Đời sống bây giờ ở Saigon - September 2011

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #46
    Cựu chủ tịch tập đoàn Vinashin Phạm ThanhBình đã tự sát trong trại giam

    Nhóm PV
    -
    “Bị cáo Phạm Thanh Bình vừa nói vậy tối hôm trước mà không biết vì sao bị cáo Phạm Thanh Bình lại thắt cổ tự tử ngay trong đêm đó? Không biết cái chết của bị cáo Phạm Thanh Bình có uẩn khúc gì hay không?”
    Theo tin của TTXVN cho biết, sau 4 ngày xét xử công khai tại Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng, chiều 30/3, phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án “Cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin) đã kết thúc với bản án thích đáng dành cho 9 bị cáo. Ông Phạm Thanh Bình, nguyên là chủ tịch tập đoàn công nghiệp tàu thủy Vinashin bị Tòa án Nhân dân Hải phòng trong phiên xử sơ thẩm kéo dài 4 ngày (.03.2012) kết án 20 năm tù giam. Tuy nhiên vụ án này chỉ liên quan đến số tiền thất thoát 43 triệu đô la trên tổng số hơn 4 tỷ đôla mà Tập đoàn Vinashin gây thiệt hại do quản lý yếu kém.
    Ngoài thiệt hại về tiền, tài sản của Nhà nước đặc biệt lớn, hành vi phạm tội của các bị cáo còn làm đình trệ sản xuất kinh doanh, gây ảnh hưởng xấu đến môi trường đầu tư đối với ngành công nghiệp tàu thủy Việt Nam; gây dư luận xấu, bất bình trong xã hội, ảnh hưởng đến đời sống hàng chục ngàn lao động…
    Trong vụ án này, bị cáo Phạm Thanh Bình là người được giao trọng trách đứng đầu tập đoàn nhưng đã không làm tròn nhiệm vụ được Nhà nước và nhân dân giao phó; có nhiều hành vi sai phạm gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng; thuộc trường hợp phạm tội nhiều lần. Mặc dù có ba tình tiết giảm nhẹ nhưng do tính chất nghiêm trọng của vụ án, Hội đồng xét xử quyết định cần xử phạt nghiêm đối với bị cáo để thể hiện sự nghiêm minh của pháp luật, đồng thời có tác dụng giáo dục, răn đe và phòng ngừa chung.
    Ngay sau khi phiên tòa xét xử kết thúc chiều ngày 30.03.2012, các bị cáo được lực lượng cảnh sát bảo vệ và hỗ trợ tư pháp thuộc Tổng Cục Cảnh sát Thi hành án hình sự và Hỗ trợ Tư pháp (TC VIII) áp giải lên xe đặc chủng và lập tức đưa về trại T14 thuộc địa bàn Hà nội. Tin cho biết sau khi kết thúc phiên Tòa các bị cáo có nhiều biểu hiện thái độ khác nhau tùy theo mức độ hình phạt do tòa án phán quyết, đặc biệt bị cáo Phạm Thanh Bình, nguyên là chủ tịch tập đoàn công nghiệp tàu thủy Vinashin người bị kết án 20 năm tù giam thì trạng thái tinh thần suy sụp biểu hiện rõ trên sắc mặt xám ngoét cùng với cặp mắt đờ đẫn. Khác với vẻ tự tin như người ta thấy trên khuôn mặt ông Phạm Thanh Bình xuất hiện tại Tòa án ngày đầu tiên, hay những ngày trước phiên xét xử, mà điều này được nhiều người đánh giá do ông tin tưởng vào thế lực chống lưng cho ông sẽ buộc tòa án phải có sự chiếu cố.


    Sau khi được dẫn giải và bàn giao cho Trại T14 quản lý, ông Phạm Thanh Bình được đưa về buồng biệt giam cùng bị cáo Nguyễn Tuấn Dương, kẻ đồng phạm bị kết án 3 năm tù giam về tội “Sử dụng trái phép tài sản” theo quy định tại Khoản 3, Điều 142 Bộ luật Hình sự. Sáng sớm ngày 31.03.2012 khi ngủ dậy bị cáo Nguyễn Tuấn Dương phát hiện ông Phạm Thanh Bình đã chết trong tư thế treo cổ bằng một sợi dây màu đen buộc vào chấn song cửa sổ phòng giam, trong tư thế chân của nạn nhân cách mặt đất vào khoảng 5 – 7 cm. Thấy vậy bị cáo Nguyễn Tuấn Dương hốt hoảng, liền hô hoán kêu cứu và báo cho lực lượng bảo vệ trại giam T14 vào cấp cứu, xong không kịp vì ông Phạm Thanh Bình tim đã ngừng đập. Lập tức lực lượng khám nghiệm tử thi của PC.45 Công an Hà nội, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (C.45) và Viện Khoa học Hình sự (C54) phối hợp cùng Cục Tham mưu An ninh II (A82) tiến hành làm rõ và xác định nguyên nhân cái chết bất ngờ và bí ẩn của bị cáo Phạm Thanh Bình. Sơ bộ ban chuyên án cho biết ông Phạm Thanh Bình đã ngừng thở trước đó từ 3 – 4 giờ đồng hồ.
    Cũng theo lời khai của bị cáo Nguyễn Tuấn Dương cho biết, tối hôm qua, trước lúc đi ngủ bị cáo để ý thấy ông Phạm Thanh Bình có biểu hiện căng thẳng và có tâm sự với bị cáo rằng ông sẽ chống án đến cùng, ông Phạm Thanh Bình có phàn nàn răng “Khi ăn thì cùng ăn, nó còn ăn nhiều hơn tôi nhiều lần. Giờ thì nó bỏ mặc tôi chịu một mình với án tột khung, không có tình tiết giảm nhẹ. Đã vậy tôi sẽ đạp đổ tất cả, sẽ khai đúng sự thật để chết thì cho chết hết như nhau”.
    Bị cáo Phạm Thanh Bình vừa nói vậy tối hôm trước mà không biết vì sao bị cáo Phạm Thanh Bình lại thắt cổ tự tử ngay trong đêm đó? Không biết cái chết của bị cáo Phạm Thanh Bình có uẩn khúc gì hay không?
    Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức bổ xung mới nhất tới bạn đọc.

    ----------oooooo----------


    KHI DÂN OAN THÍ MẠNG CHỐNG CƯỠNG CHẾ – CHẾ ĐỘ VIỆT GIAN CS ĐÃ “THẤY QUAN TÀI”

    Cuối tháng 2 đầu tháng 3-1986, qua Đại Hội 27 đảng cộng sản Liên Xô, trong bối cảnh lụn bại mọi mặt của đế quốc Liên Xô (LX), đòi hỏi chế độ phải “đổi mới toàn diện”, Tổng Bí Thư Gorbachev đưa chủ trương Glasnost & Perestroika lên hàng quốc sách. Cuối năm 1986 – từ 15 đến 18 tháng 12 – qua đại hội VI đảng cộng sản ở VN, “tổng bí” Văn Linh “nói theo” ông chủ LX, hô khẩu hiệu “đổi mới hay là chết. Chưa đầy 3 năm sau, LX “đổi mới” không kịp, đi vào quá trình “chết” từ năm 1989, nhưng mãi đến 1991 mới “chết thật”. Những “con vẹt” VGCS bàng hoàng trong cảnh “mất chủ”, phải trối chết đi tìm “lãnh đạo mới”. Bẩm sinh là “tôi tớ”, không thể một ngày không có chủ. “Đổi mới” chưa biết cách nào, nhưng trước mắt, VGCS phải lo “đổi chủ”. Mỹ và đồng minh coi như đã “thắng” Chiến Tranh Lạnh. Tàu Cộng, tuy chỉ là “đồng minh giai đoạn” của Mỹ, đã góp phần không nhỏ, giúp Mỹ “be bờ”, tạo điều kiện làm sụp đổ LX, thay vì “chết theo” LX (đúng “quy luật khách quan” của “cộng sản trái mùa”), đã được “làm ngơ” cho thảm sát, đàn áp ở Thiên An Môn, và “sống sót”.

    Thời 1990-91, cả Mỹ lẫn Tàu Cộng đều “có nợ máu” với VGCS. Hơn thế, “nợ máu Tàu” lại còn mới ràng ràng, trong khi “nợ máu Mỹ”, dù sao cũng đã lùi vào quá khứ được 15 năm. VGCS từng “mắng” Tàu là “bá quyền bành trướng”, ghi vào hiến pháp, coi Tàu là “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất”. Giữa hai “thế lực nước ngoài” đáng mặt được VGCS chọn làm “ông chủ” lúc đó chỉ có Mỹ và Tàu Cộng (TC). VGCS đã chọn TC, vì Văn Linh cho rằng “... dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa”.(Trần Quang Cơ – Hồi ký “Hồi Ức và Suy Nghĩ”). Bọn chóp bu VGCS cần cái “vỏ bọc xã hội chủ nghĩa” để khuất lấp tội chúng “tiếp tục bán nước để còn đảng”. Năm lần bảy lượt, Tàu Cộng chỉ muốn chúng “chuyển sang hòa bình” (đầu hàng) như một nước với một nước. Năm lần bảy lượt, chúng xin TC xem chuyện chúng bán nước lần này như chuyện một đảng với một đảng, xóa bỏ oán thù với nhau. Dĩ nhiên là “đầu hàng vô điều kiện”. Tổng cộng, từ khi ra đời, VGCS đã bán nước đến 3 lần. Lần thứ nhất, khi LX và TC chưa bắn nhau, đế quốc cộng sản còn nguyên vẹn, LX là “chủ tối cao”, TC là “chủ trực tiếp lãnh đạo”, VGCS là “tay sai mũi nhọn”. Lần thứ hai, khi LX và TC bắn nhau năm 1968, rồi TC “theo Mỹ, phản LX” năm 1970, VGCS phản TC, tiếp tục “bán nước cho một mình LX”. Lần thứ ba, năm 1990-91, khi “ông chủ” LX chết đột ngột, VGCS “đổi chủ”, xin được TC coi là “một bộ phận” của cách mạng XHCN “do TC lãnh đạo”. Chúng tưởng đâu cái vỏ bọc “tổ quốc XHCN” có thể khuất lấp được tội bán nước, như thời 1950, khi đế quốc cộng sản chưa vỡ đôi, và LX chưa sụp đổ. Nhưng, năm 1950 không phải là năm 2009, khi thế giới vừa qua Đại Khủng Hoảng 2007-08, Tàu vội chấm dứt thời “nín thở qua sông”, bộc lộ dã tâm “bá quyền bành trướng”, khiến Mỹ và đồng minh phải xét lại cái gọi là Đồng Thuận Bắc Kinh (cho TC hưởng ưu đãi của kinh tế thị trường, mà cứ “định hướng XHCN”).

    Mỹ/TC từ “đối tác chuyển sang đối đầu”, thì Biển Đông VN bắt đầu nổi sóng. Từ đó, vấn đề chủ quyền lãnh hải trở thành gai góc trong quan hệ “láng giềng 4 tốt” giữa VGCS và TC. Theo “nhận thức chung” giữa các nước “xã hội chủ nghĩa anh em”, bấy lâu từng “tụng niệm” câu “bên kia biên giới cũng là anh em”, nhất là câu “Biển Đông là của chung”, ai dè đâu có ngày “nhóm lợi ích dầu hỏa” PetroVN (VietSoPetro) la toáng lên là tàu Bình Minh 2 đang dò mỏ dầu, bị tàu TC cắt giây cáp. Tiếp theo, người phát ngôn bộ ngoại giao VGCS “mắng” tàu TC là “ngang ngược”. Cãi qua cãi lại, đánh đánh xoa xoa, đe đe vuốt vuốt, rút cuộc lòi ra “căn cước bán nước bẩm sinh” của VGCS. Bại lộ căn cước ấy, VGCS hết thời “đội lốt” này nọ, để “còn đảng còn mình”. Trần trụi với căn cước “buôn dân bán nước”, qua đại hội XI, VGCS củng cố bộ máy trấn áp, tăng gấp đôi số chóp bu trong bộ chính trị về 3 mặt : công an, quân đội, tuyên truyền. Đã rõ ràng, không biết làm gì hơn, VGCS quay về với quán tính khủng bố : thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu. Đàn áp những cuộc biểu tình “chống Tàu cứu nước”, VGCS chỉ làm cho truyền thống “ghét Tàu”, bấy lâu nhẫn nhịn, có dịp bùng lên, không cách chi “giảm nhiệt” cho kịp. Bản án việt gian làm rơi rụng hết các “thành tích vĩ đại” mà VGCS thường huênh hoang. Cãi cọ giữa “chủ/tớ” Tàu/VGCS bạch hóa thực chất trận Điện Biên Phủ : đó là chiến thắng của TC, cho nên VGCS tiếng là “thắng” mà “mất nửa nước”, còn TC chỉ nhận vai “chi viện”, nhưng lấy lại uy thế quốc tế sau khi thua Mỹ ở Triều Tiên. Bạch hóa hồ sơ VGCS “thắng đại” ngày 30-4-1975 cho thấy đó chỉ là trò “cờ gian bạc lận” giữa một bên là LX “tháu cáy” bên kia là Mỹ và TC. Bản án ấy khiến cho lời huênh hoang của Lê Duẩn “ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc” hóa ra là lời “thú tội”. Cũng thế, câu tuyên truyền “đánh thắng hai tên đế quốc sừng sỏ nhất, là Pháp và Mỹ” trở thành trò hề diễu dở. Với bản án ấy, VGCS không có tư cách vin vào “công lao giải phóng và thống nhất đất nước” để “cố bám quyền bính”, khi mà mọi mặt xã hội VN dưới ách thống trị của chúng băng hoại đến mức “hết thuốc chữa”. Những tên chóp bu đã hết “nhiệm kỳ đô la” mới dám quay lại chỉ trích chế độ, nào là “dột từ nóc dột xuống”, nào lả “lỗi hệ thống”, nào là “thực trạng đã nặng lắm rồi, như căn bệnh ung thư”... Ngay tên chóp bu chủ tịch nước cũng phải thú nhận “đảng nhung nhúc một bầy sâu”. Chóp bu hành pháp “báo cáo”, đòi cải tổ cơ cấu. Chóp bu “đảng ta” chẩn mạch “ba căn bệnh trầm kha” (1/ Lợi ích nhóm; 2/ Tư duy nhiệm kỳ; 3/ Đầu tư công kém hiệu quả), rồi nói ngay rằng “chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ”. Sau đó, chính tên này ở hội nghị trung ương 4 khóa XI đã nói tràng giang đại hải về”chỉnh đảng” những gì, và như thế nào. Toàn là “bài bản” cũ rích đến nhàm chán. Tiếp theo, y đưa ra 19 điều cấm đảng viên không được làm, trong đó có điều “cấm viết hồi ký” là “tiếu lâm” nhất, chứng tỏ “đảng ta”, với “tuổi thọ 82”, đang “móm mém” tự thú nhận “không biết mình là ai, đang ở đâu”, và “đánh mất đồng hồ”.

    Với căn cước “bẩm sinh bán nước”, xuất thân từ một thứ “văn minh cộng sản suy bại”, áp đặt một “hệ giá trị nhất nguyên duy vật” không “kết tinh” nổi, tạo ra một xã hội với một hệ giá trị “quái thai”, thử hỏi đảng VGCS mà “chỉnh” được, thì thành cái gì ? Thành một đảng chính cống với “lý tưởng” Mác-xít, triệt để “đấu tranh giai cấp” chống lại “người bóc lột người” ? Thử hỏi : “xuất khẩu lao động”, ai bóc lột ai ? “Xuất khẩu cô dâu” ai bóc lột ai ? Thành “một bộ phận” của “cách mạng xã hội chủ nghĩa thế giới do Trung Quốc lãnh đạo”? Thử hỏi : “lý tưởng” nào cắt nghĩa cho xuôi việc “bộ phận lãnh đạo” tranh chấp chủ quyền với “bộ phận thuộc hạ”, đồng thời “xâm thực” mọi mặt nước thuộc hạ ? Hỏi là trả lời : đảng VGCS với căn cước “bẩm sinh bán nước”, giả tỉ có “chỉnh” được cũng là “hư đốn”; không “chỉnh” được, lại càng cần phải “đốn bỏ”. Hơn ai hết, VGCS biết rõ điều đó. Bày trò “chỉnh nọ chỉnh kia”, chẳng qua chúng “tự lừa dối”, hy vọng lừa dối quốc dân và quốc tế, kéo dài “nhiệm kỳ cướp cạn” được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nhờ đâu, chúng “kéo” được cho đến bây giờ ?

    Hãy nghe một tên chóp bu quân sự thố lộ : “Trung quốc vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân; nhờ có Trung quốc ta mới được như ngày hôm nay...”. Đã rõ ràng : chỗ dựa của chúng là Tàu Cộng. Từ năm 1991, sau khi “đổi chủ”, xóa những câu coi Tàu là kẻ thù trong hiến pháp và điều lệ đảng, nhất nhất chúng đều “sao chép” Tàu. Khi Mỹ/TC còn là “đồng minh giai đoạn”, chúng lẽo đẽo “theo voi Tàu, hít bã mía Mỹ”. Đến khi Mỹ/TC thôi “đối tác” trở thành “đối đầu”, chúng lâm thế theo voi Tàu không xong, hít bã mía Mỹ không ổn, vì hàng ngũ “ta-bạn-thù” đã thay đổi. Cả Mỹ lẫn Tàu đều từng “có nợ máu” với VGCS, nên luôn “cảnh giác cao” về thành tích “sớm đầu tối đánh” của chúng, nhưng cũng có nhu cầu “tranh thủ” chúng, để hạn chế ảnh hướng của đối thủ, nhờ thế, VGCS có cơ hội “khai thác mâu thuẫn” Mỹ/TC để “kéo” cho đến nay.

    Ý thức đầy đủ là thời gian “kéo” không được lâu như mong muốn, thế “giằng co” Mỹ/TC không dài, tâm lý “vội vã vơ vét” thúc đẩy “tư duy nhiệm kỳ cướp cạn” trở nên “khẩn trương”. Các “nhóm lợi ích” tỏ ra “bất chấp hậu quả”, không ngừng “giải phóng mặt bằng”, gia tăng “cưỡng chế”, ngân hàng “khủng hoảng nợ xấu”, nhà-nước in tiền vô tội vạ “bù lỗ” cho quốc doanh, lương tiền hậu hĩnh cho công an, bộ đội, dân phòng. Ba cỗ máy kìm kẹp này được nuôi béo để “trung với đảng”, nhưng lại “bất hiếu với dân”, đào sâu thêm khoảng cách “tha hóa” giữa Lòng Dân và Ý Đảng. Hơn thế, chóp bu VGCS không ngớt “tranh quyền, tranh ăn”; lãnh đạo tha hóa với đảng viên; giữa đảng viên với nhau cũng tha hóa. Công tác quản lý nhà-nước luộm thuộm, ù lì với tác phong “làm chơi ăn thật, làm ít ăn nhiều, mồm miệng đỡ chân tay”. Mua quan bán chức, chạy án tràn lan. Đã thế, VGCS còn coi “tự diễn biến” là kẻ thù. Không tự diễn biến, làm sao “chỉnh đảng”, mong sống còn ? Chính “chỗ dựa” của VGCS là TC cũng đang lâm nạn “khủng hoảng giá trị”, có khi còn nặng hơn VGCS. Nhưng TC có khả năng và không coi “tự diễn biến là kẻ thù”. Giả tỉ như mai kia TC chịu lùi về vị thế “đối tác” với Mỹ (điều này khó xảy ra nhưng vẫn là một khả năng), để được Mỹ đối xử như với Nhật sau Thế Chiến II, thử hỏi lúc đó VGCS dựa vào đâu ? Còn mâu thuẫn nào để khai thác ? Lúc đó, “chạy theo Mỹ” còn kịp không ? Quốc dân có thôi hỏi tội việt gian không ? Tội gây ra “ba cuộc Chiến Tranh Đông Dương”, đấu tranh giai cấp từ Bắc chí Nam giết hàng triệu người, ExodusVN I năm 1954, ExodusVN II năm 1975 ... quốc dân VN có tha cho VGCS không ? Hỏi là trả lời. VGCS biết thế, nên “thà chết cố bám”.

    Năm 2011, tình hình Nhân Quyền ở VN được các trung tâm thẩm quyền quốc tế đánh giá là “tồi tệ nhất”, kể từ khi được cho hội nhập vào kinh tế thị trường và cộng đồng thế giới. Tất cả các tôn giáo đều bị trấn áp có hệ thống; VGCS lập lờ dùng “tự do thờ phụng” – freedom of worship – đánh lận với “tự do tôn giáo” – freedom of religion. Biểu tình chống Tàu, bị bắt giam chung với đĩ điếm, với bệnh nhân HIV, bị công an đánh đập, bị tù hình sự hành hung. Công an đánh chết người, hầu như tỉnh nào cũng có. Số người mất tích âm thầm không thể thống kê. Hàng loạt người chống đối bị bắt, xử phạt như tù hình sự, như thời Chiến Tranh Lạnh, các nước cộng sản không bao giờ nhận có tù chính trị. VGCS tiếp tục vòi tiền Mỹ nhưng vẫn tuyên truyền rằng “Mỹ là thế lực thù địch nước ngoài”, luôn đứng sau “con ma diễn biến hòa bình”. Cho đến khi Bom Tiên Lãng nổ ra gây phấn khởi cho Dân Oan khắp nước, đồng thời hai bài hát Anh Là Ai? và Việt Nam Tôi Đâu? làm rúng động con tim mọi người VN. “Tức nước vỡ bờ”, Dân Oan sẵn sàng “thí mạng”. Bạo quyền liệu đã biết “đổ lệ” khi “thấy quan tài” chưa ?

    LS Dinh Thach Bich
    Last edited by TAM73F; 04-01-2012, 09:05 PM.

    Comment

    • ttmd
      Moderator
      • Mar 2009
      • 756

      #47
      CSVN từ xưa đến nay vẫn là như vậy đấy ! bắt bỏ vào tù trước sau đó thủ-tiêu cũng chưa muộn màng gì ?
      Việc những người bị Việt Cộng bắt bỏ tù mà bây giờ vẫn còn sống nhăn răng....những loại người thuộc thành-phần nầy là được tụi Việt Cộng huấn-luyện kỹ càng và mong ước của CSVN là làm sao cho mọi người trong nước và người Hải-ngoại luôn cả những chính-phủ của những Quốc-gia Tự-do để ý tới, nếu may-mắn được chấp-thuận cho Tị-nạn chính-trị thì đây cũng là chiêu-thức của CSVN đã và đang xử-dụng từ bao nhiêu năm qua là cố ghép và gởi những Cán Bộ nằm vùng của chúng qua quấy phá và làm giao-động và tìm cách làm sức mẻ tinh-thần chống cộng của người Việt Tị-nạn ở Hải-Ngoại, chẳng hạn như những Sư và Ni-cô Quốc Doanh của CSVN đã và đang hoạt-động liên tục từ cả bao nhiêu năm qua cho tới nay ?


      HNC


      Sau khi được dẫn giải và bàn giao cho Trại T14 quản lý, ông Phạm Thanh Bình được đưa về buồng biệt giam cùng bị cáo Nguyễn Tuấn Dương, kẻ đồng phạm bị kết án 3 năm tù giam về tội “Sử dụng trái phép tài sản” theo quy định tại Khoản 3, Điều 142 Bộ luật Hình sự. Sáng sớm ngày 31.03.2012 khi ngủ dậy bị cáo Nguyễn Tuấn Dương phát hiện ông Phạm Thanh Bình đã chết trong tư thế treo cổ bằng một sợi dây màu đen buộc vào chấn song cửa sổ phòng giam, trong tư thế chân của nạn nhân cách mặt đất vào khoảng 5 – 7 cm. Thấy vậy bị cáo Nguyễn Tuấn Dương hốt hoảng, liền hô hoán kêu cứu và báo cho lực lượng bảo vệ trại giam T14 vào cấp cứu, xong không kịp vì ông Phạm Thanh Bình tim đã ngừng đập. Lập tức lực lượng khám nghiệm tử thi của PC.45 Công an Hà nội, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (C.45) và Viện Khoa học Hình sự (C54) phối hợp cùng Cục Tham mưu An ninh II (A82) tiến hành làm rõ và xác định nguyên nhân cái chết bất ngờ và bí ẩn của bị cáo Phạm Thanh Bình. Sơ bộ ban chuyên án cho biết ông Phạm Thanh Bình đã ngừng thở trước đó từ 3 – 4 giờ đồng hồ.
      Cũng theo lời khai của bị cáo Nguyễn Tuấn Dương cho biết, tối hôm qua, trước lúc đi ngủ bị cáo để ý thấy ông Phạm Thanh Bình có biểu hiện căng thẳng và có tâm sự với bị cáo rằng ông sẽ chống án đến cùng, ông Phạm Thanh Bình có phàn nàn răng “Khi ăn thì cùng ăn, nó còn ăn nhiều hơn tôi nhiều lần. Giờ thì nó bỏ mặc tôi chịu một mình với án tột khung, không có tình tiết giảm nhẹ. Đã vậy tôi sẽ đạp đổ tất cả, sẽ khai đúng sự thật để chết thì cho chết hết như nhau”.
      Bị cáo Phạm Thanh Bình vừa nói vậy tối hôm trước mà không biết vì sao bị cáo Phạm Thanh Bình lại thắt cổ tự tử ngay trong đêm đó? Không biết cái chết của bị cáo Phạm Thanh Bình có uẩn khúc gì hay không?
      Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức bổ xung mới nhất tới bạn đọc.
      Last edited by ttmd; 04-01-2012, 09:11 PM.

      Comment

      • TAM73F
        Super Moderator
        • Apr 2009
        • 2321

        #48
        Vào quốc tịch Việt Nam có mất quốc tịch Mỹ không?

        Hà Ngọc Cư

        Luật Quốc Tịch mới của Việt Nam, có hiệu lực kể từ ngày 1 tháng 7, năm 2009, có nhiều điểm không rõ ràng khiến người có ý định về Việt Nam sống lâu dài băn khoăn, lo ngại... Người ta băn khoăn vì hai điều:
        -Muốn sống lâu dài ở Việt Nam có phải xin lại quốc tịch Việt Nam không?
        -Khi xin giữ lại quốc tịch Việt Nam thì có mất quốc tịch Mỹ không?
        Vì theo luật mới “công dân Việt Nam chỉ có quyền có một quốc tịch là quốc tịch Việt Nam,” nhưng lại cho phép Việt kiều có quốc tịch của nước khác đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam nghĩa là công nhận song tịch.
        Xin trích dẫn phần chủ điểm liên quan tới người Mỹ gốc Việt.
        Ngày 04 tháng 12, năm 2008, Bộ Trưởng Tư Pháp Hà Hùng Cường, tuyên bố trong cuộc họp báo rằng, “Cho đến khi có luật mới có hiệu lực kể từ ngày 1 tháng 7, năm 2009, người Việt định cư ở nước ngoài vẫn còn quốc tịch Việt Nam. Tuy nhiên trong vòng 5 năm, Việt kiều nào có nhu cầu thì làm thủ tục đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam. Quá thời hạn đó họ sẽ bị mất quốc tịch Việt Nam song vẫn có thể trở lại quốc tịch Việt Nam, thậm chí họ vẫn được giữ quốc tịch nước ngoài khi xin trở lại quốc tịch Việt Nam nếu có vợ. chồng, cha mẹ, con đẻ là công dân Việt Nam.”
        Như vậy thì ta phải hiểu Luật Quốc Tịch mới của Việt Nam ảnh hưởng đến người Mỹ gốc Việt như thế nào.
        1. Sau ngày 1 tháng 7, năm 2009, người gốc Việt mang quốc tịch nước ngoài không còn “được coi là công dân Việt Nam nếu không đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam trong vòng 5 năm kể từ ngày 1 tháng 7, năm 2009, (hạn chót để đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam là 30 tháng 6, năm 2014). Như vậy ta có thể hiểu rằng Việt kiều có quốc tịch khác nếu đăng ký giữ quốc tịch VN trong vòng 5 năm kể từ ngày 1 tháng 7, năm 2009, thì “được coi là song tịch.”
        2. Sau ngày 30 tháng 6, năm 2014 người Việt nhập quốc tịch mới tự động mất quốc tịch Việt Nam. Nghĩa là sau ngày 30 tháng 6, năm 2014 họ “không được công nhận là song tịch.” Muốn trở lại quốc tịch VN thì phải làm đơn xin với điều kiện là phải có vợ/chồng; hoặc bố/mẹ; hoặc con ruột là công dân Việt Nam. Nếu đơn xin được chủ tịch nước chấp thuận thì người đó có cả hai quốc tịch Việt và quốc tịch của nước khác mà mình đã nhập tịch. Nghĩa là trong trường hợp này ta được Việt Nam công nhận song tịch.
        3. Luật Quốc Tịch mới của VN vừa công nhận vừa không công nhận song tịch:
        Việt Nam công nhận Việt kiều song tịch nếu đăng ký giữ quốc tịch VN trong thời hạn ấn định hoặc được chủ tịch nhà nước cho phép trở lại quốc tịch VN. Như vậy sẽ có hai hạng Việt kiều, một hạng song tịch và một hạng không.
        4. Trường hợp nào thì có quốc tịch Việt Nam theo luật mới?
        -Khác với Luật Quốc Tịch của Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác, Việt Nam không theo nguyên tắc lãnh thổ (jus soli) vì luật mới quy định rằng đứa trẻ sinh ra ở Việt Nam không tự động có quốc tịch VN ngoại trừ cả hai bố mẹ đều không mang quốc tịch nào cả (stateless) và thường trú tại VN; hoặc là trẻ bị bỏ rơi trên lãnh thổ VN. (a)
        Ðiều đó có nghĩa là con của ngoại kiều sinh ra ở VN không có quốc tịch VN.
        -Nếu cả bố lẫn mẹ đều là công dân Việt Nam thì dù sinh trưởng ở đâu đứa trẻ cũng mang quốc tịch Việt Nam. (b)
        -Nếu một trong hai người bố hoặc mẹ là công dân Việt Nam, người kia mang quốc tịch nước ngoài thì khi ra đời đứa con chỉ có quốc tịch Việt Nam nếu nó sinh ra ở VN hoặc bố mẹ trường trú ở VN. (c)
        Như vậy nguyên tắc huyết thống (jus sanguinis) không được tuân thủ tuyệt đối như Hoa Kỳ hay nhiều quốc gia khác. Vì đối với Luật Quốc Tịch Hoa Kỳ thì chỉ cần một trong hai người là công dân Mỹ thì con của họ dù sinh ở đâu cũng có quốc tịch Mỹ.
        -Muốn xin nhập tịch Việt Nam thì phải hội đủ các điều kiện sau: Ít nhất 18 tuổi, biết ngôn ngữ Việt Nam và phải cư trú ở Việt Nam ít nhất 5 năm.
        (các mục ghi (a), (b), (c) là do người viết tự đặt ra để giúp độc giả dễ theo dõi)
        Trọng tâm của bài này không phải là bàn về chuyện mất hay còn quốc tịch Việt Nam mà là: Nếu đăng ký xin giữ quốc tịch Việt Nam (trường hợp 1) hay làm đơn xin trở lại quốc tịch Việt Nam (trường hợp 2) thì ta có mất quốc tịch Mỹ không?
        Ðể trả lời câu hỏi này thì phải xét Luật Quốc Tịch Mỹ. Hiến Pháp Hoa Kỳ không cấm mà cũng không công nhận song tịch. Quốc Hội Mỹ cũng không đặt vấn đề song tịch. Vấn đề song tịch chỉ được bàn cãi vào năm 1967 khi vụ án Afroyim vs Rusk đưa ra tới Tối Cao Pháp Viện. Tối Cao Pháp Viện đã dựa vào Tu Chính Án 14 để xác nhận quyền “song tịch” của công dân Hoa Kỳ.
        Song tịch là vấn đề vô cùng phức tạp và mỗi quốc gia có một luật lệ khác nhau. Nhiều quốc gia cho phép công dân của họ song tịch như Pháp, Anh, Canada,... nhưng cũng nhiều nước khác lại không cho phép công dân của họ song tịch nghĩa là khi nhập tịch quốc gia khác là mất quốc tịch của nước đó như Úc, Ðức, Tây Ban Nha, Trung Quốc...
        Nhiều người thắc mắc nếu Hoa Kỳ cho phép công dân Mỹ song tịch thì tại sao khi tuyên thệ nhập tịch Mỹ ta lại phải tuyên thệ từ bỏ các quốc tịch khác (Canada đã bỏ điều lệ tuyên thệ từ bỏ quốc tịch cũ khi nhập tịch Canada). Vì tuy Tối Cao Pháp Viện cho phép công dân Hoa Kỳ song tịch nhưng không hề cấm Quốc Hội Mỹ đòi hỏi người xin nhập tịch Mỹ phải chấp nhận một số điều kiện để trở thành công dân Mỹ.
        Xin nhớ cho nhập tịch Mỹ là quyền hạn của Sở Di Trú (nay gọi là Sở Quốc Tịch và Di Trú, CIS). Nhưng sau khi có quốc tịch thì quyền phán quyết về mất hay còn quốc tịch là thuộc thẩm quyền của Bộ Ngoại Giao.
        Sau hết không một quốc gia nào có quyền tước bỏ quốc tịch khác của công dân mình vì nó không thuộc thẩm quyền của họ mà chỉ có quyền cho người ta quốc tịch của nước mình. Quyền lấy lại quốc tịch hoàn toàn thuộc về mỗi quốc gia. Hoa Kỳ không có quyền tước bỏ quốc tịch VN của bạn mặc dầu bạn đã tự nguyện tuyên thệ từ bỏ quốc tịch VN. Nghĩa là đối với Hoa Kỳ bạn là công dân Mỹ và đã từ bỏ quốc tịch Việt Nam, nhưng đối với Việt Nam bạn vẫn còn quốc tịch VN (theo luật quốc tịch cũ, muốn bỏ quốc tịch VN thì phải làm đơn xin bỏ quốc tịch VN và phải được chủ tịch nhà nước VN chấp thuận); và không còn quốc tịch Việt Nam nếu không đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam (theo luật mới).
        Bây giờ xin trở lại vấn đề song tịch đối với luật Mỹ. Mặc dầu đã có phán quyết của Tối Cao Pháp Viện về quyền song tịch của công dân Mỹ nhưng điều khoản 349 Luật Di Trú vẫn không bị thu hồi. Một trong những điều kiện mất quốc tịch Mỹ ghi trong điều khoản 349 là: “công dân Hoa Kỳ có thể mất quốc tịch Mỹ nếu nhập tịch hay tuyên thệ trung thành với một nước khác khi đủ 18 tuổi.” Ðiều này mâu thuẫn với phán quyết năm 1967 của Tối Cao Pháp Viện. Mặt khác, trong một văn thư công bố ngày 16 tháng 4, năm 1990, Bộ Ngoại Giao Mỹ cho rằng công dân Hoa Kỳ vẫn còn ý định giữ quốc tịch Mỹ (nghĩa là không có từ bỏ quốc tịch Mỹ) mặc dầu người đó nhập quốc tịch khác hoặc tuyên thệ trung thành với quốc gia khác.
        Tóm lại nếu công dân Hoa Kỳ không chính thức bày tỏ ý định từ bỏ quốc tịch Mỹ thì cho dù khi nhập quốc tịch khác hay phải tuyên thệ trung thành với quốc gia khác chỉ vì luật lệ của quốc gia đó bắt buộc như vậy thì vẫn không mất quốc tịch Mỹ.
        Hay nói khác đi công dân Hoa Kỳ chỉ mất quốc tịch Mỹ khi tự nguyện và chính thức từ bỏ quốc tịch Mỹ, như nộp đơn xin bỏ quốc tịch và được Bộ Ngoại Giao (hoặc sứ quán Mỹ) chấp thuận.
        Nhưng cũng xin lưu ý rằng chỉ thị năm 1990 của Bộ Ngoại Giao chỉ là một quyết định của hành pháp chứ không phải là một văn bản luật được Quốc Hội thông qua và tổng thống phê chuẩn nên nó có thể bị thu hồi bất cứ lúc nào.
        Dưới đây là một vài điều độc giả nên lưu ý.
        1. Kể từ ngày 1 tháng 7, năm 2009 nếu bạn là công dân Hoa Kỳ về Việt Nam lấy vợ là công dân VN thì con của bạn nếu sinh trưởng ở Việt Nam thì vừa có quốc tịch Việt Nam (theo luật mới của VN) vừa có quốc tịch Hoa Kỳ (theo luật Mỹ con của bố hoặc mẹ là công dân Hoa Kỳ thì ra đời ở đâu cũng có quốc tịch Mỹ kể từ lúc ra đời), nghĩa là nó đương nhiên song tịch. Vậy trong trường hợp này Việt Nam không chấp nhận song tịch cũng không được vì làm trái với điều 4 (c).
        2. Cha mẹ chỉ là thường trú nhân ở Mỹ, con sinh ở Mỹ vừa có quốc tịch Mỹ (theo luật Mỹ thì mọi đứa trẻ sinh ra trên lãnh thổ Hoa Kỳ đều tự động có quốc tịch Mỹ) vừa có quốc tịch Việt Nam, theo luật quốc tịch mới của Việt Nam, 4 (c). Trong trường hợp này đứa trẻ cũng đương nhiên song tịch.
        Theo bản tin của Bộ Ngoại Giao Việt Nam thì khoảng 75% của hơn 3 triệu người Việt định cư ở nước ngoài mang hai hoặc ba quốc tịch. Cho đến nay chỉ có 51 người xin giữ quốc tịch Việt Nam và trong vòng 9 năm qua chỉ có 674 người xin nhập tịch VN (trích bản tin ngày 10 tháng 2, năm 2010 của Bộ Ngoại Giao Việt Nam).
        Sở dĩ số Việt kiều xin giữ quốc tịch VN không nhiều vì đại đa số không có nhu cầu. Một số người vì kinh doanh, mua bán nhà đất, đầu tư nên phải xin mang lại quốc tịch Việt Nam.
        Trong một hai năm gần đây số người cao niên có xu hướng về Việt Nam dưỡng già tuy có tăng lên nhưng không bao nhiêu vì tuy tiền hưu không mất nhưng khi ra khỏi nước Mỹ là Medicare, Medicaid sẽ không còn giá trị. Hai quỹ Medicare và Medicaid sẽ không chi trả bất cứ phí tổn y tế nào. Bởi vậy nếu quý vị cao niên nào có ý định về VN an dưỡng tuổi hạc thì phải “nghiên cứu” thật kỹ về bảo hiểm y tế, nhà thương, bác sĩ, y tá, thuốc men... ở trong nước./.
        *** Tác giả Hà Ngọc Cư hiện là Giám đốc điều hành cơ quan CISS chuyên lo về di dân và tị nạn.

