Nhớ Mùa Sương Phụ

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Donghuong
    Người Thân
    • Mar 2016
    • 228

    #121
    HUẾ THÁNG GIÊNG NHỚ NGƯỜI



    Hôm nay nhớ nắng tháng Giêng
    em về thăm lại có phiền anh không
    dù sao mình cũng nhiều lần
    hôn trao dưới nắng, thẹn thùng nón nghiêng
    *
    Nhớ anh, nhớ Huế mùa Xuân
    ra Giêng mà vẫn trời phùn lạnh căm
    càng thêm thương áo hoa rừng
    thương con đường sắt, vẫy thầm người đi
    *
    Thương yêu ngày tuổi dậy thì
    bao năm rồi đó, nhớ y mới vừa
    bi đông, nón sắt, giày Saut
    hành trang trĩu nặng, balô oằn người
    *
    Con tàu ly biệt chia đôi
    người ra chiến tuyến, em trời hậu phương
    Huế sầu câm nín cùng em
    biết tìm anh giữa chiến trường nào đây

    ***

    Hôm nay mấy chục năm dài
    vẫn thương nhớ mãi bóng người Mũ Nâu
    Huế chừ là Huế không nhau
    buồn in trên sáu vài cầu dáng anh
    *
    Cơn mưa muối mặn chập chờn
    giảng ơi! màu áo hoa rừng ắp tim
    Huế chừ Huế ngả qua Giêng
    thoảng hương áo trận hoa rừng ... quanh em

    đông hương




    Comment

    • Donghuong
      Người Thân
      • Mar 2016
      • 228

      #122





      ·
      HUẾ XA RỒI
      MAI MỐT VỀ EM NHÉ

      *

      Em xa Huế, vẫy tay từ tạ bạn
      Tháng mùa hè hoa đỏ rụng trên vai
      Phượng hồng ơi !Ta ngước mắt nhìn ai
      Lòng nghe nặng ngàn cân vai tóc nhớ
      *
      Em xa Huế, tháng này mưa hờn dỗi
      Ngôi trường già còn dãy ghế bàn côi
      Tấm bảng đen, phấn trắng đợi ai chùi
      Đi em nhớ, trên vành môi vị mặn
      *
      Em xa Huế chợ Đông ba buổi sáng
      Mình hay ngồi dãy hàng quán chè xôi
      Bánh bèo ngon, nước mắm hít hà cay
      Thèm một dĩa chả tôm, cơm Âm Phủ
      *
      Em xa Huế, đường xưa anh chưa kể
      Thàng mưa phùn, tơi lá cóng hai tay
      Đàn Nam Giao, con dốc đứng hơi dài
      Em hỏi nhỏ anh : mần răng lên tới
      *
      Em xa Huế, tính khi mô trở lại ?
      Sông Hương trôi trăng vàng rực đêm ngời
      Bóng cổng trường ngày nớ của em tôi
      Khuynh diệp lá ngủ dài trên cỏ uá
      *
      Em xa Huế, mảnh vườn xưa còn đó
      Chuyến đò ngang Thừa Phủ, bến Văn Lâu
      Nón nghiêng nghiêng đôi mắt khẽ tí sầu
      Dị òm thiệt ! ai còn đâu mà nhớ
      *
      Em xa Huế, để hồn thơ lại Ngự
      Chiều cuối ngày, Thiên Mụ đổ chuông ngân
      Đêm dù khuya, Trường Tiền vẫn âm thầm
      Chờ em trở lại lần thăm Huế nhé !

