Nhớ Mùa Sương Phụ

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Donghuong
    Người Thân
    • Mar 2016
    • 228

    #106


    Nhân dịp Giáng Sinh về và những ngày cuối năm 2916 sắp chấm dứt để qua một năm mới, đông hương xin kính chúc đại gia đình KHÔNG QUÂN PHI DŨNG có tất cả những gì đẹp trong đời.
    Cám ơn Hội Quán Phi Dũng và người đã cho đông hương một chỗ đứng ở đây
    đông hương

    Comment

    • Donghuong
      Người Thân
      • Mar 2016
      • 228

      #107
      DƯ HƯƠNG TRÊN ÁO



      Sáng nay tim dỗi mặt trời
      Rải mưa cho phố phai mùi hương anh
      Xa kia biển lục, trời xanh
      Bên ni đồng lạnh, gió ngàn rứt ray
      *
      Khuya ngồi nhớ những bàn tay
      trêu nhau, cút bắt trên người mê thơ
      rùng mình, bão nổi tâm tư
      bỗng dưng thảng thốt tình nhừ men say
      *
      Mưa đêm khoác áo trăng gầy
      giọt thao thức gọi người ngày mỗi xa
      thương sâu nên rất đậm đà
      in vào hộc kín quả là thiên thu
      *
      Ôm mùi hương tóc người ta
      mà nghe chất ngọt chảy qua tim mình
      bao nhiêu cảm xúc lung linh
      chợt cao triều dậy, tượng hình quanh môi
      *
      Sáng này ngồi ngắm đơn côi
      dư hương trên áo đời đời hiển linh

      đông hương




      Comment

      • VeSau
        Banned
        • Jun 2009
        • 59

        #108
        Sao nhiều thơ thế...

        cancel reply
        Last edited by VeSau; 01-03-2017, 05:04 PM.

        Comment

        • Donghuong
          Người Thân
          • Mar 2016
          • 228

          #109
          PHÙ HƯ




          tôi định dựng căn lều trên bãi hẹp
          mái ấm cho tim có chỗ ẩn mình
          lâu lắm rồi ngủ gầm cầu tình cảm
          của một người quên tim tôi điêu linh
          *
          biển toàn đá, nên mùa Đông e lạnh
          triều ngại ngần không dám mỗi ngày dâng
          sợ hoá đá trái tim buồn mỏng mảnh
          lại rêu rong phủ, gặm nhắm linh hồn
          *
          tôi ngồi bệt lên cát lài trăn trở
          mơ con thuyền mang người lại bên tôi
          giấc mơ cũ hoang tàn ngày càng lở
          rỉ vệt hồng chảy ướt sỏi mồ côi
          *
          xây- không xây, tôi hỏi dò chim biển
          tôi hỏi dò hoa biển, hỏi thùy dương
          ai cũng bảo, chỉ có hồn linh hiển
          chỉ thơ người mới giết nổi phân vân...
          *
          tôi sợ hỏi người, người lại không ưng


          đông hương




          Comment

          • Donghuong
            Người Thân
            • Mar 2016
            • 228

            #110


            CON ĐƯỜNG EM ĐÊM KHÔNG MƯA BAY




            Trăng khô gầy, đêm phố không mưa bay
            chỉ sương sa giăng màn thưa nằm ngủ
            giữa trời đêm, gối chăn là vũ trụ
            em một mình, gió thế anh vòng tay
            *
            Đường vắng lặng, chỉ bước chân không khí
            nhẹ thênh thang nhưng nặng chĩu vai sầu
            nghe cả tiếng lá mùa Đông thủ thỉ
            tiếng thì thầm của đôi môi tìm nhau
            *
            Khuya chi phối tâm trạng em hai nửa
            nửa buồn nhiều bắt thoái vị phần vui
            để chiếm ngôi, giao tình cho hương mới
            đổi chổ em ngồi vì tim anh đổi thay
            *
            Đêm nay về, thành phố không mưa bay
            em với đường dìu nhau qua bóng tối
            cây trở mình, rứt ray và oằn oại
            như hình nộm khờ tội nghiệp đơn côi
            *
            Em trân người, nghe chuông buồn Angélus
            thầm cầu mong anh hạnh phúc tràn đầy
            dù với ai, vẫn anh nguồn cảm xúc
            của em, con đường đêm không mưa bay...

