Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Nguyễn Thành Sáng
    Super Member
    • Jul 2018
    • 1083

    #271
    Hồn Lang Trở Về Âm Giới (5)
    “Hồn ma vẫn lặng lẽ buồn
    nhìn vợ và thổn thức”

    Mình ơi!
    Thế rồi! Cây đa cũ, bến đò xưa
    Thuyền trở lại giữa mùa trăng ửng sáng
    Sau chuỗi dài bên đồi chìm khuất dạng
    Nay chuyển mình toả rạng cõi mênh mông!

    Ba năm trường ngả rẽ một dòng sông
    Phút tao ngộ nơi lòng xanh biển cả
    Ngày lìa xa, mang cánh hồn của gió
    Giờ chiều buồn vò võ giọt thu sương

    Anh nép mình, cuốn bóng cạnh bên đường
    Thôi vọng tưởng, vấn vương niềm viễn xứ
    Tìm phôi phai bao niềm thương, nỗi nhớ
    Vào những chiều cuối phố, bước chân đơn

    Có đôi lúc thấy trống vắng, héo hon
    Từ sâu thẳm, nỉ non lời nghẹn tủi
    Mới hôm nào hồn xuân bay phất phới
    Nay trăng tàn, thui thủi giữa màn đen!…

    Gặp lại nhau, khơi dậy nhịp con tim
    Từng theo thắt rụng chìm trong biển chết
    Ba trăm sáu mươi ngày ôm giá rét
    Em! Lửa hồng tan hết khối sầu băng

    Trả chuỗi dài thao thức với bâng khuâng
    Về dĩ vãng một lần rồi khép kín
    Để không còn luyến lưu hay bịn rịn
    Mộng giang hồ vướng dính cánh chim bay

    Kể từ đây xoè duỗi thẳng bàn tay
    Đan cùng thắm, bước dài qua lối mộng
    Dưới khung trời nắng vàng ưng ửng nóng
    Dắt dìu nhau tìm bóng của cây xanh!...

    11/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng

    Comment

    • Nguyễn Thành Sáng
      Super Member
      • Jul 2018
      • 1083

      #272
      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (6)

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (6)
      “Hồn ma vẫn thổn thức”

      Anh ngồi xuống bên em, vuốt tóc em
      Mái tóc nhung mịn mềm thời xuân thắm
      Đã từng làm ngất ngây nơi thanh vắng
      Lúc vai kề lẳng lặng nhịp yêu đương!

      Giờ nhung đó đã phủ trắng màn sương
      Sương sắc bạc, ủ buồn thêm điểm bạc
      Em yên lặng, đôi dòng châu khoé mắt
      Nhỏ sầu dài khuôn mặt héo chiều thu

      Bàn tay anh, ảo ảnh của phù du
      Đưa vuốt tóc mong ru em vào mộng
      Cho quên đi nỗi lòng đơn chiếc bóng
      Kể từ nay em sống ở trần gian

      Nhưng tóc em chẳng đụng được tay anh
      Bởi cái ánh vầng trăng trên diệu vợi
      Đầy ửng sáng mà vói hoài không tới
      Để tim tình nhức nhói giữa đêm đen!

      Em có hay anh ngồi sát bên em
      Một hồn ma đang chìm trong đau khổ
      Vì ra đi bỏ thâm tình vạn thuở
      Chuỗi thời gian thương nhớ nhuộm đìu hiu

      Đã hết rồi năm tháng của ngàn yêu
      Tình phu phụ thật nhiều bao lưu luyến
      Lúc ấm trời, khi mưa dầm mãi quyện
      Hai mảnh hồn vượt biển đến bến mơ

      Mình thương ơi! Trăng đã rụng sau bờ
      Anh ôm nghẹn, em thẫn thờ bên xác
      Đèn duyên ta giờ đây dầu cạn tắt
      Dãy chiều tà héo hắt kể từ nay!

      12/7/2016
      Nguyễn Thành Sáng

      Comment

      • Nguyễn Thành Sáng
        Super Member
        • Jul 2018
        • 1083

        #273
        Hồn Lang Trở Về Âm Giới (7)
        “Sau khi thổn thức với vợ, hồn
        ma thổn thức với hai con”

        Hai con có thấy cha không?
        Bóng hồn ảo ảnh bên dòng sông thương
        Nghẹn đau, buồn bã, đoạn trường
        Từng dòng ma lệ, nhỏ vương thâm tình!

