ CHA


                    Thành kính dâng hương hồn Cha yêu mến

                    Con lên phi cơ bay về vùng biển
                    Bỗng nhớ thương cha nước mắt tuôn tràn
                    Tháng Tư nào khi quốc biến gia tan
                    Con bỏ xứ lái tàu bay về biển

                    Con xa mẹ lìa cha vì cuộc chiến
                    Bao nhiêu năm sương gió dạn dày
                    Ðể đau thương tràn khắp một ngày
                    Con đâu biết đó là lần vĩnh biệt

                    Con nào biết ! Cha ơi con nào biết
                    Cha soát từng giọt máu trở về tim
                    Bao nhiêu năm qua mòn mỏi trông tìm
                    Vẫn thấp thỏm “con đã đền nợ nước”

                    Cha ơi cha ! Một ngày không quên được
                    Nhận hung tin cha lìa bỏ cõi đời
                    Con chết lịm trong lòng mà lệ không rơi
                    Con muốn khóc sao bật cười hoang dại

                    Mười tám năm sau không lần trở lại
                    Nợ quê hương chưa trả nổi đến bây giờ
                    Ðất khách quê người lạc lõng bơ vơ
                    Ngày tiếp nối ngày chỉ vì cơm áo

                    Cha ơi cha! Lòng con giông bão
                    Những lời cha khuyên bện lại thành vòng
                    Quấn chặt tim con, tỳ vết trong lòng
                    Ðể nhiều lúc bặm môi rướm máu

                    “Ðất nước điêu tàn làm trai phấn đấu
                    Cố trở nên người hữu dụng cho đời
                    Ngẩng cao đầu làm trai Việt con ơi
                    Gương đảm lược của tiền nhân còn đó”

                    Cha ơi cha con vẫn hằng trăn trở
                    Sống lưu vong nuôi hy vọng quay về
                    Nhưng năm qua tháng lại ê chề
                    Tóc đã bạc mà trùng dương vạn lý

                    Cây bật gốc một phần tư thế kỷ
                    Thân cây héo khô trồng ở xứ người
                    Có quê hương mà chẳng có một nơi
                    Không có lối cho con trở về trú ẩn

                    Con lên phi cơ bay về biển
                    Về Atlanta mà ngỡ xuống Vũng Tàu
                    Con bàng hoàng nén chặt cơn đau
                    Sợ bật khóc máu sẽ trào theo lệ thảm

                    YÊN SƠN

                    IN MEMORY OF MY FATHER
                    reverently dedicated to my dear Dad's spirit

                    Whilst boarding the aircraft to fly towards the ocean
                    I suddenly pitied my father, tears flowing out of emotion.
                    When that April national calamity forced me to flee
                    I left our country piloting my plane to the sea.

                    Parted from parents because of the bloodshed,
                    So many years in high wind and heavy rain overhead
                    And finally came flooded with distress one day
                    I did not know it was the last goodbye for ever to say!

                    Oh, dear Dad, how could I know, on your part
                    You wished each drop of blood to return to your heart.
                    So many years you had desperately inquired after me
                    Anxiously fearing a "killed in action" notice to see.

                    Oh, dear Dad! I shall never forget that bad day
                    I learned the sad news that you had passed away:
                    I became numb with grief, tears unable to flow;
                    I wanted to cry but burst out laughing madly in woe.

                    For eighteen years afterwards, I have not once returned
                    And have neither fulfilled citizen obligations so yearned.
                    In this foreign land how I feel an unsuitable location:
                    Days after days only to think of means of sustentation.

                    Oh, dear Dad! an innermost storm has arisen; it boils;
                    Your precious admonition has since spinned into coils
                    To tie tightly around my heart, imprint in my mind,
                    So that times I compress my lips blood to ooze to bind.

                    "The country is in ruins! To strive to be a worthy man
                    You must try to become useful through your life's span!
                    Hold your head up, my son! to be a Viet youth, an heir
                    To our ancestors' heroic examples that are still there!"

                    Oh, dear Dad! I have always pondered on my concern
                    About living in exile while nurturing the hope of return.
                    But days have passed and months elapsed, shamefast,
                    My hair has turned grey but the ocean is still vast.

