Tình Già “ẩn” Nơi Nao!?

Tình Già “ẩn” Nơi Nao!?
Bà Lý Lùn đọc mấy chuyện khôi hài in trên tờ nhật báo đã ghi:
- Người tuổi Sửu hợp với người tuổi Ngọ, theo quẻ gieo: “đầu trâu mặt ngựa”. Người hai tuổi này mà cưới nhau chắc chắn sẽ thành công, tấn tới, nếu cả hai vợ chồng cùng làm việc trong lĩnh vực “xã hội... đen” (đâm thuê, chém mướn).
- Người tuổi Tỵ rất khắc với người tuổi Dậu, theo quẻ gieo là: “cõng rắn cắn gà nhà”. Nếu hai người này cưới nhau về, thế nào người tuổi gà cũng bị người tuổi rắn cắn chết, không loại trừ trong lúc yêu đương bị đương sự cắn lầm.
- Người tuổi Mùi hợp với người tuổi Tuất, theo quẻ gieo: “treo đầu dê, bán thịt chó”. Hai vợ chồng tuổi này chắn chắc sẽ làm ăn phát đạt, thịnh vượng, đặc biệt là trong lĩnh vực… buôn gian bán lận, lừa đảo.
Bà Lùn vui vẻ mỉm cười hân hoan nghĩ tới vị ân nhân cứu độ sẽ xuất hiện trong đời mình lần nữa. Dù sao năm nay mình mới “bốn chín nem mưi” tuổi. Sau một lần Lùn leo lên thuyền hoa cùng anh chồng trẻ làm tại nhà máy đường ở Cầu Ngang, vợ chồng đã có hai mặt con. Một ngày u ám kia, anh chồng bỗng nhiên đột quỵ và ngoẽo. Ôi! Từ đó… thì cuộc đời Lùn chỉ sống trong bóng tối triền miên. Sau những tháng năm đất nước bị đổi đời, ngày ngày Lùn lội bì bõm ra kinh lạch bắt cua bắt còng; mồ hôi nhỏ tong tong xuống đầm lầy nương rẫy. Nhọc nhằn biết mấy mà kể! Nay có người chú họ ở Mỹ muốn mai mối cho mình một “đức lang quân”. Tuy rằng chuyện ông ta phức tạp chút xí, khi chú thím (người đã làm mai mối) gọi phone méc, rồi hỏi ý bà Lùn:
- Cô có nên tiến tới với người xa lạ hay không, có sợ không, nếu cô đã nghe câu chuyện thật của một ông người Việt, đã xảy ra trên nước Mỹ cách đây mười ba năm như vầy:
- Trong một buổi lễ làm phép xác tại giáo đường Ontario, ông kia xấp xỉ 70 tuổi đã đứng trước quan tài của bà vợ quá cố; khi có đầy đủ “bá quan” thương tiếc đi tiễn đưa bà vợ đến nơi an nghĩ cuối cùng. Thì ông ta cầm tờ giấy hôn thú (của hai ông bà). Ông ta giơ lên cao, phe phẩy mấy lần, cốt cho tất cả mọi người trong giáo đường chú ý nhìn, lắng nghe. Tự tay ông xé toạt tờ “giá thú” ra, rồi dường như giận dữ ông quăng mạnh xuống trên đầu áo quan, ông ta hân hoan dõng dạc tuyên bố:
- Kể từ hôm nay, tôi chính là người sung sướng tìm lại được sự tự do, hạnh phúc và an nhàn sống đời độc thân đích thực.
Khiến mọi người xôn xao, xớn rớn ngơ ngác sượng sùng nhìn ông, họ tím mặt vì cái: {“giá” của hôn thú muôn năm}.
Bà Lùn ngồi tần ngần hầu như bất động trên ghế dựa, bà nghĩ đến ông Phùng xa lạ trên xứ sở tột đỉnh văn minh, nghĩ lại thân phận hẩm hiu của mình, bà suy nghĩ miên man về việc nọ, việc kia… Ồ việc gì thì việc, mình cứ thuận theo lẽ tự nhiên, có duyên sẽ gặp, tới đâu hay tới đó, miễn sao mình thoát ra cái xứ sở buồn nãn khốn khổ nầy, và có thể sửa đổi tính nết kỳ quái khi hành động một việc dị hợm kia, nếu đúng là ông nào đó làm vậy, mình sẽ trị. Nhưng hy vọng rằng ông "ác ôn côn đồ" kia, không phải là người mà chú thím Tân chọn cho mình, thì còn gì bằng!
* * *
Số là như thế nầy: Ông Năm Phùng, hồi xưa ổng ở Sài Gòn, gần nhà chú thím họ của bà Lùn; lúc ấy ông Phùng đã có gia đình, sinh một bầy con. Thế rồi... sau một năm vật vờ ốm đau, thì bà vợ của ông Phùng từ trần, để lại cho ông Phùng gánh nặng là bầy con lút chút lít chít... đứa con út mới tròn mười tháng. Ngày ngày ông Phùng cùi cụi tần tảo đi làm ở sở Nhà Đèn, để nuôi bầy con nheo nhóc. Thời gian năm tháng dài thấm thoát trôi qua, nay chúng đã lớn khôn và nên người... Điều đáng nói là mặc dù vợ ông chết. Thời trai tráng sung sức phong độ đến thế mà... lúc đó “anh ta” chẳng màn tơ tưởng tới chuyện vợ bé vợ lẽ gì cả! Thật là ngộ! Bởi vì bà vợ cả có đầy đủ công dung ngôn hạnh:
Không cắc cớ
Chửi chồng con
Không phấn son
Không nhiều chuyện
Không hà tiện
Không càm ràm
Phải siêng năng
Không lười biếng
Nói nhỏ tiếng
Biết chiều chồng
Giỏi nữ công
Và gia chánh.
Biết làm bánh
Nấu ăn ngon
Biết dạy con
Ứng xử tốt … (1)
Cho đến… sau ngày 30 tháng Tư đổi đời, thì ông Phùng cho ba đứa con lớn vượt biên qua Mỹ. Năm 1994 ba thằng con có khả năng bảo lãnh cho cha cùng ít anh chị em ở quê nhà đến đoàn tụ trên đất Mỹ. Ông Phùng qua Mỹ dù tiếng Anh tiếng U cũng kha khá, thế nhưng ông muốn làm việc tay chân, tự do không gò bó trong văn phòng hay công xưỡng, việc “gò bó” ông đã từng trải, là điều ông đại ghét. Nên ngày ngày ông Phùng cặm cụi quần quật làm chủ trại gà nho nhỏ ở Ontario, và cắt cỏ tại mấy trường trung học... ông dành dụm tiền dư, phụ với mấy đứa con lớn, hầu bảo lãnh thêm những đứa con còn kẹt lại ở Việt Nam đến đoàn tụ trên đất Mỹ..
Khi con cháu qua hết bên xứ tự do nầy... thì ông Phùng “xuân xanh” đã héo úa gần 70t. Ấy thế mà trông ông vẫn phong độ, to con "phốp pháp" khỏe mạnh... như ai! Ngặt một nỗi cho dù ông Phùng có cả bầy con trai gái đông đúc, sinh sôi nẫy nở dâu và rể ra thành mười sáu đứa con, cộng vớinăm đứa cháu nội ngoại. Ấy dà! chúng nó nào có hơi sức đâu để lo cho cha. Gia đình riêng của chúng ăn chưa no lo chưa tới, vẫn chưa xong nữa là hiếu với thảo. Thành thử chúng không thể sớm hôm lo cơm nước chu đáo cho ông Phùng. Chúng nó bèn họp nhau lại, bàn rằng:
- Ba nên về Việt Nam mà cưới bà vợ bé, trước là để bà dì nâng khăn sửa túi, sớm tối hầu hạ cho ba chén cơm ly nước. Sau nữa là có chỗ để ba và dì an ủi chia xẻ khi xế bóng về già lụm cụm, thì hai cụ bớt cô đơn, quạnh quẽ. Còn chúng con dù rất thương ba, nhưng khi chưa có dâu hay rể… thì khác. Nay ai ai cũng có gia đình riêng, có nhiều ý kiến khác nhau như ba thấy đó. Chúng con mong ba thông cảm, vì không có thì giờ chăm sóc ba cho xuễ.
Các con của ông Phùng cứ nheo nhéo nói hoài nói hũy, nói mãi chuyện lập “phòng nhì” nầy… Ban đầu nghe con cái “xúi dại” ông Phùng có ngượng ngùng chút xíu. Nhưng rồi suy đi nghĩ lại có lý quá đi chứ, cũng phải! Ông cảm thấy trong lòng thinh thích và “hưng phấn” hẳn lên! Ông Phùng nghe con "tụng" về chuyện "nâng khăn sữa túi" cho mình khi về già sống trên đất Mỹ cô độc, ông càng bùi tai và thấm thía cái cảnh cô đơn, phòng không gối chiếc lạnh lẽo suốt bao năm dài lê thê, cũng thật da diết buồn.
Họ rủ rỉ bàn tán, cốt cho cha già nghe:. . .
Lấy vợ nên kiêng vợ móm răng
Giận con lè lưởi tựa bà chằng
Tiệc tùng rủi gặp bò nhúng giấm
Mắc nghẹn có ngày té ngã lăn
. . .
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ hô
Hàm răng lởm chởm nói bô bô
Rủi khi bà giận ôm chồng cắn
Đổ máu phu quân chạy thấy mồ (1)
* * *
Thế là ông Phùng “trăn qua trở lại” xôn xao biết nhiêu mà kể cho xiết, ông băn khoăn hoài. Cuối cùng ông đồng ý để các con chọn cho cha một mụ vợ. Ông cùng "phái đoàn" con, dâu, rể, cháu... dắt díu nhau lên đường quay gót về Việt Nam. Ông diện bộ áo quần láng cón, tươm tất. Thế rồi một ngày đẹp trời... các con và "cụ nhà ta" đã chọn được một "công nương ỏn ẻn" tuổi “năm mưi mí” xuân... thu (chưa nhị tì). Ông Phùng khi ấy suýt soát “song thất lục bát” cập kê... qua “bà mai non” môi giới là con bé Hà, thì đám cưới ở làng quê trên kinh Tư kinh Tám đã linh đình nổ ra ba đêm bốn ngày... Náo nhiệt vui vẻ ồn ào tưng bừng hết biết... Họ quan niệm: sống trên đất Mỹ, có sức chơi thì có sức chịu, có tiền bạc, là có hạnh phúc, chứ về tuổi tác chênh lệch quá xa tầm tay; thì cha hay con cháu... ai... "ai đông ke". Sau đó "phái đoàn cha con chồng vợ" từ giã làng trên thôn dưới nơi kinh Tám lặn lội qua kinh Tư, hai họ lưu luyến ôm chầm lấy nhau hôn hôn hít hít. Họ nhà gái ngồi trên mạn thuyền bùi ngùi trào lệ, giọt ngắn giọt dài rơi tủm tủm xuống dưới sông đào kinh lạch... để tiễn đưa “bà dâu” lỡ thời tới nơi đất khách tha phương cầu thực!
