Sợi tóc

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • thanphongkingwood
    Bạn Vàng
    • Jan 2012
    • 360

    #31
    Nguyên văn bởi hieunguyen11 View Post
    Viết Tặng Tác Giả Bài Sợi Tóc

    Tên nghe thì rất thần phong
    Lời thơ nhẹ tựa mây hồng bay bay
    Gieo vần, niêm luật tuyệt thay
    Hồn thơ lai láng tràn đầy bến sông
    Yên Sơn thi sĩ thành công
    Tuyệt chiêu Sợi Tóc thấm lòng tha nhân
    Đôi khi tỏ nỗi bâng khuâng
    Trong tình yêu hợp rồi tan bẽ bàng
    Thả hồn từng khoảng thời gian
    Phun châu nhả ngọc muôn ngàn ý thơ

    HN11
    Kính anh Hieunguyen11,
    Tôi thật có lỗi với anh. Thấy anh có nhiều đề mục trong HQPD nhưng chưa có dịp đọc nhiều. Thơ anh viết cũng rất cứng cựa; nhạc anh chọn lọc rất hay. Anh làm cho diễn đàn sống động hẳn lên!

    thần phong vẫn cứ thần phong
    bề ngoài coi vậy, trong lòng nhiễu nhương
    đau lòng đất nước quê hương
    lại thêm gãy cánh nửa đường.... buồn ơi
    bây giờ mộng đã mù khơi
    da mồi, tóc bạc nửa đời tha phương
    nắng chiều phủ xuống bên nương
    chiếc cầu sinh tử cuối đường không xa
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

    Comment

    • Mộc Châu
      Người Thân
      • Nov 2011
      • 58

      #32
      Nguyên văn bởi thanphongkingwood View Post
      Dấu Xưa

      ngày xưa nay đã xưa rồi
      mà trong tim vẫn bồi hồi, bâng khuâng
      tan trường xác phượng đầy sân
      làm sao quên được những lần chia tay
      phượng bây giờ vẫn còn đây
      nhưng tà áo tím tháng ngày phôi pha
      sân trường càng lúc càng xa
      lật trang lưu bút mực nhoà dấu xưa
      Mến tặng các anh chị để nhớ lại thời còn đi học

      Tìm về tuổi học trò xưa
      Một thời áo trắng vui đùa mộng mơ
      Lời trao vụng dại qua thơ
      Tặng nhau những cánh hoa khô ủ tình
      MC






      Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài


      Last edited by Mộc Châu; 08-12-2012, 01:05 AM.

      Comment

      • DnThuy
        Bạn Vàng
        • Jul 2012
        • 370

        #33
        Tại sợi tóc!

        Tại sợi tóc .

        Chán ghê! Thi sĩ Yên Sơn.
        Lệ Tâm ông gọi Nguyên Phương đấy à!
        Thôi cũng thông cảm tại…già!
        Nhìn gà hóa quốc cũng là tự nhiên.
        Chôm chi “ Sợi tóc “ để phiền…
        Biếng ăn, mất ngủ hồn nhiên tháng ngày.
        Thần Phong lá đổ chiều nay.
        Ưu tư thi sĩ nhớ ngày xa xưa.
        Nhớ nắng rồi lại nhớ mưa!
        Nhớ chi nhiều quá ! nhớ vừa thôi ông !
        Thần Phong! Ơi hỡi! …Thần Phong!

        Lệ Tâm .

        Tên o ni ông gọi o tê!
        Không phải tên tui… nên cũng hơi … Quê !
        Lệ Tâm ( Thủy Phạm )

        chị NP quý mến,
        Diễn đàn là chỗ trao đổi với nhau mong chị cứ tự nhiên. Tôi bận bịu lung tung nên ít đi dạo cũng mong quý anh chị thông cảm.
        Tôi đọc bài thơ "nỗi nhớ" của chị rất hay. Cám ơn chị và quý ACE.


