Đời sống bây giờ ở Saigon - September 2011

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #61
    Đời sống bây giờ ở Saigon - 2012

    ----------------------------////////---------------------------------


    Việt kiều Pháp mất quyền tỵ nạn vì về Việt Nam!

    Bài viết của ký giả Xuân Mai trên báo áp phê số 4 tại Paris như sau:

    Ông Nguyễn Văn Tuyền, 59 tuổi đến định cư tại Pháp năm 1980. Với lá đơn thống thiết như sau: “Nếu tôi ở lại, nhà cầm quyền CSVN sẽ bắt giam, đánh đập và bỏ tù không có ngày ra. Vì lý do nhân đạo, tôi trân trọng thỉnh cầu nước Pháp, vui lòng chấp thuận cho tôi được tỵ nạn chính trị, sống tạm dung trên mảnh đất tự do nầy, và tôi chỉ trở về quê cũ khi nào quê hương tôi không còn chế độ độc tài Cộng Sản.” Nhưng ông Tuyền đã phản bội tư cách tỵ nạn của ông đến 7 lần từ năm 1995 đến năm 2000. (Theo tài liệu của OFPRA = Office Francais de Protection des Réfugiés et Apatride - Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc)

    Ngày 27-6-2000, ông Tuyền và 544 Việt kiều Pháp bị OFPRA gởi thơ thông báo rút lại thẻ tỵ nạn, với lý do trở về quê cũ khi còn chế độ độc tài Cộng Sản.

    “Chiếu theo điều 1, khoản 2A của Hiệp Định Genève ngày 28-7-1951, chúng tôi thu hồi thẻ tỵ nạn. Đồng thời cũng trình lên Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, kể từ nay, OFPRA không còn chịu trách nhiệm với ông, về tình trạng cư trú, xin việc làm, hưởng trợ cấp xã hội theo diện người tỵ nạn chính trị”.

    Được biết, từ năm 1988 đến năm 2000, tổng số người Việt ở Pháp bị truất bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi, với con số là 22,417.

    Bài viết ghi như sau: “Chính phủ Việt Cộng qua các đại sứ từ Võ Văn Sung, Mai Văn Bộ, Trịnh Ngọc Thái đến Nguyễn Chiến Thắng đã coi người Việt Nam là thành phần cực kỳ phản động, cần phải triệt hạ, hoặc áp dụng chính sách gậy ông đập lưng ông. Đó là, dễ giãi trong việc cấp chiếu khán cho họ, để họ bị OFPRA cắt quyền tỵ nạn và trợ cấp xã hội. Sau khi cấp chiếu khán, tòa đại sứ thông báo danh sách cho Bộ Nội vụ Pháp biết tên họ của những người vi phạm luật tỵ nạn. Một khi mất thẻ tỵ nạn, thì mất luôn thẻ thường trú (Carte de Séjour) nên không xin được việc làm. Trường hợp đó, muốn sống ở Pháp trên 3 năm, thì phải có Passport của chính phủ CSVN, để trở thành công dân Việt Cộng cho đến mãn kiếp.

    Cái thâm độc của VC là như thế.
    Trúc Giang

    Ghi Chú: Chánh Phủ Pháp làm chuyện hợp lý và trừng trị những kẻ ăn cháo ,đá bát !!!
    TAM73F

    ---------------------ooooooooooooo---------------------



    'Cà phê hóa chất,' uống nhiều chết sớm

    Tuesday, May 22, 2012 540 PM

    VIỆT NAM (NV) - Năm mươi sáu ngàn tấn cà phê không đủ, giới buôn bán đã pha thêm gần 20,000 tấn hương liệu tạo bọt, tạo màu và tạo mùi cho hàng triệu người nghiện cà phê nhâm nhi mỗi sáng ở Việt Nam.


    Hóa chất chế nước lã thành cà phê. (Hình: Infornet)

    Tiết lộ này thật ra chỉ là lời xác nhận tin đồn rải rác từ hàng chục năm nay về loại cà phê vỉa hè chứa đầy hóa chất chết người.
    Theo Phòng Quản Lý Ngộ Ðộc Thực Phẩm thuộc Cục Vệ Sinh-An Toàn Thực Phẩm, các bà chủ quán cà phê đã không ngần ngại pha thêm một loại hóa chất để làm “tăng mạnh” nồng độ cafein trong lưỡi và mũi của người tiêu thụ. Nhiều người xác nhận rằng nhờ uống loại cà phê “đậm đặc” cafein hóa chất này mà họ cảm thấy tỉnh táo lạ thường.
    Theo báo mạng Infornet, tiết lộ của Phòng Quản Lý Ngộ Ðộc Thực Phẩm cho hay, một số nơi còn pha thêm loại hóa chất có tên là sodium lauryl sunfate để tạo bọt. Loại hóa chất được dùng để sản xuất xà bông và bị cấm sử dụng trong ngành chế biến thực phẩm vì có thể làm tổn hại gan, bộ máy tiêu hóa của con người.
    Cũng theo Infornet, giới buôn bán mạnh tay sử dụng các loại hóa chất tạo màu, tạo mùi, tạo bọt... khi pha chế bán cho dân nghiện cà phê chỉ vì lợi nhuận.
    Một bà chủ sạp bán hóa chất ở chợ Kim Biên, quận 5 mới đây thú nhận: “Mỗi kí lô hóa chất có thể được dùng để làm ra hàng ngàn ly cà phê, lời gấp vài chục lần dùng cà phê thật. Muốn quán cà phê của mình sống vững, không thể không áp dụng biện pháp này.”
    Sự thật này được ông Ðoàn Triệu Nhạn, chuyên viên Hiệp Hội Cà Phê-Ca Cao Việt Nam xác nhận. Theo ông, Việt Nam tiêu thụ mỗi năm khoảng 56,000 tấn cà phê. Trong số này có khoảng 20,000 tấn được pha chế với hóa chất các loại. Ông Nhạn nói: “Muốn ly cà phê có mùi thơm và vị béo, người bán cho một ít bơ và hạt đậu nành rang. Ðể ly cà phê có vị ‘gắt ở cổ hấp dẫn,’ người ta trộn thêm đậu đỏ. Người ta còn sử dụng cả tinh dầu cà phê để tạo mùi... Nhờ vậy mà càng bán chạy thì lời càng nhiều.”
    Thực tế cho thấy ở chợ Kim Biên bày bán đủ loại hóa chất có mùi cà phê của Anh, Mỹ, Pháp, Ðức...
    Theo một ông chủ sạp chợ Kim Biên, một chấm nhỏ bằng đầu tăm tinh dầu này cũng đủ giúp một ký cà phê có mùi thơm lừng xa vài ba thước. Còn loại hóa chất tạo bọt là một thứ bột trắng, chỉ cần cho vào ly cà phê một tí thôi cũng đủ làm nổi bọt “thèm chảy nước miếng,” theo lời của một bà chủ sạp khác ở chợ Kim Biên.
    Chưa hết, chợ Kim Biên có đủ “phụ gia” biến ly nước lã thành cà phê ngon gồm màu caramel, đậu nành, thuốc quinine, tinh bột, chất tạo đặc, vani mùi, đường hóa học, bơ công nghiệp v.v...
    Theo tiết lộ của một chủ phân xưởng xay cà phê ở quận 12, Sài Gòn, giá bán mỗi ký cà phê hạt trên thị trường hiện nay là 55,000 đồng, tương đương 2 đô la và mỗi ký hạt chỉ xay được 0.5kg cà phê bột.



    Cà phê hóa chất đầy dẫy ở Sài Gòn. (Hình: Infornet)

    Trong khi đó, giá mỗi ký cà phê bột mà chủ tiệm cà phê mua vào cũng chỉ với giá đó. Theo Infornet, chắc chắn trong ký cà phê bột đó chỉ có một tí cà phê thật, còn lại toàn là hóa chất.
    Ðáng lo là tin đồn gây chấn động dư luận về sự xuất hiện của loại cà phê “dởm” nói trên hầu như không đánh động được những người có trách nhiệm về sự an nguy của người dân.
    Tại Sài Gòn, các viên chức lãnh đạo thú nhận rằng “rất khó dẹp các sạp bán cà phê hóa chất tại chợ Kim Biên.” Ông này cho biết: “Làm gì thì làm, chúng tôi khó mà giải quyết được gốc rễ vấn đề.” (PL)
    Last edited by TAM73F; 05-31-2012, 03:49 PM.

    Comment

    • TAM73F
      Super Moderator
      • Apr 2009
      • 2321

      #62
      =============ooooooooooooooo===============



      MIỀN NAM - 36 NĂM DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG-SẢN

      HIỆN TƯỢNG NGƯỜI BẮC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA CHIẾM HỮU TOÀN BỘ PHỐ XÁ THƯƠNG MẠI QUAN TRỌNG Ở SAIGÒN - KHỐNG CHẾ MỌI LÃNH VỰC TRỌNG YẾU Ở MIỀN NAM.


      Cho dù núp dưới cái hào quang chiến thắng “đánh Tây, đuổi Mỹ” - cho dù che giấu, lấp liếm, giải thích thế nào chăng nữa - thì dân miền Nam (gồm cả Nam lẫn Bắc theo chế độ Tự Do) vẫn thấy một sự thật. Sự thật đó là người Bắc XHCN tràn ngập, chiếm hữu toàn bộ phố xá thương mại trọng yếu của Sàigòn. Làm sao nói khác được khi đi một vòng quanh Sàigòn. và các khu phố sầm uất nhứt, vào những hiệu buôn lớn để mua hàng hay hỏi han chuyện trò thì thấy toàn là người Bắc Cộng sản - từ cô bán hàng đến bà chủ ngồi phía trong - cũng toàn là người của xã hội chủ nghĩa miền Bắc. Các tiệm buôn lớn trước 75- như các tiệm vàng Nguyễn thế Tài, Nguyễn thế Năng, Pharmacie Trang Hai, tiệm Émile Bodin của bầu Yên, nhà hàng Bồng Lai, Thanh Thế, Nguyễn văn Đắc, Phạm thị Trước. Hiện nay, một số đã đổi bảng hiệu hoặc xây cât lại. nhưng đều do người miền Bắc XHCN làm chủ. Các cơ sở khác như nhà hàng ăn lớn, tiệm phở, công ty thương nghiệp, dịch vụ lớn, những tiệm buôn bán dồ nhập cảng v. v. cũng đều do người Bắc XHCN chiếm giữ. Tuy không có con số thống kê chính xác nhưng tự mình đi đếm hàng trăm tiệm buôn sang trọng quanh các khu phố lớn ở Sàigòn thì khám phá ra được chủ nhân là người Bắc XHCN (Tất nhiên là vợ con, thân nhân cán bộ lớn). Những gái Bắc XHCN bán hàng là con cháu của chủ nhân người Bắc CS (do các cô tự nói ra). Các cô chiêu đãi viên trên phi cơ VNHK đều là người Bắc thân nhân hay con cháu cán bộ - dĩ nhiên - vẻ mặt lạnh lùng, hách dịch với người Việt Nam và khúm núm lịch sự với khách ngoại quốc. Cán bộ, công nhân viên trọng yếu - cũng đều là người Bắc - trừ một số cán bộ gốc miền Nam tập kết - theo đoàn quân viễn chinh vào đánh chiếm miền Nam - thì cũng kể họ là người XHCN miền Bắc.

      Hệ thống quyền lực từ trên đến dưới - từ Trung ương đến địa phương - từ Tỉnh thành đến quận lỵ, thị trấn, làng xả gần - đều do đảng viên người miền Bắc XHCN - nắm giữ. Những công Ty dịch vụ có tầm cở, những công Ty thương mại sản xuất lớn - điển hình là một công Ty vận tải và du lịch có đến 6000 xe hơi đủ loại, chủ nhân cũng là người Bắc XHCN. Từ chính trị đến văn hóa, từ giáo dục đến truyền thông, từ nhà cầm quyền cai trị đến chủ nhân cơ sở thương mại, sản xuất - cũng do người miền Bắc XHCN nắm giữ.

      Đó là sự thật trước mắt ai cũng thấy. Còn những vàng bạc, kim cương, đô la, tài sản tịch thu, chiếm đoạt được trong các cuộc đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp - nhà cửa của tù cãi tạo, của dân bị đuổi đi kinh tế mới, những tấn vàng của VNCH để lại, những lượng vàng thu được từ những người vuợt biên bán chánh thức - tài sản những người thuộc diện tư sản - toàn bộ tài sản nầy từ Saigòn đến các Tỉnh miền Trung, miền Nam - được đem đi đâu? - Không ai biết.
      Thông thường - những của cải nầy phải được sung vào công quỹ - để làm việc công ích như các ông cộng sản thường rêu rao bằng những mỹ từ đẹp đẻ. Thế nhưng - sự thật trước nhứt - là các ông đem chia chác nhau. Chia nhau một cách hợp hiến và hợp pháp theo Luật pháp XHCN (Đọc Đất đai-Nguồn sống và Hiểm Họa của Tiến sĩ Nguyễn thanh Giang). Ông lớn lấy tài sản lớn. Ông nhỏ - nhà cửa nhỏ. Có ông cán bộ trung cấp chiếm hữu đến 4, 5 căn nhà. Ở không hết… đem cho công Ty ngoại quốc thuê. Điều phổ biến nhứt là các ông cán bộ nầy - vì lo sợ cái gì đó - bèn đem “ bán non” những căn nhà đó lấy tiền bỏ túi trước. Một căn nhà của một viên chức tù cãi tạo đã sang tay đến 3 đời chủ. Nhà cửa thuộc diện tù cải tạo là dứt khoát phải tịch thu - không ngoại lệ. Những trường hợp con ruột có hộ khẩu chánh thức còn được phép ở lại - là những biện pháp vá víu. Chủ quyền căn nhà nầy là Nhà nước XHCN.

      Không chỉ có những người thuộc diện cải tạo công thương nghiệp, tù cải tạo, vượt biên mà người dân thường có nhà cửa phố xá đều bị “ giải phóng” ra khỏi nhà bằng nhiều chánh sách: Đuổi đi kinh tế mới, dụ vào hợp tác xã tiểu công nghiệp, mượn nhà làm trụ sở, cho cán bộ vào ở chung (chủ nhà chịu không nổi… phải bỏ đi), đổi tiền để vô sản hoá người dân, khiến họ bắt buộc phải bán tất cả những gì có thể bán để mua gạo ăn, cuối cùng chịu không nổi, phải bán nhà với giá rẻ bỏ, để vô hẻm ở, ra ngoại ô hoặc về quê… Cán bộ hoặc thân nhân cán bộ miền Bắc XHCN tràn vào “mua” nhà Saigòn với giá gần như cho không… và bây giờ là chủ những căn nhà mặt tiền ở Saigòn.
      Mang xe tăng T. 54, cà nông Liên xô, AK Trung cộng, đẩy hàng hàng lớp lớp thiếu niên “xẻ dọc Trường Sơn” bằng máu, nước mắt và xác chết… vào xâm chiếm miền Nam. Chiêu bài là “giải phóng” nhân dân miền Nam - nhưng sự thật khó chối cãi được - là vào để chiếm đoạt tài sản, đất đai, của cải, đuổi dân Saigòn (gồm cả người Nam lẫn Bắc theo chế độ Tự Do) ra khỏi Thủ Đô bằng nhiều chánh sách khác nhau - để bây giờ chính các ông đã trở thành những nhà tư bản đỏ triệu phú, tỉ phú đô la, vàng bạc kim cương đầy túi - những ông chủ công Ty có tầm vóc, những địa chủ đầy quyền lực. Trương mục ở nước ngoài đầy nhóc đô la. Con cái du học ngoại quốc. (Trường hợp con Thủ Tướng CS Nguyễn tấn Dũng đang du học Mỹ là trường hợp điển hình). Như vậy hành vi nầy gọi là gì? Trong những lúc canh tàn rượu tỉnh - một mình đối diện với lương tâm thuần lương của mình - các ông tự gọi mình đi.

      Đến thời “mở cửa” - cơ hội hốt tiền còn nhiều hơn gấp bội. Tư bản ngoại quốc ồ ạt đầu tư, khai thác dầu khí, thâu đô la Việt kiều về thăm quê hương - đô la khách du lịch ngoại quốc, bán đất cho Công Ty ngoại quốc xây cất cơ xưởng, cấp giấy phép các công Ty ngoại quốc, các dịch vụ đấu thầu xây cất cầu cống, làm đuờng xá, xây cất đại công tác. Những món nợ kếch xù từ Ngân hàng thế giới, từ quỹ tiền tệ quốc tế - những món nợ trả đến mấy đời con cháu cũng chưa dứt. Những đại công tác nầy mặc sức mà ăn, no bóc ké. Nhiều công trình vừa xây cất xong đã muốn sụp xuống vì nạn ăn bớt vật liệu. Một thí dụ điển hình: Một bệnh viện gần chợ “cua” Long Hồ - quê hương của Phạm Hùng - nước vôi còn chưa ráo đã muốn sụp. Hiện đóng cửa không sử dụng được.

      Hiện tượng người Bắc XHCN khống chế toàn bộ, làm chủ nhân ông mọi lãnh vực, chiếm hữu nhà cửa, phố xá thương mại ở những khu thương mại quan trọng nhứt - là một sự thật không thể chối bỏ. Cán bộ lớn đã trở thành những nhà tài phiệt đầy quyền lực - những ông chủ lớn giàu có nhứt lịch sử. Trong khi dân chúng miền quê - nhứt là miền Nam - ngày càng nghèo khổ, thất nghiệp kinh niên. Khoảng cách giàu nghèo càng lớn - đời sống cán bộ và dân chúng càng ngày cách biệt. Giàu thì giàu quá sức. Nghèo thì nghèo cùng cực.

      Nhà văn - bác sĩ Hoàng Chính - gọi thời kỳ sau 75 là thời “Bắc thuộc”:
      - “Năm Bắc thuộc thứ 2: Lưu vong tại quê nhà trong cái đói lạnh.
      - Năm Bắc thuộc thứ 6: Cầu cho em nhỏ 10 tuổi đầu đủ cơm ăn giữa bầy thú hát điên cuồng chuyện thù oán.
      - Năm Bắc thuộc thứ 12: Trong ngục thất quê hương ấy, có những bộ xương thôi tập khóc cười. “
      Miền Bắc XHCN đem quân xâm chiếm miền Nam để khống chế nơi đó bằng sự đô hộ hà khắc và tinh vi.



      "Một chuyến đi về..."


      BaoMai


      Lời người viết: Đây không phải là một phóng sự hay một bài nghiên cứu xã hội với những phương pháp khoa học của nó - mà chỉ là những điều vụn vặt mắt thấy tận nơi, tai nghe tận chỗ - ghi lại môt cách trung thực.







      Tôi thấy bộ mặt Saigòn đổi mới với: Những khách sạn 5 sao, 4 sao lộng lẫy. Đổi mới với những nhà hàng “ vĩ đại “ trên các tuyến đường du lịch. Với những trung tâm “giải trí” sang trọng, quý phái cở câu lạc bộ Lan Anh. Với những vũ trường cực kỳ tráng lệ như vũ trường New Century Hànội. Với những trường Trung học tư thục mang tên Mỹ, giáo sư Mỹ, chương trình học của Mỹ, giảng dạy bằng tiếng Mỹ- học sinh phải trả học phí bằng tiền Mỹ - 600US$ đến 1000US$ /tháng. (Giai cấp nào đủ sức trả học phí nầy cho con? )






      Tôi cũng hiểu rằng các nơi nầy là nơi ăn chơi của vương tôn công tử “đỏ”, các nhà giàu mới - thân nhân các quyền lực đỏ đứng đàng sau, các quan chức đỏ đô la đầy túi. Họ đến đây để “giải trí”, uống rượu, đánh bạc, cá độ và tìm gái.



      vũ trường ăn chơi nổi tiếng của dân Hà thành, New Century

      Uống chơi vài chai rượu ngoại VSOP, XO là chuyện thường. Mỗi đêm có thể tiêu hàng ngàn đô la Mỹ cũng không phải là điều lạ. Trong khi lương tháng của một thầy giáo Trung học trường công không đủ để trả một chai rượu XO. Vụ MPU18 cá độ hàng triệu US $ đã bị phanh phui là một thí dụ cụ thể. Vũ trường New Century bị Công an đến giải tán vì các công tử và tiểu thư con các quan chức lớn nhảy đã rồi… “ lắc” suốt đêm. Vài hôm sau - đâu cũng vào đó…

      Tôi cũng thấy Sàigòn- người, xe và phố xá dầy đặc, nghẹt thở - vài tòa cao ốc mọc lên vô trật tự - ở xa xa, có cái trông giống như chiếc hộp quẹt. nhà cửa mặt tiền hầu hết đều lên lầu nhiều tầng. Kiến trúc hiện đại. Vật liệu nhập cảng đắc tiền. Nhà trong hẻm - phần lớn cũng lên nhiều tầng cao nghệu. Có nhiều khu xây cất bừa bãi, nhô ra thụt vào như những chiếc răng lòi sĩ vô duyên. , lấn chiếm ngang ngược đất công hoặc lề đường…
      Tôi thấy Sàigòn bị ô nhiểm trầm trọng với hằng triệu tiếng động cơ, ngày đêm đinh tai nhức óc và 3.000.000 chiếc Honda - phun khói mịt mù - chưa kể đến xe hơi.



      Và hệ thống cống rảnh lạc hậu. mỗi khi trời mưa lớn - nước rút không kịp, ứ đọng tràn ngập nhà cửa. Hệ thống đổ rác còn lạc hậu. không đáp ứng nổi nhu cầu thải rác của 8.000.000 dân nhun nhúc như kiến. Sàigòn đầy dẫy những hàng ngoại do công ty ngoại quốc sản xuất tại chỗ. hàng lậu của Trung quốc tràn vào vô số kể. Máu kinh tế Việt Nam bị loảng ra. Nhưng chế độ xã nghĩa im thin thít chịu trận, không dám một lời phản kháng. Một chiếc xe Honda nhãn hiệu Trung quốc giá khoản chừng 1000 đô la Mỹ. chưa kể hàng Trung quốc lậu thuế, rẻ mạt. Thuốc lá và bia - bia nội, bia ngoại - có đủ. Nhậu và hút là 2 cái mốt bình dân thời thượng nhứt ở Sàigòn. Đảng viên, cán bộ - giai cấp thống trị - nhậu. Già nhậu, trẻ nhậu… con nít cũng tập tành nhậu. Hút thì khỏi nói. Giai cấp cán bộ răng đen mã tấu bây giờ là giai cấp nắm thống trị - đã lột xác - không còn quấn thuốc rê, bập bập phà khói mịt mù nữa - mà lúc nào cũng lấp ló một gói 3 con 5, Craven A, trong túi. Lãnh đạo hút, cán bộ hút, dân chúng hút - thậm chí con nít 9, 10 tuổi ở đồng quê cũng phì phà điếu thuốc một cách khoái trá. Các hãng bia và thuốc lá ngoại quốc đã tìm được một thị trường tiêu thụ béo bở. Cán bộ lớn cũng âu phục cà vạt hẳn hoi, xe hơi bóng loáng. nhưng bộ răng hô, mái tóc bạc thếch, và nước da mốc mốc, cũng không dấu được nét thô kệch của một anh nhà quê lên Tỉnh.


      Ngang ngược của Công an chìm tại NTĐB

      Tôi còn thấy Sàigòn với hiện tượng “tiếm công vi tư” lộng hành, ngang ngược của Công an đến độ dân chúng quen thuộc, xem là một chuyện đương nhiên như chuyện hối lộ đã trở thành cái lệ bất thành văn trong chế độ xã nghĩa. Chiếm đoạt một nửa công viên, xây nhà gạch dùng làm quán cà phê. Chưa thỏa mãn - ban đêm còn dọn thêm bàn ghế trên sân cỏ của phần công viên còn lại và thắp đèn màu trên mấy chậu kiểng cho thêm thơ mộng. Ông chủ bự nầy chắc chắc không phải là dân thường. Ông lớn nầy xem công viên như đất nhà của ông vậy. Ai có dịp đi ngang qua mũi tàu - nơi gặp gở của 2 đường Nguyễn Trải và Lê Lai cũ, ngang hông nhà thờ Huyện Sĩ - thì rõ.





      Còn nhiều, rất nhiều chuyện lộng hành chiếm đất công, lấn lề đường nhan nhãn ở khắp Saigòn. Chỉ đưa ra vài thí dụ cụ thể: Một công thự tại vườn Tao đàn (có lẽ là nhà cấp cho viên Giám đốc Công viên Tao đàn) - mặt tiền ngó vào trong - mặt hậu nhìn ra phía đường Nguyễn Du (Taberd cũ) - bèn có màn trổ cửa mặt sau nhà, xây thêm phía sau thành 2 căn phố thương mại mặt tiền ngó ra đường Nguyễn Du, trị giá mỗi căn, nhiều trăm ngàn Mỹ kim - ngon ơ! Tương tự như vậy - ở góc đường Thành Thái và Cộng Hoà cũ, trước sân nhà của ông Hiệu Trưởng trường Quốc gia Sư Phạm trước 75 - phố thương mại, quán xá la liệt chiếm mất mặt tiền. Ngang ngược và lộng hành nhứt là 2 căn phố thương mại bên hông trường Trương minh Ký, đường Trần hưng Đạo, chễm chệ xây lên ngay bên góc phải sân trường như thách đố dân chúng. Còn trên lề đường khá rộng trước câu lạc bộ CSS cũ, bây giờ là câu lạc bộ Lao động - nhiều gian hàng thương mại bán quần áo, giày vớ thể thao, buôn bán ầm ỉ, náo nhiệt suốt ngày.

      Công an chiếm đất công, xây nhà tư. Công viên, lề đường trước nhà dân là đất riêng của Công An. Công an sử dụng làm chỗ gửi xe, bịt kín cả lối đi vào nhà. Không ai dám hó hé. Im lặng là an toàn. Thưa gửi là dại dột. Mà thưa với ai? Tất nhiên là phải thưa với công an. Không lẽ công an xử công an? Tướng CS Trần Độ phản ảnh còn rõ rệt hơn: “Xã hội Việt Nam ngày nay là một xã hội vô pháp luật mà phần đầu tiên gây ra là Đảng. Không thể nào chống tham nhũng được vì nếu Đảng chống tham nhũng thì Đảng chống lại Đảng sao? “ (Nhật ký “Rồng rắn” của Trần Độ).




      Nón cối, nón tai bèo, dép râu, áo chemise xùng xình bỏ ngoài chiếc quần màu cứt ngựa của người cán bộ CS ngơ ngác khi mới vào Sàigòn - đã biến mất.


      Cũng không còn thấy những chiếc áo dài tha thướt của những cô gái đi dạo phố ngày cuối tuần trên các đại lộ Lê Lợi, Lê thánh Tôn, Tự do những ngày trước 75 nữa. Thay vào đó là một đội ngũ phụ nữ - mũi và miệng bịt kín bằng “khẩu trang”, găng tay dài đến cùi chỏ, cỡi Honda chạy như bay trên đường phố.

      Tôi còn thấy những người nghèo khổ chở trên chiếc xe thồ, những thùng carton và bao túi Ny long, chồng chất lên nhau cao ngất như sắp đổ xuống… những bà cụ già, những cậu bé tuổi đáng được ngồi ở ghế nhà trường, những anh phế binh cụt tay, cụt chân, lê lết trên một miếng ván gổ… đi bán vé số (một cách ăn xin trá hình)




      Bộ mặt Sàigòn “đổi mới” bằng những khách sạn lộng lẫy, những câu lạc bộ thời thượng, những phố xá thương mại sang trọng, những hiệu kim hoàn lóng lánh kim cương, những nhà hàng ăn vĩ đại, những vũ trường cực kỳ tráng lệ, những biệt thự đồ sộ nguy nga mới xây bằng vật liệu ngoại đắt tiền. trang trí cây cảnh như một mảng vườn Thượng uyển của vua chúa ngày xưa, những xe hơi bóng loáng nhởn nhơ trên đường phố - nhiều người chóa mắt. choáng váng, cho là “Việt Nam bây giờ tiến bộ quá”. Riêng Phó thường dân tôi tự nghĩ : Như vậy có phải là tiến bộ không? Sự tiến bộ của một nước cần phải nhìn về nhiều mặt: Mặt y tế và giáo dục, mặt đời sống vật chất và tinh thần của dân chúng.


      Lợi tức đầu người của Việt Nam - theo thống kê của báo The Economist - bằng: 555 US $ năm 2007 (Hà Nội bốc lên 730 US $) chỉ hơn Lào và Cambodia chút đỉnh. So với các nước láng giềng: Thái Lan: 2.550 US $ - Phi luật Tân: 1.040 US $ - Nam Dương: 1.160.US$. Tân gia Ba 24.840 US$. (The Economist World, năm 2007 - p. 158, 176, 238) - Việt Nam còn lẹt đẹt đàng sau rất xa. Và trước bộ mặt thay đổi choáng ngợp nầy - nếu đặt câu hỏi: Ai là chủ nhân của những xe hơi, khách sạn- vũ trường, những thương hiệu lớn, những biệt thự lộng lẫy kia? - thì câu trả lời không sợ sai lầm là của cán bộ đảng viên (tại chức hoặc giải ngủ) hoặc con cháu thân nhân của họ. Và ở thôn quê - giai cấp giàu có bây giờ là ai? giai cấp địa chủ là ai? Có phải do của cải của ông cha để lại hay do sự kinh doanh tự do, mua bán làm ăn mà có??