                    Like a tree for a quarter of a century uprooted already
                    Now replanted in a foreign region, how hard to steady!
                    Having a homeland but not having a space
                    For me to get back to find a sheltering place!

                    I boarded the plane to head towards the waves
                    To go to Atlanta but felt as to Vung Tau that craves...
                    I was staggered and tried to restrain my pain
                    For fear of bursting into tears mixed with bloodstain.

                    THANH-THANH
                    Last edited by thanphongkingwood; 09-09-2013, 11:27 PM.
                    Mời bạn ghé thăm nhà:
                    http://thovanyenson.com

                    Comment

                    • thanphongkingwood
                      Bạn Vàng
                      • Jan 2012
                      • 360

                      #85
                      Ngần Ngại

                      Đã yêu bé từ lần đầu gặp gỡ
                      Vẫn cầu mong chuyện duyên nợ ba sinh
                      Những chiều vàng, những nắng sớm lung linh
                      Mà ngôn ngữ ngại ngần chưa dám tỏ

                      Đã hò hẹn năm ba lần rồi đó
                      Mà tiếng yêu vẫn chưa nói nên lời
                      Hạnh phúc tình cờ rối quá nhỏ ơi
                      Hãy kiên nhẫn cho anh thêm cơ hội

                      Rồi cũng đến phút giây mong đợi
                      Hồi hộp, ngập ngừng nói tiếng yêu em
                      Trời về chiều, mây ửng hồng thêm
                      Khiến đôi má hồng tươi, em bẽn lẽn

                      Anh cũng thế, tự nhiên e thẹn
                      Em quay đi, anh thảng thốt vô vàn
                      Cuối xuân rồi, hạ cũng vừa sang
                      Chiều xuống thấp trên hàng cây gió lặng

                      Này cô nhỏ cho anh lời hò hẹn
                      Đi dạo với anh tám nẻo đường thành

                      Mời bạn ghé thăm nhà:
                      http://thovanyenson.com

                      Comment

                      • thanphongkingwood
                        Bạn Vàng
                        • Jan 2012
                        • 360

                        #86
                        CHỖ TRŨNG TRONG TÂM


                        Đầu óc bỗng dưng trống rỗng
                        Tay chân thừa thải đong đưa
                        Ngủ dậy muộn, loanh quanh một lúc đã trưa
                        Ngồi vào máy, đọc phớt năm điều ba chuyện
                        Ngã ra ghế, phó mặc tâm tình xao xuyến
                        Đầu óc bâng khuâng, không biết nghĩ điều gì

                        Ngồi dậy vừa tính bước đi
                        Điện thoại cầm tay inh ỏi
                        Lòng chợt vui ngỡ “người nhớ người” đang gọi
                        Bực mình ơi “lại quảng cáo rẻ tiền”

                        Đôi chân buồn thong thả bước ra hiên
                        Nhìn hoa cỏ đang rạp mình dưới nắng
                        Gió đi mất nên hàng cây đứng lặng
                        Chỉ tiếng ve sầu hòa điệu râm ran

                        Ve sầu chi mà vang tiếng oán than
                        Còn ta câm nín với nỗi hờn vong quốc
                        Người ta bảo thời gian là liều thuốc
                        Sẽ làm phai mờ nghiệt ngã đa đoan
                        Nhưng nỗi buồn nước mất nhà tan
                        Ba mươi tám năm qua chưa hề phai nhạt

                        Chim lạc bầy chim bay ngơ ngác
                        Ta sẩy đàn xa xót niềm riêng
                        Vẩn vơ buồn khi nắng chiều nghiêng
                        Lòng đau đáu thương quê, nhớ nước

                        Trở về quê xưa vẫn chỉ là mơ ước
                        Vì thiên đường mù có lắm nỗi trái ngang
                        Nhưng làm sao níu lại được thời gian
                        Để chờ đợi, để hoài mong
                        Một ngày Việt Nam tươi sáng


                        Đầu tháng 08.2013
                        Mời bạn ghé thăm nhà:
                        http://thovanyenson.com