        ----------oooooooo----------




        VIỆT NAM RÚT VISA PHÁI ĐOÀN VATICAN
        Posted on 01.04.2012 by saohomsaomai
        SÀI GÒN (NV) – Phái đoàn của Tòa Thánh Vatican dự trù đến Việt Nam trong khoảng thời gian từ 24 Tháng Ba đến 27 Tháng Ba để thu thập chứng cứ trong tiến trình phong thánh cho cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã bị nhà cầm quyền CS Việt Nam rút visa.

        Trả lời phỏng vấn của báo Người Việt qua một điện thư hôm Thứ Sáu. Linh Mục Nguyễn Thanh Tùng, giáo sư Ðại Chủng Viện Thánh Giuse Sài Gòn, nói rằng: “Tôi xin xác nhận, qua bức thư thông báo của Ðức Hồng Y Peter K. Turkson thì phái đoàn điều tra án phong không thể đến Việt Nam được. Lý do là vì phái đoàn không được cấp visa.”

        Linh Mục Tùng là người được chỉ định phụ trách thu thập chứng từ cho án điều tra phong Chân Phước và Phong Thánh cho Hồng Y Nguyễn Văn Thuận.

        Bản tin của Tổng Giáo Phận Sài Gòn, Tổng Giáo Phận Hà Nội, Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đều đưa tin phái đoàn đến Việt Nam và kêu gọi những ai “muốn làm nhân chứng” cho cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận thì viết thành văn bản và gửi về 3 địa chỉ ở Sài Gòn, Hà Nội và Nha Trang, các nơi phái đoàn dự trù đến tiếp xúc.

        Trong ngày Thứ Sáu, báo điện tử Truyền Thông Chúa Cứu Thế VRNs (www.chuacuuthe.com) cũng đưa tin hai nữ nhân viên của Tòa Tổng Giám Mục Sài Gòn nói rằng phái đoàn Vatican bị rút Visa khi thuật lời Ðức Cha Nguyễn Văn Khảm, giám mục phụ tá Tổng Giáo Phận Sài Gòn nói trong một lớp học tập Kinh Thánh hôm Thứ Năm 22 Tháng Ba 2012.

        “Tòa đại sứ Việt Nam tại Italia thu hồi visa nhập cảnh của phái đoàn Tòa Thánh Vatican.” VRNs thuật lại lời Giám Mục Nguyễn Văn Khảm nói. Nguồn tin cũng thuật lại lời của Giám Mục Khảm nói rằng phái đoàn của Tòa Thánh đã được cấp phát visa nhập cảnh Việt Nam “để thu thập chứng cứ cho việc tiến hành phong Chân Phước cho Tôi Tớ Chúa Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, nhưng sau đó lại bị thu hồi”.

        Phái đoàn dự trù đến Sài Gòn các ngày từ 24 Tháng Ba đến 27 Tháng Ba 2012, có mặt ở Nha Trang các ngày từ 29 đến 31 Tháng Ba 2012, ở Hà Nội từ 5 đến 7 Tháng Tư 2012.

        Ngày 21 Tháng Ba 2012, Zenit.org, hãng thông tấn của Tòa Thánh Vatican, loan tin một phái đoàn Hội Ðồng Giáo Hoàng Công Lý và Hòa Bình của Tòa Thánh do một vị hồng y tới Việt Nam từ ngày 23 Tháng Ba đến ngày 9 Tháng Tư 2012 “thu thập các lời điều trần về cuộc đời và các công trình hoạt động của Hồng Y Francis Xavier Nguyễn Văn Thuận, có thể hữu ích cho việc phong thánh”.

        Ðây là một hoạt động thuần túy đức tin Công Giáo nhưng lại liên can đến nhà cầm quyền qua giai đoạn ngài bị CSVN cầm tù không án suốt 13 năm.

        Hồng Y Nguyễn Văn Thuận qua đời năm 2002, thọ 74 tuổi, khi làm chủ tịch Hội Ðồng Giáo Hoàng Công Lý và Hòa Bình tại Tòa Thánh. Năm 2010, Tòa Thánh chính thức khởi sự tiến trình phong chân phước cho ngài ba năm sau khi Hội Ðồng Công Lý và Hòa Bình ra quyết định.

        Chuyện cấp visa cho nhập cảnh rồi đột ngột lấy lại thỉnh thoảng xảy ra đối với những nhân vật hoặc vụ việc có tính cách “nhạy cảm” đối với chế độ CSVN khác quay về.

        Trong khi phái đoàn của Hồng Y Peter Turkson bị rút lại visa, 2 ngày trước, hãng tin Công Giáo Fides của Tòa Thánh cho biết “trong số các lời khai tại Tổng Giáo Phận Huế (miền Trung Việt Nam), đã có hai phụ nữ (một nữ tu và một nữ giáo dân) khai rằng họ đã được chữa lành bệnh qua sự can thiệp của Ðức Hồng Y”.

        Bản tin Fides tóm tắt hai câu chuyện như sau. “Nữ tu Maria Ðỗ Thị Lan, Dòng Con Ðức Mẹ Vô Nhiễm, cho biết vào năm 2009, chị đã phải trải qua một cuộc phẫu thuật khó khăn cho đôi mắt. Các bác sĩ không đảm bảo rằng thị lực của chị sẽ được khôi phục và có nguy cơ bị mù. Chị Maria nói: ‘Tôi cầu nguyện với Ðức Hồng Y và rồi đôi mắt của tôi đã được chữa lành mà không cần phẫu thuật nữa’.

        ‘Cũng tại Tổng Giáo Phận Huế, bà Maria Lê Thị Thân (70 tuổi) là một giáo dân thuộc giáo xứ Thạch Hãn đã nằm liệt giường hơn 40 năm qua vì một hội chứng thuộc về dây thần kinh. Bà đã cậy trông vào lời cầu nguyện và cầu bầu của Ðức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận. Ðến thời gian gần đây, bà đã chữa lành để tiếp tục cuộc sống bình thường, làm việc hàng ngày mà trong nhiều thập kỷ qua bà không thể làm được.’”

        Huế là nơi mà Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã được sinh ra, lớn lên và được thụ phong linh mục. Ngài cũng giữ chức hiệu trưởng Chủng Viện Hoan Thiện và chức tổng đại diện của giáo phận này. Hãng tin của Tòa Thánh Zenit.org ngày 21 Tháng Ba 2012 nói có một danh sách rất dài những người muốn làm chứng cho việc phong thánh.

        Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, chủ tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình của Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam nói trên bản tin Zenit là “Tôi thường gặp ngài khi tôi còn là giáo sư tại trường Angelicum ở Roma. Kể lại những ngày đen tối trong tù, ngài không thù hận mà lại nói với lòng yêu thương kẻ thù và những kẻ đàn áp ngài.”

        Chỉ ít ngày trước khi miền Nam sụp đổ, Giám Mục Nguyễn Văn Thuận được Tòa Thánh cử làm tổng giám mục phó với quyền thừa kế Tổng Giáo Phận Sài Gòn. Nhưng ngài tới Sài Gòn một tuần lễ sau 30 Tháng Tư 1975 thì bị cộng sản cản không cho nhậm chức rồi bắt bỏ tù 4 tháng sau đó. Ngài bị giam qua nhiều nhà tù khác nhau cho tới cuối năm 1988. Ra tù, ngài bị quản chế ít tháng rồi cho ngài sang Úc thăm thân nhân. Ngài trở về Việt Nam lại thì phát hiện bệnh ung thư tuyến tiền liệt. Ðược giải phẩm ở Hà Nội năm 1989 rồi sang chữa bệnh tiếp ở Roma. Năm 1990, nhà cầm quyền CS Hà Nội loan báo cấm ngài quay về Việt Nam.

        Tòa Thánh cử ngài giữ một số chức vụ quan trọng và ngài được phong hồng y một năm trước khi qua đời ở Roma năm 2002.

        Church: Vietnam revokes visas of church officials
        By VICTOR L. SIMPSON, Associated Press – 4 days ago

        ROME (AP) — Vietnam has revoked the visas of three representatives of the Roman Catholic church seeking to hold talks about the possible beatification of a late cardinal who was forced into exile, church officials said Tuesday.

        The delegation was set to arrive Friday and planned to discuss the late Cardinal Francois Xavier Nguyen Van Thuan, who was appointed deputy archbishop of Saigon days before the South Vietnamese capital fell to the communist North in 1975.

        The delegation was sent by the diocese of Rome, which is considering pushing ahead with a cause for the beatification of the cardinal, a controversial issue in the communist-run country. Beatification is the last official step before possible sainthood.

        A Vatican official, who has followed the case but spoke on condition of anonymity because of the sensitivity, said the three were traveling on tourist visas. He said he had no additional information.

        Thuan was a nephew of Ngo Dinh Diem, president of U.S.-backed South Vietnam who was assassinated in 1963 during the Vietnam War.

        In 1991, Thuan was forced into exile in Rome after spending 13 years in a communist re-education camp. He died in 2002, one year after being appointed cardinal.

        Vietnam and the Vatican held talks last month in Hanoi, but the two sides did not reach a breakthrough in establishing formal ties.

        There are 6 million Roman Catholics in Vietnam, the second largest Catholic community in Southeast Asia after the Philippines. However, tensions have existed for decades between Catholics and the Hanoi government over church property seized by the Communists and other issues.

        Pope Benedict XVI appointed Archbishop Leopoldo Girelli in January 2011 as his special, nonresident envoy in what was seen as a step in improving relations.

        ------------//------------

        Phỏng vấn giáo sư Vũ Quốc Thúc về quan hệ Việt-Trung | Radio France Internationale (RFI)
        Giáo sư Vũ Quốc Thúc là một nhà trí thức đã từng trải qua biết bao thăng trầm của thời cuộc Việt Nam. Tốt nghiệp tiến sĩ Luật và thạc sĩ đại học Kinh tế Pháp, ngoài việc giảng dạy ở đại học suốt từ những năm 1950, ông cũng đã từng giữ những chức vụ quan trọng dưới hai nền Đệ nhất và Đệ nhị Cộng hòa: Bộ trưởng Quốc gia Giáo dục, Thống đốc Ngân hàng Quốc gia Việt Nam, Cố vấn Phủ Tổng thống, Quốc vụ khanh phụ trách tái thiết và phát triển... Tên tuổi của giáo sư Vũ Quốc Thúc cũng gắn liền với Kế hoạch Hậu chiến Lilienthal-Vũ Quốc Thúc (1968).

        Sang Pháp tỵ nạn từ cuối thập niên 1970 và hiện vẫn sống ở ngoại ô Paris, giáo sư Vũ Quốc Thúc, năm nay dù đã sang tuổi 92, vẫn theo dõi rất sát thời sự quốc tế và trong nước, cũng như vẫn không ngớt trăn trở về tiền đồ của dân tộc, nhất là trong bối cảnh mà hiểm họa Trung Quốc ngày càng đè nặng lên Việt Nam.
        Chính mối ưu tư của một học giả yêu nước thương dân đã thúc đẩy giáo sư Vũ Quốc Thúc tham gia ký tên cùng với 35 nhà trí thức hải ngoại vào bức Thư ngỏ gởi các nhà lãnh đạo Việt Nam về hiểm họa ngoại bang và sức mạnh dân tộc. Do việc tham gia ký tên bức thư ngỏ này mà ông đã bị một số người ở hải ngoại chỉ trích, nhưng đối với giáo sư Vũ Quốc Thúc, đó là cái giá mà một nhà trí thức dấn thân sẳn sàng trả, vì sự tồn vong của đất nước.
        Qua sự sắp xếp của giáo sư Nguyễn Thái Sơn ở Paris, chúng tôi đã có dịp thực hiện một cuộc phỏng vấn rất dài với giáo sư Vũ Quốc Thúc vào ngày 8/3 vừa qua tại nhà riêng của giáo sư Thái Sơn.
        Tuổi đã quá cửu tuần, nhưng giáo sư Vũ Quốc Thúc vẫn còn khoẻ, thậm chí tự mình đi xe lửa và métro đến chỗ hẹn, không cần ai chở đến! Giống như vào những năm tháng còn đứng trên bục giảng đại học, càng nói, giọng của ông càng hùng hồn, khi thế của ông càng hăng say, như thể là bầu nhiệt huyết tuổi thanh xuân vẫn còn nguyên vẹn trong con người của bậc trưởng lão này.
        Hôm nay, chúng tôi xin giới thiệu đến quý vị một phần của cuộc phỏng vấn với giáo sư Vũ Quốc Thúc, chủ yếu nói về những suy nghĩ của một nhà trí thức hải ngoại về quan hệ Việt- Trung xưa và nay.

        Giáo sư Vũ Quốc Thúc

        19/03/2012


        RFI: Xin kính chào giáo sư Vũ Quốc Thúc. Trước hết, ông có nhận định thế nào về nguy cơ bành trướng của Trung Quốc đối với Việt Nam?

        Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Chúng ta không thể không lo ngại trước những mưu toan bành trướng của người bạn láng giềng phương Bắc. Nếu nhìn lại lịch sử, chúng ta thấy rằng trong bao nhiêu thế kỷ nay, chính quyền ở Trung Quốc luôn tìm cách bành trướng lãnh thổ về phương Nam. Vì điều kiện địa lý chính trị, Việt Nam chúng ta ngay từ đầu, khi thì là tiền đồn để người bạn phương Bắc tiến về phương Nam, nhưng cũng có lúc là cái nút chặn con đường bành trướng thế lực của họ về phương Nam.

        Qua lịch sử, tôi rất lấy làm hãnh diện là tổ tiên chúng ta đã không ngần ngại chống lại những mưu toan xâm lăng của láng giềng phương Bắc, mặc dù biết rõ tương quan lực lượng vô cùng bất lợi cho chúng ta, đã khéo léo lợi dụng những ưu điểm về địa thế để luôn luôn đánh bại được họ.

        Nên nhớ rằng hồi đó trên trường quốc tế, chúng ta chỉ là một nước nhỏ yếu, đâu biết trông cậy vào ai, mà phải luôn đối phó với một láng giềng mạnh hơn chúng ta rất nhiều. Đọc lại lịch sử, chúng tôi thấy tổ tiên chúng ta đã khéo léo, biết lúc cương, lúc nhu, làm như là chịu cái quyền của láng giềng phương Bắc về mặt lý thuyết, nhưng trên thực tế không bao giờ để cho họ trực tiếp đô hộ chúng ta.

        RFI: So sánh cách chính sách ngày nay của các lãnh đạo Việt Nam với cách đối phó của ông cha ta trước đây?

        Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Mỗi thời đại, chúng ta phải dựa vào những cái gì là ước lệ chung trên trường ngoại giao. Ngày xưa, chỉ có Trung Quốc lớn mạnh và chúng ta, với một số nước nhỏ yếu khác ở vùng Nam Á. Lúc đó, chúng ta phải viện vào cái gì đễ giữ không cho Trung Quốc xâm lăng? Chúng ta đã dựa ngay vào cái văn hóa của Trung Quốc, vào cái lễ nghi của Trung Quốc, vào thể chế dựa trên nguyên tắc phong kiến của Trung Quốc.

        Ngày nay, trái lại, đã có luật quốc tế và hơn nữa, chúng ta đã có một vị thế ngoại giao có thể nói là khá mạnh. Tôi nhớ là vào năm 2007, Việt Nam được bầu làm hội viên không thường trực Hội đồng Bảo an LHQ với một đa số gần như là 80-90% hội viên LHQ. Như vậy về mặt ngoại giao đã có hai thắng điểm so với ngày xưa: các công ước quốc tế và cảm tình của các nước LHQ đối với ta.

        Nhưng lịch sử cũng cho ta thấy là khi một nước nào có ý đồ bành trướng thì lắm khi họ bất chấp luật lệ quốc tế, bất chấp sự phản đối của dư luận quốc tế, muốn đặt quốc tế trước sự đã rồi. Chính vì thế chúng ta bao giờ cũng phải cảnh giác. Tôi vẫn nhớ câu ngạn ngữ La Tinh “ Nếu anh muốn hòa bình thì anh phải chuẩn bị chiến tranh”. Chính vì thế phải bồi dưỡng nội lực của mình, để có thể chống lại họ nếu cần.

        Tôi không phải là một nhà quân sự, nhưng tôi thấy rằng với những phương tiện hiện đại sát thương hàng loạt, chúng ta có thể bị áp đảo trong giai đoạn đầu. Tuy nhiên, kinh nghiệm cho thấy rằng không một cường quốc nào có thể chiếm đóng lãnh thổ một nước khác, khi mà nhân dân nước đó không cam chịu. Bởi vì khi nhân dân kết đoàn thành một khối, thì bằng cách này hay cách khác, ta có thể tiêu diệt dần dần, làm hao mòn lực lượng của kẻ chiếm đóng và rốt cuộc thì kẻ chiếm đóng phải ra đi và lắm khi phải ra đi trong tuổi nhục.

        RFI: Nhưng kịch bản có thể dễ xảy ra hơn là Trung Quốc sẽ chiếm toàn bộ quần đảo Trường Sa? Làm cách nào để ngăn chận?

        Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Chính vì thế mà tôi rất mừng là có sự trở lại ở Á châu, nhất là ở vùng Đông Nam Á, của đệ nhất siêu cường Hoa Kỳ. Tôi cảm thấy là Hoa Kỳ đang có tham vọng (tham vọng đó là chính đáng, chứ không vô lý), đó là thiết lập một trật tự mới cho toàn cầu và trong trật tự mới đó, Hoa Kỳ sẽ chú tâm đặc biệt hơn đến vùng Thái Bình Dương và cả Đông Nam Á, cho rằng đó là vùng sẽ đóng vai trò then chốt trong tương lai.

        Cho nên, trong giai đoạn khó khăn này, tôi rất mừng là giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sự bang giao càng ngày càng thắm thiết hơn. Nhờ bang giao thân hữu với Hoa Kỳ, nhờ sự trở lại của Hoa Kỳ, nhờ ý thức quyền lợi chung là phải cộng tác với nhau để khai thác tài nguyên biển và nhất là để bảo đảm tự do lưu thông hàng hải, nên tôi không e ngại chuyện Trung Quốc lấn át chúng ta.

        Nhưng năm 1974, Trung Quốc đã lợi dụng tình trạng quốc tế lúc ấy chưa rõ ràng, cho rằng Hoa Kỳ đã bỏ đi, không nước nào ở Tây phương can thiệp vào Đông Nam Á nữa, đặt thế giới trước sự đã rồi, chiếm đóng Hoàng Sa. Chuyện đó rồi đây sẽ phải giải quyết bằng thương lượng và nếu cần, đưa ra trước một cơ quan quốc tế nào đó.

        Ta đừng nghĩ là Trung Quốc mạnh. Nếu đem hải quân của họ chống Hải quân Hoa Kỳ thì chẳng khác gì đem một cái gì mong manh chọi với một tảng đá lớn. Tôi tin rằng những người cầm đầu ở Trung Quốc, nhất là những người chỉ huy hải quân không dại gì đi vào con đường nguy hiểm đó. Cho nên, tôi tin rằng nếu Hoa Kỳ trở lại và bắt tay với Việt Nam thì ta không ngại gì.

        RFI: Phải chăng do sự ràng buộc giữa hai đảng Cộng sản, giới lãnh đạo Việt Nam bị bó tay trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ?

        Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Tôi cũng đã nhìn thấy từ lâu hiểm hoạ Bắc thuộc. Họ không cần chiếm đóng mình, mà họ lợi dụng chủ nghĩa Mác- Lênin, bổ túc thêm tư tưởng Mao Trạch Đông, họ viện lý do liên đới giữa các Đảng Cộng sản, để tự coi họ là Cộng sản đàn anh và Việt Nam là Cộng sản đàn em. Bất lợi cho chúng ta là vào năm 1990, sau khi bức tường Bá Linh sụp đổ, chế độ Cộng sản Âu châu trên đường tan rã, những người cầm đầu Đảng Cộng sản Việt Nam lúc đó đã sang Thành Đô, chấp nhận khuất phục Đảng CS Trung Hoa. Tôi không rõ về chi tiết của những cam kết, nhưng tôi được biết rằng Đảng CS Việt Nam đã chấp nhận theo đúng đường lối của Đảng CS Trung Hoa.

        Đến bây giờ, vì sợ hãi đàn Đảng CS đàn anh như thế cho nên giới lãnh đạo Việt Nam luôn luôn cứ ngoài mặt thì phản đối dựa trên những nguyên tắc luật lệ quốc tế, nhưng bên trong chẳng qua chỉ phản ứng lấy lệ và luôn luôn phục tùng Đảng CS Trung Quốc.

        Chính vì thế mà tôi đã từng đề nghị là phải cắt đứt dây xích ràng buộc Đảng CS Việt Nam vào Đảng CS Trung Quốc. Tại sao họ lại dựa vào Đảng CS Việt Nam để nắm toàn dân Việt Nam? Là vì thể chế chung của các nước CS là Đảng CS nắm độc quyền toàn trị trên đất Việt Nam. Dân chủ chỉ là hình thức.

        Đảng CS Việt Nam trước tiên phải trả lại quyền làm chủ thật sự cho nhân dân, chứ không phải chỉ thay đổi một số luật lệ. Họ có thể sửa đổi Hiến pháp, đưa ra một số luật về bầu cử, về chính đảng, nhưng sẽ chỉ là hình thức. Dân chủ phải là trong tinh thần, trong tác phong. Từ những người cầm đầu cho đến nhân dân, ai cũng phải có tinh thần dân chủ. Phải có ý chí dân chủ, thì lúc bầy giờ mới thực hiện được chế độ dân chủ thật sự.

        Bây giờ không phải là thời buổi mà nhân dân xem những người cầm đầu là phụ mẫu của mình nữa. Những người cầm đầu là do dân bầu ra, đại diện cho nhân dân, được giao nhiệm vụ quản trị đất nước. Nhưng họ phải chịu trách nhiệm của họ. Nhân dân vẫn là làm chủ và làm chủ thật sự.

        Mà khi tôi nói nhân dân là nói toàn thể nhân dân, không chỉ người sống ở quốc nội. Đừng quên rằng có đến 3 triệu người hiện đang sống ở hải ngoại. Họ là dân Việt Nam, thì trước hết họ có bổn phận và có quyền yêu nước. Tại sao lại có những người coi rằng yêu nước là độc quyền dành cho một phe đảng? Đừng quên rẳng chính nhờ tinh thần dân tộc, mà đất nước ta mới tồn tại cho đến ngày hôm nay. Tình thần dân tộc ấy dựa trên ý chí sống chung, dựa trên ý thức trách nhiệm, dựa trên cái ký ức cả một quá trình tranh đấu qua bao thế kỹ.

        Tôi cũng là một người sống ở hải ngoại, cho nên tôi vẫn coi tôi như là dân Việt. Đừng tưởng rằng tôi sống ở hải ngoại thì tôi không có cách gì để tham gia vào sinh hoạt chính trị trong nước. Không! Chúng ta sống vào một thời đại có những tiến bộ rất ngoạn mục về kỹ thuật truyền thông. Ở đâu tôi cũng vẫn theo dõi được tình hình chính trị trong nước, góp ý kiến và nếu cần, đưa những ý kiến ấy về nước để gây nên những phong trào trong nước.

        RFI: Vì sao ông đã tham gia ký tên vào bức thư ngỏ của các trí thức hải ngoại gởi các lãnh đạo Việt Nam, cho dù bị chỉ trích là công nhận chế độ hiện nay?

        Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Tranh đấu không phải lúc nào cũng bằng võ lực, mà ngày nay ta phải sử dụng những võ khí mới mà tiến bộ kỹ thuật mang lại cho chúng ta. Cũng chính vì thế mà sau khi xảy ra các cuộc cách mạng màu ở Đông Âu, tôi đã có bài phân tích liệu Cách Mạng Nhung (Révolution de velours) có thể xảy ra ở Việt Nam hay không.

        Những người đối lập có thể tấn công trước hết là với lợi khí thông tin và nhất là phải đưa những ý kiến của mình về truyền bá trong nước, làm biến chuyển tâm lý của nhân dân trong nước và kể cả tâm lý của những người đang nắm quyền. Họ cũng là người Việt Nam. Dù muốn dù không, họ không thể nào gạt bỏ tinh thần dân tộc, mà trong đó lòng yêu nước là chuyện tự nhiên.

        Những người ở hải ngoại có thể có những hành động đi thẳng vào tâm lý của những người trong nước, khích động tinh thần dân tộc, lòng yêu nước, khiến cho họ thức tỉnh. Chính vì lý do mà tôi đã không ngần ngại ký tên vào bức thư ngỏ. Mà khi gởi bức thư ngỏ đó đi thì nhiều người nghĩ rằng đó là công nhận thế chế hiện thời với sự lãnh đạo của Đảng CS, thì tôi xin nói ngay: Ta không thể quay lưng vào thực tế. Hành động thì phải dựa trên hoàn cảnh thực tế. Nếu hành động mà cứ nhìn vào quá khứ, tưởng như là quá khứ đó vẫn còn cho đến ngày hôm nay, thì làm sao tranh đấu được?

        Tôi không bao giờ phân biệt trí thức với nhân dân, mà chúng ta là những công dân giống nhau. Những người được gán cho là “trí thức” ấy, chẳng qua có thể là họ am hiểu tình hình hơn. Ở ngoại quốc này, nếu theo dõi thông tin thì có thể biết rõ tình hình thế giới, còn trái lại những người trong nước, dù có bằng cấp đến đâu đi nữa, mà không được thông tin đều đặn thì, vẫn không am hiểu tình hình thế giới, mà ngay cả tình hình trong nước cũng chưa chắc là nắm rõ. Một khi không hiểu như thế thì có đáng gọi là trí thức hay không?

        Chính vì thế mà những người ở hải ngoại, dù có bằng cấp hay không bằng cấp, nhưng một khi đã am hiểu tình hình thì phải dám dấn thân. Nói rằng đi bước trước như thế có nghĩa là khuất phục Đảng CS Việt Nam, thì chẳng qua đó chỉ là đạo đức giả, để biện minh cho việc không dám dấn thân. Một khi đã hiểu rõ tình hình, thì phải ý thức cái trách nhiệm của mình, mà trách nhiệm của mình là lắm khi phải xung phong đi, phải dấn thân đi, phải nhảy xuống vũng bùn đi. Người ta còn có thể hy sinh được tính mạng, còn mình chỉ sợ những lời chỉ trích mà không dám làm, thì có phải là có lỗi với dân tộc hay không?

        RFI: Xin cám ơn giáo sư Vũ Quốc Thúc.

