Bài tuyển Vinhtruong trên các Diễn Đàn Lính

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • hung quoc
    Người Thân
    • Mar 2014
    • 92

    #61
    Cháu đang sống. khắc khoải và mong chờ đến ngày vận mệnh của Đất Nước

    Comment

    • vinhtruong
      Super Member
      • Jun 2010
      • 1924

      #62
      Thôi đừng “khắc-khoải” nữa hảy đọc

      Hiện nay, xung quanh sự kiện Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép vào vùng đặc quyền kinh tế của VN từ đầu tháng 5-2014, người phát ngôn Bộ Ngoại giao VN Lê Hải Bình một lần nữa khẳng định giàn khoan này đã nằm sâu 80 hải lý trong vùng đặc quyền kinh tế của VN, Công ước quốc tế về Luật biển 1982.

      Nhưng tất cả chuyện nầy chỉ là một kịch bản nếu bạn đọc hết những bài khá dài trên trang thời sự Vinh Truong: Bài tuyển Vinhtruong trên các Diễn Đàn Lính; Started by vinhtruong, 10-09-2011 08:48 PM ... http://www.truclamyentu.info/...onli...n-luoc-eurasia...Thư-Viện Hoa Sen Online, Thư-Viện Bồ Đề Online, Trương-văn-Vinh ... (overhauling the damage control and roll-back 2010-2020) thì biết kết quả do soạn-giả Averell Harriman viết về vở "bi-kịch" nầy ở đoạn kết nó sẽ xảy ra như thế nào ... mà TT Nguyễn Tấn Dũng rất cô đơn trong cuộc hợp thượng đỉnh Asean 24th nầy, nhưng tại sao Việt Nam khó có thể trông cậy vào ASEAN trong cuộc đối đầu với TQ, và vì sao Hạm đội 7 muốn tăng hợp tác với VN…

      Càng đọc càng thú vị cho đến khi thấy được một Khối bánh Da-Lợn gồm có các nước, 8 nước Cộng Hòa vừa tách khỏi Liên Xô nhập chung với các nước Cộng Hòa Trung Quốc cũng sẽ tách rời tạo thành một Khối thân Mỹ nằm chận họng Khối đông dân TQ và Nga để chêm-đệm cho một thế giới mới an toàn (The New World Order) cho sự an bình của nhân loại

      Comment

      • vinhtruong
        Super Member
        • Jun 2010
        • 1924

        #63
        Bài “thứ 11” thời sự thế giới

        Khi đọc hết bài nầy, bạn sẽ hiểu tại sao Nguyễn Tấn Dũng “cứng-cựa” với TQ bắt đầu sau thông điệp đầu năm (MÃ ĐỀ) Tại sao Đệ-7 Hạm đội thường xuyên ghé VN? Tại sao VN quá cô đơn sau thượng đỉnh Asean 24th … tại sao phải thay đại sứ Mỹ (DƯƠNG CƯỚC = đại sứ Bunker làm 8 năm lận!?) APTO là cái BÙA HỘ MẠNG CHO VN …?

        Theo diễn tiến Eurasia, Mỹ sẽ tạo ra NATO phương đông gọi là APTO

        Như nhiều bài trên đây, tôi đã viết về diễn tiến của trục lộ đồ Eurasia vào giai đoạn cuối (1920-2020) sẽ có một liên minh quân sự như theo lý thuyết gia George Kennan (1904-2005) sẽ phải lập lại một khối NATO phương đông để ổn định tình hình dưới sự thống lãnh của Mỹ khi quay lại “trục xoáy” vùng Thái Bình Dương

        Có giả thuyết cho rằng độ ít năm nữa một liên minh quân sự mới sẽ hình thành tại Thái Bình Dương có tên là Tổ Chức Phòng Thủ Châu Á -Thái Bình Dương gọi tắt là APTO (Asia-Pacific Treaty Organization) Đây là một Liên minh An ninh Quốc phòng Thái Bình Dương, sau khi Mỹ giúp Ấn Độ qua mặt TQ bằng hạ thủy chiếc HKMH Vikrant để giữ eo biển Malacca dùm Mỹ. Và theo giả thuyết đó thì chỉ vài ngày trước đây, tranh chấp biên giới trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc sẽ nổ ra một cuộc giao tranh quân sự vô tiền khoáng hậu là bắn súng nước vui chơi thôi, và không bên nào dám chịu chơi bắn súng thiệt, như một trường hợp điển hình. Hiện nay họ đang chơi trò chơi đổ lỗi cho nhau như "Ai đã khai pháo đầu tiên?" Dĩ nhiên bàn tay lông lá sẽ cần bấm đít Việt Nam chơi ẩu trước trong sự kiểm soát theo dõi bên ngoài của Mỹ, qua đó Mỹ cũng cần để Việt Nam “làm ẩu” để nhân cơ hội thử vài vũ khí bí mật trọng tài của Mỹ trong vòng an toàn dù rằng Trung Quốc có phản ứng quyết liệt.
        Đây cũng là cuộc giảo nghiệm thử coi Mỹ có đủ khả năng bảo vệ sự an toàn cho trái đất và đồng thời cần thữ “gân-cốt” của TQ đi tới đâu rồi? Dù vừa rồi check-out coi Trung Quốc có “tinh thông” vụ chiếc MH- 370 mất tích để đánh giá khoa học kỷ thuật của TQ, nhưng quả thật TQ vẩn còn dở ẹt

        Vụ Biển Đông, vấn đề đã vượt xa hơn việc đi tìm ai có lỗi. Lúc đó, đối với APTO, câu hỏi quan trọng là ai đã khai pháo đầu tiên và lý do tại sao, và những gì xảy ra tiếp theo đó? Cũng giống như NATO, các thành viên của APTO đang bị ràng buộc phải tiếp cứu hộ để bảo vệ đồng minh của họ. Nhưng liệu họ có tới cứu đồng minh của họ không?

        Khởi đầu của một liên minh mới APTO (Asia-Pacific-Treaty Organization)

        Tương tự khối NATO về phương diện hình thành và hoạt động, APTO được hình thành để đáp ứng các đe dọa khủng bố và hải tặc. Khởi thủy là một liên minh không chính thức giữa các quốc gia đồng minh truyền thống của Hoa Kỳ như Úc, Nhật, Đại Hàn, Thái Lan và Philippines, nhóm này mau chóng mở rộng bao gồm cả Ấn-độ, Miến Điện, Indonesia, Mã Lai, Tân Tây Lan và Việt Nam. Mục tiêu của liên minh này là thống nhất và tăng cường khả năng phòng thủ, với hy vọng sẽ đem lại ổn định và an ninh cho Thái Bình Dương do trong âm mưu của Mỹ có tính toán trước.

        Khối mười quốc gia đó được các quốc gia Brunei, Chile, Ấn Độ, Singapore, và dĩ nhiên cả Hoa Kỳ, tham gia với tư cách thành viên không chính thức, trong khi chính Hoa Kỳ giúp đỡ hình thành APTO theo như ước tính.

        Dĩ nhiến, đối chọi lại, Trung Quốc đã bày tỏ không chấp nhận khối APTO, mà Trung Quốc cho là sự nối dài chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Mặc dù vậy, Trung Quốc không dám tấn công các thành viên của APTO, vì biết rõ rằng không bị khiêu khích mà tấn công có thể sẽ đưa tới một cuộc chiến tranh không cần thiết với Hoa Kỳ và điều chắc chắn là TQ đã rơi vào cái bẩy Eagle pull (di tản chiến lược về Hawaìi) của tu chánh áng Cooper-Church 1970 và Case-Church 1973.

        Cuộc hội đàm viễn liên giả tưởng hiện nay của các lãnh đạo APTO là một hoạt động tìm hiểu dữ kiện hơn là chuẩn bị chiến tranh. Ngôn từ chuyên môn trong minh ước phòng thủ nói rằng các thành viên không bị đòi hỏi trợ giúp Việt Nam nếu thấy Việt Nam bị tấn công trước? theo người viết không phải TQ mà chính VN sẽ tấn công tự vệ trước? Và họ sẽ có lý do vững chãi để cùng nhau tránh chiến tranh vì Hoa Kỳ không sẵn sàng gửi quân tới như các thành viên chính thức.

        Chỉ mới vừa phục hồi sau cuộc khủng hoảng kinh tế, và với ngân sách quốc phòng bị giảm thiểu một cách đáng kể, nhân dân và Quốc Hội Hoa Kỳ ít có ý định tham gia một cuộc chiến khác. Mặc dù Hoa Kỳ thường xuyên tuyên bố rằng tương lai của mình gắn chặt với Thái Bình Dương? Điều nầy khó lường lắm, nhưng có một điều chắc chắn là nếu TQ đụng đến vòi xăng là Hoa Kỳ sẽ phản ứng thích đáng ngay. Nhưng nếu không có Hoa Kỳ tham gia với tư cách thành viên chính thức thì mọi liên minh quân sự đều chỉ là hình thức và sẽ thất bại chăng? dỉ nhiên điều nầy không thể chối cãi được.

        Nền tảng của một liên minh APTO thành công
        Lý thuyết gia chiến tranh lạnh, George F Kennan có câu hỏi đó không sai. NATO thành công vì Chiến Tranh Lạnh là một cuộc chiến, phần lớn xảy ra giữa Hoa Kỳ và Liên Xô. Và Hoa Kỳ với quyết tâm đánh gục Liên Xô, cùng với chiến lược chạy đua vũ trang làm cho Liên Xô kiệt quệ về kinh tế đã đưa NATO tới thành công. Trái lại APTO sẽ không được hình thành trong cùng một hoàn cảnh. Bất cứ cuộc xung đột nào trong tương lai cũng sẽ không xảy ra giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc mà giữa Trung Quốc và các quốc gia lân bang. Đó là cái kiểu trò chơi trật thượng của đàn anh để cho mấy thằng nhóc đánh túi bụi rồi tà tà mới nhảy vào như lịch sử thế chiến đã chứng minh.

        Có thể nói Hoa Kỳ láu cá làm bộ theo đuổi một chính sách đối ngoại không can thiệp vào công việc của các lân quốc của Trung Quốc. Biết vậy, thì thử hỏi Hoa Kỳ nên đóng vai trò gì và nên làm gì trong một liên minh quân sự như APTO? Ngư Ông đắc lợi. Rõ ràng là để cho APTO thành công, Hoa Kỳ phải đảm nhiệm vai trò lãnh đạo, và Hoa Kỳ chỉ lãnh đạo khi mà sự thành công của liên minh đó là cần thiết cho sự thành công của mục tiêu của Hoa Kỳ. Nói một cách giản dị, APTO phải được cấu trúc quanh nhu cầu của Hoa Kỳ.

        Bất hạnh thay, một tổ chức đã tồn tại trong quá khứ và đã thất bại, đó là Liên Phòng Đông Nam Á, SEATO. Nhưng có ai biết được nó nằm trong kế hoặch nhường ảnh hưởng cho Liên Xô ở vùng ĐNÁ mà Việt Nam là tiểu bá của LX nắm giử 3 nước Đông Dương; Do đó APTO không thể chỉ là bản sao chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Nó phải được thiết kế nhằm giải quyết những nhu cầu của các quốc gia Thái Bình Dương thành viên, nhưng lần nầy có củng-cố thêm Ấn-độ và quân đội Mỹ ứng chiến đang có đầu cầu tại Úc.

        Hoa Kỳ đã phản ánh các quan ngại của một số quốc gia Đông Nam Á về sự bành trướng của Trung Quốc bằng cách tổ chức để các quốc gia đó tiếp tục tham gia các cuộc tập trận chung và tiếp cận vũ khí của Hoa Kỳ. Vả lại, Hoa Kỳ trong nhiều dịp cả công khai lẫn hội kín đã tuyên bố hy vọng Trung Quốc sẽ trở thành một đối tác chiến lược và có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế dưới hình thức đại loại như Hội nghị Thượng đỉnh G-2 Hoa Kỳ-Trung Quốc.

        Cho dù trong tương lai Hoa Kỳ có trở thành một thành viên chính thức, thì để thành công, APTO phải hoạt động với Trung Quốc, làm cầu nối giữa Trung Quốc và các quốc gia lân bang. Hoa Kỳ chẳng được lợi gì nếu APTO chỉ đẩy Trung Quốc đi xa; và trong hoàn cảnh như thế, Hoa Kỳ không có lý do để trở thành một thành viên thường trực của tổ chức này. Nếu APTO thành hình trong tương lai thì nó phải được thiết kế để xây dựng mối quan hệ giữa các quốc gia chứ không phải cắt đứt các mối quan hệ đó.

        Tóm lại, không đối đầu với Trung Quốc, đáp ứng nhu cầu của các quốc gia thành viên, đồng thời mang lại quyền lợi cho Hoa Kỳ là ba yếu tố để APTO thành công.
        Không lâu sau cuộc gặp hai ngoại trưởng Việt Nam và Trung Quốc bên lề kỳ họp của Liên Hiệp Quốc tại New York để cải thiện quan hệ, báo Trung Quốc lại lên tiếng chỉ trích nặng nề cả Việt Nam và Philipines trong chuyện Biển Đông. Vì theo dự đoán của Mỹ về sự đụng độ sơ khởi phải bắt đầu chạm tuyến là VN và Phi để Mỹ thí nghiệm vài vũ khí mới phát minh

        Nhưng hiện nay cũng có tiếng nói trên báo Trung Quốc đề nghị chính Bắc Kinh làm rõ về bằng chứng "vi phạm" của các nước khác trong bối cảnh các bên đều mơ hồ và không công bố bản đồ hay ranh giới gì cho những tuyên bố của họ. Nhằm giải toả căng thẳng sau những bất đồng trong đó có tranh chấp tại Biển Đông, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì đã gặp người tương nhiệm phía Việt Nam, ông Phạm Bình Minh trong khuôn khổ một loạt các cuộc gặp của lãnh đạo ngoại giao Trung Quốc với một số nước ở Hoa Kỳ. Theo tin Tân Hoa Xã hôm 25/9, hai bộ trưởng đều nói chính phủ hai nước sẵn sàng hợp tác để giải quyết bất đồng. Cuộc nói chuyện tay đôi nầy sẽ không đem đến kết quả nếu không có bàn tay lông lá đứng ra giàn xếp.

        Trung Quốc muốn kiếm chuyện gây sự:

        Nhưng báo China Daily hôm đầu tuần 26/9 vừa có thêm bài với tựa đề "Manila, Hanoi at it again" (tạm dịch: 'Manila và Hà Nội lại gây chuyện') để phê phán hai nước này "lôi kéo Hoa Kỳ và Ấn Độ vào Biển Nam Trung Hoa". Báo nầy chả biết chính trị chính em gì cả, thủ phạm là Mỹ nhào nặn ra Bài xã luận của báo Đảng Trung Quốc nói hai nước thuộc Asean này gần đây "bận bịu với chuyện gây khó khăn cho Trung Quốc, nuốt lời hứa để giải quyết tranh chấp biển Nam Trung Hoa song phương với Bắc Kinh".Làm sao song phương được, song phương để bị bắt nạt sao?

        Ngoài ra, cây bút Bấm Lý Hồng Mai cũng có bài trong ngày thứ Hai 26/6 trên bằng tiếng Anh của Tân Hoa Xã cảnh báo rằng những nước theo chiến lược 'kéo bè kéo cánh' ở Biển Đông 'sẽ vỡ mộng'. Kéo bè kéo cánh là biện pháp duy nhứt làm TQ e-dè không dám có xuẩn động tự cô lập mình!

        Bà Lý Hồng Mai nói thẳng đến Ấn Độ và Nhật Bản đang dính líu vào biển Nam Trung Hoa trong hai động thái cùng liên quan đến 'chủ quyền của Trung Quốc'. Tác giả nhắc đến kế hoạch của công ty Ấn Độ OVL và Việt Nam tại hai lô khai thác khí đốt ở Biển Đông "hiện được các nước khác theo dõi một cách lo ngại và là chuyện vi phạm chủ quyền trên biển của Trung Quốc".

        "Thay vì phản ứng mơ hồ như thế, các cơ quan của Trung Quốc nêu trình ra các bằng chứng rõ rệt cho thế giới thấy các nước khác vi phạm chủ quyền của Trung Quốc ra sao" Thậm chí, đây là điều mà đã khiến một số nhà quan sát đem ra so sánh với tranh chấp ảnh hưởng lâu nay của Ấn Độ với Trung Quốc tại vùng Kashmir và Pakistan.

        Bà Lý Hồng Mai cũng nói đến chuyện Nhật Bản hội đàm với Philipinnes về vùng biển này trong nỗ lực của Manila muốn 'cân bằng quan hệ'. Ngoài ra là các hoạt động tăng cường quốc phòng của Philippines như mua sắm phi cơ, chiến hạm từ Mỹ. Nhưng bà Lý Hồng Mai cho rằng kể c̉a khi Philippines vươn tay ra phía Nhật Bản và Việt Nam cố tìm cách kéo Ấn Độ vào phía mình, thì chuyện "đưa bên thứ ba" vào tranh chấp biển "chẳng thể nào xứng lại được với sức mạnh và ảnh hưởng của Trung Quốc".

        Còn bài trên China Daily của Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng nghiêm khắc cảnh báo Việt Nam trong vụ làm ăn với Ấn Độ. Bài xã luận bằng tiếng Anh viết rằng Việt Nam, cũng như Philippines vì "liên tục nuốt lời nên bị mất uy tín và làm suy giảm niềm tin chính trị (political trust) giữa họ v̀a Trung Quốc

        Tuy vậy, bên cạnh các bài nặng nề chỉ trích Hà Nội và Manila, hiện trên trang Nhân dân Nhật báo, bản tiếng Anh có đăng bài từ bản tiếng Hoa của báo Hoàn Cầu tại Trung Quốc, có ý kiến nêu ra một cách nhìn khác. Giải thích vì sao giới chức Bắc Kinh không phê Hà Nội nặng lời qua vụ khai thác khí với Ấn Độ, tác giả Ding Gang cho rằng các bên đều cần nêu rõ vấn đề.

        Theo tác giả Ding Gang thì sau khi kiểm mọi thông tin do cả Ấn Độ, Việt Nam và Trung Quốc công bố, ông cũng chưa thể tìm thấy bằng chứng rằng vụ khai thác của Việt Nam "vi phạm lãnh hải của Trung Quốc", vì tất cả còn "rất mù mờ". Đặc biệt, bài báo cũng kêu gọi chính phủ Trung Quốc, Việt Nam và Ấn Độ cùng công bố các bản đồ về các khu vực họ nói đến.

        Tác giả cũng nói những năm qua, tranh chấp biển Nam Trung Hoa gia tăng, khiến truyền thông Hoa Kỳ và các nước Phương Tây cùng một số quốc gia xung quanh vùng biển này cũng xây dựng thuyết 'Mối đe dọa từ Trung Quốc' trên nền tảng đó. Nhưng tác giả viết cần phải cảnh giác trước cái bẫy của việc tạo ra nhãn hiệu 'bá quyền Trung Quốc", và truyền thông Trung Quốc cần tránh gọi vùng biển này là "Biển Nam của nước Trung Quốc", và tránh gọi mọi hành động của các nước ở khu vực này là "vi phạm lợi ích cốt lõi của Trung Quốc". Thay vì phản ứng mơ hồ như thế, các cơ quan của Trung Quốc nêu trình ra các bằng chứng rõ rệt cho thế giới thấy các nước khác vi phạm chủ quyền của Trung Quốc ra sao. Tác giả Ding Gang cũng kêu gọi vấn đề ở vùng biển này "phải được giải quyết hòa bình" và Trung Quốc không nên tham gia trò chơi "cút-bắt" mãi mãi với các nước khác.

        Thông tin về dự án hợp tác ngoài khơi Biển Đông của hai tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam và Ấn Độ từ khi đưa ra đã thu hút sự chú ý đặc biệt, nhất là trong truyền thông Trung Quốc. Mới đây, tập đoàn ONGC Videsh (OVL) của Ấn Độ loan báo về quá trình thảo luận với đối tác PetroVietnam để thăm dò dầu khí ở hai lô 127 và 128 ngoài khơi hai tỉnh Khánh Hòa và Ninh Thuận, có thể bắt đầu từ năm tới.

