Đời Sống Bây Giờ ở Saigon ( 2015 -2016-2017 )

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #1

    Đời Sống Bây Giờ ở Saigon ( 2015 -2016-2017 )



    Danh sách trên 300 cán bộ Cộng Sản có tài sản vài trăm triệu Mỹ kim

    CSVN tham nhũng kinh khũng như vầy mà quý vị còn nói chuyện chống tham nhũng. Hãy xem lại những số tiền khổng lố của những tên quan chức CSVN. Làm sao chống tham nhũng khi CSVN là những tên tham nhũng chưa từng thấy trong lịch sữ.


    Phan Văn Khải và con trai trên 2 tỷ USD

    Nguyễn Thị Xuân Mỹ : Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Kiểm Soát 417 triệu USD

    Thích Trí Tịnh : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch, TW GHP 250 triệu USD

    Lê Đức Anh : Cựu Chủ tịch nhà nước CSVN 2 tỷ 215 triệu USD

    Trần Đức Lương : Chủ tịch nhà nước 2 tỷ 100 triệu USD

    Đỗ Mười : Cựu Tổng Bí Thư CSVN 1 tỷ 90 triệu USD

    Nguyễn Tiến Dũng : Đệ nhát Phó Thủ Tướng 1 tỷ 780 triệu USD

    Nguyễn Văn An : Chủ tịch Ban Chấp Hành Trương Đảng CSVN 1 tỷ 70 triệu USD

    Lê Khả Phiêu: Cựu Tổng Bí Thư Đảng 1 tỷ 430 triệu USD

    Nguyễn Mạnh Cầm : Phó Thủ Tướng 1 tỷ 350 triệu USD

    Võ Văn Kiệt : Cựu Tổng Bí Thư Đảng 1 tỷ 15 triệu USD

    Nông Đức Mạnh : Chủ Tịch Quốc Hội 1 tỷ 143 triệu USD

    Phạm Thế Duyệt : Uỷ viên Thường vụ Thường trực TW Đảng 1 tỷ 773 triệu USD


    Trần Ngọc Liễng : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 900 triệu USD

    Hoàng Xuân Sính : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 784 triệu USD

    Lý Ngọc Minh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 750 triệu USD

    Nguyễn Đình Ngộ : Chủ tịch UBMTTQ 656 triệu USD

    Võ Thị Thắng : Phó Chủ tịch Trung ương HLHPN 654 triệu USD

    Ma Ha Thông : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 590 triệu USD

    Nguyễn Đức Triều : Chủ tịch TW Hội Nông dân VN 590 triệu USD

    Trần Văn Quang : Chủ tịch Hội Cựu chiến binh VN 587 triệu USD

    Nguyễn Đức Bình : Giám Đốc Viện Quốc Gia TPHCM 540 triệu USD

    Vương Đình Ái : Phó Chủ tịch Uỷ ban ĐKCĐVN 512 triệu USD

    Hoàng Thái : Thường trực Đoàn Chủ tịch 500 triệu USD

    Nguyễn Thị Nữ : Chủ tịch UBTW MTTQVN 500 triệu USD

    Nguyễn Tiến Võ : Uỷ viên UBTW MTTQVN 469 triệu USD

    Nguyễn Văn Huyền : Nhân sĩ thành phố HCM 469 triệu USD

    Nguyễn Xuân Oánh : Kinh tế Thành phố HCM 469 triệu USD

    Phạm Thị Trân Châu : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 469 triệu USD

    Thích Thiện Duyên : Giáo hội Phật giáo QN ĐN 469 triệu USD

    YA Đúc : uỷ viên UBTW MTTQVN 469 triệu USD

    Hà Học Trạc : Chủ tịch UBTW MTTQVN 400 triệu USD

    Hoàng Quang Đạo : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 390 triệu USD

