Vui Buồn Đời Lính -HN11

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Võ Khoa Thủ Đức
    Người Thân
    • Jun 2011
    • 41

    #16
    Khả năng tham chiến.
    Một hôm, ông Thiết Đoàn Trưởng đến thăm Chi Đoàn tôi. Tôi ra sân cờ chào đón, đột ngột ông hỏi tôi "Khả năng tham chiến của Chi Đoàn cậu hôm nay tăng phải không ?". Tôi trả lời " Khi sáng Ban 3/HQ Chi đoàn đã báo cáo lên Ban 3 Thiết đoàn, không có gì thay đổi thẩm quyền".
    Ông cười và chỉ tay về hướng vòng đai phòng thủ. Có một bóng hồng là vợ của một Kỵ Binh đến thăm chồng đang ngồi trên xe M113. À ra thế. Ông Thiết Đoàn Trưởng khôi hài thật, thiệt tình !!! VKTD

    Comment

    • hieunguyen11
      Super Member
      • May 2011
      • 2230

      #17
      Cười ra nước mắt

      Đầu năm 1972 tôi về học khoá căn bản Thiết Giáp. Đợt huấn luyện này có sĩ quan, hạ sĩ quan VN và có cả sĩ quan, hạ sĩ quan Miên về đây thụ huấn. Một sáng thứ hai, sau khi ăn sáng ở nhà bếp xong, tất cả tập họp 5 hàng dọc đi lên hội trường để điểm danh trước khi đi học. Khoá sĩ quan, hạ sĩ quan Miên đi trước, họ sắp hàng đi rất trật tự, quân phục rất tươm tất nhưng chân không, không giày. Đêm qua không biết ai đã trộm hết giày của lính Miên. Chúng tôi cười quá chừng luôn! Hôm đó tất cả khoá sinh VN bị ông Chỉ Huy Trưởng Trường Thiết Giáp phạt đứng ngoài nắng tới trưa, mồ hôi mẹ, mồ hôi con chảy ra ướt hết quần áo. Lính mà em!
      Last edited by hieunguyen11; 07-04-2013, 06:54 PM.

      Comment

      • hieunguyen11
        Super Member
        • May 2011
        • 2230

        #18
        Học ở Chiến Trường

        Trong lúc giao chiến với địch tôi nghĩ mình đã chết thì mới không còn sợ chết để vững tâm trực diện với kẻ thù, còn sợ chết lo tìm nới ẩn núp thì địch thấy ta, mà ta không thấy địch thì trước sau gì cũng “ anh thêm lon giữa hai hàng nến chong”. Một kinh nghiệm khác là khi mình còn nghe tiếng đạn pháo, tiếng súng thì biết chắc mình còn sống. Những cấp bậc Binh II, Binh I dễ chết nhưng lên đến Hạ sĩ thì khó chết. Cấp Trung sĩ mới ra trường thì dễ chết, khi lên đến Trung Sĩ I thì khó chết. Cấp Chuẩn Úy thì dễ chết nhưng khi lên được Thiếu Úy thì khó chết. Tất cả nếu vượt qua khỏi giai đoạn đầu thì từ từ chiến trường dạy cho ta thêm những kinh nghiệm để tìm cái sống trong cái chết
        .
        Last edited by hieunguyen11; 07-04-2013, 09:15 PM.

        Comment

        • BachMa
          Moderator
          • May 2009
          • 1293

          #19
          Trở lại Phi Đoàn

          Trở lại Phi Đoàn

          Trở về đơn vị sau thời gian dưỡng thương tuy chưa trở lại bay hành quân, nhưng vì nhu cầu nhân số vẫn phải thi hành tất cả những phi vụ nhẹ khác như bay tiếp tế, tải thương, VIP, bay đêm v.v. .... lại một chuyến bay đêm, lần này với Th/úy* Lai TPC và Th/úy* Cần Hoa tiêu phụ, PHĐ gồm có 4 nhân viên phi hành nhận phi vụ huấn luyện bay đêm. Tánh anh Lai rất kỹ lưỡng, trước khi quay máy anh dặn dò PHĐ và anh Cần nếu anh bị vertigo là phải chụp tay lái bay liền. Đêm nay bay thực tập trên vùng trời Rạch Sỏi, Rạch Giá.

