đời sống bây giờ ở Sài Gòn - November 2010‏

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #31
    Văn hoá “đểu”

    Chuyện về giáo dục ở Việt Nam ngày nay (Tức là Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam - Độc lập- tự do - hạnh phúc):


    Trong một buổi học, cô giáo đang dạy cho học trò tập đọc. Đến một chữ khó trong câu:" Đồng chí Phan Đình Giót đã anh dũng lấy thân lấp lỗ châu mai". Cô hỏi:"Có em nào biết "anh dũng" là gì?. Hỏi mấy lần mới có một em dơ tay xin "phát biểu" :

    - Anh dũng là "đéo sợ".

    Cô giáo đi từ kinh ngạc đến giận dữ, đem chuyện đến mách hiệu trưởng:

    - Đồng chí xem, học trò dốt nát, mất dậy thế này. Nó lại dám nói :"anh dũng là đéo sợ".

    Hiệu trưởng gật gù, mỉm cười nói với cô giáo:

    - Ừ! Nó nói thế "đéo sai".

    Cô giáo lắc đầu chán nản nói:

    - Đã thế thì đây "đéo dạy "nữa!

    Hiệu trưởng khoát tay:

    - Đây "đéo cần".

    Câu chuyện gọi là tiếu lâm, nhưng cười ra nước mắt này là một mặt biểu hiện của một nền "văn hoá đểu", có thể là tiêu biểu cho văn hoá Macxit – Lêninnit đang ngự trị trên nước Việt Nam.

    Nói đến văn hoá, người ta đã hàm một ý khác với dung tục. Người có văn hoá là một người có học – không cứ phải là có bằng cấp cao- cách cư xử lịch lãm, thanh lịch :

    Người xinh cái bóng cũng xinh,
    Người dòn cái tỉnh tình tinh cũng dòn.

    Chính vì muốn có một phạm trù văn hoá tốt đẹp hướng thượng như thế, nên trước kia người ta gọi là văn hiến. Chỉ từ khi văn hoá Tây phương du nhập, các nhà văn tây mới dùng từ văn hoá để dịch chữ "culture" và cho nó nhiều ý nghĩa duy vật hơn. Nhất là quan niệm thiên Marxist của Đào Duy Anh (1), hay của các nhà "văn hoá" Cộng Sản sau này của Việt Nam : "Văn hoá là một hệ thống hữu cơ các giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo và tích lũy qua quá trình hoạt động thực tiễn, trong sự tương tác giữa con người với môi trường tự nhiên và xã hội của mình."(2)

    Dùng khái niệm văn hoá Cộng Sản để hiểu văn hoá Cộng sản vì sao lại gọi là "văn hoá đểu", đối với quan niệm xưa xem ra có nghịch lý; nhưng lại rất "biện chứng" với nền văn hoá Macxit hiện nay ở Việt Nam.

    Theo "Tự điển tiếng Việt" do Hanội phát hành, từ "đểu" (3) đã được định nghĩa và có những từ kép như sau:

    Đểu (tt) xỏ xiên, dối trá đến mất hết nhân cách: nói đểu, đồ đểu, chơi đểu.

    Đểu cáng (tt) đểu và đê tiện : bộ mặt đểu cáng.

    Đểu giả (tt) : đểu và thâm hiểm; thủ đoạn đểu giả. (Chữ" giả" theo định nghĩa cũng trong tự điển này là "Không phải thật nhưng làm ra vẻ giống như thật", khi ghép với chữ "đểu" lại có nghĩa là thâm hiểm.

    Thực ra những người làm tự điển chỉ là sưu tập các từ ngữ lưu truyền trong dân gian. Thái độ khoa học là phải ghi rõ ràng những từ mới và nghĩa mới; cũng như những từ cũ đã bị đổi nghĩa. Có nhiều từ lúc đầu là nói lóng, nói trại nghĩa, vì mục đích che dấu bí mật, lâu dần đã mang ý nghĩa che dấu ấy và trở thành thông dụng. Cũng vậy, chữ "đểu" lúc đầu chỉ mang một ý nghĩa là xỏ xiên, dối trá (tự điển ghi chính thức), nhưng nay nó mang rất nhiều nghĩa:" Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ "có" và "là", (" être et avoir"); to be and to have. Người Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ cơ bản của tiếng Việt là "ăn".

    Thắng bại thì gọi là "ăn thua", sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là "làm ăn"; vợ chồng "ăn ở, ăn nằm" với nhau; nói chuyện là "ăn nói", rồi "ăn ý", "ăn ảnh", "ăn khớp"... Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau đồ "ăn mày, ăn nhặt", "ăn cắp, ăn giật". Cái gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu...cái gì cũng đểu cả nên "đểu" hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ.

    Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp:

    - Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta còn có thời kỳ "đồ đểu". Nước mình đang ở thời kỳ "đồ đểu".

    Bây giờ trong nước người ta không nói là giả nữa mà nói là "đểu": hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu. (Vô danh)

    Tác giả "vô danh" chỉ quan sát và đúc kết hiện tượng sinh hoạt của xã hội Cộng Sản Việt Nam mà không thấy có sự hiện diện của một nền văn hoá chỉ có thể dùng từ "đểu" đặt cho mới xác đáng vì nó có nguyên ủy và biến thái "đểu".

    I.- Nguồn gốc đểu của văn hoá Macxit Lêninnit ở VN:

    Về cuối đời, sau khi đã bị đày đọa cả nửa thế kỷ trong xã hội XHCNVN, triết gia Trần Đức Thảo nói "Chính là Marx sai". Một cái sai của một triết gia đã lấy đi cả trăm triệu tính mạng con người, và còn không biết đến bao giờ nhân loại mới hoàn toàn rũ bỏ được cái sai ấy. Ông Gorbachew nhận định:"Cộng sản là dối trá và chỉ có dối trá"Theo ngôn ngữ hiện đại ở Việt Nam thì là "Cộng sản là đểu và chỉ có đểu".

    Căn cứ vào mục tiêu của Tuyên ngôn Cộng Sản thì nếu không có dân chủ Xô viết, không thể có chủ nghĩa xã hội. Tham vọng của Cộng sản là thực hiện chủ nghĩa xã hội ở khắp nơi trên thế giới, nhất là ở các nước tiền tiến. Năm 1939 Trosky đã viết: "Mục tiêu của chủ nghĩa xã hội là tạo ra một xã hội không giai cấp, dựa trên sự liên kết và thỏa mãn hài hòa mọi nhu cầu. Trong ý nghĩa cơ bản ấy thì chưa có một tí xã hội chủ nghĩa nào ở Liên Xô". Điều này chứng tỏ một sự lừa đảo có ý thức đối với lao động và nhân dân thế giới. Engel trên lý thuyết nói về xã hội không có giai cấp của CS nghe rất "sướng tai": "Sau này khi không còn sự thống trị giai cấp và đồng thời không còn cuộc đấu tranh của mỗi cá nhân để tồn tại do sự tổ chức hỗn loạn của nền sản xuất hiện nay, và do sự va chạm và xung đột thái quá bắt nguồn từ cuộc đấu tranh này thì không còn gì để phải đàn áp, không còn có một lực lượng đặc biệt của Nhà Nước để đàn áp nữa. Kẻ tầm thường nghĩ rằng muôn đời vẫn cần có anh xen đầm. Thật ra anh xen đầm còn chế ngự được con người chừng nào con người chưa đủ lực để chế ngự thiên nhiên. Muốn cho Nhà Nước tiêu vong, phải làm tiêu vong sự thống trị giai cấp và cuộc đấu tranh để cá nhân tồn tại". Nhưng khi chuyển sang thực tế, trước hết bên Liên Xô trong những năm đầu của cách mạng đã hình thành một giai cấp quan liêu. Sự lừa đảo quần chúng nhân dân tiên khởi của chủ nghĩa CS ở Liên Xô là đã dẹp bỏ một giai cấp mà họ gọi là ăn bám, tức là phong kiến để rồi thay thế vào đó một giai cấp ăn bám mới, tức là giai cấp cán bộ có hành vi rất quan liêu. Nói đúng ra, giai cấp quan liêu của CS gồm toàn thành phần đảng viên nắm nhiệm vụ điều hành đất nước, chỉ là một hình thức quan liêu tư sản thoái hoá, vì họ cũng có một động cơ quá trình phát triển như nhau, đúng như Trosky đã nhận xét về giai cấp quan liêu CS này: "Xét về tính chất, quan liêu không phải là một giai cấp, mặc dù có khát vọng trở thành giai cấp. Trong quá trình sản xuất, quan liêu không có vị trí độc lập và cần thiết như một giai cấp. Quan liêu chỉ là một đám người ăn bám vào giai cấp lao động (Cả cái Đảng CS từ lãnh đạo chóp bu đến cấp thấp nhất ở địa phương đều là ăn bám vào lao động quần chúng), như cây tầm gửi ăn bám vào một thân cây to, rút nhựa để sống. Trong hàng chục năm qua, quan liêu ở Liên Xô đã rút ở nền kinh tế Nhà nước những đặc lợi, đặc quyền cho mình. Mặc dầu không chiếm hữu những phương tiện sản xuất, họ vẫn có quyền hưởng thụ tối đa những sản phẩm do những phương tiện sản xuất này làm ra. Chính vì thế, họ đã bảo vệ (bảo vệ theo phương pháp quan liêu của họ!) nền kinh tế tập thể, thành quả của Cách mạng tháng Mười như bảo vệ con ngươi của mắt họ" (Bác Hồ cũng lập lại câu này với đảng viên). Thứ hai họ vẫn phải lẩn lút dấu diếm thu nhập của họ, trước mắt dân chúng. Họ vẫn phải giả dối, đem chủ nghĩa Macxit ra tuyên truyền, trong lúc họ áp dụng chủ nghĩa này dưới lăng kính quan liêu của họ".(5)

    Người nông dân và thợ thuyền, nói theo quan điểm của CS là "vô sản" đoàn kết lại để cho bọn bất lương bóc lột và đoạ đầy. Những tuyên bố lừa phỉnh "làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu" đã mê hoặc được dân chúng và đưa được họ vào chốn cực khổ triền miên. Đó là đường lối chính trị "đểu" của đảng Cộng Sản Liên Xô, tiền bối của cách mạng tháng Tám V.N. (Đây VN tháng Tám, em Liên Xô tháng Mười - Tố Hữu)
    Trong việc đào tạo nếp sống tinh thần của người dân, tức là về mặt văn hoá Đảng chiếu cố tận tình khuôn ép nhân dân trong cái gọi là nền văn hoá vô sản: "Cơ quan trung ương của đảng ban bố những bài không ký tên, khá giống lệnh của các tướng tá quân sự quản lý kiến trúc, văn học, kịch bản, nhảy múa, cố nhiên là cả triết học, các khoa học tự nhiên và lịch sử."(6).

    Sự lãnh đạo bằng khủng bố của Đảng đối với tầng lớp gọi là trí thức tiểu tư sản làm thui chột hết mọi sáng tác, phát minh mà nguyên do cũng chỉ vì tầng lớp này cần phải tạo một vỏ sò cho mình để tồn tại: ' Đã từng nếm một kinh nghiệm đau đớn, các nhà khoa học tự nhiên, toán học, ngữ vị văn học, lý thuyết gia về nghệ thuật quân sự cố tránh những khái quát hoá lớn rộng, sợ rằng có một "giáo sư đỏ" thường thường lại là một anh ngoi lên ngu dốt chống lại họ một cách thô bạo bằng một trích dẫn nào đó của Lênin, hoặc Stalin. Trong trường hợp như thế, bảo vệ tư duy và phẩm chất khoa học chắc chắn là tự gây cho mình một sự đàn áp khắc nghiệt."(7) Như thế, điều hợp lý là phải có một nền văn hoá, nói riêng về văn học xây dựng bằng những tác phẩm "đểu" của những tác giả được Đảng chiếu cố : 'Sự trung thực không có nó không thể có công tác lý luận, bị dẫm xuống chân. Những ghi chú để giải thích kèm theo các văn bản của Lênin cứ mỗi lần tái bản lại được sắp xếp lại từ đầu đến cuối để phục vụ lợi ích riêng bộ tham mưu của Chính phủ, tâng bốc các" lãnh tụ", bôi nhọ các địch thủ của họ, xoá đi một số dấu vết... Các sự việc bị bóp méo, tư liệu bị che dấu, hoặc, ngược lại, được chế tạo ra, thanh danh được dựng lên hoặc bị hủy đi"(8). Đặc sắc của các lãnh tụ Cộng Sản đều là các " nhà văn lớn" với những tác phẩm đồ sộ trở thành kinh điển, và mỗi lời nói là khuôn vàng thước ngọc chỉ đạo: 'Bí thư đoàn Thanh niên Cộng sản tuyên bố trong một cuộc hội nghị các nhà văn rằng : 'Các chỉ thị của đồng chí Stalin là pháp lệnh cho tất cả mọi người" và người ta vỗ tay, mặc dù một số đỏ mặt vì xấu hổ "…Và như người ta muốn lăng mạ đến tột cùng văn học, Stalin, người không thể viết đúng ngữ pháp một câu tiếng Nga, được phong là một trong những nhà cổ điển về văn phong ".(9)

    Nền tảng văn hoá Macxit ở "quê hương cách mạng Tháng Mười" mà những người đầu tiên ái mộ chủ nghĩa Marx hết lòng hết dạ đem về cho nhân dân Việt Nam để thay thế nền văn hoá mà họ gọi là phong kiên lạc hậu, thực dân, tự bản chất nó đã là sản phẩm của đám người " tiêu giấy bạc giả"- nếu dùng từ mới của VN ngày nay thì là bọn "tiêu tiền đểu". Thực vậy, những sách gọi là kinh điển mà những trí thức VN đọc để từ đó hiểu chủ nghĩa Mac đều không phải là trước tác cơ bản của nền tảng Macxit. Nếu người ta đã biết không phải học thuộc tứ thư ngũ kinh là thành nhà Nho, mà còn phải có công phu hàm dưỡng tu thân mới thể ngộ được đạo đức để làm một hiền nhân quân tử; thì đối với Macxit khả năng tổ chức và lãnh đạo quần chúng- tức là lừa bịp và đàn áp mới là cơ bản. Hồ Chí Minh chỉ là một người hành động, không phải là lý thuyết gia, và ông cũng hoạt động ở ngoại quốc nhiều hơn ở Việt Nam. Nhóm chủ trương cách mạng theo Maxit là nhóm Tân Việt với Đào Duy Anh, có định hướng và chương trình rõ rệt: 'Tôi (Đào Duy Anh) sở dĩ thừa nhận rằng con đường cách mạng của nước ta phải theo phương hướng cách mạng Xã hội chủ nghĩa là do nhận thức bằng lý trí, thấy như thế mới lô-gic, chứ thực ra chưa biết làm cách mạng xã hội chủ nghĩa như thế nào."(10).Chỉ căn cứ vào sách vở do Đảng Cộng Sản viết mà chuyển đạt chủ nghĩa CS vào VN, Đào Duy Anh cũng như vài cộng tác viên của đảng Tân Việt lúc ấy không hiểu rằng thực chất những sách ấy đã không phản ánh thực trạng của cách mạng Xã hội chủ nghĩa: 'Nhờ quen biết một thanh niên quê ở Thanh Hoá đã từng làm thư ký tàu biển cho một công ty hàng hải Pháp, có lẽ bấy giờ anh ta là một đầu mối liên lạc ở Saigon để các thủy thủ Pháp tiến bộ trao cho những sách báo do đảng Cộng Sản Pháp xuất bản, tôi được anh trao cho một số sách về chủ nghĩa Cộng Sản như": ABC du Communisme, Theorie materialisme historique, Lenine et la question national v.v…Ngoài ra tôi còn mua được một số sách của các nhà xuất bản khác như Histoire du Socialisme, Karl Marx, sa vie, son oeuvre của Mac Beer, Lenine của Clara Zetkin, La femme et la socialisme của Auguste Bebel."

    Con đường đi đến chủ nghĩa Mac hoàn toàn bằng lối hàm thụ ấy đương nhiên chỉ cho người ta một mớ kiến thức hào nhoáng bên ngoài, nhưng nó lại tạo ra một niềm tin mù quáng. Không đối chiếu với thực tại thì không thấy những yếu kém hay sai lầm của lý thuyết. Mang tiếng là khoa học, nhưng lại hành xử rất từ chương, nó sẽ dẫn đến "nói một đàng, làm một nẻo" mà sự kiện này vốn lúc ấy đang diễn ra ở Liên Xô, quê hương của Cách Mạng tháng Mười,"Tôi đã tin tưởng rằng Cách mạng VN muốn thành công, cuối cùng tất phải theo hướng Cách mạng Xã hội chủ nghĩa; chủ nghĩa xã hội ở đây là chủ nghĩa xã hội khoa học hay chủ nghĩa Cộng Sản, dựa trên cơ sở lý luận của chủ nghĩa Mac, mà chủ nghĩa Mac là chủ nghĩa Duy vật biện chứng và chủ nghĩa Duy vật lịch sử."(11).

    Rất nhiều người đã lầm lẫn khi cho rằng những người Cộng Sản VN chỉ dùng chủ nghĩa Cộng Sản như một phương tiện để tranh thủ độc lập cho nước nhà. Đó là vì theo ý thức hệ cũ, tinh thần quốc gia là tuyệt đối, dù trong chế độ quân chủ, nhân dân và xã tắc vẫn được tôn trọng và từ vua đến quan đều phải lây quốc gia làm trọng. Những nhà cách mạng buổi đầu của VN như Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu dù chủ trương Đông Du hay Tây hoá cũng vẫn có mục đích tranh thủ độc lập cho quốc gia. Nhưng Cộng Sản thì theo đúng tư duy của họ, mục đích là thế giới. Quốc gia chỉ là một phần nhỏ của thế giới. Tranh thủ độc lập quốc gia chỉ là bước đầu để cho giai cấp công nông có chính quyền mà tiến lên làm cách mạng thế giới: 'Sau khi phân tích tình hình kinh tế, tình hình chính trị, tình hình xã hội, đặc biệt là sự phân bố giai cấp ở nước ta, tôi đi đến kết luận rằng Đảng ta ngày nay phải là một đảng có tính chất liên hiệp quốc dân, chứ chưa có thể là một đảng Cộng Sản thuần túy của giai cấp công nhân được, vì thực ra giai cấp công nhân của nước ta còn non trẻ, nhưng trong tình hình thế giới ngày nay, cách mạng nước ta cuối cùng phải là một bộ phận của cách mạng thế giới, do giai cấp công nhân lãnh đạo, cho nên để có thể đảm bảo sự lãnh đạo của giai cấp công nhân mà từ cách mạng dân tộc tiến lên cách mạng thế giới (tức cách mạng Xã hội chủ nghĩa."(12)

    Rõ ràng :

    "Trong khi chắp cánh liền cành,
    Mà lòng rẻ rúng đã dành một bên."

    Tự cơ bản của Cộng Sản không có chỗ đứng cho quốc gia. Lenin chỉ dùng chiêu bài dân tộc để đánh phá tư bản và thực dân, cho Liên Xô rảnh tay làm cách mạnh xã hội ở trong nước. Như thế bản chất của văn hoá Macxit đã là giả dối, lừa phỉnh, hay nói ngôn ngữ ngày nay là "đểu". Vănhoá Macxit hay bất kỳ một nền văn hoá nào đều phải là tiếp thu những tinh hoa của văn hoá tiền nhiệm. Sự tiếp thu ở mặt văn hoá không hàm ý đấu tranh triệt tiêu, mà chỉ là chọn lựa tự nhiên. Tuy vậy giai cấp cầm quyền với sự lo ấu về an nguy của nó, vẫn muốn khống chế một tư duy văn hoá thể hiện ra ở cách tư duy và hành động. Nền văn hoá nhân bản vốn đã có thời gian dài xây dựng và củng cố trong lịch sử, dù bị nhiều va chạm cũng vẫn là tiêu chuẩn cho mục đích hành động của con người. Nó không thể thỏa hiệp được với sự lăng mạ lòng nhân ái và liêm xỉ của con người bằng những hành vi dối trá, cướp đoạt, diệt chủng.