        Việt Nam nói hai lô 127 - 128 nằm hoàn toàn tại bể trầm tích Phú Khánh trong thềm lục địa của Việt Nam và rất gần bờ biển. Vị trí hai lô này cũng gần với bể Nam Côn Sơn mà Việt Nam và các đối tác nước ngoài đã thăm dò, khai thác nhiều năm nay. Tuy nhiên, giới chức Trung Quốc đã phản ứng gay gắt trước dự án chung Việt-Ấn. Các phát ngôn viên của Trung Quốc, mới nhất là ông Hồng Lỗi vào hôm thứ Hai 19/09, lặp lại khẳng định rằng "Trung Quốc có chủ quyền lãnh thổ không thể tranh cãi ở Biển Ðông".

        “Bất cứ nước nào thăm dò dầu khí ở trong vùng này mà không có sự chấp thuận của chính quyền Trung Quốc cũng đều vi phạm chủ quyền và lợi ích quốc gia của Trung Quốc, là bất hợp pháp và vô giá trị.” Một số quan sát viên Trung Quốc nhìn nhận dự án hợp tác dầu khí trên như bước tiến của Ấn Độ vào Biển Đông nhằm đối trọng với Trung Quốc trong việc giành ảnh hưởng ở khu vực.

        Đối trọng với Bắc Kinh: Ông Thẩm Đinh Lập, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu châu Mỹ thuộc Viện Quan hệ Quốc tế, Đại học Phúc Đán, nói đây là "hành động khiêu khích cho thấy sự tức giận của Ấn Độ trước việc Bắc Kinh phát triển quan hệ thân cận với các nước như Miến Điện và Pakistan", nhưng có một điều bất ngờ vào giờ chót Miến điện đi theo Ấn độ có nghĩa là theo Mỹ theo Asian. "Ấn Độ cần nhớ rằng hành động của họ tại Nam Hải (Biển Đông) sẽ đẩy Trung Quốc tới bờ giới hạn. Trung Quốc quý trọng quan hệ hữu nghị Trung-Ấn, nhưng không có nghĩa quý hơn mọi thứ trên đời."

        Hoàn cầu Thời báo: Ông Thẩm nhận định trên tờ Hoàn cầu Thời báo: "Những năm gần đây, Trung Quốc đã xây dựng quan hệ với các nước như Miến điện, Pakistan … cũng cậy nhờ Trung Quốc giúp về an ninh và đề xuất cho hải quân Trung Quốc sử dụng một cảng biển của mình ở Ấn Độ Dương. Tất cả những động thái này khiến cho Ấn Độ cảm thấy lo lắng". Một giáo sư khác cũng từ trung tâm nghiên cứu trên, ông Ngô Tâm Bá, thì nói việc hai nước Việt Nam và Ấn Độ cùng thăm dò dầu khí không phải là chuyện ngẫu nhiên mà phù hợp với chính sách hướng về phía Đông những năm gần đây của New Delhi. Thêm nữa, ông Ngô cho rằng trong chuyện này có bàn tay của Mỹ.

        "Hoa Kỳ lợi dụng mọi cơ hội để đối chọi lại Trung Quốc, như tham gia tập trận với Nhật Bản và các nước khác trong khu vực ngày càng thường xuyên." Theo vị giáo sư Đại học Phúc Đán, dự án với Việt Nam giúp Delhi "ném một hòn đá giết hai con chim", vừa mang lại lợi ích kinh tế cho Ấn Độ, vừa đối trọng chính trị với Trung Quốc. Truyền thông Trung Quốc cũng nhanh chóng vào cuộc, với nhiều bài báo và chương trình truyền hình phân tích việc Việt Nam và Ấn Độ hợp tác dầu khí ở Biển Đông.

        Kênh CCTV-4 của Truyền hình Trung ương Trung Quốc có buổi tọa đàm về chủ đề này hôm Chủ nhật 18/09, trong đó các khách mời nhận xét rằng việc này "chắc chắn sẽ tăng căng thẳng trong khu vực". Ông Vinh Ưng, Phó Chủ tịch Viện Quan hệ Quốc tế Trung Quốc, nói Việt Nam đã tìm cách quốc tế hóa chủ đề Biển Đông bằng cách chịu cho các công ty dầu khí nước ngoài lấy tới 70% lợi nhuận trong tương lai và Ấn Độ có vẻ quyết tâm giơ đầu chịu báng khi tham gia dự án mà ngay cả tập đoàn khổng lồ British Petroleum cũng cho là quá rủi ro.

        Ông Vinh Ưng cũng cho hay chính phủ Ấn Độ đã không thông báo qua các kênh chính thức cho Trung Quốc về dự án liên doanh với Việt Nam mà chỉ đề cập việc này sau khi Bộ Ngoại giao Trung Quốc phản ứng mạnh.

        "Với tư cách một cường quốc đang lên, Ấn Độ đang trở thành quốc gia ở giữa mà các nước trong khu vực, kể cả Hoa Kỳ, muốn kéo về phía mình. Quyết định của Ấn Độ có khả năng xác lập tình hình an ninh ở châu Á-Thái Bình Dương, cũng như vị thế của chính nước này trong khu vực."

        Khởi đầu của xung đột?

        Các kênh thông tin của Trung Quốc, ngoài việc phân tích động thái của Ấn Độ, cũng cảnh báo nước này cân nhắc lại quyết định của mình, nhất là sau khi Bộ Ngoại giao ở Delhi khẳng định họ không rút khỏi dự án đã được lên kế hoạch. Một bài xã luận đăng trên Hoàn cầu Thời báo nói một cách thẳng thừng: "Ấn Độ cần nhớ rằng hành động của họ tại Nam Hải (Biển Đông) sẽ đẩy Trung Quốc tới bờ giới hạn". "Trung Quốc quý trọng quan hệ hữu nghị Trung-Ấn, nhưng không có nghĩa quý hơn mọi thứ trên đời."

        Xã luận của tờ Hoàn cầu còn kêu gọi: "Trung Quốc đã hòa hoãn quá lâu, khiến nhiều nước nghi ngờ rằng Trung Quốc sẽ thực hiện những gì đã tuyên bố. Trung Quốc cần nhắc lại cho các nước này về quan điểm rõ ràng của mình." Phản ứng giận dữ của Trung Quốc đang khiến các chuyên gia an ninh khu vực dò đoán về khả năng gia tăng căng thẳng ở khu vực Biển Đông vốn tiềm tàng xung đột.

        "Trong khi một cuộc chiến tranh trên đất liền đòi hỏi nhiều cân nhắc tính toán kỹ lưỡng từ các bên trước khi có thể xảy ra... thì trên biển thật dễ bị lâm vào một sự đối đầu quân sự nghiêm trọng mà chẳng bên nào dự định cả."

        Bình luận gia Gwynne Dyer
        Tạp chí Time của Hoa Kỳ tuần này đăng bài tựa đề 'Liệu chiến tranh bắt đầu thế này chăng?' nhận định rằng bất đồng lãnh thổ thuộc ḷai khó phân giải nhất thế giới "đang trở nên hầm hập" và nếu các quốc gia liên quan không kiềm chế thì nguy cơ xung đột 'khó mà tính trước được'. Tạp chí này nhắc tới một sự kiện cũng mới xảy ra, là tàu chiến Airavat của Ấn Độ khi thăm Việt Nam đã nhận cảnh báo từ nguồn tự nhận là hải quân Trung Quốc nói tàu này đang ở trong lãnh hải Trung Quốc; và nhận định rằng "nguy cơ xung đột trên biển khó có thể đoán trước" hơn là trên bộ.

        Time dẫn lời một nhà quan sát lâu năm ở Á châu, ông Gwynne Dyer, nói trong khi một cuộc chiến tranh trên đất liền đòi hỏi nhiều cân nhắc tính toán kỹ lưỡng từ các bên trước khi có thể xảy ra, thì trên biển "thật dễ bị lâm vào một sự đối đầu quân sự nghiêm trọng mà chẳng bên nào dự định cả". Bài báo cũng nhấn mạnh rằng một khi Trung Quốc và Ấn Độ, hai quốc gia hạt nhân với dân số chung chiếm 1/3 dân số trái đất, chạm trán nhau thì hậu quả khôn lường. Chết bớt là vừa vì nạn nhân mãn, nhân loại đang thiếu ăn trầm trọng, làm sao giải quyết?


        (còn tiếp)

        Comment

        • vinhtruong
          Super Member
          • Jun 2010
          • 1924

          #64
          Bài “thứ 12” thời sự thế giới

          http://www.truclamyentu.info/...onli...n-luoc-eurasia...
          Thư-Viện Hoa Sen Online, Thư-Viện Bồ Đề Online, Trương-văn-Vinh ... (overhauling the damage control and roll-back 2010-2020) ... nơi hội tụ của những tâm hồn trăn-trở về “nhân-sinh quan” và “vũ-trụ quan” đồng thời xiển-dương Chánh Tín_bài trừ Mê-Tín Dị Đoan

          VNCH hùng mạnh đang từ từ ló dạng

          VNCH không chết đâu quý chiến hửu, mà nó đã nằm trong trái tim thầm lặng của hàng chục triệu người dân Việt khốn khổ dưới chế độ hiện tại cần được thay đổi đúng y chang sách lược “Khoa cải tạo xả hội” (The Social Scientists War) như cò mồi Moshe Dayan “Muốn chiến thắng CS phải để cho người dân sống với CS” ông bà gọi là dĩ độc trị độc.
          Sách lược áp-đặt mô hình “The Social Scientists War” những nước chư-hầu của Mỹ về nhân sự được chọn là: “Muốn ăn một chiếc bánh Mì tay phải dính bột” đặc biệt, trong giai đoạn cuối thập niên Eurasia (1920-2020) biến đổi Miến Điện và Việt Nam từ 2 thể chế độc tài quân phiệt và ý thức hệ, bằng chỉ những người can đảm dấn thân trong tù tội mới đủ tư cách lãnh đạo đất nước, còn như nhửng cái gọi là chính phủ lưu vong như quốc trưởng Nguyễn Khánh, rồi thủ-tướng Lâm Nguơn Tánh chỉ vui chơi hay để thúc dục Việt Nam một điều gì như gấp gấp mua Boeing, sản phẩm, trao đổi kinh tế, cho ra nghị quyết 36 để gom dollar trả về Mỹ ...

          CIA đã huyền biến trong nội bộ của Đảng CSVN, [Skull & Bones/VN] từ những nhân vật mà họ muốn bắt nhốt như Bác sĩ Nguyễn Đan Quế thì bị cú điện thoại từ cấp lãnh đạo Công An (tam đầu chế) bảo phải thả ra ngay. Bác sĩ Quế cũng là người mà sau 30/4 Lê Đức Thọ có lịnh CIA không được nhốt mà phải đợi chương trình ODP sẽ qua Mỹ, nhưng BS Quế lại muốn như bác-sỉ Mandela nên bị bắt nhốt thôi, nhưng con bài nầy hết sáng chói rồi, quay qua một nhóm trí thức gồm phần nhiều là luật sư, mà người được chú tâm là Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân phải bị bắt nhốt để có một cái resumé tốt, sau nầy soạn thảo một “bộ pháp lịnh” về kinh tế để Mỹ ồ ạt bỏ vốn đầu tư.

          Hoa kỳ xếp đặt, ngày 1-11-2011, tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở thành phố New York, Trung tâm Luật bảo vệ môi trường (EDLC – Environmental Defender Law Center) cho phổ biến đến tất cả các đại biểu của 196 nước thành viên một thông cáo báo chí cho biết Ủy ban Giám sát việc bắt giữ vô căn cứ (Working Group on Arbitrary Detention ) của Liên Hiệp Quốc đã phát hiện việc bắt giam nhà hoạt động xã hội: Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ là “vô căn cứ” và “vi phạm Điều 9 và Điều 19 của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam là một thành viên”. Ủy ban yêu cầu chính quyền Việt Nam trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ và cho ông quyền được hưởng bồi thường. Đây là phản ứng chính thức của Liên Hiệp Quốc (thời buổi nầy Hoa Kỳ dùng cái bàn LHQ để áp đặt TQ cũng như mọi nước trên thế giới phải tuân thủ - Nếu không chịu ăn củ Cà rốt thì bị Cây gậy-đập vào đít. Cái kiểu chơi cha người ta và rất trật thượng của Mỹ như khi gây chiến Iraq lần-2: Các nước cho rằng Mỹ không nên đem quân vào Iraq, 2 nước láng giềng Mexico và Canada cũng bảo rằng không nên, Ông TTK/LHQ Kofi A Annan tuyên bố đem quân vào Iraq là “bất hợp pháp”, nhưng Mỹ cứ đem quân vào thì ai dám làm gì nhau? Chỉ vì vòi xăng, vì thế tôi dám quả quyết TQ không dám làm gì về nguồn lợi dầu khí trên Biển Đông của VN dù VN chẳng có một miếng giấy nào gọi là cam-kết, nhưng lại có spy satellite program phát hiện Hoàng Sa có trữ lượng dầu như con dinosaur. Hoa Kỳ lẳng lặng nhảy vào chốt trụ nằm lì “XÍ-ĐƯỢC” chổ đó mà vừa rồi TQ đem giàn khoan “chơi chọc nhột”, làm Hạm đội 7 tỏ ra thương yêu thường xuyên ghé thăm chủ nhà có bịnh hoạn gì không? Dù đã bị chủ nhà miền nam đuổi chạy trối chết 1975 mà không chút “giận lẩy”

          Hoa Kỳ tạo nên một tin mừng cho người dân Mỹ gốc Việt quan tâm đến tình hình đất mẹ, cho tất cả những ai ủng hộ thái độ ngay thẳng yêu nước thương dân của ông Hà Vũ; cho bà Dương Hà, người bạn đời của ông; và cho mọi người thân trong gia đình rộng lớn của ông. Đồng thời, nó cũng là một tin vui cho hàng nghìn trí thức, văn nghệ sỹ, thanh niên ngưỡng mộ, tin yêu ông, đã ký tên đòi nhà nước phải tôn trọng luật pháp và đối xử công bằng với ông, một trí thức yêu nước vừa có tâm lại có tầm, vì họ thấy rằng đất nước đang cần những người như ông.
          Thật không thể chê được mưu lược có kế hoạch ước tính trước của phản tình báo Mỹ, dù rằng Miến Điện sẽ là nước đàn em của Việt Nam, nhưng Mỹ muốn VN sẽ bảo trợ (sponsor) cho Miến Điện về kinh tế, quân sự… sau nầy, nhưng lại thể hiện hành động thả tù lương tâm trước VN vì Bonesman Kerry cho rằng “quân phiệt” vô chơi “Cát-house” trước, VN ý “thức hệ” vô chơi sau. Muốn có “around the world” thì phải thể lực ngon lành, vì lực bất tòng tâm … chớ lỵ!!!

          Đây quả là một tin mừng cho mọi người Việt Nam quan tâm đến tình hình đất nước, cho tất cả những ai ủng hộ thái độ ngay thẳng yêu nước thương dân của ông Hà Vũ; cho bà Dương Hà (mà Mỹ đang quảng cáo rùm beng), người bạn đời của ông; và cho mọi người thân trong gia đình rộng lớn của ông. Đồng thời, nó cũng là một tin vui cho hàng nghìn trí thức, văn nghệ sĩ, thanh niên ngưỡng mộ, tin yêu ông, đã ký tên đòi nhà nước phải tôn trọng luật pháp và đối xử công bằng với ông, một trí thức yêu nước vừa có tâm lại có tầm, vì họ thấy rằng đất nước đang cần những người như ông. Tuy nhiên Cù Huy Hà Vủ phải bình tỉnh trầm lặng vì người Việt hải ngoại khó tính theo sự cố vấn của thế giới siêu trầm lặng

          Ngược lại, đây là một tin buồn rất đáng lo âu cho giới cầm quyền Việt Nam, trước hết cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người mà dư luận đang đặt ra nghi vấn là đã ra lệnh bắt giữ ông Cù Huy Hà Vũ vì ông đã dám nhiều lần lên tiếng báo động về nguy cơ thảm họa chất độc đối với cuộc sống của nhân dân do việc khai thác mỏ bauxite ở Tây Nguyên gây ra. Nếu bạn buộc tội TT Dũng là trật rồi, Secret Society ra lịnh tướng Hưởng bắt nhốt theo đúng vào đòn phép “Truyên thông tâm lý chiến” ở kịch bản “The Unending War” mà soạn giả “The Social Scientists War” là Bonesman Mac Namara

          Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, những người đã hứa hẹn thực hiện một nền pháp chế nghiêm minh lúc nhậm chức, sẽ trả lời ra sao trước cáo buộc và yêu cầu của Liên Hiệp Quốc? Thì từng bước sẽ thi hành theo diễn tiến CIA chỉ đường cho Hưu chạy. Và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cùng đại diện Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc sẽ chống chế ra sao, sau khi ông Minh vừa lớn tiếng thuyết giảng về tôn trọng nhân quyền tại diễn đàn quốc tế lớn này? (nhưng Bonesman Kerry đã nói nhỏ trước thi hành từ từ theo check list của tôi) Hoa Kỳ đưa vào vị thế gộng kềm bắt buộc Mafia VN phải tuân thủ thi hành, vì VN là con tin của Mỹ từ ngày Mỹ không cho phép Hà Nội đầu hàng!

          Đã đến thời điểm Việt Nam từng bước đi vào quỹ-đạo của Mỹ là trở thành một nước VNCH, và đây là những lời mở đầu: Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton tuyên bố “Việt Nam cần phải làm nhiều hơn nữa để cải thiện thành tích nhân quyền nếu muốn tăng cường các mối quan hệ với Washington”.
          Có nghĩa từ từ sẽ đâu cũng vào đó cho một nước VNCH thống nhứt mãi tới ngày Mả đề Dương cước thì có dân chủ

          Trong bài diễn văn đọc tại Trung tâm Đông Tây ở Hawaii hôm thứ 5 về chính sách Á châu, nhà ngoại giao hàng đầu của Mỹ nói:

          “Chúng tôi đã nói rõ với Việt Nam là nếu muốn chúng tôi phát triển một mối quan hệ đối tác chiến lược, như sự mong muốn của cả hai nước, Việt Nam phải làm nhiều hơn nữa để tôn trọng và bảo vệ các quyền của công dân của mình.” Có nghĩa VN như cây Tre non đang từ từ bị Mỹ uốn nắn vào khuôn khổ thành con Ó con

          Theo lịch trình đã được ấn định, bà Clinton hội kiến Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang xế ngày thứ 5 tại Honolulu, trong lúc Hoa Kỳ và Việt Nam kết thúc cuộc đối thoại thường niên về vấn đề nhân quyền.

          Theo tin của hãng thông tấn AP, tại cuộc đối thoại trong hai ngày thứ Tư và thứ Năm ở Washington, Hoa Kỳ đã nêu lên những mối quan tâm về sự hạn chế của giới hữu trách Việt Nam đối với quyền tự do truyền thông và những vấn đề nhân quyền khác mà Washington xem là một chướng ngại cho việc xây dựng mối quan hệ chiến lược giữa hai nước cựu thù. Secret Society làm kiểu cách cho vui trước rồi đâu vào đấy theo check list của Kerry

          Một giới chức Mỹ tham gia cuộc đối thoại cho biết cuộc thảo luận đã diễn ra “với tinh thần tôn trọng lẫn nhau nhưng rất thẳng thắn.” (nói là nói thế thôi chớ nó nằm trong chương lịch “uốn nắn” của Mỹ) Đôi bên đã đề cập tới các vấn đề tù nhân chính trị, tự do tôn giáo của các tín đồ Cơ đốc giáo và Phật giáo, và những sự hạn chế đối với giới luật sư và xã hội dân sự.

          Phía Hoa Kỳ cũng “làm bộ” nêu lên việc Hà Nội hạn chế truy cập internet và sử dụng mã độc để phá hoại các kho dữ liệu trên máy tính của các nhà hoạt động nhân quyền (bên trong Mỹ viện trợ mật cho công an VN các “thứ máy quỷ nầy” để xiết chặc theo dõi mầm móng nổi dậy vì chưa đúng lúc decent interval).