          Đến khi anh Lai muốn đổ xăng cho đầy trước khi về thì không biết hướng, trời tối đen như mực, PHĐ trong tình trạng lạc hướng, bình xăng thì cứ cạn dần anh Lai giảm RPM xuống 6400 cho đỡ hao xăng. May quá thấy ánh đèn sáng rực như thành phố bên dưới, nếu không bị sắp hết xăng thì đáp xuống thành phố cũng an toàn hơn ngoài đồng trống. Nhưng sao ánh đèn cứ xa dần, bay hoài không tới. Anh Cần cố ráng nhìn và nói rằng: "Mình bay lạc ra biển rồi và đó là ánh đèn của thương thuyền chứ không phải đèn thành phố". Anh Lai phải có một quyết định thật nhanh tiếp tục bay tới ánh đèn "thành phố" hay quay 180 độ trở lại vào đất liền. Anh quyết định quay trở lại bay thấp xuống tìm hướng để định vị trí, nếu bị địch quân bắn chưa chắc chết hơn là rơi tòm xuống biển. May mắn thay PHĐ thấy đường lộ và tìm ra phi trường Rạch Sỏi thì vừa lúc đèn báo hiệu xăng sắp hết, nếu tiếp tục bay theo ánh đèn thêm vài phút thì không đủ xăng để quay trở vào.

          (*chức vụ lúc bấy giờ)
          (Hiện anh Lai định cư tại Hoa Kỳ, tôi có pm vài lần với anh trên Cánh Thép, cám ơn anh đã có quyết định đúng, kịp thời cứu mạng PHĐ chuyến bay đêm hôm đó.
          )
          " không thành công .... thành gà"

          Comment

          • Võ Khoa Thủ Đức
            Người Thân
            • Jun 2011
            • 41

            #20
            "Mời ông thầy ăn thịt thỏ".
            Một đêm trong khi làm nhiệm vụ trên Quốc Lộ, có anh lính gọi xin tôi cho phép bắn một con thỏ rừng. Tôi đồng ý và thấy từ xa anh lính đã bắn và xách lên xe.
            Hôm sau anh lính lên mời tôi xuống nhậu thịt thỏ. Tôi vui vẻ ngồi cụng ly với anh em bổng tôi nhìn vào nhà bếp... trời đất!... thấy treo cái đầu con mèo. Hết biết..."Lính mà em".VKTD

            Comment

            • BachMa
              Moderator
              • May 2009
              • 1293

              #21
              Tuổi trẻ bay bổng

              Tuổi trẻ bay bổng

              Ngoài những nguy hiễm khi bay hành quân chống chọi với địch quân, nhân viên phi hành còn những nguy hiểm khác như máy móc, kỹ thuật, an phi, và kinh nghiệm phi hành.

              Có những anh phi công với tuổi trẻ đôi khi bồng bột, hay vì trải qua gian nguy mỗi ngày, nên có những lúc khinh thường bay mất an phi như bay sát mặt sông mặt biển rửa càng, rượt theo ghe, rượt xe đò, đi săn, bay theo bờ sông bờ biển thổi bay áo quần người đi tắm, hoặc hover quanh nhà đào v.v.

              Một lần tôi đi bay với Th/úy* Khanh và Th/úy* Nghĩa (Nghĩa bật rật) anh bay quần theo bờ sông xem người ta tắm (nhà miền quê cất dọc theo sông phần đông phòng tắm hay cầu tiêu không có lợp mái), nếu gặp thì anh xuống thấp hơn, đôi khi quá thấp thổi bay nóc nhà luôn (tội nghiệp có những cô / bà hai tay đưa lên xuống không biết che phần nào !!). Vài tháng sau đó nhân một phi vụ bay qua biển hồ bên Campuchia (tôi không có bay trong phi vụ này) anh bay thấp rửa càng, vì xuống quá thấp tail rotor chạm nước, PHĐ vô sự nhưng vì anh đập tàu, bay mất an phi, vô kỷ luật, nghe nói anh bị đưa qua bộ binh.

