kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Article: Râu quặp!

  1. Tham gia
    Feb 2009
    Posts
    1,328
    Thanks: 229
    Thanked 2,373 Times in 943 Posts

    Jump to Comments

    Râu quặp!

    1 Comments by dnchau Published on 11-11-2017 06:28 PM
    Râu quặp!
    Đoàn xuân thu

    Bà con độc giả mình, nhứt là phái nữ, thường hay phê bình, phản bác các nhà thơ của chúng ta toàn là đồ “cà chớn”; vì làm thơ chỉ để than khóc bù lu bù loa, nước mắt nước mũi choàm ngoàm về một mối tình tan vỡ tự năm nào! Còn mối tình đương đại với con vợ nhà thì mấy “cha” lờ đi như không có!

    Nói như vậy là oan cho các nhà thơ của chúng ta lắm quý bà ơi! Bằng cớ là ông Tú Xương, dân chơi thứ thiệt, cũng có một bài thơ tặng vợ rất cảm động: “Quanh năm buôn bán ở mom sông. Nuôi nổi năm con với một chồng. Lặn lội thân cò khi quãng vắng. Eo xèo mặt nước buổi đò đông. Một duyên hai nợ âu đành phận. Năm nắng mười mưa dám quản công!”

    Ông Vũ Hữu Định cũng có một bài tặng vợ khi phải vượt cạn một mình: “Lần nào em sanh nở. Anh cũng không có nhà. Lần này em sinh nở. Anh đang trên đường xa!”

    Rồi ông Bùi Giáng có người vợ trẻ ông bỏ lại quê nhà vì ông còn mãi giang hồ vì ham vui. Khi vợ mất, ông nhỏ lệ, làm nát lòng người đọc: “Anh cứ ngỡ đùa vui trong tí chút. Đâu có ngờ đùa mãi đến điêu linh!”

    Những bài thơ nầy đều có hàm ơn sự nuôi dưỡng của vợ đối với ta!
    Vì: “Dù không sinh đẻ ra ta. Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao!”

    Tuy nhiên quý chị lại cự cãi lại là: Ở đời, có được bao nhiêu nhà thơ làm thơ tặng vợ? Trừ mấy ông nói trên!

    Tui vốn là một thằng ba phải, khi thấy ai tranh cãi mà tình hình đã căng thẳng vượt quá vòng kiểm soát, như nồi súp de sôi ùng ục sắp nổ, là tui xuống nước nhỏ hè! Kẻo chết cả đám!

    “Nhà thơ của chúng ta vốn lãng mạn nên căn bản họ chỉ làm thơ tặng cho người tình, người yêu. Thơ tặng vợ rất hiếm. Đúng vậy!”

    Nhưng có cái lý do chính đáng là: “Con vợ chỉ có một; còn người tình của nhà thơ thì cả đống cả lèn! Nên xin quý vợ thông cảm chút đi nhe! He he!”

    Trước khi bàn tới con vợ thì mình nhớ thuở mới yêu nhau chút đi cho nó thơ mộng!

    Ca dao, từ Hán Việt! Ca là bài hát có chương khúc, giai điệu trầm bổng; dao là bài hát ngắn, không có giai điệu, chương khúc.

    Chẳng hạn như câu ca dao, hay hết biết, là: “Tía đánh em đánh quằn, đánh quại; đem em ra treo tại cột đình. Đứt dây rớt xuống, thương mình em vẫn thương!”

    Ôi cái thời em yêu ta; yêu đến bất cần thân thể, dù bị Tía em “quánh” tơi bời, tả tơi như cái mền rách mà vẫn yêu nhưng sao giờ nhắc lại chỉ là chuyện xưa tích cũ mà thôi!
    Tui không tin, nhứt định không tin có một thời em yêu ta như thế! Vì con đường tình tui đi cùng em yêu xưa giờ là hương lộ, lổm nhổm toàn những lỗ gà, đâu có xuôi chèo mát mái, thơ như vậy bao giờ đâu nè!

    Sau khi Tía Má em treo tại cột đình cho bà con lối xóm biết nhà nầy gia giáo, biết dạy con gái không cho nó làm nhục gia đình mình. Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Áo mặc không qua khỏi đầu… trừ trường hợp mặc áo thun.

