Trang Nhac Youtube Saomai
Collapse
X
-
ĐÔI KHI
Sáng tác : Hồ Trung Dũng
Đôi khi có tiếng mưa
Vội về giữa nắng trưa
Đôi khi nửa đêm
Nghe mưa thở dài, cuộc tình nhạt phai
Đôi khi những dấu yêu
Giờ là những hắt hiu
Đôi khi nghe rơi
Chiếc lá bên ngoài, xót xa hồn ai
Ngày anh cất bước đi
Mưa rơi ướt hoen mi
Cuộc tình cũng có khi
Là phút chia ly
Ngày nào mây trắng về dưới lưng đèo
Ngày nào băng giá phủ trái tim nghèo
Ngày nào chiếc lá cô đơn rơi trên, dòng đời khô héo
Ngày nào chua xót lên chén tay với
Ngày nào đưa tiễn nơi xa mù khơi
Ngày nào chiếc lá khô héo rụng rơi
Ngày nào hạnh phúc đã vỡ đôi nơi
Đôi khi nước mắt cay
Về tựa những áng mây
Đôi khi nghe con tim đã ấp đầy ngậm ngùi thuở ấy
Đôi khi những vấn vương
Giờ thành những vết thương
Đôi khi nghe đau thương nơi linh hồn mỗi khi hoàng hôn
Ngày anh cất bước đi
Mưa rơi ướt hoen mi
Cuộc tình cũng có khi
Là phút chia ly
Ngày nào mây trắng về dưới lưng đèo
Ngày nào băng giá phủ trái tim nghèo
Ngày nào chiếc lá cô đơn rơi trên, dòng đời khô héo
Ngày nào chua xót lên chén tay với
Ngày nào đưa tiễn nơi xa mù khơi
Ngày nào chiếc lá khô héo rụng rơi
Ngày nào hạnh phúc đã vỡ đôi nơi
👍 1Comment
-
Composer: Phạm Hồng Biển
Cánh lục bình trôi xuôi
Lắt lay giữa dòng mai biết về đâu
Tím hoa tươi màu trong ánh hoàng hôn
Biết mai đây màu thủy chung có còn thắm.
Xuôi về miền đất mới.
Có chăng nơi này mơ ước ngày xanh.
Sắc hoa hiền lành, trong gió mỏng manh
Biết đâu dòng đời khổ đau cuốn vào vết sầu.
Dòng sâu đâu biết đục trong, sa lưới tình si ai đã bủa vây.
Em đắm mình trong cơn khát tình thương diệu kỳ
Ngờ đâu giây phút biệt ly, em hóa đảo điên theo bóng người đi
Nỗi nhớ triền miên theo sóng muộn phiền xô nhau.
Thế gian đầy khổ đau? Nuối tiếc tình xưa bao nhiêu cho vừa, nếu lúc gặp nhau không mang dối lừa, tình ta có khác?
Khúc ly biệt tan nát, níu kéo được đâu yêu thương muộn màng, thoát kiếp tình si sau cơn bẽ bàng, người xa ngút ngàn.
👍 1Comment
-
Mây ơi, đừng gợi nhớ!
Mây xám trời mưa qua
Rơi từng giọt tình xa
Ân tình ngày tháng lạ
Chùng từng bậc âm ba
Em bây giờ vội vã
Thấp thoáng chốn mù xa
Ta quên đời nghiệt ngã
Nhịp từng nốt nhạc hoa!
Mây xa vời phương nao
Theo dòng đời về đâu
Nghiêng sầu bờ dốc nào?
Chiều nhạt nhòa mưa mau
Vai xưa giờ bạc áo
Trắng xóa những niềm đau
Đâu dấu tình gọi nhau
Vết sướt ngọt tim nào!
Tìm lời thì thào gió... gió chìm giấc ngủ trưa
Tìm nồng nàn vạt nắng... nắng nhạt góc vườn xưa
Tìm lời tình của lá... lá bật khóc chiều mưa
Tìm một đời tuổi đá... đá hằn vết nghìn xưa
Lao xao ngày mưa mau
Ta xô đời tìm nhau
Men tình nào thấm sầu
Từng mộng mị ngủ sâu
Mây, mưa làm gợi nhớ
Bóng dáng những ngày thơ
Yêu xưa giờ là mơ
Mưa xóa nhòa bến chờ …
CODA Mây ơi, đừng gợi nhớ!
Gói ghém những ngày thơ
Yêu xưa giờ là mơ
Mây… cuối nẻo xa mờ.
Last edited by saomai; 04-08-2026, 12:08 PM.
👍 1Comment
-
Em là Sài Gòn, anh là lữ khách,
Đến rồi ở lại, chẳng muốn rời xa.
Bởi vì nơi đây, có em trong mắt,
Có cả yêu thương, đong đầy vấn vương.
Sài Gòn là em, trong từng hơi thở,
Anh đã thành, người lạc giữa mê cung.
Anh theo bước chân, qua bao ngõ nhỏ
Ngỡ lạc vào, miền thương nhớ không nguôi.
Em là Sài Gòn, hoa đăng rực rỡ,
Ánh sắc lung linh, như mắt em cười
Từng góc phố quen, bỗng thành nỗi nhớ,
Anh lạc cung mê, chẳng lối quay về.
Sài Gòn là em, buổi chiều lộng gió,
Tà áo nhẹ bay, như khúc mộng mơ.
