đời sống bây giờ ở Sài Gòn - November 2010‏

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #1

    đời sống bây giờ ở Sài Gòn - November 2010‏

    Về Việt Nam tháng 11 2010 kỳ rồi, tui có tìm vài tin tức về lương bổng bây giờ ở Sài Gòn, thì được biết:

    - Lương Kỷ Sư mới ra trường, Hướng dẩn viên du lịch khoảng 6'000'000 / tháng (300 US $)
    - Lương Công nhân tối thiểu (xem sau đây(***))
    - Lương Nhân Viên Hotel lớn (xem attached file theo báo Sài Gòn 11/2010 tui cắt để giành)

    Dỉ nhiên còn thiếu sót, và tui cũng không đề cập tới tiền kiếm thêm (tips & pourboires, tiền bồi dưởng,...)
    Còn có những tài liệu nghiên cứu của hảng chuyên môn (ex. Mercer Salary Survey, Navigos Group's Vietnam Salary Survey) nhưng những tài liệu này phải mua.
    Vietnam
    345,873,461
    Brazil
    515,730,000
    China
    271,379,997
    US
    893,221,910


    - (***) Local workers enjoy pay rise next year
    Date: 11/5/2010 1:34:56 PM
    The Vietnamese government has enacted Decree 107/2010/ND-CP and Decree 108/2010/CN-CP regulating minimum salary hikes for laborers working at foreign-invested enterprises (FIEs) in Vietnam and domestic state-run and private businesses.

    The new schemes will see each local worker’s pay hikes ranging from VND100,000 ($5.1) to VND370,000 per month ($18.9) compared to the existing levels. Accordingly, as of July 1, 2011, the monthly minimum wage applicable for local workers employed by FIEs located in the first zone will stand at VND1.550 million ($79.4), while that for those in zones 2, 3 and 4 will be VND1.350 million ($69.2), VND1.170 million ($60) and VND1.1 million ($56.4), respectively. Currently, FIEs’ workers’ monthly minimum salaries are VND1.34 million ($68.7), VND1.19 million ($61), VND1.04 ($53.3) and VND1.0 million ($51.2), depending on their enterprises’ locations. The first zone covers Hanoi and Ho Chi Minh city’s inner districts and the second zones with suburban districts of Hanoi, Ho Chi Minh City and Hai Phong, Ha Long of Quang Ninh, Danang, Bien Hoa city of Dong Nai, Vung Tau city of Ba Ria-Vung, Thu Dau Mot town, Thuan An, Di An, Ben Cat and Tan Uyen districts of Binh Duong. The third zone include Bac Ninh, Bac Giang, Hung Yen, Hai Duong, Mong Cai, Uong Bi and Cam Pha of Quang Ninh, Dalat and Bao Loc of Lam Dong, Nha Trang and Cam Ranh of Khanh Hoa. The fourth zone covers the remaining provinces. For domestic state-run and private enterprises, as of January 1, 2011, rates of local workers’ monthly minimum salaries will reach VND1.350 million ($69.2), VND1.2 million ($61.5), VND1.05 million ($53.8) and VND830,000($43.5), also depending on the location of the employers. At present, state-run and domestic private workers enjoy minimum salaries of VND980,000 ($50.2), VND880,000 ($45.1), VND810,000 ($41.5) and VND730,000 ($37.4) per month for four different zones. The two new decrees also noted that the actual wage amount of skilled workers had to be at least seven per cent higher than the set minimum levels.
    (Source:Vietnam Investment review)

    Xem thêm International Salary Report - http://www.overseasdigest.com/salaryexpert.htm
    Địa chỉ này cho biết lương từng ngành làm việc (nhưng hơi ... khó tin.)
    Ex: International Salary ReportThe Accountant working in Saigon City, All Vietnam now earns an average annual salary of 480,894,889 (2'000 US $ per month). Half of those in this position would earn between 369,663,901 and 606,216,097 (the 17th and 67th percentiles). These numbers are derived from real, area specific, survey data.
    (Note: These are conservative government estimates. For competitive salary survey data based on consensus analyses of thousands of private and public salary surveys, see ERI's Salary Assessor software. This salary software covers Europe, Canada, and the United States.)
    When benefits and bonuses are added to this salary, the average total compensation for this position would be 498,237,935. The report below also explains how the cost of living in this location affects the actual value of this salary.

    More detailed information on salary, benefits, and cost of living is available below.
    Estimates as of 17-Dec-2010. Currency in Vietnamese Dong.

    Exhange rate: roughly 1 US$ == 20'000 Vietnamese Dong.


    The Bus Driver working in Saigon City, All Vietnam now earns an average annual salary of 301,643,324 (1'256 US $ per month).. Half of those in this position would earn between 213,201,501 and 362,122,810 (the 17th and 67th percentiles). These numbers are derived from real, area specific, survey data.
    (Note: These are conservative government estimates. For competitive salary survey data based on consensus analyses of thousands of private and public salary surveys, see ERI's Salary Assessor software. This salary software covers Europe, Canada, and the United States.)
    When benefits and bonuses are added to this salary, the average total compensation for this position would be 312,521,512. The report below also explains how the cost of living in this location affects the actual value of this salary.

    Lương theo International Salary Report này sao cao quá.

    Theo tui, chắc International Salary Report bỏ thêm một con ZERO.


    Ai có biết rỏ chi tiết hơn cho biết với ...


    Ăn uống :

    Quán nướng Đường Lê Thánh Tôn một lẩu 2 người ăn 150'000 VNDong (7.50 US$)

    Quán ăn Hưng Ký en face de New World Hotel : Mì vịt tiềm 1 người ăn (76'000 VNDong (3.75 US$)
    1 beer Heineken = 20'000 VNDong == 1 US $

    Hotels Sài Gòn:
    Hotels nhỏ 2, 3 sao bây giờ nhiều lắm : làm booking trên Internet
    Ở chợ Bến Thành có thể ở một phòng double cho 2 người 25 US $ / đêm (Ex. Hotel Hiền Anh 255 Lê Thánh Tôn) . Bây giờ, gần Noel và Tết thì lên giá).

    Taxi: Airport - chợ Bến Thành - 1cuốc 100'000 Đồng (5 US $) tips not included


    Đổi tiền:
    Never đổi tiền ở phi trường, khách sạn. Đổi tiền nên đổi tiệm vàng.
    Ex: phi trường, khách sạn - 1US $ = 19'200 VNDong; Đổi tiền tiệm vàng 1US $ = 21'000 VNDong (Nov. 2010)
    Tới phi trường chỉ nên đổi vài chục US$ để đi Taxis.


    ATM: nhiều lắm ở Sài Gòn



    Giây điện:
    Ai về Việt Nam. thì thấy thường xuyên giây điện chằng chịt, treo lung tung trên không gian. Bây giờ, bắt đầu chôn giây điện dưới đất , une vraie révolution, Tui chính mắt thấy ở đường Lê Thánh Tôn gần chợ Bến Thành.


    Đối với năm 2009, Sài gòn không thay đổi mặt bề ngoài nhiều ngoại trừ nhà Bitexco 68 tầng lầu, cũng đẹp lắm. Ban đêm ngồi ở tòa Đô chính thì thấy Bitexco Tower đèn sáng đẹp lắm, nhưng nhìn đàng xa thì hơi nhỏ.


    Vỉa hè: Cái này là cả một đề tài phải triển khai chi tiết, nhưng nói chung thì vẩn có vẻ nghèo nàn vì không ai lo làm cho đẹp, ngay tại trung tâm Sài gòn đường ra trung tâm Tax, vẩn long lở khó coi. Thấy những hotels, buildings mới cũng xinh, nhưng vỉa hè thì bết quá, xe gắn máy đậu hổn loạn, không có chổ đi bộ luôn.
    Muốn vỉa hè đẹp tốt thì bây giờ, những người chủ nhân căng phố tại chổ phải trả thêm cho mấy ông thợ khi lót gạch vỉa hè để thêm ciment, cát vv...Mà lót gạch chỉ trải cát (không có bê tông ) thì mưa và xe gắn máy làm hư rất lẹ. Thấy mổi lần, cũng bực mình ai lo quản trị Sài Gòn và du lịch không nghỉ tới việc du khách ngoại quốc nó nghỉ gì khi thấy vỉa hè đô thị lớn nhất Việt Nam (non official: 13 triệu người). Lay them ALL off


    Đường phố nhiều chổ khó qua, nguy hiểm như đường ra bến Bạch Đằng (chẳng hạn từ Hotel Majestic). vì quá nhiều xe vận tải lớn. Sống chết như chơi. Bên Bangkok thường làm cầu qua đường cho người đi bộ.


    Thủ Thiêm:
    Sắp sửa thành trung tâm hành chánh Saigon, nhưng khi tui đi đò (phà) qua Thủ Thiêm chưa có chi, nhà cửa còn lụp sụp, chưa thấy xây cất nhiều, thành thử lấy phà ... đi vìa. Từ Thủ Thiêm nhìn sang Sài Gòn thấy như ra biển nhìn New York, vui vui ...


    Nói chung, có lẻ vì hậu quả khủng hoảng kinh tế thế giới nên tui thấy hình như phát triển Sài Gòn có vẻ chậm lại.

    ( con tiép....)



    Bitexco Financial Tower

    Bitexco Financial Tower is 262 meters tall with 68 floors including six floors of commercial area (more than 8,000 square meters) and a grade A office block with an area of 37,000 square meters.
    In addition, more than 600 square meters are used for cuisine on the 48th floor and 49th floor restaurant area. The first helicopter pad in Vietnam was built on the 50th floor and an observatory in the 47th floor can see the city landscape.
    The observatory will be open for visitors.

    The group has spent US$270 million for this project, which is located on Hai Trieu, Ngo Duc Ke and Ho Tung Mau streets in downtown Saigon City.



    __,_._,___
    Last edited by TAM73F; 01-24-2014, 11:29 AM.
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #2
    phê bình thêm :

    Thủ Thiêm:
    Sắp sửa thành trung tâm hành chánh Saigon, nhưng khi tui đi đò (phà) qua Thủ Thiêm chưa có chi, nhà cửa còn lụp sụp, chưa thấy xây cất nhiều, thành thử lấy phà ... đi vìa. Từ Thủ Thiêm nhìn sang Sài Gòn thấy như ra biển nhìn New York, vui vui ...

    Tui có suy nghĩ tương tự. Nhìn bản đồ thấy Quận 2 (Thủ Thiêm) và Saigon như Manhattan và New York. Nhưng nếu chưa giải quyết được vấn đề triều cường và chỗ thoát nước cho Saigon thì tất cả vẫn là giấc Nam Kha. Khi có tin thành lập TT Hành chánh thì giá đất tăng lên chóng mặt. Nhưng tất cả những nhà lầu xây bên Quận 2 đều bị lún. Tường nhà nứt nẻ hết trơn....

    Comment

    • TAM73F
      Super Moderator
      • Apr 2009
      • 2321

      #3
      Mỷ biết nhận ra người tài, còn Việt Nam thả người tài chạy rong ...

      Thí dụ : có một người tên Khương trước làm Thư ký (Cố vấn) cho Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Hải Phòng. Mỹ nhận diện là một con người có tiềm năng, tặng học bổng MBA ở Harvard để cấy người trong hàng ngũ lãnh đạo. Sau khi kiếm được chân dậy học ở Singapore, Khương viết những bài nhức nhối. Chắc sẽ không về VN nữa.


      Sitting on mounts of gold, why is Vietnam still poor?


      SINGAPOUR: population: 4 608 167 hab. - 647,8 km².
      VIETNAM: population: 87 279 754 hab. (2009) - 331.689 Km2 Phú Quốc 585 km²

      Dân Singapour là nhà giàu trong một làng nhỏ sơn vàng .

      Dân Vietnam là nhà nghèo trong xứ lớn vàng chôn.

      Comment

      • TAM73F
        Super Moderator
        • Apr 2009
        • 2321

        #4
        Vấn đề cần phải nói ra , mặc dù thấy đau lòng và phủ phàn :

        Theo tui nghỉ, có nhiều nguyên nhân làm người đàn bà Việt Nam có thể làm tất cả để đổi đời, để thoát khỏi cái đen tối của xả hội Việt Nam.

        - Xả hội Việt Nam không tôn trọng đàn bà lắm, mấy ông thì ưa làm gia trưởng, ưa nhậu nhẹt, nhiều khi còn vủ phu với phụ nử. Chuyện này xẩy ra thường xuyên trong giới lao động và thành phận nghèo.
        - Nghèo nàn . Cái nghèo Việt Nam là nghèo tuyệt vọng vì dân số quá đông, người ta chen chúc mà sống nhất là chốn thành thị. Lại không có bảo hiểm xả hội về y tế thì khi bị bệnh hoạng thì càng tuyệt vọng hơn. Nếu không học vấn, thì đi buôn gánh bán bưng, làm công nhân xí nghiệp lương không đủ sống, nhà như ổ chuột, xui thì gặp chồng say xỉnh xuốt ngày, con thì nheo nhóc . Phần đông dưới quê, các trẻ ra đời quá sớm, để đi làm , cha mẹ cũng nghèo thất học biết cái gì đâu để dạy con nên người. Đó là không kể mấy vùng bị thiên tai, suy thoái môi trường.
        - Giáo dục gia đình không đầy đủ,, quan niệm hy sinh cho gia đình nhiều khi cũng tai hại vô cùng. Tui nghỉ đây cũng là một nguyên nhân quan trọng.
        - Vì lạm phát, chi phí sinh hoạt quá cao. Tui nghe nói bây giờ, muốn nhậu nhẹt, mấy ông còn do dự nửa (Sài Gòn) .
        - Xả hội Việt Nam cũng chưa có chính sách rỏ ràng để cân đối giàu nghèo (như chính sách thuế má ..)
        Anh Chị thấy đó, ở Sài Gòn, Hà Nội, có người chạy Rolls, Bentley, Mercedes cao cấp mà xe thì mắc gấp 2,3 lần hơn ở ngoại quốc. Xuống đồng bằng Cữu Long dân mình còn nghèo lắm, cũng còn phơi gạo, tôm khô ngoài đường lộ xe chạy , vệ sinh thì no comments.
        Người ta thường bàn luận về dân trí ở Việt Nam . Dân trí gì, muốn hiểu lý do chỉ cần xem người dân sống trong điều kiện nào thì rỏ. Đối với họ, đường xá còn sạch sẻ hơn nhà mình ở, nếu nói bị trách vì xả rác thì nhà mình còn dơ hơn nửa. Đi xe đường Hà Tiên, Rạch Giá, Châu Đốc thấy rỏ lắm.
        Tui thấy bực mình nhất có lẻ là bực mình mấy ông thần quản lý các tỉnh quận xa xôi, chắc chỉ lo ngủ trưa và nhậu nhẹt nên dân mình mới bết như vậy.