    Thôi cản con mình không được thì phải gả thế thôi. Để nó cuốn gói đi thì lại mất mặt bầu cua cá cọp cả dòng họ nhà mình!

    Rồi ngày hôn lễ, quý anh mình khi cưới vợ đã từng thề thốt là:“Tôi xin nhận… làm chồng và hứa sẽ chung thủy với em… Trong lúc thịnh vượng cũng như lúc gian nan, lúc ốm đau cũng như lúc mạnh khỏe. Tôi sẽ yêu thương và tôn trọng… đến trọn cuộc đời”.

    Nhưng em yêu của tui thề khác thiên hạ hết trơn là: “Tôi hứa sẽ là cái tài khoản ngân hàng của chồng tôi! Anh muốn đút vào lúc nào cũng được; nhưng cấm không được rút ra”

    Nghe em yêu thề như vậy, tá hỏa tam tinh, tui bèn cật vấn ông chủ hôn, tui đã đưa ông tiền trà nước rồi, sao lại cho phép em thề khôn như vậy chớ?

    Thì ổng cười khè khè bảo: “Sorry nghe chú em! Vì vợ chú em đưa tiền trà nước rộng rãi hơn nhiều!”

    Mấy ông nhà thơ nói chí lý lắm mà! Hôn nhân là đoạn kết của tình yêu.
    Bắt được một thằng nô lệ nhốt vô lồng son gác tía, bắt nó làm việc cho chết tía, để đem tiền về cống nạp là mục tiêu cuối cùng của em nhắm tới!

    Tuy nhiên, cũng như mấy ông anh mình, tui cũng bực tức, nhiều phen làm đảo chánh để giành lại chính quyền. Nhưng hỡi ơi! Tất cả các cuộc đảo chánh đó đều là công cốc, đều đưa đến kết cục thảm bại rất đau thương.

    Thôi quánh không lại em yêu; ta đành giương cờ trắng đầu hàng cho yên cửa yên nhà!

    Chồng Úc đây cũng cùng chung số con rệp như chồng Việt đấy thôi!

    Sợ vợ, nhục gần chết mà không tự ái gì hết ráo, còn viết sách chỉ đứa khác cách sợ vợ cho giống như mình nữa chớ?!

    “Chồng biết lắng nghe ý kiến của vợ, không ngại mang tiếng “sợ vợ” sẽ có hôn nhân hạnh phúc và ít bị vợ bỏ hơn!”

    Tuy nhiên, thằng bạn Úc của tui đây, dù vợ bảo là vâng; vợ kêu là dạ cũng bị vợ bỏ như thường.Vợ nó đâm đơn ra Tòa đòi ly dị.

    Bà Tòa phán rằng: “Thu nhập của ông phải chia hai!”

    Nghe Tòa phán vậy, nó mừng thôi hết biết! Bà Tòa ngạc nhiên quá sức; tưởng nó bị khùng…
    “Quan Tòa xử vậy là tui vui lắm vì ít nhứt tiền tui đi làm trần ai lai khổ như vậy, từ rày về sau tui còn giữ được phân nửa; chớ lúc trước đâu được giữ được cắc nào đâu nè!”

    Nhưng thằng bạn Úc khác thì không vui, càm ràm quan Tòa xử vụ ly dị của nó rất bất công!

    Cái nhà, cái xe, của cải nó làm ra thì quan Tòa lại giao cho con vợ nó. Còn 6 đứa con, đâu phải của nó mà Tòa lại giao cho nó… mới chết!

    Hoàn cảnh tui thì khác nhe! Chờ con vợ đâm đơn ra tòa ly dị! Vì khác với Tào Tháo, thà để người phụ mình hơn là mình phụ người… Mà chờ đã bao năm rồi để được tự do, tháo cũi sổ lồng mà hoài sao chưa thấy?!

    Hồi tui mới cưới vợ, tui biết cái thân tui rồi hè!

    Bởi con vợ và con chí rất giống nhau. Cả hai đều muốn leo lên đầu của mình. Cái khác là con chí quý anh mình có thể bắt xuống; còn con vợ thì vô phương!

    Bởi “Giang sơn dị cải! Bản tính nan di!” Anh có thể sửa đổi cả thế giới nhưng tánh tình của con vợ anh thì đừng hòng.