        Nỗi nhớ!...

        Anh đã qua rồi thời lãng mạn mộng mơ!
        Và đã nếm những đọa đày gian khổ.
        Nhưng anh vẫn không thắng hơn nỗi nhớ!
        Nỗi nhớ vô hình, vò nát tim anh.

        Vết thương lòng ai chữa lại cho lành ?!
        Anh mặc kệ nghe tiếng lòng rên rỉ.
        Thương với nhớ phải chăng là ủy mị ?
        Không ! Không ! Không đừng nhớ có sao nào!

        Ác nghiệt thay trong cả giấc chiêm bao.
        Anh ôm chặt dù chỉ là hư ảo!
        Nỗi nhớ là em! Em là nỗi nhớ!
        Thương nhớ vơi đầy! hồn bỗng xanh xao.

        Lệ Tâm.

        Có lẽ vô ý tên người này nhầm lẫn người kia.
        Chuyện nhỏ chỉ nói giỡn cho vui thôi!, thì cũng tại " Sợi tóc "
        làm ông ra thờ thẩn đó mờ !!!
        Last edited by DnThuy; 08-10-2012, 02:21 PM.

        Comment

        • DnThuy
          Bạn Vàng
          • Jul 2012
          • 370

          #34
          Dấu xưa .

          Nguyên văn bởi thanphongkingwood

          Dấu Xưa

          ngày xưa nay đã xưa rồi
          mà trong tim vẫn bồi hồi, bâng khuâng
          tan trường xác phượng đầy sân
          làm sao quên được những lần chia tay
          phượng bây giờ vẫn còn đây
          nhưng tà áo tím tháng ngày phôi pha
          sân trường càng lúc càng xa
          lật trang lưu bút mực nhoà dấu xưa

          Yên Sơn .

          Bài họa lại:

          Dấu xưa.

          Dấu xưa dẫu đã qua rồi.
          Nhặt hoa phượng đỏ ngậm ngùi bâng khuâng.
          Chiều nay lá rụng đầy sân.
          Rưng rưng bỗng nhớ những lần chia tay.
          Phượng xưa như vẫn còn đây.
          Một trời thơ mộng!... tháng ngày phôi pha.
          Sân trường ôi! Ngút ngàn xa.
          Thương thời áo trắng nhạt nhòa dấu xưa.

          Lệ Tâm .

          Comment

          • thanphongkingwood
            Bạn Vàng
            • Jan 2012
            • 360

            #35
            Nguyên văn bởi DnThuy View Post
            Tại sợi tóc .

            Chán ghê! Thi sĩ Yên Sơn.
            Lệ Tâm ông gọi Nguyên Phương đấy à!
            Thôi cũng thông cảm tại…già!
            Nhìn gà hóa quốc cũng là tự nhiên.
            Chôm chi “ Sợi tóc “ để phiền…
            Biếng ăn, mất ngủ hồn nhiên tháng ngày.
            Thần Phong lá đổ chiều nay.
            Ưu tư thi sĩ nhớ ngày xa xưa.
            Nhớ nắng rồi lại nhớ mưa!
            Nhớ chi nhiều quá ! nhớ vừa thôi ông !
            Thần Phong! Ơi hỡi! …Thần Phong!

            Lệ Tâm .

            Tên o ni ông gọi o tê!
            Không phải tên tui… nên cũng hơi … Quê !
            Lệ Tâm ( Thủy Phạm )
            Thiệt tình tui cũng chán tui
            Lẩm ca lẩm cẩm khiến xui lộn hoài
            Ở xa đôi lúc cũng may
            Nếu không đã bị cô hai...

            Cũng may thấy lộn nhà thơ
            Thấy lộn chị vợ xác xơ tui rồi
            Xin Lệ Tâm một nụ cười
            Xí xóa lầm lỗi cho đời dễ thương
            Xin luôn bà chị Nguyên Phương

            Chắc là cũng tại vì sợi tóc
            Chưa nuốt vào đã hóc đã ho
            Đã rối tung nghìn nỗi tơ vò
            Nên quờ quạng thiệt tình hết biết!