    Mê hoặc lý thuyết của những người tuyên truyền cho chủ nghĩa Cộng Sản nhắm vào thành phần trí thức trong xã hội là cái vỏ bạo lực của cách mạng. Họ tung hỏa mù để vừa che lấp những hành vi tàn bạo diệt chủng, vừa lu loa gian dối chào hàng: 'Bao nhiêu thế hệ triết gia từ mấy trăm năm gần đây đã cố đi tìm thực chất của cuộc sống con người(*), và đến hơn trăm năm nay Karl Marx là nhà tư tưởng mới gọi là nắm được căn bản của cuộc sống. Nhà Phật cho rằng chỉ cần tâm ý con người được sự chỉ đạo của định và tuệ, thì con người bị "phóng thể" có thể trở vè được bản thân mình, do đó mà tự cứu mình và cứu độ người khác. Karl Marx thì cho rằng con người bị "tha hoá" về mọi mặt phải được giải thoát khỏi sự tha hoá để trở thành con người chân chính, toàn diện...Marx thì cho rằng sự tha hoá của con người là bắt đầu từ sự tha hoá về kinh tế, tức là sự tha hoá của chế độ tư hữu tài sản,(*). Người Macxit phải dùng đấu tranh mới thực sự giải phóng được con người (Cộng Sản trên thế giới đã giải phóng được cả trăm triệu người khỏi cuộc sống. Riêng Công Sản Việt Nam đã giải phóng cả 20 triệu dân miền Nam (VNCH) khỏi cuộc sống tương đối ổn định về kinh tế để đưa công nông cả nước vào cuộc sống nghèo khổ, nô lệ ). Người Macxit cho rằng nếu không đấu tranh thì không thể nào mong tự giải thoát được. Song đấu tranh có nhiều hình thức, từ đấu tranh tư tưởng, đấu tranh chính trị, đến đấu tranh bằng bạo lực, tùy thời cơ mà dùng hình thức này hay hình thức khác.(Cái đểu của đấu tranh tư tưởng Cộng Sản là bịt mồm không cho đôi phương phát biểu).. Những điều căn bản để cứu đời chỉ có thể thực hiện được bằng cách đấu tranh để mở rộng cách mạng ra nhiều nước khác, kể cả những nước Đế quốc chủ nghĩa, để hạn chế và dần dần chấm dứt sự lũng đoạn của những công ty tư bản khổng lồ trên toàn thế giới là những kẻ thủ ác trong những mối đe dọa lớn đối với loài người.(* )Như thế thì có thể nói rằng lý tưởng cứu độ của người Phật tử cũng như lý tưởng cứu thế của các tôn giáo khác mà xưa nay các tôn giáo không thực hiện nổi (sic), chủ nghĩa Mac sẽ có thể thực hiện được".(12)"Con người được giải phóng khỏi mọi hình thức tha hoá, con người toàn vẹn ấy, chỉ có thể trở thành ở trong xã hội Cộng sản thôi. So với các thứ chủ nghĩa nhân đạo cũ, từ chủ nghĩa nhân đạo Phật giáo và Khổng giáo ở Đông phương, đến các thứ chủ nghĩa nhân đạo bắt nguồn ở lòng thương của Thiên chúa hay những chủ nghĩa nhân đạo của những nhà triết học vô thần, thì chủ nghĩa nhân đạo của Mac cao thượng và thiết thực hơn nhiều"(13).

    2.-Chính trị đểu:

    Thiết thực đến người dân là chính trị. Trong xã hội Phong kiến, sống dưới sự cai trị của quan lại trong vương triều cũng như chính quyền ở làng xã, nhân dân không thể tránh khỏi những xử đoán bất công, hà khắc, cho nên ai cũng mong muốn một chế độ cai trị dễ thở. Người ta gọi là "minh quân,lương tể" khi trong nước có vua quan biết thương yêu lo cho cuộc sống an bình của người dân. Cộng Sản đã mị dân bằng chiêu bài dân chủ thủ tiêu tất cả những áp bức của phong kiến: 'Về vấn đề quan hệ giữa dân chủ và chuyên chính thực chất là vấn đề chuyên chính vô sản, nghĩa là" Sự tổ chức của bộ phận tiên phong của những người bị áp bức thành giai cấp thống trị để đàn áp kẻ áp bức... Đồng thời với sự mở mang rất rộng rãi dân chủ...cho người nghèo, cho nhân dân...chuyên chính vô sản đem lại một loạt hạn chế tự do đối với những kẻ áp bức, kẻ bóc lột, bọn tư bản. Dân chủ cho tối đại bộ phận của nhân dân và đàn áp bằng sức mạnh đối với những áp bức của nhân dân ".(14)

    Thực tế xã hội CSVN đã chứng tỏ tính chất "đểu cáng" của chính quyền Cộng Sản dựa trên cơ bản chuyên chính vô sản. Nhân dân được lao động vượt quá sức mình (các tận sở năng) để hưởng được những gì nhà nước chuyên chính ban cho mà không được phàn nàn. Thay vì áp chế kẻ thù giai cấp nay đã hoặc cao bay xa chạy, hoặc nằm im dưới lòng đất, nó "hơi xem nhẹ cái mặt dân chủ đối với nhân dân (sic) (Xem nhẹ nghĩa là giai cấp Đảng làm mọi việc một cách độc đoán cho quyền lợi riêng của Đảng.)

    3.- Pháp luật đểu:

    Người ta thường dùng những tiêu chuẩn và quan niệm của thế giới dân chủ Tây phương (Cộng sản gọi là phản động) để đo lường và đánh giá hành vi chính trị cũng như luật pháp của Đảng Cộng Sản. Hiển nhiên điều ấy là bất cập vì trong chế độ độc tài toàn trị Cộng sản, không có vấn đề luật pháp không bị chính trị chi phối. Như thế pháp luật là một công cụ để Đảng phát huy tác dụng chuyên chính của nó.(bằng cách bịt mồm bị cáo ở tòa án, định sẵn bản án cho tội nhân trước khi sử, ngăn cản không cho luật sư biện hộ, mớm cung, bịa đặt bằng chứng v.v..Thế nhưng lại bọc cái gọi là "pháp luật XHCN ấy dưới cái vỏ rất dân chủ và tiến bộ: '...Làm thế nào để cho nó phát huy tác dụng chuyên chính của nó thì chỉ là đối với cái gì có quan hệ thực sự với kẻ thù giai cấp mà phải phát huy tác dụng quản lý dân chủ của nó đối với nhân dân lương thiện. Muốn được như thế thì chỉ có cách là mở rộng dân chủ XHCN, mà vấn đề dân chủ XHCN, như đã nói ở trên chỉ có thể giải quyết bằng đấu tranh nội bộ- phê bình và tự phê bình- trên nhu cầu của thực tế khách quan."(14). Xem như thế mới hiểu được nhũng người trong đảng mà phạm pháp thì không thuộc phạm vi luật pháp mà chỉ có "xử lý nội bộ " căn bản đặt trên sự phê và tự phê". Điển hình vụ tham nhũng Vinashin ở Việt Nam nếu xảy ra ở nước dân chủ (chẳng thể nào có ở một nước dân chủ như Mỹ, Anh, Pháp), thì dư luận, luật pháp đã xử lý tới nơi tới chốn. Nhưng ở nước CHXHCNVN (độc lập- tự do- hạnh phúc) thì: 'Quyết định của Bộ Chính trị đã quyết định không xử lý kỷ luật vơi các tập thể, cá nhân trong Chính phủ liên quan đến tình hình sai phạm ở Vinashin!(Chắc là các đồng chí cũng có phê và tự phê).. Mặc dầu chúng tôi có thiếu xót và khuyết điểm nhưng đã nghiêm túc kiểm điểm, rút kinh nghiệm và tự xét thấy chưa đến mức phải thi hành kỷ luật

    (có nghĩa là nếu một " nhân dân anh hùng" ăn cắp 100 đồng VN thì tù- ngụy danh là học tập cải tạo, vì Pháp luật nước ta chủ yếu giáo dục, cải hoá; còn "quan lớn bộ Chính trị ăn cắp cả trăm triệu Đôla Mỹ thì lỗi ở đồng đôla đã hủ hoá cán bộ, nên cán bộ phải nghiêm túc tự phê mà đề cao cảnh giác.)

    Pháp luật" đểu" là có luật hình sự ban hành để xếp xó, còn thì dùng "luật rừng" mạnh được yếu thua. Mạnh là Đảng, yếu là nhân dân. Bùi Tín đã viết về vụ án "mua dâm nữ sinh vị thành niên ở HàGiang như sau: 'Ngay ngày 11 tháng 3 các đài phát thanh VOA, RFA, RFI …đã chỉ ra những điều không bình thường của phiên toà. Tại sao lại xử kín, không cho báo trong nước và báo nước ngoài tham dự, không cho cả người thân trong gia đình, mẹ của hai em Hằng và Thúy vào dự? Tại sao không cho luật sư bảo vệ các em? Tại sao không cho phép luật sư Trần Đình Triển tham dự khi ông tình nguyện biện hộ miễn phí cho các em? Cuối cùng luật sư xin vào dự chỉ để tìm hiểu về vụ án, cũng bị từ chối với một lý do rất vớ vẩn: 'Hôm nay toà không làm việc".

    Dưới đây là những biểu hiện của "luật rừng" rõ rệt nhất:

    "Tên gọi của vụ án vẫn cứ gọi là "vụ án mua bán dâm của vị thành niên". Không có gì sai hơn là tên gọi này. Có thể khẳng định nếu không có tên hiệu trưởng ma cô Sầm Đức Xương đứng ra bịp bợm, dọa dẫm. mua chuộc các em rằng: 'Không nghe theo, không ngoan ngoãn vâng lời các quan chức thì dù học giỏi cũng không được lên lớp, cũng không được đỗ khi thi, còn bị điểm hạnh kiểm xấu" thì không có vụ án này. Bọn nhóm quan đầu tỉnh tham nhũng, hoang dâm đầu xỏ của vụ án nghĩ ra mưu dùng tên hiệu trưởng đầy thú tính làm tay sai đắc lực. Tên hiệu trưởng này hiểu rõ tâm lý các em là rất sợ bị điểm đạo đức xấu, rất sợ bị điểm thấp, rất sợ thi không đỗ, không được lên lớp, sẽ bị gia đình rầy la, nên lợi dụng nỗi lo sợ ấy, biến các em thành những kẻ nô lệ tình dục.

    Để soi tỏ cái chế độ tư pháp độc đảng kỳ dị này, xin nhắc lại lời của Chánh án toà án Nhân dân Tối cao Trịnh Ngọc Dương tháng 10 – 2008 được truyền bá rộng rãi: ' Ở nước ta xử đúng cũng được, xử sai cũng được; xử hòa cũng được, xử thắng cũng được." Một tuyên ngôn, một lời thú nhận đáng sợ. Cũng như nữ luật sư Ngô Bá Thành, Đại biểu Quốc hội từng nói: ' Ở Việt Nam ta có một rừng luật, nhưng khi xét xử lại áp dụng luật rừng".(Bùi Tín viết riêng cho VOA, 21-3-2011).

    "Việt Nam không có tù chính trị", chỉ có phản động làm nguy hại an ninh, chống phá cách mạng. Đấy là cần phải xử. Còn thông thường thì cứ âm thầm bắt người, giam ở một chỗ bí mật, thân nhân cứ lấy ngày nạn nhân được "mời đi làm việc" làm ngày giỗ.

    3.- Giáo dục đểu:

    Tự cơ bản giáo dục Cộng Sản dạy cho người ta ăn gian nói dối để phục vụ chính trị của Đảng. Ngoài chương trình đào tạo nặng về chính trị (Hồng hơn chuyên) còn có sách vở "đểu" khiến cho trí thức người dân chỉ phát triển theo chiều Đảng muốn (Xin hẹn ở một bài khác tìm hiểu và phê phán sâu đậm hơn về sách "đểu").Ngay từ hồi Cộng Sản còn lén lút tuyên truyền trong dân chúng VN, người có thể nói có công nhất trong việc đưa chủ nghĩa Cộng Sản vào VN là Đào Duy Anh. Ông đã biết làm việc "treo đầu heo, bán thịt chó": 'Làm việc này tôi có một dụng ý riêng là nhân việc giải thích từ, mà phổ biến trong nhân dân một số khái niệm chính trị theo hướng chủ nghĩa Mac, mà tôi thấy là cách giải thích tiến bộ nhất và khoa học nhất. Tôi có giải thích những thuật ngữ này theo sự hiểu biết của mình do nghiên cứu những sách về chủ nghĩa Mac trước đây, chứ không theo hẳn cách giải thích của các từ thư thông thường, và đôi chỗ nó vượt ra ngoài cách giải thích thường có ở một cuốn từ điển(*).Đó cũng là một cách để phổ biến chủ nghĩa Mac mà bước đầu tôi đã thử làm trong mười ba tập sách của Quan hải tùng thư. Thí dụ:Cộng Sản chủ nghĩa : cái chủ nghĩa muốn tiêu diệt quyền tư hữu, đem tất cả cơ quan sinh sản (*), sinh sản phẩm trên xã hội làm của chung của tất cả mọi người, đặt cơ quan thống kê và quản lý chung; về chính trị thì chủ trương liên hiệp tất cả giai cấp lao động để đánh đổ chế độ Tư bản.(14)

    Cả một hệ thống văn học tuyên truyền ngự trị trong giáo dục nhằm uốn nắn tâm hồn người dân ngay từ tuổi mới học nói : 'Yêu biết mấy nghe con học nói; Tiếng đầu lòng con gọi Stalin), cho đến ông già gần đất xa trời "nhớ nghĩ chiều hôm"(15). Hệ thống giáo dục ngụy trá ấy không những đánh lừa người dân trong nước, mà còn có mục đích đánh lừa cả quốc tế. Nó không phải là sáng kiến của Cộng Sản VN mà chính là sáng kiến của Cộng Sản quốc tế với Lênin và Stalin: 'Cách đây ít lâu, khi tôi ở nước ngoài, người ta đã đề nghị tôi 20.000 Đôla để in các hồi ký của tôi, nhưng những hồi ký này phải qua sự kiểm duyệt của Bộ Chính trị và tôi biết ở đất nước chúng ta, người ta giả mạo, xuyên tạc biết bao nhiêu lịch sử đảng và cách mạng, tôi không muốn tiếp tay cho một số giả mạo như thế. Tất cả công việc kiểm duyệt của bộ Chính trị chỉ là cấm tôi đánh giá trung thực những nhân vật và hành động của họ"(16).

    Chúng ta không có công sức mà rà soát toàn bộ tác phẩm văn học và giáo dục của Cộng Sản Việt Nam. Hãy gạt ra ngoài những sách giáo dục ấu trĩ, chỉ kể riêng phần gọi là "hàn lâm" là nơi tham khảo cho những người ngoại quốc muốn biết về văn hoá VN cũng đã "nguyền rủa sự thật " khủng khiếp đến thế nào. Sách vở miền Bắc đều là những phiên bản của một bản ngợi ca lố bịch gần như hoang tưởng. Hãy xem ông Nguyễn Khắc Viện gọi là trí thức đỉnh cao, đã từng được đào tạo về y khoa ở Paris năm 1983 viết: 'Với tất cả những giàu sang và hấp dẫn của nó, xã hội tư bản phát triển nhất vẫn là một xã hội bệnh hoạn, có nguy cơ dẫn loài người đến ngày tận thế hạt nhân(*). Một xã hội xã hội chủ nghĩa ngay từ trong trứng nước như ở Việt Nam còn mang nặng tất cả những chứng tật ấu trĩ và di sản từ ngày xưa (vẫn đổ lỗi cho quá khứ) vẫn có những mầm mống lành mạnh không thể nào có ở những nước tư bản".(17)

    Hãy so sánh ý tưởng sau đâysẽ thấy rõ phiên bản "trăng Liên Xô đẹp hơn trăng Mỹ": 'Nhưng hễ tôi so sánh những cảnh đông người, cảnh xã hội ở đấy với những cảnh tôi thấy trong đường phố Matxcơva thì một sự khác biệt đập ngay vào mắt. Cảnh đông người trên đường phố Matxcơva toát ra một khí sắc lành mạnh không thể có ở các thành phố tư bản".(18) (Làm sao tìm được ở Paris mầm mống và khí sắc lành mạnh như Hiệu trưởng làm ma cô ép buộc gái vị thành niên bán dâm như ở HàGiang, Thiên đường Cộng Sản của CHXHCNVN.)

    Đến thời gọi là "mở cửa" thì vì chủ trương "kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa" nên về mặt văn học có sự tái bản những sách của "miền Nam". Nhưng Đảng đâu có thiếu đề cao cảnh giác. Các sách đã bị cắt xén những điều chạm đến chính sách và niềm tin của Đảng. Điều này tạo ra những nhận định sai lầm về văn hoá ở "miền Nam (VNCH) trước đây (*). Những học giả ở "Miền Nam" trước đây đều phải tuân thủ một tinh thần tôn trọng sự thật khi sáng tác hay biên khảơ. Nề nếp có tính chất quốc tế ấy khiến người ta tin tưởng ở những điều các vị học giả ấy viết ra, để căn cứ vào đấy mà có những nhận định chính xác.Vì thế những biên khảo không được có sự bịa đặt, dựng đứng hay ngụy tạo chứng cớ. Nếu có sự sai lầm trong tác phẩm biên khảo thì đấy là do trình độ còn yếu kém và không thể che dấu được người đọc có trình độ. Việc phê bình thẳng thắn sẽ giúp độc giả nhận ra những chỗ sai lầm này.

    Học giả XHCN thì không tôn trọng quy tắc này. Điển hình như "Thầy" Đào Duy Anh đã dựng lên chuyện cụ Phan Bội Châu ca tụng Nguyễn Ái Quốc mà không cần chưng ra một chứng cớ nào cả.Cũng như "học giả" Trần Dân Tiên đã viết sách về tiểu sử "Bác Hồ" để từ đó những học giả ngoại quốc tham khảo khi viết về Hồ Chí Minh. Thầy Đào viết: '.. Hiện nay đã có người khác giỏi hơn lớp chúng tôi nhiều đứng ra đảm đương công việc để làm trọn cái việc mà lớp chúng tôi không làm xong. Ông có nghe tiếng ông Nguyễn Ái Quốc không?

    -Có báo đăng tin Nguyễn Ái Quốc đã bị bắt và chết ở Hương Cảng cách 2,3 năm nay rồi mà?

    - Không, tôi chắc ông Quốc vẫn còn, mà ông ấy còn thì nước ta nhất định sẽ độc lập. Họ bắt tôi dễ chứ làm sao bắt được ông Quốc; mà có bắt đi nữa thì cũng phải thả thôi, vì ông ấy giỏi chứ có như tôi đâu, lại có nhiều vây cánh và bạn bè khắp thế giới (Cụ Phan đâu có biết, làm sao Pháp bắt được Nguyễn Tất Thành khi chính hắn đã bán cụ cho Pháp để lấy tiền phát triển Đảng,)

    -Thưa cụ "Bò đái thất thanh, Nam Đàn sinh Thánh" chẳng phải là cụ hay sao? Cụ còn thất bại nữa là khác!

    -Kể cái nghề cử tử thì xưa kia tôi cũng có tiếng thật. Dân ta thường cũng có thói trọng người văn học và gán cho người ta tiếng nọ tiếng kia. Nhưng nếu Nam Đàn có thánh thực, thì chính là ông Nguyễn Ái Quốc chứ chẳng phải ai khác".(18)

    Các học giả ngoại quốc khi viết về VN cứ yên trí tin vào những sự kiện trên thì giá trị của tác phẩm sẽ như thế nào? Rõ ràng chỉ là phiên bản của một chính sách nói dối thông suốt cả nền văn hoá Cộng Sản.

    Trong sách giáo khoa dùng đào tạo giáo viên (Đại học sư phạm) đầy dãy những thông tin bịa đặt, tuyên truyền một chiều và nhất là sinh viên không hề được suy tư đối chiếu để tiếp cận chân lý, do đó đã tập quen cho những người thầy giáo tương lai một bản chất nói dối, ngụy biện, để sau này đi dạy, cứ theo con đường "sáng suốt" của Đảng mà hành nghề. Thí dụ năm 1930, sau thất bại của khởi nghĩa Yên Bái, Pháp có ném bom vào làng Cổ Am, mà họ cho là nơi tụ tập của các chiến sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng "Tan tác Kiến Kiều An đất nước ; Xác xơ Cổ thụ sạch Am mây". Các báo chí thời ấy đều có đăng tải. Nhưng vì đó là cuộc nổi dậy của VNQDĐ, do Nguyễn Thái Học lãnh đạo, nên sinh viên không được học; Còn Đảng thì thổi phồng vụ chống thuế của một số dân làng ở Nghệ Tĩnh lên thành Xô Viết Nghệ Tĩnh(*) mà chính dân làng ở Nghệ Tĩnh cũng chẳng biết Xô viết là cái gì). Như thế là Bộ giáo dục của CSVN đã chủ ý đào tạo một hàng ngũ "thầy đểu" để thực hiện chính sách "dạy đểu".Việc CSVN có thành công hay không ở chính sách này lại có một nguyên nhân khách quan khác.

    4.- Tu đểu;

    Kể từ khi "lý thuyết gia" Đào Duy Anh phong "Bồ Tát" cho Hồ ChíMinh: 'Không hề có ý đồng nhất hoá Bác Hồ với Khổng Tử, tôi chỉ muốn nói rằng Bác Hồ tuồng như có thể xem là bực thánh nhân tập đại thành những cái thánh của nhà Nho mà còn gồm cả cái thánh của nhà Phật (Bồ Tát), cho đến cái thánh của người Macxit chân chính."(19) thì Cộng Sản VN khai sáng một nền "tu đểu" có thể coi như từ một lý thuyết của Thích Nhất Hạnh như Đào Duy Anh đã viết: 'Tất cả năm công tác mà Thích Nhất Hạnh coi là căn bản và cấp thiết để cứu đời chỉ có thể thực hiện được như ông tự biết khi nào "sự chia cắt đau nhức giữa tôn giáo, chủng tộc và quốc gia được bãi bỏ - Những điều ấy không có thể thực hiện được bằng sự có mặt của các nhà đại sư để cho đạo lý thấm dần vào mọi hoạt động của xã hội và bằng sự tĩnh tu giác ngộ của mỗi người, mà chỉ có thể thực hiện được bằng cách đấu tranh để mở rộng cách mạng ra nhiều nước khác, kể cả những nước đế quốc".(19)

    Cơ bản "hiện đại hoá đạo Phật này cũng giống như chủ nghĩa Macxit là một thứ "đầu voi đuôi chuột. Nhà nước Cộng Sản kinh nghiệm thới gian trước đã từng lợi dụng đạo Phật làm một sức mạnh tranh đấu (20) nên ngày nay đã kiểm soát chặt chẽ giới tu hành chân chính, đồng thời dung dưỡng để tạo nên một cán cân "tu đểu" dần dà tiêu diệt đạo Phật. Điển hình ở một số chùa có hiện tượng buôn thần bán thánh. Trong chùa cũng có sinh hoạt tổ chính trị, và nhiều sư bị phát hiện với rất nhiều hiện tượng phạm giới. Nếu các tín đồ phẫn khích vẫn lui tới lễ bái, tín ngưỡng trở nên lỏng lẻo, nhạt nhẽo; nếu tín đồ bỏ chùa, Đảng thành công, vì đúng là một viên đạn hạ được hai con chim : vừa thực hiện được chủ trương vô tôn giáo, vừa nắm được ý thức của người dân.

