Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Tinh Hoai Huong
    Senior Member
    • May 2009
    • 1081

    #361
    Đê Mê Dệt Hương Thề


    Đê Mê Dệt Hương Thề


    Chiều xưa cõi mộng
    Nhớ thương về (…) tình dậy sóng đầy vơi
    Dứt cơn mưa giăng mù mịt bốn phương trời
    Mây rủ dáng chiều rơi dâng bóng tối.

    Bồng đảo đôi gò vầng nguyệt rọi
    Đào Nguyên một lạch lớp sương pha

    Bức màn loan đã trải mấy phong ba
    Tình tuyệt diệu! nay người phương xa, kẻ Bắc.
    Lâu vắng nhớ, lệ trào lên khóe mắt
    Đam mê xưa còn thoảng mái tóc hương thề.
    Xuân Đông giấc mộng đê mê
    Rì rào suối ngọc bốn bề trăng thanh
    Cành mai trao khách chung tình.
    *

    Tình Hoài Hương
    (photo by Hoài Hương)
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 05-06-2019, 01:14 AM.
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

    Comment

    • Tinh Hoai Huong
      Senior Member
      • May 2009
      • 1081

      #362
      Xuân Thu Đông Hạ vẫn ngọt ngào

      Xuân Thu Đông Hạ vẫn ngọt ngào


      Lâu chưa về thăm chốn cũ
      Từ mùa nắng quái Xuân Thu luống sầu.
      Ngày nay lê bước lên cầu
      Thềm hoang áo tím góc lầu ướt vai
      Bây giờ em trở lại
      Đường hoa trắng lụt hoài cảnh bão rơi
      Chốn thôn trang mưa giăng mắc nơi bốn phương trời
      Tình man mác như sương mà gắn bó
      Không đổi trắng thay đen trước gió
      Bên tường vi hò hẹn tơ vương
      Tay trong tay vấn vương trao nỗi nhớ niềm thương
      Quán vắng nầy (xưa và nay) tình trường mắt biếc
      Qua phố nhỏ chân cầu chiều tiễn biệt
      Tần ngần thơ thẩn lối cũ về đây
      Mong sao hạnh phúc những ngày
      Tình xưa vẫn thắm vui say tuyệt vời
      ***
      Tình Hoài Hương
      Last edited by Tinh Hoai Huong; 11-05-2019, 01:51 AM.
      Bút trần nào tả được lưu luyến!
      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
      Tình Hoài Hương

      Comment

      • Tinh Hoai Huong
        Senior Member
        • May 2009
        • 1081

        #363
        Còn Đâu



        Còn Đâu


        Một chiều phai nắng
        Tình cờ gặp gỡ… đôi tay bịn rịn
        Mình yêu nhau khi anh ngoài mười chín.
        Em vào đại học nung đúc niềm tin.
        Anh mang ba lô hiển vinh bước đăng trình.
        Đà Lạt sương mù bao phủ, trời se lạnh.
        Đồi Cù vắng lặng nỗi buồn hiu quạnh,
        Quang cảnh xưa sao lành lạnh héo hon.
        Chia ly... mới đó bốn bốn năm tròn,
        Mây bay núi khuất đời lữ thứ.
        Tình nầy chỉ là tình viễn xứ.
        Lối rẽ chia lìa, bóng cũ còn đâu!
        Mưa rơi, sương gió đượm sầu
        *
        Tình Hoài Hương
        June-09-19
        Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-15-2019, 10:27 PM.
        Bút trần nào tả được lưu luyến!
        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
        Tình Hoài Hương

        Comment

        • Tinh Hoai Huong
          Senior Member
          • May 2009
          • 1081

          #364
          Dặm Trường Lặng Lẽ


          Dặm Trường Lặng Lẽ


          Trần mây nặng, vì gió lùa rung tiếp.
          Núi đứng nhìn trời biên biếc khói sương.
          Em đi… đem theo luyến tiếc, thương phố phường!
          Anh ở lại, bao đêm trường qua góc phố.
          Kẻ nhớ người chờ, mong hội ngộ.
          Ân tình trọn kiếp tơ tằm vương.
          Bởi ly tan nên tóc ngã màu sương.
          Nay bóng xế dặm trường không hoa nở!
          Đời tang hải mấy ai chưa vàng võ.
          Ít nhiều chi cũng thấm lệ rơi.
          Lẽ nào không có đơn côi?
          Tình đời dâu bể một thời xót thương
          Đôi khi lặng lẽ trên đường…
          *
          Tình Hoài Hương

