CHUYỆN TÌNH CẢM QUÊ HƯƠNG (Trang đầu tiên)
Dưới ánh nắng chói chang của một buổi chiều hè óng ả, mọi người đang đứng xếp hàng dưới hàng cây Phượng Vỹ để ghi danh vào lớp học mới trong sân trường của trường Hội Việt Mỹ (HVM) . Tôi cũng đang lặng lẽ đứng xếp hàng và đợi đến phiên mình được ghi danh thì cảm giác một bàn tay mềm mại và ấm áp đang khều nhẹ vào bả vai bên phải của tôi và rồi tôi nghe một giọng nói thật nhẹ nhàng êm dịu bên tai : "Anh ơi, anh có thể làm ơn giữ hộ em cái túi sách tay đựng sách này được không, em cần phải làm một việc quan trọng ngay bây giờ, chút xíu nữa thì em sẽ trở lại, vì em không có muốn mất chổ đứng này, bỡi vì em đã đợi chờ gần hơn nửa giờ rồi" .
Tôi quay người lại để xem là ai mà lại có một giọng nói thật là ngọt ngào êm dịu và ngọt sớt như thế . Thì ra là Thu Sương cô bạn học trong lớp 12 tại trường HVM mà bao nhiêu anh chàng và nhất là tôi đang chết mê, chết mệt và điên đảo tâm hồn vì cô ta .
"Xin chào người đẹp Thu Sương, cô có chuyện cần đến tôi à" .
"Anh gọi tôi là gì" .
"Người đẹp Thu Sương" .
"Sao anh biết tên tôi hay vậy" .
Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt bồ câu thật trong sáng và xinh đẹp của cô ta và mỉm cười nhìn cô ta nói nhỏ : "Trong trường HVM này ai mà không biết cô nương Nguyễn thị Thu Sương thật thông minh, khôn ngoan, tài giỏi, xinh đẹp tuyệt trần, và cũng còn có biệt danh là nàng tiên nữ trong phòng thính thị với giọng nói thật là quyến rủ làm rung động lòng người nữa chứ" .
"Sao chỉ mới gặp nhau lần đầu tiên thôi mà anh lại khen tôi lắm thế " .
"Có phải gặp bất cứ người con gái nào thì anh cũng bô bô cái miệng như thế có đúng không" .
"Không có đâu, tôi nói thật lòng đấy mà . Cô thật là dễ thương và xinh đẹp lắm lại ăn nói thật ngọt ngào và êm dịu nữa" .
Sau khi tôi nói những điều này thì tôi để ý thấy Thu Sương có vẻ hơi thẹn thùng và mặt của cô ta có chút ửng hồng lên nên tôi im lặng nhìn cô ta mà không nói thêm một điều gì nữa cả . Hai chúng tôi im lặng nhìn nhau . Tôi cảm thấy hình như có một bầu không khí nặng trỉu và khó thở đang bao phủ giữa Thu Sương và tôi , chưa biết phải nói gì đây nữa thì may thay tôi nhìn thấy có một cặp tình nhân tay trong tay đang đứng xếp hàng đằng phía trước của chúng tôi quay lại nhìn chúng tôi và mỉm cười .
Không để cho cơ hội may mắn ngàn năm một thuở này vụt khỏi tầm tay của mình nên tôi mở lời ngay và cố tình muốn nói ra những gì mà tôi đang suy nghĩ trong lòng, nên tôi mạnh dạn nói : "Xin lỗi hai anh chị nhé, hai anh chị là đôi tình nhân hay là đôi vợ chồng trẻ mà nhìn thấy hai người thật là khắn khích và quyến luyến bên nhau thật là êm đềm và ấm cúng quá . Thật không biết làm sao thì mới có được hạnh phúc như hai anh chị" .
Người đàn ông mặc bộ đồ quân phục Ka ki màu vàng nghệ với chiếc nón sinh viên sỹ quan cũng màu vàng thật đạo mạo và tươm tất mỉm cười nhìn tôi nói : "Chúng tôi chỉ là tình nhân với nhau thôi, em hãy cố gắng lên đi nhớ đừng bao giờ nản lòng và thối chí cùng bỏ cuộc nửa chừng nhé" .
