Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Tinh Hoai Huong
    Senior Member
    • May 2009
    • 1081

    #346
    Mưa Trên Phiến Lá

    Mưa Trên Phiến Lá


    Đường chiều hoa trắng bay
    Ôi những con phố nầy
    Ngày xưa ta dạo bước
    Yêu nhau bao mùa Thu

    Giờ đây khuất sương mù
    Cớ sao tình dang dở!?
    Ta về gợi giấc mơ
    Hạ Xuân Đông hững hờ!

    Năm nay bướm nhởn nhơ
    Dưới đường chiều phai nắng
    Hoàng hôn về chợt đắng
    Khi thuyền đã xa bờ

    Vẫn thấy lòng trống vắng
    Năm tháng dài trôi qua
    Đời sống ta trầm lặng
    Rừng sim tiếng ai ca

    Gió vờn quanh vách đá
    Lữ khách đứng chênh vênh
    Mưa rơi trên phiến lá
    nhỏ xuống mắt nhìn lên
    *
    Tình Hoài Hương

    Mùa Hạ 2018
    Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-15-2018, 09:12 PM.
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

    Comment

    • Tinh Hoai Huong
      Senior Member
      • May 2009
      • 1081

      #347
      Dấu Chút Đắng Ở Trong Lòng

      Dấu Chút Đắng Ở Trong Lòng


      Hai tay hứng gió rải hoa chạy trong nắng
      Biết mấy mùa xa vắng… lòng chợt đắng
      Nhìn mây bay đem kỷ niệm đuổi theo người
      Em lượm lặt cành hoa tươi thả biển khơi
      Sóng gió lao xao, bến bờ xa lạ
      Đôi lúc “khóc hổ ngươi, cười..."(*) bất nhã
      Dấu trong lòng chút đắng sớm pha sương
      Đời tang hải thì sá gì kiếp nợ vấn vương
      Như hoa lá cũng lắm khi vàng võ
      Lữ khách còn nhớ về con ngõ?
      Một thời trăm nhớ lẫn nghìn thương
      Anh phượng hoàng sông núi vượt biên cương
      mà hoa chẳng giữ. Vô thường!
      *
      Tình Hoài Hương

      Aug-20-2018

      Khóc hổ ngươi cười…(*)= Do từ câu: “Khóc hổ ngươi, cười ra nước mắt” (thành ngữ).
      Cũng dẫn từ điển tích “Tam Quốc Chí” có ghi:
      Lưu Huyền Đức đem quân đi đánh Viên Thuật, ông Huyền Đức giao thành lại cho Trương Phi canh giữ.
      Lưu Huyền Đức biết tay nầy “nát rượu” nên căn dặn:
      - “Trương Phi không được uống rượu”.
      Trương Phi cam kết sẽ nghe lời anh. Nhưng khi Huyền Đức vừa kéo quân đi ra khỏi thành, thì… Trương Phi “quên lửng”… liền bày tiệc rượu ra uống liên miên. Trương Phi ngà ngà say, ông bưng chén rượu đi mời từng quân lính, bắt mọi người cùng uống, thì ông mới chịu. Khi Trương Phi đến mời Tào Tháo, thì Tào Tháo từ chối:
      - Tôi ăn chay, nên không uống được rượu.
      Trương Phi nhất định không chịu, nói rằng:
      - Đã là người cầm gươm giết giặc, thì phải biết uống rượu. Mi phải cạn chén với ta, mới được.
      Tào Tháo lúc nầy thật khổ tâm, ông dở khóc dở cười, nếu mình khóc thì hèn, mà cười thì không sao cười cho nỗi. Cuối cùng Tào Tháo đành ngậm ngùi nâng chén rượu trên tay Trương Phi, mà nhắm mắt uống; cho vừa lòng Trương Phi…
      *
      Tình Hoài Hương
      Bút trần nào tả được lưu luyến!
      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
      Tình Hoài Hương