          (20 Tháng Sáu 2019 * buồn
          Photo by Hoài Hương)
          Bút trần nào tả được lưu luyến!
          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
          Tình Hoài Hương

          Comment

          • Tinh Hoai Huong
            Senior Member
            • May 2009
            • 1081

            #365
            Chuyện Xưa và Nay

            Photo by Hoài Hương

            Chuyện Xưa và Nay


            Tuổi trăng tròn hoa cài mái tóc
            Em nghiêng mình soi dáng vóc trên hồ.
            Bật cười tươi, nhớ đôi mắt người thơ,
            Mắt đó với tình yêu thăm thẳm.
            Đã bao lần từng nhìn ngắm em, tay nắm.
            Mối lương duyên tươi thắm lẫn chân thành.
            Ta yêu nhau từ tuổi trẻ xuân xanh.
            Lẫn cỗi cằn phong thanh trên khuôn mặt.
            Nhớ biết mấy tình ta cầm sắc.
            Bỗng xa lià vĩnh biệt… bỏ mặc cô liêu!
            Biến đi đâu, để đìu hiu những chiều?
            Rồi ngửa mặt ngó lên trời sao sáng.
            Chuyện xưa, nay tản mạn ngậm ngùi dĩ vãng.
            Giao tình kia lảng vảng đâu đây
            Gió sương vùi dập duyên nầy!
            *
            Tình Hoài Hương
            July 06-2019
            Bút trần nào tả được lưu luyến!
            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
            Tình Hoài Hương

            Comment

            • Tinh Hoai Huong
              Senior Member
              • May 2009
              • 1081

              #366
              Hương Hạnh Ngộ


              Hương Hạnh Ngộ


              Nắng chớm Thu giao mùa hồ Than Thở
              Gió hiu hiu thổi lá vàng lơ thơ
              Mây bàng bạc soi bóng rủ ven hồ
              Em trở lại ngẩn ngơ và khao khát
              Nhìn Đà Lạt mưa rơi lất phất
              Chạnh lòng nhớ bạn dặn từ lâu
              *Chén ly bôi, chén tao ngộ kề nhau (1).
              Buổi hẹn đầu có thể là lần cuối !
              Nhưng phải đến để sau không tiếc nuối…
              *Mộng bên người tay khẽ nắm bàn tay... (1)
              Trong thân thương vấn vít ngón tay gầy
              Nhớ vị ngọt vào Trung Thu buổi tối
              Xiết chặt vòng ôm buồn vui bao nỗi
              Giờ chia ly kẻ ở, người xa xăm...
              Đời ta có một "tri âm"* (2).
              *
              Tình Hoài Hương


              (1) Thơ PH
              (2) Tri âm - do từ điển tích:
              Bá Nha Tử Kỳ*= Quan thượng đại phu Bá Nha là tay chơi đàn tuyệt vời, hay, rất nổi tiếng. Nhiều người hâm mộ và mến phục. Nhưng Bá Nha biết rằng họ không thấu tình đạt lý khi thưởng thức tiếng đàn điêu luyện cuả mình, nên lấy làm buồn phiền.

              Vào một đêm trăng sáng trên đường đi sứ từ nước Sở trở về, thấy phong cảnh hữu tình, nên Bá Nha ra lệnh cho thuyền ghé bến Hàm Dương và miên man khảy khúc đàn, để tiêu sầu. Bá Nha đang chìm đắm trong cung bậc, thì bỗng nhiên dây đàn bị đứt. Bá Nha đoán có người nào đang rình nghe, liền sai lính lên bờ tìm kiếm. Quả nhiên ngay khi đó có một tiều phu Tử Kỳ đã dừng lại lắng nghe tiếng đàn trầm bổng.