    Việc đưa cả Hồ Chí Minh vào thờ trong chùa, như ở phần trên có nói là do một bài báo quan trọng của Đào Duy Anh phong "Bồ Tát" cho "Bác"; cũng như dựng tượng "Bác" ở ngay đền Hùng với huyền thoại là ghi nhớ câu nói của "Bác" : 'Các vua Hùng có công dựng nước, Bác cháu ta phải giữ lấy đất nước". (Thế mà chỉ 2 năm sau đã sai Phạm Văn Đồng viết công hàm bán đứt Hoàng Sa và Trường Sa cho Tàu). Xây dựng chùa to để nói với quốc tế là tôn trọng tín ngưỡng, nhưng thực chất bên trong lại làm cơ sở cách mạng, không kể làm kinh tế du lịch. Trong khi những chốn tu hành không vào luồng thì đổ nát, nghèo khổ, phải đi xin tiền của người Việt tị nạn ở nước ngoài để trùng tu. Nghiễm nhiên nhiều chùa trở thành chỗ buôn thần bán thánh, vừa làm kinh tế, vừa ru ngủ quần chúng, khiến bất kỳ một manh động nào có hại cho Đảng, Nhà nước đều bị trấn áp ngay từ trong trứng. Hãy cứ đặt một nhận xét nhỏ để thấy rõ vai trò của các sư công an ở chùa này: Năm 1963 sao mà biểu tình dễ dàng và đông đảo thế; còn hiện thời sư sãi phật tử có dịp nào mà tụ tập nổi nghìn người để khiến cho chính quyền phải huy động bộ máy công an giải tán và đàn áp. Như thế, phải nhận rõ ưu điểm của bộ máy an ninh Cộng sản đã lồng được vào tôn giáo niềm sợ hãi sự trừng phạt ở hiện thế.

    4.- Hành xử đểu :

    Xưa cũng như nay dù mang tên gọi khác nhau ở ngôn ngữ, con người đối với nhau bằng lòng thành. Ở Nho giáo chữ Thành đã mang đầy đủ ý nghĩa triết học là tư tưởng cơ bản của triết lý hành động : 'Thành giả, thiên chi đạo giã; thành chi giả, nhân chi đạo giã"( Thành là đạo của Trời, làm đến được điều thành là đạo của người).Không có thành thì sao gây được tín nhiệm với nhau, tôn trọng nhau để tạo một cuộc sống hoà hợp trên căn bản giúp đỡ nhau mà cải thiện cuộc sống.

    Cái "đểu" là Cộng Sản đã phá ngay chữ "Thành" và chữ "Tín" ở chỗ cơ bản nhất là gia đình từ khi khuyến khích con tố cha mẹ, vợ chồng tố nhau. Sự tan nát niềm tin nơi gia đình đưa ra ngoài xã hội tạo nên một xã hội mất niềm tin mà chỉ còn rình mò và lợi dụng nhau. Đành rằng việc làm bậy không đời nào không có, chỉ ít hay nhiều mà thôi. Tuy nhiên Chính quyền phải cầm cân nảy mực để duy trì sự công bình, thành tín cho dân. Ngày trước người ta gọi một ông quan "đểu" là vì ông này lợi dụng chức vụ để ăn tiền, phân xử bất công, đổi trắng thay đen:

    Tri Phủ Xuân Trường được mấy niên,
    Nhờ Trời hạt ấy được bình yên.

    Chữ "y" chữ "chiểu" không phê đến,
    Quan chỉ phê ngay một chữ "Tiền".

    Thiểu số quan tham ấy không thể tồn tại hay lũng đoạn xã hội được khi ý thức đạo đức và pháp luật của dân chúng được nâng cao. Câu nhận định tuy rằng hàm hồ, nhưng cũng có chút sự thật của Tản Đà cho ta thấy một yếu tố quan trọng trong việc nâng cao dân trí với việc ổn định xã hội:

    Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn,
    Cho nên chúng nó dễ làm quan.

    Cũng bởi bọn chính quyền lưu manh dùng bạo lực kìm kẹp khủng bố người dân, lại thủ tiêu sự công chính và thành tín nên xã hội VN hiện tại là một xã hội không giống ai. Người ta gọi là "thời kỳ đồ đểu", tuy nghe đau xót, nhưng cũng phản ảnh được sự thật. Việc xưng bằng cấp "rởm" của Cộng sản VN ngày nay mới nở rộ, nhưng đã có từ quá khứ mà suy ra ai cũng hiểu nhưng không ai dám nói là Thủ Tướng Phạm Văn Đồng đỗ kỹ sư điện tử; còn "Bác Hồ" vì đã chót tô vẽ cho Bác là "thiên tài" hy sinh tìm đường cứu nước quên cả học, nên Đào Duy Anh đành lấp liếm ca Bác về trình độ: 'Bác Hồ không đi thi, nhưng sức học chữ Hán bấy giờ đã tương đương với sức học của một người thí sinh trung bình, tức khi chuyển sang học chữ Pháp, Bác đã có được một vốn Hán học về văn thể (*) gọi là kiêm bị, mà về nội dung thì một người thông minh như thế phải là đã có những sở đắc chứ không phải như những học trò dung phàm(*). Bác Hồ học chữ Pháp ở trường Pháp Việt và trường Quốc Học được 6 năm...Bác Hồ đã tiếp thu được một số kiến thức về Tây học kha khá đủ để làm thầy giáo dạy học tại trường Dục Thanh ở Phan Thiết trước khi Bác vào Saigon(*) (21). Bây giờ thì con cháu Bác hách hơn, mua bằng từ Thạc sĩ đến Tiến sĩ ở các nước Tây phương tư bản về để trí thức hoá Đảng.

    Tất cả mọi thứ đều được đem ra mua bán từ quan tước đến liêm xỉ và cả sự thật nữa, cho nên mọi hành vi đều thể hiện tính chất nguyền rủa cái Đẹp, cái Tốt va cái Thật. Điều nổi cộm hiện nay là vụ án Cù Huy Hà Vũ đang phô diễn cho cả thế giới thấy rõ một Tòa án ngồi lên trên Pháp luật theo sự chỉ đạo của Bộ Chính trị hay của Đảng mà hành xử "đểu" với nhân dân.

    5.- Vấn đề hoà hợp hòa giải với CSVN: Những người còn mang bản chất người có thể hòa vào với nền " văn hoá đểu" của Cộng Sản Việt Nam không? Cộng sản không thể và không muốn sửa đổi. Cái gọi là nền văn hoá Macxit ấy là tai họa cho không những dân tộc Việt Nam, mà còn cho cả nhân loại cần phải được giải trừ để thay thế vào đấy một nền văn hoá nhân bản. Phải làm ngay lúc này thì vài ba thế hệ sau mới trở về nẻo thiện được. Văn hoá không thể từ trên trời rơi xuống và có kết quả cấp kỳ. Bài học cay đắng của lịch sử là từ giữa thế kỷ trước người ta không nghĩ đến sự nguy hại của văn hoá Macxit vì thật sự chưa có những biểu hiện "đểu" trong xã hội; vì xã hội vẫn còn ảnh hưởng của những yếu tố văn hoá cũ với điều mà người ta gọi là tử tế. Công việc tẩy rửa văn hoá "đểu" thật là khó khăn và lâu dài."Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh."

    Lê Văn Ngọc

    Chú thích:

    (1) Trong quyển VN văn hoá sử cương của Đào Duy Anh, xuất bản năm 1938 ông định nghĩa văn hoá như sau: ' Người ta thường cho rằng văn hoá là chỉ những học thuật tư tưởng của loài người, nhân thế mà xem văn hoá vốn có tính chất cao thượng đặc biệt. Thực ra không phải vậy. Học thuật tư tưởng cố nhiên là ở trong phạm vi của văn hoá nhưng phàm sự sinh hoạt về kinh tế, chính trị, về xã hội cùng hết thảy các phong tục tập quán tầm thường lại không phải ở trong phạm vi văn hoá hay sao? Hai tiếng văn hoá chẳng qua là chỉ chung tất cả các phương diện sinh hoạt của loài người cho nên ta có thể nói rằng: Văn hoá tức là sinh hoạt.

    Văn hoá đã tức là sinh hoạt thì không kể là dân tộc văn minh hay dã man đều có văn hoá riêng của mình, chỉ khác nhau về trình độ cao thấp mà thôi. Ví dụ văn hoá của các dân tộc Âu Mỹ thì cao, mà văn hoá của các dân tộc mọi rợ ở Phi châu, Úc châu cùng các giống người Mường, Mán, Mọi ở nước ta thì thấp.

    (2) Trần Ngọc Thêm- Tìm về bản chất văn hoá Việt Nam – trg25

    (3) Xét về từ nguyên của chữ "đểu" chưa thấy có tự điển nào nêu ra ngoài các định nghĩa thông thường. Có thể phỏng đoán rằng tiếng Hoa nói lóng dương vật của đàn ông là con chim, tức là "điểu". Người Việt ta đọc trại thành "đểu" (?)

    (4) Trích từ trang mạng của Vô Danh. Xin cám ơn tác giả Vô Danh đã có phát kiến thâm thúy về ngôn ngữ.

    (5) L. Trosky - Cuộc cách mạng bị phản bội – trg 17

    (6) Nt – trg 196

    (7) nt – trg 196

    (8) nt – trg 197

    (9) nt – trg 198

    (10) Đào Duy Anh - Nhớ nghĩ chiều hôm – trg 33

    (11) Nt – trg 34

    (12) Nt trh 43

    (*)Đào Duy Anh ít tham khảo lịch sử tư tưởng nhân loại nên không hiểu rằng việc đi tìm thực chất của cuộc sống con người đã có ít nhất cũng 2000 năm.

    (*)Như vậy muốn đừng bị tha hoá về kinh tế, đương nhiên phải triệt tiêu chế độ tư hữu tài sản.

    (*) Một trong những lo âu là võ khí nguyên tử của Đế quốc sẽ tiêu diệt nhân loại, còn võ khí nguyên tử của Liên Xô và Trung Quốc thì không (?)

    (13) ĐDA - Nhớ nghĩ chiều hôm – trg 343

    (14) nt. Trg 389

    (*) Nghĩa là không theo quy luật chính xác của tự điển.

    (*) Có lẽ ĐDA muốn nói là các cơ sở sản xuất tạo ra sản phẩm kinh tế. Dùng chữ tối nghĩa như trên có thể làm cho người ta hiểu lầm là cơ quan sinh sản của đàn ông và đàn bà đều trở thành của chung.

    (15) ĐDA – NNCH - trg 50 – 51

    (16) Tác phẩm cuối cùng của Đào Duy Anh xuất bản năm 1972 vẫn viết được những lời bịp bợm: 'Nhưng trong 12 ngày cuối năm nhân dân ta đã quật ngã gần trăm máy bay khổng lồ (B 52) ấy (máy bay là một đồ vật hay một con bò mà quật ngã), khiến thứ võ khí chiến lược hoàn cầu mà đế quốc Mỹ vẫn dùng để đe dọa nhân dân thế giới bỗng biến thành con ngáo ộp không đáng sợ nữa.(Một tài liệu mới phát giác gần đây cho biết: một tốp nhân viên an ninh nhận được điện tín của Chính phủ CSVN xin đầu hàng, nhưng ban này đã bị "cất đi" và Mỹ cũng không ném bom sang ngày thứ 13 nữa. Sau đó hoà đàm Paris lại tiếp tục). Không ngờ thua đau như thế, Mỹ phải vội vàng nhận trở lạì với ta quanh bàn hội nghị, cuối cùng phải ký hiệp định đình chiến và thừa nhận chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nước ta."

    Lê Văn Ngọc

    Comment

    • TAM73F
      Super Moderator
      • Apr 2009
      • 2321

      #32
      Đi máy bay mà chân dính.....cứ.t.., tại sân bay Nội Bài Hà Nội.


      Chuyện chỉ có tại sân bay tối tân Hà Nội của đỉnh cao trí tuệ CSVN.
      ----------------

      Sân bay quốc tế Nội Bài bục tất cả bể bồn,hầm cầu

      Cơn mưa lớn xảy ra chiều nay (11/5) khiến cho những bể phốt,(hầm cầu) trên sân bay Nội Bài (Hà Nội) bật nắp, các chất thải,phân ở đây phun trào và chảy lênh láng ra bãi đỗ máy bay, thậm chí cả bánh xe máy bay cũng dính phân,hành khách quốc tế bịt mũi chạy lẹ vào nhà ga với đôi chân dính phân.

      ( Ảnh do hành khách cung cấp)


      Một độc giả phản ánh qua đường dây nóng, sân bay Nội Bài lúc 5h chiều chứng kiến cảnh kinh hoàng. Cơn mưa lớn xảy ra trong vòng 20 phút đã khiến bể phốt đặt tại sân bay bật nắp. Các loại chất thải chảy ra khiến cho mùi hôi thối bốc lên nồng nặc khắp nơi trong và ngoài sân bay



      Các chất thải và phân này tràn ra sân sát chỗ máy bay đỗ tại Nội Bài, lúc chiều ngày 11/5. Ảnh do độc giả cung cấp.



      Một độc giả cho biết một chiếc máy bay chưa đến giờ cất cánh đã phải đóng cửa khoang sớm hơn thường lệ để tránh mùi hôi thối ở sân bay. Chiếc bể phốt này đặt ở vị trí cầu 9 của sân bay. Khi nắp bể phốt bị bục, các loại chất thải, gồm cả phân người đã bị nước mưa cuốn trôi chảy ra tận vị trí của cầu 7, cầu 19 và cầu 20.

      Trao đổi với VnExpress.net, đơn vị quản lý sân bay Nội Bài thừa nhận có sự cố bật nắp bể phốt xảy ra chiều nay do mưa lớn.


      Một góc khác ở sân bay Nội Bài cũng tràn ngập chất thải,phân người và bốc mùi hôi thối. Ảnh do độc giả cung cấp.

      Ông cho biết cơn mưa xảy ra chỉ trong vòng 20 phút nhưng khá lớn khiến cho áp lực nước mạnh. Hệ thống đường cống bị bục, kèm theo nắp bể phốt cũng bị bật, khiến các chất thải,phân tràn ra ngoài. Các nhân viên môi trường đang sử dụng máy để hút cạn nước và đậy tất cả nắp hầm cầu lại.

      Vị lãnh đạo này cho biết rất nhiều trận mưa lớn xảy ra nhưng đây là lần đầu tiên, bể phốt bị bục. "Chúng tôi rất ngạc nhiên về điều này, có thể là hệ thống đường ống xuống cấp và đã đến lúc cần sửa chữa", vị lãnh đạo này nói.

      Đây không phải là lần đầu tiên sân bay Nội Bài chứng kiến cảnh chất thải bị trào ra khi mưa. Theo phản ánh của một số nhân viên làm việc tại đây rất nhiều lần họ phải chịu cảnh cả sân bay bốc mùi hôi thối. "Mỗi lần mưa đến là chúng tôi lại chịu trận. Thậm chí cả những ngày nắng thì mùi hôi cũng bốc ra từ hệ thống đường ống và bể phốt", nhân viên ở đây phản ánh.

      Cứ mỗi lần trời mưa, nhà ga, sảnh trước khu ăn uống và nhiều địa điểm khác tại Sân bay Quốc tế Nội Bài (Hà Nội) lại xuất hiện những chiếc xô, chậu đủ các màu làm nhiệm vụ... hứng nước.

      Nhiều hành khách cho rằng, việc một sân bay quốc tế có tầm cỡ trong khu vực bị dột là điều khó chấp nhận.

      Một hành khách tên Cương ở Hà Nội kể: "Tuần trước tôi đưa khách ra sân bay Nội Bài, một hình ảnh chướng mắt đập vào mắt là cảnh nhà ga bị dột mặc dù trời mưa không lớn. Các nhân viên đã sử dụng một loạt xô, chậu ra để hứng nước".


      Hình ảnh xô chậu xuất hiện ở nhiều nơi trong sân bay Nội Bài. Ảnh: Quốc Cương.

      Nhiều người có mặt ở sân bay lúc bấy giờ gồm cả khách nước ngoài đều cảm thấy khó chịu. "Tôi không hiểu nổi một sân bay mang tầm cỡ như Nội Bài là điểm dừng chân đầu tiên của khách quốc tế đến Hà Nội lại để tình trạng này xảy ra", anh Cương nói.

      Trời không mưa, những chiếc xô này vẫn nằm ở vị trí sẵn sàng hứng nước,hành khách bị vấp nhiều lần

      Nhiều hành khách đứng chờ hơn một giờ liền cũng không thấy đồ của mình ra vì mưa nhân viên không đem vào được.




      (Asiad) trở về.


      Khói trắng, kèm theo mùi hôi của phân khiến hành khách bỏ chạy ra bên ngoài, nhà chức trách hàng không phải cho dừng băng chuyền để sửa chữa.

      Không thể nhận đồ trực tiếp tại băng chuyền, hành khách ra cửa phụ để nhận trực tiếp.
      ================================================== ==========
      Các lời phê bình của người dân ,sau đây :

      Tiền tỷ về đâu ???

      Tiền tỷ đầu tư vào đây mà hệ thống thoát nước cơ bản không chịu nổi trận mưa lớn ???HH

      That la buon cuoi!!!!!














      that la buon cuoi quá!!! chac nha ga T1 phai dap di xay lai that roi!!???? that la buon cuoi, chac khi thiet ke nha ga KTS da khong tinh den chuyen khach di ve sinh nhieu den the!! chet mat!!!hix khong con gi de noi nua!!!!!

      ( taliabanna )


      Xấu hổ cho sân bay Quốc Tế của Thủ đô

      Trận mưa hôm nay chưa thể coi là quá lớn thế nhưng bể phốt đã bị bục vỡ. Thật buồn, chẳng hiểu các vị khách quốc tế họ sẽ nghĩ gì nhỉ?

      ( Trần Quốc Bình )


      Thật là nực cười !
      Đây là sân bay Quốc Tế của Cộng Sản Việt Nam đó hả :|

      ( Nguyễn Hùng )

      Kinh Hoàng
      Không biết mấy ông tây đạp cứt có ý kiến gì không biết. Cá nhân tôi là hành khách hôm đó thì thấy quá kinh khủng đi máy bay mà chân dính cứt. Cửa ngõ ra thế giới mà để sảy ra sự việc này thì đúng là...

      ( Hồng Hải )

      Comment

      • TAM73F
        Super Moderator
        • Apr 2009
        • 2321

        #33
        -----------------------oooooooooooo---------------------

        Chuyện rác ở Việt Nam
        Tác giả: Hoài Hương

        Phải chăng ý thức vệ sinh nơi công cộng của người VN nói chung có vấn đề về nhận thức, không theo kịp văn hóa văn minh của con người thời đại công nghệ này? Có cần phải báo động xem như là một trong những vấn đề của các dự án chiến lược về phát triển và nâng cao các chỉ số cuộc sống của người VN?