                        Comment

                        • thanphongkingwood
                          Bạn Vàng
                          • Jan 2012
                          • 360

                          #87
                          Chia Tay Chiều Cuối Hạ



                          Đất trời bỗng buồn
                          Mềm lòng con nắng hạ
                          Nao nao tấc dạ
                          Cố lọc lựa ngôn từ để nói tiếng chia ly
                          Đã đến lúc em phải ra đi
                          Cầm tay nhau trùng trình không muốn thả
                          Chặt vòng ôm sao nghe lòng lạnh giá
                          Biết đến khi nào mình lại gặp nhau

                          Em quay mặt bước mau
                          Như cố tránh giọt sương lam rụng trên lối nhỏ
                          Tôi bơ vơ trong nắng chiều ngồi đó
                          Dõi mắt nhìn bàn tay vẫy bâng khuâng
                          Mây về ngang che giọt nắng rưng rưng
                          Đưa tay ướm một chỗ ngồi đã lạnh
                          Người có vô tình
                          Sông chia trăm nhánh
                          Nhánh của tôi cạn kiệt một phương chờ

                          Nhớ về em
                          Tôi cố dệt một bài thơ
                          Sao âm vọng cứ như bóng chiều hiu hắt
                          Biết là đã bước qua thời xuân sắc
                          Nhưng con tim vẫn gõ nhịp luân hoàn
                          Em đi rồi cho nỗi nhớ râm ran
                          Cùng tiếng ve buồn trỗi lên hòa nhịp

                          Em đi rồi bóng chiều cũng khép
                          Tôi mơ hồ nghe từng bước chân xa

                          Cuối Hạ 2013

                          Mời bạn ghé thăm nhà:
                          http://thovanyenson.com

                          Comment

                          • thanphongkingwood
                            Bạn Vàng
                            • Jan 2012
                            • 360

                            #88
                            Chỉ Là Ảo Vọng


                            Đạp xe đạp đi vào vùng dĩ vãng
                            Thấy dáng em huyền hoặc đông phương
                            Đôi môi xinh mời gọi dễ thương
                            Đôi mắt ướt một trời thơ diễm ảo
                            Ta muốn vượt qua những thói lề khuôn sáo
                            Để yêu em, để đáp tạ tình người

                            Đạp xe đạp trở về vùng ký ức
                            Những con đường xanh mướt lá me non
                            Đời sinh viên ngà ngọc thưở Saigòn
                            Ta viết thư tình kẹp trong sách mượn
                            Thương nhớ quá những chiều thu muộn
                            Mình đi bên nhau không nói một lời

                            Đạp xe đạp vào giấc mơ trầm lắng
                            Đèo em trên xe đi dạo vườn xuân
                            Bên bụi hoa đôi mắt hạnh long lanh
                            Nhìn đắm đuối đôi bướm vàng liền cánh
                            Anh cố tìm đôi môi em lẫn tránh
                            Hương hoa trinh nguyên huyền dịu ngất ngây

                            Đạp xe đạp cùng em quay trở lại
                            Buổi chiều trên đồi trông trốc cuốn chân mây
                            Anh ôm chặt em trốn ở gốc cây
                            Và cầu nguyện cho gió đừng đi mất
                            Con gió quái ác thế mà đi thật
                            Anh tiếc ngẩn ngơ tím cả buổi chiều

                            Đạp xe đạp cùng em về thăm mẹ
                            Hàng dừa xanh in bóng mát sân nhà
                            Mẹ em bên hè cắt tỉa mấy chậu hoa
                            Buông chiếc kéo mừng con về bất chợt
                            Anh đứng nhìn em nắng chiều thưa thớt
                            Để nghe niềm hạnh phúc nhẹ nhàng dâng

                            Anh muốn đạp xe về vùng xưa cũ
                            Không muốn quay nhìn ước vọng sau lưng
                            Em có còn ở đó bâng khuâng
                            Thôi trút bỏ đi cùng anh làm lại
                            Anh sẽ cùng em sớm chiều hai đứa
                            Trồng hoa yêu thương trước ngõ sau vườn
                            Mời bạn ghé thăm nhà:
                            http://thovanyenson.com

