Sợi tóc

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • thanphongkingwood
    Bạn Vàng
    • Jan 2012
    • 360

    #106
    Nguyên văn bởi thanhcanh View Post
    Người Dưng
    Có bao giờ anh làm thơ cho em...
    Đôi mắt dõi tìm gì trong vô vọng ?
    Ít nhất một lần em để mình mơ mộng...
    Mộng mơ tàn, ta vẫn mãi" người dưng ".
    ( Mến tặng Ông Cai, Chủ nhân Sợi Tóc)
    Thanh Cảnh
    Cám ơn TC đã gửi tặng bài thơ dễ thương.

    Anh cũng muốn làm thơ tặng cho em
    Ngặt vì mắt mũi đã kèm nhèm
    Trí mờ, tay mỏi, quên rồi nhớ
    Chắc phải cần xin uống thuốc thêm


    Thơ vui…
    Sự tương quan giữa người và trời

    Ngồi buồn thắc mắc hỏi chơi
    Rằng con người có giống trời hay chăng
    Người có mặt mũi tay chân
    Còn trời chỉ một khoảng không to đùng?
    - Rằng trời giống người vô cùng
    - Cũng có chân, mặt, cũng lưng… là gì (*)
    Hỏi trời đực cái giống chi?
    - Chắc giống cái vì hay kêu là bầu!

    (*) Chân trời, mặt trời, lưng trời, bầu trời
    Last edited by thanphongkingwood; 03-15-2014, 02:30 PM.
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

    Comment

    • thanphongkingwood
      Bạn Vàng
      • Jan 2012
      • 360

      #107


      Gọi Nhớ Một Lần Đau




      Em Miền Tây trốn chạy
      Tôi Saigon bay xa
      Tôi tìm tôi kiếm người ta
      Tương tư tôi hát bài ca dao buồn

      Tháng ngày qua nhanh quá
      Trăng đầy rồi lại vơi
      Kể từ đôi đứa đôi nơi
      Nửa em dâu bể, nửa tôi thăng trầm

      Chưa được vui sum họp
      Đã nghe em lấy chồng
      Tim đau muối xát trong lòng
      Dã tràng se cát! Hoài công đợi chờ

      Em quay đò bỏ bến
      Đi, về một mình tôi
      Tim đau gõ nhịp bồi hồi
      Nghìn bông tuyết vô tình rơi ngập hồn

      Trăng Thượng Nguyên gai lạnh
      Thu mình trên tầng cao
      Nhìn trăng lòng cũng nao nao
      Nghe thương nhớ gọi dạt dào niềm đau

      Tiếng côn trùng rả rích
      Đêm thẳm sâu vô cùng
      Từ em ly biệt ngàn trùng
      Bóng đêm cùng với tôi chung một niềm

      Trăng tàn bên ngõ vắng
      Gọi nhớ một lần đau
      Đêm vơi lòng quạnh vắng sầu
      Ngàn thông im tiếng bạc đầu sương lam

      Tháng 3/2014
      Mời bạn ghé thăm nhà:
      http://thovanyenson.com

      Comment

      • thanphongkingwood
        Bạn Vàng
        • Jan 2012
        • 360

        #108


        Mầy Ở Đâu, Làm Gì, Và Bóng Xế




        Chợt gặp bạn
        Hỏi lâu không gặp mặt
        Ở đâu rồi
        Tưởng đã chết biệt tăm
        Bảo rằng cũng đã mười năm
        Tao đang ở vùng Houston, West Lake
        Đường Núi Vọng (Echo Mountain Street)
        Bên cạnh làng Sand Creek, Rừng Vua
        Cám cảnh đời được-mất-hơn-thua
        Nên đưa vợ con tìm nơi quy ẩn
        Mười năm qua như mây bay gió thoảng
        Nhìn lại mình tao bỗng thấy buồn tênh
        Ngó về phương xa
        Ôi thăm thẳm trùng dương
        Nghe đau nhói tấm lòng thương Tổ quốc
        Nhớ bạn bè xưa
        Nay kẻ còn người mất
        Kẻ chân trời
        Người góc bể
        Lưu lạc tha phương
        Cũng một thời cùng gìn giữ quê hương
        Cùng vượt thoát lúc sẩy đàn tan nghé
        Hăm sáu năm dư
        Thăng trầm dâu bể
        Chưa trả hết được nợ áo cơm
        Bóng xế phủ xuống đời
        Nhớ thuở xưa
        “Ai mài kiếm bên trời dưới vầng trăng lạnh” (*)
        Kiếp người phù vân
        Mời bạn ghé thăm nhà:
        http://thovanyenson.com

        Comment

        • thanphongkingwood
          Bạn Vàng
          • Jan 2012
          • 360

          #109


          Viết Cho Ngày Tái Sinh

          (29 tháng 4, năm 1975)




          Có người hỏi tôi trên Face Book
          Sao thấy đề sinh năm 1975
          “Biết không phải cố tình chơi khăm
          Nhưng ngày 29 tháng 4... trẻ quá!?”
          Không biết nói sao, chỉ cúi đầu vâng dạ
          Đó là ngày tôi được tái sinh
          Đã qua ba chìm và cả bảy cái lênh đênh
          Dẫu muốn trẻ bao nhiêu
          Cũng sẽ theo chiến hữu năm xưa lần lượt về với đất