          Ngoài ra, phía Hoa Kỳ cũng nêu lên những trường hợp cụ thể của những người bị giam vì lý do chính trị, trong đó có Linh mục Nguyễn Văn Lý, là một nhà tranh đấu kỳ cựu năm nay 65 tuổi và đang thọ án tù 8 năm vì những hoạt động tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền. (CTN Nguyễn Minh Triết muốn thả để lấy điểm TT Bush mà Bonesman Kerry bảo tướng Hưởng nhốt tiếp)

          Linh mục Lý được tạm thả hồi năm ngoái sau khi bị đột quị ba lần, nhưng lại bị đưa vào nhà tù trở lại hồi tháng 7. Giới chức Mỹ tham dự cuộc họp ở Washington nói rằng phía Việt Nam đã không trả lời thỏa đáng về những câu hỏi mà phía Hoa Kỳ đã nêu ra về trường hợp của linh mục Lý.(Sở dĩ cha lý không nói tới là trên giấy trắng mựt đen cha lý đã được thả lâu rồi)

          Cho đến ngày thứ Năm, các giới chức trong phái đoàn Việt Nam vẫn chưa bình luận gì với các cơ quan truyền thông Tây phương, nhưng trước đây chính phủ Việt Nam vẫn thường nói rằng họ không hề bỏ tù hay sách nhiễu người dân vì quan điểm chính trị mà chỉ giam cầm những ai vi phạm pháp luật.

          Một ngày trước đó, một liên minh quốc tế của các tổ chức nhân quyền cho biết năm nay Việt Nam đã siết chặt hơn nữa những biện pháp hạn chế đối với báo giới và những người sử dụng internet.

          Liên minh, trong đó có Hội nhà báo không biên giới, cho biết 20 nhà báo, blogger và những người hoạt động tích cực đang bị cầm tù ở Việt Nam vì đã nói về tình trạng nhân quyền bị chà đạp.

          Tổ chức Human Rights Watch nói rằng gần 500 tù nhân chính trị và tôn giáo đang bị giam ở Việt Nam.
          Theo Bonesman Kerry, khi ông nhậm chức 1/2/2013 thì TT Dũng phải bắt nhốt cho nhiều, ra các nghị định như 258 … kỳ oái và bắt nhốt gắp đôi năm trước 2012 làm ồn ào dư luận thế giới … rồi có ngày thả ra, người ta mới chú ý vui hơn. Nếu muốn một trận chiến để lưu đời về sau như Wateloo, Điện Biên Phủ, Iwo Jima … thì phải nướng quân cho thật nhiều, nhân loại mới nhắc nhở trong sử sách. John F Kerry muốn cho lịch sử VN sẽ nhắc đến tên JFK (như TT Kennedy) dù xấu hay tốt tùy đối tượng !!!!!!

          (còn tiếp)

          Comment

          • hung quoc
            Người Thân
            • Mar 2014
            • 92

            #65
            ủng hộ thể chế mới cho nước Việt, nhưng không ủng hộ ông Cù, ôi thật tiếc cho nhiều nhân tài có lòng và có tâm

            Comment

            • hung quoc
              Người Thân
              • Mar 2014
              • 92

              #66
              cháu có 1 điều không hiểu, Kerry chọn nhân sự cho chính quyền vc ,vài năm gần đây, cho vị trí quản lý và thực quyền, là người miền nam, vì sợ người bắc đã cắm rễ sâu vào #ba tàu# ? hay..? vàbây giờ chuyển đổi thể chế đầu tiên lai chọn tổng thống là người bắc? chắc sợ người nam lỳ lơm khó dạy hay sao...?

              Comment

              • vinhtruong
                Super Member
                • Jun 2010
                • 1924

                #67
                Các chiến hửu ở quê nhà

                Bài thứ 12/152 “TT Dũng sẽ …” Tôi viết trước Bonesman Kerry sẽ làm BTNG 2013, khó nhứt mà y chang. Còn hiện nay Tập Cận Bình đang lên cơn sốt về “Liên minh quân sự” mà Secret Society chưa đặt tên, nhưng tôi ỷ có sẳn tờ Program nơi tay chơi trước bài thứ 11 “Thời sự thế giới” là: APTO (Asia-Pacific Treaty Organization) Mục “Bài tuyển Vinhtruong trên các Diễn Đàn Lính”; Started by vinhtruong, 10-09-2011 08:48 PM

                Chuyện các bàn về giàn khoan 981 là chuyện nhỏ như con Thỏ. Chuyện nội địa TQ là mục tiêu chính của Bonesman Kerry. TQ 'trấn áp cực đoan' ở Tân Cương. Các vụ bắt giữ tháng này xảy ra tại khu vực có đa số là người Hồi giáo Uighur ở Tân Cương, khu vực bất ổn Tân Cương-

                Đối đầu TQ-VN ở Biển Ðông thử thách chính sách “roll-back 2010-2020” xoay trục Á Châu của Mỹ. Vụ giằng co về một giàn khoan dầu ở vùng biển có tranh chấp ngoài khơi Việt Nam đang trắc nghiệm cái gọi là chính sách “roll-back” của Skull & Bones 322 conspiracy về các nguồn lực quân sự

                -Tập Cận Bình phản đối liên minh quân sự - BBC Vietnamese ...
                Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cảnh báo một số quốc gia châu Á, dù không nêu đích danh, về chuyện lập liên minh trong đó có ...
                https://www.bbc.co.uk/vietnamese/wor..._warning.shtml

                Comment

                • vinhtruong
                  Super Member
                  • Jun 2010
                  • 1924

                  #68
                  Bài “thứ 13” thời sự thế giới

                  http://www.truclamyentu.info/...onli...n-luoc-eurasia...
                  Thư-Viện Hoa Sen Online, Thư-Viện Bồ Đề Online, Trương-văn-Vinh ... (overhauling the damage control and roll-back 2010-2020) ... nơi hội tụ của những tâm hồn trăn-trở về “nhân-sinh quan” và “vũ-trụ quan” đồng thời xiển-dương Chánh Tín_bài trừ Mê-Tín Dị Đoan

                  Tại sao Obama cảnh báo Ôn Gia Bảo về Biển Đông ?


                  Siêu chính phủ (Permanent Government) là nhóm người điều khiển chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Người viết thiết tưởng phải nói lên những chứng liệu lịch sử đả xảy ra trên lục lộ đồ Eurasia: Cái thế lực nầy như bà phù thủy dư thừa khả năng làm đảo lộn ngay cả chân lý để hoàn thành một mục tiêu như: Khi cần lần đầu tiên trong lịch sử, một tổng thống da màu biểu-tượng là nền dân chủ tuyệt vời của nước Mỹ để có sức nặng khi đến thời điểm (decent interval) phải hù-doạ răn-đe Trung Quốc.
                  Vì mục tiêu chính để đổi lá cờ TQ, VN, và Triều Tiên là cái cớ từ “Nhân-quyền”, nguyên tắc từ Secret of the Tomb khi Mỹ cần nhào nặn ra cuộc chiến: Ngụy-tạo ra (VN) sự kiện Vịnh BV, Iraq/911, còn TQ/Biển Đông nhưng duy nhứt chỉ đưa ra có 1 đại diện Skull & Bones, người quyết định mọi sự việc để bảo mật (freewheeling diplomat)
                  -VN/Henry Kissinger = cố vấn Hội đồng ANQG (NSC) rồi BTNG = W A Harriman
                  -Iraq/Condoleezza Rice = cố vấn Hội đồng ANQG (NSC) rồi BTNG = Bush/Cha
                  -Trung Quốc/TT Da Đen = Nhân quyền 1000% dễ nói chuyện với TQ tại LHQ = John F Kerry

                  Secret Society làm sao trong mùa tranh cử Obama phải hạ trước tiên là Bà Hillary và sau là Mc Cain, cả 2 đang nổi tiếng hơn Obama về mọi mặt, nhưng Bush-Cha và tham mưu New York Establishment phải thừa khả năng làm “đảo lộn chân lý”: (1) da Đen thắng da Trắng – (2) nhà nghèo thắng nhà giàu – (3) vô danh tiểu tốt thắng nổi danh – (4) tiểu bang nhỏ thắng TB New York – (5) thiếu niên TNS thắng thâm niên TNS – (6) chưa từng ở Bạch Ốc thắng người 8 năm đả ở Bạch Ốc… bao nhiêu đó thôi là biết thừa sức thế thiên hành đạo, cho nên đến ngày nay trên diển đàn BBC, VOA …cũng còn cái gọi là CS với QG chữi nhau đủ thứ văn từ mà trong các bài trên tôi đã đưa ra chứng liệu, hình ảnh, thậm chí videos nêu lý do TT Kennedy, Diệm phải bị Skull & Bones 322 lấy máu giãi quyết

                  Chính quyền kế tiếp, nhưng điều cốt yếu quan trọng là phải tiếp tục giữ Robert Gate là Bộ trưởng QP, vì có nguy cơ phải đụng độ chiến tranh thứ 3 tại Biển Hoàng Hải khi HKMH Washington tập trận ngay ao nhà của Trung Quốc, sẽ xảy ra vào thời điểm roll-back 2010? Việc nầy sẽ không xẩy ra vì TQ sợ nền dân chủ mỹ có một tổng thống 1000 lần dân chủ da màu Obama cương quyết … mà thái độ Obama khá cứng rắn

                  Những năm trước, ngày cuối cùng của hội nghị thượng đỉnh Đông Á ở Bali, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama đã gặp riêng Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo. Một giới chức cao cấp Hoa Kỳ cho biết hai ông đã thảo luận căng thẳng khu vực liên quan đến Biển Đông như hàm ý buộc TQ theo quỹ-đạo của Mỹ, đúng lịch trình của Siêu chính phủ 10 năm sau cùng (Eurasia 1920-2020) để đi đến hậu quả: Các nước có chủ quyền thềm lục địa được LHQ phán quyết “làm-chủ” Trung Quốc “quản-lý” khai thác với giá công nhân rẻ mạt, và Mỹ “lảnh-đạo” độc quyền lo việc buôn bán sản phẩm bằng dollar Xanh.

                  Cuộc gặp mặt vừa qua chỉ được loan báo vào giờ chót, trước khi hội nghị thượng đỉnh Đông Á bắt đầu phiên khoáng đại và bữa ăn trưa có làm việc. Cả hai nhà lãnh đạo đều không tuyên bố gì trước và sau khi họp. Nhưng Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ Tom Donilon cho biết họ nói trong vòng thời gian ngắn về vấn đề Biển Đông nhằm tiếp tục cuộc trao đổi ngày hôm trước, và sắp tới sẽ có thảo luận thêm giữa cấp lãnh đạo. Dĩ nhiên TQ có quá nhiều rắc rối ngay chính nội bộ, không kể Mỹ có kế hoạch từ thế kỷ trước bao vây TQ tứ phía không thể cựa quậy nổi.

                  Cũng vài năm trước, phát biểu trước lãnh đạo ASEAN, Thủ tướng Ôn Gia Bảo nói các giải pháp không nên có sự can dự của “các thế lực bên ngoài dưới bất kỳ chiêu bài nào.” (ám chỉ Mỹ) Đó chỉ là những câu nói để nói mà thôi, không có một chút trọng lượng nào; Phát biểu này được nhiều người cho là muốn nhắm vào thỏa thuận quân sự mới đây giữa Hoa Kỳ và Australia, qua đó sẽ có 2.500 Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đóng tại phía bắc chạm tuyến Australia, sau khi Mỹ đem quân vào Iraq để nắm giữ vòi xăng ở Trung Đông bây giờ rút quân về làm tiền trạm tại Úc Châu để giữ vòi xăng ĐNÁ, cho nên Việt Nam mới có những hành động ngang ngược với TQ bắt đầu 2010 Roll-back. (Bạn để ý xăng lên giá sanh hoạt xã hội bị rắc rối ngay)

                  Nói chuyện với báo chí, Cố vấn Donilon tái xác nhận Hoa Kỳ không đứng về phe nào trong tranh chấp Biển Đông, và tin rằng vấn đề cần phải được giải quyết một cách ôn hòa là theo trục lộ đồ đã ước tính từ thế kỷ 20: Vì “Hoa Kỳ có lợi ích về tự do hàng hải, luồng thương mại tự do, và giải quyết hòa bình các vụ tranh chấp. Hoa Kỳ không đòi chủ quyền, không đứng về bên nào trong các nước đòi chủ quyền, nhưng với tư cách là một cường quốc hải dương toàn cầu, Hoa Kỳ có lợi ích khi thấy các nguyên tắc này được áp dụng một cách rộng khắp.” (đúng theo chủ đạo Mỷ)

                  Ông nói ông không muốn bàn cụ thể việc đòi chủ quyền của bất kỳ nước nào, nhưng lưu ý rằng vấn đề Biển Đông đã được các nước ASEAN nêu lên trong cuộc họp vừa qua.

                  Một nhà báo hỏi Cố vấn Donilon liệu “lời lẽ gay gắt” mà Tổng thống Obama đưa ra trong chuyến đi châu Á Thái Bình Dương lần này có làm một số người trong giới quân sự Trung Quốc cho là Hoa Kỳ có ý định cô lập hay ngăn chận Trung Quốc hay không, đây là câu nói rất lý thú mà Secret Society đả lường trước và TQ cũng thừa hiểu sẽ giải đáp ra sao cho đở quê dạng vì ương ngạnh sẽ bị cô lập ngay.

                  Ông Donilon trả lời rằng Tổng thống Obama vẫn nhắc đi nhắc lại ông hoan nghênh sự trỗi dậy hòa bình và thành tựu kinh tế của Trung Quốc, và những gì tổng thống nói trong chuyến đi này “không liên quan gì đến cô lập hay ngăn chận bất cứ ai.” Vì thế giới cần một nền văn minh như TQ, mà TQ có trách nhiệm phải chia xẻ như sự nóng dần của trái đất, bịnh hoạn bằng những siêu vi khuẩn cần giải quyết, thiên tai, nhân mản vì thiếu thực phẫm, hạn hán …

                  Phản ứng của ASEAN về việc Mỹ đóng quân tại Australia.
                  Loan báo của Tổng thống Barack Obama về chương trình đóng quân tại Australia đã gây nên nhiều phản ứng tại Hội nghị thượng đỉnh ASEAN tại Indonesia, nơi những tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông đang là một vấn đề lớn. Bộ trưởng Thông tin Philippines, ông Ricky Carandang, hoan nghênh nguồn tin theo đó Mỹ sẽ bố trí 2.500 nhân viên quân sự tại Australia trong mấy năm sắp tới:

                  “Nếu quí vị hỏi tôi một cách tổng quát, rằng tôi nghĩ sao về việc gia tăng tham gia của Hoa Kỳ tại Australia và khu vực này, thì câu đáp sẽ là chúng tôi xem hiện diện của người Mỹ và việc tham gia trở lại của họ tại nơi này rút cục là một sức mạnh giúp ổn định.” (Nếu bạn xem bài Eurasia-1 thì biết chia 5 xẽ 7 TQ cũng như sắp có Liên minh quân sự cho Asean)

                  Philippines từ lâu cổ súy việc tăng thêm hiện diện quân sự của Mỹ, như một đối trọng với sức mạnh quân sự đang gia tăng của Trung Quốc và tình trạng đụng độ nhiều hơn trong vùng tranh chấp tại Biển Đông. (Đúng mưu đồ save money maintenance 2 căn cứ Mỹ và lúc nầy Phi lại năn … thật diệu kế)

                  Chủ tịch ASEAN và cũng là Ngoại trưởng Indonesia, ông Marty Natalegawa, nói Indonesia không muốn thấy vùng Đông Nam Á bị tổn hại giữa sự cạnh tranh của các nước lớn. Ông nói, ông muốn triển khai một quy tắc hành xử quân sự, phù hợp với thỏa ước Thân Hữu và Hợp Tác, gọi tắt là TAC, kêu gọi tôn trọng lẫn nhau và không can thiệp vào những vấn đề nội bộ của các thành viên khác:
                  “Chẳng hạn, quy tắc này bao gồm chuyện từ bỏ sử dụng vũ lực và ưu tiên cho việc dàn xếp hòa hoãn các vụ tranh chấp, chính xác hơn là những chuẩn mực của TAC, lâu nay vẫn điều hành việc bang giao giữa các nước ASEAN”.

                  Vừa rồi, các giới chức Trung Quốc đã đặt câu hỏi là liệu việc đóng quân của Hoa Kỳ có nằm trong lợi ích tốt nhất của các nước trong khu vực hay không. Tuy nhiên, tại Bắc Kinh, phát ngôn viên Bộ ngoại giao Trung Quốc Lưu Vị Dân đã có một đáp ứng mực thước hơn khi được hỏi về liên hệ quân sự Mỹ-Úc:
                  “Liên quan đến bang giao diễn ra giữa các nước khác, Trung Quốc không can thiệp. Nhưng Trung Quốc mong rằng trong lúc triển khai các mối quan hệ với nhau, các nước cũng nên quan tâm đến các nước khác, những lợi ích, hòa bình và ổn định của khu vực”.

                  TT Obama đưa Australia keo sơn vào cuộc họp thượng đỉnh Đông Á. Nâng cấp liên minh Úc-Mỹ đã có từ 60 năm nay được vùng này cho là một thông điệp rõ ràng của Washington gửi cho Bắc Kinh.
                  Sự chuyển hướng chính sách ngoại giao của Mỹ ở châu Á Thái Bình Dương. Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã tái khẳng định “liên minh không thể phá vỡ được” của Washington với Australia trong một bài phát biểu trước Quốc hội Australia tại Canberra hồi hôm qua. Ông Obama tuyên bố trọng điểm ngoại giao của Hoa Kỳ nay sẽ chuyển từ cuộc chiến chống khủng bố qua các thách thức về kinh tế và an ninh trong khu vực châu Á Thái Bình Dương. Ông là vị tổng thống thứ tư của Hoa Kỳ nói chuyện với các nhà lập pháp tại thủ đô của Australia. Trong lời giới thiệu Tổng thống Obama trước phòng họp Quốc Hội Australia, Chủ tịch Quốc Hội Australia nói bài diễn văn hôm nay là một dịp quan trọng trong lịch sử Quốc hội Australia.

                  Tổng thống Obama đã được các nhà lập pháp Australia đón tiếp một cách nồng nhiệt. Ông nói rằng liên minh an ninh song phương là “không thể phá vỡ” được và những mối liên kết giữa Hoa Kỳ và Australia rất sâu xa.

                  Nhà lãnh đạo Hoa Kỳ nói: “Từ những đường hầm của Thế chiến thứ nhất cho đến những đồi núi ở Afghanistan, người Australia và người Mỹ đã sát cánh bên nhau. Chúng ta đã cùng chiến đấu, chúng ta đã cùng dâng hiến mạng sống trong mỗi một cuộc xung đột từ 100 năm qua, từng cuộc xung đột một. Tình đoàn kết đã chống đỡ cho chúng ta vượt qua một thập niên khó khăn. Chúng ta sẽ không bao giờ quên được các vụ tấn công ngày 11 tháng 9 đã cướp đi sinh mạng không những của người Mỹ, mà cả những người từ các quốc gia khác trong đó có Australia”.

                  Ông Obama đọc bài diễn văn trước Quốc Hội ở Canberra 1 ngày sau khi loan báo Hoa Kỳ sẽ bố trí máy bay quân sự và 2 ngàn 500 binh sĩ thủy quân lục chiến ở bắc bộ Australia, một quyết định được nhiều chuyên gia trong vùng coi như là gửi một thông điệp rõ ràng cho Trung Quốc.
                  Bắc Kinh đã đáp lại một cách lạnh lùng, và nhấn mạnh rằng việc điều quân này “có thể không thích hợp cho lắm”.

                  Tổng thống Obama hoan nghênh sự kiện Trung Quốc nổi lên như một cường quốc kinh tế và quân sự, nhưng nói rằng ông muốn có thêm sự giao tiếp giữa các lực lượng Hoa Kỳ và Trung Quốc “để ngăn tránh những vụ hiểu lầm.”