        Từ nay biến mất ảnh hình
        Trăng vàng đỉnh núi, chuyển mình đẩy đêm
        Trải ra vầng sáng êm đềm
        Soi đường con trẻ, đi tìm bến mơ

        Còn ai bắt bóng làm thơ
        Rồi kêu trẻ lại lặng chờ đọc nghe
        Thả cơn gió nhẹ canh khuya
        Ru tình khoảnh khắc, tìm về hồn thanh…

        Ngày nào hai mái đầu xanh
        Bên cha với mẹ, nhánh cành trổ bông
        Biết bao ấm áp cõi lòng
        Ủi an cảnh sống gió giông phũ phàng!...

        Hai con khôn lớn rỡ ràng
        Vui lòng cha mẹ, họ hàng đó đây
        Công lao nuôi dưỡng năm dài
        Được bù xứng đáng, đủ đầy tặng cha

        Bây giờ cha khuất nẻo xa
        Không còn ở lại để mà với con
        Đêm thanh ngắm ảnh trăng tròn
        Nhớ thương kỷ niệm sớm hôm thuở nào

        Hai con! Ôi! giọt máu đào!
        Ngàn năm vĩnh biệt, lệ trào khoé mi
        Rụng rồi một mảnh trăng thề
        Nỗi niềm đau đáu, lần về âm gian!...

        13/7/2016
        Nguyễn Thành Sáng

        Comment

        • Nguyễn Thành Sáng
          Super Member
          • Jul 2018
          • 1083

          #274
          Hồn Lang Trở Về Âm Giới (8)


          Hồn Lang Trở Về Âm Giới (8)
          “Định ra đi mà lòng bịn rịn,
          lưu luyến”

          Nghẹn đau, thắt thẻo ma hồn
          Nỗi niềm héo hắt, từng cơn bã buồn
          Lệ dòng tử biệt trào tuôn
          Từ nay âm cảnh, đôi đường chia ly!

          Vật vờ, lảo đảo định đi
          Ngoảnh nhìn con cháu, níu ghì bước chân
          Vấn vương, lưu luyến muôn phần
          Không đành rời khỏi, ngàn cân nặng đè

          Xung quanh khắp cả bốn bề
          Không gian quen thuộc tràn trề thương yêu
          Góc kia vào những buổi chiều
          Thằng Nhân về muộn, vợ hiu hiu chờ

          Phòng bên, con Tuyến khuya lơ
          Vẫn còn cặm cụi để mà sôi kinh
          Bàn tròn phía đó nơi mình
          Thả hồn theo gió, gởi tình theo mây!

          Sau lưng, khoảng trống chỗ nầy
          Quây quần, các cháu sum vầy hát ca
          Trên cao lóng lánh ánh ngà
          Sáng tình, vẹn nghĩa cả nhà ấm êm…

          Giờ đây trăng rụng bên thềm
          Vạn sầu phủ chụp, màn đêm mịt mùng
          Phù vân cứ mãi lạnh lùng
          Trải lên trần thế tận cùng nỗi đau

          Ta ôm một khối tình sâu
          Vợ, con, các cháu về đâu bây giờ?
          Hỡi ơi! Sao lại thẫn thờ
          Để ma tan nát bên bờ tử sinh!

          14/7/2016
          Nguyễn Thành Sáng

          Comment

          • Nguyễn Thành Sáng
            Super Member
            • Jul 2018
            • 1083

            #275
            Hồn Lang Trở Về Âm Giới (9)

            Tuyến, Nhân ơi! Cha sắp về âm cảnh
            Kể từ nay vĩnh biệt các con rồi
            Từng khoảnh khắc thời gian tình sâu nặng
            Sẽ gom tròn, khuất tận nẻo xa xôi!

            Không còn nữa ngày tháng của yêu thương
            Được ấp ủ giữa màn sương lạnh lẽo
            Dưới canh khuya vung chèo tìm cửa lớn
            Trên phong cuồng lởn vởn mãi lần theo

            Còn đâu nữa hình ảnh của năm xưa
            Sợ canh đêm gió lùa con trở giấc
            Nối chiếc giường hẹp chật rộng thêm ra
            Trẻ thơ giữa, mẹ cha hai bìa gác

            Đâu những chiều cha con mình ngồi đó
            Cùng quay quần theo gió thoảng ru êm
            Cha cảm xúc lặng yên, nhìn sáng tỏ
            Say sưa ca, mà rỏ máu về tim!