            Noái thì noái Lệ Tâm cũng lộn
            Thấy Thần Phong lại tưởng Yên Sơn
            Người yên, người động khác nhau
            Núi đứng một chỗ, ồn ào gió qua

            hahaha!!!
            Mời bạn ghé thăm nhà:
            http://thovanyenson.com

            Comment

            • thanphongkingwood
              Bạn Vàng
              • Jan 2012
              • 360

              #36
              Dáng Thu

              Mùa thu về trên đồi
              Lá nhuộm màu xanh đỏ
              Mùa thu về trước ngõ
              Xào xạc lá vàng rơi

              Tiếng đàn ai chơi vơi
              Dặt dìu trong hương gió
              Gọi cung sầu sắc nhớ
              Giữa thu vàng mênh mông

              Thương nhớ ai ngập lòng
              Trên đường chiều thưa nắng
              Giữa không gian quạnh vắng
              Nhịp tim buồn xôn xao

              Thu về em ở đâu
              Khi thời gian gõ nhịp
              Sợ em không về kịp
              Hoa cúc tàn bên hiên

              Em đi ngày cuối xuân
              Bặt tăm trong nắng hạ
              Bây giờ thu vàng lá
              Vẫn mịt mù xa xăm
              Last edited by thanphongkingwood; 08-10-2012, 05:46 PM.
              Mời bạn ghé thăm nhà:
              http://thovanyenson.com

              Comment

              • thanphongkingwood
                Bạn Vàng
                • Jan 2012
                • 360

                #37
                Mến tặng các anh chị để nhớ lại thời còn đi học

                Tìm về tuổi học trò xưa
                Một thời áo trắng vui đùa mộng mơ
                Lời trao vụng dại qua thơ
                Tặng nhau những cánh hoa khô ủ tình
                MC


                Cám ơn Mộc Châu đã dán một cái clip dễ thương ơi là dễ thương. Cảm mấy câu thơ nên xin gửi lên đây bài thơ tìm được:

                EM HÃY CỨ LÀ PHƯỢNG

                Em hãy cứ là phượng
                của những ngày hè rực rỡ năm xưa
                hãy kiêu sa trong nắng
                cứ ngạo nghễ trong mưa
                như khi con gió hữu tình hôn em bất chợt
                em lộng lẫy cho lòng anh choáng ngợp
                để đêm về nặn óc cố làm thơ
                cho cây tương tư sum suê cành lá
                lắm mộng nhiều mơ
                cho trang giấy trắng trở mình thơm mùi mực

                Em hãy cứ là phượng
                để tim anh vẫn tràn đầy nao nức
                khi hái dâng người chùm hoa đỏ kiêu sa
                chuyện ngày xưa đã xa thật là xa
                nhưng lâu lâu vẫn quay về trong lối mộng
                em ở đâu trong bốn phương trời rộng
                để riêng anh nuối tiếc quãng xuân thì

                Ừ thì em cứ là phượng
                của ngày xưa thân ái em nghe
                là phượng năm xưa của những buổi trưa hè
                khi giờ tan học bên cổng trường Đồng Khánh
                những tà áo màu nhởn nhơ, đỏng đảnh
                như đàn bướm bay vượt khỏi cổng trường
                từng nhóm, từng đôi đi dọc bờ Hương
                ríu rít chuyện trò
                khua vang guốc mộc
                chợt bắt gặp có anh chàng đơn độc
                lẻo đẻo theo sau mòn cả lối về
                Mời bạn ghé thăm nhà:
                http://thovanyenson.com

                Comment

                • DnThuy
                  Bạn Vàng
                  • Jul 2012
                  • 370

                  #38
                  Xin cảm ơn anh TPKW ( nhà thơ Yên Sơn )
                  đã họa lại bài thơ vui " Tại sợi tóc "

                  Lệ Tâm ( Thủy Phạm )
                  Last edited by DnThuy; 08-11-2012, 12:22 AM.