        ------
        Last edited by TAM73F; 04-03-2012, 07:59 PM.

        Comment

        • TAM73F
          Super Moderator
          • Apr 2009
          • 2321

          #49
          -

          Hãy bảo vệ Việt Nam hôm nay cho mai sau (3)



          Rosatom là gì ?




          Sáng ngày 31/10/2011 lễ ký hiệp định xây dựng nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Việt Nam đã diễn ra với sự
          chứng kiến của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Tổng thống Nga Dmitry Medvedev.




          Tổng thống Nga Medvedev và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết chứng kiến lễ ký hiệp định xây dựng nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Việt Nam. Ảnh: AFP.



          Theo nguồn tin VOA/ Bloomberg từ tháng 6/2010, ông Ngô Đặng Nhân, Cục trưởng Cục An toàn Bức xạ
          Hạt nhân ,đã loan tin công ty nga Rosatom được chọn lựa để " giúp Việt Nam xây dựng nhà máy điện hạt nhân
          đầu tiên"Tại hội thảo quốc tế ĐHN lần thứ 4 diễn ra cuối năm 2010 tại Hà Nội, PGS-TS Vương Hữu Tấn,
          Viện trưởng Viện Năng lượng nguyên tử (Bộ KH-CN) cũng loan báo tương tự.
          Ngoài ra VOA còn cho biết đồng thời Việt Nam cũng đã ban hành qui định cấm việc xử dụng, tàng trữ hay
          mua bán các loại nguyên liệu và thiết bị hạt nhân và cấm đưa thông tin sai lệch về vấn đề này.

          Theo nguồn tin chính thức của Rosatom,thỏa thuận ngày 31/10/2011 đã được ký kết bởi Tổng Giám đốc của
          Tập đoàn năng lượng nguyên tử quốc gia Nga ROSATOM, Sergey Kirienko, và Bộ trưởng Bộ Công nghiệp
          và Thương mại của nước CHXHCN Việt Nam Vũ Huy Hoàng.
          Các công ty con của Rosatom là ATOMSTROYEXPORT sẽ phụ trách quá trình xây dựng nhà máy và
          ROSENERGOATOM sẽ chịu trách nhiệm đào tạo nhân viên và hỗ trợ kỹ thuật khi nhà máy hoạt động.
          Trung tâm điện hạt nhân đầu tiên sẽ được xây tại thôn Vĩnh Trường, xã Phước Dinh, huyện Thuận Nam, tỉnh
          Ninh Thuận,với tên gọi NINH THUẬN 1, bắt đầu xây dựng vào năm 2014, đi vào hoạt động năm 2020, với
          một số vốn ước tính vào khoảng 8 tỷ đôla.
          Thỏa thuận định rõ :
          -chủ đầu tư là EVN , Tập đoàn điện lực Việt Nam -
          -nhà thầu là công ty JSC Atomstroyexport trực thuộc Rosatom ,
          -và đối tượng xây là 2 lò phản ứng hạt nhân (LPƯ), mỗi LPƯ có công suất 1200MW, sử dụng công nghệ
          của Nga cho nhà máy ĐHN Ninh Thuận 1, theo phương thức "chìa khóa trao tay", sẵn sàng sử dụng.

          Tập đòan điện lực VN ( EVN)đã xác nhận tình hình triển khai dự án xây dựng nhà máy ĐHN Ninh Thuận 1
          như sau
          31/10/2010: Ký Hiệp định Liên chính phủ Việt Nam – Liên bang Nga về hợp tác xây dựng NM ĐHN trên
          thổ Việt Nam.
          21/11/2011: Ký Hiệp định tài trợ lập hồ sơ phê duyệt địa điểm và dự án đầu tư NM ĐHN Ninh Thuận 1 và
          vay tín dụng xuất khẩu của LB Nga để xây dựng NM ĐHN trên lãnh thổ VN, giữa Chính phủ
          VN và LB Nga.
          21/11/2011: Ký Hợp đồng dịch vụ tư vấn lập hồ sơ phê duyệt địa điểm và dự án đầu tư NM ĐHN
          Ninh Thuận 1 ,thuộc dự án Điện hạt nhân Ninh Thuận, giữa Tập đoàn Điện lực VN và Liên danh
          tư vấn gồm CTCP mở “E4 Group”- LB Nga, CTCP mở JSC KIEP và Công ty TNHH LLC EPT
          và ...
          .....Không chỉ phối hợp truyền thông với các đối tác nước ngoài như Nhật Bản, Nga, EVN còn giao nhiệm vụ
          cụ thể cho Ban Quản lý dự án Điện hạt nhân Ninh Thuận phối hợp với chính quyền sở tại, chủ động tuyên
          truyền đến người dân trong vùng, nhằm cung cấp cho công chúng những kiến thức cơ bản về điện hạt nhân,
          .....cũng như EVN đã ký thỏa thuận hợp tác với Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) về đào tạo nguồn nhân lực
          phục vụ chương trình điện hạt nhân


          Những ký kết cho thấy lòng cương quyết đẩy mạnh phát triển điện hạt nhân của chính phủ Việt nam trong
          thời điểm mà trên tòan thế giới, khi nói tới "Năng lượng hạt nhân" là nghĩ và nhắc tới "Thảm họa Chernobyl"
          và"Thảm họa Fukushima".Thêm vào đó,trong bối cảnh nguy cơ khủng bố hạt nhân và phóng xạ ,tăng cao kể từ
          sau vụ khủng bố 11/9/2011, thì vấn đề an toàn lẽ dĩ nhiên là mối lo hàng đầu về phía người dân Việt.
          Tại Diễn đàn “Hướng tới Hội nghị thượng đỉnh an ninh hạt nhân Seoul 2012”, Thứ trưởng Bộ Khoa học và
          Công nghệ Lê Đình Tiến ngày 27/12/2011 khẳng định VN luôn coi bảo đảm an toàn, an ninh là ưu tiên hàng đầu
          trong quá trình phát triển, ứng dụng năng lượng hạt nhân. Theo dõi tin tức báo chí VN thì sự bảo đảm an tòan
          hạt nhân này hòan tòan dựa trên những lời tuyên bố của chính phủ Nga và những người đại diện Tập đòan
          Rosatom, người bán món hàng "nhà máy điện hạt nhân" cho VN.
          Trên nguyên tắc,trước khi quốc hội và chính phủ VN lấy quyết định và ký kết vay Nga 10Tỷ USD với
          "lãi xuất ưu đãi"như Sergey A. Boyarkin - Phó Tổng giám đốc Tập đoàn Rosatom- tuyên bố hôm 9/2/2012 ,để
          du nhập công nghệ năng lượng hạt nhân, một nguồn năng lượng chứa đựng nhiều tiềm năng nguy hiểm vào
          Việt Nam, một quốc gia chưa có hạ tầng và nhân lực thích hợp , thì theo đúng lương tâm và tinh thần trách nhiệm
          chính phủ đã phải tối thiểu điều tra kỹ lưỡng về công ty được giao trọng trách cung cấp món hàng này?
          Nhưng nguyên tắc tối thiểu đó có thật tình được tuân thủ hay không?

          Rosatom là gì ?
          Kế thừa Bộ Kỹ thuật và Công nghiệp Hạt nhân trước đây của Liên Xô (chịu trách nhiệm nhà máy ĐHN
          Chernobyl) Bộ Năng lượng Nguyên tử Liên bang Nga hay MinAtom , được thành lập ngày 29/1/1992 sau khi
          Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết tan rã (25/12/1991)
          Sau này Bộ Năng lượng Nguyên tử Liên bang Nga được tái cơ cấu thành Cơ quan Năng lượng nguyên tử
          Liên bang vào ngày 9/3/2004.
          Tháng 11 năm 2007,theo đạo luật của nghị viện Nga và được tổng thống Nga Putin ký vào đầu tháng 12,
          cơ quan này chuyển thành tập đòan nhà nước "Tập đoàn năng lượng nguyên tử quốc gia Nga "ROSATOM

          MinAtom/ Rosatom được liên tiếp điều khiển bởi
          Jewgeni Olegowitsch Adamow từ 1998 tới 2001 bị Putin cách chức vì tình nghi hối lộ.
          Tiếp theo là Alexander Jurjewitsch Rumjanzew (2001–2005).
          Và từ 2005 Sergei Wladilenowitsch Kirijenko

          Hòan tòan khác với tiêu chuẩn thế giới, Tập đòan năng lượng Rosatom là một cơ quan khổng lồ,có thẩm quyền
          về cả sự ứng dụng dân sự cũng như quân sự của năng lượng nguyên tử tại Nga. Do đó Rosatom điều khiển
          tất cả những trung tâm nghiên cứu,học viện,và cả các công ty liên quan đến sản xuất,thiết kế và bảo trì vũ khí
          hạt nhân. Ngòai ra còn chịu trách nhiệm về an toàn hạt nhân và việc xử lý chất thải.
          Rosatom là tổng hợp của tất cả những công ty lớn nhỏ liên quan đến nguyên tử tại Nga, trong đó có
          -Rosenergoatom ( Росэнергоатом), tổng hợp các nhà máy điện hạt nhân của Nga
          -Techsnabexport (Техснабэкспорт ), xuất khẩu vật liệu và nhiên liệu hạt nhân cho các nhà máy điện hạt nhân
          -Atomstroiexport ( Атомстройэкспорт), xây cất các nhà máy điện hạt nhân bên trong và bên ngoài nước Nga
          -Atomergoprojekt làm dự án thiết kế những nhà máy điện hạt nhân như AES-91 và AES-92
          -Atomenergomash xây cất lò phản ứng hạt nhân
          -TWEL sản xuất nhiên liệu hạt nhân. Công ty này sở hữu và khai thác các mỏ uranium.
          Những công ty con của TWEL sản xuất nhiên liệu hạt nhân(thí dụ công ty chi nhánh Maschsawod tại
          Elektrostal ),hoặc xây và cung cấp dịch vụ bảo trì những cơ sở hạ tầng của ngành công nghiệp hạt nhân.

          Biết rõ thế đứng độc quyền,cơ cấu, và trách nhiệm của Rosatom trong nền công nghệ hạt nhân nước Nga cho
          phép chúng ta tìm hiểu những gì đang xảy ra tại Nga và tình trạng nền công nghệ của nước này , để đánh giá
          đúng mức công ty được chính phủ VN chọn lựa đối tác kinh doanh với EVN tại Ninh Thuận 1, và lường trước
          tình trạng chủ động cũng như chủ quyền thực sự tại đây.


          Tổng thống Medvedev hãnh diện vì nền công nghệ hạt nhân Nga. Thật vậy sao?
          Ngày 08/10/2010 dưới tựa đề "Tổng thống Medvedev hãnh diện vì nền công nghệ hạt nhân Nga. Thật vậy sao?"
          tác giả Andrei Ozharovsky bình phẩm bản tin của Rosatom về lời tuyên bố của Medvedev, nhân dịp ông này đến
          thăm gian hàng triển lãm Nga tại World Expo 2010 ở Thượng Hải, bằng một bài viết vạch trần những vấn đề
          trầm trọng tìm được trong những tài liệu của viện Rostekhnadzor (Dịch vụ giám sát sinh thái, công nghiệp, và
          nguyên tử Liên bang Nga/ Russian Federal Service for Ecological, Industrial, and Atomic Supervision)
          Theo viện này, một danh sách rất dài những vấn đề liên quan đến hoạt động của các doanh nghiệp công nghiệp
          hạt nhân, những vấn đề chất thải phóng xạ, những lò phản ứng hạt nhân ở độ tuổi đang" chờ ngừng hoạt động" ,
          những sự cố không hiếm xảy ra tại các nhà máy điện hạt nhân ( NMĐHN) Nga ....cần được quan tâm đặc biệt.
          Những lỗi lầm trong qúa trình hoạt động của những NMĐHN là do những nguyên nhân cơ bản như quản lý
          yếu kém, sai sót trong tổ chức bảo trì, các khuyết tật sản xuất, và lỗi thiết kế.
          Các lò phản ứng mới lại đang được xây dựng với những vật liệu đã bị đánh giá là giả mạo hoặc không được
          kiểm nhận,cộng thêm "trình độ không đủ, kiến thức yếu kém của nhân viên về các chỉ tiêu liên bang ,
          các quy tắc, tài liệu thiết kế, và quy trình công nghệ sản xuất thiết bị".
          Theo báo cáo của viện Rostekhnadzor, năm 2009, trong số những sự cố xảy ra tại các NMĐHN có 30 lần là
          do lỗi điều hành, ít hơn 2008 được chín lần.Tác giả Ozharovsky mai mỉa, có thể vì vậy mà tổng thống Medvedev
          có quyền hãnh diện,nhưng theo lô gíc , khi biết được những thiếu sót về quản lý và trong việc tổ chức bảo trì thì
          phải đưa đến cố gắng khắc phục.Tuy nhiên, những báo cáo bởi Rostekhnadzor năm này qua năm khác cho
          tới nay không đưa tới một cải thiện nào. Còn về những khiếm khuyết sản xuất và thiết kế thì vô phương
          cứu chữa. Một lò nguyên tử được thiết kế sai lầm hoặc gồm những bộ phận kém chất lượng thì trước sau cũng
          gây ra trục trặc.
          Từ những trục trặc nhỏ có thể ém nhẹm được cho đến một thảm họa vô lường chỉ là một vấn đề may rủi
          Cũng theo báo cáo của Rostekhnadzor,năm 2009 những trục trặc kỹ thuật xảy ra nhiều nhất tại các NMĐHN :
          • Lò số 3 Nhà máy Novovoronezh NPP (VVER-440) / 3 lần trục trặc
          • Lò số 3 Nhà máy Kola NPP (VVER-440)/ 3 lần trục trặc
          • Lò số 3 Nhà máy Leningrad NPP (RBMK)/ 6 lần trục trặc
          • Lò số 1 Nhà máy Smolensk NPP (RBMK)/ 3 lần trục trặc
          Năm 2009 cũng có tổng cộng 18 lần trục trặc tại các nhà máy trên tòan quốc vì lý do lỗi hệ thống
          Chín (9) sự cố tại các nhà máy Smolensk NPP (3), Kalinin NPP (2), Leningrad (1), Balakovo(1), Bilibino(1),
          và Novovoronezh (1)
          phải cần đến xử dụng hệ thống bảo vệ khẩn cấp (activation of the emergency protection system)


          Ngòai ra ,bản báo cáo nhắc tới hai thành qủa khám phá kịp thời 959 đơn vị " tăng cường bê tông" giả tại
          Nhà máy Rostov cũng như những "đơn vị tăng cường bê tông"chưa được kiểm chứng được xử dụng tại
          nhà máy Leningrad NPP 2.

          Trầm trọng hơn hết là Izhorskiye Zavody, nhà sản xuất hàng đầu các thiết bị kỹ thuật ĐHN Nga,
          một trong những nhà cung cấp thiết bị chính cho các NMĐHN, đã bị bắt tại trận sản xuất chất lượng thấp ,
          bị phạt vạ và có thể bị đóng cửa nếu còn tái phạm.
          Theo tác giả Ozharovsky , bản báo cáo của viện Rostekhnadzor cho thấy rõ là những NMĐHN Nga an tòan đến
          mức độ nào, và đã giải đáp phần nào lý do tại sao Trung Hoa đã gởi trả nhiều tấn thiết bị thiếu chất lượng
          Rosatom định dùng để xây NMĐHN ở Tian-Wang.

          Thiếu kiểm soát từ bên ngoài đưa đến nguy cơ tham nhũng cao tại Rosatom

          Bình luận về báo cáo chung ngày 26/11/2010 của Ecodefense và Transparency International Russia ( TIR
          Tổ chức minh bạch quốc tế Nga),Vladimir Slivyak viết:

          Hiếm có ai còn ngạc nhiên khi nghe tham nhũng rất phổ biến ở Nga ,nhưng khi nạn tham nhũng đã tràn tới nền
          công nghiệp hạt nhân với những tiêu chuẩn khắt khe phải có để bảo đảm an toàn ,thì tình trạng đòi hỏi một sự
          giám sát đặc biệt nghiêm chỉnh.Lẽ dĩ nhiên cuộc khảo sát của TIR và Ecodefense đã gặp nhiều khó khăn vì họ
          không được truy cập tài liệu nội bộ của Rosatom và cũng không có thông tin về sự tiến triển của các dự án.
          Tuy nhiên phân tích và so sánh luật pháp hiện hành với những quy định nội bô riêng của Rosatom đủ cho thấy
          có những kẽ hở tạo nên những nguy cơ tham nhũng cao.
          Với thế đứng đặc biệt của Rosatom, những hoạt động thương mại của tập đòan này không thuộc thẩm quyền
          của Luật Liên Bang Nga số 94 về những tiêu chuẩn đấu thầu.Tóm lại bản chất của Rosatom là "một nước trong
          một nước", tự trị và không bị kiểm soát bởi bất cứ ai khác hơn chính mình.
          Giải pháp cấp bách là phải thay đổi luật lệ hiện hành để đặt Tập đoàn Rosatom dưới sự kiểm sóat hữu hiệu của
          cả chính phủ lẫn công chúng Nga.

          Rosatom trong cơn lốc tham nhũng.
          Theo cơ quan truyền tin Russian International News Agency (RIA Novosti), ngày 20/7/2011 tòa án quận Ostankino
          (Moscow) đã cho phép bắt giữ cựu Phó tổng giám đốc Tập đòan Rosatom cho tới ngày 27/8 để điều tra về vụ nghi
          ngờ biển thủ 50 triệu Rúp ( 1,7 triệu USD).Đây là kết quả của một cuộc điều tra dài hạn về tình trạng tham nhũng
          trong mọi ngành của Rosatom, với kết qủa là cách chức 35 quản lý hàng đầu và hơn 200 nhân viên bị xử lý kỷ
          luật trong năm qua. Yevgeny Yevstratov bị cáo buộc lợi dụng quyền thế trong Rosatom và Atomflot để dính liú
          tới hai trường hợp biển thủ quy mô ngân quỹ thiết kế và xây cất NMĐHN Murmansk cũng như ngân quỹ dành
          cho nghiên cứu khoa học.

          Cơ quan RAPSI (Russian legal information agency) ngày 21/10/2011 loan tin Transparency International Russia
          TIR có chương trình kiểm sóat mức hiệu qủa của các biện pháp phòng chống tham nhũng các tập đòan nhà nước
          Nga đã đưa ra.Yulia Tkachyova, cho biết TIR đã chọn lựa ngẫu nhiên 600 vụ mua hàng hóa của Rosatom để
          phân tích . Căn cứ theo những vi phạm được xác định, TIR đã đưa ra một danh sách các khuyến nghị.
          Ivan Ninenko, phó giám đốc TIR và Yelena Panfilova nhấn mạnh về tình trạng các tập đòan công ty quốc gia như
          Rosatom không phải chịu sự giám sát bởi các dịch vụ chống độc quyền Liên bang. "Theo quy định của pháp luật,
          những tập đòan quốc gia không bị kiểm soát từ ngoài, nên hệ thống phòng ngừa tham nhũng không hữu hiệu."

          Ngày 27/2/2012 theo tin của tờ Hetq-Online ( báo xuất bản trực tuyến tại Yerevan/Armenia của Tổ chức báo chí
          phi chính phủ)Cơ quan an ninh liên bang Nga (FSB Russia’s Federal Security Service, hậu thân của KGB )đã bắt
          giữ Sergei Shutov, giám đốc đấu thầu của công ty ZiO-Poldolsk sau cuộc điều tra kéo dài từ tháng 12 năm trước.
          ZiO-Poldolsk là công ty duy nhất sản xuất máy phát điện hơi nước cho Rosatom để xử dụng trong những
          NMĐHN tại Nga từ năm 1952 ,cũng như cho những NMĐHN do Atomstroiprojekt xây tại hải ngọai.
          Sergei Shutov bị cáo buộc thông đồng với nhà cung cấp AТОМ Industriya để mua thép có chất lượng kém từ
          Ukraine với gía cao để chia tiền lời.Tổng giám đốc hãng này ,Dmitry Golubyov,cũng đã cùng lúc bị ngưng chức
          vì tội biển thủ công quĩ.Theo nguồn tin của FSB,chỉ một trừơng hợp số lượng thép thiếu chất lượng dùng cho
          NMĐHN Kozloduy ở Bulgaria, đã đem về một lợi nhuận bất hợp pháp là 39 Triệu Rubles(1Triệu USD) cho
          ATOM-Industriya.
          Zio-Podolsk trực thuộc Atomenergoprom , một công ty con của Tập đòan Rosatom. Tin Zio-Podolsk đã cung cấp
          những máy phát điện dưới tiêu chuẩn từ năm 2007 là một đòn cực mạnh giáng vào uy tín của tập đoàn này.
          Tin từ Sofia ngày 28/03/2012 cho biết chính phủ Bulgaria đã hủy bỏ kế hoạch đặt Rosatom xây NMĐHN Belene
          trên bờ sông Danube.

          Các nhà hoạt động môi trường đã lên tiếng cảnh báo rằng việc sử dụng vật liệu kém chất lượng có thể
          dẫn đến một thảm họa hạt nhân.
          Vladimir Slivyak, đồng chủ tịch của Ecodefence Nga đòi hỏi " Phải tức khắc ngưng xây cất khắp nơi và tiến
          hành kiểm tra quy mô các lò phản ứng sử dụng thiết bị do Zio-Podolsk cung cấp !"
          Theo Tổ chức Bellona,một tổ chức bảo vệ môi trường quốc tế NGO có trụ sở tại Na Uy, những thiết bị dưới
          tiêu chuẩn đã được sử dụng không chỉ ở Nga mà còn xuất cảng qua các nhà máy hạt nhân Bulgaria, Trung Quốc,
          Ấn Độ và Iran, (do Rosatom xây cất).
          Chủ tịch Frederic Hauge bày tỏ sự phẩn nộ vì theo ông một sự phạm pháp quy mô như vậy đòi hỏi phải có
          ứng xử tức khắc để kiểm tra an tòan từng lò phản ứng một. Ông cũng tỏ ra rất thất vọng vì FSB và các công tố
          viên Nga không chịu công bố danh sách những NMĐHN trong và ngòai nước có thể bị ảnh hưởng.
          Số người bị bắt chỉ là những vật tế thần nhằm đánh bóng trở lại uy tín đã bị mất của Rosatom, trong khi những
          nguy hại vô lừơng lại không được thực sự cứu xét.
          Một tuần lễ sau khi từ chối không bình luận, Rosatom và Atomenergomash cho ra một tuyên bố chung phủ nhận
          tin của FSB nhưng không dám phủ nhận tin công tố viện đã bắt giữ các quan chức của Zio-Podolsk và
          ATOM-Industriya. Trong khi đó, hai nhân viên khác của FSB vẫn xác nhận tin các đồng nghiệp của họ đưa ra
          lúc ban đầu cho Bellona.
          Phát ngôn viên của Công tố viện Nga thì từ chối bình luận vì cuộc điều tra còn đang tiến hành.

          "Nếu chính phủ Nga không điều tra sự phạm pháp này một cách nghiêm chỉnh, chúng tôi sẽ bắt buộc phải
          yêu cầu cộng đồng quốc tế nhận lãnh trách nhiệm đó", Frederic Hauge nói "Bellona sẽ tiếp tục hành động để
          làm sáng tỏ vấn đề này"

          Tình hình đáng báo động trong các nhà máy điện hạt nhân ngay tại nước Nga

          Theo báo Le Monde ngày 22/6/2011, một báo cáo bí mật của Rosatom cho tổng thống Dmitry Medvedev
          ngày 9/6/2011 về tình trạng những NMĐHN đã bị tiết lộ ra ngòai.
          Theo đó,chương trình kiểm sóat các NMĐHN Nga sau thảm họa Fukushima xác định 31 trường hợp sai sót
          nghiêm trọng về an tòan,bảo trì ,sửa chữa và giám sát, thể hiện tình trạng cực kỳ dễ bị lâm nguy của 11 trung tâm
          trong trường hợp thiên tai.
          Yếu điểm đầu tiên là rủi ro động đất đã không được xem xét trong việc chọn địa điểm nhà máy điện, thường
          được xây trong thời Xô Viết. Và hầu hết các lò phản ứng hạt nhân ( 32 lò đang hoạt động )- không được trang bị
          để tự động dừng lại trong trường hợp động đất. Trong thực tế, các nhà máy của Nga có thể không cần
          "sự giúp đỡ" từ mẹ thiên nhiên để sụp đổ,mà vì tuổi cao, các tòa nhà ở các lò phản ứng cho thấy nhiều
          "dấu hiệu sụt lún và nghiêng từ từ".
          Hệ thống làm mát bị đánh giá là không hòan hảo do vật liệu suy thóai và các mối hàn có khuyết điểm , có
          khả năng gây ra những vụ nổ tương tự như tại Fukushima-Daiichi.
          Cuối cùng, báo cáo nêu ra thiếu sót nghiêm trọng trong việc chuẩn bị đội ngũ nhân viên đối phó các tình huống
          tai nạn khác nhau, chẳng hạn như lũ lụt, hỏa hoạn, bão hoặc động đất.
          Tệ hại hơn hết, Rosatom không lưu giữ tài liệu để theo rõi về các sự cố và tai nạn trước đây, do đó không
          cho phép thành hình bất cứ một nổ lực cải thiện an toàn nào, hoặc dự báo về các vấn đề mới.
          Đáng quan ngại nhất là hai nhà máy Leningrad và Kola nằm sát biên giới Phần Lan và Na Uy.
          Trong các nhà máy này (cùng thời với Chernobyl) nguy cơ tai nạn do thiên tai không chỉ là lý thuyết.
          Năm 1990 một cơn bão lớn đã ngừng hệ thống điện cấp cứu chính của NM Kola , buộc Na Uy phải can thiệp
          cung cấp những máy phát điện khổng lồ để đảm bảo vấn đề làm nguội lò phản ứng.
          Năm 2006, mất điện cũng đã đe dọa gây vấn đề tương tự tại trung tâm hạt nhân Mayak.
          Ole Reistad, một kỹ sư tại Viện Công nghệ và Năng lượng Na Uy bình luận :"Báo cáo này cho thấy những
          sự cố không bao giờ được Nga đề cập công khai, cũng không báo cáo quốc tế",
          Các nhà khoa học Na Uy mong rằng báo cáo bị tiết lộ này của Rosatom sẽ mở đầu cho sự thay đổi thái độ
          của Nga, thay vì chỉ chú trọng vào chương trình tuyên truyền về " cái gọi là an toàn" của nền công nghệ
          hạt nhân của mình.


          Một" Fukushima Nga" đang thành hình ?

          Trong bài viết ngày 22/3/2012 tờ The NewYork Times đã tường thuật : lời chào hàng mới nhất với một dư vị
          cay đắng của nền công nghiệp Nga là " Chúng tôi bán sự An Tòan rút kinh nghiệm từ Chernobyl"
          Tại Minsk,thủ đô Belarus, thủ tướng Nga Vladimir Putin tuyên bố " Tôi xin nhấn mạnh là chúng tôi có cả một
          kho kỹ thuật tân tiến để đảm bảo vững vàng và "vô tai nạn" cho sự vận hành các nhà máy hạt nhân".
          Và tổng thống Nga Dmitri Medvedev, nhân một cuộc viếng thăm của thủ tướng Erdogan, đã lớn tiếng bảo đảm
          an tòan cho NMĐHN tập đòan Rosatom nhận xây ở một vùng địa chấn hoạt động mạnh ,miền Nam Thổ Nhĩ Kỳ .
          Tại Việt Nam Sergey A. Boyarkin, phó tổng giám đốc Rosatom cũng hứa hẹn tương tự là sẽ bảo đảm được
          an tòan cho NMĐHN Ninh Thuận 1.
          Dmitri Medvedev,Vladimir Putin,Sergey Boyarkin lẽ dĩ nhiên không nhắc tới bức thơ của Ủy ban Chống tham
          nhũng Quốc gia (National Anti-Corruption Committee NAC ) đang đốc thúc chính phủ phải khẩn cấp điều tra
          về những tham nhũng tệ đoan trong ngành công nghiệp hạt nhân Nga (độc quyền Tập đòan Rosatom)với những
          hậu qủa của nó,và lại càng không muốn nhắc tới những sự cố không dấu được đang liên tiếp xảy ra tại các
          NMĐHN Nga, kể cả những trung tâm mới đang trong thời kỳ xây cất .
          Điển hình là sự tự xụp đổ của tòa nhà đang xây tại trung tâm hạt nhân mới Leningrad NPP-2. ngày 17/7/2011 .
          Tổn phí để đập vỡ những mảnh bê tông tách khỏi 1200 tấn cốt sắt (thiếu chất lượng)bên trong để có thể
          di chuyển đem vứt ,được Rosatom hòan tòan giữ bí mật.
          Ngòai ra,chủ tịch nhóm Eco-Defense , Vladimir Slivyak,cho biết trong số 32 lò phản ứng hạt nhân đang
          hoạt động tại Nga có 11 lò loại dùng tại Chernobyl (sản xuất năm 1970). Một trong những lò này, ngay tại
          ngọai ô St. Petersburg ,vừa được phép kéo dài xử dụng thêm 15 năm ,tuy thủ tướng Putin đã không đáp ứng
          được đề nghị của giám đốc Rosatom Kirienko, cần một ngân quỹ 534 Triệu USD để chỉnh đốn và tăng biện pháp
          phòng bị an tòan cho những NMDHN cao tuổi tại Nga.

          Bước qua năm 2012,nỗi ưu tư của những nhà họat động môi trường càng tăng với những sự cố mới nhất
          dồn dập tại Nga:
          29-30/12/2011 cháy tầu ngầm hạt nhân Yekaterinburg
          05/02/2012 cháy tại Trung tâm nghiên cứu hạt nhân Moscow
          23/02/2012 nổ tại trung tâm VNIIEF Sarov.

          Mỗi lân như vậy, cách xử thế của Rosatom và chính phủ Nga luôn luôn là ém nhẹm tin tức, ngăn cấm dân và
          những ký gỉa không được đến gần địa điểm .Nhưng những tin được Rosatom hay cơ quan truyền thông chính
          phủ đưa ra thì không những chậm trễ , không chính xác,mà còn mâu thuẫn . Những tổ chức bảo vệ môi trường
          bị tuyệt đối nghiêm cấm mang máy đến đo rò rỉ phóng xạ.
          Và lẽ dĩ nhiên không có người đo nên Rosatom có độc quyền khẳng định là không có rò rỉ và lớn tiếng bảo đảm
          an tòan.

          Liệu nền công nghệ hạt nhân Nga với những NMĐHN qúa tuổi, cộng thêm căn bệnh tham nhũng trầm kha ,
          có đang thành hình một Fukushima mới? (Andrei Ozharovsky)
          ___________________________________________


          Với lương tâm và tinh thần trách nhiệm đối với những thế hệ con cháu ,
          chúng ta ,tất cả những người Việt ,dù sống trong nước hay tại hải ngọai,
          phải quan tâm và lên tiếng cấp bách đặt vấn đề với nhà cầm quyền VN đương thời :
          Họ không có quyền giao sinh mạng cả dân tộc cho Tập đòan Rosatom !

          ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
          Ecodefense Russia là một tổ chức bảo vệ môi trường quốc tế thành lập năm 1990 in Kaliningrad ( Koenigsberg) Russia.http://de.wikipedia.org/wiki/F%C3%B6...rgie_Russlands



          http://www.nytimes.com/2011/03/23/bu...pagewanted=all

          http://www.51voa.com/VOA_Standard_En...ars-41225.html

          Comment

          • TAM73F
            Super Moderator
            • Apr 2009
            • 2321

            #50
            Đời sống bây giờ ở Saigon - September 2011

            ------------oooooo------------

            VINASHIN QUỴT NỢ NƯỚC NGOÀI !(?)



            Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

            Geneva, 16.12.2010

            Web: http://VietTUDAN.net

            Trên Diễn Đàn, có những thông tin cho biết Tổng Giám đốc VINASHIN, muốn làm đơn xin khất nợ USD.60 triệu sắp đến ngày phải trả, nhưng lại hé cho phía Chủ nợ nước ngoài biết rằng họ buộc phải cho hoãn nợ. Một mặt khác, phía Chính phủ khẳng định không chịu trách nhiệm trả nợ thay cho VINASHIN. Trong tình trạng Vinashin thua lỗ gần USD.4.5 tỉ và với những lời nói ra của chính Tổng Giám đốc và với việc từ chối trách nhiệm của Chính phủ, người ta có thể nghĩ rằng Vinashin có thể nghĩ đến QUỴT NỢ hay bất lực không hoàn vốn được. Vì vậy một vài độc giả hỏi tôi về vấn đề này, nên tôi có gắng hồi âm, mặc dù trong trường hộp chính tôi chưa có được đủ những tài liệu chính xác về nội dung ký kết thế nào giữa Vinashin và các Chủ nơ.