          Đã hỏi thì tôi thử xin nói thật
          Tôi vốn là chú cá cố vượt vũ môn
          Sau bao quyết tâm rốt cuộc chỉ còn lại phần hồn
          Thôi thì cố lội cho trọn tình sông biển
          Thời dĩ vãng cũng dự phần chinh chiến
          Một thuở ngang trời lối gió đường mây
          Cũng có huy hoàng
          Cũng lắm chua cay
          Nhưng khi đối mặt với thảm cảnh nước mất nhà tan
          Lại bị bạn Mỹ lừa trói tay
          Đành tìm đường thoát thân, lánh nạn
          Vì kinh nghiệm cha ông về chủ thuyết vô thần Cộng sản
          “tàn độc, dối lừa, xảo trá, gian manh”

          39 tuổi nhưng tóc chẳng còn xanh
          Trí đã mỏi
          Lực đã tàn
          Chỉ có uất hận thấu trời
          Khi nhìn nước non bị giặc bắc phương dần dần xâm lấn
          Trong khi lũ Thái Thú An Nam mặc nhiên, ươn hèn, lương tâm tán tận
          Bán nước cầu vinh
          Rước giặc vào nhà
          Tiếc máu xương của Tiên Tổ Ông Cha
          Đã bao lần liệt oanh đập tan mộng xâm lăng
          Của rợ hung nô: Nguyên, Mông, Thanh, Hán
          Nòi giống hùng anh chỉ là ánh dương soi trong dĩ vãng
          Còn 90 triệu người hôm nay đang lần bước, cúi đầu tìm kiếm tương lai
          Chưa có cách nào để cùng sát cánh chung vai
          Trước họa xâm lăng
          Và trước lũ cường quyền lòng tham vô tận

          Càng nói, càng suy tư, càng thêm uất hận
          Hổ thẹn trong lòng
          Khi gần đến ngày sinh nhật 39 năm đau!
          Tôi cũng đang lần bước, cúi đầu nghĩ tới mai sau
          “Khi đất nước thân yêu không còn bóng dáng lũ cường quyền
          Không còn thiên đường mù Cộng sản”

          Tôi nghe tôi thở dài lòng đầy ngao ngán
          Dân Việt ở hải ngoại bao nhiêu năm qua
          Vẫn tranh đấu đấu tranh
          Nhưng không khác như một giỏ cua
          Đoàn kia, Hội nọ ra sức tranh giành
          Để đến nỗi lòng người chia phân, niềm tin cạn kiệt
          Ôi trái đắng rụng che thời oanh liệt
          Đất nước mình, dân tộc mình rồi sẽ về đâu!?

          29/4/2014
          Last edited by thanphongkingwood; 03-12-2015, 02:50 PM.
          Mời bạn ghé thăm nhà:
          http://thovanyenson.com

          Comment

          • thanphongkingwood
            Bạn Vàng
            • Jan 2012
            • 360

            #110

            Dậy Mà Đi Hỡi Đồng Bào Ơi! (*)




            “Ta muốn đạp con sóng dữ
            Cưỡi cá kình ngư”*
            Ra Biển Đông để một mất một còn với quân xâm lược
            Tổ Tiên ta xưa kia đã năm lần bảy lượt
            Đập tan mộng xâm lăng của rợ Hán, rợ Mông
            Bởi lòng dân ở Hội Nghị Diên Hồng
            Nam nữ, trẻ già đều một lòng quyết chiến

            Nay giặc Bắc phương lại ghe phen
            Ngang ngược, hung tàn chiếm dần đảo biển
            Đặt giàn khoan trong thềm lục địa nước nhà
            Lộ dã tâm gây chuyện can qua
            Ỷ thế mạnh
            Coi trời bằng vung
            Ngang nhiên cưỡng cướp.
            Thế mà lũ tham quan cầm đầu đất nước
            Gục mặt làm ngơ hết sức đốn hèn

            Toàn dân ơi hãy mạnh dạn đứng lên
            Nếu không thể quật cường như Ngô Quyền, Lê Lợi
            Thanh niên ơi người người mong đợi
            Dẫu không liệt oanh như Hưng Đạo, Quang Trung
            Ít ra cũng phải được một phần như Bà Triệu, Bà Trưng
            Đừng vô cảm, thờ ơ
            Rồi dân tộc không bao lâu sẽ rơi vào vòng nô lệ

            Hỡi các bạn trẻ,
            Các bạn là thanh niên thế hệ
            Đứng vùng lên
            Đáp lời sông núi
            Nhanh lên
            Lũ già chúng tôi thề sát cánh với các chị các anh
            Từ hải ngoại sôi sục hờn căm nhìn giặc Tàu xâm lăng Tổ Quốc
            Giặc Bắc Phương gây tai trời ách nước
            Thề một lòng quyết bảo vệ giang sơn
            Dậy mà đi chí cả không sờn
            Sấn bước tới, đập tan xích xiềng của bạo quyền, Thái Thú
            Đòi lại Tự Do, Nhân Quyền, Dân Chủ
            Cho Việt Nam Độc Lập, Tự Cường

            11 tháng 5, 2014
            ——————————————————
            (*) Tựa một Bài Ca Đấu Tranh
            (*) Câu nói lịch sử của Bà Triệu Thị Trinh (ở tiền bán Thế Kỷ thứ I) khi đứng lên chống giặc Tàu đô hộ.