    Lê Hai : Tổng cục chính trị QĐNDVN 390 triệu USD

    Lê Truyền : Uỷ viên Ban Thường trực 390 triệu USD

    Lý Quý Dương : Dân Tộc Dao tỉnh Hà Giang 390 triệu USD

    Phạm văn Kiết : Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc 390 triệu USD

    Vương Đình Bích : Uỷ viên UBTW MTTQVN 390 triệu USD

    Trần Đông Phong : Thường trực UBTƯMTTQVN 387 triệu USD

    Trần Văn Đăng : Uỷ viên TƯ Đảng,Tổng Thư ký 364 triệu USD

    Hoàng Đình Cầu : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD

    Lý Chánh Trung : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD

    Ngô Bá Thành : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD

    Trương Thị Mai : Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam 300 triệu USD

    Hồ Đức Việt : Bí Thư thứ nhất TW Đoàn TNCS 287 triệu USD

    Lâm Công Định : Uỷ viên UBTW MTTQVN 287 triệu USD

    Ngô Gia Hy : Uỷ viên UBTW MTTQVN 287 triệu USD

    Trần Văn Chương : Chủ tịch Hội người Viẹt Nam 287 triệu USD

    Trương Văn Thọ : Bác sỹ, dân tộc Chăm 287 triệu USD

    Đỗ Duy Thường : Vụ Trưởng vụ Dân chủ pháp luật 280 triệu USD

    Đỗ Tấn Sỹ : Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 280 triệu USD

    Lê Văn Triết : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 280 triệu USD

    Lương Tấn Thành : Giáo Sư Bệnh viện Bạch Mai 280 triệu USD

    Nguyễn Phúc Tuần : Uỷ viên UBTW MTTQVN 280 triệu USD

    Phạm Thị Sơn : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 280 triệu USD

    Lê Bạch Lan : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 269 triệu USD

    Nguyễn Văn Vi : Uỷ viên UBMTTW 269 triệu USD

    Trần Thoại Duy Bảo : Uỷ viên UBTW MTTQVN 269 triệu USD

    Vũ Oanh Lão : thành cách mạng 269 triệu USD

    Nguyễn Thị Nguyệt : Cao đài Ban Chỉnh tỉnh Bến Tre 264 triệ USD

    Bùi Thái Kỷ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 257 triệu USD

    Hoàng Hồng : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 257 triệu USD

    Lưu Văn Đạt : Tổng Thư ký Hội Luật gia Việt Nam 257 triệu USD

    Nguyễn Công Danh : T P. Hồ Chí Minh 257 triệu USD

    Nguyễn Túc : Uỷ viên Ban Thường trực 257 triệu USD

    Nguyễn Văn Bích : Uỷ Ban Kế hoạch Nhà Nước 257 triệu USD

    Hoàng Việt Dũng : Giám đốc Công ty TNHH 256 triệu USD

    Phan Quang : Hội nhà báo Việt Nam, Uỷ viên UBMT 256 triệu USD

    Vưu Khải Thành : Tổng công ty hữu hạn BITIS 256 triệu USD

    Cao Xuân Phổ : Viện Đông Nam á 254 triệu USD

    Chu Văn Chuẩn : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 254 triệu USD

    Đăng Thị Lợi : Chủ tịch Hội Thân nhân Việt kiều 254 triệu USD

    Hoàng Văn Thượng : Đại tá, Anh hùng quân đội 254 triệu USD

    Lê Quang Đạo : Trung ương Mặt trận Tổ quốc N 254 triệu USD

    Lợi Hồng Sơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 254 triệu USD

    Lý Chánh Trung : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 254 triệu USD

    Ngô Ngọc Bỉnh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD

    Nguyễn Kha : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD

    Nguyễn Văn Hạnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 254 triệu USD