        Có vài liệu như sau cũng hay, để anh chị đọc thêm:

        Vì sao phụ nữ Việt thích lấy chồng Tây?

        Viet Nam: a transition tiger? Causes of continuing poverty



        ----------------------------------------------------------ooooooooooooooooooooooo----------------------------------------------------------

        Những nhận xét về Hòn Đảo PHÚ QUỐC.

        Đi Phú Quốc có thể đi bằng Hydrofoil (Tàu cánh ngầm ) từ Rạch Giá hoặc VN Airlines từ Sài Gòn.
        Đi máy bay là loại chông chống -Avion à hélices- tuy nhiên máy bay khá tốt,
        Thành phố chính là Dương Đông (tên con sông) chổ Dinh Cậu là đền thờ Ông Cậu là tên một Ông thần bảo hộ dân ở đây (như Ông Địa vậy). Có một hải đăng nhỏ ngay tại đền thờ Dinh Cậu. Dân ở đây tối tập trung ở đây rất nhiều vì nhiều hàng rong.
        Ở đây ban đêm có một con đường người ta tối làm chổ ăn uống (Chợ đêm Dinh Cậu) cũng vui. Ăn cá, óc sò, lẩu cá, chè lạnh, bấp nướng, tuy nhiên đừng xét vệ sinh nhe .

        Nhận xét chung: Phú Quốc còn nghèo lắm. Người ta nói đầu tư lung tung nhưng chưa thấy gì. Đa số, người đầu tư là mua đất để chờ thời, chờ những nhà đầu tư thứ thiệt tới rồi bán lại.
        Dân cư khoảng 100'000 người, nhiều dân di cư qua từ nội địa để làm nhân viên khách sạn, như thanh niên Châu Đốc, Rạch Giá.
        Đảo đẹp, xanh um, miền Bắc có rừng , suối, xung quanh nhiều bải biển đẹp như bải biển miền Trung (như Bải Sao).
        Bải biển ở Dương Đông thì không rộng mà dơ, vì dân cư nghèo ở nhiều chung quanh mà xả rác quá xá. Chổ nào có bản cấm là người dân càng xả rác.
        Tui có nói nhân viên khách sạn tui ở là Hương Biển nên quét dọn trước biển cho sạch để thu hút khách ngoại quốc
        vì xả rác quá. Vài ngày sau, thấy có người đi quét dọn trước biển.
        Chung quanh khách sạn thì nhà dân nghèo quá, nhà cửa củ kỷ, nóc nhà tôle rỉ xét, làm thấy phân biệt giàu nghèo quá nhiều.
        Nhân viên khách sạn là mấy em trẻ, sao mà mặt buồn quá. Nhiều khách Việt từ nội địa tới, cử chỉ không đàng hoàng lắm nên khi nhìn thấy họ, mấy em trẻ nhân viên này có lẻ tủi thân. Nói chuyện tâm sự với mấy em, thấy cũng buồn lây.

        Đường xá chung quanh đảo đang sửa chửa , nhiều chổ đất đỏ, chưa có đường nhựa nên chạy xe rất khó khăn, như đường rừng.
        Phú Quốc đang làm phi trường lớn.
        Resorts không nhiều lắm. Khách Tây Ba lô đông, nhiều ngoại quốc qua làm việc du lịch (dạy lặng, quán ăn - có ông Tây mở quán ăn Crêpes, chả có ma nào vào ăn ).

        Phú Quốc có nhiều loại óc ăn (óc voi, óc tỏi, óc hương ..)
        Đời sống có vẻ mắc hơn nội địa vì nhập cảng nhiều thứ. Hotels mắc (1 phòng đôi Hotel Hương Biển 45 US$ - 80 US$ /đêm). Nếu không ở khách sạn thì có nhà khách (maison d'hôtes) rẻ hơn , khoảng 400'000 VNDong / đêm - 20 US $.
        Nếu đi Phú Quốc, mấy bạn nên đi Tour gồm có Phú Quốc 1, 2 đêm rẻ hơn nhiều, đừng đi riêng mắc hơn nhiều mà không biết nhiều hơn.

        Mình muốn đề nghị dân và chính quyền ở đây nên trồng bông vì mình không thấy bông nào ở đây cả . Biết đâu sau này, Phú Quốc sẻ thành Đảo Bông miền Nam.

        Comment

        • TAM73F
          Super Moderator
          • Apr 2009
          • 2321

          #5
          Ở Việt Nam bây giờ ...

          -Vợ rẻ nhất thế giới
          - Sữa đắt nhất thế giới
          - Xăng cao nhất thế giới
          - Xe hơi đắt nhất thế giới
          - Thuốc tây đắt nhất thế giới
          - Uống rượu nhiều nhất thế giới
          - Đánh bạc , số đề nhiều nhất thế giới
          - Trẻ em thất học, bỏ học nhiều nhất thế giới
          - Tai nạn giao thông nhiều nhất thế giới
          - DÂN lại NGHÈO NHẤT THẾ GIỚI
          - CSVN đã làm dân VN trở thành dân tộc lạc quan hàng đầu thế giới.

          Không nói đùa đâu. Dân VN hiện tại đang sống rất lạc quan, chẳng biết lo ngày mai là gì, điển hình là còn đang ấp ủ xây dựng “Đường Sắt Cao Tốc” cho bằng Pháp bằng Nhật, thậm chí còn lập Kỷ Lục Thế Giới cho hơn. Cho dù tình hình lụt năm nay cao hơn năm ngoái, điện năm nay cúp nhiều hơn năm ngoái, cướp giết hiếp năm nay nhiều hơn năm ngoái, nhưng cứ sống cho hôm nay, ngày mai ra sao thì cứ ra.
          Nhất Thế giới về mọi mặt:
          - Nhiều học sinh đu dây giỏi nhất thế giới, vì phải đu dây đi học mỗi ngày.
          - Trẻ em VN có lòng cầu tiến nhất thế giới, vào lớp 1 đã phải tranh nhau thi, đậu mới vào.
          - Người dân chạy xe giỏi nhất thế giới. Có lần Michael Schumacher, mấy lần vô địch F1, qua VN còn phải thú nhận "tôi không dám chạy xe tại VN".
          - Bác sĩ VN giỏi nhất thế giới về môn... phá thai. Có người phá "thành công" ngày mấy chục vụ, khoảng 10 ngàn/ năm, 500 ngàn cho cả cuộc đời. Ai không tin, ra khu phá thai Từ Dũ, buổi sáng 8:30 là số thứ tự trên 300.

          - VN có nhiều tiến sĩ nhất vùng, và lại học rất giỏi.
          Người Mỹ kém thông minh nên phải học ít nhất 4 năm sau đại học, chứ tại VN có khi chỉ cần... vài tháng.
          Trên báo Quân đội Nhân dân, nay các bài bình luận tầm phào cũng do các Tiến sĩ, Thạc sĩ viết ra, huống gì các bài xã luận bao la bát ngát khác, chắc phải là Tổng Tiến sĩ mới viết nổi.

          - Bất động sản có giá cao gần nhất thế giới.
          - Tỷ lệ xe máy trong thành phố nhiều nhất thế giới.
          - Thủ đô Hà Nội lớn (mở rộng) với tốc độ nhanh nhất thế giới.
          - Có công trong việc buông lỏng quản lý, khiến học sinh học ngày học đêm, không bỏ thời gian để rong chơi. Khiến các thành phố, khu phố đầy màu sắc, nhà cửa chen nhau, tạo sự đa dạng so với 1 thế giới trật tự.
          - Giữ được nét nghèo khổ, là nơi du lịch dân dã cho các người nước ngoài muốn nhớ lại thời gian nghèo khổ trước đây ở nước mình.
          - Tạo ra được 1 tầng lớp phụ nữ muốn lấy chồng nước ngoài góp phần truyền gen Vn ra khắp thế giới.
          - Góp phần mang lại lợi ích cho nước bạn Trung Quốc .
          ---------------------------------------

          - DÂN lại NGHÈO NHẤT THẾ GIỚI !!!
          Nói như vậy là sai. Đã nói rùi mà : VN giàu hơn Haiti ! Phải đính chính lại, nói sai phải tội.
          Lại một thành công vượt bực nữa của Thiên Đường Cộng Sản VN, một quốc gia không có An Sinh Xã Hội ! 35 năm sau khi chiến tranh chấm dứt, té ra cũng tiến bộ đấy chứ: Người giầu càng giàu hơn (Cường Dô La, v.v...), người nghèo thì 100 tuổi vẫn còn đạp xích lô !

          Comment

          • TAM73F
            Super Moderator
            • Apr 2009
            • 2321

            #6
            Đồng bằng sông Cửu Long - nuôi cá sấu

            xuất khẩu hàng chục tấn da cá sấu thương phẩm sang các nước Ý, Nhật, Thái Lan, Singapore, Hàn Quốc…
            Theo tôi nghĩ, nếu VN có thể tự làm được cặp, vali, ví, giầy dép... bằng da cá sấu thì tốt hơn, thay vì xuất cảng sang mấy nước khác để họ làm (thêm công ăn việc làm cho dân VN, và bớt một trung gian). Nhưng chắc tại vì kỹ nghệ VN chưa đủ giỏi !!!


            Theo đây là tin tức ,
            Ở Thái Lan, người ta nuôi cá sấu kiểu công nghiệp nhiều lắm, làm đồ da cá sấu , còn VN thì người ta ưa theo mode, như ùng ùng đi nuôi tôm, bây giờ ùng ùng nuôi cá sấu (Củ Chi , Bạc Liêu, Cà Mau, Đồng Tháp ngay cả ở miền Trung Quảng Bình). Lâu lâu bị ô nhiểm chết nhiều thì bớt nuôi đi. Nuôi cá sấu cung cấp cho những người có nhu cầu nuôi và có đội ngũ nhân công chế biến da cá sấu cung cấp cho những nhà máy, xí nghiệp sản xuất các mặt hàng phục vụ người tiêu dùng như: giày, dép, dây nịt, xách tay, va-li, cặp, ví... xuất khẩu hàng chục tấn da cá sấu thương phẩm sang các nước Ý, Nhật, Thái Lan, Singapo, Hàn Quốc…

            Theo thống kê từ Cục Kiểm lâm, hiện nay nước ta có 75 trại và hộ gia đình nuôi Cá sấu nước ngọt (có tên khoa học là Crocodylus siamensis) sinh sản có đăng ký với cơ quan kiểm lâm địa phương. Hiện nay, tại Việt Nam, cơ quan thẩm quyền quản lý Cites Việt Nam đã xây dựng đề xuất đăng ký 5 trại nuôi cá sấu nước ngọt xuất khẩu trình lên Ban thư ký Công ước Cites và đang chờ quota xuất khẩu. 5 trại đó là: 1 ở tỉnh An Giang, 4 ở TPHCM gồm: Công ty Cá sấu Hoa Cà (Q12); Công ty Du lịch Suối Tiên (Q9); cơ sở nuôi cá sấu Tồn Phát (Củ Chi), Công ty Lâm nghiệp Sài Gòn (Thủ Đức).

            Hiện nay cá sấu con giá 200.000 đồng/con (10 US$/con - 09/2010) Cá nuôi sau 1 năm, nếu cho ăn đầy đủ có trọng lượng từ 7-10kg. Giá cá sấu thịt hiện nay từ 80.000-100.000 đồng/kg (4US$/Kg, 5 US$/Kg) . Khi nào thị trường hút hàng thì giá lên tới 120.000 đồng/kg. Nếu trừ chi phí mua cá sấu con, thức ăn cho cá, nếu giá dưới 100.000 đồng/kg là không có lãi.
            Last edited by TAM73F; 12-27-2010, 10:01 PM. Lý do: chỉnh Chử viết sai

            Comment

            • TAM73F
              Super Moderator
              • Apr 2009
              • 2321

              #7
              Việt Nam - sự kiện đáng chú ý ở năm 2010

              GDP năm 2010 của Việt Nam đạt 104,6 tỷ USD.
              Công nhân Việt Nam chỉ được trả “gần $49 USD/tháng, lương của công nhân Việt Nam chỉ xếp trên Campuchia (với $47.36 USD/tháng).
              Trong khi đó, công nhân tại Indonesia được trả $82 USD/tháng, Trung Quốc $117 USD/tháng, Thái Lan $156 USD/tháng, Philippines $167 USD/tháng, Malaysia $336 USD/tháng, Ðài Loan $540 USD/tháng, Hàn Quốc $830 USD/tháng, Singapore $1,146 USD/tháng và Nhật $1,810 USD/tháng.
              22 triệu học sinh, sinh viên cả nước bước vào năm học 2010
              Năm 2010, có trên 5 triệu Du khách quốc tế, thu nhập từ du lịch năm 2010 đạt khoảng 96 nghìn tỷ đồng (4’800'000'000 US$ - 4.8 billion US$)
              Tổng cục Thuế cho biết tính đến tháng 12/2010, cả nước có trên 11 triệu tổ chức, cá nhân đăng ký, kê khai nộp thuế. Trong đó, cá nhân nằm trong diện chịu thuế thu nhập cá nhân vào khoảng 7,2 triệu. Từ 1/1/2010, cá nhân có thu nhập từ kinh doanh chứng khoán sẽ phải đóng thuế thu nhập cá nhân. Theo tinh toán, có khoảng 730 nghìn tài khoản của các nhà đầu tư chứng khoán đăng ký tại các công ty chứng khoán sẽ phải nộp thêm một khoản thuế thu nhập cá nhân.
              Lạm phát năm 2010 là 11,75%
              Như vậy, mức lạm phát 2 con số của Việt Nam trong năm 2010 đã chính thức được khẳng định. Con số 11,75% tuy không quá bất ngờ nhưng vẫn vượt so với chỉ tiêu được Quốc hội đề ra hồi đầu năm gần 5%.
              Chứng khoán - Vn-Index trước mốc 480 điểm -
              Quy định mới về mức đóng và mức hưởng bảo hiểm y tế : http://www.visalco.com.vn/webplus/vi...pgid=3&aid=320
              Xử phạt hút thuốc lá nơi công cộng.
              Từ ngày 1/1/2010, chế tài xử phạt hành vi hút thuốc lá tại nơi công cộng như: nhà trẻ, lớp học, rạp chiếu phim, nhà hát, nhà văn hóa, thư viện, các cơ sở y tế, khu vực sản xuất, nơi làm việc trong nhà, nơi có nguy cơ cháy nổ cao và trên các phương tiện giao thông công cộng … bắt đầu có hiệu lực.
              Khánh thành đường cao tốc TP HCM - Trung Lương ; Ngày 24/04/2010 cầu Cần Thơ đã chính thức thông xe.
              Số liệu từ Tổng cục Hải quan, cộng dồn đến hết nửa đầu tháng 11, tổng kim ngạch nhập khẩu ôtô nguyên chiếc năm nay đã đạt 41.570 chiếc về lượng và 763,6 triệu USD về giá trị, giảm 28,1% về lượng và 16,8% về giá trị so với cùng 2009.
              Mưa lũ tàn phá miền Trung
              Gần 200 người chết, hơn 30 người mất tích chỉ trong 2 tháng 10-11, khi miền Trung liên tiếp hứng chịu 5 đợt lũ lớn.
              Khủng hoảng tại tập đoàn khổng lồ Vinashin
              Trường Hải là công ty Việt Nam đầu tiên và duy nhất sản xuất lắp ráp (SXLR) và phân phối đầy đủ các dòng xe thương mại và xe du lịch , Sản lượng bán ra của Trường Hải trong năm 2010 là 26.241 xe, chiếm 24,1% thị phần trong hiệp hội VAMA, trong đó xe du lịch 15,5%, xe tải 38,8% và xe bus 5,3%. Trường Hải xây siêu thị ô tô đầu tiên tại Việt Nam Cần Thơ
              Phát biểu trước Quốc hội Việt Nam hôm 2/11, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh xác nhận chuyên gia quân sự Nga sẽ vào nâng cấp quân cảng Cam Ranh trong ba năm tới.
              Năm 2010, kim ngạch thương mại Việt- Trung ước đạt 25 tỷ USD - kim ngạch thương mại giữa Việt- Mỹ dự kiến sẽ đạt 18 tỷ USD vào năm 2010 - Kim ngạch thương mại Việt Nam-EU gần 13 tỉ USD. Năm 2010, tổng kim ngạch thương mại hai chiều Việt Nam-Nhật Bản đạt kim ngạch hơn 16 tỷ USD, tăng gần 24% so với cùng kỳ 2009.
              Kiều hối năm 2010 vượt 8 tỷ USD
              Kiều : dân đi ở nơi khác (kiều dân)