      Comment

      • Tinh Hoai Huong
        Senior Member
        • May 2009
        • 1081

        #348
        Khung Trời Phù Hoa

        Khung Trời Phù Hoa


        Đất khách ngày qua gió lạnh
        Sương mù giăng mắc hiu quạnh nhiều nơi
        Bước chân nào cô lẽ một khung trời
        Lá ủ rũ như phận người viễn xứ
        Sóng gió nghiền nát hồn lữ thứ
        Mưa rơi thêm buốt giá trong lòng
        Miền phù hoa gậm nhấm kẻ cô phòng
        *Những vương vấn dọc trên đường gió bụi
        Thôi chẳng thể cứ miệt mài dong ruỗi*
        Mai mốt trở về cùng dạo dưới nhạc thông ngân
        Mắt nhìn đối mặt tình thân
        Bên nhau sẽ có vài lần sánh vai
        Nụ cười rạng rỡ cùng ai…
        *
        (*) trong "Nỗi Niềm Chia Phôi" - thơ Phiêu Bồng


        Tình Hoài Hương
        Sept-05-2018
        Last edited by Tinh Hoai Huong; 09-06-2018, 04:42 AM.
        Bút trần nào tả được lưu luyến!
        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
        Tình Hoài Hương

        Comment

        • Tinh Hoai Huong
          Senior Member
          • May 2009
          • 1081

          #349
          Tìm Nhau Dù Bạc Đôi Đầu


          Tìm Nhau Dù Bạc Đôi Đầu


          Bên song tựa cửa
          Mây trời cảnh sắc thiên thai
          Chân em nhẹ bước trang đài vãng lai
          Thuở xa xôi anh quan tái
          Những ngày nương dâu chiều phai nắng quái
          Tình cờ hội ngộ chốn nầy
          Mang theo niềm nhớ sum vầy thiết thân
          Cử án tề mi* mây bay trên nẽo cũ
          Kiếp chinh nhân anh vui say đời phong vũ
          *Thương nhau rồi cũng chẳng biết về đâu
          Khi đôi ta đã bạc cả mái đầu (*)
          Tóc có trắng vẫn cầu xin ngày quốc khánh
          Mình song đôi, ta tạc câu “liền cánh”
          Tìm nhau, trên đá khắc chữ “tương tư”
          Dẫu cho tóc bạc sương mù…
          *

          Tình Hoài Hương

          (*) “Sắc Cầu Vồng” – Thơ Phiêu Bồng

          (**) Cử án tề mi= (thành ngữ) có ý nói về người vợ xưa thương chìu chồng, thường cung kính quỳ xuống, bưng mâm cơm nâng ngang mày.
          * Cũng dẫn ý từ điển tích:
          Đời Đông Hán ở huyện Bình Lăng có thư sinh nhà nghèo tên Lương Hồng khí khái hơn người, học thức uyên bác. Nhiều gia đình quyền quý giàu có muốn gã con gái cho ông, nhưng Lương Hồng chưa chịu. Trong Huyện có cô con gái vừa đen lại xấu họ Mạnh, nổi tiếng là người đức hạnh vẹn toàn. Cô được mọi người dạm hỏi nhưng chẳng ưng ai. Cha mẹ thấy cô đã ba mươi tuổi, thúc giục cô phải lấy chồng. Cô trả lời:
          - Con muốn lấy người có đức hạnh tài trí như Lương Hồng mà thôi.
          - Lương Hồng nghe được câu nói đó, nên xin cưới nàng làm vợ. Cưới nhau đã lâu, mà chồng vẫn không chịu động phòng vì nghĩ cô là con nhà giàu, không hoà nhập với cuộc sống nghèo hèn cuả mình. Mạnh Thị biết ý chồng liền thay đổi xiêm y gấm lụa, chỉ mặc áo quần vải thô. Lương Hồng tỏ ý mừng rỡ. Về sau Lương Hồng phải tội nên hai vợ chồng thay tên đổi họ, chạy trốn sang đất Ngô, làm nghề giã gạo thuê cho nhà giàu để sống qua ngày. Đến bữa ăn, Mạnh Thị bày thức ăn trên mâm mà dâng lên ngang mày cho chồng, như hồi xưa hai vợ chồng còn sung túc.
          *

          Tình Hoài Hương
          Bút trần nào tả được lưu luyến!
          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
          Tình Hoài Hương

          Comment

          • Tinh Hoai Huong
            Senior Member
            • May 2009
            • 1081

            #350
            Chiều Tím Phù Hoa

            Chiều Tím* Phù Hoa
            Mến tặng quý độc giả HQPD.
            & riêng Chiều Tím* qua... "cảm tác sông hồ gió bụi",
            ngoài ra không hề có ý khác nhe em.

