Trang 7/8 đầuđầu ... 5678 cuốicuối
kết quả từ 37 tới 42 trên 43

Tựa Đề: Truyện ngắn Truơng Kim Báu

  1. #37
    Phòng Trực's Avatar
    Status : Phòng Trực v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2010
    Posts: 996
    Thanks: 26
    Thanked 1,648 Times in 538 Posts

    Default Kỷ niệm với những thiên lôi 524 trên bãi biển nha trang.

    KỶ NIỆM VỚI NHỮNG THIÊN LÔI 524 TRÊN BÃI BIỂN NHA TRANG.
    Trương kim Báu



    Tiếng khu trục gầm vang trời đất
    Cánh quạt quay bần bật giữa trời
    Phi công danh tiếng muôn đời
    Giữ gìn non nước rạng ngời trời Nam

    Dang rộng cánh nguyện làm chiến mã
    Phi giữa làn địch nã phòng không
    Ung dung bay lượn mấy vòng
    Bổ nhào rồi lập chiến công vang lừng (Cao Giang Nam)


    Học sinh ở Australia mỗi năm đều nghỉ học 4 kỳ, cứ mỗi 3 tháng có holiday 2 tuần, riêng tháng 12 được nghỉ trọn. Các con chọn tháng 12 là mùa hè nóng nhất của xứ Úc để tụ họp đi chơi, thuê một căn nhà ở Gold Coast gần bờ biển, nơi danh lam thắng cảnh nổi tiếng của xứ lạnh tình nồng.
    Những sáng chiều ra tắm ở bãi biển nơi đây, em thấy vô cùng xa lạ vì quá đông người, sóng to và nước lạnh, không như quê hương Nha Trang yêu dấu ngày xưa.
    Sáng nay các con nói đại gia đình sẽ đưa me ra đảo và mua vé tàu thủy 1 giờ lênh đênh trên biển. Tàu thật to và sang trọng, rất nhiều du khách, có ghế ngồi bên trong cũng như ngoài sân để thưởng thức cảnh đẹp giữa trời xanh nắng ấm.
    Tàu vừa cặp bến lòng em dâng lên niềm thương nhớ. Sao giống bến cảng CẦU ĐÁ NHA TRANG quá! Ngày xưa các anh 524 cũng đã từng đưa em ra đảo trên chiếc tàu của Hải Quân Việt Nam.

    Kỷ niệm ơi sao chẳng mờ phai
    Cho ta quên được bóng hình ai
    Quên bao quá khứ, quên mơ ước. (Biển Chiều)


    Khách sạn chỉ có hai tầng, cùng một dãy là những ngôi nhà riêng biệt có vườn để cho du khách thuê. Băng qua giống như đường Duy Tân ngày xưa là đến bãi biển, thật giống Nha Trang thuở nào, em ngẩn người cảm động, cũng bãi cát trắng với những hàng dừa, nước ấm với sóng nhỏ lăn tăn, biển xưa hiện hữu đây rồi. Nha Trang ơi! Nha Trang! Dĩ vãng ào về hình ảnh các anh Thiên Lôi 524 ngày nào trên bãi cát trắng Nha Trang!

    Ngày luôn mới sao hồn mình vẫn cũ
    Khi tóc chiều đã nhuộm ánh tà dương (Như Nhiên)


    Ngày đó chị dâu dẫn 3 cháu gái từ Pháp về thăm bà nội (mẹ em) và hai cô em họ từ Đà Lạt xuống chơi. Tối các anh 524 ra nhà em như thường lệ và hẹn ngày mai đi tắm biển với đoàn người từ xa về.
    Định chỉ có một chiếc xe xanh Ford Pickup của không Quân làm sao chở hết, nên anh em đưa thêm một xe nhà nữa.
    Một đoàn 6 người con gái, chị dâu không đi, giao cháu gái nhỏ 7 tuổi cho chúng tôi. Phía các anh đông hơn, có một anh lãnh nhiệm vụ tập bơi cho cháu bé, anh nói đùa:
    - Thôi để Ti bỏ gạo nuôi chim, 10 năm nữa bé sẽ thành người đẹp, lúc đó tính sau.
    Xuống biển các anh bơi, chạy thi vui đùa cười giỡn la hét và nằm lăn trên cát tự nhiên như những ngày còn nhỏ. Gần trưa, Định kêu tất cả lên bờ, thay quần áo, tắm lại nước ngọt và chuẩn bị đi ăn vì ai cũng đói.
    Em còn mê nước nên lên sau cùng, thấy anh nào cũng săn sóc lo lắng cho người ở xa về. Phòng thay quần áo và tắm nước ngọt lại chỉ có một cái, nên các anh lấy khăn che cho những người thân của em thay quần áo, cháu bé nhỏ cũng được che khăn. Không ai ngó đến em! Tự ái, em chạy lại xuống biển và bơi ra xa, không thèm nghe tiếng kêu và các bàn tay ngoắc gọi quay vào. Em cứ bơi, đến khi thấy xa bờ quá thì nằm ngữa cho sóng trôi vào, lúc lưng chạm cát mới đứng dậy bước lên bờ.
    Không còn một bóng người thân nào cả? Em hoảng hốt mất bình tỉnh, đến chỗ để quần áo tất cả đều biến mất, kể cả kính đeo mắt và cái mũ lát.
    Làm sao đây? Em không bao giờ nghĩ là các anh dám bỏ lại em, em là người thân với các anh nhất, mỗi đêm các anh đều ra nhà chơi, anh nào không đi công tác đều có mặt, không có cuộc vui nào mà các anh không rủ em cùng đi như xem đá banh, kể cả ngồi trên xe lén nhìn các người đẹp lúc tan trường, họ túa ra như đàn bướm trắng, trầm trồ, ngợi khen, bàn tán … em đều được dự vào.

    Phố bỗng ngập tràn áo trắng bay
    Trắng ôm ngà ngọc, phủ gót hài
    Mềm mại, dịu dàng vương cánh áo
    Mảnh mai, duyên dáng đậu bờ vai
    Rợp cả trời thơ ôi màu trắng
    Quê hương bỗng đẹp bởi đàn cò
    Thi nhân dừng bước đường gió lộng
    Tung tăng cùng nhịp tuổi học trò (Hoàng Sa)


    Làm sao đây? Không thể đi trên bãi biển để tìm người quen, cũng không thể ngồi một mình, hay là đào cát rồi tự chôn mình xuống, chỉ để cái đầu lộ ra thôi. Không tự làm được, nằm ngửa hay nằm úp người xuống phơi lưng, phơi mông lên trời cũng không dám, không thể ra đường đứng đón xe với bộ áo tắm 2 mảnh này. Em ngồi gục đầu úp mặt mà khóc nhưng không ra tiếng. Chỉ còn cách xuống biển ngâm nước, nhảy sóng mà mắt hướng về phía đường mong hình bóng các anh, đúng là dân Thiên Lôi, em càm ràm một mình.
    Rồi các anh cũng đến đủ mặt, em mừng quá quên luôn giận hờn trách móc, các anh xúm lại ân cần lo lắng đưa quần áo, đưa khăn.
    - Định đã đặt món ăn rồi, có món Báu thích đó.
    Sau này em mới biết các anh muốn dạy em bài học, để bỏ tánh nương tựa vào sự giàu sang của gia đình, tưởng mình là trung tâm, nhõng nhẽo, bắt ai cũng phải chìu ý mình.
    Hôm đó chỉ có Định chở phái nữ đi đặt món ăn thôi, còn các anh vẫn ở lại biển, theo dõi em, nếu thấy em bị ăn hiếp các anh sẽ tới ngay.
    Anh Nhị không cam lòng khi thấy em gục đầu xuống, anh biết em khóc vì quen nhau từ nhỏ, muốn đến cứu bồ mà các bạn cản, còn đổ thừa là tại vì lúc nhỏ được chiều chuộng quá, muốn gì được đó.
    Dọng cũng vậy, thấy tội và thương mà không đến được, vì các bạn dọa nếu cứ chìu mãi sau này không dạy được, phải dạy TỪ THUỞ BƠ VƠ CHƯA VỀ.


    Vì được dạy Từ Thuở Bơ Vơ trước khi VÀO ĐẠI GIA ĐÌNH THIÊN LÔI, nên khi cưới nhau rồi, Dọng không muốn ở bên nhà vợ, mà bắt phải ở cư xá Không Quân dù má em năn nỉ hay giận hờn. Em chỉ biết an ủi mẹ và hứa sau này chúng con sẽ nhờ mẹ đủ điều, kể cả nhà cửa và tiền tài.
    Một số các anh còn rất trẻ, có anh vừa cặp đôi hò hẹn hoặc chỉ mới làm quen, tất cả đều hứa sẽ đưa đến giới thiệu cùng em, nhưng trong những phi vụ bảo vệ quê hương đất nước, các anh đã ra đi, như anh Nguyễn đình Toàn, anh Đinh Quang Cứ , anh Nguyễn Hoàng Dự …v.v…
    Tháng 4 năm 1975 một số di tản thoát được, còn lại đều vào tù, có anh đã gục ngã và một số sống trong đói khổ bệnh tật lao lung.
    Thật cảm động khi các bạn thân Thiên Lôi 524 ra tù đều liên lạc cùng em.
    - Báu học lén tánh KHÔNG BỎ BẠN BÈ của KHÔNG QUÂN hồi nào vậy, nhớ hồi đó đâu có dạy bài này.
    - Báu giỏi nha, đất nước đã đổi thay em vẫn là người đàn bà Việt Nam lo cho cha mẹ chồng, nuôi con, và không bỏ người ngã ngựa, học thuộc bài CHUNG TÌNH ngày xưa các anh đã dạy.
    Những anh đã chịu nhiều đọa đày ở tù ngục quá lâu, dù đã thoát được ra nước tự do nhưng thân thể đã hao mòn.
    Lần lượt đã ra đi, anh Nguyễn Văn Nhị, anh Bùi Gia Định anh Nguyễn văn Dọng …v.v… Các anh đã hòa cùng đất trời vạn hữu.
    Các anh là biển, nước biển ấm như xưa để đưa em về lại quê hương dẫu đã nghìn trùng. Các anh là nắng, nắng trải đều mọi nơi em đến hoặc sưởi ấm từng bước em đi. Các anh là mưa, mưa khắp cả ngàn phương tưới cho vườn hoa em một màu xanh ngát. Các anh là gió, gió đã hôn tóc em và lau khô những giọt nước mắt tủi hờn.