              "HỐI" là "EXCHANGE" nghĩa là "TRAO ĐỔI".
              - "KIỀU HỐI" là tỷ giá hối đoái (chuyển đổi) giữa tiền của VN và tiền cùa dân đi ở nước khác. Trước đây Ngân hàng hay dùng từ "Ngoại hối" là trao đổi ngoại tệ tức chuyển đổi tiền của mình với tiền ngoại quốc."Kiều hối » được định nghĩa là: " Tiền của kiều dân (người dân của một nước đang ở nước ngoài) gửi về nước mình . Kiều hối nước ngoài đổ về nước ta chủ yếu xuất phát từ hai nguồn: lực lượng xuất khẩu lao động và cộng đồng người Việt định cư ở nước ngoài.. Hiện có khoảng 4 triệu người VN sống ở 103 nước và vùng lãnh thổ, trong đó gần 400.000 người có trình độ ĐH trở lên. Ngoài ra, còn khoảng 500.000 lao động VN đang làm việc ở nước ngoài. Nguồn kiều hối về Việt Nam chủ yếu xuất phát từ Hoa Kỳ, Canada, và trong những năm gần đây, từ một số quốc gia có nhiều lao động xuất khẩu Việt Nam như Hàn Quốc, Đài Loan, Malaysia… Mức kiều hối được gửi về Việt Nam được WB đánh giá là rất đáng kể, nếu so sánh với những dòng vốn khác như FDI (9,6 tỷ USD) hay ODA (2,6 tỷ USD) trong năm nay. Theo Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, 11 tháng đầu năm 2010, cả nước có khoảng 520.000 lượt kiều bào trên khắp thế giới về thăm thân nhân.


              Kinh tế Việt Nam 2010: Một năm nhìn lại

              Comment

              • TAM73F
                Super Moderator
                • Apr 2009
                • 2321

                #8
                đời sống bây giờ ở Sài Gòn - November 2010‏ ( tiếp theo )

                Bia bóc ôm & Cà phê “sờ mó” & Cà Phê Võng

                nói em không biết tiếp khách là bị đuổi đó”, cô tiếp viên vừa nói, vừa nhảy tót lên đùi, hai tay ôm chặt khách rồi bắt đầu “màn dạo”.

                Đó là hình ảnh dễ dàng bắt gặp bên trong hàng loạt quán cà phê trá hình đang hoạt động rầm rộ tại các quận huyện vùng ven Sài Gòn.

                Muôn màu cà phê vùng ven:

                Câu cửa miệng “ăn quận năm, nằm quận ba, la cà quận nhất…” giờ đây đã xưa đối với dân chơi “nhà nghèo” Sài Thành. Với họ, bây giờ muốn vui vẻ phải dạt về các quận ngoại ô để vừa hóng mát, an toàn mà “đào” quậy thì không thua gì thành phố, còn dễ kiếm hàng “rau sạch” với giá rẻ.

                Đúng 7h tối ngày cuối tuần, theo chân thanh niên tên Tuấn, tôi được dẫn đi “tham quan” một trong hàng loạt địa điểm quán cà phê trá hình đang tồn tại ở các quận huyện vùng ven thành phố. Chưa đầy 20 phút lượn trên hai đoạn đường Nguyễn Ánh Thủ, Tô Ký (thuộc huyện Hoóc Môn, đoạn giáp ranh quận 12), ở đây có hàng chục quán cà phê “ôm” nằm san sát nhau như: P.T., M.N…, đó là chưa kể quán “gội đầu máy lạnh”, karaoke, khách sạn giá rẻ.

                Theo quan sát, một điểm chung của quán cà phê “ôm” là chúng được dựng lên bởi những căn nhà lá lụp xụp, phía ngoài treo dãy đèn nhấp nháy lòe loẹt xanh đỏ và ngụy trang bởi những chậu cây um tùm chắn ngang trước cửa quán.

                Để mục sở thị, chúng tôi chọn quán P.T. nằm trên đường Nguyễn Anh Thủ làm điểm dừng chân. Vừa dựng xe, một cô tiếp viên “mặt búng ra sữa” ra vồ vập cầm tay giả lả: “lâu lắm mới thấy anh tới thăm em nha” (mặc dù đây là lần đầu tiên tôi tới quán) rồi kéo đi ra phía sau một cái chòi ẩm thấp, bên trong những bộ bàn ghế cũ kĩ, ánh đèn mờ ảo và một cây hương muỗi…. Sau khi đưa nước ra, cô tiếp viên bắt đầu “tâm sự” hàng loạt chuyện, nhưng chủ đề chính vẫn xoay quanh vấn đề “khiêu khích” pha lẫn nhiều câu chửi thề rất tự nhiên.

                Cô gái giới thiệu tên Nhung, quê ở Bạc Liêu mới vào bán được hai tháng “trước đó em bán ở quận 7, rồi về quê và bị cha mẹ ép lấy ông chồng người Hàn Quốc đã 54 tuổi, em không chịu nên bỏ trốn lên đây bán cà phê cho khỏe”, Nhung hồn nhiên cho biết. Vừa nói, cô bé vừa nhảy tót lên đùi khách ngồi, khi tôi không thích, tiếp viên này nói, “anh cho em ngồi lên đi, không chủ cho em là không biết tiếp khách sẽ đuổi đó…”.

                Trong lúc nói chuyện, mặc dù cô gái luôn miệng cười nói vui vẻ để tạo không khí cho khách, nhưng đôi lúc ánh mắt Nhung vẫn hiện rõ nét lo âu, “lúc trước đi bán chủ nuôi ăn, ở và trả lương 500.000 đồng/tháng, nhưng bây giờ tụi em chỉ ăn trên tiền nước nên khó khăn lắm…”.

                Cô giải thích, mỗi chai nước khách phải trả 20.000 đồng cho quán, tụi em được hưởng 5.000 đồng, còn nếu ai gặp “dân chơi” thì có thêm tiền bo nhưng thường là rất “bèo”. Thời gian làm việc của các nhân viên bắt đầu từ 9h sáng cho đến tối, có hôm đông khách thì phải tiếp đến 1h, 2h mới được nghĩ. Khổ cực là vậy, nhưng khi tôi hỏi vì sao không xin vào các công ty, xí nghiệp làm may, giày gia…cô gái bĩu môi “em từng đi làm rồi, nhưng cực khổ lắm mà tháng được mấy đồng sao đủ sống, làm thế này cho khỏe, thoải mái hơn”. Nói xong, cô gái đưa ra ví dụ, “như bà chủ em đó, hồi xưa cũng như tụi em nhưng gặp được ông khách “tốt bụng” nên thuê luôn cho cái quán, đứng lên làm chủ”.

                Đang luyên thuyên nói chuyện với tôi, bất ngờ cô bé nhảy xuống chạy qua một bàn gần đó với dáng vẻ khá vội vàng. Thấy vậy, Tuấn liền cười giải thích “nó chạy qua để kiếm tiền bo đó, một đứa tiếp nhiều bàn nên khi khách kêu tính tiền là phải có mặt xem có được thưởng gì không ”. Theo quan sát, mới hơn 8h tối nhưng khoảng 20 chiếc bàn trong quán đã nằm trong tình trạng “cầu” hơn “cung”, buộc tiếp viên phải “chạy sô” khắp các bàn để phục vụ.

                Muốn tới Z… cũng được chiều !

                Rời quán, Tuấn tiếp tục chở tôi đến một quán cà phê nằm trên đường Tô Ký, nhìn bề ngoài khá sang trọng nên ít ai có thể biết đây là quán cà phê trá hình. Thế nhưng, theo lời quảng cáo của Tuấn thì đây là quán “3 trong 1” gồm phần dành cho các đôi tình nhân vào “tâm sự”, phần cho khách uống cà phê “sờ mó” và karaoke “ôm”, vào đây muốn gì đều được phục vụ tất.

                Nhìn thấy hai “thượng đế”, nhân viên phục vụ khá niềm nở hỏi chúng tôi “hai anh có nhu cầu gì để tụi em phục vụ?”. Thể hiện dân sành điệu, Tuấn liền móc trong túi ra tờ 50.000 đồng dúi vào tay anh chàng nhân viên; với bộ dạng phấn khởi, vừa dẫn chúng tôi vào “thế giới” riêng nhân viên này vừa nói “sư huynh yên tâm đi, em sẽ đưa hai “đào” mới từ quê lên phục vụ, tụi nó đang dại lắm nhưng trẻ, đẹp…nếu không thích cứ nói để em đổi”.

                Ngay cửa ra vào, có khoảng gần 10 cô gái mặc trên người những bộ váy không thể ngắn hơn đang “tút” lại vẻ đẹp để chờ đón khách; lúc này chúng tôi bị đẩy vào một căn phòng tối om, khách chỉ biết ngồi yên vị một chỗ và nghe tiếng nói thầm thì từ các bàn xung quanh.

                Một lát sau, cô nhân viên bước tới cầm khăn lạnh đập mạnh rồi bắt đầu “phục vụ” cho khách. Cô gái ngồi với tôi tên Lan, 17 tuổi, quê Cần Thơ, mới vào làm 1 tuần. Lan cho biết, học hết lớp 7 thì ở nhà phụ giúp gia đình, nhưng ở quê không có việc gì làm nên được đứa bạn cùng quê đưa lên rồi giới thiệu vào đây làm. Song, điều khiến tôi nghi ngờ về cô gái “mới đi làm 1 tuần” là việc quá mạnh dạn, không hề rụt rè khi sà vào lòng khách ôm rất tự nhiên. Chưa dừng lại, cô tiếp viên còn chủ động đề nghị khách “sờ mó” vô tư vì “tụi em chỉ được chủ cho ăn, ở nên phải làm tất cả theo yêu cầu của khách mới có tiền bo để sống…trừ việc tới Z”; khi tôi đánh tiếng muốn tới Z, cô nhân viên quả quyết “ở đây không có chuyện đó”.

                Lấy lý do sợ người ngồi bàn bên cạnh thấy, cô gái cười chế nhạo “vào đây việc ai biết người đó chứ ai mà thèm nhìn…nếu anh sợ thì mình đi vào phòng hát karaoke sẽ thoải mái hơn”. Lát sau, tranh thủ hai nhân viên này “chạy sô” bàn khác, Tuấn rỉ vào tai tôi “anh có muốn đi thật không để em thiết kế cho, không đi khách thì tụi nó lấy gì mà sống, anh mới quá nên nó chưa dám, để em nói với tụi quản lý một tiếng là ok thôi”. Khi Lan quay vào, tôi viện lý do đang đau cổ họng, không muốn hát và đề nghị tính tiền thì Lan tỉ tê “anh cho em số điện thoại đi, có gì rảnh em gọi cho”, “không, em đưa số điện thoại cho anh” tôi nói; thì cô gái cho biết điện thoại đã mang đi cầm đồ, đang muốn kiếm tiền chuộc và hẹn gặp lại tôi lúc 11h.

                Khoảng 12h, điện thoại tôi liên tục đổ chuông và hiện lên số điện thoại bàn. Bốc máy, giọng cô nhân viên mới quen cất lên “anh đi chơi không, tối nay cuối tuần khách đông quá em làm bây giờ mới xong nên điện cho anh muộn”. Nghe vậy, tôi lấy lý do đợi lâu quá, hiện đang đi nhậu ở xa và hết tiền, “khách sạn ở đây chỉ 30.000 đồng/giờ, còn qua đêm là 70.000 đồng, nếu không đưa em 4 “xị” (trăm) sẽ lo phòng qua đêm luôn”, cô gái “năn nỉ”…


                Hệ lụy từ cà phê “sờ mó”:

                Trên đường ra về, Tuấn cho biết việc nhân viên chửi bới lẫn nhau vì không chia tiền bo do hai người ngồi tiếp một “thượng đế”; các quán lôi kéo “đào” đẹp, khách “choảng” nhau vì tranh giành “em út”, đánh ghen…là chuyện xảy ra thường xuyên tại các quán cà phê trá hình này. Anh chàng kể, hầu hết các quán ở đây phải có “bảo kê” chứ không sẽ bị quậy không thể bán được; phần lớn người vào đây khi đã “ngà ngà”, nếu nhân viên phục vụ không đáp ứng thỏa mãn là họ chửi bới, không trả tiền, có nhân viên còn bị khách cầm chai nước “choảng” vào đầu chảy máu phải nhập viện nhưng chủ quán không dám báo cơ quan chức năng vì sợ việc kinh doanh sẽ bị ảnh hưởng, vụ nào nghiêm trọng quá thì chủ quán nhờ dân “anh chị” giải quyết giúp.

                Quả thực đúng vậy, lúc đang ngồi trong quán cà phê, chúng tôi nghe tiếng của một cô tiếp viên chửi mắng “thượng đế” toe tua vì “đòi gì cũng được chiều mà bo chỉ có 10.000 đồng là sao, ông đi chơi kiểu đó à…đừng bao giờ mò đầu vào đây nữa nha”.