            *


            Chiều về mưa rơi trên phố núi
            Khách sông hồ vui đời gió bụi
            Bóng tà huy lấp ló áng mây trôi
            *Em không biết nương theo tình đời,
            để bây chừ gió cuốn mù khơi (*)
            Những khắc khoải chơi vơi về dưới gối
            Bước chân chùn sớm tối bâng khuâng, bối rối...
            Ngậm ngùi tiếng vọng bao nỗi uốn theo giòng
            Tháng năm qua hong tóc ướt luống chờ mong
            Lữ hành dạo bước thong dong, (lãng mạn thế)!
            Tình mình gió thoảng mây bay nhẹ.
            Đôi ta như sao lẻ chốn thiên hà
            Êm đềm chiều tím sương sa...
            *

            Tình Hoài Hương
            Oct-16-2018


            (*) “Gió cuốn mây bay” - thơ Đằng Phương
            Bút trần nào tả được lưu luyến!
            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
            Tình Hoài Hương

            Comment

            • Tinh Hoai Huong
              Senior Member
              • May 2009
              • 1081

              #351
              Rồi Sẽ Phôi Pha


              Rồi Sẽ Phôi Pha


              Một buổi chiều hong khô mái tóc
              Xôn xao đi cuối dốc, sực nhớ người thơ.
              Nhìn mưa, em không nỡ bắt anh chờ.
              Nay thấm thoát mười năm xa thẳm.
              Sông hồ gió bụi từng hợp tan, say đắm.
              Đến cùng nhau dẫu duyên thắm, phũ phàng.
              Đôi khi anh là lữ khách lang thang
              Gót lãng du ôm ngàn cơn đau thắt
              Gió cuốn tình trôi muôn mặt.
              Thôi thì... thà như sóng cát phủ tình yêu
              theo bong bóng bay mất biệt bao điều.
              Đừng oán thán vào nhiều đêm trăng sáng.
              Tiếc làm gì! bởi nỗi buồn dĩ vãng,
              đã lượn theo mây trắng cuối chân trời.
              Có ngày trầm lắng… sẽ vơi.
              *

              Tình Hoài Hương
              Nov-20-2018
              Last edited by Tinh Hoai Huong; 11-21-2018, 08:53 AM.
              Bút trần nào tả được lưu luyến!
              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
              Tình Hoài Hương

              Comment

              • Tinh Hoai Huong
                Senior Member
                • May 2009
                • 1081

                #352



                Tim Quặn Thắt Hoa Choàng Áo Quan


                Người yêu giờ đã khuất rồi
                Nghìn trùng biệt dạng thân trôi biển tràn.
                Hôm nao anh ấy thênh thang
                Giờ đây nguyệt lặn hoa choàng áo quan.
                Quan hoài giấc mộng
                Em ngồi đây gió xuân lộng một thân
                Trăng tàn sương rơi lạnh giữa phong vân
                Niềm cô tịch tăng dần chiều xuống thấp.
                Tình yêu anh núi non sầu ngập
                Nỗi xót người hoa lá lệ tràn
                Hỡi anh yêu thương nhớ vô vàn
                Tim quặn thắt giọt buồn âm dương xa cách.
                Nhà quạnh quẽ xuân về duyên đã tắt
                Những năm trường vùi cúi mặt đau thương
                Theo mây trời biển vấn vương...
                *

                Tình Hoài Hương
                Jan.10.2005
                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                Tình Hoài Hương

                Comment

                • Tinh Hoai Huong
                  Senior Member
                  • May 2009
                  • 1081