            Cha vẫn nhớ trưa nọ với thằng Nhân
            Giỡn bắt trốn, con đâm đầu va chậu
            Nhìn trán vỡ cha đau lòng ngút tận
            Nghe nỗi niềm ân hận mãi về sau

            Còn con Tuyến, cha bồng ở trên tay
            Đường phố chợ không dài hơn thân nhỏ
            Con ngắm nhìn đây đó ngất ngây say
            Vui bao nhiêu cha đây đầy lộng gió…

            Bóng thời gian, hai con nuôi dưỡng chí
            Dẫu cảnh nhà, âm ỉ vẫn ngầm loang
            Đợi một ngày nước tràn ra sông bể
            Nâng thuyền ta vượt xế để tìm trăng!...


            Hồn ma thổn thức….

            15/7/2016
            Nguyễn Thành Sáng

            Comment

            • Nguyễn Thành Sáng
              Super Member
              • Jul 2018
              • 1083

              #276
              Hồn Lang Trở Về Âm Giới (10)

              Hồn Lang Trở Về Âm Giới (10)

              “Hồn ma vẫn lưu luyến,
              Thổn thức với hai con”

              Cha ra đi, thấy lòng đầy thanh thản
              Bởi tâm hồn rực sáng chẳng hề lu
              Dẫu chuỗi sống ngàn thu ôm biển hận
              Chính khí nầy vút tận vẫn chu du!

              Chỉ nỗi niềm buồn bã cảnh chia ly
              Đường vĩnh biệt còn gì muôn yêu dấu
              Đâu còn nữa dạt dào nơi cảm nghĩ
              Thương con tôi! Trải chí giữa canh thâu

              Đâu có còn từng thỏi sửa phô mai
              Cha hãy dùng, lúc nầy trông cha ốm
              Sợ, lo lắng, sớm hôm, tình con gái
              Ấm lòng cha suốt mãi bóng hoàng hôn

              Đâu có còn những buổi sáng năm xưa
              Hai con trẻ còn thơ, ngồi cha dạy
              Ý sống đẹp là đây, con gắng nhớ
              Để đong đầy ánh tỏ mở tương lai!

              Đâu còn nữa lòng thương cha với mẹ
              Quá trưa hè, bóng xế chuyển dần đêm
              Cả tiếng đàn trong tim nơi hai trẻ
              Đẩy nhạt mờ, quạnh quẽ với màn đen

              Ôi hai con! Thương quá ở lòng tôi
              Khoảnh khắc đến để rồi xa khuất ngõ
              Con phù du dưới đó tắm dòng trôi
              Một loé chớp, kiếp đời rơi nước xoá…

              Ngoài ngạch cửa, bình minh dần ló dạng
              Lệ thâm tình lai láng, nhỏ về đây
              Cha giã từ, tìm bay ra biển trắng
              Gởi lại đời canh cánh cuộc trần ai!...


              Thế rồi Ma Lang gần lại, đưa hai cánh tay hồn ôm hôn
              từng đứa con, đứa cháu, xong trở lại ôm hôn vợ….và tiến
              dần về cửa…

              16/7/2016
              Nguyễn Thành Sáng

              Comment

              • Nguyễn Thành Sáng
                Super Member
                • Jul 2018
                • 1083

                #277
                Hồn Lang Trở Về Âm Giới (11)

                Ma Lang buồn bã thả lần chân
                Ngoảnh mặt nhìn quanh khắp mọi hàng
                Cả khối thâm tình giăng phủ kín
                Tái hồn, thắt ruột, héo tâm can!

                Duỗi bước mà lòng không muốn bước
                Dạ sầu, khắc khoải bó ngàn thương
                Từng hồi da diết, rơi sầu lệ
                Tận đỉnh chơi vơi khảy đoạn trường

                Ngoài kia ưng ửng ánh trời đông
                Thôi thúc âm dương sớm vượt đồng
                Bịn rịn níu ghì, ôi! phải chịu
                Ngàn năm ly biệt một dòng sông

                Thế rồi vụt lướt thẳng về xa
                Dần nhỏ sau lưng ảnh bóng nhà
                Tìm đến nghĩa trang bầu lạnh giá
                Chờ khuya viếng mộ mẹ cùng cha!…

                Giữa tán rậm xanh cuốn nhỏ hồn
                Thu hình trầm mặc ngắm hoàng hôn
                Hắt hiu, trống vắng trùm thân phận
                Dờ dật, bâng khuâng, loé chập chờn

                Tia tím loang dần theo trái tim
                Rúm co, thắt thẻo, lặng nằm im
                Mơ màng, khép lại, trôi đi mãi
                Thoảng nhẹ đong đưa, chậm chậm chìm…

                Lang ơi! Tỉnh dậy hỡi Lang ơi!
                Lặn lội tìm anh mấy tháng trời
                U ám, trăng vàng rơi khuất núi
                Giờ đây gặp lại mảnh tình tôi!...