                Về tính xác thực của việc săn “hàng rau sạch” ở vùng ven, Tuấn chia sẻ, một số dân chơi đồn đại, rồi kéo nhau dạt về đây để kiếm “hàng rau sạch” vì cho ở đây thường có “hàng” công nhân “làm thêm” trong thời buổi thất nghiệp, các cô gái trẻ vị thành niên nhà nghèo bỏ quê lên đây kiếm tiền nuôi sống bản thân nên ngờ nghệch, dễ lợi dụng mà giá rẻ nữa…Nhưng thực tế, những trường hợp đó bây giờ rất hiếm, nếu không cẩn thận sẽ bị dính “hàng thải”.

                Theo Tuấn, “hàng thải” là những cô gái có nhan sắc, “hành nghề” lâu năm tại một số nhà hàng, quán bar, karaoke… tại trung tâm thành phố, nhưng do “không biết giữ mình” nên đã dính vào các căn bệnh xã hội…từ đó bị “má mì” đẩy ra đứng đường. Vì vậy, những quán cà phê trá hình như thế này chính là bến đỗ an toàn đối với gái mại dâm, các cô gái nhà nghèo ở quê nhưng có bản tính lười biếng, thích đua đòi...

                ------------oooooo------------

                Comment

                • TAM73F
                  Super Moderator
                  • Apr 2009
                  • 2321

                  #9
                  đời sống bây giờ ở Sài Gòn - November 2010‏ ( tiếp theo )

                  Để tiếp nối chương trình, sau đây là một vài ý kiến về nền kinh tế VN của một tiến sĩ kinh tế người việt (tốt nghiệp tại Mỹ ?): TS Nguyễn Xuân Nghĩa.





                  Lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo 'là sai'

                  VN có mức tăng trưởng khá cao nhưng đi kèm là lạm phát.
                  Năm 2010 là năm Việt Nam chứng kiến một số vấn đề kinh tế liên quan tới chính sách vĩ mô với thực trạng lạm phát cao, lãi suất cho vay tăng vọt, chênh lệch tỷ giá trong và ngoài ngân hàng, nhập siêu, dự trữ ngoại hối giảm xuống mức thấp và thâm hụt ngân sách ở mức đáng lo ngại.
                  BBC Việt ngữ phỏng vấn kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa từ Nam California để lấy đánh giá về nỗ lực chống lạm phát, sự can thiệp của Ngân hàng Nhà nước và vai trò của các tổng công ty tại Việt Nam.

                  Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa:
                  Chúng ta nên nhớ lại bối cảnh từ năm 2008 Việt Nam bị lạm phát nặng. Lúc đó Việt Nam vừa chống lạm phát nhưng đồng thời khi đó cũng bị ảnh hưởng bởi thực trạng tổng suy trầm về kinh tế trên toàn cầu nên Việt Nam đã bơm tín dụng rất mạnh (thông qua các chương trình kích thích kinh tế) theo kiểu giống như Trung Quốc. Vì vậy cũng tạo ra áp lực về lạm phát.
                  Thứ hai hệ thống quản lý của Việt Nam chưa hoàn chỉnh, tức là hệ thống tài chính và ngân hàng không được vững mạnh để chịu một liều thuốc quá lớn như vậy. Người ta chỉ nhìn thấy góc độ làm sao về tăng trưởng cao chứ không để ý tới lạm phát, đặc biệt là lạm phát về lương thực là vấn đề ảnh hưởng rất nhiều tới tầng lớp nghèo.
                  Điểm cũng đáng chú ý là Việt Nam cũng đã phá giá tiền đồng vài lần trong năm 2010 và khoảng cách chênh lệch giữa giá chợ đen và tỷ giá chính thức cho tiền đồng với đôla cũng gây thêm sức ép lên tiền đồng. Đây cũng là yếu tố góp phần thêm lạm phát bởi có nhiều mặt hàng liên hệ với đồng đôla.

                  BBC: Thưa ông, Economist Intelligence Unit hồi tháng 12/2010 có bài nói mô hình tăng trưởng do khu vực nhà nước đóng vai trò chủ đạo của Việt Nam không thể thích ứng được với thực tế biến động mạnh của nền kinh tế toàn cầu, ông nghĩ sao?

                  Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa:
                  Cách nhà chức trách Việt Nam ứng phó với nạn lạm phát thể hiện sự lúng túng trong quản lý kinh tế vĩ mô. Tức là vừa muốn hãm phanh (chống lạm phát) nhưng lại vừa muốn đạp ga (đẩy mạnh tăng trưởng cao). Đó là việc hết sức khó với bất kỳ quốc gia nào, huống chi là Việt Nam với trình độ quản lý rất thấp. Giới chức trong ngành ngân hàng hay tiền tệ của Việt Nam mỗi ông lại phát biểu theo một cách. Nó có những mâu thuẫn với nhau và cho thấy cách đối phó không đủ linh động và nhất là thông tin của giới có trách nhiệm về kinh tế lại không đủ bén nhậy. Hơn nữa không thông tin cho thị trường biết rõ ràng. Cơn sốt vàng hồi tháng 11 năm 2010 cho thấy khả năng quản lý là rất kém, nhất là về vĩ mô.

                  BBC: Tại các nền kinh tế phát triển, người ta dùng ngân hàng trung ương để can thiệp, điều tiết kinh tế vĩ mô. Ông đánh giá vai trò Ngân hàng Nhà nước Việt Nam thế nào?

                  Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa:
                  Thứ nhất về tư cách pháp lý của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam không có tính độc lập như các ngân hàng trung ương tại các nơi khác trên thế giới. Thứ hai có thể có năng lực kỹ thuật ở bên trong mặc dù giới chức chuyên về ngân hàng của Việt Nam cũng có khả năng cao cơn trước thời trước Đổi Mới. Ông Thống đốc Ngân Hàng có thể có khả năng nhưng không loại trừ việc ông không được quyền quyết định do có thể có ý kiến từ Bộ Tài Chính hay cơ quan khác thuộc Đảng chẳng hạn.
                  Chúng ta thấy rằng hệ thống đưa ra quyết định lại không chịu trách nhiệm đối với thị trường và tiến trình đưa ra quyết định không minh bạch lại càng làm người ta e ngại. Kết quả đưa ra nhiều khi có sự mâu thuẫn trong hệ thống. Khả năng ứng đối đã không linh động mà nhiều khi người ta nghĩ lại còn có tính mờ ám bởi một quyết định này có thể lại có lợi cho một số cơ quan hay tổng công ty của nhà nước kia, thì cái đó càng làm thị trường mất niềm tin và khả năng ứng phó của nhà nước Việt Nam.

                  BBC: Ông đánh giá thế nào việc những ưu đãi trong đó có vốn mà nhà nước dành cho các tập đoàn nhà nước hay các tổng công ty quốc doanh?

                  Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa:
                  Lãnh đạo bị mắc cái bệnh có thể nói là vĩ cuồng, nghĩ tới những chuyện rất lớn trong khi chưa ra khỏi nền kinh tế nông nghiệp. Lấy khu vực doanh nghiệp nhà nước và các tập đoàn quốc doanh đóng vai trò chủ đạo là điều hoàn toàn sai lầm. Hệ thống quản lý vĩ mô đã lỏng lẻo và yếu kém, trong khi lại tập trung phương tiện của quốc gia để trao cho một số tập đoàn kiểm soát kém và không ai chịu trách nhiệm cả. Cái này là cái bế tắc lớn.
                  Những người lãnh đạo các tập đoàn bằng phương tiện quốc gia này họ đều là đảng viên. Điều xảy ra là mỗi một phe lại được ưu đãi kinh doanh một lĩnh vực. Tức là trở lại việc Đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra một mô hình có vẻ là đa nguyên để mỗi phe trong đảng có các cơ sở kinh doanh và khai thác tài nguyên của quốc gia cho mục tiêu riêng. Thành ra chúng ta thấy có rất nhiều đại gia hay còn gọi là các ông tư bản đỏ mà trong khi đó sức mạnh thật của kinh tế đất nước hay người dân vẫn còn rất nghèo.
                  ---------------ooooooo-------------

                  Comment

                  • TAM73F
                    Super Moderator
                    • Apr 2009
                    • 2321

                    #10
                    Nguyên văn bởi TAM73F View Post
                    Để tiếp nối chương trình, sau đây là một vài ý kiến về nền kinh tế VN của một tiến sĩ kinh tế người việt (tốt nghiệp tại Mỹ ?): TS Nguyễn Xuân Nghĩa.





                    Lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo 'là sai'

                    VN có mức tăng trưởng khá cao nhưng đi kèm là lạm phát.
                    Năm 2010 là năm Việt Nam chứng kiến một số vấn đề kinh tế liên quan tới chính sách vĩ mô với thực trạng lạm phát cao, lãi suất cho vay tăng vọt, chênh lệch tỷ giá trong và ngoài ngân hàng, nhập siêu, dự trữ ngoại hối giảm xuống mức thấp và thâm hụt ngân sách ở mức đáng lo ngại.
                    BBC Việt ngữ phỏng vấn kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa từ Nam California để lấy đánh giá về nỗ lực chống lạm phát, sự can thiệp của Ngân hàng Nhà nước và vai trò của các tổng công ty tại Việt Nam.

                    Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa:
                    Chúng ta nên nhớ lại bối cảnh từ năm 2008 Việt Nam bị lạm phát nặng. Lúc đó Việt Nam vừa chống lạm phát nhưng đồng thời khi đó cũng bị ảnh hưởng bởi thực trạng tổng suy trầm về kinh tế trên toàn cầu nên Việt Nam đã bơm tín dụng rất mạnh (thông qua các chương trình kích thích kinh tế) theo kiểu giống như Trung Quốc. Vì vậy cũng tạo ra áp lực về lạm phát.
                    Thứ hai hệ thống quản lý của Việt Nam chưa hoàn chỉnh, tức là hệ thống tài chính và ngân hàng không được vững mạnh để chịu một liều thuốc quá lớn như vậy. Người ta chỉ nhìn thấy góc độ làm sao về tăng trưởng cao chứ không để ý tới lạm phát, đặc biệt là lạm phát về lương thực là vấn đề ảnh hưởng rất nhiều tới tầng lớp nghèo.
                    Điểm cũng đáng chú ý là Việt Nam cũng đã phá giá tiền đồng vài lần trong năm 2010 và khoảng cách chênh lệch giữa giá chợ đen và tỷ giá chính thức cho tiền đồng với đôla cũng gây thêm sức ép lên tiền đồng. Đây cũng là yếu tố góp phần thêm lạm phát bởi có nhiều mặt hàng liên hệ với đồng đôla.

                    BBC: Thưa ông, Economist Intelligence Unit hồi tháng 12/2010 có bài nói mô hình tăng trưởng do khu vực nhà nước đóng vai trò chủ đạo của Việt Nam không thể thích ứng được với thực tế biến động mạnh của nền kinh tế toàn cầu, ông nghĩ sao?

                    Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa:
                    Cách nhà chức trách Việt Nam ứng phó với nạn lạm phát thể hiện sự lúng túng trong quản lý kinh tế vĩ mô. Tức là vừa muốn hãm phanh (chống lạm phát) nhưng lại vừa muốn đạp ga (đẩy mạnh tăng trưởng cao). Đó là việc hết sức khó với bất kỳ quốc gia nào, huống chi là Việt Nam với trình độ quản lý rất thấp. Giới chức trong ngành ngân hàng hay tiền tệ của Việt Nam mỗi ông lại phát biểu theo một cách. Nó có những mâu thuẫn với nhau và cho thấy cách đối phó không đủ linh động và nhất là thông tin của giới có trách nhiệm về kinh tế lại không đủ bén nhậy. Hơn nữa không thông tin cho thị trường biết rõ ràng. Cơn sốt vàng hồi tháng 11 năm 2010 cho thấy khả năng quản lý là rất kém, nhất là về vĩ mô.

                    BBC: Tại các nền kinh tế phát triển, người ta dùng ngân hàng trung ương để can thiệp, điều tiết kinh tế vĩ mô. Ông đánh giá vai trò Ngân hàng Nhà nước Việt Nam thế nào?

                    Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa:
                    Thứ nhất về tư cách pháp lý của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam không có tính độc lập như các ngân hàng trung ương tại các nơi khác trên thế giới. Thứ hai có thể có năng lực kỹ thuật ở bên trong mặc dù giới chức chuyên về ngân hàng của Việt Nam cũng có khả năng cao cơn trước thời trước Đổi Mới. Ông Thống đốc Ngân Hàng có thể có khả năng nhưng không loại trừ việc ông không được quyền quyết định do có thể có ý kiến từ Bộ Tài Chính hay cơ quan khác thuộc Đảng chẳng hạn.
                    Chúng ta thấy rằng hệ thống đưa ra quyết định lại không chịu trách nhiệm đối với thị trường và tiến trình đưa ra quyết định không minh bạch lại càng làm người ta e ngại. Kết quả đưa ra nhiều khi có sự mâu thuẫn trong hệ thống. Khả năng ứng đối đã không linh động mà nhiều khi người ta nghĩ lại còn có tính mờ ám bởi một quyết định này có thể lại có lợi cho một số cơ quan hay tổng công ty của nhà nước kia, thì cái đó càng làm thị trường mất niềm tin và khả năng ứng phó của nhà nước Việt Nam.

                    BBC: Ông đánh giá thế nào việc những ưu đãi trong đó có vốn mà nhà nước dành cho các tập đoàn nhà nước hay các tổng công ty quốc doanh?

                    Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa:
                    Lãnh đạo bị mắc cái bệnh có thể nói là vĩ cuồng, nghĩ tới những chuyện rất lớn trong khi chưa ra khỏi nền kinh tế nông nghiệp. Lấy khu vực doanh nghiệp nhà nước và các tập đoàn quốc doanh đóng vai trò chủ đạo là điều hoàn toàn sai lầm. Hệ thống quản lý vĩ mô đã lỏng lẻo và yếu kém, trong khi lại tập trung phương tiện của quốc gia để trao cho một số tập đoàn kiểm soát kém và không ai chịu trách nhiệm cả. Cái này là cái bế tắc lớn.
                    Những người lãnh đạo các tập đoàn bằng phương tiện quốc gia này họ đều là đảng viên. Điều xảy ra là mỗi một phe lại được ưu đãi kinh doanh một lĩnh vực. Tức là trở lại việc Đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra một mô hình có vẻ là đa nguyên để mỗi phe trong đảng có các cơ sở kinh doanh và khai thác tài nguyên của quốc gia cho mục tiêu riêng. Thành ra chúng ta thấy có rất nhiều đại gia hay còn gọi là các ông tư bản đỏ mà trong khi đó sức mạnh thật của kinh tế đất nước hay người dân vẫn còn rất nghèo.
                    ---------------ooooooo-------------
                    Phụ chú :
                    Vì tốt nghiệp HEC (hautes études commerciales) bên Pháp nên sang Mỹ Ông Nguyễn Xuân Nghỉa góc trường Pháp Jean-Jacques Rousseau ,không được trọng dụng nên Ông cũng vất vả lắm. Những bài phân tích của Ông ấy rất hay. Có dạo đi theo phong trào Hoàng cơ Minh. Nguyễn Văn Linh, cựu TBT đảng CS là Bác của Ông ấy. Ông Nguyễn Xuân Hiếu,Kiến Trúc Sư là Cha của Ông Nghĩa hồi xưa làm xếp Hàng không Dân sự /TSN. Ông Nghỉa còn có cô em là Cẩm Hường,trường Marie Curie niên khóa 1967 ,rất xinh đẹp.
                    (sưu-tầm)

                    Comment

                    • TAM73F
                      Super Moderator
                      • Apr 2009
                      • 2321

                      #11
                      đời sống bây giờ ở Sài Gòn - November 2010‏

                      Lời bàn :

                      Theo bài của Ông Tiến Sỉ Nguyễn Xuân Nghỉa :
                      Theo tôi nghĩ, đây là một vấn đề rất hay, vì VN có một chính quyền CS, nhưng lại muốn có một nền kinh tế trị trường. Marx và Lenine có sống dậy cũng chưa chắc biết phải làm sao cho ổn thỏa. Tuy nhiên, thời gian đã cho ta thấy là TQ đã giải quyết vấn đề nảy một cách rất hay ho, và kinh tế TQ đang trên con đường đi lên, trong lúc VN vẫn còn lúng túng, như TS NXNghĩa đã nhận xét.