Bà vợ trẻ tên Lý Lùn của ông Năm Phùng đã ở một nơi "sông nước triền miên" sóng vỗ bập bùng bên mạn thuyền; Ngày nay một bước bà leo tọt lên xe hoa, bàn chân nứt nẻ còn ướt nhẹp chưa ráo hơi mùi bùn, bà Lùn cảm thấy “hãi” e dè chấp chới đôi tay như mọc cánh, bàn chân run run khi tụt xuống máy bay ở Los, bà đã tới nơi chốn văn minh giàu sang tột đỉnh của xứ "cờ Hoa" ngợp trời! Bà ta lõ mắt nhìn xứ Mỹ mà ngẩn ngơ! Thật sung sướng và mở toác hoác cả tất lòng! Trong lòng bà cũng cảm thấy áy náy hoang mang lo lắng, buồn phiền. Bà chỉ biết dựa vào vai vế chồng và bầy con ghẻ. Ngày ngày bà ta ríu rít chăm chỉ phụng sự đức ông chồng già chu đáo như con lo cho cha… Bà "hầu hạ nâng khăn sửa túi" cho đức ông chồng lý tưởng... tuyệt vời của mình. Dĩ nhiên ông Phùng hãnh diện vui mừng đem bà vợ trẻ đi đây đi đó (bà nhỏ hơn ông những mười mấy tuổi chớ bộ! Bà ta chỉ lớn hơn con đầu lòng của ông ba bốn tuổi). Ông cho bà đi để biết xứ Mỹ bao la giàu sang văn minh tự do và rộng lớn thế nào... Đi đâu ông Phùng cũng sung sướng hớn hở khoe với bà con bạn bè về bà vợ quý! Cả hai vợ chồng một già một trẻ sướng rơn người vì những lời hoan hỉ chúc tụng của bạn hữu, thân nhân trên đất Mỹ tự do. Thiệt là đúng:
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi. … (1)
Ở Mỹ hai vợ chồng trẻ già khi đầm ấm cũng như nhiều phen có sóng gió hơn sáu năm, thì bà Năm (người ta vẫn gọi bà Lý Lùn qua tên thứ của chồng, thay vì gọi tên cúng cơm)... bà Năm sớm mở trí tuệ ra để học đòi “văn minh tiến bộ của loài người” rằng thì là… dù sinh ngữ chưa thông thạo cho mấy, nhưng bà luôn tự hào mình “có học” chả kém ai. Bà cương quyết đòi đi thi quốc tịch. Ông Phùng lắc đầu:
- Tôi xét thấy về khả năng và trình độ sinh ngữ cuả em hiện nay, thì em chưa nên đi thi quốc tịch bây giờ, là tốt.
- Ông ngăn cản tui hoài. Tui cứ đi thi, không lần nầy được thì lần sau, lần sau nữa… Chớ ông muốn để tui ru rú trong nhà mà cơm bưng nước dâng, hầu hạ từng món cho ông hoài à?
Ông Phùng lắc đầu xua tay im lặng không thể thốt nên lời. Thì ra “tình nghiã đôi ta” là thế. Ông đành lủi thủi leo lên xe taxi đưa bà đi thi. Bước vô phòng sát hạch bà Lùn đứng xớ rớ nhìn quanh, vị giám khảo nhìn bà chưa kịp chào hỏi, thì bà Lùn láu táu lên tiếng:
- Gút... Gút mo ninh.
- Vị giám khảo mỉm cười gật đầu đáp lễ, đưa tay ra dấu mời bà ngồi xuống ghế:
- Hi.
- Tui không phải là “Hai”. Tui là “Năm” Lùn.
Giám khảo ngẩn ngơ nhìn bà giây lát, rồi ngần ngừ:
- I D.
- Tui đi.
- I D, please.
- Tui nói lại: Tui đi... là họ “Lý” ("please").
Vị giám khảo đành đứng dậy bước ra mở cửa:
- Go, please.
Bà Năm liền đi ra chỗ ông chồng đang ngồi đợi:
- Sao rồi em?
- Thì “gô” chớ sao!
Bị rớt cái đụi khi thi quốc tịch nay đã là lần thứ tư rồi, thì bà hậm hực uất ức lắm. Về nhà, bà Lùn nằn nặc đòi ông cho bà ra ngoài xã hội làm việc, để mở mang kiến thức & phụ thêm các khoảng bills (khi tái hôn thì vợ chồng ông ra riêng, không ở chung với con cháu). Vì tiền chính phủ Mỹ cung cấp cho người hưởng SSI của ông sít sao, vừa vặn. Nói trắng ra phần tiền già của ông bây giờ bị Liên Bang, rồi bị Tiểu Bang thâm thủng ngân sách trầm trọng, đã cắt xén của người già khá nhiều. Đã vậy nay ông phải “bao” thêm cái ở, cái ăn, cái mặc cho bà Lùn, thì ông Phùng càng cần kiệm, sẻn so lắm là cái chắc, mới đủ chi dùng cho hai người. Ông nghiến hai hàm răng giả mà không dám hở môi, e thiên hạ chê cười. Giấy rách phải giữ lấy lề mà! Và... và nếu bà có đi làm việc, thì bà sẽ có tí đỉnh tiền còm mà gởi về Việt Nam cho con riêng của bà chứ! Dù gì bà cũng là vợ của ông Phùng có quốc tịch Mỹ mà!
Thế là... ngày ngày đêm đêm ông Phùng nghe bà vợ “ra rả tụng” bên mang tai suốt, dẫu có nặng tai lễnh lãng cách mấy, ổng nghe hoài cũng muốn điếc con ráy; thiệt là chịu hổng nỗi. Thật tình mà nói thì ông không muốn cho vợ đi làm thêm... Nhưng không muốn cũng không xong với bà cứ lẽo đẽo bu ở sau lưng ông ì xèo nói dai, nói dẽo, nói khéo ơi là khéo... khiến ông Năm xiêu lòng (vã lại ông Phùng đã xiêu lòng mát dạ, mát ruột mát gan lên chín từng mây từ khuya, khi ổng hăng hái rước bà dìa dinh rùi mà). Ông Năm Phùng và bà vợ xồn xồn đủng đỉnh leo lên mấy trạm xe bus, đích thân ông Phùng đi xin cho bà ta một chân phụ việc trong bếp của một nhà hàng ăn Việt Nam. Kể từ ngày bà Năm hớn hở đi làm việc, bà rất xông xáo, vui vẻ, hoạt bát và "cởi mở" hẳn lên. Ban đầu, khi đi ra ngoài xã hội hầu gánh vác bớt phần trách nhiệm gia đình, thì bà Năm còn "vén khéo" chu tất cái “bổn-phận-sự” và cái “trách-nhiệm-vụ” là về nhà bà vẫn nâng khăn sữa túi, cơm nước giặt giũ, săn sóc đấm bóp cho ông chồng lão đâu ra đó hẳn hoi.
Và, và... chưa tới bốn tháng sau, kể từ ngày bà Năm "rứt áo ra đi” lăn lóc ngoài xã hội với bạn với bè, thì quỷ thiệt chớ! tất cả suy nghĩ, trí óc bà “phát triển theo kiễu bình đẳng tự do Mỹ”, thì thì… mọi chuyện trong gia đình nầy đã “chuyển hệ; chuyển tông” quay ngược lại 100%. Bây giờ… Đêm đêm ông Phùng trằn trọc trăn qua trở lại trên giường ấm nệm êm, êm mà như gai đang đâm vô lưng. Tuy trùm kín thân thể, nhưng sao từ đầu đến chân ông vẫn cảm thấy lạnh lẽo lạ thường; vì bà vợ “nhọc nhằn” tần tảo kia nằm ngủ đã gác hai cái giò bự sư co lên gần chạm ngực ông, mà bà ta vô tư lự ngáy o o… to hết biết. Ông không thính tai lắm, nhưng “cái loa kèn” nó chĩa ngay vào bên mang tai thế nầy, thì làm sao ngủ ngáy gì cho vô được. Hỉ?
Đêm không mấy khi yên giấc, sáng sáng ông dậy rất sớm tập thể dục (ông ráng đi bộ tập tí thể thao, cho tráng kiện và giữ gìn sức khỏe chớ). Thú vui tao nhã duy nhất của ông Phùng là coi ti vi, coi bóng đá và nghe tin tức đó đây. Vậy mà ông đành khất lần khất hồi... vì ba cái chuyện nhà lu bu bận bịu không tên, nó đang từ từ lấn chiếm mất thì giờ ít ỏi quý báu còn lại rồi! Ông Phùng trầm ngâm lủi thủi cô quạnh đi ra đi vô trong nhà lo hút bụi, giặt giũ, làm vườn. Sau đó ông Phùng lúi húi vô bếp nấu nấu, chiên chiên, xào xào, chu tất việc “nội tướng”. Phần ăn nào ông để lại nhà cho chính mình dùng bữa trưa và tối. Phần ăn nào ông để dành cho "vợ trẻ yêu gấu", thì mỗi buổi sáng ông lo cơm lồng nước xách, đem ra tận xe người kia. Bà Năm đi nhờ xe hơi cũ của ông bà hàng xóm, ông kia chở bà Năm đi làm từ tửng bưng sáng, đến tối mịt tối mù thì ông Phùng lại khập khễnh, lò mò ra đầu ngỏ, để rước bà Năm lững thững uể oải về. Về đến nhà, bà Năm vội tắm rữa và leo lên giường, trước khi ngủ, bà luôn nhờ ông dùng dầu nóng của Tàu, hay icy Hot Cream để thoa tay chân, đấm lưng bà. Ông Năm bóp hai chân vợ, hai tay vợ đều chi, dù bàn tay ông gân guốc đã mỏi rã rời… như muốn rụng từng lóng. Vì, bà Năm làm việc khá vất vả, nên khi trở về trong gia đình bà luôn mồm than:
- Tui quá đau nhức xương sống, mỏi chân mỏi tay, mệt vô cùng!
