Vui Buồn Đời Lính -HN11

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • BachMa
    Moderator
    • May 2009
    • 1293

    #31
    Nguyên văn bởi vnguyen5 View Post
    Tiếp chuyện gunship.

    Trong chuyến nhảy toán vào ngay bộ tư lệnh công trường 7, trung đoàn 207 VC Phước Long, (tin tức phòng 2 quân đoàn 3cung cấp) đến ngày cuối cùng mà toán vẫn còn lẩn quẩn quanh các đơn vị VC.

    Sắp triệt xuất rồi mà toán vẫn chưa tìm được LZ an toàn, mấy trảng trống đi qua đều có activities của địch. Hôm trước tìm được trảng trống lý tưởng, yên tĩnh, toán chọn làm LZ thì đến chiều (sau khi pilots về ăn dinner,) cả đống "Ve Chai" túa ra đá banh, hò hét om sòm. Thế là 6 chàng đành ngậm ngùi khăn gói đi kiếm chỗ khác. Hôm trước nữa, canh me cả ngày ở bãi thì đến chiều nghe oang oang: " Dzũng ơi về "măng dzê"...

    Sáng mai là "đến hẹn lại lên", tôi quyết định bằng mọi giá phải kiếm được bãi đáp nên cho toán mò mẫm đi cả đêm trong rừng. Lúc nào mệt quá thì thiếp đi một chút, đứa nào chợt mở mắt liền đánh thức cả toán dậy tiếp tục di chuyển. Đêm khuya, vạch lối đi trong rừng thật là thiên nan vạn nan!

    Tờ mờ sáng hôm sau (khoảng 5:00 giờ), trước mặt toán chợt bừng lên, một khoảng trống lý tưởng cho bãi đáp hiện ra. Bấy giờ ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, cơn mệt mỏi lập tức ùa tới, cả toán lăn ra ngủ, chẳng ai thèm để ý đến tình hình an ninh bãi đáp.

    Đến khoảng 9:00 giờ thì cả toán mới lồm cồm bò dậy, nhìn ra bãi trống thì hỡi ôi! Cả một trảng trống toàn là cây mì cao ngang tới cổ, không phải VC trồng thì ai vào đây?

    Tôi bàn với anh em, hôm nay nhất chín nhì bù, không đi nữa, mình sẽ chọn LZ ở đây.

    Đánh công điện tới lui với ở nhà đến khoảng 10:30 giờ thì trực thăng lên vùng. Chưa nghe tiếng máy bay, chỉ vừa thấy những chấm nhỏ từ xa, tôi đã chiếu kiếng trúng ngay chiếc CNC. Trưởng ban 3 đơn vị hôm đó đi bốc. Nghe trong máy: "Thấy mày rồi. Lấy pano ra chuẩn bị phất đi."

    Tôi cho toán di chuyển khỏi bờ rừng chừng trên 100 mét rồi dừng lại chờ. Khoảng 5, 7 phút sau đã nghe tiếng trực thăng thật gần, chiếc pano cầm tay chuẩn bị giơ lên phất, thì bỗng đầu rừng bên kia cách khoảng 2, 3 trăm mét có tiếng còi báo động huýt liên hồi, rồi thấp thoáng rất nhiều bóng người chuyển động. Người toán viên cầm pano liền đứng yên, đội lên đầu chứ không phất như bình thường, trông rất tức cười!

    Trong tích tắc, hai chiếc gunships lao ngay xuống sát ngọn cây, lạng vòng quanh bãi đáp. Như post trước đã nói, tiếng động cơ, tiếng cánh quạt ầm ầm trên đầu, hình dáng hai khẩu đại liên hai bên trông thật hùng dũng, lại thêm pilots lạng chiếc gunships như diều hâu săn mồi, cùng với yếu tố bất ngờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã làm khớp hồn địch quân. Tiếng còi báo động của VC chợt im re, rồi không thấy đơn vị VC đó phản ứng gì. Ngay lúc đó, chiếc trực thăng bốc toán đã từ xa lướt trên đầu ngọn cây hạ cánh nhẹ nhàng phía trước chiếc pano. Một toán Thám Kích 6 nhân viên phóng ra hai bên trực thăng, thay cho 6 người ở dưới phóng lên. The mission is completed

    Viết bài này để cám ơn các pilot gunship. Quí vị đã làm ấm lòng các toán nhảy trong giờ phút căng thẳng: thả toán và bốc toán!