                  Comment

                  • hieunguyen11
                    Super Member
                    • May 2011
                    • 2230

                    #39
                    Nguyên văn bởi thanphongkingwood View Post
                    Dấu Xưa

                    ngày xưa nay đã xưa rồi
                    mà trong tim vẫn bồi hồi, bâng khuâng
                    tan trường xác phượng đầy sân
                    làm sao quên được những lần chia tay
                    phượng bây giờ vẫn còn đây
                    nhưng tà áo tím tháng ngày phôi pha
                    sân trường càng lúc càng xa
                    lật trang lưu bút mực nhoà dấu xưa
                    Tình Học Trò

                    Hôm nay bị thầy kêu lên giải toán
                    Bài phương trình hai số ẩn X, Y
                    Vì lu bù những căn số li ti
                    Cô bạn nhỏ đôi hàng mi xanh biếc

                    Từ dưới lớp nhìn lên tôi không biết
                    Lúc tan trường vờ quên viết trở vô
                    Nàng mỉm cười hồn tôi bỗng ngẩn ngơ
                    Nghiêng mái tóc buông lững lờ vai áo

                    Chiều hôm đó ngoài trời nhiều mưa bão
                    Hai đứa gần dưới tấm sáo che mưa
                    Đôi chim vui trên cành trúc đong đưa
                    Nhìn trong mắt, vườn tình vừa mở cửa

                    Tôi đứng lặng cầu trời thêm mưa nữa
                    Tuổi học trò ôi hai đứa yêu nhau
                    Kể từ khi giặc miền Bắc tràn vào
                    Phải từ giã người yêu bao thương nhớ

                    HN11
                    Last edited by hieunguyen11; 08-10-2012, 10:00 PM.

                    Comment

                    • thanphongkingwood
                      Bạn Vàng
                      • Jan 2012
                      • 360

                      #40
                      Quay về kỷ niệm

                      Quay Về Kỷ Niệm

                      Nắng Hạ chói chang
                      Mồ hôi đẵm ướt như thuở Saigon
                      Nhớ những lần chạy xe Vespa ngang qua phố
                      Ôi khoảng không gian cũ
                      Giờ đã rất xa sao mãi luyến lưu
                      Mỗi khi nghĩ về lòng lại thấy vui
                      Tim đập xôn xao
                      Nghe nhớ thương vang lời kêu gọi

                      Bỗng thấy thèm kỷ niệm
                      Trong hơi nóng và mồ hôi
                      Quay cửa kính xe tay gác ra ngoài
                      Tắt máy lạnh cho mồ hôi nhỏ giọt
                      Một hạt rớt xuống môi cho vị ngọt
                      Như vị môi hôn của cô cậu học trò

                      Lòng bâng khuâng quay lại ấu thơ
                      Thấy cô bé với đôi tà áo trắng
                      Dáng bất động, đôi mắt nhìn xa vắng
                      Khi trống tan trường giục giã rền vang
                      Đôi mắt sũng buồn với câu chúc bình an
                      Khi nghe ai thốt lời chia tay cuối hạ
                      Tiếng ve sầu vang vang sao buồn quá
                      Em quay lưng cho gió lộng tóc huyền
                      Cặp sách ôm trước ngực làm duyên
                      Hay chỉ để dằn cơn xúc động

                      Xin vẫy tay chào…
                      Những ngày mơ tháng mộng
                      Từ giã ghế nhà trường
                      Hòa nhập với không gian
                      Bao năm say sưa với kiếp sống ngang tàng
                      Chưa kịp nói với ai một lời ước hẹn
                      Vì đâu biết cuộc đời có bao lần may mắn
                      Trong tử sinh, trong bao nỗi thăng trầm