Chuyện rước nàng dìa dinh để BÀ "hầu hạ, nâng khăn sữa túi" cho ông ấy, ngày nay thì xưa rồi Dĩm... Diễm ui …á à ông bà Lý Lùn & Phùng ui. Hồi trước khi bà vợ chính vừa chết, khi ông Năm Phùng còn “độc thân nơi đất khách quê người”, ông sống ở Mỹ phơi phới, khỏe mạnh, tươi sáng, ông cảm thấy mình trẻ trung vui vẻ với con cháu biết ngần nào. Nay thì ông Phùng thấm thiá nghĩ lại lời nói của một người bạn thân đã khuyên:
- Tôi thành thật mong anh nên suy nghĩ chính chắn, chúng mình đã từng ấy tuổi rồi, nên an nhàn ung dung hưởng phước với con, cháu. Hơn là “đèo bồng” bước thêm bước nữa, rồi sẽ “mang nợ” vô thân cho coi.
Ông Phùng nghĩ lại lời của bạn già sao mà quá chí lý, lúc đó không nghe, bây giờ “nghe ra” thì quá muộn! Ông Phùng ôm cái đầu hói lơ thơ vài cụm tóc bạc mà rầu rầu đọc thơ:
… Lời nói không mất tiền mua.
Nên anh... ngọt lại cho vừa lòng nhau.
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu.
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm.
Còn mặt thì cứ hầm hầm.
Nàng trợn một cái, ta... bầm mấy hôm.
Việc nhà chẳng chịu trông nom.
Shopping một bận, ba hôm mới về.
Nhà thì đang ở nhà thuê.
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang.
Muốn tìm đôi vớ mà mang.
Phải mất cả tiếng bươi ngang đồ nàng … (1)
***
Một ngày kia, có mấy bạn đi New York mở nhà hàng, bà Lùn cương quyết đi theo, vì họ cần có người phụ bếp hoặc “bồi bếp”. Ông không thể ngăn cản bà. Vài ba tháng sau ông trầm ngâm ngồi trước bàn viết:
Em quý mến
Hiện nay em thế nào, vẫn bình an và khoẻ mạnh nhỉ? Được như vậy thì tôi rất mừng. Hôm nay tôi sẽ giải bày tâm tư tình cảm và nguyên nhân vì sao tôi muốn chúng mình sống bên nhau, cũng như phương hướng tương lai về cuộc sống sau này của đôi ta. Em đọc kỹ, có thắc mắc gì cứ thẳng thắn cho biết. Tôi sẽ giải đáp rõ ràng.
Thứ nhất: Cuộc sống của tôi trước khi gặp em, thì hai vợ chồng tôi vui vẻ thuận hoà “chồng bảo vợ ừa” thật sự hạnh phúc. Sau khi mất người vợ cũ, qua đây tôi sống cô đơn một mình. Lúc ấy, có người bạn định giới thiệu một bà 63 tuổi, có nhà tại Virginia, bà ấy có tài sản, bà còn đi làm Part time có lương $1400.00 một tháng. Lý do ở xứ lạnh xa xôi & tôi không hợp. Tôi không liên lạc, vì biết có trở ngại trong việc chung sống. Nếu lấy nhau thì tôi sẽ bị cắt tiền già, và Housing, (vì bà ấy có căn nhà, và một tiệm bán hoa). Do đó tôi vẫn sống một mình khá lâu năm cho tới khi “rộn ràng” gặp em.
Thứ hai: Tài chánh: Mọi chi tiêu tôi đều dựa vào số tiền già ít ỏi ($845.00 một tháng) và những món quà chi viện của hai bà chị, các cháu, (đặc biệt cháu Khôi là bác sĩ đang tập sự năm thứ tư). Cháu Khôi (gọi tôi là bác ruột) thường cho tiền đóng bảo hiểm xe mỗi năm hai đợt, và tiền xài lai rai cộng chung cháu cho khoảng tám chín trăm. Tôi không có số nhờ con, chỉ có cậu con trai lâu lâu cho tôi vài trăm vào ngày Father Day, Giáng Sinh, Tết Nguyên Đán...
Thứ ba: Trước khi gặp em, những năm tháng gần đây tôi trải qua một vài trận cảm cúm, có khi phải nằm bẹp trong nhà vài ngày, không có người nấu cho chén cháo để ăn. Tôi bắt đầu suy nghĩ rằng: mình cần có một người vợ sống chung để săn sóc lẫn nhau, khi trái gió trở trời trong cái tuổi hoàng hôn. Người này phải có tiền già căn bản, nếu già quá thì thiếu sức khỏe, trẻ hơn thì chưa đủ tuổi hưởng tiền già. Lúc đó tôi nghĩ: Người tôi chọn phải biết làm thơ, có học vấn ít nhất đã bước chân qua ngưỡng cửa đại học, có sức khỏe, sắc đẹp trên trung bình (good looking) tánh tình thành thật, biết cư xử, yêu thương và quý trọng lẫn nhau, có tiền già làm căn bản. Ngoài ra cần hạp nhau về sinh lý. Em đừng cười nhạo tôi vẫn có tính đa tình và giàu tình cảm (dù đã già nhen, tôi tuy già nhưng tâm hồn trẻ trung như thuở còn xanh mái tóc, em ạ). Mặc dù đến tuổi này thì không ai có thể đạt tới, tôi sai rồi, không phải đó là một nhu cầu thường xuyên.
Thứ tư: Tình cờ tôi gặp một người khác tại buổi họp bạn, qua trao đổi một số câu chuyện về chiến tranh VN, về cuộc sống của lính thời chinh chiến, cảm thấy mình rất thích TN và dễ nói chuyện thân tình. Tôi nhận ra rằng hai người tâm đồng ý hợp với “nàng thơ” mà mình rất quý và hợp ý, nên hai người càng gần gũi nhau hơn. Lại nữa nàng khá hồn nhiên vui tính, hóm hỉnh. Em hãy nghe nàng có ý trêu ghẹo tôi nè:
Nguyễn Nâu Năm! Nhài nói nho nhỏ nhé:
“Nhài ngụ Nam-Ninh - Nam nương náu North”.
Nhớ nhung Nam, Nhài ngắt nõn ngâu nè.
Nam nhận nơi Nhài nguồn ngực no nê.
Nghìn núi ngàn non nỏ ngắm nhìn nhau!!!
Nhiều năm ngun ngút Nam ngụ nước ngoài.
Ngoại ngữ nẩy nở nơi người ngai ngái
Nghề nông nghề nĩa nom Nam nghí ngoáy
Nhá nhem người Nam ngai ngái nhừ nhẩn
Nỗi niềm nhớ nhung nhẫn nhịn ngày nao...
Năm não năm nao Nam ngụ nước ngoài.
Nặng nợ “nhà Nước” nên Nam nặc nô (2)
Tôi suy nghĩ rất nhiều, thấy rằng người ấy chính là người vợ mình cần có, để chung sống hết phần đời còn lại. Về mặt kinh tế gia đình nếu chúng tôi sống chung với hai đầu lương tiền già, cộng thêm sự chi viện lai rai của con, họ hàng, tôi nghĩ tần tiện cũng đủ sống. Đó là chưa kể về mặt chi viện tài chánh phía bên người ấy, nếu có thêm càng tốt. Qua những thảo luận gần đây, chúng tôi phải đương đầu với một thực tế khó khăn, đó là vấn đề của nàng, muốn đi đến chỗ sống chung, việc trước hết là cả hai bên phải tự do, khi tuổi đời ngày thêm chồng chất. Lòng tôi luôn có một phương hướng tương lai là chúng tôi cần có nhau suốt cuộc đời này. Chúng tôi cần gặp nhau thảo luận và tìm giải pháp giải quyết mọi nan đề đang gặp. Lòng tôi vẫn tràn đầy, dường như chưa nói lên được hết những gì muốn nói với nhau. Thế nhưng, do cơn bạo bệnh người ấy đã ra đi khỏi cuộc đời tôi.
Để rồi… có thể do duyên số hoặc có định mệnh ràng buộc đời mình, nên tôi đã gặp em. Còn chuyện đến với nhau, bình tâm mà nói là do cả hai chúng ta, không thể nói là hoàn toàn do em chủ động. Phải không nào! Em thương, xin lỗi em vì những dòng thư vừa qua, đã làm em buồn và gây tổn thương. Trong những lần chúng ta tranh cãi, cả hai bên mỗi người một tính ý rất khác biệt nhau, nên cũng có lúc quá lời. “I am so sorry about that”! Mong em đừng buồn. Tôi không bao giờ có ý định muốn xa em, mà rất vui khi thấy em "chưa bao giờ mình có ý vĩnh biệt nhau". Tôi nghĩ chúng ta cứ dành thêm thời gian để suy ngẫm, sắp xếp công việc rất khó khăn, tế nhị đang phải đương đầu với thực tại. Tạm thời cứ giữ tình cảm nguyên như vậy. Sau này sẽ tùy theo sự diễn biến công việc, rồi chúng ta sẽ thay đổi đường lối, nhen.
Cám ơn em đã lo lắng cho tôi về cái bệnh quái ác này. Thật không ngờ cuối đời lại gặp phải tai ương hiểm nghèo như thế. Cách chích thuốc cho vi trùng cancer ngủ yên, tôi thấy có người đã làm và sống cho đến giờ được 5 năm, mà cũng đi lại được, dù làm sức đề kháng yếu đi, nên dễ bị cảm cúm, đau nhức không tránh khỏi. Cách này vẫn tốt hơn là "mổ". Nhiều người cao niên mổ xong người yếu hẳn đi, có khi phải nằm một chỗ nhờ gia đình săn sóc, sau vài năm thì qua đời. Tôi cũng bị nhức khớp xương đầu gối bên trái. Nhiều khi đi đứng rất trở ngại. Bác sĩ nói bệnh già phải chịu thôi. Sau này nếu đau quá, thì phải thay khớp đầu gối bằng thứ kim loại. Thứ này có người hạp, có người chỉ dùng được một thời gian mấy năm thôi. Nghe bác sĩ nói nhiều mà chán ngán cuộc đời. Tới đâu hay đó, biết đâu mà tính trước em à. Trời kêu ai người ấy dạ. Già rồi, đành vậy thôi.