    Nguyễn Văn Vĩnh : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD

    Đinh Thuyên : Chủ tịch hội người mù Việt Nam 250 triệu USD

    Đoàn Thị ánh Tuyết : Thượng tá, Anh hùng quân đội 250 triệu USD

    Lê Thành : Phó Chủ tịch Thường trực 250 triệu USD

    Mùa A Sấu : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 250 triệu USD

    Trần Kim Thạch : Uỷ viên UBTW MTTQVN 250 triệu USD

    Lê Ngọc Quán : Mặt trận Tổ quốc tỉnh Vĩnh Phú 249 triệu USD

    Nguyễn Quang Tạo : Chủ tịch liên hiệp các hội hoà bình 249 triệu USD

    Nguyễn Văn Thạnh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 249 triệu USD

    Thào A Tráng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 249 triệu USD

    Trần Khắc Minh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 229 triệu USD

    Lê Minh Hiền : Thường trực UBTƯMTTQVN 215 triệu USD

    Hà Thị Liên : Thường trực UBTƯMTTQVN 214 triệu USD

    Ama Bhiăng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD

    Âuu Quang Cảnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD

    Bế Viết Đẳng : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD

    Đàm Trung Đồn : Đại học Tổng hợp Hà Nội 200 triệu USD

    Đặng Đình Tứ : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD

    Đặng Ngọc Bân : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD

    Đinh Công Đoàn : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD

    Đinh Gia Khánh : Viện Văn học dân gian 200 triệu USD

    Hà Phú An : Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD

    Hoàng Đức Hỷ : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD

    Lâm Bá Châu : Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 200 triệu USD

    Lê Văn Tiếu : Việt kiều tại CHLB Đức 200 triệu USD

    Lương Văn Hận : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD

    Nguyễn Văn Tư : Chủ tịch Hội Công Thương 200 triệu USD

    Phùng Thị Hải : Giám đốc Công ty TNHH Thuỷ Sản 200 triệu USD

    Rơ Ô Cheo : Dân tôc Gia Lai tỉnh Gia Lai 200 triệu USD

    Sầm Nga Di : Dân tộc Thái, tỉnh Nghệ An 200 triệu USD

    Thích Đức Phương : Thừa Thiên Huế 200 triệu USD

    Thích nữ Ngoạt Liên : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD

    Trần Hậu : TWMTTQVN Trưởng Ban Nghiên 200 triệu USD

    Triệu Thuỷ Tiên : Dân tộc Nùng 200 triệu USD

    Trương Nghiệp Vũ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD

    Trương Quốc Mạo : Chủ tịch Hội nông dân 200 triệu USD

    Ung Ngọc Ky : Uỷ viên uỷ ban TWMTTQ 200 triệu USD

    Vũ Đình Bách : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD

    Mong Văn Nghệ : Dân tộc Khơ mú tỉnh Nghệ An 197 triệu USD

    Đinh Xông : Dân tộc Hrê tỉnh Quãng Ngãi 190 triệu USD

    Lê Công Tâm : Phó Chủ tịch Thường trực 190 triệu USD

    Mấu Thị Bích Phanh : Dân tộc Raklây tỉnh Ninh Thuận 190 triệu USD

    Nguyễn Ngọc Minh : Uỷ viên UBMTTQ tỉnh Huế 190 triệu USD

    Phan Hữu Phục : Cao đài Tiên thiên 190 triệu USD

    Trần Thế Tục : Uỷ viên UBTW MTTQVN 190 triệu USD

    Hoàng Mạnh Bảo : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD

    Nguyễn Thị Ngọc Trâm : Uỷ viên UBTW MTTQVN 187 triệu USD

    Phạm Hồng Sơn : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD

    Phan Hữu Lập : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD

    Thái Văn Năm : Phật giáo Hoà hảo 187 triệu USD

    Trần Văn Tấn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 187 triệu USD

    Vi Văn ỏm : Dân tộc Xi mun tỉnh Sơn La, 187 triệu USD

    Bùi Thị Lập : Uỷ viên UBTW MTTQVN 184 triệu USD

    Kpa Đài : Uỷ viên UBTW MTTQVN 184 triệu USD

    Lê Văn Hữu : Mặt trận Tổ quốc tỉnh Phú Yên 184 triệu USD

    Nông Quốc Chấn : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 184 triệu USD