              (*chức vụ lúc bấy giờ)
              Last edited by BachMa; 08-02-2013, 05:38 PM.
              " không thành công .... thành gà"

              Comment

              • hieunguyen11
                Super Member
                • May 2011
                • 2230

                #22
                Vùng hành quân nhớ người yêu

                Em yêu, em nhớ anh bao nhiêu buổi, anh nhớ em bấy nhiêu ngày, những bài Tình Ca mà anh và em đã nghe qua bây giờ sao thắm thía vô cùng. "Ta thấy em đang ngồi khóc, khi rừng chiều đổ mưa..." anh muốn trở lại những ngày hạnh phúc, êm đềm bên em, ở đó không có tiếng súng, ở đây rừng chiều buồn lắm em ơi! Nhưng mơ ước chỉ là ước mơ. "Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây..."

                Có chuyến tiếp tế từ hậu cứ lên vùng hành quân và tôi đã nhận được thư của người yêu, tôi ôm thư vào lòng, và nhắm mắt lại để tận hưởng trọn vẹn cái cảm giác sung sướng đó. Nhận được thư người yêu trong vùng hành quân, đó là niềm hạnh phúc vô biên của những người lính xa nhà, xa người yêu. Tôi thường hôn lá thư trước khi mở ra đọc để tìm lại mùi hương của người yêu. "Nhớ tới mùa thu năm nao gửi nhau phong thư ngào ngạt hương..." Tôi đọc ngấu nghiến không biết bao nhiêu lần, nhất là những lời yêu thương nồng ấm.

                Ôi! Tình yêu thật mầu nhiệm, chỉ có tình yêu mới làm vơi đi những nhọc nhằn, gian khổ của người lính. Không có tình yêu nào nhiều mong đợi, nhớ nhung bằng tình lính, không có lời thơ nào đẹp hơn những lời thơ mà người lính viết về cho người yêu bé nhỏ từ phương trời xa xôi, dịu vợi, từ tiền đồn heo hút, từ chiến trận vừa tàn.......
                Last edited by hieunguyen11; 07-08-2013, 01:47 AM.

                Comment

                • Võ Khoa Thủ Đức
                  Người Thân
                  • Jun 2011
                  • 41

                  #23
                  Chuyện đời lính "bi" giờ...
                  Tôi có 2 anh bạn, một KQ còn trẻ và một TG già "rùi". Cả 2 anh thân hình mập mạp hơi quá đáng.
                  Anh bạn KQ bèn đi đến BS xin điều trị, sau thời gian 2 tháng anh KQ thân hình trở lại thon thả trông rất đẹp...trai. Anh bạn TG thất vậy hỏi thăm anh bạn KQ và cũng đến ông BS đó xin thuốc điều trị cái chứng mập phì khó coi đó.
                  Sau thời gian 2 tháng anh bạn TG thân hình vừa vặn dễ nhìn, kết quả y chang như anh KQ. Một hôm 2 anh bạn cùng nhau đi uống cafe chia vui lẫn nhau.
                  Anh TG hỏi "Ông uống thuốc ốm đó có nằm mơ thấy gì không vậy?". Anh KQ "Có chứ, có đêm nằm mơ thấy tiên nữ đẹp tuyệt vời, có đêm thấy toàn người đẹp liếc mắt đưa tình vẫy gọi. Tui chạy theo, chạy muốn hụt hơi, toát mồ hôi hột nhưng không bao giờ bắt gặp, chạy mới có 2 tháng thấy ốm liền kakaka. Vậy còn anh có thấy gì không nè?"
                  Anh TG " Cũng có chứ, nhưng tui thấy có đêm ma rượt, có đêm quỉ đuổi, có đêm bị xã hội đen xách dao hăm nên tôi chạy...có cờ luôn. Đêm nào cũng thấy vậy, chạy...phờ râu, mồ hôi ra nhễ nhại, mệt quá chừng chừng. Nhưng sau 2 tháng tui thấy thân hình trở nên thon thả giống như anh".Nghỉ chút anh TG hỏi" Vậy thuốc ông BS đó cho anh màu gì? Anh KQ " Màu hồng, còn anh?" Anh TG " Thuốc đó màu đen ".
                  Hôm sau 2 anh dẫn nhau đến văn phòng BS kể rõ tác dụng của thuốc và khiếu nại.
                  Anh TG " Sao BS cho tôi thuốc màu và nằm mơ không giống anh bạn tôi đây, mặc dù kết quả như nhau vậy?".
                  BS: "Đúng rồi, còn khiếu nại gì nữa nè, anh bạn KQ của anh trả bằng tiền mặt, còn anh trả bằng "Mê đi ke mà kakakaka."
                  ( Chuyện phiếm thôi, các bạn đừng hỏi thăm ông BS nào nghe.)
                  Last edited by Võ Khoa Thủ Đức; 07-09-2013, 01:24 AM.