    Đặng em, lắng giọt ưu phiền
    Nhìn thu trãi nắng trên miền cỏ hoa (Như Nhiên)


    Buổi tối trên đảo được tổ chức nhiều mục vui ngoài trời như chiếu phim, ca hát tự nhiên, cùng nắm tay thành vòng tròn để nhảy những điệu dân ca. Con cháu thì tham dự các trò chơi. Một mình em đi dưới hàng dừa dọc theo bờ biển và dừng lại bên những chiếc ghế trên bãi cát im lìm. Nằm nhìn ra biển, Nha Trang ngày đó có những ghe câu đêm ngoài khơi, ánh đèn phản chiếu như một thành phố nhấp nhô trên mặt nước vô cùng thơ mộng.
    Đêm nay nhìn ra biển, từ xa cũng muôn ngàn ánh đèn rực rỡ phản xạ một thành phố BRISBANE rất đẹp nên thơ. Cũng có những cặp tình nhân dìu nhau đi gần mé nước, hay ngồi thì thầm trên bãi cát mập mờ.
    Lâu lắm rồi từ ngày mất Nhatrang đến nay em không có dịp nằm trên biển nhìn lên sao trời, tối nay nhiều vì sao lóe chớp, có vì sao rơi ở phía xa xôi. Ngày xưa cả nhóm ùa ra biển ngắm sao đêm, các anh ưa bày trò đếm: một ông sao, hai ông sao…v.v… Nhưng lúc nào các anh cũng đếm ăn gian và dành những ngôi sao sáng nhất là sao của các anh. Em biết cả ngày các anh đi bay đối diện cùng hiểm nguy, cái chết cận kề nên các anh ưa chọc em để cười vui quên đi chiến tranh thảm khốc.
    Các anh lồng vào những vì sao đang chiếu rạng trời đêm, dịu dàng soi sáng và đang nghiêng đầu chớp mắt nhìn em như ngày xưa, chế nhạo mỗi khi em tủi thân hờn dỗi.
    Em bật cười, nhớ lại sự đùa nghịch dành chỗ ngồi ở ghế trước mỗi khi đi chơi với các anh, vì xe xanh Không Quân chỉ có 3 chỗ kể luôn người lái, còn bao nhiêu phải ngồi ở thùng xe sau.
    Lòng chợt bình yên, em hiểu các anh vẫn còn đây, ở khắp mọi nơi và vẫn luôn bên em.


    Các anh Thiên Lôi còn mạnh khỏe như anh Cửu, anh Toàn, anh Ninh v.v… vẫn liên lạc cùng em và thường nhắc nhở:
    - Ăn chay làm công quả giúp chùa là tốt, nhưng phải giữ gìn sức khỏe, lớn tuổi rồi những việc nặng và leo cao để người trẻ họ làm.
    Còn các anh Không Quân không phải trong Phi Đoàn 524 mà ở cùng tiểu bang Victoria như anh Bùi văn Đích, anh Vũ văn Bảo, anh Nguyễn Phúc Hưng.
    - Chị Dọng khỏe không? Cần gì tôi thì cứ gọi, đừng ngại.
    - Chị Dọng, chị đang ở đâu? Melbourne hay Queensland để tôi gởi báo Lý Tưởng cho chị.
    Anh Nguyễn Phúc Hưng đã khóc, buồn và đau luôn mấy ngày khi anh Dọng ra đi, lúc nào gặp em đều nói:
    - Tôi với thằng Dọng cùng khóa 63A nhưng khác Phi Đoàn, nay nó đi rồi, vợ chồng tôi sẽ lo cho bà.
    Anh chị thường ghé thăm, thay giùm bánh xe cút kít, khi thì đem sợi giây xích khóa cửa garage, lo từng việc nhỏ để an toàn cho em. Những cây hoa ở sân trước nhà em không có chân mà biết đi, anh chị khuyên nên làm cổng và hàng rào. Hôm thợ đến ráp rào cổng, anh chị đều có mặt, biết em thích hoa, mỗi tháng chợ hoa mở cửa anh chị đến chở em cùng đi, dù phải đi sáng sớm.

    Cho dù mạnh mẽ đến đâu
    Cũng có khi ta mềm yếu
    Một lời lân mẫn trao nhau
    Vực dậy niềm tin kỳ diệu (Như Nhiên)


    Cái tình của Không Quân là thế, không biết lúc vào Không Quân các anh có phải học qua bài học KHÔNG BỎ BẠN BÈ chưa nhỉ?
    Một đêm an bình, nằm yên nghe được tiếng sóng biển vọng vang, biển đã ru em vào giấc ngủ như những ngày còn thơ bé, ngày theo chồng về cư xá Không Quân, biển cũng ở ngay phía trước.
    Sáng nay đi thăm một vòng đảo bằng xe khách sạn. Động cát trắng cao, đẹp như là động cát Dốc Lết ở Hòn Khói Nha Trang.
    Leo lên tới đỉnh thì mệt nhưng khi tuột xuống rất nhanh, nay các con cháu cũng chơi những trò ngồi trên cao tuột xuống, cũng làm bộ nằm quạt quạt đôi tay như đang bơi cho cát chùi xuống theo mình. Ở Úc họ không để người tuột ngồi hay nằm hẳn trên cát, mà có những thứ làm bằng nhựa như cái thâu hay cái máng để đỡ thân người. Các con cháu vui đùa hò hét vui nhộn cũng không kém các anh ngày đó.
    Cảm ơn các anh Thiên Lôi 524 đã cho em nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Cảm ơn các anh không Quân với truyền thống Không Bỏ Bạn Bè. Cảm ơn các con đã mua cho me một vé tàu đưa me về dĩ vãng của một thời tuổi trẻ vàng son.


    Cảm ơn cuộc đời.
    Tạ ơn Đạo, tạ ơn Đời, tất cả
    Ơn vạn loài chan chứa một tình thương. (Như Nhiên)

  2. #38
    Phòng Trực's Avatar
    Status : Phòng Trực v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2010
    Posts: 996
    Thanks: 26
    Thanked 1,648 Times in 538 Posts

    Default Nắng chiều thương nhớ

    NẮNG CHIỀU THƯƠNG NHỚ
    Trương kim Báu


    - Đẹp quá! Đẹp quá! xin ngừng xe lại.
    - Ồ con chưa bao giờ thấy cảnh mặt trời lặng, chỉ nhìn qua hình và đọc văn thôi, bây giờ nhìn mặt trời từ từ xuống thấp những tia nắng vàng rực rỡ nhuộm đỏ một vùng, thích quá!
    Tất cả đều xuống xe, tôi chỉ cười và tìm một chỗ ngồi, tóc bạc tuổi chiều vẫn còn ngắm tà dương, thưởng thức nét đẹp của đất trời. Tôi tự nhủ lòng mình, thôi nhé quên đi, quên đi dĩ vãng.

    - Ồ tóc me đẹp quá, hết màu trắng rồi, nắng nhuộm tóc me màu vàng ánh, đẹp, đẹp thật.

    Nghe con gái nói, tự nhiên thấy nghèn nghẹn và mắt cay cay, tia nắng chiều còn vấn vương vào mắt, cố ngăn giọt lệ để buổi vàng các con được niềm vui trọn vẹn.

    Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá
    Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân
    Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ
    Sao đông về....khóe mắt lại rưng rưng ? ( Như Nhiên)


    Ngày xưa khi những người bạn thân trong phi đoàn 524 thường rủ tôi đi ngắm mặt trời lặng. Nha Trang có hai cảnh mà người dân ở đó đều thích. Ngồi trên biển buổi sáng nhìn mặt trời dưới mặt nước dần lên, chiếu ánh vàng rực trên mặt biển những cơn sóng cũng lấp lánh hoàng anh. Buổi chiều mặt trời lặng, đứng trên núi chỗ tượng Phật Thích Ca hay ngồi ở Hòn Chồng là nhìn rõ nhất, mặt trời đỏ rực lan tỏa nhuộm đỏ cả một vùng, chuyển màu tím rồi từ từ đậm dần cho tia nắng chiều rụi tắt.

    Các anh ít khi được ngắm mặt trời mọc dù ở sát biển vì những phi vụ thường phải cất cánh khi mặt trời chưa ngủ dậy. Chim bay về đất liền khi hoàng hôn chập choạng nếu đôi cánh vẫn còn nguyên, giờ khắc ấy, chúng tôi thường cùng nhau đi ăn, dạo chơi và tán dóc.

    Như thường lệ buổi chiều các anh đến rủ tôi đi chơi, nhưng đặc biệt hôm nay bắt tôi ăn mặc theo ý các anh.

    - Báu nhớ mặc áo dài và tóc xõa tự nhiên, đừng cột giây nỏ gì trên tóc hết.

    Các anh muốn chụp hình để thử máy, vì qua Nhật thử độ cao, ai cũng mua máy ảnh về.
    Qua đến Hòn Chồng chụp chung hình cả nhóm xong rồi, bây giờ đến phiên tôi làm người mẫu. Thợ chụp hình thì ít, còn đạo diễn lại nhiều, tôi phải nghiêng qua xoay lại, ngước lên nhìn xuống, leo lên tảng đá này rồi sang tảng đá khác, chê thấp chê cao, sợ té có khi tôi phải bò càng.
    Tôi tin các anh sẽ chụp cho tôi những tấm hình đẹp, vì các anh có rất nhiều tài: hát, làm thơ, đàn, vẽ, kể chuyện và viết văn.
    Đến khi nắng chiều đã xuống thấp chỉ còn những tia yếu ớt, tôi tưởng bổn phận làm người mẫu xong rồi, lúc đó gió lớn quá tóc, áo tung bay.
    - Báu đứng yên, cứ tự nhiên đừng kéo vạt áo, đừng túm tóc. Dọng sẽ thâu phim đem rửa , lựa các hình đẹp bỏ vào album cho Báu, chịu không?
    Hôm coi album có nhiều tấm hình thật đẹp, rất mỹ thuật nhưng có những tấm vô cùng kỳ cục, chụp lúc tôi bò, le lưỡi, ôm bụng, hai tay dang ra, nhưng đặc biệt dưới mỗi tấm hình đều có lời phê bình với nhiều nét chữ: Nắng vàng nhuộm tóc em. Em và nắng. Chiều vàng em cũng vàng theo. Em e ấp tiến lên. Em thành con khỉ lúc nào vậy? Sao ôm bụng? Nguy hiểm nhen, coi chừng té. Đói bụng ? Mấy tháng rồi hở em?