            29/4/2014
            Last edited by thanphongkingwood; 06-20-2014, 01:51 PM.
            Mời bạn ghé thăm nhà:
            http://thovanyenson.com

            Comment

            • thanphongkingwood
              Bạn Vàng
              • Jan 2012
              • 360

              #111



              Em Ơi! Đừng Bao Giờ Nói chuyện Chia Ly


              Nếu một ngày em phải ra đi
              Chắc ngõ trúc sẽ buồn hiu buồn hắt
              Rừng thông lặng câm dưới sương mù giăng mắc
              Và gió sẽ ngừng để dõi bước chân em
              Có lẽ tôi sẽ thức trắng đêm
              Để mặc niệm những gì em để lại

              Nếu có một ngày em ra đi không ái ngại
              Để tình tôi hụt hẫng một phương buồn
              Bỏ lại sau lưng nỗi nhớ niềm thương
              Cùng một mối tình nồng nàn tha thiết
              Không quay nhìn làm sao em biết
              Giàn hoa tương tư nở rộ buổi thu về

              Hoặc có một ngày lạnh tái lạnh tê
              Khi tôi nhóm lửa em lại nói lời từ biệt
              Có lẽ tôi sẽ tung hê mà không hối tiếc
              Vì cái lạnh ngoài da đâu bằng băng tuyết ở trong lòng
              Nếu có thốt nên lời
              Tôi sẽ ân cần hát bài lắng đục khơi trong
              Để em biết chung quanh tôi chỉ toàn là bóng tối

              Mới nghĩ đến thôi mà nhịp tim loạn rối
              Đập xôn xao như gió lộng đêm tàn
              Em xa tôi, mùa xuân sẽ thôi sang
              Chú bướm lạc loài sẽ âm thầm dẫy chết
              Em ơi! Tôi yêu em hơn bao giờ hết
              Đừng có khi nào nói đến chuyện lìa xa

              Kingwood đêm cuối tháng 8/2014

              Last edited by thanphongkingwood; 09-06-2014, 03:54 PM.
              Mời bạn ghé thăm nhà:
              http://thovanyenson.com

              Comment

              • thanphongkingwood
                Bạn Vàng
                • Jan 2012
                • 360

                #112
                TrườngCa 40 Năm
                (bài viết dựa vào một số tài liệu phổ biến trên net)




                40 Năm!
                Nước mất, nhà tan, làm thân viễn xứ
                bạn bè đứa mất, đứa còn
                tản lạc muôn phương
                có bao nhiêu người muốn xa lánh quê hương?
                và bao nhiêu người khác muốn vùi thây nơi đất khách?
                40 năm đã cạn lời than trách
                đã mệt nhoài với ước vọng tương lai
                hơn nửa đời người còn được mấy ai
                còn đủ sức mưu tìm con đường cứu nước

                40 năm rồi nhưng không thể nào quên được
                cuối tháng tư năm một-chín-bảy-lăm
                ngày mà đất-trời-người hết thảy hờn căm
                dân nam Việt chịu trăm điều thử thách
                30/4/75 - ngày ma hờn quỷ trách
                khi xe tăng bắc quân nghiến nát đường phố thành đô
                ủi sập cổng Dinh Độc Lập trước những tiếng tung hô
                của giới trí thức nửa vời
                được phụ họa bởi lũ trở cờ
                bởi phường cơ hội
                40 năm chúng vui cuồng sống vội
                “vào vơ vét về “ (1) cả sợi chỉ cây kim
                hết chiến tranh rồi cả nước lạc hậu, đói khổ triền miên
                trong hạnh phúc của thiên đường xã hội chủ nghĩa
                ôi tự do khi đi cầu, đi ỉa
                cũng phải xin giấy, xin tờ của thủ trưởng, bí thư
                đỉnh cao trí tuệ ư
                chỉ rao giảng những giáo điều tà mỵ
                Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sang Cu Ba để “chia phiên thức ngủ
                đặng “canh giữ hòa bình cho thế giới… Cộng nô”
                Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng mặt lớn tai to:
                quốc hội là dân, dân quyết sai thì dân ráng chịu
                chứ biết ai mà níu
                kỷ luật ai bây giờ

                Phó thủ tướng Nguyễn Đức Đam nói như một gã khờ:
                nếu không giáo dục cháu con rưng rưng khi hát quốc ca
                thì đất nước sẽ không thể nào giàu mạnh

                Trưởng phòng giáo dục Trần Hữu Vĩnh là một tên vô hạnh:
                việc bỏ thuốc ngủ cho học trò mần non bớt quậy phá
                xảy ra rất thường, đâu là vấn đề lớn lao mà làm lớn chuyện

                Chủ tịch Trương Tấn Sang hành sử như phường vô sĩ diện:
                vấn đề chủ quyền… năm nay không xong thì chờ sang năm tới;
                mười năm này không được thì chờ đến mười năm, hai chục năm sau

                trong khi giặc Bắc phương luôn là một nỗi đau
                Bộ trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh lại bố láo:
                quan hệ Việt Trung vẫn muôn đời tốt đẹp
                hãy lắng nghe Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng bảo vệ thực vật:
                khoai tây nhiễm độc của Trung Quốc vẫn an toàn
                Và bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến nói ngon
                Chúng tôi mà có con cháu mắc sởi,
                không bao giờ dại cho vào bệnh viện trung ương điều trị

                Quốc Sư, Triết gia Cách mạng Vũ Khiêu quả là phường vô liêm sỉ
                99 tuổi đầu còn khoái ôm hôn người đẹp Kỳ Duyên
                lại viết tặng câu đối rẻ tiền (2)
                bị báo chí mang lên bàn cưa mổ
                vì bác đảng xem ông ta là biểu tượng văn hóa của chế độ
                (ôi chế độ của lũ nửa ngợm, nửa người, nửa khỉ, nửa đười ươi)
                đọc lời khen của quốc sư mới thật buồn cười
                trong “nổ lực sửa Truyện Kiều” của ngài kỹ sư Minh Xuân họ Đỗ (3)

                Ôi đất nước, dân tộc của tôi qua 40 năm cơ khổ
                dưới sự dắt dìu của đám quan quyền tiêu biểu nêu trên.
                tôi bỗng bật cười như một gã điên
                khi nhớ lại câu viết của bà nhà văn Dương Thu Hương dạo nọ:
                một chế độ văn minh đã thua cho một chế độ man rợ
                (bà đã ngồi khóc ở vỉa hè Saigon khi tiến chiếm thủ đô.)
                tôi cũng muốn khóc thật to
                vì biết mình bất lực trên đường chiều nhạt nắng
                chân đã mỏi
                miệng toàn mật đắng
                nhớ lại một thời lối gió đường mây

                mùa tháng tư 2015


                Chú thích:
                (1) Trích “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức: “Những gì được đưa ra từ những chiếc xe đò Phi Long thoạt đầu thật giản đơn: mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe, cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra, con búp bê nhựa biết nhắm mắt khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe buộc trên ba lô của một anh bộ đội phục viên may mắn.