    P/S Chuyến này tôi hơi ẩu, không báo cáo an ninh bãi đáp rõ ràng, có thể làm nguy hiểm cho trực thăng. Lý do: mission này quá "châm" vùng trách nhiêm hành quân của toán qua nặng, không ngày nào là không gặp VC. Toán thay tôi hôm sau thì bể. Toán trưởng một nơi, toán phó + 1 toán viên một nơi, 2 toán viên khác một nơi. Một toán viên bị bắt. L19 phải tìm mấy ngày, lắc cánh chỉ đường cho toán tụ lại bốc về.
    Đi thã toán thì không sao, đi bốc máy anh sợ bỏ bố, chẳng biết thiệt giã, mấy anh giống y chang mấy thằng Ve Chai không khác tí nào nếu không nhìn chưn mang boot.
    " không thành công .... thành gà"

    Comment

    • vnguyen5
      Tân Khách
      • Jul 2013
      • 14

      #32
      Nguyên văn bởi BachMa View Post
      Đi thã toán thì không sao, đi bốc máy anh sợ bỏ bố, chẳng biết thiệt giã, mấy anh giống y chang mấy thằng Ve Chai không khác tí nào nếu không nhìn chưn mang boot.
      Hì hì,
      Anh BachMa lầm rồi. Thả toán mới sợ vì không biết tình hình bãi đáp thế nào, chứ bốc toán thì an toàn.
      Lúc bốc toán thì toán đã canh me, an ninh bãi đáp, khi trực thăng vào vùng thì liên lạc liên tục với CNC, báo cáo mọi biến động ở LZ. Chỉ có chuyến này tụi tôi mệt quá, và vùng trách nhiệm hành quân của toán chẳng có chỗ nào không có VC. Vì vậy mới cho ăn thua. Thông cảm nhé!

      Comment

      • hieunguyen11
        Super Member
        • May 2011
        • 2230

        #33
        Xin anh vnguyen5 viết tiếp, những bài viết của anh đọc thấy hấp dẫn vô cùng.
        HN11

        Comment

        • vnguyen5
          Tân Khách
          • Jul 2013
          • 14

          #34
          Địt Mẹ, pháo ngụy, các đồng chí ...
          Một chuyến đi toán khác, lần này nhảy trực thăng cả B/Đ, rồi toán tẻ ra đi riêng vào khu vực trách nhiệm của mình. Lần hành quân này ở gần khu trù mật Đức Hòa Đức Huệ, bấy giờ đã trở thành vùng ok tự do.

          Tuy thuộc về đồng bằng nhưng đất đai hoang phế lâu năm do VC chiếm đóng, cây cối lau sậy và sình lầy tràn lan, lại thêm địa thế khá trống trải, nên toán di chuyển, lẩn tránh cũng vất vả không kém nhảy ở rừng núi.

          Hôm đó toán phát hiện ra nhiều dấu vết hoạt động của địch, nhiều đường mòn nhẵn thín khắp nơi, tiếng chặt cây, tiếng gọi nhau ơi ới đã nghe văng vẳng chung quanh; thỉnh thoảng lại nghe vài tiếng súng vu vơ, có lẽ cán ngố bắn chim hay bắn cá. Tôi bảo toán viên đi đầu di chuyển chậm lại, đến chiều thì lọt vào nương rẫy trồng mì, càng lúc càng thấy nhiều đường mòn hơn, tiếng chân đi, tiếng nói chuyện nghe đã gần.

          Biết là không thể di chuyển thêm nữa, tôi cho toán ngồi lại trong vườn mì để ăn uống nghỉ ngơi, quan sát, chờ màn đêm buông xuống sẽ tính sau. Đến khoảng 7:00 giờ, trời đã nhá nhem tối, tôi cho toán tiếp tục đi theo hướng cũ. Sau 15, 20 phút lần mò di chuyển, đột nhiên trước mặt có nhiều vòm cây to và tre gai. Dưới những vòm cây này là hai căn nhà lá cách nhau khoảng 15, 20 mét.

          Lúc này địa thế đã xuống thấp, lau sậy um tùm, đã khó đi lại thêm trời tối nữa, nếu phải kiếm đường bọc quanh căn cứ này thì thật là "nản chí anh hùng"! Sau vài phút đắn đo suy tính, tôi quyết định "sang sông không được thì đánh vào lòng đò", liền cho toán đi xuyên giữa 2 căn nhà trước mặt.