    Phạm Khiêm Ich : Viên Thông tin KHXH 184 triệu USD

    Phạm Thanh Ba : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 184 triệu USD

    Từ Tân Vũ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 184 triệu USD

    Viễn Phương : Nhà thơ Uỷ viên UBMTTQ 184 triệu USD

    Nguyễn Ngọc Thạch : Tổng Biên Tập Báo Đại Đoàn kết 180 triệu USD

    Trương Hán Minh : Người Hoa TP. Hồ Chí MInh 180 triệu USD

    Bùi Xướng : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 157 triệu USD

    Trần Đình Phùng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt 157 triệu USD

    Hồ Ngọc Nhuận : Uỷ viên UBTW MTTQVN 156 triệu USD

    Phan Huy Lê : Uỷ viên UBTW MTTQVN 156 triệu USD

    Nguyễn Thống : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 154 triệu USD

    Trần Minh Sơn : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 154 triệu USD

    Vũ Duy Thái : Giám đốc xí nghiệp trách nhiệm hữu hạn 154 triệu USD

    Chu Phạm Ngọc Sơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD

    Đỗ Hoàng Thiệu : Đà Nẵng Ngân Hàng tỉnh QN ĐN 150 triệu USD

    Dương Nhơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD

    Huỳnh Cương : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD

    Mai Thế Nguyên : Kiến trúc sư trưởng tại Na Uy 150 triệu USD

    Ngô Minh Thưởng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 150 triệu USD

    Nguyễn Ngọc Sương : Đại học Tổng hợp Thành phố 150 triệu USD

    Nguyễn Văn Diệu : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 150 triệu USD

    Phạm Ngọc Hùng : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD

    Thượng thơ Thanh : HT Cao đài Toà Thánh Tây Ninh 150 triệu USD

    Trần Đức Tăng : Phối sư Hội thánh Cđ Minh Chơn đạo 150 triệu USD

    Trần Phước Đường : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD

    Lê Đắc Thuận : Giám đốc điều hành Cty VANOCO 107 triệu USD

    Nguyễn Đức Thành : Chủ tịch Ban điều hành CLB 107 triệu USD

    Trần Mạnh Sang : Uỷ viên UBTW MTTQVN 107 triệu USD

    Amí Luộc : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD

    Bùi Thị Lạng : Thành phố Hồ Chí Minh. 100 triệu USD

    Danh Nhưỡng Dân tộc Khơ me 100 triệu USD

    Đào Văn Tý : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD

    Đồng Văn Chè : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD

    Hà Den : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD

    Hồ Phi Phục : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD

    Hoàng Kim Phúc : Tổng Hội trưởng Hội Thánh tin lành 100 triệu USD

    Kim Cương Tử : UBTW MTTQV 100 triệu USD

    Lê Ca Vinh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD

    Lý Lý Phà : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD

    Nguyễn Hữu Hạnh : Nhân sỹ Thành phố 100 triệu USD

    Nguyễn Lân : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 100 triệu USD

    Nguyễn Lân Dũng : Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội 100 triệu USD

    Nguyễn Minh Biện : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD

    Nguyễn Phước Đại : Luật sư TP. Hồ Chí Minh 100 triệu USD

    Nguyễn Tấn Đạt : Phật giáo Hoà hảo tỉnh An Giang 100 triệu USD

    Nguyễn Thành Vĩnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD

    Nguyễn Thị Liên : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD

    Nguyễn Thiên Tích : Chủ tịch hội y học cổ truyền VN 100 triệu USD

    Nông Thái Nghiệp :Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD

    Phùng Thị Nhạn : Nghệ sỹ nhân dân Thành phố HCM 100 triệu USD

    Sùng Đại Dùng : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD

    Trương Quang Đạt : Dân tộc Sán Dìu tỉnh Vĩnh Phú 100 triệu USD

    Tương Lai : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD

    Vũ Mạnh Kha : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Hà Nội 100 triệu USD