                Những cuốn sách của Mai Thảo, Duyên Anh được các anh bộ đội giấu dưới đáy ba lô đã giúp bọn trẻ chúng tôi biết một thế giời văn chương gần gũi hơn Rừng Thẳm Tuyết Dầy, Thép Đã Tôi Thế Đấy. Những chiếc máy Akai, radio cassette, được những người hàng xóm tập kết mang ra, giúp chúng tôi biết những người lính xa nhà, đêm tiền đồn còn nhớ mẹ, nhớ em, chứ không chỉ có “đêm Trường Sơn nhớ Bác”. Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi
                .”

                (2) Câu đối của nhà Triết học Việt cộng: “Trí như bạch tuyết tâm như ngọc; Vân tưởng y thường hoa tưởng dung.” Đã chôm nguyên câu thơ của Lý Bạch, trong bài thơ “Thanh Bình điệu”: “Vân tưởng y thường hoa tưởng dung

                (3) Trích bài viết trên Internet “Chữa” truyện Kiều
                Năm 2012 Nhà xuất bản Văn hoá - Thông tin phát hành “Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng”, do Kỹ sư Đỗ Minh Xuân... khảo dịch.
                “Khảo dịch” ở đây tức là tức dịch từ tiếng Việt hay Hán-Việt của Nguyễn Du sang... tiếng Việt của Đỗ Minh Xuân.
                Thực chất của việc “khảo dịch” này chính là “tra khảo” khi anh ta bôi sửa trên 1,000 từ ngữ của truyện Kiều. Đây là thơ nên sửa một từ sẽ làm què cả câu thơ, tức làm què đến 1/3 truyện Kiều.
                Trang nào của Truyện Kiều, cũng bị ông kỹ sư này tra khải để “dịch sang tiếng Việt phổ thông” viện cớ “vì ngày nay người đọc Truyện Kiều không còn thịnh như trước đây do rào cản về điển tích, từ Hán, từ cổ, từ địa phương:”, vì “chữ nghĩa của Truyện Kiều rườm rà, trùng lặp, không hay, thiếu logic, trái văn cảnh” do đó phải sửa lại cho hợp!

                Công trình “sửa lại cho hợp” của Đỗ Minh Xuân, Vũ Khiêu viết lời tựa rất trang trọng, trong có đoạn: “Với một tinh thần khoa học rất nghiêm túc, ông tìm lại hầu hết các bản Truyện Kiều từ trước đến nay, so sánh các dị bản, tìm đọc hầu hết các bài đã bình luận, phân tích tác phẩm và tác giả Truyện Kiều. Từ đó, ông đã có ý tưởng lớn là làm thế nào để phổ cập hoá Truyện Kiều cho quảng đại công chúng, ông gạt bỏ những câu chữ khó hiểu từ tiếng Hán để thay bằng ngôn ngữ thuần Việt trong Truyện Kiều… Tôi hoan nghênh công phu nghiên cứu của ông Đỗ Minh Xuân và tin rằng cuốn sách này của ông là một đóng góp đáng kể vào việc nghiên cứu Truyện Kiều…”.
                Nhưng cụ thể thì viên kỹ sư này đã “khảo dịch” như thế nào mà Vũ Khiêu tán tụng đến thế? Xin trích ngay mấy câu đầu:
                “Trăm năm trong cõi người ta
                Chữ Tài, chữ Mệnh khéo là ghét nhau
                Trải qua mỗi cuộc bể dâu
                Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
                Mỗi người thứ có thứ không
                Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen…”
                Nguyên thủy, cái câu bị ông khảo dịch thành “Mỗi người thứ có thứ không” là “Lạ gì bỉ sắc tư phong”, ngụ ý không ai hơn ai, cái kia kém thì cái này hơn”.
                Có rất nhiều thí dụ như vậy, xin nêu ra vài câu:
                Câu “Xăm xăm đè nẻo Lam kiều lần sang” thì được “khảo dịch” thành“Đánh liều đè nẻo Lam kiều lần sang”.
                “Thời trân thức thức sẵn bày” = “Quả ngon thức thức xách tay”.
                “Một nền Đồng Tước khoá xuân hai Kiều” = “Buồng đào nơi tạm khoá Xuân hai Kiều"
                “Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay / Lứa đôi ai dễ đẹp tày Thôi – Trương”= “Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay / Lứa đôi từng thấy những ngày trái ngang”!
                “Chưa xong điều nghĩ đã dào mạch Tương’ = “Chưa xong điều nghĩ đã chào vừng dương”!