          Ngậm "sinh gum", ủa quên, "ngậm tăm" di chuyển qua khỏi 2 căn nhà thì lọt vào một đầm lầy nước ngang đến bụng, toán tiếp tục lội sình đi thêm vài trăm mét nữa mới vượt qua đầm lầy, tới một cánh đồng. Không biết cánh đồng này trồng gì, nhưng đã được thu hoạch, chỉ còn trơ đất, cỏ mọc lưa thưa.

          Sau cơn mưa trời lại "rét"! Bấy giờ khoảng 8:30 - 9:00 giờ, đang đi thoải mái bỗng phía bên trái của toán trong vòng vài chục mét, trong đêm tối vang lên một giọng bắc kỳ đặc, nghe oang oang: "Thời buổi này là thời buổi của cách mạng nhân dân, do đó các đồng chí phải tập trung tư tưởng..."

          Tôi cũng là dân bắc kỳ dzốn nhưng nghe cái giọng đó thật khó chịu vô cùng! Chửi thầm trong bụng: "ĐM, mày tập trung tư tưởng hả, chờ đó!" Tôi lập tức vỗ vai tiền sát viên, nói thầm vào tai: " Bẻ hướng 90 độ, phía này. Đi lẹ!"

          Tạm nói về cái tôi một chút, không hiểu sao tôi có cái khiếu về chấm điểm đứng và ước lượng khoảng cách rất chính xác. Dù trong rừng hay đồng bằng cũng vậy, di chuyển nhanh chậm thế nào, trong đầu tôi cũng hiện ra vị trí của mình theo khoảng cách ước tính. Chỉ cần so lại bản đồ là chấm ngay chóc. Có lẽ hồi còn OJT, trong lúc hành quân tôi hay giết thời gian bằng cách ước tính khoảng cách theo nhịp độ di hành từng 100m, rồi 200m..., từ đó ngấm luôn vào thói quen.

          Sau khi đổi hướng đi được 500 mét tìm được bụi tre gai dầy đặc giữa đồng trống, tôi cho toán ngồi lại, gọi toán phó bảo phá một lỗ cho cả toán chui vào. Lấy poncho ra trùm kín người tôi và toán phó lại, toán phó bấm cây đèn pin nhỏ xíu, tôi chấm bản đồ và thảo công điện gởi về xin một tràng 20 tô "phở bò".

          Trước giờ chưa bắn pháo binh ngoài đồng trống nên mới phải dời ra xa 500m và chui vào bụi tre gai cho nó chắc ăn, vả lại 155 ly thì tầm an toàn 500m là đúng sách vở (lúc đó chỉ có tô lớn 155 ly available). Quí vị bán phở bò nếu đọc thấy không đúng xin đừng cười toán chết nhát. Quí vị đã từng bắn lên đầu toán 1 lần rồi, vì vị trí nồi phở mới đặt bị lún càng, mà đơn vị chúng tôi xưa nay không hề đi tiền lẻ, giá chót thường là 20 tô. Sau này nghe nói hạn chế lắm thì cũng phải 10 tô trở lên. Cho đến ngày mất nước, cá nhân tôi chưa hề phải lãnh reign check phở bò. Sorry quí vị BB và ĐPQ.

          À, còn một điểm nữa, sau OJT, lâm trận chính thức, tôi chẳng bao giờ dùng đạn khói, mỗi lần đi tiền là ngòi nổ mạnh và luôn luôn một tràng. Dù có gọi change order thì nhanh lắm cũng deliver thêm 2, 3 tô nữa mới ngưng được.

          Trở lại buổi họp kiểm thảo của VC tối đó, "ầm ầm ầm... oành oành oành...", tiếng phở bò hòa lẫn tiếng la gọi chí chóe văng vẳng trong đêm tối: "Địt mẹ, pháo ngụy, các đồng chí..."

          Báo cáo xác nhận hiệu quả chính xác, ở nhà hỏi muốn thêm không? Tôi nghĩ đồng chí nào còn sống sót cũng đã chui hết xuống hầm hay giao thông hào rồi, nên bảo thôi, đủ rồi. Cả toán trong bụng cười hả hê.

          P/S Tất cả tọa độ căn cứ địch do toán tìm ra đều được ghi nhận gởi về ban 3 để bộ chỉ huy và quân đoàn lập kế hoạch hành động. Còn buổi họp kiểm thảo ăn pháo là do tôi cáu tiết cái giọng bắc kỳ nhà quê nặng nề của thằng thủ trưởng VC.
          Last edited by vnguyen5; 07-11-2013, 01:15 AM.