                  #353
                  Từng Cơn Sóng Vỗ


                  Từng Cơn Sóng Vỗ


                  Lạc bến tình vần thơ nhức nhối
                  Hữu duyên thiên lý* đợi đến cùng nhau
                  Trả về anh dòng mực thắm phai màu
                  Những hẹn hò còn đâu mà dạo gót
                  Trả nợ tình ngày mưa nhỏ giọt
                  Níu làm chi hời hợt duyên nầy
                  Góc đồi xưa phong vũ có ai hay?
                  Thương thoáng nhớ chập chùng từng cơn sóng vỗ
                  Chung rẻo đất mà thuyền tình không bến đỗ!
                  Giọt lệ nầy thấm đẫm bến sông Ngân
                  Trách chi gió đã xoay vần
                  Vô duyên đối diện* bâng khuâng đôi bờ
                  Tình tan theo sóng hững hờ?
                  *
                  Tình Hoài Hương


                  ***

                  “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
                  Vô duyên đối diện bất tương phùng”!
                  Do từ tích:
                  Trương Sinh và một cô gái nước Lỗ xa xôi yêu nhau say đắm. Chẳng may cô gái bị bệnh nặng. Trước khi chết, cô gái trối trăng với người yêu:
                  - “Mười lăm năm sau, em sẽ đầu thai ở một gia đình nơi đất Hà Bắc, anh hãy đến nhà ấy, cưới hỏi em về làm vợ”.
                  Thời gian qua… Y hẹn, Trương Sinh đã đến nhà người ở Hà Bắc, nhưng cô con gái không nhận ra chàng, vì bây giờ Trương Sinh đã luống tuổi. Nàng đau khổ uất ức mà ngất lịm (gần chết). Trương Sinh xót thương than khóc gọi hồn cô gái mãi… Nhờ lòng tín trung của chàng, nàng đã sống lại. Hai người kết nghiã vợ chồng. Người xưa tin rằng: Khi mình thật tình yêu “ai đó”… nếu có “duyên nợ” với nhau, thì dù hai người có xa xôi ngàn dặm, vẫn có nhau, còn nhau mãi. Nhưng nếu hai người không có duyện nợ, thì cho dù họ có ở sát bên nhau, ngày ngày “đối mặt mà mắt chẳng thèm nhìn mắt”, thì chẳng bao giờ có duyên gặp gỡ!!!
                  *
                  Tình Hoài Hương
                  Bút trần nào tả được lưu luyến!
                  Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                  Tình Hoài Hương

                  Comment

                  • Tinh Hoai Huong
                    Senior Member
                    • May 2009
                    • 1081

                    #354
                    Mùa Đông Viễn Xứ

                    "Hai Mùa Noel"
                    Giọng ca: Phiêu Bồng

                    *
                    Mùa Đông Viễn Xứ


                    Thu tàn chiều Đông se lạnh
                    Trời u ám mây vần vũ khắp nơi
                    Gió, mưa phùn giá lạnh bốn phương trời
                    Góc phố nhỏ chiều nay tình cô lữ
                    Ngất ngây niềm nhớ đời viễn xứ
                    Sương đong đưa tí tách bên song
                    Quê hương chừ thấm đẫm lá sầu đông
                    Thương “chẫu chàng”(*) bao Thu, Hè ngai ngái
                    Con ngỏ vắng em chờ anh quay lại
                    Gót chân chim đầu tựa kề vai xoá phong trần
                    Ngọt ngào cố lữ tình thân
                    Cho vơi tháng nhớ những lần quan san
                    Lập Đông thỏ thẻ cùng chàng
                    *