                      Trong cuộc phỏng vấn này, phóng viên BBC đã đề cập đến 3 vấn đề 'then chốt' của nền kinh tế VN hiện nay:
                      1- Lạm phát vs tăng trưởng
                      2- Vai trò Ngân Hàng Nhà Nước
                      3- Vai trò những xí nghiệp quốc doanh
                      Các bạn đã thấy là TS NXN chỉ trích đường lối nhà nước VN trên cả 3 vấn đề (chỉ trích một cách chính xác, theo tôi nghĩ), nhưng ... các bạn có nhận thấy là TS đã ko đưa ra một đề nghị cụ thể nào để giải quyết 3 vấn đề trên !

                      V/v TS NXN ko được trọng dụng bên Mỹ, tôi nghĩ có thể vì ông ta đã tốt nghiệp bên Pháp (như da nói). Hơn nữa, bên Pháp có 2 trỉnh độ TS khác nhau: TS quốc gia (doctorat d'état), khó hơn là TS đệ tam cấp (doctorat de 3e cycle, học khoảng 2, 3 năm, tùy trường), và mình ko biết ô. Nghĩa là TS nào.

                      Dù sao, tôi vẫn thích những câu trả lời của TS NXN hơn những câu trả lời sau đây, của một TS khác, có lẽ là một TS 'quốc doanh' hay 'liên sô':



                      Cập nhật: 09:24 GMT - chủ nhật, 16 tháng 1, 2011
                      Thách thức cho ban lãnh đạo mới

                      Trong khi Đại hội Đảng XI đang diễn ra tại Hà Nội, giới chuyên gia nói nhiều về các thách thức kinh tế mà một ban lãnh đạo mới sẽ phải tập trung đối phó.
                      Đài BBC nói chuyện với Tiến sỹ Nguyễn Minh Phong từ Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tế-Xã hội Hà Nội, một trong những người đã đóng góp nhiều ý kiến cho Đảng trong thời gian vừa qua.

                      TS Nguyễn Minh Phong: Thực ra trong các dự thảo Cương lĩnh, Báo cáo Chính trị và Chiến lược Kinh tế trình Đại hội Đảng, các thách thức đặt ra cho ban lãnh đạo mới cũng đã được đề cập.
                      Ở đây tôi xin lược quan một vài thách thức chính: trước hết là phải tạo ra được sự đột phá về thể chế, và không chỉ trong thể chế kinh tế. Phải tạo ra một sự đột phá toàn diện và nói theo tinh thần Đại hội Đảng XI thì đây là đại hội của sự hội nhập toàn diện chứ không còn chỉ là hội nhập về kinh tế nữa.
                      Thế cho nên đây là sự đột phá về kinh tế-chính trị để tạo đồng thuận xã hội trên tinh thần dân chủ hóa cao hơn và sự cởi mở, hội nhập quốc tế cao hơn.
                      Thứ hai nữa, là phải tạo ra đột phá mạnh mẽ về phát triển nguồn nhân lực trên ba khía cạnh là khoa học - kỹ thuật, tay nghề công nhân và lao động lãnh đạo, tức là những nhà quản lý doanh nghiệp.
                      Tiếp theo tôi nghĩ có thêm thách thức đổi mới về cơ sở hạ tầng: cơ sở hạ tầng mang tính chất hướng ngoại để hội nhập và liên thông tốt hơn và cơ sở hạ tầng nông thôn.
                      Việt Nam cũng phải tiếp tục bài toán tái cấu trúc kinh tế theo hướng phát triển hiện đại và bền vững, chuyển đổi phát triển bề rộng sang bề sâu.
                      Thách thức lớn cuối cùng xuyên suốt nhiệm kỳ tới là đảm bảo sự ổn định đất nước về kinh tế, chính trị và an ninh-quốc phòng. Đây là thách thức lớn nhất và cũng là nhiệm vụ quan trọng nhất của ban lãnh đạo mới.
                      BBC: Ông có nhận xét thế nào về dự thảo Cương lĩnh đại hội mà trước đó đã được đưa ra lấy ý kiến người dân?

                      TS Nguyễn Minh Phong: Về cơ bản thì yêu cầu của các văn kiện Đảng vẫn là bảo đảm tính thống nhất giữa các nhiệm kỳ.
                      Nhưng lần này chúng tôi thấy có một số điểm nhấn mới. Thứ nhất là coi phát triển bền vững là mục tiêu xuyên suốt và quan trọng. Đây là điểm rất mới.
                      Thứ hai là xác định yêu cầu làm sao để Việt Nam trở thành quốc gia dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh là mục tiêu cao nhất, là thước đo cho những đúng sai của chính sách, nếu không thực hiện được thì phải thay thế và thay đổi.
                      Những điểm mới này đang tạo ra áp lực chịu trách nhiệm cho ban lãnh đạo cũng như các chủ trương chính sách mới.
                      Ngoài ra còn một số điểm nhấn nữa, thí dụ như khẳng định vị trí của kinh tế tư nhân, coi kinh tế tư nhân như động lực quan trọng. Ở đây chúng tôi chỉ góp ý là cần coi kinh tế tư nhân như động lực ngày càng quan trọng, nếu không nói là quan trọng nhất trong thời gian tới, và thu hẹp vai trò kinh tế nhà nước chỉ chủ đạo trong những lĩnh vực nào đó cần thiết thôi.
                      Các văn kiện cũng đưa ra một số điểm mới khác, thí dụ như về công nghệ phát triển theo chiều sâu, tham gia tốt hơn vào chuỗi giá trị toàn cầu...
                      Tôi nghĩ là sẽ có các sự điều chỉnh dần dần đề phù hợp hơn với phương châm hội nhập toàn diện, nhất là sau khi Việt Nam sẽ chính thức được công nhận là nền kinh tế thị trường.
                      Ổn định là trọng tâm

                      BBC: Thưa ông, trong cuộc họp báo cuối năm, Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng có nói hai nhiệm vụ quan trọng trước mắt là ổn định kinh tế vĩ mô và kiềm chế lạm phát. Chính phủ Việt Nam sẽ thực hiện hai nhiệm vụ này như thế nào?

                      TS Nguyễn Minh Phong: Năm 2011 được cho là năm lấy ổn định làm trọng tâm và kiềm chế lạm phát làm chủ đạo. Chúng tôi cho đây là hướng đi đúng và phù hợp với mục tiêu phát triển bền vững.
                      Để thực hiện điều này, ngay từ đầu năm Chính phủ đã có những chỉ đạo khá quyết liệt, thí dụ như từ nay tới Tết Nguyên đán đã có chỉ thị các địa phương dự trữ, bình ổn, kiểm soát giá cả và không tăng giá các mặt hàng nhà nước quản lý, rồi ổn định tỷ giá và bảo đảm cung-cầu vv...
                      Đây là các biện pháp cần thiết và chắc chắn có tác dụng trước Tết. Thế nhưng sau Tết thì Nhà nước sẽ đứng trước bài toán khó là song song với việc ổn định giá phải thực hiện lộ trình giá thị trường cho các mặt hàng mà hiện Chính phủ đang bình ổn như than, điện...
                      Điều này sẽ làm bùng phát nhiều hiệu quả tiêu cực nếu không thực hiện đồng thời các giải pháp khác, như cạnh tranh tự do, tăng liên thông thị trường, kiểm soát lũng đoạn, phối hợp các chính sách tài chính-tiền tệ-công thương.
                      Chúng tôi cho rằng không nên quá kỳ vọng vào mục tiêu lạm phát mà Chính phủ đề ra. 7%-7,5% là mục tiêu lý tưởng, mục tiêu chính trị, nhưng trên thực tế thì chúng ta thấy áp lực lạm phát năm 2011 còn cao hơn năm 2010, cho nên thực hiện mục tiêu là hết sức khó khăn.

                      BBC: Ngoài những mục tiêu có tính chất tình thế như kiềm chế lạm phát đã nói ở trên, còn có đòi hỏi về cải cách hệ thống, đường hướng. Điều này được đặt ra như thế nào đối với ban lãnh đạo mới, thưa ông?

                      TS Nguyễn Minh Phong: Đây là điều mà người dân rất kỳ vọng, vào sự thay đổi mang tính tốt đẹp hơn, đồng thuận cao và dân chủ hơn, tạo ra kết quả tốt hơn.
                      Nhưng còn đặt ra như thế nào, thì còn phụ thuộc thành phần cụ thể và tư tưởng chỉ đạo của ban lãnh đạo mới. Mặc dù họ phải tiếp tục thực hiện theo đúng nghị quyết của Đảng và chủ trương của Nhà nước, nhưng dấu ấn cá nhân, hay dấu ấn của các bước ngoặt tình thế vẫn có thể có.

                      BBC: Xin nói tới các bất cập của kinh tế Nhà nước, sự sụp đổ của doanh nghiệp nhà nước tiêu biểu là Vinashin. Liệu điều đó có nguy cơ lặp lại hay không, thưa ông?

                      TS Nguyễn Minh Phong: Bài học về vụ Vinashin đã được rút ra, nhiều lãnh đạo như bộ trưởng kế hoạch-đầu tư đã từng khẳng định sẽ không bao giờ lặp lại trường hợp như thế nữa.
                      Chúng tôi cũng hy vọng và thậm chí cho rằng cần phải biến đó thành mệnh lệnh quốc gia: tức là nếu còn xảy ra trường hợp như vậy thì ban lãnh đạo phải chịu trách nhiệm chứ không còn có thể đổ lỗi cho cơ chế. Bởi vì điều này đã được nhận thức, cảnh báo và cam kết, các tập đoàn cũng đã có thời gian để "làm sạch" tài chính của mình.
                      BBC: Vậy thì vai trò của kinh tế nhà nước thời gian tới sẽ được nhìn nhận như thế nào?

                      TS Nguyễn Minh Phong: Từng bước một sẽ cần có sự điều chỉnh. Trong bài viết mới nhất của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hôm 03/01 về phát triển kinh tế và tái cấu trúc kinh tế 2011-2015 có điểm rất quan trọng về phân biệt sự chủ đạo của kinh tế nhà nước và doanh nghiệp nhà nước.
                      Kinh tế nhà nước vẫn là chủ đạo, vì nó còn bao gồm không chỉ doanh nghiệp, mà còn có tài nguyên khoáng sản, hoạt động ngân sách, đầu tư của nhà nước và các hoạt động đầu tư công khác. Như vậy tỷ trọng của nó dĩ nhiên vẫn sẽ rất lớn.
                      Còn doanh nghiệp nhà nước sẽ từng bước có sự thu hẹp, điều chỉnh để không còn chủ đạo trong tất cả các lĩnh vực nữa, cũng như không còn độc quyền kinh doanh trong nhiều lĩnh vực, giảm tỷ trọng, giảm độc quyền, tăng tính bình đẳng về hạch toán kinh tế ngang các thành phần kinh tế khác nhất là trong các lĩnh vực kinh doanh vì lợi nhuận.
                      Từ điều chỉnh này, dần dần sẽ có thay đổi, chuyển sang có sự phát triển hơn nữa về các lực lượng xã hội tương ứng với các lực lượng kinh tế và rồi là điều chỉnh ít nhiều trong các thể chế chính trị tương lai
                      ____________________________________

                      Đọc xong những câu trả lời của TS Phong (từ Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tế-Xã hội Hà Nội, một trong những người đã đóng góp nhiều ý kiến cho Đảng trong thời gian vừa qua), tôi tự nghĩ: hẻn chi ban lãnh đạo VN lúng túng !

                      Comment

                      • TAM73F
                        Super Moderator
                        • Apr 2009
                        • 2321

                        #12
                        Michael Porter - The Vietnam Model.

                        Tóm tắt vài ý kiến của Michael Porter về ViệtNam để các NT và bà con biết luôn.
                        Năm 2005, Michael Porter đứng đầu trong danh sách 50 “bộ óc” quản trị có ảnh hưởng nhất thế giới (theo bình chọn chọn của 50 Thinkers; và Michael Porter cũng được nhận định là một trong những giáo sư lỗi lạc nhất trong lịch sử của Harvard.
                        Ông có viết bài sau đây cho ai muốn nghiên cứu chi tiết:

                        Vietnam Competitiveness Report 2010 - Michael Porter - 125 pages



                        Ông viết về Chiến lược cạnh tranh .

                        Theo Ông , muốn cạnh tranh không cần có công ty tốt nhất như trong lảnh vực Ngân Hàng có một Ngân Hàng tốt nhất , vì trên đời Không có gỉ tốt nhất , nhưng phải khác đối thủ , phải có chiêu độc phá vô nhị. Ex : như vật dụng IKEA, capsule café NESTLE, làm sao khác đối thủ. Phải có Tầm Nhìn xa - đáp ứng nhu cầu đặc biệt của khách hàng, sản phẩm phải độc đáo và đa dạng. Nói tới đây làm tui nghỉ tới xứ Thụy Sỉ là xứ giàu có là nhờ có những doanh nghiệp ít có cạnh tranh là ngành đồng hồ, bí mật ngân hàng, xí nghiệp hóa học ... Vì vậy, những biến đổi tiền tệ không làm Thụy Sỉ lung lay nổi hay bị ảnh hưởng ít hơn xứ khác.