        "Cấm vứt rác" và ý thức người Việt
        Có lẽ không đâu như ở Việt Nam, ở bất cứ nơi công cộng nào cũng có biển "Cấm vứt rác...". Và cũng không đâu như ở Việt Nam mà ngay trung tâm Thủ đô, ý thức công dân nơi công cộng tỏ ra kém đến mức, rác luôn hiện diện không chừa nơi nào, nhất là 1 khi có sự kiện sinh hoạt văn hóa quy tụ đông người...
        Gần đây nhất là chuyện rác ở Hồ Gươm sau khi hàng ngàn người đến xem, chứng kiến cảnh quây bắt Cụ Rùa để chữa bệnh. Xa hơn chút là chuyện sau Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội, tất cả những nơi diễn ra các hoạt động chào mừng lễ hội còn lại chỉ là... 1 bãi rác.
        Rồi trong các lễ hội hoa Anh đào, lễ hội hoa xuân... thì rác trở thành thảm họa khi lễ hội qua đi. Chưa kể là ở những nơi di tích lịch sử, văn hóa... những địa phương có các lễ hội diễn ra, rác như 1 "thành phần" không thể thiếu tham gia song hành cùng các hoạt động của con người.
        Trong khi, khắp các công viên, nhà ga, bến xe, đường phố, kể cả khuôn viên của bảo tàng... những biển "Cấm đổ rác...", "Cấm vứt rác..." nhiều hơn cả biển chỉ dẫn, hướng dẫn. Phải chăng người VN quen sống chung với rác, như một "tàn tích" phản ánh 1 nền văn hoá công cộng mang dấu ấn nền sản xuất nhỏ lạc hậu? Hay ý thức công dân của người VN ở nơi công cộng có vấn đề cần phải "cải tạo", chấn chỉnh và giáo dục lại?
        Không hiếm lần đang đi trên đường thì chợt "vật thể lạ" bay ngay vào mặt, giật mình nhìn, thấy phấp phới như đàn bướm khổng lồ bay chấp chới trên mặt đường những tờ giấy, khi thì của những chiếc xe tang đi trong thành phố theo phong tục (hay hủ tục) rải đầy tiền vàng mã suốt dọc đường, khi thì của những người đi phát tờ rơi quảng cáo ở các ngã ba, ngã tư rồi bị chính người đang lưu thông xe vứt lại...
        Ngay cả một nơi tưởng như là không thể có rác để bảo đảm môi trường vô trùng là bệnh viện, thế nhưng rác ở đây có thể thấy từ hành lang ra đến ngoài sân cho tới cổng, thậm chí phía ngoài cổng còn lù lù cả đống rác với đủ thứ xú uế và côn trùng bu đậu. Không kể việc bệnh viện còn vứt rác y tế bừa bãi không đúng quy chế vệ sinh.
        Rác còn ấn tượng ở các tiệm ăn, kể cả nhà hàng sang trọng cũng không hiếm, dưới sàn luôn đầy những thứ thải ra của thức ăn như xương, cọng rau, giấy lau... quyến đầy ruồi bay vo ve, nhơm nhớp dưới chân.
        Rồi rác ở các khu nhà chung cư cao cấp tới các khu nhà của người lao động bình dân, mỗi nơi có một kiểu xả rác. Không từ tầng trên vứt xuống tầng dưới thì từ nhà nọ vứt sang nhà kia hay vứt ra nơi "không của riêng ai"...


        Cảnh ngập rác quanh Hồ Gươm sau đêm giao thừa. Ảnh: Dân trí

        Ấn tượng ở nước bạn
        Không phải đâu xa, và cũng không phải là một quốc gia giàu có, phát triển, nhưng ý thức công dân của nước Campuchia, nhất là việc giữ gìn sạch sẽ những nơi công cộng, những di tích di sản quốc gia thì đáng cho người VN phải học tập.
        Trong Hội nghị trực tuyến toàn quốc kiểm điểm việc thực hiện quyết định của Chính phủ về xử lý triệt để các cơ sở gây ô nhiễm mội trường nghiêm trọng sáng 2.4.2011, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã phát biểu: "Rác bây giờ cùng trời là rác. Rác ngay trước mặt các đồng chí, trên đường các đồng chí đi, nhưng các đồng chí không quan tâm. Các "ông" lãnh đạo từ tỉnh đến huyện rồi xã, phường, "ông" nào cũng nghĩ không phải của mình, không xử lý thì làm sao môi trường sạch được. Nếu lãnh đạo thành phố quan tâm, đi đường thấy rác mà dừng lại chỉ đạo ngay, thì lần sau đố "ông" xã, phường nào dám để bẩn"...

        Với 2 quần thể di sản nổi tiếng thế giới là Hoàng cung và Chùa Vàng- Chùa Bạc ở Phnom Penh, quần thể Angkor và hàng trăm đền đài khiến trúc đá ở Siem Reap... nhưng khi tới đây, ấn tượng đầu tiên với người viết bài này không phải là sự lộng lẫy hay kỳ vĩ cùng vẻ đẹp tuyệt mỹ của cung điện, đền đài, mà chính là cái nhìn không hề bị "vấp" bởi bất kỳ một cọng rác nhỏ nào, kể cả trong một hốc cây hay một kẽ đá khuất góc tối.
        Không 1 tấm biển nhắc nhở chuyện vứt rác, cũng không hề có 1 quy chế phạt nào nếu vứt rác, mà thay vào đó là các tấm bảng chỉ dẫn đường đi, những tấm bảng chú giải về di tích, và lưu ý khách cởi bỏ giày dép, ăn mặc kín đáo (như ở Hoàng cung và các ngôi chùa), không được trèo lên các tháp cao (như ở Angkor, vì sẽ gặp nguy hiểm do độ dốc và trơn trượt gây nguy hiểm cho khách tham quan).
        Vậy nhưng chẳng hề có rác, cho dù khách hầu như ai cũng có cầm theo chai nước, 1 chút đồ ăn vặt... Điều đó không chỉ là chứng tỏ "font" văn hóa, văn minh của khách, mà còn là sự tôn trọng cả người dân- chủ nhân của nơi mình đang tham quan.
        Người dân ở nơi này có ý thức vệ sinh công cộng rất đáng nể. Ngay cả vào nơi ăn uống trong chợ, hay những khu ăn uống ngoài trời, cũng không hề có một tí rác nào ở dưới đất. Còn ở mấy quần thể di tích, thì khái niệm rác ở đây gần như là không có. Nếu có là vài chiếc lá vàng ở những cây cổ thụ rơi xuống, và chỉ điểm xuyết như một thứ trang sức cho di tích thêm phần lãng mạn, huyền bí mà thôi.
        Xa hơn là Singapore, một đất nước mà khi tới đây, ai cũng có thể ấn tượng mạnh về sự sạch sẽ ở những nơi công cộng như khi vào một bệnh viện. Chuyện vứt rác không đúng nơi quy định ở Singapore là một "trọng tội" bị luật pháp phạt rất nặng, dù chỉ là 1 mẩu tàn thuốc, ngoài tiền có thể lên tới 1.000 đôla Singapore (tái phạm là gấp đôi, gấp ba), còn phải lao động công ích trong vài giờ hay vài ngày tùy theo mức độ vi phạm (vứt rác ít hay nhiều, rác độc hại hay không quá độc hại...).
        Ở Indonexia còn nghiêm trọng hơn, nếu vứt rác nơi công cộng, án phạt ngoài tiền khoảng 150.000 Rp (15 USD), cao nhất có thể lên tới 5 triệu Rp, còn bị án tù 7 ngày- 6 tháng. Sau đó còn bị "treo" như một sự thử thách vài tháng nữa. Một lần vứt rác ra nơi công cộng là đủ nhớ đời, để khó có lần tái phạm.
        Xa hơn nữa, như ở nước Anh, tội vứt rác quá đầy, bỏ rác ra ngoài, hay đổ rác không đúng giờ quy định... sẽ bị phạt nặng hơn cả tội trộm cắp vặt, quấy rối nơi công cộng, mức phạt tại chỗ 110 Bảng (khoảng gần 3 triệu ĐVN). Được biết, tại Anh, mức phạt tối đa đối với những vi phạm xả rác tái diễn lên tới 2.500 Bảng. Từng địa phương có những áp dụng mức phạt khác nhau, thông thường khoảng từ 75-110 Bảng cho mỗi lần vi phạm.


        Những biển cấm đổ rác xuất hiện khắp nơi

        Người Việt Nam có ý thức hay không?
        Đây có thể là một câu hỏi rất dễ đụng chạm đến lòng tự trọng với những ai còn có chút ý thức về vệ sinh công cộng. Nhưng không phải không có lý do để đặt ra câu hỏi này.
        Trong Hội nghị trực tuyến toàn quốc kiểm điểm việc thực hiện quyết định của Chính phủ về xử lý triệt để các cơ sở gây ô nhiễm mội trường nghiêm trọng sáng 2.4.2011, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã phát biểu: "Rác bây giờ cùng trời là rác. Rác ngay trước mặt các đồng chí, trên đường các đồng chí đi, nhưng các đồng chí không quan tâm. Các "ông" lãnh đạo từ tỉnh đến huyện rồi xã, phường, "ông" nào cũng nghĩ không phải của mình, không xử lý thì làm sao môi trường sạch được. Nếu lãnh đạo thành phố quan tâm, đi đường thấy rác mà dừng lại chỉ đạo ngay, thì lần sau đố "ông" xã, phường nào dám để bẩn"...
        Những tưởng phụ huynh phải là người gương mẫu cho con trẻ học tập về ý thức vệ sinh nơi công cộng, thì không hiếm cảnh các phụ huynh trong khi đợi đón con đã rất vô tư xả rác (giấy hay túi gói đồ ăn, tàn thuốc...) ngay tại chỗ đậu xe của mình. Và không hiếm phụ huynh mặc nhiên nói con mình vứt rác ngay xuống đường, kể cả lúc đang chạy xe.
        Hay chính cái việc xả rác mọi lúc, mọi nơi ở những nơi không phải nhà của mình đã trở thành một "ý thức hệ" không thay đổi được? Vì người VN ta luôn có ý nghĩ: Nơi này không phải nhà mình, nếu bẩn là bẩn ở đâu, có phải nhà mình mà giữ; Mình có vứt rác ra ngoài cũng không ai thấy; Ai cũng vứt đâu phải chỉ có mình; Mình không vứt cũng có người khác vứt,v.v...và v.v...
        Phải chăng ý thức vệ sinh nơi công cộng của người VN nói chung có vấn đề về nhận thức, không theo kịp văn hóa văn minh của con người thời đại công nghệ này? Có cần phải báo động xem như là một trong những vấn đề của các dự án chiến lược về phát triển và nâng cao các chỉ số cuộc sống của người VN?


        source: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/201...rac-o-viet-nam

        Comment

        • TAM73F
          Super Moderator
          • Apr 2009
          • 2321

          #34
          đời sống bây giờ ở Sài Gòn

          Bộ Ngoại Giao VN bán đấu giá 'nhà khách chính phủ'
          Tuesday, May 17, 2011 6:05:21 PM Bookmark and Share

          SÀI GÒN (TT) - Nằm ở vị trí đắc địa, miếng đất rộng 3.7 ha tọa lạc tại số 1 đường Lý Thái Tổ, quận 10, Sài Gòn lâu nay được dùng làm “nhà khách chính phủ” để đón tiếp các nguyên thủ quốc gia, sắp được mang ra bán đấu giá.

          ...Theo báo Tuổi Trẻ, Bộ Ngoại Giao Việt Nam là chủ sở hữu khu đất nói trên, đang cần tiền “để làm nhiều việc khác . ” Tài liệu mà báo Tuổi Trẻ có được nói rằng khu đất “nhà khách chính phủ” thuộc khu vực giáp ranh các quận 1, 3, 5, 10, có 7 căn biệt thự với tổng diện tích khoảng 7,000 m2.

          Khu đất còn có một vườn cây cổ thụ 50 năm tuổi và một vài công trình khác đang được cho thuê để làm nhà hàng, sân quần vợt... Nhiều người cho rằng khu đất này có giá trị lên đến hàng ngàn tỉ đồng. Mới đây, cũng có nhiều ý kiến nói cần giữ nguyên khu nhà vốn tiêu biểu cho một giai đoạn phát triển của ngành kiến trúc Sài Gòn trước năm 1975.

          Một số kiến trúc sư đề nghị nên giữ lại các cụm biệt thự của khu nhà để làm khu khách sạn 5 sao dành cho khách du lịch. Một vài ý kiến khác chống lại việc phá bỏ khu biệt thự này để xây cao ốc, chẳng khác nào bỏ đi một lá phổi hiếm hoi quý giá của Sài Gòn . Lại sắp có thêm sự thay đổi bộ mặt Sài Gòn gây nhiều tranh cãi nhưng rồi thì chắc chắn đồng tiền sẽ là yếu tố quyết định trên hết.

          Báo Dân Trí thì trích lời nhà nghiên cứu Nguyễn Ðình Ðầu khẳng định đây là một trong những lô đất của gia đình chú Hỏa, tức ông Hứa Bổn Hòa, một đại gia bất động sản thời Pháp ở Sài Gòn. Cụm biệt thự này do gia đình chú Hỏa xây để ở. Ðường Lý Thái Tổ trước kia cũng mang tên Hứa Bổn Hòa. Nhiều người dân ở Sài Gòn trước năm 1975 khẳng định sau năm 1954 các căn biệt thự này dành cho Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Ðình Chiến ở. Ðến năm 1975, Bộ Ngoại Giao tiếp quản và quản lý cho đến nay.

          (PL)

          Comment

          • TAM73F
            Super Moderator
            • Apr 2009
            • 2321

            #35
            Nhà hàng nổi Dìn Ký bị chìm (Bình Dương)

            Thứ Sáu, 20/05/2011 - 21:46Bình Dương:
            Lật nhà hàng nổi 2 tầng, hàng chục người thương vong
            (Dân trí) - Trong lúc quay đầu về bến, mưa to làm tàu du lịch 2 tầng chao đảo rồi lật ngang khiến nhiều du khách chìm xuống sông. Ước tính ban đầu có gần 20 người mất tích.


            Tàu Dìn Ký trước khi chìm hẳn xuống sông. (Ảnh Nam Du)

            Từ đường dây nóng, bạn đọc báo tin, khoảng 19g hôm nay (20/5), một vụ lật tàu du lịch 2 tầng xảy ra trên sông Sài Gòn làm gần 20 người mất tích.

            Theo tin ban đầu, vào thời điểm trên, ngoài các thực khách, trên tàu có buổi tiệc sinh nhật 3 tuổi của bé Quách Hồng Đạt, con trai ông Quách Lương Tài. Tàu bị nạn mang số hiệu BD 0913 là một trong 2 tàu du lịch của Khu du lịch Xanh Dìn Ký, thuộc ấp Bình Thuận, xã Bình Nhâm, Thuận An, Bình Dương.


            Khu vực bị phong tỏa phục vụ công tác cứu hộ (Ảnh: Trung Kiên)

            Khoảng 19 giờ, du thuyền đang chở theo hàng chục du khách ăn uống, di chuyển trên sông Sài Gòn thì bất ngờ trời mưa to kèm gió lớn. Khi tàu còn cách bờ 100m thì bị chòng chành, lật nghiêng, rồi từ từ chìm hoàn toàn dưới sông. Du khách trên thuyền bị rơi tõm xuống nước. Hơn phân nửa khách may mắn vào được bờ.

            Khi tàu gặp nạn, những người trong khu du lịch Dìn Ký Xanh đưa ghe ra vớt. Những người sống sót đa số là nhân viên phục vụ trên tàu.


            Hàng trăm người dân tụ tập mong tin từ đội cứu hộ. (Ảnh Trung Kiên)

            Ngay sau khi nhận được tin báo, ông Lê Thanh Cung, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Dương đã có mặt tại hiện trường để chỉ đạo công tác cứu người. Đến 21giờ, toàn bộ khu vực tàu bị nạn đã bị phong tỏa.

            21g50, tổng cộng có khoảng 100 chiến sĩ công an, một một tổ "5 người người nhái" và lực lượng quân đội có mặt với 10 thuyền và 4 ca nô. Hiện đã có 10 thợ lặn cùng các phương tiện được "chi viện" từ TPHCM cùng tham gia cứu nạn.

            22g35, lực lượng cứu hộ báo tin đã xác định được vị trí tàu chìm. Bước đầu xác định được thuyền trưởng lái chiếc tàu bị nạn là Lê Văn Đức (quê Bến Tre). Thuyền trưởng thoát chết và bơi kịp vào bờ. Hiện thuyền trưởng Đức đang được cơ quan công an cách ly.


            Lực lượng cứu nạn tích cực chuẩn bị lặn xuống tìm. (Ảnh: Trung Kiên)

            Hiện chưa biết chính xác con số tử nạn. Tin ban đầu, trong số mất tích, có nhiều cháu nhỏ. Tin từ ban chỉ đạo tìm kiếm cứu nạn, trong số những du khách bị mất tích có ít nhất 3 người nước ngoài.

            Những người vừa thoát chết bàng hoàng kể lại do rất mưa to, các cửa trên tàu đều đóng chặt để tránh nước tạt vào. Lúc tàu chạy về bến khu du lịch, bất ngờ cơn gió to làm lật ngang.

            Anh Phạm Xuân Long thoát chết do nhanh tay đập vỡ kính cửa sổ thoát ra ngoài, bơi được vào bờ. Vừa run lập cập , anh vừa khóc ngất đọc tên hai người thân yêu nhất mất tích trên chuyến tàu định mệnh là vợ và con trai Phạm Xuân Khánh (9 tuổi).

            Cùng có mặt tại hiện trường để nhận diện người thân là hơn 20 người quốc tịch Đài Loan. Qua 24g, lực lượng thợ lặn dù hoạt động rất tích cực nhưng vẫn chưa vớt được xác nạn nhân xấu số nào.
            Gia đình ông Quách Lương Tài (chủ nhân bữa tiệc sinh nhật) có đến 6 người mất tích. Gồm 2 con, 2 em ruột, mẹ vợ và em gái vợ. Chỉ riêng ông Tài thoát nạn bơi được vào bờ.
            Đến 0g30 ngày 21/5, phạm vi tìm kiếm được mở rộng trên 1 km theo chiều dòng chảy. Tuy đã huy động hàng chục người nhái nhưng do mực nước khá sâu (trên 15m) nên việc tìm kiếm gặp nhiều khó khăn.

            Đến 0g45 hàng trăm người tụ tập trước cổng khu du lịch, mong chờ tin tức người thân. Gần 10 xe cứu thương túc trực tại hiện trường. Vẫn chưa có nạn nhân nào được tìm thấy.

            Những giây phút chờ đợi đau đớn và căng thẳng. Trời đã tạnh mưa. Cái lạnh của sương đêm cũng không át nổi cái nóng trong lòng hàng trăm con người đang thấp thỏm mong tin.

            Hy vọng tìm thấy người còn sống, càng lúc càng mong manh.

            Dân trí sẽ liên tục cập nhật diễn biến vụ việc này đến bạn đọc.

            Nhóm PV


            Đọc báo dantri - Tin tức mới nhất, Thông tin nhanh chính xác được cập nhật hàng giờ. báo nói đọc tin tức online Việt Nam Thế giới nóng nhất trong ngày, Kinh doanh Việc làm, Pháp luật Đời sống, Giáo dục Sức khỏe, Thể thao Giải trí, Công nghệ, Văn hóa Xã hội, Ôtô Xe máy, Tình yêu, Nhân ái, Bạn đọc

            Comment

            • TAM73F
              Super Moderator
              • Apr 2009
              • 2321

              #36
              Các món ăn dơ bẩn làm tại Sàigon và Hà Nội‏.


              Xin xem cac video về các món ăn dơ bẩn :

              Rau muống Hà Nội:





              Rau muống Saigon



              Chế biến mức đầy ruồi và dòi (Saigon)



              Trà sửa trân châu plastic (các bạn ở hải ngoại nên coi chừng)



              Hành phi mỡ thúi (Hà Nội)



              Thịt thúi mang lên bàn nhậu:


              Cách sản xuất miến thấy hết dám ăn



              Làm nước đá bằng nước dơ (Saigon)



              Đầu nậu chế biến mỡ dầu phế thải bán lại


              Rửa rau bằng nước cống công khai xong đem ra chợ bán (Hà Nội)



              Tẩy trắng trứng:


              Chế biến bì lợn ghê người (Miền Bắc)



              Đầu độc nhau qua thực phẩm, phong su tai Ha Noi



              Chân gà, cánh gà thấy ghê



              Sống bồng bềnh trên nước cống (Hà Nội)

              Comment

              • TAM73F
                Super Moderator
                • Apr 2009
                • 2321

                #37
                26 khách đòi xuống máy bay Vietnam Airlines vì giông gió
                Tuesday, May 24, 2011 4:53:23 PM Bookmark and Share

                HẢI PHÒNG (VNE) - Ðứng tim vì ngồi trong chiếc máy bay của hãng Vietnam Airlines lao đi giữa trời sấm chớp, mây giăng, 26 hành khách nằng nặc đòi xuống khi máy bay hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay Cát Bi, ...Hải Phòng.

                Chiếc máy bay này rời Buôn Mê Thuột lúc 7 giờ rưỡi đêm 23 tháng 5, dự định đáp xuống Nội Bài khoảng 9 giờ đêm. Vì mưa giông, sấm chớp, hai lần định hạ cánh xuống Nội Bài không thành, cuối cùng chiếc máy bay này phải dừng lại sân bay Cát Bi, Hải Phòng để trú mưa, lúc đó khoảng 12 giờ đêm 23 rạng 24 tháng 5.

                Tại đây, có tới 26 hành khách nằng nặc đòi xuống máy bay. Có người chấp nhận “bỏ của chạy lấy người,” không đoái hoài tới hành lý ký gửi. Các nhân viên phi hành đoàn thuyết phục mãi, cuối cùng chỉ có 3 người đồng ý ngồi lại. Hai mươi ba người kia rời máy bay, ngủ lại khách sạn để sáng hôm sau đáp ô tô về Hà Nội, tự trang trải chi phí.