                Đứng ra bảo chứng cho một kẻ ngô nghê, ngớ ngẩn như tác giả, Vũ Khiêu cũng là một kẻ ngô nghê hết chỗ nói!
                Last edited by thanphongkingwood; 04-09-2015, 07:50 PM.
                Mời bạn ghé thăm nhà:
                http://thovanyenson.com

                Comment

                • thanphongkingwood
                  Bạn Vàng
                  • Jan 2012
                  • 360

                  #113
                  Nhắn người về thăm quê hương tháng tư




                  Tháng tư này bạn có về thăm quê nhà
                  Cho tôi gửi theo một bình nước mắt
                  Tưới lên trên mấy mộ phần hiu hắt
                  Của bạn bè gục ngã ngày cuối tháng tư

                  40 năm tôi đã khóc thừa dư
                  Ở mỗi độ tháng tư về đây đó
                  Khóc cho người ở lại sống cuộc đời khốn khó
                  Khóc cho thân tôi lưu lạc phương trời

                  Khi bạn về nếu có dịp rong chơi
                  Xin bạn ghé thăm nghĩa trang An Khánh (*)
                  Nơi an nghỉ của mấy ông thần Tinh Long (**) ngang ngạnh
                  (Người ta chuẩn bị đầu hàng còn cố bảo vệ Thành Đô)

                  Tôi cứ tưởng nước mắt đã cạn khô
                  Nhưng lại chảy khi đụng tới chỗ đau âm ỷ
                  Tôi, thằng lính ngang trời không hề ủy mị
                  Nhưng vết thương lòng còn tươm máu không thôi

                  Nếu có ghé qua xin bạn đốt giùm tôi
                  Chín nén nhang cho chín người chung một mộ
                  Nán một chút nhổ giùm cho sạch cỏ
                  Để họ nhìn thấy bầu trời vẫn vằng vặc trăng sao

                  Ơi những oan hồn Tinh Long
                  Đừng buồn lòng vì tao vẫn “mầy tao”
                  Như một thuở mình cùng đi mây về gió
                  Như một thuở trong nhọc nhằn khốn khó
                  Chia với nhau những tân khổ giữa lưng trời

                  Mỗi độ tháng tư lòng tưởng tiếc, bồi hồi
                  Khi bóng xế sắp tàn bên ngõ vắng
                  Còn bao nhiêu nữa những ngày mưa, tháng nắng
                  Để mình lại hợp đoàn
                  Hát vang thiên đường
                  Bản hành khúc Không Quân


                  Mùa tháng 4/2015

                  Ghi chú:

                  (*) Nghĩa trang An Khánh ở Thủ Thiêm là nơi có ngôi mộ tập thể của Phi Hành Đoàn Tinh Long 07, là phi hành đoàn bị bắn hạ trong vòng đai phi trường Tân Sơn Nhất, khoảng 7g sáng, ngày 29/4/1975, sau khi quần thảo với bắc quân hơn 1 tiếng đồng hồ.

                  (**) PHD Tinh Long 07 gồm Trang Văn Thành (Pilot), Tào Thuận (Co-pilot), Phạm Tấn Đức (NAV), Trương Ngọc Anh (NOS), Phan Quốc Tuấn (FE), Nguyễn Thái Bình (G1), Nguyễn Văn Bền (G2), Bùi Minh Tân (IO), Nguyễn Tiến Cường (LM), Nguyễn Văn Chín (Gunner Lead - người duy nhất nhảy dù được, hiện còn sống ở Saigon)
                  Last edited by thanphongkingwood; 04-06-2015, 08:58 PM.
                  Mời bạn ghé thăm nhà:
                  http://thovanyenson.com

                  Comment

                  • thanphongkingwood
                    Bạn Vàng
                    • Jan 2012
                    • 360

                    #114
                    Nỗi đau âm ỷ



                    Nửa đêm ngồi bật dậy
                    Mưa nặng hạt ngoài song
                    Mới trải qua ác mộng
                    Còn áo não, ê chề:
                    “Từ trận chiến tôi về
                    Áo bay còn ướt sũng
                    Trong lòng đầy nao núng
                    Một trời đạn pháo như mưa!”

                    40 năm…
                    Tôi nhớ về trận đánh năm xưa
                    Mà vẫn thấy đau, thấy hận
                    Đau vì khi quyết tâm xung trận
                    Muốn một mất một còn với lũ giặc tàn hung
                    Nhưng đạn thù ngập kín không trung
                    Nếu liều lĩnh chỉ có một phần trăm sống sót
                    Không phải chỉ là mạng của hai pilot
                    Mà cả chục con người có cha mẹ vợ con
                    Hận vì không thể bảo vệ Saigon
                    Trong trận đánh với quá nhiều thua thiệt
                    Trong trận đánh mà lũ tép riêu chúng tôi không hề biết
                    Thẩm quyền của mình đã bỏ cuộc chào thua

                    40 năm ròng rã trôi qua
                    Như con nước dưới chân cầu xuôi về biển
                    Nhưng mỗi khi nghĩ lại vẫn thấy còn đau điếng
                    Một quân đội oai hùng bị bức tử giữa trùng vây
                    40 năm nỗi uất hận vẫn còn đầy
                    Biết rồi cũng ôm theo với bóng chiều sắp khuất
                    Nghĩ tới bạn bè chết oan trong giờ thứ 25
                    Nghe nhói đau trong lồng ngực
                    Nghĩ tới quê hương xa xăm bị xâm lấn bởi giặc Tàu
                    Cầu mong con cháu Lạc Hồng ở bốn biển năm châu
                    Sớm đoàn kết
                    Bảo vệ quê hương
                    Diệt loài quỷ đỏ
                    Gương oanh liệt của tiền nhân còn đó
                    Ráng soi chung để phấn đấu, quật cường
                    40 năm dài lũ bạo quyền giày xéo quê hương
                    Cướp bóc, tham ô, bán buôn quê cha đất tổ
                    Giặc phương bắc lăm le đặt nền đô hộ
                    Lạc Hồng ơi! Còn mơ ngủ đến bao giờ?!