          Comment

          • hieunguyen11
            Super Member
            • May 2011
            • 2230

            #35
            Đánh vào hậu cần địch.

            Chúng tôi vừa đến chiến trường Tân Uyên thì trời đã tối, nghỉ ngơi qua đêm. Sáng hôm sau, cơm nước xong là bắt đầu rời tuyến xuất phát vào vùng hành quân cùng một Đại Đội Bộ Binh tùng thiết. Vừa đi được khoảng một tiếng đồng hồ thì địch đồng loạt nổ súng. Tiếng đạn AK-47, tiếng xé gió B- 40, đại bác 57 ly, thượng liên 12.8 ly, và cối 82 ly đồng khai hỏa cùng một lúc để áp đảo tinh thần chúng tôi. Nhưng những người lính Kỵ Binh trẻ vẫn không nao núng.

            Sau hơn hai giờ giao tranh ác liệt, chúng tôi làm chủ chiến trường. Địch để lại nhiều vũ khí và xác chết vung vãi khắp nơi. Chúng tôi đã chiếm được mục tiêu với số bị thương của anh em không đáng kể. Anh em lục soát mục tiêu, thu dọn chiến trường thì phát hiện ra đây là hậu cần của địch. Một anh lính Bộ Binh chỉa súng vào một căn hầm thì bị tên VC dưới hầm nắm mũi súng kéo xuống, anh lính ở trên vừa la cầu cứu vừa nắm báng súng kéo lại, một anh khác tới kéo phụ. Tên VC đưa hai tay lên chun ra, anh lính tức mình đá cho một đá vào lưng và chửi: "ĐM dám nắm súng ông kéo xuống hỉ?" Bọn tôi ngồi trên M113 cười quá trời luôn! Nhiều chảo cơm to cùng thịt heo kho còn nóng hổi, không kịp mang theo vì bị đánh bất ngờ. Phần thì vừa mệt, vừa đói bụng, tôi thấy anh em ăn ngon lành, tôi cũng nhập cuộc cho trọn tình trọn nghĩa, có chết thì chết chung cho có bạn và được làm ma no, khỏi cúng.

            Comment

            • hieunguyen11
              Super Member
              • May 2011
              • 2230

              #36
              "Huyền Thoại" về anh "Nắ cơm" Nguyễn Thành Khải.

              Tết 1975 Chi Đoàn chúng tôi cùng Đại Đội Bộ Binh đóng trên một ngọn đồi trọc thuộc xã Chánh Tâm, quận Tánh Linh để giữ an ninh con đường từ ngã ba Ông Đồn đến Tánh Linh. Anh em trong ban chỉ huy đi cắt tranh làm nhà rồi dựng cây niêu, kho thịt, mua bánh tét về để ăn Tết rất vui. Sáng mồng một, anh "nắ cơm" dậy sớm pha một guigoz cà phê cho anh em uống, anh em cùng hút thuốc chia sẻ lon cà phê. Anh Ba nhà bếp của ông Đơn Vị Trưởng mới hỏi anh "nắ cơm": "Cái vợt pha cà phê tao kiếm mấy ngày nay, ở đâu mà lòi ra vậy?" Anh nắ cơm trả lời: "Tui lấy chiếc vớ nhà binh pha cà phê." Tất cả anh em ai cũng muốn ói chửi: "ĐM mầy làm ăn gì mà kỳ cục vậy!" Anh nắ cơm nói: "Chiếc vớ tui giặt sạch rồi mà, không sao đâu!". Mấy ngày Tết anh em ban chỉ huy chơi Lô tô, anh nắ cơm dành bốc và đọc số nhưng anh thua xiểng niểng. Anh nắ cơm liếc qua thấy ông Đơn Vị Trưởng đang chờ đợi con số 01 là kinh, anh bốc ra ngay con số 01, tức quá anh kêu: "Con gì ra đây, con c..!" Ông Đơn Vị Trưởng bực mình nói: "Kêu đàng hoàng nha mậy!" Tất cả cười quá trời luôn!
              Last edited by hieunguyen11; 07-16-2013, 06:56 PM.