                  Comment

                  • vnguyen5
                    Tân Khách
                    • Jul 2013
                    • 14

                    #24
                    Trong chuyến xâm nhập đột kích kho súng đạn và hậu cần VC cách quốc lộ khoảng 500m trên đường đi bà rịa, trung đội 2 XK của tôi hôm đó lên "ca" trực, có nhiệm vụ nhảy xuống trước rồi kế đó các trung đội lần lượt theo sau.

                    Biệt Đội xếp thành từng nhóm các trung độ XK, các toán TS và ban chỉ huy bên cạnh quốc lộ, mỗi nhóm cách nhau khoảng 5, 7 chục thước để trực thăng bốc. Không hiểu BĐ trưởng liên lạc thế nào mà mấy ông pilots trực thăng lại không đáp chỗ trung đội tôi ở đầu mà lại đáp xuống bốc trung đội khác phía sau trung đội tôi. Đợt kế tiếp lại bốc đến các trung đội sau và sau nữa. Đến đợt thứ 3 thì từ bãi đáp đã nghe súng nổ do các trung đội xuống trước chạm địch.

                    Ở ngoài này tôi vừa nóng ruột vừa mắc cở vì trung đội của mình trực hôm nay mà lại để các trung đội khác xuống trước thanh toán mục tiêu dùm; lại thêm nghe prc25 các trung đội báo cáo đang hò hét xung phong chiếm mục tiêu nên càng nóng lòng.

                    Tôi lập tức ra lệnh trung đội bỏ vị trí chạy về chỗ hai chiếc trực thăng vừa bốc nhóm khác để chờ, vì chắc mẩm trực thăng quay trở lại thế nào cũng đáp xuống chỗ vừa rồi. Nào ngờ chiếc trực thăng quay trở lại chỗ tôi vừa đến thì thấy viên pilot ngồi bên phải bị trúng đạn VC bắn lên, máu đỏ lòm ở cổ. Tiếp đó mấy chiếc trực thăng khác lại đáp xuống bốc các trung đội khác và các toán, vì chỗ này có chiếc trực thăng đậu rồi. Pilot bị thương thì chiếc trực thăng đáp xuống cũng tắt máy luôn (bên cạnh quốc lộ). Tôi nhớ là chiếc trực thăng đó có khói đen bốc ra.

                    Bấy giờ B/Đ trưởng đã nhảy vào mục tiêu rồi và gọi tôi trên máy. Rốt cục trung đội tôi phải vào sau cùng, lúc đó biệt đội đã thanh toán chiến trường xong xuôi. Đúng là dở khóc dở cười!!!

                    Chuyến đó lấy được mấy kho súng đạn, gạo, đậu xanh lương thực v.v... Qua hôm sau trực thăng chở chiến lợi phẩm về nguyên ngày mà không hết. Đến chiều tối phải cho công binh vào phá hủy súng đạn, còn gạo và lương thực thì đốt hết vì nhiều quá.

                    Thế mới biết mọi việc trên đời đều do trời định! Mồi ngon mà mình không có phần thì đành chịu.

                    PS Viên pilot đó sau được biết chỉ bị thương chứ không đi phép dài hạn.
                    Last edited by vnguyen5; 07-09-2013, 04:30 AM.

