Sợi tóc

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • thanphongkingwood
    Bạn Vàng
    • Jan 2012
    • 360

    #121
    Trả Lại Cho Tôi Sài Gòn Ngày Tháng Cũ



    Trả lại cho tôi màu nắng lụa vàng
    Trả lại cho tôi đường lá me bay
    Trả lại cho tôi Saigòn ngày cũ
    Trả lại cho tôi! Xin trả cho tôi

    Tôi vẫn nhớ Saigon xưa êm ả
    Xe và người không chen chúc như nêm
    Saigon bấy giờ còn thênh thang lắm
    Người tốt với người dù lạ hay quen

    Saigon ngày xưa từng đàn con gái
    Áo trắng ngập đường, guốc mộc khua vang
    Những suối tóc huyền, nụ cười duyên dáng
    Như đàn bướm bay trong ánh nắng vàng

    Những lời Thầy Cô: khuôn vàng thước ngọc
    Bài học công dân giáo dục thuở nào
    “Hãy nép vô lề nghe xe cấp cứu
    Nhường lối xe tang lễ phép cúi chào

    Kính trọng người già, yêu thương em bé
    Thai phụ ưu tiên, giúp đỡ người mù
    Nhẫn nại, nhẹ nhàng với người câm, điếc
    Nhường dưới kính trên thì mới nên người"

    Hãy trả cho tôi Sài Gòn xanh biếc
    Công viên Tao Đàn, đường phố thênh thang
    Trả lại cho tôi khung trời đại học
    Xác phượng, sân trường... một thuở bình an

    Trả lại cho tôi màu nắng lụa vàng
    Trả lại cho tôi đường lá me bay
    Trả lại cho tôi Saigòn yêu dấu
    Trả lại cho tôi! Hãy trả cho tôi


    Đầu tháng 8/2016
    Last edited by thanphongkingwood; 09-07-2016, 09:05 PM.
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

    Comment

    • thanphongkingwood
      Bạn Vàng
      • Jan 2012
      • 360

      #122
      Thu đã về rồi em có biết



      Hạ dường như đã đi
      Nhưng Thu chưa vàng lá
      Mấy tuần nay gió mưa lả tả
      Cỏ cây vươn mình khi nắng vàng hanh

      Sáng nay mát trời dạo bước loanh quanh
      Có chiếc lá vô tình rơi trên tóc rối
      Bỗng nhớ khuôn mặt buồn, bờ môi hờn dỗi
      Qua Facetime em mới gọi từ xa
      Xuân đi rồi, mùa hạ cũng đã qua
      Thu lại đến, tình mình vẫn chia biệt
      Nhìn thời gian đi, lòng ngậm ngùi nuối tiếc
      Ở mỗi ngả đường là một nỗi nhớ mênh mông

      Gió vụt vù qua mấy hàng phong
      Cuốn mớ lá chưa kịp vàng bay tơi tả
      Nhớ nghĩ đến em lòng sao buồn quá
      Có khi nào mình chẳng còn gặp nhau nữa không em
      Chiều đã về, hoàng hôn chuyển vào đêm
      Có ai chắc giữ được ngọn đèn dầu leo lét?

      Thu đã về rồi em có biết
      Và mùa vui cũng đã chuyển âm thầm
      Anh bật cười nghe tiếng gọi trăm năm
      Như tiếng hạc bay giữa trời cô quạnh
      Gió chớm thu không mang theo hơi lạnh
      Sao cõi lòng chợt buốt giá em ơi

      Lại có chiếc lá rơi
      Đậu rất nhẹ lạc loài trên sân cỏ
      Cũng như tình em bây giờ vẫn còn đó
      Chỉ sợ vô tình gió lại cuốn bay xa
      Hạnh phúc nào sẽ còn lại cho ta
      Khi ly biệt vẫn nằm ngang nỗi nhớ
      Hạnh phúc nào cho cuộc tình dang dở
      Khi mùa thu nhiều mây xám ngang trời

      Đầu tháng 9/2016
      Last edited by thanphongkingwood; 11-19-2016, 09:34 PM.
      Mời bạn ghé thăm nhà:
      http://thovanyenson.com

      Comment

      • thanphongkingwood
        Bạn Vàng
        • Jan 2012
        • 360

        #123


        Tiếng Đêm

        Đêm chong đèn rất khuya
        Ngồi lục lạo mớ tâm tình buồn bã
        Tâm không vui, còn tình thì buồn như lá
        Thu rất vàng cùng hơi lạnh canh thâu
        Lá bâng khuâng vì không biết về đâu
        Khi bất chợt bị gió cuốn đi, xa cành lìa cội
        Nghĩ vẩn vơ… lòng buồn quá đỗi
        Xa nhau rồi chúng mình sẽ ra sao

        Đêm chìm sâu, đêm thao thức nao nao
        Nghe tiếng gió bên thềm thầm thì lời thương nhớ
        Ai không xót khi duyên tình dang dở
        Ai không buồn khi con đò bỗng bỏ bến, bỏ dòng sông
        Xa nhau rồi mà cứ vẫn chờ mong
        Ngày hai buổi đi, về canh cánh
        Đêm từng đêm gối chăn đầy hơi lạnh
        Mộng mị nào khi giấc ngủ mồ côi
        Người đi rồi mang theo cả niềm vui
        Còn nỗi nhớ rải khắp cùng đây đó

        Đêm nghe tiếng thở dài trên đầu cây ngọn cỏ
        Và sương đêm từng giọt rớt âm thầm

        Giữa tháng 11/2016
        Last edited by thanphongkingwood; 11-19-2016, 09:31 PM.
        Mời bạn ghé thăm nhà:
        http://thovanyenson.com

        Comment

        • thanphongkingwood
          Bạn Vàng
          • Jan 2012
          • 360

          #124
          Tương Tư Cuối Mùa Thu


          câu thơ viết cho trời cao đất thấp
          mà bây giờ lại ứng nhập làm đau
          “người ơi duyên muộn tình sau
          nhớ cay ánh mắt, thương bào buồng tim”