                    Tình Hoài Hương


                    Chẫu chàng(*) Nhác trông ngỡ tượng tô vàng
                    Nhìn lâu mới biết chẫu chàng trời mưa. (Ca dao)
                    * Chẫu chàng= loài nhái có chân dài, khi bị ướt thì da xanh vàng ửng, trông “hào nhoáng sang trọng” rất đẹp. Ngụ ý: bây giờ quê hương “đổi đời” đẹp như chú chàng hiu!!!
                    (*)= Cũng do từ điển tích Lưu Bá Ôn đời nhà Minh ghi sau: Tại Hàn Châu có người bán trái cây khéo đến nỗi để cam, quít, chuối ... lâu ngày mà da (vỏ) luôn vàng óng, rất đẹp, không bị héo, ủng. Người ấy bán giá đắt hơn mọi người khác, vẫn có nhiều người tranh nhau mua. Lưu Bá Ôn cũng mua một quả, đem về nhà bóc ra, thì mùi hôi xông ra thúi ơi là thúi, múi xác cam như xơ mướp. Ông tức mình đem trái cam ra chợ, hỏi:
                    - Ngươi bán cam cho khách mua về nhà cúng lễ, hay là ngươi chỉ làm choáng lộn vẻ bên ngoài, để đánh lừa người khác hử? Như thế thì gian dối lắm.
                    Người bán cam cười, nói:
                    - Tôi làm nghề nầy đã lâu năm, tôi bán; người ta mua, chẳng ai nói gì! Chỉ trừ ông là kêu ca thôi. Thiên hạ giả dối nhiều, chứ chả phải chỉ có mình tôi. Ông không nghĩ đến nơi đến chốn. Nầy nhé: người đeo phù hổ, ngồi da hổ, hùng dũng coi ra dáng quan võ. Nhưng kỳ thực không biết có giỏi như Tôn Tẫn, Ngô Khởi không? Còn người đội mũ cao, đai dài ra dáng quan văn, nhưng kỳ thực không biết có đường hoàng giỏi thật như Y Doãn không?
                    Giặc nổi lên không biết dẹp, dân khổ không biết cứu; quan lại tham nhũng, không biết trừng trị; pháp luật hỏng nát không biết sửa đổi. Chúng ngồi không ăn lương, chẳng biết xấu hổ. Thế mà lúc chúng ngồi ở công đường, đi xe ngựa, uống rượu qúy, ăn cơm ngon, tôi trông chúng oai vệ hách địch vô cùng!
                    Đó, bề ngoài của họ há chẳng giống như vàng như ngọc, mà bề trong họ chẳng rách nát xác xơ giống như xơ mướp, là gì???

                    Tình Hoài Hương
                    Last edited by Tinh Hoai Huong; 12-23-2018, 07:07 AM.
                    Bút trần nào tả được lưu luyến!
                    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                    Tình Hoài Hương

                    Comment

                    • Tinh Hoai Huong
                      Senior Member
                      • May 2009
                      • 1081

                      #355
                      Bâng Khuâng


                      Bâng Khuâng


                      Đi nhanh… kẽo nắng Đông phai
                      Mây về thao thức thôn Đoài sớm trưa.
                      Tháng ngày sáng nắng chiều mưa
                      Ngỏ vắng sương mù lưa thưa bụi phấn
                      Chuyện tình ái cũng có khi lấn cấn
                      Năm mươi mùa thương nhớ… dần dà cũng không.
                      Đời đôi ta sóng gió chẳng xuôi giòng
                      Lạc bước nẽo trời Tây ngóng trông xuống phố
                      Nhật nguyệt thường tri tân, ôn cổ
                      Vùng trời ấy thiên hình vạn trạng
                      Có ngờ đâu "Lịch sử. Dân. Làng" đã sang trang
                      Khiến lòng em nát tan, bâng khuâng vô vàn
                      *"Lê bại, Trịnh vong" ... Tình phai xuân sắc. (*)
                      Vội vã lên thuyền ngược xuôi đời huyễn hoặc!
                      Thiên thư định mệnh phiền não, tiến thoái lưỡng nan.
                      Đời ngắn ngủi mà nỗi lòng thì bất tận,
                      Em lữ khách kiếp đoạn trường lận đận.
                      Ở phương trời anh có hạnh phúc không?
                      Hoặc là ôm chữ “chờ trông…”!?
                      ***