                        Theo Michael Porter, mục tiêu chính phải trước là có lợi nhuận, sau mới là tăng trưởng :

                        lợi nhuận (tính theo Năng lực cạnh tranh của một quốc gia, theo GS. Porter, phụ thuộc vào năng suất sử dụng nguồn nhân lực, vốn và tài nguyên thiên nhiên của quốc gia đó. )

                        mức tăng trưởng – Vietnam ERROR là tăng trưởng nhiều nhưng ít lợi nhuận
                        Phải biết Lựa chọn nhóm khách hàng, đặc mức giá, lựa chọn đồ Sản xuất mình làm "hay nhất",..vv... Việt Nam phải có Nguồn nhân lực cao, phải chống tham nhũng, củng cố hệ thống Tài chính, mở rộng thị trường, minh bạch trong cách quản lý hệ thống tài chính, sửa đổi Công nghiệp Quốc doanh (Stated owned enterprises - SOE) vì theo Ông, Công nghiệp Quốc doanh không đem lại lợi nhuận hiệu quả bằng doanh nghiệp tư nhân ...

                        Theo Ông , lợi thế chính hiện nay của Việt Nam là lao động nhân công giá rẽ và Nông nghiệp.
                        "Cạnh tranh quốc gia phải còn dựa vào cạnh tranh của khu vực tư nhân, của từng cá thể trong quốc gia. Ngoài ra, năng suất của các ngành sản xuất trong nước/nội địa cũng rất quan trọng để tạo dựng năng lực cạnh tranh, chứ không phải chỉ có xuất khẩu", ông nhấn mạnh. Michael Porter nói phải để mở rộng các hệ thống ngân hàng tài chính ra thế giới , tăng cường nhân lực về mặt chất lượng và đào tạo, cải thiện Cơ sở hạ tầng...
                        Michael Porter không có nhấn mạnh hay nêu ra những đặc điểm mà Việt Nam có thể khai thác thêm, như là hệ thống các cảng biển. Ông không đề cập tới những khuyết điểm Việt Nam sấp có như sự cạn kiệt của nguồn tài nguyên dầu hỏa trong vòng 15, 20 năm tới, sự khai thác tài nguyên mới như Bauxite để kiếm nguồn vốn trong xứ nhằm tài trợ phát triển kinh tế và xả hội, ngoài ODA và FDI. Ông cũng không đề cập tới vấn đề sức khoẻ và bảo hiểm y tế chung của người lao động trong sự đấu tranh kinh tế.

                        Tóm tắt lại là Ông nêu ra những vấn đề phần đông chúng ta đều rỏ, điều đặc biệt là Ông có chủ trương một cách suy nghỉ thực tế là Ông không nêu ra vấn đề thay đổi các thể chế chính trị. Ông có nói là quản lý Kinh Tế với những tập đoàn nhà nước (SOE) và những liên kết như Joint Ventures làm cách điều hành trở nên phức tạp hơn. Ông nêu ra cách suy nghỉ theo thế giới kinh tế tự do. Có điều chắc chắn là chưa ai dám quả quyết là giữa hai chủ trưong, tự do thị trường như Hoa Kỳ hay có sự quản lý chặt chẻ nhà nước như Trung Quốc, cái nào đem lại phát triển kinh tế nhất và cùng lúc đảm bảo xả hội, tránh bất công xả hội và bảo vệ môi trường. Chắc cũng vì vậy mà bây giờ người ta chế ra chử phát triển bền vững (sustainable developement). Theo quan điểm tôn giáo, có cái gì bền vững và lâu dài đâu, phải không bà con ...
                        Phần đông sự chỉ trích VN từ nước ngoài là đặt vấn đề thay đổi thể chế chính trị trước. Tui muốn đặt vấn đề chung ở đây một cách khách quan, tránh nhạy cảm, nhưng tới đây, tui xin phép để chuyện này sang bên vì nghỉ lại vấn đề này quá phức tạp.
                        Mô hình hiện nay của Trung Quốc và VN là chủ trương chính phủ phải điều chỉnh kinh tế một cách chặt chẻ để giữ thăng bằng xả hội (xem mail trước của tui Socialist Market Economy - China's Key to Success - The China Model).
                        Chính phủ và doanh nghiệp VN đã tiếp đón và rất chú ý lắng tai nghe những chỉ trích và đề nghị Michael Porter . Điều này chứng tỏ một sự cởi mở quan trọng.
                        Nếu có đột phá về chiều hướng đó, cũng là rất đáng mừng.
                        Trong những năm tới đây, VN vẩn sẻ theo mô hình phát triển của Trung Quốc. Cái hay của VN sẻ là sửa đổi khuyết điểm của mình như:

                        Đào tạo nhân lực và hoàn thiện hệ thống giáo dục
                        Cải thiện Cơ sở hạ tầng
                        Kiểm soát lạm phát để tránh bất ổn xả hội
                        Giữ quan hệ tốt với các xứ ngoại quốc như hiện nay mặc dù áp lực Trung Quốc ...vv...
                        Nói chung toàn là những chuyện khổng lồ, nếu vào chi tiết chắc chắn là nhờ các NT và bà con giúp ý kiến thêm ...
                        Xin cám ơn.


                        -------------ooooooooooooooooooooo-------------


                        Lời bàn :

                        Tôi chỉ đọc tóm lược những kế sách của giáo sư Porter vì đọc 125 trang cũng chẳng ra đồng tiền bát gạo nào. Tuy nhiên, Tôi cũng mạo muội có vài ý kiến thô thiển, có gì sai, xin các NT và bà con bỏ quá cho.

                        Những điều GS Porter đưa ra đều đúng cả theo tư duy kinh tế Tây phương: phát triển khu vực kinh tế tư nhân, minh bạch hóa (transparency), tập trung vào sở trường, .... Tôi không có vấn đề gì cả với những đề xuất này.

                        Nhưng, bắt chước lời các nhà lãnh đạo VN, làm sao để đưa những điều này vào hiện thực là cả một vấn đề. Với bối cảnh chính trị xã hội văn hóa kinh tế của VN hiện nay, chỉ có Thánh Gióng mới làm nổi. Nhưng khổ nỗi, Thánh Gióng đã bay dìa trời vui thú điền viên rồi...

                        Trước hết, xin nói về cơ cấu lãnh đạo. Ông HCM đã để lại một cơ cấu lãnh đạo tập thể. Bộ Chính trị với hơn chục người, cá mè một lứa, người nọ chỉ rình người kia làm sai để tìm cách loại bỏ và chiếm vị trí. Do đó sẽ không bao giờ có những chính sách đột phá (breakthrough). Mọi chính sách sẽ phải là một nhân nhượng (compromise). VN hiện nay cần những chính sách đột phá. Những chính sách nửa chừng xuân sẽ không đi đến đâu. Đó là nói về trung ương.

                        Về địa phương thì vì kế thừa một cơ cấu tản quyền của thời chiến tranh, hiện tượng trên bảo dưới không nghe còn tệ hơn nhiều. Tiếc rằng không có Viagra cho tầm vĩ mô này. Thủ tướng không có quyền cách chức Tỉnh trưởng hoặc Bộ trưởng mà không có sự đồng thuận của Bộ Chính trị.
                        Sau khi Liên Xô sụp đổ, không còn viện trợ, các tỉnh, bộ ngành, quân đội, công an, vân vân được phép tự kinh doanh để bổ túc cho ngân sách riêng. Những tổ chức kinh doanh này nay đã trở thành những đại công ty. Bố bảo Thủ tướng cũng không dám tư nhân hóa, dẹp bỏ, sát nhập những đại công ty này hoặc bắt họ phải theo một đường lối chủ trương nhất định. Nó đảo chánh cho bỏ mẹ.
                        Hạ tầng cơ sở ở VN được phát triển theo tỉnh, với tính cách là tỉnh kia có phi trường, có hải cảng, có nhà máy ciment, có nhà máy thép, có khu công nghiệp thì tỉnh tôi cũng phải có những cơ sở tương tự, bất chấp những đặc điểm địa lý kinh tế của địa phương. Nếu nhà em không nhầm thì VN hiện nay có đến hơn 90 phi trường. Bay từ phi trường này sang phi trường kia mất 15 phút. Có những hải cảng chỉ cách nhau chưa đầy 100 cây số. Các xí nghiệp thì cạnh tranh theo kiểu trò chơi tổng không (zero sum game). Tổng công ty Vinashin có hơn 300 công ty con (bao gồm cả kinh doanh Karaoke). PetroVietnam xây khách sạn, chạy taxi, vân vân. Người ngoài nhìn vào không thể hiểu nổi nhưng vấn đề rất đơn giản. Phải vẽ ra dự án để có lại quả, hiệu quả kinh tế không cần biết. Trong thời gian có 1gia đình ở VN, Vinapco (Công ty Xăng dầu Hàng không) mời chung vốn xây trạm xăng ở một cul de sac ( ngỏ cụt ) ??? Nhà gia đình
                        đó mà tôi biết đã từ chối, họ vẫn tiếp tục xây, bỏ túi 40% của nhà thầu. Trạm xăng hiện bỏ không, chờ ngày nhà nước có kinh phí để khai thông cul de sac.

                        Quay sang vấn đề phát triển nông nghiệp, trước hết phải có luật mới để bảo đảm quyền sở hữu ruộng đất. Con trâu phải đi trước cái cầy. Cho quyền sở hữu ruộng đất thì lại đụng với hai bức ảnh Các Mác và Lê Nin treo ở khắp nơi các cơ sở. Như Carl Thayer đã nói, Vietnam luôn trong tình thế bị kẹt bởi chính những luật lệ mà mình đề ra.
                        Đại khái vài điều chia sẻ với các bậc NT. Trong một bối cảnh như vậy, làm sao có thể khai triển những quốc sách. Một trăm ông Porter cũng bó tay. Bỏ 500 đô để nghe ông này nói cũng giống như các doanh nghiệp Mỹ bỏ tiền để khai triển cái thuyết QI (Quality Improvement). Kết quả là GM vẫn sản xuất xe hơi dỏm và phá sản, quỵt của tôi mấy chục ngàn ,trên Chứng khoán ,tiền mồ hôi nước mắt.
                        Bàn theo thiện y' .Cám ơn nhiều.

                        ----------ooooooooooo--------

                        Comment

                        • TAM73F
                          Super Moderator
                          • Apr 2009
                          • 2321

                          #13
                          Harvard bàn về khủng hoảng giáo dục đại học VN

                          Rất khó để phóng đại tính chất nghiêm trọng của những thách thức đang đặt ra với Việt Nam trong giáo dục đại học – cao đẳng (ĐH – CĐ). Chúng tôi tin rằng nếu không có một sự cải cách khẩn cấp và căn bản đối với hệ thống giáo dục ĐH – CĐ, Việt Nam sẽ không đạt được đúng mức tiềm năng to lớn của mình…

                          Chúng tôi bắt đầu bằng việc phân tích tính nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng và những nguyên nhân căn bản của nó.

                          Sau đó, chúng tôi xem xét các nhân tố chủ yếu – Chính phủ Việt Nam, người dân Việt Nam và cộng động quốc tế – đang phản ứng như thế nào trước tình hình này.

                          Chúng tôi đi đến kết luận bằng việc nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đổi mới về mặt thể chế như một thành tố cần thiết của một quá trình cải cách hiệu quả.

                          (Các tác giả báo cáo)



                          Quy mô của cuộc khủng hoảng

                          Rất khó để phóng đại tính chất nghiêm trọng của những thách thức đang đặt ra với Việt Nam trong giáo dục đại học – cao đẳng (ĐH – CĐ). Chúng tôi tin rằng nếu không có một sự cải cách khẩn cấp và căn bản đối với hệ thống giáo dục ĐH – CĐ, Việt Nam sẽ không đạt được đúng mức tiềm năng to lớn của mình [1].

                          Sự phát triển kinh tế ở Đông Á và Đông Nam Á đã cho thấy quan hệ mật thiết giữa phát triển và giáo dục ĐH – CĐ. Cho dù trong các nước và vùng lãnh thổ thịnh vượng nhất ở khu vực – Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore, và gần đây là Trung Quốc – mỗi nơi đều đi theo những con đường phát triển độc đáo, nhưng điểm chung trong thành công của họ là sự theo đuổi nhất quán một nền khoa học và giáo dục ĐH – CĐ chất lượng cao.

                          Một số nước tương đối kém thành công hơn ở Đông Nam Á – Thái Lan, Philippines và Indonesia – lại là một câu chuyện mang tính cảnh báo. Những nước này nói chung đã không đạt được chất lượng cao trong khoa học và giáo dục ĐH – CĐ và họ đã thất bại trong việc phát triển những nền kinh tế tiến bộ. Đó không phải là một điềm tốt cho tương lai nếu các trường đại học Việt Nam tụt hậu xa so với chính những láng giềng Đông Nam Á không mấy nổi bật của họ.

                          Việt Nam không có một trường đại học nào có chất lượng được công nhận. Không có một cơ sở nào của Việt Nam có tên trong bất cứ danh sách được sử dụng rộng rãi nào (nếu nhận định trên còn chưa rõ ràng) tập hợp các trường đại học hàng đầu ở châu Á. Về phương diện này thì Việt Nam khác xa với cả những nước Đông Nam Á khác, hầu hết các nước này đều có thể kiêu hãnh về ít nhất một vài cơ sở có đẳng cấp. Các trường đại học Việt Nam phần lớn bị cô lập khỏi các dòng chảy kiến thức quốc tế [2], như những gì thể hiện qua số liệu nghèo nàn tại thống kê dưới đây:

                          Bài viết được xuất bản trên các tạp chí khoa học năm 2007
                          Cơ sở Quốc gia Số bài viết
                          Đại học tổng hợp Quốc gia Seoul Hàn Quốc 5.060
                          Đại học tổng hợp Quốc gia Singapore Singapore 3.598
                          Đại học tổng hợp Bắc Kinh Trung Quốc 3.219
                          Đại học tổng hợp Phúc Đan Trung Quốc 2.343
                          Đại học tổng hợp Mahidol Thái Lan 950
                          Đại học tổng hợp Chulalongkorn Thái Lan 822
                          Đại học tổng hợp Malaya Malaysia 504
                          Đại học tổng hợp Philippines Philippines 220
                          Đại học Quốc gia Việt Nam (Hà Nội và thành phố HCM) Việt Nam 52
                          Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam Việt Nam 44

                          Nguồn: Science Citation Index Expanded, Thomson Reuters

                          Các trường đại học Việt Nam chưa sản sinh được lực lượng lao động có trình độ như đòi hỏi của nền kinh tế và xã hội Việt Nam. Các cuộc điều tra do các hiệp hội thuộc Chính phủ thực hiện cho thấy khoảng 50% sinh viên tốt nghiệp đại học ở Việt Nam không tìm được việc làm đúng chuyên môn, một bằng chứng cho thấy sự thiếu liên kết nghiêm trọng giữa giảng dạy và nhu cầu của thị trường. Với hơn 25% chương trình học ở đại học là dành cho các môn bắt buộc quá nặng về tuyên truyền chính trị, không phải băn khoăn nhiều về việc sinh viên Việt Nam được trang bị rất kém cho cả việc đi làm lẫn việc đi du học.