              Bá Nha thấy Tử Kỳ còn trẻ, lại là một tiều phu lam lũ chân lấm tay bùn, trong dạ ông không tin ấy là người biết thưởng thức âm nhạc. Bá Nha hỏi:
              - Nhà ngươi nghe ta đàn, vậy xin cho biết: Đó là bản nhạc gì?
              Tử Kỳ không ngần ngại, đáp ngay:
              - Đó là: “Đức Khổng Tử thương tiếc Nhan Hồi”

              Ba Nha nghe Tử Kỳ trả lời, lấy làm sửng sốt, vì đó là bản nhạc ông lắng hồn mình qua cung bậc du dương vừa xong. Bá Nha trang trọng ân cần mời Tử Kỳ xuống thuyền đàm đạo. Bá Nha so lại dây, để đàn khúc nhạc cao vút lạ thường. Nghe xong, Tử Kỳ đoán trúng ý chí cao vòi vọi và suy nghĩ cuả người gửi tiếng tơ lòng thầm kín vào cung bậc: “Nga nga hồ chí tại cao sơn”. Bá Nha tập trung tình ý mình cho tiếng đàn cuồn cuộn như thác lũ, ông muốn thử tài nghe đàn cuả Tử Kỳ thêm lần nữa… Tử Kỳ vẫn đoán trúng: “Dương dương hồ chí tại lưu thủy”.

              Bá Nha quá mừng rỡ, biết được đây là một người tri âm duy nhất có thể lắng nghe, và thấu hiểu được tiếng đàn và lòng mình. Sau đó hai người say sưa đàm đạo rất tương đắc. Bá Nha tha thiết mời Tử Kỳ cùng mình về kinh đô an hưởng phú quý, nhưng Tử Kỳ viện dẫn còn cha mẹ già yếu, phải ở lại phụng dưỡng; nên nhất mực từ chối. Bá Nha đành phải lui thuyền, hẹn sang năm đúng vào ngày nầy, hai người sẽ gặp nhau trên bến Hàm Dương.

              Thời gian thấm thoát qua nhanh, đúng ngày hẹn Bá Nha ghé thuyền về bến xưa, ông vui vẻ hớn hở mang đàn ra khảy mấy bài. Nhưng Bá Nha nghe tiếng đàn sao bi thương sầu thảm vô cùng. Ông sinh nghi, bèn lên núi hỏi thăm nhà Tử Kỳ, thì chao ôi!… bạn tri âm tri kỷ đã không còn sống trên thế trần!
              Bá Nha lòng quặng xiết từng cơn đau như dao cắt, ông lần mò tìm ra mộ Tử Kỳ. Bá Nha sai gia nhân dọn đồ tế lễ tươm tất long trọng và sụp quỳ xuống bên mộ Tử Kỳ mà khóc than thảm thiết. Xong, Bá Nha đem cây đàn ra khảy khúc ai điếu. Tiếng đàn réo rắt não nùng bi ai như than như khóc người bạc phận. Hết bản nhạc, ông buồn bã đứng lên đập vỡ cây đàn quý; và thề sẽ không bao giờ chơi đàn nữa; vì suốt đời mình không còn bạn tri âm tri kỷ!
              *
              Tình Hoài Hương
              Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-22-2019, 07:51 AM.
              Bút trần nào tả được lưu luyến!
              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
              Tình Hoài Hương

              Comment

              • Tinh Hoai Huong
                Senior Member
                • May 2009
                • 1081

                #367
                Tiếng Thời Gian…

                Photo by Hoài Hương
                Cánh Hoa Tương Phùng
                Nhạc và Lời: Lâm Thùy Giang
                Giọng ca: Minh Châu

                Tiếng Thời Gian…


                Mây chiều trôi lãng đãng
                Ngắt nụ hoa hồng trao bạn đó đây
                Tri ân ai cùng tôi thanh thản những ngày
                Bên thác nước, núi đồi: say trăng, thơ, nhạc…
                Đất chuyển gió, rừng thông lác đác
                Tiếng thời gian vút cánh dãi dầu
                Buổi tương phùng nay dẫu có bạc đầu
                Tóc muối sương, tâm dường như đắc đạo
                “Vịt bay thấp, câu bay cao*, không lếu láo
                Bình minh cho tới hoàng hôn, trăng tròn
                Chim kêu vượn hú ngàn non
                Thì tôi cùng bạn vẫn còn luyến thương
                Sá chi cuộc sống vô thường
                *
                Tình Hoài Hương