"Anh lính nhà binh và chị ấy à, nảy giờ chắc là hai anh chị đã lắng nghe cô Thu Sương và em nói chuyện vui vẻ với nhau rồi có đúng không" .
"Chỉ có nghe một chút xíu xìu xiu thôi à, xin lỗi nghe" .
"Vậy thì theo anh chị những gì em nói về cô Thu Sương có đúng không" .
"Đúng ở điểm nào" , anh lính nhà binh nhìn tôi mỉm cười .
"Dạ em nói là Thu Sương là một người con gái VN thật dễ thương và xinh đep đấy, anh chị thấy em có nói sai không" .
"Trên đời này anh nghĩ nếu mà người tình nhân của anh đây cùng cô Thu Sương đây không phải là "Người phụ nữ xinh đẹp" thì không còn ai xinh đẹp nữa" .
Thu Sương nhìn tôi mỉm cười và cô ta nhỏ nhẹ nói: "Tôi không tin lời của mấy người đâu, xin phép phải đi làm việc quan trọng rồi đây, tôi sẽ trở lại liền . Anh nhớ đừng làm mất túi sách của tôi đấy nhé" .
Sau khi Thu Sương đã đi rồi thì tôi nhìn anh lính nhà binh và cô tình nhân của anh ta và tôi nói : "Em xin cám ơn hai anh chị đã có lòng tốt để giúp đỡ cho em " .
"Không có chi đâu, anh chúc cho em được nhiều may mắn và sớm chinh phục đuợc tình cảm của cô ta nhé" .
"Dạ , em xin cám ơn anh, anh tên là gì vây và anh thuộc về binh chủng nào . Em thật là thích bộ quân phục của anh lắm, trông anh thật là hào hùng và hiên ngang hùng dũng lắm" .
"Anh tên là Trần thế Vinh, thuộc binh chủng Không Quân VNCH" .
"Từ nhỏ thì em rất thích và mơ ước khi lớn lên được trở thành một người Phi Công lắm và em cũng rất thích đọc truyện "Đời Phi Công" nữa" .
"Thật ra thì đi lính gì cũng được hết em à, Không Quân, Hải Quân,...vv... gì cũng được cả miển sao có lòng biết yêu nước thương dân là được" .
"Dạ, em thật là đồng ý với những gì anh Vinh vừa nói" .
Một lúc lâu sau đó trong khi anh Vinh cùng cô bạn gái thật dễ thương và xinh đẹp của anh ta cùng tôi tiếp tục đứng sắp hàng và nói chuyện vui vẻ với nhau thì Thu Sương trở lại . Khi nhìn thấy tôi trên vai đeo túi sách thật nặng của cô ta thì Thu Sương vui vẻ nói: "Cái anh này sao mà dại khờ thế, người ta chỉ nhờ anh trông chừng cái túi sách ấy thôi chứ có ai bảo anh đeo cái của nợ thật nặng nhọc lên vai đâu nào " .
Tôi chưa kiệp nói chi thì Thu Sương bước gần sát lại bên tôi nói nhỏ : "Em xin cám ơn anh nhiều lắm, anh thật là ngoan và dễ thương lắm đó có biết không, thật ra anh tên là gì vậy mà cho đến hôm nay em mới gặp được anh" .
Tôi còn đang chần chừ chưa vội trả lời câu hỏi của Thu Sương thì anh Vinh nhìn tôi nói: "Sao em còn không mau nói ra tên tuổi, gia thế của em như thế nào cho cô Thu Sương cùng anh chị được biết luôn vậy em" .
"Dạ anh Vinh, em tên là Lê văn Nhân, ba của em tên là Lê thánh Nhân, ông nội của em tên là Lê đại Nhân, giòng họ ba đời nhà em đều là con cháu quý tộc và cũng là dòng dõi nhiều đời của vua Lê đại Hành đấy ạ" .
Tôi vừa nói xong thì cô bạn gái xinh đẹp của anh Vinh phá lên cười thật to và cô ta nhìn tôi nói : "Nếu mà anh Nhân là dòng dõi của vua Lê đại Hành thì tôi và anh Nhân là bà con xa với nhau rồi vì cha cuả tôi cũng là con cháu nhiều đời của vua Lê đại Hành cùng Lê Lợi nữa ".