          đã từ lâu không ai tìm ai đợi
          tưởng thu vàng rồi sẽ tới lá khô
          dòng đời tịch lặng như mơ
          biết đâu núi đợi sông chờ mà đau

          bể trần khổ lắm sắc màu luân chuyển
          dẫu hữu hình rồi cũng huyễn hoặc thôi
          đã đành duyên nợ người ơi
          gặp nhau biết sẽ một đời trở trăn

          đêm trở giấc cứ nằm trằn trọc mãi
          nhớ thương người… con tim lại râm ran
          niềm đau, nỗi nhớ võ vàng
          như cây trụi lá, đông sang vô tình

          gọi giấc ngủ… chỉ toàn hình với bóng
          đêm vô tâm làm lạnh cóng tim gầy
          trăng tàn lá ngủ trên cây
          mờ xa cánh nhạn gọi ngày… lẻ loi


          Giữa Tháng 12/2016
          Mời bạn ghé thăm nhà:
          http://thovanyenson.com

          Comment

          • thanphongkingwood
            Bạn Vàng
            • Jan 2012
            • 360

            #125
            Mời Anh


            Mời anh một chén núi sông
            Nâng ly biển đảo, cạn dòng phù sa
            Nghiêng vai chung gánh sơn hà
            Đẹp lòng Tiên Tổ, Ông Cha đã từng
            Tây Nguyên trả lại núi rừng
            Lấp dòng Bauxite, đón Xuân trở mình
            Chia nhau một cốc ân tình
            Dẫu cho lỡ vận cũng đành đưa chân
            Mai vàng trụi lá ngoài sân
            Bắc phong lạnh buốt… mùa Xuân chưa về!
            Mời bạn ghé thăm nhà:
            http://thovanyenson.com

            Comment

            • thanphongkingwood
              Bạn Vàng
              • Jan 2012
              • 360

              #126
              Cộng Hưởng Với Yên Sơn

              Về Bài Thơ
              "Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai"

              Nguyễn Xuân Đấu

              Thành thật mà nói, tôi đọc bài thơ của anh Yên Sơn ít nhất là chục lần cho ý nhập hẵn vào tâm, tứ rung hết tất cả cung bậc của lòng, và hình ảnh đóng từng khung riêng rẻ rồi hòa nhập lại thành khúc phim “Lưu Nguyễn lạc thiên thai” mới thấy hết được cái hay cái đẹp của nó. Lại còn kỹ thuật mới lạ buộc từng cặp ngũ ngôn vào bốn câu 8, 9 chữ cho từng đoạn thơ, cộng với nhạc điệu và ngôn từ anh khéo léo dùng nữa, tạo thêm cảm giác ngất ngây cho người đọc.

              Ý bài thơ dù đã được trình bày, nhưng đó chỉ là phần nào cảm nhận của người viết về ý của tác giả. Đúng, sai không phải là điều quan trọng. Cộng hưởng cảm nhận với ai đọc bài thơ của anh Yên Sơn một cách trân trọng mới là điều đáng lưu tâm. Giờ chúng ta thử bước vào vườn thơ
              “chạy theo bảng chỉ đường
              về nhà em mạn bắc
              nơi em ở cách phố phường xa lắc
              một khu rừng rợp bóng cả lối đi
              chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít”


              Đọc đoạn thơ mở đầu, ai cũng thấy ngay hình ảnh tác giả theo bảng chỉ đường lái xe (hay theo xe) về mạn bắc để đến nơi em cư ngụ, cách phố phường xa lắc. Nơi này là một khu rừng với những tàng cây cao và sum suê che ánh mặt trời tạo bóng mát khắp nơi, che luôn cả lối đi. Nơi này còn đầy hoa lá và chim rừng ríu rít, tạo nên vẽ đẹp thật thiên nhiên. Nếu thêm mây ngàn phủ dưới chân và vài cô gái tắm dưới suối thì đúng là bồng lai tiên cảnh. Nhạc điệu và ngôn từ của đoạn thơ thật hòa hợp với bằng trắc bổng trầm của các chữ tác giả dùng. Giản dị và hiện thực trong ngôn từ, nhưng siêu thực và thần tiên qua hình ảnh. Cái linh động nhất của cảnh sắc tác giả mô tả, theo tôi, nằm trong hai câu cuối được viết theo thể phủ định:
              “chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít”

              Giá tác giả dùng thể xác định ở hai câu này, chẳng hạn như:
              chỗ của em, cây cỏ mọc xanh rì đầy hoa lá, và ngàn chim ríu rít”
              thì cũng mang cùng hình ảnh đấy, nhưng có lẽ kém nét linh động. Hai câu này không mới lạ về cấu trúc, nhưng thật hay về kỹ thuật. Còn phrase: “mấy thuở mấy khi” nhắc người đọc liên tưởng đến thành ngữ: “năm thuở mười thì” hoặc “chín thuở mười thì” một cách rất ca dao. Nhưng dùng điệp ngữ: “mấy thuở, mấy khi” ở đây, theo tôi, hợp âm, và thuận ý hơn.
              “chiều hơi sương mờ mịt
              có ngàn thông reo vui
              sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
              dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác
              tôi đứng lại nhìn bước chân đài các
              mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai”


              Hình ảnh kế tiếp là gì? Chiều xuống, sương mù phủ giăng, lành lạnh. Lá thông theo gió nhẹ xào xạc reo vui như chính lòng tác giả. Hai người sánh vai nhau bước từng bước hạnh phúc, lòng không nghĩ suy bất cứ chuyện gì. Chỉ trong lúc tâm tư trống rỗng như vậy, niềm vui chân thật mới kéo về ngự trị. Bước chân hai người dẫn đến bờ suối có đàn nai ngơ ngác nhìn. Cái vẫy tay thân thương đến con vật hiền lành là biểu lộ tình yêu đang thánh thiện hóa nội tâm. Cuộc sống là một chuỗi dài tư tưởng tiếp nối nhau; mà lạ, chỉ khi nó ngưng bặt hoặc ngừng nghỉ, sức sống và an bình mới hiển lộ. Cho nên
              “sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
              dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác”

              không phải chỉ thần tiên hóa hoặc thơ mộng hóa khung cảnh mà còn cho người đọc một cảm nhận
              an bình, hạnh phúc bên trong. Cái vẫy tay chào nhau hoặc thế lời tạm biệt khác với cái vẫy tay biểu lộ
              niềm sung sướng thánh thiện mà chàng và nàng đang trao gởi đến đàn nai.