                ***
                "Vịt bay thấp chim câu bay cao"(*)= (thành ngữ). Loài vịt nuôi ở nhà chỉ bay lẹt đẹt ở dưới thấp tí chút. Còn chim bồ câu, hoặc những loài chim khác có thể bay cao và xa trăm dặm.
                Tài năng mỗi người cũng thế, điều quan trọng ta tự biết lượng sức chính mình, mà đánh giá đúng mức, không tham vọng lớn khi đảm trách công việc cho phù hợp với khả năng, thì sẽ thành công.
                Hẳn nhiên ai cũng biết Hàn Tín là một mưu lược gia có tầm cỡ, và là tướng tài bách chiến bách thắng ngoài sa trường. Nhưng tài của ông nên dừng ở mức độ cầm quân trăm vạn người nơi biên thùy. Sau khi thâu tóm nước Sở, Hàn Tín lại muốn so tài cùng Hán Cao Tổ, để trở thành vua mà cai trị bá tánh, thì bị La Hậu chém ngang lưng Hàn Tín, (vì biết ông ta không đủ sức làm vua).
                Trong khi Tiêu Hà tự biết sức mình không thể với lên cao, chỉ muốn đảm trách tới chức Tể tướng, cố gắng chu toàn trọng trách, nhờ vậy trong tuổi già của Tiêu Hà được bình an vui vẻ, như ý.
                *
                Tình Hoài Hương
                July 30 - 2019
                Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-31-2019, 03:28 PM.
                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                Tình Hoài Hương

                Comment

                • Tinh Hoai Huong
                  Senior Member
                  • May 2009
                  • 1081

                  #368
                  Khúc Đàn Trầm Bổng

                  Photo by Hoài Hương

                  Khúc Đàn Trầm Bổng


                  Cá buồn cá lội thung thăng
                  Người buồn người biết đãi đằng cùng ai
                  Phương Đông chưa rạng sao mai
                  Đồng, hồ, chưa cạn biết ai bạn cùng! (cd)
                  Chiều xuống mây ngàn vương lạnh
                  Sương phiêu bồng trên nhánh lá lung lay
                  Đêm mưa buồn rười rượi quyện đôi vai
                  Bao kỷ niệm những ngày hoa tím vỡ.
                  Nhìn bãi biển lênh đênh nỗi nhớ
                  Ngắm sao mai thổn thức niềm đau
                  Khúc đàn xưa trầm bổng thuở ban đầu
                  Đây với đó kiếp dã tràng* nên tình nhợt nhạt.
                  Em đất khách chẳng ngờ sương tóc bạc
                  Vỡ gương lại lành* anh cánh hạc bay cao
                  Ông Tơ độc ác chi nào
                  Lại đem chỉ đỏ cột vào tay nhau
                  Thôi thì hẹn đến mai sau...
                  *

                  Tình Hoài Hương


                  Dã tràng*= Loại còng (cua nhỏ) sống ở bờ biển, ngày đêm chuyên cần miệt mài xe cát vừa xong, thì bị sóng biển xô bờ cuốn trôi đi.
                  Do từ điển tích: Xưa, ông Dã Tràng có ngậm những viên ngọc trong miệng, thì có thể nghe được tiếng nói cuả loài thú vật. Một lần kia vua nước Lỗ ngồi trên thuyền với Dã Tràng, vua đã mượn viên ngọc của ông để xem, và nghe thử có đúng như lời đồn đãi không. Quả thật vua đã nghe cá, tôm... v.v... nói chuyện linh tinh với nhau, khiến vua vui thích qúa, vua đã há miệng to ra cười ha hả… Thế là viên ngọc rơi tỏm xuống biển.
                  Dã Tràng tiếc viên ngọc, đã nhảy xuống biển mò tìm viên ngọc, và chẳng may bị chết đuối. Trời biết chuyện, đã cho ông hoá kiếp thành con cua nhỏ đời đời miệt mài xoe cát ven bờ biển.

                  Gương vỡ lại lành*= Do tích công chúa nhà Trần là: Lạc Xương rất đẹp và có tài họa văn thi phú… đã kết duyên đầm ấm hạnh phúc cùng phò mã Từ Đức Ngôn. Bỗng nhà Trần bị Tùy kéo quân tới xâm chiếm nhà Trần, khiến mọi người dân tang tóc đau thương. Riêng phò mã Từ Đức Ngôn bàn với vợ nên tạm lánh xa mỗi người một nơi, may ra thoát khỏi giặc Tùy chăng. Công chúa liền lấy cái gương đập ra hai miếng, ngậm ngùi trao cho chồng một nửa.
                  Lúc Quân Tùy đã chiếm được nước Trần, phò mã chạy thoát, còn công chúa Lạc Xương bị giặc bắt, buộc nàng về làm vợ danh tướng Dương Tố. Ngày rằm tháng Giêng năm sau, y hẹn, Từ Đức Ngôn đến Trường An, ông tìm hoài không thấy vợ, chỉ thấy một tì nữ ngồi trên đám cỏ, rao bán miếng gương bể với giá rất cao. Đức Ngôn liền mời cô gái ra chỗ vắng, lựa lời cặn kẽ hỏi thăm, và cũng trình bày với cô gái về miếng gương bể cất trong túi cuả mình. Công chúa Lạc Xương biết chồng còn sống, công chúa Lạc Xương ngày đêm vật vã thương khóc. Tướng Dương Tố nghe được hoàn cảnh hai người, ông đã ban tặng nhiều vàng bạc châu báu và cho hai vợ chồng đoàn viên sum họp.
                  *
                  Tình Hoài Hương
                  Bút trần nào tả được lưu luyến!
                  Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                  Tình Hoài Hương

                  Comment

                  • Tinh Hoai Huong
                    Senior Member
                    • May 2009
                    • 1081

                    #369
                    Trả Nợ Tình Từng Cơn Sóng Vỗ

                    Photo by Hoài Hương

                    Trả Nợ Tình Từng Cơn Sóng Vỗ


                    Lạc bến tình vần thơ nhức nhối
                    Hữu duyên thiên lý* đợi đến cùng nhau
                    Trả về anh dòng mực thắm phai màu
                    Những hẹn hò còn đâu mà dạo gót
                    Trả nợ tình ngày mưa nhỏ giọt
                    Níu làm chi hời hợt duyên nầy
                    Góc đồi xưa phong vũ có ai hay?
                    Thương thoáng nhớ chập chùng từng cơn sóng vỗ
                    Chung rẻo đất mà thuyền tình không bến đỗ!
                    Giọt lệ nầy thấm đẫm bến sông Ngân
                    Trách chi gió đã xoay vần
                    Vô duyên đối diện* bâng khuâng đôi bờ
                    Tình tan theo sóng hững hờ?
                    *
                    Tình Hoài Hương



                    “Hữu duyên thiên lý* năng tương ngộ
                    Vô duyên đối diện* bất tương phùng”! - Do từ tích: Trương Sinh và một cô gái nước Lỗ xa xôi yêu nhau say đắm. Chẳng may cô gái bị bệnh nặng. Trước khi chết, cô gái trối trăng với người yêu: “Mười lăm năm sau, em sẽ đầu thai ở một gia đình nơi đất Hà Bắc, anh hãy đến nhà ấy, cưới hỏi em về làm vợ”.
                    Thời gian qua… Y hẹn, Trương Sinh đã đến nhà người ở Hà Bắc, nhưng cô con gái không nhận ra chàng, vì bây giờ Trương Sinh đã luống tuổi. Nàng đau khổ uất ức mà ngất lịm (gần chết). Trương Sinh xót thương than khóc gọi hồn cô gái mãi… Nhờ lòng tín trung của chàng, nàng đã sống lại. Hai người kết nghiã vợ chồng.
                    Người xưa tin rằng: Khi mình thật tình yêu “ai đó”… nếu có “duyên nợ” với nhau, thì dù hai người có xa xôi ngàn dặm, vẫn có nhau, còn nhau mãi. Nhưng nếu hai người không có duyện nợ, thì cho dù họ có ở sát bên nhau, ngày ngày “đối mặt mà mắt chẳng thèm nhìn mắt”, thì chẳng bao giờ có duyên gặp gỡ!!!
                    *
                    Tình Hoài Hương
                    Bút trần nào tả được lưu luyến!
                    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                    Tình Hoài Hương

                    Comment

                    • Tinh Hoai Huong
                      Senior Member
                      • May 2009
                      • 1081

                      #370
                      Rừng Thông Cũ Nay Còn Đâu!