                Báo VNExpress ghi lại tâm sự của một hành khách nói rằng đó là một chuyến bay hãi hùng vì hành khách hốt hoảng, nhốn nháo. Người này cũng xác nhận : “ Có 3 hành khách bị buộc phải ở lại dù họ không còn muốn ngồi lại trên máy bay chút nào . ” ( PL )

                Comment

                • TAM73F
                  Super Moderator
                  • Apr 2009
                  • 2321

                  #38
                  Những “nghịch lý” lạ lùng của kinh tế Việt Nam
                  Tác giả: Nguyễn Hồng Hải
                  Bài đã được xuất bản.: 26/05/2011 21:30 GMT+7
                  InEmailThảo luận(VEF.VN) – Kinh tế Việt Nam ẩn chứa những đặc điểm riêng biệt mà cần phải thấu hiểu những đặc thù này mới có
                  thể đưa ra những chính sách kinh tế phù hợp và đạt hiệu quả tốt nhất.

                  Độc giả Nguyễn Hồng Hải đưa ra một số đặc thù của nền kinh tế Việt Nam mà việc áp dụng các mô hình và giải pháp kinh tế như tại
                  các nước phát triển để giải quyết các vấn đề kinh tế vĩ mô sẽ khó đạt được hiệu quả.

                  Bài viết thể hiện góc nhìn riêng của tác giả. Mọi ý kiến thảo luận xin gửi về vef@vietnamnet.vn hoặc nhập vào hộp phản hồi phía dưới.

                  Số liệu thống kê khó chính xác

                  Nền kinh tế Việt Nam vẫn là nền kinh tế tiền mặt, rất nhiều số liệu kinh tế không thể đo lường. Việt Nam cũng là nước đang phát triển nên
                  các công cụ đo lường, thống kê nền kinh tế còn thiếu, các chế độ thông tin, báo cáo còn nhiều sơ hở và chưa minh bạch, công tác kiểm tra
                  giám sát tính trung thực của các báo cáo cũng đang ở mức độ thấp.

                  Do vậy, nếu dựa vào các thông tin thống kê của một cơ quan nhất định nào đó để áp dụng vào các mô hình và đưa ra giải pháp thì có thể
                  không hiệu quả, vì độ tin cậy và tính chính xác của các con số thống kê tại Việt Nam chưa được bảo đảm. Vì vậy cần phải tham khảo
                  các nguồn thống kê khác nhau, theo các phương pháp thống kê và đo lường, ước lượng khác nhau để cân nhắc đưa vào mô hình
                  con số thống kê hợp lý trước khi đưa ra các quyết sách về kinh tế.

                  Giảm giá VND không làm giảm nhập siêu

                  Kinh tế Việt Nam phụ thuộc rất lớn vào nhập khẩu, hàng năm Việt Nam phải nhập khẩu một lượng lớn hàng hóa và nguyên vật
                  liệu do trong nước không sản xuất được, sản xuất phần lớn là gia công, khi giảm giá VND thì theo lý thuyết kinh tế sẽ giảm
                  nhập siêu ( hỗ trợ xuất khẩu và giảm nhập khẩu).



                  Kinh tế Việt Nam ẩn chứa những đặc điểm riêng biệt mà cần phải thấu hiểu những đặc thù này mới có thể đưa ra những chính
                  sách kinh tế phù hợp và đạt hiệu quả tốt nhất. (Nguồn: BĐTCP)


                  Tuy nhiên, trên thực tế VND liên tục giảm giá nhưng nhập siêu của VN vẫn không hề giảm mà thậm chí còn tăng lên,
                  vì chúng ta vẫn không thể giảm được nhập hàng hóa và nguyên vật liệu, do trong nước không thể sản xuất được nên dù
                  có chi phí cao hơn vẫn phải nhập, còn xuất khẩu cũng không hẳn vì thế mà rẻ hơn và cạnh tranh hơn vì nguyên liệu đầu vào
                  cao nên giá xuất khẩu cũng tăng cao. Một số hàng hóa và nguyên vật liệu thô trong nước có thể sản xuất được thì giá trị lại
                  không cao nên dù có tăng cường xuất khẩu thì tỷ trọng cũng không đáng kể.

                  Siết chặt tiền tệ không làm giảm lạm phát

                  Thông thường muốn chống lạm phát thì một trong những giải pháp phổ biến là siết chặt tiền tệ. Nhưng tại VN giải pháp này
                  dường như không hiệu quả. Khi siết chặt tiền tệ thông thường nâng lãámuất ngân hàng, lượng tiền của dân sẽ tăng cường
                  gửi vào ngân hàng và doanh nghiệp sẽ hạn chế vay, lượng tiền lưu thông hạn chế hơn sẽ có tác dụng làm giảm giá hàng hóa.

                  Tuy nhiên, tại VN kể cả khi lãi suất huy động tăng cao thậm chí có khi lên tới 20%/năm nhưng tâm lý gửi tiền của người dân vẫn
                  rất ngắn hạn và có thể rút ra khỏi ngân hàng bất cứ lúc nào, các doanh nghiệp tuy có giảm nhu cầu vay vốn nhưng không giảm
                  được nhiều vì buộc phải duy trì hoạt động của doanh nghiệp. Cầu về hàng hóa của người dân cũng giảm không đáng kể vì cầu
                  lớn nhất về hàng hóa vẫn là những hàng hóa thiết yếu không thể giảm mạnh hơn khi siết chặt tiện tệ.

                  Ngược lại, việc nâng lãi suất lại gây một tác dụng làm đẩy chi phí sản xuất và có thể gây ra đình đốn sản xuất, lượng hàng
                  hóa sản xuất ra thiết hụt lại càng đẩy lạm phát lên cao. Ngoài ra, lạm phát do tâm lý tại Việt Nam rất lớn, cứ mỗi lần tăng
                  giá năng lượng là một lần tất cả hàng hóa cơ bản khác " té nước theo mưa". Đồng thời giá cả hàng hóa của VN phụ thuộc
                  lớn và giá cả hàng hóa thế giới do rất nhiều hàng hóa, nguyên vật liệu trong nước khôgn sản xuất được, nên siết chặt tiền tệ
                  chưa chắc đã làm giảm lạm phát.

                  Doanh nghiệp hoạt động kém nhưng khó phá sản

                  Ngoài việc môi trường pháp lý chưa thực sự rõ ràng và thuận lợi cho việc sáp nhập, giải thể và phá sản doanh nghiệp thì một
                  phần do văn hóa kinh doanh " ngại phá sản" của các doanh nhân do tâm lý không muốn bị coi là người "thất bại". Do vậy, nhiều
                  doanh nghiệp hoạt động kém hiệu quả nhưng vẫn cứ duy trì đề tồn tại nhưng hoạt động lay lắt, và tình trạng kém hiệu quả cứ
                  được kéo dài triền miên, việc cái tổ và đổi mới cũng khó mà thực hiện được.

                  Khi nền kinh tế có quá nhiều doanh nghiệp hoạt động kém hiệu quả như vậy tuy không tạo ra những sự sụp đổ hàng loạt
                  nhưng lại tạo sự một sự ì ạch rất lớn cho sự phát triển nền kinh tế.

                  Comment

                  • TAM73F
                    Super Moderator
                    • Apr 2009
                    • 2321

                    #39
                    ------------------------0000000000000--------------------------

                    Mấy NT và mấy bác về VN thì coi chừng‏ !!!

                    Tin quan trọng của Bộ Ngoại Giao Pháp cho hay .

                    Rappel des consignes de sécurité
                    On observe le développement de la petite délinquance à Ho Chi Minh Ville, les étrangers constituent des cibles de choix pour les pickpockets et les vols à l’arraché effectués en moto. Il convient d’être toujours vigilant, particulièrement dans les rues touristiques, et notamment Dong Khoi, Nguyen Hue, Le Lai, Le Loi et le quartier routard Pham Ngu Lao. Des vols sont très fréquemment signalés dans ces zones. De nouvelles formes d’escroquerie semblent par ailleurs se développer. Il est recommandé de faire preuve de vigilance à l’égard des sollicitations émanant de personnes inconnues.
                    Des cambriolages de nuit ont également été constatés à Ho Chi Minh-Ville. Certains vols ont été commis alors que les victimes, présentes, étaient en plein sommeil. Il est donc conseillé aux résidents de respecter les précautions élémentaires de sécurité.
                    Des recommandations plus détaillés sont disponibles sur le site internet du Ministère des Affaires étrangères, rubrique Conseils aux Voyageurs

                    (http://www.diplomatie.gouv.fr/fr/con...310/index.html).

                    Comment

                    • TAM73F
                      Super Moderator
                      • Apr 2009
                      • 2321

                      #40
                      Vấn đề du lịch VIỆT NAM

                      Nguyễn văn Tuấn (Viện Nghiên cứu Y Khoa Garvan, Sydney Úc)

                      Theo một thống kê thăm dò ý kiến những du khách đến Việt Nam thì có đến trên 70% những người hỏi trả lời rằng họ sẽ không quay lại Việt Nam một lần nữa.
                      Tôi gọi đó la hiện tượng "một đi không trở lại".
                      Một câu hỏi vẫn ám ảnh tôi là tại sao có hiện tượng này, trong khi đất nước này có nhiều cảnh đẹp và con người nói chung là hiếu khách và cũng dễ mến.
                      Tôi chưa bao giờ nghĩ mình đi du lịch ở trong nước, vì đơn giản là mỗi lần về Việt Nam là một chuyến về quê thăm nhà và bà con.
                      Nhưng có cơ hội đi đây đi đó, Tôi cũng quan sát được đôi điều thú vị, ít ra là có thể trả lời cho câu hỏi tại sao có hiện tượng "một đi không trở lại".


                      Vấn đề sản phẩm du lịch


                      Việt Nam có nhiều cảnh đẹp, nhưng chúng ta chưa biết tận dụng thế mạnh này.
                      Chúng ta còn nhiều bãi biển có thể nói là đẹp chẳng thua bãi biển nào trên thế giới.
                      Chẳng hạn như bãi biển Nha Trang, chỉ có thể mô tả là quá đẹp và lại rất dài (khoảng 9 km).
                      Phú Quốc cũng có một số bãi biển đẹp hoang sơ đến mê hồn.
                      Hôm tôi ghé khu Mũi Dương (Phú Quốc), với những hàng dương thẳng tắp và cát trắng đó là một nơi hết sức lý tưởng để nghỉ mát và tắm biển.
                      So với các nơi khác trên thế giới mà tôi đã từng đi qua, những bãi biển của ta có thể nói là đẹp hơn nhiều.
                      Chẳng hạn như bãi biển Gold Coast nổi tiếng của Úc chẳng là cái thá gì của bãi biển Nha Trang!
                      Thế những Gold Coast được quảng cáo rất hay, và được gìn giữ rất cẩn thận nên không có ô nhiễm như các bãi biển ở nước ta.
                      |
                      Điều đáng buồn nhất là hầu hết những thắng cảnh nước ta đang bị ô nhiễm trầm trọng, và đây có thể là một "downfall" của Việt Nam.
                      Ở Nha Trang, đi trên cáp treo nhìn xuống biển mà thấy đau nhói vì rác rưởi mênh mông
                      Ở Phú Quốc ở những bãi biển đẹp tuyệt vời mà nhìn thì mắt bị đau vì những bãi rác | khổng lồ.
                      |
                      Có những nơi mang tiếng là khu di tích lịch sử cấp nhà nước mà việc bảo tồn thì chẳng ra gì.
                      Tháp Bánh Ít (xây từ thời cuối thế kỉ 11 ở Qui Nhơn), được công nhận di tích lịch sử quốc gia tháng 12/1982 mà rác vỏ cam quít ngập đầy trong tháp!
                      Nhìn vào cách trùng tu tháp này Tôi chỉ biết lắc đầu dơ tay lên trời cho sự dốt nát của người làm công việc trùng tu.
                      Thuở đời nay, bên cạnh những viên gạch có độ tuổi hàng ngàn năm được hun đúc và xây rất nghệ thuật, người ta trát vào đó những viên gạch dỏm và… xi măng.
                      Trông nó thô kệch làm sao.
                      Tôi thật không hiểu nổi tại sao lại có cách làm vô văn hóa như thế, và tại sao mấy ông quan văn hóa lại để tình trạng này xảy ra.

                      Còn ở dinh Độc Lập (nay là dinh Thống Nhất) thì bị xuống cấp nghiêm trọng.
                      Phòng ốc loang lổ, dơ bẩn, rồi lại có những cái lô-cốt có lẽ tồn tại từ thời bao cấp của những người Bộ-đội từ Bắc mới vào Nam xây để trồng rau để "cải thiện đời sống" vẫn còn chình ình phía sau dinh, trông rất phản cảm. Còn phía trong, những toilet (ôi thoi ! những toilet) ở đây không được tu sửa nên bước vào phòng là mùi hôi thối nồng nặc.
                      Ấy thế mà người ta tổ chức hội nghị khoa học quốc tế ở đây mới chết người chứ !
                      Ở những nơi này, người ta đều thu phí vào nhưng chẳng biết số tiền đó được sử dụng cho việc gì, chắc chắn không phải cho việc bảo trì rồi.
                      Đó là chưa kể đến đội quân chèo kéo du khách lúc nào cũng bu quanh họ làm họ hết hồn hết vía.
                      Thật ra, chẳng đâu xa, ngay phía ngoài những khách sạn 5 sao sang trọng, mỗi khi khách bước ra là bị đội quân này vây đến nỗi có khách dơ tay lắc đầu than trời.
                      Những người buôn gánh bán bưng này không còn thi vị như trước nữa, mà họ đã trở thành một lực lượng hung-hãn có thể bóp méo hình ảnh một nước Việt Nam thân-thiện
                      Thật ra, phần lớn lực lượng chèo kéo này là người từ "miền ngoài"(Thanh Hóa, Nghệ An Hà Tĩnh, v.v…) vào, chứ không hẳn là người miền Nam.
                      Nhìn thấy những cảnh này, Tôi - một người Việt- thấy rất xấu hổ cho cái văn hóa đặc thù đó.
                      | Tôi sẽ không trách các du khách đó nếu họ nói "Tôi sẽ không bao giờ quay lại xứ sở này".
                      |
                      | Dịch vụ nghèo nàn và kém
                      |
                      | Dịch vụ du lịch ở Việt Nam nếu đem so với Thái Lan thì còn kém quá xa. Ngoại trừ một số công ti du lịch lớn, đại đa số các công ti du-lịch trung và nhỏ thì chưa cónhững hướng dẫn viên chuyên nghiệp,am hiểu lịch sử và tình hình đại phương để thuyết-phục khách du lịch.
                      | Ở những nơi có nhiều thắng cảnh như Phú Quốc, còn thiếu rất nhiều nhân viên du-lịch có khả năng hướng dẫn du khách..
                      | Nhiều khi Tôi hỏi những em làm hướng dẫn ở địa phương,các em ấy chỉ nói "không biết và kèm theo một…Nụ cười!
                      |
                      | Hôm ở Qui Nhơn, Tôi ghé thăm khu bảo tàng Quang Trung và nghe một cô hướng dẫn thuyết trình về những trận đánh gắn liền với tên tuổi của vua Quang Trung mà không biết nên cười hay khóc.
                      | Tôi nghĩ Em nhầm lẫn giữa tuyên truyền và hướng dẫn du khách, nên những lời nói và cách nói của em biến em thành một cái loa tuyên truyền rất… khôi hài.
                      |
                      | Một vấn đề nổi cộm ở Việt Nam là vệ sinh.
                      | Ghé qua bất cứ khu du lịch nào, dù là những khu nổi tiếng "danh lam thắng cảnh", cái nỗi kinh hoàng nhất với du-khách là nhà vệ sinh.
                      | Hình sau đây cho thấy giữa một khu bảo tàng Quang Trung được xây khá hoành tráng mà nhà vệ sinh thì kinh-khủng và Tôi dám chắc rằng chẳng có du khách nào dám vào đó.
                      | Thật ra, chẳng cần đi đâu xa, du khách chỉ cần ghé qua cái toilet của nhà ga sân bay Phú Bài (Huế) hay sân bay Cam Ranh (Nha Trang), thậm chí nhà ga sân bay nội địa
                      | Tân Sơn Nhất thì sẽ thấy ngay người Việt Nam nói chung không quan tâm đến vệ sinh cá nhân.
                      | Ở những nơi (hãy tạm cho) là "văn minh" này, Tôi thấy những cái toilet cũ kĩ, dơ bẩn, nhếch nhúa, và có khi được thiết kế một cách rất… ngu xuẩn. Ngu xuẩn như thế nào?
                      | Chẳng hạn như ở nhà ga sân bay Phú Bài, người ta thiết kế cái toilet đi tiểu chắc là cho những người đàn ông cao 2 m trở lên, hay như cái cầu toilet mà nếu đóng cửa thì người ngoài vẫn có thể nhìn vào thấy mồn một !
                      | Hay như ở nhà ga sân bay nội địa Tân Sơn Nhất, nơi tập trung nhiều chuyến bay hàng ngày, mà chỉ có một toilet, đến nỗi khi mỗi chuyến bay là có một hàng người dài chờ đi toilet!
                      | Thật khó mà tưởng tượng nổi tại sao một đất nước đang đổi mới lại có những người thiết kế những thứ toilet quái đản như thế hay những cái đầu quản lí với một cái toilet! Nói đến vệ sinh cá nhân làm Tôi nhớ đến chuyện…giấy.
                      | Những ngày lưu lại thành phố Qui Nhơn tôi ở trong khách sạn Hải Âu...
                      | Theo quảng cáo và chứng nhận của Tổng cục Du lịch thì khách sạn này có hạng 4 sao tức là thuộc vào hạng khách sạn cao cấp.
                      | Khách sạn được xây gần bờ biển, và người thiết kế khách sạn phải nói là giỏi, vì ở bất cứ phòng nào, khách vẫn có thể nhìn ra biển, đều có thể mụch kích cảnh núi rừng hùng vĩ, và đều có thể nhìn xuống thấy toàn bộ cảnh quan của thành phố.
                      | Phòng ốc cũng sạch sẽ, hiện đại, được trang bị hệ thống internet và wifi tuyệt vời, chắc chắn là hơn những khách sạn 5 sao mà Tôi từng ở Hà Nội và Sài Gòn, hay các thành phố lớn như Montréal, Los Angeles, San Francisco , New York, Florence,
                      | v...v....
                      |
                      | Nhưng nếu có một khách sạn nào mà du khách không muốn quay lại ở thì Hải Âu là một khách sạn như thế.
                      | Phòng ốc tuy rất tuyệt vời, nhưng phần lớn đều… hôi thối.
                      | Nói chính xác hơn là hôi thối mùi thuốc lá.
                      | Có lẽ vì khách sạn cho phép khách hút thuốc lá trong phòng, nên vào phòng nào cũng hôi mùi thuốc lá không chịu được.
                      | Chỉ trong vòng vài phút mà Tôi phải thay đổi đến 4 phòng để có một phòng có thể tạm sống được.
                      | Tôi góp ý cho mấy người làm quản lí, nhưng nhìn qua thái độ của họ tôi không hi vọng gì họ sẽ thay đổi.
                      |
                      | Điều đáng nói nữa là khách sạn 4 sao nhưng trong phòng không có đến một cái cơ bản nhất của khách: đó là giấy serviette.
                      | Tôi hỏi thì người ta trả lời là khách sạn không có chính sách cung cấp hộp giấy trong phòng; muốn thì phải mua. Trời! mới nghe qua, Tôi tưởng mình nghe lầm.
                      | Khách sạn 4 sao gì mà không có giấy ???
                      | Họ cho biết nếu cung cấp hộp giấy trong phòng thì khách sẽ ăn cắp hết.
                      | À, thì ra họ sợ khách ăn cắp giấy, nên làm khổ du khách.
                      | Đây có lẽ là một lối suy nghĩ nhỏ mọn, chỉ vì tiết kiệm vài ba ngàn đồng mà họ bỏ qua cái lớn hơn : đó là thu hút khách.
                      |
                      | Thực khách ở những nhà hàng Việt Nam đều quen với tình trạng không có giấy serviette.
                      | Buồn cười nhất và có lẽ tục-tĩu nhất là trong các nhà hàng hạng trung, người ta sử dụng giấy đi cầu để … lau miệng và lau tay.
                      | Còn những nhà hàng hạng "bình dân", người ta cắt những mảnh giấy báo thành những mảnh vuông nhỏ khoảng 3 x 3 cm để làm giấy...
                      | Có nơi thì cung cấp những cái khăn lạnh (và dĩ nhiên là tính tiền), nhưng những ai có
                      | kinh nghiệm thì không dám sử dụng mấy cái khăn này vì chúng hàm chứa hàng triệu vi khuẩn gây bệnh trong đó.
                      | Theo báo chí phản ảnh thì mấy khăn lạnh này được "tái sinh" bằng một công nghệ kinh khủng: sau khi dùng xong, người ta tẩy và thấm nước qua loa rồi xịt vào đó những loại
                      | dầu thơm rẻ tiền của Trung Quốc, và vô bao rồi đem đi giao cho các nhà hàng.
                      | Do đó, Tôi không ngạc nhiên chút nào khi mở ra thì thấy khăn vẫn còn những vết dơ bẩn hiển hiện trong khăn!
                      | Thật là kinh khủng!
                      | Người ta chỉ vì lợi nhuận mà làm bất cứ chuyện gì, kể cả chuyện lây bệnh ?
                      |
                      | Cái gì cũng giả...
                      |
                      | Nạn làm giả ở VN đã và đang làm cho hình ảnh nước ta đã méo mó càng xấu xí hơn.
                      | Có thể nói ở Việt Nam bây giờ cái gì cũng có đồ giả, đồ dỏm.
                      | Quần áo, đồng hồ, máy móc, vật dụng gia đình, rượu bia, thức ăn,v.v…đều có thể giả, và du khách có khi phải trả cái giá đắt cho sự giả tạo này.
                      | Chẳng riêng gì du khách, ngay cả người dân trong nước cũng thiếu tin tưởng vào hàng hóa "Made in Vietnam".
                      | Nạn làm đồ giả ở nước ta đang trở thành một Quốc Nạn.
                      |
                      | Kinh nghiệm cá nhân của Tôi có lẽ là một bài học ?
                      | Trên đường từ Kiên Giang về TPHCM, Tôi và anh bạn ghé vào một quán ăn vừa giải lao vừa nhâm nhi, Tôi kêu hai chai bia "Ken", thì thằng Em dơ tay ngăn lại ngay.
                      | Tôi ngạc nhiên hỏi tại sao thì nó giải thích: coi chừng bia giả.
                      | Trời, bia mà giả à ? Nó giải thích rằng trong thời gian gần đây bia Heineken do bán quá chạy nên bị giả nhiều, nhất là bia chai vì chai dễ giả hơn là bia lon.
                      | Hễ bất cứ cái gì có vẻ nổi tiếng trên thị trường thì có đồ giả hay đồ nhái ngay.
                      |
                      | Hôm ở Qui Nhơn, hai lần đi mua bin để vào máy chụp hình là hai lần bị bin giả.
                      | Bin cũng được đóng hộp và bao bì rất "xịn", nhưng chụp chưa đầy 5 tấm hình thì … hết bin.
                      | Tôi đã phải trả 30.000 đồng cho 8 cục bin như thế.
                      | Tiền thì tốn chẳng bao nhiêu, nhưng giận nhất là đứng trước một cảnh đẹp, ưng ý mình, mà đành bó tay vì máy nói "Battery Empty" (hết bin) để ghi lại.
                      | Có khi Tôi muốn thốt lên lời chửi thề cho hả dạ, nhưng nghĩ lại thì biết chửi ai đây ?
                      | Chửi cái văn hóa dỏm, cái văn hóa lường gạt của dân mình ư ?
                      | Đành phải ngậm miệng và bấm bụng chịu đau thôi..
                      |

                      | Giá cả quá đắt...