              Hai người nếu tiếp tục sánh bước bên nhau như Adam và Eva trong vườn địa đàng, như Lưu Thần
              Nguyễn Triệu bên cạnh hai tiên nữ trong động Đào hoa thì dòng sống sẽ miên viễn. Nhưng Eva khởi niệm bâng quơ, Lưu Nguyễn nhớ trần cảnh, khiến địa đàng và cảnh tiên không còn hiện hữu. Tác giả cũng thế, một phút động niệm, chợt dừng lại, ngắm nhìn bước chân đài các của nàng vẫn tiếp tục đi với mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai, khiến tâm thức đang an bình thánh thoát chợt gợn chút ước ao. Chắc thế nào khi nhìn từ phía sau như vậy, tác giả chả ngắm thêm chiếc eo thon thanh tú đi cạnh với đôi mông tròn mơ; nhưng vì giới hạn ngôn từ của thơ, nên không nêu ra thôi. Ngắm để no nê hạnh phúc mình có trong tầm tay, và ngắm để nẩy sinh ước mơ. Chính cái ảo giác no nê hạnh phúc và ước muốn thật người đó tuy rung động thật mạnh lòng tác giả cũng như người đọc, song đó lại là cái mầm khổ đau sau này cho anh khi “ái biệt ly” (yêu mà phải biệt ly) thành hình theo luật vô thường. Chao ôi! Cái giá phải trả của một thoáng động niệm nhưng rất đáng yêu kia thật là quá đắt!

              “thương con nắng cuối ngày
              như lụa vàng, heo hắt
              cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt
              tay trong tay lưu luyến phút quay về
              tự đáy lòng choáng ngập nỗi đam mê
              và hương sắc đã làm tôi chao đảo”

              Con nắng cuối ngày như lụa vàng heo hắt, thế mà thương. Rồi mặt trời cũng lặn khuất sau đồi, hai người ngưng nhịp bước, tay trong tay còn lưu luyến phút thần tiên. Chợt từ đáy lòng niềm đam mê xác thân bừng dậy, tác giả nhìn, cảm thấy chao đảo khi đưa mắt trông sang tấm thân đẹp tuyệt trần với mùi thơm da thịt của nàng. Từ cái động niệm của đoạn thơ trước khiến tác giả dừng lại nhìn no nê thân thể của nàng, kéo sang sự chao đảo nhưng ngây ngất, say sưa của đoạn thơ này quả khéo léo ở bố cục. Từ hình ảnh thật huyền hoặc: “Chiều hơi sương mờ mịt” chúng ta bước sang:
              “thương con nắng cuối ngày
              như lụa vàng, heo hắt
              cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt”

              như một tiếp nối của thời gian và không gian hợp lý. Hình ảnh ánh nắng dịu lại như lụa vàng lung linh qua hơi sương loảng, trông thật đẹp. Họa sĩ nào và màu sắc nào có thể vẽ được cảnh này một cách sống thực, ngoại trừ nhà thơ? Văn sĩ có thể dùng tản văn mô tả và giúp người đọc hình dung được hình ảnh tương tự, nhưng hình ảnh đó sẽ tan biến ngay đi, hoặc mất đi dần dần, khi ý đã đạt, hình đã thành. Còn với thơ thì hai câu: “Thương con nắng cuối ngày”, “Như lụa vàng, heo hắt” cứ tiếp tục tạo hình và gây cảm xúc mãi mãi theo cách: “nhật tân, hựu nhật tân” một cách sáng tạo. Phạm vi cấu tạo của thơ quả thật không sai, khiến ta cứ “Thương con nắng cuối ngày”, “Như lụa vàng, heo hắt” với trăm ngàn hình ảnh và vạn nỗi yêu thương tiếp mãi không thôi.

              “em thầm thì khẽ bảo
              gió se lạnh làn da
              tôi hôn em với tất cả thiết tha
              lời run rẩy trong làn hơi đứt quãng
              không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
              khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi”

              Và chỉ đợi có thế, tác giả ôm ghì lấy nàng hôn một cách đam mê tha thiết khi nàng khẽ nói nhỏ vào tai chàng: “em lạnh”. Không biết tác giả hay nàng nói gì lúc đó mà giọng thơ cho thấy như làn hơi đứt quãng. Vì lạnh hay vì rung động yêu đương? Hai người ngồi xuống bãi cỏ để nụ hôn thiết tha hơn hay cái say sưa đã dừng chân hai người lại và cái hug trong thế ngồi với vòng tay ôm biểu lộ thêm sự chở che. Thời gian như ngưng đọng, trăng lên, chiếu sáng mà hai người chẳng ai hay. Hình ảnh và kỹ thuật trong hai câu:
              không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
              khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi”

              thật tuyệt. Anh dùng thể nghi vấn tự đặt câu hỏi: “không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng” như kỹ thuật tạo cảm nhận chứ không phải chủ đích. Văn là phương tiện để đạt ý, nhưng trong thơ, mục đích không còn thiết yếu nữa mà chỉ là cái cớ cho hành động. Chẳng hạn như đọc hai câu ca dao:
              Bồng em ra đứng ruộng dưa
              Dưa đà có quả, chị chưa có chồng

              Hoặc:
              Tưởng giếng sâu nên em nối sợi gầu dài
              Ai ngờ giếng cạn, nên tiếc hoài sợi dây

              chúng ta thấy việc “bồng em ra đứng ruộng dưa” hay “nối sợi gầu dài” có mục đích gì đâu, ngoại trừ cái cớ cho người đặt mấy câu ca dao trên diễn đạt nỗi niềm u buồn của cảnh “chị chưa có chồng” và tâm trạng “tiếc hoài sợi dây” như một sự bỏ ra quá nhiều tình cảm của mình cho một ước vọng không đạt được.