    Có một bức hình rửa lớn, là hình chụp sau hết, lúc mặt trời từ từ lặng màu đỏ ối rồi chuyển thành tím nhạt, tôi đứng trên mõm đá cao, vạt áo trước bay quấn vào thân, vạt sau và tóc bay tung lên, phía dưới nước biển vọt cao trắng xoá, trên đầu những vầng mây trôi, nắng chiều sắp tắt.
    Dưới tấm ảnh có ghi câu: Em vững vàng trong cơn lốc.
    Tấm hình đúng vào hoàn cảnh năm 1975 khi đổi thay chế độ, như trò ảo thuật, nhà, tài sản, mẹ, chồng, anh chị, tất cả bạn bè, đều biến mất.

    Trôi năm tháng, tàn canh đời trắng mộng
    Lợi, Danh,Tình.....lơ lửng một làn hơi ( Như Nhiên)


    Bên tôi chỉ còn 2 con và người chị chồng, bây giờ 4 người là máu mủ ruột thịt nhau, không còn ranh giới chị chồng em dâu, tôi ôm chị tự nhiên, dựa vào chị, khóc cười cùng chị.

    Dặn em sống hiểu và thương
    Vì tâm cảnh ấy vô thường cả hai
    Dặn em quên những thăng trầm
    Đừng ôm dĩ vãng, âm thầm viễn mơ (Như Nhiên)


    Cuộc đời tôi và tất cả những người có chồng quân nhân, công chức miền Nam đều giống nhau, chúng tôi trôi theo vận nước. Đói, nghèo, lo sợ, cô đơn, cám dỗ, cạm bẫy khắp mọi nơi đang rình chờ chúng tôi. Đó cũng là chính sách của chế độ mới đề ra.

    Chúng tôi những người con gái của Nha Trang tìm đến nhau như những hoa lục bình kết lại thành một bè để không bị nước cuốn trôi lạc hướng. Cứ vài ngày, tan sở bước ra cửa sau ngân hàng, các chị đứng chờ nhau, không đủ tiền để đưa nhau vào quán nước nên chúng tôi chỉ ra cửa trước ngân hàng ngồi dưới bậc tam cấp, chia sẻ niềm tin và tình thương hầu làm sức mạnh vượt qua bao khó khăn luôn chờ đợi. Những chị nào may mắn chồng ở tù trong Nam và chuẩn bị đi thăm nuôi, trong nhóm ai phụ được gì cũng tốt.

    Cứ thử ngồi gần bên cạnh nhau
    Cùng khâu vá lại những cơn đau
    Hãy thử cho nhau những nụ cười
    Đất trời như mở lượng đầy vơi ( Như Nhiên)


    Chồng chị nào nằm trong 4 binh chủng nhà nước mới đã đề ra: Nhất Phi, Nhì Pháo, Tam Báo, Tứ Tăng, thì ở tù tận miền Bắc thăm thẳm núi rừng sâu, không hy vọng được thăm nuôi vì không tiền không nhà, phương tiện quá khó khăn, vợ phải kiếm sống từng ngày để lo cho con nhỏ.

    Các anh thuộc diện số một NHẤT PHI của chế độ mới, phải tù tận miền Bắc xa xôi. Tôi ở lại miền Nam như cánh hoa cô đơn, một cánh chim lìa tổ, nhớ các anh thật nhiều, từng khuôn mặt, từng cách đùa vui, chọc quê nhau để các anh có niềm vui quên đi hiện tại đối diện mỗi ngày cùng nguy hiểm.

    Bây giờ đàn chim bị cắt hai cánh nhốt trong lồng, không được tung bay trên bầu trời Tổ Quốc. Giờ này các anh đang bị cầm tù nơi nào? Sơn La, Yên Bái, Hà Nam Ninh hay Hoàng Liên Sơn như Dọng, có được gặp nhau như ngày xưa không?
    Các anh tìm quên khổ đau nghèo đói rét lạnh bệnh tật bằng cách nào? Có nhớ thành phố Nha Trang khi chiều xuống?

    Ngày di tản tôi mất hết tất cả hình ảnh, nhưng hình các anh chụp với lời ghi Em Vững Vàng Trong Cơn Lốc, tôi nhớ rất rõ, vì nghệ thuật các anh chụp trong cuối chiều lắng đọng. Sau 75, tấm hình là động lực giúp tôi vượt qua bao khó khăn trắc trở. Nắng chiều hôm đó, áng mây trôi nhanh, gió thật mạnh tung bay tóc áo, nhưng tôi vẫn đứng yên như một bức tượng .
    Nay tôi phải sống thật xứng đáng, phải Vững Vàng Trong Cơn Lốc như lời dặn năm xưa. Hy vọng đem lại được chút niềm vui đến các anh, là đức hạnh của người vợ lính.

    Đúng là đổi đời, nhận thư của chị Lợi, chồng chị cũng đi tù, anh là nhà thơ Duy Năng sĩ quan cấp tá.

    Thư rằng: chị thấy hình em rất nhiều bày bán ở chợ Nha Trang, chị muốn mua hết tất cả để trả lại cho em, nhưng hoàn cảnh chị cũng mất hết như em, nên chị mua có một tấm hình gởi vào em, để sau này các cháu lớn, có mà khoe cùng con hình ngày xưa của mẹ. Thương em, chị Lợi.

    Những riêng tư không còn nữa rồi, ngày xưa tự do quá, tôi chơi thân cùng các anh, gia đình tôi không cấm mà chỉ tìm hiểu về các anh.
    Anh tôi cảm phục phong độ hào sảng của người lính Không Quân, có trách nhiệm dù đối diện mỗi ngày cùng hiểm nguy sinh tử. Bề ngoài như khinh bạc cuộc đời, nhưng bên trong ẩn nhân từ, đạo đức, lòng Yêu Nước, Bảo Vệ giang sơn.

    Anh tôi thường nói:
    - Các bạn Không Quân của em là những người bạn tốt, có thể tin tưởng ở họ. Anh yên lòng khi để em đi chơi cùng các bạn Phi Công trẻ đó.
    Tôi cũng cảm phục các anh khi được nghe kể lại những phi vụ, tánh hào hùng anh dũng khi ra chiến trận và xem trọng bạn bè của Không Quân, dù các anh đều mang tiếng lã lướt cực kỳ bay bướm. Khi quen thân, biết các anh có tấm lòng rất tình cảm gia đình, mỗi đêm ngồi cùng nhau tán dóc, kể những vui buồn trong ngày, đàn hát hay chọc nhau để cười, các anh thường nhớ về mẹ già và gia đình ở xa.

    - Ai nấu chè dỡ quá, anh phải ráng ăn giùm thêm một chén nữa đó, cảm ơn đi.
    - Báu nấu chè hả ? Hèn gì dỡ ẹt, chè này bà già của anh nấu ngon lắm.
    - Má anh cũng nấu rất ngon, có dịp về anh hỏi cách nấu rồi bày cho em.
    Đôi lúc cũng buồn vì tôi là con gái, ít khi được các anh khen và lại thường bị chê hay chọc quê đến khóc, từ thâm tâm tôi hiểu các anh muốn tôi bỏ tánh ỷ lại và trưởng thành, tình bạn thật tuyệt vời!
    Có phải mỗi ngày các anh bay trên cao độ, tầm mắt được đối diện cùng mây trắng trời xanh, biển rộng mênh mông, núi cao vời vợi, sông dài và đồng ruộng bao la, khiến lòng các anh trong sạch và thanh cao hơn nên tình yêu quê hương đất nước vô cùng mãnh liệt. Thiên nhiên luôn luôn cảm ứng với những người có lòng và con tim biết yêu tất cả vẻ đẹp trong đời.
    Trên trời là những anh hùng hiệp sĩ, dưới đất thì hào hoa phong nhã, lãng mạng lã lướt đó đây, là bản tính của người Phi Công Việt Nam Cộng Hòa, phải không?

    Dọng chồng tôi cũng là người bạn thân trong 524, anh gắn bó với gia đình, đơn giản thành thật và dí dởm, chúng tôi có thể cùng nhau nhìn ngắm cảnh đẹp, một bức tranh, thưởng thức một bóng hồng, đôi mắt đẹp hay một làn tóc mây lướt qua trước mặt.

    Dọng đã nói với tôi. Trong binh chuẩn Không Quân, mỗi ngày đi bay đối diện cùng hiểm nguy sống chết, nhưng người lính Kỷ Thuật Không Quân cũng thế, họ làm việc rất tỉ mĩ nhiều giờ và cực khổ thật nhiều. Bên Hải Quân cũng có những nguy hiểm mà họ phải đối phó hàng giờ. Nhưng khó khăn nhất là lính bộ binh từ sĩ quan đến người binh sĩ, hành quân liên miên và ở trong rừng núi thời gian dài uống ăn thiếu thốn, đêm ngủ không yên, có khi địch lợi dụng màn đêm để tấn công, có những tiền đồn bị bao vây nhiều ngày chịu trận.