                      |
                      | Tôi đã nói qua những dịch vụ kém cỏi của du lịch Việt Nam, nhưng có cái làm chùng bước du khách nhất là giá cả quá đắt đỏ.
                      | Khách sạn o Việt Nam bây giờ, dù là khách sạn không sao, giá vẫn 40-50 USD/phòng.
                      | Khách sạn 3 sao trở lên thì giá tuy còn quá rẻ so với các khách sạn cùng hạng ở Tây phương, nhưng lại khá đắt so với các khách sạn trong vùng Đông Nam Á.
                      | Với những dịch vụ nghèo nàn như ở nước ta thì Tôi nghĩ sẽ không khó cho du khách khi họ chọn đi Thái Lan và Mã Lai vì ở những nơi này giá cả còn rẻ (hơn Việt Nam) mà dịch vụ thì lại tốt hơn gấp mấy lần..
                      |
                      | Có một hiện tượng ở những tỉnh lẻ là người ta hay "chém" du khách và Việt kiều.
                      | Một hôm, Tôi và một người bà con vào quán Bảy Mẫu trên đường Xuân Diệu, Thanh-
                      | Pho Qui Nhơn...
                      | Quán ăn thuộc loại bình dân,chứ chẳng phải sang trọng gì, nhưng vì nằm gần biển nên Tôi muốn ngồi đó mà ngắm biển cho vui mắt.
                      | Tôi gọi 1 con cá lớn bằng gang tay, nửa con gà luộc, và 4 lon bia "Ken".
                      | Đến khi gọi tính tiền, Tôi thấy con số tròn trĩnh 300.000 đồng.
                      | Nhìn qua thì tôi biết mình bị "chém", nhưng Tôi làm bộ hỏi: con số 300 ngàn tròn quá hả em ? Người tính tiền là một em bé trai khoảng 19 tuổi gì đó cười mà không nói gì trước câu bình phẩm của Tôi.
                      | Nhưng Tôi vẫn vui vẻ trả, cho dù người bà con muốn cãi cọ và "kiếm chuyện" vì anh ấy là dân địa phương và thấy giá bất hợp lí.
                      |
                      | Tưởng bị chém ở quán là xong, ai dè lên xe taxi lại bị chém tiếp.
                      | Từ quán Bảy Mẫu đến Khách sạn Hải Âu chỉ khoảng 2 hay cao lắm là 3 cây số, và vì
                      | đêm đó (28/12, khoảng 10 pm) Việt Nam thắng Thái Lan nên để an toàn kêu taxi đi về khách sạn.
                      | Chiếc taxi của hãng Mai Linh (rất tiếc là tôi quên số) đi đến đường Nguyễn Tất Thành thì không đi thêm được nữa vì quá đông người và xe gắn máy.
                      | Tôi đành bảo anh tài xế cho Tôi xuống xe cuốc bộ khoảng 500 thước gì đó.
                      | Nhìn đồng hồ tôi thấy 30 ngàn đồng!
                      | Tôi biết mình bị chém, vì quãng đường đó chỉ tốn 15 ngàn là cùng.
                      | Thôi thì đêm nay vui nên mình có thể cho anh ta thêm chục ngàn cũng chẳng sao.
                      | Nghĩ thế Tôi vui vẻ trả tiền...Nhưng vì ban đêm và Tôi tin anh ta, nên cầm tiền thối,
                      | Tôi không để ý là anh ta lấy bao nhiêu ?
                      | Đến khi về khách sạn thì thấy anh ta lấy đến 50 ngàn đồng!
                      | Thế là bị chém đến 3 lần...
                      | Cũng là một chuyến đi đáng nhớ đời.
                      |
                      | Có khi họ "chém" trước mặt mình chứ chẳng lén lút gì.
                      | Chẳng hạn như hôm đi thăm khu du lịch sinh thái Hàm-Hô (Bình Định).
                      | Ông anh Tôi (người địa phương) vào mua vé, mỗi vé giá 12 ngàn đồng.
                      | Nhưng đến khi cầm vé thì thấy trên giấy ghi là 10 ngàn đồng, anh Tôi bèn hỏi tại sao thêm 2 ngàn đồng ?
                      | Người bán vé thản nhiên nói vì phải thêm phần bảo hiểm !
                      | Hỏi bảo hiểm gì thì anh chàng bán vé không trả lời được và bắt đầu nói ngọng.
                      | Tôi nói với ông anh "Thôi, cãi cọ làm gì với 2 ngàn đồng, mình bỏ qua cho chuyến đi được vui".
                      | Ông anh Tôi còn ấm ức nói : Làm ăn kiểu này thì mai mốt ai dám vô đây ?
                      | Đúng, Tôi cũng nghĩ như anh, với cách làm tiền trắng trợn như thế thì du-khách có thể mỉm cười cho ăn, nhưng Họ sẽ không quay lại một lần nữa.
                      |
                      | Cuối năm 2008 ngành du lịch đang than vản vì du khách đến Việt Nam giảm so với năm ngoái.
                      | Thật vậy, nhiều khách sạn Tôi ở qua đều than trời về tình trạng phòng trống, không có người thuê.
                      | Cũng may mà có khách Việt kiều về thăm quê, chứ nếu nguồn khách này giảm nữa thì quả là một thất bại.
                      | Nói gì thì nói, tình trạng "một đi không trở lại" là một xu hướng hết sức đáng ngại.
                      | Các giới chức đang bàn kế hoạch để thu hút du khách trở lại Việt Nam.
                      | Theo Tôi có lẽ hơi muộn. Nhưng muộn còn hơn không.
                      | Tôi nghĩ du khách có thể quay lại Việt Nam nếu ngành du lịch chấn chỉnh lại dịch vụ,
                      | xóa bỏ nạn chèo kéo du-khách, điều chỉnh giá cả cho hợp lí, và một điều không thể thiếu được : Đó là Vệ-Sinh.

                      | Nguyễn Văn Tuấn (Sydney Australia)

                      Comment

                      • TAM73F
                        Super Moderator
                        • Apr 2009
                        • 2321

                        #41
                        Đời Sống bây giờ ở SàiGòn-


                        Kinh tế VN ‘lao đao mức nghiêm trọng

                        Lạm phát đang là gánh nặng lên hạng chục triệu người nghèo tại Việt Nam.
                        Bất ổn kinh tế vĩ mô ở mức nghiêm trọng khiến lạm phát tiếp tục tăng và chỉ số chứng khoán tụt xuống mức thấp nhất trong hai năm.
                        Hãng tin tài chính Bloomberg ngày 23/05 đưa tin chỉ số chứng khoán VN Index sụt giảm tới mức thấp nhất kể từ tháng 07/2009 trong bối cảnh có tin lạm phát tháng Năm có thể tăng tốc nhanh hơn so với tháng Tư.

                        Chỉ số VN Index tại Trung tâm Giao dịch Chứng khoán Tp HCM sụt giảm 3,5% đứng ở mức 417,82 điểm vào trưa ngày thứ Hai.
                        Truyền thông Việt Nam đưa tin chỉ số giá tiêu dùng tháng Năm nhiều khả năng tăng khoảng trên dưới 2% so với tháng Tư.
                        Theo dự kiến Tổng cục Thống kê sẽ đưa ra số liệu chính thức về CPI/lạm phát trong tuần này, nhưng giới quan sát cho rằng mức lạm phát trong tháng Năm vào khoảng 19% so với một năm trước.
                        Chỉ số giá tiêu dùng của Việt Nam đã tăng 17,51% trong tháng Tư so với một năm trước đó, là mức cao nhất kể từ Tháng 12 năm 2008.
                        "Với giá cả tăng cao hơn dự kiến ​​tại hai thành phố chính là Hà Nội và Tp HCM, giới đầu tư đang lo ngại rằng thực trạng lạm phát của cả nước vẫn còn rất ảm đạm", ông Nguyễn Duy Phong, nhà nghiên cứu từ Công ty Chứng khoán ACB tại Tp HCM được Bloomberg trích dẫn.
                        Ông nói thêm rằng “tâm lý bi quan đang bao trùm thị trường và có đồn đoán Ngân hàng Nhà nước sẽ tiếp tục siết chặt thêm chính sách tiền tệ, vốn đã và đang gây tác động tiêu cực tới các doanh nghiệp và ngân hàng.
                        'Bóp chết doanh nghiệp'
                        Mặt bằng lãi suất huy động ngân hàng hiện nay đang rất cao 20-22%.
                        Thanh toán lãi suất đi vay đã và đang trở thành một "thành phần chính" trong chi phí sản xuất, Quỹ Quản lý đầu tư VinaCapital cho biết trong một ghi chú cho khách hàng vào hôm thứ Hai 23/05.

                        "Lãi suất cao đang giết chết các công ty nhỏ hơn," Alan Pham, kinh tế trưởng tại VinaCapital, cho biết trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại với Bloomberg hôm 23 tháng Năm từ Tp HCM.
                        Tiến sỹ Vũ Thành Tự Anh, Giám đốc nghiên cứu Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright tại Việt Nam nhận định việc lãi suất cho vay cao chứng tỏ hai vấn đề:
                        Thứ nhất, thanh khoản của các ngân hàng thương mại đang có vấn đề;
                        Giảm đầu tư công thì cũng giảm được sự chèn lấn đối với đầu tư của khu vực tư nhân
                        TS Vũ Thành Tự Anh
                        Thứ hai, lãi suất cho vay cao đến vậy, những doanh nghiệp lành mạnh, làm ăn bình thường chắc chắn không thể chịu đựng được.
                        “Còn những doanh nghiệp chấp nhận vay ở mức lãi suất này chắc chắn đang rất khát vốn, hoặc đang hoạt động trong lĩnh vực rất mạo hiểm, rủi ro thì mới có một mức độ sinh lời đủ để trả lãi ngân hàng”.
                        Trong bài viết đăng trên một số báo tại Việt Nam với tựa Bấm ‘Nhận diện “thủ phạm” của cuộc đua lãi suất’, kinh tế gia Tự Anh viết "Trong số các công cụ của chính sách tiền tệ hiện nay, dường như chỉ còn một công cụ duy nhất là tăng dự trữ bắt buộc là chưa được đem ra sử dụng".
                        “Việc Ngân hàng Nhà nước thận trọng trong việc sử dụng công cụ này là có thể hiểu được, vì nếu tăng dự trữ bắt buộc vào lúc này thì các ngân hàng thương mại sẽ chịu thêm một sức ép tăng lãi suất cho vay”.
                        Ông cũng lưu ý rằng “giảm đầu tư công thì cũng giảm được sự chèn lấn đối với đầu tư của khu vực tư nhân”.
                        “Điều này là tối quan trọng trong giai đoạn hiện nay khi lãi suất cho vay đã lên tới trên 20%/năm khiến nhiều doanh nghiệp điêu đứng, thậm chí đứng trên bờ vực phá sản và sa thải lao động”, ông Tự Anh viết.


                        Vietnam’s State Sector Should Not Dictate the Trans-Pacific Partnership
                        Published on May 23, 2011 by Derek Scissors, Ph.D. and Walter Lohman WebMemo #3267


                        It seems like Vietnam has been the next big thing for quite a while. Vietnam did very well in the 1990s and through the turn of the century. For the past two years, however, despite all the advantages it possesses, the Vietnamese government has managed only to destabilize a promising economy. And now, on top of that, the default of state-owned shipbuilder Vinashin and the government’s handling of it have put the spotlight on the failings of Vietnam’s privatization effort.
                        It is definitely worthwhile for the U.S. to work with Vietnam to improve its economy. The bilateral relationship has a track record of substantive cooperation on reform. Vietnam’s World Trade Organization accession and its bilateral trade agreement with the U.S. have served to bring necessary change to the Vietnamese economy. However, America’s current trade focus, the Trans-Pacific Partnership (TPP), will ask much more of Hanoi. Much of what it will ask—non-discriminatory regulations, non-preferential lending, transparency in governance, lifting of investment barriers—impinges directly on the beleaguered state sector.
                        Given the present state of its economy, Vietnam may not be capable of meeting these and other extensive commitments. As a result, talks on the TPP could be held hostage to state-imposed Vietnamese inefficiencies. The U.S. should not allow that to happen.
                        Dangerous Price Instability
                        Portraits of Vietnam’s economy are exceptionally messy. One of the problems has always been the lack of reliable information. Some countries issue economic results a suspiciously short time after the month, quarter, or year is over. Vietnam neatly avoids this problem by publishing data before the time period in question ends. These are labeled as estimates, but sensible revisions are rare.
                        Even accurate data might be confusing in the current environment. Prices are changing rapidly, causing the behavior of firms and individuals to continuously shift. On official data, consumer inflation stood at nearly 14 percent year-on-year in March and was still accelerating. Real interest rates—the price of domestic money—have fallen dramatically because nominal rate increases by monetary authorities did not keep pace with inflation. The dong has been devalued four times in 15 months, meaning the price of foreign money in terms of Vietnamese money is soaring.[1]
                        The outcome has been too much local money and not enough goods and hard currency. Firms have taken advantage of cheap capital by borrowing as much as possible (locally): Credit growth in 2010 was well over 20 percent, much of it subsidized by central and local governments. Because local currency has little value, individuals are hoarding goods, gold, and the U.S. dollar.[2] This is not inflation caused by a major commodity such as grain or coal; it is inflation spread throughout the economy.
                        Uncertain Outlook
                        Vietnam may be foremost among countries trying to be the next China. Policymakers emulating the PRC should recall that China had serious bouts of inflation in both the 1980s and ‘90s, one ended by a brutal crackdown and the other by a regional financial crash. Beijing solved the inflation problem by creating massive overcapacity and exporting the excess into a growing world economy. Even putting aside the associated waste and environmental destructiveness, this option is not presently available to Vietnam.
                        The best option that is available is not nearly as enticing: allow state-owned enterprises (SOEs) to truly fail. Vietnam has been trapped by its clear desire to elevate SOEs. Since they are very poorly operated, they require heavy budgetary and loan support. This has undermined broader fiscal and monetary policy and engendered suspicion about the stability of the financial system.
                        It is encouraging that Hanoi this year has pledged to roll back its stimulus, but actually doing so to the extent necessary will require the difficult decision of sacrificing some SOEs and permitting the private sector to lead. Moreover, the transition will also bring with it a period of slower GDP growth.
                        If that sacrifice proves politically unacceptable, Vietnam could see considerable economic difficulty. First quarter growth was reported, in late March, at 5.4 percent, clearly slower than the fourth quarter last year.
                        The country is bleeding hard currency. The 2010 trade deficit was approximately equal to the size of foreign reserves at the end of the year, meaning that in another year Vietnam could be out of usable funds.[3] As seen in 1997, the prospect of running out of hard currency may not just decrease growth and drive up joblessness but trigger outright economic contraction and a full financial crisis.
                        Vietnam’s macroeconomic situation is in need of serious and sustained attention. Hanoi’s priority should be to correct its mistakes and encourage some measure of macroeconomic stability. It may not be able to do this and meaningfully liberalize its economy at the same time. This likely, and even reasonable, relegation of reform runs directly counter to American desires for a TPP that is timely and of the highest standard.
                        Recommendations
                        The U.S. should proceed with the TPP Trade Policy and Programs (TPP) as quickly as possible—without regard for Vietnam’s ability to sign or implement an agreement on a timeline that other parties are able to meet. This applies to a deal on modalities expected in November as well as the final accord.
                        If Vietnam is not able to join the TPP, an explicit offer should be made for it to join as soon as it can make necessary progress, especially in reducing support for the state sector and permitting the private sector to expand.
                        The U.S. should help Vietnam fix its economic house and, ultimately, meet stringent TPP-induced liberalization. American agencies can assist in improving Vietnamese statistics, enhancing transparency. Given the role of the dollar, there should be additional coordination between the U.S. Department of the Treasury and Vietnam’s Ministry of Finance.
                        Miracle Postponed
                        Including Vietnam in the negotiations was the correct thing to do. It is in America’s interests for Vietnam to overcome current difficulties and realize more of its potential. But Vietnam has difficult decisions to make and implement. If it cannot do so in a timely manner, the TPP should move ahead without it.
                        Derek Scissors, Ph.D. , is Research Fellow in Asia Economic Policy in and Walter Lohman is Director of the Asian Studies Center at The Heritage Foundation.


                        1] Taipei Times, “Investors Looking to Long-Term Promise of Vietnam,” April 25, 2011, pp. 1-21–2, at http://www.taipeitimes.com/News/biz/.../25/2003501606 (May 3, 2011).
                        [2] Bloomberg, “Vietnam Needs to Reduce Dollar’s Use in Economy, ADB Aide Says,” April 6, 2011, at http://www.bloomberg.com/news/2011-0...aide-says.html (May 3, 2011).
                        [3] Economics Newspaper, “Vietnam: Economic Growth of 5.4% in Q1,” at http://economicsnewspaper.com/world-...n-q1-6256.html (May 3, 2011).



                        The Trans-Pacific Partnership, also known as the Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement or TPP agreement is a multilateral free trade agreement that aims to integrate the economies of the Asia-Pacific region. The original agreement between the countries of Brunei, Chile, New Zealand and Singapore was signed on June 3, 2005, and entered into force on May 28, 2006. Five additional countries, including Australia, Malaysia, Peru, United States, and Vietnam, are currently negotiating to join the group. On the last day of the APEC summit on November 14, 2010, leaders of the nine current negotiating countries endorsed the proposal advanced by President Obama that set a target for settlement of negotiations by the next APEC summit in 2011.

                        The TPP was previously known as the Pacific Three Closer Economic Partnership (P3-CEP), its negotiations launched on the sidelines of the 2002 APEC Leaders' Meeting in Los Cabos, Mexico, by Chilean President Ricardo Lagos and Prime Ministers Goh Chok Tong of Singapore and Helen Clark of New Zealand. Brunei first took part as a full negotiating party in the fifth round of talks in April 2005, after which the trade bloc became known as the Pacific-4 (P4).

                        Although all original and negotiating parties are members of the Asia-Pacific Economic Cooperation (APEC), the TPP is not an APEC initiative. However, it is considered as a pathfinder for the proposed Free Trade Area of the Asia Pacific (FTAAP), an APEC initiative. TPP negotiations have occurred on the sidelines of APEC summits since 2002.

                        The objective of the original agreement was to eliminate 90 percent of all tariffs between member countries by January 1, 2006, and reduce all trade tariffs to zero by the year 2015. It is a comprehensive agreement covering all the main pillars of a free trade agreement, including trade in goods, rules of origin, trade remedies, sanitary and phytosanitary measures, technical barriers to trade, trade in services, intellectual property, government procurement and competition policy.