    Hà Thái Bình : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 56 triệu USD

    Nguyễn Văn Đệ : Thượng tá, kỹ sư thuộc Bộ Quốc Phòng 56 triệu USD

    Trần Bá Hoành : Uỷ viên UBTW MTTQVN 56 triệu USD

    Võ Đình Cường : Uỷ viên UBTQ MTTQVN 56 triệu USD

    Cù Huy Cận : Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật VN 50 triệu USD

    Lê Khắc Bình : Chủ tịch, Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 50 triệu USD

    Huỳnh Thanh Phương : ủy Quân sự thành phố Cần Thơ 32 triệu USD

    Hồ Xuân Long : Dân tộc Vân kiều, Quãng Trị 15 triệu USD


    Một tài liệu cũ trong báo Quốc gia, Montreal, Canada từ tháng 2/1996 trích tin Nữu Ước cho biết :



    “ Một thành viên cao cấp của Hội đồng mậu dịch Việt - Mỹ tiết lộ đảng CSVN được xem là một tỉ phú hàng đầu của thế giới vào năm 1995 với tài sản ước lượng lên đến 20 tỉ đôla…VN hiện nay có khoảng từ 80 đến 100 người có tài sản trên 300 triệu đô la, tất cả các tỉ phú này đều là cán bộ cao cấp của đảng.



    “Ông John Shapiro, một cựu chiến binh Hoa kỳ sau 3 tuần lễ thăm VN để tính chuyện làm ăn buôn bán, phát biểu rằng các ông lớn trong đảng gồm các thành viên bộ chính trị, các bộ trưởng và thứ trưởng, ít nhất mỗi người có vợ hay con làm chủ một công ty. Theo ông J Shapiro, do việc chính phủ cho phép các công ty được chuyển ngân ra nước ngoài lên đến 500000 đô la, số ngoại tệ trong nước bắt đầu vơi đi.



    "Vẫn theo ông Shapiro, có khoảng 700 đảng viên CSVN có tài sản từ 100 đến 300 triệu đô la. Đây là con số do một nhân vật cao cấp của ngân hàng trung ương cung cấp cho ông. Những đảng viên có tài sản từ 50 đến 100 triệu đô la khoảng 2000 người…Tất cả những con số về tài sản của đảng CSVN là do những chuyên viên thống kê của cơ quan mậu dịch quốc tế. Số tài sản lớn lao trên do thân nhân của đảng viên cao cấp ở nước ngoài làm sở hữu chủ. Ông Shapiro cũng nêu lên nhiều thí dụ điển hình như vợ bé của tổng cục phản gián làm ăn rất lớn ở Âu châu, em ruột của trung tướng VC, tổng cục phó tổng cục phản gián đang kinh doanh rất lớn ở Nam Cali, vợ con của Giám đốc tổng cục kinh tế và thân nhân của Đỗ Mười thủ đắc những tài sản nhiều triệu đô la ở Vancouver, Canada và cả ở New York, Houston. Trong niên khóa 94-95, hàng trăm du học sinh là con cái đảng viên tự túc. Niên khóa 95-96, con số này tăng lên gấp 3…”



    Một tài liệu khác trong website mà tôi tạm dịch là mạng điểm ( cf. địa điểm, thời điểm) Hận Nam Quan tháng 5/2002 tựa là “ Giai cấp mới trong các chế độ CS “ cho biết :



    "Theo tin của hãng thông tấn Reuter đánh đi từ Hà nội ngày 4 tháng 3 năm 2002 thì ĐCSVN sau khóa họp TƯ Đảng từ 18-2-đến 2-3-2002 đã chính thức ban hành một chính sách mới về kinh tế rất táo bạo: Đảng viên CS được phép làm kinh doanh tư nhân. Phạm Chi Lan, Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và kỹ nghệ tuyên bố với phóng viên của hãng thông tấn Reuter rằng:”… Đại hội đã quyết định là các đảng viên đang quản trị các xí nghiệp tư nhân có quyền ở lại trong Đảng".



