Kim Khánh Hôn Phối

Collapse
X

Kim Khánh Hôn Phối

Collapse
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Phạm Văn Bản
    Super Member

    • May 2010
    • 603

    #1

    Kim Khánh Hôn Phối

    Kim Khánh Hôn Phối
    Lưu Niệm Ngày 7 Tháng 4 Năm 1969
    Tại Giáo Xứ Bình Châu, Kênh 8, Kiên Giang

    Phạm Văn Bản




    Có người hỏi tôi, tới tuổi về hưu mà còn được hãng xưởng nhận vào làm việc? Mình chỉ biết trả lời, nếu giầy dép có số thì con người cũng có vậy
    , bởi thế cái tuổi xấp xỉ 80 của tôi vẫn còn được nhận vào hàng ngũ chuyên viên thiết kế phi cơ phản lực thương mại Boeing với nhiều tài trợ cho người sắp về hưu. Nghĩ lại cái số của tôi cũng có thể nói là “Tiền Hung Hậu Kiết: Initial Adversity, Ultimate Fortune,” hay còn gọi là Trước Xấu Sau Tốt!


    Nghĩa là số tuổi 22, lái máy bay đánh giặc giữ nước, bảo vệ đồng bào và quê hương được hưởng tự do, dân chủ, và nhân quyền... thì sau những này Tháng Tư Đen 1975, phe độc tài thế kỷ Cộng Sản xâm lăng Miền Nam chúng lại kết án tôi là “giặc lái,” và tôi đã bị giam cầm, tra tấn, đánh đập và bị hành hạ trong suốt bảy năm tù ngục. Cho tới năm 1982 tôi mới đựơc thả ra, và tìm tàu vượt biên... không phải “Tiền Hung (Trước Xấu) đó sao?

    Trái lại trải qua 30 năm định cư ở Hoa Kỳ với cái tuổi 62 của tôi lại gặp nhiều Phúc Đức, thuận lợi và bình an cho tôi khi tôi nộp đơn vào làm việc chuyên viên trong hãng Boeing, sau 10 năm mà tôi đã quyết định trở lại học đường, để giúp cho tôi thông qua bậc đại học và cao học của Hoa Kỳ... chớ tôi không còn phải nghĩ tới việc lái máy bay như khi xưa!

    Một hôm Tổng Giám Đốc hãng chế tạo phi cơ thương mại Boeing Everett, Ông Ray Cornner đã thanh tra đơn vị hãng xưởng và đến gặp tôi qua lời giới thiệu của ông Quản Trị Blanket Shop và nói với tôi rằng, “Ngày trước người ta làm máy bay cho anh lái, thì hôm nay anh làm máy bay cho người ta lái: In the past, people built aircraft for you to fly; today, you build aircraft for others to fly.”

    Ông Ray chăm chú nhìn sản phẩm do tôi đang làm, rồi gật đầu giới thiệu với bà Cecelia Goodnow, là Phó Giám Đốc của ông, đồng thời bà còn kiêm nhiệm vai trò của cơ quan truyền thông Boeing để phỏng vấn tôi và đưa vào đề mục “Tại Sao Anh Ở Đây: Why We’re Here” của Nguyệt San Boeing Frontier – là một tờ báo thông tin toàn cầu với lượng ấn bản 310,000 số, phát hành vào Tháng 6 Năm 2013 (June 2013) tại Chicago – như hình báo sau đây.

    dataurl846181.png




    Tình thực mà nói, lúc đầu tôi cũng gặp nhiều khó khăn, sau khi học xong không tìm ra việc thích hợp, đang khi tôi còn nợ số tiền học phí là 76 nghìn Mỹ Kim. Tôi vào làm phụ kiện cho máy bay thương mại Boeing 787 hãng CD Zodiac Arerospace, Northwest composites thì năm 2008 để trả tiền học, nhưng loại máy bay Boeing 787 này gặp tai nạn trong lần bay thử ở vùng trời Arizona nên hãng xương này lại bị ngưng chế tạo thiết bị, hết việc và đóng cửa.


    Tôi đã bị thất nghiệp và đến văn phòng An Sinh Xã Hội địa phương để điền đơn xin hưởng Trợ Cấp Hưu Dưỡng sau 40 tín chỉ lao động. Và nhân viên phụ trách An Sinh yêu cầu tôi ký tên để tới đầu tháng ấy lãnh tiền.