Medicare, MediCal dạo nào cắt nhiều thứ, nên các hãng bảo hiểm gây khó khăn cho người thụ hưởng. Tiền già đã cắt giảm hai lần, thuốc men chữa bệnh thì không cho Brand Name, thay bằng thuốc Generic kém công hiệu hơn. Không cover chữa răng, không cho làm kính như trước đây nữa. Đủ thứ nhức đầu. Việc tôi giải phẫu mắt nay tạm ổn, chờ ngày 12 tháng 1 tái khám. Phải tháng Ba tôi mới làm kính đọc sách. Bây giờ chỉ mang tạm kính lái xe thôi. Phần tôi bệnh tật nay tạm thời nằm yên vì thuốc men điều trị còn hiệu lực. Chưa biết ngày nào nó lại tái phát.
Chuyện tuổi già là quy luật của tạo hóa có sinh thì có lão, có lão thì có bịnh, có bịnh thì có tử. Chúng ta không sợ chết. Chỉ mong sao được trút hơi thở cuối cùng một cách nhẹ nhàng, không đau đớn, không làm vướng bận đến người thân. An bình về nước Chúa. Có một điều mình không níu kéo lại được, đó là tuổi già sức yếu mỗi ngày xuống rất nhanh. Cứ sau mỗi trận đau ốm, thì sức phục hồi chẳng được bao nhiêu. Vấn đề Prostate vần còn là nan y đang tiếp tục Xạ Trị (Radiation), có lẽ cuối tháng 2 sang năm, bác sĩ mới cho biết kết quả. Nếu xạ trị không hết, thì phải chích thứ thuốc mới làm cho chỗ cancer "ngủ yên", không hoạt động một thời gian. Sau đó tiếp tục theo dõi, khi nào thấy nó sắp "thức dậy", thì chích tiếp cho nó ngủ lại. Đây là phương pháp điều trị cancer mới nhất, các bệnh viện đang áp dụng cách điều trị này. Tôi chỉ mong sức khỏe phục hồi được 70% của hôm trước, cũng mừng lắm rồi. Tôi nay đã vào tuổi yếu thật sự.
Cám ơn em trước đây đã chia sẻ tâm tình ngọt lạt bùi đắng với tôi trong khoảng thời gian khá dài, được bình an mỗi ngày thấy ánh mặt trời và trò chuyện với em cũng đủ vui thôi. Ở đời chuyện hợp tan, tan hợp, gặp rồi lại xa không tránh khỏi. Vì cuộc sống của các con cháu của em tại Việt Nam, em đành phải xa tôi, đó là ý của Thượng Đế an bài. Chúng ta nên dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa ban phước lành cho các con cháu có cuộc sống tốt đẹp hơn, trong tình thương của Ngài. Sống tạm hay về cõi vĩnh hằng cũng là theo ý Thiên Chúa. Những ngày còn lại chúng ta nên sống tốt, an bình theo lời Chúa dạy thương yêu và vị tha, cuộc đời sẽ có ý nghĩa hơn.
Tôi nghĩ mấy năm nữa tình hình kinh tế tại Hoa Kỳ sẽ thoát khỏi tình trạng suy thoái và đi lên. Lúc đó thì có các con tôi sẽ lo bảo lãnh cho con cháu của em, (theo mọi điều kiện hoặc hình thức nào, như chúng đã hứa). Con em các cháu sẽ có thể sống bên đại gia đình mình, như mong ước. Như vậy tuổi già của chúng ta sẽ vui vẻ và hạnh phúc. Chuyên đời thật khó mà tính trước, luôn có những biến cố xảy ra bất ngờ, làm cản trở con đường tính sẵn. Tuy nhiên nếu ta vạch một con đường cho hướng đi, thì có vòng vèo rồi cũng sẽ đi tới La Mã. Phải không nào!
Em nói đi xem lễ cùng anh chị Lộc thì xe bể bánh, là xe nhỏ hay xe trailer? Thay bánh xe mà sao lâu thế nhỉ. Cho tôi gởi lời chia xẻ cùng anh chị Lộc nhé. Cám ơn em đã thăm hỏi và chia sẻ về việc tôi mất xe tuần trước. Xe tôi đậu ở Parking của Building các bác sĩ bên cạnh nhà thương Garden Grove. Xe có khóa alarm, nhưng chỉ sau một tiếng rưỡi đồng hồ khám bệnh là mất xe. Nay thì cảnh sát đã tìm được nó vất ở Orange County. Bảo hiểm đã tow xe về Shop sửa chữa và sẽ trả hết mọi chi phí về chuyện sửa xe và mướn xe mỗi ngày cho tôi đi lại. Hôm qua tôi bận chạy đi tow xe về Repair Shop, và nói chuyện với Police ký giấy nhận xe. Deal với bảo hiểm về chuyện sửa xe. Chuyện trộm cướp tại xứ này xảy ra hoài. Những tên trộm đầy kinh nghiệm và chuyên nghiệp tránh được camera và alarm rất tài tình. Đó cũng là chuyện buồn xảy đến với mình.
Chiều nay tôi đi gặp Housing Specialist tại văn phòng, bà này gốc Mexico già, không đẹp nhưng khá tử tế. Bà ấy ngạc nhiên thấy tôi copy sẵn các thứ giấy tờ, và kèm theo bản chính để đối chiếu, xếp mỗi thứ một folder riêng. Bà ta chỉ việc lấy bản copy là xong. Vừa làm bà vừa nói chuyện vui vẻ. Chuẩn bị thì lâu, nhưng khi làm việc thì chừng 20 phút là hoàn tất mọi việc. Như thế kể như xong Step 1. Ngày 22 tháng 9 là Step 2 inspection nhà nữa là xong, thường công việc này do một cán sự khác làm.
Tôi thích nhà chỗ anh Đồng đang ở có tiện nghi với những ưu điểm: mát mẻ, khang trang, an toàn, gần sát chợ và khu trung tâm Litle Saigon, tiện đi bác sĩ, mua đồ và đón xe bus. Rất thuận tiện cho các vị nội trợ giỏi về gia chánh thích nấu nướng như em. Tuy nhiên, tôi sẽ dọn nhà đi để đón em về chứ, như là món quà mừng em trở về muộn. Vấn đề Deposit thì ở đâu chẳng có, tôi đang deposit $1.500.00. Tôi phải coi lại nhà nầy vài lần, coi mấy cái Bills về tiền Gas, Điện, nước, phone xem sao, chưa kể có nơi đòi tiền Rác và Landscape nữa. Đây là khu Apartment chứ không phải MobileHome. Tôi tính ngoài Tết Tây sẽ move, tôi chỉ tiếc bộ máy giặt và sấy ở nhà cũ còn quá tốt.
Tôi cảm thấy buồn khi em sức khỏe không được tốt như ngày em ở Cali. Có lẽ đổi về nơi nắng ấm may ra giúp em bớt phần đau nhức, hơn là nơi xứ lạnh em đang ở. Nếu em về VN cưới vợ cho con, em nên lợi dụng dịp này tìm thầy Lang Đông Y danh tiếng, nhờ trị bệnh đau nhức, phước chủ lộc thầy; may ra em khỏi bệnh. Tôi nghe nói có mấy người bệnh đau nhức khá nặng bên Mỹ chữa không khỏi, thế mà về VN uống thuốc Bắc mà lành bệnh. Gặp cơ hội, em cứ thử xem nha. Vấn đề đau nhức xương có lẽ em bị "rỗng xương". Em cần uống Calcium hàng ngày, ăn những thứ có calcium như sò biển, tôm cua, ốc v. v... Nhớ em đừng bao giờ để bị té. Vì té dễ bị gẫy xương lắm. Tôi luôn cầu chúc em luôn được bằng an trong sự che chở của Thượng đế. Mong em có sức khỏe để trở về bên tôi, sớm hưởng phước cùng con cháu, bình an trong tâm hồn cũng như trong cuộc sống. Một lần nữa tôi cám ơn em đã quan tâm tới sức khỏe của tôi, chia sẻ tâm tình cùng tôi.
Công việc nhà hàng bận rộn thật tội em quá. Hy vọng mai này tôi sẽ không để em vất vả nữa đâu. Tôi rất nhớ em, có biết không cưng? từ ngày chúng mình có nhau, tôi như kẻ mất hồn, lúc nào cũng nhớ tới em và tơ tưởng đến em đáng yêu. Nhiều lúc thấy cũng buồn! Tại sao cuối đời mình lại cô đơn thế này! Không lẽ ông trời bắt chúng ta cứ sống cái cảnh xa nhau như vầy mãi sao? Ngày mai… em tính hộ tôi xem có giải pháp nào tìm lối thoát không em nhé? Bây giờ để em đi nghỉ sớm, cả ngày em vất vả rồi. Vì, em phải tự tin rằng em có nhiều ưu điểm làm tôi yêu em, và em có bản lĩnh cột chân tôi lại. Hạnh phúc nằm trong tầm tay em, do những thứ chất phác bình dị riêng em có, mà người phụ nữ khác không có. Em là người tuyệt đối trong ngôi vị nữ hoàng tình yêu trong lòng tôi. Em thật sự rất xứng đáng là người tôi chọn. Đừng ủy mị và chán nản, đừng bao giờ bỏ cuộc nha em. Hãy tin chính mình, tin người mình yêu.
Xin em đừng cười nhạo tôi đã già mà vẫn đa tình, lãng mạn, giàu tình cảm nghe.
Hôm nay tôi ngồi ăn cơm một mình, nghe gió chớm Thu đưa cành lá rì rào, mà lòng bỗng bâng khuâng nhớ em thật nhiều... Ước gì có em bên mình lúc đó... Cuối mùa Hạ tuy buồn, nhưng chớm Thu hôm nay trời dịu mát thật đẹp em ạ... vậy sao lòng tôi cứ nhớ thương ray rứt, như những kẻ yêu nhau mà chưa được gần nhau...
Hôm nay Thu lại về
Nắng nhuộm vàng trên đê
Làn mây bay nhè nhẹ
Chiếc lá rơi bên hè.
Anh ngồi đợi tin sương
Tà áo ai trên đường
Bỗng dâng lên nỗi nhớ
Gọi tên nàng hoài thương...
Em thương, Trước khi ra khỏi nhà, tôi quên không tắt máy computer, cứ online hoài, phần tôi gõ mail nầy từ lúc 9:00AM mãi tới 1:30PM mới có thể gởi thư đi. Tối nay em về trễ, lúc đó có lẽ tôi tắt máy đi ngủ rồi, vì hai nơi cách xa khác biệt múi giờ. Chúc em ngủ ngon.
Chồng của em.