            Về vấn đề này, tôi đã để ý từ khi phía Việt Nam muốn khất nợ mà còn hé mở ra những lời đe dọa như nói rằng phía cho vay buộc phải cho hoãn trã nợ. Trong suốt 20 năm làm việc với một Tập đoàn cho vay vốn : Project Funding, Commodity Finances… tôi chưa thấy phía Con nợ (Borrower) hé lộ những đe dọa như vậy đối với phía Chủ nợ (Lender). Thái độ này mang tính cách cối chầy, kể cả CEO của Vinashin và Thủ tướng Dũng. Trong tình trạng thua lỗ tới USD.4.5 tỉ, thì những lời hé lộ này mang tính cách đe dọa quỵt nợ.



            Thực tình tôi đang muốn kiếm tài liệu để biết Hợp Đồng giữa phía Vay Vốn (Borrower) và phía Cho Vay Vốn (Lender) thuộc loại nào. Có phải đây là Hợp Đồng Vay Vốn hay chỉ là Hợp Đồng Ngân Hàng Mua Trái Phiếu do Vinashin phát hành (dầu có Nhà Nước khẳng định để tăng hiệu lực). Lúc này khi tôi thấy MOODY’S và STANDARD & POOR’S hạ cấp bậc Tín Dụng của một số Công ty và Ngân Hàng VN, tôi hơi nghi về việc giới Tài chánh nghi ngờ về việc hoàn nợ của Việt Nam.





            Trường hợp HỢP ĐỒNG VAY VỐN



            Điều quan trọng của Hợp Đồng này không phải là những Điều Khoãn hứa Hoàn nợ với Thời biểu Hoàn nợ (Timing of Reimbursement), những Điều khoản đưa nhau ra Tòa, nhưng là Giấy Bảo Lãnh Ngân Hàng (Bank Guarantee/ Standby Letter of Credit). Cầm tờ Giấy Bảo Lãnh này mới quan trọng. Câu hỏi đặt ra là Tờ Bảo Lãnh cho số Tiền lớn USD.600 triệu là do Ngân Hàng nào phát hành ? Đó là Ngân Hàng Nhà Nước VN (State Bank of Vietnam) hay là một Ngân Hàng Thương Mại (Commercial Bank) như Vietcombank chẳng hạn… Theo chỗ tôi biết, thì Ngân Hàng Nhà Nước không phát hành Bảo Lãnh tới mức USD.600 triệu vì chính Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam chỉ làm được những Bảo Lãnh trong mức độ ấn định của World Bank mỗi năm (quotas). Theo giới Ngân Hàng quốc tế, giá trị của Bảo Lãnh Ngân Hàng do Ngân Hàng Nhà Nước VN phát hành cũng chĩ mang giá trị tới 40%-60% của Face Value là cùng. Còn các Ngân Hàng Thương Mại Việt Nam thì giá trị còn kém hơn. Thường mỗi lần thấy một Bảo Lãnh Ngân Hàng, chúng tôi phải xem The BANKERS’ALMANAC World Ranking để xem Ngân Hàng phát hành đứng hạng thứ mấy. VietCombank chẵng hạn chỉ đứng bên dưới con số 3000, trong khi đó người Cho Vay Vốn đòi hỏi Ngân Hàng Phát hành phải đứng trong Top Ten hay Top Hundred tùy số lượng vốn Bảo Lãnh.



            Chính vì vậy, tôi không hiểu số tiền USD.600 triệu cho Vinashin vay là dựa trên việc nắm đàng chuôi Giấy Bảo Lãnh do Ngân Hàng nào phát hành. Ngay cả khi Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam hay một Ngân Hàng Thương Mại như VietCombank phát hành với số tiền lớn, phía Cho Vay Vốn cũng yêu cầu tờ Bảo Lãnh ấy phải được tái Bảo Lãnh bởi những Ngân Hàng lớn Tây phương (Western Prime Banks).



            Phải khắt khe nắm đàng chuôi bằng Tờ Bảo Lãnh Ngân Hàng, nếu không phía Vay Vốn dễ tính toán quỵt nợ.



            Không thể tin vào Hợp Đồng, mà phải nắm đàng chuôi Tờ Bảo Lãnh Ngân Hàng (Bank Guarantee/ Standby Letter of Credit). Cách đây chừng 15 năm, có một lần phía Việt Nam nhắn tin chửi tôi vì tôi không chấp nhận Letter of Credit của VietCombank và yêu cầu phải tái khẳng định với trách nhiệm (endorsed/confirmed with responsibility) của một Ngân Hàng Thụy sĩ. Họ chửi tôi rằng tôi là người Việt Nam mà không tin tưởng vào Ngân Hàng Việt Nam mà tin tưởng vào Ngân Hàng Thụy sĩ. Tôi trả lới rằng Letter of Credit cho dù có mười đầu ngón tay điểm chỉ của ông Đỗ Mười, tôi vẫn không tin mà chỉ tin Ngân Hàng Thụy sĩ đếm từng đồng bạc cho tôi.



            Về việc USD.600 triệu, nếu chĩ là Hợp Đồng Vay Vốn, thì khả năng Việt Nam ăn quỵt như sau:



            * Nếu phía Cho Vay Vốn giải ngân rồi mà không có trong tay Tờ Bảo Lãnh có giá trị như tôi vừa cắt nghĩa trên đây, thì phía Việt Nam dễ dàng quỵt nợ. Trong trường hợp này, thì tôi công kích phía Cho Vay Vốn đã ngu không nắm đàng chuôi của việc hoàn Vốn. Việc này có gì bí ẩn vì tôi không tin rằng những Ngân Hàng lớn như Credit Suisse mà lại ngu như vậy. Thường những Chủ Vốn (Fund Owners) chia nhau cho vay qua trung gian Ngân Hàng, nên Ngân Hàng không thể làm việc ẩu tả, không nắm đàng chuôi của việc hoàn Vốn. Làm việc như vậy, Ngân Hàng sẽ mất tiếng đối với những Chủ Vốn cho vay.



            * Nếu không có Bảo Lãnh Ngân Hàng, mà chỉ có Hợp Đồng Vay Vốn ký kết giữa Chủ Vốn và Công ty vay vốn, thì phía Việt Nam ăn quỵt là cái chắc. Một Công ty có ăn có thua, có thể vỡ nợ. Chỉ cần khai vỡ nợ (Bankruptcy/Faillite) thì Chủ Vốn ngồi xanh lè mắt đợi đến tết Congo ! Luật pháp Thụy sĩ bảo vệ cho tình trạng những Công ty vỡ nợ. Chẳng lẽ Chủ nợ sang tận Việt Nam để bán sắt vụn của con Tầu Vinashin đang nằm bẹp.





            Trường hợp MUA TRÁI PHIẾU



            Tôi không biết có Hộp Đồng mua bán Trái phiếu như thế nào giữa Credit Suisse + một số Ngân Hàng khác và Vinashin phát hành Trái phiếu. Trái phiếu Vinashin có được Chính phủ Việt Nam tăng cường, bảo đảm bằng Văn bản hay không ? Đó là những vấn đề tôi không có tài liệu để nắm vững, nên không dám trả lời như thế nào.



            Trước đây, tôi đọc thấy tin rằng Chính phủ Việt Nam bảo đảm cho Trái phiếu phát hành bỡi Vinashin. Nhưng theo tin mới đây, thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không nhận trách nhiệm trả nợ cho Vinashin, nghĩa là Chính phủ không bão đảm hoàn vốn cho người mua Trái phiếu.



            Ngay cả trường hợp Chính phủ bảo đảm, thì đó là quyền lực Chính trị. Mà Chính trị thì thay đổi, nhất là trường hợp vỡ nợ quốc gia, thì người mua Trái phiếu cũng trắng nhã mắt ra.



            Tiền bạc là bảo đảm giữa hai Ngân Hàng, mà phải là Ngân Hàng lớn. Trong kỳ Khủng hoảng vừa rồi, ngay cả Ngân Hàng lớn Lehmann Brothers cũng vỡ nợ. Ai đòi được tiền ?



            Về phương diện Trái phiếu của Vinashin, tôi chưa có tài liệu chắc chắn như thế nào, nên không dám trả lời xa hơn nữa. Xin quý vị nào có thêm tài liệu, làm ơn cho tôi xin để có thể phân tích xa hơn.





            Thực tiễn ĐÒI NỢ



            Một Ông Thẩm phán Thụy sĩ đã thành thực khuyên tôi điều thực tiển khi ĐÒI NỢ là đừng đi dài dòng nơi Tòa Án, mà sử dụng Cảnh sát Tài chánh (Brigade financìere) và ãnh hưởng Thương mại mà đòi.



            Thực vậy, phía Vay Vốn, nếu có ý biển thủ, thì họ đã chuyển tiền tản mác đi nhiều nơi khác rồi. Cuối cùng tại Tòa, người Cho Vay có thắng cuộc, thì một đàng phải tốn thêm tiền cho Luật sư, đàng khác chỉ còn cách bắt Con Nợ ngồi tù. Mục đích của Chủ Nợ là đòi lại Tiền, chứ không phải tiêu tốn thêm để cuối cùng bắt Con Nợ ngồi tù.



            Vì vậy Ông Thẩm phán trên kia khuyên tôi thực tiễn:



            (i) Đầu tiên là sử dụng Cảnh sát Tài chánh (Brigade financiere) để lập tức khóa những lối thoát tản mác tiền và tài sản (blockage des Comptes et des Fortunes)



            (ii) Sau đó vận động những bạn hàng của Con Nợ làm sức ép để Con Nợ hòan lại một phần Vốn.



            Vinashin là Tập đoàn nhà nước, nên phía Cho Vay hay mua Trái phiếu không thể yêu cầu Chính quyền Việt Nam làm điều thực tiễn thứ nhất (i). Nếu Vinashin có tài khoản tại Thụy sĩ hay nước ngoài, phía Chủ Nợ có thể yêu cầu việc này. Trước đây, một Công ty Nga đã bị đóng Tài khoãn tại một số Ngân Hàng ngoài nước Nga vì Chủ Nợ Thụy sĩ đưa bằng chứng và yêu cầu.



            Về điểm thứ hai (ii) thì Credit Suisse và một số Ngân Hàng khác cho Vinashin vay có thể làm được. Đó là con đường vận động làm cho giới Tài chánh và Ngân Hàng nước ngoài mất tin tưởng về Tín dụng:



            => Đối với chính Con Nợ là Vinashin



            => Đối với những Tập đoàn nhà nước khác của Việt Nam



            => Ngay cả đối với những hoạt động Kinh tế, Thương mại của cả nước Việt Nam



            Thực vậy, vụ việc vỡ nợ Vinashin đang gây ảnh hưởng xấu cho Việt Nam. Giới đầu tư, qua những thẩm định công khai của MOODY’S, STANDARD & POOR’S, đã phản ứng ngưng cho vốn vào Việt Nam.



            Nếu thực sự, Vinashin quỵt nợ và Chính phủ CSVN không can thiệp chịu trách nhiệm, thì hậu quả Kinh tế/Thương mại sẽ rất tai hại cho Việt Nam.



            Chính con đường thực tiễn sử dụng áp lực quốc tế này mới làm cho Vinashin và Chính phủ Việt Nam phải lo lắng hoàn nợ.



            Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

            Geneva, 16.12.2010





            ------------//------------

            Cựu chủ tịch tập đoàn Vinashin Phạm Thanh Bình đã tự sát trong trại giam

            Nhóm PV
            -
            “Bị cáo Phạm Thanh Bình vừa nói vậy tối hôm trước mà không biết vì sao bị cáo Phạm Thanh Bình lại thắt cổ tự tử ngay trong đêm đó? Không biết cái chết của bị cáo Phạm Thanh Bình có uẩn khúc gì hay không?”
            Theo tin của TTXVN cho biết, sau 4 ngày xét xử công khai tại Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng, chiều 30/3, phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án “Cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin) đã kết thúc với bản án thích đáng dành cho 9 bị cáo. Ông Phạm Thanh Bình, nguyên là chủ tịch tập đoàn công nghiệp tàu thủy Vinashin bị Tòa án Nhân dân Hải phòng trong phiên xử sơ thẩm kéo dài 4 ngày (.03.2012) kết án 20 năm tù giam. Tuy nhiên vụ án này chỉ liên quan đến số tiền thất thoát 43 triệu đô la trên tổng số hơn 4 tỷ đôla mà Tập đoàn Vinashin gây thiệt hại do quản lý yếu kém.
            Ngoài thiệt hại về tiền, tài sản của Nhà nước đặc biệt lớn, hành vi phạm tội của các bị cáo còn làm đình trệ sản xuất kinh doanh, gây ảnh hưởng xấu đến môi trường đầu tư đối với ngành công nghiệp tàu thủy Việt Nam; gây dư luận xấu, bất bình trong xã hội, ảnh hưởng đến đời sống hàng chục ngàn lao động…
            Trong vụ án này, bị cáo Phạm Thanh Bình là người được giao trọng trách đứng đầu tập đoàn nhưng đã không làm tròn nhiệm vụ được Nhà nước và nhân dân giao phó; có nhiều hành vi sai phạm gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng; thuộc trường hợp phạm tội nhiều lần. Mặc dù có ba tình tiết giảm nhẹ nhưng do tính chất nghiêm trọng của vụ án, Hội đồng xét xử quyết định cần xử phạt nghiêm đối với bị cáo để thể hiện sự nghiêm minh của pháp luật, đồng thời có tác dụng giáo dục, răn đe và phòng ngừa chung.
            Ngay sau khi phiên tòa xét xử kết thúc chiều ngày 30.03.2012, các bị cáo được lực lượng cảnh sát bảo vệ và hỗ trợ tư pháp thuộc Tổng Cục Cảnh sát Thi hành án hình sự và Hỗ trợ Tư pháp (TC VIII) áp giải lên xe đặc chủng và lập tức đưa về trại T14 thuộc địa bàn Hà nội. Tin cho biết sau khi kết thúc phiên Tòa các bị cáo có nhiều biểu hiện thái độ khác nhau tùy theo mức độ hình phạt do tòa án phán quyết, đặc biệt bị cáo Phạm Thanh Bình, nguyên là chủ tịch tập đoàn công nghiệp tàu thủy Vinashin người bị kết án 20 năm tù giam thì trạng thái tinh thần suy sụp biểu hiện rõ trên sắc mặt xám ngoét cùng với cặp mắt đờ đẫn. Khác với vẻ tự tin như người ta thấy trên khuôn mặt ông Phạm Thanh Bình xuất hiện tại Tòa án ngày đầu tiên, hay những ngày trước phiên xét xử, mà điều này được nhiều người đánh giá do ông tin tưởng vào thế lực chống lưng cho ông sẽ buộc tòa án phải có sự chiếu cố.


            Sau khi được dẫn giải và bàn giao cho Trại T14 quản lý, ông Phạm Thanh Bình được đưa về buồng biệt giam cùng bị cáo Nguyễn Tuấn Dương, kẻ đồng phạm bị kết án 3 năm tù giam về tội “Sử dụng trái phép tài sản” theo quy định tại Khoản 3, Điều 142 Bộ luật Hình sự. Sáng sớm ngày 31.03.2012 khi ngủ dậy bị cáo Nguyễn Tuấn Dương phát hiện ông Phạm Thanh Bình đã chết trong tư thế treo cổ bằng một sợi dây màu đen buộc vào chấn song cửa sổ phòng giam, trong tư thế chân của nạn nhân cách mặt đất vào khoảng 5 – 7 cm. Thấy vậy bị cáo Nguyễn Tuấn Dương hốt hoảng, liền hô hoán kêu cứu và báo cho lực lượng bảo vệ trại giam T14 vào cấp cứu, xong không kịp vì ông Phạm Thanh Bình tim đã ngừng đập. Lập tức lực lượng khám nghiệm tử thi của PC.45 Công an Hà nội, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (C.45) và Viện Khoa học Hình sự (C54) phối hợp cùng Cục Tham mưu An ninh II (A82) tiến hành làm rõ và xác định nguyên nhân cái chết bất ngờ và bí ẩn của bị cáo Phạm Thanh Bình. Sơ bộ ban chuyên án cho biết ông Phạm Thanh Bình đã ngừng thở trước đó từ 3 – 4 giờ đồng hồ.
            Cũng theo lời khai của bị cáo Nguyễn Tuấn Dương cho biết, tối hôm qua, trước lúc đi ngủ bị cáo để ý thấy ông Phạm Thanh Bình có biểu hiện căng thẳng và có tâm sự với bị cáo rằng ông sẽ chống án đến cùng, ông Phạm Thanh Bình có phàn nàn răng “Khi ăn thì cùng ăn, nó còn ăn nhiều hơn tôi nhiều lần. Giờ thì nó bỏ mặc tôi chịu một mình với án tột khung, không có tình tiết giảm nhẹ. Đã vậy tôi sẽ đạp đổ tất cả, sẽ khai đúng sự thật để chết thì cho chết hết như nhau”.
            Bị cáo Phạm Thanh Bình vừa nói vậy tối hôm trước mà không biết vì sao bị cáo Phạm Thanh Bình lại thắt cổ tự tử ngay trong đêm đó? Không biết cái chết của bị cáo Phạm Thanh Bình có uẩn khúc gì hay không?
            Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức bổ xung mới nhất tới bạn đọc.

            ----------oooooo----------


            Nguyên Chủ tịch Vinashin bị tuyên phạt 20 năm tù

            30/03/2012 | 20:32:00


            Sau 4 ngày xét xử công khai tại Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng, chiều 30/3, phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án “Cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin) đã kết thúc với bản án thích đáng dành cho 9 bị cáo.

            Trong suốt các giai đoạn thẩm vấn, tranh tụng, đối đáp bình đẳng theo đúng quy định của pháp luật, tại phiên tòa, Hội đồng xét xử đã làm rõ, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ được giao, Phạm Thanh Bình - Nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Vinashin và các bị cáo: Trần Văn Liêm, Nguyễn Văn Tuyên, Nguyễn Tuấn Dương, Tô Nghiêm, Trịnh Thị Hậu, Hoàng Gia Hiệp, Trần Quang Vũ, Đỗ Đình Côn, Hồ Ngọc Tùng và Giang Kim Đạt đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế trong lĩnh vực đầu tư, quản lý, sử dụng vốn và tài sản của Nhà nước ở các dự án: Dự án đầu tư mua tàu cao tốc Hoa Sen; dự án đầu tư xây dựng nhà máy nhiệt điện Sông Hồng; dự án đầu tư xây dựng nhà máy nhiệt điện Diezel Cái Lân; dự án đầu tư tàu Bình Định Star và việc bán vỏ tàu Bạch Đằng Giang gây thiệt hại hàng trăm tỷ đồng của Nhà nước.

            Phiên tòa sơ thẩm cũng đã ghi nhận nhiều ý kiến của các vị luật sư và bản thân 9 bị cáo tự bào chữa cho các hành vi của mình.

            Các luật sư cho rằng, những thiệt hại của Vinashin do chịu tác động mạnh bởi ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng, trong đó nhiều ngành kinh tế lâm vào hoàn cảnh khó khăn chứ không riêng gì Vinashin.

            Một số Luật sư đề nghị Đại diện Viện Kiểm sát nhân dân thành phố Hải Phòng thực hành quyền công tố tại phiên tòa, làm rõ một số tình tiết, chứng cứ liên quan đến vụ án; chứng minh thiệt hại của những dự án do hành vi phạm tội của các bị cáo gây nên.

            Các luật sư cũng đề nghị Hội đồng xét xử cân nhắc những tình tiết giảm nhẹ, đóng góp trong quá trình công tác cũng như điều kiện, hoàn cảnh gia đình và nhân thân tốt của các bị cáo. Luật sư bào chữa cho bị cáo Phạm Thanh Bình cho rằng, cần xem xét yếu tố công, tội của bị cáo Bình vì bị cáo là người có nhiều đóng góp trong việc duy trì, xây dựng và phát triển ngành công nghiệp đóng tàu Việt Nam.

            Đối đáp với những kiến nghị, tranh tụng cùng các luật sư tại phiên tòa, đại diện Viện Kiểm sát khẳng định quan điểm truy tố: Các bị cáo trong vụ án đều là những người có chức vụ, quyền hạn; được giao trọng trách quản lý, điều hành các hoạt động sản xuất kinh doanh, tài chính, tài sản của Tập đoàn Vinashin và các doanh nghiệp thành viên của tập đoàn này, nhưng đã có hành vi cố ý làm trái các quy định của pháp luật, quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế. Xét tổng thiệt hại chung của vụ án này, các bị cáo đã phạm vào trường hợp phạm tội đặc biệt nghiêm trọng.

            Qua quá trình thẩm vấn, tranh tụng tại phiên tòa, trong 9 bị cáo của vụ án này, hành vi của bị cáo Nguyễn Tuấn Dương có dấu hiệu đặc trưng cấu thành tội “Sử dụng trái phép tài sản.” Vì vậy, vị đại diện Viện Kiểm sát giữ quyền công tố tại phiên tòa đã quyết định thay đổi tội danh truy tố đối với Nguyễn Tuấn Dương từ tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” sang tội “Sử dụng trái phép tài sản”, theo quy định tại khoản 3, Điều 142 của Bộ luật Hình sự.

            Tại phiên tòa, nói lời cuối cùng trước khi tòa nghị án, các bị cáo cơ bản đều thừa nhận hành vi phạm tội và mong được hưởng lượng khoan hồng của pháp luật.

            Cuối giờ chiều 30/3, phiên tòa tiếp tục với phần tuyên án. Trên cơ sở đánh giá toàn diện hồ sơ, chứng cứ vụ án và kết quả thẩm vấn, tranh tụng; xem xét quan điểm bào chữa của luật sư; đại diện Viện Kiểm sát, nguyên đơn dân sự, lời khai của người làm chứng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử nhận định, hành vi của Phạm Thanh Bình và các bị cáo trong vụ án này diễn ra ở nhiều nơi, nhiều địa phương trên địa bàn cả nước. Hậu quả của vụ án là đặc biệt nghiêm trọng.

            Ngoài thiệt hại về tiền, tài sản của Nhà nước đặc biệt lớn, hành vi phạm tội của các bị cáo còn làm đình trệ sản xuất kinh doanh, gây ảnh hưởng xấu đến môi trường đầu tư đối với ngành công nghiệp tàu thủy Việt Nam; gây dư luận xấu, bất bình trong xã hội, ảnh hưởng đến đời sống hàng chục ngàn lao động...

            Trong vụ án này, bị cáo Phạm Thanh Bình là người được giao trọng trách đứng đầu tập đoàn nhưng đã không làm tròn nhiệm vụ được Nhà nước và nhân dân giao phó; có nhiều hành vi sai phạm gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng; thuộc trường hợp phạm tội nhiều lần. Mặc dù có ba tình tiết giảm nhẹ nhưng do tính chất nghiêm trọng của vụ án, Hội đồng xét xử quyết định cần xử phạt nghiêm đối với bị cáo để thể hiện sự nghiêm minh của pháp luật, đồng thời có tác dụng giáo dục, răn đe và phòng ngừa chung.

            Hội đồng xét xử tuyên phạt: Phạm Thanh Bình mức án 20 năm tù giam. Bị cáo Trần Văn Liêm 19 năm tù giam; Tô Nghiêm 18 năm tù giam. Bị cáo Nguyễn Văn Tuyên chịu mức án 16 năm tù giam; Trịnh Thị Hậu 14 năm tù giam; Hoàng Gia Hiệp 13 năm tù giam; Trần Quang Vũ 11 năm tù giam và Đỗ Đình Côn 10 năm tù giam về tội cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo quy định tại Khoản 3, Điều 165 Bộ Luật hình sự. Riêng bị cáo Nguyễn Tuấn Dương lĩnh mức án 3 năm tù giam về tội “Sử dụng trái phép tài sản” theo quy định tại Khoản 3, Điều 142 Bộ luật Hình sự.

            Về trách nhiệm dân sự, Bản án còn tuyên các bị cáo buộc phải bồi hoàn các khoản tiền liên quan đến sai phạm của mình trong từng vụ việc. Theo đó, các bị cáo Phạm Thanh Bình, Trần Văn Liêm phải liên đới bồi thường cho Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên vận tải Viễn Dương Vinashin mỗi bị cáo gần 493 tỷ đồng.

            Phạm Thanh Bình, Nguyễn Văn Tuyên và Đỗ Đình Côn phải liên đới bồi thường cho công ty Cổ phần công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh chia phần mỗi bị cáo Bình và Tuyên gần 14 tỷ đồng; bị cáo Côn gần 7 tỷ đồng.

            Phạm Thanh Bình và Đỗ Đình Côn còn phải liên đới bồi thường cho Công ty trách nhiệm hữu hạn Một thành viên công nghiệp tàu thủy Cái Lân chia phần mỗi bị cáo gần 17 tỷ đồng. Bị cáo Bình và Côn còn phải bồi thường cho Công ty nhiệt điện Cái Lân hơn 16 tỷ đồng. Bị cáo Nguyễn Tuấn Dương phải bồi thường cho Công ty đầu tư Cửu Long số tiền trên gần 30 tỷ đồng (bị cáo Dương đã bồi thường 5 tỷ đồng). Bị cáo Trần Quang Vũ phải bồi thường cho Tổng Công ty công nghiệp tàu thủy Nam Triệu hơn 25 tỷ đồng (bị cáo Vũ đã bồi thường 1 tỷ đồng).

            Phiên tòa đã tuân thủ đúng các quy định về trình tự và thủ tục của pháp luật tố tụng hình sự, thực hiện đúng tinh thần cải cách tư pháp. Đây là phiên tòa giải quyết một phần vụ án về những sai phạm xảy ra tại Vinashin. Những hành vi sai phạm khác của các bị can và những người liên quan sẽ tiếp tục được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ và đưa ra xét xử trong những phiên tòa tiếp theo./.

            (TTXVN)
            Last edited by TAM73F; 04-07-2012, 07:55 AM.

            Comment

            • TAM73F
              Super Moderator
              • Apr 2009
              • 2321

              #51
              ĐẠI-GIA VN ĐI XE ĂN CẮP Ở MỸ‏ .

              Quan thuế Mỹ bắt đường dây ăn cắp xe hơi hạng sang đưa về Việt Nam
              Tuesday, April 03, 2012 3:20:11 PM


              Ðỗ Dzũng/Người Việt


              LOS ANGELES (NV) - Cơ quan Quan Thuế Mỹ (CBP) vừa tịch thu một số xe hơi hạng sang bị ăn cắp và đang trên đường chuyển về Việt Nam với tổng trị giá $1.5 triệu.



              Chiếc Lamborghini màu cam bị ăn cắp vừa được CBP thu hồi. (Hình: Dan Huynh/Người Việt)


              Bấm vào xem thêm hình ảnh vụ bắt giữ
              Trong số 20 chiếc xe bị ăn cắp, bao gồm Lamborghini, Ferrari, Mercedes, BMW, Infiniti, Lexus và Audi, có bốn chiếc đã về tới Việt Nam.

              Tất cả đều được gởi qua hải cảng Los Angles/Long Beach Seaport. Ngoài Việt Nam, một số chiếc xe này được chuyển đến Hồng Kông, CBP cho biết.

              Tại buổi họp báo ở nhà kho Price Transfer Warehouse, Carson, hôm Thứ Ba, CBP cho giới truyền thông thấy hàng chục chiếc xe hạng sang đậu thành một hàng.

              Riêng chiếc Lamborghini màu cam và chiếc Ferrari màu đen được để riêng qua một bên để mọi người xem.

              Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, ông Carlos Martel, giám đốc CBP phụ trách hải cảng, nói: “Chúng tôi ngăn chặn một thương vụ tổng cộng 20 chiếc xe hạng sang bị ăn cắp, trị giá $1.5 triệu, đang trên đường đến Việt Nam và Hồng Kông. Những chiếc xe này được kẻ gian để trong tám container và khai gian là 'dụng cụ tập thể dục cũ' (used fitness equipment). Chúng tôi đang giữ 12 chiếc. Trong tám chiếc còn lại, bốn chiếc được hoàn trả cho chủ, còn bốn chiếc đã đến Việt Nam qua hai container.”

              “CBP kết hợp với cảnh sát tiểu bang California (CHP) điều tra sự việc, qua mật báo của một tiệm bán xe trong vùng, khi họ phát hiện có người dùng danh tánh giả để mua xe,” ông Martel nói tiếp. “Tiệm bán xe này còn cho biết một số xe nằm trong các container ở hải cảng, vì những xe này có gắn hệ thống định vị toàn cầu (GPS).”

              Khi được hỏi trường hợp sử dụng danh tánh giả, ông Martel giải thích: “Kẻ gian dùng danh tánh giả để mướn hoặc mua những chiếc xe mới này. Khi các tiệm bán xe, ngân hàng và hãng bảo hiểm không nhận được tiền trả hàng tháng, họ bắt đầu nghi ngờ. Thế là họ báo chúng tôi.”




              Chiếc xe 2010 Ferrari 458 Italia bị ăn cắp. (Hình: Dan Huynh/Người Việt)


              Số lượng xe hạng sang bị tịch thu lần này làm nhân viên công lực ngạc nhiên.

              “Tôi từng thấy những vụ gian lận liên quan đến xe, nhưng khá ngạc nhiên với số lượng lần này,” Trung Sĩ Mike Stefanoff, một chỉ huy của CHP tham gia chiến dịch bắt xe lần này, nói. “Chưa bao giờ tôi thấy số lượng xe hạng sang bị ăn cắp nhiều đến như vậy. Có chiếc giá cả trăm ngàn đô la.”

              Ông Stefanoff cho biết CHP có tới bảy nhân viên tham gia toàn thời gian trong công tác chống buôn lậu tại hải cảng.

              Cơ quan công lực cho biết vẫn đang tiếp tục điều tra và chưa chính thức bắt ai.

              “Chúng tôi chưa câu lưu ai cả,” ông Martel cho biết. “Chúng tôi vẫn đang điều tra thêm. Có thể đây là một đường dây tội phạm, hoặc có thể là từng cá nhân. Chúng tôi chưa thể biết.”

              Ông Martel cho biết CBP đã báo cho quan thuế Việt Nam và yêu cầu thu hồi bốn chiếc xe bị ăn cắp.

              Sau khi kết thúc điều tra, chắc chắn một số cá nhân sẽ bị bắt và truy tố, ngay cả họ không ở Hoa Kỳ.

              Trung Sĩ Stefanoff nói: “Chúng tôi sẽ yêu cầu dẫn độ tội phạm, nếu họ đang sống ngoài Hoa Kỳ. Trước đây, chính quyền Armenia từng giao cho chúng tôi những người phạm tội tại Mỹ.”

              CBP cho biết chiến dịch chống buôn lậu xe ăn cắp vào các quốc gia vùng biển Thái Bình Dương mới được bắt đầu cách đây vài năm và họ từng bắt một số xe và máy xe xuất cảng bất hợp pháp.

              “Chúng tôi bắt đầu chiến dịch này hồi Tháng Ba, 2009 và ngăn chặn nhiều trường hợp,” ông Martel nói.



              Nhân viên CBP kiểm tra chiếc xe Ferrari tại nhà kho Price Transfer Warehouse. (Hình: Dan Huynh/Người Việt)


              CBP cho biết, riêng trong năm 2011, hải cảng Los Angeles/Long Beach Seaport tịch thu 61 xe hơi và 49 máy xe hơi đang chuẩn bị xuất cảng. Trong số này, 24 xe và máy xe bị ăn cắp, 73 trường hợp không có người nhận, bảy trường hợp khai giá trị xe quá thấp và sáu trường hợp dùng giấy tờ giả để xuất cảng. Tổng giá trị số hàng bị tịch thu là $1.8 triệu.

              Chơi xe hơi hạng sang hiện đang là một mốt thời thượng đối với các đại gia tại Việt Nam, cho dù mức thuế đánh vào xe nhập cảng lên đến 100%.

              Hồi năm ngoái, khoảng 30 đại gia sở hữu những chiếc xe sang nhất Việt Nam dự định tụ tập ở Sài Gòn “để thực hiện hành trình dài một nửa chiều dài đất nước.” Cũng năm ngoái, một đại gia Hà Nội tậu chiếc Rolls-Royce Phantom đời mới nhất trị giá $1.5 triệu.

              CBP (US Customs and Border Protection) là cơ quan quan thuế và bảo vệ biên giới trực thuộc Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ, chịu trách nhiệm kiểm soát tất cả hải cảng, phi cảng và cửa ngõ vào Hoa Kỳ, nhằm ngăn chặn khủng bố và bảo vệ an ninh lãnh thổ.