    Nhưng ngặt nỗi mình còn nợ tiền học, và nếu hưởng lương hưu thì chỉ còn cách khai phá sản nhằm vỡ nợ. Đang lúc băn khoăn lo lắng thì tôi lại gặp được người Chủ Tịch Hội Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ là Ông James Lapsley của Quận Hạt Snohomish, Tiểu Bang Washington – ông là bạn cùng đơn vị Long Bình Post với tôi năm xưa – sau câu chuyện kể về Chiến Tranh Việt Nam, thì ông đề nghị tôi nộp đơn vào xin việc trong Boeing. Ông giúp tôi lập Sơ Yếu Lý Lịch để nộp cho hãng Boeing và hãng đã nhận lời.

    Với kinh nghiệm và văn bằng Phi Công Phản Lực, và những bằng cấp đại học và cao học Hoa Kỳ và Việt Nam, riêng bằng Cử Nhân BA đã có số điểm đậu GPA: 4.0 của Western Washington University và University Of Pheonix, lại thêm kinh nghiệm làm Vật Liệu Tổng Hợp (Composite) của hãng CD Zodiac, thì Boeing nhận tôi vào làm chuyên viên thiết kế (Developer) trong Blanket Shop.

    Sau khóa huấn luyện căn bản 2 tuần, tôi được hãng cho tiếp tục vừa làm vừa học, sau ba năm đã lấy được nhiều chứng chỉ chế tạo phi cơ thương mại với những loại Boeing 737, 747, 757, 767, 777 và 787.

    Vào đầu năm ấy, tôi nhận thư thông báo của Boeing, theo thông lệ thì tuổi 65 sẽ về hưu vào đầu tháng Tư, nhưng hãng lại quyết định lưu giữ tôi tiếp tục làm việc tới tuổi 70 ½ để lãnh thêm Trợ Cấp An Sinh Xã Hội (SSA) và Lương Hưu (Pension). Và giờ đây tôi đang chuẩn bị tinh thần cho ngày lễ trọng đại của đời mình là Kỷ Niệm 57 Năm Hôn Nhân vào Ngày 7 Tháng 4 Năm 1969, với đầy đủ các tài khoản lương bổng.

    Ngày trước, sau cuộc tổng tấn công Việt Cộng vào Tết Mậu Thân, lệnh động viên khiến tôi phải nhập ngũ và không còn lý do miễn dịch để học hành. Tuyết, bạn học cùng trường Luật Khoa Sài Gòn rủ tôi đi ghi danh vào ngành Hạ Sĩ Quan Thông Dịch – còn gọi là hạ sĩ quan đồng hóa mà văn phòng Lục Quân Hoa Kỳ trên đường Trần Hưng Đạo đang mở cửa và tuyển dung.

    Chúng tôi được hướng dẫn vào phòng khảo sát Anh ngữ, bao gồm đàm thoại và trắc nghiệm. Với số điểm từ 70 tới 79 thì khóa sinh được mang cấp bậc Hạ Sĩ Nhất, và 80 trở lên là Trung Sĩ.

    Sau giờ khảo thí Tuyết và tôi lãnh cặp cánh gà Trung Sĩ rồi được đưa về Quân Vụ Thị Trấn lập hồ sơ nhập ngũ. Ngày ấy chúng tôi phải chuẩn bị thời gian cho ba tuần huấn luyện quân sự Quang Trung và một năm học Anh ngữ ở trường sinh ngữ quân đội.

    Tới đầu tháng Tư năm 1969, sau năm học và vượt qua các kỳ thi, rồi mãn khóa và chuẩn bị ra đơn vị, thì tôi lại nhận được điện tín của cha tôi nhắn tin, “Về gấp, mẹ đau nặng.” Cầm tờ giấy đánh đi từ nhà bưu thép Kiên Giang, tôi lật đật chạy lên trình diện Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng Trường Sinh Ngữ Quân Đội Hùynh Vĩnh Lại và được cấp cho hai tuần phép.

    Đồng thời ông cũng cho tôi chọn đơn vị trước khi đi nghỉ phép vì có lệnh thuyên chuyển đã cận ngày. Tôi chọn về phục vụ cho Bộ Tư Lệnh Lữ Đoàn 18 Quân Cảnh Hoa Kỳ ở căn cứ Long Bình, Biên Hòa. Với sự vụ lệnh thuyên chuyển và trình diện đơn vị vào ngày đầu tháng 5, như thế tôi có tổng cộng một tháng phép về quê thăm mẹ và cưới vợ.