    Cơn sóng đỏ nhuộm bao nhiêu oan khuất
    Cơm chiến trường, lửa đạn nếm, vì dân
    Dẫu gian nan cách mấy chẳng sờn gan
    Đem thân xác lót đường cho tổ quốc. (vô danh)


    Những anh em đó đã hòa mình vào núi rừng hoang dã của đêm đen, họ nghe được tiếng thở của đất, tiếng u uất của núi rừng, tiếng thổn thức của dòng suối, nỗi oán hờn của rừng sâu núi thẳm, nghe được tiếng khóc của mẹ Việt Nam. Họ là những người lính có một lòng yêu quê hương dũng mạnh.
    Chỉ có những người lính trận, nơi biên cương vào sa trường cùng chiến đấu với nhau mới cảm nhận được và thương nhau sâu sắc.
    Người lính của Miền Nam đều có cái hào khí ngút trời đó nên khi cùng nhau vào trận, người phi công không bao giờ bỏ bạn bè dù biết có thể nguy hiểm đến tánh mạng. Vì tất cả cùng chiến đấu mong đem lại hòa bình ấm no cho dân tộc.

    Sống sao cho tràn đầy sự có mặt
    Chết sao cho tràn ngập cõi hư không ( Như Nhiên)


    Cuộc chiến đã chấm đứt, định mệnh đã an bày các anh vào tù và nay một số đã ra đi vĩnh viễn.

    Ta xoải cánh phiêu du cùng gió
    Có bao giờ em nghĩ đến một giọt sương
    Đã tan vào lòng bất tận. (Lê văn Trung )


    Đêm nay tôi không ngủ được khi nghe tin đất mẹ Việt Nam bị cắt xén từng vùng bán cho Tàu Cộng, biển đảo thì đem dâng để trừ nợ. Nghĩ đến các anh, những người lính của Miền Nam nước Việt luôn vì tổ quốc đã hy sinh.

    Không biết làm gì để bớt buồn, tôi ra phòng khách ngồi đọc kinh, linh cảm các anh đang ở đây, nước mắt tôi trào ra.
    Ngày về cùng thiên nhiên các anh đã hòa vào đất mẹ, lòng mênh mông thênh thang, trôi theo mây, hoà cùng gió, chiều mang mang sương khói, đêm lấp lánh cùng trăng sao.

    Ngày ta về với hư vô
    Bay theo những cánh chim hồng
    Trong suốt đời tịch mạc.(Lê văn Trung)


    Các anh luôn ở bên tôi, cùng chia xẻ vui buồn thân ái với tôi. Tại sao lại khóc, mà không cười? Xin cảm ơn cuộc đời qua bao thăng trầm đau khổ giúp tôi đã trưởng thành, không phải là điều mà ngày xưa các anh mong muốn về người bạn này sao?

    Gặp cũng là duyên mà ly biệt cũng là duyên, cuộc đời mênh mông quá, vô thường khiến chúng ta lâm vào cảnh đổi thay chỉ là quy luật của cuộc đời.

    Quá khứ đã chết trong niềm hoang dại
    Vì tương lai gạo sống chữa thành cơm
    Hiện tại này con trân quý cảm ơn
    Lòng thành thản....đời hoa thơm, trái ngọt. ( Như Nhiên)

  3. Xin cám ơn Phòng Trực

    khongquan2 (09-14-2019)

  4. #39
    Phòng Trực's Avatar
    Status : Phòng Trực v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2010
    Posts: 996
    Thanks: 26
    Thanked 1,648 Times in 538 Posts

    Default TỈNH MỘNG - Trương kim Báu

    TỈNH MỘNG
    Trương kim Báu


    Mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang rọi vào tận phòng ngủ, cô bé muốn nằm nướng thêm cũng không được, lũ chim ca hát líu lo trên giàn hoa thiên lý, bé tung mền chạy ra khỏi phòng.
    - Dì, dì ơi, dì đâu rồi?
    Có tiếng người cất lên từ phía sân.
    - Chuyện gì vậy con?
    - Hôm nay con có hẹn với hai bạn của con đi tắm biển và leo núi ở phía sau khe.
    - Bọn nhỏ chưa tới, ăn sáng rồi đi.
    Cô bé đến sát bên người dì đang quét lá cây, ôm choàng và tựa đầu vào sau lưng dì nhõng nhẽo.
    - Tụi con hẹn ăn sáng ở ngoài bãi biển.
    - Biển có gì mà ăn?
    - Bí mật! Cho con xin mấy củ khoai lang sống nha dì.
    - Lấy đi! Nhà nhiều trái cây, lấy đem theo ăn.
    Cô bé chạy vào trong nhà, nghe tiếng bà dì nói vọng theo.
    - Phải xếp mền gối tử tế, thay quần áo đàng hoàng mới được ra đường.
    - Dạ, con làm liền.
    Mỗi năm cô bé đều được gia đình cho về quê ở cùng người dì trong những ngày hè. Bà Bảy lớn tuổi rồi mà không có chồng, nghe đâu rồi hồi còn trẻ cũng yêu đương dang dở sao đó nên nay vẫn ở vậy, bà to người, nước da bánh mật nên dù có tuổi trông vẫn khỏe mạnh.
    Như đã hẹn, trong 3 người ai rảnh thì ra biển trước lo lượm củi, lấy những hòn đá có con hào bám vào để sẵn. Đường ra biển phía sau làng có hai lối, một là đi đến cuối làng kẹo rẻ trái đến biển, hai là lối đi ở phía sau những ngôi nhà băng qua các luống đất trồng đủ loại rau củ, đến chân núi rồi theo khe suối cạn là tới biển. Những cô con gái nhỏ thường chọn đường số một, gần hơn và đi trên đường cái lớn
    Sáng nay cũng có một người thanh niên ngủ dậy thật sớm, muốn khám phá nơi mình được nghĩ phép 10 ngày ở đấy. Huy, tên anh, đến đây cùng ba mẹ để thăm người chú. Anh được gia đình cho đi du học ở Pháp, dự định sẽ học một nghề như gia đình mong muốn nhưng khi ngồi máy bay đến Pháp, anh đổi ý vì say mê nghề phi công. Bây giờ anh đã ra trường, đã được hãng hàng không của Pháp nhận và ký hợp đồng, anh về thăm nhà 1 tháng rồi trở lại Pháp, bắt đầu công việc mà anh ưa thích. Vừa qua khỏi khe suối sắp đến biển, bỗng Huy nghe có tiếng hát thật trong trẻo vọng lên.

    Tiếng Việt mẹ rủ mềm trên môi.
    Cho con nằm ngủ ở trong nôi
    Giấc ngủ đầu đời êm đềm đó
    Con đã yêu rồi tiếng nước tôi.
    Cánh cò lướt gió nhẹ nhàng bay
    Tiếng Việt hò vang nhánh sông đầy
    Lời ru câu hát còn vang vọng
    Theo mãi cánh diều cuối chân mây ...v..v.
    (Thơ do Quách Vĩnh Thiện phổ nhạc)


    Anh nhìn quanh quất tìm phương hướng của tiếng hát. Ồ! Một cô gái! Xa quá anh nhìn không rõ mặt, chỉ thấy tóc chấm ngang vai, áo cột ngang bụng, quần xắn lên cao đang lội xuống nước tay ôm một chồng đá sỏi li ti. Sợ làm mất hứng cô gái, anh tìm gốc cây ngồi xuống. Không biết vì đối diện với biển trời xanh biếc xa khơi, những con sóng xô bờ bọt tung trắng xóa trong buổi sáng yên bình của miền thôn núi lan tỏa trong Huy, hay vì bài hát tiếng Việt thiêng liêng mang đậm truyền thống quê cha đất tổ mà trái tim Huy hoàn toàn bị cuốn hút theo giai điệu mộc mạc chân tình.

    Tiếng Việt mẹ ru bằng thi ca
    Tình quê duyên thấm quá đậm đà.
    Bóng cò rõi cánh bên đồng lúa
    Mang cả hồn ta về quê xa.
    Tiếng Việt chợt buồn lời mẹ ru
    Âm vang rung động cả thiên thu
    Nỗi đau còn nợ tình non nước
    Đất Việt càng xa khỏi sương mù.


    Cô gái vừa lội nước trên biển vừa hát rồi im bặt, anh đưa mắt tìm không thấy người con gái nơi đâu. Đứng dậy anh trố mắt tìm. Ô kìa! Sao cô gái lênh đênh trên mặt nước, cô bị gì sao? Thân hình cô đang nhấp nhô theo làn nước trôi dạt ra vào, anh hốt hoảng nhảy ào xuống biển, chỉ kịp bỏ đôi giày, anh bơi thật nhanh và bế được cô gái lên bờ.
    Thảo và Hương cũng vừa đến, hai cô ngạc nhiên nhìn người con trai lạ và cười thầm trong bụng, anh chàng này lầm to rồi! Thu Thu, tên cô bé, là tay vô địch nằm trên mặt nước. Thu Thu có thể nằm trên nước thật lâu như chiếc lá nổi trôi trên mặt nước hằng giờ. Anh để nhẹ cô gái xuống và thân vừa chạm cát là cô liền ngồi bật dậy, Huy giật mình nhảy vội ra xa.

    Họ bắt đầu biết nhau và bốn người ăn sáng bằng những con hào nướng chín vắt chút chanh, cho thêm muối tiêu vào thơm phứt. Khoai lang, bắp vùi dưới than hồng được chiếu cố không còn lại gì hết.
    Huy khen ngon chẳng tiếc lời. Ba cô gái đều trạc tuổi 16 và 17 được khen nên thích chí tình nguyện làm hướng dẫn viên đưa Huy đi thăm những địa điểm nổi tiếng của vùng này.
    Ăn xong họ cùng leo núi tìm trái cây rừng. Nơi đây có cây dủ dẻ mọc rất nhiều ở chân núi, trái nhỏ bằng ngón tay thành từng chùm và chín vào mùa hè, rất ngọt, trẻ con rất thích.
    Bỗng nghe tiếng dì của Thu Thu gọi về ăn cơm, có lẻ bà ra biển tìm không thấy nên đi về mé núi. Thu Thu từ trong bụi cây chạy ào ra ôm lưng dì.
    Hương và Thảo đẩy anh chàng Huy bước tới, hai cô bé núp lại trong bụi rậm. Huy vừa bước ra nghe tiếng nói thật to của dì bảy.
    - Anh kia đứng lại. Anh từ đâu đến ?
    - Dạ, từ Saigon.
    - Tôi không cần biết Saigon hay Phan Thiết gì cả. Có phải anh ở một mình trên núi với con bé nhà tôi không?
    - Dạ phải, dạ .... không.
    Nghe giọng nói nghiêm trọng của dì, Thảo và Hương không dám đùa nữa, đồng xuất hiện và la to.
    - Có tụi con cùng đi.