              Comment

              • vnguyen5
                Tân Khách
                • Jul 2013
                • 14

                #37
                Đề tài này của anh hieunguyen hay quá, mong quí vị trong các quân binh chủng cùng tham gia kể lại những mẩu chuyện trong đời lính của mình để cùng vui với nhau trong chốc lát, tạm quên nỗi buồn cho mệnh nước.
                Những chuyện vui buồn thời chinh chiến còn nhiều, về chính mình, về đồng đội, những trận mưa bom đạn dội trên đầu VC (hỉ hả khoái chí), những lúc bị VC rượt chạy có cờ như trong kỳ thất thủ PL (buồn nẫu ruột thương tiếc anh em), từ từ tôi sẽ nhớ lại để viết ra. Hiện giờ vì đang có việc cần làm trong 2 tháng nên rất tiếc không thể recall các chi tiết hầu góp chuyện vui buồn cùng anh em.

                Ước mong quí vị "phở bắc" và các phi công trực thăng, L19, skyrader, A37... cùng tham gia kể chuyện. Tôi nghĩ bây giờ đã qua thời chinh chiến cũ, có gì thì anh em cũng bỏ qua. Quí vị phở bắc ngày xưa có lỡ bắn lên đầu phe ta vì bị error, hay các phi công L19 từ phi trường BH chở SQ Biệt Kích bay không thám hàng ngày dưới Tây Ninh, cố tình làm tụi tui "cho chó ăn chè", vì chúng tôi không cho quí vị "ghé một chút" ở phi trường Hậu Nghĩa(?), xin hãy lên tiếng.

                Tui thì không sợ cho chó ăn chè, nhưng một vài anh em bị, về rên quá. Cuối cùng phải bàn với nhau, thôi để cho họ kiếm chút cháo cho vui cửa vui nhà, hi hi... Mẩu chuyện nhỏ này chỉ dành riêng cho quí vị phi công (L19) để vui buồn với chính mình, với anh em BK đã từng làm việc chung với nhau.

                Comment

                • hieunguyen11
                  Super Member
                  • May 2011
                  • 2230

                  #38
                  Cám ơn anh vnguyen5.

                  Thưa các bạn.
                  Đời lính có nhiều chuyện vui, buồn, vất vả, hiểm nguy.........Nhưng rồi ai cũng yêu đời lính. Cựu Thiếu Tướng Lê Minh Đảo nói: "Kiếp sau tôi cũng muốn làm một người lính VNCH." Một reporter nói Chuẩn Tướng Trần Quang Khôi: "Sự can trường của Thiếu Tướng đã phải trả một giá rất đắt là 13 năm tù!" Ch/Tướng Trần Quang Khôi nói: "Đây là một cuộc chơi, mình chịu chơi thì phải chấp nhận. Nếu làm lại từ đầu tôi cũng sẽ làm như vậy."

                  Thưa các bạn, HQPD cũng là nơi để chúng ta tâm tình, kể nhau nghe những vui buồn của đời lính ngày nào xin các bạn khắp Quân Binh Chủng tham gia vào mục Vui Buồn Đời Lính.

                  Cám ơn tất cả các bạn
                  Hieunguyen11
                  Last edited by hieunguyen11; 07-17-2013, 03:25 AM.

                  Comment

                  • BachMa
                    Moderator
                    • May 2009
                    • 1293

                    #39
                    Hành Quân Vượt Biên Kampuchia

                    Hành Quân Vượt Biên Kampuchia

                    Trong một phi vụ hành quân vượt biên vùng Neak Luong, Kampuchia năm 70, tôi đi chiếc Gun1 với Th/Úy* Lai không nhớ tên Co-pilot, Xạ Thủ là Long (Long sún), trong intercom tôi nghe lệnh từ C&C báo là Ch/Tướng Trần Bá Di*, Tư Lệnh SĐ9BB bảo là vô vùng đừng bắn nhiều uổng phí đạn, khi nào thấy quân địch hãy bắn, tuy nhiên khi vô vùng dọn bãi 2 tàu Guns bắn không ngừng để áp đảo quân địch trước khi đoàn trực thăng vận vào LZ (landing zone) đỗ bộ lính BB.

                    Khi về nghỉ trưa, Ch/Tướng Di đến gặp PHĐ Gunships cho biết là rất nhiều quân địch bị bắn chết và thương tích gãy tay chân do Gunship bắn, đã bỏ lại rất nhiều vủ khí đạn dược, bất ngờ ông thấy tôi ông hỏi: "Bữa nay cháu bay Gunship hả?" Tôi nói: "Dạ!" Ông kêu tôi cùng PHĐ tàu C&C vào ăn cơm trưa cùng với các SQ Bộ Chỉ Huy Tiền Phương SĐ9, tôi nói chuyện thưa ông và kêu bằng bác thì ông nói: "Chú nhỏ tuổi hơn ba cháu, kêu bằng chú nghe Đoàn." Tôi dạ trong khi tất cả mọi người dòm tôi, làm tôi rụt rè (tôi là HSQ duy nhất trong phòng ăn). Ngày trước khi còn là Th/Tá Tỉnh Trưởng tỉnh Phong Dinh, Cần Thơ, thì ba tôi làm Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh với ông. Có lẽ nhờ bữa cơm trưa đó mà sau này tôi ít bị đì.

                    Chiều trên đường về căn cứ, nghe trong tần số phi cơ quan sát thấy quân địch di chuyển mà 2 tàu Guns còn dư đạn dược nhiều đang bay gần vùng, trong khi chờ đợi khu trục lên vùng, PHĐ chúng tôi được lịnh bắn cho đến hết đạn thì về luôn, (chúng tôi lại tròng áo giáp vào, còn pilot đang bay mà mang áo giáp vào thì rất khó khăn, để chuẩn bị xuống đánh) tuy nhiên vì là bay về căn cứ, 2 pod rockets đã gài safety pin an toàn, chúng tôi phải leo ra ngoài gỡ safety pin (đang bay cao mà Cơ Phi, Xạ Thủ leo ra rocket pod để gỡ safety pin rất là nguy hiểm) rồi đâu đó cũng xong. Chúng tôi hoàn tất phi vụ tất cả PHĐ bay về căn cứ an toàn, phi vụ thứ 2 này ngoài dự tính của Phòng Hành Quân Chiến Cuộc.

                    *Chức vụ lúc bấy giờ.

                    - Chuẩn Tướng Trần Bá Di sau thăng chức Thiếu Tướng về làm Chỉ Huy Trường Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, ông là một trong 4 ông Tướng ở tù cộng sản lâu nhứt (3 ông kia là Th/Tướng Đỗ Kế Giai, Th/Tướng Lê Văn Thân và Th/Tướng Lê Minh Đảo) ông hiện cư ngụ Orlando, Florida.

                    - Chức vụ sau cùng Th/Úy Lai là Th/Tá hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ.
                    Last edited by BachMa; 10-06-2013, 07:37 PM.
                    " không thành công .... thành gà"

                    Comment

                    • hieunguyen11
                      Super Member
                      • May 2011
                      • 2230

                      #40
                      Khai hoang

                      Có lần đơn vị tôi giữ an ninh cho Công Binh ủi rừng khai hoang ở Long Khánh. Đám du kích thường lẫn trốn vào khu rừng này. Anh em người cầm cây, người tay không, khi Công Binh ủi thì thú rừng chạy tứ tung rất nhiều, người đập, người bắt rất vui. Thú rừng có mễn, sóc, heo rừng, nai, nhím, thỏ… Ôi thôi đủ loại.

                      Thịt rừng rất đặc biệt khi làm thịt thì không rửa nước vì thắm nước thịt rất tanh. Thú rừng được cột lên lột da, lấy hết ruột gan bỏ đi xong thui rồi đặt lên lá chuối chặt thịt khỏi dơ. Ướp thịt chung với muối đường, ngũ vị hương, hành tỏi….. rồi nướng mọi rất ngon.

                      Khi ăn chúng tôi xếp hạng loại nào ngon.

                      Trút là loại ăn kiến thịt ngon nhất, tôi xin nói thêm tất cả con gì ăn kiến thì thịt rất ngon, tôi nhớ lúc nhỏ về quê nội, trước khi chiên cá trê vàng thì ông nội tôi treo con cá trê lên cây xoài, để kiến vàng bu khoảng nửa ngày thì chiên rất ngon.

                      Ngon hạng nhì là thịt con nhím, nhất là bao tử nhím rất giòn và rất ngon.

                      Thịt ngon hạng ba là heo rừng, da heo rừng thấy cứng nhưng nấu xong rất giòn, mềm. Tôi cũng xin nói thêm là bất cứ loại thịt nào cứng nếu hầm chung với đu đủ sống rất mềm, giòn và ngon.

                      Thịt ngon hạng tư là nai, thịt xắt nhỏ, ướp xong gói lá chuối lại rồi nướng, khi thịt chín bốc mùi rất thơm, có nhiều thì ướp chung với mè xong đem phơi khô để ăn lâu ngày. Khô nai nhậu rất bắt mồi.

                      Bây giờ ngồi gõ nhớ tới vẫn còn thèm. Đời lính có những cái ngon mà bên ngoài không thể nào có được cũng như cái vui, cái buồn, cái gian khổ cũng vậy!
                      Last edited by hieunguyen11; 08-02-2013, 04:17 AM.

                      Comment

                      • hieunguyen11
                        Super Member
                        • May 2011
                        • 2230

                        #41
                        Người Lính Già...

                        Tuổi đời đã sáu bó, sức tàn, lực kiệt làm sao chiến đấu được như xưa cho Tổ Quốc, mình giờ đây như một chiếc giường hư, chiếc giường tâm sự rằng: “Thôi, thế là hết. Người ta dựng tôi trong nhà chứa đồ bỏ này, bắt tôi chờ đợi cái gì đây? Bụi trên mái nhà rơi xuống hay chỉ là bụi của tháng ngày dần dà lấp chôn mọi vật? Cái giường không còn mong gì nữa; xưa nay cái giường đã để cho thiên hạ nằm, bây giờ đến lượt nó, cái giường muốn nằm. Nằm nghỉ trên cái gì đây? Lửa đâu, sao không tới thiêu đốt mình ta? Cho ta được thành khói, ra hơi, để bay lên trời thẳm, để chuyển lưu trong kiếp luân hồi? Lửa hồng ở đâu? Ta nhớ rừng xanh! Ta nhớ đời cây! Ta muốn về quê hương, quê hương chung của muôn vật, muôn loài, ở đó tất cả đều như nhau, không phân biệt gì nữa. Lửa hồng ở đâu? Lửa hồng ở đâu?”(Truyện Cáí Giường, Xuân Diệu)
                        Last edited by hieunguyen11; 08-09-2013, 09:38 PM.

                        Comment

                        • hieunguyen11
                          Super Member
                          • May 2011
                          • 2230

                          #42
                          Một kỷ niệm vui

                          Lúc về học khoá Căn Bản Thiết Giáp, một anh bạn ngủ giường dưới, tui ở giường trên. Anh rất siêng hễ chiều về tắm xong là anh giặt đôi vớ rồi phơi trên hàng rào kẽm gai. Tui chờ đôi vớ của anh khô, tui lấy đôi vớ dơ của tui máng lên rồi lấy đôi vớ sạch của anh. Khi anh ra lấy đôi vớ vào đưa lên mũi hửi, anh nhăn mặt, tui ở trong này cười gần chết.
                          Anh nhìn tui nghi ngờ nói: "Sao tao không thấy mầy giặt vớ vậy?"
                          Tui nói: "Kệ tao, sao mầy nhiều chiện wá dzậy?"

                          Comment

                          • Tinh Hoai Huong
                            Senior Member
                            • May 2009
                            • 1081

                            #43
                            THH Xin Kể Xí... (về chuyện "năm kiều nữ")

                            THH Xin Góp Vui cùng HQPD & anh hieunguyen11....
                            Kể Xí... (về chuyện "năm kiều nữ")


                            Trích dẫn: . . .

                            &
                            . . . Mặt đất rung rinh chuyển động u u… u ục ục…, như ở trong cơn động thổ bảy tám chấm. Sau loạt đạn bom chi chi đó xé gió cỡ mươi quả bay đi, súng lớn giới hạn tầm bắn dường như bay ngang đầu, xuyên qua tường sắt chắn bao cát nứt nẽ, khiến gạch vôi vữa, đá dăm, bụi hồ cùng mảnh bể trên mái hầm bị sụp một bên, đã rắt đầy lên đầu lên cổ các cô. Cột sắt bị chạm điện kêu lanh canh, lửa vàng lóe đỏ xẹt xẹt xẹt, nổ lốp bốp. Bóng đèn bể bụp rơi loảng xoảng. Căn phòng bỗng dưng tối mờ. Gió lùa khói đen cay khét lẹt mùi hỗn hợp cuốn thốc bụi đất lẫn lộn tàn tro mù bay tứ phương. Trong bóng tối mờ mờ từ lỗ châu mai dọi xuống, năm cô gái nhìn nhau ánh mắt xao động hãi hùng, chua cay, xen lẫn chút hào khí đầy phẫn nộ ở lưng tròng mắt.
                            Vừa gù gù đáy thắt lưng ong, nhấp nhô đầu nón sắt sụp xuống quá lông mày, mấy cô dùng hai tay vịn lên góc hầm, lò mò bò bò, thụt thụt thò thò, nhấp nhổm leo ra khỏi cửa miệng hầm. Họ tính chạy đi tìm nơi an toàn khác; thì một tràng đạn lại ria qua. Lạnh buốt xương sống, họ thất thanh kêu rú, hét tướng lên như con bò rống. Mấy cô lại vội vàng cúi hụp người chui tọt xuống hầm sâu, giống con nhái bén lặn kỹ dưới đáy ao mút mùa lệ thủy. Cả khu đồi sục sôi kêu lục ục, ọc ọc... bụp bụp, ùm ùm, lòng đất nhấp nhô. Nhà cửa động thổ rung rinh, nghiêng bên nầy, xiêu bên kia. Thật quá dễ sợ dưới đống mưa chì bão lửa. Bao mái tóc một sớm một chiều đã bạc nhanh trong giờ phút đẫm máu kinh hoàng!
                            Nhiều giờ sau bình nguyên lắng dịu dần dần. Thỉnh thoảng chỉ còn năm ba tiếng súng nổ lẻ tẻ... từ từ nhỏ dần, nhỏ dần, xa dần, xa dần và im bặt. Khi tiếng súng hoàn toàn im bặt, không gian còn bao trùm mùi khét nồng oi ả. Khói lửa điêu linh trôi qua khá lâu, các cô mới lóp ngóp bò dậy. Trúc là cô gái ưa quậy tưng trời mà bây giờ cũng im thin thít, xép re, lù đù ngồi bó gối ở một góc! Từng người một rụt rè len lén khum người chổng mông bò bò bằng hai bàn tay và hai chân lên khỏi miệng hầm. Rồi các cô tự động ngồi phệt ngay xuống đất, duỗi đôi chân ra, họ thừ người ngẩn ngơ, ngố ngáo ngáo ngáo, ngơ ngơ ngác ngác. Họ chẳng thể cử động trên nền đất khô cứng nham nhở gạch đá bừa bộn, thủy tinh lộn xộn với tro bụi đất cát. Họ không kêu la, không nói, không khóc. Vì sự khiếp sợ đã dâng đầy cổ họng khô bỏng. Mặt mày ai nấy đều lem luốt tái xanh tái xám như nhuộm chàm. Mặc dù trước đó cô nào cô nấy ỏn à ỏn ẻn yểu điệu thắt đáy lưng ong, chăm chút tỉa tót tóc tai, họ cẩn thận dồi phấn má hồng, lông mày lá liễu, đôi mắt kẻ viền lá răm, mặt hoa da phấn, môi trái tim thoa son tía, nụ cười rõ tươi tuyệt đẹp làm mát lòng người. Giờ phút thập tử nhất sinh nầy họ đã chà mặt xuống đất; bây chừ trông “qúy ẻm” lem luốc dị hợm, bộ dạng ai nấy giống như con mèo vá. Mà trong bọn con gái ni không ai thèm nhìn nhau cười nhạo nhau nửa lời. Mồ hôi, bụi bặm, đất cát, khói khét, đã "trổ đồi mồi" màu da “qúy công nương qúy phái đài các diễm lệ” mất rùi.
                            Thấy phái đoàn dừng lại trước cửa hầm quá bất ngờ, các nữ quân nhân xộc xệch quần áo đang ngồi soãi chân, giạng háng, vội vàng đứng dậy nghiêm chào. Đại Tá Lâm Văn Phát nhìn thần sắc các cô nhợt nhạt, tái xám, lem luốc, đầu bù tóc rối xù to như tò vò ổ rơm, thân thể dúm dó, co ro cúm rúm, run run như người bị bệnh thần kinh ngố ngáo nặng. Thì ông quay sang Trung Tá Trần Quốc Lịch và các sĩ quan tùy tùng... Họ nhìn nhau khẽ nhích cặp lông mày lên một chút, rồi qúy sỹ quan từng trải giàu kinh nghiệm lừ mắt, mím môi, quay lại nhìn nhìn... mấy cô binh nhì dưới quyền non đời, và hơi nhếch mép thân mến mỉm cười. Chao ôi! Thật thảm thương cho các em! đâu rồi nữ tướng hào kiệt anh tài giống như Hoa Mộc Lan thuở xưa!? Có lẽ các nàng lo dông tuốt… chạy bán mạng về bên Tàu mất tiêu. Quê xệ hết sức ha.
                            & . . .

                            Tình Hoài Hương

                            Bút trần nào tả được lưu luyến!
                            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                            Tình Hoài Hương

                            Comment

                            Working...