    Đáp xe đò Thuận Thành trên quốc lộ Sài Gòn – Rạch Giá, tôi bàng hoàng nhìn những vọng gác của người lính Địa Phương Quân và Nghĩa Quân dọc theo bên đường, cái thì bị bắn tróc mái, cái thì loang lổ với vết đạn, và nhiều quãng đường trải nhựa đẹp đẽ tươm tất, nhiều cầu cống xây dựng rộng rãi khang trang nhưng lại bị Việt Cộng đắp mô gài mìn phá hoại.

    Khi xe băng qua thì hành khách phải xuống xe lội bộ, cho nên di chuyển chậm chạp và nguy hiểm vì dễ bị mìn bẫy nổ tung. Nhìn vào thực tại tôi bắt đầu biết cảm phục và thương mến những người lính đang ngày đêm miệt mài canh giữ từng tấc đất, tuyến đường giúp cho người dân có được giao thông tiện lợi.

    Sau chục giờ hành trình vất vả, tôi đã băng ngang hai khu trường học của mình ở bậc trung học, Sao Mai kinh D và Bác Ái kinh B. Ngắm lại hàng bông điệp đang khoe sắc thắm xung quanh sân trường, tôi chợt nhớ, ngày nào cũng trên sân kia mình thủ vai Vua Herode oai phong lẫm liệt trình diễn trong vở kịch nhân dịp Lễ Giáng Sinh của lớp Đệ Tứ A chúng tôi đảm trách.

    Màn kịch được bạn học và thầy cô khen ngợi cổ vũ, cũng thời gian ấy trong số khán giả ái mộ tôi đã tìm ra được người hợp ý hôn nhân. Chúng tôi hẹn nhau qua thư từ và chờ đợi khi có dịp đi phép về giáo xứ Bình Châu kinh 8, thì làm đám cưới nhà binh!

    Hôm ấy khi hai mẹ con gặp nhau trong bệnh viện Cái Sắn, kinh B, bỗng dưng mẹ tôi cảm thấy khỏe mạnh, bước ra khỏi giường bịnh và trìu mến ôm tôi. Mẹ chăm chú ngắm nhìn tôi trong bộ quân phục đi phép và ngài tỏ ý mãn nguyện, rồi không nói về bệnh tình mà lại bàn sang chuyện lễ cưới hỏi của chúng tôi.

    Bởi tôi là trưởng nam trong gia đình và cũng đính hôn, cho nên nhân dịp phép này tôi đồng ý để chuẩn bị cho ngày lễ thành hôn, và cũng để giúp mẹ vui. Sau khi được bác sĩ cho mẹ tôi xuất viện, thì tôi dìu dắt mẹ tôi về nhà ở xứ Ninh Cù kinh Rivera và xum hợp gia đình – nơi ghi dấu từ thuở ấu thơ tới khi trưởng thành bên giòng Ba Vàm, qua những tác phẩm “Rừng Mắm,” “Hoa Tím Bằng Lăng,” “Bên Giòng Sông Trẹm,”... của Bình Nguyên Lộc và Nguyên Hà... mà tôi từng đọc.

    Sáng hôm sau, tôi dùng tác ráng chạy dọc giòng Sáng, nối từ kinh Rivera qua miền sông nước tới kinh 8, gặp người yêu sắp cưới. Chiếc đò gắn máy đuôi tôm BS-9 chẻ sóng và dọt như tên bay, nhưng mình vẫn thấy chậm chạp vì mong sớm tới nhà. Sau hơn một giờ chạy đò, tôi bắt đầu nhả tay ga và lách qua rặng bằng lăng đang mùa trổ hoa phủ kín hai bên bờ kinh rồi cho xuồng chạy thẳng vào mương ao sau nhà.

    Hôn thê của tôi đang đứng chờ sẵn, rồi với tay cầm lấy giây cột thuyền nàng buộc níu vào chiếc cầu ao và vui cười nhìn tôi tắt máy. Ngó ra cánh đồng đã gặt xong, tôi được nàng cho biết ruộng của nhà năm nay trúng mùa, và cũng vừa tát đìa bắt được nhiều cá. Tôi âu yếm trả lời, cá lóc nướng trui chấm mắm me, em làm, thì cha và anh nhậu say túy lúy.

    Nàng cười thỏ thẻ, “dạ vâng,” và chúng tôi vào nhà chào cha mẹ.