                      Tình Hoài Hương
                      Cuối Tháng 12-28-2018


                      *Lê tồn, Trịnh tại - Lê bại, Trịnh vong" - (tục ngữ) Câu tục ngữ nầy có ý nói về thời kỳ vua Lê & chúa Trịnh. Có nghiã là ngày nào còn nhà Lê, thì họ Trịnh còn. Ngày nào nhà Lê mất, thì họ Trịnh cũng tiêu.
                      - Thời vua Lê và chúa Trịnh bắt đầu từ năm Ất Tý 1545, tức là năm An Thanh Hầu Nguyễn Kim qua đời. Quyền hành từ đó tập trung vô tay con rể cuả Nguyễn Kim là Trịnh Kiểm. Cho đến ngày 28-6 năm Bính Ngọ (1786) là ngày mà vị chúa Trịnh cuối cùng (là Trịnh Khải) tự sát. Khoảng thời gian rất dài đã có nhiều biến cố lịch sử... Chúa trịnh luôn luôn bám sát theo vua Lê mà cai trị "Đàng Ngoài". Khi vua Lê Chiêu Thống qua Tàu cầu viện, thì nhà Lê coi như mất, rồi tới Trịnh Khải cũng qua đời, thì "hai Họ" đã tiêu vong!
                      *
                      Tình Hoài Hương
                      Last edited by Tinh Hoai Huong; 12-29-2018, 12:36 AM.
                      Bút trần nào tả được lưu luyến!
                      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                      Tình Hoài Hương

                      Comment

                      • Tinh Hoai Huong
                        Senior Member
                        • May 2009
                        • 1081

                        #356
                        Hoa Choàng Áo Quan


                        Hoa Choàng Áo Quan


                        Người anh giờ đã khuất rồi
                        Nghìn trùng biệt dạng thân trôi biển tràn.
                        Hôm nao anh ấy thênh thang
                        Giờ đây nguyệt lặn hoa choàng áo quan.

                        Quan hoài giấc mộng
                        Em ngồi đây gió lồng lộng một thân
                        Trăng tàn sương rơi lạnh giữa phong vân
                        Niềm cô tịch tăng dần chiều xuống thấp.
                        Tình yêu anh núi non sầu ngập
                        Nỗi xót người hoa lá lệ tràn
                        Hỡi anh trai thương nhớ vô vàn
                        Tim quặn thắt giọt buồn âm dương xa cách.
                        Nhà quạnh quẽ đông về duyên đã tắt
                        Những năm trường vùi cúi mặt đau thương
                        Theo mây trời biển vấn vương...
                        *

                        Tình Hoài Hương

                        (Vĩnh biệt anh Simon Quyền:
                        tưởng niệm giỗ đầu 10.25.2017- Oct-2018)
                        Bút trần nào tả được lưu luyến!
                        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                        Tình Hoài Hương

                        Comment

                        • Tinh Hoai Huong
                          Senior Member
                          • May 2009
                          • 1081

                          #357
                          Góc Tối Màu Tím Than


                          Góc Tối Màu Tím Than


                          Chợt thấy lòng trống vắng
                          Năm nay trời trở lạnh nhiều
                          Thương về góc núi mỗi chiều tím than
                          Mình tựa cửa nhìn ngàn dâu giá lạnh
                          Thương thân đất khách đời hiu quạnh
                          Trăng đầu ghềnh dõi bước cánh chim bay
                          Mưa rơi tí tách trên cành hoa lay
                          Cảm thấy nỗi đau nầy như hoa cúc vỡ
                          Lơ lững mây trôi bao niềm nhớ
                          Sóng giạt về cuốn sạch nỗi đau
                          Dẫu rằng từ đây em lữ thứ nơi đâu
                          Niềm nhớ ấy suốt canh thâu chẳng hề mờ nhạt
                          Vì chốn cũ, xót đau người phận bạc
                          Trẻ già nằm nơi góc tối cô đơn
                          Co ro áo rách chập chờn
                          *

                          Tình Hoài Hương

                          Jan-1-2019
                          Last edited by Tinh Hoai Huong; 01-14-2019, 07:13 PM.
                          Bút trần nào tả được lưu luyến!
                          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                          Tình Hoài Hương