                          Có thể lấy việc Intel tìm cách thuê tuyển kỹ sư cho cơ sở sản xuất của họ ở thành phố HCM làm ví dụ minh hoạ. Khi công ty này thực hiện một cuộc kiểm tra đánh giá theo tiêu chuẩn với 2.000 sinh viên CNTT Việt Nam, chỉ có 90 ứng cử viên, nghĩa là 5%, vượt qua cuộc kiểm tra, và trong nhóm này, chỉ có 40 người có đủ trình độ tiếng Anh đạt yêu cầu tuyển dụng. Intel xác nhận rằng đây là kết quả tệ nhất mà họ từng gặp ở những nước mà họ đầu tư.

                          Các nhà đầu tư Việt Nam và quốc tế cũng cho rằng việc thiếu các công nhân và quản lý có kỹ năng là cản trở lớn nhất đối với việc mở rộng sản xuất. Chất lượng nghèo nàn của giáo dục đại học còn có một ngụ ý khác: đối lập với những người cùng thế hệ ở Ấn Độ và Trung Quốc, người Việt Nam thường không thể cạnh tranh được để lọt qua những khe cửa hẹp của các chương trình đại học cao cấp ở Mỹ và châu Âu.

                          Chỉ số sáng tạo
                          Quốc gia Số bằng sáng chế được cấp năm 2006
                          Hàn Quốc 102.633
                          Trung Quốc 26.292
                          Singapore 995
                          Thailand 158
                          Malaysia 147
                          Philippines 76
                          Việt Nam 0

                          Nguồn: World Intellectual Property Organization, 2008 Statistical Review

                          Nguyên nhân khủng hoảng

                          Di sản lịch sử

                          Những vấn đề mà Việt Nam đang đối mặt trong giáo dục ĐH – CĐ hiện nay là một phần hậu quả của lịch sử hiện đại của đất nước này. Chế độ thực dân Pháp cai trị Việt Nam từ nửa sau thế kỷ 19 đến tận năm 1945 đầu tư rất ít ỏi vào giáo dục cấp ba, thậm chí là so với các cường quốc thực dân khác. Hậu quả là, Việt Nam đã bỏ lỡ làn sóng cải cách thể chế trong giáo dục ĐH – CĐ tràn qua phần lớn khu vực châu Á đầu thế kỷ 20. Trong giai đoạn này, rất nhiều cơ sở giáo dục ĐH – CĐ hàng đầu của khu vực đã được thành lập. Hậu quả là sau khi giành độc lập, Việt Nam chỉ có một nền tảng thể chế rất yếu để từ đó xây dựng lên. (Điều này trái ngược hẳn với Trung Quốc, hầu hết các trường đại học đầu bảng của nước này hiện nay đều được thành lập vững chắc từ trước cách mạng).

                          Quản lý
                          Nguyên nhân trực tiếp nhất của cuộc khủng hoảng ngày nay là sự thất bại ngiêm trọng trong quản lý. Các trường đại học có chất lượng, từ Boston đến Bắc Kinh, đều có những nhân tố chủ chốt nhất định mà Việt Nam hiện đang rất thiếu [3].

                          Tự trị:
                          Các cơ sở học thuật ở Việt Nam vẫn chịu một hệ thống quản lý tập trung hoá cao độ. Chính quyền trung ương quyết định số lượng sinh viên các trường được phép tuyển, và (trong trường hợp các trường đại học công lập) lương trả cho các giảng viên đại học. Ngay cả những quyết định mang tính thiết yếu đối với việc vận hành một trường đại học như việc lập khoa cũng do hệ thống quản lý tập trung hoá này kiểm soát. Hệ thống này hoàn toàn không khuyến khích các trường và học viện cạnh tranh hay đổi mới. Thù lao được trả căn cứ vào thâm niên, và lương cứng thấp đến nỗi các giảng viên đại học phải “đi đêm” rất nhiều để có thể đảm bảo cuộc sống. Khác hẳn với Trung Quốc, Việt Nam vẫn chưa thực sự khuyến khích người Việt Nam học ở nước ngoài.

                          Lựa chọn dựa trên thành tích: Tham nhũng lan tràn và việc mua bán bằng cấp, học hàm, học vị là rất phổ biến [4]. Các hệ thống nhân sự đại học đều mù mờ và việc bổ nhiệm thường dựa trên những tiêu chuẩn phi học thuật như thâm niên, lý lịch gia đình và chính trị, và các mối quan hệ cá nhân. Các khoa và các cấp hành chính cao hơn có xu hướng do các cá nhân từng được đào tạo ở Liên Xô hay Đông Âu nắm giữ, những người này không nói được tiếng Anh và, trong không ít trường hợp không mặn mà với các đồng nghiệp trẻ được đào tạo ở phương Tây.

                          Các mối liên hệ và tiêu chuẩn quốc tế: Sản sinh kiến thức là việc của một doanh nghiệp không biên giới, nhưng các cơ sở học thuật ở Việt Nam lại thiếu những mối liên hệ quốc tế có ý nghĩa. Trên thực tế, các học giả trẻ được đào tạo ở nước ngoài thường xuyên lấy lý do để tránh làm việc trong các cơ sở học thuật ở Việt Nam là họ lo sợ không thể gắn bó với lĩnh vực của mình. Như GS. Hoàng Tụy miêu tả, giới học thuật Việt Nam rất hướng nội và không đánh giá bản thân theo các tiêu chuẩn quốc tế.

                          Trách nhiệm giải trình:
                          Các trường đại học Việt Nam không chịu trách nhiệm trước các cổ đông bên ngoài, và đáng trách là trong đó có cả những người tuyển dụng. Trong nội bộ hệ thống công lập, việc rót vốn không liên quan đến công việc hay chất lượng theo bất cứ hình thức đáng kể nào. Tương tự, kinh phí nghiên cứu của Chính phủ cũng không được cấp một cách có cạnh tranh mà chủ yếu được coi là một hình thức bổ sung lương. Vì có quá nhiều người thèm muốn những cánh cửa hẹp vào các trường đại học – chỉ 1/10 người Việt Nam ở độ tuổi học đại học được tuyển sinh vào các trường sau phổ thông – nên các trường đại học Việt Nam không phải chịu áp lực đổi mới nào. Họ có một thị trường bị giam cầm, vì du học chỉ là sự lựa chọn của một thiểu số rất nhỏ.

                          Tự do học thuật:
                          Ngay cả khi so sánh với Trung Quốc, các trường đại học ở Việt Nam cũng thiếu động lực tri thức ở một mức độ đáng kể. Ngay cả khi các trường đại học đang dần được phép nới lỏng hơn, vẫn có một mạng lưới các kiểm soát và kiềm chế chính thức và không chính thức để đảm bảo rằng các trường đại học vẫn tiếp tục suy tàn về tri thức trong khi các cuộc tranh luận trong xã hội ngày càng sôi nổi hơn.

                          Có một số ẩn ý trong luận điểm trên. Trước hết, rào cản chính đối với việc cho ra những kết quả cải thiện hơn trong giáo dục ĐH – CĐ lại không phải là chuyện tài chính. Trên thực tế, tính theo tỉ lệ trong GDP, Việt Nam chi nhiều cho giáo dục hơn nhiều nước khác trong khu vực. Con số này còn chưa tính đến số tiền lớn mà chính các gia đình Việt Nam đầu tư vào giáo dục cho con cái họ, ở nhà và ở nước ngoài. Nhưng tiêu tiền như thế nào lại là chuyện khác.

                          Thứ hai, đầu tư vào du học vẫn chưa đủ để cải thiện hệ thống. Nếu môi trường chuyên môn không được đại tu, sẽ không có nhiều người Việt Nam được đào tạo ở nước ngoài muốn quay về làm công tác giảng dạy


                          --------------------------------------------------------------------------------

                          Chú thích

                          1. Để có sự phân tích hệ thống và so sánh về những thách thức chính sách đối với Việt Nam, xem “Choosing Success: The Development of East and Southeast Asia and Lessons for Việt Nam”, tại: http://www.innovations.harvard.edu/s....html?id=98251.

                          2. Hệ thống đại học Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề từ hệ thống học thuật của Liên Xô, trong đó các trường đại học về cơ bản là các cơ sở giảng dạy, còn nghiên cứu là việc của các viện nghiên cứu. Chính phủ Việt Nam đang nỗ lực đẩy mạnh hoạt động nghiên cứu tại các trường đại học nhưng chưa thành công, nguyên nhân có nêu dưới đây. Theo Bảng 1, các viện nghiên cứu của Việt Nam cũng không hoạt động tốt lắm.

                          3. Phân tích của chúng tôi về những thất bại trong quản lý của Việt Nam chịu ảnh hưởng từ những tìm hiểu của Task Force về giáo dục ĐH – CĐ, do WB và UNESCO tập hợp, do GS. Henry Rosovsky của ĐH Harvard và GS. Mamphela Ramphele của ĐH Cape Town làm đồng chủ tịch. Trong báo cáo cuối cùng của mình, Peril and Promise: The Challenges of Higher Education in Developing Countries, Task Force kết luận rằng quản lý là rào cản cơ bản phổ biến đối với việc đạt được những kết quả tốt. (Có tại http://www.tfhe.net/). GS. Rosovsky là cố vấn của Viện Ash trong các hoạt động liên quan đến cải cách thể chế ở Việt Nam.

                          4. Cần phải nhấn mạnh rằng một trong những thành tố của hệ thống đại học giúp nó không bị tham nhũng và chủ nghĩa thân hữu làm cho què quặt là các kỳ thi tuyển sinh đại học. Chính phủ phải huy động rất nhiều nguồn lực đáng kể để đảm bảo quá trình thi cử không có gian lận. Kết quả là, những sinh viên được nhận vào học là những sinh viên tài năng và nhiều người có thể thành công trong việc bổ sung cho các giáo trình cũ kỹ bằng cách tự học.

                          Nguồn: Tuần Việt Nam



                          ----------------oooooooooooooooooooooooo--------------

                          Lời bàn luận thêm:


                          Nguyễn Sáu viết:
                          Tháng Một 26, 2011 lúc 12:20 sáng
                          Có một điều lạ là trong toàn bộ bản báo cáo này không thấy nhắc đến cái bóng phủ trùm lên nền quản trị đại học và giáo dục nói chung của Việt Nam: đó là sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản VN thông qua các chi bộ ở trường cũng như qua Bộ Giáo Dục.

                          Đây là một mặt của chế độ toàn trị: tất cả vấn đề giáo dục phải phục tùng dưới sự điều khiển của Đảng và Ban Tuyên Giáo một cách toàn diện và triệt để. Các sinh viên phải mất 1 hoặc hai học kỳ trong số 8 học kỳ cho việc học chính trị Mác Lê. Các hiệu trưởng và nói chung lãnh đạo trường phải là Đảng viên. Đảng bộ, Đoàn trường, … cánh tay nối dài của Đảng luôn hiện diện khắp nơi trong học đường. Các tệ nạn tham nhũng, bè phái, như vụ thầy Khoa, hồng hơn chuyên, COCC … tràn lan. Ai mà không chán.

                          Làm sao giáo dục và nghiên cứu có thể khá lên trong môi trường như vậy? Hãy gở bỏ cái gọng kềm ra khỏi cái đầu của giáo dục là bước đầu tiên.

                          ---------ooooooooooooooooo-------

                          Comment

                          • TAM73F
                            Super Moderator
                            • Apr 2009
                            • 2321

                            #14
                            Khi các đại gia VIET NAM ăn chơi:

                            "Sốc" vì bát súp giá... 1 tạ gạo và bữa ăn "mạ vàng" 24k

                            - Không ít người khi nghe đến giá một bát súp khai vị xấp xỉ cả trăm USD đã tròn mắt:
                            Có gì đặc biệt ở một món ăn giá tương đương tới cả... một tạ gạo?

                            Nhà hàng Long Đình.
                            Bát súp khai vị giá gần 100 USD
                            "Nhà hàng có khoảng 300 món, một số món như yến sào, bào ngư, xin vui lòng đặt trước...

                            Nhà hàng Long Đình.

                            Giá một bát Súp tổ Yến gạch Cua 46 USD;
                            Súp tổ Yến thịt Cua 46 USD;
                            Súp tổ Yến thịt Gà 65 USD;
                            Súp vây cá thịt cua hồng xíu 36 USD;
                            Súp vây Cá bóng Cá 36 USD;
                            Bào Ngư sốt dầu hào 46 USD;
                            và đặc biệt là Súp Bào ngư Nam Phi sốt dầu hào 96 USD…

                            Còn tại nhà hàng San hô trên phố Lý Thường Kiệt, giá của các món súp vi cá, bào ngư Úc, Sò điệp Nhật, hải sâm, càng cua, bong bóng cá có giá cũng có giá từ 800 ngàn - 1,5 triệu đồng/suất.

                            Đối với tổ Yến chưng quả lê và tổ Yến chưng đường phèn, nếu muốn thưởng thức khách phải vui lòng đặt trước.

                            Bào Ngư Nam Phi Sốt Dầu Hào có giá 96 USD.

                            Nhớ thời xưa, những cao lương mĩ vị như yến sào, vây cá, tổ yến là những món ăn chỉ xuất hiện nơi chốn hoàng cung. Tuy nhiên, thời nay, nhiều nhà hàng, khách sạn đã “chế biến” các nguyên liệu này để thành những món ăn theo khẩu vị riêng đáp ứng nhu cầu “làm vua” của một số ít Đại gia “đông tiền”.
                            Anh T, một đại gia chuyên về ô tô, sau khi trúng lô xe ô tô nhập đã quyết định… "làm vua" cho thỏa ước nguyện. Rủ thêm 3 người bạn, cả nhóm thưởng thức món "vàng trắng" (tất nhiên không phải Heroin) - Yến sào - tại một nhà hàng ở Sài Thành. Vị ngon thanh của yến, béo của bồ câu, cùng các món sau đó như cua hoàng đế, tôm hùm Alaska, cá hồi hay ốc vòi voi đều làm cho 4 vị “thượng đế” này ngất ngây.... và để đáp lại, cộng tổng bữa ăn hôm đó có giá ngót ngét 2,000 USD.(2 ngàn).
                            "Tiền bạc làm được bao nhiêu rồi cũng đến lúc về già, nên cái gì ngon bổ ăn được là phải tranh thủ hưởng", T cho biết khi đang nhấm nháp món bồ câu tiềm yến sào .
                            Hiện nay, không chỉ có những thực khách như T trúng mối nên "làm vua" 1 lần. H - chủ của hàng loạt lô đất ở Hà Đông là một “tín đồ” của món ăn chế biến từ vi cá khi cứ đều đặn cuối tuần lại tìm đến những nhà hàng chuyên về món ưa thích này để thưởng thức như một…thú vui.
                            "Vi cá thượng hạng, phải nhìn rõ từng sợi láng mướt, giống như một lớp sụn mềm, giòn. Được các đầu bếp ngâm trong nước ấm, bóc mỡ, làm sạch, ninh trong nước dùng đặc biệt….Quy trình chế biến để hoàn thành món vi cá thường phải kéo dài ít nhất 48 giờ". H chỉ vào thìa súp có sợi vi cá nhỏ như tóc kể về sự sành ăn của mình.
                            Theo H, thưởng thức vi cá giòn mà ngon, nước dùng vàng óng, trong mà ngọt, vị ngọt dịu từ nước hầm xương gà, sườn heo, phải nói rằng ngon không gì sánh được. Và thường hóa đơn sau mỗi bữa ăn của H cùng hai người bạn có giá không dưới 10 triệu đồng.
                            Vi cá mập, tổ Yến thường được chế biến thành món súp khai vị.
                            Tuy nhiên, thưởng thức món ăn thượng hạng, cũng không ít trường hợp dở khóc dở cười.
                            Trong một lần được mời thưởng thức món, chị Phương được mời thưởng thức bào ngư tươi, nấm đông cô cho biết: Nhìn bình thường nó như một cục thịt có vị thơm lạ mình nuốt mất, sau đó được giới thiệu là cục thịt đó có giá cả triệu đồng.
                            Không được coi là “đốt tiền”, đẳng cấp hàng đầu trong “ Bát trân”, tám món ăn quý hiếm nhất của mọi thời đại. Theo nghiên cứu, những món ăn này được coi là “món ăn bài thuốc” bổ dưỡng, giúp sáng mắt, đẹp da, tăng cường sinh lực có tác dụng bồi bổ, phục hồi sức khỏe.