    Sau lưng dì, Thu Thu ló mặt ra nheo mắt nhìn Huy. Một buổi sáng thôi mà Huy bị cô gái này chọc quê hai lần. Biết lý lịch Huy rồi, dì bảy vui vẻ kêu 4 người về nhà dùng cơm trưa.
    Huy và Thu Thu bắt đầu thân nhau. Bây giờ anh mới nhìn rõ mặt cô gái mang nét duyên dáng hiền thục mặn mà, cô rất tự nhiên, đẹp và ngây thơ, hai má lúm đồng tiền mỗi khi cười làm anh ngây ngất.
    Anh đã yêu. Anh hơn cô bé đến 10 tuổi, nhưng anh cứ chờ vì mộng tung mây lướt gió của anh chỉ mới bắt đầu. Hôm từ giã trở về Saigon, hai kẻ yêu nhau rất buồn và từ đó họ thư từ thường xuyên qua lại. Đến quốc gia nào, việc đầu tiên là Huy đi mua một tấm thiệp gởi về cho Thu Thu kèm theo những món quà nho nhỏ như dấu ấn những nơi anh đến. Tình cảm họ kéo dài trắng trong thanh khiết theo thời gian bề bộn của Huy. Mỗi năm họ chỉ gặp nhau vài lần cũng đủ theo tháng năm đợi chờ Thu Thu chửng chạc.

    Hôm nay là chiều ba mươi tết, chị người làm xin về quê, nhà vắng vẻ quá, từ ngày mẹ mất Thu Thu thấy mình không còn hồn nhiên nữa. Mười năm rồi từ ngày quen Huy, lúc nào Thu Thu cũng muốn mình là bóng mát cho Huy mõi cánh quay về ẩn náu, là ngọn núi để một lúc nào đó Huy cần chỗ dựa lưng. Trong nhà chưng đầy những món quà đều có hình bóng Huy trong đó, trong tâm em cũng đầy ấp bóng hình anh, nhưng sao như thiếu vắng một cái gì mà em không biết.
    Thu Thu sửa soạn đi lễ chùa, đó là lệ mà ngày còn mẹ đã làm, giao thừa bao giờ chùa cũng đông, chùa trên đồi cao, trụ trì là một sư bà lớn tuổi, chỗ quen thân với mẹ.
    Vào chánh điện lễ Phật xong, người đông và khói nhang nghi ngút. Thu Thu bước ra ngoài, đất thật rộng, cây cảnh được cắt tỉa vô cùng mỹ thuật và rất nhiều tượng Phật chung quanh như
    tượng Phật Thích Ca đang ngồi thuyết pháp cho 5 anh em Kiều Trần Như, tượng Bồ tát Văn Thù, Bồ tát Phổ Hiền. Lần dò đi lên cao hơn một chút, Thu Thu thấy một chỗ đang làm nền dang dỡ, có một thùng gỗ rất to mở ra hai phía, Thu Thu tò mò đến nhìn, đó là tượng Quán Thế Âm bằng đá trắng to và đẹp quá. Thu Thu bước đến thật gần đưa tay chạm vào tay Quán Thế Âm, hơi mát từ tượng đá truyền sang cảm giác nào đó thật an bình hạnh phúc. Thu Thu nghĩ Bồ tát Quán Âm tu hạnh từ bi đối với muôn loài chúng sanh và hạnh nhẫn nhục Ba-la-mật. Từ và bi cùng với hỷ và xả là bốn đức tính cao đẹp mà đạo Phật gọi là tứ vô lượng tâm. Từ bi là thương yêu không phân biệt, không điều kiện và không có giới hạn, chứ không phải như tình yêu nam nữ hay là tình bạn hoặc tình thương cha mẹ dành cho con cái.

    Tại sao em không tu hạnh như Ngài?

    Lòng thương yêu và hạnh nhẫn nhục có sự tương quan mật thiết với nhau, tuy hai mà một, tuy một mà hai, trong thương yêu đã có nhẫn nhục và trong nhẫn nhục đã có chất liệu thương yêu.

    Phải thương yêu chính bản thân mình mới thương yêu được người khác. Thương yêu bản thân mình có nghĩa là những gì chưa hoàn thiện thì không buồn khổ chán ghét, đối với những gì đã hoàn thiện thì không tự cao, ái ngã.
    Cành dương liễu yếu mềm dẻo dai biểu trưng cho đức nhẫn nhục nhu hòa. Tu tập theo hạnh nhẫn nhục của Ngài, chúng ta phải giữ tâm bình lặng trước thuận cảnh hay nghịch duyên, chứ không chỉ nhẫn trước những những nghịch cảnh, oan trái như mọi người thường hiểu về hạnh nhẫn nhục. Trước những thuận cảnh như được mọi người tôn kính, ca ngợi, cung phụng thì lòng không tự mãn, không để cho tâm kiêu căng, tự đắc phát sinh.
    Nhẫn nhục cũng là giữ tâm bình lặng trước mọi điều đến với mình. Nhưng khi nhẫn nhục thì trong lòng không hề có sự oán ghét, thù hận, không có sự dồn nén hay gồng ép mà luôn cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản, tràn ngập lòng bao dung, thương yêu và tha thứ.

    Thu Thu bừng sáng ra, lâu nay em chỉ lo thương yêu một người, em từ bi nhẫn nhục chỉ cho một người, sao em không tu hạnh của ngài Quán Thế Âm.

    Phút nào tỉnh thức em ngồi lại
    Nhìn ra thế giới, nghĩ về mình.
    Thấy chăng một thứ chi thường tại
    Chập chờn mộng, thực kiếp nhân sinh.
    (Thơ Như Nhiên)

    Thu Thu nhớ có đọc ở đâu đó nói về tình yêu. Tình yêu muôn thuở vẫn chỉ là tình yêu nhưng vượt lên trên đó, nó có một sứ mệnh thật cao cả khi người ta nhìn ra cái đẹp của nó và sống với cái đẹp của tình yêu.
    Quán Thế Âm, Ngài yêu cả chúng sanh, thật là hạnh nguyện tuyệt vời, tại sao em không nghĩ ra. Bây giờ em còn khỏe, còn trẻ sức sống tràn đầy lại có chút học thức, tại sao không phụ sư bà một tay để lo việc giúp đỡ mọi người. Nhìn sư bà, già rồi mà vẫn mỗi tuần giảng pháp.
    Tu đâu phải là chán đời mới đi tu, tu không phải là hết yêu, lúc trước em chỉ yêu mình anh thôi, nay em yêu tất cả mọi người. Trước em muốn là bóng mát cho anh, nay em là bóng mát cho tất cả mọi người, trước em muốn làm ngọn núi cho anh dựa lưng vào khi mệt mõi, nay em sẽ là bóng mát cho chúng sanh trú xứ. Nếu chúng ta sống cùng nhau có thể một ngày vì lý do nào đó mình xa nhau, còn bây giờ không bao giờ mình mất nhau trong tương giao hoàn hảo.

    Cứ ngỡ nhà tu không biết yêu
    Sống không tình cảm sống cô liêu
    Tháng ngày chỉ biết câu kinh kệ
    Chôn đời trong kiếp sống cô liêu
    Vỡ lẽ nhà sư cũng biết yêu
    Mà không yêu một, lại yêu nhiều.
    (Thơ Như Nhiên)

    Thu Thu đã xin thôi việc, lên ở chùa sư bà để trải qua thời gian thử thách. Bây giờ nàng không còn người thân, ba mẹ và dì bảy đã mất, Thu Thu muốn ngày mình xuất gia có Huy và hai cô bạn ngày thơ bé vào dự lễ, họ đã có chồng con đùm đề nhưng tình bạn vẫn như xưa.
    Huy về đến và được chị giúp việc đưa thư của Thu Thu viết cho anh. Huy ra biển ngồi sau khi đọc thư xong. Anh nghĩ Thu Thu nói đúng. Phải mừng là em đã tìm được em, em đã nhìn ra em và em biết em muốn gì, phải làm gì.

    Những khi bay lên cao đến độ an toàn, Huy cài số và chấm tọa độ xong, anh để tầm mắt ra ngoài nhìn những đám mây phản chiếu mặt trời thành một màu hồng nhạt, anh nghĩ đến em, đến tuổi hồng của em phải chờ đợi, anh thấy thương em thật nhiều. Nhưng cái tôi của anh quá lớn, mộng tung mây lướt gió vẫn còn đam mê cuốn hút anh, rồi anh tự nhủ lòng mình, hai đứa còn quá trẻ và nhiều thời gian. Nhưng những đám mây đã lướt qua và không bao giờ quay lại.
    Anh không thể ích kỷ, anh cũng vì làm theo mộng của mình bất chấp sự phản đối của mẹ cha, nhưng cái anh thích và mơ ước là hình thức bên ngoài, còn Thu Thu đã tìm lại chính mình, đã phá vỡ cái vỏ bọc ngoài của mình rồi, tại sao anh lại buồn.
    Mở hộp ra nhìn chiếc nhẫn chiếu lóng lánh như tia mắt tinh nghịch của em ngày nào, anh đã đi không biết bao nhiêu cửa tiệm mới vừa ý và chọn chiếc nhẫn này, anh cũng đã thấm mệt thời gian 10 năm bồng bềnh trên mây trời, anh muốn có một mái nhà, một gia đình nhỏ, thì Thu Thu muốn có một đại gia đình lớn, thân bằng quyến thuộc là chúng sanh. Thu Thu nói tình yêu sẽ không mất mà trái lại càng phát triển thênh thang, lúc nào cần anh cứ về lại và Thu Thu sẽ là nơi anh nương tựa tinh thần. Nhìn biển, anh nghĩ đến tấm lòng của mẹ bao dung rộng lớn, nay Thu Thu cũng là biển là nước là trời, những tình thương Thu Thu trao cho mọi người cũng như vậy, cũng bao la như biển như trời, đường bay anh ẩn vào mây trắng, cũng ẩn trong trái tim em vời vợi bao la.
    Anh vẫn yêu em và yêu em nhiều hơn Thu Thu ơi, em nói đúng, mình không mất nhau, anh sẽ dự lễ xuất gia của em và sẽ trao chiếc nhẫn này cho em để có thể dùng nó trong việc hoằng pháp độ sanh hay giúp những người mà em cho là đáng giúp.
    Anh không hiểu nhiều về Đạo Phật nhưng nay thấy em chọn con đường tu, anh nghĩ em yêu anh như vậy thì đạo Phật phải có cái gì đó tuyệt đối tốt đẹp hơn nhiều nên em mới chọn, anh sẽ tìm hiểu về Đạo Phật thật tường tận rõ ràng.