    Do đó muốn trong ấm ngoài êm mình hãy tự huyễn hoặc, lừa dối lòng mình là: “Lỗ mũi mười tám gánh lông/ Chồng yêu chồng bảo râu rồng trời cho.

    Đêm nằm thì ngáy o o/ Chồng yêu chồng bảo ngáy cho vui nhà. Đi chợ thì hay ăn quà/ Chồng yêu chồng bảo về nhà đỡ cơm.Trên đầu những rác cùng rơm/ Chồng yêu chồng bảo hoa thơm rắc đầu!”
    Tuy nhiên tánh tui như cái lò xo vậy! Em ép bao nhiêu tui hổng có gãy bất tử bao giờ. Chỉ thun lại mà thôi. Nhưng đừng làm quá tui bung ra là có chuyện lớn đó nhe!

    Như mới hôm qua nè! “Cửu hạn phùng cam vũ.Tha hương ngộ cố tri.”

    Chín năm hạn hán gặp trời mưa! Tha hương mà gặp được bạn học cũ nên tui bảo với con vợ tui rằng tối nay anh sẽ đi nhậu chơi với nó!

    Em hỏi tui giặt đồ rồi anh có phơi chưa? Tui nói rồi! Có hút bụi, có rửa chén chưa? Tui nói: “Nhậu về xong, anh sẽ làm!”

    Em hứ cái cốc, phán một câu nghe cộc lốc là: “Nhậu về, xỉn còn làm được cái giống gì hè?”

    Tui ngoan cố dông luôn ra cửa và em tiễn tui bằng nước mắt… khóc lóc như đi chợ bị giật mất cái bóp đựng tiền!

    Tui vọt luôn vì biết chần chừ là tui sẽ đổi ý, ở nhà làm tôi mọi, bỏ đám bạn nhậu ngoài quán chờ hoài đến sái luôn cái cần cổ.

    Vì ai cũng biết nước mắt thuyền quyên có khả năng làm điên đảo cả một sư đoàn quân thiện chiến thì chỉ cu ki, một mình tui thôi… thua là cái chắc!

    Vì theo những cuộc nghiên cứu của các nhà tâm lý học cho thấy 81% cơ nguy một cuộc hôn nhân sẽ tan vỡ, anh đi đường anh, tui đường tui, là vì ông chồng không chịu nghe lời dạy bảo của vợ nhà.
    Anh bạn văn của tui đường đường một đấng anh hào; vai năm tấc rộng thân mười thước cao hoàn toàn phản đối cái loại đàn ông nhu nhược nầy nên nói:

    Hồi xưa, bên nhà, đôi khi cày, cuốc cực quá, chiều về tui chỉ cần vài con ba khía làm “mồi”, là “chén chú chén anh” chút chút sầu đời…

    Mà đôi khi vác cày về tới nhà mà lửa củi lạnh tanh, đói bụng gần chết mà con vợ mắc tướng đỏ, tướng đen, quằn với khạp hỏi sao không tức? Tức thì dợt. Dợt nhưng cũng đau lòng lắm lắm… Nhưng “Không đánh thì bậu luông tuồng. Mà dang tay đánh bậu cho buồn lòng qua?”

    Qua tới đây rồi thiệt tui không dám chơi ngon như ngày xưa nữa vì ngán bị cảnh sát Úc nhốt!

    Tuy vậy, tui chỉ nghe lời vợ tui khi nào nó nói đúng! Mà vợ tui lúc nào cũng đúng hết ráo!

    Úc cũng vậy, cũng ngán, không dám quánh, sợ con vợ nó kêu lính bắt, mà chỉ muốn trốn đi. Còn không trốn được thì ra nghĩa trang vắng lặng kêu la, khóc lóc thảm thiết trước mồ.

    “Xin hỏi: “ba, mẹ, hay con ông vậy? “Không phải! Mộ thằng chồng cũ của vợ tôi. Tổ cha nó, nó chết sớm chi vậy… còn để lại con “quỷ hó” đó cho tôi gánh nè trời?!”

    Nhưng người viết có thằng bạn làm chung, người Ethiopian, thù vặt và thù dai hơn nhiều!