                    Comment

                    • vnguyen5
                      Tân Khách
                      • Jul 2013
                      • 14

                      #25
                      Lúc tôi mới về Biệt Đội, còn OJT, sáng sáng hay lên TTHQ chơi để xem họp thuyết trình hành quân và ban lệnh hành quân cho các toán thả trong ngày. Thấy tôi hay lảng vảng ở đó, 1 tay SQ ban 3 nói muốn coi thả toán thì đi theo mấy chiếc gunship đó. Tôi khoái lắm nhưng còn rụt rè không hiểu mấy ông pilot có cho tôi theo không. Rốt cuộc tôi cũng lên đại 1 chiếc gunship mà không thấy ai nói gì.

                      Lúc đi thì bay cao tít không có cảm giác gì hay ho cả. Lúc thả toán xuống bãi đáp, 2 chiếc gunships lạng vòng quanh bãi đáp thấy có chút hồi hộp rồi thôi. Đến lúc về mới thật thú vị. Có lẽ sau khi thả toán rồi mấy ông pilots mới relax, về đến đồng bằng liền từ trên cao xà xuống bay là là trên các cánh đồng. Thỉnh thoảng thấy bụi tre hay cây cao phía trước, trực thăng lại nhấp lên cao một chút rồi hạ thấp xuống. Lâu lâu dưới cánh đồng có mấy người nông dân đang đánh trâu cày ruộng, thấy trực thăng họ giơ tay ngoắc chào, khung cảnh thật thanh bình và thơ mộng khôn tả.

                      Tôi nghĩ pilots giờ đây vẫn "nhớ cả khung trời mây trắng bay" là phải! Chẳng bù với tụi tôi lúc nào cũng "trên trực thăng sáu khuôn mặt lầm lì"!
                      Last edited by vnguyen5; 07-09-2013, 04:39 AM. Lý do: Double post

                      Comment

                      • BachMa
                        Moderator
                        • May 2009
                        • 1293

                        #26
                        Welcome to HQPD

                        Thưa anh vnguyen5,

                        Đi gunship lần đầu mà không thấy anh nhắc đến câu "cho chó ăn chè" là anh cũng cao thủ lắm đó.
                        Rất mong sẽ còn rất nhiều bài tiếp nối.

                        Nhờ anh hieunguyen11 khuyến khích và giúp đở nên BM cũng cố gắng hết mình, ráng nhớ để viết lại chuyện cổ tích của người lính VNCH.
                        Welcome to HQPD
                        BM
                        Last edited by BachMa; 07-09-2013, 04:50 PM.
                        " không thành công .... thành gà"

                        Comment

                        • vnguyen5
                          Tân Khách
                          • Jul 2013
                          • 14

                          #27
                          Chào anh BachMa,
                          Chỉ có lúc lạng quanh bãi đáp mới có thể cho chó ăn chè thôi. Nhưng lúc đó cảm giác hồi hộp, và khung cảnh hùng tráng của 2 chiếc gunship bay vòng vòng, cánh quạt đập ầm ầm lấn át hết cảm giác khác. Nhất là sau này tôi nhảy toán mới cảm nhận rõ ràng.

                          Tôi nghĩ các pilots không có cảm giác như tụi tôi ở dưới đất. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn ấn tượng về 2 chiếc gunship bay quanh bãi đáp lúc thả và bốc toán, rất powerful, rất oai hùng với 2 bên gắn 2 khẩu đại liên 6 nòng. Có gunship bay sát trên đầu là bố bảo VC cũng không dám ngóc đầu lên (tôi nghĩ như vậy.)

                          Comment

                          • hieunguyen11
                            Super Member
                            • May 2011
                            • 2230

                            #28
                            Mặt trận An Điền

                            Vào đầu tháng sáu, 1974 đơn vị có nhiệm vụ giải tỏa mặt trận An Điền, thuộc quận Bến Cát, tỉnh Bình Dương, đồng thời đánh thốc lên Căn Cứ 82, Rạch Bắp, hướng lên Trị Tâm, tỉnh Tây Ninh. Đây là những địa danh khét tiếng thuộc Quân Đoàn III trong mùa hè 1974.

                            Chi Đoàn Kỵ Binh chúng tôi di chuyển suốt đêm dọc theo Quốc Lộ 13, đến tờ mờ sáng chúng tôi đến bố trí bên này sông Thị Tính, gần chợ Bến Cát. Các đơn vị thuộc Trung Đoàn 52, SĐ 18 BB, của Đại Tá Ngô Kỳ Dũng đánh cầm cự để Công Binh bắt cầu phao qua An Điền. Đây là một công việc hết sức cam go cho Công Binh.