"Vậy thì chị cũng mang họ Lê à, xin phép được hỏi họ và tên của chị là gì vậy cho dễ xưng hô" .
"Không ngờ anh Nhân cũng là một con người vui vẻ và vui tánh lắm, tôi tên là Lê thị Mỹ Hạnh đấy" .
Thu Sương mỉm cười nhìn tôi rồi cô ta chậm rãi nói : "Nếu mà anh Nhân và chị Hạnh là con cháu nhiều đời của vua Lê đại Hành thì em nghĩ em là con cháu nhiều đời của vua Quang Trung Nguyễn Huệ " .
Sau đó thì mọi người đều nhìn nhau và cười vui với nhau một cách thật là thoải mái . Nhìn thấy mọi nguời đều vui vẻ anh Vinh nói : "Đúng ra thì anh em VN chúng ta nên xem nhau như người trong một nhà" .
Chị Hạnh và tôi chưa có ý kiến gì thì Thu Sương nhìn anh Vinh rồi cô ta liếc nhìn tôi thật nhanh và nói: "Em không đồng ý, theo em nghĩ thì không thể nào mà toàn dân VN có thể là anh em cùng một nhà được bỡi vì một người họ Trần, một người họ Nguyễn và một người khác thì họ Lê thì làm sao mà là người cùng một nhà được chứ" .
"Em chịu bằng lòng làm em gái ngoan của anh Vinh và chị Hạnh, nhưng sẽ là "Người dưng khác họ" cùng anh Lê văn Nhân" .
Qua câu nói ấy tôi đã hiểu rõ được ý của Thu Sương nhưng tôi giả vờ như không hiểu gì cả và tôi nhìn Thu Sương và nói : "Tại sao lại kỳ cục vậy chứ, Thu Sương chịu làm em gái ngoan của anh Vinh cùng chị Hạnh mà không chịu làm em gái hiền ngoan cuả tôi chứ" .
"Anh Nhân à, tôi nghĩ anh là một con người rất thông minh, xin anh đừng có ở đấy mà giả ngu ngơ khờ khạo với tôi như thế nhé " .
"Người ta ngu ngơ khờ khạo thiệt đó mà"
"Anh Nhân à, tôi không nghĩ anh là một con người như thế đâu" .
Anh Vinh nhìn tôi cười thật tươi và nói : "Nhân à, mọi việc xem như đã tốt đẹp rồi, thôi đừng đùa giởn nữa em" .
"Dạ anh Vinh" .
Sau khi mọi người đã ghi danh cho lớp học xong thì anh Vinh và chị Hạnh đều có nhả ý để mời Thu Sương và tôi đi ăn tối .
Tôi nhìn anh Vinh rồi tôi ngắm nhìn Thu Sương và tôi nói : "Anh Vinh và Chị Hạnh à, tối nay thì em thật là bận rộn nhiều việc lắm chắc là không thể nào mà có thể đi ăn tối cùng với hai anh chị được đâu, nhưng nếu hai anh chị mà có thể thuyết phục được cô em gái hiền ngoan thật dễ thương của anh chị cùng đi thì em sẽ đi theo cho vui" .
Chị Hạnh nhìn Thu Sương nói: "Thu Sương à, em đi ăn tối với anh chị để cho người ấy được vui nghe em" .
"Dạ chị Hạnh và anh Vinh ơi, em cũng muốn đi ăn tối để cho ai đó được vui lắm, nhưng tối nay thì em bận việc rồi thưa anh chị " .
"Em bị bận việc gì vậy Thu Sương ơi, em có thể nói cho chị biết được không" .
"Dạ, em bận đi học thi đấy chị" .
"Thu Sương à, nếu cô không thích đi chung với tôi thì cứ nói thẳng ra là không thích, tôi hiểu đó mà, chứ tại sao lại đặt điều nói dối làm chi chớ . Chiều tối rồi mà còn đi học thi gì nữa chứ" .
"Anh Nhân à, xin đừng có nói như vậy với tôi nhé . Tôi nói đi học thi là đi học thi, không có gì phải đặt điều cả . Tối nay là đêm khai trương cho lớp học luyện thi Tú tài toàn phần tại Trung tâm Trường Sơn nên tôi phải đi học và không thể đi ăn tối với mọi người được mặc dù là tôi rất thích để đi ăn chung với anh Vinh, chị Hạnh cùng với anh " .