              –––
              Liên lạc tác giả: [email]DoDzung@nguoi-viet.com[/email

              http://widget.newsinc.com/_cfvp/playlist16x9_player.html?CID=507&WID=8220&VI
              D=23607693&freewheel=90081&sitesection=nypost_us_non_fro


              =============///////===============


              Lại một hành động thiếu văn minh của người Việt tại nước ngoài. Trước đây con gái của giám đốc đài Truyền Hình VN đã ăn cắp hàng cao cấp tại Singapore, phi công Air VN chuyển hàng ăn cắp ở Nhật về VN cũng bị bắt ra tòa. Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã nói là : "Tôi rất lấy làm xấu hổ mỗi khi cầm hộ chiếu VN đi ngoại quốc" quả là không sai.

              Thật đáng buồn. Các bạn hãy nhìn kỹ gương mặt của cô gái trong hình thì có thể tưởng tượng là cô ta thuộc hạng người như thế nào.






              Nữ hành khách Việt Nam đánh người tóe máu trên máy bay?



              Một phụ nữ Việt Nam khoảng 30 tuổi đã tấn công 2 nam hành khách khác trên một chuyến bay của Tiger Airways từ TP.HCM đi Singapore.



              Theo thông tin trên tờ Tre Meritus của Singapore, vụ việc xảy ra hôm 17/3 vừa qua trên chuyến bay của Tiger Airway lúc 15 giờ từ TP.HCM đi Singapore. Người bị tấn công là 2 nam công dân Singapore, ông Chua Teck Kwang (37 tuổi, là kỹ sư) và ông Yeo Chia Keat (một giám đốc dự án). Người phụ nữ đã có hành động phản cảm được cho là một sinh viên Việt Nam khoảng gần 30 tuổi, hiện đang theo học tại một trường tư ở Singapore.





              Vụ xô xát khiến ông Chua chảy máu đầu


              Theo lời kể của ông Chua, gia đình ông và vợ chồng người bạn khi đó lên máy bay để trở về Singapore sau kỳ nghỉ 7 ngày tại Việt Nam. Ngồi ở hàng ghế trước ông Yeo và vợ là cô gái người Việt kia và mẹ của cô ta. Do chuyến bay kéo dài 2 giờ, trong lúc duỗi chân cho đỡ mỏi, Yeo đã vô tình chạm vào hàng ghế phía trước. Thấy vậy mẹ của người phụ nữ trên quay lại lườm Yeo và vợ đồng thời nói một số từ tiếng Việt.


              Một lúc sau khi vợ của Yeo cố gắng lấy cuốn tạp chí và miếng bánh mì để trong ngăn phía sau lưng hàng ghế trên thì người phụ nữ phía trước tỏ ra khó chịu. Lúc này cô ta quay lại và không ngừng chửi mắng Yeo và vợ ông. Để tỏ rõ sự khó chịu của mình người phụ nữ này còn liên tục cố ý hạ ghế cho ngả hẳn ra sau rồi bật lên sau đó lại hạ xuống. Gia đình ông Yeo không phản ứng và một lúc mọi việc tạm lắng.


              Đến khi chuyến bay hạ cánh lúc 17 giờ 20 giừo địa phương, ông Yeo tiến lại người phụ nữ và nói rằng nếu cô ta không hài lòng thì có thể đến đồn cảnh sát để nói chuyện. Và lúc này người phụ nữ kia nổi đóa. Ông Chua thuật lại: “Cô ta tóm lấy hành lí xách tay của mình và vung về phía đầu của Yeo. Tôi đã cố can ngăn nhưng cô ta còn làm to chuyện hơn nữa. Sau đó cô ta tấn công cả tôi. Tôi bị cô ta dùng móng tay cào vào trán và cánh tay phải”.


              Thấy vậy vợ của Yeo lấy điện thoại ra để ghi lại những cảnh này. Trên đoạn video có thể thấy người phụ nữ này tiếp tục mắng nhiếc và đấm ông Chua trong khi rời máy bay. Hậu quả là trán ông Chua bị chảy máu. Các tiếp viên hàng không muốn can ngăn cũng bị mắng nhiếc. Một hành khách khác người Malaysia cố can ngăn cũng bị tấn công.


              Quá bất bình, một số hành khách đã quay phim lại cảnh này và thậm chí còn sẵn sàng làm chứng cho gia đình ông Chua. Khi xuống cầu thang máy bay, vụ xô xát khiến các cảnh sát sân bay chú ý và chạy lại. “Cô ta nói với cảnh sát rằng Yeo và tôi đánh mẹ cô ta. Cô ta còn mở cúc áo khoác để lộ áo ngực và nói với cảnh sát rằng tôi sàm sỡ cô ấy”, ông Chua bức xúc.


              Sau khi rời sân bay ông Chua phải tới bệnh viện Khoo Teck Puat điều trị vết thương ở trán, tay và ngực hết 95 đô la Singapore. Cảnh sát sân bay đã khuyên ông nên khởi kiện để được bồi thường. Hiện vụ việc đang được rất nhiều báo tại Singapore đăng tải, clip ghi hình cũng được đăng tải trên Youtube.



              *******************


              "Đại gia" của Mỹ Tâm giàu cỡ nào?


              Mỹ Tâm và Dương Ngọc Minh tại một sự kiện âm nhạc.

              SÀI GÒN, Việt Nam: Gần đây dư luận xôn xao trước thông tin ca sĩ được nhiều người ái mộ Mỹ Tâm sắp lên xe hoa cùng Dương Ngọc Minh, chủ tịch hội đồng quản trị, tổng giám đốc công ty cổ phần thủy sản Hùng Vương. Vậy ông Minh là người như thế nào mà khiến họa mi tóc nâu chọn làm nơi bến đỗ?

              Đại gia Dương Ngọc Minh, 56 tuổi quê ở Sài Gòn, hiện nay là chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc công ty cổ phần Hùng Vương và là chủ tịch Ủy Ban Cá Nước Ngọt VASEP (VFFC).

              Được biết, tiền thân công ty cổ phần Hùng Vương là công ty TNHH Hùng Vương, được thành lập và đi vào hoạt động năm 2003 tại khu công nghiệp Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Sau 8 năm hoạt động, Hùng Vương trở thành doanh nghiệp chế biến cá da trơn xuất khẩu lớn nhất Việt Nam và là doanh nghiệp duy nhất có quy trình sản xuất khép kín từ sản xuất thức ăn chăn nuôi, nuôi trồng, chế biến và xuất khẩu cá tra, basa lớn nhất Việt Nam và cũng là đơn vị dẫn đầu kim ngạch xuất khẩu mặt hàng này của Việt Nam.

              Đến nay, sản phẩm Hùng Vương đã có mặt trên 60 quốc gia trên thế giới.

              Theo website chính thức của công ty thì vốn điều lệ của Hùng Vương là: 659,980,730,000 đồng (khoảng 30 triệu Mỹ kim). Trong đó, ông Minh nắm 34.1% cổ phần của Hùng Vương.

              Công ty kinh doanh các ngành nghề kinh doanh chính như nuôi trồng, chế biến, xuất khẩu thủy sản; sản xuất thức ăn (thủy sản, chăn nuôi); kinh doanh kho lạnh; kinh doanh địa ốc với hơn 17,000 nhân công.

              Những năm gần đây, Hùng Vương đã thực hiện hàng loạt những vụ mua lại các công ty cùng ngành như Việt Thắng, Agifish, Faquimex Bến Tre (FBT). Hiện nay, kim ngạch xuất khẩu thuỷ sản của các doanh nghiệp thuộc Hùng Vương chiếm 20% tổng kim ngạch xuất khẩu thuỷ sản của Việt Nam sang các thị trường Mỹ, Tây Âu và Nga.

              Hơn 30 năm tuổi nghề của ông chủ công ty cổ phần thủy sản Hùng Vương (HVG) Dương Ngọc Minh đều gắn chặt với con cá tra. Mọi buồn vui, thăng trầm trong cuộc sống của ông đều có sự hiện diện của loài cá này, từ lúc ở lực lượng thanh niên xung phong (năm 1978), cho tới khi trở thành chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc HVG ngày nay.

              Chính vì thế, lịch trình hằng ngày của ông tại công ty đều có khoảng thời gian thăm thú ao nuôi, và dạo quanh nhà máy chế biến ở Tiền Giang. Với ông, đó là cách giải khuây hiệu quả nhất, chứ không phải chơi golf, du lịch...

              --------------------oooooooooooooo----------------------
              Last edited by TAM73F; 04-08-2012, 08:22 PM.

              Comment

              • TAM73F
                Super Moderator
                • Apr 2009
                • 2321

                #52
                Đời Sống bây giờ ở Sàigon -September 2011

                Bát nháo Du khách Nga

                Ða phần du khách Nga đến VN từ 9 thành phố vùng Viễn Ðông của Nga là: Novosibirsk, Ekatarinburg, Krashnoyarsk, Kemerovo, Irkusk, Surgut, Vladivostok, Khabarovsk, Samara, một số đến từ Moscow. Sân bay Cam Ranh trở thành sân bay quốc tế nhưng thực tế chỉ đón nhận những chuyến bay từ Nga và Hàn Quốc. Du khách Nga đến Nha Trang từ trong khoảng tháng 11 đến tháng 4 năm sau, tức hiện giờ tháng 3 vẫn còn họ ở đó. Dân Nga thích đến các bãi biển VN để trốn lạnh cũng giống như dân Canada thích qua Cuba, chỉ có 1 điều khác nhau là dân VN cần tiền nhưng hiện đang mệt với 1 số dân Nga "quậy" gần đây, trong khi Cuba welcome dân Canada..with no limit!!



                Dân Nga gồm nhiều thành phần khác nhau, thích vùng từ Nha Trang trở vào đến Vũng Tàu, và cũng quậy phá trong giới hạn trên. Mũi Né có vài resort mà chủ là Nga, đôi khi cưới vợ Việt rồi ở lại lập nghiệp. Hàm Tiến, Mũi Né bây giờ đã trở thành 1 làng Nga với các quán ăn, Spa, shop với chủ hoặc người Nga, hoặc hùn hạp với Việt. Do đó, các bảng quãng cáo bây giờ phải thêm tiếng Nga mới thu hút khách, vì bọn Nga không ưa tiếng Anh (chắc cũng 1 phần do ko nói được).

                Theo một nhân viên hải quan làm công tác xuất-nhập cảnh cho biết: “Tối thiểu mỗi ngày có 2 chuyến xuất-nhập cảnh. Ðặc biệt có ngày đến 6 chuyến. Tụi em làm việc căng thẳng và mệt mỏi lắm. Có những khi có chuyến bay lúc 3-4 giờ sáng cũng phải thức để làm việc”. Mỗi chuyến bay trung bình mang đến Việt Nam trên dưới 180 du khách Nga.

                Theo những con số của nhân viên hải quan sân bay Cam Ranh, lượng khách năm nay tăng lên rất nhiều so với cùng kỳ năm ngoái. Nếu từ đầu tháng 11 đến cuối tháng 12 năm 2010, sân bay Cam Ranh chỉ có 1,648 du khách Nga đáp xuống tại đây, thì từ đầu tháng 11 đến cuối tháng 12 năm 2011 đã có đến 17,601 du khách đáp xuống sân bay này.

                Du khách Nga làm Nha Trang bát nháo

                Chị Quỳnh, một người điều hành cho một công ty du lịch và đồng thời cũng là hướng dẫn viên inbound cho chúng tôi hay: “Du khách Nga có điều gì đó rất giống với những người miền Bắc. Họ ăn uống, nói năng rất bổ bã, xả rác khắp trên đường rất bất lịch sự. Họ chẳng tuân theo bất cứ quy tắc nào cả.” Ðiều này rất dễ bắt gặp tại Nha Trang, trên con đường Trần Phú, đường Trần Quang Khải hay đường Tuệ Tĩnh, Hùng Vương, Nguyễn Thiện Thuật... những con đường có đông đảo du khách Nga lưu trú là sự bát nháo. Họ uống rượu, hò hét và đánh nhau thường xuyên. Rượu là mặt hàng được người Nga đặc biệt ưu thích. Họ không những mang rượu từ Nga sang mà còn mua rất nhiều rượu từ các cửa hàng bán rượu trong thành phố Nha Trang. Nhân viên Hải quan đã buộc du khách Nga phải bỏ lại sân bay không biết bao nhiêu rượu khi họ mang quá số lượng rượu cho phép.

                Một người chạy xe ôm cho tôi biết, từ khi lượng du khách Nga đến Nha Trang thì ông kiếm được rất nhiều tiền. Số tiền mà ông kiếm được đa phần là nhờ vào việc chở khách Nga đi kiếm gái làng chơi, chứ không phải là chở khách Nga đi thăm thú. Những nhà thổ trên đường Hùng Vương từ sau 7 giờ tối đến gần sáng lúc nào cũng rôm rả tiếng Nga. Bà Thảo, một người dân sống lâu năm ở trong một con hẻm trên đường Hùng Vương ở phường Lộc Thọ cho biết, trước đây con hẻm của bà vốn đã không yên ả, khách làng chơi thường xuyên tập trung về đây từ lúc chạng vạng tối đến tận sáng. Nhưng từ khi khách Nga ồ ạt sang Việt Nam thì khu nhà bà ở trở nên lộn xộn hơn. Những du khách Nga với giọng nói sang sảng, họ cười đú đởn, quát tháo rầm trời mỗi khi bước từ khách sạn chứa gái làng chơi ra.

                Khi được hỏi chính quyền có hành động gì trước những việc gây mất trật tự công cộng trên, bà chỉ tay vào khách sạn 6 tầng to đùng cho biết: “Chủ khách sạn này là em của một ông công an to đùng ở đây (Nha Trang-PV). Từ khi nó (khách sạn-PV) thành lập đến bây giờ chỉ thấy toàn chứa gái nhưng có bao giờ thấy công an hay này nọ đến đâu. Tụi nó (Công An-PV) ăn chia với nhau hết rồi.”

                Khai thác nguồn khách du lịch Nga là công ty Ánh Dương kết hợp với công ty Pegas của Nga. Theo chị Nguyên, một nữ tiếp tân ở khách sạn Long Beach trên đường Nguyễn Thiện Thuật cho biết: “Phòng của khách sạn đã được book cho khách Nga đến tháng 4. Chỉ còn khoảng 40-50% là dành cho khách vãng lai lưu trú mà thôi.” Không chỉ có khách sạn Long Beach mà hầu như rất nhiều khách sạn từ 2 sao trở lên ở Nha Trang đều đặt phòng cho khách Nga, khách sạn tối thiểu cũng khoảng 40% số phòng dành cho khách Nga. Chị Nguyên còn cho biết thêm: “Rất nhiều du khách nước ngoài là người Mỹ, Pháp, Úc và cả người Việt cứ than phiền du khách Nga họ uống rượu trong phòng rồi hò hét ầm ĩ làm huyên náo, không để cho người khác ngủ. Tụi em cứ phải nhắc nhở họ hoài thôi.”

                Kỳ thị

                Du khách Nga đến Nha Trang là những người ở vùng Viễn Ðông, nên họ gặp rắc rối với ngôn ngữ. Ðại đa số họ không thể nói tiếng Anh mà chỉ sử dụng duy nhất tiếng Nga. Ban đầu, giới làm du lịch tại Nha Trang gặp rất nhiều khó khăn khi tiếp xúc với khách Nga vì họ không thể kiếm đâu ra người biết nói tiếng Nga để trao đổi với du khách. Ðể giải quyết vấn đề này, họ buộc phải mướn những người biết nói tiếng Nga ở Hà Nội hoặc các tỉnh miền Bắc khác. Rất nhiều công ty, văn phòng du lịch ở Nha Trang trước đây chỉ toàn là tiếng Anh hoặc tiếng Việt thì nay lại thêm tiếng Nga hoặc toàn chữ Nga trên những bảng thông tin dịch vụ. Thực đơn trong nhà hàng, hay thông tin trong khách sạn cũng bổ sung thêm phần tiếng Nga để du khách Nga dễ tiếp xúc và giao tiếp. Song, không phải nhân viên nào cũng biết nói tiếng Nga nên xem ra để giao tiếp với một lượng lớn du khách Nga vẫn còn là bài toán nan giải cho các công ty du lịch.

                Sailing Club là một night club bãi biển nổi tiếng ở Nha Trang. Rất nhiều du khách khi đến đây không bỏ qua việc tận hưởng không khí náo nhiệt tại club này. Ðây là night club duy nhất ở Nha Trang được phục vụ cho tới sáng mà không bị sự o ép của chính quyền. Ðương nhiên, đứng phía sau cho sự hoạt động của night club này là một ông sếp bự. Và mỗi lần cơ quan công quyền đi kiểm tra luôn được nhận một sấp phong bì dày cộm.

                Trước đây vài năm, khách thường xuyên của night club này đa phần là khách nước ngoài. Song, một số năm trở lại đây đón nhận thêm rất nhiều khách Việt và gần đây là khách Nga. Trong một lần đến đây tôi đã chứng kiến một Tây balo Ðức sau khi được một du khách Nga hiếm hoi biết nói tiếng Anh mời một chai bia, họ nói chuyện với nhau. Nhưng sau khi du khách Ðức biết người tiếp chuyện với mình là người Nga, anh ta liền xua tay “not good, not good” rồi đi qua một nơi khác. Vị khách Nga thắc mắc với tôi, vì sao nhiều người có vẻ không thích người Nga? Tôi trả lời đại rằng có thể đó là do vấn đề lịch sử chính trị để lại.

                Không chỉ có du khách phương Tây không thích người Nga, mà rất nhiều người Việt cũng không thích người Nga mặc dù người Việt đã rất quen với người Nga trước đây. Tại Mỹ Ca từ trước năm 2002, trên con đường dẫn vào bán đảo Cam Ranh, hàng quán hai bên đường chằng chịt những biển hiệu tiếng Nga. Thế nhưng, người dân ở đây thường xuyên có những xung đột với binh lính Nga.

                Cô Thủy Tiên, quản lý một nhà hàng có tiếng ở Nha Trang cho biết, người Nga chẳng phải ai cũng xấu, nhưng số người tốt dường như họ ẩn đâu mất, mà phô ra ngoài chỉ toàn người xấu. Cô còn nói thêm, dường như lịch sử chính trị Cộng Sản đã làm cho người Nga trở nên xấu đi. Họ trở nên phàm ăn, nói năng tục tĩu, tranh giành, đánh lộn và rất dễ nổi nóng.

                Người Nga xem ra chỉ có thiện cảm đối với những người dân có xuất xứ từ miền Bắc, hoặc những người miền Bắc dành tình cảm cho
                người Nga nhiều hơn. Nhưng, ở Nha Trang, người Nga không được người dân tại đây thiện cảm cho dù chính họ mang lại lợi nhuận
                cho thành phố này./.

                Suu-Tầm

                Comment

                • TAM73F
                  Super Moderator
                  • Apr 2009
                  • 2321

                  #53
                  Đời sống bây giờ ở Saigon - 2012

                  ----------------------------------///////////////----------------------------------

                  PHÓNG SỰ TỪ VIỆT NAM: NỢ NẦN CHỒNG CHẤT, CÁC DOANH NGHIỆP VIỆT NAM TÌM CÁCH THÁO CHẠY

                  Hôm nay trong phóng sự đặc biệt từ trong nước, thông tín viên SB-TN gửi ra bản tin về tình trạng các doanh nghiệp tìm cách tháo chạy vì kinh tế suy thoái nợ nầng chồng chất, mời quý vị theo dõi …

                  Nợ chồng nợ, nhiều doanh nghiệp nhỏ và vừa tìm cách thoát thân bằng cách vay nóng với lãi suất cắt cổ. Nhưng nợ tiếp tục sinh ra nợ, nhiều doanh nghiệp đang bị xoáy vào vòng luẩn quẩn không lối thoát. Số tiền nợ lên đến hàng trăm tỉ đồng, vét sạch tài sản đem cầm cố để trả những khoản vay nặng lãi vẫn không đủ, nhiều chủ doanh nghiệp đã âm thầm bỏ trốn hoặc tẩu tán tài sản đi nơi khác. Ðó là tình cảnh của hàng trăm, hậm chí hàng ngàn ông chủ, bà chủ trong nước lúc này. Một số nhân viên tín dụng ngân hàng tiết lộ cho biết thời gian tới, các ngân hàng buộc phải tiếp tục khởi kiện ra tòa rồi phát mãi tài sản đối với những doanh nghiệp nợ xấu, tồn đọng lâu ngày, và con số này rất lớn.

                  Một trong những đơn tố cáo cho hay Công ty may mặc TT tại huyện Hóc Môn, Sài Gòn, vào một buổi chiều, công nhân phát giác các người cầm đầu công ty có dấu hiệu di dời máy móc, kể cả hàng hóa thành phẩm đi nơi khác nhưng chưa thanh toán lương tháng 3. Một số công nhân đã thay nhau đặt ghế bố nằm trước cổng ra vào công ty canh chừng không cho di chuyển tài sản. Bà Bùi Thị Tuyết Nhung là chủ tịch Liên đoàn Lao động huyện Hóc Môn cho biết do tình hình sản xuất khó khăn dẫn đến nợ nần, nhiều công nhân phát giác chủ công ty có dấu hiệu di chuyển tài sản dù số tiền nợ lương công nhân hơn 400 triệu đồng vẫn chưa trả. Tuy nhiên sau khi liên đoàn vào cuộc, chủ doanh nghiệp đã trả toàn bộ tiền nợ lương công nhân.

                  Tương tự, cơ sở sản xuất phế liệu Phường Tam Hòa, Biên Hòa, Ðồng Nai mới đây đã bị hàng chục chủ nợ bao vây căn nhà đòi lấy tài sản. Ðầu năm 2009, thấy nguồn thu lớn từ sản xuất phế liệu, chủ cơ sở đã vay mượn ngân hàng trên 1 tỉ đồng và hơn chục cá nhân bên ngoài hơn 500 triệu để đầu tư kinh doanh. Khoản nợ quá lớn, kinh doanh không thu lợi đã khiến cơ sở này vỡ nợ. Hiện căn nhà có giá khoảng 1.5 tỉ đồng của cơ sở đã bị ngân hàng xiết, tài sản còn sót lại duy nhất là chiếc xe hơi cũng không gánh nổi khoản nợ chồng chất. Chủ một doanh nghiệp may tại Sài Gòn kể rằng tình cảnh giới làm ăn trong nước hết sức bi đát. Bị dồn vào thế kẹt, các ông chủ bà chủ phải đi tìm các nguồn vay với với lãi suất cắt cổ, hầu hết sau khi vay thì số tiền lời đội lên gấp đôi, gấp ba số tiền vay khiến nhiều người bị xiết nợ mất nhà cửa, và còn bị hăm dọa, đánh đập.

                  Dự đoán của nhiều chuyên gia kinh tế, thì làn sóng thất nghiệp của người Việt sẽ bùng nổ trong tháng 6, do giới chủ sập tiệm quá nhiều dẫn đến công nhân mất việc. Xã hội Việt Nam sẽ rơi vào giai đoạn khó khăn và tăm tối.(SBTN)

                  Posted on 18 Apr 2012
                  Sao Mai

                  Comment

                  • TAM73F
                    Super Moderator
                    • Apr 2009
                    • 2321

                    #54
                    Đời sống bây giờ ở Saigon - 2012

                    Xin chuyển đến Quý NT và Anh Chị Em


                    Bài viết mới của nhà văn Văn Quang viết từ Saigon...
                    Để biết về những hình thức sinh hoạt mới trong cuộc sống hiện nay ở Việt Nam...

                    Xin mời đọc để tường...

                    Văn Quang – Viết từ Sài Gòn

                    Giới trung lưu VN trên đường xuống dốc

                    Lâu nay người ta vẫn tưởng rằng chỉ có dân rách ngày càng rách. Các doanh nghiệp đóng cửa hàng loạt, công nhân thất nghiệp gia tăng, khi nhiều người, nhất là nam nữ thanh niên lâm vào bước đường cùng, không còn cách gì kiếm ra tiền thì tệ nạn càng gia tăng với đủ mọi hình tội phạm. Cướp của giết người giữa ban ngày, buôn lậu ma túy, bán dâm, cờ bạc, lừa đảo… là những thứ đã làm các tòa án và nhà tù “quá tải”. Bắt đám này chưa xong đã tiếp đến hàng chục vụ án khác, pháp luật gần như bó tay. Tội phạm càng ngày càng “trẻ hóa” hay nói cho rõ hơn là những kẻ phạm tội ác bây giờ rất trẻ. Rất nhiều cô cậu chưa đến tuổi vị thành niên, chưa đến tuổi chịu trách nhiệm hình sự trong những vụ trọng án.



                    Nhưng đấy là tình trạng về những người thuộc “giai cấp không có đồng xu dính túi”. Xã hội đẩy họ vào đường cùng. Đó là chuyện ai cũng biết. Nhưng có điều bất ngờ nữa là bây giờ ở VN, ngay cả đến những nhân vật được coi là “giai cấp trung lưu” có tí của ăn của để cũng đang gặp cảnh… ba đào. Họ cũng đang bị “nghèo hóa”. Tất nhiên, dân trung lưu ở đây là những người làm ăn lương thiện, chứ không phải những vị trung lưu có vây có cánh, không phải những ông bà có chức tước, có bổng lộc ngoài lương tháng của mình. Những ông bà trung lưu này còn lâu mới xuống cấp được.



                    Những nhân vật được coi là trung lưu hay còn được đời xưng tụng là những “tiểu gia” làm ăn chân chỉ đang xuống dốc “không phanh”. Có người nói rằng dân nghèo có tí đất bị mua rẻ bán đắt hoặc bị trưng dụng, quy hoạch hết rồi, chẳng còn gì để … có thể nghèo hơn được nữa, bây giờ đến lượt những anh có tí của để dành đang trên đường đi xuống. Chúng ta hãy nhìn vào cách sinh hoạt của một số “tiểu gia” đã từng tậu được chiếc xe hơi loại khá “xịn” mà họ coi như “vợ hai” để có thể thấy rõ hơn.

                    “Tiểu gia” chạy vạy để được đi làm thuê



                    Lời lẽ nhã nhặn, ăn mặc lịch sự, thậm chí còn xài đầy đồ hiệu nhưng nhiều “tiểu gia” đã từng làm chủ chiếc xế hộp sang trọng vẫn phải mướt mồ hôi chở khách thuê để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Chưa đạt đẳng cấp đại gia nhưng những người đã từng chơi xe hơi hay trang trại cũng được xem là “tiểu gia”. Thời gian gần đây, vì kinh tế khó khăn, thu nhập sụt giảm nên không ít “tiểu gia” buộc phải lấy xế hộp đi chở khách hay cho thuê trang trại làm nhà nghỉ để kiếm thêm tiền.

                    “Vợ hai” nuôi vợ cả



                    Những ngày qua, diễn đàn Otofun tại VN luôn sôi động với forum quảng cáo cho thuê xe kèm tài xế của một vị có nickname là Lữ Khách. Ông này có lời mời nghe rất ngọt ngào, dễ thương: “Em dạo này rảnh rỗi, tính vận chuyển các cụ nhà mình có nhu cầu, nhằm chống lại các loại phí. Thiết bị phục vụ là xe Ford Mondeo 2005, 3 màn hình phục vụ các cháu có nhu cầu xem Tom và Jerry, nội thất luôn bảo đảm sạch, đẹp. Tài xế là em, trung thực, thật thà, cực kỳ cẩn thận, hơi biết tin tức thời sự. Nước uống đóng chai tinh khiết và giấy thơm miễn phí cho các cụ có nhu cầu”.



                    Lập tức, hàng loạt hội viên khác của diễn đàn đã vào đặt hàng thuê “tiểu gia” có xế hộp “xịn” phục vụ. Đáp lại, Lữ Khách bày tỏ: “Cảm ơn các cụ nhiều, hoàn cảnh khó khăn đã đẩy em vào bước đường này. Vì quá yêu “vợ hai” (cách gọi chiếc xe hơi trên diễn đàn) nên em đành dùng cách này để níu kéo thời gian ở bên em nó và nuôi vợ cả”.



                    Cũng trên diễn đàn này, nickname Damthi giới thiệu là phó giám đốc một công ty rồi thăm dò: “Xe em là Civic 2.0. Chi phí trên đường: xăng dầu, ăn, ngủ, nghỉ, vé đường... các cụ chịu, một ngày trả em được bao nhiêu?”. Một giám đốc doanh nghiệp có Toyota Camry 2.5 cũng lên diễn đàn này rao cho thuê xe khi tài xế riêng và xế hộp rảnh rỗi để kiếm thêm tiền chi phí hàng ngày.


                    Chuyến mở hàng đầu tiên của bác tài bất đắc dĩ mang tên Lữ Khách là Hà Nội - Hải Dương. Xem ra làm ăn trôi chảy. Thừa thắng xông lên, Lữ Khách tiếp tục mời mọc: “Để phục vụ tốt nhất và tránh lỡ việc của quý khách, mong quý khách báo trước một ngày để người phục vụ này thu xếp công việc ở cơ quan trước khi lên đường”.



                    Một ông có nickname T.A., hiện là viên chức còm của một cơ quan cũng chen chân vào quảng cáo: “Em cũng làm thêm phục vụ các cụ nhé! Toàn xe của anh em làm thêm kiếm tiền trong lúc kinh tế khó khăn”. Ngay lập tức, T.A. đã nhận được hợp đồng chở “thượng đế” đi tảo mộ ở Hòa Bình với giá 1,1 triệu đồng, trừ chi phí cũng bỏ túi được 500.000 đồng. Tiếp sau đó, một hợp đồng chở khách đi Hà Nam cũng đem về cho T.A. được 400.000 đồng.



                    Cùng cảnh khó khăn, nickname Lam có xe Morning 2011 màu trắng cũng lên diễn đàn tìm khách và “bắt” được ngay một người thuê chạy khứ hồi Hà Nội – Bắc Ninh. Lam khoe: “Trừ chi phí, mình cũng kiếm được trên 400.000 đồng góp vào tiền trang trải phí giữ xe, xăng dầu, nợ vay ngân hàng hằng tháng. Do xe nhỏ, giá “mềm” nên em Morning của mình đã nhận được gần 10 đơn đặt hàng từ nay đến qua lễ Lao Động 1-5”.



                    Trang trại cũng cho thuê kiếm tiền

                    Trên diễn đàn, trong những ngày qua ngoài việc “tiếp thị” cho thuê xe hơi và tài xế “xịn đáng tin cậy” lại rôm rả với một forum cho thuê trang trại. Để đối phó với hàng loạt khó khăn, nickname Tromtrau đành bấm bụng rao cho thuê trang trại mà anh và gia đình phải mất nhiều năm và tiền của, tâm huyết mới gầy dựng được. Tromtrau giới thiệu: “Năm nay kinh tế suy thoái, kiếm tiền khó khăn, em cho thuê cái nhà nghỉ cuối tuần với mục đích bù được phần nào chi phí vận hành, bảo dưỡng. Trang trại của em có diện tích 4.000 m2, gồm sân vườn - ao cá, 5 phòng ngủ, bể bơi…”
                    .

                    Không bao lâu sau, lời rao của Tromtrau đã nhận được hàng trăm phản hồi ủng hộ và đặt thuê phòng hoặc cả trang trại. Với mức giá thuê 2 ngày cuối tuần là 3 triệu đồng, được toàn quyền sử dụng cả trang trại và ngày thường là 2 triệu đồng, cơ ngơi của Tromtrau tỏ ra cạnh tranh hơn hẳn so với các resort gần đó nên đã kín khách ghi tên thuê vào tất cả ngày nghỉ cuối tuần từ nay cho đến tháng 7-2012.


                    Tình cảnh này nói lên điều gì?

                    Chắc bạn đọc thừa hiểu rằng những ông đã tậu được xe hơi ở VN vào thời gian sau này được coi là dân “có máu mặt”. Họ làm ăn lương thiện, họ có quyền mua sắm theo nhu cầu và chơi theo ý mình. Con số này không phải là ít. Và tất nhiên, người ta chỉ tìm đường đi lên chứ không ai muốn đi xuống cả. Nhưng nền kinh tế ngày càng khó khăn, buôn bán làm ăn lương thiện chẳng dễ dàng chút nào. Tiền không còn đẻ ra tiền một cách… hiên ngang nữa. Và đồng tiền cứ mất giá, vật giá cứ leo thang, ôm cái xe hơi hay cái trang trại mỗi tháng phải nuôi nó một khoản tiền lớn. Nào là thuế, nào là phí, tiền thuê bến bãi, nào là bảo trì, bảo dưỡng, Nuôi một cái xe mỗi tháng tốn thêm vài ba triệu, nuôi một trang trại để hưởng nhàn thì con số năm bảy triệu còn là ít.

