| Để tưởng nhớ Anh hùng Phi công F-5 Trần Văn Lương (mãi mãi trong lòng chiến hữu). Người đã hiến dâng tuổi xuân cho bầu trời Tổ quốc, chịu đựng lao tù với lòng can đảm, và để lại tấm gương về lòng trung thành, danh dự và sự hy sinh. Non sông đời đời ghi ơn. Cánh Thép Channel Ngày 9 tháng 7 năm 1974, một phi tuần 3 phản lực cơ chiến đấu F5, trong đó có phi công Trần Văn Lương thực hiện phi vụ oanh kích quân CS để yểm trợ lực lượng bộ binh tại mặt trận Tây Ninh. Chiếc F5 của Lương đã bị trúng đạn phòng không của địch bắn rớt. Sau đó, vào ngày 15/ 7/1974, chị nhận được thư báo của BTL/SĐ3 Không Quân do Chuẩn Tướng Huỳnh Bá Tính ký cho biết: "… Trong một phi vụ hành quân, Trung Úy Trần Văn Lương đã mất tích tại tọa độ XT 140 745, vào ngày 9/7/1974 lúc 12 giờ 15…" Khi Lương mất tích, con trai của Anh mới được 20 ngày, và người vợ trẻ chỉ mới vừa tròn 22 tuổi. Từ đó, theo vận nước nổi trôi, chị Hoa ôm nỗi đau buồn bất tận, thương con, ngóng chồng mòn mỏi… Đột nhiên vào cuối năm 1976, qua bưu điện, chị nhận được thư của Lương cho biết Anh hiện đang bị CS giam ở trại giam Yên Bái, Bắc Việt. Chị tức tốc cố gắng dò hỏi để xin phép được đi thăm chồng nhưng CS không cho phép, mãi đến đầu năm 1979, chị Hoa mới được họ chấp thuận. Lúc này Lương đã chuyển về trại giam Đô Lương, Hà Tĩnh. Mùa Xuân năm 1979, chị Hoa dẫn theo con trai là Trần Thanh Vũ, 5 tuổi, đi thăm chồng, và thăm cha. Gặp chồng tại trại tù Đô Lương, chị ngạc nhiên khi thấy sức khỏe của chồng đã quá yếu! Anh không đi nổi, phải có cán binh CS của trại tù cõng Anh ra nơi thăm nuôi. Thân hình anh gầy tọp, mắt bên phải của Anh băng kín, mặt Anh bị sưng, và biến đổi khác thường. Anh cho biết Anh bị bệnh viêm mũi nặng, phát tác trên mắt và bệnh hành khiến Anh bị nhức đầu triền miên. Vì quá xúc cảm nên trong gần một giờ thăm viếng, chị không nói được một lời nào mà chỉ biết khóc. Phút cuối của cuộc thăm nuôi, Lương ôm chặt hai mẹ con chị vào lòng và an ủi: - Em giữ gìn sức khỏe và cố gắng nuôi con! Chị Hoa trở về Sàigòn tìm kiếm mua thuốc trụ sinh, hai tháng sau Chị trở lại Hà Tĩnh thăm và đưa thuốc cho chồng. Kỳ thăm nuôi lần thứ hai theo Chị Hoa thì tình trạng sức khỏe của Lương còn tệ hơn kỳ trước. Khoảng tháng 10/1979, trong lúc Chị Hoa đang làm việc, có một người nào đó đã để lại tại nhà Chị một bức thư, trong đó ghi vắn tắt tin Anh Trần Văn Lương đã từ trần tại trại cải tạo AH 118 NT K2, Nghệ Tĩnh, Bắc Việt, vào hồi 17 giờ 15 phút ngày 15/08/1979, kèm theo một bản nhạc mang tên "Cung buồn cho một cánh chim", thơ Trần Văn Lương, nhạc Văn Thùy. Năm 1982, Chị Hoa và cháu Trần Thanh Vũ vượt biển tìm tự do. Chị đến Singapore, và sau đó được định cư tại Hoa Kỳ. Cháu Vũ đã có gia đình sau khi tốt nghiệp Cao Học Hóa Học và đang làm việc tại San José. Tôi hỏi Chị Hoa có thể cho tôi coi bản nhạc ấy được không? Chị đồng ý. Trở vào phòng riêng, khi ra, Chị cầm một bao thư lớn đựng giấy tờ, hình ảnh riêng của gia đình. Chị đưa cho tôi tờ giấy cỡ 8½ x 11 được gập làm 8, trong đó với những hàng chữ viết chì ghi lại bài "Cung buồn cho một cánh chim". Tôi không thấy ghi nhạc và lời sáng