      BỘ MẶT THÔN QUÊ MIỀN NAM

      Có nhìn tận mắt, nghe tận nơi, mới hình dung được khuôn mặt miền Nam sau 32 năm dưới chế độ cọng sản. Để được trung thực - người viết ghi những điều thấy và nghe - không bình luận - tại những nơi đã đi qua. Thôn quê miền Nam - những làng xóm gần tỉnh lỵ quận lỵ đã có điện. Những làng xã xa xôi hẻo lánh vẫn còn sống trong sự tăm tối. Đường sá có tu sửa phần nào. Đường mòn đi sâu vào thôn xóm được lót bằng những tấm dalle lớn (đường xóm Cái Nứa, Cái Chuối xã Long Mỹ, VL), xe Honda và xe đạp chạy qua được. “Cầu tre lắt lẻo”, cầu khỉ được thay thế bằng cầu ván, cầu đúc (vật liệu nhẹ). Cầu tiêu công cộng trên sông các chợ quận (Cáibè, Cái răng) nay không còn thấy nữa.





      Nhà cửa dọc theo bờ sông Cần Thơ - chen vào những nhà gạch ngói, nhà tôn - còn nhiều nhà lá nghèo nàn. Tương tự như vậy - dọc theo bờ sông Long Hồ - một số nhà gạch nhỏ mới cất. xen kẻ những mái lá bạc màu. Vùng Trà ốp, Trà Cú (Vĩnh Bình), chợ Thầy Phó (Vĩnh Long) nhiều nhà gạch mới xây nhưng vẫn không thiếu nhà lá, nhà tôn. Đường mòn chạy sâu vào thôn xóm vẫn còn đường đất lầy lội vào mùa mưa nước nổi.



      Hai bên đường xe chạy từ Mỹ Tho, Cao Lãnh, Châu Đốc, Hà Tiên, Rạch Giá, Cần Thơ. Nhìn chung - có một sự thay đổi rõ rệt. Nhà cửa, hàng quán dầy đặc, động cơ ồn ào, người ta chen chúc. Cảm giác chung là ngột ngạt, khó thở. Những vườn cây xanh um bên đường đã biến mất hoặc thụt sâu vào trong, không còn thấy nữa. Không còn vẻ đẹp thiên nhiên ngày nào của vườn xoài cát sai hoằng, mát mắt vùng Cái Bè, An Hữu, vườn mận Hồng Đào chạy dài hàng mấy cây số ở Trung Lương.
      Dưới sông - từ kinh Vĩnh Tế chảy dài ra sông Tiền Giang - hai bên bờ toàn là nhà sàn, phía sau chống đỡ sơ sài bằng những trụ cây tràm. Mỗi nhà hoặc 2, 3 nhà đều có cầu tiêu tiểu bắc phía sau.

      Tắm rửa giặt giũ, múc nước lên uống, phóng uế - cũng cùng trên một dòng sông. Không có gì thay đổi. Làng Chàm còn gọi là chà Châu Giang cũng còn đó. Cũng nghèo như trước. Những chiếc ghe vừa dùng làm nhà ở, vừa là hồ nuôi cá. Basa, cá điêu hồng v. v. ở dọc bờ sông khá dài. Dường như ngành nầy hoạt động khá mạnh. Dọc trên những nhánh phụ lưu của 2 con sông Tìền và sông Hậu - người ta không còn thấy bóng dáng của những cô gái thướt tha trong chiếc áo bà ba và chiếc quần lãnh Mỹ A, chèo ghe tam bản, bơi xuồng như thời trước 75 nữa. Hỏi một ông già tên Ph. tại Cái Răng, được trả lời: “ Đi lấy Đại Hàn, Đài Loan hết rồi ông ơi! “ Tôi hỏi thêm: “ Các cô gái có nghe nhiều người bị gạt bán vào ổ mại dâm, nhiều cô gái bị chồng bắt làm lao động khổ sai, bị ngược đãi, đánh đập. các cô gái nầy không sợ sao ông? - “ Biết hết - mấy cổ biết hết, báo Tuổi trẻ đăng hàng ngày. Nhưng cũng có những cô có chồng Đại Hàn, cho tiền cha mẹ xây nhà gạch. Cô khác thấy vậy ham. Phần nghèo, phần không có việc làm kinh niên. Họ liều đó ông. Biết đâu gặp may. “Câu chuyện gái Việt lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan hiện không ai là không biết.


      Tờ Tuổi trẻ - số ra ngày mùng 1 Tết năm Đinh Hợi - trong bài: “ Nỗi đau từ những con số”- có nói đến số phận của 65.000 phụ nữ đang làm vợ những ông chồng Đài Loan già, tàn tật đui mù, làm vợ tập thể cho cả gia đình cha lẫn con. Cũng do tờ báo nầy: “Tại một tổ chức kết hôn lậu, hàng chục cô gái đang “bày hàng” để 2 ông Hàn quốc tuyển chọn làm vợ và 118 cô gái khác đang nằm, ngồi, lố nhố chờ đến lượt mình “ Và cũng do tờ Tuổi Trẻ số phát hành ngày 25-04-2007, viết: “Hơn 60 cô gái, tuổi từ 18 đến 20 từ miền Tây Nam bộ lên Sàigòn để dự tuyển. Các chàng rể Hàn Quốc được quyền soi xem kỹ, chú ý đến cả từng vết thẹo trên thân thể cô gái. Dich vụ môi giới hôn nhân lậu có chiều hướng gia tăng. Chỉ trong vòng nửa tháng mà Công An đã phát hiện 3 vụ môi giới hôn nhân trái phép ở quận 6, 10 và Tân Bình với gần 400 lượt cô gái hiện diện. Thậm chí - những cô gái được xe ôm chở tới địa điểm dồn dập gây náo loạn cả xóm”.

      Người viết có lần lang thang trên đường Nguyễn tri Phương tìm quán ăn cơm trưa, có chứng kiến tại chỗ: Từng cặp trai gái lố nhố xếp hàng đôi trước cửa một trường học, để lần luợt vào trong. Hỏi một người trung niên lái xe Honda ôm, được anh trả lời: ‘ “Đó là những người con gái đi lấy chồng Đài Loan và Đại Hàn. Hàng bên trong là những đang làm thủ tục xuất ngoại theo chồng. Hàng bên ngoài là những người đang vào ký giấy hôn thú sau khi đã qua các cửa ải môi giới và thủ tục tuyển lựa”. Tôi nhìn kỷ các cô gái nầy tuổi rất trẻ khoản chừng 18 đến 20, đứng cặp với những anh Tàu già sồn sồn- có một người tàn tật. Không thấy có thanh niên trẻ. Nhìn cách ăn mặc và nghe họ nói chuyện - tôi đoán chừng họ đến từ miền Tây Nam Bộ. Đây là tổ chức môi giới chánh thức có giấy phép hành nghề.

      Song song với tổ chức chánh thức, còn có một tổ chức “ môi giới hôn nhân lậu”- sự thật là một tổ chức buôn người, chuyên đi dụ dỗ trẻ em và gái, nói gạt là đi bán hàng hay đi làm việc tại các cơ xưởng ngoại quốc nhưng là để bán thẳng vào các ổ mại dâm ở Kampuchia, Thái Lan, Ma Cau để nơi đây huấn luyện trẻ em làm nô lệ tình dục, các cô gái làm điếm, hoặc bán cho người Tàu bỏ tiền ra mua nô lệ. Tất nhiên là phải có sự tiếp tay che chở ăn chia của Công An. Nói là lậu nhưng thật ra là nhan nhãn xảy ra hằng tuần - thậm chí hằng ngày trước mặt dân chúng tại các quận Bình Thạnh, quận 11, Sàigòn.














      Cho dù chánh thức hay lậu, hậu quả cũng gần giống nhau. Chánh thức thì có giấy phép, có công an làm thủ tục, chánh phủ thu tiền lệ phí. Lậu thì lén lút với sự che chở của Công An. Hậu quả gần giống nhau. Nhiều cô gái về làm vợ mấy tên Đài Loan, Đại Hàn bị ngược đãi, đánh đập tàn nhẫn - ban ngày làm nô dịch, ban đêm phục vụ tình dục rồi bán vào động mại dâm lấy tiền gở vốn lại. (Trại cứu giúp nạn nhân của cha Hùng ở Đài Bắc là một bằng chứng) Còn lậu thì bán thẳng vào ổ điếm. Biết bao nhiêu thảm cảnh, biết bao nhiêu bi kịch thương tâm làm rúng động lương tâm nhân loại.















      Cựu Quốc Trưởng Sihanouk không giấu được nỗi xót xa trước thảm cảnh người phụ nữ Miên làm vợ mấy thằng Tàu, lên tiếng kêu gọi họ trở về nước. Không thấy Việt Nam nói nửa lời!
      Những cô gái nầy có biết những thảm kịch đau thương, những sự hành hạ, ngược đãi, đánh đập. nầy khi lấy chồng Đài Loan, Đại Hàn không? Có bị cưỡng bức, bị dụ dỗ hay tự nguyện? Cha mẹ có đồng ý hay cản trở? Nguyên nhân nào đã thúc đẩy họ dấn thân vào con đường hiểm nguy, tương lai mù mịt?
      Trừ những trường hợp bị dụ dỗ qua đường dây buôn người - những người con gái này thật sự là họ TỰ NGUYỆN. Họ còn phải vay tiền mua sắm, ăn diện, hối lộ để được giới thiệu. Nhưng nguyên nhân nào thúc đẩy họ đi lấy chồng Đài Loan, Đại Hàn?








      Có thể có nhiều nguyên nhân phức tạp. Phó thường dân tôi chỉ đưa ra vài nhận định thiển cận như sau: Quá nhiều chương trình ngăn chống lũ lụt, chương trình công nghiệp hóa, đô thị hoá bừa bãi, không được nghiên cứu cẩn trọng, đất đai canh tác bị thu hẹp, Dân số gia tăng. Khối lượng đông đảo người miền Trung, Bắc XHCN tràn vào. Nông dân miền Nam thiếu đất canh tác. Các cô gái miền Tây quẩn bách vì không có việc làm kinh niên - cuộc sống vô vọng mịt mờ - có nhiều trường hợp bị thúc đẩy vì cha mẹ mắng nhiếc, đay nghiến khi so sánh con gái mình với cô con gái làng bên có chồng Đại Hàn mang tiền về xây nhà gạch cho cha mẹ. Và cũng vì hấp thụ một nền giáo dục của chế độ CS (sinh sau 75) - những người trẻ tuổi không có ý niệm về luân lý đạo đức cũ. thang giá trị bị đảo lộn nên họ không đặt nặng danh dự, sĩ diện như thời trước. Do vậy - khi bị dồn vào đường cùng họ đành đánh liều nhắm mắt đưa chân. Nhưng động lực chánh là nghèo.







      NGHÈO.





      Là nguyên nhân chánh đưa đẩy các cô gái miền Tây Nam Bộ đi lấy chồng Đại Hàn và Đài Loan… để hy vọng thoát khỏi cảnh đời cơ cực, vô vọng không lối thoát. Thế nhưng tại sao đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) - vựa lúa nuôi sống cả nước - sau 32 năm dưới chế độ CS lại trở nên nghèo như vậy - nghèo hơn cả đồng bằng sông Hồng (ĐBSH) ? Theo tiêu chuẩn nghèo từng vùng của Tổng cục thống kê Việt Nam - thì tỷ lệ ĐBSCL năm 1998: ĐBSCL: 37%. ĐBSH: 29% . Năm 2002: ĐBSCL: 13 %. ĐBSH: 9%. (Nhà x. b Thống kê - Hànội, trang 13 - LVB trích dẫn) Dù theo tiêu chuẩn nào: tiền tệ (tính bắng tiền hay bằng gạo) - mức sống (bao gồm lương thực, nhà ở, mức sống văn hóa) - ĐBSCL vẫn nghèo hơn ĐBSH - bởi lẽ khi nghèo về lương thực - thì khó có thể giàu về nhà ở và đời sống văn hoá.


      Đó là cái nghèo mà anh Lâm văn Bé đã nhìn qua những con số có giá trị của những chương trình nghiên cứu thống kê khoa học. Và sau đây là cái nghèo miền Nam qua cái nhìn tận mắt, nghe tận nơi của người viết: Cái nghèo ở Việt Nam bao gồm cả thành thị lẫn thôn quê là cái nghèo thiếu trước hụt sau, ăn bữa sáng lo bữa chiều - cái nghèo của một nông dân, nhà dột nát. khi trời mưa lúc ban đêm, không có chỗ để nằm phải tìm một góc nhà, phủ cái mền rách lên người ngồi run cằm cặp, trước từng cơn gió lạnh buốt lùa vào căn nhà trống hốc… Cái nghèo của một người đi mượn tiền, mượn gạo. tới ngày hẹn không tiền trả. Cái nghèo của một thanh niên thất nghiệp, cha bị lao phổi không tiền mua thuốc nằm ho sù sụ, mẹ bơi xuồng đi bán bắp nấu không đủ gạo cho một đàn con 4 đứa, mũi dãi lòng thòng đang bốc đất cát chơi ngoài sân.











      Hình minh họa gái miền Nam


      Tục ngữ bình dân có câu: Ít ai giàu 3 họ, khó 3 đời. - Có. Tôi quen biết ông Sáu S. làm nghề chày lưới. ở sông Long Hồ. Đời con là anh Tư Te tiếp nối nghề nầy: nghề đi nhủi tép. Và trên bờ sông Long Hồ năm nay (2007) tôi thấy vợ chồng một cậu thanh niên tên M. vừa cặp xuồng vào bến, đem miệng nhủi còn dính đầy rong rêu phơi trên mái nhà lá đã nhuộm màu thời gian bạc thếch. Hỏi thăm thì té ra là con của Tư Te. Đời ông nội - nghèo! Đời cha nghèo! Đời cháu cũng nghèo! Khó 3 đời đó. Cộng Sản đổi đời cho người giàu thành nghèo - không đổi đời cho người nghèo thành giàu. Người nghèo vẫn tiếp tục nghèo. Nói chung thì nông dân Việt Nam chiếm 85% dân số mà đất không đủ để canh tác - còn công nghiệp không có khả năng biến nông dân thành thợ thuyền. trong khi dân số lại gia tăng quá tải. Cho nên thất nghiệp không thể tránh. Nghèo là hiện thực. Tiến sĩ Lê đăng Doanh trong một bài phổ biến trên mạng, viết : “Nông dân đã nghèo, đất đã kém đi, nhưng mỗi năm thêm 1 triệu miệng ăn, lấy đâu ra mà ăn. Lao động vất vả mỗi ngày trên 8m2 đất thì lấy gì mà giàu có được? “













      MIỀN NAM - 36 NĂM DƯỚI CHẾ ĐỘ C. S.








      Kinh tế Việt Nam - trong đó có miền Nam - có chút tiến bộ - so từ thời kỳ bao cấp đến thời kỳ mở cửa. Nhưng chỉ là tiến bộ với chính mình. Đối với các nước khác trong vùng thì còn lẹt đẹt, cầm lồng đèn đỏ… Và điều quan trọng là sự phát triển nầy có đem lại phúc lợi cho dân chúng qua sự tái phân lợi tức quốc gia, để tài trợ các chương trình y tế, giáo dục (hiện nhiều người nghèo không có tiền đóng học phí bậc Tiểu học cho con) - các chương trình tạo công ăn việc làm, phát triển nông nghiệp, xây dựng hạ tầng cơ sở hay không? Hay là phát triển bằng những con số báo cáo rổng tuếch? Lợi tức tạo được đã bị cả hệ thống của những con virus tham nhũng đục nát cơ thể. Và hiện tại - muốn phát triển công nghiệp - nhà cầm quyền địa phương - theo lệnh Đảng - mở rộng khu công nghiệp, khu du lịch, đã quy hoạch lấy đất, phá mồ phá mả, chiếm nhà dân một cách bạo ngược. Lòng dân phẩn uất, kêu la than khóc. Oán hận ngút trời xanh! (19 Tỉnh miền Nam biểu tình khiếu kiện trước trụ sở quốc hội 2 Sàigòn). Như vậy có gọi là phát triển không?






      KẾT LUẬN:

      - 36 năm nhìn lại: Người ta thấy miền Bắc đã “giải phóng” dân Sàigòn ra khỏi đất đai, nhà cửa của họ. Họ phải rút vô hẻm, ra ngoại ô hay về quê bằng nhiều chánh sách khác nhau. “Giải phóng” miền ĐBSCL ra khỏi sự trù phú do thiên nhiên ưu đãi từ nhiều thế kỷ. “Giải phóng” quân nhân, viên chức chế độ cũ ra khỏi nhà, để đưa họ vào các trại tù cải tạo hoặc đẩy họ ra biển… “ Giải phóng” phụ nữ miền Tây, để họ được tự do đi làm “vợ nô lệ”, đi làm điếm ở Kampuchia, TháiLan.
      - 36 năm nhìn lại: Người ta thấy Việt Nam trở lại thời kỳ mua bán nô lệ như thời Trung cổ. Phụ nữ Việt Nam bị bán đấu giá trên E-bay Taiwan website (2003) - bị trưng bày trong lồng kính, cũng để bán đấu giá như một con súc vật ở Singapour (2005). Chỉ trong năm 2005 - có khoản 400.000 phụ nữ và trẻ em bị bán ra ngoại quốc. (Theo UNI CEF - LHQ và Bộ Tư Pháp Việt Nam )
      - 36 năm nhìn lại: Mượn lời nhà báo Claude Allegre, báo L’expresse ngày 29-8-2002: “Người ta không thể cho qua một cách im lặng những Khơ me đỏ, những trại tập trung ở Cambodia và những cuộc tàn sát man rợ ở đó. Và Việt Nam không được biết đến như là một chế độ nhân đạo hơn. Dưới cái cớ là dân tộc can đảm nầy đã chiến thắng các siêu cường quốc - người ta đi đến chỗ quên đi một nền độc tài đẫm máu đang thực thi trên xứ sở “
      - 36 năm nhìn lại: Miền Bắc XHCN rõ ràng đã thiết lập một nền đô hộ miền Nam - khắc nghiệt, tinh vi hơn cả thời Pháp thuộc.
      Và điều quan trọng trên hết là Việt Nam đang đứng trước hiểm họa mất nước. Một trí thức Việt Nam lên tiếng cảnh cáo: “ Việt Nam đang đứng trước hiểm họa mất nước. Mất cả đất đai, sông núi và dân tộc. Việt Nam sẽ trở thành một tỉnh lẻ của Tàu. (Trích Người việt hải ngoại - Nguyễn văn Trấn)
      Last edited by TAM73F; 06-03-2012, 11:58 AM.

      Comment

      • TAM73F
        Super Moderator
        • Apr 2009
        • 2321

        #63
        Bài Tập Làm Văn Cuối Cùng !

        BÀI LUẬN VĂN BỊ KHIỂN TRÁCH‏


        Tuần rồi bé Giang cũng có làm bài tập làm văn y chang tấm hình này.
        Đại khái thế này: " Em ra đường nhìn thấy một người VN tay chân đều cụt không thể nắm bắt hay đi đứng đang bò lăn xin ăn, có một ông Tây đến bưng một hộp cơm gà, ông ta ngồi bẹp xuống đường bất kể, và dìu người ăn mày ngồi dậy dựa vào chân ông, ông vội lấy vạt áo thung của ông lau cái miệng nhơ nhớp và cẩn thận đút từng muổng từng muổng cơm , sự ngạc nhiên của người ăn xin hiện rỏ, ông ta vừa trợn tròn đôi mắt vừa há to miệng để ông tây đưa thức ăn vào...Sau 3 cái nuốt vội vì quá đói, ông ta đột nhiên hậm hực...thức ăn từ miệng trào ra, đôi mắt ông ta khép lại và nước mắt chảy như khe suối theo khóe mắt, ông Tây vội đặt dĩa cơm xuống đường ôm chầm lấy ông, lâm râm mấy câu ...i love you baby..i love you baby... anh ăn xin gục đầu vào ngực ông Tây khóc bật thành tiếng...và nhìn từ xa.. mặt anh ăn xin hình như bị ướt sũng... thì ra không phải nước mắt của anh ăn xin làm ướt mặt, vì nước mắt đâu nữa mà ra khi phải cố hết sức để bật thành tiếng rống khô khan vì cảm xúc quá mạnh... Chính là giọt nước mắt của ông Tây. Phải, Giang đã thấy rõ ông ta to con vạm vỡ cho nên nước mắt của ông ta khủng thật...những giọt nước mắt ông Tây lăn trên mặt anh ăn xin đến đâu cũng đều đổi màu đen nhơ nhớp, bởi vì có lẽ cuộc đời anh ăn xin này có bao giờ được rửa mặt cho dù một lần kể từ khi tay chân lìa khỏi thân mình...! Anh Tây cởi nốt cái áo thung ra lau mặt cho anh ăn xin xong lại lau tiếp theo vào mặt ông ấy vì lệ nhòa đôi mắt làm ông không thấy đường, không biết có phải vì vậy hay vì quá thương người cảnh khó mà ông quên đi vệ sinh tối thiểu giữ cho ông hay không.

        Dòng người tấp nập, tiếng kèn tiếng nói inh ỏi giữa khói bụi mịt mù...lạ thay! Không một ai ném cái nhìn, cái gì đang xảy ra dưới chân mình. Anh Tây vẫn bịn rịn lúc từ giã đứng lên, anh ta vụt bước đi, khi đến bức tường đối mặt anh ta ngước nhìn lên bức tường rồi lăm răm thế này: -shameful truth..! - corrupt regimes..!....Giang không hiểu ông nói gì, cứ ghi rõ từng lời như vậy. Lúc này, Giang mới khám phá ra là Giang cũng đang khóc, nước mắt Giang làm mờ chữ viết cũng vội kéo áo thung chặm cho ráo kẻo cô rầy.

        Bài tập làm văn tự thuật câu chuyện sống thực này Giang nộp cho thầy. Năm ngày sau, Giang được gọi lên văn phòng Giám hiệu, Giang ngồi suy nghĩ không biết điều gì thì được ban tư tưởng giáo dục dạy biểu thế này.
        - Có ai xúi quẩy em làm bài tập này không?
        - Dạ không có.
        - Thế em có biết làm văn thế này là vi phạm nghiêm trọng không?
        - Dạ không.
        - Em có biết như vậy là phản động, là bôi bác chế độ ta không?
        - Dạ cũng không. Dạ thưa thầy, em viết sự thật mà...
        - Thầy nổi giận đập bàn quát! Dù là sự thật em cũng không được phép viết đúng như vậy, Bác Hồ đã từng dạy 100 năm trồng người em còn nhớ không? Em đã phụ lòng bác kính yêu của chúng ta rồi...

        Giang về nhà lòng miên man nghĩ ngợi, chợt hiểu ra là thầy cô buộc Giang phải học tập cách nói dối, phải biết vô cảm mà không có quyền biết thương xót, phải biết nén đau thương để quen chịu đựng như mọi người, phải biết nói dối để tồn tại...
        Giang tự thấy xấu hổ quá! Xấu hổ cho một thằng học trò không bằng cái cử chỉ nhỏ nhường miếng bánh cho bạn của mấy đứa đánh giày ngoài chợ cầu kho....
        Một buổi chiều....Giang viết vài hàng cho mẹ đặt dưới gối, và hành động gian dối lần cuối cùng là đặt chiếc gối thay Giang, trùm chiếc mền kín đầu, lẻn nhà ra đi bụi đời kể từ chiều hôm ấy...

        Cầu Kho chiều 09 tháng 06 năm 2012

        --------------oo
        ooo

        Comment

        • TAM73F
          Super Moderator
          • Apr 2009
          • 2321

          #64
          Đời sống bây giờ ở Saigon - 2012

          Kinh tế Việt Nam: 'Bơi không áo tắm'
          BBC Vietnamese - thứ ba, 3 tháng 7, 2012

          Kinh tế Việt Nam sẽ còn trì trệ thêm ít nhất một hay hai năm nữa. Chuyên gia kinh tế có tiếng Jonathan Pincus vừa lên tiếng nói rằng khởi động lại tăng trưởng kinh tế ở Việt Nam sẽ không dễ do thể lực yếu kém của các công ty và ngân hàng. Gần đây đã có những bình luận lạc quan về kinh tế Việt Nam sau khi lạm phát đã giảm xuống dưới 7% từ con số 23% của tháng Tám năm ngoái và Ngân hàng Nhà nước đã hạ lãi suất xuống 10%.

          Trong bài viết trên báo Bấm Financial Times của Anh, ông Pincus, hiện là chuyên gia tư vấn cho Chương trình Việt Nam của Trường Harvard Kennedy, viết:

          " Việc thắt chặt tín dụng tiếp theo [các đợt mở rộng] cho thấy các công ty của Việt Nam đã lệ thuộc vào tín dụng dễ dãi tới mức nào. Như câu đùa có tiếng của Warren Buffett, khi thủy triều rút đi người ta sẽ thấy ai bơi không áo tắm.

          " Ở Việt Nam, gần như ai ai cũng thế. " Người từng là chuyên gia kinh tế cao cấp của Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc ở Việt Nam nói các công ty nội địa nợ chồng chất trong khi các ngân hàng cho vay quá mức. Ông Pincus dẫn nguồn Bộ Tài chính nói tổng nợ của 12 công ty nhà nước đã lên tới gần 10,5 tỷ đôla và 10 công ty có số nợ gấp hơn 10 lần tài sản.

          Báo cáo của chính phủ trong tháng Sáu nói riêng Tổng công ty Hàng hải Vinalines đã nợ tới hơn hai tỷ đôla và là chủ nhân của một đội tàu vô giá trị bên cạnh một loạt sai phạm tài chính.

          - 'Ước tính khiêm tốn'

          Các công ty của Việt Nam sẽ phải mất ít nhất một, thậm chí hai năm để giảm nợ, theo ông Pincus, và điều tệ hại là tình trạng vay nợ cao không chỉ giới hạn trong khu vực nhà nước.

          Những khó khăn của công ty thủy sản Bình An là một ví dụ và Hiệp Hội Chế biến và Xuất khẩu Thủy sản nói có tới một nửa thành viên của họ đối mặt nguy cơ phá sản.
          Kinh tế Việt Nam

          Tăng trưởng GDP sáu tháng đầu năm: 4,4%
          Lạm phát trong tháng Sáu: 6,9%
          Lãi suất chính thức: 10%
          Nợ của 12 công ty nhà nước: 10,5 tỷ đô la
          Nợ xấu của ngân hàng: ít nhất 10%

          Ông Pincus nói tín dụng ngân hàng tính trên GDP đã tăng gấp đôi trong giai đoạn 2005-2010, từ 62% lên 136%. Theo chuyên gia kinh tế này, đợt vay nợ đầu tiên của các doanh nghiệp là hậu quả không lường trước của dòng tư bản đổ vào Việt Nam trong hai năm 2007 và 2008.

          Đợt tăng tín dụng thứ hai là có chủ đích khi chính phủ đưa ra gói kích thích kinh tế để đối phó với khủng hoảng tài chính toàn cầu trong năm 2009. Ông Pincus nói Việt Nam cũng còn có một gói kích cầu nhỏ nữa trong năm 2010 nhằm tăng độ hưng phấn trước Đại hội Đảng trong tháng Giêng năm 2011.

          Các ngân hàng của Việt Nam đã cho vay quá mức trong giai đoạn kinh tế bùng nổ và giờ đang thiếu vốn trong khi nợ xấu tăng cao. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình nói tại Quốc hội rằng nợ xấu của các ngân hàng Việt Nam ở mức 10% GDP nhưng ông Pincus nói các chuyên gia quốc tế cho rằng ngay cả con số báo động này vẫn còn là ước tính khiêm tốn.

          - ' Can thiệp chính trị '

          Theo ông Pincus, các ngân hàng Việt Nam không đủ sức để cho vay hàng loạt ngay cả khi chính phủ nới lỏng tín dụng. Khu tài chính ở tp Hồ Chí Minh phản chiếu vào kính của một ngân hàng. Ông Pincus nói các ngân hàng Việt Nam không đủ sức để làm bùng lên một đợt cho vay ồ ạt mới

          Lý do, ông nói, là các ngân hàng cổ phần đang cố gắng cân đối tài chính trong khi một số ngân hàng khác có tiền thì lại không tìm được những con nợ còn chưa bị vay quá mức. Ông Pincus nói một số ngân hàng sẽ hài lòng với việc lấy lời từ mua trái phiếu chính phủ trong lúc cố gắng giảm nợ xấu.

          Chuyên gia kinh tế này nói Việt Nam đang chuẩn bị quỹ để tái cơ cấu ngân hàng nhưng ông cho rằng tinh giản thủ tục phá sản công ty sẽ quan trọng hơn là giải cứu doanh nghiệp hay ngân hàng. Ông dẫn một báo cáo của Ngân hàng Thế gới mà theo đó Việt Nam xếp thứ 142/183 nước trong lĩnh vực xử lý tình trạng phá sản.

          Theo ông, đây là lĩnh vực mà Việt Nam nên tập trung giải quyết bên cạnh chuyện tăng năng lực cho hệ thống tư pháp và giảm can thiệp chính trị vào nền kinh tế.

          -----------------/////------------------



          *Bà Clinton đến VN thúc đẩy giao thương
          BBC Vietnamese - Trích đoạn :
          Thúc đẩy dân chủ

          Các nhân vật bất đồng chính kiến Việt Nam hiện đang bị giam giữ. Bà Clinton được mong đợi sẽ nêu vấn đề nhân quyền với các nhà lãnh đạo Việt Nam. Trong lúc ở Mông Cổ, bà Clinton đã kêu gọi các quốc gia châu Á với chế độ chính trị khép kín phải lưu tâm những lời kêu gọi mở rộng dân chủ. Bà nói rằng điều này chỉ giúp tăng thêm sức mạnh cho nền kinh tế của họ.

          Mặc dù không nêu đích danh các quốc gia cộng sản Trung Quốc và Việt Nam, ngoại trưởng Mỹ bác bỏ những lập luận cho rằng dân chủ không phù hợp ở châu Á và rằng dân chủ đe dọa ổn định hay chỉ là đặc quyền của các nước giàu có phương Tây. Bà nói rằng mặc dù châu Á có những trường hợp đạt được những thành tựu kinh tế ban đầu mà không cần phải cải cách chính trị mạnh mẽ thì điều này vẫn là ‘sự mặc cả thiển cận và về lâu dài là không bền vững’.