  5. The Following 2 Users Say Thank You to Phòng Trực For This Useful Post:

    khongquan2 (03-04-2020), nguyenphuong (03-04-2020)

  6. #40
    Phòng Trực's Avatar
    Status : Phòng Trực v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2010
    Posts: 996
    Thanks: 26
    Thanked 1,648 Times in 538 Posts

    Default NHỚ ƠN NƯỚC ÚC ĐẠI LỢI (AUSTRALIA) - Trương kim Bá

    NHỚ ƠN NƯỚC ÚC ĐẠI LỢI (AUSTRALIA)
    Trương kim Báu


    Những đóa cúc vàng rực rỡ đẹp vô cùng, tôi sẽ cắt đem xuống chùa cúng Phật và bàn thờ hương linh, cũng để cúng má tôi và những vong linh nữ ở đó, vì hoa Cúc ở nước Úc là tượng trưng cho Mẹ.
    Đang bón phân ở ngoài vườn để tháng 5 ngày Mother’s Day hoa kịp nở thì điện thoại reo liên hồi, đầu dây bên kia giọng pha nước mắt của người bạn đạo cùng đi chùa.
    - Chị ơi! Cháy rừng rất lớn ở tiểu bang Queensland, thương quá!
    Tin cháy ở Queensland chưa dập tắt, lại cháy ở Adelaide,
    Sydney, rồi đến cháy ở Melbourne, tiểu bang chúng tôi đang cư ngụ.
    Lòng đau, tim thắt, thương nước Úc vô cùng! Nơi mở vòng tay đón nhận những người Việt rời cội nguồn chôn nhau cắt rún để vượt biển tìm bờ bến tự do.
    Ngày 30 tháng 4 năm 1975 chánh phủ miền Bắc không chấp nhận chúng tôi, họ xem chúng tôi là tội đồ của đất nước vì chúng tôi là người miền Nam không cùng chế độ, bởi lý tưởng của chúng tôi là yêu quê hương, bảo vệ miền Nam tự do của đất nước Việt Nam.
    Lênh đênh trên biển khơi, tìm sự sống trong cái chết, Úc đã mở rộng vòng tay nhân đạo đón nhận những người cùng đường đang kiệt sức rồi cho định cư ở các tiểu bang.
    Chúng tôi thật sự biết ơn người Úc, yêu thương nước Úc là quê hương thứ hai, nơi dìu chúng tôi đứng dậy và cho cơ hội xây dựng lại cuộc đời. Một tương lai tươi sáng đang chờ đón thế hệ thứ hai thứ ba của con, cháu người Việt Nam chúng tôi.
    Đầu năm 1983, điện tín báo tin chồng tôi vượt biên cùng con trai và em trai đã đến Malaysia, một tháng sau lại được điện tín cho hay 3 người thân đã định cư ở Úc.
    Tôi không biết gì về nước Úc, cứ thắc mắc tại sao chồng tôi lại chọn Úc? Trong khi anh là một phi công lái phản lực của Việt Nam Cộng Hòa, đã từng sống ở Mỹ? Tại sao anh được định cư ở Úc quá nhanh? Hai điện tín cách nhau đúng 1 tháng.
    Sau này tôi cũng vượt biên, được tàu Mỹ vớt và đưa vào trại tị nạn Panat Nikhom Thailand.
    Khi tìm hiểu về nước Úc, tôi đã cảm động về hai con vật tượng trưng cho nước Úc là Kangaroo và Koala, tượng trưng cho tấm lòng của người mẹ bao la như biển, luôn che chở bảo vệ con mình.

    Kangaroo từ lúc mới sanh đã được mẹ mang trong cái túi dưới bụng, dòng sữa mẹ nuôi con từ đó, đi đứng đều mang con theo cho đến ngày con lớn khôn cứng cáp.
    Còn Koala, lúc sinh ra được mẹ cõng trên lưng dù cho mẹ chạy nhảy hay leo trèo.
    Đàn bà Việt Nam, nhất là sau 1975, lúc nghèo đói hoạn nạn, bên cạnh mình không có người thân, biết bao nhiêu người mẹ đã hy sinh bảo vệ cho con.
    Mẹ con tôi bị nhốt trong trại tù, ban ngày trời thật nóng, đêm đến lại lạnh, chỉ có chiếc chiếu nhỏ trải trên nền đất. Tôi nằm giữa, hai tay dang ra ôm 2 con, phủ mái tóc dài xuống đắp cho con, mong hơi ấm của tóc mẹ sưởi ấm được con.
    Nước Úc mênh mông, rừng núi bạt ngàn, những rừng thông, những cánh đồng cỏ xanh tươi bát ngát, nhiều giống vật hoang dã sống thành từng đàn như ngựa, trâu, bò, lạc đà, dê, kangaroo, koala, thỏ...v.v… chim thì đủ loại nhiều vô số, có nhiều loại quí, còn có các loài bò sát và những thú nuôi trong những trang trại như heo, gà, vịt, v.v…
    Đất rộng, cảnh đẹp, môi trường trong sạch, tấm lòng của người dân Úc hiền lành yêu thương mọi người, biết chăm sóc cỏ cây và loài vật.
    Cuộc sống thật thanh bình. Sáng, trưa, nhà nào cũng nghe chim líu lo trong vườn và buổi chiều, từng đàn chim bay qua như những đoàn diễn hành tìm về tổ ấm.
    Trước chùa Hoa Nghiêm có nhiều cây to, loại két trắng làm nơi trú đêm, chúng ồn ào như nơi đó được dành riêng cho chúng.
    Tất cả người Việt ở Úc đều dõi theo tin tức cháy rừng, nước mắt chúng tôi rơi hay miệng nở nụ cười theo từng ngày, theo những đám cháy được dập tắt hay bị lan rộng.

    Nhiễu điều phủ lấy giá gương.
    Người trong một nước phải thương nhau cùng
    (Ca dao Việt Nam)


    Hình ảnh hàng triệu sinh linh nằm chết trên cánh đồng cỏ cháy đen.
    Con kangaroo thân thiện uống từng ngụm nước từ tay người lính cứu hỏa, cũng như con koala cõng con trên lưng băng qua đường chạy trốn ngọn lửa ngất trời. Có nhiều người vào rừng cứu các loài vật.
    Những ngôi nhà, những nông trại bị thiêu rụi, nơi đó đã được xây dựng biết bao nhiêu công sức, những đồ vật kỷ niệm tất cả đều cháy hết.
    Giới trẻ của Việt Nam các con cháu đến tận nơi chia sẻ và giúp đỡ những gia đình bị nạn, họ hòa đồng thương yêu lo lắng cho nhau, không còn sự phân biệt màu da chủng tộc.
    Những ngôi chùa trong giáo hội New South Wales, Victoria, New Zealand và New Caledonia cùng những nhà thờ, các ngôi Chùa Nhỏ, Cộng Đồng Người Việt, các Hội Đoàn, các đoàn Hướng Đạo Việt Nam, các Gia Đình Phật Tử, những lớp Võ Vovinam, cũng như các Hội Chợ Tết, khắp nơi trên các tiểu bang Úc đều tổ chức gây quỹ cứu giúp nạn cháy rừng.

    Hỡi anh em cõi phù sinh khánh tận
    Xin nguyện cầu cho trái đất hồi sinh
    Hỡi anh em bên vực bờ sinh tử
    Xin rung chuông đánh thức trái tim mình
    (Thơ Lê Văn Trung)


    Ngày tết Việt Nam trên đất Úc năm nay không nơi nào đốt pháo mừng xuân đón giao thừa để chia sẻ sự không may của quê hương thứ hai này.
    Chùa, nhà thờ của người Việt có những buổi cầu nguyện dành riêng cho nước Úc. Chùa Hoa Nghiêm tổ chức một buổi tiệc ở ngay dưới hall của chùa số 444 - 448 đường Springvale thuộc tiểu bang Victoria.
    Tiệc gây quỹ có 30 món ăn được các sư cô và nhóm Phật tử làm đãi miễn phí, mong tất cả mọi người đến ăn thưởng thức nhiều khẩu vị đặc biệt của Việt Nam, ai muốn đóng góp bao nhiêu cũng tốt, mỗi người một bàn tay xoa bớt nỗi đau của người dân Úc, các ca sĩ ở tiểu bang đến hát giúp vui, các em võ Vovinam lo sắp xếp bàn ghế và dọn dẹp làm vệ sinh khi mãn tiệc. Số tiền cứ tăng dần lên đến 51.000 trong vòng 3 tiếng.
    Người Việt nơi đây dù là vượt biển hay đoàn tụ đều thương yêu và nhớ ơn tấm lòng đầy nhân tính bao dung của nước Úc.

    Bầu ơi thương lấy Bí cùng
    Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn
    (ca dao Việt Nam)


    Hy vọng với những tấm lòng thành, những ngôi nhà được nhanh chóng xây dựng, rừng cây sẽ được trồng lại, trả lại những màu xanh tươi xinh đẹp cho thiên nhiên như xưa của nước Úc, để Úc xứng đáng là thành phố đáng sống thứ nhì trên toàn thế giới như đã từng đạt danh hiệu đó 2 năm liên tiếp.