                  Tuy nhiên, ông hứa sẽ mở rộng tầm ảnh hưởng của Hoa Kỳ trong vùng châu Á Thái Bình Dương và “phô bầy lực lượng và ngăn cản những mối đe dọa hòa bình” ở khu vực này của thế giới.

                  Tổng thống Hoa Kỳ nói: “Trong tư cách là khu vực tăng trưởng nhanh nhất thế giới và là nơi tập trung hơn phân nửa nền kinh tế toàn cầu, khu vực châu Á Thái Bình Dương là cấp thiết cho việc đạt được ưu tiên cao nhất của tôi và đó là tạo dựng công ăn việc làm và cơ hội cho dân chúng Mỹ. Với phần lớn lực lượng hạt nhân của thế giới và khoảng phân nửa nhân loại, châu Á sẽ góp phần lớn trong việc xác định liệu thế kỷ sắp tới được đánh dấu bởi xung đột hay là hợp tác”.

                  Tổng thống Obama cũng nói các vụ vi phạm nhân quyền tiếp tục ở Miến Điện, và ông kêu gọi các quốc gia xây dựng sự hỗ trợ dành cho các quyền cơ bản của tất cả công dân. Obama chưa đá động đế VN vì quân phiệt trước rồi ý thức hệ sau.
                  Ông Obama nêu ra rằng mặc dầu lãnh tụ dân chủ Miến Điện Aung San Suu Kyi hiện không còn bị quản thúc tại gia nữa và một số tù nhân chính trị đã được phóng thích, Hoa Kỳ vẫn tiếp tục lên tiếng chống lại những vụ vi phạm nhân quyền.

                  Washington đã chuyển trọng tâm chú ý về mặt ngoại giao từ Trung Đông và cuộc chiến chống khủng bố qua các thách thức về an ninh và vận hội kinh tế trong vùng châu Á Thái Bình Dương.

                  Tổng thống Hoa Kỳ nói vào lúc Hoa Kỳ chấm dứt sự can dự quân sự ở Iraq và kết thúc dần các hoạt động ở Afghanistan, sẽ có một số cắt giảm về chi phí quốc phòng, nhưng ông hứa sẽ duy trì ảnh hưởng của nước Mỹ trong vùng châu Á Thái Bình Dương.

                  Tiếp theo bài diễn văn trước Quốc hội Australia ở Canberra, tổng thống sẽ đáp máy bay đến thành phố Darwin miền bắc trước khi tham dự hội nghị thượng đỉnh 18 nước Đông Á ở đảo Bali của Indonesia. Nơi đây LQLC/Mỷ đóng quân như điểm hậu cần canh gác dầu xăng

                  (còn tiếp)

                  Comment

                  • vinhtruong
                    Super Member
                    • Jun 2010
                    • 1924

                    #69
                    Bài “thứ 14” thời sự thế giới

                    Mỹ kích động hận thù dân tộc giữa VN, TQ
                    Hoa Kỳ có mưu lược gây hận thù giữa các dân tộc láng giềng với nhau để thủ lợi, bài nầy viết về khơi tại mối hiềm khích truyền thống giữa hai dân tộc Việt Tàu do 2 tu chánh áng “Cooper-Church 1970” và “Case-Church 1973” Hoa Kỳ di tản chiến lược về Hawaii, bằng biến cố đầu tiên xúi Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng-Sa đầu năm 1974 qua lời nói ỏm-ờ của Kissinger ngoài hành lang: “Cái gì Ceasar trả về Ceasar” – “Cái gì gọi là South China Sea là của China” thế China mới sập bẫy Hoàng Sa 1974 chớ!!!

                    1) “Cooper-Church” Amendment from Wikipedia, the free encyclopedia
                    The Cooper-Church Amendment was introduced in the United States Senate during the Vietnam War. The proposal of the amendment was the first time that Congress had restricted the deployment of troops during a war against the wishes of the president.
                    The amendment sought to:
                    1. End funding to retain U.S. ground troops and military advisors in Cambodia and Laos after 30 June 1970

                    2. Bar air operations in Cambodian airspace in direct support of Cambodian forces without congressional approval

                    3. End American support for Republic of Vietnam forces outside territorial South Vietnam.

                    The amendment was presented by Senators John Sherman Cooper and Frank Church and attached to a major bill, the Foreign Military Sales Act (HR 15628). After a seven week filibuster and six months of debate, the amendment was approved by the Senate by a vote of 58 to 37 on 30 June 1970. The bill failed in the House of Representatives, which opposed inclusion of the amendment by a vote of 237 to 153. President Richard M. Nixon threatened to veto the bill if it contained the Cooper-Church provisions, and the foreign assistance bill was subsequently passed without it.

                    A revised Cooper-Church amendment, Public Law 91-652, passed both houses of Congress on 22 December 1970, and was enacted on 5 January 1971, although this version had limited restrictions on air operations and was attached to the Supplementary Foreign Assistance Act of 1970. By that time, U.S. ground forces had already officially withdrawn from Cambodia, while U.S. bombing missions in Cambodia (Operation Freedom Deal) continued until 1973. The Nixon administration denounced all versions of the amendment, claiming that they harmed the military effort and weakened the American bargaining position at the Paris peace talks.

                    Author David F. Schmitz stated that the amendment was a landmark in the history of opposition to the war, congressional initiatives to bring the fighting to an end, and efforts to control executive power in foreign policy

                    2) “Case–Church” Amendment From Wikipedia, the free encyclopedia

                    The Case-Church Amendment was legislation approved by the U.S. Congress in 1973 that prohibited further U.S. military activity in Vietnam, Laos and Cambodia. This ended direct U.S. military involvement in the Vietnam War, although the U.S. continued to provide military equipment and economic support to the South Vietnamese government. It is named for its principal co-sponsors, Senators Clifford P. Case (R-NJ) and Frank Church (D-ID). The Amendment was defeated 48-42 in the U.S. Senate in August 1972, but revived after the 1972 election. It was reintroduced on January 26, 1973 and approved by the Senate Foreign Relations Committee on May 13.[1] When it became apparent that the Amendment would pass, President Richard Nixon and Secretary of State Henry Kissinger, acting on a suggestion by California Senator Alexander Ware,[2] lobbied frantically to have the deadline extended.[3] It passed the United States Congress in June by a margin of 278-124 in the House, and 64-26 in the Senate.[4] Although U.S. ground forces had been withdrawn earlier under a policy called Vietnamization, bombing continued until August 15, 1973, the deadline set by the Amendment.

                    Mối đe dọa mang tên Trung Cộng gọi là Biển Đông dậy sóng nằm trong Eurasia-1
                    Những biến cố du côn nầy đều nằm trong ống kính của một siêu thế lực Mỹ gọi là “Secret Society” dàn dựng ngay sau khi Nixon và Mao gặp nhau 1972 đi đến kế tiếp là TQ xua quân xâm chiếm Hoàng Sa dưới sự chứng kiến kiến của Hạm đội Mỹ cho đến cao điểm … (sẽ làm nhân chứng khi ra tòa quốc tế do Philippines kiện và Mỹ xúi VN hùa theo)
                    Rơi vào mưu lược của Harriman, vào cuối năm 2007, Trung Quốc thành lập một đơn vị hành chính là huyện Tam Sa để quản lý Trường Sa tuột vào bẫy Mỹ. Vào lúc thời điểm nầy Hoa Kỳ vẫn giữ vị thế im-lặng “co-cụm di tản chiến lược” for overhauling the damage control then roll-back và ngầm giao cho Nhựt trông coi, đây là giai đoạn trước thời điểm Mỹ roll-back 2010. Có nghĩa Mỹ đẩy cho con cá mập TQ nuốt lưởi câu vào sâu thêm cho chắc ăn là đến 2010 mới chịu “roll-back” gọi là “hồi mả thương. Nhưng làm bộ đứng ngoài (thấy dễ ghét) lại ngầm xúi VN, Phi, Nhựt và các nước Asian đánh túi bụi trước rồi Mỹ tà tà nhập cuộc sau như đệ-2 thế chiến

                    Bản chất tham lam dầu khí của chính quyền Đại Hán

                    Chưa bao giờ bằng lúc này người Việt ta trong và ngoài nước cần tìm hiểu sâu sắc bản chất của chính quyền Đại Hán: Thời gian 1970-2010 là thời điểm Hoa Kỳ giăng bẩy lòng tham khao khát dầu khí của Trung Quốc nhưng chẳng bao giờ Mỹ để cho TQ nắm chặc vòi xăng, đó là lý do Hoa Kỳ phải tách rời 8 nước Cộng Hoà Liên Xô vì nơi đó có vô vàng dầu khí đang ẩn mình nằm sâu dưới lớp tuyết, nắm chặc Trung Ðông dù số lượng dầu xắp cạn và đời nào Hoa Kỳ để cho TQ tung hoành trên Biển Ðông TBD, để nắm độc quyền về xăng dầu trên thế giới qua bửu-bối tối huệ quốc “Freedom Support Act” cho những nước mà Mỹ để cặp mắt phù thủy vì America-first

                    Báo Trung Quốc cảnh báo Việt Nam không nên khiêu khích nước họ, Truyền thông nhà nước Trung Quốc cáo buộc Việt Nam ngày càng tỏ ra quyết liệt và táo bạo hơn bởi có sự ủng hộ từ Hoa Kỳ vào thời buổi roll-back: Dỉ nhiên bắt đầu 2010 đến 2020, 10 năm trù dập TQ, đây cũng là kế hoặch nằm trong lộ trình “roll-back” của Skull & Bones 322 conspiracy để đưa Ấn Độ thế vị trí TQ mặc dầu Úc là nước đồng minh keo sơn với Mỹ, nhưng kẹt nước Úc tuy to lớn nhưng rất yếu đuối.

                    Theo cẫm nang TT Obama hứa Mỹ giữ vai trò mạnh trong các vấn đề châu Á

                    Tổng thống Obama nói ông đã nói rõ trong suốt thời gian ông nhậm chức vừa qua là Hoa Kỳ có ý định giữ một vai trò lãnh đạo ở châu Á: Ðúng vào thời điểm decent interval “Roll-Back” bất cứ tổng thống nào cũng phải tỏ ra cứng cựa với TQ và buộc TQ phải vào khuôn khổ là nhượng bộ tại LHQ bằng tuân thủ những điệu lệ COC triệt để áp dụng tại Biển Ðông. Vì thế mà Mỹ đành phản bội đồng minh là VNCH và THQG (Ðài Loan) cho quyền lợi tối thượng của Mỹ. TQ nên hiểu rỏ mà nên tuân thủ những quy tắc ứng sử COC do các thành viên LHQ soạn thảo ra.

                    Wall Street Journal (cơ quan ngôn luận của Bonesmen) Mỹ cứng rắn trước thái độ bắt nạt của TQ
                    Bài bình luận đăng trên tờ Wall Street Journal có đề cập đến thông điệp mạnh của Hoa Kỳ đối với cuộc tranh chấp biển Đông: Tiếng nói chính thức của một thế lực ghê gớm sau hậu trường qua sự tỏ bày bằng tờ báo Wall Street, TQ nên khôn ngoan để khỏi bị chia năm xẻ bảy. Nhưng có khôn hay dại cũng bị nằm trong ống kính chia 5 xẻ 7 của Harriman và Bushes

                    Hoa Kỳ vẫn xem Biển Đông thuộc về quyền lợi quốc gia.
                    Hoa Kỳ mong giải quyết các tranh chấp tại châu Á Thái Bình Dương trên cơ sở đa phương: Bằng lời tuyên bố chính thức của Bà BTNG Hillary Clinton đúng vào năm 2010 “trù dập TQ” từ chính trị, kinh tế đến quân sự nếu cần để cô lập TQ.

                    Từ biển Tây Hàn Quốc (ao nhà Hoàng-Hải) đến biển Đông Việt Nam.

                    Cuộc tập trận Mỹ - Nam Triều Tiên đã gặp phải sự chống đối của chính phủ ở Bắc Kinh: Hoa Kỳ thực sự muốn dập TQ sau khi TQ chơi bắn đạn thật bằng sẳn sàng ứng chiến, 3 chiếc tìm thủy đĩnh tối tân nhứt sẽ bình địa TQ trong chốc lát nếu TQ cả gan đánh chìm HKMH của Mỹ. Ðó là nguy cơ lần thứ nhứt, nhưng TQ đã khôn ngoan tự kềm chế? Nguy cơ lần thứ hai, TQ toan đem giàn khoan tối tân có thể khoan dưới độ sâu 3000 thước là HD-981. Hoa Kỳ ra lịnh cho tướng Nguyễn Chí Vịnh thổi rockets ra biển không cho TQ đem giàn khoan đóng cộc trong 200 hải lý trong thềm lục địa VN, và TQ biết sợ nên co rút lại. Nhưng mới đây phản gián Mỹ xúi nhóm quân nhân trẻ ăn cứt gà làm ẩu tại biển đông để Mỹ có cớ làm sớm nghĩ sớm
                    Theo ước tính Hoa Kỳ đả cà Credit Card cho công nhân Liên Xô sản xuất vũ khí tối tân cho VN vừa đủ để làm thất bại âm mưu TQ dám gây chiến.

                    TQ tiếp tục đả kích “âm mưu can thiệp của Hoa Kỳ” ở Biển Ðông.

                    Ngoại trưởng Clinton tuyên bố rằng việc giải quyết một cách hòa bình vụ tranh chấp chủ quyền ở biển Ðông là cần thiết: TQ không còn con đường nào khác phải mềm nhủn như Bún nếu không muốn thế giới cô lập mình.

                    TQ cảnh cáo Mỹ không nên can thiệp vào vấn đề Biển Ðông.

                    Trung Quốc tố cáo Hoa Kỳ tìm cách “khơi lại hận thù” về chủ quyền các hòn đảo ở Biển Đông: Không khơi sao được! đây là cái bẫy đã giăng ra hơn ba thập niên qua, bây giờ mới xập để bắt con Heo-rừng đần-độn!

                    Việt Nam mạnh mẽ ủng hộ Hoa Kỳ quay lại Đông Nam Á

                    Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ, ông Lê Công Phụng, cho biết rằng Việt Nam ủng hộ việc Hoa Kỳ quyết định quay lại Đông Nam Á và Đông-Á: Hoa Kỳ xem VN như một nước nhược tiểu, làm con nuôi như con Ó-Con đã được nuôi dưỡng đúng cách của loài Ó-Mẹ là hành hạ con mình trong 20 năm gọi là thù địch (hostility 1975-1995 - đau đớn trong nghèo khó, phải ăn Bo Bo trong khi có một vựa lúa phi nhiêu, giống như con Ó-Mẹ phải mổ những lông chim, cỏ rơm mềm bỏ xuống đất cho Ó-Con rên la vì da thịt non nớt phải va chạm hằng ngày vào những viên đá nhỏ chêm-đệm chung quanh ổ, cho đến khi đủ lông đủ cánh rồi mới quăng Ó-Con xuống đất để mưu sinh) phải nhờ Mỹ để lấy lại biển đảo đã mất và quyết theo Mỹ để phát triển một nước VNCH thống nhứt trong thịnh vượng dưới cái Dù của Mỹ.

                    Tướng Nguyễn Chí Vịnh: VN đủ khả năng ngăn chặn bất kỳ thế lực nào.


                    Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam cảnh báo rằng Việt Nam có “đủ mọi khả năng” để ngăn chặn bất kỳ thế lực nào chống lại nước mình: Dĩ nhiên VN có vũ khí đặc biệt mà chỉ có tướng Vịnh và CIA biết. Vịnh bí mật qua Mỹ hợp nhiều lần để biết cách thức đấu với TQ cho nên người Việt yên tâm, cứ nhìn Cảnh sát biển kiên trì bám sát khuấy rối giàn khoan trị giá 1 tỷ dollar là biết …

                    Việt Nam giữ nguyên kế hoạch khai thác dầu khí ở Biển Đông dưới sự bảo vệ ngầm của Mỹ nhờ dựa hơi giếng dầu Exxon đóng trụ nơi ấy từ lâu. Hoạt động khai thác-thăm dò dầu khí của Việt Nam ở Biển Đông nằm trong khu vực chủ quyền của VN chiếu theo Công ước LHQ về Luật Biển: VN cứng cựa nhờ Mỹ bảo đảm vùng nầy là của VN gần bờ biển Nha Trang Tuy Hoà.

                    Đảng Việt Tân bênh vực vai trò trong các cuộc biểu tình chống TQ.

                    Giáo sư Thayer cho rằng tinh thần chống TQ trong nhân dân không phải là mối đe dọa mà còn có lợi cho công tác đối ngoại của Hà Nội: Ông Thayer nầy được đặt mở-hàng cho chính sách Mỹ về phần mềm.

                    Philippines chỉ trích TQ không đưa vấn đề Biển Đông ra Tòa án Quốc tế.
                    Philippines nói quyết định của Trung Quốc có thể khiến người ta nghi ngờ về tính hợp lệ của các tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh: TQ rất sợ đưa ra LHQ sẽ bị thua kiện.
                    Philippines đề nghị để LHQ làm trọng tài giải quyết tranh chấp Biển Đông.
                    Trung Quốc khăng khăng muốn giải quyết các tranh chấp chủ quyền với từng nước riêng rẽ, theo chiến lược ‘chia để trị’: Dĩ nhên chia bó đũa ra từng chiếc thì dể bẻ gãy hơn.
                    Philippines, Trung Quốc cam kết duy trì ổn định ở Biển Đông.
                    Vụ tranh chấp chủ quyền giờ đây đã trở thành quan trọng hơn vì có sự gia tăng của những hoạt động thăm dò dầu khí dưới đáy biển: Thế giới cần nhu cầu xăng dầu, nên đang hối thúc giải quyết biển đông gấp hơn dự trù.

                    Philippines tỏ ra thân thiện nhưng kiên quyết trong vụ giằng co với TQ về tranh chấp lãnh thổ

                    Tại một cuộc họp báo với giới truyền thông nước ngoài Ngoại trưởng Philippin nhắc lại lập trường 'những gì của chúng ta là của chúng ta': Khác VN, Philippine dựa vào sự cam kêt của Mỹ nên rung đùi hưởng lợi.

                    Bà Clinton tái khẳng định sự cam kết của Mỹ đối với Philippines giữa vụ tranh chấp hải đảo

                    Ngoại trưởng Clinton nói Hoa Kỳ và Philippin sẽ tổ chức thao diễn hải quân chung vào cuối tháng này trong vùng biển phía tây Manila: Hoa Kỳ quyết bảo vệ Philippine là vì quyền lợi của Mỹ trước hết.

                    Hoa Kỳ cam kết bảo vệ Philippines trong vụ tranh chấp với Trung Quốc.

                    Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario nói nước ông sẵn sàng đứng dậy đối phó với những 'hành động hiếu chiến' trong vùng: Dĩ nhiên TQ sẽ rút cổ lại, từ bỏ hành động côn đồ.

                    Philippines mưu tìm hậu thuẫn của Mỹ để đối chọi với Trung Quốc.

                    Philippines muốn Hoa Kỳ cam kết hỗ trợ trong trường hợp xảy ra chiến sự với Trung Quốc: Philippine đả có sự bảo đảm hơn VN còn gì mà phải lo.

                    TQ kêu gọi Việt Nam xoa dịu dư luận về vụ tranh chấp Biển Ðông

                    Một giới chức quân sự cao cấp của Trung Quốc hối thúc Việt Nam xoa dịu dư luận trong nước và tránh làm gia tăng căng thẳng: Bây giờ TQ mới thắm nên đổi thái độ hoà hoản và chính quyền VN mới trấn áp biểu tình trong những tuần qua.
                    Viện Lowy: Biển Ðông là điểm nóng chiến lược tại Đông Á.

                    Viện Lowy khuyến cáo rằng tinh thần quốc gia và những tranh giành tài-nguyên đang đổ thêm dầu vào lửa trong tranh chấp Biển Ðông: Không phải vậy mà vì khan hiếm dầu nên muốn giải quyết sớm hơn, nhưng chỉ có nhửng nước lớn mới có kỷ thuật khai thác dầu mà thôi.