          Phát biểu ở một sự kiện về phụ nữ ở Ulan Bator, bà nói rằng hạn chế tự do sẽ ‘giết chết sự sáng tạo và kìm hãm tinh thần doanh nghiệp’ và cuối cùng sẽ tàn phá sự phát triển kinh tế. Chúng ta cần phải làm cho thế kỷ 21 là thời đại mà người dân trên khắp châu Á không những trở nên giàu có hơn mà còn phải tự do hơn,” bà nói.

          " Đây là lúc thích hợp để nói về dân chủ ở châu Á khi mà nhiều nước trong khu vực đang đối diện với câu hỏi mô hình quản lý nào phù hợp với xã hội và tình hình của họ. Con đường mà họ lựa chọn sẽ định hình cuộc sống của hàng tỷ người và tương lai của khu vực." [ Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton ]

          Thông điệp này của bà Clinton phản ánh sự xung đột giá trị giữa Washington và Bắc Kinh khi hai nước này đang cạnh tranh để giành lợi thế kinh tế và chiến lược ở khu vực.

          “ Chuyến công du của tôi thể hiện ưu tiên chiến lược của ngoại giao Hoa Kỳ vào lúc này,” bà nói, “Sau 10 năm tập trung rất nhiều vào các cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan thì Hoa Kỳ đang tăng cường đầu tư rất nhiều trong các lĩnh vực kinh tế, ngoại giao và chiến lược vào khu vực này của thế giới.”

          “ Đó là điều mà chúng tôi gọi là xoay trục về phía châu Á,” bà nói thêm.

          “ Đây là lúc thích hợp để nói về dân chủ ở châu Á khi mà nhiều nước trong khu vực đang đối diện với câu hỏi mô hình quản lý nào phù hợp với xã hội và tình hình của họ. Con đường mà họ lựa chọn sẽ định hình cuộc sống của hàng tỷ người và tương lai của khu vực,” bà H Clinton hát biểu.

          Khi đến Việt Nam, bà mang theo rất nhiều sức ép từ trong nước muốn bà phải lên tiếng mạnh mẽ về thành tích nhân quyền của nước này.

          Hạ nghị sỹ Frank Wolf thuộc Đảng Cộng hòa vốn có tiếng là mạnh miệng hôm thứ Hai 9/7 đã kêu gọi cách chức Đại sứ David Shear ở Việt Nam ngay trước thềm chuyến thăm của bà Clinton và cáo buộc ông này không gây sức ép đủ về nhân quyền.




          ---------------------------

          Tại Sao Ngoại trưởng Hillary Clinton Đi Việt Nam ?



          Khoảng đầu tháng rồi , Tổng Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Leon Panetta viếng thăm VN , thậm chí có mặt ngay tại quân cảng Cam Ranh chiến lược , và vào tuần tới , Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton cũng tới thăm VN .

          Câu hỏi có thể được nêu lên là tại sao các quan chức cao cấp Hoa Kỳ xem chừng như dồn dập viếng thăm VN như vậy ?

          Qua cuộc phỏng vấn do Thanh Quang thực hiện , GS Nguyễn Mạnh Hùng thuộc Đại Học George Mason , tiểu bang Virginia , Hoa Kỳ , trước hết nhận định như sau .

          Thử sức Mỹ ?

          NT Mỹ Hillary Rodham Clinton khởi đầu chuyến công du Pháp , Nhật Bản , Mông Cổ , Việt Nam , Lào , Campuchia , Ai Cập và Israel rời Washington , DC vào ngày 05/07 ( Courtesy state.gov )

          GS Nguyễn Mạnh Hùng : Trước hết nói về chuyện tại sao bà Clinton đến thăm Việt Nam thì có vấn đề ngay lập tức là chuyến đi này của bà Clinton kéo dài 2 tuần lễ để giải quyết nhiều vấn đề từ Syria đến Afghanistan , cho đến vụ ASEAN .

          Riêng đối với chuyến thăm Việt Nam thì bà đến đó để dự 3 hội nghị rất là quan trọng : thứ nhất là Diễn Đàn An Ninh Đông Nam Á , thứ hai là Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Nam Á cấp Ngoại Trưởng , và sau đó là Hội Nghị Hậu Thượng Đỉnh Đông Á gồm các Ngoại Trưởng giữa US và ASEAN mà thôi , và đây cũng là thời cơ nhân tiện để ghé thăm Việt Nam , và thứ hai nữa ngay trong vụ này thì trong mấy tuần vừa qua thì mình thấy có hai vụ sôi động ở nơi đó làm cho Mỹ phải quan tâm .

          Đó là , thứ nhất là vụ tranh chấp ở bãi cạn Scarborough và thứ hai là vụ TC cho đấu thầu khai thác dầu 9 lô trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và Việt Nam có phản ứng lại , rồi lại có tin tàu TC đuổi tàu Việt Nam mà Việt Nam lại đưa tin cải chính , thì những cái này làm tình hình sôi động lên tạo cơ hội cho bà Clinton ghé thăm , bởi vì ở đó có một số hội nghị và thứ hai nữa là những vấn đề nóng bỏng xảy ra cũng đòi hỏi sự quan tâm của nước Mỹ . Đó là về việc của bà Clinton .

          Bây giờ cộng với việc của bà Clinton và ông Panetta thì ta thấy thực sự ông Obama qua chính sách gọi là thực hiện trọng tâm chiến lược của Mỹ về ASIA , thì vấn đề này người Mỹ nói như vậy nhưng bên Á Châu thì người ta không có tin , nhất là phía Ấn Độ thì họ bảo là Mỹ đang thâm thủng ngân sách mà tình trạng chính trị thì tê liệt bởi vì lưỡng đảng đang tranh chấp nhau , thành ra làm gì mà Mỹ có khả năng sang với Á Châu . Vì thế cho nên hai chuyến thăm của ông Panetta và bà Clinton là để nói cho Á Châu biết « Chúng tôi rất quan tâm đến Á Châu và chúng tôi thành thật quan tới Á Châu » .

          Khác hẳn với lần trước thời ông Bush thì bà Condi Rice được mời mấy lần mà không có tham dự , thì lần này suốt từ năm 2010 là người Mỹ liên tục tham dự kể cả ông Tổng Thống Obama nữa , nên khi ông Panetta đến Cam Ranh thì trước đó ông nói rõ là ông sẽ chuyển 60 % hải lực của Mỹ sang vùng Tây Thái Bình Dương từ giờ cho tới thời diểm 2020 . Và đặc biêt nhất là ông Panetta là Tổng Trưởng Quốc Phòng đầu tiên đến thăm Cam Ranh , và ông cũng nói toạc móng heo ra là Mỹ muốn có tàu được cập bến Cam Ranh nhiều hơn . Đó là trong khuôn khổ chính sách chung của Mỹ .

          Một vấn đề cuối cùng nữa có thể là quan trọng , là bởi vì có tin rằng ông Tổng Thống Obama có thể sang thăm vùng Á Châu và nhân tiện sẽ ghé Việt Nam , vì vậy việc thăm viếng tất cả ở đây cũng là chuẩn bị cho cuộc viếng thăm đó , nếu có .

          BT Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta và BT Quốc Phòng VN Phùng Quang Thanh gặp nhau tại Hà Nội ngày 04/06 , 2012 ( AFP photo ) .

          Thanh Quang : Thưa Giáo Sư , giữa lúc TC ngày càng tiếp tục hành động không mấy che giấu là xâm lược chủ quyền lãnh hải của Việt Nam và của cả Philippines , gọi thầu như Giáo Sư vừa trình bày là khai thác dầu ngay sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam , v . v . . . dù bề ngoài Bắc Kinh luôn nói là sống chung hoà bình , thì liệu sự hiện diện như vừa nói của các viên chức cao cấp Mỹ có thể giúp làm chùn bước hành động ấy của TC hay không , thưa Giáo Sư ?

          GS Nguyễn Mạnh Hùng : Trước hết tôi nghĩ nói một cách tổng quát thì có thể TC phải nghĩ lại , lý do là như thế này , nó có ảnh hưởng hai chiều cơ : Điều thứ nhất , TC vẫn nói là mình phát triển hoà bình và có quan hệ tốt đẹp với các quốc gia Đông Nam Á nhưng mà chuyện TC làm như thế này thì rất có hại cho TC , thành ra vì thế mà các quốc gia Đông Nam Á sẽ sợ và họ sẽ quay về Mỹ , thứ hai là sự hiện diện của Mỹ được « welcome » hơn , được đón tiếp tốt đẹp hơn , thì cái đó sẽ thiệt hại cho TC .

          Nhưng mặt khác nó có cái chiều khác là có những biến chuyển dồn dập như thế thì TC sợ rằng nếu mà để lâu thì Mỹ càng hiện diện nhiều hơn . Và càng để lâu thì các quốc gia như Phi Luật Tân , Việt Nam có khả năng cứng cựa hơn , thành ra cũng có thể làm cho họ dồn dập muốn thử như vụ Scarborough và vụ Việt Nam hiện nay , thì họ thử luôn mấy chuyện để , thứ nhất là họ thử xem cái sức của mấy anh ra sao , các anh có làm được gì chúng tôi hay không . Thứ hai nữa là họ thử cái mà cứ hay gọi là « ASEAN là trọng tâm của tất cả mọi việc » thì cái vụ Scarborough cho thấy là ASEAN chả nói được cái gì cà . Cái thứ ba là họ thử Mỹ , thành ra đây là con bài mà nó đưa vào trong vòng thử thách .

          Bài toán khó

          Tàu TC chặn đuổi tàu công vụ của Viêt Nam ra khỏi khu vực lãnh hải của VN ở khu vực quần đảo Trường Sa ( Ảnh chụp trên CCTV của TC )

          Thanh Quang : Trước khi trở lại việc thử sức như Giáo Sư vừa đề cập thì , thưa Giáo Sư , người Việt Nam nên đón nhận những chuyến viếng thăm Việt Nam của các viên chức Hoa Kỳ như thế nào và ở mức độ nào ?

          GS Nguyễn Mạnh Hùng : Người Việt Nam thì có hai loại , thứ nhất là người ở ngoại quốc thì chúng ta thấy trong các website ông nào cũng nói « đi với Mỹ đi để chống Tàu » , thì thực sự chuyện đó không có giản dị như vậy , nhưng mà ở ngoại quốc cứ nói như vậy .

          Còn ở trong nước thì có hai loại , thứ nhất chúng ta thấy người bình dân họ cũng nói nên đi với Mỹ để chống Tàu , nhưng mà ngược lại đối với tù chính trị và những chiến lược gia thì họ phải suy nghĩ rất kỹ về việc đó là bởi vì Việt Nam thì ở cạnh nước Tàu , liệu một « confrontation » đương đầu với Tàu có phải là điều tốt hay không ? Nếu mà tránh được thì ngay cả những ông cụ nhà ta ngày xưa cũng tìm cách tránh cái đó , tuy giữ độc lập nhưng làm sao tránh khỏi « confrontation » thì bài toán rất khó . Và nhất là cái vấn đề ở trong chính trị quốc tế người ta bao giờ cũng tìm cách quân bình lực lượng , thì quân bình lực lượng của Mỹ là rất tốt nhưng mà điều đó không xảy ra dễ dàng như người ta tưởng .

          Thanh Quang : Dạ . Chuyện mà TC muốn thử sức như Giáo Sư vừa đề cập thì thưa Giáo Sư hiện có nhiều người quan ngại là việc Bắc Kinh ngày càng tăng cường lực lượng tàu bè ở Biển Đông và xâm lấn trắng trợn vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế như trường hợp của Việt Nam và của Philippines vừa rồi , kiểu như « giành dân chiếm đất » , thì Giáo Sư có lo ngại xung đột vũ trang sắp sửa xảy ra hay không ạ ?

          GS Nguyễn Mạnh Hùng : Xung đột vũ trang nếu xảy ra thì có thể bất cứ lúc nào vì trong tình trạng căng thẳng thì nhiều khi sự tính lầm cũng có thể xảy ra võ trang được . Dù sao những yếu tố này là yếu tố của chính phủ cho nên họ có hành động , họ có thử thì họ cũng khôn lắm , họ cũng dè dặt . Thí dụ như vụ Scarborough thì chỉ có Phi Luật Tân là gửi tàu chiến đến và rút ra ngay chứ TC không gửi tàu chiến , nó chỉ dùng để thử thôi .

          Thế còn trong trường hợp đấu thầu 9 lô thì nó cũng chẳng phải là chính phủ mà nó chỉ là cơ quan của một hãng dầu TC , mà hãng dầu TC cũng như Việt Nam đều là những hãng dầu quốc doanh , thành ra khi họ hành động thì họ cũng khôn khéo lắm vì còn để đường rút lại vì họ nói không phải là chính phủ làm , một mặt là công ty nó làm nhưng chính phủ thì cứ nói tử tế nhưng mà hành động thì công ty hành động , rồi họ bảo những hành động chẳng hạn như họ bảo vùng đó là do quận - huyện - tỉnh , ở trong vùng duyên hải do tàu hải giám , họ bảo không phải của trung ương mà của địa phương , thành ra những cái đó chứng tỏ họ khôn lắm .

          Thanh Quang : Cảm ơn GS Nguyễn Mạnh Hùng rất nhiều ạ .

          GS Nguyễn Mạnh Hùng : Dạ . Không có chi !


          Thanh Quang , RFA 2012/07/07




          .____________________oooooooo_____________________ __


          ASEAN thất bại không ra được ...
          Thông cáo chung về tranh chấp Biển Đông
          VOA News / Irwin Loy- 12.07.2012

          Các Bộ trưởng thuộc Hiệp Hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đã thất bại, không đạt được đồng thuận để có thể đưa ra một vị thế thống nhất về cuộc tranh chấp ở Biển Nam Trung Hoa, tức Biển Đông. Xuất hiện sau một diễn đàn của ASEAN, các giới chức cấp cao đã không đạt được mục tiêu, là ra một thông cáo chung đại diện cho quan điểm của các nước hội viên về vấn đề này.

          Trong suốt tuần qua, các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN đã tìm cách soạn thảo một thông cáo tóm tắt vị thế của các nước hội viên về những cuộc tranh chấp ở Biển Đông. Tuy nhiên hôm thứ Năm khi các bộ trưởng cấp cao bước ra khỏi Diễn đàn An Ninh Khu vực, cao điểm của các cuộc họp ASEAN tuần này, điều mà ai cũng nhận thấy rõ là nỗi thất vọng.

          Bộ trưởng Ngoại giao Indonesia Marty Natalegawa nói việc các nước ASEAN không ra được một thông cáo chung, là điều “ vô trách nhiệm. ”

          Ông nói : “ Bất cứ tại thời điểm nào khi xảy ra những sự cố, chính là lúc chúng ta phải củng cố các nỗ lực của chúng ta, chứ không để nó dậm chân tại chỗ. Năm ngoái cũng vào lúc này, chúng ta cũng gặp phải khó khăn tương tự giữa Campuchia và Thái Lan, một cuộc tranh chấp trực tiếp trong nội bộ khối ASEAN, thế mà cũng không cách nào có thể tìm được một giải pháp trong nội bộ của khối. Tôi thấy sự thể này rất là khó hiểu, và thành thực mà nói, hết sức đáng thất vọng ”

          Bốn nước hội viên ASEAN, gồm Brunei, Malaysia, Philippines và Vietnam có những tuyên bố chủ quyền chồng chéo trên Biển Đông. Trung Quốc thì đòi chủ quyền trên hầu như toàn bộ vùng biển này và hồi gần đây đã xảy ra những vụ đối đầu thường xuyên trong khu vực.

          Một thập niên về trước, ASEAN và Trung Quốc đồng ý hợp tác với nhau để soạn một bộ quy tắc ứng xử trên biển. Nhưng giờ đây Trung Quốc muốn giải quyết các cuộc tranh chấp lãnh thổ với từng quốc gia một, chứ không giải quyết vấn đề với toàn bộ khối ASEAN. Trước đó trong tuần, các nước hội viên ASEAN cho hay đã đồng ý trên nguyên tắc về “những yếu tố chủ yếu” trong một bộ quy tắc ứng xử, và sẽ thuyết phục Trung Quốc mở thương thuyết.

          Chiều tối thứ Năm, Tổng thư ký ASEAN Surin Pitsuwan ra dấu hiệu rằng vẫn còn cơ hội để đạt được một thỏa thuận nào đó về một thông cáo chung trước cuối tuần. Ông Pitsuwan cố làm giảm nhẹ bước thụt lùi này.

          Ông nói : “ Tôi tin rằng tất cả các đối tác trong cuộc đối thoại, tất cả các cường quốc lớn vẫn ủng hộ và trông đợi ASEAN đứng ra nắm vai trò lãnh đạo. Theo nghĩa đó, tôi tin rằng họ đã tạo ra một khoảng trống để ASEAN có thể linh động hướng tới phía trước trong tinh thần xây dựng và tích cực để đóng góp vào tiến trình này. Lần này thì chúng ta gặp một cản trở nhỏ trong nội bộ ASEAN. Chúng ta đã không đồng thuận để có thể đưa ra một vị thế chung cho một vấn đề duy nhất. Phần còn lại vẫn tốt đẹp.”

          Trong thời gian dẫn tới các cuộc họp của ASEAN trong tuần này, giới phân tích đã tiên đoán rằng những căng thẳng liên quan tới Biển Đông sẽ là trọng tâm các cuộc thảo luận ASEAN. Tuần này còn chứng kiến một cuộc tranh chấp khác nổi lên bên ngoài ranh giới các nước ASEAN. Nhật Bản đã đệ đơn chính thức phản đối Trung Quốc sau khi nhiều tàu của Trung Quốc tiến gần tới một quần đảo nằm dưới quyền kiểm soát của Nhật Bản, nơi Trung Quốc cũng tuyên bố có chủ quyền.

          Các cuộc họp ASEAN sẽ bế mạc vào ngày thứ Sáu 13 tháng Bảy. Một cuộc họp thượng đỉnh quy tụ các nguyên thủ ASEAN đã được ấn định vào tháng 11 năm nay./.
          Last edited by TAM73F; 07-19-2012, 05:13 PM.

          Comment

          • TAM73F
            Super Moderator
            • Apr 2009
            • 2321

            #65
            Nghệ An: Công an cấm gần 1000 người học Anh ngữ


            VRNs (12.07.2012) – Nghệ An – Với những lý do không có căn cứ pháp luật, công an Nghệ An đã cấm không cho gần 1000 người tham gia khoá học Anh ngữ hè tại giáo xứ Cầu Rầm, thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An.



            Khoá học Anh ngữ hè này được cha chánh xứ, Hội đồng mục vụ (HĐMV) giáo xứ Cầu Rầm mời các thiện nguyện viên từ Hoa Kỳ về nước dạy hoàn toàn miễn phí. Năm 2012 này đã là năm thứ ba. Khoá học tiếp nhận mọi thành phần, từ trẻ em đến người lớn, từ công nhân đến viên chức hành chánh, và Công giáo cũng như không Công giáo đều có thể tham dự.



            Từ năm 2010 đến nay cữ mỗi dịp hè các thiện nguyện viên Hoa Kỳ đã tình nguyện về bồi dưỡng tiếnNghệ An: Công an cấm gần 1000 người học Anh ngữ

            VRNs (12.07.2012) – Nghệ An – Với những lý do không có căn cứ pháp luật, công an Nghệ An đã cấm không cho gần 1000 người tham gia khoá học Anh ngữ hè tại giáo xứ Cầu Rầm, thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An.

            Khoá học Anh ngữ hè này được cha chánh xứ, Hội đồng mục vụ (HĐMV) giáo xứ Cầu Rầm mời các thiện nguyện viên từ Hoa Kỳ về nước dạy hoàn toàn miễn phí. Năm 2012 này đã là năm thứ ba. Khoá học tiếp nhận mọi thành phần, từ trẻ em đến người lớn, từ công nhân đến viên chức hành chánh, và Công giáo cũng như không Công giáo đều có thể tham dự.




            Từ năm 2010 đến nay cữ mỗi dịp hè các thiện nguyện viên Hoa Kỳ đã tình nguyện về bồi dưỡng tiếng Anh cho giới trẻ tại thành phố Vinh. Năm đàu tiên số lượng học viên là hơn 500, sang năm 2011 số lượng học viên là hơn 700 em. Hai năm 2010 và 2011 việc dạy và học đã diễn ra an toàn, tốt đẹp và đạt kết quả cao, vì thế năm nay, Cha xứ cùng HĐMV tiếp tục chương trình này.

            Đây thực sự là một sân chơi lành mạnh và bổ ích cho các em trong dịp hè và cũng là cơ hội cho nhiều người nâng cao trình độ nghiệp vụ của mình, các bậc phụ huynh rất an tâm khi cho con em mình theo học tại đây. Bởi vậy mà hè năm nay số lượng học sinh theo học khóa bồi dưỡng Tiếng Anh này tăng cao, lên tới gần 1000 em với đủ mọi thành phần, từ các em học sinh tiểu học, trung học cho đến các bạn sinh viên đang theo học tại các trường ĐH ở TP Vinh và cả các giáo viên cũng như các viên chức chuyên khoa Anh ngữ cũng như các công nhân viên chức đã đi làm nhưng vẫn tranh thủ thời gian theo học, trong đó có hơn 600 em là lương dân.




            Các giáo viên Mỹ thiện nguyện này đã biến lớp học thành sân chơi, nên các học sinh hạnh phúc vì được đến lớp - VRNs

            Một việc làm tốt như vậy, một khóa học bổ ích như vậy tưởng chừng như sẽ được chính quyền tỉnh Nghệ An ủng hộ tuyên dương và khuyến khích hơn vì rằng Cha xứ, HĐMV xứ Cầu Rầm, các thiền nguyện viên đã làm thay việc cho “Đảng”, cho “Chính quyền” tỉnh Nghệ An trong công tác giáo dục. Vậy mà thay vì phải cảm ơn ủng hộ thì chính quyền tỉnh Nghệ An ra sức ngăn cản. Với những lý do hết sức vô lý, công an bắt buộc phải dừng khóa học.



            Hành động này của chính quyền dường như đã chuẩn bị từ trước và lên kế hoạch rất kín kẽ. Ngay từ những ngày đâu tiên chuận bị cho khóa học hè, họ đã ra sức ngăn cản, việc làm đầu tiên của họ là trục xuất cô Natalie Xuân Văn – trưởng đoàn thiện nguyện viên, giáo viên tiếng Anh và Kế toán Mỹ ra khỏi Việt Nam khi cô vừa đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, ngày 24.07.2012 mà không nêu lí do. Sau đó họ liên tục cử công an đến làm việc, hạch sách đủ điều với Cha xứ, HĐMV xứ Cầu Rầm và đặc biệt là gây khó dễ cho các thiện nguyện viên.



            Các thiện nguyện viên đã được Đai sứ quán Việt Nam tại Hoa Kỳ cấp thị thực, khi đến ở giáo xứ Cầu Rầm cũng đã làm thủ tục đăng ký tạm trú với công an phường Cửa Nam, các thiện nguyện viên rất tôn trọng pháp luật Việt Nam và tuân thủ đầy đủ các thủ tục rườm rà do công an bày ra.

            Không tìm được lý do gì về thủ tục để gây khó dễ lại vấp phải sự phản đối từ các phụ huynh học sinh công an thay đổi kế hoạch. Lần này họ lại gây áp lực và đưa ra một lý do hết sức vô lý; chiều ngày 05.07.2012, phòng quản lý xuất nhập cảnh – công an tỉnh Nghệ An buộc các thiền nguyện viên lên làm việc.

            Chỉ với năm thiện nguyện viên, họ đã bị chia ra làm hai nhóm đem vào hai phòng khác nhau như là hỏi cung “tội phạm”. Công an hỏi, hạch sách, dọa nạt… các thiện nguyện viên suốt ba giờ đồng hồ, từ 14:00 đến hơn 17:00. Quyết định cuối cùng được đưa ra là buộc dừng khóa học Anh văn hè 2012 với lý do các thiện nguyện viên mang Visa du lịch không được phép dạy học. Không biết các ông công an này moi được đâu ra cái luật này đẻ ra quyết định như vậy nữa. Khi công an nói với thiện nguyện viển rằng ở Việt Nam mang Visa du lịch thì không được dạy học các thiện nguyện viên chỉ biết lắc đầu không hiểu nổi, Davis và Jame sau đó còn nói là “để thử tìm xem coi có nước nào trên thế giới có quy đinh như vậy không”. Xin lưu ý, các thiện nguyện viên này dạy Anh Văn tại cầu Rầm không như là hoạt động nghề nghiệp, mà chỉ là hoạt động công ích hướng về cộng đồng.




            Gần 1000 học viên cùng với phụ huynh ngồi trong nhà thờ nghe cha chánh xứ Cầu Rầm thông báo khoá học Anh ngữ hè 2012 bị cấm tiếp tục - VRNs




            Phụ huynh phát biểu ý kiến

            Việc làm này của công an Nghệ An đã gây bất bình lớn đối với các em học sinh cũng như phụ huynh học sinh, bởi đây là việc mà lẽ ra các nhà chức trách xã hội phải làm, nhưng họ đã không làm và còn tìm cách phá hoại người khác làm việc tốt đó. Phải chăng chính quyền Nghệ An đang cố gắng thực hiện chính sách ngu dân ngay trên quê hương mình để họ dễ bề cai trị, dễ bề lừa lọc và đàn áp dân.

            Trước những việc làm ám muội của công an Nghệ An, sáng 09.07, Cha quản xứ cùng Hội Đồng Mục vụ giáo xứ đã có cuộc tiếp xúc với tất cả các em học sinh và phụ huynh học sinh để biết rõ ý kiến của họ. Cha xứ cùng HDMV giáo xứ Cầu Rầm cũng mời đại diện Phòng Xuất Nhập Cảnh công an Nghệ An đến để tiếp thu ý kiến của dân. Tuy nhiên, với việc làm đen tối của mình, công an Nghệ An đã không dám đối diện với ánh sáng công lý của những người dân lương thiện, vì thế họ đã không hiện diện trong cuộc tiếp xúc này.

            Qua buổi tiếp xúc, các phụ huynh tỏ ra rất bất bình trước việc làm của công an Nghệ An. Các ý kiến của phụ huynh học sinh đều muốn viết đơn kiến nghị gửi Phòng Công An Xuất Nhập Cảnh Nghệ An để biết lý do và đồng thời yêu cầu công an phải tạo điều kiện cho con em họ tiếp tục được theo học khóa bồi dưỡng tiếng Anh này.

            Có phụ huynh tâm sự rằng: “Tôi có ba đứa con đang theo học ở đây, gia đình tôi nghèo lắm, hằng ngày tôi phải đi bán rau muống để nuôi con ăn học. Các cháu muốn học tiếng Anh nhưng gia đình không có tiền cho các cháu học thêm ở ngoài, rất may Cha xứ và HĐMV tổ chức các lớp tiếng Anh nên các cháu mới có cơ hội học tập. Vậy mà hôm nay công an lại không cho các cháu được tiếp tục học ở đây, không biết rồi tương lai của các con tôi sẽ ra sao (?)”




            Nét viết trẻ thơ: "Em muốn học tiếng Anh"




            Trẻ em và người lớn nghèo cùng biểu thị mong ước được học tiếng Anh

            Các em học sinh thì buồn sầu, tiếc nuối vì mình không còn được cơ hội học tiếp. Những giọt nước mắt đã lăn dài trên gò má các em. Nhiều em đã không dấu được nỗi bất bình nên đã viết những khẩu hiệu ngắn để phản đối hành động vô văn hóa của chính quyền Nghệ an: “Chúng cháu muốn học tiếng Anh”. “Chú công an ơi, xin chú cho cháu học tiếng Anh”. “Mẹ ơi, con muốn học tiếng Anh”!… Thật tội nghiệp cho những đứa bé thơ ngây, tuổi thơ của chúng nào có tội tình gì vậy mà chúng lại bị công an chèn ép, ngăn cản những ước vọng của tuổi thơ chúng.



            Về phía các thiện nguyện viên, dù đây là lần đầu tiên họ tới Việt Nam và vùng đất TP Vinh này, nhưng trước đó, họ đã từng được nghe các bạn bè của mình là những thiện nguyện viên của các năm trước nói về một nước Việt Nam thân thiện, giàu tình cảm, mến khách, nên họ muốn đến thăm đất nước Việt Nam và giúp đỡ các học sinh nghèo. Mục đích của Hội Education for the Poor (EFTP) và của các thiện nguyện viên là muốn giúp giới trẻ tại Việt Nam phát huy tài năng và tạo dựng tương lai của mình qua con đường học vấn. Thế nhưng khi đến Nghệ An, họ thực sự đã bị sốc đối với thái độ và cách làm việc của công an Nghệ An. Họ là những du khách tới Việt Nam, thấy được khát khao học tập của các bạn trẻ đất Việt nên họ đã tình nguyện hy sinh sức lực cho những khát vọng của các em.



            Thảo Lê trong buổi họp với 1000 học viên và phụ huynh đã phát biểu: “Chúng tôi những thiện nguyện viên đến đây mong muốn một phần nào giúp cho các bạn trẻ Việt Nam nâng cao trình độ Anh ngữ, nhưng pháp luật Việt Nam không cho chúng tôi dạy học, mà chúng tôi là những người tôn trọng pháp luật nên chúng tôi phải tuân theo, chúng tôi rất buồn khi không được dạy học nữa, mắc dù chúng tôi rất yêu mến các bạn, các em học viên nhưng chúng tôi phải tôn trọng luật pháp đất nước của các bạn”.

            Các thiện nguyện viên không thể tiếp tục công việc bồi dưỡng cho các học viên của mình. Họ cũng có người khóc như các học viên của họ. Thương cho người dân phải sống dưới một hệ thống luật ngăn cản việc giáo dục, và nít cơ hội thăng tiến cho người nghèo.