                      Rồi Tháng-Tư-Một-Chín-Bảy-Lăm
                      Chim bay lạc về phương trời xa lạ
                      Nhìn quê hương biệt mù tăm dã
                      Nghìn trùng xa, mờ mịt cuối chân mây
                      Bao nhiêu năm rồi mình vẫn còn đây
                      Râu tóc cũng đã nhuộm màu sương khói
                      Nghĩ tới đó trong buồng tim đau nhói
                      Giữa trưa hè
                      Con nắng Hạ
                      Nhễ nhại mồ hôi!
                      Mời bạn ghé thăm nhà:
                      http://thovanyenson.com

                      Comment

                      • thanphongkingwood
                        Bạn Vàng
                        • Jan 2012
                        • 360

                        #41
                        Mùa Trăng Tháng 8

                        Cám ơn các anh chị! Xin gửi tiếp lên đây bài thơ khác - TPKW

                        DƯỚI TRĂNG

                        Đêm nay trăng lại rất tròn
                        Nửa đêm trở giấc mỏi mòn nhớ quê
                        Trăng rơi xuống tách trà khuya
                        Khóm tường vi trắng đầm đìa giọt sương
                        Xót mình lưu lạc tha phương
                        Nghe tim réo gọi quê hương… lệ trào
                        Trăng long lanh từ tầng cao
                        Sao trăng lén rọi chi vào niềm riêng
                        Tóc xanh bạc với ưu phiền
                        Đường về quê cũ ngày biền biệt xa

                        Mùa trăng tháng Tám
                        Last edited by chimtroi; 09-18-2012, 05:16 PM.
                        Mời bạn ghé thăm nhà:
                        http://thovanyenson.com

                        Comment

                        • thanphongkingwood
                          Bạn Vàng
                          • Jan 2012
                          • 360

                          #42
                          D Ạ O K H Ú C M Ư A Q U E N


                          Anh tất bật bỏ trường, bỏ lớp
                          Khi chiến chinh về góc sân trường
                          Em giã biệt giọt sương mi chớp
                          Quay lưng qua tránh vạt nắng buồn

                          Ngày về phép lá me quyện gót
                          Anh một mình chìm giữa đêm sâu
                          Gió hừng hực những ngày hạ cuối
                          Đã thôi về khi chớm vàng thu

                          Nghe ai hát tiễn chân con sáo
                          Bên kia sông mờ nhạt nắng chiều
                          Anh dấn bước ngẩng đầu cao ngạo
                          Sắc se cười cùng với quạnh hiu

                          Mai anh sẽ trở ra biên trấn
                          Chiến chinh hề có nghĩa gì đâu
                          Dẫu dũng lược hát vang giữa trận
                          Đời cũng êm như nước qua cầu

                          Chào em nhé một thời con gái
                          Kỷ niệm buồn tiếng hát lời êm
                          Một khoảnh khắc sẽ là mãi mãi
                          Tay tựa đầu dạo khúc mưa quen

                          Chớm Thu 2012
                          Last edited by chimtroi; 09-18-2012, 05:18 PM.
                          Mời bạn ghé thăm nhà:
                          http://thovanyenson.com

                          Comment

                          • thanphongkingwood
                            Bạn Vàng
                            • Jan 2012
                            • 360

                            #43
                            Sao tôi khờ khạo ngu ngơ quá
                            Chỉ biết làm thơ chả biết gì
                            Xin dán tiếp một bài thơ chia sẻ với các anh chị:

                            THIÊN ĐƯỜNG ĐÁNH MẤT


                            Năm này nữa, 36 năm rồi đó
                            Ta làm gì? Bóng đã ngã về tây
                            Mộng vá trời theo gió cuốn mây bay
                            Còn vướng vất ở đáy hồn tan nát

                            Ta như cánh chim trời phiêu bạt
                            Mặc mưa giông, mặc gió chướng dập vùi
                            Đứng nép mình nhìn biển rộng trùng khơi
                            Để tưởng tiếc một thiên đường đã mất