                      Photo by Hoài Hương

                      Rừng Thông Cũ Nay Còn Đâu!


                      Mùa hè, nhưng sao thấm lạnh
                      Phải chăng mình cảm thấy càng hiu quạnh
                      Nhìn trăng lên từ quang cảnh lung lay
                      Đêm cô đơn rời rã gió mây bay
                      Dư âm róc rách suối nầy ở xa phố
                      Nước cuốn theo kẻ đi niềm nhớ
                      Giữa khuya thức dậy mơ về quê ta
                      Sương và gió tháng ngày phôi pha
                      Quỳnh nở muộn giữa trăng tà mờ nhạt
                      Người lữ khách xót xa rừng Đà Lạt
                      Mất hết rồi âm nhạc đồi thông
                      vi vu trong gió, thiên nhiên xưa thắm nồng
                      Chuối, cây, hoa, trái… ai trồng mận, dâu.
                      Vườn xưa thay chủ đổi mau
                      Chẳng còn cảnh cũ, chợt sầu đơn côi
                      Nỗi buồn ai hiểu cùng tôi?
                      *
                      Tình Hoài Hương
                      Tháng 8-19
                      Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-26-2019, 04:33 AM.
                      Bút trần nào tả được lưu luyến!
                      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                      Tình Hoài Hương

                      Comment

                      • Tinh Hoai Huong
                        Senior Member
                        • May 2009
                        • 1081

                        #371
                        Photo by Hoài Hương
                        Mùa thương 2006

                        HUẾ Ơi… Là Nhớ!


                        Lâu chưa về thăm… Nhớ Huế
                        Nắng hồng vương Vĩ Dạ ấp hàng cau
                        Áo màu sim em khép nép qua cầu
                        Tay giữ nón ngang Phú Vân Lâu phượng đỏ.
                        Núi Ngự chiều dâng chim kiếm tổ
                        Sông Hương trăng luyến khách đưa đò
                        Nắng ngày xưa nay trôi giạt nơi mô?
                        Đường phố cũ và cơn mưa dầm Thượng Tứ.
                        Làn gió thoảng hồi chuông từ cổ tự
                        Ngả bên sông Tháp Thiên Mụ in dòng
                        Hương Giang sóng vỗ trong lòng
                        Xa nhau từ đó hết Đông lại Hè
                        Nhớ sao phượng đỏ lời ve...
                        *
                        Tình Hoài Hương
                        Bút trần nào tả được lưu luyến!
                        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                        Tình Hoài Hương

                        Comment

                        • Tinh Hoai Huong
                          Senior Member
                          • May 2009
                          • 1081

                          #372
                          Tình Thơ Thấm Thoát…

                          Photo by Hoài Hương

                          Tưởng Rằng Đã Quên
                          Nhạc và Lời: Trịnh Công Sơn
                          Giọng ca: anh Hùng45qs

                          *
                          Tình Thơ Thấm Thoát…


                          Nắng gió xôn xao xóm ấy
                          Chiều nhớ thương quê mây không bến đỗ
                          Dẫu bồng bềnh theo sóng gió miệt mài
                          Ngắt hoa lan tóc cài mỗi sáng mai
                          Em đứng đợi trang đài hong nỗi nhớ
                          Mưa quyện gió qua cầu nức nở
                          Thổi về đây luyến nhớ bâng khuâng
                          Tình trao đưa e ấp bỗng ngại ngần
                          Nhớ biết mấy bước chân vờn tà áo
                          Anh trìu mến cùng em qua đồng thảo
                          Nụ hôn đầu khẽ lướt vào đôi mắt mơ
                          Đêm nay mới thật tình thơ…
                          Thời gian thấm thoát trăng mờ phím loan
                          ***