                            Đợt đầu, khi Thiết Giáp qua cầu phao vượt sông Thị Tính, cầu phao nghiêng qua, nghiêng lại vì một chiến xa M- 41 bị bắn ngay pháo tháp, sau đó rớt xuống sông. Chúng tôi phải trở lại bên này sông tái bố trí để chờ Công Binh sửa cầu lại. Cầu sửa xong, các đơn vị Bộ Binh tiến qua bên kia cầu đánh yểm trợ để Thiết Giáp vượt qua. Vừa qua khỏi cầu, thì cũng là lúc bắt đầu một trận đánh khốc liệt với hơn một Trung Đoàn BV cùng xe tăng T-54, PT- 76, và đại pháo 130 ly. Chúng tôi vừa đội pháo, vừa đánh chiếm An Điền, một mục tiêu phải chiếm lại bằng mọi giá, trước khi nói tới Căn Cứ 82, Rạch Bắp. Địa hình xung quanh mục tiêu toàn là ruộng rẫy, không phải chiến trường lý tưởng cho Thiết Giáp. Pháo địch tàn khốc hơn Xà Bang, Bình Giả, phải đánh vất vả hơn Tân Uyên.

                            Sau Khi chiếm lại được An Điền, tôi đứng trên M-113 nhìn xung quanh đổ nát, nhiều xác địch sình thối mà tưởng chừng đây là địa ngục trần gian. Hai chiếc T-54 sụp xuống một cống nước, và bị Bộ Binh bắt sống. Một chiếc T-54 sau này được đưa về Dinh Độc Lập để trưng bày ngay trước cổng dinh.

                            Comment

                            • hieunguyen11
                              Super Member
                              • May 2011
                              • 2230

                              #29
                              Học bổ túc văn hoá

                              Trong Chi Đoàn tôi có anh Hạ Sĩ Khải, anh không biết đọc, không biết viết. Anh chờ ngày lãnh lương bằng cách nhìn trăng để biết gần tới ngày lãnh lương. Anh làm quen được người bạn gái, mỗi lần người bạn gái viết thư cho anh thì anh nhờ người khác đọc giùm. Có lúc anh bạn đọc thơ cho anh cũng sáng tác thêm cho vui. Ông Đơn Vị Trưởng gởi anh về Lữ Đoàn III ở Biên Hoà để học bổ túc văn hoá. Cuối tuần ông thầy trước khi cấp giấy phép về nhà, ông bảo anh Khải đánh vần chữ “ăn cơm”, anh đánh vần như thế này: “ắ… nờ …a…na...sắc…ná, ơ…em…mờ …ơm...cờ...ơm...cơm. Nắ cơm.” Ông thầy tức quá cúp phép anh. Từ đó về sau trong đơn vị gọi anh là "anh nắ cơm". Tất cả đơn vị từ đó về sau thay vì nói "đi ăn cơm" họ đều nói "đi nắ cơm".
                              Last edited by hieunguyen11; 07-09-2013, 06:50 PM.

                              Comment

                              • vnguyen5
                                Tân Khách
                                • Jul 2013
                                • 14

                                #30
                                Tiếp chuyện gunship.

                                Trong chuyến nhảy toán vào ngay bộ tư lệnh công trường 7, trung đoàn 207 VC Phước Long, (tin tức phòng 2 quân đoàn 3cung cấp) đến ngày cuối cùng mà toán vẫn còn lẩn quẩn quanh các đơn vị VC.

                                Sắp triệt xuất rồi mà toán vẫn chưa tìm được LZ an toàn, mấy trảng trống đi qua đều có activities của địch. Hôm trước tìm được trảng trống lý tưởng, yên tĩnh, toán chọn làm LZ thì đến chiều (sau khi pilots về ăn dinner,) cả đống "Ve Chai" túa ra đá banh, hò hét om sòm. Thế là 6 chàng đành ngậm ngùi khăn gói đi kiếm chỗ khác. Hôm trước nữa, canh me cả ngày ở bãi thì đến chiều nghe oang oang: " Dzũng ơi về "măng dzê"...