                    Tranh chấp Biển Đông: TNS McCain đả kích đòi hỏi chủ quyền 'vô căn cứ' của TQ.
                    Thượng nghị sĩ John McCain trở thành người mới nhất kêu gọi Mỹ hỗ trợ các nước Đông Nam Á trong vụ tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông: Sự thật TQ vô cùng thất thế, vì chỉ đơn giản TQ rơi vào cái bẫy của Mỹ đả giăng ra từ bấy lâu nay.

                    TNS McCain kêu gọi Mỹ đóng vai trò lớn hơn trong vụ tranh chấp Biển Ðông.

                    Ông McCain nói rằng ông bất bình trước những hành động ngày càng hung hãn của Trung Quốc ở Biển Đông: Dĩ nhiên TNS nào của Mỹ cũng phải nói như vậy vì đó là lời phát ngôn có trong lộ trình đã thiết kế.

                    Trung Quốc khuyên Hoa Kỳ đứng ngoài trong tranh chấp Biển Đông

                    Thứ trưởng Ngoại giao TQ nói các nước trong cuộc tranh chấp biển Đông đang 'đùa với lửa' và hy vọng 'lửa này sẽ không dây dưa' sang Mỹ: Nhóm trẻ làm bộ hù doạ Mỹ nhưng trong bụng rất run-sợ

                    Trung Quốc chỉ trích thời biểu các cuộc diễn tập quân sự của Hoa Kỳ tại Biển Đông.
                    Trung Quốc nói thời biểu các cuộc diễn tập của hải quân Hoa Kỳ tại khu vực nhạy cảm Biển Đông là không … Hoa Kỳ chỉ thao dượt vào thời điểm cần thiết để ngăn chận những âm mưu của TQ

                    Hoa Kỳ-Trung Quốc thảo luận về các tranh chấp ở Biển Đông.

                    Đô đốc Mullen nói ông quan ngại về tranh chấp giữa Trung Quốc với Việt Nam và Philippines trong tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông: Hai nước nầy nếu có xảy ra chiến tranh hay xung đột, nơi đây là chạm tuyến đầu tiên của ngòi nổ chiến tranh.

                    Hoa Kỳ-Trung Quốc thảo luận các vụ tranh chấp lãnh hải và các vấn đề khác.

                    Trung Quốc đã đưa ra những lời cảnh báo gay gắt, kể cả việc đe dọa có hành động quân sự để thực thi lời tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông: Dù Hoa Kỳ có những trở ngại nội bộ về kinh tế và Trung Ðông, nhưng TQ cũng không dễ gì ở vị thế thượng phong nên đừng tưởng bở mà bị chia năm xẻ bảy.

                    Hoa Kỳ sẽ không đứng ngoài lề trong tranh chấp ở Biển Đông.

                    Chính quyền của Obama nói Hoa Kỳ coi việc giải quyết một cách hòa bình những tranh chấp ở Biển Đông là mối quan tâm quốc gia: Nhưng nước nào đụng đến quyền lợi America-first thì biết ngay hậu quả!

                    Tranh chấp Biển Đông: Lập trường đàm phán song phương của Trung Quốc có thể thay đổi?

                    Trung Quốc mạnh mẽ chỉ trích việc thượng nghị sĩ Jim Webb của Mỹ kêu gọi tiến hành đàm phán đa phương để giải quyết tranh chấp Biển Đông.

                    Thượng nghị sĩ Jim Webb là người bảo trợ một nghị quyết được đồng nhất thông qua tại Thượng viện Hoa Kỳ hồi tháng 6 vừa rồi, lên án việc Trung Quốc sử dụng vũ lực trong cuộc tranh chấp ở Biển Đông, và kêu gọi một giải pháp đa phương để giải quyết các cuộc tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải tại Đông Nam Á. Văn phòng Thượng nghị sĩ Jim Webb chiều thứ Tư ra thông cáo báo chí cho hay ông sẽ đi thăm Thái Lan, Singapore, Indonesia và Việt Nam từ ngày 12 tới ngày 25 tháng Tám.

                    Tại Việt Nam, Thượng nghị sĩ Jim Webb sẽ thảo luận về nỗ lực thăng tiến các quan hệ kinh tế, và cuộc tranh chấp ở Biển Đông, sau khi ông rời VN có thể vụ án Cù Huy Hà Vũ sẽ có nhiều thay đổi để còn nhờ Mỹ giãi bỏ lịnh cấm bán vũ khí sát thương và tăng trưởng kinh tế, dù rằng có một trường phái ngoan cố không cần bỏ lịnh bán vũ khí sát thương; nhưng họ có hiểu rằng tàu lặn Kilo và phi cơ tối tân là tiền của Mỹ cà Credit Card cho công nhân LX làm ra hay không? Coi chừng Mỹ mà giận thì ốc vịt không có máy bay tàu lặn đâu nhé? Ðồng thời Mỹ cũng xúi TQ hù doạ VN buộc VN phải nghe theo lời Mỹ (chính trị mà) cho sớm hơn vì tình hình Biển Ðông đang có nhiều biến cố phức tạp có thể xảy ra đụng độ không thể kiểm soát được vì thời điểm decent interval quá gấp rút.

                    Ðó thấy chưa, Trung Quốc đang triển khai quân lực gần biên giới, thử nghiệm hàng không mẫu hạm đầu tiên, gia tăng hoạt động quân sự Biển Đông (biết đâu CIA Mỹ thúc TQ?) Theo tôi nghĩ Việt Nam nên lợi dụng chuyến viếng thăm của TNS Webb để khẳng định sự độc lập và toàn vẹn của lãnh thổ. Được sự ủng hộ của lập pháp Mỹ sẽ dễ dàng hơn cho chính quyền Hoa Thịnh Đốn hỗ trợ Việt Nam trong việc chống lại bá quyền. Hãy thực tế và dứt khoát với thái độ "đu-dây" hay "đi hàng hai" để dân tộc có được "vận hội mới" với hy vọng theo kịp sự phát triển trong vùng ÐNÁ và trở thành nước lảnh đạo NATO phương đông.

                    Ông JIM WEBB là một nghị viên HK có dường lối đối ngoại khôn khéo trong vấn đề Biển Đông. Theo tôi nghĩ, lần này Ông ghé thăm VN là một dịp tốt để hai nước Việt-Mỹ tìm biện pháp làm thế nào để vừa bảo vệ đường hàng hải ở khu vực vừa có kế sách cân bằng quyền lực với TQ ở BĐ.

                    Nhà lãnh đạo thượng viện Mỹ ông Jim Webb Thứ Năm, 11 tháng 8 2011. Là người Việt, nên yêu cầu ông Jim Webb đặt vấn đề với VN, Dân làm chủ, Dân tự do, Dân cần có công ăn việc làm.

                    Theo chương trình, Thượng nghị sĩ Jim Webb, Chủ Tịch tiểu ban Đông Nam Á-Thái bình dương của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Hoa Kỳ, sẽ gặp các vị nguyên thủ quốc gia và các quan chức đặc trách chính sách đối ngoại, thương mại và quốc phòng của mỗi nước, cùng các nhà ngoại giao Mỹ, các học giả và doanh gia hàng đầu.

                    Được biết tại Thái Lan, ông Webb sẽ trở thành một trong các giới chức Mỹ đầu tiên gặp các lãnh đạo của chính quyền tân cử dưới quyền Thủ tướng Yingluck Shinawat.

                    Tại Singapore, ông sẽ thảo luận về các quan hệ song phương, vấn đề chủ quyền biển và các nỗ lực khu vực chống nạn buôn người.

                    Tại Indonesia và Việt Nam, Thượng nghị sĩ Jim Webb sẽ thảo luận về nỗ lực thăng tiến các quan hệ kinh tế giữa Hoa Kỳ và hai nước này, ông cũng sẽ thảo luận về các cuộc tranh chấp lãnh hải trong Biển Đông, và các vấn đề an ninh khu vực khác.

                    Thượng nghị sĩ Jim Webb là người bảo trợ một nghị quyết được nhất trí thông qua tại Thượng viện Hoa Kỳ hồi tháng 6 vừa rồi, lên án việc Trung Quốc sử dụng vũ lực trong cuộc tranh chấp ở Biển Đông, và kêu gọi một giải pháp đa phương để giải quyết các cuộc tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải tại Đông Nam Á.

                    (còn tiếp)
                    .

                    Comment

                    • vinhtruong
                      Super Member
                      • Jun 2010
                      • 1924

                      #70
                      Bài “thứ 15” thời sự thế giới

                      Nhắc lại cuộc chiến biên giới Việt/Trung 1979

                      Thời điểm 1979, Trung Quốc đem quân đánh Việt Nam ở miền Bắc với ý định của họ là đỡ đòn cho Pol Pot của Campuchia, nhưng thực tề do tình báo Mỹ là để cho TQ có cơ hội thí nghiệm sự hiệu quả vũ khí do TQ làm ra để đấu với vũ khí Liên Xô, theo sự gật đầu trên trục lộ trình sách lược của Mỹ, nhưng trong phạm vi sáu tỉnh biên giới mà thôi, trong khi đó B-52 trang bị Bom nguyên tử bay ứng trực để ngăn ngừa TQ làm ẩu. Trong khi hỏa tiễn SAM tối tân bậc nhứt của LX đang bố trí phòng thủ Hà Nội, dĩ nhiên là TQ không dám làm phiền Hoa Kỳ để hưởng được viện trợ khoa học kỹ thuật, trở thành siêu cường hạng nhì, tước đoạt từ tay LX như Mỹ đã hứa với Mao 1972, nên khi quân BV vào hết trong nam, bỏ trống miền Bắc, nhưng TQ không được lấy danh nghĩa đem quân TQ vào để giữ sân nhà cho Hà Nội theo như cảnh cáo nghiêm trọng của Mỹ.

                      Đánh sáu tỉnh miền bắc được gọi là “dạy cho VN một bài học”, cũng một cách nữa là họ trả thù cho Pol Pot. Nhưng Mỹ chỉ cho phép làm VN chảy máu tay chớ không mất mạng. Đồng thời lúc bấy giờ ông Đặng Tiểu Bình cũng muốn quan hệ với Mỹ cho nên đánh VN để cho Mỹ thấy rằng là giữa Trung Quốc và Việt Nam không phải là đồng minh, không phải là cùng nhau Cộng sản nữa. (Nhưng sự thật TQ và VN không phải là Cộng Sản mà chế độ Mafia toàn trị theo sự thú nhận trong sách “The bushes” 2004, Peter Schweizer…).

                      Đặng Tiểu Bình qua Mỹ xin phép, tin để phát triển quan hệ với Trung Quốc theo ý của Mỹ, vì Trung Quốc lúc bấy giờ muốn phát triển quan hệ với Mỹ. Đánh Việt Nam là một món quà tặng cho Mỹ bề ngoài là theo Mỹ đánh đàn em của LX, đánh đàn em của kẻ thù là bạn của Mỹ (Nhưng sự thật W A Harriman đang áp dụng Tam Quốc Chí tân thời trên thế giới mà chỉ có Mỹ có quyền thay đổi đồng minh đúng theo phương châm: “Nước Mỹ không có người bạn lâu đời và chẳng bao giờ có kẻ thù truyền kiếp; Chỉ có quyền lợi trên hết, và America first quyết định thế liên minh”.
                      Nhưng sự thật nằm trong sách lược Mỹ/Xô theo “Aid to Russia 1941-46 renewed Plan” [Wikipedia, the free encyclopedia http://en.wikipedia.org/wiki/Lend-Lease] nhân cơ hội gài Mìn các hải cảng Bắc Việt 1972, phi cơ hạng nặng AN-12 của LX chở các hoả tiển SAM đời mới nhứt thời đó để phòng thủ Hà Nội cho ngày mà Mỹ gọi là TQ có cơ hội thí nghiệm hiệu quả vũ khí do TQ làm ra trên 6 Tĩnh giáp ranh TQ (dĩ nhiên là vũ khí TQ thua xa LX).

                      Gần đây có thông tin nói rằng 1979 hồi đó chiến dịch của Trung Quốc không chỉ là để dạy cho Việt Nam một bài học ở mấy tỉnh biên giới mà thật ra là họ đã có kế hoạch vào cả nước Việt Nam, nhưng rất sợ lời cảnh cáo nghiêm trọng của Mỹ và TQ cũng ước mong trở thành cường quốc hạng-2 với sự giúp đở khoa học của Mỹ. Dĩ nhiên Thầy dạy võ cho học trò thì phải giữ những đòn bí ẩn để phòng khi học trò phản trắc như ngày hôm nay chớ? Mưu lược của Harriman đâu có vừa, thế là nhân viên tình báo CIA thâm nhập một cách tinh vi vào TQ và ngày hôm nay nội tạng lục phủ của TQ mới bị ung thối bằng các cuộc bạo động khủng khiếp sẽ tăng dần. Bạn thử nghiệm các đại sứ Mỹ tại VN cũng như Ông Tổng Lãnh Sự người Mỹ gốc Việt vừa qua, có phải những vị nầy trước khi qua VN lãnh chức vụ quan trọng phải làm việc một thời gian cần và đủ về am-tường nội tình TQ trước khi được bổ nhiệm chức vụ quan trọng tại VN?

                      Nhưng mà đánh biên giới Việt Nam thì lúc bấy giờ đường sá biên giới giữa TQ và VN khó khăn lắm; Chưa có mở được đường sá ở các tỉnh biên giới; Toàn là đường hẹp, đường núi; Cho nên Trung Quốc hành quân rất khó; Mà Trung Quốc tiếp tế cũng khó, tải thương cũng khó, vì thiếu kinh nghiệm làm sao bằng VN đã trưởng thành trong kháng chiến gian-khổ, cho nên Trung Quốc cũng chỉ đánh VN ở mấy tỉnh biên giới chứ không đánh sâu xuống được nữa đâu. Ngày nay, không ai xác định là bao nhiêu nhưng mà vì đánh nhau trong hoàn cảnh rừng núi của bắc VN như thế, đường sá hẹp hòi như thế cho nên Trung Quốc thương vong cũng nhiều; Vì Mỹ khi hấp tấp tháo chạy lỡ dại bỏ lại vài ngòi nổ (war-head) của Bom CBU-55? Mà xui cho TQ là Hà Nội lượm được! Cho nên TQ phải rút thôi vì bị thiệt hại nặng, kể từ lúc đó, TQ chuẩn bị sau 15 ngày họ phải rút theo đúng lời cảnh báo của Mỹ.

                      Với tinh thần Việt Nam cùng Trung Quốc bình thường hóa quan hệ như hiện nay thì liệu khả năng xảy ra chiến sự trong tương lai, theo như chúng ta ước đoán, có nhiều biến cố xảy ra? Trong thế kỷ 21, W A Harriman sẽ không thể để xảy ra vì mọi việc sẽ phải được giải quyết trên bàn mổ LHQ, như chuyện Biển Đông, TQ phải triệt để nghiêm chỉnh nghe lời cảnh báo của Mỹ DOC để tuân thủ luật quốc tế.

                      Nhưng lỡ đã là chiến tranh thì bên này sứt đầu, bên kia cũng mẻ trán. Và từ xưa đến nay Việt Nam có thua trước rồi cũng tìm cách thắng lại sau; Về phía VN chúng ta chẳng nghĩ đánh Trung Quốc; Nhưng về phía Trung Quốc làm sao mà biết được trong tư tưởng, trong ý đồ của họ là muốn bành trướng xuống phía nam mà VN là cửa ngỏ; Nhưng có một điều rằng, trong tình hình hiện nay thì Trung Quốc cũng không dễ dàng gây một cuộc chiến tranh lớn đâu. Bởi vì Trung Quốc họ còn phải thể hiện mặt đẹp với thế giới nữa; Cho nên là cũng khó; Hơn nữa là họ cũng phải dè chừng dư luận thế giới; Chứ trong thời đại thế kỷ 21 hiện nay đâu phải dễ dàng phát động chiến tranh; Mà phát động một cuộc chiến tranh thì dù Trung Quốc lớn, VN nhỏ, nhưng đã là chiến tranh thì bên này sứt đầu, bên kia cũng mẻ trán. Và từ xưa đến nay, VN vẫn giữ được mảnh đất cha ông để lại mà ...

                      Cách nhìn cuộc chiến 1979 từ hai phía, tuy nhiên, văn bản này còn cho biết thêm về vai trò quan trọng của ông Đặng Tiểu Bình trong quyết định đánh Việt Nam, trong bối cảnh quốc tế có cả quan hệ với Washington và Moscow; Vừa qua BBC Tiếng Việt khai thác thêm các góc độ trong tài liệu và so sánh với một số đánh giá đã nêu từ trước về cuộc chiến 1979, sự kiện vẫn chưa được thảo luận công khai ở cả Việt Nam và Trung Quốc, nhưng lại nằm chình ình trong lịch trình Eurasia-1 là TQ được Mỹ cho phép có cơ hội thí nghiệm vũ khí do mình làm ra để tự lượng giá tầm cỡ.

                      Vì 'Hoa Kỳ không tha-thiết tán thành' - Đặng Tiểu Bình được trích lời nói rằng ông đã tuyên bố dạy cho Việt Nam 'một bài học' trước đó, khi thăm Hoa Kỳ, mở đầu chiến lược liên kết với chính quyền Carter, nhằm chống lại Moscow và các đồng minh, trong đó có Hà Nội để nịnh Hoa Kỳ vì TQ là kẻ thù của kẻ thù là bạn với Mỹ. Ông Đặng giả-vờ nói với các tướng lĩnh Quân Giải phóng rằng Hoa Kỳ không tán thành việc Bắc Kinh trừng phạt Hà Nội nhưng cũng giúp một ít tin tình báo, sự thật Hoa Kỳ đã thẳng thắng nghiêm cấm Bắc Kinh tấn công vào Hà Nội, vì quân lực Hoa Kỳ đã trực báo động nếu TQ làm ẩu thì hoa lục sẽ bị bình địa ngay tức khắc vì đã đi chệch lộ đồ chiến lược Eurasia-1 của Mỹ.
                      Cuộc đưa quân sang Campuchia của Việt Nam nó nằm trong kế hoạch renewed Aid to Russia 1941-1946 Plan với 700 triệu tấn vũ khí hiện đại của Liên Xô cho Hà-Nội với ba mục tiêu (1) cưỡng chiếm miền nam, (2) tấn công Cambodia, (3) phòng thủ Hà Nội bằng hệ thống phòng không tối tân nhứt hồi thời đó. Ngay sau khi tướng LX qua Hànội đầu tháng March 1972 gọi là Inventory, ngày 23 /12/ 1972, tám chiếc AN-12 chở vào Hà Nội 80 tấn hệ thống phòng không SAM tối tân nhứt thời đó.

                      Ngày 8/1/1975 Lê Đức Thọ được sự bảo đảm của Kissinger là chiếm miền nam, có mặt người cùng vị trí với Kissinger về phía LX, Nicolai Firyunbin, và tướng LX JCS V, A Jukilov ngang hang với tướng Haig phía Mỹ để bảo đảm sự giao hàng sớm nhứt tại hải cảng Hải Phòng. Khi đó cũng là chủ đề đáng được nhắc lại vì phía TQ cho rằng cuộc chiến 1979 chủ yếu để 'dạy cho VN một bài học' vì 'xâm lăng Campuchia', trước khi đó là đồng minh, và hiện nay cũng đang gần lại với Trung Quốc trong chiến lược Đông Nam Á của Bắc Kinh theo ý đồ mong ước của TQ, nhưng sự thật VN buộc phải đu dây qua lại LX rồi TQ qua sự xúi bẩy của Mỹ bằng công cụ tam trùng Nguyễn Chí Vịnh (đả được Harriman trồng người từ lúc Nguyễn Chí Vinh 11 tuổi với cha đở đầu, Lê Đức Thọ 1968 nơi cuộc hợp mặt tay đôi tại Paris, trước năm 2010 ai ai cũng tin Vịnh là người của TQ nhào nặn ra, nhưng thời điểm roll back thì Vịnh là tam trùng, người của Mỹ)

                      Trong bản dịch của học giả Dương Danh Dy đăng tại một số trang mạng cá nhân ở Việt Nam như Nguyễn Xuân Điền, blog nhân kỷ niệm 32 năm Chiến tranh Biên giới: - Đặng Tiểu Bình tiết lộ: "Khi thăm Mỹ tôi nói cho Việt Nam bài học, nước Mỹ không tán thành. Chúng ta sử dụng hành động tương đối lớn sợ dẫn tới phản ứng lớn của Liên Xô, nước Mỹ một mặt phản đối chúng ta trừng phạt, nhưng mặt khác cũng thông báo cho chúng ta chút tình báo, nói quân đội Liên Xô về căn bản không động đậy, trên mấy ngàn cấy số biên giới, (có ý cảnh báo TQ phải kềm chế không được làm lớn chuyện vì biên giới Trung Xô) chỉ có 54 sư đoàn không đầy đủ quân số"

                      Có vẻ như chi tiết này khiến TQ tiến hành cuộc chiến họ gọi là 'Đối Việt tự vệ phản kích chiến' nhanh chóng và sau khi tàn phá sáu tỉnh biên giới của VN thì rút quân về:
                      "Ba phần tư binh lực Liên Xô bố trí tại châu Âu, nên muốn tấn công Trung Quốc qui mô lớn thì phải chuyển dời trọng điểm chiến lược, ít nhất phải điều 1 triệu quân từ châu Âu về, việc này không kịp vì thời gian hành động của chúng ta không dài."