            Tim Murphy, thiện nguyên viên của năm 2011 tại Vinh nói: “Khi bắt đầu tham gia vào chương trình, tôi không mong đợi gì từ khóa dạy mà chỉ muốn giúp các bạn trẻ, nhưng không ngờ tôi đã bị cảm xúc vì nét đẹp của văn hóa và người dân Việt Nam. Tôi đã mang về nhà rất nhiều kỷ niệm, cũng như bạn bè và kinh nghiệm mới mà tôi sẽ ấp ủ trong lòng trong nhiều năm tới,… Tôi đã gặp những con người rất ấm áp như thời tiết của Vinh, một đất nước xinh đẹp như các tấm hình postcard, và một nền văn hóa thật thu hút mà tôi mong muốn được học hỏi thêm. Mặc dù tôi là giáo viên của khóa học, nhưng rất nhiều lần tôi cảm thấy mình thật sự là học viên của các học viên của tôi”.



            Không biết rồi đây tương lai của đất nước, của quê hương sẽ ra sao khi quyền học tập của các em cũng bị hạn chế, khi những việc làm thiện nguyện lại bị cho là phạm pháp, trong khi đó chính quyền lại dung túng cho những kẻ côn đồ đàn áp người dân lương thiện yêu nước.

            CTV.VRNs



            Tường trình từ Nghệ Ang Anh cho giới trẻ tại thành phố Vinh. Năm đàu tiên số lượng học viên là hơn 500, sang năm 2011 số lượng học viên là hơn 700 em. Hai năm 2010 và 2011 việc dạy và học đã diễn ra an toàn, tốt đẹp và đạt kết quả cao, vì thế năm nay, Cha xứ cùng HĐMV tiếp tục chương trình này. Đây thực sự là một sân chơi lành mạnh và bổ ích cho các em trong dịp hè và cũng là cơ hội cho nhiều người nâng cao trình độ nghiệp vụ của mình, các bậc phụ huynh rất an tâm khi cho con em mình theo học tại đây. Bởi vậy mà hè năm nay số lượng học sinh theo học khóa bồi dưỡng Tiếng Anh này tăng cao, lên tới gần 1000 em với đủ mọi thành phần, từ các em học sinh tiểu học, trung học cho đến các bạn sinh viên đang theo học tại các trường ĐH ở TP Vinh và cả các giáo viên cũng như các viên chức chuyên khoa Anh ngữ cũng như các công nhân viên chức đã đi làm nhưng vẫn tranh thủ thời gian theo học, trong đó có hơn 600 em là lương dân.


            Các giáo viên Mỹ thiện nguyện này đã biến lớp học thành sân chơi, nên các học sinh hạnh phúc vì được đến lớp - VRNs



            Một việc làm tốt như vậy, một khóa học bổ ích như vậy tưởng chừng như sẽ được chính quyền tỉnh Nghệ An ủng hộ tuyên dương và khuyến khích hơn vì rằng Cha xứ, HĐMV xứ Cầu Rầm, các thiền nguyện viên đã làm thay việc cho “Đảng”, cho “Chính quyền” tỉnh Nghệ An trong công tác giáo dục. Vậy mà thay vì phải cảm ơn ủng hộ thì chính quyền tỉnh Nghệ An ra sức ngăn cản. Với những lý do hết sức vô lý, công an bắt buộc phải dừng khóa học.



            Hành động này của chính quyền dường như đã chuẩn bị từ trước và lên kế hoạch rất kín kẽ. Ngay từ những ngày đâu tiên chuận bị cho khóa học hè, họ đã ra sức ngăn cản, việc làm đầu tiên của họ là trục xuất cô Natalie Xuân Văn – trưởng đoàn thiện nguyện viên, giáo viên tiếng Anh và Kế toán Mỹ ra khỏi Việt Nam khi cô vừa đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, ngày 24.07.2012 mà không nêu lí do. Sau đó họ liên tục cử công an đến làm việc, hạch sách đủ điều với Cha xứ, HĐMV xứ Cầu Rầm và đặc biệt là gây khó dễ cho các thiện nguyện viên.



            Các thiện nguyện viên đã được Đai sứ quán Việt Nam tại Hoa Kỳ cấp thị thực, khi đến ở giáo xứ Cầu Rầm cũng đã làm thủ tục đăng ký tạm trú với công an phường Cửa Nam, các thiện nguyện viên rất tôn trọng pháp luật Việt Nam và tuân thủ đầy đủ các thủ tục rườm rà do công an bày ra.

            Không tìm được lý do gì về thủ tục để gây khó dễ lại vấp phải sự phản đối từ các phụ huynh học sinh công an thay đổi kế hoạch. Lần này họ lại gây áp lực và đưa ra một lý do hết sức vô lý; chiều ngày 05.07.2012, phòng quản lý xuất nhập cảnh – công an tỉnh Nghệ An buộc các thiền nguyện viên lên làm việc. Chỉ với năm thiện nguyện viên, họ đã bị chia ra làm hai nhóm đem vào hai phòng khác nhau như là hỏi cung “tội phạm”.


            Công an hỏi, hạch sách, dọa nạt… các thiện nguyện viên suốt ba giờ đồng hồ, từ 14:00 đến hơn 17:00. Quyết định cuối cùng được đưa ra là buộc dừng khóa học Anh văn hè 2012 với lý do các thiện nguyện viên mang Visa du lịch không được phép dạy học. Không biết các ông công an này moi được đâu ra cái luật này đẻ ra quyết định như vậy nữa. Khi công an nói với thiện nguyện viển rằng ở Việt Nam mang Visa du lịch thì không được dạy học các thiện nguyện viên chỉ biết lắc đầu không hiểu nổi, Davis và Jame sau đó còn nói là “để thử tìm xem coi có nước nào trên thế giới có quy đinh như vậy không”. Xin lưu ý, các thiện nguyện viên này dạy Anh Văn tại cầu Rầm không như là hoạt động nghề nghiệp, mà chỉ là hoạt động công ích hướng về cộng đồng.


            Gần 1000 học viên cùng với phụ huynh ngồi trong nhà thờ nghe cha chánh xứ Cầu Rầm thông báo khoá học Anh ngữ hè 2012 bị cấm tiếp tục - VRNs


            Phụ huynh phát biểu ý kiến

            Việc làm này của công an Nghệ An đã gây bất bình lớn đối với các em học sinh cũng như phụ huynh học sinh, bởi đây là việc mà lẽ ra các nhà chức trách xã hội phải làm, nhưng họ đã không làm và còn tìm cách phá hoại người khác làm việc tốt đó. Phải chăng chính quyền Nghệ An đang cố gắng thực hiện chính sách ngu dân ngay trên quê hương mình để họ dễ bề cai trị, dễ bề lừa lọc và đàn áp dân.

            Trước những việc làm ám muội của công an Nghệ An, sáng 09.07, Cha quản xứ cùng Hội Đồng Mục vụ giáo xứ đã có cuộc tiếp xúc với tất cả các em học sinh và phụ huynh học sinh để biết rõ ý kiến của họ. Cha xứ cùng HDMV giáo xứ Cầu Rầm cũng mời đại diện Phòng Xuất Nhập Cảnh công an Nghệ An đến để tiếp thu ý kiến của dân. Tuy nhiên, với việc làm đen tối của mình, công an Nghệ An đã không dám đối diện với ánh sáng công lý của những người dân lương thiện, vì thế họ đã không hiện diện trong cuộc tiếp xúc này.

            Qua buổi tiếp xúc, các phụ huynh tỏ ra rất bất bình trước việc làm của công an Nghệ An. Các ý kiến của phụ huynh học sinh đều muốn viết đơn kiến nghị gửi Phòng Công An Xuất Nhập Cảnh Nghệ An để biết lý do và đồng thời yêu cầu công an phải tạo điều kiện cho con em họ tiếp tục được theo học khóa bồi dưỡng tiếng Anh này.

            Có phụ huynh tâm sự rằng: “Tôi có ba đứa con đang theo học ở đây, gia đình tôi nghèo lắm, hằng ngày tôi phải đi bán rau muống để nuôi con ăn học. Các cháu muốn học tiếng Anh nhưng gia đình không có tiền cho các cháu học thêm ở ngoài, rất may Cha xứ và HĐMV tổ chức các lớp tiếng Anh nên các cháu mới có cơ hội học tập. Vậy mà hôm nay công an lại không cho các cháu được tiếp tục học ở đây, không biết rồi tương lai của các con tôi sẽ ra sao (?)”


            Nét viết trẻ thơ: "Em muốn học tiếng Anh"


            Trẻ em và người lớn nghèo cùng biểu thị mong ước được học tiếng Anh

            Các em học sinh thì buồn sầu, tiếc nuối vì mình không còn được cơ hội học tiếp. Những giọt nước mắt đã lăn dài trên gò má các em. Nhiều em đã không dấu được nỗi bất bình nên đã viết những khẩu hiệu ngắn để phản đối hành động vô văn hóa của chính quyền Nghệ an: “Chúng cháu muốn học tiếng Anh”. “Chú công an ơi, xin chú cho cháu học tiếng Anh”. “Mẹ ơi, con muốn học tiếng Anh”!… Thật tội nghiệp cho những đứa bé thơ ngây, tuổi thơ của chúng nào có tội tình gì vậy mà chúng lại bị công an chèn ép, ngăn cản những ước vọng của tuổi thơ chúng.



            Về phía các thiện nguyện viên, dù đây là lần đầu tiên họ tới Việt Nam và vùng đất TP Vinh này, nhưng trước đó, họ đã từng được nghe các bạn bè của mình là những thiện nguyện viên của các năm trước nói về một nước Việt Nam thân thiện, giàu tình cảm, mến khách, nên họ muốn đến thăm đất nước Việt Nam và giúp đỡ các học sinh nghèo. Mục đích của Hội Education for the Poor (EFTP) và của các thiện nguyện viên là muốn giúp giới trẻ tại Việt Nam phát huy tài năng và tạo dựng tương lai của mình qua con đường học vấn. Thế nhưng khi đến Nghệ An, họ thực sự đã bị sốc đối với thái độ và cách làm việc của công an Nghệ An. Họ là những du khách tới Việt Nam, thấy được khát khao học tập của các bạn trẻ đất Việt nên họ đã tình nguyện hy sinh sức lực cho những khát vọng của các em.



            Thảo Lê trong buổi họp với 1000 học viên và phụ huynh đã phát biểu: “Chúng tôi những thiện nguyện viên đến đây mong muốn một phần nào giúp cho các bạn trẻ Việt Nam nâng cao trình độ Anh ngữ, nhưng pháp luật Việt Nam không cho chúng tôi dạy học, mà chúng tôi là những người tôn trọng pháp luật nên chúng tôi phải tuân theo, chúng tôi rất buồn khi không được dạy học nữa, mắc dù chúng tôi rất yêu mến các bạn, các em học viên nhưng chúng tôi phải tôn trọng luật pháp đất nước của các bạn”.

            Các thiện nguyện viên không thể tiếp tục công việc bồi dưỡng cho các học viên của mình. Họ cũng có người khóc như các học viên của họ. Thương cho người dân phải sống dưới một hệ thống luật ngăn cản việc giáo dục, và nít cơ hội thăng tiến cho người nghèo.



            Tim Murphy, thiện nguyên viên của năm 2011 tại Vinh nói: “Khi bắt đầu tham gia vào chương trình, tôi không mong đợi gì từ khóa dạy mà chỉ muốn giúp các bạn trẻ, nhưng không ngờ tôi đã bị cảm xúc vì nét đẹp của văn hóa và người dân Việt Nam. Tôi đã mang về nhà rất nhiều kỷ niệm, cũng như bạn bè và kinh nghiệm mới mà tôi sẽ ấp ủ trong lòng trong nhiều năm tới,… Tôi đã gặp những con người rất ấm áp như thời tiết của Vinh, một đất nước xinh đẹp như các tấm hình postcard, và một nền văn hóa thật thu hút mà tôi mong muốn được học hỏi thêm. Mặc dù tôi là giáo viên của khóa học, nhưng rất nhiều lần tôi cảm thấy mình thật sự là học viên của các học viên của tôi”.



            Không biết rồi đây tương lai của đất nước, của quê hương sẽ ra sao khi quyền học tập của các em cũng bị hạn chế, khi những việc làm thiện nguyện lại bị cho là phạm pháp, trong khi đó chính quyền lại dung túng cho những kẻ côn đồ đàn áp người dân lương thiện yêu nước.

            CTV.VRNs

            Tường trình từ Nghệ An

            Comment

            • TAM73F
              Super Moderator
              • Apr 2009
              • 2321

              #66
              Tiềm lực quân sự của CSVN hiện nay

              Ghi chú: Tài liệu và hình ảnh từ Wikipedia & Google và Tổng Hợp (July 16, 2012)

              Một tài liệu quân sự khá chi tiết nhưng không biết trung thực bao nhiêu? Tuy nhiên cũng gíup ta hiểu được phần nào về tiềm lực quân sự của CSVN hiện nay.



              -------------------------

              Nhìn chung thì lực lượng quân đội VN so với TQ còn quá chênh lệch, nhưng nhiều nhà nghiên cứu chiến lược cho rằng quân đội VN có thể gây tổn thất lớn nếu TQ mở cuộc tấn công. Sự trổi dậy mạnh mẽ đầy tham vọng của TQ gây bất ổn hòa bình trong khu vực, đe dọa an ninh hàng hải tại tuyến đường vận chuyển hàng hóa qua biển Đông, nên các cường quốc bị ảnh hưởng can thiệp vào như Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia, Ấn Độ, mới đây thì có Anh Quốc và Canada cũng lên tiếng. Ngoài ra còn có Israel và Nga cung cấp vũ khí và chuyển giao công nghệ quốc phòng cho VN. Các nước Tây phương này đương nhiên thấy cần ra sức giúp VN hiện đại hóa quân đội trong thế hổ tương để chống lại chủ trương” Đại Hán” bành trướng.


              Việt Nam hiện đại hóa quân đội như thế nào? Liệu có thể chống trả được một cuộc tấn công của TQ không?





              QUÂN CHỦNG BỘ BINH






              Bản đồ phân chia Quân khu của Việt Nam





              Cả nước chia làm 8 quân khu: Quân khu 1, bảo vệ vùng đồi núi Đông Bắc, bộ tư lệnh (BTL) đặt tại Thái Nguyên. Quân khu 2, bảo vệ miền thượng du Tây Bắc, BTL đặt tại Việt Trì (Phú Thọ). Quân khu 3, bảo vệ lưu vực sông Hồng, BTL đặt tại Hải Phòng. Quân khu 4, bảo vệ Bắc trung phần, BTL đặt tại TP. Vinh (Nghệ An).Quân khu 5, bảo vệ Nam trung phần và Tây Nguyên, BTL đặt tại TP. Đà Nẳng. Không có quân khu 6 và 8. Quân khu 7, bảo vệ vùng Đông Nam phần, BTL đặt tại TP. Hồ Chí Minh.Quân khu 9, bảo vệ lưu vực đồng bằng sông Cữu long, BTL đặt tại TP. Cần Thơ. Quân khu Thủ đô, bảo vệ Thủ đô Hà Nội và BTL đặt tại Hà Nội.





              Bộ binh tác chiến




              Súng trường cá nhân TAR-21


              VN duy trì khoảng 455.000 quân tác chiến chủ lực. Gồm 67 lữ đoàn và sư đoàn mỗi đơn vị từ 5.000 đến 12.500 quân. Lực lượng biên phòng có 150.000 quân. Một trung đoàn nhảy dù, nhiều tiểu đoàn đặc công và một sư đoàn Thủy quân Lục chiến. Khoảng 40.000 quân thuộc các đơn vị yểm trợ: Truyền tin, cơ khí, công binh, quân y, quân vận, … Có khoảng 5.000.000 quân trừ bị. Sư đoàn TQLC và các đơn vị đặc công trang bị vũ khí cá nhân loại tân tiến nhất hiện nay TAR-21 dùng loại đạn 5.56 mm do Israel cung cấp. Số còn lại là sử dụng vũ khí cá nhân AK-47. Việt Nam tự chế tạo được các loại súng cộng đồng như đại liên 7.62 mm, 12.7 mm và 14.5 mm, đại bác không giật 57 mm & 75 mm, các loại súng cối từ 60 mm đến 120 mm, có nhà máy chế tạo đạn dược, cùng nhiều quân trang quân dụng khác cung cấp cho quân đội.





              Binh chủng Tăng & thiết giáp






              Tank T-55M3





              Lực lượng Tank chủ yếu là loại T-54/55, gồm 850 chiếc, và 350 chiếc loại T-59 (là loại T-55 của Nga do TQ sản xuất). Do ngân sách quốc phòng hạn hẹp nên VN không thể mua các loại tăng mới hiện đại, Israel là quốc gia giúp VN nâng cấp 300 chiếc T-55 trở thành T-55 M3. Thay pháo 90 mm củ bằng pháo 105 mm M68L7. Trang bị vũ khí do VN chế tạo gồm: 1 đại liên 12.7 mm, 1 đại liên 7.62 đồng trục và một súng cối 60 mm. Thay các hệ thống điều khiển tiên tiến do Nga, Thụy Điển, Israel và Ukraina cung cấp, thay động cơ Diesel mới mạnh hơn từ 800 lên 1.000 mã lực của Đức chế tạo. Israel đồng ý bán cả hệ thống dây chuyền nâng cấp để VN tự hiện đại hóa toàn bộ lực lượng tăng còn lại (tại nhà máy Z-751 Sài Gòn), đồng thời Israel mua lại số lượng lớn của VN các thùng đạn, thùng chứa hỏa tiển bằng kim loại và một số quân dụng khác, nên giảm đi phần nào cho kinh phí mua sắm vũ khí từ Israel. VN còn có 300 tăng T-72 mua của Ba Lan, trang bị pháo 125 mm, 200 tăng T-62 mua của Liên sô trang bị pháo 115 mm. Thiết giáp chống mìn RAM-2000 mua của Israel 1.000 chiếc. Xe chiến đấu bộ binh BMP-1 và BMP-2 có 1.200 chiếc cũng được nâng cấp. Khoảng 1.500 thiết giáp chở quân thuộc các loại BTR cũng được tân trang.






              Thiết giáp PT-76





              Có 300 xe thiết giáp PT-76, chuyên dụng lội nước yểm trợ hỏa lực cho TQLC cũng được Nga giúp nâng cấp. Thay pháo tháp củ 76.2 mm bằng pháo tháp tự động 57 mm AY220M có tốc độ bắn nhanh 120 phát/phút, 4 ống phóng hỏa tiển chống tăng ATGM, 1 đại liên 12.7 mm và 1 súng phóng lựu 30 mm. Trang bị hệ thống MSA xe tự động phát hiện và tăng cường khả năng theo dõi mục tiêu gấp 4 lần. PT-76 có nhược điểm giáp bảo vệ yếu, để khắc phục nhược điểm này xe được trang bị hệ thống Antisnaypera nhằm cảnh báo, phát hiện các thiết bị quang học gắn trên các súng chống tăng của địch để xe có thể nhanh chóng thanh toán mục tiêu.





              Binh chủng Pháo binh




              Pháo tự hành 152 mm 2S-3


              Lực lượng pháo binh VN khá mạnh gồm khoảng 15.000 khẩu đại bác đủ loại, nếu tính cả các loại súng cối tổng cộng trên 24.000 khẩu. Pháo không giật 73 mm, 82 mm và 107 mm. Pháo 152 mm D-20 mua của Liên Sô, một số pháo 155 mm của Hoa Kỳ chế tạo (thu được sau khi đánh chiếm Miền Nam). Pháo 130 mm M-46, loại này được Ấn Độ giúp nâng cấp. Pháo tự hành có các loại 100 mm SU-100, loại 122 mm 2S-1và loại 152 mm 2S-3 mua của Liên Sô. Pháo phản lực phóng loạt có các loại 132 mm BM-13, loại 140 mm BM-14, loại 122 mm BM-21. Nhiều hỏa tiển đường đạn chiến thuật đất đối đất Scud SS-1do Liên Sô cung cấp. Hỏa tiển đường đạn Extra mua của Israel đặt cố định hoặc có thể gắn dàn phóng 4 ống trên các loại xe chiến đấu có tầm bắn 150 km. Hỏa tiển hành trình siêu thanh BrahMos mua của Ấn Độ, tầm bắn 300 km. Các loại hỏa tiển này có độ chính xác cao, sai lệch không quá 10 m (Extra/150 km) và 50 m (BrahMos/300 km). Số lượng hỏa tiển Extra và BrahMos không được công bố.
              Lực lượng Bộ Binh của VN được xem là hùng mạnh nhất Đông Nam Á, chắc chắn quân xâm lược TQ không thể dễ dàng đánh bại được khi tấn công trên bộ.





              Binh chủng Phòng không





              Binh chủng phòng không cũng được tăng cường hiện đại hóa phòng chống một cuộc tấn công đường không, xếp theo chiến thuật có 3 loại:





              Tầm gần







              Pháo phòng không 23 mm 4 nòng ZSU-23-4





              Có các loại pháo phòng không: Có khoảng hơn 200 pháo 23 mm 4 nòng ZSU-23-4, tốc độ bắn 3.400 phát/phút, tầm 2.500 m đặt trên xe bọc thép GM-575 có trang bị Rada theo dõi và bám mục tiêu RPK-2. Có khoảng 200 pháo 20 mm 6 nòng M163, tốc độ bắn 3.000 phát/phút, cũng đặt trên xe thiết giáp. Khoảng hơn 100 pháo 37 mm nòng kép AZP/S-60 và khoảng hơn 100 pháo nòng kép 57 mm (61K) gắn trên xe bánh lốp, khi tác xạ đặt trên sàn có 4 chân chống thủy lực. Hệ thống pháo tên lửa phòng không 2S6 Tunguska mua của Nga số lượng không rỏ. Pháo 2S6 trang bị 2 pháo 30 mm có tốc độ bắn cực nhanh 5.000 phát/phút tầm bắn 4 km. Có nhiều các loại đại liên nòng kép phòng không 12.7 mm và 14.5 mm gắn trên xe thiết giáp BTR-2. Các loại pháo cao tốc phòng không có hiệu quả khi môi trường bị nhiểu sóng nặng. Hỏa tiển phòng không tầm gần SA-7 Grail (Strela-2) có khoảng 200 và SA-Grinch (Igla) có khoảng 400. Ngoài hệ thống pháo 2S6 Tunguska, một số các pháo, đại liên và hỏa tiển phòng không tầm ngắn khác VN tự sản xuất được. Ngày nay súng phòng không được cơ động hóa không còn dùng xe kéo nữa.





              Tầm trung






              Hỏa tiển phòng không SA-6 Gainful 2K12Kub




              Hỏa tiển phòng không S-125 Pechora




              Có các loại hỏa tiển: Hỏa tiển tự hành SA-6 Gainful (2k12 Kub) và loại hỏa tiển SA-8 Gecko mua của Nga số lượng không rỏ. SA-2 Guideline (S-75 Dvina) có khoảng 280 dàn phóng với 1.000 hỏa tiển. SA-3 Goa (S-125 Neva/Pechora) có khoảng 100 dàn phóng với 1.500 hỏa tiển. Ngoài ra còn có hỏa tiển SA-13 Gopher (Strela-10) có 12 dàn phóng tự hành mua của Nga với khoảng 200 hỏa tiển




              Tầm xa.





              Hỏa tiển phòng thủ bờ biển S-300 PMU-1







              SA-20 Gargoyle (S-300 PMU-1) có 2 hệ thống với 72 hỏa tiển. Loại hỏa tiển siêu âm hiện đại này tương đương với loại hỏa tiển Patriot đánh chặn tên lửa hoặc máy bay siêu âm của Hoa Kỳ. VN có đặt mua thêm của Nga một số hệ thống S-300 PMU nữa nhưng số lượng không được công bố. Nga cũng đồng ý bán loại mới S-400 cho VN.


              Lực lượng phòng không được trang bị hai loại Radar tân tiến nhất hiện nay:
              Hệ thống Kolchuga do Ukraina chế tạo, VN mua 4 hệ thống này trang bị cho lực lượng phòng không. Hệ thống có 36 tần số, có độ phân giải rất cao trong môi trường nhiễu sóng nặng. Tự động theo dõi và bám bắt 32 mục tiêu cùng lúc, hổ trợ các tham số cho các hệ thống hỏa tiển tiêu diệt mục tiêu trên không hoặc trên biển, tầm hoạt động 600 km.






              Rada thụ động hiện đại nhất VERA-E





              Hệ thống Radar thụ động VERA-E do Cộng Hòa Creck chế tạo, VN sở hữu từ 2 đến 4 hệ thống này. Tầm hoạt động 400-500 km, software của hệ thống có khả năng tự động và theo dõi đồng thời lên đến 300 mục tiêu (máy bay, tên lửa hay các mục tiêu khác). Khẳng định có thể phát hiện máy bay tàng hình B2 của Mỹ từ cự li rất xa 250 km. VERA-E có thể phát hiện các máy bay tàng hình B2, F-117, F-35 và ngay cả F-22 chứ còn đối với J-20 của TQ thì không có gì là khó khăn. Đài Radar thụ động VERA-E cung cấp tham số cho tên lửa SAM hiện nay của VN như S-125 Pechora và S-300 PMU-1 tấn công tiêu diệt mục tiêu. Cung cấp tham số chính xác của tàu chiến địch cho lực lượng phòng vệ ven biển, vị trí các dàn Radar, và ngay cả vị trí chiến xa của địch đang di chuyển để máy bay, pháo binh hay tên lửa của ta tiêu diệt mục tiêu. Tháng 7-2012, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ và Ngoại trưởng bà Hillary Clinton đã thỏa thuận bán một số dàn Radar tân tiến nhất cho VN nhằm phát hiện và giúp hệ thống hỏa tiển đánh chặn hỏa tiển tấn công của TQ, loại gì và số lượng chưa được công bố.




              Lực lượng phòng thủ ven biển:






              Hỏa tiển siêu âm chống hạm Yakhont





              VN là khách hàng đầu tiên mua của Nga 2 hệ thống phòng thủ bờ biển cơ động K-300P Bastion trang bị hỏa tiển chống hạm siêu âm Yakhont. Tốc độ 2.5 Mach, tầm bắn 300 km. VN cũng có hợp đồng mua thêm 2 hệ thống này nhưng không biết khi nào VN tiếp nhận. Nga cũng đã chuyển giao công nghệ để VN tự chủ sản xuất loại hỏa tiển hiện đại này. Nga và VN đang hợp tác chế tạo một biến thể Kh-35 Uran khác, một thế hệ hỏa tiển mới được đặt trên chiến hạm hoặc trên đất liền (tương tự như Nga-Ấn Độ hợp tác phát triển hỏa tiển BrahMos). Mấy tháng gần đây pháo binh và lực lượng hỏa tiển phòng thủ bờ biển thường xuyên diễn tập phòng chống một cuộc tấn công đổ bộ đường biển.





              QUÂN CHỦNG KHÔNG QUÂN - Không quân được chia làm 3 Không đoàn:





              Không đoàn Thăng Long, chịu trách nhiệm phía bắc. Gồm các Phi đoàn tiêm kích Sao đỏ (Mig-21) căn cứ Nội Bài, Phi đoàn tiêm kích và ném bom Yên Thế (Su-30 MK2V) căn cứ Thọ Xuân, Phi đoàn tiêm kích Lam sơn (Mig-21 nâng cấp) căn cứ Kép, Phi đoàn Yên Bái (Su-22M-4 nâng cấp) căn cứ Yên Bái, Phi đoàn Ba Vì (Các loại trực thăng) căn cứ Hòa Lạc, Phi đoàn vận tải Hồng Hà (Các loại vân tải cơ) căn cứ Gia Lâm.






              Máy bay tiêm kích Su-30 MK2V





              Không đoàn Hải Vân, chịu trách nhiệm Miền Trung. Gồm Phi đoàn tiêm kích và ném bom Sơn Trà (Su-30 MK2V) căn cứ Đà Nẵng, Phi đoàn trực thăng tấn công (Ka-28, Ka-32, M-171) căn cứ Đà Nẵng, Phi đoàn tiêm kích Phù Cát (Su-27 nâng cấp) căn cứ Phù Cát.





              Không đoàn Lê Lợi, chịu trách nhiệm Miền Nam. Gồm Phi đoàn tiêm kích và ném bom Hậu Giang (Su-22 nâng cấp) căn cứ Thanh Sơn, Phi đoàn tiêm kích Đồng Nai (Su-30-MK2V) căn cứ Biên Hoà, Phi đoàn trực thăng Đồng Tháp (UH-1H, Mi-8, Mi-171) căn cứ Tân Sơn Nhất.
              Hai Trung tâm huấn luyện Julius (L-39C) ở Đông Tắc, và Trung tâm huấn luyện Cam Ranh (Yak-52+ Yak-130) ở Cam Ranh. Bốn loại phi cơ chiến đấu chủ lực trong lực lượng không quân VN là Su-30 MK2V (23 chiếc) đang thương lượng mua thêm 18 chiếc Su-30 khác đã qua sử dụng, Su- 27 SKs (15 chiếc), Mig-21 (250 chiếc, Ấn Độ đã giúp nâng cấp 150 chiếc), Su-22 M3/4 (50 chiếc nâng cấp). Các chiến đấu cơ vừa được trang bị loại tên lửa không đối đất & chống hạm Kh-25MPU hiện đại.






              Trực thăng tấn công Mi-24





              Trực thăng tấn công 30 chiếc loại Mi-24. Trực thăng vận tải 123 chiếc, gồm các loại Mi-8, Mi-17, Ka-28, Ka-32T , SA-365N2, AS-350B3, SA-330J và UH-1H.
              Vận tải có 29 chiếc, gồm các loại An-26, An-2TD và PZL M28





              Máy bay do VN tự chế tạo:






              Máy bay trinh sát VNS-41





              Máy bay trinh sát UAV không người lái M-400 có 12 chiếc. Máy bay trinh sát Amphibious VNS-41 (loại Che-22 Korvet của Nga) có 15 chiếc. Máy bay huấn luyện HL-1 (là loại Aerotrek A240 của châu Âu) cũng có thể dùng vào việc trinh sát, số lượng không rỏ.