tác năm nào, nhưng có thể vào thời điểm trước khi Lượng vĩnh viễn từ giã các bạn tù tại trại giam ở Hà Tĩnh. Người phổ nhạc tức nhạc sĩ Văn Thùy chắc cũng là bạn tù của Trung Úy Lương. Tôi thấy Chị nâng niu bản nhạc như một di sản trân quý duy nhất của Lương để lại. Tôi đề nghị Chị Hoa hát cho tôi nghe. Bằng giọng trong vắt nhẹ nhàng và truyền cảm, không cần nhìn bản nhạc, Chị trình bày bản "Cung buồn cho một cánh chim, thơ Trần Văn Lương, nhạc Văn Thùy. Buồn, chầm chậm” với các lời: Người tìm vào đời đôi cánh chim bay Phi đạo hẹn hò mở lối tung bay Đường mây vút xa dâng đầy trong mắt ai Ngày vui vẫn hẹn đợi chờ hòa khúc hát tương lai. Người tình học trò đôi mắt như sao Mơ vùng trời hồng gửi giấc chiêm bao Ngày vui ái ân không dài như ước mơ Tình trong nét mực ngọc ngà, buồn khóe mắt ngây thơ. ĐK1. Rồi một chiều thu mây mờ che kín non xanh Người vợ hiền mơ bé thơ nào đâu thấy mặt anh Trời buồn lộng gió, gió âm thầm đưa lá xa cành Trời còn in mây, tình người còn đây, cớ sao người yên giấc mơ say. ĐK2. Người lặng tìm về hương khói mong manh Xin một lời buồn để hát cho anh Ngàn mây vẫn xanh như chờ mong dáng anh Và đôi mắt buồn học trò đậm vết long lanh Xếp đôi cánh bằng, ngàn thu an giấc cho anh. |
Cung Nhạc Buồn Để Tưởng Nhớ Anh Hùng Phi Công Trần Văn Lương
Collapse
X
-
Cung Nhạc Buồn Để Tưởng Nhớ Anh Hùng Phi Công Trần Văn Lương
Tags: None
-
Cung Buồn Cho Một Cánh Chim (Anh Lương )
Cung Buồn Cho Một Cánh Chim Thơ: Trần Văn Lương Nhạc: Văn Thùy
Xin hãy lắng nghe như thể đây là tiếng lòng cuối cùng của một người chồng, một người cha, gửi về người vợ và đứa con thơ nơi quê nhà. Em Hoa yêu dấu… Nếu một ngày nào đó em nhận được những dòng chữ này, có lẽ anh đã không còn cơ hội trở về để nắm tay em và bồng con như lời anh đã hứa. Anh không biết ngoài kia mùa thu đã sang chưa, con mình đã biết gọi tiếng cha hay chưa. Nhưng giữa những tháng ngày lao tù, trong tim anh vẫn còn nguyên hình bóng của em, của con và của mái ấm nhỏ ngày nào. Bài hát này là lời anh gửi lại… Cho em… cho con… và cho tình yêu chưa bao giờ tắt.
Kính thưa quý khán giả, Đây là một tác phẩm tưởng niệm do Cánh Thép Channel thực hiện, với tất cả lòng kính trọng dành cho Anh hùng Phi công F-5 Trần Văn Lương. Bằng những tư liệu, ký ức của chiến hữu và đặc biệt là chị Hoa và gia đình, chúng tôi đã cố gắng tái hiện bằng âm nhạc và hình ảnh một câu chuyện đầy đau thương về tình yêu, sự hy sinh và lòng trung thành của một người phi công Việt Nam Cộng Hòa. Một số hình ảnh và lời dẫn trong tác phẩm được xây dựng theo hình thức tái hiện nghệ thuật, nhằm giúp thế hệ hôm nay cảm nhận rõ hơn nỗi mất mát của một gia đình và sự hy sinh của một người lính trong giai đoạn lịch sử ấy. Chúng tôi xin trân trọng gửi tác phẩm này đến chị Hoa, gia đình Anh Trần Văn Lương, các cựu chiến hữu Không quân Việt Nam Cộng Hòa và tất cả những ai luôn gìn giữ ký ức về những người đã không trở về. Xin kính mời quý vị cùng lắng nghe: CUNG BUỒN CHO MỘT CÁNH CHIM Tri ân Anh hùng Phi công F-5 Trần Văn Lương Cánh Thép Channel Non sông đời đời ghi ơnLast edited by SVSQKQ; hôm nay, 10:05 PM.


Comment