                    Mùa khô phải tưới tắm, mùa nắng phải làm cỏ, phân bón lu bù, sâu bệnh mỗi cây một khác, phải chăm sóc nâng niu từng khóm hoa bụi cây, đúng là tốn như… nuôi “vợ hai”. Chủ nhân nếu không có tiền “ngoại” kiếm thêm thì chắc chắn sẽ không tài nào chịu nổi. Cho nên các “tiểu gia” đành mang thân đi làm mướn, dù là làm mướn theo kiểu “thượng lưu” chứ không phải là “ô sin”.


                    Khách và chủ đều coi nhau như bạn nhưng bổn phận “ô sin” vẫn phải làm

                    Kể về công việc làm thêm của “tiểu gia”, anh T.A. tâm sự: “Việc chọn khách là hết sức quan trọng để bảo đảm an toàn và tôn trọng lẫn nhau, cũng như giữ được “vợ hai” không bị làm bẩn, trầy xước. Căn cứ để lựa chọn khách là hội viên trên diễn đàn, là người quen hoặc có giới thiệu, đặc biệt ưu tiên chở chị em phụ nữ, gia đình đi lễ chùa, về thăm quê… Cả khách và tài xế đều… trí thức cả nên tôn trọng nhau. Có khi chở khách lại có thêm bạn, được giao dịch và công việc. Giá cả rẻ hơn taxi, xe lại đẹp, không có mùi hôi và tài xế nhẹ nhàng, lịch sự, biết nhiều chuyện nên đủ làm “thượng đế” vui lòng”.

                    Tuy nhiên, với nhiều “tiểu gia”, việc phải chạy vạy làm thuê đã để lại nhiều nỗi niềm khó tả. T.A. cho biết anh luôn có cảm xúc ngượng ngập vì lâu nay chỉ quen được người khác phục vụ, giờ phải xuống xe mở cửa cho “thượng đế”, phải hỏi khách có say xe không, có cần bật máy lạnh không…

                    Chủ xe T.A. thổ lộ: “Phải mướt mồ hôi bưng bê, thu xếp hành lý, đồ đạc, rồi chầu chực chờ hàng giờ, miệng liên tục “cảm ơn” và cái lưng thì đau ê ẩm bởi cả ngày ôm vô lăng trên quãng đường dài mấy trăm cây số”.



                    Một “tiểu gia” khác, đang là “cổ phần” của một doanh nghiệp, được chủ công ty phong cho chức Phụ Tá Giám Đốc, cũng cố sắm được chiếc xe hơi cho ra dáng Ban Giám Đốc. Nhưng không ngờ, một buổi sang đẹp trời, anh chủ bỏ trốn mất nên chỉ ngày trước ngày sau trở nên thất nghiệp. Bí quá anh cũng nghe lời bạn bè mang xe đi chạy thuê. Anh tâm sự: “Chỉ quen ngồi bàn giấy, nay trở thành người lao động chân tay đã khiến tôi phải trải qua một ngày toát mồ hôi. Khách về quê mang không ít đồ nên phải mang lên, bê xuống, nhồi nhét vào cốp... Mệt hơn nữa là khi khách ở quê trở ra, tôi một phen bở hơi tai với bao gạo mấy chục ký, cùng với hàng mớ rau, củ, quả…, phải mang vác ra vào ngõ dài gần trăm mét. Lo nhất vẫn là sự an toàn trên đường bởi ngoài mình ra còn cả gia đình khách, lơ mơ là bán cả nhà đền cũng không xong, chả biết tôi còn theo đuổi cái nghề nửa ông chủ, nửa “cu ly” này đến bao giờ! Nhưng bỏ việc này thì biết làm gì trong cái thời người khôn của khó này?”

                    Lúng túng với lãi suất ngân hàng

                    Ông “tiểu gia” than thở: “Nếu bán xe, thu vén tiền để dành, mang tiền gửi ngân hàng bây giờ cũng bị “khống chế”. Mới tháng trước lãi suất đầu vào giảm còn 13%, nghe tuyên bố um xùm rằng mỗi quý giảm lãi suất 1%, vậy mà chưa đầy 1 tháng sau, nay lại hạ xuống còn 12%. Ông Ngân Hàng Nhà Nước (NHNN) nhanh chân thật, làm cho người dân có cảm tưởng bị ép. Ép thế nào thì dân phải chịu thế. Thấy dân ngoan ngoãn thi hành, được thể, ông NHNH làm tới. Có ông phòng xa: “Tiền mất giá, chưa biết chừng vài năm nữa, số tiền bán cái xe bây giờ chỉ còn mua được cái bánh xe. Lỗ trắng máu!”.

                    Trong khi đó, các doanh nghiệp (DN) lại tỏ vẻ thờ ơ trước quyết định giảm lãi suất đầu vào của NHNN. Họ cho rằng theo kinh nghiệm từ khi lãi suất giảm 14% cho tới nay, phần lợi trước mắt là chủ các ngân hàng, chứ không phải doanh nghiệp. (Về chuyện này, tôi đã phân tích và đề cập trong bài “Chuyện cũ như trái đất, mang ra xào lên, bàn lại” ngày 05-tháng 11 năm 2011). Vấn đề cốt lõi là khống chế lãi suất đầu ra, kiểm soát chặt chẽ việc NH cho các DN vay chứ không phải ép lãi suất đầu vào.

                    TS Lê Xuân Nghĩa, nguyên phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính quốc gia, nhận xét:

                    Với lãi suất huy động 12%/năm, nếu các NH tiết giảm chi phí, lãi suất cho vay phải hạ về mức 15% - 16%/năm nhưng thực tế DN đang vay với lãi suất từ 18% - 19%/năm. Trong khi DN phá sản hàng loạt thì lợi nhuận NH ngày càng tăng…. Như vậy là DN chới với, NH sống khỏe. Ông nói: “Rất khó coi khi hiệu quả hoạt động của DN thấp, khó khăn chồng chất, hàng tồn kho cao còn khu vực NH lợi nhuận lớn, tỉ lệ lợi nhuận tính trên vốn tự có của một số NH lên tới 20%.”



                    Nhiều “tiểu gia” hào hứng tham gia vào câu chuyện thời sự đang rất nóng về lãi suất ngân hàng này. Họ chưa có phản ứng rõ ràng nhưng dư luận râm ran trong giới này vì chính họ là những khách hàng “gốc” làm phình ra hay làm xẹp lép túi tiền của hầu hết NH trong nước. Chưa thể tiên đoán phản ứng của giới trung lưu sẽ ra sao trong những đợt giảm lãi suất sắp tới. Chung quy giới trung lưu đang lúng túng về chuyện lãi suất ngân hàng, nên rút hay nên gửi, nên tìm cách đi đêm với NH hay tìm đường đầu tư khác? Quyền lợi của họ gắn liền vào món tiền dành dụm đó. Chúng hãy chờ xem kết quả thực sự đi tới đâu.

                    Tiểu gia gục ngã trên đống tài sản của mình

                    Trở lại với sư đi xuống của các “tiểu gia” trên đường kinh doanh. Bỏ qua các doanh nghiệp mượn vốn không xong đành phá sản, chúng ta hãy nhìn vào các doanh nghiệp còn đang “thoi thóp” trên đống của cải do chính mình làm ra. Nhiều doanh nghiệp co cụm, phá sản không chỉ do lãi suất quá cao mà còn do sức mua của thị trường quá thấp. Hàng làm ra không bán được khiến doanh nghiệp gục ngã trên đống tài sản. Tình trạng này xảy ra ở nhiều lĩnh vực và đi từ nhà sản xuất đến nhà phân phối, bán lẻ.

                    Một thí dụ cụ thể như hiện nay doanh nghiệp thép chỉ chạy 50-60% công suất thiết kế, thậm chí có ít nhất sáu doanh nghiệp đã ngừng sản xuất vì hàng bán không được. Lượng hàng tồn kho ùn đọng khiến nhiều doanh nghiệp như ngồi trên đống lửa, còn các đại lý nhập hàng về nhỏ giọt, nhiều đại lý không cầm cự nổi phải bỏ nghề...



                    Đã quá trưa nhưng tại một đại lý phân phối sắt, thép lớn có tiếng trên đường Lý Thường Kiệt (TP.HCM) vẫn vắng hoe không một bóng khách. Đứng trước đống sắt, thép tồn kho nhập về nhiều chủng loại như: Pomina, Việt Nhật, Miền Nam... đang phủ bạt kín giữa kho, bà Trần Thị S. - chủ đại lý - lắc đầu ngao ngán: “Ế ẩm quá! Mặc dù đã bước vào mùa xây dựng nhưng sức mua vẫn giảm 30-40% so với năm ngoái. Năm ngoái lỗ nặng rồi, năm nay còn nặng hơn năm ngoái!”. Đến cả số người bốc xếp của kho này trước có 15 người, nay không bán được chỉ còn lại ba người mà có ngày cũng không có việc để làm.



                    Ximăng cũng cùng chung “số phận” với sắt thép. Người mua quá ít khiến các đại lý phân phối ximăng của Hà Tiên 1, Sông Gianh, Holcim, Nghi Sơn, Cẩm Phả, Hạ Long... đang phải “dở khóc dở cười”.



                    Tại kho hàng của vựa ximăng Thành Long trên đường Vạn Kiếp (Q.Phú Nhuận), bà Mai - chủ vựa - cho biết thời điểm này năm ngoái một tuần bà có thể bán được 800 bao, “nhưng giờ bán được 35-40 bao/tuần”. Kho hàng vốn chứa được trên 2.000 bao ximăng của bà Mai giờ rộng thênh thang, bà chỉ nhập hàng khi nào các công ty ximăng hạ giá hoặc khuyến mãi.

                    Các chủ cửa hàng nội thất trên đường Ngô Gia Tự (Q.10), Cộng Hòa (Q.Tân Bình)... cũng cho biết tình trạng buôn bán ế ẩm chưa từng thấy. Nhiều cửa hàng treo biển giảm giá 10-30% nhưng khách chẳng buồn nhìn tới.



                    Sáng bán vật liệu, chiều bán gà nướng

                    Kho hàng của Công ty cổ phần Phương Nam (đường Phan Xích Long, Q.Phú Nhuận) từng là nhà phân phối lớn của Ximăng Sông Gianh nay chỉ còn lại bãi đất trống được bao kín tôn xanh. Cạnh đó, kho hàng của Công ty Ngọc Thanh chuyên bán ximăng của Vincent và Hà Tiên 1 cũng ảm đạm không kém.



                    Cả khu kho hàng rộng gần 200m2 của công ty giờ chỉ còn lại vài bao ximăng, một ít gạch, cát. Phía ngoài cổng, chủ công ty phải rao bán chiếc xe tải thường dùng để chuyên chở ximăng cho khách. Còn phía trong cổng là nơi để chiếc xe đẩy bán khoai tây chiên, chân gà nướng của một người nhà trong công ty.



                    Một người dân ở đây cho biết: “Sáng thấy công ty bán vật liệu xây dựng, còn chiều thấy bán chân gà nướng, khách đến ăn chân gà nướng thì nhiều mà đến mua vật liệu thì không thấy!”.



                    Công ty bất động sản của ca sĩ Nguyễn Phi Hùng bán phở kiếm sống

                    Từng mọc lên như nấm sau mưa ở giai đoạn thị trường bất động sản (BĐS) ăn nên làm ra, nhiều công ty môi giới BĐS hiện nay chuyển sang bán... phở, chăn nệm, nước giải khát... Một số công ty xây dựng, đầu tư BĐS cũng đối diện với nguy cơ “chết trên đống tài sản” do khoản nợ quá lớn. Hàng loạt công ty hiện vẫn còn giữ lại cái tên nhưng thực chất đã “chết lâm sàng” hoặc chuyển đổi ngành nghề.



                    Hơn 8g sáng ngày 26-3, sàn giao dịch BÐS Ng.Phi Hùng (tại 470 Nguyễn Thị Thập, P. Tân Quy, Q.7, TP.Sài Gòn) dù đã mở cửa nhưng chưa thấy mặt nhân viên nào. Mặt trước của công ty là một tiệm phở với bàn ghế bày biện la liệt. Ðây là sàn BÐS từng nhận được nhiều sự chú ý không chỉ của giới BÐS mà rất nhiều người khác, do được ca sĩ Nguyễn Phi Hùng đứng tên và đưa vào hoạt động giữa năm 2009. Gần 9g, các nhân viên của sàn BÐS Ng.Phi Hùng mới có mặt để... bán phở.



                    Tại một “chợ” địa ốc khác trên đường Cao Thắng nối dài (Q.10), hàng chục công ty BÐS mọc lên vào năm 2007 đến nay cũng đóng cửa gần hết. Danh sách các công ty BÐS “chết trẻ” có thể kể hàng loạt như Cổng địa ốc Sài Gòn, BÐS Cộng Sự, BÐS Ðất Giàu, BÐS Ðất Giàu Sài Gòn... Tính riêng trên đường Trần Não có đến 98% các công ty, văn phòng môi giới BÐS đóng cửa do ế ẩm.



                    Nhìn sơ lược qua cung cách làm ăn và sinh sống của giới được gọi là trung lưu hiện nay ở VN, bạn đọc đã hình dung ra con đường xuống dốc của họ đang diễn ra như thế nào. Giai cấp trung lưu đang nghèo đi hay chỉ là giai đoạn khó khăn? Những “cái chết lâm sàng” hay chết thật, những ông chủ đi làm thuê “thượng lưu” tạm thời hay làm thuê mãi, chưa ai có thể trả lời câu hỏi này.

                    13-4-2012
                    Văn Quang

                    Comment

                    • TAM73F
                      Super Moderator
                      • Apr 2009
                      • 2321

                      #55
                      ----------------ooooooo-----------------

                      Bài viết rất hay của 1 sinh viên VN từ Saigòn


                      “Thưa cô - em cũng muốn tin nhưng không thể!”
                      Hoàng Thanh Trúc

                      “Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước, thì không phải. Thưa cô! em nghĩ như vậy…”


                      Kính thưa Cô.

                      Đến tận bây giờ, gõ những giòng E-mail trần tình này gửi đến Cô em vẫn còn trách ông trời, phải chi cuối tiết "Lịch Sử" hôm ấy trời đừng mưa to thì giảng đường Đại Học không ai còn ngồi lại và Cô cũng đâu có thời gian trò chuyện khuyến khích sinh viên mình… và hôm nay em cũng không phải gõ mail này gửi Cô mà em biết khi đọc Cô sẽ không vui…

                      Em còn nhớ hôm ấy lời Cô nói "Lịch sử là những gì diễn ra trong quá khứ, được tái hiện lại, trong hôm nay và ngày mai, phải trung thực, chân thật nhằm cho người sau biết và lấy đó làm kinh nghiệm, xấu xa sai trái thì tránh nếu tốt đẹp có ích thì tự hào để nhân bản thêm lên, vì vậy đề tài bài tham luận: '37 mùa xuân Đại Thắng' nói về 'chiến công thần thánh' của quân dân ta chống 'đế quốc Mỹ xâm lược, cứu nước' của mỗi bạn, cần phải gọt giũa đánh giá cho xứng tầm vĩ đại của dân tộc, trong khi chờ mưa tạnh, chúng ta cùng nói chuyện bên lề ngoài tiết học, các bạn còn điều gì lấn cấn chưa rỏ ở chiều sâu và rộng của bài tham luận mà mỗi bạn sẽ phải hoàn thành, thì cứ hỏi Cô, xem như bạn bè thoải mái bày tỏ quan điểm khách quan và thắc mắc của mình để chúng ta rộng đường suy luận mà viết bài cho sắc sảo có tính thuyết phục cao, ở đây có nhiều bạn theo khoa 'báo chí' mà! nào mời các Phóng Viên tương lai nói chuyện chuyên đề, chờ mưa tạnh…"

                      Và Cô cười, nụ cười giao lưu rất thoải mái.

                      Em cũng nhớ, mình là người thứ tư, sau các bạn, vô tư ngập ngừng cười, nói với Cô: "Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước – thì không phải – thưa cô! em nghĩ như vậy…”

                      Sau lời nói, thoáng nhiên giảng đường im phăng phắt làm em chột dạ bối rối thấy mình tự nhiên như đông cứng lại tại chỗ ngồi… Em nhớ, nghe xong lời em Cô quay nhanh bước ra gần cửa sổ ngóng màn mưa ngoài trời một thoáng rồi trở lại. Cô nhìn em trong ánh mắt tuồng như rất giống ánh mắt mẹ em khi đi chợ nhìn người bán hàng trước khi trả giá mua. Cô nói với riêng em một câu ngắn gọn nhỏ thôi đủ cho em nghe: "Hình như bạn đùa không phải lúc"…. rồi bình thản cô quay lên bục giảng lấy áo mưa, chần chừ chờ giảng đường thưa người Cô ra về sau cùng, không mang theo áo mưa nên em ngồi nán lại, đi ngang qua. Cô dừng chân, như thầy giáo nhắc bài học trò, cô nói với em: "bạn cần phải lên thư viện nhiều hơn, tìm trong sách, ở đó có nhiều câu trả lời cho vấn đề của bạn vừa nêu ra, tôi nghĩ, không khéo danh hiệu Đoàn Viên Thanh Niên CS/HCM ưu tú, xuất sắc, đối tượng của đảng nơi bạn sẽ lung lay…"

                      Thưa Cô! mail này của em – chắc chắn nó không phải là chất liệu để em trông đợi giữ cho chặt lại cái danh hiệu "ưu tú-xuất sắc" ấy mà đơn giản em muốn chứng minh thông điệp – lời cô nói – lịch sử rất cần sự "trung thực, chân thật". Thưa Cô! Không phải vui đùa đâu ạ! mà em nói thật lòng: "Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước – thì… không phải vậy... ". Xin phép cô, cho em giữ nguyên nhận định này của mình dù em biết có những di lụy nhất định không mong đợi… Bởi vì có rất nhiều dẫn chứng để "ai đó có thể lừa dối một số người trong một lúc, và lừa dối hết mọi người trong vài lúc, nhưng không thể mãi mãi lừa dối được tất cả mọi người" (Abraham Lincoln). Nói lên điều này em biết Cô sẽ phiền lòng. Nhưng….

                      Thưa Cô! Em tìm thấy trong tác phẩm dịch từ nguyên tác Nhật Bản "12 người làm nên nước Nhật" của Giáo Sư Tiến Sĩ: Đặng Lương Mô (có thể Cô cũng biết!) Viện sĩ Hàn Lâm Viện Khoa học New York , năm 1992. Ủy Ban Nhân Dân TP. HCM khen thưởng kiều bào có công với đất nước, năm 2003.

                      Trong danh sách "12 nhân vật mà người dân Nhật Bản tôn vinh" - 12 người đã lập nên một nước Nhật hùng mạnh ngày nay, chúng ta lưu ý đến người mang số 10 không phải là người Nhật: (1) Thái tử: Shotoku, (2) Chính khách: Hikaru Genji, (3) Lý Thuyết Gia: Minamoto Yoritomo, (4) Anh Hùng: Oda Nobunaga, (5) Kỹ sư: Ishida Mitsunari, (6) Nhà cải cách: Tokugawa Yeyasu, (7) Triết Gia: Ishida Baigan, (8) Chính Khách: Okubo Toshimichi, (9) Nhà tư bản học: Shibusawa Ei-ichi, (10) Thống Tướng Hoa kỳ: Douglas MacArthur, (11) Giáo Sư lý thuyết gia: Ikeda Hayato, (12) Doanh Nhân: Matsushita Konosuke.

                      Ông ta, chính xác là Thống Tướng quân đội Mỹ. Thật không hề dễ dàng chút nào cho gần hai trăm triệu con cháu ”Thái Dương thần nữ” phải nhìn nhận một Tướng Lãnh khét tiếng của Mỹ, kẻ thù không đội chung trời của họ trong Đệ II Thế chiến trên Thái Bình Dương và khắp các mặt trận Châu Á, là Tư lệnh quân đội Mỹ chuẩn thuận văn bản đầu hàng của CP/Nhật Bản sau đó đại diện cho LHQ và CP/Mỹ chiếm đóng Nhật Bản... trở thành một Anh Hùng, ân nhân của Nhật Bản sau 2 quả bom nguyên tử của Mỹ cũng rơi trên lãnh thổ nước này gây nên nhiều tang thương.

                      Phải là người có nhiều công trạng thực tiễn mang lại một thành quả lớn lao mà giá trị của nó bao hàm đặc tính rõ rệt của chân, thiện, mỹ trong một nhân cách mà người Nhật ví như Anh Hùng (Anh hùng là bậc Chính Nhân Quân Tử) để nhân dân Nhật công nhận, tri ân sánh ngang hàng với Thái Tử và 11 người con cháu ưu tú của "Thần Nữ Thái Dương".

                      "Nhân vô thập toàn" Thưa Cô! Tướng Mỹ Douglas MacArthur và quân đội của họ không phải là không có nhược điểm, nhưng bù lại họ tạo ra rất nhiều ưu điểm đôi khi vượt lên trên tập quán thông thường mà nhân danh những người chiến thắng đã xử sự với kẻ chiến bại, khiến những nhược hay yếu điểm không còn là đáng kể.

                      Cuối Đệ II Thế chiến, ở Đông nam Châu Á, đạo quân Mỹ hùng mạnh chỉ huy bởi Tướng MacArthur đã đánh bại và quét sạch quân phiệt Nhật khỏi Indonesia, giải phóng Philippines, hỗ trợ bảo vệ cho Trung Hoa Dân Quốc tại đảo Đài Loan, rồi thay mặt LHQ giải giới vũ khí chiếm đóng Nhật Bản, Sau đó từ Nhật lại tiến qua giải phóng Cao Ly cứu Nam Hàn sắp bị CS Bắc Hàn nuốt chửng. Nhưng thưa Cô! Quân Mỹ đổ máu xương giải phóng (đúng nghĩa giải phóng) các quốc gia này nhưng hoàn toàn không có tham vọng 1cm2 đất đai nào từ các lãnh thổ ấy. Vì sao vậy? Còn bên kia bán cầu, cũng đạo quân Mỹ (xâm lược?) phối hợp với 2 (cựu đế quốc thực dân) Pháp và Anh chiếm đóng, giải giới, quân phát xít Đức, toàn quyền định đoạt số phận một nửa quốc gia Đức, nhưng sao họ không cùng nhau chia phần xâu xé Tây Đức, mà ngược lại bảo trợ toàn diện (kẻ thù của họ ở đầu hôm) phát triển vững mạnh trên cái nền tự do dân chủ đến nỗi cảm hóa được phần phía Đông, giả từ CN/XH thống nhất quốc gia trong yên bình êm ái?

                      Tại Nhật Bản, Tướng MacArthur và quân đội Mỹ đã áp dụng một chính sách chưa có tiền lệ trong lịch sử thế giới với Nhật Bản "quốc gia tù binh" của họ.

                      Ông tôn trọng Thiên Hoàng Nhật Bản, không ép buộc thoái vị (dù LHQ và CP/Hoa Kỳ không cấm ông truất phế).

                      Chưa được QH Mỹ chính thức phê chuẩn nhưng trên cái nền Kế hoạch Marshall (Marshall Plan tên của Ngoại trưởng Mỹ George Marshall người đã khởi xướng) nhằm viện trợ tái thiết một nền móng kinh tế chính trị vững chắc hơn cho các quốc gia Tây Âu nâng cao mức sống và kiến thức của người dân để đẩy lui chủ nghĩa cộng sản sau Thế chiến II. Trong vòng hai thập kỷ, nhiều quốc gia ở Tây Âu đạt được mức tăng trưởng và phồn vinh chưa từng có nhờ kế hoạch Marshall này.

                      Chính phủ Mỹ thông qua tướng MacArthur cũng có chủ trương tương tự với Nhật Bản, bên cạnh còn cải tổ hệ thống chính quyền, lãnh đạo, từ chính trị, kinh tế, tới sửa đổi hiến pháp, nghi lễ của hoàng gia, nhất thiết mỗi việc đều do một tay MacArthur quyết đoán, ông chỉ ra những khiếm khuyết trong thời chiến tranh mà giới lãnh đạo Nhật Bản đã có những sai lầm, ông đoan chắc cùng nhân dân Nhật khi Nhật Bản trở thành một nước dân chủ, quản lý một nền công nghiệp chiến tranh chuyển đổi qua thời bình một cách khoa học thì sẽ sớm giàu mạnh, không thua gì nước Mỹ, ông không ngần ngại nói với người dân Nhật rằng, Nhật Bản đã thua Mỹ vì kém về mặt vật chất kinh tế tài chính chứ không phải là tinh thần vì họ đã chiến đấu rất dũng cảm mà vẫn thua, nên đa số dân Nhật thuyết phục bởi sự cải tổ ấy. Ông chủ trương phá bỏ chủ nghĩa quốc gia dân tộc và chế độ phụ thuộc quá nhiều vào ảnh hưởng của Hoàng Gia, để Nhật Hoàng chỉ còn là biểu tượng. Nhật Bản cũng có một nền văn hóa tự do coi trọng sự lựa chọn của cá nhân như nước Mỹ, Thủ Tướng và nghị viện do người dân trực tiếp chọn lựa qua lá phiếu của mình. Một vài chính khách Nhật còn hoài cổ nặng chủ nghĩa cực đoan dân tộc cho rằng Tướng MacArthur là một chính trị gia độc tài áp đặt, nhưng đại đa số người Nhật cho là sự độc tài ấy để cho một nước Nhật hùng mạnh chứ không là nước Mỹ. Rất ngẫu nhiên cái cách mà người Mỹ, tướng MacArthur đã thể hiện trong cuộc chấn hưng nước Nhật sau chiến tranh nó rất gần với tính cách tinh thần võ sĩ đạo của người Nhật (nhân ái, bao dung thay thù hận) nên mang lại ảnh hưởng mãnh liệt trong xã hội Nhật Bản ngày nay. Ở Châu Âu người ta ví von nước Mỹ có công khi biến Nhật Bản thành một Thụy Sĩ Viễn Đông! vì vậy Douglas MacArthur đã được mọi thành phần, khuynh hướng, chính đảng, từ Hoàng Gia đến thứ dân đều chọn làm người thứ mười trong "Mười hai người lập ra nước Nhật" hùng mạnh từ trong điêu tàn đổ nát chiến tranh. Đây là người ngoại quốc duy nhất được chọn trong lịch sử nước Nhật.

                      Thưa cô! Lại càng không thể nào đó là bản chất của đế quốc xâm lược thực dân (dù kiểu cũ hay mới) chỉ 6 năm (2/9/1945 – 28/4/1952) sau khi chiếm đóng, nước Mỹ đã trả lại sự độc lập hoàn toàn cho Nhật Bản sớm hơn thời gian trù bị, ngoài sự kỳ vọng của toàn dân Nhật và không hợp logic chút nào khi hiện nay, 2012, chính Phủ và người dân Nhật vẫn còn đài thọ mọi chi phí cho gần 40.000 binh sĩ Mỹ hiện diện trên đất nước mình vì sự an toàn cho nền an ninh quốc gia, không ai vui vẻ trả tiền cho một đạo quân có bản chất "xâm lược" ăn ngủ hơn 2/3 thế kỷ trên đất nước mình?. Và đạo quân "xâm lược" này chỉ đặt chân lên miền Nam VN, sau 20 năm có mặt tại Hàn và Nhật Bản, hai quốc gia nhờ họ mà "màu mỡ" về kinh tế hơn hẳn Việt Nam nhiều lần. Nhưng điều đáng để người Việt Nam suy ngẫm là quân Mỹ có mặt nơi đó mà không màng đến "xâm lược" thì họ xâm lăng một Việt Nam nghèo khó sau Pháp thuộc để làm gì? ngoài ý định cũng thông qua kế hoạch Marshall giúp Việt Nam , cụ thể là miền Nam VN phát triển giàu mạnh ổn định như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Đài Loan?.

                      Thưa Cô! Làm sao biện minh? 45.000 quân "xâm lược" Mỹ vẫn hiện diện trên đất Hàn Quốc, một quốc gia khủng hoảng lương thực trầm trọng không đủ cơm gạo cho dân sau chiến tranh Nam Bắc nhưng hôm nay thì: nhiều báo chí ở Việt Nam nói về đất nước này hay thường gọi là Kỳ tích sông Hàn hay Huyền thoại sông Hàn.

                      Hàn Quốc từ đống tro tàn của cuộc nội chiến Bắc Nam đã vươn lên thành một quốc gia phát triển hùng mạnh thịnh vượng hơn hẳn nửa kia ở phía Bắc nghèo nàn lạc hậu. GDP cán mốc 1000 tỷ USD/năm cũng như nhiều tập đoàn lớn nổi tiếng như SamSung, LG, Hyundai, Kia, Daewoo… Nhưng, thành tựu đó họ có được là do đâu? ngoài sự lãnh đạo sáng suốt của các nguyên thủ Hàn Quốc, thì sự hỗ trợ nhiệt tình như là một đồng minh của Mỹ trên tinh thần kế hoạch Marshall là yếu tố quyết định.

                      Kinh tế Hàn Quốc là nền kinh tế phát triển, đứng thứ ba ở châu Á và đứng thứ 10 trên thế giới theo GDP năm 2006. Kinh tế Hàn Quốc đã phát triển nhanh chóng, từ một trong những nước nghèo nhất thế giới (hạ tầng cơ sở, thiên nhiên, thổ nhưỡng kém xa Việt Nam ) trở thành một trong những nước giàu nhất. Cuối thế kỷ 20, Hàn Quốc là một trong những nước có tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh nhất trong lịch sử thế giới hiện đại. GDP (PPP) bình quân đầu người của đất nước đã nhảy vọt từ 100 USD vào năm 1963 lên mức kỷ lục 10.000 USD vào năm 1995 và 25.000 USD vào năm 2007. Bất chấp các ảnh hưởng nặng nề từ cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á 1997, nước này đã khôi phục kinh tế rất nhanh chóng và vững chắc. Người ta thường nhắc đến sự phát triển thần kỳ về kinh tế của Hàn quốc như là ”Huyền thoại sông hàn” đến nay huyền thoại này vẫn tiếp tục.

                      Với Đài Loan và Phillipines: Năm 1950, Không Đoàn 13 của không quân Mỹ đã từng đóng tại Đài Loan. Tháng 12 năm 1954, Mỹ và Đài Loan ký "Hiệp ước phòng thủ chung", đặt Đài Loan vào sự bảo hộ của Mỹ. Cũng nằm trong quỹ đạo của kế hoạch Marshall, Đài Loan được hưởng nhiều qui chế ưu đãi thương mại từ nước Mỹ trong một thời gian dài, đưa nền kinh tế nhanh chóng phát triển ngoạn mục thành một con "Rồng" Châu Á mà ngay chính Trung Quốc cũng phải kiêng dè. Tại Phillipines, quân đội Mỹ cũng từng hiện diện trong một thời gian dài. Hạm Đội 7 Thái Bình Dương chọn vịnh Subíc là nơi đóng quân và trước đó, năm 1935, Douglas MacArthur, được Tổng thống Phillipines Manuel L.Quezon yêu cầu giám sát việc thành lập quân đội Philippines. Ông được phong hàm Thống tướng trong Quân đội Philippines (Field Marshal of the Philippine Army). Ông là sĩ quan cao cấp có tên trên danh sách của Quân đội Philippines ngày nay. Ông cũng là sĩ quan quân sự Mỹ duy nhất giữ cấp bậc thống tướng trong quân đội Philippines . Sau đó tôn trọng quyết định của nhân dân Phillipines vì sự độc lập toàn vẹn lãnh thổ, quân đội Mỹ đã rút khỏi vịnh SuBíc. Nhưng ngày nay (2012) vì an ninh lãnh thổ đe dọa, Phillipines yêu cầu, quân đội Mỹ vẫn quay lại thể hiện sự trách nhiệm trong hiệp ước hỗ tương...

                      Thưa Cô! Với những gì thuộc thế giới quan mà kiến thức em tích lũy được, thì dù rất muốn hãnh diện về "chiến công thần thánh" của quân dân ta chống "đế quốc Mỹ xâm lược cứu nước” nhưng: Lịch sử rất cần sự "trung thực" đến "chân thật" (lời Cô nói). Nên: Em cũng muốn tin - nhưng không thể, thưa Cô!

                      Em cám ơn Cô đọc email trần tình này và mong có lời chỉ giáo thêm của Cô.

                      Em kính chào Cô. (Lê Vũ Cát Đằng)

                      Bài viết từ nội tâm một sinh viên năm 2 Khoa học Xã hội Nhân văn Sài Gòn.