Nếu có một ngày, tim anh lạc lối,
Chỉ cần Sài Gòn là thấy có em.
Từng câu từng chữ, là từng nỗi nhớ,
Em là Sài Gòn, Sài Gòn là em.
Khắc trong tim anh, một vùng trời nhỏ,
Mà suốt đời, chẳng thể nào đổi thay.
Em là cơn mưa Sài Gòn tháng sáu,
Ướt vai em, rồi ướt cả hồn anh.
Anh giữ trong tim, từng giọt mưa ấy
Sợ gió cuốn đi, mất bóng hình em.
Sài Gòn là em, những ngày nắng hạ,
Trời xanh trong veo, như ánh mắt em.
Anh gom thương nhớ, viết thành bài hát,
Gởi theo mây gió, đến tận cuối trời.
Em là Sài Gòn, mùa thu dịu nhẹ,
Lá rơi đầy, như kỷ niệm hai ta.
Anh gom hết, Sài Gòn vào nỗi nhớ,
Đưa anh về, nơi có dáng hình em.
Sài Gòn là em, mùa đông không lạnh,
Vì có tình em, sưởi ấm tim anh.
Ta trong tay, đi qua bao con hẻm,
Nghe phố thì thầm, kể chuyện con tim.
Phố đông đúc, nhưng lòng anh trống vắng,
Khi một ngày thiếu, mất hình bóng em.
Gặp được em, như tìm ra bến đỗ,
Dù đi đâu, tim vẫn mong quay về.
Sài Gòn và Em, hai hình một bóng,
Mãi theo anh, từng bước giữa dòng đời.
Dẫu đời trôi qua, bao nhiêu dâu bể,
Vẫn gọi tên em, trong mộng canh dài.
Em là Sài Gòn, giấc mơ anh giữ,
Suốt cả cuộc đời, chẳng muốn rời xa.
Sài Gòn là em, trong anh mãi mãi,
Như một điều gì, rất thật an yên.
Anh thấy mình, như chưa từng lạc lõng
Từ lúc trong đời, có ánh mắt em.
Em là nỗi nhớ, không tên rất lạ,
Đến bất ngờ, rồi ở mãi trong tim.
Em là tất cả, anh đã gặp,
Giữa đất trời, rộng lớn bao la.
Anh yêu em, như yêu từng góc phố
Sài Gòn là em, Em là Sài Gòn.
👍 1Comment
-
Ta hỏi mưa, mưa ngập ngừng rất khẻ
ta hỏi mây, mây bay về xa mãi nơi nao
ta hỏi đá, đá buồn câm lặng
ta hỏi gió, gió muôn trùng lạc giữa trăm năm
***
Ta hỏi quê hương
Quê Hương giờ đã mất
ta hỏi đêm đen, chiếc bóng bên đường
ta hỏi nắng chút hồn nhiên em xưa cũ
có vàng thêm ngày tháng xa nhau
ta hỏi Em hương mộng ngày sau
Em cúi đầu giọt nước mắt tuôn mau
***
Ta hỏi mưa nghe ngập hồn bão dậy
ta hỏi ta đâu cội nguồn hằn dấu tha hương
ta hỏi Em bao giờ trở lại
ta hỏi ta...
nghe trăm chiều là những ngậm ngùi…
👍 1Comment
-
Sheet nhạc: https://drive.google.com/file/d/1TLJt...
Một khúc nhạc cất giữ hơn 40 năm - giờ mới đến lúc được cất tiếng hát… “Hiu Hắt Quê Hương” - một kỷ niệm thân tình tôi muốn chia sẻ cùng bạn bè. Bài thơ nổi tiếng của nhà thơ, triết gia Phạm Công Thiện (trong thi tập Ngày Sinh Của Rắn, 1966) từng được nhạc sĩ Lê Uyên Phương phổ nhạc với nhan đề “Tôi Đứng Trên Đồi Mây Trổ Bông” và nhạc sĩ Lê Khắc Thanh Hoài phổ nhạc với nhan đề “Mười Năm Gió Thổi”. Riêng tôi, đã phổ nhạc Hiu Hắt Quê Hương từ khoảng năm 1983, và giữ trọn vẹn nguyên tác bài thơ cùng nhan đề. Tuy nhiên, ngày đó tôi chỉ ôm đàn guitar hát đôi lần cho bạn bè nghe. Đến khi anh Lê Uyên Phương - cũng là một người bạn vong niên thân thiết - công bố “Tôi Đứng Trên Đồi Mây Trổ Bông” và hát với tất cả cảm xúc, được đông đảo mọi người yêu thích, thì với bản tánh hay “cả nể”, luôn trân trọng tình bằng hữu, tôi âm thầm cất giữ ca khúc của mình hơn 40 năm qua. Hôm nay, với sự hỗ trợ của saxophonist Đỗ Vinh và tiếng hát Lê Ngọc, ca khúc này được thực hiện như một kỷ niệm quý giá dành cho người bạn vong niên đã khuất. Bài thơ chan chứa nỗi hoài hương, siêu thực và xao xuyến. “Tôi đứng trên đồi mây trổ bông” không chỉ là một hình ảnh thơ, mà còn là tiếng vọng từ miền tâm tưởng sâu thẳm, chạm đến cảm xúc người đọc, người nghe. Mời quý bạn cùng lắng nghe.
Thân ái,
Trần Duy Đức
👍 1Comment


Comment