                Hồn Lang mơ gặp lại
                hồn Nương…

                18/7/2016
                Nguyễn Thành Sáng

                Comment

                • Nguyễn Thành Sáng
                  Super Member
                  • Jul 2018
                  • 1083

                  #278
                  Hồn Lang Trở Về Âm Giới (12)

                  Hồn Lang Trở Về Âm Giới (12)
                  “Hồn Lang mơ gặp
                  Hồn Nương”

                  Tiếng gọi tình yêu!... Tiếng gọi tình yêu!...

                  Bất ngờ ánh chớp xé màn đen
                  Trí tuệ khai thông, rực sáng đèn
                  Tỉnh giấc thu trầm trôi lạc lõng
                  Giựt mình! Ai đó?... Thót con tim!

                  Hồn Nương! Hồn Nương!...Hồn Nương đây mà!...

                  Đã mấy trăng rồi phủ xám mây
                  Bàn tay thôi nắm lấy bàn tay
                  Ta đi, gửi lại bầu âm cảnh
                  Bóng bạn tình chung, tủi tháng ngày…

                  Chàng ơi! Buồn bã biết bao nhiêu
                  Rũ sáng, khô trưa, thắt thẻo chiều
                  Đêm đến mịt mùng, ôm giá lạnh
                  Tái tê, khắc khoải, nỗi đìu hiu

                  Mắt sầu dõi hướng vào xa vợi
                  Mòn mỏi trông anh trở gót về
                  Cứ mãi đợi chờ sao chẳng thấy
                  Tím lòng, giục thúc thiếp ra đi!

                  Tìm thương khắp nẻo chốn trần gian
                  Chiếc bóng, chơ vơ, nhỏ lệ hàng
                  Khát vọng ngập tràn lên khát vọng
                  Muôn cầu, vạn khấn gặp Hồn Lang…

                  Đừng đau, đừng khóc nữa Nương ơi!
                  Héo hắt từ nay đã hết rồi
                  Thuyền sẽ quay về nơi bến mộng
                  Ngàn năm neo đậu mãi đây thôi

                  Hãy lại gần anh, thật sát anh
                  Để bờ môi nhớ mím long lanh
                  Đọng vành, sóng biếc chiều thu vợi
                  Hút cạn sầu sương ướt đẫm cành…

                  19/7/2016
                  Nguyễn Thành Sáng

                  Comment

                  • Nguyễn Thành Sáng
                    Super Member
                    • Jul 2018
                    • 1083

                    #279

                    Hồn Lang Trở Về Âm Giới (13)

                    Thiếp đây chàng! Hãy ghì em chặt
                    Cho tim tình rần rật tiếng loang
                    Thôi đi khắc khoải, héo hon
                    Trở về êm ả nhịp đàn cung thương!

                    Để bù đắp đoạn trường ly biệt
                    Đẩy mảnh hồn tha thiết chân mây
                    Nghẹn đau buồn bã tháng ngày
                    Chiều thu ảm đạm ngập đầy lá rơi…

                    Đừng khóc nữa! Nương ơi! Đừng nữa!
                    Mảnh trăng vàng trước ngõ của ta
                    Vẫn đầy, vẫn sáng kia mà
                    Chỉ vầng mây xám vụt qua phủ mờ

                    Khiến lư lắc hồn thơ vạn kỷ
                    Đêm thẫn thờ, âm ỉ trong tim
                    Dòng sông lặng lẽ im lìm
                    Nửa sầu gờn gợn, nửa chìm đáy sâu

                    Em âm cảnh, canh thâu vò võ
                    Anh cõi đời hồn gió tái tê
                    Canh sương ngóng đợi ánh thề
                    Tấc lòng quạnh quẽ, lê thê nỗi niềm!…

                    Nhìn mấy sợi vắt đen lên trán
                    Thiếp nghe lòng lai láng xót xa
                    Phan An, Tống Ngọc sắc ngà
                    Dương trần mấy độ, chuyển tà hoàng hôn

                    Hãy nhắm mắt, tay hồn của thiếp
                    Vuốt chỉ nầy mấy hiệp cho tan
                    Trả về muôn thuở tình Lang
                    Long lanh vầng sáng ánh trăng rạng ngời!...