Trọng Phùng
*
Tình Hoài Hương
(1) Thơ lượm lặt
(2) Thơ Tình Hoài Hương

Bà Lý Lùn đọc mấy chuyện khôi hài in trên tờ nhật báo đã ghi:
- Người tuổi Sửu hợp với người tuổi Ngọ, theo quẻ gieo: “đầu trâu mặt ngựa”. Người hai tuổi này mà cưới nhau chắc chắn sẽ thành công, tấn tới, nếu cả hai vợ chồng cùng làm việc trong lĩnh vực “xã hội... đen” (đâm thuê, chém mướn).
- Người tuổi Tỵ rất khắc với người tuổi Dậu, theo quẻ gieo là: “cõng rắn cắn gà nhà”. Nếu hai người này cưới nhau về, thế nào người tuổi gà cũng bị người tuổi rắn cắn chết, không loại trừ trong lúc yêu đương bị đương sự cắn lầm.
- Người tuổi Mùi hợp với người tuổi Tuất, theo quẻ gieo: “treo đầu dê, bán thịt chó”. Hai vợ chồng tuổi này chắn chắc sẽ làm ăn phát đạt, thịnh vượng, đặc biệt là trong lĩnh vực… buôn gian bán lận, lừa đảo.
Bà Lùn vui vẻ mỉm cười hân hoan nghĩ tới vị ân nhân cứu độ sẽ xuất hiện trong đời mình lần nữa. Dù sao năm nay mình mới “bốn chín nem mưi” tuổi. Sau một lần Lùn leo lên thuyền hoa cùng anh chồng trẻ làm tại nhà máy đường ở Cầu Ngang, vợ chồng đã có hai mặt con. Một ngày u ám kia, anh chồng bỗng nhiên đột quỵ và ngoẽo. Ôi! Từ đó… thì cuộc đời Lùn chỉ sống trong bóng tối triền miên. Sau những tháng năm đất nước bị đổi đời, ngày ngày Lùn lội bì bõm ra kinh lạch bắt cua bắt còng; mồ hôi nhỏ tong tong xuống đầm lầy nương rẫy. Nhọc nhằn biết mấy mà kể! Nay có người chú họ ở Mỹ muốn mai mối cho mình một “đức lang quân”. Tuy rằng chuyện ông ta phức tạp chút xí, khi chú thím (người đã làm mai mối) gọi phone méc, rồi hỏi ý bà Lùn:
- Cô có nên tiến tới với người xa lạ hay không, có sợ không, nếu cô đã nghe câu chuyện thật của một ông người Việt, đã xảy ra trên nước Mỹ cách đây mười ba năm như vầy:
- Trong một buổi lễ làm phép xác tại giáo đường Ontario, ông kia xấp xỉ 70 tuổi đã đứng trước quan tài của bà vợ quá cố; khi có đầy đủ “bá quan” thương tiếc đi tiễn đưa bà vợ đến nơi an nghĩ cuối cùng. Thì ông ta cầm tờ giấy hôn thú (của hai ông bà). Ông ta giơ lên cao, phe phẩy mấy lần, cốt cho tất cả mọi người trong giáo đường chú ý nhìn, lắng nghe. Tự tay ông xé toạt tờ “giá thú” ra, rồi dường như giận dữ ông quăng mạnh xuống trên đầu áo quan, ông ta hân hoan dõng dạc tuyên bố:
- Kể từ hôm nay, tôi chính là người sung sướng tìm lại được sự tự do, hạnh phúc và an nhàn sống đời độc thân đích thực.
Khiến mọi người xôn xao, xớn rớn ngơ ngác sượng sùng nhìn ông, họ tím mặt vì cái: {“giá” của hôn thú muôn năm}.
Bà Lùn ngồi tần ngần hầu như bất động trên ghế dựa, bà nghĩ đến ông Phùng xa lạ trên xứ sở tột đỉnh văn minh, nghĩ lại thân phận hẩm hiu của mình, bà suy nghĩ miên man về việc nọ, việc kia… Ồ việc gì thì việc, mình cứ thuận theo lẽ tự nhiên, có duyên sẽ gặp, tới đâu hay tới đó, miễn sao mình thoát ra cái xứ sở buồn nãn khốn khổ nầy, và có thể sửa đổi tính nết kỳ quái khi hành động một việc dị hợm kia, nếu đúng là ông nào đó làm vậy, mình sẽ trị. Nhưng hy vọng rằng ông "ác ôn côn đồ" kia, không phải là người mà chú thím Tân chọn cho mình, thì còn gì bằng!
* * *
Số là như thế nầy: Ông Năm Phùng, hồi xưa ổng ở Sài Gòn, gần nhà chú thím họ của bà Lùn; lúc ấy ông Phùng đã có gia đình, sinh một bầy con. Thế rồi... sau một năm vật vờ ốm đau, thì bà vợ của ông Phùng từ trần, để lại cho ông Phùng gánh nặng là bầy con lút chút lít chít... đứa con út mới tròn mười tháng. Ngày ngày ông Phùng cùi cụi tần tảo đi làm ở sở Nhà Đèn, để nuôi bầy con nheo nhóc. Thời gian năm tháng dài thấm thoát trôi qua, nay chúng đã lớn khôn và nên người... Điều đáng nói là mặc dù vợ ông chết. Thời trai tráng sung sức phong độ đến thế mà... lúc đó “anh ta” chẳng màn tơ tưởng tới chuyện vợ bé vợ lẽ gì cả! Thật là ngộ! Bởi vì bà vợ cả có đầy đủ công dung ngôn hạnh:
Không cắc cớ
Chửi chồng con
Không phấn son
Không nhiều chuyện
Không hà tiện
Không càm ràm
Phải siêng năng
Không lười biếng
Nói nhỏ tiếng
Biết chiều chồng
Giỏi nữ công
Và gia chánh.
Biết làm bánh
Nấu ăn ngon
Biết dạy con
Ứng xử tốt … (1)
Cho đến… sau ngày 30 tháng Tư đổi đời, thì ông Phùng cho ba đứa con lớn vượt biên qua Mỹ. Năm 1994 ba thằng con có khả năng bảo lãnh cho cha cùng ít anh chị em ở quê nhà đến đoàn tụ trên đất Mỹ. Ông Phùng qua Mỹ dù tiếng Anh tiếng U cũng kha khá, thế nhưng ông muốn làm việc tay chân, tự do không gò bó trong văn phòng hay công xưỡng, việc “gò bó” ông đã từng trải, là điều ông đại ghét. Nên ngày ngày ông Phùng cặm cụi quần quật làm chủ trại gà nho nhỏ ở Ontario, và cắt cỏ tại mấy trường trung học... ông dành dụm tiền dư, phụ với mấy đứa con lớn, hầu bảo lãnh thêm những đứa con còn kẹt lại ở Việt Nam đến đoàn tụ trên đất Mỹ..
Khi con cháu qua hết bên xứ tự do nầy... thì ông Phùng “xuân xanh” đã héo úa gần 70t. Ấy thế mà trông ông vẫn phong độ, to con "phốp pháp" khỏe mạnh... như ai! Ngặt một nỗi cho dù ông Phùng có cả bầy con trai gái đông đúc, sinh sôi nẫy nở dâu và rể ra thành mười sáu đứa con, cộng vớinăm đứa cháu nội ngoại. Ấy dà! chúng nó nào có hơi sức đâu để lo cho cha. Gia đình riêng của chúng ăn chưa no lo chưa tới, vẫn chưa xong nữa là hiếu với thảo. Thành thử chúng không thể sớm hôm lo cơm nước chu đáo cho ông Phùng. Chúng nó bèn họp nhau lại, bàn rằng:
- Ba nên về Việt Nam mà cưới bà vợ bé, trước là để bà dì nâng khăn sửa túi, sớm tối hầu hạ cho ba chén cơm ly nước. Sau nữa là có chỗ để ba và dì an ủi chia xẻ khi xế bóng về già lụm cụm, thì hai cụ bớt cô đơn, quạnh quẽ. Còn chúng con dù rất thương ba, nhưng khi chưa có dâu hay rể… thì khác. Nay ai ai cũng có gia đình riêng, có nhiều ý kiến khác nhau như ba thấy đó. Chúng con mong ba thông cảm, vì không có thì giờ chăm sóc ba cho xuễ.
Các con của ông Phùng cứ nheo nhéo nói hoài nói hũy, nói mãi chuyện lập “phòng nhì” nầy… Ban đầu nghe con cái “xúi dại” ông Phùng có ngượng ngùng chút xíu. Nhưng rồi suy đi nghĩ lại có lý quá đi chứ, cũng phải! Ông cảm thấy trong lòng thinh thích và “hưng phấn” hẳn lên! Ông Phùng nghe con "tụng" về chuyện "nâng khăn sữa túi" cho mình khi về già sống trên đất Mỹ cô độc, ông càng bùi tai và thấm thía cái cảnh cô đơn, phòng không gối chiếc lạnh lẽo suốt bao năm dài lê thê, cũng thật da diết buồn.
Họ rủ rỉ bàn tán, cốt cho cha già nghe:. . .
Lấy vợ nên kiêng vợ móm răng
Giận con lè lưởi tựa bà chằng
Tiệc tùng rủi gặp bò nhúng giấm
Mắc nghẹn có ngày té ngã lăn
. . .
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ hô
Hàm răng lởm chởm nói bô bô
Rủi khi bà giận ôm chồng cắn
Đổ máu phu quân chạy thấy mồ (1)
* * *
Thế là ông Phùng “trăn qua trở lại” xôn xao biết nhiêu mà kể cho xiết, ông băn khoăn hoài. Cuối cùng ông đồng ý để các con chọn cho cha một mụ vợ. Ông cùng "phái đoàn" con, dâu, rể, cháu... dắt díu nhau lên đường quay gót về Việt Nam. Ông diện bộ áo quần láng cón, tươm tất. Thế rồi một ngày đẹp trời... các con và "cụ nhà ta" đã chọn được một "công nương ỏn ẻn" tuổi “năm mưi mí” xuân... thu (chưa nhị tì). Ông Phùng khi ấy suýt soát “song thất lục bát” cập kê... qua “bà mai non” môi giới là con bé Hà, thì đám cưới ở làng quê trên kinh Tư kinh Tám đã linh đình nổ ra ba đêm bốn ngày... Náo nhiệt vui vẻ ồn ào tưng bừng hết biết... Họ quan niệm: sống trên đất Mỹ, có sức chơi thì có sức chịu, có tiền bạc, là có hạnh phúc, chứ về tuổi tác chênh lệch quá xa tầm tay; thì cha hay con cháu... ai... "ai đông ke". Sau đó "phái đoàn cha con chồng vợ" từ giã làng trên thôn dưới nơi kinh Tám lặn lội qua kinh Tư, hai họ lưu luyến ôm chầm lấy nhau hôn hôn hít hít. Họ nhà gái ngồi trên mạn thuyền bùi ngùi trào lệ, giọt ngắn giọt dài rơi tủm tủm xuống dưới sông đào kinh lạch... để tiễn đưa “bà dâu” lỡ thời tới nơi đất khách tha phương cầu thực!