    Chim bỏ rừng
    Rừng không cây chim đậu
    Rừng cháy khô
    Sông suối cũng trơ lòng
    Chuyến đò nhân gian thôi đành mắc cạn
    Kinh nguyện cầu xin nối lại bờ sang. (thơ Lê Văn Trung)

    Trương kim Báu



















  7. Xin cám ơn Phòng Trực

    khongquan2 (03-18-2020)

  8. #41
    Phòng Trực's Avatar
    Status : Phòng Trực v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2010
    Posts: 996
    Thanks: 26
    Thanked 1,648 Times in 538 Posts

    Default Trốn chạy

    TRỐN CHẠY
    Trương kim Báu


    Mùa thu đã về trên xứ Úc. Những làn gió mát thật dễ chịu, hàng cây bên đường lá đã sậm màu. Vườn hoa trước sân nhà, những cây hoa cúc đã hé nụ vàng. Tôi đã tìm được cúc loại mới, hoa nhỏ nhưng khi nở sẽ nhiều hoa, đẹp như thu cúc, tên những người con gái Việt Nam thường được đặt như mùa thu hoa cúc nở. Ở Úc vào Ngày Mother’s Day hoa cúc còn tượng trưng cho mẹ. Tôi thấy vui khi nghĩ đến những ngày các con đến nhà thăm mẹ. Chúng sẽ ngạc nhiên thích thú la to:

    - Hoa nhà me đẹp quá!

    Buổi sáng mùa thu tia nắng đầu ngày vừa lên cùng với tiếng chim hót líu lo ở vườn trước sân nhà. Tôi nằm yên thưởng thức một buổi sáng thần tiên của đất nước thanh bình đầy tình thương và lòng nhân ái này.

    Chiến Tranh đã thuộc về dĩ vãng. Những ngày hồi hộp chờ mong, sáng từ giã nhau, chiều có thể mất nhau vĩnh viễn vì chim đã gãy cánh.

    Đêm nghe tiếng đạn pháo kích, nhìn được hỏa châu soi sáng một góc trời. Vợ chồng thường xa nhau mỗi tháng 15 ngày biệt phái Pleiku, 15 ngày ở Nha Trang, chưa kể những ngày tu học nước ngoài. Rồi đất nước đổi thay, tù đày, những năm dài lại cách xa.
    Tôi đang sống bình yên nơi căn nhà nhiều kỷ niệm. Tiếng điện thoại reo, ai gọi giờ này.

    - Me chuẩn bị sáng sớm mai em con lên chở me ra phi trường để lên con. Tình hình không ổn, sợ nước Úc sẽ bị nhiễm virus Vũ Hán của Tàu Cộng.

    - Sao đi gấp vậy? Me không chuẩn bị kịp.

    - Đem theo thuốc uống là được, như ngày xưa mình vượt biên vậy. Họ kêu là đi liền. Ngày đó thấy me đâu cần chuẩn bị gì.

    Nghe con nhắc đến ngày xưa vượt biên…Ngày lấy mạng sống đổi lấy tự do. Làm sao các con hiểu được. Ngày bỏ nước trốn chạy. Lòng mẹ tan nát, nhưng vì tương lại các con. Ở lại quê hương, các con sẽ ra sao khi không được đến trường học chỉ vì lý lịch của mẹ cha.

    Cả đêm tôi không ngủ được. Từ khi chồng tôi mất, đến mùa đông cảm thấy lạnh lẽo hơn vì sự cô đơn nên tôi lên tiểu bang Queensland ở cùng gia đình con gái, vui cùng con cháu. Nắng ấm và tình gia đình cho tôi vơi đi sự nhớ nhung.
    Con trai tôi đến thật sớm, ngồi trên xe ra phi trường tôi mệt mỏi vì một đêm không ngủ. Vào phi trường thấy cảnh giống như ngày xưa, ngày chồng tôi đưa gia đình ra phi trường để di tản. Mọi người thật đông nằm ngồi la liệt, không một chỗ trống.

    - Em và con đi trước.

    - Anh không đi với mẹ con em sao

    - Anh là lính. Chồng tôi vừa cười vừa nói.

    - Em không nhớ là những phù hiệu trên áo bay của anh đang mặc, em đã may vào sao. Tổ Quốc Không Gian. Anh phải ở lại. Nếu Có gì em ráng lo cho con.

    Ngày đó tôi không chịu đi vì tôi cũng là người Việt. Nhưng tôi đã lầm! Vì chính phủ mới không coi tôi là người Việt, mà là tội đồ của đất nước.

    Từ những nỗi đau, chúng ta học được rất nhiều điều, như sự chịu đựng, lòng can đảm, nghèo đói, tình thương, chung thủy, đoàn kết, chia sẻ và đùm bọc nhau, hiểu và thương người cùng hoàn cảnh.

    Có khi gặp nhiều nghịch cảnh
    Giúp ta mạnh mẽ kiên cường
    Đối diện muộn phiền bất hạnh
    Khiến lòng thêm lớn hiểu thương
    Lắm khi đường đời thất bại
    Giữ mình nhẫn nại khiêm cung
    Bao lần đau thương nếm trải
    Để lòng độ lượng không cùng. (Như Nhiên)


    Sáng nay chuyến bay tôi đi bị đình lại, chờ rước thêm người từ nước ngoài về. Tôi cảm thấy ngộp thở vì cảnh xưa ngày di tản như diễn lại.

    - Me không muốn đi, cho me về lại nhà đi con.

    Hai chị em bàn qua điện thoại. Cuối cùng nghe theo quyết định của mẹ.

    Tôi về lại ngôi nhà nơi nhiều kỷ niệm mà sau những năm dài xa cách, gia đình đoàn tụ sống vui vẻ và trân quí từng ngày tháng bên nhau.

    Bảy ngày sau có lệnh cấm các tiểu bang không được qua lại. Máy bay ngưng hẳn nước ngoài vào Úc. Lệnh cách ly ngay trong mỗi tiểu bang. Chùa, nhà Thờ, các tiệm buôn đểu đóng cửa. Quán ăn chỉ được bán đồ ăn đem về. Học sinh học online ở nhà. Đám cưới chỉ được 5 người. Đám tang 10 người. Tất cả mọi người đều phải ở nhà, khi ra đường phải có lý do: khám bác sĩ, đi chợ, đi làm, nhưng luôn luôn phải cách ly nhau 2 mét.

    Những người già trên 60 tuổi chính phủ khuyên nên ở nhà vì con Covid 19 này thường dễ lây lan đến người cao tuổi.


    Tôi ở nhà một mình tự cách ly, vạch ra thời khóa mỗi ngày cho chính mình. Là một Phật tử mỗi ngày đều đến chùa tụng Kinh lễ Phật, nhưng việc tu hành chạy theo bên ngoài nhiều hơn. Nay hoàn cảnh bắt buộc muốn lăn xăn cũng không được.

    Một vầng trăng lạnh ven trời
    Thiêng liêng dáng Phật giữa đời vô minh
    Một khuya ta ngó lại mình.
    Công phu dưa muối vẫn hình như chưa. (Toại Khanh)


    Có nhiều thời gian một mình, tôi nhìn lại mỗi niệm khởi lên, áp dụng những lời Phật dạy, theo ngón tay Phật chỉ để nhìn thấy mặt trăng

    Lạy Đức Phật Người dạy con biết sống
    Biết quay về lắng đọng những nguồn cơn
    Bên dòng đời con mãi miết thua hơn
    Biết nhìn lại tâm hồn cùng hơi thở. (Như Nhiên)


    Vườn nhà rộng. Trước là vườn hoa, sân sau là cây ăn trái. Tôi đi thiền hành với bước chân tỉnh thức, biết mình đang đi, không vội vàng. Theo dõi từng hơi thở. Tôi nhìn những đóa hoa như đẹp hơn. Ngày trước tôi chỉ thích hoa hồng thơm, nay tôi ngửi được mùi thơm của từng loại hoa và nhìn ra vẻ đẹp của từng loại.

    Sống an vui tỉnh thức
    Trọn vẹn với hôm nay
    Chánh niệm và buông xả
    Giải thoát trong tầm tay. (Như Nhiên)


    Vuốt ve thương yêu không cần làm màu mè với ai cả. Những con chim như không còn sợ loài người nữa. Chúng đứng ăn trái cây tự nhiên. Chim và người như gần nhau hơn. Cứ tự nhiên mà cùng nhau sống. Chậm rãi nhìn ngắm thì ra mọi thứ quanh tôi đều đẹp và có những riêng biệt của nó nhưng lại cùng tương quang hòa quyện vào nhau.

    Tia nắng ban mai, làn gió, giọt sương trên lá, tiếng chim, mùi thơm của hoa, buồng chuối, cây mía…v.v…Tất cả đều đẹp và thật đáng yêu.

    Xuân chẳng đến chẳng đi
    Chỉ tùy duyên ứng hiện
    Muôn tướng đều xả ly
    Xuân trong lòng bất biến (Sư Viên Minh)


    Con Covid 19 đến từ Trung Quốc và nó lây lan tất cả các quốc gia trên thế giới. Nó không phân biệt màu da, tiếng nói, chủng tộc, vua chúa, quan quyền hay người dân thường. Nó bình đẳng như lời Đức Phật nói. Mọi người đều có Phật tánh và đều có thể giác ngộ. Ta là Phật đã thành. Chúng sanh là Phật sẽ thành.

    Con virus nó đến, từng gia đình, mọi người đều phải ở nhà, vợ chồng con cái có nhiều ngày giờ bên nhau cùng làm việc tại nhà. Người chồng mới thấy vợ mình làm việc mà còn vào bếp làm cho gia đình những bữa ăn ngon bổ dưỡng.

    Mọi người cùng chung nỗi lo của dân tộc mình. Dân chúng tự may khẩu trang, quần áo, y tế giúp cho các nhà thương. Có nhiều tiệm ăn, chủ và nhân viên cùng làm thiện nguyện, nấu những món ăn đem đến bệnh viên để bác sĩ và y tá có bữa ăn ngon bổ dưỡng. Họ thấy được công ơn của những thiên thần áo trắng đứng đầu giới tuyến trong mùa dịch này.