            đông hương



            Comment

            • Donghuong
              Người Thân
              • Mar 2016
              • 228

              #111
              MÙA BIỂN ĐỘNG



              Mùa biển động, sóng cực buồn, triều dại
              sóng về đâu, sóng cuốn, sóng về đâu
              trời nổi gió đảo điên làm oằn oại
              đường bay phiêu bồng em cánh hải âu
              *
              Sao em phiêu bồng- anh người hiểu nhất
              từ Thu này em lạc mất niềm tin
              bay chơi vơi trên không gian bát ngát
              giữa điệp trùng rừng núi cứ miên miên
              *
              Đâu chỉ có biển động làm gãy sóng
              vì trong em một trùng dương tâm hồn
              xưa độ lượng, dễ thương và cát ấm
              nay bãi vắng người, tim vỗ triều dâng
              *
              Thôi cứ vậy, em vần đôi cánh nhỏ
              đâu còn thuyền, đâu cọc nhọn bình yên
              như ngày xưa, buồm vui căng xuôi gió
              đong đưa đi - về trên sóng du miên
              *
              Mùa biển động, thời yêu thương xa lắc
              em ngồi nhìn những hạt cát lao xao
              bỗng chốc mơ dấu chân anh trước mặt
              quay trở về trong nước mắt chiêm bao

              đông hương

              Comment

              • Donghuong
                Người Thân
                • Mar 2016
                • 228

                #112





                XÁC NẮNG MUỘN

                *

                Có về chưa anh? trời ngoài nắng muộn
                Em thì thầm với cây lá đang xanh
                Cánh cò nán bên kia đồng , chuyển hướng
                Trôi thật xa, mây chưa rõ ngọn ngành
                *
                Xắc nắng nằm nhìn trời , trăm dấu hỏi
                Tại vì sao em bỏ nắng theo anh ?
                Em bỏ nắng, bỏ luôn hàng cỏ dại
                Lời trần tình như vạt cuối vàng hanh
                *
                Nắng tương tư vì em anh duyên dáng
                Hoàng hôn lên trên tóc lụa ngậm ngùi
                Em kiêu sa nhưng mỏng mạnh như lụa
                Ngày xanh xao nguyên lỗi nắng quên cười
                *
                Nghe anh nói tình yêu em mới chớm
                Áo hoa cà, trang thư viết bằng tay
                Em khép nép, bên lề đường nắng muộn
                Nón ngiêng vành, hương sắc nhớ cho ai
                *
                Về nghe anh, cho em thôi khắc khoải
                Nắng muôn vàn lần xin được yêu thương
                Cũng có em, làn hơi chưa tội lỗi
                Thổi về anh ngọn gió tuổi thơ hồng
                *
                Đem xác nắng muộn lên cây cổ thụ
                Nắng si tình sợ nổi gió bâng quơ
                Lại dong chơi ? về đâu ? trời phố cũ
                Từ đầu thu xác nắng muộn sinh phù

                đônghương






                Comment

                • Donghuong
                  Người Thân
                  • Mar 2016
                  • 228

                  #113
                  MÙI TÓC EM MẶN BIỂN




                  anh còn nhớ mùi tóc em mặn biển

                  hương đầu đời chiếc vuốt nhẹ lên tay
                  chiều sóng cả chồm lên mi linh hiển
                  tự nhiên mình như ngây ngất cơn say
                  *
                  em còn nhớ tay vẫy chào lần cuối
                  mai anh về, còn lại cát vô duyên
                  đêm khẽ trăng có tâm hồn chợt nuối
                  đứng tương tư bên cạnh suối nỗi niềm
                  *
                  anh còn nhớ chiếc vỏ sò huyền diệu
                  nối anh- em bằng nhạc gió thủy triều
                  tiếng sáo trăng vợi vời ươm tín hiệu
                  nụ chân tình mai nở cánh thương yêu
                  *
                  em còn nhớ, muôn đời trang trọng nhớ
                  chuyện chúng mình, hơn ngàn lẻ một đêm
                  mây gió kể cho nhau bằng hơi thở
                  biển hồng anh rung rinh sóng tim mình

                  đông hương




                  Comment

                  • Donghuong
                    Người Thân
                    • Mar 2016
                    • 228