      đông hương






      Comment

      • Donghuong
        Người Thân
        • Mar 2016
        • 228

        #123



        ĐẦU MÙA THÁNG GIÊNG

        *
        ( em chừ giả tưởng em hoàng hạc...
        thay áo mùa Đông, khoác cánh ngàn
        vượt trời bụi phủ trời yêu cũ
        đóng lớp rêu đời đang phế hoang )

        ****
        mồng Một em vào tim anh ngủ
        sợ trời đông giá đóng thành băng
        chăn gối chiêm mơ, hoa hé nụ
        còn giữ nguyên trinh trăng mai tròn
        *
        mồng Hai áo mới tà khoe sắc
        cánh mộng rung rinh dưới nắng hồng
        môi tuổi cập kê thơm hương mật
        mời người lãng tử dạo hồng tâm
        *
        mồng Ba đầu Giêng đi tìm nắng
        em đợi anh về tặng tuổi Xuân
        tình có mênh mông, tình vẫn ấm
        hôn có gần -xa, hôn vẫn nồng
        *
        mồng Bốn mưa về giăng tơ nhện
        hạt dài, hạt ngắn chảy vô tư
        quanh triền tim đá, vô hình dạng
        hơi thở dường như lở nhịp ru
        *
        vai cõng mồng Năm còn ngái ngủ
        em tìm anh giữa cõi chúng mình
        tiếng gót chân chiều trên lối gió
        vang vọng bên trời Giêng thật riêng

        đông hương







        Comment

        • Donghuong
          Người Thân
          • Mar 2016
          • 228

          #124





          Thương gửi tất cả những chân tình thương yêu Huế của tui.
          Tým ( đông hương )
          *


          GIỮ HUẾ GIÙM TÔI
          *

          trăm nỗi nhớ Huế từ ngày du học
          theo chuyến tàu bay qua xứ xa xôi
          trời Tây đó, tâm tư tôi rời rạc
          thầy, bạn thân, trường Đồng Khánh mô rồi ?
          *
          năm tháng trôi, cõi hồn thơ đánh mất
          con đường xưa lá rụng chết suông hàng
          nay qua Tết, trời phùn giăng lác đác
          lạnh thấm dần vào tấm áo len đan
          *
          chiếc áo len mẹ đan cho thật ấm
          thêm thòm thèm gói cơm vắt khi xưa
          miếng trứng chiên thơm hành tiêu, nước mắm
          đem tận trường dưới tấm áo tơi mưa !
          *
          chừ nghe Huế, lại nhớ về quê Nội
          chuyến đò Truồi đong lúa dọc theo sông
          giờ lăng lắc một đại dương chìm nổi
          cánh chim buồn mơ tổ cũ, phân vân !
          *
          Huế ơi Huế ! sầu ni chưa lần giải
          giọt lệ mình rơi biết đúng giòng Hương ?
          Chuông Linh Mụ gắng hàn tim hồ hải
          phương trời này tôi nhớ quá quê thương !
          *
          thời gian trôi, bạn, thầy, cô quá thiếu
          người Cali, người Pháp, Huế, ba trời
          nghe đơn chiếc bước quay về thơ ấu
          tìm mùa hè phượng đỏ_ tuổi ham chơi

          đông hương







          Comment

          • Donghuong
            Người Thân
            • Mar 2016
            • 228

            #125
            (click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

            Comment

            • Donghuong
              Người Thân
              • Mar 2016
              • 228

              #126
              MỘT MÌNH NHÉ




              Có những con đường không hề song song
              nhưng không thích gặp nhau ở cuối cùng vô tận
              có những con người muốn được yêu thương
              thì lại cứ đi tìm nguyên đời trong vô vọng
              *
              tại sao vậy tình yêu, tại sao chỉ là mộng
              ngày nhấm chung buồn, giọt rượu yêu ma
              tôi nào hơn người, ảo tưởng quá già nua
              cho đến tận khi không còn hơi thở
              *
              Đừng xiêm áo, cứ để tim lõa thể
              khi nhịp ngừng khỏi quấn chiếu hay chăn
              đào đất lên trong một góc nghĩa trang
              quẳng vào đó tấm thân tàn không ai nhận...
              *
              Xưa có thơ, nhưng thơ giờ bịu bận
              tiếng khóc chừ chảy thành ngọn suối côi
              trên nấm mồ cỏ mọc chưa đủ sức tươi
              một mình nhé, bạn bóng đêm và ma quái...