    Dân trong một nước biết đoàn kết giữ những luật mà chính phủ ban hành. Các Quốc gia biết giúp đỡ nhau, chia sẻ đồ dùng y tế cũng như tiền bạc cho những nước bị nhiễm bệnh chết nhiều người hay giúp các nước nghèo mọi thứ.

    Sau nhiều ngày, nhiều Quốc gia áp dụng cách ly. Mọi người không ra ngoài, không du lịch các hãng xưởng, nhiều nơi trên thế giới đóng cửa. Môi trường trong sạch hơn, vấn đề ô nhiễm không khí giảm bớt. Cá tung tăng bơi lội, chim bay từng đoàn như biểu diễn trên trời xanh. Nhưng đám mây trắng trôi bềnh bồng thơ mộng. Khắp cả các nước môi trường đều trong sạch.

    Con Covid 19 đã đến khắp nơi như một thông điệp để mọi người tự nhìn lại mình, nhìn lại gia đình mình, nhìn lại tổ quốc mình từ một nước lớn giàu mạnh đến môt nước nhỏ nghèo nàn, từ một Tổng Thống đến người dân đều nhìn lại và biết phải làm gì. Gia đình và tổ quốc mình cũng như quả đất, nơi tất cả các nước đều cùng nhau sống.


    Sống không giận không hờn không oán trách
    Sống mỉm cười với thử thách chông gai
    Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
    Sống chung hòa với những người chung sống
    (Như Nhiên)


    Trương kim Báu


























  9. Xin cám ơn Phòng Trực

    KiwiTeTua (05-19-2020)

  10. #42
    Phòng Trực's Avatar
    Status : Phòng Trực v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2010
    Posts: 996
    Thanks: 26
    Thanked 1,648 Times in 538 Posts

    Default Dạy cháu

    DẠY CHÁU

    Viết cho cháu nội Đăng Tâm.
    Trương kim Báu

    Thời kỳ được nghĩ hưu là thời kỳ tuổi già thần tiên nhất sau mấy chục năm đi làm, sáng không còn bận tâm giờ giấc, tiếng chuông báo thức buổi sáng chẳng cần, mùa Thu hay Đông lạnh rét khỏi phải lo. Buổi sáng cứ nằm nướng nghe tiếng chim ca hót véo von ở vườn nhà, ánh nắng chiếu rực sáng khắp phòng. Vợ chồng già không còn bận tâm thời gian, từ từ nhắc đến những kỷ niệm xưa ngày mới quen, cưới, xa cách, vận nước, tù tội, vượt biên... Đến Úc đúng 1 tháng đi làm, lo chu toàn tất cả cho cha mẹ, anh chị em, các con, bè bạn.
    Bây giờ mới có nhiều ngày giờ lo cho nhau, làm những gì mình muốn, dịch Kinh, đi chùa, làm công quả, làm vườn, shopping, ngắm cảnh v.v.
    Chiều nay đi chùa ra ghé thăm gia đình con trai, thấy hai vợ chồng con đã hơn 8 giờ đêm chưa ăn cơm tối, còn lo cho cháu nội 3 tháng tuổi, để sáng mai sớm đem gởi cháu ở nhà trẻ vì ngày mai con dấu hết phép nghĩ hộ sản.
    Nhìn cháu nội, chúng tôi muốn được gần và xin được săn sóc, ban đầu bọn trẻ không muốn chúng tôi giữ cháu, viện nhiều lý do như cha mẹ đã già, cả đời cơ cực vì chiến tranh, lo cho 2 bên gia đình nội ngoại, lo cho các con, v...v...
    Chúng tôi cũng đưa ra nhiều lý do, tình thương, gia đình, và nhất là để cháu rõ nguồn gốc, quê hương, dân tộc v.v...
    Mấy chục năm rồi, nay ôm ru cháu ngủ tôi quên các câu hò, ca dao ngày xưa mẹ ru. Tôi đề nghị với chồng:
    - Anh ơi! Bây giờ chúng mình phải kêu nhau bằng ông Nội, bà Nội như ngày xưa khi mình có đứa con đầu lòng, đã bỏ tiếng anh em mà xưng hô bằng Ba, Me để con bắt chước.
    - Đúng, Đúng.
    - Và lâu quá bà nội quên các câu hò ru em rồi.
    - Có ngay. Ông Nội bấm Google in ra liền.
    Ngày đầu ru cháu, Bà Nội hát bài Tình Ca Tiếng Nước Tôi.

    "Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
    Mẹ hiền ru những câu xa vời.
    À à ơi! Tiếng ru muôn đời.
    Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui.
    Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi
    Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
    Thoắt nghìn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi.
    ..................
    Tôi yêu biết bao người
    Lý, Lê, Trần. Và còn ai nữa
    Những anh hùng của thời xa xưa
    Những anh hùng của một ngày mai".
    ....... (nhạc Phạm Duy)


    Được ôm trong đôi tay của bà Nội, với cả tình thương bao la của ông Nội ngồi bên, cháu nhếch miệng cười, lời hát những điệp khúc yêu nước của một dân tộc đưa cháu vào giấc ngủ thần tiên.
    Ngày xưa chúng tôi không có ngày giờ lo cho các con nhiều, thời đất nước chinh chiến mỗi ngày anh phải đi bay, một phi công phản lực phải bảo vệ đất nước quê hương, tôi mỗi ngày cũng phải điên đầu cùng các con số vì với ngân hàng, con số hàng xu hay hàng triệu đều là con số, phải đúng 100 %, lúc đó không có máy móc hiện đại như ngày nay.
    Cháu biết lật, biết bò, tập đi, chúng tôi mua một cái khung gỗ để cháu vào đó, có một tivi vừa tầm nhìn của cháu, cho vào những đĩa CD đặc biệt dạy con nít tập nói và biết nhận ra mặt chữ. Ông bà nội luôn kề bên để phụ giúp. Đi, nói, đọc chữ, tự nhiên rõ ràng khi cháu mới 2 tuổi.
    Một hôm chồng tôi đưa một bài vừa copy, đó là bài hát Hội Nghị Diên Hồng:
    - Bà nội hát cho cháu nghe bài này phải không?
    - Không phải, chúng mình và cháu nội đóng kịch.
    - Ồ, chắc vui lắm!
    Cháu nội hai tay nhỏ xíu đưa lên làm loa.
    - Toàn dân! Nghe chăng? Sơn hà nguy biến!
    Hận thù đằng đằng! Biên thùy rung chuyển!

    Ông nội phụ thêm:
    - Toàn dân Tiên Long! Sơn hà nguy biến!
    Hận thù đằng đằng! Nên hòa hay chiến?

    Bà nội:
    - Quyết chiến.
    Cháu nội:
    - Trước nhục nước nên hòa hay nên chiến?
    Ông nội:
    - Quyết chiến
    - Quyết chiến luôn
    Cứu nước nhà
    Nối chí dân hùng anh.

    Cháu nội:
    - Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?
    Ông bà nội:
    - Hy sinh.
    Thề liều thân cho sông núi
    Muôn năm lừng uy. (Lưu Hữu Phước)

    Hôm ấy cả ba người đều vui và cười ngã nghiêng, một chú bé nhỏ xíu với hai người già tóc đã bạc cùng nhau đóng kịch, sống lại thời còn đi học, nay hòa đồng cùng nhau. Biết cháu chưa hiểu những lời yêu nước sâu xa nhưng trong lòng ông nội cũng đã mãn nguyện, vì lòng yêu nước đã in sâu vào tim dù là nay đã già và sống ở Châu Úc xa xôi cách quê hương một bờ đại dương.
    Tôi hiểu anh, người Phi công ngày nào trên vai, trên ngực đều mang những dấu hiệu Tổ Quốc, Không Gian, trách nhiệm, bổn phận.
    Những buổi chiều đi chùa, cháu và bà nội thi nhau đọc các chữ bên đường, ai đọc trước và đọc đúng là thắng, rồi thi nhau đọc cửu chương. Ông nội là trọng tài, trọng tài này lúc nào cũng thiên vị, nên bà nội luôn thua.
    Vào chùa ông nội trước, cháu sau, lễ lạy theo sát và bắt chước y khuông.
    Ông nội mặt thật tươi khi thấy cô Huệ Nghiêm đến ngồi gần để nghe cháu mình đọc kinh Pháp Hoa.
    Những sáng đưa cháu nội đến vườn trẻ và chờ đón về đó là những niềm vui của ông bà. Bữa ăn trưa như vui hơn, rộn ràng hơn khi có cháu dự vào. Cháu nói, đọc tiếng Việt thông thạo, nay lại chỉ từng món ăn, trái cây nói qua tiếng Anh, và vẽ hình, trong tấm hình nào cũng có ông bà nội và cháu, dán đầy vách phòng ăn.
    Vườn hoa nở nhiều và đẹp hơn khi cả ba đều ra làm vườn, hoa cũng thích tiếng cười của ông bà và cháu nội.
    Một hôm đến bác sĩ Tuấn chích ngừa, cháu nội nói cùng bác sĩ tên ông bà nội, tên cha mẹ và tên cháu, và còn khoe cùng bác sĩ cháu là người Việt Nam.
    Tuổi già thật đầy đủ, sung sướng, chúng tôi đã trải qua những ngày thần tiên bên nhau, cảm ơn đứa cháu nội của chúng tôi đã làm cho cuộc sống chúng tôi tuyệt vời và ý nghĩa hơn.






Trang 7/8 đầuđầu ... 5678 cuốicuối

Similar Threads

  1. Gánh hàng rong và ông Thiên Lôi
    By saomai in forum Tùy Bút
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 07-12-2017, 06:09 AM
  2. Thư Ba viết cho con - Nguyễn Thị Thêm
    By Longhai in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 06-18-2017, 05:01 AM
  3. Bài viết Phu nhân Tướng Hưng gởi N C K .
    By loibangTQLC in forum Chuyện 30.4
    Trả lời: 2
    Bài mới nhất : 04-26-2017, 06:29 AM
  4. Nó và Biến thiên cuộc đời
    By Longhai in forum Chuyện Đời Lính
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 01-20-2017, 12:49 AM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter