Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Tinh Hoai Huong
    Senior Member
    • May 2009
    • 1081

    #331
    Hoa DÙ Nở Mây Cứ Bay


    Hoa DÙ Nở Mây Cứ Bay


    Chuyện xưa cũ khi Tái Ông thất mã*
    Viết câu thơ tao nhã để ngày sau.
    Đất có thẫm màu ngàn dâu úa mau
    Dây trầu thắm kết câu duyên mộng đẹp.

    Đồng cảm cùng nét đan thanh cánh thép.
    Anh và em nhảy kép muôn phương.
    Chí tang bồng hồ thỉ hướng sa trường
    Thần tượng ấy tình thương em: ngọt, mặn.

    Tình đôi ta ươm hồng chẳng trống vắng.
    Thâm sơn mây trắng bay suốt canh thâu;
    Phỉ nguyền hồ hải đấu tranh giang đầu.
    Đông chiến Bắc chinh vó câu nước Việt.

    Ươm trái ân tình dệt thơ chuyển tiếp.
    Phương Trưng* luyến tiếc nhớ quê mình.
    Ngắt tặng người thân một đóa hoa quỳnh.
    Nâng chén cạn hương tình, thơ vĩnh cửu…
    *
    Tình Hoài Hương


    *.- Tái ông thất mã*= Do tích: Xưa kia có ông lão ở vùng biên ải bị mất con ngựa qúy. Hàng xóm biết tin, kéo đến an ủi chia buồn. Ông trả lời:
    - Tôi bị mất con ngựa, biết đâu đấy là điều may!
    May thật! Vì mấy hôm sau con ngựa trở về, và dẫn theo một con ngựa khác nhập vô đàn. Hàng xóm lại kéo nhau đến chúc mừng ông may mắn. Ông lão nói:
    - Việc tôi được thêm con ngựa, chưa chắc là điều may mắn cho tôi.
    Và, chẳng may thật. Do con trai ông lão leo lên cỡi thử con ngựa mới, chẳng may bị té gãy chân. Xóm làng kéo đến chia buồn. Ông lão cười, lại nói:
    - Cháu nó bị gãy chân, chắc có lẽ là điều may đấy.
    Nghe ông lão nói thế, ai cũng lắc đầu, bỏ về. Ồ! Ông lão nói không sai, vì: sau đấy chẳng bao lâu trong nước có giặc, thanh niên phải ra trận diệt thù. Chỉ có con trai ông lão bị què, nên được ở nhà với cha già.

    *.- Phương Trưng*= (thi ân bất cầu báo) … từ điển tích: Vua Đậu Tấn cỡi ngựa đi đánh quân Di Di. Chẳng may con ngựa của vua bị trúng tên, đã chết. Đang lúc vua lâm nguy và lo lắng tột cùng, thì vua thấy có một người xông ra trận, nói:
    - Đại vương hãy dùng con ngựa của tôi, mà thoát khỏi nơi nầy.
    Nhờ thế, vua thoát hiểm. Hôm sau vua Đậu Tấn họp các tướng, ân cần hỏi:
    - Hôm qua, ta đánh nhau với quân Di Di, có một người mang ngựa của mình ra, để cứu mạng ta. Vậy, người đó là ai, cho ta biết, để ta đền ơn cứu mạng.
    Nhưng Phương Trưng ngồi đó cúi đầu im lặng. Có bạn thấy và biết chuyện Phương Trưng đã làm. Ông ấy tâu với Đậu Tấn. Vua hỏi Phương Trưng:
    - Tại sao ta hỏi, mà ông vẫn ngồi im?
    Phương Trưng đứng dậy nghiêng mình đáp:
    - Đó là do tài phước của đại vương, chứ tôi không có tài cán gì, nào dám nhận thưởng.
    Đậu Tấn khen:
    - Ông là người rất tốt. Ta muốn chia cho ông một nửa giang san, để đền ơn cứu tử. Mong ông đừng từ chối.
    Phương Trưng kính cẩn đáp:
    - Bề tôi ăn lộc vua, thì hết lòng tận tụy giúp vua. Không dám nghĩ xa hơn.
    Vua Đậu Tấn cố ép, nhưng Phương Trưng cố từ chối, nhất quyết không chịu nhận.
    *
    Tình Hoài Hương
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-12-2020, 12:27 AM.
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

    Comment

    • Tinh Hoai Huong
      Senior Member
      • May 2009
      • 1081

      #332
      Nhẫn Cỏ Trao Đưa


      Nhẫn Cỏ Trao Đưa


      Biển rộng sông dài thuở anh đi
      Người rong gối mỏi ước mơ gì?
      Buồn trong ánh mắt đau niềm nhớ
      Đường đời uốn khúc vương buồn, khi...

      trời tím hoàng hôn chẳng hẹn kỳ.
      Ráng chiều câu bóng góc tường vy.
      Dắt nhau về tương lai đã hứa.
      Đôi cánh én dệt mùa xuân nữa.

      Từ đấy màu mây tóc thuở xưa
      Ưu tư sầu muộn mấy cho vừa
      Khung trời tím ngắt trông chim nhạn
      Đường đi gập ghềnh bao năm tháng

      Ta cùng hẹn nhẫn cỏ trao đưa
      Nắng hồng e ấp nhánh cây thưa
      Đong đầy nỗi nhớ buồn vời vợi.
      Vòng nhẫn cỏ nhắc mình mơ nữa

      Sanh tình ấp ủ nhớ chuyện xưa.
      Thẹn thùng tố nữ trong chiều mưa
      Vì anh hứa: - “Một đời miên viễn
      Cung nghinh em về liếp tranh thưa...”

      Ôm mộng ngày xanh tóc rối bời
      Người đi muôn dặm áng mây trôi
      Nhớ vòng nhẫn cỏ nơi xưa hẹn
      Xuân mộng chúng mình... én sánh đôi.
      *

      Tình Hoài Hương
      Bút trần nào tả được lưu luyến!
      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
      Tình Hoài Hương

      Comment

      • Tinh Hoai Huong
        Senior Member
        • May 2009
        • 1081

        #333
        Đường Chiều Ướt Mi



        Đường Chiều Ướt Mi


        Một mình trên đường dốc
        Buổi chiều buồn cô độc gió cuốn quanh mình
        Bốn bề quạnh vắng phố xá làm thinh
        Mọi ngỏ nhà thấp cao càng vắng vẻ
        Dưới suối bên đèo thông reo khẽ
        Trên đồi dõi bóng nắng liêu xiêu
        Có ai kia vội vã bước đường chiều
        Tiếng guốc vông lóc cóc nhịp nhàng rộn rã
        Áo tím than bay bay theo đám lá
        Trăng lên đưa viễn khách về làng
        Nhìn quanh… cảm thấy ngỡ ngàng
        Mình em mắt lệ bàng hoàng chốn xưa
        Nỗi niềm đọng lại như mưa
        ***

        Tình Hoài Hương
        Tháng 10-2017
        Bút trần nào tả được lưu luyến!
        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
        Tình Hoài Hương

        Comment

        • Tinh Hoai Huong
          Senior Member
          • May 2009
          • 1081

          #334
          Ba Mươi Tháng Tư Giết Đời Son Trẻ


          Ba Mươi Tháng Tư Giết Đời Son Trẻ


          Tháng Tư mất nước ê chề
          Từng cơn biển động ủ ê ngọn sầu
          Ba Mươi quốc hận. Lòng đau
          Muôn đời sụp đỗ cơn sầu ngút cao
          Cha, con: lao tù “cải tạo”
          Bao trùm bóng tối cồn cào ốc đảo
          Nướng tuổi xuân trong ngục thất quá bạo cường
          Trong Ngoài* đói khát căm hờn thấu xương
          Đảng trị dân như phường dã thú
          Oan nghiệt thay hỡi "loài" cùng máu mủ
          Quốc tang ôi! lũ bán nước diệt dân!
          Mất Hoàng Sa nỗi hận vô ngần
          Tàu* cướp cả xác khô thân héo (Trường Sa đã chết
          cho tự do). Xưa thanh bình mùa xuân chưa hết
          Giờ sự sống nhục nhằn nhiều trái ngang
          Ngàn năm uất hận vô vàn
          Cơm chan nước mắt sô tang ngút trời
          Xót thương Đất VIỆT hỡi ơi!
          *


          Trong Ngoài* Trong tù “cải tạo” & Ngoài dân Việt
          Bán nước* (Ải Nam quan và biển Hoàng Sa, Trường Sa)
          Tàu* = Tàu chệt
          ***

          Tình Hoài Hương
          Bút trần nào tả được lưu luyến!
          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
          Tình Hoài Hương

          Comment

          • Tinh Hoai Huong
            Senior Member
            • May 2009
            • 1081

            #335
            Ba Mươi Tháng Tư: Quốc Hận


            Ba Mươi Tháng Tư: Quốc Hận


            Ba Mươi Tháng Tư mòn mỏi
            Mất Hoàng Sa (thêm nỗi Quốc Hận dâng đầy)
            Non sông buồn đất nước cảnh lưu đày
            Người “cải tạo”, kẻ vùi thây biển cả.
            Cha chết trận, cày mồ cuốc mả
            Mẹ lên rừng phá đất trồng khoai
            Đàn con thơ nheo nhóc lạc loài
            Đành vượt biển tìm ngày mai hạnh phúc.
            Cả đất nước còn chịu nhiều khổ nhục
            Tháng Tư về quyết hun đúc lòng son.
            Cờ Vàng toàn cõi giang sơn
            Cùng nhau bồi đắp nước non quê mình
            VIỆT NAM rạng rỡ phú vinh.
            ***

            Tình Hoài Hương
            Bút trần nào tả được lưu luyến!
            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
            Tình Hoài Hương

            Comment

            • Tinh Hoai Huong
              Senior Member
              • May 2009
              • 1081

              #336
              Mối Tình Duyên



              Mối Tình Duyên


              Ngày nao dưới nắng vàng chói lói
              Bầu trời xanh lấm chấm mấy lọn hồng mây
              Em nhìn mây tưởng tượng yến oanh bay
              Bao cánh én vờn quanh ngọn cỏ
              Anh đã đến nụ cười rạng rỡ
              Tay trong tay bước dưới hàng dừa
              Mặc ai nhìn… ánh mắt trao đưa
              Ở ống tất dài* lòng vui hơn Tết
              Mình đến với nhau nụ cười không mệt
              Hứa ngàn đời cùng kết tóc mối tình duyên
              Anh chinh khách em thuyền quyên
              Trăm năm một thuở mình nguyền sống chung
              Yêu thương luyến nhớ ta cùng…
              *

              Tình Hoài Hương
              May 2018


              Ở ống tất dài(*)= do từ điển tích: Xưa kia… tại nước Kinh có một người coi tướng người khá giỏi. Trong nước Kinh xa gần ai ai cũng biết tiếng ông ta.
              Vua Trang Vương nghe biết, đã mời ông ta lại, hỏi:
              - Ngươi dùng thuật gì mà xem tướng giỏi như vậy?
              Người ấy tâu:
              - Thưa đại vương, thần không có thuật gì cả. Thần chỉ xem bạn cuả người ấy, mà biết được họ hay, hoặc dỡ. Như thần thấy người ấy chơi với bạn có hiếu, để, thuần, cần; họ biết giữ phép nước… Thì thần đoán người ấy là người hay. Tất nhiên một ngày kia họ sẽ vẻ vang, họ sẽ có một ngày mai thịnh vượng.
              Như thần xem cho các quan lại, thấy ông ta chơi với những bạn thành tín, có phẩm hạnh, thích điều phải, thì thần đoán ông quan ấy là người tốt, chức quan cuả ông ta mỗi ngày một cao thăng, ông ta sẽ giúp vua mỗi ngày một ích lợi.
              Như thần xem cho vua chúa, mà thấy quan gần có lắm người hiền; quan xa có lắm người trung, lúc vua chuá có lỗi, có nhiều người can ngăn, thì thần đoán biết là vị vua ấy giỏi. Tất nhiên Vua mỗi ngày đều được dân tôn trọng. Nước tất mỗi ngày được trị yên, thiên hạ tất mỗi ngày được quy phục. Thần quả thật không có thuật gì lạ, chỉ xem (bạn) người khác mà biết rõ được người đó.
              Vua Trang Vương cho đó là lời nói phải, bấy giờ vua vội thu dùng những người có tài, giỏi. Sau đó nước ông trở thành một cường quốc ở thời Chiến-quốc.
              *
              Tình Hoài Hương
              Bút trần nào tả được lưu luyến!
              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
              Tình Hoài Hương

              Comment

              • Tinh Hoai Huong
                Senior Member
                • May 2009
                • 1081

                #337
                Thành Phố Cũ -nay còn đâu!-


                Thành Phố Cũ -nay còn đâu!-


                Trở về Đà Lạt… buồn ơi
                Sương mù chẳng toả ra hơi, ngậm ngùi!
                Một bóng trên đồi lủi thủi. {Da diết...
                Đà Lạt xưa duyên dáng lặng lờ (mà) tha thiết
                Bao rung cảm nhớ miết… lẫn đợi chờ
                Huyền thoại đấy -hạnh phúc đến như mơ-}
                Giờ bỏ ngỏ lang bạt tìm kiếm
                Đà Lạt chừ mọc nhiều tửu điếm
                Tôi về quê ngơ ngác kiếm mãi con đường
                Đâu? dũng khí quân trường cùng đi lên đi xuống
                Đầm ấm thi vị gieo vào đời nhiều ước muốn
                Trả tôi bước chân luống cuống niềm thương
                Mưa dầm gội sạch phong sương
                [“Lâm Viên hào nhoáng” chẳng còn tình ta
                “Tham sinh úy tử”] (*) chỉ là…
                *

                Tình Hoài Hương
                Tháng 9 -2017


                “Tham sinh úy tử”(*)= Ý thơ- do từ ông Lê Lai cao cả hy sinh liều mình chịu chết, để cứu chuá Lê Lợi ; Cũng do từ điển tích:
                Hán Vương thấy Hạng Vương (nước Sở) cử đại binh bao vây thành Huỳnh Dương rất chặt chẻ. Lúc đó, lại có thêm tin cấp báo: “Hạng Vương ra lịnh ngăn hạ lưu sông Vinh, để cho nước chảy ngập thành Huỳnh Dương”.
                Khiến Hán Vương càng lo sợ, đã kêu các tướng, Trương Lương và Trần Bình vào nghị kế với các quan. Vua nói:
                - Hàn Tín chưa về. Trong thành không có ai có đủ sức đánh lại Hạng Vương. Ai có kế gì hay để giải vây bây giờ?
                Trần Bình tâu:
                - Tôi có một kế phá vòng vây cuả giặc, nhưng ở đây không có một trung thần nào dám hy sinh thay cho đại vương.
                Chu Bột và các tướng nghe thế, tỏ ý bất bình. Trần Bình lại tâu:
                - Kế đó rất thâm diệu, các ông chưa hiểu ý tôi… nên giận là phải đấy thôi.
                Trần Bình lại ghé vào tai Hán Vương nói nhỏ mấy câu. Hán Vương liền tươi ngay nét mặt:
                - Kế đó hay lắm! Giao cho Trương Lương thực hiện mới được.
                Trương Lương nhận lệnh về dinh cuả mình mở tiệc mời tất cả các tướng đến dự. Trương Lương dụng ý treo một bức tranh vẻ chiếc xe có một người ngồi, sau xe có hằng vạn kỵ binh tới tấp đuổi theo xe. Phiá trước xe là khu rừng rậm có một người đang ẩn nấp. Trương Lương giải thích với mọi người:
                - Xưa, vua Cảnh Công nước Tề đánh với quân Tấn. Vua Tề thua to, quân chết như rạ, lớp quân khác trốn hết, họ bỏ vua ngồi một mình trong xe. May thay lúc đó có một nông dân xin vua cỡi áo bào cho mình mặc, giả làm vua- còn vua thì mặc quần áo cuả nông dân ấy, mà ra đi. Cảnh Công không chịu, vì để mình sống mà người khác chết thay sao đành. Nông dân ấy thúc giục:
                - Tôi chết, chẳng khác nào trong rừng rậm chỉ mất một cây. Ngược lại, nếu chúa công chết, thì mất cả giang sơn.
                Sau đó, quân giặc bắt được “Cảnh Công giả” đem về nạp cho vua Tấn, vua Tấn biết đó không phải là vua Cảnh Công, cũng ra lệnh giết chết. Nông dân ấy nói:
                - Tôi dám thay mạng sống mình cho chúa công cuả tôi, thì tôi không sợ chết. Chỉ tiếc một điều: Nếu chuá công giết tôi, sau nầy người dân Tấn nào muốn chết thay mạng cho vua, họ cũng không dám, vì họ sợ cũng bị giết như tôi.
                Nhờ câu nói đó mà nông dân ấy thoát chết. Các tướng hiểu được dụng ý của Trương Lương khi cho treo bức tranh giữa phòng tiệc, nên đồng thanh nói:
                - Chúng tôi xin đem mạng thay cho Hán Vương, giúp vua thoát khỏi vòng vây.
                Trương Lương nói:
                - Lòng trung nghiã của các tướng rất đáng biểu dương, nhưng ta chỉ cần một người có diện mạo hơi giống vua; đó là Kỷ Tín. Không biết Kỷ Tín nghĩ sao?
                Kỷ Tín bằng lòng. Trương Lương và Trần Bình đưa Kỷ Tín vào ra mắt Hán Vương. Hán Vương không chịu để Kỷ Tín chết thay mình. Vì “hại người mà lợi cho mình” là việc vua không chấp nhận. Kỷ Tín doạ tự tử, khi ấy Hán Vương mới bằng lòng. Hán Vương biết Kỷ Tín thế nào cũng bị giết, nên hỏi kỹ hoàn cảnh gia đình Kỷ Tín ra sao, thì được tâu:
                - Thần còn một mẹ già, vợ và một con còn rất nhỏ.
                Hán Vương ngậm ngùi nhận nuôi dưỡng họ suốt đời. Sau đó Trương Lương, Trần Bình thảo hàng thư, sai sứ giả đem trao cho quân Sở, trong thư hẹn lúc cận tối, Hán Vương sẽ ra hàng. Trời vừa tối, thì mở cửa thành phiá Đông, quân Sở thấy một đoàn mỹ nữ vài ngàn người ung dung chậm rãi thong dong chậm chạp bước ra nhảy múa, nên quân Sở rối loạn hàng ngũ, họ rần rần kéo nhau ùa đến cửa đông xem cho thoả mãn! Nhờ đó Hán Vương và các tướng thoát ra cửa Tây an toàn. Cuối đoạn cuả đoàn mỹ nữ mới thấy đội nghi vệ bao quanh chiếc long xa. Hạng Vương mừng rỡ vì tưởng là Hán Vương thật, nên cho ngựa chạy tới. Kỷ Tín liền trợn mắt, hét:
                - Ta đây là Kỷ Tín, chớ không phải vua Hán Vương. Hán Vương đã kéo đại binh ra khỏi thành Huỳnh Dương từ lâu. Ngươi không biết hay sao?
                Hạng Vương nghe thế, giận lắm, nhưng trong lòng cảm phục khen ngợi người chí sĩ có lòng trung nghĩa. Ông sai Qúy Bố đến dụ Kỷ Tín về hàng. Nhưng Kỷ Tín thà chết, chứ không hèn mà hàng giặc.
                *
                Tình Hoài Hương
                Last edited by Tinh Hoai Huong; 05-09-2018, 01:22 AM.
                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                Tình Hoài Hương

                Comment

                • Tinh Hoai Huong
                  Senior Member
                  • May 2009
                  • 1081

                  #338
                  Mẹ Dấu Yêu


                  "Bông Hồng Cài Áo"
                  Nhạc: Phạm Thế Mỹ. Lời: Thích Nhất Hạnh
                  Giọng ca: Thu Hoài Nguyễn

                  ***
                  Mẹ Dấu Yêu
                  (Một hoa hồng trắng kính nhớ... nhân ngày Mother's Day)

                  *

                  Mẹ tôi mắt phượng mày ngài
                  Vai ngang dáng nhỏ tóc dài chấm chân
                  Cười xinh chúm chím hạt huyền
                  Không hề quản ngại thuyền quyên một thời

                  Sớm khuya nắng gió cuộc đời
                  Bán buôn tất bật (thảnh thơi bao giờ)!
                  Rảnh rang chằm nón bài thơ
                  Vá may quần áo, mẹ thờ song thân.

                  Nhiều khi mẹ đã ân cần
                  Viếng thăm người bệnh, bạn gần xóm xa
                  Chia cơm xẻ áo nhiều nhà
                  Những chiều tần tảo vào ra mẹ cười

                  Nhẹ nhàng gánh thúng hoa tươi
                  Luyến lưu mẹ nói: “Xin mời mua hoa”
                  Kẻ trên người trước dần dà
                  Trao tình quý mến. Thiết tha mẹ hiền.

                  Mẹ tôi là một bà tiên
                  Gia đình đầm ấm đoàn viên một nhà
                  Ngọt ngào Con Cháu Mẹ Cha.
                  Niềm vui hạnh phúc bao la tình nồng.
                  *

                  Tình Hoài Hương
                  Bút trần nào tả được lưu luyến!
                  Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                  Tình Hoài Hương

                  Comment

                  • Tinh Hoai Huong
                    Senior Member
                    • May 2009
                    • 1081

                    #339
                    Hạt Bụi với Sao Hôm



                    Hạt Bụi với Sao Hôm


                    Anh giống như hạt bụi phiêu lãng
                    Em từa tựa vì sao quỳ gối lưng trời
                    Dẫu chúng mình cách biệt mỗi người hai nơi
                    Sóng lăn tăn xao xuyến trong cõi lòng tê tái
                    Nhớ một thuở tay trong tay tình hoang dại
                    Cuộc đời mình tưởng là giấc mơ
                    Cõi mộng cũng chẳng là thơ mong chờ
                    Bước chân trùng lặp đi về lối cũ
                    Gót phiêu bồng ngã bụi đường lãng tử
                    Tình cờ “sao + bụi” gặp nhau một thời
                    Sao hôm ngấn lệ đầy vơi
                    Hạt bụi e ấp những lời yêu thương
                    Tình ta chẳng thể đo lường
                    *

                    Tình Hoài Hương
                    Bút trần nào tả được lưu luyến!
                    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                    Tình Hoài Hương

                    Comment

                    • Tinh Hoai Huong
                      Senior Member
                      • May 2009
                      • 1081

                      #340
                      Thao Thức


                      Thao Thức


                      Lạ quá! lòng khắc khoải…
                      Sao hôm nay mình lại nhớ nhiều
                      Mây trời giá rét buồn hiu
                      Tháng năm trăn trở những điều trống vắng
                      Tình tha thiết, (nhưng giờ cũng chẳng…
                      trao về nhau) theo mấy áng mây bay
                      Xa quê cũ nghe thổn thức tình này
                      Thương và nhớ tiếc tháng ngày qua muôn thuở
                      Không phai tàn kẻ đi người ở
                      Có lãng quên đôi chút, chỉ là…
                      Tiếng mưa rơi tuôn đổ như giọt lệ ngà
                      Ai bước muộn cho má đào phai lợt lạt.
                      Trăng cuối phố chiếu soi giòng ánh bạc
                      Lấp trong mây e ấp mím môi hờn
                      Như em thức giấc chập chờn.
                      *

                      Tình Hoài Hương
                      Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-09-2020, 05:33 AM.
                      Bút trần nào tả được lưu luyến!
                      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                      Tình Hoài Hương

                      Comment

                      • Tinh Hoai Huong
                        Senior Member
                        • May 2009
                        • 1081

                        #341
                        Mơ Hoa


                        Mơ Hoa


                        Thẹn thùng em đến
                        Bởi vì chúng ta có lời hò hẹn
                        Áo thiên thanh thêu, điểm nụ hoa hồng đào
                        Dưới ngàn thông chung bước buổi trăng sao
                        Từng phiến lá anh dẫn em về nỗi nhớ
                        Tình mấy nỗi vui buồn vô cớ
                        Ở phương nầy lóng lánh bóng câu
                        Thoả ân tình qua những tháng chờ nhau
                        Ong bướm cũng tà tà kéo đến
                        Mừng hạnh phúc có rồng bay, đò về bến
                        “Sắt bất ba đào dị nịch nhân”
                        Trải bao mưa nắng phong vân một đời
                        Một mai dạo bước thảnh thơi
                        *
                        Tình Hoài Hương
                        Tháng 6/2018
                        ***


                        (1) “Vũ môn kiềm toả năng lưu khách
                        Sắt bất ba đào dị nịch nhân”*= (thành ngữ). Câu nầy có ý diễn tả về sắc đẹp của phụ nữ - dù không có sóng, nhưng có thể làm cho con người say đắm, chết đuối.
                        * Nhân một buổi trời mưa to, thầy trò cùng nhau trú mưa, ông thầy ra một câu đối: “Vũ môn kiềm toả năng lưu khách”, có nghiã là “mưa không có xiềng xích, mà lưu giữ được chân khách”. Đám học trò không ai đối được. Duy chỉ có ông Nguyễn Giản Thanh đối được vế đối của thầy.
                        (2) Dẫn chứng:
                        * Ngô Phù Sai vì nhan sắc tuyệt trần kiều mị của Tây Thi (thôn Trữ La). Do đó ông ta chết nhục dưới mối quốc thù cuả Việt Vương Câu Tiễn.
                        * Trụ Vương say mê Đắc Kỷ - đã làm tiêu tan cơ nghiệp nhà Thương.
                        * U Vương mê Bao Tự - nên nhà Châu sụp đổ dưới tay cuả rợ Khương Nhung.
                        *

                        Tình Hoài Hương
                        Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-16-2018, 02:30 AM.
                        Bút trần nào tả được lưu luyến!
                        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                        Tình Hoài Hương

                        Comment

                        • Tinh Hoai Huong
                          Senior Member
                          • May 2009
                          • 1081

                          #342
                          Mong Ngày Tương Ngộ



                          Mong Ngày Tương Ngộ


                          Về thăm miền núi
                          Nỗi mong chờ trông ngóng gặp thân hữu… cũng lênh đênh
                          Đường đèo cheo leo thác nước chênh vênh
                          Nôn nóng quá vì ánh chiều tà vừa khuất nẽo
                          Gió với mưa cây cành xiêu vẹo
                          Nhớ bao lần bóng xế đường làng
                          Thương về quê cũ cùng chàng dạo phím, rồi lang thang
                          Ngày gặp tri kỷ như thuyền quyên mơ về lữ khách
                          Nghe đắng cổ cồn cào vì giọng hát
                          Lời tình buồn khe khẽ ngân trầm chất ngất hoài mơ
                          Cung đàn nốt nhạc buông tơ
                          Em đi để lại giấc mơ ngậm ngùi
                          Mong ngày tương ngộ mới vui
                          *

                          Tình Hoài Hương
                          Tháng 10/2017
                          (Tặng bạn PH)

                          Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-30-2018, 12:29 AM.
                          Bút trần nào tả được lưu luyến!
                          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                          Tình Hoài Hương

                          Comment

                          • Tinh Hoai Huong
                            Senior Member
                            • May 2009
                            • 1081

                            #343
                            Dư Âm Tiếng Ve sầu

                            Dư Âm Tiếng Ve sầu


                            Đi quanh phố nắng hoen màu
                            Sương về giăng mắc vọng tiếng ve sầu
                            Mình qua xóm ấy, bên cầu bão táp
                            *Anh muốn hỏi từ nơi xa tít tắp
                            Em buồn gì, mà lại thấy mênh mông
                            Em tìm anh trong bảy sắc cầu vồng?
                            (*)
                            Anh nỡ hỏi (sáo sang sông) mà không nhớ
                            Thắc mắc mần chi, khi chẳng rõ
                            Đắn đo, cũng bởi dạ anh ngờ
                            Tóc hai màu… vẫn dại khờ bâng quơ tuổi học trò
                            Thơ dứt bỏ, để bây giờ ngàn xanh phai hương sắc
                            Vội vã lìa nhau, như ve sầu than tình huyễn hoặc
                            Cung đàn xưa không hấp dẫn cảnh chia tay
                            Trách chi anh- dù ai đúng, ai sai
                            Trào ngấn lệ vì nỗi thương yêu bất tận
                            Anh chốn ấy bao năm trường lận đận
                            Ở phương nầy nghe tiếng sáo âm vang
                            Tình không. Nhưng vẫn ngàn vàng
                            *

                            Tình Hoài Hương
                            Mùa Hạ Cali 2018


                            (*) Thơ Phiêu Bồng
                            (Tặng PH -mong hồn thơ trỗi dậy sức sống-)
                            Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-18-2018, 03:53 AM.
                            Bút trần nào tả được lưu luyến!
                            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                            Tình Hoài Hương

                            Comment

                            • Tinh Hoai Huong
                              Senior Member
                              • May 2009
                              • 1081

                              #344
                              Thuyền Cứ Trôi Dọc Những Bến Bờ


                              (Cảm tác từ hai câu thơ cuả Tú Vũ đăng ở Facebook cuả tôi, mặc dù tôi không hề quen và chẳng biết bạn là ai- nhưng xin có đôi hàng -góp thơ, làm vui–
                              Ngoài ra không hề có ý khác-
                              Cẩn bút)
                              THH

                              Thuyền Cứ Trôi Dọc Những Bến Bờ


                              Người đi biền biệt
                              Nương bóng mây theo ngàn sắc biếc
                              Cuồn cuộn sông hồ niềm tha thiết
                              *Lâu lắm xa rồi, mình lại gặp nhau!
                              Hai đứa không còn ngày vui hôm nao!(*) (*Tú Vũ)
                              Sao lạ thế! Ngày cũ mong chờ… chẳng đến
                              Trưa đứng bóng không người quyến luyến
                              Đành rời xa, đất khách bơ vơ
                              Thả rong thuyền trôi dọc những bến bờ
                              Thân cánh hạc chẳng mộng mơ tình có thực
                              Tôi đã hiểu tấm lòng anh bứt rứt
                              Chỉ một mình sao đủ sức tạo hương yêu
                              Bên đây rã cánh tôi vẫy gọi đò chiều
                              Bờ kia ngần ngại bao điều ước ao
                              Thuyền trôi… tiếc xót nghẹn ngào
                              *

                              Tình Hoài Hương
                              22 Tháng 7/ 2018
                              Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-04-2018, 02:04 AM.
                              Bút trần nào tả được lưu luyến!
                              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                              Tình Hoài Hương

                              Comment

                              • Tinh Hoai Huong
                                Senior Member
                                • May 2009
                                • 1081

                                #345
                                Rũ Áo Phong Sương

                                Rũ Áo Phong Sương


                                Như cây lá… làm sao đếm
                                Cuộc tình rũ áo bên thềm. Thế thôi
                                Núi cao chân chồn gối mõi
                                Còn gì nữa đâu: những chiều trưa tối
                                Sông xưa nước cuốn lá trôi theo thuyền
                                Năm tháng qua không ưu phiền giữa thiên nhiên
                                Giờ trút bỏ, là nhẹ phần bão tố
                                Nhớ chuyện cũ làm chi mùa phượng đỏ
                                Theo dòng đời thả áo trôi đi
                                Bao phong sương chẳng mộng mị, có lạ gì
                                Nếu gặp gỡ mình trang nhã… đi khuất dạng
                                Âu cũng là duyên nợ trong định mạng
                                Trách chi năm tháng hững hờ
                                Em ra đi, ai điếng lặng trông chờ
                                Biết rằng nẽo ấy bơ vơ
                                *

                                Tình Hoài Hương
                                Tháng 8/2009
                                Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-04-2018, 02:02 AM.
                                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                                Tình Hoài Hương

                                Comment

                                Working...