              QUÂN CHỦNG HẢI QUÂN -Quân chủng Hải quân được chia làm 5 vùng:







              Hải quân vùng 1, bảo vệ vùng vịnh Bắc bộ bao gồm các hải đảo từ Quãng Ninh đến Hà Tĩnh, BTL đặt tại Hải Phòng.


              Hải quân vùng 3, bảo vệ vùng biển khoảng giửa miền Trung từ Quãng Bình đến Bình Định, bao gồm các đảo Cồn Cỏ, Lý Sơn, BTL đặt tại Đà Nẵng.


              Hải quân vùng 4, bảo vệ vùng biển phía Nam miền Trung từ Phú Yên đến Bình Thuận bao gồm quần đảo Trường Sa, đặt căn cứ tại Cam Ranh (Khánh Hòa).


              Hải quân vùng 2, bảo vệ vùng biển thềm lục địa phía Nam từ Bình Thuận đến Bạc Liêu, bao gồm các nhà giàn ở bải ngầm ngoài khơi Cà Mau, đặt căn cứ tại Nhơn Trạch (Đồng Nai).


              Hải quân vùng 5, bảo vệ vùng biển Nam Biển Đông và vịnh Thái Lan, đặt căn cứ tại đảo Phú Quốc (Kiên Giang).





              Để bảo vệ chủ quyền biển đảo trước âm mưu thôn tính 80% biển Đông của TQ, VN ráo riết tăng cường hiện đại hóa lực lượng hải quân. Từ một lực lượng phòng thủ ven biển với nhiều chiến hạm nhỏ từ vài trăm tấn đến 1.000 tấn, mà các nhà quân sự gọi là “hạm đội muổi”. Đó là các tàu tuần tra có trọng tải từ 200 đến 500 tấn: gồm tàu phóng lôi cao tốc trọng tải 250 tấn có 22 chiếc (Osa II, Turya, Shershen),Trục lôi hạm (tàu quét mìn Yurk, Sonya, SO-1) 12 chiếc. Có 12 tàu tuần tra khoảng 200 tấn do Vinashin đóng. Tàu chống ngầm Petya II và Petya III trọng tải 1.000 tấn có 5 chiếc. Tàu tuần tra tên lửa Tarantul-1 và Tarantul-5 có 8 chiếc (2 chiếc do VN đóng) trọng tải 455 tấn. Một số tàu vận tải và tàu đổ bộ.





              Các chiến hạm hiện đại trang bị cho hải quân:


              Đặc điểm tàu chiến mới trang bị cho hải quân VN tuy không lớn nhưng có tốc độ nhanh, hỏa lực mạnh, nhằm chống trả một cuộc tấn công chớp nhoáng của TQ đánh chiếm thêm các đảo còn lại ở Trường Sa (như đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974 và 7 đảo ngầm trong quần đảo Trường Sa năm 1988). Hiện VN chiếm giử trên 22 hòn đảo, là quốc gia chiếm nhiều đảo nhất trong quần đảo Trường Sa, trong đó có 33 cứ điểm phòng thủ (Đài Loan chiếm 1 đảo lớn nhất là đảo Ba Bình, Philippines chiếm 9 đảo gần đảo Palawan, Mã Lai chiếm 5 đảo nhỏ phía nam Trường Sa, TQ chiếm 7 đảo đá ngầm và lập thành các cứ điểm quân sự).






              Pháo hạm Svetlyak Project 1041.2





              4 tàu pháo tuần tra Svetlyak (Project 1041.2)mua của Nga, dài 49.5 m, trọng tải 375 tấn. Trang bị 1 pháo 76.2 mm AK 176M, 4x4 phóng tên lửa phòng không Ingal MSR, 1 pháo 30 mm nòng kép AK-630, 1 phóng lựu AGS-17. VN dự định đóng thêm 8 chiếc loại này.





              4 tàu chống đổ bộ Mirage (Project 1431.0) mua của Nga, dài 35.45 m, trọng tải 130 tấn. Trang bị 1 pháo 30 mm 6 nòng AK-306 tốc độ bắn 5.000 phát/phút, 2 súng máy 14.5 mm, hệ thống tên lửa phòng không Igla-1M, 1 súng phóng lựu chống ngầm, hệ thống tên lửa chống tăng với 6 tên lửa ATAKA tầm bắn 5.800 m để đánh chặn xe tăng đổ bộ.






              Tàu tần tra tên lửa siêu tốc Molnya Projest 1241.8





              2 tàu tuần tra tên lửa cao tốc Molnya (Project 1241,8) mua của Nga, công ty Vympel tại Petersburg chuyển giao công nghệ cho nhà máy Ba Son (Sài Gòn) đóng thêm 8-10 chiếc khác từ nay 2012 đến 2016, trung bình mỗi năm đóng được 2 chiếc. Tàu dài 56 m, trọng tải 500 tấn, trang bị hỏa lực khá mạnh gồm 1 pháo 76 mm AK-176, 16 tên lửa chống hạm Kh-35E (do VN chế tạo theo sự chuyển giao công nghệ của Nga), tốc độ cận âm (Mach 0.9) tầm bắn 130 km, 16 tên lửa phòng không, tốc độ 35 hải lý/giờ, tầm hoạt động 2.500 hải lý.






              Pháo hạm TT-400-TP





              4 pháo hạm tuần tra TT400TP, do VN tự đóng với bản thiết kế sơ bộ của Ukraina tại nhà máy Hồng Hà (Z-173, Hải Phòng). Tàu dài 54.14 m, trọng tải 400 tấn, tốc độ 32 hải lý/giờ, tầm hoạt động 2.500 hải lý. Đang đóng thêm 2 chiếc khác, có thể hoàn tất 2 chiếc cuối năm nay (2012) và 2 chiếc đầu năm tới. Trang bị 1 pháo 76.2 mm AK-176, tốc độ bắn 120 phát/phút, 1 hệ thống pháo tự động 30 mm 6 nòng AK-306 tốc độ bắn 5.000 phát/phút, tên lửa phòng không Igla SA-N-10, cùng hệ thống radar kiểm soát hỏa lực MR-123-02 Bagina

              .




              Khu trục hạm Gepard 3.9





              2 Khu trục hạm tàng hình Gepard 3.9, mua của Nga là 2 chiếc Đinh Tiên Hoàng HQ 011 và Lý Thái Tổ HQ 012, tàu dài 102 m, trọng tải 2.100 tấn, tốc độ 28 hải lý/giờ, tầm hoạt động 5.000 hải lý. Trang bị 1 pháo 76.2 mm AK-176, hai hệ thống tên lửa phòng không có điều khiển Mistral, 1 hệ thống pháo phòng không cao tốc palma, 2 súng máy 12.7 mm, 16 tên lửa chống hạm Ka-35E tầm bắn 130 km. Hai hệ thống phóng lôi 533 mm, 12 ống phóng Rocket chống ngầm RBU-6000, phía đuôi tàu có sân đáp cho 1 trực thăng Ka-28. Geprad 3.9 sử dụng công nghệ tàng hình (Stealth Technology). VN đã đặt mua thêm 2 chiếc, sau hợp đồng này, Nga sẽ chuyển giao công nghệ để VN tự đóng loại tàu chiến hạm hiện đại này với sự giám sát kỷ thuật của chuyên viên Nga.






              Tàu vận tải Trường Sa HQ-571





              Đóng tàu chuyên dụng và hậu cần: VN đã đóng 2 tàu vận tải 2.050 tấn tại nhà máy Z-189 (Đà Nẵng) là chiếc HQ-571và một chiếc dùng làm tàu bệnh viện. Đóng 2 tàu khảo sát và đo đạt hải dương cho hải quân HMS 6613, dài 66.35 m, trọng tải 1.550 tấn cũng tại nhà máy Z-189.


              Khu truc hạm tàng hình Sigma, báo Hà Lan cho biết VN có đặt mua 4 chiến hạm tàng hình Sigma loại nhỏ Project 9113, trọng tải 1.692 tấn, dài 91m, tốc độ 28 hải lý/giờ, tầm hoạt động 3.600 hải lý. Trang bị 1 pháo 76 mm, 2 đại bác 20 mm, hệ thống phóng lôi chống ngầm, 2 hệ thống tên lửa phòng không có điều khiển Mistral, 4 bệ phóng tên lửa chống hạm 4x4 gồm 16 tên lửa MM40 Block-2 tầm bắn 130 km. Áp dụng công nghệ Sewalth Technology. Mang theo 1 trực thăng. Hai chiếc được đóng tại nhà máy Schelde ở Vlissngen thuộc tập đoàn Damen (Hà Lan), 2 chiếc sẽ được đóng tại nhà máy Damen Vinashipyard (Việt Nam).

              Hộ tống hạm P-28 ASW

              Hộ tống hạm tàng hình P-28 ASW, theo tài liệu từ Wikimedia (Vũ khí và khí tài quân sự VN), VN có đặt mua hộ tống hạm tàng hình chuyên chống ngầm P-28 ASW của Ấn Độ số lượng không rỏ. Trang bị 1 pháo 76 mm AK-176, 16 tên lửa phòng không Barack SAM, 2 hệ thống Rocket chống ngầm gồm 12 ống phóng RBU-6000, 2 hệ thống phóng lôi 533 mm MU-90, 2 pháo cao tốc 30 mm AK-630M.






              Tàu ngầm Kilo 636





              Tàu ngầm Kilo 636,VN mua của Nga 6 chiếc tàu ngần Kilo 636 (Diesel-Điện loại cải tiến), sẽ bắt đầu chuyển giao từ năm 2014 mỗi năm 1 chiếc, hiện Nga và Ấn Độ đang huấn luyện Sĩ quan và thủy thủ đoàn cho hạm đội tàu ngầm này. Tàu dài 73.9 m, trọng tải 2.300 tấn, trang bị 6 ống phóng ngư lôi 533 mm gồm 18 ngư lôi, có thể dùng ống phóng này để phóng hỏa tiển chống hạm 3M-54 Klub, hỏa tiển đối đất 3M-14E, hỏa tiển phòng không SA-N-8, và 24 thủy lôi. Theo một nguồn tin không chính thức tàu ngầm Kilo mà hải quân VN đặt mua của Nga có thể được trang bị loại siêu ngư lôi tên lửa tối tân nhất Shkval-E.





              Xưởng đóng tàu Z-52,ngày 31 tháng năm 2012, Bộ tư lệnh hải quân VN khởi công xây dựng nhà máy đóng tàu chiến Z-52 tại quân cảng Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa. Là một cơ xưởng đóng mới và sửa chửa tàu chiến lớn nhất từ trước đến nay của hải quân. Có thể tiếp nhận sửa chửa các tàu chiến lớn 7.000-10.000 tấn, và tàu ngầm của tất cả tàu hải quân các nước có hợp tác quốc phòng với VN.


              Ngoài xưởng đóng tàu Z-52 tại Cam Ranh, VN còn có các xưởng đóng tàu Hồng Hà Z-173 và Sông Cấm tại Hải Phòng, nhà máy sông Thu và Z-189 tại Đà Nẵng, nhà máy Ba Son tại Sài Gòn.





              Cảnh sát biển (CSB) Việt Nam có chủ quyền trên vùng biển khá rộng lớn từ Vịnh Bắc bộ xuống phía Nam biển Đông và một nửa vịnh Thái Lan. Nhu cầu kiểm soát, tuần tra và cứu hộ rất lớn nhưng VN hiện chỉ có một số ít tàu trang bị cho CSB.






              Tàu tuần tra (Damen Stan 4207 Patrol Vessel)





              Tàu CSB VN hiện có: 4 chiếc Shershen 150 tấn mua của Nga, 4 chiếc loại Damen Stan 4207 patrol vessel, 4 tàu dài 90 m, trọng tải 2.500 tấn mua của Hà Lan (2 chiếc Sar-412 và Sar-413 đóng tại Hà Lan, 2 chiếc CSB-8001 và 8002 đóng tại nhà máy Sông Thu). 7 chiếc TT-120 trọng tải 120 tấn, 11 chiếc TT-200 trọng tải 200 tấn, 3 chiếc TT-400 trọng tải 400 tấn. Các tàu TT-120, TT-200 và TT-400 do nhà máy Hồng Hà đóng. 2 chiếc trọng tải 1.200 tấn và 3 chiếc 1.400 tấn cũng do nhà máy Sông Thu đóng. Các tàu CSB được trang bị đại liên 12.7 m, 14.5 mm, đại bác 20 mm và 30 mm, tất cả đều do VN sản xuất. CSB VN có 4 tàu kéo và cứu nạn 3500-CV trọng tải 1.400 tấn. Bộ Quốc phòng có kế hoạnh đóng mới số lượng lớn tàu CSB có trọng tải trên 2.000 tấn, do Nhật Bản hổ trợ kinh phí theo chương trình viện trợ vì phát triển ODA. Nhật Bản cũng dùng chương trình này giúp Philippines và Indonesia hiện đại lực lượng Coast Guard, để đối phó với lực lượng tàu hải giám TQ từ 1.500 đến 5.000 tấn tràn ngập biển Đông. Đầu tháng 7/2012, Philippines thương lượng với VN để mua nhiều tàu tuần tra tăng cường hạm đội “Philippines Coast Guard” và đội tàu tuần tra cho hải quân nước này.






              Máy bay tuần tra biển C-212-400





              CSB VN trong năm 2011 và 2012 được tăng cường các máy bay tuần tra biển gồm: 3 trực thăng EC-225 Super Puma MK II mua của Tây Ban Nha, 3 máy bay C-212-400 từ hảng Airbus Military, 6 chiếc phi cơ lưởng dụng DHC-6 của Canada.
              Đối phó với tàu đánh cá TQ hung hăng như bọn cướp biển, từng giết hại Sĩ quan tuần tra biển của Hàn Quốc, tấn công tàu của lực lượng cảnh sát phòng vệ ven biển Nhật Bản, các nhà nghiên cứu gọi các tàu cá TQ là lực lượng xung kích tiền phong trên biển Đông. VN có kế hoạch đóng tàu cho lực lượng dân quân biển, và hổ trợ ngư dân trang bị các tàu lớn có thể đánh cá xa bờ với công xuất lớn có các thiết bị hiện đại. Ngư dân VN một số được thành lập những trung đội “dân quân biển”, ngư dân trên các hải đảo cũng được huấn luyện quân sự và võ trang để phòng chống một cuốc tấn công đánh chiếm đảo của quân xâm lược TQ.





              Từ 14 đến 24 tháng 7 năm 2012, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh thứ trưởng quốc phòng VN, đến Washington họp bàn với các giới chức bộ Quốc phòng, bộ Ngoại giao, bộ Xã hội và một số giới chức lập pháp Hoa Kỳ. Một trong các vấn đề được thương thảo cụ thể là mua sắm các chiến cụ không sát thương hiện đại nhất, trong số đó có Radar dùng trong việc chống hỏa tiển của TQ mà Tổng thống Obama vừa đồng ý bán cho VN. Hỏa tiển DF-16 có tầm bắn 1.200 km, có thể từ căn cứ Quảng Đông tấn công Hà Nội và các thành phố quan trọng khác ở miền bắc VN, hay hỏa tiển JL-2 từ các tàu ngầm TQ tấn công các thành phố quan trọng ở Trung hay Nam phần. Hà Nội hoặc Hải Phòng chỉ cách Quảng Đông có 1.000 km nằm trong tầm bắn của hỏa tiển DF-16. Chuyến đi này của tướng Vịnh đến Mỹ chắc chắn TQ theo dõi sát xao. Tờ Hoàn Cầu thời báo của TQ cũng đã lên tiếng đe dọa VN “phải chịu đau đớn” khi xích lại gần hơn với Hoa Kỳ”.






              Hỏa tiển DF-16 của Trung Quốc tầm bắn 1200 km





              VN đang tăng tốc hiện đại hóa vũ khí và khí tài cho quân đội. Liệu lực lượng Bộ binh của VN có đủ khả năng đánh trả một cuộc tấn công đường bộ? Lực lượng phòng thủ bờ biển có thể bẻ gảy được một cuộc tấn công đổ bộ đường biển vào lãnh thổ VN hay không? VN là quốc gia thành viên của LHQ phải được tổ chức này lên tiếng khi bị một nước nào đó tấn công, nhưng lực lượng không quân và hải quân VN có thể cầm cự khi TQ tấn công toàn diện, để chờ đợi có giải pháp các cường quốc can thiệp?




              Khu trục hạm Sovermenry của Trung Quốc8,000 tấn





              Một điều rất hiển nhiên mà chúng ta có thể thấy, mặc dù hạm đội Nam Hải rất hùng hậu nhưng TQ không thể dốc toàn lực để tấn công VN, còn cần phải có lực lượng phòng thủ vì TQ cũng đang có tranh chấp không xót một nước nào ở đông Á, ở biển Đông, và đối đầu với Hoa Kỳ. Ngày 7 July 2012, tờ Apple Daily của Hong Kong loan tin một tàu nghiên cứu mang số hiệu 871, trọng tải 5.000 tấn, hiện đại còn mới của hải quân TQ bị đâm chìm trong vùng biển Hoàng Sa. TQ “im re” âm thầm lo trục vớt mà không dám cho biết tàu nước nào đâm chìm? (tàu 5.000 tấn lớn lắm không thể không nhìn thấy dù là ban đêm, mà muốn đâm chìm tàu này phải là một tàu “khủng” lắm) Hay nguyên do nào khác? Thiệt hại ra sao? Một điều lạ nữa, đêm 11 July 2012 một hộ tống hạm khoảng 3.000 tấn của TQ đi tuần tra lại bị mắc cạn trên đảo Trăng Khuyết cách Palawan 60 hải lý trong vùng biển Trường Sa. Các Radar hay các thiết bị khác trên các tàu này ra sao mà cả 2 tàu của TQ lại gặp tai nạn chỉ cách nhau trong vòng 1 tuần lễ? Qua hai sự kiện này đánh giá sức mạnh thật sự của hạm đội TQ như thế nào, có lẽ còn là một nghi vấn. Nhưng dù sao hạm đội Nam Hải của TQ cũng có cả hàng không mẫu hạm, nhiều chiến hạm hiện đại to lớn từ 5.000 tấn đến 8.000 tấn, và có nhiều tàu ngầm, hải quân TQ hùng mạnh hơn hải quân VN nhiều. Quân đội VN có thể ngăn chặn quân xâm lược TQ được hay không là điều mà nhiều người đang quan tâm.




              Đại tá Quách Hải Lượng nguyên là Tùy viên quân sự Việt Nam tại TQ cho biết: “Về kỷ thuật thì hiện nay tôi không dám nói thẳng ta có những gì nhưng tôi xin bảo đảm rằng có những thứ đủ đánh được bọn ấy khi nó xâm phạm chủ quyền của ta ở trong biển gần”. Tuy nhiên, muốn có khả năng quốc phòng hữu hiệu có thể đương đầu với quân thù có sức mạnh vượt trội không phải chỉ trang bị vũ khí và khí tài tối tân là đủ, còn cần phải có dân mới mong đánh thắng. Trung tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nhà ngoại giao kỳ cựu, nguyên là Đại sứ VN tại TQ từ năm 1974 đến năm 1987 đưa ra nhật xét: “Từ bây giờ phải lo phát huy dân chủ đối với dân và tìm mọi cách nâng cao đời sống của dân. Bây giờ thì dân chủ bị hạn chế, dân không phấn khởi. Nếu mở rộng dân chủ phát huy dân chủ và nâng cao đời sống của dân để tạo được cái đại đoàn kết thì lúc bấy giờ trang bị thêm vũ khí, phương tiện. Trang bị vũ khí phải ở mức nhất định chứ yếu quá không được. Phải có dân, nếu dân không đoàn kết thì đừng hòng đánh thắng”.





              Ghi chú: Tài liệu và hình ảnh từ Wikipedia & Google và Tổng Hợp (July 16, 2012)

              -----------ooooooooooo----------


              Nguyễn Tấn Dũng không dễ bị hạ bệ

              20/07/2012 chauxuannguyen Để lại phản hồi Go to comments



              Những ngày gần đây có nhiều thông tin đồn đoán về sự hiệp đồng của Chủ Tịch Trương Tấn Sang và Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trong việc hạ bệ Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Thực hư chuyện này là như thế nào? Có đúng là vì Ba Dũng quá tham nhũng mà nhóm lãnh đạo thượng tầng của Việt Nam sẵn sàng động thủ?

              Trước khi đề cập đến chuyện hạ bệ ngài Thủ Tướng Việt Nam chúng ta hãy cùng dông dài về mấy nhân vật của chính quyền một chút.

              Đầu tiên, phải nói đến cầu thủ bóng đá Vũ Minh Hiếu, cựu tiền vệ của đội Công An Hà Nội, cựu tuyển thủ của đội tuyển Việt Nam và cũng là Trung Úy của Lực Lượng Công An Nhân Dân Việt Nam. Vũ Minh Hiếu giải nghệ vào năm 2005 sau 16 năm theo nghiệp quần đùi áo số. Là một tiền vệ khá tài hoa cho nên dù chỉ như một con ốc nhỏ trong bộ máy nhưng Vũ Minh Hiếu cũng được coi là đã có cống hiến cho nhà nước. Thêm nữa cũng được đồng đội tin cậy và lãnh đạo thương cho nên sau khi giải nghệ anh đã được cấp trên sắp xếp về Đội Cảnh Sát Giao Thông số 2 của Công An Thành Phố Hà Nội. Một quyết định rất hợp tình hợp lý vì Vũ Minh Hiếu “đã quen dang nắng bao năm” nên tiếp tục dang nắng ngoài đường là đúng sở trường. Có nhiều khán giả khi thấy Vũ Minh Hiếu ngoài đường đã ngạc nhiên “Ông mà cũng ra đứng đường à?” là vì họ không hiểu hết hiện tình của Công An Nhân Dân Việt Nam và Lực Lượng Cảnh Sát Giao Thông trong bối cảnh như thượng tướng Thứ Trưởng Bộ Công An Lê Thế Tiệm từng băn khoăn “ngoài đường có gì ngoài nắng bụi và khói xe mà ai cũng xin cho con em được làm Cảnh Sát Giao Thông, được ra đứng đường?” Chúng ta không dám khẳng định rằng Vũ Minh Hiếu đã là Cảnh Sát Giao Thông thì tha hồ ăn hối lộ mà chúng ta luôn hy vọng anh sẽ giữ được mình trong sạch. Vì bây giờ Cảnh Sát Giao Thông có nhiều nhà lầu và nhiều xe hơi không phải là chuyện hiếm. Theo người quen của người viết tiết lộ có tay Cảnh Sát Giao Thông muốn xin lãnh đạo cho được đứng thêm 1 năm nữa tại Trạm Liên Chiểu trên Quốc Lộ 1 thuộc địa bàn thành phố Đà Nẵng mà phải chung đủ 500 triệu đồng. Mới nghe thì hết hồn nhưng tính nhẩm lại thì ra ngay! 500 triệu cho một năm tức là 41 triệu một tháng. Vậy một ngày mà cứ kiếm nhiều hơn 1 triệu 300 ngàn là có ăn. Con số này mà so với lượng xe khách, xe tải Bắc-Nam chạy nườm nượp trên quốc lộ 1 thì chỉ là con số lẻ. Xe nộp mãi lộ ít thì 100 ngàn nhiều thì không có giá, thật không biết cách nào đếm cho hết tiền! Vũ Minh Hiếu bây giờ không biết được phân công nhiệm vụ gì, nếu anh được châm chước lên cỡ lãnh đạo tép riu thôi là tự nhiên bổng lộc sẽ kéo tới chẳng cần tốn công gì nhiều. Còn nếu anh là sỹ quan thanh liêm và vẫn còn trong biên chế của tổ chống ùn tắc quận Ba Đình và Tây Hồ thì anh và đồng đội cũng vẫn có thể sống xông xênh vì Lực Lượng Cảnh Sát Giao Thông được hưởng bồi dưỡng tới 70% tiền phạt vi phạm giao thông trong toàn quốc. Điều này đã được Bộ Tài Chính quy định rõ ràng từ nhiều năm rồi. Công An Nhân Dân là lực lượng con cưng của nhân dân và chế độ nên tất nhiên được ưu ái hơn các thành phần khác.

              Tiếp theo là một cán bộ cấp cao, ông Trần Xuân Bách.

              Trần Xuân Bách là Ủy Viên Trung Ương Đảng từ năm 1982 sau đó vào Bộ Chính Trị trong Đại Hội Đảng 6 năm 1986. Trưởng thành từ cơ sở và kinh qua các chức vụ lãnh đạo của các địa phương Khu III như Ninh Bình, Nam Định… ông đã trở thành nhân vât thứ 10 trong Bộ Chính Trị và có thể được cơ cấu sẽ thay Tổng Bí Thư lúc đó là ông Nguyễn Văn Linh. Là Trưởng Ban Đối Ngoại Trung Ương và nghiên cứu về lý luận của Đảng Cộng Sản Việt Nam thời đó, tư tưởng cách tân của ông là cổ vũ đa nguyên trong Đảng và mở rộng dân chủ trong bối cảnh các nước Đông Âu cũng như Liên Xô cũ đã thay đổi.Thế nhưng từ một vị thế của một ngôi sao đang lên ông đã bị những đồng chí của mình hạ bệ vào năm 1990 vì những nhân vật bảo thủ của Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lo sợ nguy cơ mất chế độ. Ông mất cả vị trí trong Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng, sau đó được ông Nguyễn Cơ Thạch kéo về Bộ Ngoại Giao nghiên cứu chơi chơi 2 năm. Sau khi ông Thạch bị thất sủng do bị Trung Quốc giật dây thì ông cũng nghỉ luôn. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã biến ông trong phút chốc từ một Tổng Bí Thư tương lai thành một kẻ trở cờ và sống cuộc đời thường dân vô danh. Năm 2006 ông chết trong lặng lẽ.

              Hai người nữa là đương kim Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc và đương kim Bí Thư Thành phố Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh. Cả 2 ông đều từ Quảng Nam đi lên, một từ Quế Sơn một từ Hòa Vang. Trải qua các chức vụ nhỏ từ cấp huyện hai vị quan nhà nước này đã lên như diều và làm vua một cõi. Sau khi làm Bí Thư Quảng Nam trong thời kỳ tách tỉnh, ông Phúc lên tiếp Văn Phòng Chính Phủ và hiện là Ủy Viên Bộ Chính Trị, Phó Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Một bất ngờ cho những người Quảng Nam! Ông Thanh dừng lại ở vị trí Ủy Viên Trung Ương, Bí Thư thành phố Đà Nẵng. Gần đây có tin vỉa hè rằng ông sẽ làm Bí Thư thành phố Hà Nội. Nếu quả thực như vậy thì quá bất ngờ! Và cũng buồn cho Việt Nam, buồn cho người Hà Nội giỏi đấu đá quá mà triệt hết nhân tài để phải sử dụng một tay gian hùng như Bá Thanh!

              Chúng ta thấy gì qua những nhân vật này của chế độ?

              Thứ nhất, nếu anh trung thành anh sẽ được chế độ đãi ngộ.

              Thứ hai, nếu anh bị coi là phản bội anh sẽ bị tiêu diệt không thương tiếc. Sự tồn vong của chế độ được đặt lên trên hết, trên cả quyền lợi của nhân dân.

              Thứ ba, nếu anh trung thành mà lại khôn ngoan biết theo bè theo cánh anh có thể đạt được quyền lợi vô biên, chạm trần quyền lực. Còn nếu anh là một kỳ đà cản mũi đường đi của các đồng chí, anh không bao giờ có cơ hội lên cao.

              Điều tiên quyết là anh phải được chiến hữu ủng hộ và lãnh đạo yêu thương cất nhắc. Trong một Đảng phái khép kín như Đảng Cộng Sản Việt Nam anh còn phải biết ẩn nhẫn chờ thời, biết đón chiều gió khéo léo che chắn mới mong hoạn lộ thênh thang.

              Trở lại trường hợp của ông Nguyễn Xuân Phúc và ông Nguyễn Bá Thanh hẳn chúng ta còn nhớ cách đây mười mấy năm không ai biết anh chàng Nguyễn Xuân Phúc là ai cả. Nhưng lúc ấy Nguyễn Bá Thanh đã được thiên hạ nhắc tên rất nhiều. Làm vua một cõi tiền bạc cả hai không thiếu, thủ đoạn cũng có thừa nhưng sao Nguyễn Xuân Phúc có thể leo cao chót vót trong khi Nguyễn Bá Thanh vẫn dừng chân ở chức Trung Ương Ủy Viên? Câu trả lời là Bá Thanh chính kẻ gian hùng, thủ đoạn tàn khốc, đã xuống tay hạ độc thủ thiếu tướng công an Trần Văn Thanh quá tàn ác nên bị lãnh đạo kiềng mặt dè chừng.

              Những kẻ ác chơi chung với nhau thói đời chẳng ai tin ai!

              Trong khi đó Nguyễn Xuân Phúc thuần hơn, làm quan cộng sản không ai thiếu tiền để lót đường cũng như các thủ thuật chính trị nhưng Xuân Phúc biết nhường trên nhường dưới hơn Bá Thanh. Ông đã khôn ngoan, trọng thị và đón tiếp Nguyễn Tấn Dũng rất chu đáo mỗi khi vị này thị sát miền Trung lúc còn là phó cho Thủ Tướng Phan Văn Khải. Bởi vậy khi cần kẻ trợ lực lúc trở thành Thủ Tướng, Ba Dũng đã nghĩ ngay đến Nguyễn Xuân Phúc và nâng đỡ vị cựu Bí Thư Quảng Nam lên tới Ủy Viên Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam. Rõ ràng trong những kẻ cơ hội mà chọn thằng ít gian hùng vẫn hơn là thằng nhiều gian hùng.

              Lan man về vài nhân vật của chế độ là vậy còn đương kim Thủ Tướng của chúng ta thì như thế nào?