                      ------------------000000000------------------


                      HÀ NỘI bây giờ : GIAO- THÔNG loạn


                      Last edited by TAM73F; 05-07-2012, 09:23 AM.

                      Comment

                      • TAM73F
                        Super Moderator
                        • Apr 2009
                        • 2321

                        #56
                        Những đợt ngầm đang dậy sóng


                        “Liên minh” chính quyền - đầu gấu là vô cùng nguy hiểm

                        Nhà báo Hồ Bất Khuất Trong những ngày qua, rất nhiều người gọi điện cho tôi hỏi về vụ cưỡng chế ở Văn Giang, về hai nhà báo của Đài Tiế...

                        11/05/2012
                        Tâm tư của một nhà báo chưa bị đánh
                        Nhà báo Hồ Bất Khuất
                        Trong những ngày qua, rất nhiều người gọi điện cho tôi hỏi về vụ cưỡng chế ở Văn Giang, về hai nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam bị đánh. Tôi trả lời ậm ừ vì chưa nắm được vấn đề. Rồi tôi bỏ thời gian, công sức để tìm hiểu và gần như muốn hét lên. Nhưng thôi, chuyện to tiếng hãy để sau. Bây giờ chỉ xin nói lên tâm tư, suy nghĩ của mình – một người làm báo có thâm niên.
                        Vừa giận, vừa thương các nhà báo bị đánh
                        Tôi xin giới thiệu đầy đủ và rõ ràng luôn: Tôi họ tên là Hồ Bất Khuất, sinh ngày 08/8/1958 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An. Tôi bắt đầu tham gia làng báo vào tháng 1 năm 1983 tại Tạp chí Cộng Sản sau khi tốt nghiệp đại học ở Liên Xô. Sau hơn 10 năm làm báo, tôi trở lại nước Nga và bảo vệ luận án Tiến sỹ tại Khoa Báo chí Đại học Tổng hợp Moskva mang tên Lomonosov vào tháng 5/1995. Về nước, tôi vừa viết báo, vừa tham gia giảng dạy. Tôi không bao giờ nghĩ mình là thầy, còn những người học đại học báo chí tại chức và sau đại học là học trò. Tôi luôn xem đó là những đồng nghiệp. Nhưng dù sao tôi cũng đã từng đứng nói, còn họ ngồi nghe. Bây giờ họ là những người có vai trò rất lớn ở nhiều cơ quan báo chí. Tôi rất mong là họ đứng về phía những nhà báo bị đánh.
                        Những năm qua, thông tin về nhà báo bị hành hung khá nhiều. Tôi tự nhủ: “Báo chí là nghề nguy hiểm, đã theo nghề thì phải chấp nhận thôi”. Nhưng nay việc hai nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam bị đuổi đánh dã man, tôi không im lặng được nữa.
                        Tôi đã xem đi, xem lại clip một lũ người mặc sắc phục và thường phục có đeo băng đỏ ở tay đuổi đánh hai người đàn ông đội mũ bảo hiểm. Hai người đó chỉ chạy và chịu trận, hoàn toàn không có bất cứ hành vi chống đối nào. Tôi vô cùng căm tức những kể dùng gậy gộc, chân tay đánh hai người đàn ông đó. Tôi vô cùng thương cảm họ, mặc dù lúc đó tôi không biết họ là ai.
                        Nay biết hai người bị đánh đó là Hán Phi Long và Nguyễn Ngọc Năm – hai nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam.
                        Khi biết điều này, tôi đã để rơi nước mắt. Nước mắt rơi không chỉ là sự thương cảm, mà còn là sự uất hận. Trước hết, tôi thương các anh. Vì nước, vì dân đi làm nghề đàng hoàng thế mà lại bị người nhà nước đánh đuổi. Sau đó là tôi hận các anh. Bị đánh đau thế, nhục nhã thế sao hàng chục ngày sau mới lên tiếng?!
                        Theo như báo chí viết, các anh bị đánh, bị giật máy ảnh, bị thu Thẻ Nhà báo, Thẻ Đảng viên, bị còng tay... Nhưng chiều 24/4 các anh đã về cơ quan ở Hà Nội rồi. Lúc này ai cấm các anh lên tiếng?
                        Mong những người quen biết của tôi không bịt miệng các anh!
                        Tôi có quen biết ông Nguyễn Đăng Tiến – đương kim Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam – và ông Vũ Văn Hiền (quê ở Hưng Yên) – cựu Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, hiện là Phó Ban Lý luận Trung ương gì đó, có con tên Tuấn, hình như nay là Phó Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam. Những người này có ngăn cản các anh lên tiếng không?
                        Tôi biết, một số người vì chức tước, vì bổng lộc, vì kém cỏi nên đã im lặng. Không những thế, họ còn bắt những người dưới quyền mình im lặng theo. Trong trường hợp này, tôi hy vọng những người quen của tôi không làm như vậy.
                        Các anh đã chịu đau, đã im lặng nhưng giờ đã lên tiếng. Các anh bị đau về thể chất, còn chúng tôi – những đồng nghiệp của các anh – chịu đau về tinh thần. Chúng ta không nên chịu đau đớn mãi. Việc này phải làm cho ra nhẽ.
                        Trước hết tôi muốn nói đến cái clip đánh người và ý kiến của ông Chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên, Bùi Huy Thanh.
                        Tôi muốn nói với ông Thanh thế này: Nhìn vào clip đánh người, tôi không nghĩ những người đánh đó là những người đi thi hành công vụ. Tôi không nghĩ đó là những người công an được đào tạo, mà đó chỉ là một mớ côn đồ. Họ hàng mấy chục người, có vũ khí trong tay chạy theo đánh hai người không hề chống đối. Vì vậy dù hai người bị đánh là nhà báo hay dân thường thì những kẻ đánh họ cũng chỉ là những người được giáo dục rất ít. Nếu họ là những người đã được đào tạo qua trường lớp, tôi đề nghị thanh tra những cơ sở giáo dục mà họ đã từng học. Dân không nộp thuế để đào tạo ra những người công an như vậy!
                        Mà lập luận của ông Chánh văn phòng Thanh cũng rất buồn cười: “... hiện phía cơ quan chức năng chưa thể đưa ra kết luận về vụ việc vì chỉ mới nhận được tường trình một phía, từ các nhà báo”. Thử hỏi những kẻ gây hại cho người khác có bao giờ đến báo với cơ quan chức năng trước khi người bị hại kêu cứu chưa? Thậm chí khi bị bắt, bị tra hỏi, chúng còn chối quanh nữa là!
                        Xin được hỏi những người có chức, có quyền?
                        Trở lại chuyện các nhà báo bị đánh. Trên thế giới, người ta công nhận nhà báo là nghề nguy hiểm. Họ bị chết ở nơi chiến sự, họ (những nhà báo tham gia phe phái) bị phe đối lập lăng mạ, họ bị những người dân cho là phản ánh không trung thực tẩy chay, xua đuổi. Nhưng đấy là những nhà báo ở nước ngoài.
                        Còn ở Việt Nam hiện nay không có chiến sự, không có phe đối lập, dân không xua đuổi, tẩy chay... Tại sao nhà báo vẫn bị đánh nhỉ?
                        Tìm hiểu sâu thêm thì được thấy, nhà báo chủ yếu bị công an và những kẻ bất hảo được chính quyền thuê đánh (“Liên minh” chính quyền - đầu gấu là vô cùng nguy hiểm). Bị công an và đầu gấu đánh thì rõ ràng bản thân nhà báo rất khó chống đỡ. Nhà báo Việt Nam chỉ mong được chính quyền và nhân dân bảo vệ thôi.
                        Nhưng trước khi được chính quyền và nhân dân bảo vệ, cánh nhà báo chúng ta phải tự bảo vệ mình. Trước hết, chúng ta phải dùng uy lực của những người người có chức, có quyền đã và đang là nhà báo. Trong bộ máy của Đảng và Nhà nước hiện nay, có rất nhiều nhà báo. Điển hình là ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam. Ông Trọng trước đây làm ở Tạp chí Cộng sản, từ phóng viên thường lên chức Tổng biên tập. Ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, trước đây làm ở báo Nhân Dân, cũng từ phóng viên tới chức Tổng biên tập; ông Huynh còn đã từng làm Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam. Nếu hai ông này mà lên tiếng bảo vệ nhà báo, Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên hay Bí thư Tỉnh ủy cũng không thể xem thường.
                        Nhưng cho đến giờ phút này, hai ông Trọng và ông Huynh chẳng hé răng nói một lời. Các ông không nói nên chẳng biết thái độ của các ông ấy ra sao. Đến ông Nguyễn Đăng Tiến – Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam cũng im lặng nốt.
                        Vì sao các ông không lên tiếng? Các ông cho rằng đây là vụ việc nhỏ nhặt không đáng để các ông ấy quan tâm? Nếu các ông ấy không từng là nhà báo, cũng không nên nghĩ như vậy. Người của chính quyền đánh dân thường cũng là chuyện to rồi. Đây lại là người của chính quyền địa phương đánh nhà báo của Đài Đảng Trung ương. Chuyện nghiêm trọng quá đi chứ lị! Đừng quên rằng, những vụ việc ở Trung Đông vừa qua (dân biểu tình làm chính quyền ở nhiều nước sụp đổ) bắt đầu bằng việc một người bán hàng rong ở Yemen tự thiêu vì bị cảnh sát ức hiếp!
                        Có lẽ các ông ấy đang cân nhắc cần bảo vệ ai trong vụ việc này. Bảo vệ các nhà báo hay bảo vệ những người nhân danh chính quyền? Đây chưa phải là việc quá nan giải nhưng vẫn là lựa chọn khó khăn với những người đã từng là nhà báo, nay có quyền cao, chức trọng.
                        Còn những người đang là nhà báo, cụ thể là những người lãnh đạo cao nhất ở Đài Tiếng nói Việt Nam, những người làm ở Hội Nhà báo Việt Nam – họ có trách nhiệm trực tiếp phải bảo vệ cán bộ của mình, hội viên của mình. Nhưng rõ ràng họ đang im lặng, hoặc tỏ ra ngập ngừng, nghe ngóng. Họ đang chờ xem những người như ông Trọng, ông Huynh có thái độ thế nào. Tôi thấy cách nói của đại diện Hội Nhà báo nhạt lắm! Cái “chết” của nhà báo chúng ta là ở chỗ đó – những người có trách nhiệm trực tiếp bảo vệ mình lại sợ những người có chức quyền cao hơn.
                        Do vậy, chúng ta – những người trực tiếp cầm bút và cầm ống kính, máy ảnh – phải tự bảo vệ mình thôi. Chúng ta bảo vệ mình theo cách của mình: Nói lên sự thật và chấp nhận thiệt thòi, hy sinh. Chỉ có điều: Chúng ta không chụi hèn, chịu nhục.
                        H. B. K.
                        Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

                        Comment

                        • TAM73F
                          Super Moderator
                          • Apr 2009
                          • 2321

                          #57
                          'Trụ sở cũ của các bộ nên giao lại cho Hà Nội'‏
                          Theo ông Phạm Sỹ Liêm, Phó chủ tịch Tổng hội Xây dựng Việt Nam, giao trụ sở cũ của các bộ ngành cho Hà Nội quản lý sẽ tránh được tình trạng lộn xộn quy hoạch và tiêu cực khi định giá bán những "mảnh đất vàng" giữa thủ đô.
                          - Quy hoạch chung thủ đô đến năm 2030 định hướng di dời trụ sở bộ ngành ra khỏi khu vực nội đô. Ông nghĩ sao về kế hoạch chuyển trụ sở gần đây của một số bộ, ngành?
                          - Chúng ta phải xem mục đích di chuyển là gì, nếu trụ sở bộ ở vị trí chật chội việc di chuyển là đúng. Chính phủ từng dự định đưa trụ sở bộ, ngành lên Ba Vì, sau đó lại tập trung vào khu vực Mỹ Đình và Tây Hồ Tây. Hiện nay bộ Công an, Nội vụ, Thanh tra Chính phủ... đã chuyến đến các khu vực này.
                          Di chuyển trụ sở các bộ tương tự như việc di dời các đại học, bệnh viện ra khỏi thủ đô. Theo tôi, phải coi đây là đề án của Nhà nước, việc bố trí phải có tổ chức, chỉ đạo chứ không phải mạnh ai lấy lo, trụ sở bộ xây quy mô như thế nào phải có xét duyệt.
                          Tôi thấy các nước rất coi trọng quy hoạch trụ sở bộ, ngành. Trụ sở Bộ Ngoại giao Nga là một trong 10 kiến trúc đẹp trên thế giới, từ xa, ai cũng biết đó là Bộ Ngoại giao nhờ những nét kiến trúc đặc trưng.
                          - Khi chuyển trụ sở mới, theo ông các trụ sở cũ của các bộ, ngành nên được giải quyết thế nào?
                          - Theo tôi, khu đất cũ của các bộ ngành nên giao lại cho Hà Nội quản lý và trừ tiền sử dụng đất vào ngân sách của Hà Nội. Thủ đô có ngân sách rất lớn, hàng năm vẫn phải nộp cho nhà nước. Ngược lại, nếu Chính phủ xây dựng trụ sở bộ ngành mới cũng sẽ lấy đất của Hà Nội nên cũng phải trả tiền sử dụng đất cho thành phố. Việc thẩm định giá sẽ do Bộ Tài chính thực hiện.
                          Còn việc sử dụng trụ sở cũ của các bộ như thế nào thì Bộ Xây dựng sẽ làm việc với Hà Nội để tìm phương án phù hợp. Hà Nội sẽ xác định khu vực này có thể là trụ sở các sở, ngành của thành phố, khách sạn, công viên, nhà trẻ, trường học, thậm chí là nhà đỗ xe cao tầng... Nếu Hà Nội không sử dụng lô đất đó thì phải bán đấu giá, phải qua cạnh tranh mới có giá thực sự, nếu không người dân sẽ không biết giá thực là bao nhiêu.
                          - Một luồng quan điểm khác cho rằng nên để các bộ chủ động phương án bán - xây trụ sở mới, theo cơ chế thị trường. Ông nghĩ sao về phương án này?
                          - Theo tôi, nếu giao cho từng bộ ngành tự xử lý trụ sở cũ - mới, sẽ sinh ra lộn xộn trong quy hoạch. Trụ sở các bộ là tài sản công chứ không phải của riêng bộ, các bộ có lúc tách hoặc sáp nhập song trụ sở vẫn là của nhà nước.
                          Tiền xây trụ sở phải trích từ ngân sách Chính phủ. Hàng năm Chính phủ đều có nguồn ngân sách đầu tư công, song vì ngân sách còn eo hẹp nên cần xây dựng theo thứ tự, trụ sở nào cần chuyển đổi trước thì phải xây dựng trước, chứ không nên ào ào xây mới. Vừa qua, Chính phủ đã xây mới trụ sở Bộ Nội vụ, Thanh Tra Chính phủ...

                          Trụ sở Bộ Giao thông Vận tải nằm ở vị trí đắc địa trên phố Trần Hưng Đạo. Ảnh: Tiến Dũng.
                          - Bộ Giao thông Vận tải vừa được chấp thuận bán trụ sở và một trong số các phương án là bán cho một công ty cổ phần để lấy một tòa nhà văn phòng do công ty này đầu tư tại quận Cầu Giấy. Ông nói gì về phương án trên?
                          - Chúng ta phải xem trụ sở cũ và trụ sở mới giá bao nhiêu và ai thẩm định. Theo tôi, việc thẩm định giá theo thị trường không thể chính xác vì thị trường bất động sản lên xuống. Khi không có chuyên môn về bất động sản thì có thể bị lỗ hoặc nảy sinh tiêu cực.
                          Về lý thuyết, doanh nghiệp sau khi mua trụ sở không thể tự ý chuyển đổi mục đích, việc xây dựng công trình sau này phải có giấy phép xây dựng. Song thực tế họ sẽ có phép xây dựng nếu đi "cửa sau". Do vậy, theo tôi không nên bán cho doanh nghiệp, bán trụ sở là vấn đề lớn nên cần quản lý của nhà nước.
                          - Trụ sở cũ của các bộ ngành đều nằm ở vị trí đắc địa. Theo ông, nên làm thế nào để việc di dời trụ sở đảm bảo tính minh bạch, hài hòa lợi ích?
                          - Chính phủ nên giao cho Bộ Xây dựng là cơ quan quản lý nhà nước về quy hoạch, xây dựng hoặc giao cho Ban chỉ đạo Nhà nước nhà ở, thị trường bất động sản lên quy hoạch và kế hoạch. Ban này sẽ tìm vị trí cho từng bộ và thời điểm di chuyển, cơ quan nào đi trước, đi sau. Trụ sở mới phải được xây dựng hiện đại, có thể tồn tại 50-70 năm mà không lạc hậu, đây là cơ quan Chính phủ nên phải chấp nhận tốn kém.
                          Di dời trụ sở các bộ là chuyện lớn mà nhà nước phải làm chủ, có kế hoạch, nếu khoán trắng cho từng bộ thì dễ phát sinh tiêu cực như bài học định giá đất đai, tài sản khi cổ phần hóa trước đây.

                          Đoàn Loan thực hiện




                          ------------------------------------


                          ‘Phi công trẻ’ chém bạn người tình vì ghen

                          Cho rằng chị hàng xóm xúi bà "vợ" hơn mình 16 tuổi đi yêu người khác, Thành vác mã tấu đến "hỏi tội" khiến nạn nhân suýt chết.
                          Ngày 17/5, TAND TP HCM đã tuyên phạt Nguyễn Tấn Thành (35 tuổi, ngụ quận Bình Thạnh) tổng cộng 18 năm tù cho 3 tội giết người, cướp tài sản và cố ý gây thương tích.


                          Thành tại tòa hôm nay. Ảnh: Q.T

                          Theo cáo trạng, từ tháng 10/2010, Thành (đã li dị) thuê nhà sống chung như vợ chồng với bà Lim So Kha (51 tuổi) trên đường Nơ Trang Long, quận Bình Thạnh. Thời gian chung sống, nghi ngờ bà Kha không chung thủy nên 2 người thường xảy ra mâu thuẫn.

                          Trong lần cãi vã tối 18/12/2010, Thành lấy cây gỗ đánh tới tấp làm người tình gãy cả 2 tay. Thấy 2 chiếc vòng vàng của bà Kha rơi, hắn lấy bỏ túi rồi đem bán.

                          Đến rạng sáng 20/12/2010, nghi ngờ bạn bà Kha là Lê Thị Thu Thủy xúi “vợ” mình quen người khác, Thành vác mã tấu đến nhà bà này để "dạy cho một bài học". Hắn xông vào nhà bà Thuỷ chém tới tấp lúc nạn nhân đang ăn cơm cùng gia đình.

                          Sau màn “múa kiếm”, Thành bỏ đi nhậu cùng bạn. Chưa hả giận, hắn quay lại nhà bà Thủy. Vừa đi băng bó về và ở nhà một mình, nạn nhân tiếp tục bị Thành chém gục lần nữa, nhưng may mắn thoát chết. Hắn cũng xách mã tấu đi nhiều nơi tìm người tình để “xử” nhưng không thấy.

                          Hôm sau, cảnh sát bắt giữ Thành.

                          Quốc Thắng
                          VN-Express

                          ------------------------------





                          Ðại học Mỹ huấn luyện sĩ quan công an CSVN


                          5:20 PM


                          COLLEGE PARK, Maryland (NV) - Bản tiểu sử để được đề bạt lên các chức vụ cao hơn hoặc được thăng cấp của các sĩ quan công an CSVN có thể gồm cả một chuyến phải đi vòng sang Mỹ du học về khoa học hình sự.

                          Báo Washington Examiner hôm Thứ Bảy cho hay 38 sĩ quan công an CSVN đã đến đại học University of Maryland ở thành phố College Park (nằm giữa thủ đô Washington, D.C., và thành phố Baltimore) từ đầu Tháng Năm này.








                          38 sĩ quan công an CSVN du học chụp hình với một số viên chức Ðại Học Maryland hồi đầu Tháng Năm. (Hình: University of Maryland)

                          Họ sẽ ở đó sáu tuần để học một số môn trước khi trở về Việt Nam hoàn tất học trình để nhận lãnh bằng thạc sĩ của ngành công an CSVN.

                          Theo bản tin của trường đại học University of Maryland, khóa học chú trọng vào các đề tài tổ chức cơ quan cảnh sát, huấn luyện sĩ quan, ngăn ngừa tội phạm và các đề tài khác. Một nữ phát ngôn viên của đại học cho hay chính quyền Việt Nam đài thọ phí tổn cho khóa học. Nhà trường cung cấp giảng viên và chỗ ăn ở.

                          Bà Sally S. Simpson, trưởng khoa hình sự và tội phạm, nói các học viên Việt Nam học hỏi tính chuyên nghiệp của cảnh sát và điều tra dựa vào chứng cứ.

                          Trong số 38 sĩ quan công an CSVN đến học, có chín người là phụ nữ. Tất cả đều là những người từ 25 đến 35 tuổi mà một số từng nắm giữ chức vụ từ cao tới trung cấp. Trong số này, có một cặp là vợ chồng.

                          Chương trình được thảo luận và bắt đầu từ Tháng Tư, 2011 và dự trù sẽ kéo dài 5 năm, bà Simpson cho hay. Một nhóm công an khác sẽ đến vào năm tới.

                          Bản tin của trường đại học University of Maryland hôm 8 Tháng Năm cho hay, trong chương trình hợp tác, ba lớp được dạy ở Việt Nam (nhiều phần là tại Học Viện Cảnh Sát ở Hà Nội) bằng tiếng Việt và do các giảng viên người Việt phụ trách. Phần còn lại do các giáo sư khoa Khoa Học Xã Hội và Hành Vi và khoa Chính Sách Công của trường đại học University of Maryland phụ trách.

                          Các đề tài bao gồm luật lệ về điều tra hình sự, luật quốc tế đối chiếu và phân tích chính sách.

                          Tổ chức cơ quan cảnh sát để bảo vệ an ninh trật tự xã hội ở Hoa Kỳ hoàn toàn khác hẳn với Việt Nam. Chính phủ liên bang Hoa Kỳ có cơ quan điều tra về các loại tội phạm, nhưng không có tổ chức cảnh sát để bảo vệ trật tự xã hội thường ngày, một nhiệm vụ thường do cảnh sát địa phương đảm trách.

                          Các cơ quan điều tra và cảnh sát ở Hoa Kỳ hoạt động độc lập và nằm trong hệ thống tư pháp, biệt lập với các ngành khác.

                          Tại Việt Nam, ngành công an, về mặt tổ chức chính quyền, cũng nằm trong Bộ Công An. Tuy nhiên, giống như tất cả các bộ ngành khác, bộ này cũng nằm dưới sự chỉ huy của đảng Cộng Sản, tức là không độc lập.

                          Mọi hoạt động giữ gìn an ninh trật tự, điều tra, truy tố của công an CSVN vì thế có thể dẫn tới thiên lệch vì nhu cầu chính trị, bè phái, hoặc tham nhũng.

                          Theo Thông Tấn Xã Việt Nam, trong khi tới “thăm và làm việc với lãnh đạo chủ chốt Tổng Cục Xây Dựng Lực Lượng Công An Nhân Dân” ở Hà Nội ngày 2 Tháng Tư, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, nói: “CAND là lực lượng nòng cốt để giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, là thanh kiếm và lá chắn để bảo vệ chế độ.”

                          Giữa Tháng Mười Hai, 2010, Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế công bố cuộc nghiên cứu về nạn tham nhũng tại 85 nước trên thế giới cho biết tại Việt Nam, công an tham nhũng nhất. Báo VietNamNet đăng tải tin này đã phải vội vã gỡ xuống và đưa lời xin lỗi.

                          Theo người Việt

                          ---------------------------------




                          Họ đã trả thù Bùi Thị Minh Hằng đến phút cuối cùng


                          6:43 PM VAOL

                          Tôi nhận được tin Bùi Hằng được thả khi mấy anh em đang đi chơi ở Hà Tĩnh. “Nó thả Bùi Hằng rồi!” “Thế à?”. Ba đứa chúng tôi lặng lẽ theo dõi xem cái việc họ thả Hằng như thế nào. Hồi Hằng còn ở trại cải tạo, cứ nghĩ là khi cô được thả, chúng tôi sẽ reo hò, nhảy nhót rồi hô to những lời ca ngợi cô. Nếu thả tại chỗ chắc chắn sẽ có ít nhất 5 xe đi đón …

                          Thế mà chúng tôi cứ trầm lặng như thế theo dõi tin tức. Bảo là không mừng ư? Không phải. Dù Hằng không muốn ra khỏi trại, cứ ở trong đó để tố cáo, để kiện nhưng bạn bè phải mừng chứ. Ít ra, cô đã thoát khỏi những ngày bị đày đọa trong trại cải tạo, chẳng khác gì nhà tù.

                          Nhưng bảo là vui thì không. Cái cách nại ra lý do để bắt cô rồi đưa đi cải tạo; cái kiểu đầy đọa cô để trả thù; rồi cái cách thả cô làm tôi không thể vui được.

                          Và vui thế nào được khi những bức ảnh đầu tiên của Minh Hằng sau khi ra khỏi trại được truyền thông đưa lên. Mình hỏi JB Nguyễn Hữu Vinh đang dán mắt vào laptop: “Ai đấy? “Minh Hằng chứ ai”. Trời ơi, tôi không tin ở mắt mình nữa. Minh Hằng tiều tụy đến thế này ư? Lòng như xát muối, như thắt lại.
                          Lục lại hình ảnh Minh Hằng trong những lần xuống đường biểu tình chống TQ

                          Còn giờ đây là ảnh Minh Hằng sau 5 tháng được nhà cầm quyền đưa đi cải tạo:


                          Cần phải thay đổi tên của cái gọi là “Cơ sở giáo dục Thanh Hà”. Cải tạo thế nào mà làm cho trại viên từ 67 xuống còn 52 kg. Không biết bản báo cáo thành tích cuối năm của trại Thanh Hà có con số này không? Cũng còn may là Hằng là người có sức chứ phải người thể lực kém thì việc chết trong trại không có gì lạ. Gọi là hủy diệt chứ giáo dục, cải tạo gì.

                          5 tháng trong trại Thanh Hà với Bùi Thị Minh Hằng, theo cô nói là khoảng thời gian hãi hùng nhất về lối hành xử của chính quyền đối với nhân dân. Cách hành xử man rợ đối với cô đã thức tỉnh viên thầy thuốc mặc trang phục công an. Cô kể với đài VOA rằng “viên thày thuốc của trại đã nói rất chân tình với cô ấy, công khai trước nhiều người và có mặt cả cấp trên của anh ta, là hãy để anh ta đưa cô ấy về đến nhà một cách an toàn, rồi thì anh ta sẽ cởi bỏ bộ quân phục này”.

                          Ngoài việc bị đày đọa trong 5 tháng trời, Bùi Thị Minh Hằng phải chịu nhiều hệ lụy. Cháu Bùi Nhân phải bỏ học để lo thăm nuôi mẹ. Truyền thông Hà Nội còn khoét sâu thêm vào sự bất hòa của gia đình Hằng từ trước, dàn dựng lên màn đấu tố khiến cho mối quan hệ giữa Hằng với gia đình đã xấu trở nên khó có thể nhìn lại mặt nhau. Đây là việc làm ghê tởm nhất, thiếu nhân văn, phi nhân tính nhất. Bài báo “Trò lố bịch của những kẻ cơ hội: Màn kịch nhẫn tâm” (của báo An ninh thủ đô) chỉ những người ủng hộ Hằng lại chính là lột tả tâm địa của họ một cách chính xác nhất. “Họ làm nên một màn kịch vô cùng nhẫn tâm như chính nhan đề bài báo của họ” (Bùi Thị Minh Hằng trả lời tạp chí Thanh niên của đài VOA)

                          Mãi hôm qua, tôi mới gọi điện hỏi thăm Hằng vì biết Hằng sẽ có đông bè bạn đến thăm, hàng ngày phải trả lời rất nhiều cuộc điện thoại. Tôi cũng muốn Hằng nghỉ ngơi mấy ngày đã vì biết Hằng còn yếu lắm. Hằng cho biết, thời gian trước mắt, cô cần phải giải quyết rất nhiều việc bỏ dở trong thời gian cô bị bắt vào trại. Cô cũng nói tới một số việc mà cô cần làm để làm rõ việc bắt cô vào trại trái pháp luật.

                          Hằng bảo ở ngoài thì cũng chỉ tưởng tượng tới mức độ nào đó thôi chứ vào đây mới thấy sự độc ác của con người với nhau kinh khủng như thế nào. Hằng bảo em chỉ nói qua như thế chứ chưa thể kể ra ngay được vì có rất nhiều chuyện để nói. Tôi biết rồi đây, Hằng sẽ lần lượt tố cáo ra công luận.

                          Khác với việc trục xuất Trần Khải Thanh Thủy sang Mỹ, chúng áp giải về Vũng Tàu như một con lợn. Chúng còng 2 tay Hằng ra đằng sau, trói chân xích chân vào ghế để nằm trên sàn xe. Phải chăng, biết đây là cơ hội cuối cùng có thể hành hạ Hằng nên chúng cố tận dụng để trả thù cô.

                          4/5/2012

                          © Nguyễn Tường Thụy
                          Theo blog Nguyễn Tường Thụy
                          ________________________________

                          Mời xem một số bài viết của bạn BTMH xung quanh việc cô được trả tự do:

                          Nhà cầm quyền Hà Nội được và mất gì khi bắt giam Bùi Hằng (Phương Bích)
                          Cái đầu đặt trên chiếc ghế ngồi (JB Nguyễn Hữu Vinh)
                          NHẮN CÔ BÙI HẴNG HÃY BẢO TRỌNG (Mai Xuân Dũng)

                          ----------------------------------------------------------
                          Last edited by TAM73F; 05-21-2012, 02:16 PM.

                          Comment

                          • TAM73F
                            Super Moderator
                            • Apr 2009
                            • 2321

                            #58
                            Saigon bây giờ…

                            BS Đỗ Hồng Ngọc

                            Saigon bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại nhìn. Bây giờ ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con mắt lom lom qua kính bảo hộ… ! Ở trên cao nhìn xuống người người dày đặc, từng luồng từng luồng cuồn cuộn trôi đi, lâu lâu cụng mũ bảo hiểm một cái rồi mạnh ai nấy đi, cứ như đàn kiến. Đi bộ trên đường nhiều khi gặp người chào hỏi thân thiện mà chẳng biết ai là ai, đến lúc như chợt nhớ ra họ mới gỡ khẩu trang cười lỏn lẻn. May thay, con gái Saigon bây giờ tuy che mặt mà lại hở đùi! Họ mặc quần short thật ngắn ra đường bất kể sáng trưa chiều tối. Nhờ đó mà cũng có thể nhìn ra người đẹp! Có điều hơi nguy hiểm cho giao thông công cộng vì đường sá không thông thoáng như xưa. Áo dài thì khó mà tìm thấy nữa rồi- trừ trên sân khấu và sàn diễn thời trang. Con gái vì thế mà không còn yểu điệu, dịu dàng, tha thướt nữa. Ngay cả những ngày lễ tết, ở đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ vậy mà cũng khó tìm thấy một tà áo dài. Mọi người trở nên hấp tấp, vụt chạc, căng thằng hơn bao giờ hết. Cái lý do vì sao mất áo dài rồi phải trùm kín mít cả người như vậy thì ai cũng biết. Bụi khói mù trời. Không khí hừng hực. Môi trường đô thị ngày càng xấu đi. Cây xanh tàn rụi. Cao ốc vùn vụt bốc lên! Saigon bây giờ béo phì ngày càng tăng! Một sự phồn vinh thực chớ không phải giả tạo. Béo phì nhanh nhất ở phụ nữ và trẻ con. Các chuyên gia dinh dưỡng la ơi ới, báo động hoài mà chẳng ai thèm nghe. Nghe chi cho mệt. Các cửa hàng fastfood cứ mọc ra như nấm. Ai cũng biết fastfood tới đâu, béo phì, tim mạch, tiểu đường, huyết áp… theo tới đó. Mà bệnh tật càng tăng thì… càng tốt chớ sao. Thuốc men, thực phẩm chức năng, quảng cáo…ồn ào thì kinh tế càng phát triển. Thức ăn thức uống toàn hương liệu, hoá chất, bột nêm các thứ làm cho chuyện bếp núc trở nên đơn giản. Cứ xem TV thì biết. Người nào người nấy già trẻ lớn bé mặt mũi bóng lưỡng, hí hửng chụp giựt nước uống thức ăn, nhảy nhót mừng vui tưng bừng mọi nơi mọi lúc!