                    Mùa Tháng Tư 2015
                    Last edited by thanphongkingwood; 04-21-2015, 05:06 AM.
                    Mời bạn ghé thăm nhà:
                    http://thovanyenson.com

                    Comment

                    • thanphongkingwood
                      Bạn Vàng
                      • Jan 2012
                      • 360

                      #115
                      Ngày Cuối Tháng Tư, 1975



                      Cuối tháng Tư tôi lên tàu chạy giặc
                      Đâu biết rằng sẽ vĩnh viễn lìa xa
                      (Đã hai năm chưa gặp lại mẹ cha
                      Vì chinh chiến trên mọi miền đất nước)

                      Ngày ra đi đâu có ai biết trước
                      Sẽ tan hàng, rả ngủ, mất quê hương
                      Đâu có ai lường được nỗi đoạn trường
                      Cho thân phận của những người gãy súng

                      Cuối tháng Tư tôi trở thành vô dụng
                      Trước tiếng hò reo lũ giặc hung tàn
                      Đất nước dấu yêu bỗng chốc tan hoang
                      Dân quằn quại dưới gót thù xâm lấn

                      Bao anh hùng bị sa cơ lỡ vận
                      Chết theo thành cho trọn đạo quân dân
                      Chết theo thành cho rạng vẻ nhục vinh
                      Cùng tiên tổ… ngậm hờn nơi chín suối

                      Cuối tháng Tư bao cảnh đời hờn tủi
                      Người vào tù, người bỏ xác đại dương
                      Người ra đi lưu lạc khắp bốn phương
                      Người ở lại chống chọi cùng giông tố

                      40 năm, mộng thiên đường đã vỡ
                      Hiện nguyên hình một ác đảng, cuồng nô
                      Khựa Tập Chương giả dạng quỷ già Hồ
                      Cùng đồng lõa toàn côn đồ, cướp cạn

                      Ở đền miếu của một tên khốn nạn
                      Đề rõ ràng câu hận nước, nhục dân
                      (Lê Duẩn ơi! Mặt nạ bị lột trần)
                      “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”

                      Cuối tháng Tư! Nỗi đau bao giờ dứt!
                      Lạc Hồng ơi! Ách nô lệ gần kề!
                      Bao năm rồi chưa qua hết cơn mê!
                      Còn yên ngủ đến bao giờ nữa nhỉ?

                      Mùa Tháng Tư 2015
                      Mời bạn ghé thăm nhà:
                      http://thovanyenson.com

                      Comment

                      • thanphongkingwood
                        Bạn Vàng
                        • Jan 2012
                        • 360

                        #116
                        Lòng Cha II
                        (Cảm tác từ bài thơ Lòng Cha của thi hữu Trần Văn Lương)


                        Con yêu quý cha nghe con đám cưới
                        Người bạn xưa nhận hồng thiếp, báo tin
                        Cha đã già nên giẹp bỏ nhục vinh
                        Quên tủi cực đến mừng con trong duyên mới


                        Cha vẫn biết không được mời, nhưng cũng tới
                        Chỉ vì con mặc áo cưới cô dâu
                        Cha ngồi ở đây nén chặt niềm đau
                        Khi kẻ khác thay cha chào mừng hai họ

                        Cuốn phim cũ dắt cha về thuở nọ
                        Khi con còn bé bỏng tuổi ngây thơ
                        Quấn quít bên cha những lần phép bất ngờ
                        Con vẫn nhận con là con gái rượu

                        Rồi đất nước đắm chìm trong đêm tối
                        Cha vào tù trả nợ những chiến công
                        Lãnh đòn thù từ lũ giặc cuồng ngông
                        Cố đứng thẳng vì còn con, còn vợ

                        Suốt bao năm tù lúc nào cũng nhớ
                        Cũng mong chờ ngày gặp lại vợ con
                        Rồi ngày kia hy vọng quá mỏi mòn
                        Khi Nội báo tin mẹ con con vượt thoát

                        Cha sung sướng dù trong lòng đau xót
                        Nghĩ rằng kiếp này không còn gặp lại vợ con
                        Rồi một ngày chút hy vọng tiêu tan
                        Khi Nội báo mẹ bước thêm bước nữa

                        Cha mừng mẹ con có nơi nương tựa
                        Ở quê người trong hoàn cảnh khó khăn
                        Nhưng lòng cha thật chua xót băn khoăn
                        Lo cho con trẻ bên cạnh người cha mới

                        Việc gì tới, cuối cùng rồi cũng tới
                        Cha ra tù qua Mỹ diện H.O.
                        Cha âm thầm vì sợ mẹ con lo
                        Và chấp nhận đã là người ngoại cuộc

                        Con biết không lòng cha đau buốt
                        Sống gần nơi con nhưng chỉ là một bóng mờ
                        Trong lòng cha con vẫn chỉ là bé thơ
                        Với câu nói vô tư “con là con gái rượu”

                        Nhưng hôm nay trong ngày con đám cưới
                        Ly rượu của cha người khác uống thay rồi
                        Cha ngồi nơi đây lòng những bồi hồi
                        Thấy khiếm khuyết sau những câu chúc tụng

                        Cha ngồi đây nhưng trăm bề lúng túng
                        Muốn ôm con, ôm vợ biểu tỏ niềm vui
                        Nhưng vì hạnh phúc con, hạnh phúc vợ đành thôi
                        Đành lẳng lặng ra về, sầu thương trăm mối

                        Tiếng nhạc lời ca ồn ào quá đổi
                        Mà trong lòng cha như sa mạc mông mênh
                        Giữa tiếng cười vui cha lại buồn tênh
                        Như vừa đánh mất một vật gì trân quý nhất