                          Comment

                          • Tinh Hoai Huong
                            Senior Member
                            • May 2009
                            • 1081

                            #358
                            Ngàn Trùng Xa Vĩnh Biệt Con Dâu


                            Ngàn Trùng Xa Vĩnh Biệt Con Dâu


                            Đêm về buông trên đỉnh dốc
                            Vợ chồng tay nắm, bỗng chốc mất nhau.
                            Hạnh phúc kia do thảm cảnh thay mau.
                            Khổ nạn bất ngờ... không lời trăn trối
                            Quá đột ngột phân lìa chia vội.
                            Mẹ cha anh chị em cháu ngóng trông
                            Đớn đau nước mắt tuôn chảy từng giòng.
                            Lo lắng cảnh tang thương khôn cùng. Nghịch lý.
                            Chắp tay cầu khẩn: “xin con mau tỉnh trí
                            Hãy dậy con dâu! đừng nằm đó giật co”.
                            Mọi người điếng lặng âu lo.
                            Cô dì chú bác buồn xo khóc lóc.
                            Nhi nỡ để người bạc tóc,
                            Nhìn con hấp hối trằn trọc, rã rời!?
                            Con trai thoi thóp làn hơi.
                            Thương tâm hai cháu suốt đời cút côi.
                            Khổ sầu tan nát lòng tôi!
                            *

                            Tình Hoài Hương

                            Vĩnh biệt con dâu
                            Last edited by Tinh Hoai Huong; 04-14-2019, 12:33 AM.
                            Bút trần nào tả được lưu luyến!
                            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                            Tình Hoài Hương

                            Comment

                            • Tinh Hoai Huong
                              Senior Member
                              • May 2009
                              • 1081

                              #359
                              Đã 100 Ngày Khóc Thương

                              Đã 100 Ngày Khóc Thương


                              Gió mưa ùa về buốt giá
                              Cành trụi lủi cuốn lá rơi bên hiên.
                              Thuở xưa… đôi ta trên lối cũ ở công viên.
                              Giờ: anh & em… hai miền sương phủ lạnh.
                              Nơi viễn xứ mái nhà hiu quạnh!
                              Khóc thương mình gãy cánh lià xa…
                              Em đi rồi, phong vũ bước qua!
                              Bể dâu biến đổi hai ta ngăn cách.
                              Cha con anh như kẻ giang hồ viễn khách,
                              giờ đây con cây tùng, cha làm cây bách.
                              Xin mưa gột sạch kiếp người!
                              Khóc em đôi mắt anh thời lệ rơi.
                              Hương trầm toả khói ngút trời!
                              Các con mất hết tuổi đời hồn nhiên.
                              Đắng cay đau khổ triền miên…
                              *
                              Tình Hoài Hương

                              Đánh dấu 100 ngày vĩnh biệt con dâu ơi là con...
                              Last edited by Tinh Hoai Huong; 05-06-2019, 12:20 AM.
                              Bút trần nào tả được lưu luyến!
                              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                              Tình Hoài Hương

                              Comment

                              • Tinh Hoai Huong
                                Senior Member
                                • May 2009
                                • 1081

                                #360
                                Hữu Duyên Mấy Hồi…



                                Hữu Duyên Mấy Hồi…


                                Người đâu gặp gỡ làm chi!
                                Trăm năm biết có duyên gì hay không? (Kim Vân Kiều)
                                *
                                Duyên gì... cũng chỉ "duyên trông..."
                                Thôi thì cứ hãy thong dong đi về
                                Như mây lơ lửng sơn khê
                                Lia thia dưới nước trăng thề phố xưa
                                Người đi một buổi trời mưa
                                Kẻ về chốn ấy nay chưa dứt sầu
                                Một mai hoa lá thay màu
                                Còn chăng có thể bên nhau. Bạn hiền!
                                Vui say ta đã hữu duyên
                                Tứ hải huynh đệ thuyền quyên mấy hồi...
                                *

                                Tình Hoài Hương
                                Apr-19-19
                                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                                Tình Hoài Hương

                                Comment

                                Working...