                    “Hồn Lang trong mơ”

                    20/7/2016
                    Nguyễn Thành Sáng

                    Comment

                    • Nguyễn Thành Sáng
                      Super Member
                      • Jul 2018
                      • 1083

                      #280
                      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (14)

                      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (14)

                      Bàn tay ngọc vờn bơi nhè nhẹ
                      Phủi mây sầu phủ xế hoàng hôn
                      Từ từ ửng ánh trăng tròn
                      Lung linh tỏa sáng, dịu hồn thức thao!

                      Lòng xúc động, ngân dao từng nhịp
                      Niềm lâng lâng, chìm điệp mơ màng
                      Hương hoa vóc ngọc của nàng
                      Phả loang thắm đượm ngập tràn ngất ngây

                      Ta cảm thấy say bay chầm chậm
                      Chuỗi nghìn năm đầm ấm bên nhau
                      Giờ đây như tiếng rì rào
                      Nhẹ nhàng êm ả lùa vào tim ta!…

                      Lang yêu ơi! Hồn hoa của thiếp
                      Trọn trao chàng vạn kiếp không phai
                      Để rồi ly biệt tháng ngày
                      Chiều thu ảm đạm phủ dầy héo hon

                      Trăng rụng xuống sau hòn diệu vợi
                      Gió lay sầu, rười rượi nhớ nhung
                      Sông ma đêm tối lạnh lùng
                      Dưới màn sương tím mịt mùng phủ giăng

                      Em hú gọi bao lần thống thiết
                      Cho vơi niềm da diết ngàn đau
                      Bao nhiêu quằn quại thét gào
                      Bấy nhiêu thương nhớ siết vào nhớ thương

                      Đêm lặn lội, ngày nương rậm lá
                      Giọt sương buồn rỉ rả trào rơi
                      Dương trần mờ mịt mù khơi
                      Bóng chim tăm cá hỡi ơi! Vạn sầu!....


                      “Trong mơ, cảnh Hồn Nương
                      đang thổn thức”

                      21/7/2016
                      Nguyễn Thành Sáng

                      Comment

                      • Nguyễn Thành Sáng
                        Super Member
                        • Jul 2018
                        • 1083

                        #281
                        Hồn Lang Trở Về Âm Giới (15)

                        Đừng khóc nữa! Nương ơi! Đừng khóc nữa!
                        Em lệ buồn, nức nở, tím lòng anh
                        Dòng sông xanh sóng nước gợn lăn tăn
                        Thuyền xa bến cũng ngàn thương vạn nhớ!

                        Chỉ trách anh chuỗi đời theo ngọn gió
                        Đến dương trần lạc thuở kiếp làm ma
                        Đã cùng ai mối chặt dưới trăng ngà
                        Tình phu phụ đậm đà muôn thắm thiết

                        Em đau khổ, em tủi hờn da diết
                        Chốn phù vân nào biết được gì đâu
                        Chỉ hằng đêm thao thức dưới canh thâu
                        Nghe như thoảng dạ sầu, muôn xúc cảm

                        Một cái gì bâng khuâng và bảng lảng
                        Nghẹn hồn anh năm tháng chẳng hề vơi
                        Khuya cô đơn, lặng lẽ ngắm mây trôi
                        Ngày vất vả, mệt nhoài, thu bóng tối!...

                        Lang yêu ơi! Bao lời anh mới nói
                        Thiếp nghe lòng rười rười xót thương chàng
                        Vầng lung linh, vầng sáng của thanh trăng
                        Về cõi thế để hằn lên khắc khoải

                        Chuỗi thời gian siết hồn anh tê tái
                        Để ngậm ngùi,quằn quại với bi ai
                        Dưới khung mờ nhè nhẹ thả niềm bay
                        Vui ảo ảnh, tháng ngày quên lạnh lẽo…

                        Hồn Nương hỡi! tình yêu ngân gọi réo
                        Đã khiến nàng thắt thẻo, gót bôn ba…
                        Đền cho em, nằm xuống, vóc ngọc ngà
                        Anh sưởi ấm vào hoa thôi giá rét!....