                            Thiên đường của ta một đời sống thật
                            Với bạn bè xem sinh tử như chơi
                            Đất nước điêu linh, khói lửa ngợp bời
                            Thừa đảm lược dưới màu cờ sắc áo

                            Diệt giặc thù như cuồng phong giông bảo
                            Đâu sá gì những chiến trận hiểm nguy
                            Dẫu chạnh lòng ở những sáng ra đi
                            Vẫn tự hỏi chiều có về thăm phố

                            Thiên đường của ta dòng sông tuổi nhỏ
                            Trong đói nghèo nhưng hạnh phúc chứa chan
                            Người thương người, ít nghe tiếng oán than
                            Xã hội an vui, xiển dương bác ái

                            Thiên đường của ta những người em gái
                            Áo trắng học trò, môi mắt tinh khôi
                            Lắm mộng nhiều mơ đi giữa cuộc đời
                            Dư can đảm làm người yêu lính chiến

                            Nề nếp gia phong bây giờ mất biến
                            Nhân bản, tự do vỗ cánh bay xa
                            Tuổi trẻ hung hăng từ trường đến nhà
                            Mặc sức ăn chơi, đua đòi, lêu lổng

                            Thiên đường bây giờ mịt mờ, lảng đảng
                            Dưới bàn tay của lũ giặc cuồng ngông
                            36 năm qua đất mẹ lầm than
                            Đạo đức suy đồi, tình người băng hoại

                            Thiên đường của ta giờ không tồn tại
                            Ta bỗng như một bóng quế hồn ma
                            Nhìn xuyên đại dương, nhìn thấu quê nhà
                            Niềm hy vọng dập dềnh trên lượn sóng

                            Tháng Tư 2011
                            Last edited by chimtroi; 09-18-2012, 05:19 PM.
                            Mời bạn ghé thăm nhà:
                            http://thovanyenson.com

                            Comment

                            • hieunguyen11
                              Super Member
                              • May 2011
                              • 2230

                              #44
                              HỔ NHỚ RỪNG
                              (Thế Lữ )



                              (Lời con hổ ở vườn Bách thú)

                              Gậm một mối căm hờn trong củi sắt,
                              Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua.
                              Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
                              Giương mắt bé giễu Oai linh rừng thẳm.
                              Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,
                              Ðể làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
                              Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
                              Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

                              Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
                              Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa.
                              Nhớ cảnh sơn lâm bóng cả, cây già,
                              Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi.
                              Với khi thét khúc trường ca dữ dội,
                              Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng.
                              Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
                              Vờn bóng âm thầm, la gai, cỏ sắc.
                              Trong hang tối, măt thần khi đã quắc,
                              Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
                              Ta biết ta chúa tể cả muôn loài,
                              Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

                              Còn đâu những đêm vàng bên bờ suối,
                              Ta say mồi đứng uống ánh tăng tan.
                              Ðâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn,
                              Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới.
                              Ðâu những bình minh cây xanh nắng gội,
                              Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng.
                              Ðâu những chiều lênh láng máu sau rừng,
                              Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt.
                              Ðể ta chiếm lấy riêng phần bí mật,
                              Than ôi ! Thời oanh liệt nay còn đâu?

                              Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thu,
                              Ghét những cảnh không đời nào thay đổi.
                              Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối,
                              Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng.
                              Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng,
                              Len dưới nách những mô gò thấp kém,
                              Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm,
                              Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
                              Của chốn ngàn năm cao cả, âm u .
                              Hỡi Oai linh, cảnh nước non hùng vĩ !
                              Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị,
                              Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa,
                              Nơi ta không còn được thấy bao giờ !
                              Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,
                              Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
                              Ðể hồn ta phảng phất được gần ngươi,
                              Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơỉ ?
                              Last edited by chimtroi; 09-18-2012, 05:20 PM.

