Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Nguyễn Thành Sáng
    Super Member
    • Jul 2018
    • 1083

    #481
    Còn Ánh Của Em

    Mấy hôm nay em đừ, em mệt
    Thật rộn ràng bởi tết cận kề
    Biết bao công việc bộn bề
    Mà chân em bước, đường về quạnh hiu!

    Cảnh của người thật nhiều gió mát
    Ánh lại đầy vằng vặc sáng soi
    Dẫu cho tay nặng thuyền bơi
    Dưới bầu huyền diệu cũng vơi nỗi niềm

    Còn em đây, bên thềm giá lạnh
    Héo guộc gầy, canh cánh sầu ai
    Đong đưa vàng lá rơi bay
    Canh khuya chiếc bóng, niềm say hết rồi

    Dòng sông đời cuốn trôi sắc thắm
    Chuỗi thu mờ đăm đắm nhìn sương
    Chỉ còn một chén quỳnh tương
    Xa xôi vạn dặm trên đường mộng mơ!

    Nên dã dượi, bơ phờ dễ đến
    Để đêm sâu ngọn nến lu mờ
    Cho trăng biến sắc thẫn thờ
    Âm thầm lặng lẽ bên bờ non xa…

    Đừng buồn nhé! Em à! Em hỡi!
    Ánh dương đời diệu vợi còn đây
    Dầu kia lưng cạn, không đầy
    Nhưng còn xa cách, tháng ngày hồn thương

    Nơi cõi lộng uyên ương quyện cánh
    Vút trời cao lóng lánh ngàn sao
    Bên nhau ấm áp, ngọt ngào
    Cùng chung bến mộng dạt dào, vấn vương!


    Nguyễn Thành Sáng

    Comment

    • Nguyễn Thành Sáng
      Super Member
      • Jul 2018
      • 1083

      #482
      Nốt Trầm Cảm Xúc

      Thắm thoát giờ đây quá lục tuần
      Phong sương mấy độ phủ thanh xuân
      Đêm nay lặng ngắm vầng mây bạc
      Lững thững dần trôi cuối dãy tầng!

      Hoa thắm hôm nào đã quá trưa
      Ngàn hương theo gió rã bay đưa
      Cánh dần khô tái sầu trong nắng
      Một thuở đắm say chuyển dật dờ

      Còn đâu những sáng vầng dương rạng
      Ong bướm đâu đây lượn bóng vàng
      Lởn vởn, đong đưa vờn sắc đượm
      Tới lui, lảy nhịp khúc mơ màng

      Những đêm ủ nụ dưới trăng thanh
      Bốn phía sương pha đọng lá cành
      Cảm xúc dâng tràn theo tiếng nhạc
      Nầy hoa! Yêu ái của khung xanh!

      Rồi chợt hôm nào chuyển giá đông
      Tái tê, buốt rét trải giăng đồng
      Biết bao sương muối trùm lên đóa
      Bỗng thấy lạnh rồi, ai biết không?...

      Thì ra hoa nở để rồi tàn
      Lửa rực năm nào cũng nguội tan
      Chầm chậm mây trôi về tít mãi
      Đến đây rồi khuất nẻo phương ngàn

      Còn gì để nhớ với mà thương
      Chiếc bóng cô đơn giữa quạnh trường
      Vương vấn, ngân nga hồn dĩ ảnh
      Một thời rạng rỡ dưới mây sương

      Tôi buồn, tôi nhớ, với tôi vui
      Vì chỉ một thời lại sớm trôi
      Và bởi, được lần khoe ửng sắc
      Muôn đời kết tụ cũng bay hơi!


      Nguyễn Thành Sáng
      Last edited by Nguyễn Thành Sáng; 09-06-2020, 05:03 PM.

      Comment

      Working...