                        Asia Inflation Fight Spreads on Philippines, Malaysia Rate Moves |

                        Asia Inflation Fight Spreads on Philippines, Malaysia Rate Moves
                        May 5 (Bloomberg) -- Vishnu Varathan, an economist at Capital Economics (Asia) Pte. in Singapore, talks about the outlook for Indonesia, Malaysia and India's economies. Varathan speaks with Rishaad Salamat on Bloomberg Television's "On the Move Asia." (Source: Bloomberg)
                        May 5 (Bloomberg) -- Tai Hui, the Singapore-based head of Southeast Asian economics research at Standard Chartered Plc., talks about the region's economies, central bank monetary policies and currencies. Malaysia's central bank will keep the overnight rate unchanged at 2.75 percent at its policy review today, according to nine of 16 economists surveyed by Bloomberg News. Seven forecast a 25-basis point increase. Hui speaks with John Dawson on Bloomberg Television's "First Up." (Source: Bloomberg)
                        The Philippines and Malaysia joined India and Vietnam in raising interest rates this week as nations in a region that led the global economic recovery intensified their fight against inflation.
                        Bangko Sentral ng Pilipinas yesterday increased the rate it pays lenders for overnight deposits to 4.5 percent from 4.25 percent in its second move this year, while Bank Negara Malaysia lifted the benchmark overnight policy rate for the first time in 2011, boosting it by a quarter point to 3 percent.
                        Surging food and oil costs are escalating the danger of inflation in Asia, prompting policy makers to accelerate monetary tightening even at the risk of slowing growth. India on May 3 doubled the magnitude of rate increases and the State Bank of Vietnam raised borrowing costs the following day for the fifth time in 2011.
                        “The bigger picture is that inflation still remains quite an issue around the region,” said Wellian Wiranto, an economist at HSBC Holdings Plc in Singapore. “Inflation risk still trumps growth risk as you can see from the central bank thinking.”
                        The yield on the 7 percent Philippine bond due January 2016 increased five basis points, or 0.05 percentage point, to 5.10 percent yesterday, according to Tradition Financial Services. The peso closed 0.2 percent weaker at 42.94 per dollar, before the rate decision.
                        The ringgit declined 0.5 percent to 2.9915 per dollar in Kuala Lumpur, while the yield on the 3.434 percent bond due August 2014 fell two basis points to 3.26 percent ahead of the monetary policy announcement.
                        Asia faces a “serious setback” from surging inflation that threatens to push millions into extreme poverty, the Asian Development Bank said last week.
                        Inflation in the Philippines accelerated to 4.5 percent in April, a report showed yesterday. The central bank targets average inflation of 3 percent to 5 percent this year and in 2012.
                        Malaysian central bank Governor Zeti Akhtar Aziz, the first to raise rates in Asia last year, resumed increases after pausing since July as inflation quickened to a 23-month high. Zeti also boosted the statutory reserve requirement level to 3 percent from 2 percent effective May 16.
                        Malaysia’s inflation may accelerate to a range of 2.5 percent to 3.5 percent this year from 1.7 percent in 2010, according to the central bank.
                        “Global commodity and energy prices are projected to remain elevated during the year, with inflation in major trading partners also expected to rise further,” the Malaysian central bank said in a statement yesterday. “There are also some signs that domestic demand factors could exert upward pressure on prices in the second half of the year.”
                        The Philippine central bank signaled it’s willing to do more to contain price pressures, with Deputy Governor Diwa Guinigundo saying oil above the central bank’s estimate of $110 per barrel continues to pose risks.
                        Crude oil prices have surged more than 16 percent this year as unrest in the Middle East and North Africa threatens supplies.
                        World food prices may rebound after declining in March from a record level, the United Nations said last month.
                        The People’s Bank of China, which raised rates for a fourth time in six months in April, said May 3 controlling price increases was its main goal, even after a manufacturing survey indicated that economic expansion may slow.

                        India’s central bank increased its repurchase rate by half a percentage point to 7.25 percent this week after eight quarter-point moves since mid-March 2010, as it forecast inflation to stay at an “elevated level” until September.
                        Governor Duvvuri Subbarao said the Reserve Bank of India aims to curb consumer demand, and cut the central bank’s growth forecast to “around 8 percent” for the year ending March 31 from 8.6 percent in the previous 12 months.
                        Vietnam raised its repurchase rate to 14 percent, doubling the benchmark from November.
                        In the Philippines, Jollibee Foods Corp. (JFC), the nation’s largest restaurant operator, said profit growth in the first half of 2011 may slow as raw-material prices and operating costs rise.
                        Malaysia’s economy may expand 5 percent to 6 percent this year, easing from a decade-high of 7.2 percent in 2010, according to the central bank.
                        The decision to further raise the statutory reserve requirement is a “pre-emptive” measure to manage a “significant” build-up of liquidity, the central bank said.
                        “Sustained strong foreign capital inflows warrant careful attention to ensure that they do not exacerbate domestic liquidity levels and fan inflationary pressures in the future,” Phillippine central bank Governor Amando Tetangco said. “The Monetary Board remains prepared to take appropriate action as necessary.”
                        To contact the reporters on this story: Karl Lester M. Yap in Manila at kyap5@bloomberg.net; Max Estayo in Manila at mestayo@bloomberg.net
                        (Blomberg)

                        Comment

                        • TAM73F
                          Super Moderator
                          • Apr 2009
                          • 2321

                          #42
                          Gặp lại người đàn ông Úc (Australia ) kêu gọi bảo vệ môi trường Việt Nam !!!

                          dantri.com.vn - 15:23 (22/05/2011)

                          (Dân trí) - Ngày 21/5, anh Rod Kidney - người thực hiện chặng đường dài trên 230km chèo ván đứng trên sông Mê Kong qua ĐBSCL để nâng cao nhận thức về ô nhiễm môi trường nước tại Việt Nam - đã dừng chân tại Cần Thơ.


                          Tại đây, vị huấn luyện viên dạy lướt ván và bay lượn diều tại Mũi Né - Bình Thuận này đã công bố hành trình chèo ván đứng và chia sẻ thông điệp bảo vệ môi trường của mình.



                          Vừa đi vừa vớt rác
                          Anh chia sẻ: "Tôi đã sống 5 năm tại Việt Nam , mỗi ngày thức dậy thấy túi ni lông tràn ngập ở các bờ biển tại Mũi Né. Tôi thấy rằng một ai đó phải có hành động, một ai đó phải nâng cao nhận thức và một ai đó phải truyền bá thông điệp đến người dân Việt Nam về tầm quan trọng của việc giữ sạch biển cả và các dòng sông".


                          Trên suốt chặng đường của mình, Rod thường ghé những điểm người dân thường vứt rác để vớt.
                          Chuyến hành trình dài 230 km của Rod được xem là hình thức đầu tiên kêu gọi bảo vệ môi trường nước bất cứ nơi đâu trên thế giới, bằng cách đứng chèo trên một tấm ván dài khoảng 3,3 m, rộng 80cm, nặng gần 20kg. Rod đi dọc bờ sông một số tỉnh, thành ĐBSCL, dự kiến kết thúc ở tỉnh Trà Vinh (Việt Nam ) vào ngày 26/5. Ước tính mỗi ngày Rod chèo 4-6 giờ và chèo khoảng 20 km.


                          Rod cùng với các thành viên chuẩn bị hành trình mới.
                          Trong suốt chuyến đi của mình, anh Rod gặp gỡ cán bộ, sinh viên học sinh một số trường học tại địa phương, những tổ chức cộng đồng và các cơ quan nhà nước để nhằm chia sẻ thông điệp và nâng cao nhận thức về bảo vệ môi trường. Rod cho biết, chuyến đi này anh luôn tâm niệm phương châm: "nguồn nước - nguồn sống" . "Mọi người thường bàn luận về nguồn nước, nhưng tôi lại thích hơn khi nghĩ rằng từ nước, cuộc sống bắt đầu sinh sôi"- Rod nói.

                          Huỳnh Hải


                          source: http://news.hnsv.com/viet-nam/gap-la...et-nam-405120/

                          ----//----

                          Bình luận - Chiến lược mới của người Việt Nam.

                          Ở Thụy Sỉ, mổi khi có Tết, các dịp tiệc từ thiện thường có múa lân, biểu diển vỏ thuật Vovinam, tôi thường để ý là phần đông có nhiều người Thụy Sỉ đảm nhiệm vai trò múa lân, và sinh viên vỏ thuật cũng toàn người Thụy Sỉ ngoại trừ le que vài người Việt. Tôi nghỉ chắc tại người Thụy Sỉ lớn con, nên làm thế người Việt mình.


                          Bây giờ thấy người Úc lo hốt rác dùm người Việt Nam trên sông Mekong, tôi mới sửng sờ thấu hiểu được cái suy nghỉ sâu sắc của người Kinh chúng ta. Thưa các bạn, đây là chiến lược lâu dài mà chúng ta đã nghỉ ra để bảo tồn sức lực cho cuộc tranh đấu lâu dài sắp tới.


                          Cứ để ngoại quốc lo hết chuyện mình đáng lẻ phải lo . Cứ để dân Trung Quốc qua khai thác quặn mỏ, người Úc hốt rác sông Cữu Long, người Thụy Sỉ múa lân, người Đài Loan, Hàn quốc xây dựng hảng xưởng , mà lại bị mỹ nhân kế của các cô gái Việt Nam. Sau đó, ngoại quốc mệt quá, chúng ta sẻ nổi lên lấy lại độc lập, khỏi cần múa lân, vỏ thuật, hốt rác chi bây giờ cho mệt xác.
                          Sao tôi không nghỉ ra trước ta ???
                          Last edited by TAM73F; 05-29-2011, 07:42 PM.

                          Comment

                          • TAM73F
                            Super Moderator
                            • Apr 2009
                            • 2321

                            #43
                            Đời Sóng bây giờ ở Saigon.

                            Điếm đực thành Hồ ( Sàigon mới )


                            Hắn là sinh viên tốt nghiệp đại học, thất nghiệp dài dài, bèn ra nghề chạy xe ôm gần cả năm nay để kiếm cơm, sống qua ngày. Nhưng, so với những quái xế chuyên nghiệp tại thành Hồ,...hắn còn kém họ xa lơ xa lắc về mặt kiến thức giang hồ mà họ tích lủy được ngoài đường phố; vì vậy, có những trường hợp cần thỏa mãn nhu cầu của khách, nhứt là những khách ở tỉnh khác lên Sài gòn, hắn đành chịu thua. Đôi khi hắn bị họ gọi ngược lại là “quái xế Hai Lúa” thế mới đau chớ! Hãy nghe hắn tâm sự về nghề lái xe ôm.

                            Lái xe ôm là một nghề kiếm sống thật đơn giản, đổ mồ hôi để đổi bát cơm, manh áo một cách lương thiện. Xe ôm phân chia làm 4 giai cấp: “cá tra” những người lái xe ôm được rước khách ngay tại các xa cảng miền Đông hoặc miền Tây, lực lượng nầy mặc đồng phục, áo thun màu xanh hoặc màu vàng, có ghi ký hiệu đàng hoàng. Thí dụ tại bến xe Miền Đông: “Tài đêm BXMĐ P...QBT” thu nhập của họ rất cao và chịu sự quản lý chặc chẻ của đội bảo vệ xa cảng. Tập trung trước cổng số 2 là đội xe ôm “cá chốt”, chỉ được phép đón khách ở ngoài cổng xa cảng. Còn lái xe ôm hạng bét là “cá lòng tong”, hành nghề xe ôm tự do, chạy rong ngoài đường phố để bắt khách, nên thu nhập rất thấp. Sau khi trừ tiền xăng nhớt cho chiếc xe Suzuki cà tàng, cũng còn 5, 6 chục ngàn đủ tiền cơm, cà phê, thuốc lá cho một ngày. Tôi thuộc loại xe ôm “cá lòng tong”. Còn đội siêu xe ôm “hoàng gia”, họ ăn mặc rất lịch lãm, comlpe, cà vạt hẳn hoi, chơi toàn xe xịn đời mới như Honda, Dylan, Yamaha, Suzuki Avenis... chuyên phục vụ khách tại phi trường Tân Sơn Nhất.

                            Chuyện buồn cười mới xảy ra ngoài hôm qua. Vào khoảng 10 giờ sáng, tôi đang xách xe không, chạy cầu âu trên đường Cách Mạng Tháng Tám gần miệt Ngã Tư Bảy Hiền thì gặp một thiếu phụ sồn sồn, béo tròn, vẫy tay gọi, nhờ tôi chở đi tìm mua “bánh mì”. Tưởng thật, tôi mời bà ta lên xe, chạy một lèo ra Chợ cũ Sài Gòn, vì bánh mì ở đây thơm ngon nổi tiếng nhất thành đô. Đến nơi, tôi mời bà ta xuống xe đi thì bà ta cười, nói: “Chị muốn đi tìm “bánh mì”, nhưng không phải bánh mì loại nầy,” vừa nói bàn tay phải của bà ta di động mất trật tự xuống “vùng cấm địa” của tôi, nói. “Chị muốn mua bánh mì loại nầy thôi hà!”

                            À, thì bây giờ tôi mới hiểu bà nầy thuộc loại bà già ham vui, tiếng lóng “bánh mì” là ám chỉ mại dâm nam; còn “bành bèo” ám chỉ mại dâm nữ. Tiếng lóng nầy xưa rồi, ít ai dùng tới. Tiếng lóng bây giờ, giới giang hồ dùng từ hiện đại hơn nhiều, bọn “mãi dâm nam” thì họ gọi là heo nọc. Heo nọc được chia ra làm ba hạng: “heo độc”, “heo bầy” và cuối cùng là “heo 4 Đ ”. Đây là một tệ nạn xã hội nhức nhối trong thời buổi “Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”. Món ăn chơi gì mà cánh đàn ông hưởng thụ được thì đàn bà cũng đâu có chịu thua kém. Cụm từ “bán trôn nuôi miệng” dành cho giới chị em ta, còn bọn mãi dâm nam bán cái gì nuôi miệng đây? Nghĩ hoài mà không ra, chẳng lẽ dùng từ “bán ... nuôi miệng”? Mà “heo độc” khác với “heo bầy” và “heo 4 Đ” như thế nào? Khách mua dâm, đa số là mấy bà sồn sồn tuổi từ 50 trở lên, phần đông từ miền Tây lên Sài Gòn buôn bán chuyến, xa gia đình đi mua vui. Giới giang hồ đánh giá và phân loại bọn mãi dâm nam như sau:

                            HEO ĐỘC là heo đực giống thượng thặng, hoạt động độc lập, rất đắc giá, thường là các mệnh phụ phu nhân của “cán bộ gộc”, vợ các đại gia hoặc những tên tư bản đỏ mới dám đụng tới. Họ là những thanh niên khỏe mạnh, vai u, thịt bắp luôn luôn khoát lên mình bộ vó sang trọng, đắc tiền như: quần soóc, áo thun Adidas, giày Nike, đồng hồ Omega hay Rolex và cái điện thoại di động luôn luôn kè bên mình.... Bãi đáp thường trực của họ là mấy quán cà phê nằm trên đường Phạm Ngọc Thạch, quận 3. Có vào thử nơi nầy mới biết hư thực ra sao! Không phải những “heo độc” là những chàng vai thịt bắp đâu nghen! Nhưng, đấy không phải là tiêu chuẩn cần thiết. Ngược lại, có những chàng đẹp trai, dáng người mảnh khảnh thư sinh như Alain Delon, cái tướng trói gà không chặc, cũng đắc khách như thường. Khi khách làng chơi là phụ nữ có tâm hồn lãng mạng, rất thích hạng người nầy để nhớ lại cái phút ban đầu lưu luyến ấy...Còn những mệnh phụ có máu Võ Tắc Thiên hay Từ Hy Thái Hậu thì khoái mấy anh chàng vai u thịt bắp như võ sĩ đô vật bên Mỹ. Khi khách hàng có nhu cầu cần thiết là liên lạc với nhau bằng điện thoại di động. Giá mỗi lần “xuất chuồng” đi nhảy sô có thể lên đến 4, 5 vé (400, 500 USD), bèo lắm thì cũng được 1 hoặc 2 vé.

                            HEO BẦY là những mãi dâm nam hoạt động trong đường dây, có tổ chức hẳn hòi. Theo sự đánh giá trong giới làng chơi phụ nữ thì “heo bầy” không thể nào so bì được với “heo độc” về hình thức bên ngoài cũng như mức thu nhập. Giá mỗi lần đi sô chỉ thu nhập được từ 6 xị (600.000 đồng) hoặc 1 chai (1 triệu). Hiện nay, “heo bầy” thường tập trung tại nhiều tại các công viên nằm ở trung tâm thành phố, các quán trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm quận 1. Điều kiện heo nào muốn nhập bầy cũng dễ dàng thôi: phải chịu khoảng chi phí bắt buộc 20% trên “tổng doanh thu” cho “tú ông”, số điện thoại di động, và hai tấm ảnh 10 X 15 cm để làm catologe có đánh mã số đàng hoàng. Có 3 loại mã số: Mã số đỏ là dạng “xông khói” (trẻ khỏe mạnh). Mã số xanh là “loại nướng” (phải sử dụng thuốc kích thích). Mã số vàng là “luộc” (cho mấy bà có thu nhập ít xài đở).

                            HEO 4 Đ là “điếm đực đứng đường”. Bãi đáp thường xuyên từ góc đường Lê Thánh Tôn - Nguyễn Bỉnh Khiêm đến trước cửa Thảo Cầm Viên là “chợ tình” của họ. Hãy nghe một đoạn băng ghi âm tiếp thị của bọn ma cô là đủ thất kinh hồn vía: “Xin bảo đảm với quý bà, quý cô là hàng đúng tiêu chuẩn quốc tế không sida, sẵn sàng phục từ A đến Z, không hài lòng không lấy tiền. Tụi nầy là con nhà đàng hoàng đấy, vì ham vui nên ra đây chơi. Dùng thử một lần thì biết đá, biết vàng...” Bọn ma cô rao hàng theo kiểu “treo đầu heo bán thịt chó”, bọn 4 Đ nầy là loại vào tù ra khám như ăn cơm bữa, chớ con nhà đàng hoàng cái nổi gì chớ!

                            Hồi tháng trước, tôi đến “chợ tình” trước cửa Thảo Cầm Viên để chứng kiến hoạt cảnh buôn bán thân xác của bọn 4 Đ. Không phải bà nào bà nấy da mặt dầy hơn gót chân đâu nghen. Bọn đàn ông đi tìm hoa tương đối dễ dàng khi chọn bãi đáp. Nhưng cánh mấy bà đều phải tuyệt đối kín đáo vì việc mua dâm của họ là chuyện làm khó có thể chấp nhận, vì thế họ phải theo một quy trình khép kín. Đã vậy mà quý bà còn phải hóa trang bằng cách đeo những mặt nạ, đeo kính đen như điệp viên 007, khẩu trang... cho chắc ăn, rồi đi taxi đến chợ tình tha hồ chọn hàng vừa ý.

                            Đêm đó, tôi quan sát một chiếc xe taxi màu xanh, chạy chầm chậm trước Thảo Cầm Viên để tìm “bò lạc”, ngồi trong xe là một người đàn bà đội nón rộng vành màu đen, kéo xệ xuống che gần hết khuôn mặt. Liền theo đó, một chiếc Honda màu đỏ phân khối lớn chở một thanh niên ngồi phía sau, ăn mặc bảnh bao, tướng tá không tệ lắm. Bà ta quay cửa xe taxi xuống để quan sát mặc hàng cho chính xác. Tôi liền bám sát phía sau chiếc Honda, nghe bà ta hỏi: “Bảo đảm hàng không có bệnh “sida” chớ?”. Tên lái Honda, tôi đoán không lầm là “tú ông”, nói: “Bảo đảm với chị là hàng sạch!” Bà ta hỏi: “Giá phục vụ over night mấy xị?” Hắn đáp: “Giá gì bèo thế? Cho xin một chai mới đủ sở hụi!” Bà ta nói: “Được, chất hàng lên xe taxi đi! Nếu phục vụ đúng mức, chị “bo” thêm để bồi dưỡng. Còn làng chàng là chị Hai “thiến” đó nghe!” Thường la cà khu vực nầy, còn có mấy tên “gay” tới lui để bày hàng.

                            Dưới chân cầu Đồng Nai thuộc quận 9 thành Hồ, có một tiệm chụp hình thời trang, mấy bà mệnh phụ phu nhân thường tới lui khu vực nầy để tìm “hàng son”, chọn mặt đặt hàng, có khi phải order mất mấy ngày mới có đấy nhá!

                            Trong cái thế giới mãi dâm nam ở thành Hồ cũng có quy luật riêng của nó, đôi khi cũng rất tàn nhẫn. Những chàng trai khỏe mạnh bán cái “vốn trời cho” không phải là sức voi hoài đâu, xài hoài cũng cạn kiệt. Đó là những bọn “cave nam” mà khách hàng của họ là những dân đồng tính nước ngoài giàu có như doanh gia, nghệ sĩ...Ngoài cái khoảng tiền đi khách phải chia cho chủ khách sạn 50% (ngoài trừ tiền bo), cave nam còn dành một khoảng tiền không nhỏ để tái tạo lại sức lao động, mới đủ sức trường kỳ kháng chiến. Ngoài dân đồng tính, các bà sồn sồn từ 40 đến 50 tuổi cùng thường tới lui vũ trường để tìm bướm. Một tên cave nam chuyên nghiệp tên Hoàng Lao Ái tâm sự: “Làm cái nghề nầy cũng cay nghiệt lắm, khi mà sức tàn lực kiệt sẽ bị đào thải ra đứng đường không thương tiếc,” hắn than thở. “Mỗi ngày phải “nhảy dù” 5, 7 sô với mấy bà sồn sồn thì chỉ có nước từ hết xí quách đến...liệt như chơi! Gặp nhiều bà chằng xấu như Chung Vô Diệm, cũng phải ráng nín thở qua sông.” Hắn còn cho biết, khu vực quanh Nhà máy Bia Sài Gòn, nhất là đường Nguyễn Kim và Lý Thường Kiệt thuộc quận 5 và 10 là nơi làm ăn của giới nầy và tương lai của hắn cũng sẽ ra đó kiếm sống.