              đông hương




              Comment

              • Donghuong
                Người Thân
                • Mar 2016
                • 228

                #127
                MẶT TRỜI KHÔNG CHỊU LẶN



                ngồi đối diện với mặt trời không lặn
                ta thấy ta như phiến đá hoàng hôn
                cheo leo giữa một khung trời viễn mộng
                niệm hoài chi, hay ai để chùng hồn
                *
                đám mây gió ham chơi, không định hướng
                mai rồi đây lạc mất dấu chân trời
                bên sau núi trốn cánh rừng mơ tưởng
                có loài chim tên thật lạ Tình Ơi
                *
                ta chìm mãi sau ngọn đồi huyền thoại
                trăng liêu trai vĩnh cữu dọi lòng ta
                trong giòng chảy cổ tich đêm thuở ấy
                chiếm biên thùy, ranh giới của tâm tư
                *
                ta mọng đỏ trái thương yêu chín lịm
                nhành hồng nhan trăm tuổi ngọt vị người
                thơm sữa thơ, thơm hương tình tròn vẹn
                ăn một lần, đời đời nhớ không thôi
                *
                ngồi đối ẩm với ông sao lẻ bạn
                ta chiếc đơn, buồn như một lữ hành
                đi buôn muối trong biển sương sa lạnh
                phá lệ thường, quay lại thuở đi hoang
                *
                mặt trời vẫn không muốn về điểm hẹn
                ngay hồng tâm sáng và tối, đêm-ngày
                cứ leo lét lửa lân tinh ma quái
                ánh thì thầm tim tôi náu tim ai

                đông hương




                Comment

                • Donghuong
                  Người Thân
                  • Mar 2016
                  • 228

                  #128
                  BUỔI SÁNG MÊNH MÔNG




                  Buổi sáng mênh mông sương mù
                  Đông còn ngồi quán nán chờ tuyết qua
                  Tàng cây chim sợ cành già
                  lỡ cơn gió nhẹ thoảng là bay hoang
                  *
                  Buổi sáng chân nhẩn nha ngoan
                  bước không đợi bước, tránh buồn theo sau
                  tiếng mây trôi nhẹ trên đầu
                  lâng lâng rũ xuống, len vào tóc mây
                  *
                  Buổi sáng cỏ còn ngủ say
                  con sâu ưa nướng, đợi ngày trở đêm
                  sa giăng trên mạng nhện mềm
                  giọt rung rinh dưới nắng hồng thủy tinh
                  *
                  Buổi sáng tim còn nguyên trinh
                  khoác xiêm y mỏng mời anh vào đời
                  ru Thơ bằng nụ hôn mời
                  _Chờ đêm về nhé, tình tôi miên trường
                  *
                  Buổi sáng môi thoa chút hồng
                  cho thơm vị ngọt hương nồng men ngây
                  riêng anh... đến cuối cuộc mời
                  mai em xuống phố bán đời nuôi Thơ

                  đông hương




                  Comment

                  • Donghuong
                    Người Thân
                    • Mar 2016
                    • 228

                    #129
                    TÂM SỰ EM MANG TÊN MỘT NGƯỜI LÍNH TRẬN



                    Em mang tâm sự loài chim núi
                    cao nguyên yêu dấu của quê hương
                    những cánh rừng một thời quặt què vì bom đạn
                    và in dấu đoàn quân đi mở ngõ chiến trường
                    *
                    Em mang tâm sự cành lan dại
                    rừng già trùng điệp dãy Trường Sơn
                    đêm hoả pháo thay trang về trên đầu núi
                    em níu tay người, anh là ai...mà mặc áo hoa rừng
                    *
                    Em mang tâm sự con suối nhỏ
                    chảy quanh co triền núi thông ngàn
                    in trên nước bóng người vai balô tay súng
                    tiếng sát..sát hào hùng còn mãi ngân âm
                    *
                    Em mang tâm sự tình yêu duy nhất
                    bao năm qua nhớ dáng người buồn
                    bên hốc đá, cạnh bạn mình xuôi tay nhắm mắt
                    điếu Capstan trên môi, nước mắt thay càphê đen
                    *
                    Chừ dù đã lưu vong trên xứ lạ
                    trái tim em vẫn đậm hình người lính trận năm xưa...