                      Trong bài nói chuyện đó, ông Đặng Tiểu Bình cũng gọi Việt Nam là 'Cuba Phương Đông', hàm ý nước này là 'tay sai Liên Xô', và gọi các lãnh đạo Hà Nội là 'điên cuồng'. Với giới trí thức bên ngoài, kể cả ở Phương Tây, cuộc chiến ngắn ngày nhưng dữ dội là một cột mốc quan trọng để đánh giá Trung Quốc trong quá trình tìm con đường mới, thoát khỏi thời kỳ tự cô lập của Mao Trạch Đông, và xác định vị trí trên trường quốc tế, chỉ đánh với một nước nhỏ như VN mà TQ đã bị thiệt hại đáng kể (sự thật tình báo Mỹ đã nghiên cứu trận mạt rừng núi hiễm trở khó chuyễn quân rầm rộ nên sơ ý bỏ quên vài đầu nổ (warhead CBU-55, BLU-82) cho VN tự vệ.

                      Trong một nghiên cứu hồi 2010, tác giả Trương Tiểu Minh từ U.S. Air War College, Hoa Kỳ cho rằng ông Đặng có vai trò cá nhân nổi bật trong quyết định đánh Việt Nam nhưng tuyệt đối nghe lời Mỹ là đúng nghĩa dạy cho VN một bài học không đi xa hơn, hay nói cách ngầm ý của Mỹ là lấy cơ hội nầy mà trắc nghiệm vũ khí chính do TQ làm ra. Theo ông, nhìn từ quan điểm của ban lãnh đạo TQ khi đó thì có ba yếu tố khiến bối cảnh xảy ra cuộc chiến trở nên khả thi; Đó là quan hệ đặc biệt giữa Moscow và Hà Nội sau hiệp định 1978; vai trò thống trị của Việt Nam ở Đông Dương và quan hệ xấu đi nghiêm trọng giữa Bắc Kinh và Hà Nội.

                      Còn về nội bộ, theo TS Trương, chính việc thăng chức của ông Đặng Tiểu Bình, từ vị trí phó thủ tướng khi Mao chết năm 1976, lên chức vụ cao nhất, nắm Quân uỷ Trung ương tại Hội nghị Trung ương 3, Ban Chấp hành Trung ương khóa 11 của Đảng Cộng sản Trung Quốc, là yếu tố quyết định cho việc đánh VN do CIA ngầm yểm trợ ngôi vị cho Đặng. Việc làm nầy CIA lập lại hồi 1959, trục ma quỹ CIA/KGB triệu hồi Lê Duẩn từ miền nam về Hà Nội làm Quyền TBT và Lê Dức Thọ vào nam lãnh đạo MTGPMN khởi nguyên triều đại Mafia toàn trị (không phải Cộng Sản trong lăng kính Secret Society mà là Skull & Bones/VN) Bonesmen bảo vệ cho “6-Búa”, Lê Đức Thọ trị vì cho đến khi Thọ chết, với chức vị tiểu bá 3 nước Đông dương

                      Trong bài dịch của học giả Dương Danh Dy, ông Đặng tỏ ra có quan điểm thù ghét Việt Nam một cách khác thường, dĩ nhiên hai ca-sĩ [Thọ/Đặng] có thương yêu nhau bao giờ? Nhưng Mỹ không cho phép Đặng làm quá đáng; Trong phát biểu ngày 16/3/1979, ông được trích lời nói: "Đồng thời khi kinh doanh chuyện chống đối Trung Quốc, Việt Nam đã đánh nhau nhiều năm, ngay lúc chúng ta tăng cưòng viện trợ cho chúng (điều dể hiểu vì Hà Nội là tiền đồn của TC nơi nút-chận hơn nửa triệu Lính Mỹ), có công sự đã xây bảy năm, có cái đã được ba năm, chỗ nào cũng thấy công sự, tích trữ rất nhiều vật tư, rất nhiều vật tư là do chúng ta viện trợ, gạo, đạn, vũ khí, lần này lấy về một loạt, Việt Nam cậy có hiệp ước Xô Việt mới dám như thế." Tạo ra tình trạng nầy, Mỹ như một ngư ông ngồi rung đùi hưởng lợi.

                      Một số nhà quan sát đã từng cho rằng ông Đặng phụ trách chuyện viện trợ của TQ cho Hà Nội thời chiến tranh Mỹ - Việt nên cảm thấy bị 'phản bội' bởi thái độ quay sang Liên Xô của nước Việt Nam cộng sản sau chiến tranh. Vì thế, quyết định trừng phạt của ông được nói rõ: "Nó cũng nghĩ là cậy hiệp ước này kéo Liên Xô xuống nuớc, cũng cậy có hiệp ước này cho rằng chúng ta không dám áp dụng trừng phạt qui mô tương đối lớn. Ngay trước khi chúng ta ra quân mấy ngày nó còn dự đoán rằng chúng ta chỉ có hành động phạm vi nhỏ hai sư đoàn. Chúng ta hạ quyết tâm này đúng là đã tỉnh táo đánh giá phản ứng của phía bắc lớn đến đâu"

                      Các nguồn tin của phía Việt Nam, chẳng hạn như lời kể của cựu đại tá Bùi Tín, cho rằng mâu thuẫn giữa ông Lê Duẩn và Trung Quốc thời Đặng Tiểu Bình lên cao trước khi xảy ra cuộc chiến năm 1979, điều dễ hiếu là Lê Đức Thọ nghe lời Mỹ từ chấm đến phết để bảo vệ ngôi vị thủ lảnh đảng Mafia toàn trị của ông cho đến chết.

                      Một số giới tại Việt Nam tin rằng ban lãnh đạo Bắc Kinh không thực sự muốn hai miền Nam Bắc VN thống nhất dưới sự lãnh đạo của Hà Nội. Bằng chứng suốt Hoà đàm Paris, TQ luôn luôn hậu thuẩn Bà Nguyễn Thị Bình; Ngoài ra, trong dư luận Việt Nam có niềm tin rằng Trung Quốc chỉ lợi dụng tình thế để kiếm lợi về địa chính trị và cả lãnh thổ, với bằng chứng là vụ đưa quân chiếm Hoàng Sa năm 1974 từ tay Việt Nam Cộng Hòa nhưng mà lại bị xập bẩy của Mỹ trong chiến dịch di tản chiến thuật, lùi một bước tiến lên ba bước mà Mỹ cho rằng: Overhauling the damage control and roll-back 1970-2010. Trung Quốc làm sao biết được lý do Hoa Kỳ không ký vào hiệp định Genève-54 chia đôi VN là để sau khi kiếm đủ lợi nhuận sẽ để cho VN thống nhứt và cũng đáp lễ 8 bức văn thư thỉnh cầu của HCM về thống nhứt độc lập cho VN giống y chang Philippine do Hoa Kỳ bảo trợ. Ngày 30/4/75 là được thống nhứt sau 30 năm chinh chiến và Hoa Kỳ đả nhờ Pháp rồi VNCH giải toả một số vũ khí thặng dư còn tồn kho và đồng thời thí nghiệm một số vũ khí mới cho mặt trận Trung Đông.

                      Hệ quả lâu dài: - Về vai trò của Mỹ, các bình luận cho tới nay phần nhiều đồng ý rằng chiến lược lôi kéo Trung Quốc để bao vây Liên Xô của cố vấn an ninh Zbigniew Brzezinski là yếu tố cơ bản để Washington liên kết với Bắc Kinh trong vấn đề Đông Dương sau nầy vào diển tiến hoà bình trong phần mềm. Điều này cũng được chính giáo sư Brzezinski, người gần đây lại một lần nữa kêu gọi chính quyền Obama xây đắp trở lại quan hệ với Trung Quốc, xác nhận trong nhiều bài viết và sách của ông để bảo vệ cho một trật tự thế giới mới. Đổi lại, Trung Quốc được mở lối vào lại với Phương Tây để hiện đại hóa nền kinh tế nhờ các thí điểm về đầu tư tư bản và công nghệ; Về phía Hoa Kỳ, chiến lược Brzezinski tạo liên minh không tên với Trung Quốc khiến Washington phá vỡ khối xã hội chủ nghĩa châu Á mà không phải tham chiến theo như Eurasian Great Game-1 là mọi xung đột đều phải nghiêm chỉnh giải quyết tại bàn mổ LHQ mà Hoa Kỳ tin chắc là TQ sẻ tuân thủ như ngày hôm nay vụ giàn khoan HD-981 sẽ phải giải quyết trên bàn mổ LHQ mà TQ chạy trời không khỏi nắng bị ánh sáng COC phủ trùm

                      Tóm lại, chiến tranh Biên giới 1979 và cuộc chiến Việt Nam - Campuchia đánh dấu lần đầu tiên trong lịch sử phong trào cộng sản quốc tế này, xung đột quân sự nổ ra giữa các nước cùng ý thức hệ là do tài ba ưu việc của “siêu chiến lược gia” W A Harriman (1891-1986) qua lý thuyết gia George F Kennan tĩ mĩ thiết-kế để cho các nước CS đánh nhau xem vui hơn, hết CSLX zớt CSTQ đến CSTQ zợt CSVN

                      Kế hoạch Bốn Hiện Đại hóa của Trung Quốc cuối thập niên 1970, đầu 1980 có cả phần về quân sự. Và dù thiệt hại nặng trong cuộc chiến biên giới, Quân Giải phóng Trung Quốc đã rút kinh nghiệm trong việc tổ chức và tiến đến hiện đại hóa; Việc tăng cường quân bị theo mô hình dùng Không quân, Hải quân và hoả tiển nhiều hơn bộ binh, lực lượng chịu nhiều thiệt hại năm 1979, khiến Trung Quốc ngày nay ước ao trở thành một cường quốc khu vực với tham vọng toàn cầu nhưng khó mà qua mặt Mỹ hay LX. Còn với Việt Nam, ngoài thiệt hại nghiêm trọng về vật chất ở các tỉnh biên giới phía Bắc, xung đột vẫn kéo dài, gây chảy máu nền kinh tế; Cuộc chiến và việc đóng quân lại Campuchia cũng khiến Hà Nội bị cô lập nhiều năm về chính trị và kinh tế đối với nước ngoài; Tới khi bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc 10 năm sau, cùng thời gian cách mạng dân chủ rung chuyển Đông Âu, ban lãnh đạo Việt Nam đã quay trở lại làm thân với Bắc Kinh qua khuyến khích của phản gián tình báo Mỹ, cuộc gặp Thành Đô là con dao 2 lưởi của Mỹ nằm tìm ẩn trong nội bộ TQ, như sau 1975 các nhân viên KGB làm việc cho CIA, tạo ra một loạt hệ luỵ mới cho quan hệ song phương tới ngày nay, nhưng đối với Mỹ là thời gian dài cần thiết cho sách lược Mỹ ở Á-Châu trước 2010 rồi sẽ ám hại TQ lại làm cho TQ phải bị nội thương kể cả ngủ tạng lục phủ. Vì Biễn Đông mỗi buổi sáng chúng ta không bao giờ thấy hai mặt trời cùng mọc một lược dưới chân trời Thái Bình Dương? Nhưng ngặt nổi với tằm nhìn từ Secret Society thì Biển Đông là diện mà “nội địa” Trung Quốc mới là mục tiêu Mỹ chú ý

                      Vấn đề biên giới trên bộ và trên biển dần dần được giải quyết nhưng hòa bình qua đường biên giới, giao thương tăng nhanh với phần lợi nghiêng về Trung Quốc, vẫn chưa thực sự đem lại hòa giải giữa hai nước Việt Trung; Việc các trang mạng cá nhân và blog ở Việt Nam nhắc lại nhiều về cuộc chiến 1979 cho thấy giới trí thức e ngại Trung Quốc vẫn muốn lên tiếng, trong khi truyền thông chính thức không đả động gì đến chủ đề lịch sử nầy, tại sao? Vì quá tế nhị nhạy cảm!

                      (còn tiếp)

                      Comment

                      • hung quoc
                        Người Thân
                        • Mar 2014
                        • 92

                        #71
                        xây đảo nổi ở đá chữ thập, xây hải cảng và sân bay ở đảo Gac Ma mà (Ó già) Mỹ vẫn im re, phải chăng ngầm ủng hộ cho ba tàu chuẩn bị để chơi thật sướng với ba tàu lần cuối

                        Comment

                        • vinhtruong
                          Super Member
                          • Jun 2010
                          • 1924

                          #72
                          Bài “thứ 16” thời sự thế giới

                          Trung Quốc bị kèm kẹp vào quỹ đạo của Mỹ bằng COC

                          "An-ninh Biển Đông có vai trò then chốt với Châu Á /TBD":
                          Như tôi đã viết theo diễn tiến trên trục lộ đồ Eurasia, thì ngày nay (decent interval roll-back 2010) đã đến thời điểm phải giữ An ninh biển, với vai trò then chốt đối với an ninh toàn bộ khu vực, do vậy khu vực cần một bộ Quy tắc ứng xử có tính “ràng buộc” nhằm bảo đảm an ninh biển chung cho toàn bộ khu vực, không chỉ cho Biển Đông. Đây là nhận định chung của đa số đại biểu dự Cuộc họp Đại hội đồng Hội đồng Hợp tác An ninh châu Á-Thái Bình Dương lần thứ 8 diễn ra trong hai ngày 21 và 22/11 tại Hà Nội với hơn 300 học giả trong nước và quốc tế. Cuộc họp lần này có chủ đề - Những nguy cơ và thách thức: “Liệu phải có cấu trúc an-ninh khu vực mới có hiệu lực?” Theo mưu đồ lịch trình đã thiết kế của Mỹ của lý thuyết gia George F Kennan từ 1950 (ngay sau khi 1949 một phi đội CAT (Civil Air Transport) của CIA cưởng bức áp tải Tưởng Kinh Quốc và phe nhóm ra định cư tại đảo Đài Loan giúp Mao thống nhứt lục địa với điều kiện tiếp nối chia đôi Triều Tiên và VN y chang như Đông Đức và Tây Đức để Mỹ tiêu thụ cho hết hàng tiêu dùng [hàng giết người] nên chúng ta đừng ngạc nhiên tại sao Hà Nội xài AK.47 tự động mà Sàigòn xài Garant, Carbin M-1 bắn từng viên cho đến 1968 thay vì 1964 như Hà Nội; Trận Ấp Bắc là cú chót lính Việt Cộng dùng súng MỸ để đánh Với QLVNCH đền 1964 thì nhận AK-47 bắn tự động còn VNCH Vẩn bắn từng Viên một

                          Tại Quốc hội vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã dám làm ngạc nhiên bằng nhấn mạnh, Việt Nam phải giải quyết và khẳng định chủ quyền với quần đảo Hoàng Sa - đã bị Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm năm 1974 từ tay của chính quyền VNCH (cái bẫy bày ra do Kissinger lập lờ nói ngoài hành lang “cái gì của South China Sea hay “Mer de Chine” đều thuộc của China, liền sau 1975 CIA xúi Lê Đức Thọ đem người dân ra “Xí”, và an cư lạc nghiệp tại các đảo kế cận Trường Sa vì spy satellite system đả chụp được có dầu khí dưới thềm lục địa tại nơi đó, riêng Hoàng Sa thì chắc ăn là của VNCH với chứng liệu khá rõ ràng. Nói nôm na Mỹ là người cầm cây gậy trưởng ban nhạc, và những biến-cố Biển Đông là do Mỹ nhào nặn theo dự mưu đã thiết kế political affairs để buộc TQ vào thế kềm kẹp của Mỹ, là một thành viên LHQ vì thế Harriman đã phải hy sinh VNCH và THQG, lấy chiếc ghế LHQ từ THQG… Nói tóm lại ngày nay nếu không có Mỹ thì Việt Nam mất tất cả, nhưng cũng không phải Mỹ thương yêu gì VN mà vì “America-first”.

                          Thảo luận về vấn đề bảo đảm an ninh hàng hải, các đại biểu hoan nghênh việc Hội nghị Cấp cao ASEAN vừa qua tại Bali đã quyết tâm thúc đẩy thực hiện đẩy đủ Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và khởi động tiến trình đàm phán bộ Quy tắc Ứng xử trên Biển Đông (COC), và việc Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo thông báo sẵn sàng đối thoại với ASEAN về vấn đề này.

                          Nhiều đại biểu cho rằng, COC tập trung vào mục tiêu phòng ngừa, kiềm chế xung đột, thúc đẩy hợp tác khu vực bảo đảm an ninh biển khu vực. Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng cần làm rõ các lĩnh vực liên quan tới an ninh biển, vì các nước có các quan tâm khác nhau. Việc tham gia đàm phán và ký kết COC là một nghĩa vụ của các bên có liên quan đã được nêu tại DOC.

                          Để đạt được COC, các học giả đều cho rằng, ASEAN cần đóng vai trò trung tâm, tạo diễn đàn để các bên đàm phán và thảo luận. Các bên cần lập cơ chế giám sát việc thực hiện DOC.

                          Một COC trong tương lai cần đề cập các cơ chế kiểm soát các mối đe doạ đến an ninh hàng hải. COC cũng cần tái khẳng định sự cam kết của các bên đối với luật pháp quốc tế và Công ước luật biển 1982 của Liên Hợp quốc, COC cũng cần tính đến quyền lợi của các quốc gia sử dụng Biển Đông – “Trung Quốc kẹt cứng làm tan rã mộng bành trướng”.

                          Bên cạnh vấn đề an ninh hàng hải, trong những ngày họp vừa qua, các đại biểu tham dự hội thảo cũng đã thảo luận các vấn đề quan trọng hàng đầu đối với an ninh khu vực, như các biện pháp ứng phó với nguy cơ phổ biến vũ khí hủy diệt hàng loạt trong bối cảnh nhu cầu sử dụng năng lượng hạt nhân vì mục đích hòa bình trên thế giới đang gia tăng, vấn đề quan hệ ASEAN-Trung Quốc, trách nhiệm bảo vệ người dân, vấn đề an ninh nguồn nước, như khu vực hạ lưu Sông Cửu Long, an ninh mạng, tình hình bán đảo Triều Tiên và đánh giá hiệu quả của cấu trúc an ninh khu vực.

                          Về chủ đề an ninh hạt nhân, các đại biểu cho rằng thế giới đang phải đối mặt ngày càng nhiều nguy cơ như khủng bố hạt nhân, tái chạy đua vũ trang hạt nhân, nguy cơ tai nạn hạt nhân xuất phát từ việc vận hành và sử dụng không an toàn nguyên liệu hạt nhân hoặc các nhà máy điện hạt nhân v.v...

                          Các đại biểu cho rằng các nước có vũ khí hạt nhân có trách nhiệm chủ đạo trong việc thúc đẩy một thế giới phi vũ khí hạt nhân; tìm biện pháp hợp tác và xây dựng lòng tin giữa các nước này với nhau nhằm tìm ra các giải pháp chuyển tiếp để tiến tới một thế giới phi hạt nhân.