Bà vợ trẻ tên Lý Lùn của ông Năm Phùng đã ở một nơi "sông nước triền miên" sóng vỗ bập bùng bên mạn thuyền; Ngày nay một bước bà leo tọt lên xe hoa, bàn chân nứt nẻ còn ướt nhẹp chưa ráo hơi mùi bùn, bà Lùn cảm thấy “hãi” e dè chấp chới đôi tay như mọc cánh, bàn chân run run khi tụt xuống máy bay ở Los, bà đã tới nơi chốn văn minh giàu sang tột đỉnh của xứ "cờ Hoa" ngợp trời! Bà ta lõ mắt nhìn xứ Mỹ mà ngẩn ngơ! Thật sung sướng và mở toác hoác cả tất lòng! Trong lòng bà cũng cảm thấy áy náy hoang mang lo lắng, buồn phiền. Bà chỉ biết dựa vào vai vế chồng và bầy con ghẻ. Ngày ngày bà ta ríu rít chăm chỉ phụng sự đức ông chồng già chu đáo như con lo cho cha… Bà "hầu hạ nâng khăn sửa túi" cho đức ông chồng lý tưởng... tuyệt vời của mình. Dĩ nhiên ông Phùng hãnh diện vui mừng đem bà vợ trẻ đi đây đi đó (bà nhỏ hơn ông những mười mấy tuổi chớ bộ! Bà ta chỉ lớn hơn con đầu lòng của ông ba bốn tuổi). Ông cho bà đi để biết xứ Mỹ bao la giàu sang văn minh tự do và rộng lớn thế nào... Đi đâu ông Phùng cũng sung sướng hớn hở khoe với bà con bạn bè về bà vợ quý! Cả hai vợ chồng một già một trẻ sướng rơn người vì những lời hoan hỉ chúc tụng của bạn hữu, thân nhân trên đất Mỹ tự do. Thiệt là đúng:
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi. … (1)
Ở Mỹ hai vợ chồng trẻ già khi đầm ấm cũng như nhiều phen có sóng gió hơn sáu năm, thì bà Năm (người ta vẫn gọi bà Lý Lùn qua tên thứ của chồng, thay vì gọi tên cúng cơm)... bà Năm sớm mở trí tuệ ra để học đòi “văn minh tiến bộ của loài người” rằng thì là… dù sinh ngữ chưa thông thạo cho mấy, nhưng bà luôn tự hào mình “có học” chả kém ai. Bà cương quyết đòi đi thi quốc tịch. Ông Phùng lắc đầu:
- Tôi xét thấy về khả năng và trình độ sinh ngữ cuả em hiện nay, thì em chưa nên đi thi quốc tịch bây giờ, là tốt.
- Ông ngăn cản tui hoài. Tui cứ đi thi, không lần nầy được thì lần sau, lần sau nữa… Chớ ông muốn để tui ru rú trong nhà mà cơm bưng nước dâng, hầu hạ từng món cho ông hoài à?
Ông Phùng lắc đầu xua tay im lặng không thể thốt nên lời. Thì ra “tình nghiã đôi ta” là thế. Ông đành lủi thủi leo lên xe taxi đưa bà đi thi. Bước vô phòng sát hạch bà Lùn đứng xớ rớ nhìn quanh, vị giám khảo nhìn bà chưa kịp chào hỏi, thì bà Lùn láu táu lên tiếng:
- Gút... Gút mo ninh.
- Vị giám khảo mỉm cười gật đầu đáp lễ, đưa tay ra dấu mời bà ngồi xuống ghế:
- Hi.
- Tui không phải là “Hai”. Tui là “Năm” Lùn.
Giám khảo ngẩn ngơ nhìn bà giây lát, rồi ngần ngừ:
- I D.
- Tui đi.
- I D, please.
- Tui nói lại: Tui đi... là họ “Lý” ("please").
Vị giám khảo đành đứng dậy bước ra mở cửa:
- Go, please.
Bà Năm liền đi ra chỗ ông chồng đang ngồi đợi:
- Sao rồi em?
- Thì “gô” chớ sao!
Bị rớt cái đụi khi thi quốc tịch nay đã là lần thứ tư rồi, thì bà hậm hực uất ức lắm. Về nhà, bà Lùn nằn nặc đòi ông cho bà ra ngoài xã hội làm việc, để mở mang kiến thức & phụ thêm các khoảng bills (khi tái hôn thì vợ chồng ông ra riêng, không ở chung với con cháu). Vì tiền chính phủ Mỹ cung cấp cho người hưởng SSI của ông sít sao, vừa vặn. Nói trắng ra phần tiền già của ông bây giờ bị Liên Bang, rồi bị Tiểu Bang thâm thủng ngân sách trầm trọng, đã cắt xén của người già khá nhiều. Đã vậy nay ông phải “bao” thêm cái ở, cái ăn, cái mặc cho bà Lùn, thì ông Phùng càng cần kiệm, sẻn so lắm là cái chắc, mới đủ chi dùng cho hai người. Ông nghiến hai hàm răng giả mà không dám hở môi, e thiên hạ chê cười. Giấy rách phải giữ lấy lề mà! Và... và nếu bà có đi làm việc, thì bà sẽ có tí đỉnh tiền còm mà gởi về Việt Nam cho con riêng của bà chứ! Dù gì bà cũng là vợ của ông Phùng có quốc tịch Mỹ mà!
Thế là... ngày ngày đêm đêm ông Phùng nghe bà vợ “ra rả tụng” bên mang tai suốt, dẫu có nặng tai lễnh lãng cách mấy, ổng nghe hoài cũng muốn điếc con ráy; thiệt là chịu hổng nỗi. Thật tình mà nói thì ông không muốn cho vợ đi làm thêm... Nhưng không muốn cũng không xong với bà cứ lẽo đẽo bu ở sau lưng ông ì xèo nói dai, nói dẽo, nói khéo ơi là khéo... khiến ông Năm xiêu lòng (vã lại ông Phùng đã xiêu lòng mát dạ, mát ruột mát gan lên chín từng mây từ khuya, khi ổng hăng hái rước bà dìa dinh rùi mà). Ông Năm Phùng và bà vợ xồn xồn đủng đỉnh leo lên mấy trạm xe bus, đích thân ông Phùng đi xin cho bà ta một chân phụ việc trong bếp của một nhà hàng ăn Việt Nam. Kể từ ngày bà Năm hớn hở đi làm việc, bà rất xông xáo, vui vẻ, hoạt bát và "cởi mở" hẳn lên. Ban đầu, khi đi ra ngoài xã hội hầu gánh vác bớt phần trách nhiệm gia đình, thì bà Năm còn "vén khéo" chu tất cái “bổn-phận-sự” và cái “trách-nhiệm-vụ” là về nhà bà vẫn nâng khăn sữa túi, cơm nước giặt giũ, săn sóc đấm bóp cho ông chồng lão đâu ra đó hẳn hoi.
Và, và... chưa tới bốn tháng sau, kể từ ngày bà Năm "rứt áo ra đi” lăn lóc ngoài xã hội với bạn với bè, thì quỷ thiệt chớ! tất cả suy nghĩ, trí óc bà “phát triển theo kiễu bình đẳng tự do Mỹ”, thì thì… mọi chuyện trong gia đình nầy đã “chuyển hệ; chuyển tông” quay ngược lại 100%. Bây giờ… Đêm đêm ông Phùng trằn trọc trăn qua trở lại trên giường ấm nệm êm, êm mà như gai đang đâm vô lưng. Tuy trùm kín thân thể, nhưng sao từ đầu đến chân ông vẫn cảm thấy lạnh lẽo lạ thường; vì bà vợ “nhọc nhằn” tần tảo kia nằm ngủ đã gác hai cái giò bự sư co lên gần chạm ngực ông, mà bà ta vô tư lự ngáy o o… to hết biết. Ông không thính tai lắm, nhưng “cái loa kèn” nó chĩa ngay vào bên mang tai thế nầy, thì làm sao ngủ ngáy gì cho vô được. Hỉ?
Đêm không mấy khi yên giấc, sáng sáng ông dậy rất sớm tập thể dục (ông ráng đi bộ tập tí thể thao, cho tráng kiện và giữ gìn sức khỏe chớ). Thú vui tao nhã duy nhất của ông Phùng là coi ti vi, coi bóng đá và nghe tin tức đó đây. Vậy mà ông đành khất lần khất hồi... vì ba cái chuyện nhà lu bu bận bịu không tên, nó đang từ từ lấn chiếm mất thì giờ ít ỏi quý báu còn lại rồi! Ông Phùng trầm ngâm lủi thủi cô quạnh đi ra đi vô trong nhà lo hút bụi, giặt giũ, làm vườn. Sau đó ông Phùng lúi húi vô bếp nấu nấu, chiên chiên, xào xào, chu tất việc “nội tướng”. Phần ăn nào ông để lại nhà cho chính mình dùng bữa trưa và tối. Phần ăn nào ông để dành cho "vợ trẻ yêu gấu", thì mỗi buổi sáng ông lo cơm lồng nước xách, đem ra tận xe người kia. Bà Năm đi nhờ xe hơi cũ của ông bà hàng xóm, ông kia chở bà Năm đi làm từ tửng bưng sáng, đến tối mịt tối mù thì ông Phùng lại khập khễnh, lò mò ra đầu ngỏ, để rước bà Năm lững thững uể oải về. Về đến nhà, bà Năm vội tắm rữa và leo lên giường, trước khi ngủ, bà luôn nhờ ông dùng dầu nóng của Tàu, hay icy Hot Cream để thoa tay chân, đấm lưng bà. Ông Năm bóp hai chân vợ, hai tay vợ đều chi, dù bàn tay ông gân guốc đã mỏi rã rời… như muốn rụng từng lóng. Vì, bà Năm làm việc khá vất vả, nên khi trở về trong gia đình bà luôn mồm than:
- Tui quá đau nhức xương sống, mỏi chân mỏi tay, mệt vô cùng!