                    #114



                    DI VẬT CUỐI CHO EM




                    Con đường sương trắng mênh mang
                    gió Đông thoải mái về ngàn vũ luân
                    khi không nhớ áo hoa rừng
                    nhớ cành lan cũ, qùi* buồn, pơ lăng
                    *
                    Núi rừng quê Mẹ còn vương
                    mùi hương áo trận chinh nhân năm nào
                    Lính của em, anh giờ đâu
                    mà nghe triều niệm hoài ào ạt dâng
                    *
                    Tình mình giờ đã dư hương
                    những giòng thư cũ cũng nhường nhau phai
                    nhưng em vẫn giữ tên người
                    trong sâu cùng tận cuối đời còn in
                    *
                    Lá thư đẫm máu anh linh
                    một đêm phiên gác tiền đồn tử thương
                    di vật cuối: viên đạn đồng
                    tấm thẻ bài với số quân, lá cờ
                    *
                    Bốn mươi năm lệ đong đưa
                    uổng ngây từng chữ trên tờ thư thương
                    nhiều khi tim cũng muốn ngừng
                    nhớ người Biệt Động, cọp rừng quắt quay
                    *
                    Nỗi đau này sẽ tháng ngày
                    đến thiên thu. Trái tim này... riêng anh

                    đông hương
                    *Dã qùi



                    Comment

                    • Donghuong
                      Người Thân
                      • Mar 2016
                      • 228

                      #115
                      NẮNG CHẾT NGOÀI KHƠI



                      Nắng đổ bên đường, cây chết bóng
                      Chim về mất tổ, biển mùa Đông
                      Những nhánh tóc buồn vương ảm đạm

                      Trên đại dương dài trôi lưu vong...
                      *
                      Tiếng khóc anh không qua khỏi cổ
                      Ngọng rồi, lệ cũng đóng thành băng
                      Tay trắng vắt ngang cầu cổ mộ
                      Mình anh chừ hồn rách dọc ngang...

                      *
                      Biển em lạnh trăm ngàn nối nhớ
                      nhớ chân trần ngày mình quen nhau
                      anh vết tích dung nhan tơi tả
                      bàn tay em ấm lạ ôm sầu
                      *
                      Có trở trăn vết thương vẫn nhức
                      dìu em qua một đoạn đường đời
                      chưa dè được thủy triều bứt rứt
                      anh nghiêng hồn mình... đưa em ra khơi

                      đông hương

                      Comment

                      • Donghuong
                        Người Thân
                        • Mar 2016
                        • 228

                        #116
                        EM NHƯ LOÀI CỎ DẠI
                        *


                        Cuộc đời em như một loài cỏ dại
                        huy hoàng nào giờ đã võ vàng đau...
                        thơ nổi hứng thích lang thang hồ hải
                        lê gót sầu đi tìm lại nguồn nhau
                        *
                        Mơ cũng lạ, hôm nay thành mị mộng
                        đêm hoá sầu, mọc cánh vượt trời mây
                        em không đủ sức theo về khoảng lặng
                        của riêng mình thuở vừa mới hoang khai
                        *
                        Em để hờ cửa ngõ vườn ưu ái
                        chờ nếu trăng còn nhớ được đường về
                        ai chứ em biết chắc không trở lại
                        thơ bay rồi hương cũng hết si mê
                        *
                        Em nhớ nhất mùa thứ ba trong bốn
                        mùa lá vàng nhắm mắt viết tên anh
                        trên đời em, loài cỏ bồng nhạy cảm
                        hay long lanh giọt sương trắng cuối vườn
                        *
                        Giờ ngàn tuổi, tóc mây vừa tiêu muối
                        lăn lóc theo ngọn gió tìm rừng xưa
                        ngày em cánh pơ lăng rơi vai núi
                        đời còn son, hương sắc vẹn nguyên chờ
                        *
                        Hoàng hôn xuống đem em về xứ sở
                        có ngôi thiêng dành riêng để đợi người
                        nay không người, trái tim em sám hối
                        sao đời mình như cơn lốc ngoài khơi

                        đông hương







                        Comment

                        • Donghuong
                          Người Thân
                          • Mar 2016
                          • 228

                          #117
                          EM CÒN ĐẸP NHƯ XƯA ?



                          Ta ngủ đâu hôm nay và mai mốt
                          giấc cuối cùng trên chiếc gối đơn côi
                          hình hài cũ có còn y nhan sắc
                          hay bóng mơ chia làm mấy phần đời
                          *
                          Hiển hiện nhất là bóng đêm trên vách
                          bốn góc tường tàn- rách chuyện người - tôi
                          con quá khứ buồn, kêu như oán trách
                          cổ tích không người kể đã quên rồi
                          *
                          Cám ơn người đã gọi tôi tri kỷ
                          có một thời dìu tôi đến đỉnh trăng
                          khoảng nhớ đó dù trở thành mộng mị
                          mỗi nghĩ về, vẫn nhói cả tim - gan
                          *
                          Tôi van tôi, nhìn vào gương cho thấy
                          khuôn mặt mình đẫm ướt những châu sa
                          gương tội nghiệp, mờ lu đi cho khỏi
                          bị vấn quân: - Em còn đẹp như xưa?

                          đông hương




                          Comment

                          • Donghuong
                            Người Thân
                            • Mar 2016
                            • 228

                            #118


                            GIÒNG SÔNG KHÔNG CÒN ANH




                            Giòng trôi giòng sẽ về đâu
                            giòng buồn từ lúc mất nhau giòng buồn
                            lênh đênh giòng mặn trong hồn
                            lưng chừng- vời vợi- bóng cầm tim tôi
                            *
                            Bài thơ ẩn hiện khúc đời
                            viết tôi một cánh vạc trời du miên
                            tha đi những nỗi ưu phiền
                            nhớ nhiều một thuở chỉ mình trên môi
                            *
                            Sáng về, sương khói chơi vơi
                            sa mù dày đặc ngỡ hơi thở người
                            không đâu, người đã xa rồi
                            thời gian thử đếm mới ngoài trăm năm
                            *
                            Tôi ngồi lượm lá úa Đông
                            gom thành lưu niệm cái tên thuộc lòng
                            con tim tôi cược với lòng
                            ngu ngơ tìm hiểu, vấn quân một mình
                            *
                            Hỏi rằng có thể hồi sinh
                            một lần không gọi cố nhân...một lần
                            nhưng rồi ủ mặt, trầm ngâm
                            đêm qua tiếng khóc vượt ngàn, lưu vong
                            *
                            Thôi đừng xẻ rộng vết thương
                            mất rồi, đành vậy dù không còn gì
                            giòng buồn, giòng vẫn vân di
                            cánh bèo thủy thủ hẹn đi không về

                            đông hương



                            Comment

                            • Donghuong
                              Người Thân
                              • Mar 2016
                              • 228

                              #119
                              GIỌT BUỒN MÊNH MÔNG



                              Mưa lạnh rơi về phương nghịch nắng
                              giọt buồn nguyên quả đất trầm tư
                              chút đắng, men cay trên môi lạnh
                              mùa đi, năm tháng chẳng nhân từ
                              *
                              Em ngồi im lặng câu giờ giấc
                              cho hết thời gian muốn quên anh
                              trăm ngàn xúc cảm xưa quen thuộc
                              còn đó, buồn, vui đóng cửa thành
                              *
                              Nước mắt bây giờ đông thành đá
                              giữa một tinh cầu không có ai
                              chỉ có chung quanh toàn xa lạ
                              những ánh nhìn như chẳng của người
                              *
                              Mở lại tim xem còn mật ngọt
                              hay là cay đắng của tình buồn
                              vài hạt nắng thơ anh rơi vãi
                              trên áo em còn đậm nhớ thương
                              *
                              Em gom lại, kết trong đồng tử
                              thơ anh thành chuỗi hạt kinh cầu
                              khi đêm thao thức không buồn ngủ
                              đọc lời anh viết riêng cho nhau
                              *
                              Nay lạnh thấm vào sâu da thịt
                              những giòng thơ đẹp đóng thành băng
                              những đợi anh về xa mù mịt
                              đường bay em cũ cũng mênh mông...*

                              đông hương

                              * huyền thoại một chuyện tình




                              Comment

                              • Donghuong
                                Người Thân
                                • Mar 2016
                                • 228

                                #120


                                BAY ĐI CÁNH NGÀN



                                Thế là cũng đến xa nhau
                                thế là cùng tận nỗi đau trong đời
                                nghĩa tình quân vấn anh - tôi
                                - mình hai ngọn gió bay trời khác nhau
                                *
                                - ( Thế là em đã bạc màu
                                trong anh! Còn chút vị nào trầm hương ?
                                hay em mây khói vô thường
                                rã ta từng sợi yêu thương phai nhòa)
                                *
                                Xưa bên anh, một cánh hoa
                                anh xa, em phiến thạch ngà vô tâm
                                tim- cơn mưa đá mùa Đông
                                rơi trong trống rỗng thinh không chập chùng
                                *
                                Thể như sóng vỡ, cuộn cuồn
                                những đêm biển động, chạm hồn trùng dương
                                bước em hụt hẫng vô lường
                                bao nhiêu đủ để quên vương vấn người
                                *
                                Thể là gửi gió cho mây
                                gửi em làm cánh chim côi bạt ngàn
                                mỗi lần quá trớn lang thang
                                mỏi, rơi bờ đá lượn cùng rong rêu

                                đông hương



                                Comment

                                Working...