Dưới ánh nắng chói chang của một buổi chiều hè óng ả, mọi người đang đứng xếp hàng dưới hàng cây Phượng Vỹ để ghi danh vào lớp học mới trong sân trường của trường Hội Việt Mỹ (HVM) . Tôi cũng đang lặng lẽ đứng xếp hàng và đợi đến phiên mình được ghi danh thì cảm giác một bàn tay mềm mại và ấm áp đang khều nhẹ vào bả vai bên phải của tôi và rồi tôi nghe một giọng nói thật nhẹ nhàng êm dịu bên tai : "Anh ơi, anh có thể làm ơn giữ hộ em cái túi sách tay đựng sách này được không, em cần phải làm một việc quan trọng ngay bây giờ, chút xíu nữa thì em sẽ trở lại, vì em không có muốn mất chổ đứng này, bỡi vì em đã đợi chờ gần hơn nửa giờ rồi" .
Tôi quay người lại để xem là ai mà lại có một giọng nói thật là ngọt ngào êm dịu và ngọt sớt như thế . Thì ra là Thu Sương cô bạn học trong lớp 12 tại trường HVM mà bao nhiêu anh chàng và nhất là tôi đang chết mê, chết mệt và điên đảo tâm hồn vì cô ta .
"Xin chào người đẹp Thu Sương, cô có chuyện cần đến tôi à" .
"Anh gọi tôi là gì" .
"Người đẹp Thu Sương" .
"Sao anh biết tên tôi hay vậy" .
Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt bồ câu thật trong sáng và xinh đẹp của cô ta và mỉm cười nhìn cô ta nói nhỏ : "Trong trường HVM này ai mà không biết cô nương Nguyễn thị Thu Sương thật thông minh, khôn ngoan, tài giỏi, xinh đẹp tuyệt trần, và cũng còn có biệt danh là nàng tiên nữ trong phòng thính thị với giọng nói thật là quyến rủ làm rung động lòng người nữa chứ" .
"Sao chỉ mới gặp nhau lần đầu tiên thôi mà anh lại khen tôi lắm thế " .
"Có phải gặp bất cứ người con gái nào thì anh cũng bô bô cái miệng như thế có đúng không" .
"Không có đâu, tôi nói thật lòng đấy mà . Cô thật là dễ thương và xinh đẹp lắm lại ăn nói thật ngọt ngào và êm dịu nữa" .
Sau khi tôi nói những điều này thì tôi để ý thấy Thu Sương có vẻ hơi thẹn thùng và mặt của cô ta có chút ửng hồng lên nên tôi im lặng nhìn cô ta mà không nói thêm một điều gì nữa cả . Hai chúng tôi im lặng nhìn nhau . Tôi cảm thấy hình như có một bầu không khí nặng trỉu và khó thở đang bao phủ giữa Thu Sương và tôi , chưa biết phải nói gì đây nữa thì may thay tôi nhìn thấy có một cặp tình nhân tay trong tay đang đứng xếp hàng đằng phía trước của chúng tôi quay lại nhìn chúng tôi và mỉm cười .
Không để cho cơ hội may mắn ngàn năm một thuở này vụt khỏi tầm tay của mình nên tôi mở lời ngay và cố tình muốn nói ra những gì mà tôi đang suy nghĩ trong lòng, nên tôi mạnh dạn nói : "Xin lỗi hai anh chị nhé, hai anh chị là đôi tình nhân hay là đôi vợ chồng trẻ mà nhìn thấy hai người thật là khắn khích và quyến luyến bên nhau thật là êm đềm và ấm cúng quá . Thật không biết làm sao thì mới có được hạnh phúc như hai anh chị" .
Người đàn ông mặc bộ đồ quân phục Ka ki màu vàng nghệ với chiếc nón sinh viên sỹ quan cũng màu vàng thật đạo mạo và tươm tất mỉm cười nhìn tôi nói : "Chúng tôi chỉ là tình nhân với nhau thôi, em hãy cố gắng lên đi nhớ đừng bao giờ nản lòng và thối chí cùng bỏ cuộc nửa chừng nhé" .
"Anh lính nhà binh và chị ấy à, nảy giờ chắc là hai anh chị đã lắng nghe cô Thu Sương và em nói chuyện vui vẻ với nhau rồi có đúng không" .