              Nguyễn Tấn Dũng xuất thân là quân nhân. Ông gia nhập Quân Đội Nhân Dân Việt Nam từ rất sớm, khi mới 12 tuổi, là thiếu sinh quân du kích. Trải đủ cấp bậc từ lính lác lên tới Thủ Tướng của một quốc gia trong một chế độ khép kín như Việt Nam rõ ràng chẳng hề đơn giản. Những nước cờ chồng chéo, những liên hệ dây mơ rễ má của những kẻ cơ hội có thể làm đau đầu những người tìm hiểu về bàn cờ chính trị Việt Nam thời hiện đại.

              Nhiều người chê Nguyễn Tấn Dũng chỉ là y sỹ, là lính kiểng nhưng trong chiến trường thực tế thì y sỹ hay lính chiến đấu cũng đều cầm súng cùng nếm mùi gian khổ như nhau. Nguyễn Tấn Dũng đã trải đủ qua cuộc chiến gian nan và phục viên với cấp bậc thiếu tá năm 1981. Vào thời đó ít người để ý đến viên thiếu tá này nhưng nếu biết rằng sau đó 14 năm Nguyễn Tấn Dũng đã là Thứ Trưởng Bộ Nội Vụ tức là ngang chức Trung Tướng hẳn nhiều người sẽ ngộ ra rằng việc ông phục viên và đi học Trường Đảng cao cấp là một cơ cấu tính trước của các bậc đỡ đầu. Người đỡ đầu nặng ký nhất của ông chính là Đại Tướng Lê Đức Anh nguyên Tư Lệnh Quân Khu 9, Quân Khu 7 và một đàn em của vị tư lệnh này nữa là cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu. Năm 1974 thượng tá Lê Khả Phiêu là chính ủy Quân Đoàn 2 nhưng quá mê gái để bị tai tiếng nên được các đàn anh Thanh Hóa cho lánh vào Quân Khu 9 trong bối cảnh chiến tranh Việt Nam đã sắp hạ màn. Sự kết hợp giữa Lê Đức Anh và Lê Khả Phiêu đã gây một mối họa to lớn cho dân tộc Việt Nam sau này. Lê Đức Anh là cánh hẩu của Lê Đức Thọ từ năm 1979 khi Lê Đức Thọ được Bộ Chính Trị phân công làm Trưởng Ban Chính Trị Đặc Biệt phụ trách chiến trường Campuchia nên đã được bậc trưởng thượng này lựa chọn cho thành phần kế cận. Thời gian Nguyễn Tấn Dũng phục viên cũng chính là lúc Lê Đức Anh được Sáu Búa kéo lên Trung ương và trao vào tay ông chức Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, một bàn đạp để nắm luôn chức Bộ Trưởng. Khi đó trong quân đội có nhiều sỹ quan kiên trung rất phản đối việc này vì tài năng của ông thua xa nhiều vị tướng khác như Lê Trọng Tấn, Hoàng Văn Thái… cho nên với một chàng thiếu tá trong thời bình như Ba Dũng việc ngoi lên thành tướng lĩnh cao cấp sẽ rất khó khăn và dễ bị soi. Bởi vậy Ba Dũng mới được sắp xếp chuyển qua bên chính quyền và những công tác của Ba Dũng tại Kiên Giang chỉ là nền tảng cho vị Thủ Tướng tương lai bay lên như hỏa tiễn tiếp đó. Năm 1982 Ba Dũng mới chỉ là Phó ban tổ chức cán bộ của Kiên Giang nhưng 4 năm sau đã là Bí Thư Tỉnh Ủy và có chân trong Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng. 9 năm sau nữa, trong Đại Hội 8 Ba Dũng đã là Ủy Viên Bộ Chính Trị phụ trách kinh tế cho các cụ và nằm trong Ban Thường Vụ 5 người, tức là thành phần cao cấp nhất gồm Tổng Bí Thư Đỗ Mười, Chủ Tịch Lê Đức Anh, Thủ Tướng Võ Văn Kiệt và Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị Lê Khả Phiêu. Cả nhân vật mới là Dũng và Phiêu được cơ cấu vào Thường Vụ nhằm nắm chắc chức Tổng Bí Thư và Phó Thủ Tướng thường Trực. Vị trí của Ba Dũng đến lúc này đã vững như bàn thạch vì được chung vai với các vị bô lão. Cũng như Lê Đức Anh, đối với Ba Dũng thì Đỗ Mười cũng rất ưu ái vì ông này cũng là đàn em ruột của Lê Đức Thọ. Còn Võ Văn Kiệt trong chiến tranh cũng là bạn chiến đấu với các bậc cha chú của Ba Dũng. Bởi vậy việc Ba Dũng chưa ra giành chức Thủ Tướng với Phan Văn Khải thời điểm năm 1997 là vì ông còn trẻ quá, mới chỉ có 48 tuổi. Nhưng với chức Phó Thủ Tướng thường trực trong tay thì ông có thể tự quyết được vận mệnh chính trị của mình. Và như chúng ta đã thấy sau khi Phan Văn Khải nghỉ không ai khác hơn Nguyễn Tấn Dũng điều hành chính phủ Việt Nam.

              Hiện nay trong tầng lớp lãnh đạo thượng tầng, quyền lực của Ba Dũng là áp đảo. Đối với một người được cơ cấu để cố ý leo lên đến đỉnh cao như Ba Dũng thì mọi miếng võ chính trị đều được ông nắm chắc và từng dùng. Vào Đảng từ năm 18 tuổi trải qua 45 năm tôi luyện trong chế độ độc tài và hơn 30 năm lăn lộn trong chính trường có lẽ không ai qua được Ba Dũng về các thủ đoạn đấu đá. Và tất nhiên để ngoi lên tới chức Thủ Tướng ông đã ban phát chức vụ và bổng lộc cho không biết bao nhiêu chiến hữu trong phe đảng để tạo chân đứng vững chắc cho mình. Trong đảng bộ khối chính phủ Ba Dũng trấn áp quần hùng không chỉ với tư cách Thủ Tướng mà còn với tư cách Ủy viên Bộ Chính Trị kỳ cựu nhất, từ Đại Hội 8 trước Phùng Quang Thanh hai khóa và Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc 3 khóa. Ba Dũng tự quyết tự tác thành lập các Tổng công ty, các Tập Đoàn ăn hại cũng như điều hành kinh tế quốc gia rất tùy hứng. Trong 2 nhiệm kỳ của ông tham nhũng đã băng hoại thành quốc nạn với các nhóm lợi ích được hình thành và tồn tại vững chắc trong mọi ngóc nghách xã hội Việt Nam trong khi mọi tiếng nói phản biện của các nhân sỹ trí thức đều bị ông dập tắt từ trong trứng nước. Bên ngoài Chính Phủ các chiến hữu của ông như Lê Hồng Anh, Nguyễn Sinh Hùng, Trương Hòa Bình… đang cài cắm khắp nơi.

              Trong khi đó 2 đối thủ đồng chí của ông, người thì nắm chức vụ Chủ Tịch không thực quyền người thì dù là Tổng Bí Thư nhưng lại mải nghiên cứu lý luận kiêm lú lẫn trung ương không hề giỏi các thủ đoạn bằng Ba Dũng. Trong cuộc đua vào chức Tổng Bí Thư Đại Hội 11 vừa qua, Ba Dũng không toại nguyện là vì phải có trách nhiệm khắc phục hậu quả kinh tế lụn bại và sự đổ vỡ của Vinashin cũng như các Tổng Công Ty nhưng các đối thủ của Ba Dũng cũng không thể lên được. Các bên đã thỏa hiệp bằng ông bù nhìn Nguyễn Phú Trọng, một nhân vật bàn giấy đặc trưng. Tuy vào Bộ Chính Trị cũng từ ngay sau Đại Hội 8 nhưng đương kim Tổng Bí Thư suốt ngày nghiên cứu lý luận Mác Lênin và kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa chẳng để tâm gì đến thời cuộc thực tế và bàn cờ chính trị thế giới. Còn Trương Tấn Sang tuy cũng tham gia cống hiến cho chế độ từ ngày còn chiến tranh nhưng đương đầu với Nguyễn Tấn Dũng ông cũng chưa phải đối thủ. Những người đỡ đầu Tư Sang so với Lê Đức Thọ, Đỗ Mười, Lê Đức Anh còn dưới cơ rất xa. Ngay Nguyễn Văn Linh còn sợ Lê Đức Thọ như sợ cọp và Đỗ Mười cũng luôn lấn át được Nguyễn Văn Linh ngay cả khi ông này là Tổng Bí Thư đương nhiệm. Họp Bộ Chính Trị để quyết về đổi mới triệt để, 12 trên 14 ủy viên tán thành nhưng chỉ một mình Đỗ Mười bác thì Nguyễn Văn Linh cũng không dám thông qua. Vì ông biết sau lưng Đỗ Mười còn có Lê Đức Thọ và những anh lớn khác nữa. Bí Thư Sài Gòn Võ Trần Chí thì đã rụng từ lâu, trong khi Võ Văn Kiệt thì đổi mới ba phải. Nói chung những nhân vật miền Nam không có trọng lượng khi tranh giành vị trí thống lĩnh nên Tư Sang bây giờ muốn mạnh động cũng không có lực lượng hậu thuẫn trong tay, chỉ lu loa cho sướng miệng nhằm tư lợi cho phe nhóm. Ba Dũng ngược lại được kèm cặp triệt để vì ông được coi là Thái Tử chính thức của Lê Đức Anh và nhóm Lê Đức Thọ.

              Chế độ Cộng Sản là một chế độ độc tài toàn trị và bản chất của nó là chuyên chế trấn áp. Do không có cơ chế kiểm tra chế tài với bộ máy nên nó đã trở thành một sự vận hành giống như là tương tác với âm binh mà không điều khiển được âm binh. Tham nhũng đã ăn sâu vào xương tủy đất nước Việt Nam trong bối cảnh các nhóm lợi ích ngày càng lan rộng và xảo quyệt. Thành phần cơ hội và tham lam này luôn biến hóa và băng hoại khôn lường. Họ dư sức hiểu nếu Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang hạ được Nguyễn Tấn Dũng thì lợi lộc của họ cũng bị mất đi trong khi sự sụp đổ của thể chế vẫn là không thể cứu vãn. Bộ máy ưu tú của Đảng tài ba đến nỗi họ biết phải làm một điều gì đó trong thế cùng đường của độc tài chính trị nhưng không biết sẽ làm gì cụ thể. Nếu các phe nhóm để phe trung thành với định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa mà cầm quyền rồi cũng sẽ chỉ biết in tiền ăn dần cho tới lúc tiền là giấy lộn. Trong khi nếu họ cùng bảo vệ Nguyễn Tấn Dũng tại vị thì các chiêu phù thủy của ông Thủ Tướng âm binh này vẫn được biểu diễn và sự vơ vét của các nhóm lợi ích vẫn được kéo dài ngày nào hay ngày đấy trước khi họ kịp hạ cánh an toàn. Đó là chưa kể các đàn em của Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Phùng Quang Thanh cũng là một lũ tham nhũng hại dân không thua gì phe Ba Dũng, sự đấu đá quyền lực của họ chỉ nhằm phân chia lợi ích cho các bên đỡ thua thiệt hơn mà thôi. Ba Dũng có xuống thì những con sâu khác nhảy lên sẽ chẳng hơn gì. Nếu mọi biến động lẻ tẻ gần đây chưa đủ để làm chế độ sụp đổ thì các phe nhóm sẽ không dại gì lại rút dây để động rừng. Họ sẽ thỏa hiệp với nhau và kẻ thua cuộc lớn nhất sẽ vẫn chính là nhân dân. Mọi động thái những ngày qua chỉ là sự củng cố quyền lợi của những kẻ cầm quyền và như vậy Nguyễn Tấn Dũng vẫn rất khó bị hạ bệ. Chưa kể dù để bảo vệ chế độ mà hạ Ba Dũng thì cũng chỉ có tác dụng hình thức. Ba Dũng phía sau sân khấu thực chất vẫn nắm được các nhân vật trọng yếu của bộ máy và cầm chịnh kinh tế quốc gia trong tay ông dư sức khuynh đảo sân khấu chính trị Việt Nam. Ta thấy những ngày qua các hoạt đông thâu tóm ngân hàng và chiếm đoạt tài sản quốc gia mang hơi hướng maphia Nga đã được nhóm Ba Dũng thực hiện siêu tốc. Bài học thực quyền này đã được Lê Đức Thọ và Lê Đức Anh thực hành từ mấy chục năm trước rồi. Lê Đức Thọ tuy chỉ giữ chức Trưởng ban tổ chức Trung Ương nhưng được Lê Duẩn tin cậy nên sắp đặt bàn cờ chính trị của Đảng Cộng Sản suốt 30 năm áp đảo ngay cả Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh chứ đừng nói cỡ Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt. Lê Đức Anh thời trước tuy là Chủ Tịch nước nhưng thực quyền bao trùm nắm cả an ninh, quốc phòng, đối ngoại và đã giật dây cho Pháp Lệnh Tình Báo ra đời để Tổng Cục 2 nắn gân được tất cả các lãnh đạo cao cấp của Đảng vốn toàn những kẻ cơ hội ném đá dấu tay, tham nhũng đầy mình. Trong Bộ Chính Trị thời đó tiếng nói của Lê Đức Anh là có trọng lượng nhất. Phe Tư Sang và Trưởng Ban Lú Lẫn Trung Ương dàn mưu tính kế thì Nguyễn Tấn Dũng cũng xảo quyệt khôn lường tìm cách đối phó chứ đâu phải tay mơ mà ngồi chờ bị tấn công.

              Đối với Nguyễn Tấn Dũng, để hạ bệ ông chỉ có nhân dân mới là những người hành động đích thực. Khi sự kiên nhẫn của xã hội đã hết, sức mạnh của nhân dân sẽ bùng lên trong chốc lát và giật sập bạo quyền. Những vụ biểu tình trong những ngày qua của nông dân mất đất và các giáo dân thật sự mới là mối đe dọa lớn đối với đương kim Thủ Tướng Việt Nam. Nếu nhân dân Việt Nam ý thức được vận mệnh quốc gia nâng cao dân trí, cập nhật những kiến thức và giá trị dân chủ để đấu tranh bản lĩnh và trí tuệ hơn thì ngày đạp đổ chế độ độc tài này sẽ không còn bao xa nữa.

              Nguyễn Xuân Chi.
              Last edited by TAM73F; 07-26-2012, 09:22 AM.

              Comment

              • TAM73F
                Super Moderator
                • Apr 2009
                • 2321

                #67
                Đi ăn buffet ở Việt Nam

                Mời Quý Vị coi dân"thanh lịch" xã hội chủ nghĩa đi ăn buffet...!!!



                ---------------------////////////----------------------


                NICO CHỬI BẬY Ở SÂN BAY ,công an bị chửi tơi bời .Lủ Ma Quỷ tự hại nhau !!!

                Vì không có CMND nên sư thầy/sư cô, sinh năm 1991, không được lên máy bay và đã bị từ chối 2 lần, sư thầy đành chơi chiêu chửi mắng và treo cổ tự tự tại quầy check-in...nhưng tự tử không thành








                ĐM chúng mày này chúng mày không cho tao bay à ...... đm chúng mày này ... chúng mày thích quay không, chúng mày nhìn tao à, bỏ tao ra tao không làm gì cả . . . đm 2 thằng chúng mày này.
                Last edited by TAM73F; 08-02-2012, 01:41 PM.

                Comment

                • TAM73F
                  Super Moderator
                  • Apr 2009
                  • 2321

                  #68
                  Khi Bà Ngoại xuống đường !

                  Comment

                  • TAM73F
                    Super Moderator
                    • Apr 2009
                    • 2321

                    #69
                    Đời sống bây giờ ở Saigon - 2012

                    Khi Bà Ngoại xuống đường !





                    Đêm nay Bà Ngoại không ngủ!

                    Last edited by TAM73F; 08-13-2012, 11:14 PM.

                    Comment

                    • TAM73F
                      Super Moderator
                      • Apr 2009
                      • 2321

                      #70
                      Tin Sốt Dẻo: Nhân viên cao cấp Tòa Đại Sứ Úc Đại Lợi ngoại tình với Đại tá Tình Báo Việt Gian Cộng Sản.

                      Trade official in spy sex scandal

                      The Age - 13 August 2012
                      A high-ranking Australian embassy official had a secret affair with a Vietnamese spy colonel accused of receiving up to $20 million in suspected bribes from a subsidiary of the Reserve Bank of Australia.



                      Elizabeth Masamune.


                      A HIGH-RANKING Australian embassy official had a secret affair with a Vietnamese spy colonel accused of receiving up to $20 million in suspected bribes from a subsidiary of the Reserve Bank of Australia.


                      Senior trade commissioner Elizabeth Masamune, who held a top-secret Australian security clearance, met Colonel Anh Ngoc Luong, a top official in Vietnam's state intelligence network, in the early 2000s when she was based in Hanoi.


                      At the time, Colonel Luong was working with RBA firm Securency to win a huge plastic banknote contract with Vietnam's central bank. Last year Colonel Luong was accused in court by Australian prosecutors and federal police of receiving up to $20 million in suspected bribes from Securency.


                      Colonel Anh Ngoc Luong.


                      Diplomatic sources have confirmed that while Ms Masamune was encouraging Securency to make substantial payments to Colonel Luong in return for his help winning contracts, she was also intimately involved with him.


                      She did not declare the details of her relationship with the colonel to the Department of Foreign Affairs and Trade or Australia's intelligence agencies while she was posted to the communist country.


                      As Australia's most senior trade official in Vietnam, Ms Masamune would have regularly received classified Australian government briefings.


                      A senior diplomatic source said Colonel Luong is listed by Australian agencies as a colonel in Vietnam's spy agency, the Ministry of Public Security.


                      He is known to be part of the inner circle of Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung and a "bagman" for top Vietnamese officials.


                      It is understood that when Securency executives complained about the large amount of money it was paying to him, Ms Masamune told them it was the price of doing business in Vietnam.


                      Revelation of the affair will reignite pressure on Prime Minister Julia Gillard to set up a broad inquiry into the extent to which senior Austrade and RBA officials supported or covered up bribery and engaged in other improper behaviour.


                      Deputy Opposition Leader Julie Bishop yesterday said she would seek answers from Trade Minister Craig Emerson about when he became aware of matters involving Ms Masamune and whether he had made any referral to federal police or other security agencies. ''Given the seriousness of the allegations, it's vital the government disclose its full knowledge,'' she said.


                      Ms Masamune is one of several Australian officials who directly or indirectly facilitated Securency's allegedly improper dealings, which prosecutors have claimed involved payment of multimillion-dollar bribes in Vietnam, Malaysia and Indonesia. Austrade assisted Securency and Note Printing Australia, another RBA subsidiary, in 49 nations between 1996 and 2009.


                      NPA is alleged to have bribed officials in Malaysia, Indonesia and Nepal. Between 1999 and 2009 - and with Austrade's knowledge and sometimes direct support - Securency hired not only a Vietnamese spy colonel but also a Malaysian arms dealer and a convicted South African criminal. These men acted as the RBA firm's overseas agents as part of a scheme police now allege was a front for paying bribes.


                      The Age first reported last December on documents released under freedom-of-information laws detailing how Ms Masamune, now Austrade's Sydney-based general manager for east Asian growth markets, knew in 2001 of Securency's financial dealings with Colonel Luong.


                      Internal Austrade documents indicate senior trade officials knew of Colonel Luong's links to Vietnam's Ministry of Public Security as early as 1998. Despite Australia introducing laws in 1999 banning payments to foreign officials, no one in Austrade warned Securency it might be acting illegally by paying him.


                      In January 2001, Ms Masamune told Securency she would ''stay in touch with Anh [Colonel Luong] and follow up on the letters he needs to write to you regarding other financial issues''.


                      Two months later, Securency sent an email to Ms Masamune stating: ''In the case of Vietnam, we are doing more than we have for any other country, especially in terms of financial commitment, which we are regarding as an investment.''


                      She was also copied in on emails that outlined Colonel Luong's March 2001 plan to travel to Australia for ''discussion and signing amendment concerning" the payments he was receiving from Securency.


                      Ms Masamune also told Securency she would lobby the Immigration Department to issue Colonel Luong with a ''super-quick'' visa. She helped facilitate a trip to America by him and other Vietnamese officials and paid for by Securency.


                      Ms Gillard and Treasurer Wayne Swan have repeatedly resisted calls for a broad inquiry into the bribery scandal.


                      The federal police inquiry into the scandal was sparked by revelations in The Age in 2009, but it has been limited to investigating and charging with bribery offences former executives of Securency and Note Printing Australia.


                      Committal hearings for alleged bribery offences by up to eight former Securency and NPA executives begin today in Melbourne. The AFP has not investigated the role of government agencies in the scandal, despite extensive evidence Australian officials were aware of or involved in some of Securency and NPA's overseas dealings.


                      When contacted last night by The Age, Ms Masamune made no comment.

                      A high-ranking Australian embassy official had a secret affair with a Vietnamese spy colonel accused of receiving up to $20 million in suspected bribes from a subsidiary of the Reserve Bank of Australia.



                      ---------------------------///////////////////----------------------------
                      Last edited by TAM73F; 08-14-2012, 07:01 AM.

                      Comment

                      • TAM73F
                        Super Moderator
                        • Apr 2009
                        • 2321

                        #71
                        Đời sống bây giờ ở Saigon - August 2012

                        XHCN VN ... Vì sao Bầu Kiên bị bắt ?
                        Giáo sư Carlyle Thayer
                        Gửi cho BBC từ Australia thứ năm, 23 tháng 8, 2012

                        Dư luận bị sốc vì vụ bắt giữ ông Nguyễn Đức Kiên. Truyền thông Việt Nam đưa tin hôm 21/8 về việc bắt giữ ông Nguyễn Đức Kiên vì các hoạt động kinh doanh bất hợp pháp. Ông Kiên nằm trong số 100 doanh gia giàu nhất Việt Nam. Trong cùng ngày, trang web chính thức của chính phủ (chinhphu.vn) cũng có tuyên bố ngắn gọn về các dữ kiện trong vụ bắt ông Kiên.

                        Ông Kiên bị cáo buộc không có giấy phép và đăng ký hợp lệ cho ba công ty mà ông là giám đốc. Những công ty này có thể đã có những hoạt động thương mại trái phép.
                        Vụ ông Kiên hiện đang được Tổng cục Cảnh sát Chống Tội phạm điều tra. Hình phạt cho "các hoạt động kinh doanh trái phép" gồm các mức từ phạt tiền 50 triệu đồng tới hai năm tù giam.

                        Không ai ở Việt Nam có được tài sản lớn mà không có quan hệ mật thiết với các thành viên quyền lực của Đảng Cộng sản Việt Nam. Không ai tầm cỡ như ông Kiên có thể bị bắt mà không có chuẩn thuận chính trị từ các cấp cao nhất. Và cuối cùng, nơi truyền thông cũng không đưa tin về một vụ tầm cỡ như thế này ... nếu không có sự đồng ý trước. Rõ ràng là ông Kiên đã bị đánh úp.

                        # Trói tay' ông Kiên

                        Có hai cách lý giải vụ bắt ông Kiên và chúng không loại trừ lẫn nhau. Cách lý giải thứ nhất là ông Kiên là nạn nhân của chiến dịch hiện nay nhằm siết chặt quản lý trong lĩnh vực thương mại và ngân hàng. Trong tám tháng qua, Việt Nam đã tập trung vào tệ tham nhũng trong các doanh nghiệp nhà nước và các đại công ty như Vinashin và Vinalines. Giờ tới lượt khu vực tư nhân bị nhắm tới.

                        Chiến dịch hiện nay được sự hỗ trợ của cơn sóng ngầm giận dữ đối với các nhân vật giàu có đang nổi từ phía người dân ở tầng đáy của xã hội. Những người giàu có như ông Kiên và bà Yến bị tầng lớp dưới đáy trong xã hội Việt Nam không ưa mến.

                        Sự giận dữ này đã xuất hiện trên một tờ báo của cựu chiến binh vốn đã có cuộc tấn công công khai đầu tiên bà Đặng Thị Hoàng Yến, doanh gia giàu có khi đó còn là Đại biểu Quốc hội. Trong vụ ông Kiên, một tờ báo cũng đăng ảnh chi tiết về lối sống xa hoa của ông với những dòng xe đời mới nhất, biệt thự đẹp đẽ có cả bể bơi. Cái gọi là giới trung lưu ở Việt Nam cũng căm giận những người giàu có. Nhiều cán bộ đảng và nhà nước đã cải thiện đáng kể cách sống của họ nhờ vào tốc độ tăng trưởng kinh tế cao.

                        Nhưng giờ họ đang gặp khó khăn trong tình hình kinh tế khó khăn với lạm phát cao và tiền đồng mất giá. Sự mất giá của đồng Việt Nam cũng ảnh hưởng tới khả năng chu cấp cho con cái đi học nước ngoài của giới trung lưu. Ông Kiên cũng có những người gièm pha và cả kẻ thù. Ông đã xung đột với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam về các cáo buộc bê bối. Ông gây hiềm khích khi lập cơ quan điều hành giải bóng đá của riêng ông.

                        Ông Kiên cũng được cho là có liên quan tới tranh chấp về việc điều hành Ngân hàng Thương mại Cổ phần Thương Tín Sài Gòn, hay Sacombank. Rất có thể một số nhân vật trong các cuộc cãi vã này đã nhờ vả vào sự can thiệp ở cấp cao để trói tay ông Kiên.

                        # / 'Bất ổn chính trị'

                        Cách lý giải thứ hai là ông Kiên là nạn nhân của đấu đá nội bộ giữa các chính trị gia cao cấp. Kể từ khi Việt Nam theo đuổi chính sách Đổi Mới với mức tăng trưởng kinh tế cao, nhà nước đã trở nên mạnh hơn đảng. Mức tăng trưởng cao mà nơi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cổ súy đã kéo theo sự bùng nổ các hoạt động thương mại khó có thể quản lý hiệu quả. Những thiếu sót này về căn bản được bỏ qua khi nơi mọi việc thuận buồm xuôi gió ... nhưng giờ đây kinh tế Việt Nam đang gặp qua sự khó khăn và những yếu kém này càng lộ rõ.

                        " Các mặt trái của chính sách tăng trưởng cao của Thủ tướng Dũng đã khiến nhiều người trong bộ máy đảng sợ bất ổn chính trị. Những người này có vẻ được chủ tịch Trương Tấn Sang ủng hộ. " Điều này đặc biệt đúng trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng. Liên minh của ông Sang lại gây sức ép lên Tổng Bí thư Đảng đòi phải có hành động. Năm ngoái liên minh này đã thành công trong việc bóc trần vụ scandal lớn ở Vinashin, một trong những đại công ty được thủ tướng ưu ái. Thủ tướng Dũng đã bị buộc phải nhận trách nhiệm cá nhân trước Quốc Hội.

                        Tiếp theo đó, liên minh đã có những bước đi để thay thế ông Nguyễn Tấn Dũng ở vị trí đứng đầu Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng do chính ông lập ra và chỉ đạo.
                        Vị thế của thủ tướng tiếp tục lung lay khi có tin tức về vụ scandal Vinalines, một tập đoàn khác mà ông o bế. Chiến dịch chống tham nhũng giờ đã được mở rộng nhắm tới các doanh nghiệp nhà nước khác.

                        # / Trách nhiệm trước đảng

                        Hiện tại, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và những người ủng hộ ông đang thúc đẩy chiến dịch phê và tự phê trong tầng lớp lãnh đạo bao gồm toàn bộ các ủy viên trung ương, kể cả các vị trong Bộ Chính trị. Ông Nguyễn Phú Trọng và đồng minh đang đẩy mạnh 'phê và tự phê' Mục tiêu của chiến dịch là xác định sai sót trong một số lĩnh vực, kể cả cải cách doanh nghiệp nhà nước và chống tham nhũng.

                        Những người thúc đẩy chiến dịch này hy vọng họ có thể kéo lại được quyền lực để Đảng có thể kiểm tra và giám sát chính quyền hiệu quả hơn. Điều này có nghĩa là gỡ bỏ một số mạng lưới tài sản và quyền lực không chính thức đang hoạt động ngoài vòng pháp luật. Vụ bắt giữ ông Kiên cần được đặt trong bối cảnh này.

                        Chiến dịch phê và tự phê không nhằm để hạ bệ ông Dũng mà nhằm để buộc qua hệ thống hành chính trung ương - Thủ tướng, Chính phủ và các bộ trưởng - chịu trách nhiệm nhiều hơn trước Đảng.

                        Bài viết phản ánh quan điểm riêng của tác giả, một chuyên gia nghiên cứu lâu năm về Việt Nam và hiện là giám đốc hãng tư vấn Thayer Consultancy ở Úc.

                        ----------------------//////------------------------



                        XHCN VN : Xì-căng-đan ... Ngân Hàng loan rộng !?!
                        "Cựu” Tổng giám đốc ngân hàng ACB bị bắt
                        RFI / Thụy My

                        Bản tin vào cuối giờ chiều nay 23/08/2012 của hãng thông tấn Pháp AFP dẫn nguồn tin từ báo chí trong nước cho biết, Việt Nam vừa bắt giữ thêm một lãnh đạo ngân hàng quan trọng nữa: ông Lý Xuân Hải, người vừa từ nhiệm chức Tổng giám đốc ngân hàng ACB. Như vậy công an đang mở rộng điều tra vụ Nguyến Đức Kiên, vốn đang làm rúng động thị trường, dẫn đến việc rút tiền hàng loạt.


                        Hãng tin Pháp trích tin từ báo chí Việt Nam nói rằng, vào lúc 19 giờ 15 hôm nay (giờ Việt Nam), cơ quan cảnh sát điều tra đã tống đạt quyết định khởi tố bị can, và bắt tạm giam ông Lý Xuân Hải vì hành vi “cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng”. Vụ bắt giữ diễn ra chỉ vài giờ sau khi Ngân hàng Thương mại Cổ phần Á Châu (ACB) loan báo tin ông Lý Xuân Hải từ nhiệm chức Tổng giám đốc. Công an cũng đã khám xét nhà ở và văn phòng làm việc của ông Lý Xuân Hải.