                          Các đại biểu cũng cho rằng cần tăng cường hợp tác giữa các nước phát triển với các nước đang phát triển có nhu cầu phát triển hạt nhân vì mục đích hòa bình để tăng cường năng lực và chuyển giao kinh nghiệm cho các nước này, bảo đảm các chuẩn mực khu vực và quốc tế về an ninh và an toàn hạt nhân.

                          Vấn đề an ninh nguồn nước cũng được các học giả đặc biệt chú ý, cho rằng đây là một trong những thách thức lớn nhất của khu vực châu Á thời gian tới do đây là khu vực đông dân nhất, trữ lượng nước đầu người thấp nhất nhưng lại có tốc độ tăng trưởng kinh tế và đô thị hóa cao nhất trên thế giới, khiến nhu cầu sử dụng nước tăng nhanh chóng. Trong khi đó, các quốc gia trong khu vực lại chưa có cơ chế phối hợp hiệu quả trong việc chia sẻ nguồn nước các con sông trong khu vực, làm gia tăng căng thẳng giữa các quốc gia.

                          Các học giả khẳng định cần tiếp cận vấn đề an ninh nguồn nước một cách tổng hợp, do có liên quan tới nhiều loại vấn đề an ninh khác nhau, nhiều loại đối tượng khác nhau, và nhiều lĩnh vực kinh tế-xã hội như giao thông vận tải, môi trường, văn hóa…

                          Nhiều học giả cho rằng việc xây dựng các con đập trên thượng nguồn các con sông lớn đe dọa đến an ninh nguồn nước của các nước hạ nguồn. Tuy nhiên, cũng có học giả cho rằng việc hợp tác và quản lý vận hành các con đập chưa hiệu quả mới là nguyên nhân cơ bản gây ra tranh chấp giữa các nước hạ nguồn và thượng nguồn.

                          Một số ý kiến cho rằng việc sử dụng nước thiếu trách nhiệm cũng là nguyên nhân gây suy giảm chất lượng nguồn nước, do đó các nước cần hợp tác xây dựng các chuẩn mực chung về sử dụng nguồn nước trong khu vực, thậm chí cần hướng tới xây dựng một “văn hóa an ninh nguồn nước” chung. Một số ý kiến đề xuất thiết lập mạng lưới các viện nghiên cứu về an ninh nguồn nước trong khu vực, có thể dựa trên nền tảng mạng lưới các Trường Đại học ASEAN.

                          Đại sứ Trung Quốc tại ASEAN, bà Đồng Hiểu Linh, trong bài phát biểu về 20 năm quan hệ ASEAN-Trung Quốc, cho rằng quan hệ ASEAN-Trung Quốc đã phát triển nhanh chóng trong những năm qua trên nhiều lĩnh vực như kinh tế, tài chính, văn hóa, giao thông vận tải.

                          Nhìn nhận về tương lai phát triển của quan hệ, bà Linh cho rằng Trung Quốc sẽ luôn phát triển quan hệ hòa bình với các nước ASEAN, luôn tôn trọng các nguyên tắc cơ bản trong quan hệ trên tinh thần của Hiệp định Thân thiện và Hợp tác (TAC) mà Trung Quốc và ASEAN đã ký, khẳng định Trung Quốc sẽ giải quyết các tranh chấp với ASEAN thông qua các biện pháp hòa bình, tái khẳng định quyết tâm thực hiện đầy đủ DOC và khởi động đàm phán với ASEAN về COC trước thời điểm 2014.

                          Trong phiên đặc biệt chiều 22/11, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam David Sheer đã có bài phát biểu về chính sách của Mỹ trong bối cảnh khu vực đang thay đổi, theo đó khẳng định cam kết của Chính phủ Mỹ đối với khu vực châu Á-Thái Bình Dương và sự can dự của Mỹ tại châu Á-Thái Bình Dương là vì an ninh và phát triển chung của tất cả các quốc gia trong khu vực.

                          Mỹ mong muốn xây dựng một trật tự khu vực dựa trên luật pháp quốc tế và các thể chế khu vực hiện hành, sự hiện diện của Mỹ ở khu vực không nhằm kiềm chế quốc gia nào; Về quan hệ song phương với Việt Nam, ông David Shear cho rằng quan hệ Việt-Mỹ đang phát triển nhanh chóng và tốt đẹp, khẳng định mong muốn của Chính phủ Mỹ thúc đẩy quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam.

                          Nhận xét về hiệu quả của cấu trúc an ninh khu vực, Thứ trưởng Ngoại giao và Thương mại Australia đánh giá cao vai trò của Cấp cao Đông Á (EAS), nhấn mạnh vai trò trung tâm của ASEAN không chỉ trong EAS mà còn trong các cơ chế hợp tác hiện có khác như ASEAN+1, ASEAN+3. Bà Thứ trưởng cũng cho rằng EAS vẫn còn là một vấn đề mới và cần thêm thời gian để có thể đóng vai trò hiệu quả hơn; Cấp cao Đông Á có thể không trực tiếp giải quyết các bất đồng trong khu vực nhưng sẽ đóng góp vào giải quyết các vấn đề này.

                          Về cấu trúc an ninh khu vực đang hình thành, các diễn giả đã nêu ra 4 đặc điểm lớn đó là: 1. các liên minh do Mỹ đứng đầu, 2. các cơ chế đa phương với trung tâm là ASEAN, 3. các thỏa thuận hợp tác an ninh song phương, 4. sự nổi lên của Trung Quốc, trong đó đặc điểm thứ nhất và thứ tư là đặc biệt nổi bật. Chính vì vậy, ASEAN cần tránh sự đối đầu Trung-Mỹ tại khu vực và cần phát huy vai trò là nơi các bên có thể thảo luận các vấn đề an ninh khu vực, nhằm giúp xây dựng lòng tin giữa các bên. Điều quan trọng là các cơ chế hiện tại cần có sự gắn kết, bổ trợ cho nhau như ADMM, ARF, EAS.

                          Phát biểu kết thúc cuộc họp, Giám đốc Học viện Ngoại giao, ông Đặng Đình Quý cho rằng các nguy cơ và thách thức mà các đại biểu đã thảo luận trong 2 ngày của cuộc họp không phải là vấn đề mới nhưng những thay đổi trong môi trường khu vực và quốc tế đã làm cho những vấn đề này mang những tính chất mới, vừa đưa đến những thách thức và cả những cơ hội mới cho khu vực. Chính vì vậy mà các cơ chế đối thoại và hợp tác như CSCAP đóng vai trò quan trọng để giúp các chính phủ, các học giả, chuyên gia trong khu vực phản ánh tình hình khu vực một cách tốt hơn, đóng góp có hiệu quả hơn vào thúc đẩy hợp tác và đề xuất các chính sách và hành động đối với tất cả các bên liên quan.

                          Ông Quý cho rằng, cuộc họp này cho thấy những nguy cơ và thách thức mà khu vực đang đối mặt rất lớn; Nhưng cơ hội hợp tác cũng nhiều và hoàn toàn khả thi; Từ vũ khí hủy diệt hàng loạt, an ninh hàng hải, đến an ninh nguồn nước và an ninh mạng, các quốc gia trong khu vực đều có thể xây dựng được các cơ chế đối thoại và hợp tác để thúc đẩy hiểu biết lẫn nhau, xây dựng lòng tin và tăng cường hợp tác. Điều cần thiết là các quốc gia cần có thái độ cởi mở, cầu thị, linh hoạt và một chút sáng tạo.

                          Những phát triển gần đây ở Bali, từ việc chấp nhận Nhóm các thành viên thường trực Hội đồng Bảo an P5 tham gia Hiệp ước Khu vực phi vũ khí hạt nhân Đông Nam Á (SEANFWZ), đến thỏa thuận của các bên đồng lòng thực hiện tốt Tuyên bố Ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và bắt đầu việc đối thoại xây dựng Bộ Quy tắc Ứng xử (COC) đều là những minh chứng rằng việc hợp tác là khả thi và ASEAN vẫn đang hoạt động rất hiệu quả, tiếp tục đóng trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng cấu trúc an ninh khu vực đang định hình. Điều đó một lần nữa khẳng định vai trò trung tâm của ASEAN không phải là một điều ảo tưởng, mà là nỗ lực của ASEAN được các nước trong và ngoài khu vực thừa nhận và ủng hộ rộng rãi hơn.

                          (con tiep)

                          Comment

                          • vinhtruong
                            Super Member
                            • Jun 2010
                            • 1924

                            #73
                            Baài thứ 17: Hoa kỳ xác quyết không ký chia đôi VN

                            Căn-cứ vào Hiệp định Genève 1954, chỉ có Hoa Kỳ độc nhứt hàm ý sẽ thống nhứt Việt Nam vào ngày 30/4/1975, nhưng HK phải gây chiến lần 2 cho America-first rồi sẽ thống nhứt sau; nên trước khi đem quân Mỹ qua tham chiến với 3 đáp số định kiến (axiom) rõ rệt ... mà tác giả 2 tác phẫm "The New Legion" cua Vinh Truong đã đưa ra 3 đáp số dưới đây:

                            -1) Không bao giờ có 1 chính phủ hợp pháp không cộng sản tại Saigon (phải bức tử VNCH)- [ There was never a legitimate non-communist government in Saigon [dissolution GVN]

                            -2) Nước MỸ không có ly do chính đáng để dính vào nội tình VN (phải ngụy tạo "Vịnh Bắc Việt" để trả đủa)- [ The US had no legitimate reason to be involved in Vietnamese affairs [Tonkin Accident]

                            -3) MỸ không thể thắng cuộc chiến với bất cứ hoàn cảnh nào. (MỸ rút lui danh dự 1973) - [ The US could not have won the war under any circumstances [US troops honorable withdraw 1973]

                            Hoa Kỳ quyết định bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa cũng như chính danh nước THQG (Chỉ còn tên đảo Đài Loan) qua "đình kiến" [axiom-1], để cho Hà Nội chiếm cả nước. Nhưng thật ra Hoa Kỳ đã tạo nên “sự thống nhứt Việt Nam” (nên đọc bài: Skull and Bones chọn ngày Quốc Khánh 30/4 cho VN; Started by vinhtruong, 04-15-2012 06:27 PM), chỏi lại lời chống quyết-liệt để tránh nguy cơ chiến tranh là tình trạng chia đôi VN của hầu hết các thành viên ký vào Hiệp định Genève 1954 chia đôi Băc/Nam. Nhưng đây là những việc Mỹ nhúng sâu không tốt gì cho hành động đẫm máu trong cuộc chiến nầy, cứ để cho lịch sử VN ngầm cám ơn Hoa Kỳ trong sự thống nhứt nầy, vì “Sự tự do nào cũng phải trả giá” Thế nên chúng ta đừng ngạc nhiền gì báo chí Mỹ bươi móc nói xấu VNCH, War Industries Board đả bỏ ra số tiền khổng lồ để đả phá VNCH qua "phong trào phản chiến", nhưng trong tài liệu mật thì cho là Liên Xô tạo dựng phong trào phản chiến khắp thế giới nhưng bằng dollar MỸ bỏ ra cho chiến dịch "Truyền Thông Văn Hóa" Và hiện nay tới phiên Việt Cộng cũng bị chiến dịch "Truyền Thông Văn Hóa" do trung úy phản chiến John Kerry trở cờ, trở thành Bonesman BTNG làm cho cộng sản nhức nhối từng tế bào nảo bộ cộng sản

                            Đầu thập niên 1970s chiếu theo tu chánh án “Cooper-Church” Hoa Kỳ thay đổi sách lược bắt tay với Trung Cộng đối phó với Liên Xô buộc Hoa Kỳ phải hất Đài Loan ra khỏi Liên Hiệp Quốc và đưa Trung Cộng vào thay thế vị trí này. Cách đây 40 năm, Hoa Kỳ đã công nhận chỉ có một nước Trung Quốc, và Đài Loan cũng chỉ là một tỉnh của Trung Quốc với một thể chế đặc biệt; Hoa Kỳ đã theo đuổi chính sách này 40 năm và sẽ tiếp tục theo đuổi chính sách này cho đến khi Đài Loan danh chính ngôn thuận thống nhất với Trung Quốc, nhưng với điều kiện phải "thay đổi quốc kỳ" như Việt Nam, và Triều Tiên sau khi thống nhứt!

                            Phải thống nhứt trong một trật tự an toàn thế giới (The New World Order) thông thường thì khi sự thống nhất xảy ra, Trung Quốc lúc đó có thể chế đa đảng, như vừa rồi con cò mồi Luật sư Cù Huy Hà Vủ cùng với nhà tiên tri Trần Dần cũng đoán như vậy, riêng tác-giả thêm link http://www.truclamyentu.info/...onli...n-luoc-eurasia...
                            Thư-Viện Hoa Sen Online, Thư-Viện Bồ Đề Online, Trương-văn-Vinh ... (overhauling the damage control and roll-back 2010-2020) ... nơi hội tụ của những tâm hồn trăn-trở về “nhân-sinh quan” và “vũ-trụ quan” đồng thời xiển-dương Chánh Tín_bài trừ Mê-Tín Dị Đoan

                            Cù Huy Hà Vủ: “Không chống đảng, nhưng phải có đa đảng vì ích lợi cho nền “dân chủ pháp trị”. Tài liệu cũng cho thấy Trung Quộc đặt điều kiện giải quyết vấn đề Đài Loan đi đôi với giải quyết chiến tranh Việt Nam. Hoa Kỳ quyết định bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa, để cho Mafia Việt Nam (đội lốt Cộng Sản) chiếm cả nước, nhưng thật ra Hoa Kỳ đả tạo nên sự thống nhứt Việt Nam như lời chống mãnh liệt chia đôi VN của hầu hết các thành viên ký vào Hiệp định Genève-54 chia đôi VN giữa đại tướng Pháp Deltheil và Thủ tướng Việt Minh, Tạ Quang Bửu đồng ký; Nhưng đây là những việc làm không tốt gì cho hành động đẩm máu của Mỹ trong cuộc chiến, cứ để cho lịch sử VN ngầm cám ơn Hoa Kỳ trong sự thống nhứt nầy, vì “Freedom is not for free”.

                            Và Hoa Kỳ phủi tay trong một thời gian vài thập niên bỏ ngõ Đông Nam Á và Biển Đông cho Trung Quốc tạo ảnh hưởng với tham vọng vào cái bẫy “dầu-khí”. Tài liệu cho thấy khi ấy Bắc Việt rất bối rối và chuẩn bị đầu hàng vì không chịu nổi B52 bỏ bom ở Hà Nội, và nhóm phản tình báo Mỹ như Jane Fonda, trung úy phản chiến John F Kerry quyết liệt thuyết phục Hà Nội nên qua Paris nhận sự đầu hàng của Mỹ về trận Ðiện Biên Phủ trên không, vì đã bắn hết trên 1.300 hoả tiễn SAM và không còn gì trong tay. Nhưng vì đã thỏa thuận với Bắc Kinh nên Henry Kissinger và Tổng Thống Richard Nixon ngưng bỏ bom như một hình thức vất đi chiến thắng đang ở trong tầm tay; Nhưng thật ra trên 14 triệu tấn Bom đạn cũng vừa đủ để tái thiết hậu chiến theo định luật Malthus, như hiện nay nhà cao từng mọc lởm chởm khắp nước, đường xá cầu cống được mở mang, Hoa Kỳ áp dụng Tam Quốc Chí và Lưu Bình Dương Lễ tân thời cho TQ và VN

                            Cũng vì chính sách gài bẩy nầy và để hợp thức hoá phương thức COC trên thềm lục địa đang bị tranh chấp và buộc TQ phải thi hành đứng đắn những điều khoản mà một thành viên LHQ phải nghiêm chỉnh tuân thủ, nên tháng Giêng năm 1974, như vào cái bẫy, Trung Cộng đưa hải quân đánh Hoàng Sa, Hải Quân VNCH chiến đấu và kêu gọi Đệ Thất Hạm Đội của Hải Quân Hoa Kỳ đang ở gần đó tiếp cứu (chỉ vì nhân đạo thôi) thì Đệ Thất Hạm Đội nhận đủ tín hiệu xin cấp cứu nhưng vẫn làm ngơ để mặc cho các thương binh VNCH chết đau thương và oan ức tại Biển Đông? Tại sao Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ tiết lộ những bí mật này với mục đích gì ? Có phải họ có lòng thành tiết lộ những bí mật đầy lừa lọc và phản trắc đối với các đồng minh của họ ? Bí mật lịch sử đã vén màn, liệu những đồng minh của Hoa Kỳ có còn tin tưởng nơi Hoa Kỳ như họ đã có trước đây?
                            Thật ra Hoa Kỳ ở trong tình thế không thể giữ bí mật lâu dài được nữa vì Theo hiền-triết W. Brayant đã nói: “Sự thật dù có vùi xuống dưới đất rồi cũng sẽ trồi dậy!” Những bí mật lịch-sử mà họ cố tình che giấu hay bóp méo, rồi sẽ xuất hiện nguyên hình khi thế hệ liên quan đến cuộc chiến 50 năm trước đây không còn nữa; Vì chẳng có gì che dấu mà không được tỏ lộ, cũng chẳng có gì bí-ẩn mà không được đưa ra ánh-sáng; ai làm đều ác thì ghét ánh-sáng, để các việc họ làm khỏi bị nguyền rủa. Chúng ta, những kẻ sống với sự thật, thì hãy đến cùng ánh-sáng, để thiên-hạ thấy rõ các việc làm của họ đã bị đưa ra dưới ánh-sáng. Nhưng tôi cũng nhận ra một điều: không một ai có thể giải thích cuộc chiến ấy! Ðối với cá nhân tôi, đó là một bí ẩn và chắc hẳn, đó cũng là bí ẩn trung tâm của thế hệ chúng ta: Và tôi quyết định đi tìm câu trả lời! Vì tôi thuộc vào thế hệ chiến tranh, và tôi không thể lấy cuộc chiến ấy ra khỏi đầu tôi, rỏ ràng là như vậy “Đây là một chiến thắng thầm lặng hay một sự thất bại nhục-nhã?” Đồng thời tôi tin tưởng mãnh liệt vào thế hệ thứ Ba, sẽ xuất hiện nhiều sử gia đồng nhứt cho lịch sử; “Không có Sử gia, sự thật sẽ vĩnh viễn nằm trong bóng tối”.

                            Trước đây những chi tiết này đã rò rỉ ra ngoài hầu hết rồi và nếu cứ tiếp tục dấu diếm những điều mà mọi người đã đoán biết thì hệ quả của nó còn tai hại hơn cả việc tiết lộ. Cách đây 40 năm, ông Daniel Ellsberg đã tiết lộ những bí mật này cho The Washington Post, the Times, New York Times, và nhiều cơ quan truyền thông khác tạo một cú sốc trong quần chúng Hoa Kỳ. Ngày hôm nay, hai cuốn “The New Legion” Vinh Truong cùng Văn-Khố Quốc Gia tung ra những tài liệu cách đây 40 năm chỉ là để xác nhận cách chính thức những tài liệu ông Daniel Ellsberg tung ra trước đó là chính xác có thật thôi, mọi người đừng đoán già đoán non nữa. Ông Daniel Ellsberg là người gốc Do Thái, sinh trưởng tại Chicago (sinh ngày 7/4/1931), là một người phân tích tình báo chiến thuật chiến lược của quân đội, Ông từng là nhân viên của RAND Corporation; Rand là chữ viết tắt của Research and Development, một công ty bất vụ lợi chuyên phân tích tình hình cho Quân Đội Hoa Kỳ và Doughlas Air Company là một công ty chế tạo các vũ khí cho Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. Rand Hanch cho 36 công ty sản xuất chất độc màu da cam, Rand có 1600 nhân viên và trong 1600 nhân viên này có những người làm cho tình báo Hoa Kỳ. Họ viết vì lương tâm tôn trọng tính trung thực lịch sử.