"Chỉ có nghe một chút xíu xìu xiu thôi à, xin lỗi nghe" .
"Vậy thì theo anh chị những gì em nói về cô Thu Sương có đúng không" .
"Đúng ở điểm nào" , anh lính nhà binh nhìn tôi mỉm cười .
"Dạ em nói là Thu Sương là một người con gái VN thật dễ thương và xinh đep đấy, anh chị thấy em có nói sai không" .
"Trên đời này anh nghĩ nếu mà người tình nhân của anh đây cùng cô Thu Sương đây không phải là "Người phụ nữ xinh đẹp" thì không còn ai xinh đẹp nữa" .
Thu Sương nhìn tôi mỉm cười và cô ta nhỏ nhẹ nói: "Tôi không tin lời của mấy người đâu, xin phép phải đi làm việc quan trọng rồi đây, tôi sẽ trở lại liền . Anh nhớ đừng làm mất túi sách của tôi đấy nhé" .
Sau khi Thu Sương đã đi rồi thì tôi nhìn anh lính nhà binh và cô tình nhân của anh ta và tôi nói : "Em xin cám ơn hai anh chị đã có lòng tốt để giúp đỡ cho em " .
"Không có chi đâu, anh chúc cho em được nhiều may mắn và sớm chinh phục đuợc tình cảm của cô ta nhé" .
"Dạ , em xin cám ơn anh, anh tên là gì vây và anh thuộc về binh chủng nào . Em thật là thích bộ quân phục của anh lắm, trông anh thật là hào hùng và hiên ngang hùng dũng lắm" .
"Anh tên là Trần thế Vinh, thuộc binh chủng Không Quân VNCH" .
"Từ nhỏ thì em rất thích và mơ ước khi lớn lên được trở thành một người Phi Công lắm và em cũng rất thích đọc truyện "Đời Phi Công" nữa" .
"Thật ra thì đi lính gì cũng được hết em à, Không Quân, Hải Quân,...vv... gì cũng được cả miển sao có lòng biết yêu nước thương dân là được" .
"Dạ, em thật là đồng ý với những gì anh Vinh vừa nói" .
Một lúc lâu sau đó trong khi anh Vinh cùng cô bạn gái thật dễ thương và xinh đẹp của anh ta cùng tôi tiếp tục đứng sắp hàng và nói chuyện vui vẻ với nhau thì Thu Sương trở lại . Khi nhìn thấy tôi trên vai đeo túi sách thật nặng của cô ta thì Thu Sương vui vẻ nói: "Cái anh này sao mà dại khờ thế, người ta chỉ nhờ anh trông chừng cái túi sách ấy thôi chứ có ai bảo anh đeo cái của nợ thật nặng nhọc lên vai đâu nào " .
Tôi chưa kiệp nói chi thì Thu Sương bước gần sát lại bên tôi nói nhỏ : "Em xin cám ơn anh nhiều lắm, anh thật là ngoan và dễ thương lắm đó có biết không, thật ra anh tên là gì vậy mà cho đến hôm nay em mới gặp được anh" .
Tôi còn đang chần chừ chưa vội trả lời câu hỏi của Thu Sương thì anh Vinh nhìn tôi nói: "Sao em còn không mau nói ra tên tuổi, gia thế của em như thế nào cho cô Thu Sương cùng anh chị được biết luôn vậy em" .
"Dạ anh Vinh, em tên là Lê văn Nhân, ba của em tên là Lê thánh Nhân, ông nội của em tên là Lê đại Nhân, giòng họ ba đời nhà em đều là con cháu quý tộc và cũng là dòng dõi nhiều đời của vua Lê đại Hành đấy ạ" .
Tôi vừa nói xong thì cô bạn gái xinh đẹp của anh Vinh phá lên cười thật to và cô ta nhìn tôi nói : "Nếu mà anh Nhân là dòng dõi của vua Lê đại Hành thì tôi và anh Nhân là bà con xa với nhau rồi vì cha cuả tôi cũng là con cháu nhiều đời của vua Lê đại Hành cùng Lê Lợi nữa ".
"Vậy thì chị cũng mang họ Lê à, xin phép được hỏi họ và tên của chị là gì vậy cho dễ xưng hô" .