                        Theo AFP, việc ông Hải bị bắt sẽ gây khó khăn thêm cho ngân hàng ACB. Trước khi có tin này, Ủy ban Chứng khoán Nhà nước cũng đã khuyến cáo các nhà đầu tư bình tĩnh để tránh bị thiệt hại.

                        Hãng thông tấn Pháp dẫn lời chuyên gia về Việt Nam Carl Thayer nhận định, vụ bắt ông Lý Xuân Hải mang lại một tầm vóc mới cho xì-căng-đan trùm tài chính Nguyễn Đức Kiên. Giáo sư Thayer cho rằng đây là một ván bài mới, và rõ ràng lãnh vực tư nhân đang bị giám sát. Các chuyên gia khác cảnh báo, xì-căng-đan lớn dần có thể ảnh hưởng đến đầu tư nước ngoài, đặc biệt là trong lãnh vực ngân hàng vốn nhạy cảm.

                        Nhiều tờ báo Việt Nam đã đăng ảnh lực lượng công an đưa ông Lý Xuân Hải về nhà riêng ở quận 10 Thành phố Hồ Chí Minh để thực hiện lệnh khám xét. Tuy nhiên theo ghi nhận của chúng tôi, hiện nay tất cả những bài báo này đã bị rút xuống.

                        ------------------//////-----------------

                        Comment

                        • TAM73F
                          Super Moderator
                          • Apr 2009
                          • 2321

                          #72
                          Đời sống bây giờ ở Saigon - 2012

                          Metro Saigon‏

                          Saigon sửa soạn sống với cát bụi công trường..



                          'Metro sẽ là mạch máu giao thông của TP HCM'

                          Sáng nay, trong lễ khởi công tuyến metro đầu tiên của VN, Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng yêu cầu TP HCM thực hiện đúng tiến độ đã cam kết. Dự án này được đánh giá là bước ngoặc thay đổi phương tiện giao thông của TP.
                          >Khởi công tuyến tàu điện ngầm 2 tỷ USD
                          >Tuyến tàu điện ngầm 2 tỷ USD trong tương lai

                          Sáng 28/8, UBND TP HCM đã tổ chức lễ khởi công tuyến tàu điện ngầm số 1 (Bến Thành - Suối Tiên), tuyến tàu điện đầu tiên của cả nước. Tham dự lễ có Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng, Đại sứ Nhật Bản tại Việt Nam - ông Yasuaki Tanizaki, lãnh đạo TP HCM, Bình Dương cùng đại diện người dân bị giải tỏa để nhường đất cho dự án.


                          Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng, cùng lãnh đạo TP HCM bấm nút khởi công dự án tuyến metro số 1 sáng 28/8. Ảnh: Hữu Công.


                          Theo Chủ tịch UBND TP HCM Lê Hoàng Quân, thành phố đã được xác định là đô thị đặc biệt, là trung tâm kinh tế chính trị xã hội của cả nước. Vì vậy, Nghị quyết của Bộ Chính trị đã ưu tiên xây dựng, phát triển thành phố bền vững. Đây là tuyến tàu điện đầu tiên của cả nước nên quá trình xây dựng đã gặp rất nhiều khó khăn từ vốn, trình độ kỹ thuật cho đến cả chính sách. Nhưng với sự nỗ lực của thành phố, cùng sự hỗ trợ của các bộ ngành và Chính phủ Nhật Bản, dự án đã được chính thức khởi công.

                          "Thành phố cũng xin cám ơn bà con, những người đã hy sinh lợi ích của mình, nhường đất cho dự án để góp phần xây dựng thành phố mang tên Bác ngày càng hiện đại, phát triển", Chủ tịch Lê Hoàng Quân nhấn mạnh. Để thực hiện dự án này, gần 1.200 hộ dân và hơn 300 đơn vị, cơ quan đã phải di dời.



                          * Clip mô phỏng hành trình của tuyến tàu điện ngầm


                          Phát biểu tại buổi lễ, Bộ trưởng Bộ GTVT đã gửi lời chúc mừng của Chính phủ đến nhân dân thành phố, đồng thời cũng yêu cầu UBND TP, Sở GTVT cũng như chủ đầu tư và nhà thầu cần nỗ lực để dự án được thực hiện đúng tiến độ đã cam kết, góp phần giảm tai nạn và ùn tắc giao thông trên địa bàn. Đồng thời góp phần vào việc phát triển đô thị và kinh tế xã hội của thành phố.






                          Phối cảnh tuyến metro số 1.


                          Theo ông Nguyễn Đô Lương, Trưởng Ban quản lý đường sắt đô thị, cùng với các dự án giao thông trọng điểm khác, tuyến metro Bến Thành - Suối Tiên chắc chắn sẽ mang lại hiệu quả lớn cho mục tiêu phát triển giao thông công cộng, giảm ùn tắc giao thông. "Đây sẽ là mạch máu giao thông của một đô thị hiện đại, góp phần vào việc phát triển đô thị và phát triển kinh tế xã hội của thành phố", ông Lương nói. Trong khi đó, đại sứ Nhật Bản tại Việt Nam - ông Yasuaki Tanizaki đánh giá "dự án metro số 1 sẽ là bước ngoặt thay đổi phương tiện giao thông của người dân".

                          Dự kiến, tuyến metro số 1 sẽ được hoàn thành cuối năm 2017 và chính thức đưa vào sử dụng vào đầu năm 2018. Theo thiết kế, khả năng vận chuyển của tuyến Bến Thành - Suối Tiên là 186.000 khách mỗi ngày, đến năm 2020 vận chuyển được 620.000 khách và vào năm 2040 lên đến 1.020.000 hành khách. Với tốc độ tàu metro chạy từ 40 đến 60km/h trên lộ trình Bến Thành - Suối Tiên dài 19,7 km chỉ mất khoảng 30 phút (cứ 5 phút có một chuyến xuất bến và tàu dừng ở mỗi ga bình quân 1,5 phút để đón và trả khách).

                          Việc triển khai dự án tuyến metro số 1 còn tác động mạnh mẽ đến sự phát triển đô thị dọc tuyến như quận 2, 9, Thủ Đức (TP HCM) và Thị xã Dĩ An (Bình Dương). Trong tương lai, tuyến metro này có thể được kéo dài đến thành phố Biên Hòa (Đồng Nai) và đấu nối với tuyến đường sắt liên vùng đến thành phố Thủ Dầu Một (Bình Dương).







                          Sơ đồ toàn tuyến metro số 1.





                          Metro là tàu điện chạy trong đô thị có sức vận chuyển khối lượng lớn, là loại tàu điện (giống loại tàu lửa) nhưng chạy bằng điện (không sử dụng đầu kéo Diesel như tàu lửa). Tàu gồm toa có động cơ xen lẫn toa không động cơ chạy bằng điện. Tùy theo lượng hành khách đi lại vào giờ cao điểm mà tàu có từ 3 đến 6 toa và chạy giãn cách khoảng 3 đến 10 phút.

                          Ngoài tuyến metro số 1, TP HCM dự kiến xây dựng thêm 6 tuyến metro khác gồm:

                          Tuyến số 2 (Thủ Thiêm - bến xe Tây Ninh) dài khoảng 20 km.
                          Tuyến số 4 (Nguyễn Văn Linh - cầu Bến Cát) dài 24 km.
                          Tuyến số 5 (cầu Sài Gòn - bến xe Cần Giuộc) dài khoảng 17 km.
                          Tuyến số 6 (Bà Quẹo - vòng xoay Phú Lâm) dài 6 km.
                          Riêng tuyến metro số 3 dài khoảng 23 km được tách làm hai:
                          Tuyến 3A (Bến Thành - Tân Kiên).
                          Tuyến 3B (ngã sáu Cộng Hòa - Hiệp Bình Phước).


                          Hữu Công

                          Comment

                          • TAM73F
                            Super Moderator
                            • Apr 2009
                            • 2321

                            #73
                            .Tây đi Taxi ở Việt Nam Xả Hội Chủ Nghỉa hiện nay .

                            Đây là một clip video nói về hai người ngoại quốc về Hà Nội đi xe Taxi, xe ôm và xe tay.
                            Họ biết tiếng Việt nhưng không nói ra để xem người VN hành nghề này có ăn gian nói dối không.
                            Xem xong tôi có cảm tưởng là những chữ Tử tế, Lương thiện, Đạo đức đã không còn trong sách Tự Vị ở trong nước nữa. Đạo đức, Lương thiện, Tử tế trước đây vẫn được Tôn giáo - đây là Phật giáo - đề cao để người dân (phần lớn là hàng Phật tử) tuân theo, nghe lời Phật dạy nên tránh: Tham, Sân, Si. Bây giờ Giáo hội Phật giáo Việt nam lại đề cao tôn chỉ: Đạo pháp, Dân Tộc và Chủ Nghĩa Xã Hội.Thành ra có lẽ vì thế cho nên chữ Đạo đức không còn trong Tự vị nữa chăng.
                            Trong Tự Vị để mọi người tra cứu có thêm nhiều tiếng mới, có nhiều nghĩa khác nhau hoặc diễn giải khó hiểu. Ngay như cụm từ mọi người thường thấy: "định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa" định nghĩa rất khó hiểu.
                            Những ông/bà Tây về Việt Nam đi xe Taxi, xe ôm phải chịu vậy thôi.



                            Comment

                            • TAM73F
                              Super Moderator
                              • Apr 2009
                              • 2321

                              #74
                              Bộ trưởng nước Đức Philipp Rösler trả lời phỏng vấn của Spiegel Online trước chuyến công du Việt Nam 19/09/2012


                              Philipp Rösler, bộ trưởng kinh tế liên bang Đức gốc Việt Nam, được nhận làm con nuôi sang Đức từ lúc 8 tháng tuổi, hấp thụ giáo dục và trưởng thành trong một môi trường hoàn toàn Đức, đã là một đề tài được nhắc đến trong truyền thông Đức và nhất là trong dư luận người Việt cả ngoài lẫn trong nước. Dư luận người Việt còn xem đó là một thành quả đáng kể của người Việt ở nước ngoài. Nhưng những quan sát từ lúc ông Rösler còn làm chủ tịch khối dân biểu Dân Chủ Tự Do (FDP) trong nghị viện tiểu bang Niedersachsen (Đức), chủ tịch bang bộ FDP Niedersachsen rồi bộ trưởng kinh tế tiểu bang Niedersachsen qua chức vụ bộ trưởng y tế liên bang cho đến bộ trưởng kinh tế liên bang Đức và chủ tịch đảng Dân Chủ Tự Do đã chỉ ra một hình ảnh khác về ông Rösler: đất nước nơi ông sinh ra không có trong ký ức của ông và không có gì gắn bó ngoài câu chuyện ông được các bà sơ cưu mang trong cô nhi viện, chỉ có diện mạo bên ngoài cho thấy gốc gác Việt Nam của ông. Ông tuyên bố: "Nước Đức là quê hương của tôi. Việt Nam là một phần của cuộc đời tôi, phần mà tôi không có một chút ký ức nào. Tôi lớn lên ở Đức, ở đây tôi có gia đình tôi, có cha tôi và bạn bè của tôi".

                              Nhân chuyến công du của ông Rösler, Diễn Đàn Việt Nam 21 cũng như Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức đã gửi thư khuyến cáo ông bộ truởng Rösler lưu tâm về vấn đề vi phạm nhân quyền và môi trường tại Việt Nam.




                              Báo Spiegel Online ngày 14/09/2012 đăng trên mạng bài phỏng vấn Philipp Rösler của hai ký giả Roland Nelles và Severin Weiland. Để rộng đường dư luận, chúng tôi đăng bản dịch tiếng Việt dưới đây.




                              Diễn Đàn Việt Nam 21

                              15/09/2012




                              SPIEGEL ONLINE: Thưa ông Rösler, ông sắp sang thăm Việt nam, đất nước nơi ông sinh ra, ông chờ đợi gì ở chuyến đi này?




                              Rösler: Tôi mong rằng chuyến đi này sẽ mang lại thuận lợi cho kinh tế Đức. Việt Nam là một nước đang trỗi dậy và như thế là một thị trường cho các doanh nghiệp của chúng ta. Tại đó trong những năm qua đã có khá nhiều biến chuyển, ngay cả trong việc mở rộng cửa cho tự do kinh doanh. Tuy nhiên vẫn còn khá nhiều thử thách, thí dụ như trong các vấn đề về nhà nước pháp quyền.




                              SPIEGEL ONLINE: Chuyến đi của ông đang được chăm chú theo dõi. Dù sao tiểu sử của ông cũng liên quan đến lịch sử hiện đại của đất nước này. Ông là đứa trẻ bị bỏ rơi trong thời gian chiến tranh Việt Nam. Ông có biết gì về thời gian đó không?




                              Rösler: Tôi sống những tháng đầu tiên trong một cô nhi viện thiên chúa giáo ở Khánh Hưng, nay thuộc tỉnh Sóc Trăng. Đó là năm 1973. Bản thân tôi chẳng nhớ gì cả. Sau này, cách đây vài năm tôi có đọc một bài báo của Cordt Schnibben trên Spiegel viết về cô nhi viện đó. Khoảng 3000 trẻ em đã được các bà sơ nuôi nấng trong suốt thời gian này. Các bà đã đặt tên và quy định ngày sinh của bọn trẻ để thuận tiện cho quá trình và thủ tục nhận con nuôi.




                              SPIEGEL ONLINE: Hai bà sơ Mary Marthe và Sylvie Marthe đã chăm sóc ông những tháng đầu tiên ở Khánh Hưng. Tháng 11/1973 ông được nhận làm con nuôi sang Đức. Nhà báo Michael Bröcker có nêu trong bài viết về ông là bà sơ Mary Marthe vẫn còn sống tại Việt Nam. Ông có liên lạc với bà ấy không?




                              Rösler: Chúng tôi có liên lạc với nhau sau khi tôi trở thành bộ trưởng y tế liên bang vào mùa thu năm 2009. Nhiều phóng viên sang Việt Nam gặp bà Mary Marthe và chụp hình bà ấy cầm ảnh của tôi trên tay. Về sau, bà ấy có gửi email cho tôi qua một bà sơ khác có địa chỉ email. Tôi rất cảm động về việc này




                              SPIEGEL ONLINE: Bà ấy viết gì cho ông?




                              Rösler: Bà ấy rất tự hào về những gì tôi đã đạt được.




                              SPIEGEL ONLINE: Ông có biết rõ về hoàn cảnh, lý do tại sao ông bị bỏ ở trước cửa cô nhi viện?




                              Rösler: Không, tôi chẳng bao giờ tìm hiểu chuyện ấy.




                              SPIEGEL ONLINE: Tại sao?




                              Rösler: Ai đi tìm cái gì thì chứng tỏ anh ta đang thiếu cái đó. Nhưng tôi không cảm thấy thiếu thốn gì cả.




                              SPIEGEL ONLINE: Ông chưa bao giờ có khát vọng muốn biết thêm mọi chi tiết?




                              Rösler: Không, chưa bao giờ. Nước Đức là quê hương của tôi. Việt Nam là một phần của cuộc đời tôi, phần mà tôi không có một chút ký ức nào. Tôi lớn lên ở Đức, ở đây tôi có gia đình tôi, có cha tôi và bạn bè của tôi.




                              SPIEGEL ONLINE: Cách đây 6 năm, trong chuyến đi thăm Việt Nam đầu tiên cùng với bà nhà, ông đã không về thăm địa phương nơi có cô nhi viện đó. Phải chăng đó là một quyết định có chủ ý?




                              Rösler: Năm 2006 chúng tôi không hề biết nơi đó ở đâu. Thực ra tôi luôn tìm địa danh Khánh Hưng trên bản đồ nhưng không tìm ra. Mãi khi đến Sài Gòn, vào phủ Tổng thống cũ thì mới tìm thấy giải đáp. Trong tầng dưới của nhà bảo tàng vẫn còn trung tâm tham mưu hành quân của Mỹ. Trên tấm bản đồ của Mỹ với các địa danh cũ tôi đã tìm thấy tên nó. Điều đó tôi không biết và chính anh thông dịch đã giải thích: Khánh Hưng, cũng như bao địa danh khác ở miền Nam, đã bị nhà cầm quyền mới đổi tên sau khi thống nhất hai miền Nam Bắc.




                              SPIEGEL ONLINE: Sao ông không đến thăm chỗ đó?




                              Rösler: Khi đó tôi chỉ là du khách bình thường. Vợ chồng tôi cũng đi thăm đồng bằng sông Cửu Long. Chỉ có điều chúng tôi rút ra kết luận rằng Sóc Trăng, như tên gọi ngày nay, chắc chắn không khác gì những vùng mà chúng tôi đã đi qua.




                              SPIEGEL ONLINE: Trong chuyến đi lần này ông có định sẽ tạt qua thăm nơi đó không?




                              Rösler: Tôi sang Việt Nam lần này với tư cách bộ trưởng kinh tế Đức, là người đại diện quyền lợi kinh tế Đức, chứ không phải đi tìm cội nguồn của mình.




                              SPIEGEL ONLINE: Ông có dự định sau này sẽ tìm về chỗ đó không?




                              Rösler: Không, chúng tôi không có dự định nào cả. Nơi đó không có ý nghĩa gì nhiều đối với tôi.




                              SPIEGEL ONLINE: Có những trẻ em con nuôi khác lại suy nghĩ khác hẳn, họ tìm hiểu rất kỹ về quá khứ của họ. Ông có chia sẻ với những người này không?




                              Rösler: Tôi có thể chia sẻ hoàn toàn với họ, nhưng mỗi trường hợp một khác. Trong gia đình tôi, tôi không hề cảm thấy thiếu thốn gì cả, vì thế tôi chưa bao giờ đặt vấn đề đó ra.




                              SPIEGEL ONLINE: Cha ông, người đã một mình nuôi ông sau khi li hôn, từ khi ông mới bốn tuổi, ông có hay nói chuyện với ông ấy về Việt Nam?




                              Rösler: Không, Việt Nam không là đề tài trong câu chuyện giữa hai chúng tôi. Khi tôi đã lớn, cha tôi có đặt tôi đứng trước gương và giải thích tại sao tôi lại khác những đứa trẻ khác.




                              SPIEGEL ONLINE: Ông cụ có giải thích tại sao hai cụ hồi ấy lại quyết định nhận ông làm con nuôi ?




                              Rösler: Vốn là quân nhân, trong thời gian học lái máy bay trực thăng tại Mỹ đầu thập kỷ bẩy mươi, cha tôi có quen một số đồng nghiệp Nam Việt Nam. Qua họ, ông được biết về sự bất hạnh do cuộc chiến gây ra, nhất là về trẻ mồ côi. Do vậy hai ông bà đã quyết định nhận con nuôi.




                              SPIEGEL ONLINE: Ông có nhận ra tính chất á châu nào của mình không?




                              Rösler: Diện mạo của tôi là một minh chứng rõ ràng. Nhưng tôi không biết võ á châu cũng như không thường ăn đồ á châu.




                              SPIEGEL ONLINE: Khi ông đi ra nước ngoài, có ai nhắc đến nguồn gốc của ông không?




                              Rösler: Thỉnh thoảng. Năm ngoái khi tôi đi với Angela Merkel sang Mỹ, có hai bộ trưởng gốc Á cũng hỏi thăm về nguồn gốc của tôi, và cả tổng thống Obama nữa. Ông ta tỏ ra ít ngạc nhiên hơn là những chính trị gia ở các nước khác. Dù sao thì nước Mỹ cũng là nước mang nhiều dấu ấn nhập cư.




                              SPIEGEL ONLINE: Chuyến đi của ông cũng được phía Việt nam đặc biệt quan tâm. Khi ông tham gia chính phủ, một tờ báo bên đó đã viết: "Ông ta là người mình". Ông sẽ xử lý ra sao?




                              Rösler: Ông thử tưởng tượng ngược lại xem, một đứa trẻ Đức được nhận làm con nuôi ở một nước khác rồi làm chức lớn trong chính phủ. Ở bên này chắc chắn mối quan tâm cũng nhiều không kém.




                              SPIEGEL ONLINE: Ông sẽ không để chuyện này gây ảnh hưởng đến ông?




                              Rösler: Nước Đức là quê hương của tôi. Điều đáng ca ngợi ở nước chúng ta là những người với lý lịch khác thường vẫn có cơ hội thăng tiến. Điều kiện tiên quyết cho việc này là sự khoan dung. Chế độ dân chủ của chúng ta và các thành công của chúng ta được tạo dựng không chỉ nhờ cơ chế kinh tế thị trường xã hội mà trước hết nhờ một xã hội tự do. Tại Việt Nam tôi sẽ nhấn mạnh điều này. Về lâu về dài, một nền kinh tế thị trường sẽ không thể phát triển được nếu không có tự do.




                              SPIEGEL ONLINE: Một đề tài cho các trẻ em con nuôi gốc Á ở Đức là chủ nghĩa chủng tộc ngấm ngầm hay lộ diện. Ông có bao giờ gặp phải vấn đề này không?




                              Rösler: Không, trong các quan hệ bình thường hằng ngày thì không.




                              SPIEGEL ONLINE: Ở Việt Nam người cộng sản vẫn cai trị với chế độ độc đảng. Trong chuyến đi thăm này ông có nêu lên vấn đề tôn trọng nhân quyền?




                              Rösler: Tôi hoạt động trong Ủy ban Trung ương Người Công giáo (Đức), do đó việc mời các đại diện Thiên chúa giáo tham dự buổi tiếp tân tại đại sứ quán Đức ở Hà Nội cũng quan trọng đối với tôi. Giáo dân ở Việt nam vẫn còn gặp rất nhiều khó khăn. Như thế, vấn đề này là một nhận thức rất quan trọng của tôi.




                              SPIEGEL ONLINE: Trong năm 2000 ông mới làm lễ rửa tội. Quyết định này có liên quan gì đến việc các bà sơ đã cứu ông?




                              Rösler: Điều đó không phải là nguyên nhân chủ yếu. Nhưng ai đã biết là các bà sơ phải chịu đựng nguy hiểm và vất vả như thế nào trong chiến tranh VN để cứu trẻ em mồ côi thì người đó sẽ không bao giờ quên.




                              SPIEGEL ONLINE: Ông không nói tiếng Việt. Ông có chuẩn bị tập vài câu cho chuyến đi này?




                              Rösler: Việc đó cường điệu quá. Xin nói cho rõ hơn : lẽ tất nhiên một phần của đời tôi đã gắn liền tôi với đất nuớc đó, nhưng tôi sang Việt Nam với tư cách là bộ trưởng kinh tế Đức!








                              Trần Việt dịch.
                              Nguồn: FDP-Chef Rösler - "Vietnam ist Teil meines Lebens", Spiegel Online 14/09/2012.
                              --------


                              -----------



                              VN cần ‘tự do kinh tế và tư duy độc lập’
                              Cập nhật: 14:34 GMT - thứ tư, 19 tháng 9, 2012

                              Ông Roesler đã nhận bằng tiến sỉ danh dự ở Hà Nội

                              Đến thăm Hà Nội và phát biểu trước các sinh viên Đại học Kinh tế Quốc dân, Phó Thủ tướng Đức gốc Việt, ông Philipp Roesler đã kêu gọi nước chủ nhà cải cách dân chủ đầy đủ, trao tự do cho nhân dân cả trong lĩnh vực kinh tế và xã hội.

                              Là một lãnh tụ trẻ tuổi của đảng Tự do Dân chủ (FDP) trong chính phủ liên minh ở Đức, ông Roesler, người sinh ra năm 1973 tại Nam Việt Nam, đã nói về tự do hôm 18/9/2012 khi nhận bằng tiến sỹ danh dự viên Đại học Kinh tế Quốc dân ở Hà Nội.





                              Ông hối thúc chính quyền Việt Nam không chỉ tư nhân hóa và mở cửa thị trường, mà cần trao cho người dân thêm quyền tự do:

                              “Với những người không được tự do để chọn cho mình cách suy nghĩ và hành động độc lập, thì sẽ không có kinh doanh, và thiếu tự do kinh tế cũng sẽ không có tự do xã hội,”

                              Nhắc đến cơ hội cho bản thân là một người sinh tại Việt Nam nhưng trưởng thành tại Đức, ông coi đó là ví dụ về sức mạnh của tự do:

                              “Một đứa trẻ mồ côi thời chiến tại Việt Nam được nhận làm con nuôi mà có cơ hội vươn lên trong một xã hội dân chủ như vậy, và gánh vác trách nhiệm lớn thì đó là bằng chứng nền dân chủ có thể tạo ra sức mạnh như thế nào.”

                              "Một đứa trẻ mồ côi thời chiến tại Việt Nam được nhận làm con nuôi mà có cơ hội vươn lên trong một xã hội dân chủ như vậy, và gánh vác trách nhiệm lớn thì đó là bằng chức nền dân chủ có thể tạo ra sức mạnh như thế nào."

                              Philipp Roesler

                              Là Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Kinh tế và Công nghệ, ông Roesler cũng nhấn mạnh với diễn giả trong buổi lễ ở Đại học Kinh tế Quốc dân, về vai trò của khu vực tư nhân trong nền kinh tế, cũng như nói về sở hữu tư nhân.

                              Ông cũng nói điều kiện cho đầu tư là chữ tín của hợp đồng và niềm tin của đối tác với hợp đồng.

                              Theo hãng tin Đức DPA, các công ty Đức thường phàn nàn về việc thực hiện hợp đồng tại Việt Nam.

                              Khi trao đổi với chính giới Việt Nam, ông Roesler cũng mang theo một danh sách 5 tù nhân lương tâm theo Thiên Chúa giáo bị bệnh mà Bộ Ngoại giao Đức nhờ ông chuyển cho các lãnh đạo Việt Nam, yêu cầu thả tự do cho họ, theo DPA.

                              Được biết chính phủ Đức cũng bày tỏ quan tâm vụ phóng viên Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ bị bốn năm tù.

                              Berlin cũng theo dõi vụ xử ba blogger, Điếu Cày, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần, đã ba lần đình hoãn và theo tin mới nhất, có thể diễn ra vào ngày 24/9.

                              Cùng đi với ông Roesler đi thăm Việt Nam và Thái Lan lần này có khoảng 50 đại diện các công ty Đức.


                              __._,_.___


                              -----------------------------oooooooooooooo----------------------------

                              Quan làm báo sưu tầm và chỉnh lý.


                              Đầy tớ nhân dân


                              CHÂN DUNG 'CÁC ĐẦY TỚ NHÂN DÂN'

                              Ngạo mạn, dâm ô chính là Lê Duẩn


                              Già mà lắm con là lão Đỗ Mười

                              Mưu mô quỷ quyệt là Lê Đức Anh

                              Nhẫn nhục sống lâu là Võ Nguyên Giáp

                              Chưa nói đã cười là Nguyễn Minh Triết

                              *




                              Giả danh Mác xít là Lê Khả Phiêu

                              Tham nhũng đớn hèn là cậu y tá ''Nguyễn Tấn Dũng''

                              Ác thú lộng hành là Nguyễn Văn Hưởng

                              Gianmanh, trí trá là Nguyễn Sinh Hùng

                              Cái gì cũng nhặt là Tô Huy Rứa

                              *

                              Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân

                              Vì gái quên thân là Nông Đức Mạnh

                              Thức thời, né tránh là Nguyễn Hải Chuyền

                              Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ

                              Thiểu năng trí tuệ là Đinh La Thăng

                              *

                              Định hướng tối tăm là Nguyễn Phú Trọng

                              Ghét trung yêu nịnh là Lê Hồng Anh

                              Phát biểu lăng nhăng là Phạm Vũ Luận

                              Quen đánh giặc miệng là Trương Tấn Sang

                              Hán tặc chính danh là Hoàng Trung Hải

                              *

                              Thầy ghét bạn khinh là Hồ Đức Việt

                              Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh

                              Đổi trắng thay đen là Trương Vĩnh Trọng

                              Triệt suy phù thịnh là Trần Đình Hoan

                              Đã dốt lại tham là Lê Thanh Hải

                              *

                              Ăn vụng nói dại là Đinh Thế Huynh

                              Cạn nghĩa cạn tình chính là Tô Lâm

                              Juda phản chúa là Nguyễn Đức Tri

                              Tình duyên lận đận là chị Kim Ngân

                              Vừa béo vừa dâm là Tòng Thị Phóng

                              *

                              Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh

                              Lên chức nhờ cha là Nguyễn Thanh Nghị

                              Mặt người dạ thú là Phạm Quý Ngọ

                              Tính tình ba phải là Phạm Gia Khiêm

                              Chưa từng thanh liêm là Nguyễn Thế Thảo

                              *

                              Ăn tiền tàn bạo là Nguyễn Đức Nhanh

                              Chạy trốn an toàn là Dương Chí Dũng

                              Nghìn tỉ tham nhũng là Vinashin

                              ‘Bà con’ Thủ Tướng là Phạm Thanh Bình

                              Ngậm thị ăn tiền là Vũ Huy Hoàng

                              *

                              Xôi thịt mê gái là Trịnh Đình Dũng

                              Lừa thầy phản bạn là Trương Hòa Bình

                              Cướp, Giết la làng là Thống đốc Bình

                              Ăn no kín tiếng là Cao Đức Phát

                              Móc ngoặc đi đêm là Ngô Xuân Dụ

                              *

                              Quan làm báo sưu tầm và chỉnh lý.