Chuyện rước nàng dìa dinh để BÀ "hầu hạ, nâng khăn sữa túi" cho ông ấy, ngày nay thì xưa rồi Dĩm... Diễm ui …á à ông bà Lý Lùn & Phùng ui. Hồi trước khi bà vợ chính vừa chết, khi ông Năm Phùng còn “độc thân nơi đất khách quê người”, ông sống ở Mỹ phơi phới, khỏe mạnh, tươi sáng, ông cảm thấy mình trẻ trung vui vẻ với con cháu biết ngần nào. Nay thì ông Phùng thấm thiá nghĩ lại lời nói của một người bạn thân đã khuyên:
- Tôi thành thật mong anh nên suy nghĩ chính chắn, chúng mình đã từng ấy tuổi rồi, nên an nhàn ung dung hưởng phước với con, cháu. Hơn là “đèo bồng” bước thêm bước nữa, rồi sẽ “mang nợ” vô thân cho coi.
Ông Phùng nghĩ lại lời của bạn già sao mà quá chí lý, lúc đó không nghe, bây giờ “nghe ra” thì quá muộn! Ông Phùng ôm cái đầu hói lơ thơ vài cụm tóc bạc mà rầu rầu đọc thơ:
… Lời nói không mất tiền mua.
Nên anh... ngọt lại cho vừa lòng nhau.
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu.
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm.
Còn mặt thì cứ hầm hầm.
Nàng trợn một cái, ta... bầm mấy hôm.
Việc nhà chẳng chịu trông nom.
Shopping một bận, ba hôm mới về.
Nhà thì đang ở nhà thuê.
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang.
Muốn tìm đôi vớ mà mang.
Phải mất cả tiếng bươi ngang đồ nàng … (1)
***
Một ngày kia, có mấy bạn đi New York mở nhà hàng, bà Lùn cương quyết đi theo, vì họ cần có người phụ bếp hoặc “bồi bếp”. Ông không thể ngăn cản bà. Vài ba tháng sau ông trầm ngâm ngồi trước bàn viết:
Em quý mến
Hiện nay em thế nào, vẫn bình an và khoẻ mạnh nhỉ? Được như vậy thì tôi rất mừng. Hôm nay tôi sẽ giải bày tâm tư tình cảm và nguyên nhân vì sao tôi muốn chúng mình sống bên nhau, cũng như phương hướng tương lai về cuộc sống sau này của đôi ta. Em đọc kỹ, có thắc mắc gì cứ thẳng thắn cho biết. Tôi sẽ giải đáp rõ ràng.
Thứ nhất: Cuộc sống của tôi trước khi gặp em, thì hai vợ chồng tôi vui vẻ thuận hoà “chồng bảo vợ ừa” thật sự hạnh phúc. Sau khi mất người vợ cũ, qua đây tôi sống cô đơn một mình. Lúc ấy, có người bạn định giới thiệu một bà 63 tuổi, có nhà tại Virginia, bà ấy có tài sản, bà còn đi làm Part time có lương $1400.00 một tháng. Lý do ở xứ lạnh xa xôi & tôi không hợp. Tôi không liên lạc, vì biết có trở ngại trong việc chung sống. Nếu lấy nhau thì tôi sẽ bị cắt tiền già, và Housing, (vì bà ấy có căn nhà, và một tiệm bán hoa). Do đó tôi vẫn sống một mình khá lâu năm cho tới khi “rộn ràng” gặp em.
Thứ hai: Tài chánh: Mọi chi tiêu tôi đều dựa vào số tiền già ít ỏi ($845.00 một tháng) và những món quà chi viện của hai bà chị, các cháu, (đặc biệt cháu Khôi là bác sĩ đang tập sự năm thứ tư). Cháu Khôi (gọi tôi là bác ruột) thường cho tiền đóng bảo hiểm xe mỗi năm hai đợt, và tiền xài lai rai cộng chung cháu cho khoảng tám chín trăm. Tôi không có số nhờ con, chỉ có cậu con trai lâu lâu cho tôi vài trăm vào ngày Father Day, Giáng Sinh, Tết Nguyên Đán...
Thứ ba: Trước khi gặp em, những năm tháng gần đây tôi trải qua một vài trận cảm cúm, có khi phải nằm bẹp trong nhà vài ngày, không có người nấu cho chén cháo để ăn. Tôi bắt đầu suy nghĩ rằng: mình cần có một người vợ sống chung để săn sóc lẫn nhau, khi trái gió trở trời trong cái tuổi hoàng hôn. Người này phải có tiền già căn bản, nếu già quá thì thiếu sức khỏe, trẻ hơn thì chưa đủ tuổi hưởng tiền già. Lúc đó tôi nghĩ: Người tôi chọn phải biết làm thơ, có học vấn ít nhất đã bước chân qua ngưỡng cửa đại học, có sức khỏe, sắc đẹp trên trung bình (good looking) tánh tình thành thật, biết cư xử, yêu thương và quý trọng lẫn nhau, có tiền già làm căn bản. Ngoài ra cần hạp nhau về sinh lý. Em đừng cười nhạo tôi vẫn có tính đa tình và giàu tình cảm (dù đã già nhen, tôi tuy già nhưng tâm hồn trẻ trung như thuở còn xanh mái tóc, em ạ). Mặc dù đến tuổi này thì không ai có thể đạt tới, tôi sai rồi, không phải đó là một nhu cầu thường xuyên.
Thứ tư: Tình cờ tôi gặp một người khác tại buổi họp bạn, qua trao đổi một số câu chuyện về chiến tranh VN, về cuộc sống của lính thời chinh chiến, cảm thấy mình rất thích TN và dễ nói chuyện thân tình. Tôi nhận ra rằng hai người tâm đồng ý hợp với “nàng thơ” mà mình rất quý và hợp ý, nên hai người càng gần gũi nhau hơn. Lại nữa nàng khá hồn nhiên vui tính, hóm hỉnh. Em hãy nghe nàng có ý trêu ghẹo tôi nè:
Nguyễn Nâu Năm! Nhài nói nho nhỏ nhé:
“Nhài ngụ Nam-Ninh - Nam nương náu North”.
Nhớ nhung Nam, Nhài ngắt nõn ngâu nè.
Nam nhận nơi Nhài nguồn ngực no nê.
Nghìn núi ngàn non nỏ ngắm nhìn nhau!!!
Nhiều năm ngun ngút Nam ngụ nước ngoài.
Ngoại ngữ nẩy nở nơi người ngai ngái
Nghề nông nghề nĩa nom Nam nghí ngoáy
Nhá nhem người Nam ngai ngái nhừ nhẩn
Nỗi niềm nhớ nhung nhẫn nhịn ngày nao...
Năm não năm nao Nam ngụ nước ngoài.
Nặng nợ “nhà Nước” nên Nam nặc nô (2)
Tôi suy nghĩ rất nhiều, thấy rằng người ấy chính là người vợ mình cần có, để chung sống hết phần đời còn lại. Về mặt kinh tế gia đình nếu chúng tôi sống chung với hai đầu lương tiền già, cộng thêm sự chi viện lai rai của con, họ hàng, tôi nghĩ tần tiện cũng đủ sống. Đó là chưa kể về mặt chi viện tài chánh phía bên người ấy, nếu có thêm càng tốt. Qua những thảo luận gần đây, chúng tôi phải đương đầu với một thực tế khó khăn, đó là vấn đề của nàng, muốn đi đến chỗ sống chung, việc trước hết là cả hai bên phải tự do, khi tuổi đời ngày thêm chồng chất. Lòng tôi luôn có một phương hướng tương lai là chúng tôi cần có nhau suốt cuộc đời này. Chúng tôi cần gặp nhau thảo luận và tìm giải pháp giải quyết mọi nan đề đang gặp. Lòng tôi vẫn tràn đầy, dường như chưa nói lên được hết những gì muốn nói với nhau. Thế nhưng, do cơn bạo bệnh người ấy đã ra đi khỏi cuộc đời tôi.
Để rồi… có thể do duyên số hoặc có định mệnh ràng buộc đời mình, nên tôi đã gặp em. Còn chuyện đến với nhau, bình tâm mà nói là do cả hai chúng ta, không thể nói là hoàn toàn do em chủ động. Phải không nào! Em thương, xin lỗi em vì những dòng thư vừa qua, đã làm em buồn và gây tổn thương. Trong những lần chúng ta tranh cãi, cả hai bên mỗi người một tính ý rất khác biệt nhau, nên cũng có lúc quá lời. “I am so sorry about that”! Mong em đừng buồn. Tôi không bao giờ có ý định muốn xa em, mà rất vui khi thấy em "chưa bao giờ mình có ý vĩnh biệt nhau". Tôi nghĩ chúng ta cứ dành thêm thời gian để suy ngẫm, sắp xếp công việc rất khó khăn, tế nhị đang phải đương đầu với thực tại. Tạm thời cứ giữ tình cảm nguyên như vậy. Sau này sẽ tùy theo sự diễn biến công việc, rồi chúng ta sẽ thay đổi đường lối, nhen.
Cám ơn em đã lo lắng cho tôi về cái bệnh quái ác này. Thật không ngờ cuối đời lại gặp phải tai ương hiểm nghèo như thế. Cách chích thuốc cho vi trùng cancer ngủ yên, tôi thấy có người đã làm và sống cho đến giờ được 5 năm, mà cũng đi lại được, dù làm sức đề kháng yếu đi, nên dễ bị cảm cúm, đau nhức không tránh khỏi. Cách này vẫn tốt hơn là "mổ". Nhiều người cao niên mổ xong người yếu hẳn đi, có khi phải nằm một chỗ nhờ gia đình săn sóc, sau vài năm thì qua đời. Tôi cũng bị nhức khớp xương đầu gối bên trái. Nhiều khi đi đứng rất trở ngại. Bác sĩ nói bệnh già phải chịu thôi. Sau này nếu đau quá, thì phải thay khớp đầu gối bằng thứ kim loại. Thứ này có người hạp, có người chỉ dùng được một thời gian mấy năm thôi. Nghe bác sĩ nói nhiều mà chán ngán cuộc đời. Tới đâu hay đó, biết đâu mà tính trước em à. Trời kêu ai người ấy dạ. Già rồi, đành vậy thôi.