                                Sáng mai là "đến hẹn lại lên", tôi quyết định bằng mọi giá phải kiếm được bãi đáp nên cho toán mò mẫm đi cả đêm trong rừng. Lúc nào mệt quá thì thiếp đi một chút, đứa nào chợt mở mắt liền đánh thức cả toán dậy tiếp tục di chuyển. Đêm khuya, vạch lối đi trong rừng thật là thiên nan vạn nan!

                                Tờ mờ sáng hôm sau (khoảng 5:00 giờ), trước mặt toán chợt bừng lên, một khoảng trống lý tưởng cho bãi đáp hiện ra. Bấy giờ ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, cơn mệt mỏi lập tức ùa tới, cả toán lăn ra ngủ, chẳng ai thèm để ý đến tình hình an ninh bãi đáp.

                                Đến khoảng 9:00 giờ thì cả toán mới lồm cồm bò dậy, nhìn ra bãi trống thì hỡi ôi! Cả một trảng trống toàn là cây mì cao ngang tới cổ, không phải VC trồng thì ai vào đây?

                                Tôi bàn với anh em, hôm nay nhất chín nhì bù, không đi nữa, mình sẽ chọn LZ ở đây.

                                Đánh công điện tới lui với ở nhà đến khoảng 10:30 giờ thì trực thăng lên vùng. Chưa nghe tiếng máy bay, chỉ vừa thấy những chấm nhỏ từ xa, tôi đã chiếu kiếng trúng ngay chiếc CNC. Trưởng ban 3 đơn vị hôm đó đi bốc. Nghe trong máy: "Thấy mày rồi. Lấy pano ra chuẩn bị phất đi."

                                Tôi cho toán di chuyển khỏi bờ rừng chừng trên 100 mét rồi dừng lại chờ. Khoảng 5, 7 phút sau đã nghe tiếng trực thăng thật gần, chiếc pano cầm tay chuẩn bị giơ lên phất, thì bỗng đầu rừng bên kia cách khoảng 2, 3 trăm mét có tiếng còi báo động huýt liên hồi, rồi thấp thoáng rất nhiều bóng người chuyển động. Người toán viên cầm pano liền đứng yên, đội lên đầu chứ không phất như bình thường, trông rất tức cười!

                                Trong tích tắc, hai chiếc gunships lao ngay xuống sát ngọn cây, lạng vòng quanh bãi đáp. Như post trước đã nói, tiếng động cơ, tiếng cánh quạt ầm ầm trên đầu, hình dáng hai khẩu đại liên hai bên trông thật hùng dũng, lại thêm pilots lạng chiếc gunships như diều hâu săn mồi, cùng với yếu tố bất ngờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã làm khớp hồn địch quân. Tiếng còi báo động của VC chợt im re, rồi không thấy đơn vị VC đó phản ứng gì. Ngay lúc đó, chiếc trực thăng bốc toán đã từ xa lướt trên đầu ngọn cây hạ cánh nhẹ nhàng phía trước chiếc pano. Một toán Thám Kích 6 nhân viên phóng ra hai bên trực thăng, thay cho 6 người ở dưới phóng lên. The mission is completed

                                Viết bài này để cám ơn các pilot gunship. Quí vị đã làm ấm lòng các toán nhảy trong giờ phút căng thẳng: thả toán và bốc toán!

                                P/S Chuyến này tôi hơi ẩu, không báo cáo an ninh bãi đáp rõ ràng, có thể làm nguy hiểm cho trực thăng. Lý do: mission này quá "châm" vùng trách nhiêm hành quân của toán qua nặng, không ngày nào là không gặp VC. Toán thay tôi hôm sau thì bể. Toán trưởng một nơi, toán phó + 1 toán viên một nơi, 2 toán viên khác một nơi. Một toán viên bị bắt. L19 phải tìm mấy ngày, lắc cánh chỉ đường cho toán tụ lại bốc về.
                                Last edited by vnguyen5; 07-10-2013, 04:36 AM.

                                Comment

                                Working...