                              ----------------------------oooooooooo--------------------------

                              Hiện tượng phản-ngôn ngữ ở Việt Nam

                              Nguyễn Hưng Quốc


                              14.09.2012


                              Trên báo chí trong nước, thỉnh thoảng có một số người còn nhiều tâm huyết lên tiếng báo động về tình trạng khủng hoảng của tiếng Việt. Bằng chứng họ nêu lên thường là những cách viết tắt, cố tình sai chính tả hoặc pha nhiều tiếng nước ngoài của giới trẻ trên facebook hay các blog. Nhưng dường như chưa ai thấy điều này: sự khủng hoảng trong tiếng Việt chủ yếu nằm trong lãnh vực chính trị và xuất phát từ giới cầm quyền. Nó nằm ngay trong các nghị quyết của đảng, các bài diễn văn của giới lãnh đạo và, cụ thể nhất, trên trang báo Nhân Dân hay Tạp chí Cộng sản, rồi từ đó, lan đi khắp nơi, trên các cơ quan truyền thông cũng như ở miệng của các cán bộ và đảng viên các cấp.Không phải người ta không thấy những sự khủng hoảng ấy. Thấy nên phản ứng. Có ba loại phản ứng chính.Thứ nhất, không tin những gì chính quyền nói. Một trong những câu nói được nhắc nhở nhiều nhất của ông Nguyễn Văn Thiệu, nguyên Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, là: “Đừng nghe những gì cộng sản nói”. Xin lưu ý: câu nói ấy chỉ thực sự gây tiếng vang và được phổ biến rộng rãi chủ yếu sau năm 1975, lúc ông Thiệu đã trở thành con người của quá khứ.Thứ hai, chính những người cộng sản, ngay cả cộng sản cao cấp, cũng thấy thẹn thùng khi sử dụng loại ngôn ngữ họ sáng chế và từng ra sức áp đặt lên xã hội. Có thể nêu lên hai ví dụ. Một là với chữ “đồng chí”. Trước, đó là cách xưng hô chính thức và phổ cập. Sau, nó chỉ hiện hữu trong các cuộc hội nghị. Nói chuyện với nhau, hầu như không ai gọi nhau là “đồng chí” nữa. Nghe chữ “đồng chí” là sợ: nó báo hiệu một màn đấu đá hoặc một tai họa (1). Ngay ở Trung Quốc, chính quyền cũng khuyên dân chúng hạn chế dùng chữ “đồng chí” trên các phương tiện giao thông công cộng (2). Hai là chữ “cộng sản”.Với nhiều người, kể cả đảng viên, cứ nghe người khác gọi mình là “cộng sản”, họ có cảm giác như nghe một lời chửi mắng. Chứ không có chút tự hào trong đó cả. Nhớ, đã khá lâu, trong một cuộc gặp gỡ ở Úc, một người là đảng viên khá cao cấp, hiện đang làm việc trong ngành truyền thông ở Việt Nam, nhắc đến cuốn Văn học Việt Nam dưới chế độ cộng sản (1991 & 1996) của tôi, rồi hỏi: “Sao anh không đặt nhan đề là ‘Văn học dưới chế độ xã hội chủ nghĩa’ nhỉ?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Thế có khác gì nhau không?” Anh ấy đáp: “Khác chứ. Chữ ‘xã hội chủ nghĩa’ nghe thanh lịch hơn; còn chữ ‘chế độ cộng sản’ nghe ghê quá, cứ như một lời kết án.” Tôi lại hỏi: “Anh là đảng viên mà cũng có ấn tượng vậy sao?” Anh ấy đáp, thật thà: “Đó là ấn tượng chung của toàn xã hội mà. Tên đảng thì không ai dám đổi, nhưng trong đời sống hàng ngày, nghe mấy chữ ấy, mình cũng thấy ngài ngại.”Thứ ba, phản ứng lại sự lũng đoạn ngôn ngữ của chính quyền dưới hình thức phản-ngôn ngữ (anti-language) qua những cách nói hoàn toàn bất chấp nguyên tắc ngữ nghĩa cũng như ngữ pháp thông thường.Hiện tượng phản-ngôn ngữ, vốn xuất hiện và phổ biến ở Việt Nam, đặc biệt là ở miền Bắc, trong vài thập niên trở lại đây, có nhiều hình thức khác nhau.Nhớ, lần đầu tiên tôi về Việt Nam là vào cuối năm 1996. Lần ấy, tôi ở Việt Nam đến bốn tuần. Một trong những ấn tượng sâu đậm nhất còn lại trong tôi là những thay đổi trong tiếng Việt. Có nhiều từ mới và nhiều cách nói mới tôi chỉ mới nghe lần đầu. Ví dụ, trà Lipton được gọi là “trà giật giật”; cái robinet loại mới, có cần nhấc lên nhấc xuống (thay vì vặn theo chiều kim đồng hồ) trong bồn rửa mặt được gọi là “cái gật gù”; ăn cơm vỉa hè được gọi là “cơm bụi”; khuôn mặt trầm ngâm được mô tả là “rất tâm trạng”; hoàn cảnh khó khăn được xem là “rất hoàn cảnh”; thịt beefsteak được gọi là “bò né”. Sau này, đọc báo trong nước, tôi gặp vô số các từ mới khác, như: “đại gia”, “thiếu gia” (3), “chân dài”, “chảnh” (kênh kiệu) (4), “bèo” (rẻ mạt), “khủng” (lớn); “tám” (tán gẫu); “buôn dưa lê” (lê la, nhiều chuyện), “chém gió” (tán chuyện), “gà tóc nâu” (bạn gái), “xe ôm” (bạn trai), “máu khô” (tiền bạc), “con nghẽo” (xe máy), v.v.Trong các từ mới ấy, có từ hay có từ dở, tuy nhiên, tất cả đều bình thường. Ngôn ngữ lúc nào cũng gắn liền với cuộc sống. Cuộc sống thay đổi, ngôn ngữ thay đổi theo. Những sản phẩm mới, hiện tượng mới và tâm thức mới dẫn đến sự ra đời của các từ mới. Ở đâu cũng vậy. Tất cả các từ điển lớn trên thế giới đều có thói quen cập nhật các từ mới hàng năm. Có năm số từ mới ấy lên đến cả hàng ngàn. Việt Nam không phải và không thể là một ngoại lệ. Đối diện với những từ mới ấy, có hai điều nên tránh: một, xem đó là những từ ngớ ngẩn rồi phủ nhận tuốt luốt; và hai, xem đó là từ…Việt Cộng và tìm cách chối bỏ chúng.Tuy nhiên, điều tôi chú ý nhất không phải là sự xuất hiện của các từ mới hay các tiếng lóng mới ấy. Mà là những cách nói mới, rất lạ tai, thậm chí, quái gở, phổ biến khắp nơi, ngay cả trong giới trí thức và văn nghệ sĩ tiếng tăm, đặc biệt ở Hà Nội.Có thể tóm gọn các cách nói mới ấy vào bốn điểm.Thứ nhất, hiện tượng dùng nguyên cả một cụm từ hoặc một từ ghép hoặc một tên riêng của một người, một địa phương hoặc một nước để chỉ lấy ra một từ tố trong đó. Ví dụ, thay vì nói “lâu”, người ta nói “Hà Văn Lâu” (hay “Hồng Lâu Mộng”); thay vì nói “đông” (đúc), người ta nói “Hà Đông”; thay vì nói “xa”, người ta nói “Natasha” (chỉ lấy âm cuối, “Sha”, phát âm theo giọng miền Bắc là “xa”); thay vì nói “xinh” (xắn), người ta nói “nhà vệ sinh” (âm /s/ bị biến thành /x/); thay vì nói “tiện”, người ta nói “đê tiện”; thay vì nói “cạn” (ly), người ta nói “Bắc Cạn”; thay vì nói “can” (ngăn), người ta nói “Lương Văn Can”; và thay vì nói “chia” (tiền), người ta nói “Campuchia”. Cuối cùng, người ta có một mẩu đối thoại lạ lùng như sau:“Đi gì mà Hà Văn Lâu thế?''''Ừ, tại đường Hà Đông quá!''''Từ đấy đến đây có Natasa không?''“Không. À, mà hôm nay em trông hơi nhà vệ sinh đấy nhé!”“Khéo nịnh! Tí nữa, đi về, có đê tiện, mua giùm em tờ báo nhé!”“Ừ, mà thôi, bây giờ nhậu đi!”“Ừ, Bắc Cạn đi, các bạn ơi!''“Thôi, tôi Lương Văn Can đấy!”''Này, hết bao nhiêu đấy, để còn Campuchia?''Thứ hai, hiện tượng dùng chữ “vô tư”. Lúc ở Hà Nội, một trong những từ tôi nghe nhiều nhất là từ “vô tư”. Nó được dùng một cách lạm phát. Cái gì cũng “vô tư”. Bạn bè, gồm toàn các giáo sư và nhà văn nổi tiếng ở Hà Nội, rủ tôi vào quán thịt cầy. Thấy tôi thoáng chút ngần ngại, họ liền nói: “Cứ vô tư đi mà! Thịt cầy ở đây ngon lắm!” Sau khi uống vài ly rượu, cảm thấy hơi chếnh choáng, tôi xin phép ngưng, họ lại nói: “Không sao đâu, cứ vô tư uống thêm vài ly nữa cho vui. Rượu này ngâm thuốc, bổ lắm!” Cuối tiệc, tôi giành trả tiền, họ lại nói: “Không, bọn tôi đãi, anh cứ vô tư đi!” Cứ thế, trong suốt bữa tiệc hai ba tiếng đồng hồ, tôi nghe không dưới vài chục lần từ “vô tư”. Chữ “vô tư” ấy phổ biến đến độ lọt cả vào trong thơ Nguyễn Duy:Mình vô tư với ta điVô tư nhau chả cần chi nhiều lờiVô tư thế chấp đời ngườiTrắng tay còn chút coi trời bằng vungLuật chơi cấm kị nửa chừngVô tư đặt cọc tận cùng chiếu manhLiền em vô tư liền anhKhông ngây không dại không đành phải không.Thứ ba, hiện tượng dùng các phụ từ “hơi bị”. Bình thường, trong tiếng Việt, “bị”, đối lập với “được”, chỉ những gì có ý nghĩa tiêu cực và ngoài ý muốn. Bất cứ người Việt Nam nào cũng biết sự khác biệt giữa hai cách nói “Tôi được thưởng” và “Tôi bị phạt”. Vậy mà, ở Việt Nam, ít nhất từ giữa thập niên 1990 đến nay, ở đâu, người ta cũng nghe kiểu nói “Cô ấy hơi bị hấp dẫn”, “Ông ấy hơi bị giỏi”, “chiếc xe ấy hơi bị sang”, “nhà ấy hơi bị giàu”, hay “bức tranh ấy hơi bị đẹp”, v.v.Cuối cùng là hiện tượng các thành ngữ mới đã được Thành Phong sưu tập và minh họa trong cuốn Sát thủ đầu mưng mủ (sau đó bị tịch thu, năm 2011), bao gồm những câu kiểu:ăn chơi sợ gì mưa rơibuồn như con chuồn chuồnchán như con giánchảnh như con cá cảnhchuyện nhỏ như con thỏbực như con mựccực như con chó mựcđau khổ như con hổđen như con mèo henđói như con chó sóiđơn giản như đan rổdốt như con tốtđuối như trái chuốighét như con bọ chétgià như quả càhồn nhiên như cô tiênim như con chimlạnh lùng con thạch sùngngất ngây con gà tâyngốc như con ốcphê như con tê têsành điệu củ kiệutê tái con gà máithô bỉ như con khỉtự nhiên như cô tiêntinh vi sờ ti con lợnxinh như con tinh tinhTất cả những hiện tượng trên đều có một số đặc điểm chung. Thứ nhất, có lẽ chúng xuất phát từ Hà Nội, sau đó, lan truyền ra cả nước, kể cả Sài Gòn. Thứ hai, chúng phổ biến không phải chỉ trong giới trẻ mà còn cả trong giới trí thức lớn tuổi, kể cả giới học giả, giáo sư đại học và văn nghệ sĩ nổi tiếng. Thứ ba, tất cả những cách nói ấy đều ngược ngạo, thậm chí, vô nghĩa. Chả có ai có thể giải thích được những kiểu nói như “buồn như con chuồn chuồn” hay “chán như con gián” hay “im như con chim”, “xinh như con tinh tinh”… trừ một điều duy nhất: chúng có vần vè với nhau. Vậy thôi.Trong lịch sử tiếng Việt, thỉnh thoảng lại xuất hiện những hiện tượng mới, đặc biệt trong khẩu ngữ, nhiều nhất là trong tiếng lóng. Tuy nhiên, có lẽ chưa bao giờ lại có những hiện tượng nói năng ngược ngạo và vô nghĩa như hiện nay. Ở miền Nam trước năm 1975, người ta làm quen với những kiểu nói như “lính mà em”, “tiền lính tính liền”, “sức mấy mà buồn”, “bỏ đi Tám”, “OK Salem”, “mút mùa Lệ Thủy”, “thơm như múi mít”, “bắt bò lạc”, “một câu xanh rờn”, v.v. Với hầu hết những kiểu nói như thế, người ta có thể hiểu được. Còn bây giờ? Không ai có thể giải thích được. Chúng ngược ngạo đến mức quái đản. Và chúng vô nghĩa đến mức phi lý.Vậy tại sao chúng lại ra đời, hơn nữa, phổ biến rộng rãi trong xã hội, ngay trong giới có học thuộc loại cao nhất nước?Dĩ nhiên không phải vì người ta không biết. Biết, chắc chắn là biết; nhưng người ta vẫn chọn những cách nói ấy. Đó là một chọn lựa có ý thức chứ không phải một thói quen vô tình. Sự chọn lựa ấy chỉ có thể được giải thích bằng một cách: người ta muốn nói khác. Khác với cái gì? Với những quy ước ngôn ngữ đang thống trị trong xã hội và thời đại của họ. Khi những cái khác ấy được thực hiện một cách bất chấp luận lý và quy luật, chúng trở thành một thách thức, một sự chối bỏ, hay đúng hơn, một sự phản kháng. Bình thường, không ai phản kháng ngôn ngữ. Bởi ai cũng phải sử dụng ngôn ngữ. Người ta chỉ phản kháng tính chất giả dối, khuôn sáo, cũ kỹ, chật chội trong ngôn ngữ hoặc đằng sau ngôn ngữ: văn hóa, chính trị và xã hội. Bởi vậy, tôi mới xem những cách nói ngược ngạo phổ biến tại Việt Nam hiện nay như một thứ phản-ngôn ngữ: nó là một phần của thứ đối-văn hóa (counter-culture), xuất phát từ động cơ muốn thoát khỏi, thậm chí, chống lại những giá trị, những quy phạm và những chuẩn mực mà người ta không còn tin tưởng và cũng không muốn chấp nhận nữa.Nói cách khác, nếu việc sử dụng ngôn ngữ trong bộ máy tuyên truyền của đảng và nhà nước Việt Nam mang đầy tính chính trị thì hiện tượng phản-ngôn ngữ đang phổ biến tại Việt Nam hiện nay cũng có tính chính trị. Thứ chính trị trên dựa trên sự áp chế, độc tài và giả dối; thứ chính trị dưới là một sự phản kháng lại thứ chính trị trên nhưng lại dựa trên một thứ chủ nghĩa hư vô đầy tuyệt vọng.






                              ***Chú thích: Có thể thấy điều này qua một ví dụ khá tiêu biểu: Bài thơ “Cho một nhà văn nằm xuống” viết nhân cái chết của nhà văn Nguyên Hồng của Trần Mạnh Hảo (1982) bị phê phán kịch liệt. Võ Văn Kiệt, lúc ấy là Bí thư thành uỷ thành phố Hồ Chí Minh, cho gọi Trần Mạnh Hảo đến gặp. Trần Mạnh Hảo rất sợ. Thế nhưng cảm giác sợ hãi ấy tiêu tan ngay khi ông nghe câu nói đầu tiên của Võ Văn Kiệt: “Hảo à! Đù má… Mày làm cái gì mà dữ vậy?” Trần Mạnh Hảo giải thích: “Anh phải hiểu rằng tính cách người Nam Bộ là thế. Sống với nhau trong cơ quan hay lúc sinh hoạt thường hay dùng câu ĐM kèm theo. Thân tình mới có câu ĐM. Còn đã gọi nhau bằng đồng chí là ‘có chuyện’. Nghe được lời mắng của anh Sáu (Võ Văn Kiệt) lại có kèm ĐM, tôi biết ngay là ‘thoát’.” Chuyện này được thuật lại trong bài “Much Ado About Nothing” của Phạm Xuân Nguyên trên Talawas.

                              Cả hai từ “đại gia” và “thiếu gia” đều là những từ cũ, ngày xưa; bây giờ được dùng lại.
                              Gần đây, chữ “chảnh” còn được nói dưới hình thức tiếng Anh bồi là “lemon question” (chanh + hỏi); cũng như chữ “vô tư” còn được nói là “no four” (không = vô + bốn = tư). Giống như trước 1975, người ta từng nói “no star where” – không sao đâu.

                              -----------------------///////---------------------






                              Last edited by TAM73F; 09-20-2012, 03:07 PM.

                              Comment

                              • TAM73F
                                Super Moderator
                                • Apr 2009
                                • 2321

                                #75
                                Việt Nam A và Việt Nam B

                                Tranh chấp lao động là biểu hiện của khác biệt cơ hội tại Việt Nam

                                Nicholas Bequelin, một nhà quan sát chuyên về Trung Quốc đã từng nói nước này có Trung Quốc A, Trung Quốc B để phản ánh sự phân chia tầng lớp xã hội sau sự kiện “Thiên An Môn” năm 1989.

                                Ông cho rằng sau biến cố Thiên An Môn, tại Trung Quốc hình thành thế giới: Trung Quốc A của những thành phố lớn, nơi ở của những doanh nhân và nơi các quan chức ngoại giao nước ngoài đến thăm.

                                Ở Trung Quốc A chỉ hiện hữu những vấn đề thường thấy ở bất kỳ một thành phố phát triển nào, như kẹt xe, tội phạm gia tăng.

                                Còn Trung Quốc B, vốn chiếm phần lớn dân số cũng như diện tích lãnh thổ, là những vùng kém phát triển, nghèo nàn, chất lượng giáo dục kém với những thiếu thốn về điều kiện sống cơ bản như nước, đất, tài nguyên kinh tế, cơ sở hạ tầng.

                                Việt Nam, với mô hình Đổi Mới gần giống với Khai Phóng của Trung Quốc, với mục đích xây dựng "nền kinh tế theo định hướng xã hội" với doanh nghiệp nhà nước đóng vai trò chủ đạo nhưng cũng cho tư doanh được sản xuất, đã và đang đối diện những vấn đề tương tự.

                                Hai thập niên xây dựng quan hệ với phương Tây và Đông Á giúp Việt Nam đạt mức tăng trưởng đáng khen và đưa hơn 28 triệu người thoát nghèo, giảm tỷ lệ đói nghèo từ 58% năm 1993 xuống 12% trong năm 2011.

                                Tuy nhiên, điều rõ ràng là trong khi chuyển sang kinh tế thị trường, khoảng cách thu nhập ngày càng tăng đang biến Việt Nam thành một đất nước với hai thế giới tách biệt.

                                Khoảng cách ngày càng lớn

                                Chỉ số Gini-coefficient của Việt Nam, mặc dù thấp hơn một số nước trong khu vực như Malaysia, Thái Lan nhưng có dấu hiệu tăng đều qua các năm qua kết quả nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tế của Đại học Liên Hiệp Quốc (UNU-WIDER).

                                Chỉ số này được sử dụng để do khoảng cách giàu nghèo ở mỗi nước, với phạm vi từ 0 đến 1.

                                Con số Gini-coefficient gần đây nhất của Việt Nam được công bố là vào năm 2010, ở mức 0,43.

                                Tổng Cục Thống kê Việt Nam (GSO) cho biết, chỉ số Gini-coefficient trên 0,4 được xem là báo động ở mức nguy hiểm đối với khoảng cách thu nhập tại một quốc gia.










                                Chỉ số Gini-coefficient gần nhất của Trung Quốc là ở mức 0,412 từ năm 2000. Đã hơn 11 năm nay, Chính phủ Trung Quốc từ chối công bố chỉ số về khoảng cách giàu nghèo của mình.

                                Theo báo cáo của Cục thống kê Quốc gia Việt Nam cho thấy, khoảng cách thu nhập giữa người giàu và nghèo tại Việt Nam đã tăng từ 8,9 lần trong năm 2008 lên 9,2 lần trong năm 2011.









                                Thu nhập trung bình của khu vực thành thị như thành phố HCM trong năm 2012 là 300 đôla/tháng, cao hơn gần gấp 10 lần thu nhập trung bình dao động ở mức 30 đôla/tháng của nhóm thu nhập thấp.

                                Khảo sát của GSO cũng cho thấy chi tiêu giáo dục của tầng lớp giàu có tại Việt Nam cao hơn 6 lần, khoản chi tiêu cho y tế cao hơn 3,8 lần và các khoản chi tiêu vào giải trí, thể thao, văn hóa cao hơn đến 131 lần so với tầng lớp thu nhập thấp.

                                'Việt Nam B'

                                Sản xuất lúa gạo vẫn đóng vai trò quan trọng trong kinh tế Việt Nam , với số lượng lao động chiếm gần 30% tổng số lao động cả nước.

                                Cho đến đầu năm 2012, Việt Nam xuất khẩu 7 triệu tấn gạo, đưa nước này thành nước xuất khẩu gạo thứ nhì trên thế giới, chỉ đứng sau Thái Lan, nâng tổng kim ngạch xuất khẩu gạo của Việt Nam lên hơn 3,5 tỷ đôla, theo số liệu của Hiệp hội Lương thực Việt Nam.

                                Ngân hàng Thế giới nhận xét: "Nông dân Việt Nam được giao nhiệm vụ nuôi cả dân tộc. Họ đã làm được và vượt mục tiêu này".









                                Tuy nhiên hiện tại đến 90% những người nghèo tại Việt Nam (3/4 dân số) sống ở khu vực nông thôn, cơ quan này đánh giá.

                                Ngân hàng Thế giới cũng ghi nhận đa số hộ trồng lúa ở Việt Nam có quy mô rất nhỏ.

                                Ở Đồng bằng Sông Cửu Long, nếu tính trên cơ sở 30% lợi nhuận từ làm lúa giữ lại, thu nhập của mỗi người nông dân trồng lúa chỉ ở mức 316.000 đồng/tháng, thấp hơn cả mức thấp nhất của ngưỡng nghèo hiện nay (400.000 đồng/tháng).

                                Giống với Trung Quốc, Việt Nam không có hệ thống kiểm soát sự cân bằng đầu tư giữa thành thị và nông thôn.

                                Khu vực nông thôn luôn phải chịu những bất cập về nguồn nước sạch, giáo dục, cơ sở hạ tầng và diện tích đất canh tác cũng như việc làm ngày càng bị thu hẹp trong quá trình công nghiệp hóa.

                                Thống kê của Bộ Lao Động Thương binh Xã hội nói Việt Nam những năm qua đã mất khoảng 200.000 ha đất cho các dự án công nghiệp, sân golf, căn hộ, biệt thự.

                                Điều này có nghĩa là gần 2,5 triệu lao động mất việc làm và người nông dân có tới 3-4 tháng nông nhàn mỗi năm.






                                Nông dân sau khi mất đất cũng không được giải quyết việc làm triệt để.




                                Một ví dụ ở Vinh cho thấy trong tổng số hơn 3000 lao động nông nghiệp được giải quyết việc làm, chỉ có khoảng 1/10 được vào làm việc tại các nhà máy, khu công nghiệp với mức thu nhập từ 1,8 triệu đến 2,5 triệu đồng.

                                Lao động nông thôn ra thành thị làm bị trả công rẻ mạt và thường xuyên phải làm việc trong điều kiện rất kém.

                                Đây là hệ quả của điểm giống nhau giữa Việt Nam và Trung Quốc, hệ thống “hộ khẩu” (hukou trong tiếng Trung).

                                Nicholas Bequelin, làm việc cho Human Righst Watch, đã lên án sự cố ý phân biệt đối xử với lao động nông thôn bằng cách không cho phép người nông dân đăng ký hộ khẩu tại thành phố qua hệ thống này: “Đây là một sự phân biệt lớn trong hệ thống đăng ký thường trú."

                                “Điều này giải thích tại sao Trung Quốc có thể tập trung nhiều tiền của và phát triển tại các thành phố, những tòa nhà hào nhoáng mà chúng ta thấy ở khắp nơi, tất cả sự thịnh vượng, trật tự và sạch sẽ này; bởi vì họ đã bỏ mặc tất cả những người góp phần xây dựng chúng."



                                Khát vọng công bằng






                                Khoảng cách giàu nghèo có thể dễ dàng nhìn thấy tại các thành phố lớn





                                Những tấm hình chụp những người tàn tật, già cả hay những em bé hành khất trên những con đường sầm uất, cạnh những tòa cao ốc hiện đại của các thành phố lớn ở Việt Nam có thể được tìm thấy ở bất cứ đâu trên mạng.




                                Và cũng không phải là khó để tìm thấy hình ảnh con cái hoặc những người có quan hệ thân cận với những quan chức cấp cao trong hàng ngũ Đảng Cộng Sản trong những bộ cánh sang trọng, dù là ở những bữa tiệc, họp báo hay khảo sát một công trình của công ty mà họ được bổ nhiệm vị trí lãnh đạo ở độ tuổi còn rất trẻ.

                                Giáo sư Carl Thayer, một nhà nghiên cứu nổi tiếng về Việt Nam bình luận:"Có một sự phẫn uất ngày càng tăng cao từ những người nghèo đối với tầng lớp giàu có."

                                Nhận xét hệ thống Trung Quốc A, Trung Quốc B, Nicholas Bequelin nói:

                                "Chính phủ Trung Quốc nghĩ rằng có thể hy sinh một phần dân số. Họ hiểu rằng phép màu của nền kinh tế Trung Quốc đến từ đội ngũ lao động trẻ, đông đảo và rẻ mạt với khả năng đáp ứng lại nhu cầu của các tập đoàn sản xuất cũng như các loại công việc cần được đáp ứng ở các thành phố và khu vực phát triển."









                                "Việc không chấn chỉnh hệ thống hộ khẩu phục vụ một mục đích: xây dựng một đội ngũ hạ lưu dễ nhân nhượng khi không có quyền thường trú ... Họ sẽ đến, sẽ làm việc và hưởng những khoản lương bèo bọt."

                                Giới phân tích nhận xét suốt những năm qua, tăng trưởng Việt Nam cũng đã dựa vào lực lượng lao động trẻ dồi dào với giá rẻ mạt.

                                Và cho đến nay, trước hệ thống hộ khẩu hiện tại và hoạt động thu hẹp đất nông nghiệp liên tục những năm qua, dường như nguồn cung cấp lực lượng này không hề thiếu.

                                Sự thao túng của Nhà nước trong chính sách kinh tế, xã hội, chính trị đang gần như không cho người dân một sự lựa chọn.









                                Phó thủ tướng Đức, ông Philipp Roesler trong chuyến thăm Việt Nam đã phát biểu tại trường Đại học kinh tế Quốc dân ngày 18/9 rằng “Với những người không được tự do để chọn cho mình cách suy nghĩ và hành động độc lập, thì sẽ không có kinh doanh, và thiếu tự do kinh tế cũng sẽ không có tự do xã hội,”

                                “Một đứa trẻ mồ côi thời chiến tại Việt Nam được nhận làm con nuôi (nói về ông) mà có cơ hội vươn lên trong một xã hội dân chủ như vậy, và gánh vác trách nhiệm lớn thì đó là bằng chứng nền dân chủ có thể tạo ra sức mạnh như thế nào.”, ông Roesler nói thêm.

                                Nhà báo Thomas Fuller có lẽ cùng đồng ý với những ý kiến trên khi kết bài viết về khoảng cách giàu nghèo trên tờ New York Times trong tháng Chín bằng câu ca dao Việt Nam :









                                “Con vua thì lại làm vua,

                                Con sãi ở chùa lại quét lá đa,

                                Khi nào dân nổi can qua,

                                Con Vua thất thế lại ra quét chùa."


                                ----------------------////////////----------------------


                                Nước Việt văn minh.

                                Có một du học sinh giọi điện thoại về VN kể cho bố nghe là - Bố ơi nước Mỹ và Đức vừa đi một bước đi mới, họ đã làm một việc trong lịch sử chưa hề có. Lần đầu tiên nước Mỹ có một Tổng thống da màu, cha của ông ấy là một người phi châu, cha, mẹ của ông ấy đã ly dị từ lâu, ông ấy sống với bà ngoại từ nhỏ. Nước Đức còn đi một bước dài hơn nước Mỹ, họ vừa bầu lên một phó thủ tướng là một người VN được 2 vợ chồng Đức nhận làm con nuôi, một đứa trẻ bị bỏ rơi trở thành phó thủ tướng.





                                Người bố ở VN bực mình trả lời cậu con - Mày cứ binh cho người ngoài hạ thấp người VN chúng ta, 2 cái chuyện này là bọn Mỹ và Đức bắt chước VN cả, nước VN đã làm chuyện này lâu rồi.





                                Này nhé ông Nông Đức Mạnh là con của một bà dân tộc thiểu số là Nông Thị Xuân, cha của Nông Đức Mạnh là ai đéo biết, Obama đã tốt nghiệp Đại Học Harvard còn NĐM không có tốt nghiệp đại học nào hết vậy mà vẫn được làm tổng bí thư. Đấy mày thấy chưa VN tiến bộ hơn Mỹ nhiều, đừng có khen Mỹ nữa nhé.

                                Còn nước Đức có thủ tướng là con nuôi thì đâu có gì lạ, Nguyễn Tấn Dũng của VN cũng đâu có cha. Mặc dù là con nuôi nhưng Phó thủ tướng Đức phải tốt nghiệp đại học rồi mới làm chính trị, còn NTD chỉ có bằng Y Tá thôi mà được làm thủ tướng, VN hay hơn Đức nhiều đừng có khen Đức nữa nhé!
                                Last edited by TAM73F; 09-23-2012, 06:46 AM.

                                Comment

                                Working...