                            Saigon bây giờ cận thị quá trời! Trẻ con nứt mắt đã cận thị. Mẫu giáo tiểu học cận thị tùm lum. Tiệm kiếng mở ra tràn ngập, góc nào cũng có. “Chỗ nào rẻ hơn trả lại tiền!”. Ấy cũng nhờ vi tính, game online, TV… các thứ ngày càng hấp dẫn. Thế giới nhỏ trong lòng bàn tay. Trẻ con sướng như tiên. Đồ chơi trên trời dưới biển khắp hang cùng ngõ hẹp. Lâu lâu kêu có hóa chất độc hại. Khi biết thì mọi thứ đã muộn rồi. Kể cả thuốc “cam” nổi tiếng một thời nay gây ngộ độc chì không thuốc chữa. Lạ là người ta vẫn cứ tin và vẫn cứ nhắm mắt uống càng! Các loại sữa “thông minh” dành cho trẻ con ngày càng nhiều, khiến các bà mẹ không muốn cho con bú sữa mình nữa. Rõ ràng các thế hệ trước đây không được uống sữa thông minh nên có vẻ kém… thông minh!

                            Saigon bây giờ loãng xương hơi nhiều. Đi ngoài đường thấy người ta lố nhố, tụ tập, tưởng gì, hóa ra đang túm tụm đo xương! Có người tử tế, vì sức khỏe cộng đồng, đem máy đo mật độ xương ra ngoài đường đo cho ông đi qua bà đi lại. Ai cũng loãng xương kẻ ít người nhiều! Sau đó ai cũng mua một vài hộp sữa, một vài loại thuốc chống loãng xương là xong.

                            Saigon bây giờ đua nhau sửa sắc đẹp. Ai cũng sửa được, không cần phải học. Ai cũng nên sửa, từ cô hoa hậu đến ca sĩ, người mẫu, cô hàng xén, anh doanh nhân. Bơm vú bơm mông, cắt mắt, xẻ mũi, chẽ cằm rào rào. Ai cũng thành người mẫu ca sĩ Hàn quốc. Nhan sắc rộ lên khiến các nhà thơ… bí không còn làm thơ được nữa!




                            Saigon bây giờ trẻ con bỗng dậy thì sớm. Không dậy thì sớm cũng uổng! Mọi thứ kích thích cứ rần rật chung quanh. Phim ảnh, internet, sách báo… các thứ. Thức ăn thức uống béo bổ các thứ. Khí hậu nóng lên. Tỷ lệ phá thai vị thành niên tăng một cách đáng ngại. Tình trạng vô sinh cũng nhiều. Ly dị cũng mau. Người ta đua nhau mổ đẻ cho đúng giờ hoàng đạo. Trẻ sanh non, suy hô hấp, thiếu dưỡng khí não, lớn lên tâm thần cũng bộn!

                            Tóm lại, sức khỏe cộng đồng ở Saigon bây giờ có nhiều điều đáng suy gẫm.


                            29-4-2012

                            -----------------------ooooooo------------------------





                            Mời xem bài nhận xét (rất đúng) về VN Airlines của GS Nguyển Văn Tuấn,một khách bay thường xuyên của hãng này.

                            Góp ý cho Vietnam Airlines

                            Thứ bảy, 19 Tháng 5 năm 2012 - 09:54

                            Trong chuyến bay mấy tháng trước, tôi gặp lại người tiếp viên trưởng của VNA trong chuyến Sydney – Sài Gòn, người mà tôi từng có lần khen là rất cầu thị và lịch thiệp. Trong chuyến bay đó, chị hỏi tôi có gì góp ý để dịch vụ trên máy bay tốt hơn, và tôi hứa sẽ viết ra những suy nghĩ, nhận xét, và góp ý. Tôi nhận lời, và đây là những ý kiến mà tôi muốn gửi đến VNA.
                            Tôi là một khách hàng thường xuyên của Vietnam Airlines (VNA), nên cũng quan tâm đến dịch vụ của họ. Bất cứ lúc nào có dịp, tôi đều chọn VNA cho các chuyến công tác của mình, nhất là những chuyến công tác bên Việt Nam. Có khi đi Âu châu tôi cũng chọn VNA. Do đó, tôi nghĩ mình có điều kiện và cơ hội quan sát những biến chuyển về dịch vụ của VNA trong thời gian 5 năm qua. Theo nhận xét của tôi, VNA đã tiến triển khá dài về phong cách phục vụ, giờ bay, và máy bay. VNA hoàn toàn có tiềm năng cạnh tranh với các hãng trong vùng. Tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ VNA còn phải làm nhiều hơn để cải tiến dịch vụ của mình, để xứng đáng với câu “đem văn hoá Việt Nam đến thế giới”. Ở đây, tôi chỉ muốn nêu vài khía cạnh mà tôi nghĩ có thể cần cải tiến.
                            Thứ nhất là bay đúng giờ. Nhưng trong thực tế thì hãng nào cũng có vấn đề bay trễ, do nhiều lí do khách quan ngoài sự kiểm soát của hãng hàng không, nên vấn đề là chỉ khác nhau về tần số bay trễ mà thôi. Có lẽ không nói ra thì các bạn cũng biết rằng VNA đã từng nổi danh trong giới hành khách là “Sorry Airlines” vì có quá nhiều chuyến bay trễ, và quá nhiều xin lỗi. Nhiều xin lỗi đến nổi người ta nghĩ hai chữ đó không còn có ý nghĩa thực sự nữa; người của VNA chỉ nói cho có nói, nói một cách vô cảm. Mỗi lần chuyến bay khởi hành trễ là mỗi lần gây phiền phức cho biết bao nhiêu hành khách, chưa nói đến những cuộc hẹn trong kinh doanh phải bị thất hứa. Cẩn phải nhận thức một cách đúng đắn rằng trễ bay không phải là chuyện nhỏ.
                            Thứ hai là thông tin từ cơ trưởng. Ngoại trừ chuyến bay ngày 20/4/2012 (Sydney – Saigon), tất cả các chuyến bay khác với VNA đều nằm trong tình trạng “mù thông tin”. Hình như có xu hương chung là cơ trưởng VNA thường ít nói (tiết kiệm lời). Một nhà bình luận người Úc mới viết trên The Age (một nhật báo lớn của Úc) về VNA mà trong đó ông phê bình rằng các cơ trưởng VNA không hề cung cấp thông tin về chuyến bay, một hiện tượng mà ông gọi là “blind information”. Tôi cũng đồng ý với nhận xét này. Tôi nghĩ cơ trưởng nên cung cấp thông tin về chuyến bay tức lúc (a) sắp cất cánh, (b) trong khi bay, và (c) trước khi đáp xuống phi trường.
                            Những thông tin sắp cất cánh mà hành khách cần biết có thể bao gồm máy bay sắp cất cánh về hướng nào, kế hoạch bay ra sao (hướng nào, băng qua nước hay thành phố nào), có thể có vài disturbance ở đâu, bay cao bao nhiêu mét, nhiệt độ bên ngoài bao nhiêu, v.v. Những thông tin trong lúc bay có thể là thông tin (vui) về xã hội, chính trị (ai đắc cử), thể thao (các đội banh), v.v. Nếu biết sinh nhật của hành khách, cơ trưởng hay tiếp viên trưởng có thể nói một câu chúc mừng sinh nhật. Những thông tin sắp đáp bao gồm đáp từ hướng nào, nhiệt độ dưới mặt đất là bao nhiêu, v.v. Những thông tin này thật ra chẳng có gì quá mới hay quá khó để có thể chuyển tải đến khách hàng.
                            Tôi thấy sau khi đáp, cơ trưởng nên nói một câu tiễn đưa một cách lưu luyến với khách. Câu mà tôi thấy cơ trưởng Mĩ hay nói là: “We appreciate your business with us. We understand that you can choose another airlines for your business, but the fact that you have chosen our airlines, and that makes us feel privileged. We do hope that we will have opportunity to serve you again in your future business. Thank you and good bye.” (Tạm dịch: Chúng tôi ghi nhận sự ủng hộ của các bạn khi đi với hãng chúng tôi. Chúng tôi biết rằng các bạn có thể chọn một hãng khác để bay, nhưng các bạn đã chọn hãng chúng tôi, và điều đó làm cho chúng tôi cảm động cũng như vinh dự. Chúng tôi hi vọng sẽ có dịp phục vụ các bạn trong tương lai. Cám ơn các bạn và tạm biệt). Lời nói không mất tiền mua. Tại sao không nói một câu lưu luyến?
                            Thứ ba là phong cách phục vụ cho hành khách hạng thương gia (business class). Hành khách hạng thương gia thường là những người thường xuyên bay, có thể nói là sành điệu, và họ đòi hỏi sự tinh tế trong phục vụ. Hành khách hạng thương gia cũng có thể là những nhân vật quan trọng, và họ có thể gây ảnh hưởng. Hiện nay, tôi phải nói rằng phong cách phục vụ khách hạng thương gia của VNA ... chưa đạt. Phong cách phục vụ còn quá đơn giản và chưa đủ độ tinh tế để có thể nói là “business class”. Tôi đề nghị cụ thể như sau:
                            Ghế nên xứng đáng với hạng business. Tôi hiểu đây là vấn đề khó, vì nếu bay máy bay Airbus thì đành chấp nhận ghế hẹp (thay vì Boeing mới thật sự là ghế hạng business class). Hiện nay, chuyến bay Sydney – Sài Gòn toàn dùng Airbus nên ghế rất hẹp, có thể nói chỉ là tương đương hạng Economy Plus mà thôi, chứ không thể xem là hạng business class được.
                            Phòng toilet nên có hoa tươi. Hiện nay, vài chuyến bay VNA cũng có hoa trong toilet nhưng là loại ... cao su, mà loại cao su rẻ tiền, nhìn rất buồn cười. Còn giấy trong toilet là loại giấy rẻ tiền, loại mà người ta có thể mua ngoài siêu thị 99 cent. Phòng toilet phải sạch, giấy phải tốt, phải có xịt dầu thơm (loại nhẹ và tươi). Hoa tươi cũng là một cách brighten up rất hữu hiệu.
                            Khi khách lên máy bay, tiếp viên nên đến chào và nói bằng tên và danh xưng. Hiện nay, tiếp viên VNA chỉ nhìn khách lên tàu, chứ chẳng nói câu nào để chào khách cả. Có thể học cách tiếp viên hãng Singapore Airlines chào khách như: “Welcome aboard, Dr. Smith”, sau đó họ nói thêm: “Whatever I can do for you, please let me know.” Mỗi lần tôi đi hãng Singapore Airlines là mỗi lần tôi có ấn tượng đẹp với tiếp viên của họ. Có lần một anh tiếp viên có tuổi (độ 40) rất sành điệu về rượu, về món ăn. Tôi chỉ nói đôi ba câu là anh biết ngay cá tính của tôi thích cái gì! Nói chuyện với khách như anh chàng này thật là thú vị. Tiếp viên VNA mà làm được như thế là một cách cá nhân hoá phục vụ quá hay.
                            Khi khách đã an toạ, có thể mời nước (hay rượu). Tiếp viên cần phải am hiểu về rượu vang để có thể đàm đạo với khách. Còn tiếp viên VNA thì hầu như chẳng biết gì về rượu, hỏi họ thì chỉ mù thông tin. Có khi họ đem một chai rượu đỏ mà đã để trong phòng lạnh chắc cả ngày! Ai mà uống được thứ rượu đó. Còn rượu đỏ dạo này thì toàn là của Pháp, loại rẻ tiền, chẳng ra làm sao cả. Tại sao không chọn rượu vang có chất lượng cao của Úc? Có chuyến bay họ chẳng phục vụ dessert nào cả. Lại có chuyến có phục vụ dessert nhưng chẳng có cognac gì đi kém với cheese, chán ơi là chán! Hình như họ không biết món thức uống nào phải “đi” với món ăn nào.
                            Món ăn cần phải được trang trí một cách sạch sẽ, tinh tế. Có nhiều khi tôi nhận một đĩa cơm, một món soup mà tôi nghĩ là cho ... heo ăn (chứ không phải cho người – tôi còn chụp hình để ghi lại). Dĩ nhiên tôi phải trả lại chứ không thể ăn. Hỏi họ tại sao như thế, họ nói vì nhà bếp đưa ra như thế và họ chỉ ... đem ra. Nói cách khác, họ không có nỗ lực gì cả, mà chỉ làm như cái máy. Món ăn thì hởi ôi, có khi nhầy nhụa, nhìn đã phát ngán, nói gì đến thử, và chắc chắn nhịn ăn còn hay hơn là ăn. Phải làm sao gần với chất lượng nhà hàng (như Singapore Airlines hay Emerates).
                            Khi phục vụ món ăn, không nên làm quá nhanh, phải để thời gian cho khách thưởng thức món ăn. Hiện nay, tiếp viên VNA mới mời món ăn, thì vài phút sau họ đi một vòng mời cà phê và trà! Người ta ăn chưa xong mà mời uống cà phê thì có phải là vô duyên không. Và, họ chỉ đi một vòng; tức là nếu ai dại dột không nhận thì ráng mà nhịn cà phê hay trà nhé. Nên luân phiên đi lại trong khu vực hành khách để tìm hiểu xem họ cần gì, chứ không nên tụ tập với nhau để tán dóc và ... ngủ. Đó mới là phục vụ.
                            Nói chung, phục vụ hành khách hạng thương gia cần nhất là sự ân cần và tinh tế. Hơn nhau là ở hai yếu tố đó. Một món ăn có thể chẳng có gì ngon, nhưng được bày trí một cách tinh tế cũng làm cho khách hài lòng. Không nên làm cho có, hay làm để cho xong việc mà không quan tâm đến chất lượng.
                            Thứ tư là phong cách phục vụ của tiếp viên. Người ta hay nói rằng nữ tiếp viên VNA xinh đẹp, nhưng tôi thì chẳng thấy họ xinh đẹp hơn ai cả. So với tiếp viên Singapore Airlines hay Thai Airways hay Cathay Pacific thì tiếp viên VNA thuộc hạng trung bình hay dưới trung bình. Đó là chưa nói đến trình độ tiếng Anh mà tôi nghĩ tiếp viên VNA rất rất kém. Tuy nhiên, xinh đẹp hay không xinh đẹp không quan trọng; điều quan trọng là thái độ. Tiếp viên VNA nổi tiếng là lạnh lùng, tiết kiệm nụ cười. Cần phải làm sao để xoá bỏ hình ảnh xấu xí đó. Tôi nghĩ có nhiều cách để làm đẹp hình ảnh tiếp viên VNA:
                            Hiếu khách: Khi khách lên máy bay, nên tỏ ra thân thiện với họ, nếu được thì cười, nếu không quen cười thì cũng nên bày tỏ ý muốn giúp đỡ (helpful attitude). Chẳng hạn như nên giúp khách sắp xếp hành lí, nếu hành khách gặp khó khăn. Không nên đứng một chỗ mà nhìn!
                            Chăm sóc (care): Lúc nào cũng tỏ ra sẵn sàng chăm sóc khách, chứ không chờ đến khi người ta kêu mới tỏ ra săn đón. Người có kinh nghiệm chỉ cần nhìn qua là biết khách cần gì hay sắp cần gì. Tôi để ý thấy tiếp viên trong khu vực khách hạng Economy rất cộc cằn và tỏ ra khinh khỉnh với khách hơn tiếp viên trong khu vực khách hạng business.
                            Thành thật. Có khi tôi thấy tiếp viên VNA thiếu thành thật, và thậm chí xem thường hành khách. Có lần bay với VNA, tôi cần phải làm việc trên máy tính, và phát hiện ổ điện không hoạt động. Khi hỏi anh tiếp viên, thì anh ta thản nhiên nói cái đó chúng em không khai thác. Khai thác? Tôi không hiểu câu này có nghĩa gì, và có nói với anh ấy rằng tôi không biết khai thác có nghĩa là gì, nhưng tôi nghĩ máy bay, nhất là các ghế hạng thương gia, phải có ổ điện để khách dùng máy tính làm việc chứ. Anh ta vẫn nói không khai thác! Thật ra, hôm đó, tôi phát hiện tất cả các ổ điện trong khu khu business đều không hoạt động. Thử hỏi, ổ điện mà còn hư hỏng, thì còn cái gì khác có vấn đề nữa. Thật đáng rùng mình. Cách trả lời của anh ấy tỏ ra bất cần, nói dối, và xem thường khách như chẳng biết gì. Nếu là hãng khác (như United Airlines chẳng hạn) thì khách đã được bồi thường, nhưng đối với VNA thì tôi không có kỳ vọng gì.
                            Thời gian phục vụ món ăn. Tôi nghĩ nên xem lại qui trình thời gian phục vụ món ăn. Hiện nay (trong economy) tôi để ý thấy qui trình phục vụ món ăn bắt đầu bằng món ăn chính, kế đến là nước, sau đó là cà phê hay trà. Không có vấn đề gì về qui trình này; nhưng có vấn đề về thời gian. Khách ăn chưa xong mà tiếp viên đã hỏi uống cà phê hay trà! Khó thấy một hãng hàng không nào phục vụ như thế. Theo tôi nghĩ có thể làm thăm dò (survey) để biết thời gian khách ăn bao lâu, và từ đó hoạch định thời gian phục vụ thức uống. Cung cách phục vụ hiện nay cho khách một ấn tượng là tiếp viên VNA chỉ muốn ép khách ăn uống cho nhanh để họ chui vào g riêng mà tán dóc và ... ngủ. Đó là một ấn tượng rất xấu mà VNA cần phải tránh.
                            Trên đây là vài góp ý chân tình của tôi. Hy vọng các bạn sẽ xem qua và nếu có điều kiện cải tiến phong cách phục vụ. Sự thật là tôi có nhiều lựa chọn để bay về VN, nhưng tại sao tôi vẫn chọn VNA? Lý do đơn giản là vì tôi là người Việt Nam, nên tôi có nghĩa vụ phải ủng hộ các bạn (dù phục vụ của các bạn chưa đạt chuẩn mực), và tôi mong muốn VNA tốt hơn. Đó là lý do tình cảm. Ho vọng các bạn không phụ kỳ vọng và tình cảm của tôi. Tôi muốn thấy và mong thấy một ngày không xa VNA sẽ bay xa hơn và cạnh tranh với các hãng trong vùng. Tại sao không cố gắng mình là số 1 về service?


                            Lời Bàn, Nhận Định :

                            Ông giáo sư nảy( gốc chắc không nhỏ) đã quên những điểm then chốt sau đây:

                            -Phi cơ trưởng phải là Con Cháu Các Cụ, ắt hẳn phải 3 đời chuyên hồng.

                            -Chiêu đãi viên hàng không cũng vậy

                            -Công việc hàng không là phụ.

                            -Buôn lâụ là chính

                            -Đã là vậy thì không bao giờ mất việc, tội gì phải cải thiện nghề nghiêp? Được như thế là phúc 70 đời rồi.

                            Theo thiển ý: bài này thuộc loại xả xú bắp cho dân bớt giận.

                            ------------------0000000000000-------------------
                            Last edited by TAM73F; 05-22-2012, 08:54 PM.

                            Comment

                            • TAM73F
                              Super Moderator
                              • Apr 2009
                              • 2321

                              #59
                              Đời sống bây giờ ở Saigon - 2012

                              NHÀ THƯƠNG HAY NHÀ TÙ ?



                              Phạm Quế Dương


                              Nhà báo Phan Lợi kể rằng: " Tương tự như một số vị bộ trưởng mới nhậm chức, Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến vừa có chuyến "vi hành" tại TP.SG về tình trạng quá tải tại các BV và thái độ được mô tả của bà là… không khỏi "choáng"!

                              Đúng là không choáng sao được khi thấy bệnh nhân tại BV Ung bướu lóp ngóp bò từ gầm giường ra chào đón mình. Và cũng không quá tải sao được khi số giường thực kê của BV chỉ có 631 giường nhưng số bệnh nhân điều trị nội trú tới… 1.807 người và số ngoại trú 9.510 người! ".

                              Cái hình ảnh bệnh nhân lóp ngóp bò từ gầm giường ra chào đón bà Bộ trưởng Y tế thật ấn tượng. Tôi cũng từng chứng kiến một bà nguyên Chánh Văn phòng Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam lóp ngóp bò từ gầm giường bệnh nhân ra chào tôi. Người bệnh là tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang – chồng bà. Năm ấy ông Giang phải vào bệnh viện mổ tiền liệt tuyến. Ông Giang có tiêu chuẩn bệnh viện Việt Xô nhưng vì sợ người ta ám hại nên ông phải bí mật trốn sang bệnh viện Viêt Đức, cậy nhờ người thân quen là bác sỹ đầu ngành Bửu Triều.

                              Nhân đây xin trích một đoạn trong bài " Bệnh viện gãy giường vì quá tải " của nhà báo Quang Duy để thấy được phần nào thảm cảnh của bệnh nhân và của người đi chăm nuôi bệnh nhân ở nước ta:

                              " 8 - 10 người bệnh cùng ngồi truyền hóa chất trên một chiếc giường bệnh, đó đã là chuyện ngày thường ở Bệnh viện Ung bướu TƯ (K) cơ sở 1.

                              Buồng bệnh chưa đầy 20m2 nhưng luôn tải tới 30 người bệnh. Người trẻ, nam giới nhường người già, phụ nữ chỗ ngồi trên giường bệnh, ra ngồi hành lang mà truyền. Bất cứ chốt cửa, tay cài nào cũng thành chỗ móc để họ treo dây truyền.

                              Ngày 1.2, bà Hà Thị Cẩm (ở Thanh Trì, Hà Nội) lên BV K truyền hóa chất đợt thứ 5 sau khi phát hiện bị ung thư (UT) vú tháng 9.2011. Ngồi cùng giường với bà còn 5 bệnh nhân khác. Bốn giường khác trong buồng bệnh cũng đều đều quân số 5 - 6 người/giường. Căn phòng vẻn vẹn chưa đầy 20m2 vốn thiết kế chỉ cho 4 bệnh nhân, hôm nay tải tới 25 người bệnh.

                              Bà Cẩm đính chính với chúng tôi: "Còn vài bệnh nhân nữa phải ngồi ngoài hành lang. Âm lịch, hôm nay mới chỉ là ngày mùng 10 tết. Tâm lý nhiều người bệnh muốn qua rằm tháng giêng rồi mới lên BV nên ở đây còn vắng. Ai ở đây cũng vậy, truyền hóa chất mệt đến mấy cũng là ngồi chứ không ai được nằm giường, đều phải chia sẻ chỗ ngồi ấy cho 5 - 7 người khác. Ngày thường, ở đây mỗi giường bệnh cõng 8 người là bình thường. Muốn duỗi chân cũng không dễ".

                              Không chỉ người bệnh, mà y-bác sĩ cũng bức xúc về quá tải. Y tá Tạ Thị Hồng - khoa Nội 1 - cho biết: "Hai tháng trước, giường bệnh cuối cùng ở buồng bệnh 1 đã gãy, lúc đó có 10 bệnh nhân ngồi trên đó. Đến nay, giường vẫn chưa được sửa, nên tạm thời chỉ để 4 người ngồi trên đó".

                              Đã gần 11h trưa mà hành lang khoa Nội 1 vẫn đông như... trẩy hội, chỉ có điều hầu như ai nấy cũng đều mệt mỏi, bơ phờ. Chúng tôi bước len qua lối đi một cách rất giữ ý, để tránh chạm người bệnh đang nằm giường xếp hay ngồi với cây truyền dịch bên tay. Bà Nguyễn Thị Hải (ở Lạch Tray, Hải Phòng) cũng đã truyền hóa chất 5 đợt. Những lần truyền ngoài giờ, bà vào đây từ 4h30 sáng để chờ được truyền từ 5h sáng. Lần thì chờ đến 1h đêm mới truyền xong. Ngồi ở hành lang, người ra vào, có lần bà không cố định được kim truyền nên chệch ven, phải tiêm thuốc chống thối thịt, hoại tử tay ".

                              Vì sao đến nông nỗi ấy ? Vì bao nhiêu tiền đóng thuế của nông dân, tiền bán tài nguyên, dầu khí, tiền anh chị em công nhân đi bán sức lạo đông ở nước ngoài gửi về …., đồng thì rơi vào túi các quan tham, đồng thì dốc ra xây công sở thật hoành tráng cho Đảng, cho Nhà nước …, mua ôtô xịn hảo hạng cho các quan đi làm … và đi lễõ chùa cầu thăng tiến, tài lộc.

                              Theo tin từ Bộ Y tế, Việt Nam nằm trong danh sách 33 quốc gia có tỷ lệ giường bệnh thấp nhất trên thế giới,


                              Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam 27 tháng Hai

                              Phạm Quế Dương - 37 Lý Nam Đế - Hà Nội - Điện thoại: ( 04 ) 62 700 002

                              ---------------///-----------------


                              Tâm sự của một Đại đức được kết nạp Đảng





                              Nhà sư mà không làm theo lời Phật dạy, lại làm theo lời "bác" dạy.

                              Đại đức mà không lo tu hành giải thoát, chỉ lo phấn đấu để vào đảng.

                              Cái thứ thầy chùa nầy có đáng chửi không ?


                              09:56 | 14/02/2012

                              Đại đức Danh Cảnh, trụ trì chùa Chắc Băng Mới, thị trấn Vĩnh Thuận, huyện Vĩnh Thuận (Kiên Giang) luôn vận động sư sãi trong chùa và đồng bào phật tử tham gia học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác. Hưởng ứng cuộc vận động (CVĐ) do Đảng phát động, đại đức Danh Cảnh đã “làm theo” với nhiều việc thiết thực và thật sự là “bà đỡ” cho học sinh dân tộc Khmer nghèo biết được cái chữ.

                              Đại đức Danh Cảnh, bộc bạch: “Sinh thời Bác thường nói: “ Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người”. Đảng và Nhà nước luôn coi sự nghiệp giáo dục là quốc sách hàng đầu. Vì vậy, bản thân tôi là một vị trụ trì chùa luôn quán triệt lời dạy đó và luôn coi trọng sự nghiệp giáo dục, nhất là đối với con em đồng bào dân tộc Khmer đang gặp khó khăn. Cũng vì thế, từ khi phát động CVĐ “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, nhà chùa cũng như bản thân tôi đứng ra vận động con em đồng bào phật tử đến trường. Nhiều năm nay, nhà chùa cũng đã tiếp nhận và nuôi dưỡng nhiều con em đồng bào dân tộc Khmer vùng sâu, vùng xa không đủ điều kiện đến trường về chỗ ăn, nghỉ cho các em được đến lớp biết con chữ”.

                              Từ việc làm ý nghĩa này, hiện nay một số em đã trưởng thành và tham gia các hoạt động xã hội trong hệ thống chính trị của Đảng, Nhà nước. Hiện tại, nhà chùa đang nuôi dưỡng 14 em có gia đình hoàn cảnh đặc biệt khó khăn để các em có điều kiện được đến lớp, đến trường. Bên cạnh đó, ngoài chăm lo mua tập vở, quần áo, nhà chùa còn động viên, giúp các em phấn khởi trong học tập để các em không bị thiệt thòi về vật chất cũng như tinh thần. Đi đôi với công tác này, nhà chùa còn mở các lớp dạy chữ Khmer cho con em đồng bào phật tử để giúp các em biết được tiếng nói, con chữ của dân tộc mình. Những ngày lễ hội của đồng bào dân tộc còn tổ chức giao lưu văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao theo bản sắc của đồng bào dân tộc Khmer.

                              Đại đức Danh Cảnh cho biết thêm, mỗi dịp lễ hội, đồng bào phật tử đến chùa đông đúc, bản thân là trụ trì chùa thường xuyên nhắc nhở cho phật tử luôn giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc mình theo chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước. Bên cạnh đó, cần hòa mình vào cuộc sống cộng đồng dân cư nơi cư trú và cần nhất là phải hết sức đoàn kết để tương thân, tương ái với các dân tộc anh em cùng nhau phấn đấu vươn lên bằng chính bản thân mình để làm giàu cho bản thân, gia đình và xã hội; tích cực tham gia công tác xóa đói giảm nghèo và thường xuyên lồng ghép CVĐ “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, “sống tốt đời đẹp đạo”, từ đó đồng bào phật tử sẽ hiểu rõ, nhận thức đúng đắn tích cực hưởng ứng CVĐ.

                              Đại đức Danh Cảnh rất tâm đắc câu nói của Bác khi nói chuyện về sự cần thiết của tinh thần đoàn kết giữa các dân tộc trong nước, Người giơ bàn tay mình lên cao bảo: “Việt Nam có rất nhiều dân tộc cùng sinh sống, có dân tộc ít người, có dân tộc nhiều người nhưng phải là một khối đoàn kết thống nhất. Cũng giống như bàn tay có ngón ngắn, ngón dài nhưng đều được nuôi dưỡng chung một dòng máu, không thể tách rời…”. Câu nói của Bác luôn thôi thúc Đại đức Danh Cảnh luôn hướng cho phật tử của mình phải đoàn kết với dân tộc anh em, cùng nắm tay nhau để vươn lên làm giàu cho quê hương, đất nước.

                              Với những việc làm hiệu quả, thiết thực, nhất là trong CVĐ “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, năm 2011, đại đức Danh Cảnh vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam./.

                              (Theo TTXVN)
                              Last edited by TAM73F; 05-28-2012, 12:42 PM.

                              Comment

                              • TAM73F
                                Super Moderator
                                • Apr 2009
                                • 2321

                                #60
                                ----------------------------////////---------------------------------


                                ------------------------------///////-----------------------------

                                Việt kiều Pháp mất quyền tỵ nạn vì về Việt Nam!

                                Bài viết của ký giả Xuân Mai trên báo áp phê số 4 tại Paris như sau:

                                Ông Nguyễn Văn Tuyền, 59 tuổi đến định cư tại Pháp năm 1980. Với lá đơn thống thiết như sau: “Nếu tôi ở lại, nhà cầm quyền CSVN sẽ bắt giam, đánh đập và bỏ tù không có ngày ra. Vì lý do nhân đạo, tôi trân trọng thỉnh cầu nước Pháp, vui lòng chấp thuận cho tôi được tỵ nạn chính trị, sống tạm dung trên mảnh đất tự do nầy, và tôi chỉ trở về quê cũ khi nào quê hương tôi không còn chế độ độc tài Cộng Sản.” Nhưng ông Tuyền đã phản bội tư cách tỵ nạn của ông đến 7 lần từ năm 1995 đến năm 2000. (Theo tài liệu của OFPRA = Office Francais de Protection des Réfugiés et Apatride - Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc)

                                Ngày 27-6-2000, ông Tuyền và 544 Việt kiều Pháp bị OFPRA gởi thơ thông báo rút lại thẻ tỵ nạn, với lý do trở về quê cũ khi còn chế độ độc tài Cộng Sản.

                                “Chiếu theo điều 1, khoản 2A của Hiệp Định Genève ngày 28-7-1951, chúng tôi thu hồi thẻ tỵ nạn. Đồng thời cũng trình lên Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, kể từ nay, OFPRA không còn chịu trách nhiệm với ông, về tình trạng cư trú, xin việc làm, hưởng trợ cấp xã hội theo diện người tỵ nạn chính trị”.

                                Được biết, từ năm 1988 đến năm 2000, tổng số người Việt ở Pháp bị truất bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi, với con số là 22,417.

                                Bài viết ghi như sau: “Chính phủ Việt Cộng qua các đại sứ từ Võ Văn Sung, Mai Văn Bộ, Trịnh Ngọc Thái đến Nguyễn Chiến Thắng đã coi người Việt Nam là thành phần cực kỳ phản động, cần phải triệt hạ, hoặc áp dụng chính sách gậy ông đập lưng ông. Đó là, dễ giãi trong việc cấp chiếu khán cho họ, để họ bị OFPRA cắt quyền tỵ nạn và trợ cấp xã hội. Sau khi cấp chiếu khán, tòa đại sứ thông báo danh sách cho Bộ Nội vụ Pháp biết tên họ của những người vi phạm luật tỵ nạn. Một khi mất thẻ tỵ nạn, thì mất luôn thẻ thường trú (Carte de Séjour) nên không xin được việc làm. Trường hợp đó, muốn sống ở Pháp trên 3 năm, thì phải có Passport của chính phủ CSVN, để trở thành công dân Việt Cộng cho đến mãn kiếp.

                                Cái thâm độc của VC là như thế.
                                Trúc Giang

                                Ghi Chú: Chánh Phủ Pháp làm chuyện hợp lý và trừng trị những kẻ ăn chén ,đá bát !!!
                                TAM73F

                                Comment

                                Working...