              “em ơi đã khuya rồi
              giã từ bờ suối mộng
              ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng
              đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ
              ôm chặt em vẫn cứ tưởng như mơ
              nghe sóng vỗ trong biển tình dào dạt”

              Ngồi với nhau tới khuya, lòng rạo rực, ôm chặt em trong đam mê mà cứ ngỡ như mơ. Rời suối mộng hai người nhìn trăng sao xem chị hằng bẽn lẽn, rồi mới đưa nhau về để ghé đỉnh vu sơn cho sóng tình dào dạt. Hai câu:
              ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ
              thật hay và thi vị hóa lòng rạo rực ước mơ chuẩn bị hòa nhập thân thể mình vào với thân thể nàng. Nội tâm đã quấn chặt nhau, thân tâm cần hợp nhất nên sự ái ân cũng chỉ là sự ân ái của vũ trụ. Cái ngước nhìn lên trời cao, trong vô thức, là một dấu hiệu mời mọc. Điệu múa của vũ trụ (the dance of universe) bắt đầu những bước “đề pa” (depart). Lời nói của đạo sư Osho về sự ân ái của vũ trụ thể hiện qua cái “ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng” của tác giả xảy ra trong vô thức nên ý thức không tài nào hiểu được. Vì vậy, như một consequence, tác giả tiếp: “đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ”. Nếu chúng ta đừng để cho ý thức len vào khi trầm mặc tư tưởng bằng hai câu thơ này sẽ phát hiện được the dance of universe mà thăng hoa ái ân lên tầm mức cao hơn.

              ***
              gió rì rào, xao xác
              lòng tràn ngập niềm vui
              sáng tinh mơ em đã nhoẻn môi cười
              ngày chưa đến mà ánh hồng rạng rỡ
              nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ
              đến một ngày khi tôi phải xa em

              Một đêm ân ái, vũ trụ quay cuồng, gió rì rào, xào xạc, lòng hai người chan chứa vui. Sáng tinh sương, nàng nhoẻn môi cười, ngày chưa đến mà má đào rực rỡ. Khi đã “ái” và “thủ” để chấp chặt lấy nó rồi, người ta lại nghĩ tới “hữu” để có mãi mãi theo Thập Nhị Nhân Duyên của đạo Phật, nên hạnh phúc lại biến dạng vì động niệm. Kết quả, tác giả nằm bên nàng, lòng chợt thấy buồn khi nghĩ tới lúc phải lìa xa nàng. Điều đó rất thực và rất người. Cách diễn tả của tác giả qua hai câu:
              nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ đến một ngày khi tôi phải xa em
              làm bài thơ tăng thêm phần chân thật khiến cảm nhận của người đọc dễ hòa nhập theo.

              “ước chi đêm dài thêm
              cho tháng ngày dừng lại
              để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
              cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
              cho chú cuội nôn nao nói với chị hằng
              lời tình tự giấu trong hồn se thắt”

              Không lẽ ngày mai tác giả phải ra đi hay sao mà lại mơ ước đêm dài thêm và tháng ngày dừng lại cho gió vờn hoa hát lời ân ái, cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng và nhất là cho chú cuội nói với chị hằng lời tình tự dấu trong hồn se thắt. Tác giả dù có đi ngày mai hay ngày mốt, hay một lần dừng lại với nàng cả một quãng thời gian dăm ba tháng, cũng biết sẽ có lúc phải chia tay hoặc ly tan. Nếu cuộc tình xảy ra tại Việt Nam thì chàng phi công hào hoa đẹp trai Yên Sơn có oai hùng thế mấy cũng không dám trái lại nghĩa vụ, nên cánh đại bàng không thể đậu mãi trên đỉnh vu sơn. Thực không bằng mộng nên mộng ước cho rồi! Cả điều mình cảm nhận và có cảm giác được trong lúc mình không ngủ cũng là mộng cả, nên mộng và thực theo ngôn từ tương đối gọi, có khác chi. Mộng nhiều khi mình còn mộng tiếp được, còn thực lại ít khi xảy đến với mình lần thứ hai, thứ ba.

              “em bắt tôi nhắm mắt
              vớ chăn quấn lên vai
              giấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài
              kéo màn cửa cho nắng xuân tràn lên gối
              một chú sóc trên đầu cành chới với
              phóng lên cao khiến chim chóc giật mình”

              Nàng nũng nịu bắt tác giả nhắm mắt lại đặng nàng đứng dậy kéo màn cửa cho nắng lùa vào. Ái ân trong đêm mà nét thẹn thùng vẫn còn đó ban ngày. Nàng vớ chăn quấn lên vai dấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài vì biết thế nào chàng cũng nhìn trộm thân hình tuyệt mỹ phô trần của mình. Nàng đẹp thật, tưởng chỉ có nàng cóc cái là giai nhân duy nhất của chàng cóc đực, thế mà vừa thoáng nhìn tòa thiên nhiên lồ lộ của nàng, chú sóc trên cây chới với nhảy phóc lên cao khiến chim chóc giật mình. Hai câu:
              một chú sóc trên đầu cành chới với phóng lên cao khiến chim chóc giật mình
              dùng ở đây quả thật hay, đẹp và nhân cách hóa cảm nhận khiến người đọc liên tưởng nhớ tới hai câu thơ lục bác xinh xinh của Trần Dạ Từ:
              Lần đầu ta ghé môi hôn
              Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang

              Hình ảnh những chú ve nhỏ hết hồn kêu vang đủ diễn tả tâm trạng hồi hộp sung sướng và đê mê của nụ hôn đầu, còn hình ảnh chú sóc chới với trước thân hình lồ lộ của nàng đến nỗi phóng vút lên cao khiến chim chóc giật mình tỉnh giấc mới mạnh cường độ mô tả hết nét đẹp của giai nhân cùng nội tâm sững sờ của tác giả. Hai câu thơ thật khéo. Nếu cảnh tượng thực như vậy thì hồi tưởng của tác giả quả là sắc bén chứ với tôi trong hoàn cảnh đó, chắc quên hết đất trời. Còn nếu đó chỉ là cách di hoa tiếp mộc, mượn cảnh tả tình thì quả là thượng thừa.
              kìa giọt nắng lung linh
              xuyên qua vuông cửa sổ
              đến rồi đi cũng chỉ là duyên số
              cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi
              tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
              như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ

              Rồi nắng lên, rồi ngày lại, đến rồi đi cũng chỉ là duyên số. Qua câu thơ này, tác giả mang ý nghĩ như tôi trong câu: “tình là duyên, ly biệt cũng là duyên” viết cách đây khá lâu. Một đời người dài ngắn cũng thế thôi, vì thời gian thiếu em đều vô nghĩa. “Một lần dừng bước” mà thành thiên thu, một đời “đồng sàng” biết đâu lại “dị mộng”. Cái thời gian được kể là cuộc sống, là cuộc đời, theo tác giả chỉ là thời gian với nàng và hồi tưởng về nàng như hai câu thơ của John Lennon:
              Count your age by friends, not years Count your life by smiles, not tears
              (Hãy đếm tuổi mình bằng số bạn bè mình có, chứ không phải bằng năm Hãy đếm cuộc sống bằng nụ cười chứ đừng tính lệ thầm)
              Với niềm tin tuyệt đối vào cái định nghĩa cuộc đời theo ý riêng mình, tác giả thể nhập hồn vào vũ trụ, tha thiết gọi tên em:
              “tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
              như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ”

              Ai đo được chiều sâu của tình yêu và tâm hồn thi sĩ? Ai thấy được vũ trụ cũng ân ái giao hòa? Đạo Người có tứ đức: “Nhân nghĩa lễ trí “thì Đạo Trời cũng có tứ đức: “Nguyên, hanh, lợi, trinh”. Hay nói khác đi, đạo Trời có tứ đức, đạo người bởi đó cũng tương ứng theo. Ân ái trong thơ, ở mức độ nào đó, là sự giao hòa của vũ trụ.
              “tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
              như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ”

              là ý đó, ý đến từ vô thức, chỉ hé lộ cho ý thức thấy một chút qua cường độ yêu đương bát ngát bao la “như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ”. ■

              Nguyễn Xuân Đấu
              Mời bạn ghé thăm nhà:
              http://thovanyenson.com

              Comment

              • thanphongkingwood
                Bạn Vàng
                • Jan 2012
                • 360

                #127
                Chiếc Lá 2

                Sen vàng nở giữa bùn nhơ
                Hương thơm thoang thoảng bên bờ phù vân
                Nhớ xưa xe ngựa ân cần
                Chiều rơi bóng nhạn mờ dần thức mây
                Đong đưa với tháng cùng ngày
                Nhìn thu vàng lá, nhìn cây trụi cành
                Vô thường một đoá lênh đênh
                Hỏi chi chiếc lá đầu ghềnh… về đâu

                Mời bạn ghé thăm nhà:
                http://thovanyenson.com

                Comment

                • thanphongkingwood
                  Bạn Vàng
                  • Jan 2012
                  • 360

                  #128
                  Chiếc Lá 1

                  Nhìn con nước chảy vô tình
                  Chợt nghe tiếng gọi tử sinh chạnh lòng
                  Hết rồi chín đợi mười trông
                  Cầm như chiếc lá giữa dòng trầm luân
                  Chiều nay lòng bỗng bâng khuâng
                  Các vàng xa khuất, mấy tầng mây che
                  Lung linh ngàn giọt nắng hè
                  Bên bờ suối cạn tiếng ve não lòng

                  Mời bạn ghé thăm nhà:
                  http://thovanyenson.com

                  Comment

                  • thanphongkingwood
                    Bạn Vàng
                    • Jan 2012
                    • 360

                    #129
                    Đón Thu Sang



                    Hôm nay lá rụng đầy trên cỏ
                    Gió thổi qua thềm rung khánh ngân
                    Ríu rít trên cành bầy sẻ nhỏ
                    Kháo chuyện thu về thăm Houston

                    Cúc vàng cũng chớm nụ trước sân
                    Thỏ thẻ mời thu rất ân cần
                    Cây lá quay lưng cùng nắng hạ
                    Giã từ không một chút phân vân

                    Ra đứng trước thềm châm điếu thuốc
                    Dõi mắt trông theo lá vàng bay
                    Đêm qua rượu tiễn ai say khướt
                    Bóng nhạn xa rồi buồn quắt quay

                    Thu đến người đi ta ở lại
                    Bốn mùa cứ lặng lẽ theo nhau
                    Thời gian hồ dễ ai thay đổi
                    Ly biệt ai không nặng nỗi sầu

                    Châm thêm điếu thuốc chào thu tới
                    Khói thuốc vờn quanh như bóng mây
                    Bầy sẻ trên cành còn kháo chuyện
                    Hạ đi rồi, thu tới hôm nay

                    Mời bạn ghé thăm nhà:
                    http://thovanyenson.com

                    Comment

                    • thanphongkingwood
                      Bạn Vàng
                      • Jan 2012
                      • 360

                      #130
                      Cố Nhân Tương Ngộ



                      Tìm gặp được nhau dẫu đời đã muộn
                      Con nước vô tình cuộn trở bâng khuâng
                      Bóng dáng em nay sóng đời chao lượn
                      Rực rỡ trong chiều nghìn đợt khánh ngân

                      Trăm tiếng reo vui giữa chiều lộng gió
                      Chỉ một tia nhìn đủ ấm đời nhau
                      Môi mắt liêu trai ngập ngừng bỡ ngỡ
                      Từng vạt sóng tình xóa sạch niềm đau