    Dắt vợ từ Melbourne bay về thăm quê cũ. Ra khỏi phi trường quốc tế Addis Ababa, nơi đẫm mùi văn hóa chồng chúa vợ tôi của quê mình, thằng chồng thừa cơ bất ý, nắm đầu con vợ “quánh” túi bụi! “Cho mầy kêu cảnh sát Úc đi nhe!”
    Thôi tui hỏng dám bắt chước thằng Ethiopian nầy đâu. Thấy có vẻ hỏng văn minh, lạc hậu quá hè! Đành bắt chước Úc, bắt đầu câu là: “Vợ tôi, nó, nói thế này!”

    Người viết thường hay bị bạn bè, em út chê là sợ vợ. Nhưng người viết chỉ cười “hề hề” cho qua, vì trộm nghĩ: sợ vợ mình có gì xấu đâu? Còn đỡ hơn là sợ vợ hàng xóm!

    Vợ mình sợ là phải rồi; vì một lẽ rất đơn giản là: con nó, nó còn dám “quánh” đến khóc mò…Huống chi mình là người dưng chớ?

    Đoàn xuân thu
    Melbourne

    Nguồn:http://thoibao.com/rau-quap/

  2. The Following 4 Users Say Thank You to dnchau For This Useful Post:

    ducquany (11-12-2017),hungleda (11-12-2017),nguyenphuong (11-12-2017),ttmd (11-11-2017)

  3. Total Comments 1

    Comments

  4. #2
    ducquany's Avatar
    Status : ducquany v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Mar 2009
    Posts: 397
    Thanks: 215
    Thanked 781 Times in 300 Posts

    Default

    Chí lý, thiệt là đúng quá xá .Như tui ,nói thiệt đi lính quýnh giặc, dân Sư đoàn 1 ở Huế ,Việt cộng tui không sợ, dzô tù cải tạo hết 5 cuốn lịch rưỡi cũng chưa biết sợ thằng nào từ cán bộ tới đám trật tự, kỷ luật..cho nên khi có lịnh tha nó cố giam thêm cho đủ 6 niên mới thả dzìa !!, là quân y nên cũng không sợ ma quỹ từ lúc nhỏ còn học Tiểu học ở trường Đổ Hữu Phương ,Chợ Lớn ,chiều tan trường là tui khoái leo rào vào nhà xác bệnh viện Hùng Vương đu cửa sổ coi mấy anh sinh viên Y mổ xác chết.Qua Mẽo khi thấy con chuột possum tui chộp bằng tay không ,nói chung là trên đời này tui không sợ cái chi hết ,lúc dzìa phép ở Đà Nẵng trước 75 tui khoái theo trực thăng PĐ 233 ,253 đổ diều hâu Quế Sơn oánh nhau với VC ,hay theo 257 tải thương đêm....dzậy mà lại sợ dzợ. Trong khi con dzợ tui cái chi nó cũng sợ ,chưa thấy ai sợ ma như dzợ tui ,mèo con ,chuột con cũng sợ không dám nhìn ,tui bắt con possum kêu ra coi cũng không dám ,nói chung sợ đủ thứ ,lúc ông già ruột mất ( ông già dzợ tui ) cũng không dám đến gần ,chán thiệt. Chỉ có tui là cô ta không sợ mới khổ...!!!

  5. The Following 3 Users Say Thank You to ducquany For This Useful Post:

    nguyenphuong (11-13-2017),Thanhcoi (11-13-2017),ttmd (11-12-2017)

Similar Articles

  1. Quần đùi
    By KiwiTeTua in forum Vui cười
    Trả lời: 1
    Bài mới nhất : 08-31-2017, 01:59 AM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 07-02-2017, 07:12 PM
  3. Tâm Tư và Cuộc Sống Quả Phụ
    By KiwiTeTua in forum Chủ đề 30.4
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 03-18-2017, 12:18 PM
  4. Mì Quảng Đà Lạt
    By KiwiTeTua in forum Phi Dũng Quán
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 11-30-2016, 09:08 AM
  5. Tửng tửng anh đi quậy tưng trời!
    By Tinh Hoai Huong in forum Chuyện Đời Lính
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 11-17-2011, 10:54 AM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  





website hit counter