                        Hồn Nương! Hồn Nương!.....

                        “Gọi Hồn Nương trong mơ”

                        23/7/2016
                        Nguyễn Thành Sáng

                        Comment

                        • Nguyễn Thành Sáng
                          Super Member
                          • Jul 2018
                          • 1083

                          #282
                          Hồn Lang Trở Về Âm Giới (16)

                          Hồn Lang Trở Về Âm Giới (16)

                          Hồn Nương! Hồn Nương!...

                          Thì ra ta vừa lạc bước vào mơ
                          Gặp lại Nương thời thơ nơi âm cảnh
                          Đã từng khắc trong tim ngàn sâu nặng
                          Tiếng non thề biển hẹn mãi không thay!

                          Vậy mà giờ ta lặng lẽ ngồi đây
                          Chạnh lòng nhớ tình ai trong dĩ vãng
                          Hồn yêu thương chỉ gần nhau một thoáng
                          Rồi sương mờ trải nắng bốc hư không

                          Đây dương trần, cảnh giới của mênh mông
                          Một ma ảnh trên dòng sông lượn khúc
                          Đang thao thức, đang trở trăn từng phút
                          Dấu hỏi dài...kết thúc chuyến thuyền đi

                          Bởi âm gian thắm thiết mối duyên thề
                          Thêm cõi thế lê thê tình tấm mẳn
                          Cùng duyên vỡ luyến lưu hằn sâu nặng
                          Gửi ước nguyền tiếng hẹn kiếp lai sinh!

                          Ôi đêm nay! Thổn thức tự riêng mình
                          Chao lư lắc, bập bềnh trong biển cả
                          Từ xa xa vọng âm buồn của gió
                          Tím lòng ta nhung nhớ với băn khoăn

                          Cả khối đen trùm phủ, kín vầng trăng
                          Chút lấm tấm trên tầng cao lấp loé
                          Ôm đơn độc trầm mình trong quạnh quẽ
                          Nghe tim vàng khe khẻ nhịp sầu ai…

                          Thôi tất cả! Tạm thời nên gác lại
                          Bóng thời gian chuyển tới sẽ do duyên
                          Hãy phai phôi, rũ bỏ nỗi man miên
                          Nghĩa trang đến để viếng mồ Cha Mẹ!...


                          “Thế rồi Hồn Lang gác qua mọi
                          suy nghĩ éo le, vào nghĩa trang
                          đến mồ Cha Mẹ”

                          24/7/2016
                          Nguyễn Thành Sáng

                          Comment

                          • Nguyễn Thành Sáng
                            Super Member
                            • Jul 2018
                            • 1083

                            #283
                            Hồn Lang Trở Về Âm Giới (17)

                            Hồn con nay đến nghĩa trang
                            Viếng mồ Phụ Mẫu sau lần tử vong
                            Từ trong thăm thẳm tấc lòng
                            Đậm ghi sâu nét một dòng sông xanh!

                            Con nay cũng đã lìa trần
                            Ra đi trả lại ảnh tàn phù du
                            Chỉ còn chiếc bóng chiều thu
                            Vật vờ đây đó giữa mù mịt xa

                            Nhớ thương nghĩa Mẹ, tình Cha
                            Nặng mang, đau đẻ, sinh ra vóc hình
                            Mỏi mong vầng sáng lung linh
                            Không màng vất vả thân mình nắng mưa

                            Biết bao kỷ niệm ngày xưa
                            Khắc tim con mãi, chẳng mờ nhạt phai
                            Lòng Cha một ánh trăng đầy
                            Niềm thương của Mẹ nối dài trùng dương!

                            Cha đưa, Cha rước tới trường
                            Con đau, con yếu, Cha buồn biết bao
                            Nhìn con vàng võ, xanh xao
                            Không gian là cả khối sầu phủ Cha…

                            Chiều chiều con hỡi, con à
                            Lẹ đi theo Mẹ, bánh quà no nê
                            Con là lối ngõ Mẹ về
                            Cả đời ấp ủ lê thê nỗi niềm…

                            Mưa gào, gió rít những đêm
                            Sợ con lạnh lẽo chẳng yên giấc nồng
                            Nhà nghèo thiếu tấm chăn bông
                            Đặt con sưởi ấm giữa lòng Song Thân!...