                          Tình Hoài Hương
                          Bút trần nào tả được lưu luyến!
                          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                          Tình Hoài Hương

                          Comment

                          • Tinh Hoai Huong
                            Senior Member
                            • May 2009
                            • 1081

                            #373
                            Hạt Bụi với Sao Hôm



                            Hạt Bụi với Sao Hôm


                            Anh giống như hạt bụi phiêu lãng
                            Em từa tựa vì sao quỳ gối lưng trời
                            Dẫu chúng mình cách biệt mỗi người hai nơi
                            Sóng lăn tăn xao xuyến trong cõi lòng tê tái
                            Nhớ một thuở tay trong tay tình hoang dại
                            Cuộc đời mình tưởng là giấc mơ
                            Cõi mộng cũng chẳng là thơ mong chờ
                            Bước chân trùng lặp đi về lối cũ
                            Gót phiêu bồng ngã bụi đường lãng tử
                            Tình cờ “sao + bụi” gặp nhau một thời
                            Sao hôm ngấn lệ đầy vơi
                            Hạt bụi e ấp những lời yêu thương
                            Tình ta chẳng thể đo lường
                            *

                            Tình Hoài Hương
                            Bút trần nào tả được lưu luyến!
                            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                            Tình Hoài Hương

                            Comment

                            • Tinh Hoai Huong
                              Senior Member
                              • May 2009
                              • 1081

                              #374
                              Mùa Thu Lại Đến

                              Thu Tha Hương
                              Nhạc và Lời: Lâm Thùy Giang
                              Tiếng hát: Miên Trường
                              Mùa Thu Lại Đến


                              Thu về nhiều mong đợi...
                              Bao ngậm ngùi đầy vơi, luyến tiếc!
                              Hải hồ trường giang thương mắt biếc.
                              Mây lang thang tha thiết buổi hoàng hôn
                              Chốn quan san nỗi bồn chồn ngóng trông.
                              Đâu có ngỡ cơn gió lộng, hoài cảm đến.
                              Mây lãng đãng non ngàn quyến luyến.
                              Chừ xa rồi, viễn khách bơ vơ
                              Thả thuyền tình lưu lạc những bến bờ ...
                              Thương lối nhỏ tuổi thơ đẹp trong tiềm thức.
                              Năm tháng cũ chẳng thấy lòng bứt rứt.
                              Nhớ biết bao niềm nao nức vẫn lâng lâng.
                              Mùa Thu xao xuyến bần thần.
                              Cho tôi cảm thấy muôn phần nhớ quê!
                              Mong đêm mau sáng, tôi về…
                              *
                              Tình Hoài Hương

                              Thu tháng 10 năm 2019
                              Bút trần nào tả được lưu luyến!
                              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                              Tình Hoài Hương

                              Comment

                              • Tinh Hoai Huong
                                Senior Member
                                • May 2009
                                • 1081

                                #375
                                Gởi Người Lãng Tử


                                Gởi Người Lãng Tử


                                Ai về Bà Điểm Hóc Môn
                                Hỏi thăm người ấy có còn hay không!?
                                Để tôi kiếm sợi chỉ hồng
                                Nhờ Tơ Nguyệt kết vợ chồng đôi ta (cd)
                                Thu về sương gió phủ
                                Bên rừng thông cây ủ rũ thêm buồn
                                Góc triền non thuỷ tiên đón màn sương
                                Làn tóc thả gió chiều vương tình viễn xứ.
                                Nơi góc biển niềm thương lãng tử
                                Chốn chân mây nỗi nhớ cố nhân
                                Yêu nhau từ thuở ấy một mùa Xuân
                                Anh có nhớ dưới vầng trăng nguyệt quế ?
                                Em vẫn đợi, đường lá me rớt nhẹ
                                Dìu đôi tay khi nắng xế liêu xiêu
                                Sum vầy tái ngộ hương yêu...
                                *
                                Tình Hoài Hương
                                Last edited by Tinh Hoai Huong; 11-14-2019, 07:07 PM.
                                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                                Tình Hoài Hương

                                Comment

                                Working...