                        Tháng 6/2010
                        Mời bạn ghé thăm nhà:
                        http://thovanyenson.com

                        Comment

                        • thanphongkingwood
                          Bạn Vàng
                          • Jan 2012
                          • 360

                          #117
                          Người Đã Về Bên Ấy



                          Người đã về nơi ấy
                          Có an vui, bình yên
                          Có vơi đi những muộn phiền
                          Khi nghe nhạc khúc của thiên thai buồn
                          Khi chiều u uẩn mưa tuôn
                          Tiếng con nhạn lẻ canh trường kêu vang

                          Người đã về nơi ấy
                          Có vui ngày xuân sang
                          Có quên được những trái ngang
                          Rụng trên lối nhỏ, rớt tràn trong tim
                          Có còn thao thức về đêm
                          Có còn xao xuyến bên thềm trăng soi

                          Người đã về nơi ấy
                          Có còn nhớ đến tôi
                          Cầm tay lưu luyến không rời
                          Bước từng bước nhỏ, nụ cười héo hon
                          Tiễn nhau nhạt thếch màu son
                          Bóng chim đã khuất, lá còn lung lay

                          Người đã về nơi ấy
                          Riêng còn tôi đêm nay
                          Bầu khô chén cạn lăn quay
                          Và tôi nửa tỉnh nửa say nhớ người
                          Trăng sao vời vợi sáng ngời
                          Soi đêm lạnh lẽo, soi tôi ngậm ngùi

                          Người đã về nơi ấy
                          Mang theo cả niềm vui
                          Của tôi và chỉ riêng tôi
                          Nụ cười, hình bóng, mắt môi, ân tình
                          Bao giờ mình lại gặp mình
                          Cho cây nảy lộc, cho cành đơm hoa

                          Người đã về nơi ấy
                          Tôi viết bài tình ca
                          Vô tình ngày tháng đi qua
                          Chân chim cuối mắt, sương pha trắng đầu
                          Còn đây một khối tình sầu
                          Trong đêm hoang lạnh bên lầu thông reo

                          Tháng 5/2015
                          Mời bạn ghé thăm nhà:
                          http://thovanyenson.com

                          Comment

                          • thanphongkingwood
                            Bạn Vàng
                            • Jan 2012
                            • 360

                            #118
                            Hương Xuân




                            Hương xuân thoang thoảng đâu đây
                            Nghe như xuân mộng của ngày xa xưa
                            Ngày cuối năm nắng lưa thưa
                            Chiều xuân lạnh cóng, giao thừa lạnh căm

                            Đi chùa lễ Phật đầu năm
                            Xuân này nữa… 41 năm!!! Còn gì?
                            Tôi còn chi, em còn chi
                            Soi gương bạc tóc… xuân thì xa bay!
                            Mời bạn ghé thăm nhà:
                            http://thovanyenson.com

                            Comment

                            • thanphongkingwood
                              Bạn Vàng
                              • Jan 2012
                              • 360

                              #119
                              Cám Ơn Em, Cô giáo Trần Thị Lam



                              Cám ơn em viết bài thơ chứa đầy nước mắt
                              (Đất nước mình ngộ quá phải không anh)*
                              Em hỏi anh hay nói với trời xanh
                              Anh thừa biết, còn trời xanh giả điếc

                              “Đất Nước Mình” có vạn điều trái ngang, kể sao cho xiết
                              Mà lũ cường quyền vẫn cố đấm ăn xôi
                              Còn tụi anh! Đang lưu lạc phương trời
                              Sức đã kiệt, tâm cũng cùn nơi xứ lạ

                              “Đất Nước Mình” cụm từ thân thương quá
                              Nhưng dường như nghe trong mộng… lâu rồi
                              Kể từ khi bọn Việt Cộng đổi đời
                              Từ rừng núi về tiếp thu thành phố

                              Xứ sở văn minh vào tay bầy cán ngố
                              Không tan hoang cũng què quặt, điêu tàn
                              Hoặc cho thuê, hoặc tàn phá rừng vàng
                              Bị cướp giựt, hoặc hiến dâng, hoặc bị đẩy lùi cột mốc

                              Còn biển bạc! Trời ơi! Gọi tên, bật khóc
                              Cá chết lềnh khênh trắng hết biển bờ
                              Cả tháng dài Bộ Chính Trị làm ngơ
                              Khi mở miệng chỉ tuyên bố toàn những câu ngu dốt

                              Tập thể ngư dân đau quằn trong cơn sốt
                              Cả nước sững sờ với cách hành xử của tham quan
                              Lại có một thằng Tàu mở miệng oang oang
                              Biểu dân “chọn cá hay chọn nhà máy thép”

                              Đất nước của chúng tao ai cho mày được phép
                              Nói những lời xúc phạm, ngu si?
                              Mau cút về Tàu hoặc đi chết mẹ mày đi
                              Đất nước của chúng tao mắc gì chúng tao phải chọn

                              Cám ơn em với tấm lòng can đảm
                              Dám nói lên thực trạng ở quê nhà
                              Anh xin cúi đầu tạ lỗi với Ông Cha
                              Đã bất lực, ở rất xa, bị đứng bên lề Tổ Quốc

                              Đầu Tháng 5/2016
                              Last edited by thanphongkingwood; 05-05-2016, 03:45 PM.
                              Mời bạn ghé thăm nhà:
                              http://thovanyenson.com

                              Comment

                              • thanphongkingwood
                                Bạn Vàng
                                • Jan 2012
                                • 360

                                #120
                                Thư Trả Lời Cô Giáo "Lan Lê"