                            “Hồn Lang thổn thức
                            trước mồ Cha Mẹ”

                            25/7/2016
                            Nguyễn Thành Sáng

                            Comment

                            • Nguyễn Thành Sáng
                              Super Member
                              • Jul 2018
                              • 1083

                              #284
                              Hồn Lang Trở Về Âm Giới (18)

                              Hồn Lang Trở Về Âm Giới (18)

                              Đến khi con độ tròn trăng
                              Nỗi niềm lo lắng muôn phần nơi Cha
                              Một thân mưa nắng cơm nhà
                              Một tình đàn trẻ để mà nấu nung!

                              Biển xanh sóng vỗ bập bềnh
                              Thuyền Cha chở nặng, dập dềnh lắc lư
                              Chưa lần than thở sầu ưu
                              Sức bền giữ lái, màu thu chẳng hề

                              Cha ôm trọn mảnh trăng thề
                              Cả đời không mỏi đường về bước chân
                              Vậy mà! Trời hỡi! Một lần
                              Sau cơn bạo bệnh, lìa trần bỏ con…

                              Mẹ dầy một tấm lòng son
                              Thủy chung vẹn đạo, vuông tròn kiên trinh
                              Ngàn đau thương nhớ ảnh hình
                              Ngàn cân treo nặng, thân mình chơ vơ!

                              Tảo tần chiếc bóng bơ phờ
                              Chiều thu siết ảnh, sầu lơ quấn hồn
                              Tháng năm cứ mãi trập trùng
                              Gió giông tơi tả dập dồn không thôi

                              Con là tất cả của tôi
                              Để vui, để sống, để vơi ánh buồn
                              Ngày hừng nắng cháy trên đường
                              Đêm đen lạnh lẽo, sương buông não nề…

                              Lắm khi nhìn Mẹ ủ ê
                              Nửa hồn con dại kéo lê vật vờ
                              Nửa hồn cuốn mảnh trăng mờ
                              Cất vào một góc để chờ gió xa!...

                              “Hồn Lang thổn thức
                              bên mồ Cha Mẹ”

                              27/7/2016
                              Nguyễn Thành Sáng

                              Comment

                              • Nguyễn Thành Sáng
                                Super Member
                                • Jul 2018
                                • 1083

                                #285

                                Hồn Lang Trở Về Âm Giới (19)

                                Cha mất sớm, dòng đời con ảm đạm
                                Ngày hứng trời nắng hạn đốt khô thân
                                Đêm lạnh lẽo, vầng trăng chìm nẻo vắng
                                Dãy mịt mù, lẳng lặng, bước chân đơn!

                                Nhìn người ta hạnh phúc được cha lo
                                Có điểm tựa từng giờ trong cuộc sống
                                Còn đời con chiếc bóng, một con đò
                                Bờ vắng khách, thẫn thờ nghe gió lộng

                                Con thương nhớ, vẫn hoài ôm thương nhớ
                                Mới hôm nào ánh tỏ trải đường đi
                                Chẳng lo lắng, nghĩ gì qua lối ngõ
                                Mà giờ đây vò võ đọng vành mi

                                Rồi thời gian, dĩ vãng cứ dần trôi
                                Nhưng mãi đó! Con ơi! Con có thấy?
                                Cuộc đời Cha nắng cháy với mưa rơi
                                Tại xuân trẻ sớm rời xa bút giấy!

                                Hãy dốc sức học hành con thương nhé
                                Để tương lai nhạt tẻ tránh xa con
                                Rồi đến độ hoàng hôn không quạnh quẽ
                                Bởi trăng tròn ánh loé ở đầu non…

                                Con dang dở cuộc đời, dang dở mộng
                                Mang tím sầu ẩn bóng dưới đêm đen
                                Nhớ lời Cha, như tên từ cõi lộng
                                Dạt xám ngàn vụt phóng thẳng vào tim

                                Bao năm dài tấm thân dầy cơ cực
                                Nghĩ thêm buồn, nhói nhức tận tâm can
                                Giữa không gian, vầng trăng con ẩn ức
                                Bởi cuồng phong từng phút đẩy mây giăng!...

                                “Hồn Lang buồn thổn thức
                                trước mồ Cha Mẹ”

                                28/7/2016
                                Nguyễn Thành Sáng

                                Comment

                                Working...