                            Năm 1954, sau khi tốt nghiệp ở Harvard, Daniel Ellsberg gia nhập Hải Quân Hoa Kỳ, Ông ra trường đứng đầu lớp cả 1000 người. Mang lon Thiếu Uý, ông trở thành tiểu đội trưởng; Sau 2 năm phục vụ cho Hải Quân, ông được trở về công việc dân sự, ông tiếp tục học ở Harvard và tham gia giúp Rand chuyên phân tích tình hình quân sự; Năm 1964, ông chính thức làm cho Bộ Quốc Phòng và ông tham gia biến cố hạm đội USS Maddox xảy ra ở Vùng Vịnh Bắc Việt (Gulf of Tonkin, axiom-2: ngụy tạo Hà Nội khiêu khích để trả đũa) .

                            Năm 1964. Khi ấy Hoa Kỳ nói rằng Bắc Việt tấn công hạm đội USS Maddox để lấy cớ đó tấn đánh Bắc Việt nhưng bây giờ tài liệu đã giải mã, chính Hoa Kỳ dàn dựng vụ này hơn là Bắc Việt. Năm 1965, ông được chuyển sang làm Bộ Ngoại Giao đặc trách phân tích tình hình Việt Nam thì Thủy Quân Lục Chiến đổ bộ Đà-Nẳng. Năm 1967, ông trở về làm cho Rand và cho Bộ Quốc Phòng, trực tiếp chịu trách nhiệm với Bộ Trưởng Quốc Phòng; Năm 1969, ông không có thiện cảm sách lược của Hoa Kỳ với Cuộc Chiến Việt Nam và sau khi nghe Randy Kehler (sinh năm 1944) một trong những người phản chiến thuyết trình cách hùng hồn, ông Daniel Ellsberg trở thành một trong những người chống chiến tranh. Sau khi đã có thiện cảm với nhóm phản chiến và ở cương vị là một người có thể tiếp xúc được những tài liệu tối mật của quốc gia, cùng với Anthony Russo (1934-2008).

                            Làm việc ở Rand, Daniel Ellsberg bí mật sao lại (copies) nhiều tài liệu tối mật và rò rỉ ra ngoài cho báo chí biết; Tài liệu rò rỉ bí mật này được giới truyền thông Hoa Kỳ đặt tên cho là Pentagon Papers; Năm 1970, Daniel Ellsberg cố gắng ảnh hưởng trên các Thượng Nghị Sĩ bằng cách thuyết phục các đổng lý văn phòng (chiefs-of-staff) của các Thượng Nghị Sĩ những tàn hại về Chiến Tranh Việt Nam. Chủ Nhật ngày 13/6/1971, lần đầu tiên báo Times đăng trích đoạn từng phần 7000 trang Pentagon Papers.

                            Tổng Thống Richard Nixon và Henry Kissinger bị cú đấm bất ngờ, lập tức phản ứng cách hung hãn, cách chức nhiều người họ nghi hoặc. Tổng Thống Nixon nói: “Hãy cách chức ngay những tên đầu não.” Nội các của Tổng Thống Nixon nộp đơn khẩn cấp xin Tối Cao Pháp Viện ngăn cấm không cho Times và các báo chí tiếp tục đăng tải những tin tối mật của Quốc Phòng. Times và các cơ quan truyền thông báo chí nhất quyết không chịu tiết lộ Daniel Ellsberg là nguồn gốc nhận tin của họ, Daniel Ellsberg phải trốn chui trốn nhủi trong bí mật cả 2 tuần; Sau 2 tuần, Tối Cao Pháp Viện phán quyết Times có quyền tiếp tục đăng tải những thông tin tối mật của Bộ Quốc Phòng được rò rỉ tới họ vì đây là Tự Do Ngôn Luận được bảo vệ bởi Tu Chính Án Thứ Nhất. Phán quyết này như một cú tát tai vào mặt nội các của Tổng Thống Richard Nixon.

                            Ngày 28/6/1971, Daniel Ellsberg và bạn đồng nghiệp Anthony Russo nộp mình cho FBI ở Boston Massachussett; Chính phủ Liên Bang Hoa Kỳ truy tố 2 người vi phạm Đạo Luật Tình Báo Năm 1917 (Espionage Act 1917). Sau 2 năm điều tra và nhiều biến chuyển, vào tháng 5 năm 1973, chánh án William M. Byrne, Jr. ra lệnh bãi nại vụ án này. Sau vụ án này, Daniel Ellsberg đi thuyết trình nhiều nơi về các đề tài chính trị cũng như những bí mật lịch sử liên quan đến Việt Nam và Đài Loan. Daniel Ellsberg và Anthony Russo đã tiết lộ những bí mật cách đây hơn 40 năm và hiện nay Daniel Ellsberg còn sống và còn đi thuyết trình những vấn đề đó nên Văn Khố Quốc Gia chấp nhận bạch hóa hồ sơ.

                            Khi bạch hóa hồ sơ thì một hình thức nào đó họ cũng xác nhận chính sách của Hoa Kỳ là “quyền lợi của Hoa Kỳ là tối thượng” nên sẵn sàng bất chấp cả sự phản bội đối với đồng minh để đạt mục tiêu. Vì lợi ích lịch sử, Permanent Government phải che dấu thế chiến lược toàn cầu Eurasian trong lăng kính, riêng về vụ Watergate: "Nixon biết rằng khi điều trần trước một Bồi thẩm đoàn, ông sẽ đối diện với việc khai man hay không, vì vậy người viết đoán rằng ông ấy đã nói sự thật” đây là hình thức PG hù doạ, khủng bố một vị tổng thống có danh dự tự buộc mình phải từ chức trong khi Thái-tử George W Bush thì sẽ buộc phải “chai mặt” để làm việc lớn cho ngôi vị cần có chiếc ghế quyền lực, và áp đặt cho bằng được “PATRIOT-ACT” trong nhiệm kỳ của Thái tử và Bush Con đã đạt được (The USA PATRIOT Act (commonly known as the "Patriot Act") is an Act of the U.S. Congress that was signed into law by President George W. Bush on October 26, 2001. The title of the Act is a contrived three letter initialism (USA) preceding a seven letter acronym (PATRIOT), which in combination stand for Uniting and Strengthening America by Providing Appropriate Tools Required to Intercept and Obstruct) với 2 mục tiêu:

                            - (1) Bảo vệ danh dự cho Bush Ông Nội, Prescott Bush, chủ tịch WIB: vì tình yêu tổ quốc (Patriot Act) có nghĩa là làm cách nào đưa nước Mỹ lên đến “đỉnh cao chót vót” dù phải hy sinh triệt tiêu các lảnh tụ ngoài hay trong nước để đạt mục đích

                            - (2) Bênh vực sách lược của Bush-Cha, George H W Bush thực thi axiom-1, bức tử miền nam nên phải tuyên bố: “Người dân miền nam không chịu đấu tranh cho sự tự do. Nên….!”

                            Sử gia Kutler muốn đóng kín hồ sơ do đơn đặt hàng: (họ cần nhửng sử gia, học giả, ký giả … để bóp méo mọi sự thật hồng làm chệch đi sự thật của sự việc đen tối vì quyền lợi hẹp hòi của họ) Trong tương lai, những ai muốn làm đồng minh với Hoa Kỳ thì phải biết điều này mà trong luật họ gọi đó là caveat emptor – let the buyer beware, làm bạn với Mỹ và nếu Mỹ đâm sau lưng cách bất ngờ thì đừng có than trời trách đất như TT Nguyễn Văn Thiệu đả nói: “Làm kẻ thù với Mỹ thì dễ, nhưng làm bạn với Mỹ thì khó”

                            Để kết luận: Hoa Kỳ là siêu cường số 1 trên thế giới hiện nay nên không giao dịch hoặc làm bạn với Hoa Kỳ thì thiệt hại rất nặng nề. Làm bạn với Hoa Kỳ thì phải biết được ưu và khuyết điểm của Hoa Kỳ, đừng đặt quá nhiều kỳ vọng nơi Hoa Kỳ để rồi không biết tự xây dựng thực lực cho chính bản thân mình thì có ngày vì quyền lợi của Hoa Kỳ, họ bán đứng không kịp trở tay thì đau lòng vô cùng.

                            Trở lại vấn đề Biển Đông, chắc Hoa Kỳ và Trung Cộng đã có một thỏa thuận ngầm gì ở đàng trong rồi nên Bộ Trưởng Quốc Phòng của Trung Cộng là Trì Hạo Điền mới dám mạnh miệng tuyên bố với Hoa Kỳ là “hãy chia đôi Thái Bình Dương” và trong tháng 6/2011 Bắc Kinh đổ hơn 1000 tỷ Mỹ Kim mua công khố phiếu của Hoa Kỳ, TQ bị dụ hay buộc phải làm như vậy vì không còn con đường nào khác? Tôi đưa ra ý kiến như vậy không biết trúng hay trật vì có nhiều trường phái yếu bóng vía cho rằng: Việt Nam sắp có Pass Port bằng tiếng Tàu … Nói tóm lại, chỉ có chế độ đa đảng và sự đoàn kết của người Việt trong và ngoài nước thì mới có đủ sức mạnh để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Hoa Kỳ đang thực thi để chuộc lại tội lổi đối với Việt Nam, đồng thời cũng phải keo sơn với VN vì muốn độc quyền nguồn dầu hoả - Biển Đông sẽ giải quyết trước 2015 “VN làm chủ, TQ khai thác, Mỹ độc quyền bán sản phẩm”

                            Comment

                            • quandaohoangsa
                              Người Thân
                              • Jun 2014
                              • 26

                              #74
                              Nguyên văn bởi vinhtruong View Post
                              Biển Đông sẽ giải quyết trước 2015 “VN làm chủ, TQ khai thác, Mỹ độc quyền bán sản phẩm”
                              Còn về những đảo Hoàng Sa thì sao Bác vinhtruong ? Bác nghĩ có bao nhiêu phầm trăm khả thi VN sẽ lấy lại được và khi nào ?

                              Comment

                              • vinhtruong
                                Super Member
                                • Jun 2010
                                • 1924

                                #75
                                Trả lời bạn quandaohoangsa

                                Độc chiêu của Bonesman Kerry về Truyền Thông "Mass Media"

                                Trả lời bạn quandaohoangsa, nên Xem đoạn cuối của bài "Siêu Chiến Lược Eurasia 1920-2020" ở trang Thời Sự Vinhtruong. Ngay đọan kết Eurasia-1 chia TQ ra nhiều tiểu quốc Cộng Hòa y-chang 8 nước Cộng Hòa Liên Xô tách ra và được Secret Society ân cần mời mọc ban cho "Tối Huệ Quốc" (The Freedom Support Act)

                                Trước hết, tác giả viết sơ qua giai đoạn chiến tranh, decent interval bàn giao "chuyễn tiếp" từ 1960-1969 cho học tập quen việc. Từ thế hệ thứ 1 (W. A. Harriman) qua thế hệ thứ 2 (George H W Bush) đãm nhận Thủ lảnh Skull & Bones 322. Trong giai đoạn chuyển tiếp ấy có một biến cố "động trời" là phải lấy máu thanh tóan TT Diệm trước rồi TT Kennedy sau để bằng mọi giá phải hòan thành cho bằng được CIP (Counter Insurgency Plan) là đem quân tác chiến My qua VN... với 3 đáp số ở bài vừa viết ở trên (đình kiến = axiom)

                                Dưới đây là các Links như là nguồn dẫn chứng:
                                - (Vietnam War by Vinh Truong | 9781426926662 | Paperback ... https://www.barnesandnoble.com/w/vie...022002192?ean=... Harriman took up residence in the ... As for young George H W Bush will take over as acted manager ... Excerpted from VIETNAM-WAR by Vinh Van Truong ...)

                                - (John Kerry was a war hero, but for which side?
                                hoiquanphidung.com/showthread.php?9898-John-Kerry-was-a-war-hero... 9 replies since February 2013 ... by Vinh Truong ‘War Hero’ Who ... in North Vietnam and often marched over 100 days ... chính là W. Averell Harriman và George H W Bush đã ...)

                                - (Ðầu mối 2 cái chết của TT Diệm/Kennedy
                                hoiquanphidung.com/showthread.php?4359-Ðầu-mối-2-cái-chết... 4 replies from October 2010 to November 2013... (http://www.answers.com/topic/w-averell-harriman, ... As for young George H W Bush will take over as acted ... - Vietnam War by Vinh Truong ...

                                - (Vietnam War by Vinh Truong | 9781426927447 | Paperback ...
                                https://www.barnesandnoble.com/w/vie...022149605?ean=... ... Republican George H W Bush, ... Because the War-Architect Harriman who protected this Route 559 at ... Excerpted from VIETNAM-WAR by Vinh Truong …)

                                Thủ lãnh Skull & Bones 322 thứ BA đang ngự trị thế giới

                                Qua mấy Links trên, các bạn đã có ít khái niệm về Thủ lảnh Skull & Bones thế hệ-1, 2 và bây giờ qua mưu sĩ ranh mảnh của John F Kerry thế hệ thứ 3. Từ "đi đêm" với Hà Nội và cố vấn cho Lê Đức Thọ không được đầu hàng dù có bị B-52 bình địa khu Khâm Thiên mà 2 tài tử Jane Fonda và ca sĩ vọng cổ (American actress Jane Fonda, America-folk singer Joan Baez- In late 2011, workers in Hanoi that were restoring the hotel discovered the infamous underground bunker that once housed Joan Baez, Jane Fonda, and other anti-war activists during the Vietnam era. An 82-year-old Vietnamese doctor who was trapped in the bunker with Baez during the 1972 Christmas bombings reported that she sang songs to raise the spirits of the people sheltered there.)
                                Những nhân vật chịu cảnh "khổ nhục kế" nầy khuyên Hà Nội đã, đang, và sẽ có 3 cuộc chiến Victories ĐBP trên Bộ, trên Không, và trên Biễn

                                - (Joan Baez Vietnam Visit To Bunker That Saved Her Life
                                https://www.inquisitr.com/611846/joa...ker-that...The once-controversial 72-year-old folk singer and one-time Bob Dylan ... that once housed Joan Baez, Jane Fonda, ... that Baez and other stars like Fonda had ...)

                                Khi Bonesman Kerry nhận lảnh trách vụ BTNG (như tôi đã đoán chắc nịch trước 2012) công cụ Nguyễn Tấn Dũng phải NỊNH là thả ngay người My gốc Việt Nguyễn Quốc Quân đảng khủng bố Việt Tân và luật sư Lê Công Định nhóm Fulbright liền vào dịp Bonesman Kerry nhận chức BTNG, 01/02/2013.
                                Chưa hài lòng mà phải bắt nhốt thật nhiều tù nhân lương tâm gắp đôi năm 2012, làm cho người Việt không hiểu gì cả, hỏa mù trong đau thương... và đến khi thả theo kiểu Kerry's check list thấy vui hơn. Theo "Ý Kinh Dị" của John F Kerry là một cuộc chiến muốn nổi tiếng phải có số người chết thật nhiều như Waterloo, ĐBP, Lam Sơn 719 nhưng kẹt không chụp được hàng ngàn tù binh VNCH để chở lên xe Molotova do liên công ty MỸ/Xô (Ford/Gorkey) sản xuất vì kẹt tác giả Vinhtruong đã làm bể kế hoặch... xem bài post trên diển đàn HQPD)

                                Bonesman Kerry xúi công cụ Nguyễn Tấn Dũng phải chế ra cái luật "gà mờ" muốn hiểu sao cũng được, mục đích bắt cho thật nhiều và mướn xã hội đen đánh người dân trào máu đến khi thả mới vui hơn, cũng như bắt Trương Tấn Sang phải đưa bản photo-copy trong khi Obama có bản chánh thư HCM gởi cho TT Truman, trao cho TT Obama làm quà giao tiệp. Tuy nhiên TT Obama đã được Kerry thông báo trước nên không "SAY GET OUT"

                                Bây giờ bạn đọc nội dung điều 258, bất cứ ai cũng thấy rất mơ hồ! Tại sao luật pháp mà lại mơ hồ? Thật dễ hiểu, tại vì nhà cầm quyền csVN muốn như vậy để dễ kết tội, dễ tăng tội hay dễ trấn áp quần chúng nhằm độc quyền cai trị, do đó nhiều công dân Việt Nam đã phát biểu như sau: “Bây giờ công an không dùng điều 88 hay 79 bắt người mà chuyển sang điều 258… Điều 258 quy định nhiều khi mơ hồ, chuyện áp dụng một cách không đúng, nghịch tính nhiều, không được chính xác lắm”
                                Kèm theo sự tăng tốc độ trấn áp với điều 258. Ngày 15/07/2013 nhà nước csVN còn ra “Nghị định 72/2013/NĐ-CP ngày 15/7/2013 về dịch vụ Internet và thông tin trên mạng” – Nghị định này là công cụ phục vụ điều 258 để nhà tù đông hơn và sự trần áp những người xử dụng Internet một cách quyết liệt hơn.

                                Yale/Bonesman/Kerry là "thằng khùng chính trị" nhưng vô cùng hiệu nghiệm ít ra làm cho mọi người đang sống trong thế giới bấn loạn (World paranoid) về chính trị nên võ đoán sai bét ...?!?!?!
                                Về giàn khoan HD-981: Quốc hội Việt Nam không ra nghị quyết dù lên án Trung Quốc quyết liêt. Kết thúc kỳ họp thứ Bảy vào hôm kia, 24/06/2014, Quốc hội Việt Nam, qua phát biểu của Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng, đã công khai "lên án" việc Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào vùng Biển Đông của Việt Nam. Tuy nhiên Quốc hội đã không ra hẳn một nghị quyết, hay một tuyên bố riêng biệt về Biển Đông, cho dù đã có nhiều lời kêu gọi được đưa ra trong thời gian gần đây.
                                Trong bài phát biểu bế mạc, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam đã tố cáo "ý đồ lấn chiếm Biển Đông" của Trung Quốc khi nước này cho "hạ đặt giàn khoan dầu khí Hải Dương 981 vào sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam". Đối với ông Nguyễn Sinh Hùng, thì: "Độc lập, chủ quyền quốc gia, hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông bị đe dọa nghiêm trọng".
                                Theo ông Hùng, hành động của Trung Quốc không những vi phạm nghiêm trọng chủ quyền và các quyền của Việt Nam, mà còn vi phạm luật pháp quốc tế, vi phạm các thỏa thuận mà Bắc Kinh đã ký kết với ASEAN và Việt Nam. Trên căn bản đó, các Đại biểu Quốc hội Việt Nam đã "mạnh mẽ lên án hành động sai trái của Trung Quốc".
                                Chủ tịch Quốc hội Việt Nam đã yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam và không được có những hành động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam.
                                Về nội dung, phát biểu của người đứng đầu của Quốc hội Việt Nam rất cứng rắn, tương tự với nhiều tuyên bố trong thời gian gần đây của TT Nguyễn Tấn Dũng.
                                Tuy nhiên, về mặt hình thức, lời lên án Trung Quốc lại được lồng vào bên trong bài phát biểu bế mạc, những giải thích kể trên đã được nêu ra nếu Quốc hội lần này không có tuyên bố hay nghị quyết chính thức gì cả về Biển Đông thì tôi tin rằng người dân Việt sẽ rất thất vọng, thậm chí hoang mang... Còn phía dư luận thế giới chắc sẽ bình luận rằng: "Một hành vi xâm phạm và đe dọa chủ quyền của Việt Nam trắng trợn đến thế mà Quốc hội nước này không có phản ứng chính thức gì thì việc gì mà nghị sĩ và nhân dân các nước khác phải lên tiếng cho mất công".

                                Chung quy, nó cũng giống y-chang như Đại hội 9, theo Kerry's check-list "tứ trụ" không có "tư cách" vì là cộng sản bán nước, đã có những cam kết ngầm vơi TQ về hội nghị Thành đô, nên không được quyền có y kiến, chỉ có người dân Việt mới có y kiến sau khi người dân tự đứng lên giành lại chính quyền theo Kerry's check-list trong một ngày rất gần, xuống đường để lật đổ chế độ do quân đội ra tay như những bài trước tôi đã viết

                                KQ: TRUONG VAN VINH

                                Comment

                                Working...