                    đông hương




                    Comment

                    • Donghuong
                      Người Thân
                      • Mar 2016
                      • 228

                      #130
                      TÍT CAO TUYỆT ĐỈNH NGỌT NGÀO ĐAM MÊ




                      Ừ thì cao tít đỉnh mây
                      tuyệt hồng nắng vỗ cánh say từ trường
                      chim về đổ nhánh bốn phương
                      đêm đi trên mộng bằng đường ảo anh
                      *
                      Ừ thì tan giữa mong manh
                      Bài thơ tình cũ đã thành cổ thi
                      lá rung nhớ tuổi dậy thì
                      bây giờ vàng úa, rơi về đất xưa
                      *
                      Ừ thì lạnh những giòng mưa
                      áo em mỏng quá, thấy từ ngoài_ trong
                      dị òm, nghiêng nón che thân
                      sợ tay ngọn gió sổ sàng chạm tim
                      *
                      Ừ thì e lệ cười duyên
                      để cho không khí đừng miên man nhìn
                      níu tà, khép vạt trông quanh
                      giọt dài giọt ngắn chùng chình nhẹ lăn
                      *
                      Ừ thì có ai mơ hoang
                      mở vòng tay, kệ, đài trang em vào
                      tuyệt vời chăn gối chiêm bao
                      tít cao tuyệt đỉnh ngọt ngào đam mê

                      đông hương




                      Comment

                      • Donghuong
                        Người Thân
                        • Mar 2016
                        • 228

                        #131
                        BUỒN NHƯ MỘT NGÀY...




                        Xa anh, biết chết cùng năm tháng
                        biết cảm trầm không thiếu_ thừa dư
                        biết sẽ không nguôi bao giờ nữa
                        hồn tôi không nhắm mắt từ giờ
                        *
                        Xa anh, trời có thay màu áo
                        tôi vẫn là mùa Thu dễ thương
                        tôi vẫn trên con đường lận đận
                        rong ruổi trầm tư như bóng sương

                        Xa anh, rừng núi chìm trong ảo
                        và tôi chao đảo cánh phiêu bồng
                        chia phổi hoang mang ra hai nửa
                        anh còn_ anh mất, tim cuồng phong
                        *
                        Xa anh, thăm thẳm đêm trừ tịch
                        tôi mù loà đi giữa phố đêm
                        cái nắng bây giờ xa xỉ phẩm
                        thiên nhai, chợ chỉ bán thơ buồn
                        *
                        Xa anh, là chết luôn hạnh phúc
                        xưa tròn vuông tuyệt giấc tri âm
                        nay trắng tay, ngồi ôm thao thức
                        ru ngủ tim bằng... thơ cố nhân

                        đông hương




                        Comment

                        • Donghuong
                          Người Thân
                          • Mar 2016
                          • 228

                          #132
                          NHỮNG MẢNH SAPHIRS




                          Chỉ còn lại duy một bài thơ cũ
                          viết cho người tình giữa một tuần trăng
                          nay trăng lặn vì mây đùn viễn xứ
                          nên trăng buồn và tim cũng trầm lăn
                          *
                          Rồi lại gió như bão phong tấp nập
                          lá cuốn tròn, xoay tít, vượt lên cao
                          tà thắc mắc trong lòng tay gầy guộc
                          đã chẳng được bay lại bị vò nhàu
                          *
                          Ôi tất cả là thiên đường mộng mị
                          thơ không còn ý nhị tuyệt hôm xưa
                          ngòi rong run, trầm thăng trên tờ bổi
                          làm mực nhòe như lấm ướt giòng mưa
                          *
                          Thơ nay ngủ_vì tâm hồn giá lạnh
                          tim tôi đông đá tự thuở người xa
                          huyết quản đặc_rạn nứt ra từng mảnh
                          đẹp vô cùng... những viên ngọc saphirs.

                          đông hương




                          Last edited by Donghuong; 02-13-2017, 08:04 PM.