                      Hãy nói anh nghe những điều nghi ngại
                      Từ buổi tan trường cúi mặt buông tay
                      Anh kể em nghe mối tình vụng dại
                      Đã bám theo anh như nắng cuối ngày

                      Ba mươi năm hơn dẫu tình đã muộn
                      Em cũng như anh mỗi đứa một đời
                      Mình gặp lại nhau ngại ngần gắng gượng
                      Nhưng mắt thôi buồn và lệ thôi rơi

                      Tìm gặp được nhau dẫu tình đã muộn
                      Một chút ân cần cũng trọn niềm vui
                      Nhớ lá thư xanh ép đầy hoa phượng
                      Ở thuở ban đầu… biết thuở nào nguôi
                      Last edited by thanphongkingwood; 12-13-2017, 07:31 PM.
                      Mời bạn ghé thăm nhà:
                      http://thovanyenson.com

                      Comment

                      • thanphongkingwood
                        Bạn Vàng
                        • Jan 2012
                        • 360

                        #131

                        KỶ NIỆM RẤT CŨ

                        Lục chồng thư cũ tìm được cái note nầy. Gửi bà con đọc chơi.

                        Ngày xửa ngày xưa...
                        Không có ai bán dưa
                        nhưng có người bán lúa giống

                        Thuở không có quân nên đầu thường ngày đội trời chân vẫn đạp mây bay, sớm đi mưa chiều về gió.
                        Ở ngày xa xưa đó, rất khó để nhớ thuở nào; hắn theo anh Châu về nhà chơi một buổi . Ý trời dun rủi, gặp cô bé gọi "chú ơi chú" ngon ơ!

                        Thấy cô bé có cái mặt ngây thơ với đôi mắt to tròn đen lay láy; phía trước trán có một cái xoáy nên tính tình nghịch ngợm khỏi chê.

                        Vậy mà hắn mê nên ngày một ngày hai lại tới! Nghịch vẫn nghịch nhưng hay hơn hay dỗi; lần nào không có quà là ngồi khóc tỉnh bơ!

                        Đôi khi hắn giả bộ làm ngơ, cô bé lại dậm chân thình thịch. Dậm một lúc không thấy ai nói năng chi lại chạy đi đùa nghịch; đúng là một "tom boy" hắn chỉ biết cười trừ.

                        Có một lần chú dẫn ra phố chơi, đi mỏi cẳng lại mè nheo đòi ẵm. Chú nói bé đã lớn rồi, nặng lắm; phụng phịu hờn đứng một chỗ không chịu đi. Đâu có mưa mà nước đã hoen mi, chú luống cuống dỗ dành cả buổi.

                        Lại có một lần chiều tối, cùng đi với ông anh ăn sò ở Nguyễn Tri Phương. Thấy cô nhỏ ăn sì sụp dễ thương, chú ngồi ngó với nụ cười thích thú. Cô bé liệng vỏ sò vào chân chú, nói cho chừa cái tật chọc quê. Bị ông anh rầy lại nhõng nhẽo đòi về khiến cho chú theo dỗ dành gần chết. Chú coi vậy mà nhát hít, bị trẻ nít ăn hiếp dài dài...

                        Thời gian trôi qua ngày một ngày hai, cô nhỏ càng lúc càng lớn lên trong nuông chìu, thương mến. Vẫn chú cháu mỗi lần hắn đến nhưng đứng xa dần theo khoảng cách thời gian...

                        Rồi một ngày Xuân sang... vì nhà xa hắn không thể về ăn Tết. Khi trại độc thân bạn bè đi hết, hắn lủi thủi một mình với chiếc Vespa... chạy loanh quanh, chạy tà tà. Chạy nửa buổi lại về nhà anh Châu nhậu nhẹt. Thấy cô bé khép na khép nép, đứng trước cửa nhà thơ thẩn thần thơ. Chú bước vào cô nhỏ giả bộ làm ngơ, lại len lén liếc nhìn cười chúm chím. Bỗng bất chợt giật chiếc khăn quàng tím hắn đang cầm trên tay trong một thoáng mơ màng...

                        Nhưng rồi binh lửa tràn lan, hắn ít dịp qua nhà thăm cô bé. Khi cuộc chiến kết thúc trong bi thương, quân và dân tan đàn sẩy nghé, hắn đớn đau rời bỏ quê nhà! Năm tháng lặng lẽ trôi qua, đôi khi cũng chợt nghĩ về cô nhỏ và những kỷ niệm thuở thiếu thời!
                        Last edited by thanphongkingwood; 03-08-2018, 07:27 PM.
                        Mời bạn ghé thăm nhà:
                        http://thovanyenson.com

                        Comment

                        • thanphongkingwood
                          Bạn Vàng
                          • Jan 2012
                          • 360

                          #132
                          Tâm Sự Kẻ Tha Hương



                          Em hỏi tôi, sao không về thăm xứ sở
                          Em biết rồi sao còn hỏi, em ơi
                          Đất nước hôm nay tan nát, tơi bời
                          Cũng bởi lũ cộng nô toàn phường vô lại

                          Chắc em hiểu anh, sao còn ái ngại
                          Bởi vì anh đã một thuở ngang trời
                          Đã không sờn lòng chinh chiến muôn nơi
                          Để bảo vệ tự do, tô bồi non sông gấm vóc
                          Thế mà lũ nửa ngợm nửa người ngu đần vô học
                          Ra rả gọi phi công miền Nam là “giặc lái”, “nguỵ quân”
                          Chúng nó, bọn giặc xâm lăng trong rú, trong bưng
                          Quả là thứ côn đồ huênh hoang vô học

                          Rất nhiều lúc nhớ quê hương
                          Nhớ bạn bè xưa đã hy sinh trong chiến chinh
                          Lòng rưng rưng bật khóc
                          Xót thân phận mình biệt xứ tha hương
                          Nhất là nay đã đi gần trọn con đường
                          Cứ đau đáu ngó về nơi chôn nhau cắt rốn