                                Chào cô giáo “Lan Lê

                                Trước khi nói chuyện với cô tôi cần biết rõ
                                Xin hỏi cô giáo chữ “Lan” là tên hay họ
                                Bởi tiếng Việt mình viết Họ trước Tên Sau
                                Chắc hẳn cô không phải con cháu của Nữ Thần Tự Do
                                bên nước Mỹ này đâu.
                                Sao lại viết Họ sau Tên trước?
                                Là cô giáo dạy Việt Văn không thể nào sai được
                                Nếu không, tương lai trẻ con Việt Nam
                                khi bị hỏi “anh là ai” chắc không biết trả lời
                                Sẽ ngơ ngơ ngáo ngáo như bọn công an Việt cộng mà thôi
                                Chỉ nghe lệnh đảng để bảo vệ miếng cơm, manh áo
                                Cứ được lệnh thì không bao giờ tỉnh táo
                                Đánh đập, kể cả giết dân không chút nương tình

                                Thưa cô giáo,
                                Tôi không phải nhà phê bình
                                Nhưng mới đọc phớt thơ cô tưởng là hữu lý
                                Vừa đọc 3 câu đầu tôi hả hê đồng ý
                                Nhưng tới câu thứ tư đã bật ngửa kêu trời
                                Sao giống giọng điệu của lũ đương quyền đến thế cô giáo ơi
                                Mà đọc tiểu sử của cô cũng đâu thấy có gì tương cận

                                Đọc kỹ thơ cô vô cùng tức giận
                                Là con dân trách hận tổ quốc mình.
                                Cô không hiểu đang nói gì hay chỉ nói linh tinh
                                Lũ tham quan, ngu hèn, đâu phải là tổ quốc?

                                Rất đồng ý với cô những dòng tim óc”
                                Đất nước mình đừng hỏi sẽ về đâu
                                Vì bao nhiêu triệu con dân cứ vô cảm, cúi đầu
                                Trong một xã hội đảo điên, tình người băng hoại
                                Đảng Cộng sản sinh một phường vô loại
                                Nhũng lạm, tham tàn, ức hiếp người dân
                                Biển đảo, đất đai cắt nhượng mất dần
                                Mặc dân chết, mặc ngoại xâm, chỉ lo gom tiền đầy túi
                                Nếu có lên tiếng chỉ nói toàn những câu lếu láo
                                Hoặc mỵ dân hoặc cố ý câu giờ

                                Lại nói về ý nghĩa một câu thơ
                                Có lẽ cô đã dùng sai ngôn ngữ:
                                Những huyền thoại – cha ông mình gìn giữ”
                                Huyền thoại nào khi máu đổ, xương phơi?
                                Cha Ông, Tổ Tiên lớp lớp, đời đời
                                Đem thân xác để giữ gìn bờ cõi
                                Công nghiệp tổ tiên cao dày như núi
                                Sử sách còn ghi chi tiết, ngọn nguồn
                                Sao gọi là huyền thoại của cha ông
                                Không đủ chữ hay dùng sai ngôn ngữ?

                                Cô lại viết xảo ngôn như bầy quỷ dữ
                                Đánh thắng giặc Tàu bao nhiêu bận không ghi
                                Lại đi cầm nhầm xấu hổ quá đi
                                Hai lần vẻ vang thắng siêu cường quốc”
                                Cô muốn nói thắng Mỹ và thắng Pháp?
                                Không dám đâu cô: nguỵ biện, hồ đồ
                                Đất nước tan hoang cũng bởi cáo Hồ
                                Rước giặc Tàu, Nga về giày mả Tổ
                                Dân tộc điêu linh, người dân khốn khổ
                                Chủ nghĩa ngoại lai Cộng Sản vô thần
                                Đuổi giặc Pháp là công của toàn dân
                                Lũ giặc đỏ chỉ thừa cơ cướp giựt
                                Pháp, Mỹ xâm lăng: đời sống đồng bào không quá bi thương, cơ cực
                                Khiến cả hàng trăm ngàn người liều chết vượt biển, vượt biên
                                Đừng có phí lời nguỵ biên như một lũ điên
                                Cô nên xem lại tư duy của cô thì có

                                Nghe cô than, như chân tay bị bó:
                                Chỉ là nghề mình… không thể em ơi!…”
                                Đã biết “mình là tấm gương trò vừa học vừa soi”
                                Sao lại dạy những điều tà nguỵ?
                                Nếu không muốn bản thân mình liên luỵ
                                Nên tiếp tục cúi đầu để người khác đấu tranh
                                Hoặc muốn nổi tiếng ngang để có chút thanh danh(!)
                                Thì “Hãy soi mình – trước người sau người trước”

                                Thiên đường huy hoàng mà sao tôi không hiểu được
                                Không thể “Bảo vệ hiền tài
                                Và bao nhiêu chất xám lại chạy tìm mọi cách ra đi?
                                Cô còn hỏi một câu ngớ ngẩn quá đi
                                Giàu tài nguyên sao hóa thành con nợ
                                Thấy cô thông thạo thơ văn, vẽ vời không dở
                                Nhưng có lẽ vì “tư duy mòn, trăn trở chưa thông?”
                                Cô giáo ơi xin cô ghi nhớ nằm lòng
                                Nguỵ quân tử sẽ chẳng giúp ích được gì cho tương lai Tổ Quốc

                                Đầu Tháng 5/2016
                                *Ghi chú: Chữ đậm, nghiêng là chữ hoặc câu trích trong bài của Lan Lê

                                Mời quý vị nhấn vào đường dẫn này để đọc bài thơ của Cô Giáo?
                                http://readzo.com/posts/27954-dat-nuoc-minh-khong-ngo-la-buon-thuong.htm
                                Mời bạn ghé thăm nhà:
                                http://thovanyenson.com

                                Comment

                                Working...