                          Comment

                          • Donghuong
                            Người Thân
                            • Mar 2016
                            • 228

                            #133

                            BIỂN _ ANH _VÀ NỖI NHỚ




                            Biển nhớ nổi nỗi lòng tôi chiều ấy
                            trời sang mùa _ se se lạnh về đêm
                            biển dễ thương, chỉ có tôi hờn dỗi
                            vì anh quên, để năm ngón vô tình
                            *
                            Bãi thuôn thả, dấu chân nhau vùi cát
                            tay chúng mình bắt chước vẽ vu vơ
                            quên thủy triều đã đến giờ đi lạc
                            ướt ống quần, ướt luôn những câu thơ
                            *
                            Biển buồn đã chia đôi lòng hai đứa
                            bên âm thầm_bên sợ vỡ tâm tư
                            sóng trách nhẹ sao hải đăng vô cớ
                            để tim chùng, nghe thương nhớ...hình..như
                            *
                            Đêm nay cuối, mai này thôi hết gặp
                            mình trở về theo tốc độ chim côi
                            bay ngàn ngã, cứ ngày qua tháng lại
                            máu rỉ hồng theo vệt rách tim tôi
                            *
                            Biển_ Anh _ tôi có vì nhau duyên nợ
                            một lần nào trong một sát na chăng
                            hay mình giữa một cõi trời tạm bợ
                            nên đêm nay huyền diệu trở vô thường ?

                            đông hương




                            Comment

                            • Donghuong
                              Người Thân
                              • Mar 2016
                              • 228

                              #134



                              NƯỚC MẮT MAI NÀY


                              Mai em đi rồi, nỗi buồn ở lại
                              và dấu môi anh lạc giữa tóc mây
                              anh đừng vội vuốt nhẹ lên ngực trái
                              lỡ ngón chùng_ôm giọt mặn đầy tay
                              *
                              Lời yêu tuổi mới vừa trăm năm cũ
                              như cũng vừa bắt chợt giữa môi nhau
                              bừng sức sống_hơn thủy triều _ thác lũ
                              nhớ từng giây_ buồn in bóng tim đau
                              *
                              Mai em đi, nhớ chất cao hơn núi
                              tuyệt đỉnh sầu_ vời vợi phổi phù sa
                              hơi thở ấm lạnh chiếc hôn phút cuối
                              hẹn kiếp nào _ sao nước mắt xót xa
                              *
                              Mới vào trưa, như đêm về trên mắt
                              em cúi đầu giấu ánh mắt buồn hiu
                              nghe nghèn nghẹn _ hai tâm hồn đông đá
                              nước mắt mai này phế tích dấu yêu

                              đông hương









                              Last edited by Donghuong; 03-30-2017, 04:50 PM.

                              Comment

                              • Donghuong
                                Người Thân
                                • Mar 2016
                                • 228

                                #135
                                VÒM TRỜI CỔ TÍCH




                                Những vòm xanh nhàn hạ
                                trải lá lên mùa Thu
                                chạm bước mưa cô lữ
                                đi hành hương đất chờ
                                *
                                Những hạt mưa run rẩy
                                trong tay gió mơn cành
                                tiếng chuông chiều đổ vội
                                những ngọt ngào trầm thăng
                                *
                                Chỉ mới là mấy bữa
                                tầm nhìn không còn nhau
                                nỗi buồn không thuốc chữa
                                vết thương rỉ rả màu
                                *
                                Tôi nhớ từng xúc cảm
                                tôi nhớ từng cơn đau
                                mười nhành gầy nắm chặt
                                lấy nhau_cho bớt sầu

                                Thôi thì tim thú thật
                                chưa một lần quên tên
                                dù tôi còn, mai mất
                                vẫn anh và chỉ anh
                                *
                                Một ngày là ngàn kiếp
                                một khắc ngàn sát na
                                thời gian trôi biền biệt
                                mắt buồn.buồn...sao sa
                                *
                                Những vòm trời cổ tích
                                quay tròn rồi biến đi
                                vào hư vô u tịch
                                loảng thành lời từ vi


                                đông hương



                                Comment

                                Working...