                          Phận làm trai mà bị trói tay khi quê hương nguy khốn
                          Quả là không dễ chút nào khi phải bạc tóc làm ngơ
                          Dẫu đất nước đang điêu linh mà ngủ vẫn nằm mơ
                          Thấy quê hương đẹp xinh, tự do nhân bản
                          Thấy quê hương đã sạch bóng bạo quyền Cộng Sản
                          Đất nước thanh bình, hạnh phúc nơi nơi
                          Nhưng mỗi khi giật mình… nước mắt lại rơi
                          Vì thực trạng gông xiềng còn tràn lan khắp nẻo
                          Dẫu không phải là đứa con bạc bẽo
                          Nhưng chỉ biết đau lòng vì bất lực phương xa

                          Tóm lại. Em ơi! Bởi vì tôi là người lính Cộng Hoà
                          Nên không thể đội chung trời với bọn người hại dân, bán nước
                          Xin hồn thiêng núi sông, tổ tiên ban phước
                          Để có một ngày rất gần
                          Nắm xương nầy được làm xanh cây cỏ quê hương.

                          Cuối tháng 7/2018


                          (*) Hình anh hùng Phi Công Trần Thế Vinh
                          Mời bạn ghé thăm nhà:
                          http://thovanyenson.com

                          Comment

                          • thanphongkingwood
                            Bạn Vàng
                            • Jan 2012
                            • 360

                            #133


                            Tưởng Chỉ Là Ký Ức

                            Thuở không có quân nên đầu thường ngày đội trời chân vẫn đạp mây bay, sớm đi mưa chiều về gió. Ở ngày xa xưa đó, rất khó để nhớ thuở nào; hắn theo anh Châu về nhà chơi một buổi. Ý trời dung ruổi, gặp cô bé gọi “chú ơi chú” ngon ơ!

                            Thấy cô bé có cái mặt ngây thơ với đôi mắt to tròn đen lay láy; phía trước trán có một cái xoáy nên tính tình nghịch ngợm khỏi chê.

                            Vậy mà hắn mê nên ngày một ngày hai lại tới! Nghịch vẫn nghịch nhưng hay hơn hay dỗi; lần nào không có quà là ngồi khóc tỉnh bơ!

                            Đôi khi hắn giả bộ làm ngơ, cô bé lại dậm chân thình thịch. Dậm một lúc không thấy ai nói năng chi lại chạy đi đùa nghịch; đúng là một “tom boy” hắn chỉ biết cười trừ.

                            Có một lần chú dẫn ra phố chơi, đi mỏi cẳng lại mè nheo đòi ẵm. Chú nói bé đã lớn rồi, nặng lắm; phụng phịu hờn đứng một chỗ không chịu bước đi. Đâu có mưa mà nước đã hoen mi, chú luống cuống dỗ dành cả buổi.

                            Lại có một lần chiều tối, cùng đi với ông anh ăn sò ở Nguyễn Tri Phương. Thấy cô nhỏ ăn sì sụp dễ thương, chú ngồi ngó với nụ cười thích thú. Cô bé liệng vỏ sò vào chân chú, nói cho chừa cái tật chọc quê. Bị ông anh rầy lại nhõng nhẽo đòi về khiến cho chú theo dỗ dành gần chết. Chú coi vậy mà cái gan nhát hít, bị trẻ nít ăn hiếp dài dài…

                            Thời gian trôi qua ngày một ngày hai, cô nhỏ càng lúc càng lớn lên trong nuông chìu, thương mến. Vẫn chú cháu mỗi lần hắn đến nhưng đứng xa dần theo khoảng cách thời gian…

                            Rồi một ngày Xuân sang… vì nhà xa hắn không thể về ăn Tết. Khi trại độc thân bạn bè đi hết, hắn lủi thủi một mình với chiếc Vespa… Chạy loanh quanh, chạy tà tà. Chạy nửa buổi lại về nhà anh Châu nhậu nhẹt. Thấy cô bé khép na khép nép, đứng trước cửa nhà thơ thẩn thần thơ. Chú bước vào cô nhỏ giả bộ làm ngơ, lại len lén liếc nhìn cười chúm chím. Bỗng bất chợt giật chiếc khăn quàng tím, hắn vừa cởi cầm trên tay, trong một thoáng mơ màng…

                            Nhưng rồi binh lửa tràn lan, hắn ít dịp qua nhà thăm cô bé. Khi cuộc chiến kết thúc trong bi thương, quân và dân tan đàn sẩy nghé, hắn đớn đau rời bỏ quê nhà! Năm tháng lặng lẽ trôi qua, đôi khi cũng chợt nghĩ về cô nhỏ và những kỷ niệm thuở thiếu thời!

                            Rồi hôm nay… ở một góc trời, khi hơi lạnh kéo về làm run cây cỏ. Hắn khoác chiếc áo da ra sân sau, điếu thuốc cầm tay, ngồi nhớ về cô nhỏ. Lòng chợt bồi hồi nghĩ lại chuyện ngày xưa. Chuyện ngày xưa vẫn như gió như mưa, đến bất chợt và đi không cần báo. Nhớ dáng dấp vui tươi với đôi chân sáo. Nhớ nụ cười con trẻ hồn nhiên. Nhớ cái môi trề, nhớ cái miệng nói huyên thuyên; thích bắt nạt người ta bằng đôi mi ướt. Hắn mồi thêm điếu thuốc, cười vu vơ nhìn tàn lá hoe vàng. Hạ sắp qua rồi, thu chớm về ngang, nghe tiếng gió thì thầm trên hàng cây đứng lặng. Ở cuối trời tây còn vài tia nắng, rực sáng chân mây, soi cánh nhạn lẻ loi tìm.

                            Chiều lặng lờ đi nhẹ vào đêm, châm điếu nữa để tìm hơi ấm. Hắn đứng dậy vươn vai bước chậm, dọc con đường bên dòng suối cạn gần bên. Tiếng côn trùng rả rich gọi đêm, nghe quạnh vắng và như có điều gì thôi thúc. Ừ nhỉ, sao không dùng Face Book, thử lục tìm tên cô nhỏ, anh Châu.