    Để chuẩn bị hôn lễ của chúng tôi, nhằm ngày 7 tháng 4 năm 1969 tại giáo xứ Bình Châu, chúng tôi ra tỉnh Kiên Giang tới chợ sắm sính lễ, nhang đèn, hoa huệ, hoa hồng, hoa lay ơn… để làm đám cưới nhà binh… vì ít ra tôi cũng đã có cặp cánh gà gắn trên bộ quân phục.

    Tiện đường chúng tôi ghé vào khu trường Nguyễn Trung Trực, nơi tôi thi tiểu học chục năm về trước với điểm đậu bình, cho nên tôi đã được cơ quan viện trợ giáo dục Hoa Kỳ cấp học bổng hằng năm. Bởi thế tôi có cơ hội vào học Anh văn ở hội Việt Mỹ Center Training Institute khi tôi lớn khôn, trước khi tôi nhập ngũ với ngành thông dịch.

    Trên ghế đá công viên trước sân trường nhìn ra biển xanh bao la, tôi hẹn với nàng rằng sau khi trình diện bộ tư lệnh lữ đoàn 18 quân cảnh Hoa Kỳ ở căn cứ Long Bình, rồi tôi tìm nơi trú ẩn để đón nàng chung sống.

    Sống ở đồng quê, mặc dù trong thời chiến tranh khói lửa, nhưng đám cưới của chúng tôi vẫn được tổ chức linh đình với cả ngàn thực khách, trong suốt ba ngày tại họ nhà gái cũng như nhà trai. Sáng hôm ấy lễ rước dâu với đoàn tác ráng chở thân bằng quyến thuộc, chạy theo sau chiếc thuyền hoa của cô dâu chú rể lướt sóng bên những bè lục bình trải thảm hoa màu tím.

    Hai bên bờ sông, hàng muống rồng cũng đang kết thành hoa đăng ngày cưới để khoe sắc với màu tím bằng lăng phủ rợp trời hoa.

    Sau ngày cưới, chúng tôi trở về kinh 8 tết lại mặt cha mẹ. Gia đình vui mừng vì đám cưới của chúng tôi đã hoàn tất, vì sau lễ rước dâu về xứ Ninh Cù, thì Việt Cộng tấn công vào xứ Bình Châu trong đêm hôm ấy. Lực lượng Địa Phương Quân và Nghĩa Quân đã phối hợp với đồn pháo binh kinh 8 anh dũng chiến đấu và bảo vệ xóm làng.

    Cha mẹ tôi kể rằng, đạn bắn như mưa nhắm vào nhà để lại trên tường với nhiều vết loang lổ, và bắn sập nhà bếp, đang khi gia đình đã an toàn trong hầm trú ẩn. Sau ngày nghỉ phép, tôi về phục vụ trong ban dân sự vụ của lữ đoàn 18 quân cảnh Hoa Kỳ.

    Với công việc thông phiên dịch, tôi đi theo thiếu tướng tư lệnh trên trực thăng bay quan sát chiến trường.

    Tôi cũng theo đoàn dân sự vụ đi công tác phát thuốc men, thực phẩm, tiền bạc cho người nghèo, hoặc xây cất bệnh viện, trường học, cầu đường ở vùng thôn quê hẻo lánh… Tôi cũng bị đạn địch bắn hai lần và có chiến thương bội tinh. Sau hai năm Hoa Kỳ chuẩn bị về nước, tôi được chuyển sang ngành phi hành của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa. Trong thời gian đó vợ tôi sinh con đầu lòng và mang tên Phạm Kiều Việt Bảo.

    Ngày nay sau 54 năm kỷ niệm ngày thành hôn mùng 7 tháng 4, chúng tôi xin cảm tạ Ơn Trời và Ơn Người đã ban cho cuộc sống bằng an và hạnh phúc. Đặc biệt, chúng tôi cũng xin cảm tạ Cha Mẹ đôi bên đã ban cho chúng tôi diễm phúc làm người, chăm sóc chúng tôi cho tới khi các ngài qua đời, và phù độ cho chúng tôi cùng toàn gia đoàn tụ trong ngày lễ mừng.


    Cảm Tạ Ơn Thiên Chúa!

    Phạm Văn Bản
    Lynnwood, ngày 7 tháng 4 năm 2026

    Last edited by Phạm Văn Bản; hôm nay, 03:34 AM.


Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter

Working...