Medicare, MediCal dạo nào cắt nhiều thứ, nên các hãng bảo hiểm gây khó khăn cho người thụ hưởng. Tiền già đã cắt giảm hai lần, thuốc men chữa bệnh thì không cho Brand Name, thay bằng thuốc Generic kém công hiệu hơn. Không cover chữa răng, không cho làm kính như trước đây nữa. Đủ thứ nhức đầu. Việc tôi giải phẫu mắt nay tạm ổn, chờ ngày 12 tháng 1 tái khám. Phải tháng Ba tôi mới làm kính đọc sách. Bây giờ chỉ mang tạm kính lái xe thôi. Phần tôi bệnh tật nay tạm thời nằm yên vì thuốc men điều trị còn hiệu lực. Chưa biết ngày nào nó lại tái phát.
Chuyện tuổi già là quy luật của tạo hóa có sinh thì có lão, có lão thì có bịnh, có bịnh thì có tử. Chúng ta không sợ chết. Chỉ mong sao được trút hơi thở cuối cùng một cách nhẹ nhàng, không đau đớn, không làm vướng bận đến người thân. An bình về nước Chúa. Có một điều mình không níu kéo lại được, đó là tuổi già sức yếu mỗi ngày xuống rất nhanh. Cứ sau mỗi trận đau ốm, thì sức phục hồi chẳng được bao nhiêu. Vấn đề Prostate vần còn là nan y đang tiếp tục Xạ Trị (Radiation), có lẽ cuối tháng 2 sang năm, bác sĩ mới cho biết kết quả. Nếu xạ trị không hết, thì phải chích thứ thuốc mới làm cho chỗ cancer "ngủ yên", không hoạt động một thời gian. Sau đó tiếp tục theo dõi, khi nào thấy nó sắp "thức dậy", thì chích tiếp cho nó ngủ lại. Đây là phương pháp điều trị cancer mới nhất, các bệnh viện đang áp dụng cách điều trị này. Tôi chỉ mong sức khỏe phục hồi được 70% của hôm trước, cũng mừng lắm rồi. Tôi nay đã vào tuổi yếu thật sự.
Cám ơn em trước đây đã chia sẻ tâm tình ngọt lạt bùi đắng với tôi trong khoảng thời gian khá dài, được bình an mỗi ngày thấy ánh mặt trời và trò chuyện với em cũng đủ vui thôi. Ở đời chuyện hợp tan, tan hợp, gặp rồi lại xa không tránh khỏi. Vì cuộc sống của các con cháu của em tại Việt Nam, em đành phải xa tôi, đó là ý của Thượng Đế an bài. Chúng ta nên dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa ban phước lành cho các con cháu có cuộc sống tốt đẹp hơn, trong tình thương của Ngài. Sống tạm hay về cõi vĩnh hằng cũng là theo ý Thiên Chúa. Những ngày còn lại chúng ta nên sống tốt, an bình theo lời Chúa dạy thương yêu và vị tha, cuộc đời sẽ có ý nghĩa hơn.
Tôi nghĩ mấy năm nữa tình hình kinh tế tại Hoa Kỳ sẽ thoát khỏi tình trạng suy thoái và đi lên. Lúc đó thì có các con tôi sẽ lo bảo lãnh cho con cháu của em, (theo mọi điều kiện hoặc hình thức nào, như chúng đã hứa). Con em các cháu sẽ có thể sống bên đại gia đình mình, như mong ước. Như vậy tuổi già của chúng ta sẽ vui vẻ và hạnh phúc. Chuyên đời thật khó mà tính trước, luôn có những biến cố xảy ra bất ngờ, làm cản trở con đường tính sẵn. Tuy nhiên nếu ta vạch một con đường cho hướng đi, thì có vòng vèo rồi cũng sẽ đi tới La Mã. Phải không nào!
Em nói đi xem lễ cùng anh chị Lộc thì xe bể bánh, là xe nhỏ hay xe trailer? Thay bánh xe mà sao lâu thế nhỉ. Cho tôi gởi lời chia xẻ cùng anh chị Lộc nhé. Cám ơn em đã thăm hỏi và chia sẻ về việc tôi mất xe tuần trước. Xe tôi đậu ở Parking của Building các bác sĩ bên cạnh nhà thương Garden Grove. Xe có khóa alarm, nhưng chỉ sau một tiếng rưỡi đồng hồ khám bệnh là mất xe. Nay thì cảnh sát đã tìm được nó vất ở Orange County. Bảo hiểm đã tow xe về Shop sửa chữa và sẽ trả hết mọi chi phí về chuyện sửa xe và mướn xe mỗi ngày cho tôi đi lại. Hôm qua tôi bận chạy đi tow xe về Repair Shop, và nói chuyện với Police ký giấy nhận xe. Deal với bảo hiểm về chuyện sửa xe. Chuyện trộm cướp tại xứ này xảy ra hoài. Những tên trộm đầy kinh nghiệm và chuyên nghiệp tránh được camera và alarm rất tài tình. Đó cũng là chuyện buồn xảy đến với mình.
Chiều nay tôi đi gặp Housing Specialist tại văn phòng, bà này gốc Mexico già, không đẹp nhưng khá tử tế. Bà ấy ngạc nhiên thấy tôi copy sẵn các thứ giấy tờ, và kèm theo bản chính để đối chiếu, xếp mỗi thứ một folder riêng. Bà ta chỉ việc lấy bản copy là xong. Vừa làm bà vừa nói chuyện vui vẻ. Chuẩn bị thì lâu, nhưng khi làm việc thì chừng 20 phút là hoàn tất mọi việc. Như thế kể như xong Step 1. Ngày 22 tháng 9 là Step 2 inspection nhà nữa là xong, thường công việc này do một cán sự khác làm.
Tôi thích nhà chỗ anh Đồng đang ở có tiện nghi với những ưu điểm: mát mẻ, khang trang, an toàn, gần sát chợ và khu trung tâm Litle Saigon, tiện đi bác sĩ, mua đồ và đón xe bus. Rất thuận tiện cho các vị nội trợ giỏi về gia chánh thích nấu nướng như em. Tuy nhiên, tôi sẽ dọn nhà đi để đón em về chứ, như là món quà mừng em trở về muộn. Vấn đề Deposit thì ở đâu chẳng có, tôi đang deposit $1.500.00. Tôi phải coi lại nhà nầy vài lần, coi mấy cái Bills về tiền Gas, Điện, nước, phone xem sao, chưa kể có nơi đòi tiền Rác và Landscape nữa. Đây là khu Apartment chứ không phải MobileHome. Tôi tính ngoài Tết Tây sẽ move, tôi chỉ tiếc bộ máy giặt và sấy ở nhà cũ còn quá tốt.
Tôi cảm thấy buồn khi em sức khỏe không được tốt như ngày em ở Cali. Có lẽ đổi về nơi nắng ấm may ra giúp em bớt phần đau nhức, hơn là nơi xứ lạnh em đang ở. Nếu em về VN cưới vợ cho con, em nên lợi dụng dịp này tìm thầy Lang Đông Y danh tiếng, nhờ trị bệnh đau nhức, phước chủ lộc thầy; may ra em khỏi bệnh. Tôi nghe nói có mấy người bệnh đau nhức khá nặng bên Mỹ chữa không khỏi, thế mà về VN uống thuốc Bắc mà lành bệnh. Gặp cơ hội, em cứ thử xem nha. Vấn đề đau nhức xương có lẽ em bị "rỗng xương". Em cần uống Calcium hàng ngày, ăn những thứ có calcium như sò biển, tôm cua, ốc v. v... Nhớ em đừng bao giờ để bị té. Vì té dễ bị gẫy xương lắm. Tôi luôn cầu chúc em luôn được bằng an trong sự che chở của Thượng đế. Mong em có sức khỏe để trở về bên tôi, sớm hưởng phước cùng con cháu, bình an trong tâm hồn cũng như trong cuộc sống. Một lần nữa tôi cám ơn em đã quan tâm tới sức khỏe của tôi, chia sẻ tâm tình cùng tôi.
Công việc nhà hàng bận rộn thật tội em quá. Hy vọng mai này tôi sẽ không để em vất vả nữa đâu. Tôi rất nhớ em, có biết không cưng? từ ngày chúng mình có nhau, tôi như kẻ mất hồn, lúc nào cũng nhớ tới em và tơ tưởng đến em đáng yêu. Nhiều lúc thấy cũng buồn! Tại sao cuối đời mình lại cô đơn thế này! Không lẽ ông trời bắt chúng ta cứ sống cái cảnh xa nhau như vầy mãi sao? Ngày mai… em tính hộ tôi xem có giải pháp nào tìm lối thoát không em nhé? Bây giờ để em đi nghỉ sớm, cả ngày em vất vả rồi. Vì, em phải tự tin rằng em có nhiều ưu điểm làm tôi yêu em, và em có bản lĩnh cột chân tôi lại. Hạnh phúc nằm trong tầm tay em, do những thứ chất phác bình dị riêng em có, mà người phụ nữ khác không có. Em là người tuyệt đối trong ngôi vị nữ hoàng tình yêu trong lòng tôi. Em thật sự rất xứng đáng là người tôi chọn. Đừng ủy mị và chán nản, đừng bao giờ bỏ cuộc nha em. Hãy tin chính mình, tin người mình yêu.
Xin em đừng cười nhạo tôi đã già mà vẫn đa tình, lãng mạn, giàu tình cảm nghe.
Hôm nay tôi ngồi ăn cơm một mình, nghe gió chớm Thu đưa cành lá rì rào, mà lòng bỗng bâng khuâng nhớ em thật nhiều... Ước gì có em bên mình lúc đó... Cuối mùa Hạ tuy buồn, nhưng chớm Thu hôm nay trời dịu mát thật đẹp em ạ... vậy sao lòng tôi cứ nhớ thương ray rứt, như những kẻ yêu nhau mà chưa được gần nhau...
Hôm nay Thu lại về
Nắng nhuộm vàng trên đê
Làn mây bay nhè nhẹ
Chiếc lá rơi bên hè.
Anh ngồi đợi tin sương
Tà áo ai trên đường
Bỗng dâng lên nỗi nhớ
Gọi tên nàng hoài thương...
Em thương, Trước khi ra khỏi nhà, tôi quên không tắt máy computer, cứ online hoài, phần tôi gõ mail nầy từ lúc 9:00AM mãi tới 1:30PM mới có thể gởi thư đi. Tối nay em về trễ, lúc đó có lẽ tôi tắt máy đi ngủ rồi, vì hai nơi cách xa khác biệt múi giờ. Chúc em ngủ ngon.
Chồng của em.
Trọng Phùng
*
Tình Hoài Hương
(1) Thơ lượm lặt
(2) Thơ Tình Hoài Hương











Comment