                            Được mời vẫn "sốc" vì giá
                            Chị Nguyệt Ánh, phóng viên của một tờ báo có tiếng tại Hà Nội cho biết, hồi cuối năm ngoái, trong một lần được “các sếp” chiêu đãi, chị đã được bước vào “Phòng vàng” tại nhà hàng Long Đình.
                            Cảm giác choáng ngợp đến với chị Nguyệt Ánh ngay từ khi bước chân qua khung cửa hình bán nguyệt tại hành lang dẫn đến “Phòng vàng”. Tuy nhiên, sự sang trọng và lộng lẫy trong từng chi tiết thiết kế và đồ dùng của “Phòng vàng” khiến chị đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác".


                            "Phòng vàng" tại nhà hàng Long Đình.


                            Phòng Vàng thuộc nhà hàng Long Đình.
                            Những bức rèm pha lê, tranh thủy mặc huyền ảo dưới ánh đèn vàng của bộ đèn trùm giữa phòng, một sân khấu nhỏ được chạm khắc hoa văn văn của đèn lồng đủ để trình diễn các tiết mục văn nghệ…
                            Lần đầu tiên được cầm trên tay thìa, dĩa được mạ vàng 24k tinh xảo khiến “tay tôi phát run”, chị Nguyệt Ánh nhớ lại.
                            Không thể nói rành rẽ sự lôi cuốn mê hoặc của Long Đình bắt đầu từ lối kiến trúc huyền bí đến những món ăn mà dù thưởng thức một lần chị Nguyệt Ánh vẫn thấy vị “râm ran” trên đầu lưỡi mỗi khi nhớ lại.
                            “Bữa ăn gồm khá nhiều món như khai vị bằng súp vây cá thịt cua hồng xíu, tôm hùm rang muối tiêu, cá mặt quỷ hấp xì dầu, cua bấy chiên muối tiêu, điệp…rượu chivas và một vài món nữa mà tôi không thể nhớ tên.
                            Không chỉ bị ấn tượng bởi các món ăn tại nhà hàng, phong cách phục vụ chu đáo, thân thiện của nhân viên tại đây khiến tôi thực sự thoải mái”, chị Nguyệt Ánh cho biết.
                            “Không phải trả tiền, song khi các sếp móc ví trả gần 1.600 USD cho 5 người ăn mà tôi thấy … choáng. Quả thực là ấn tượng song nếu để tự đi ăn thì không biết bao giờ tôi mới dám bước chân vào những nơi như thế này để được làm “hoàng hậu””, chị Nguyệt Ánh hài hước.
                            “Phòng vàng” sẽ không được dưới 1.000 USD (giá chưa bao gồm 10% thuế VAT), chị Lương, nhân viên đặt bàn tại nhà hàng Long Đình cho biết.
                            Như vậy, để có “một bữa no” đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, các thực khách sẽ phải trả đến cả vài … tấn gạo !!!

                            ---------------ooooooooooooooo------------------

                            Comment

                            • TAM73F
                              Super Moderator
                              • Apr 2009
                              • 2321

                              #15
                              DIỄN BIẾN LẠM PHÁT Ở VIỆT NAM‏


                              Các NT đọc chơi để theo dỏi kinh tế Việt Nam và loại trừ ... Alzheimer

                              ADB: Chính sách kiềm chế lạm phát của Việt Nam là thỏa đáng
                              Thứ tư, 02 Tháng 3 2011 09:57


                              Việt Nam: Chính sách kiềm chế lạm phát mà Việt Nam loan báo hồi gần đây là thỏa đáng nhưng giới hữu trách có thể phải hạ thấp chỉ tiêu tăng trưởng GDP.

                              Theo tin của Reuters, Chủ tịch Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) Haruhiko Kuroda cho biết như thế tại một cuộc họp báo ở Hà Nội hôm thứ Ba.
                              Ông Kuroda nói rằng việc giảm thiểu tỉ lệ lạm phát có thể đòi hỏi một sự điều chỉnh chỉ tiêu tăng trưởng trong ngắn hạn để bảo đảm sự ổn định của kinh tế vĩ mô.

                              Chính phủ Việt Nam đặt chỉ tiêu tăng trưởng khoảng 7% cho năm nay sau khi đạt mức 6,8% hồi năm ngoái, nhưng lạm phát đã tăng vọt tới mức 12,3% trong tháng hai.

                              Tuần trước chính phủ Việt Nam đề ra một số biện pháp để siết chặt chính sách tiền tệ và tài chánh nhằm kiềm hãm đà gia tăng cúa giá cả, phục hồi niềm tin vào tiền đồng và thu hẹp mức thâm hụt thương mại và tài chánh.

                              Ông Kuroda cho biết tuy giá dầu gia tăng, một phần vì rối loạn ở Trung Đông và Bắc Phi, có ảnh hưởng tiêu cực cho các nước trong khu vực, nhưng tình trạng này có thể có lợi cho Việt Nam vì Việt Nam là một nước xuất khẩu dầu và lương thực.

                              Mặt khác, ông Kuroda cho biết Ngân hàng Phát triển Á Châu sẽ dành thêm cho Việt Nam các khoản cho vay nhẹ lãi.

                              Theo tin của Dow Jones, người đứng đầu ngân hàng có trụ sở chính ở Manila cho biết như thế tại Hà Nội trong cuộc hội kiến Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.

                              Bản tin cho biết thêm rằng các khoản cho vay ưu đãi của ADB dành cho Việt Nam trong năm nay dự kiến đạt mức 2 tỉ đô la, tăng đáng kể so với con số trung bình là 1,5 tỉ đô la mỗi năm trong những năm vừa qua. Ông Kuroda nói rằng một phần của các khoản cho vay sẽ được dùng trong lãnh vực giáo dục và phát triển nhân lực.

                              Nguồn: Reuters, Dow Jones


                              Lạm phát tại Việt Nam từ giác độ khách quan
                              09/12/2010
                              Mặc dù, Chính phủ đã thực hiện nhiều biện pháp để bình ổn giá cả thị trường, nhưng lạm phát trong 11 tháng đầu năm đã lên đến 9,58%, mục tiêu kiềm chế lạm phát năm 2010 ở mức một con số khó trở thành hiện thực.
                              Lạm phát cao, bên cạnh những nguyên nhân thuộc về nội tại của nền kinh tế, còn có nguyên nhân rất quan trọng là do tác động của biến động kinh tế quốc tế, đặc biệt là sự suy yếu của USD và diễn biến trên thị trường Trung Quốc.
                              Sự suy yếu của USD
                              Việc Chính phủ Mỹ bắt đầu tăng cường các biện pháp bảo hộ mậu dịch nhằm giảm mức thâm hụt theo hướng đẩy mạnh xuất khẩu và hạn chế nhập khẩu, trong đó việc NHTW Mỹ (Fed) thông qua kế hoạch bơm thêm 600 tỉ USD vào lưu thông đã gây tác động tâm lý và đẩy USD giảm sâu, nhiều NHTW tìm cách giảm lượng trái phiếu Mỹ và đẩy mạnh mua vàng, trong khi IMF lại hạn chế lượng vàng bán ra (lượng vàng do IMF bán ra trong tháng 10 giảm 40% so với tháng trước) và biến động kinh tế, chính trị quốc tế đã hỗ trợ vàng tăng giá, giá vàng tăng trở lại và lên tới 1.413 USD/oz vào ngày 06/12. Trong khi đó, USD vẫn là đồng tiền chủ chốt, phần lớn hàng hóa trong thương mại quốc tế đều được niêm yết và thanh toán bằng USD. Vì thế, thị trường thường cảm nhận và phản ứng theo giá vàng và giá dầu thế giới. Xu hướng này ảnh hưởng trực tiếp đến kinh tế Việt Nam do các doanh nghiệp xuất khẩu của Việt Nam còn lệ thuộc nặng nề vào nguồn nguyên liệu nhập khẩu, thị trường trong nước có thể tiếp tục phải đối mặt với nguy cơ lạm phát do USD, vàng và nguyên liệu đầu vào tăng giá.
                              Thị trường Trung Quốc
                              Từ nhiều năm qua, Trung Quốc duy trì đồng nhân dân tệ (NDT) thấp hơn các loại ngoại tệ mạnh nhằm thúc đẩy xuất khẩu và thu hút dòng vốn vào; đồng thời qui định người dân, giới kinh doanh và các nhà xuất khẩu Trung Quốc phải bán USD cho chính phủ để lấy NDT, dòng vốn vào cũng tăng mạnh sau khi Fed quyết định bơm thêm 600 tỉ USD vào lưu thông. Tuy nhiên, phần lớn lượng ngoại tệ mua vào đã được Chính phủ Trung Quốc sử dụng dưới hình thức đầu tư ra nước ngoài và mua giấy tờ có giá dưới dạng ngoại tệ mạnh, chủ yếu là trái phiếu của chính phủ Mỹ, làm tăng lượng NDT trong lưu thông. Một kênh khác làm tăng lượng tiền trong lưu thông là chính sách kích cầu, được thực hiện từ tháng 11/2008 với 4.000 tỉ NDT được bơm vào nền kinh tế nhằm hỗ trợ quá trình phục hồi kinh tế sau khủng hoảng, đồng thời nới lỏng chính sách tín dụng, hỗ trợ lãi suất cho các doanh nghiệp, dẫn tới lượng tiền cho vay mới trong năm 2009 lên tới 9.600 tỉ NDT, nhưng phần lớn khoản tiền lại được đầu tư vào thị trường bất động sản, chưa kể khoản tiền 2.700 tỉ NDT (387,5 tỉ USD) đã được đầu tư vào lĩnh vực này trong năm 2008. Mục tiêu tín dụng năm 2010 tuy đã giảm xuống còn 7.500 tỉ NDT, nhưng 10 tháng đầu năm đã cho vay tới 6.890 tỉ NDT.
                              Lượng tiền quá mức và những khoản tín dụng khổng lồ nêu trên đã gây ra tình trạng bong bóng bất động sản và chứng khoán, đồng thời làm phát sinh nợ xấu với nhiều khoản vay ngân hàng không có khả năng thu hồi, góp phần hình thành quá trình tích tụ lạm phát.
                              Theo công bố chính thức, giá tiêu dùng tại Trung Quốc trong tháng 10 đã tăng 4,4% so cùng kỳ năm trước. Trong đó, giá lương thực - thực phẩm tăng trên 10%, giá bất động sản tại 70 thành phố tăng 8,6%. Tuy nhiên, lạm phát thực tế tại Trung Quốc còn cao hơn nhiều. Theo Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Trung Quốc, từ 5 năm qua, lạm phát được đánh giá và công bố thường thấp hơn thực tế tới 7%. Theo Le monde (nhật báo Thế giới của Pháp), giá cả trung bình của 18 loại rau quả tại 36 thành phố của Trung Quốc tăng 62,4% trong 1 năm qua.
                              Để đối phó với lạm phát, Chính phủ Trung Quốc đã thực thi nhiều biện pháp như, tăng lãi suất ngân hàng, tăng tỉ lệ dự trữ bắt buộc và hạn chế cho vay, tăng cường kiểm soát thị trường bất động sản, thắt chặt chính sách tiền tệ. Tuy nhiên, áp lực lạm phát vẫn tồn tại, các biện pháp điều chỉnh thị trường bất động sản đã đẩy giới đầu cơ chuyển sang lĩnh vực nguyên liệu và nông sản, làm tăng giá thực phẩm và hàng tiêu dùng nói chung, trong bối cảnh thời tiết khắc nghiệt trong năm đã gây thiệt hại rất lớn cho nông nghiệp và hỗ trợ lạm phát. Tình trạng đầu cơ này cũng lan sang các nước khác, nổi bật là Việt Nam nhờ có chung đường biên giới và trao đổi thương mại tự do, làm tăng giá nguyên liệu, nông sản và thủy sản tại Việt Nam, khi Tết Nguyên đán đến gần, nhưng rất khó kiểm soát do hoạt động đầu cơ này chủ yếu được thực hiện dưới hình thức buôn bán tiểu ngạch. Mặt khác, lạm phát tại Trung quốc tăng cũng làm tăng giá đầu vào tại Việt Nam do nhiều doanh nghiệp Việt Nam phụ thuộc đáng kể vào nguồn nguyên liệu nhập khẩu từ Trung Quốc. Với mức xuất siêu của Trung Quốc vào Việt Nam đạt khoảng 11tỉ USD/năm (tương đương 220.000tỉ VND), các doanh nghiệp Trung Quốc có thể mua gom hàng bằng mọi giá và đẩy lùi các doanh nghiệp Việt Nam, mặt bằng giá cả biến động và khó kiểm soát.
                              Có thể nói, sự mất giá của USD và lạm phát tại Trung Quốc là yếu tố khách quan nhưng có tác dụng chi phối mặt bằng giá cả tại Việt Nam, gây khó khăn rất lớn cho việc điều hành của Chính phủ và các bộ, ngành chức năng.
                              Ts. Hoàng Thế Thoả


                              DIỄN BIẾN LẠM PHÁT Ở VIỆT NAM VÀ GIẢI PHÁP KIỀM CHẾ


                              Thuốc nào trị lạm phát “đặc thù” của Việt Nam?

                              Trang bạn đang tìm kiếm không tồn tại hoặc đã bị xóa.

                              Stockbiz.vn là cổng thông tin tài chính, chứng khoán, kinh tế hàng đầu Việt Nam


                              TS Trần Lê Anh: VN không dễ kềm chế lạm phát

                              Comment

                              Working...