                            Hiện tượng mãi dâm nam hay trai đứng đường có khuynh hướng phát triển “đại trà” ở cấp quốc gia, báo động về sự suy đồi đạo đức tột cùng của chế độ XHCN hiện nay. Nguyên nhân đưa đến tệ đoan xã hội nầy là do các phu nhân, mệnh phụ sồn sồn, đẻ năm sáu lứa hay đào nhí của cán bộ CS có chức, có quyền hoặc mấy đại gia, tư bản đỏ giàu có. Khi mà tài sản của họ lên đến hàng trăm triệu USD thì giàu đổi bạn, sang đổi vợ là chuyện thường tình, mà trâu già lại thích gặm cỏ non. Quý ngài thay đào nhí, người mẫu thời trang như thay áo, viện cớ đi họp Đảng vắng nhà thường xuyên, đến mức các bà chịu hết nổi phải “vùng lên”, ông ăn chả thì bà phải ăn nem. Đời là thế đấy!

                            Xin hãy lắng nghe tâm sự của một chàng “heo độc” trước khi chấm dứt phóng sự nầy: “Tôi nhờ cái mã trời cho đẹp trai, nhờ vậy mà tôi trở thành “trai bao” cho một số mệnh phụ phu nhân. Tôi sợ nhất là khi phục vụ cho mấy bà vợ sồn sồn của quí vị lãnh đạo cơ quan nhà nước hoặc các đại gia uy quyền thuộc loại “3G”, mà quí bạn có biết 3G là gì không? Đó là loại “gộc, già, giàu”. Mấy mụ nầy chuyên ăn no rửng mỡ, sung sức quá mạng. Có một lần, tôi được gọi phục vụ cho một bà sồn sồn, vợ của một đại gia khét tiếng ở Sài Gòn. Hôm đó, tôi chẳng may “khóc ngoài quan ải”, làm bà ta nỗi trận lôi đình, hét tướng lên: “Tao trả tiền bo đẹp cho mầy là để cho tao sướng, chớ đâu phải để cho mầy...sướng hả? Đồ mắc dịch!” Mắng xong, bà ta vói tay lấy chiếc giày cao gót, nện vào đầu tôi mấy quả đến phun máu...” Làm đời trai bao, không phải lúc nào cũng được quý bà cưng chiều đâu nghen bà con. Mình mà out of control “tới bến” trước, thì dễ bị mấy bả nổi điên lên, giở trò bạo lực, nắm tóc, giựt chỏ, lên gối... sau cùng nện cho một trận, quần áo tơi tả, phù mỏ như chơi...

                            TIẾU SỸ

                            Comment

                            • TAM73F
                              Super Moderator
                              • Apr 2009
                              • 2321

                              #44
                              Toà án quốc tế về Luật biển‏.

                              Vài nét về Toà án quốc tế về Luật biển

                              (24/04/2011)

                              Số thành viên của Toà án gồm 21 quan toà độc lập được tuyển chọn trong số các nhân vật nổi tiếng nhất về công bằng và liêm khiết, có năng lực rõ ràng trong lĩnh vực luật biển.

                              Việc lựa chọn được tiến hành trên các nguyên tắc:

                              - Thành phần của Toà án phải bảo đảm có sự đại diện của các hệ thống pháp lý chủ yếu của thế giới và một sự phân chia công bằng về mặt địa lý.

                              - Mỗi quốc gia thành viên có quyền chỉ định nhiều nhất là hai người. Các thành viên của Toà án sẽ được tuyển lựa trên danh sách đề cử. Tuy nhiên, Toà án không thể có quá một công dân của cùng một quốc gia.

                              - Các thành viên của Toà được bầu bằng bỏ phiếu kín, là những ứng cử viên đạt được số phiếu bầu cao nhất và phải được 2/3 số quốc gia thành viên có mặt và bỏ phiếu.
                              Trên cơ sở này, cuộc bầu cử đầu tiên đã chọn được 21 thành viên đầu tiên chia cho 5 nhóm nước. Khu vực châu Phi: Engo (Camơrun), 3 năm; Warioba (Tandania), 3 năm; Ndiaye (Xênêgal), 6 năm; Mensah (Gana), 9 năm; Marsit (Tuyndi), 9 năm. Khu vực châu Á: Rao (ấn Độ), 3 năm; Akl (Li Băng), 3 năm; Zhao (Trung Quốc), 6 năm; Yamamoto (Nhật Bản), 9 năm; Park (Triều Tiên), 9 năm. Khu vực Đông Âu: Kolodkin (Nga), 3 năm; Yankov (Bungari), 6 năm; Vukas (Crôatia), 9 năm. Khu vực Mỹ La tinh và vùng biển Caribê: Marotta Rangel (Braxin), 3 năm; Caminos (achentina), 6 năm; Laing (Bêlidơ), 6 năm; Nelson (Grênađa), 9 năm. Khu vực châu Âu và các khu vực khác: Wolfrum (Đức), 3 năm; Eiriksson (Aixơlen), 6 năm; Treves (Italia), 6 năm và Anderson (Anh), 9 năm. Nhiệm kỳ của các thành viên là 9 năm và họ đều có quyền tái cử.
                              Read more:
                              http://biengioilanhtho.gov.vn/vie/va...-f5a64919.aspx
                              Thẩm phán TQ vào Tòa Quốc tế về Luật biển





                              Thẩm phán Cao Chi Quốc người Trung Quốc vừa tái đắc cử chức thẩm phán tại Tòa án Quốc tế về Luật biển (International Tribunal for the Law of the Sea - Itlos).
                              http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worl...ge_itlos.shtml





                              Trong một vụ kiện nộp cho Tòa Quốc tế về Luật Biển (International Tribunal for the Law of the Sea – ITLOS), nếu nước nào không có thẩm phán quốc tịch của mình trong hội đồng xét xử, nước đó được đề cử một người (của mình) vào hội đồng xét xử.

                              Xem luật của tòa ITLOS ở đây, Article 17.

                              http://www.itlos.org/documents_publi...statute_en.pdf


                              Thí dụ, vụ kiện giữa Việt Nam và nước khác, thí dụ như TQ. Hội đồng xét xử có 5 người chẳng hạn. (ITLOS có 21 thẩm phán và tùy từng vụ có thể xử 5 người, 7 người, v.v.)

                              Trong đó có 1 ông TQ. Không có ông VN. Vậy Việt Nam được đề cử thêm một thẩm phán Việt Nam vào hội đồng xét xử. Một trong 4 thẩm phán sẽ phải bỏ ra để ông/bà VN vô.

                              Vậy còn 1 ông TQ, 1 ông/bà VN, và 3 người khác.

                              Giả sử ông TQ (TS Gao) bỏ phiếu cho TQ.

                              Ông/bà VN bỏ phiếu cho VN.

                              Vậy tùy vào kiến thức và khả năng của Tiến sĩ Gao Zhiguo hay ông/bà thẩm phán VN thuyết phục 3 người còn lại.

                              Tức là VN có thể thắng nếu trong lúc thảo luận ông/bà thẩm phán VN, nhờ kiến thức và khả năng, có sức thuyết phục cao hơn TS Gao.
                              •xem: http://vqhn.wordpress.com/2011/06/18...-vi%E1%BB%87t/

                              Sưu-Tầm

                              Comment

                              • TAM73F
                                Super Moderator
                                • Apr 2009
                                • 2321

                                #45
                                BÁO ĐỘNG : MĂNG SẢN XUẤT TẠI VIỆT NAM

                                “Tắm trắng” cho măng bằng... chất độc
                                Măng chua, măng khô, măng tươi luộc, măng hũ ngâm... đều được nhiều cơ sở tẩm, tẩy bằng hóa chất vô cùng độc hại.
                                http://film4asia.com/forum/showthread.php?t=182780Người tiêu dùng khi ăn phải loại măng này lâu ngày có thể bị các bệnh liên quan đến thận và da. Nhiều bạn đọc cung cấp thông tin: để làm mềm măng, giúp măng ngọt, giòn và giữ được màu vàng tươi, nhiều cơ sở cung cấp măng tẩm sodium sulphite (Na2SO3) và sodium hyposulfite (Na2S2O3) là hai chất tẩy rửa cực mạnh, vô cùng độc hại với sức khỏe con người.

                                Khu vực P.Tân Thới Nhất, Q.12, TP.HCM là nơi tập trung hàng chục cơ sở chuyên sản xuất, cung cấp các loại măng tươi luộc, măng khô, măng chua, măng hũ ngâm ớt ...

                                Ông Tính, chủ một cơ sở làm măng trên quốc lộ 1A, thuộc địa bàn này, thừa nhận: “Dùng mấy hóa chất này rút ngắn thời gian luộc, măng lại nhanh mềm, giòn hơn. Mỗi tháng tui tiết kiệm được hàng chục triệu đồng tiền than củi. Hơn nữa chúng (các loại hóa chất - PV) lại quá rẻ, phải ngâm thêm mới có lời nhiều”.

                                Măng nào cũng tẩm


                                Các công đoạn chế biến, ngâm măng bằng hóa chất tại một cơ sở ở phường Tân Thới Nhất, Q.12, TP.HCM Tại đại lý cung cấp măng các loại của bà Ớt trên đường Tân Thới Nhất 1, có tới hàng trăm thùng phuy ngâm măng sặc sụa mùi chua của măng đã “vô” hóa chất tỏa ra khắp con phố. Khi bà mở nắp một thùng măng chua để giới thiệu hàng, bất ngờ một đám bồ hóng bay ra theo, trong phuy có vài con ruồi chết. Bà cười trừ, nói: “Thấy vậy chứ ăn vào không sao hết”.

                                Ngay lúc đó một thanh niên trên tay cầm một bao nilông chứa bột vàng (phẩm tạo màu - PV), cho một lượng khoảng năm muỗng to vào thau rồi trộn đều. Biết chúng tôi nhìn thấy, bà này liền quát: “Bưng vào trong nhà mà làm”. Quay về phía chúng tôi, bà vội vàng giải thích: “Bột nghệ (?) đó chứ không phải phẩm màu đâu, cho vào cho nó có màu một tí. Tui vẫn thường dùng nó để kho cá mà”.

                                Ở góc khác, một phụ nữ đang cắt lát măng để làm măng chua. Hàng trăm búp măng dính bùn đất chẳng cần rửa được cho vào thùng phuy sau khi cắt lát. Thấy chúng tôi ngạc nhiên, người này cười phì: “Chùi rửa làm gì cho tốn nước, tốn công. Bỏ vào ngâm mấy tháng, cho thêm bột tẩy vào nữa thì sạch sẽ hết, người cũng tiêu chứ đất đá ăn nhằm gì”.

                                Cách cơ sở của bà Ớt không xa là cơ sở của bà Minh cũng chuyên chế biến, cung cấp măng các loại. Phía sau cơ sở này là hàng trăm thùng phuy rỗng sình lầy bám nổi rêu xanh. Hai thanh niên bơm nước từ một cái giếng khoan sát đó tưới thẳng vào từng thùng phuy ngâm măng.

                                Chúng tôi ngỏ ý muốn học nghề, bà Minh không ngần ngại chỉ: “Có gì đâu mà học. Khó nhất là làm măng chua, nhưng tui chỉ cho dùng mấy thứ này dễ làm mà măng lại ngon. Măng nào muốn ngon cũng phải dùng đến hóa chất cả”. Nói xong bà đem ra ba túi nilông: “Bịch màu vàng là phẩm màu dùng để tạo màu cho măng. Bịch chứa mấy hột kia là đường hóa học để măng ngọt. Còn bịch trắng là bột tẩy. Công dụng ghê gớm lắm. Tẩy măng hư, giúp măng mềm, tạo độ dai”.

                                Bà Linh, chủ một cơ sở làm măng các loại dưới chân cầu vượt An Sương, Q.12, thổ lộ: “Trước đây làm măng mất nhiều thời gian lắm. Măng chua ngâm mấy tháng trời mới giao cho mối ngoài chợ. Măng tươi cũng phải ngâm ít nhất vài ngày. Sau này cứ việc sử dụng hóa chất tẩy nên măng mau chín, vừa mềm lại vừa giòn. Chất lượng hơn trước hẳn, muốn có lúc nào cũng được”.

                                Dùng hóa chất tẩy rửa



                                Măng được “làm đẹp” tại một cơ sở sản xuất trên quốc lộ 1A, đoạn ngã tư An Sương, Q.12, TP.HCM.


                                Quote:
                                Rất nguy hiểm cho sức khỏe

                                Đây là khẳng định của TS Nguyễn Văn Sức, trưởng khoa công nghệ hóa thực phẩm Trường ĐH Bách khoa TP.HCM, khi báo cung cấp kết quả xét nghiệm của hai loại bột được dùng để tẩm măng.

                                Theo TS Nguyễn Văn Sức, việc sử dụng sodium sulphite (Na2SO3) và sodium hyposulfite (Na2S2O3) trong chế biến thực phẩm với số lượng nhiều sẽ gây ngộ độc và phá hủy các enzim tiêu hóa trong đường ruột ở người ăn. Còn với thành phần kim loại nặng Cd (cadmium) đến 0,625mg/kg đã đủ gây ra các bệnh giòn xương, các bệnh liên quan đến thận và da. TS Sức khuyến cáo người tiêu dùng khi mua phải các loại thực phẩm có màu trắng bất thường và có mùi hôi thì không nên sử dụng.

                                Bà Linh cho biết: “Luộc kỹ qua nhiều nước, lửa vừa phải giúp măng vừa dai vừa mềm đều, giảm độ độc. Nhưng giờ chẳng ai hơi sức đâu mà làm, mất thời gian và tiền than củi. Có mấy chất này chúng tôi đỡ hao tốn thời gian, tiền bạc”.

                                Theo bà này, trước khi bán hai ngày, những búp măng đã luộc sẽ được ngâm một thứ bột màu vàng mà những người trong nghề gọi là bột măng. “Cho phẩm vào khi măng mới luộc, nước còn nóng thì màu mới thấm từ ngoài vào trong. Chứ không măng bên ngoài màu vàng khè, bên trong nhợt nhạt người ăn sẽ phát hiện măng bị nhuộm ngay” - bà tiết lộ.

                                Tại cơ sở của ông Tính, nơi cung cấp cho thị trường TP và các tỉnh gần 100 tấn măng/tháng, chất bột tẩy trắng chính là yếu tố tạo nên sự khác biệt. “Đây đúng là chất thần kỳ. Từ ngày dùng chất này nhà tui không lo bị lỗ vì măng bị thâm đen nữa. Từ tẩy trắng măng, măng giòn và mau mềm đều được cả” - ông này khẳng định.

                                Đưa ra một gói màu trắng, ông bảo: “Đứng xa ra một tí tui mở bao”. Dù đã đứng cách xa hơn 1m nhưng mùi hôi cực nồng thoát ra từ hóa chất khiến chúng tôi choáng váng.

                                Ông Tính nói: “Măng vòi dùng làm măng chua là ngon nhất nhưng nhiều nhựa nên nếu không làm sạch thì sau này măng sẽ bị đen ố, coi như bỏ đi. Để tẩy hết nhựa, sau khi cắt lát và ngâm vào nước phải hòa hóa chất thật đậm đặc”.

                                Trong quá trình ngâm sẽ cho thêm loại hóa chất trên cùng với đường hóa học theo từng tầng. “Làm như thế mới thấm đều từ trong ra ngoài. Nếu muốn măng mau mềm, ngọt thì cứ cho nhiều đường hóa học vào. Nếu cần gấp cho thêm hàn the. Vài ngày là giao hàng được rồi chứ không cần đợi đến vài tháng như trước đây” - ông này nói tiếp.

                                Theo ông Tính, trước khi đem bán một giờ măng chua được vớt ra và ngâm thêm bốn muỗng hóa chất. Công đoạn này theo cách gọi của ông là “tắm trắng” cho măng. Muốn măng càng trắng, tăng độ giòn ngay tức khắc thì bỏ càng nhiều.

                                Thấy chúng tôi chưa tin công dụng của bột tẩy, ông Tính bưng ra một thau chứa hàng chục búp măng đã hư rồi đổ nước, hòa cùng ba muỗng bột trắng vào thau. Chỉ hơn một giờ, khi ông này vớt măng ra thì phần hư hại đã được đánh sạch. “Lô hàng nào xấu phải dùng bột này chuốt lại mới bán được. Như với loại măng le có màu đỏ, tui dùng bột này pha với muối, ngâm trong hai giờ là trở lại màu vàng đặc trưng của măng ngay” - ông Tính nói.

                                Theo chỉ dẫn của ông Tính, chúng tôi đến chợ Kim Biên, Q.5 để hỏi mua bột này và được chào bán với giá 25.000 đồng/kg hàng loại một, 20.000 đồng/kg hàng loại hai.

                                Bà Lành, chủ một sạp chuyên bán các loại hóa chất, hương liệu bột màu, đưa ra một gói màu trắng không nhãn mác, chào hàng với chúng tôi: “Nguồn hàng từ Trung Quốc nhập về. Tên gọi chính xác thì cả chợ này có ai biết đâu. Bột này gọi chung là bột hóa chất tẩy thức ăn thôi”.

                                Để tìm ra nguồn gốc chất này, chúng tôi đã đem mẫu bột tẩy trắng (bột tẩy măng), bột màu vàng (nhuộm cho măng vàng) do ông Tính cung cấp đến Viện Công nghệ hóa học TP.HCM phân tích. Ngày 9-4-2011, viện này đã kết luận định tính cho chất bột trắng, thành phần mẫu phân tích gồm hai chất là sodium sulphite (Na2SO3) và sodium hyposulfite (Na2S2O3).

                                Theo kết luận, đây là hai loại chất tẩy rửa cực mạnh có gốc sulphite, là những hóa chất dùng trong công nghiệp rửa phim ảnh và tẩy trắng vải, len, chất hóa lưu để xử lý mủ cao su, thuộc da. Riêng với gói bột màu vàng, kết quả định lượng phát hiện có kim loại nặng với hàm lượng Cd (cadmium) 0,625mg/kg.

                                Nhiều thực phẩm khác cũng bị tẩm hóa chất tẩy rửa

                                Theo tìm hiểu của chúng tôi, chất sodium hyposulfite không chỉ dùng để tẩy trắng măng, mà nhiều cơ sở sản xuất còn sử dụng chất này để tẩy trắng, bảo quản các loại thực phẩm tươi sống, rau củ quả, ướp chanh muối, khoai tây chiên đông lạnh, nước dứa ép đậm đặc, tôm tươi đông lạnh...

                                Bạn đọc tên Lâm, một người có sạp buôn bán thực phẩm đang kinh doanh tại chợ P.1, TP Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long, cho biết: “Hai năm trở lại đây, các loại thực phẩm mà tôi hiện đang bán như bồn bồn, ngó sen, giá đỗ, bắp chuối, dừa trái, nấm tuyết, nấm kim châm, măng, nho khô, táo khô... bị ướp bột tẩy hóa chất này với liều lượng rất lớn. Dù biết là sẽ giảm thu nhập khi tiết lộ những thông tin này, nhưng vì sức khỏe người tiêu dùng nên tôi phải nói lên sự thật để cảnh báo.

                                Các loại giá đỗ, để đẹp và mập căng tròn, họ bỏ thuốc tẩy vào trong quá trình ngâm để giá đỗ không ra rễ, nếu giá ra rễ thì thân giá sẽ bị teo tóp, mẫu mã xấu. Sau khi giá thành phẩm, mỗi ngày người làm giá sẽ bơm thêm hóa chất ba lần để ngăn hiện tượng giá mọc rễ và thâm đen.

                                Các loại ngó sen, bồn bồn, bắp chuối, nấm tuyết, nấm kim châm... được các cơ sở bơm hóa chất trực tiếp vào sản phẩm trước khi đóng thành từng bịch nhỏ để bán. Có lần tôi ngất đi vì mở một bịch nấm kim châm để kiểm tra. Mùi chất tẩy hăng nồng trong bịch nấm xộc thẳng vào mũi khiến tôi không thể thở được, nước mắt chảy ròng ròng”.

                                Bạn đọc Lê Thị Hoa, ngụ đường Quang Trung, Q.Gò Vấp, TP.HCM, cách đây hơn một tháng từng phải đi cấp cứu vì ngộ độc măng chua, cho biết: “Tôi ăn măng chua mua ở chợ thấy rất ngon. Nhưng đến nửa đêm đau bụng quằn quại, gia đình phải đưa đi cấp cứu mới biết mình bị ngộ độc thực phẩm. Các bác sĩ chẩn đoán có thể do các hóa chất được tẩm trong măng quá nhiều gây rối loạn đường ruột. Sau lần đó tôi không còn dám mua măng chua ở chợ nữa”.

                                Theo Tuổi trẻ









                                __._,_.___

                                Comment

                                Working...