                            Lục tìm mãi khá lâu, vẫn không thấy nên đành bỏ cuộc. Lại ra sân đốt thêm điếu thuốc, kẽo kẹt võng đưa, nằm ngắm sao trời. Tự hỏi thầm, “mình có bao giờ gặp lại nhỏ ơi”, khi bóng thời gian vụ vù như ngựa phi qua vuông cửa sổ. Hắn tin kiếp con người cái gì cũng có phần có số nên cũng hy vọng biết đâu mình gặp lại sau nầy.

                            Và cứ thế ngày lại qua ngày, hắn vẫn không ngưng lục tìm Face Book. Vì vẫn như có cái gì thôi thúc, cứ ngân nga “nếu có một lần nào”. Đôi khi hắn tự cười mình “sao quá tào lao”, cứ hy vọng vào những điều ảo tưởng. Nhưng đôi khi đầu óc cứ vất va vất vưởng, cứ trông mong gặp lại cô nhỏ dù chỉ một lần.

                            Khi lá vàng rụng rớt đầy sân, cũng là lúc được tin anh Châu còn sống. Nhận được tin qua Hội Quán Phi Dũng (nơi sinh hoạt của những cựu Không Quân Miền Nam năm xưa). Lòng mừng vui nói mấy cho vừa. Ôi mầu nhiệm trong thời internet. Bạn bè năm xưa… nay kẻ còn người mất, biết được tin nhau càng lúc càng nhiều.

                            Anh Châu nói chuyện của nhỏ… buồn thiu; “dù đã có chồng con nhưng bây giờ mỗi người một ngả. Chồng đã ra đi với một người đàn bà xa lạ; vì sắc hay vì tình trong khi hạnh phúc chưa kịp đơm hoa!” Thương số phận của nhỏ quá xót xa, dù tập quán nước ngoài có lạ gì nửa chừng gãy gánh. Anh Châu cho số phone “nếu có khi nào cần đến, hoặc… một lúc nào đó có thể gọi ủi an cho nhỏ bớt bơ vơ. Cũng may, con của nhỏ không phải còn thơ, lại rất mực thương yêu, nghe lời mẹ dạy.” Hắn ậm ừ nghe anh Châu nói vậy, dù trong lòng có lắm nỗi xót thương. Cũng may (?)… nhỏ ở cách đại dương, mà thăm hỏi có giúp gì đâu nhỉ. Chuyện ngày xưa chỉ còn là những ký ức dễ thương, đáng quý; nhớ lại cho xanh đoạn đường đang có nhiều lá thu rơi. Hắn chỉ có thể cầu xin bình an và may mắn đến với nhỏ thôi!!!


                            Rừng Vua
                            tháng 8/2018
                            Last edited by thanphongkingwood; 09-23-2018, 03:05 PM.
                            Mời bạn ghé thăm nhà:
                            http://thovanyenson.com

                            Comment

                            • thanphongkingwood
                              Bạn Vàng
                              • Jan 2012
                              • 360

                              #134
                              Dòng Lưu Niệm


                              …để tưởng nhớ PHD Tinh Long 7 và những chiến sĩ can trường Quân Lực VNCH đã nằm xuống trong Mùa Tháng Tư năm 1975

                              Mùa Tháng Tư lại về!
                              Gợi nỗi buồn đau cho bầy chim tản lạc
                              Khắp phương trời xa, thương nhớ trời Nam
                              Bốn mươi ba năm qua… nghĩ lại vẫn hờn căm
                              Khi dân tộc còn điêu linh, lòng người ly tán

                              Nghĩ tới chiến hữu một thời
                              Oai hùng, Dũng cảm
                              Cười giữa trận tiền coi cái chết như không
                              Ai cũng sẵn lòng xả thân đền nợ núi sông
                              Ai cũng chặt dạ hy sinh cho tự do, no ấm

                              Rồi một ngày Tháng Tư đau buồn lắm
                              Kẻ bị bắn rơi, người tự vẩn với thành
                              Gia đình chia ly, đất nước tan tành
                              Dân tộc bỗng như giữa vùng biển động

                              Các anh chết đi cho chúng tôi còn được sống
                              Dù sống cuộc đời cay đắng, bi thương
                              (Thân phận làm trai trong cuộc chiến bảo vệ quê hương
                              Mà phải đành đoạn bó tay, lìa xa tổ quốc)
                              Tinh thần yêu nước của các anh luôn là ngọn đuốc
                              Soi đường cho chúng tôi những lúc ngả lòng
                              Dù đã cuối đời người nhưng trách nhiệm vẫn chưa xong
                              Khi đất nước càng ngày càng tăm tối
                              Dân tộc đau thương,
                              Đương quyền ung thối
                              Người dân vô tâm
                              Mặc lũ Hán nô cẩu tặc lộng hành

                              Viết mấy dòng để tưởng nhớ đến các anh
                              Nhân mùa Tháng Tư hai không mười tám
                              Ngoài trời đang mưa, không gian ảm đạm
                              Và trong lòng tôi… rệu rã nhớ lại một thời!

                              Tháng Tư 2018
                              Mời bạn ghé thăm nhà:
                              http://thovanyenson.com

                              Comment

                              • thanphongkingwood
                                Bạn Vàng
                                • Jan 2012
                                • 360

                                #135
                                Chào Memorial 2020

                                Chào buổi sáng từ Rừng Vua
                                Chúc mọi người có một ngày không lo được-mất-hơn-thua
                                để cho bình an mỉm cười trong tâm hồn bạn
                                Đã hết rồi những thăng trầm khổ nạn
                                An dưỡng tuổi già
                                Vui với cháu con



                                Mời Đọc tiếp »


                                http://thovanyenson.com/?p=12446
                                Mời bạn ghé thăm nhà:
                                http://thovanyenson.com

                                Comment

                                Working...