                            Comment

                            • thanphongkingwood
                              Bạn Vàng
                              • Jan 2012
                              • 360

                              #89
                              Chỉ Là Nhánh Phù Vân


                              Biết rằng không thể tròn vuông
                              Chia tay
                              Chắc sẽ rất buồn
                              Rất đau
                              Năm canh tim thở mạch sầu
                              Ngày dài sáu khắc héo nhàu
                              Trái ngang
                              Sương rớt muộn
                              Gió mơn man
                              Câu ca lỗi nhịp
                              Cung đàn phím lơi

                              Biết rằng tình sẽ mù khơi
                              Che trăng tàn khuyết
                              Lạnh lời nhớ thương
                              Sao câu hẹn ước lửa hương
                              Vẫn luôn vang vọng
                              Vẫn vương vấn sầu
                              Loanh quanh
                              Chẳng biết về đâu
                              Ngập ngừng tay vẫy chuyến tàu hoàng hôn

                              Trăm lần dại
                              Mấy lần khôn
                              Quay lưng
                              Cúi mặt
                              Nghe hồn rưng rưng
                              Biết tình là nhánh phù vân
                              Dã tràng một kiếp hóa thân
                              Ngậm ngùi
                              Trăm lần khổ
                              Mấy lần vui
                              Mà sao cứ mãi một đời bon chen

                              Mai về suối tóc hương sen
                              Ủ xuân thì
                              Mỗi chiều lên
                              Đêm dài
                              Khánh ngân rời rạc hiên ngoài
                              Niềm riêng canh cánh
                              U hoài
                              Nhớ
                              Quên

                              Vô thường một đoá lênh đênh
                              Dẫu cho cuối thác đầu ghềnh
                              Cũng cam

                              Mời quý ACE thưởng thức giọng ngâm Bảo Cường


                              Last edited by thanphongkingwood; 10-21-2013, 06:20 AM.
                              Mời bạn ghé thăm nhà:
                              http://thovanyenson.com

                              Comment

                              • thanphongkingwood
                                Bạn Vàng
                                • Jan 2012
                                • 360

                                #90
                                THƯ GỬI NGƯỜI PHƯƠNG XA


                                Thu đã về rồi em đừng buồn nữa
                                Chuyện hợp tan hồ dễ trong tầm tay
                                Lá lìa cành gió chắp cánh vờn bay
                                Khi rụng xuống biết đâu là bờ bến

                                Đêm nay tối trời khêu thêm ngọn nến
                                Ngồi ở thư phòng viết gửi về em
                                Càng về khuya nỗi nhớ càng đầy thêm
                                Nghe tiếng gió vi vu ngoài song cửa

                                Đôi ta ở mỗi phương trời một đứa
                                Đếm thời gian theo hò hẹn không thành
                                Cùng những lo buồn ước hẹn ngày xanh
                                Vàng như lá, rơi theo mùa ly biệt

                                Em vẫn biết nỗi nhớ thương tha thiết
                                Chỉ riêng em và chỉ có mình em
                                Chuyện qua rồi nhắc chi nữa, buồn thêm
                                Cho tỳ vết, cho đau lòng yêu dấu

                                Lòng đoài đoạn nỗi nhớ thương nung nấu
                                Biết bao giờ mình cùng ngắm trăng soi
                                Biết bao giờ mình cùng bước chung đôi
                                Cho hơi thở quyện vào nhau say đắm

                                Cho lồng ngực ướp buồng tim đằm thắm
                                Rộn rã reo vui như sóng vỗ bờ
                                Cho khúc nhạc tình cùng những vần thơ
                                Tiết tấu, thanh âm nhịp nhàng giai điệu

                                Chợt tỉnh cơn mơ lạnh lùng chăn chiếu
                                Nghe gió thu vi vút ở ngoài song
                                Anh với anh cùng nghìn nỗi hoài mong
                                Phương trời đó em ơi em có biết ?
                                Mời bạn ghé thăm nhà:
                                http://thovanyenson.com

                                Comment

                                Working...