"Không ngờ anh Nhân cũng là một con người vui vẻ và vui tánh lắm, tôi tên là Lê thị Mỹ Hạnh đấy" .
Thu Sương mỉm cười nhìn tôi rồi cô ta chậm rãi nói : "Nếu mà anh Nhân và chị Hạnh là con cháu nhiều đời của vua Lê đại Hành thì em nghĩ em là con cháu nhiều đời của vua Quang Trung Nguyễn Huệ " .
Sau đó thì mọi người đều nhìn nhau và cười vui với nhau một cách thật là thoải mái . Nhìn thấy mọi nguời đều vui vẻ anh Vinh nói : "Đúng ra thì anh em VN chúng ta nên xem nhau như người trong một nhà" .
Chị Hạnh và tôi chưa có ý kiến gì thì Thu Sương nhìn anh Vinh rồi cô ta liếc nhìn tôi thật nhanh và nói: "Em không đồng ý, theo em nghĩ thì không thể nào mà toàn dân VN có thể là anh em cùng một nhà được bỡi vì một người họ Trần, một người họ Nguyễn và một người khác thì họ Lê thì làm sao mà là người cùng một nhà được chứ" .
"Em chịu bằng lòng làm em gái ngoan của anh Vinh và chị Hạnh, nhưng sẽ là "Người dưng khác họ" cùng anh Lê văn Nhân" .
Qua câu nói ấy tôi đã hiểu rõ được ý của Thu Sương nhưng tôi giả vờ như không hiểu gì cả và tôi nhìn Thu Sương và nói : "Tại sao lại kỳ cục vậy chứ, Thu Sương chịu làm em gái ngoan của anh Vinh cùng chị Hạnh mà không chịu làm em gái hiền ngoan cuả tôi chứ" .
"Anh Nhân à, tôi nghĩ anh là một con người rất thông minh, xin anh đừng có ở đấy mà giả ngu ngơ khờ khạo với tôi như thế nhé " .
"Người ta ngu ngơ khờ khạo thiệt đó mà"
"Anh Nhân à, tôi không nghĩ anh là một con người như thế đâu" .
Anh Vinh nhìn tôi cười thật tươi và nói : "Nhân à, mọi việc xem như đã tốt đẹp rồi, thôi đừng đùa giởn nữa em" .
"Dạ anh Vinh" .
Sau khi mọi người đã ghi danh cho lớp học xong thì anh Vinh và chị Hạnh đều có nhả ý để mời Thu Sương và tôi đi ăn tối .
Tôi nhìn anh Vinh rồi tôi ngắm nhìn Thu Sương và tôi nói : "Anh Vinh và Chị Hạnh à, tối nay thì em thật là bận rộn nhiều việc lắm chắc là không thể nào mà có thể đi ăn tối cùng với hai anh chị được đâu, nhưng nếu hai anh chị mà có thể thuyết phục được cô em gái hiền ngoan thật dễ thương của anh chị cùng đi thì em sẽ đi theo cho vui" .
Chị Hạnh nhìn Thu Sương nói: "Thu Sương à, em đi ăn tối với anh chị để cho người ấy được vui nghe em" .
"Dạ chị Hạnh và anh Vinh ơi, em cũng muốn đi ăn tối để cho ai đó được vui lắm, nhưng tối nay thì em bận việc rồi thưa anh chị " .
"Em bị bận việc gì vậy Thu Sương ơi, em có thể nói cho chị biết được không" .
"Dạ, em bận đi học thi đấy chị" .
"Thu Sương à, nếu cô không thích đi chung với tôi thì cứ nói thẳng ra là không thích, tôi hiểu đó mà, chứ tại sao lại đặt điều nói dối làm chi chớ . Chiều tối rồi mà còn đi học thi gì nữa chứ" .
"Anh Nhân à, xin đừng có nói như vậy với tôi nhé . Tôi nói đi học thi là đi học thi, không có gì phải đặt điều cả . Tối nay là đêm khai trương cho lớp học luyện thi Tú tài toàn phần tại Trung tâm Trường Sơn nên tôi phải đi học và không thể đi ăn tối với mọi người được mặc dù là tôi rất thích để đi ăn chung với anh Vinh, chị Hạnh cùng với anh " .

Comment