                              Comment

                              • thanphongkingwood
                                Bạn Vàng
                                • Jan 2012
                                • 360

                                #45
                                (Thế Lữ )

                                Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
                                Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa.
                                Nhớ cảnh sơn lâm bóng cả, cây già,
                                Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi.
                                Với khi thét khúc trường ca dữ dội,
                                Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng.

                                MỜI NHAU CHÉN RƯỢU HỒ TRƯỜNG*


                                Mới đó… chừng đã 30 năm
                                Kể từ ngày “một-chín-bảy-lăm”
                                Thời gian lướt đi thật nhanh
                                Nhìn lại một thời xuân xanh
                                Mà tưởng như giấc mơ hoa đêm mùa hạ!

                                Soi bóng mình trong gương thấy lạ
                                Tóc đã bạc màu, má hóp, da nhăn
                                Lòng chợt dấy lên nhiều nỗi băn khoăn
                                Khi bóng dáng quê hương chập chờn trước mắt
                                Ruột gan co thắt
                                Nước mắt chực trào
                                Thương quá chừng hai tiếng “mày tao”
                                Thương nghiệp dĩ một thời làm lính chiến
                                Nay tất cả đã trở thành miên viễn
                                Riêng tao phương này vẫn nhớ đến tụi bay
                                Nhất là lần tưởng niệm năm nay
                                Cái mốc thời gian – 30 năm nghiệt ngã
                                Vẫn nhớ như in, từng cánh chim vội vã
                                Lìa bỏ quê hương, bỏ cả gia đình
                                Tao thương thân tao
                                Thương lũ chúng mình
                                Nhưng không tiếc đã sanh lầm thế kỷ
                                Tao bây giờ sống không bình yên trên đất Mỹ
                                Nhìn bóng chiều tà tiếc một đời trai!

                                Bằng hữu ơi!
                                Đêm nay…
                                Tao lại nhớ đến chúng mày
                                Những thằng bạn, đã một thời, cùng vào sanh ra tử
                                Tao cố bậm gan sống đời lữ thứ
                                Nhưng khô cạn dần mỗi độ tháng tư
                                Đêm nay rượu bỗng thừa dư
                                Bên ngoài trời tối đen như mực
                                Đã khuya lắm tao vẫn ngồi canh thức
                                Uống rượu khan, ngâm bản Hồ Trường
                                Cầm chai rượu trong tay đưa tám hướng bốn phương
                                Vẫn “không biết rót về đâu
                                Đâu người tri kỷ” (*)
                                30 năm!
                                Sống tha hương tao nghiệm ra chân lý
                                “Mỗi một con người chỉ có một quê hương”
                                Lũ chúng mình:
                                Đứa vùi sâu trong lòng đất lạnh
                                Đứa bỏ xác đại dương
                                Dăm ba đứa khắp chân trời góc bể
                                Dù cuộc sống ra sao cũng không bao giờ và không thể
                                Quên bỏ được phần đất tổ quê cha

                                Đôi lúc có người nói “chúng mình đã già”
                                Nên tao cố gọi chúng mày bằng tiếng “anh” trang trọng
                                Nhưng nghe chính tiếng mình vẫn tưởng đâu thằng nào nói ngọng
                                Ha hả cười… gào hai tiếng “mày tao”
                                Rượu Hồ Trường, có còn nghĩ đến nhau
                                Xin nâng chén dù chúng mình ở Đông Tây Nam Bắc
                                Chúng mình dù như ngọn đèn dầu heo hắt
                                Xin được một phút huy hoàng trước lúc xuôi tay (**)

                                ———————–
                                (*) Bài thơ Hồ Trường của Nguyễn Bá Trác
                                (**) Trong bài thơ “Giục Giã” của Xuân Diệu:
                                “Thà một chút huy hoàng rồi chợt tối
                                Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”
                                Last edited by chimtroi; 09-18-2012, 05:04 PM.
                                Mời bạn ghé thăm nhà:
                                http://thovanyenson.com

                                Comment

                                Working...