    "Thật ra thì từ nhiều năm nay, các đảng viên cao cấp tuy không chính thức sở hữu một xí nghiệp tư nào cả nhưng thân nhân bà con của họ đã là chủ nhân của những xí nghiệp tư lớn nhất trong nước.



    "Cứ hỏi vợ con các ông Phan văn Khải, Võ văn Kiệt, Đỗ Mười, Phạm Thế Duyệt, Trần Đức Lương, Nguyễn Tấn Dũng…là sẽ biết ai là chủ nhân của các sân golf, các khách sạn hạng sang, hãng xe taxi, hãng hàng không, nhà máy chế biến hải sản, hãng xuất nhập cảng, siêu thị lớn nhất nước.



    "Ai mà không thấy sự giàu có hiển nhiên của giới lãnh đạo CS tại VN. Họ xây nhà lầu, xài tiền như nước, xuất ngoại như đi chợ, chi tiêu một lúc hàng bó đô la tiền mặt. Giới tư bản đỏ nhờ phù phép XHCN đã biến tài sản của quốc gia thành tư sản một cách thần tình, biển thủ công quỹ, buôn lậu hàng quốc cấm thế mà cứ hò hét diệt tham nhũng đến cùng.



    "Theo tài liệu FYI ( Poliburos network) ngày 19/12/2000 thì các cán bộ và nhân viên cao cấp của nhà nước CS Hà nội hiện làm chủ những số tiền to lớn gửi tại các ngân hàng ngoại quốc cộng với những bất động sản tọa lạc trong nước.



    - Lê Khả Phiêu : cựu tổng bí thư ĐCSVN và gia đình có 5 khách sạn (2 ở Hànội và 3 ở Saigon), tài sản và tiền mặt trị giá 1 tỉ 170 triệu Mỹ kim (US$ 1.170.000.000)


    - Trần Đức Lương: Chủ tịch nước CHXHCNVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 137 triệu MK


    - Phan Văn Khải: Thủ tướng chính phủ, gia đình có 6 khách sạn ở Saigon, tài sản 1 tỉ 200 triệu MK.


    - Nguyễn Tấn Dũng: Đệ 1 Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 480 triệu MK


    - Nguyễn Mạnh Cầm: Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 150 triệu MK


    - Phạm Thế Duyệt: Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc, tài sản 1 tỉ 173 triệu MK


    - Tướng Phạm Văn Trà : Bộ trưởng Quốc Phòng, tài sản gồm có 10 tấn vàng và tiền mặt 1 tỉ 360 triệu MK.


    - Trương tấn Sang: Chủ tịch Ủy ban Kinh tế TƯ Đảng CSVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 124 triệu MK



    Ngoài ra, còn một số cán bộ và công chức có 1 tỉ và trên 100 triệu MK trong danh sách liệt kê của bảng FYI này là hơn 20 người nữa.



    Gần đây nhất, theo điện thư Câu lạc bộ dân chủ số 39 tháng 2/2005 trong mạng điểm Y kiến thì:



    "Một nguồn tin tuyệt mật đã được tiết lộ mới đây từ một quan chức cao cấp Bộ Công an cho biết số tiền khổng lồ mà các quan chức cao cấp VN gửi tại ngân hàng Thụy sĩ. Đáng chú ý là:



    Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh hơn 2 tỉ USD cộng 7 tấn vàng;


    Cựu Tổng Bí thư Đỗ Mười 2 tỉ USD;


    Đương kim Bộ trưởng Quốc Phòng Phạm văn Trà 2 tỉ USD cộng 3 tấn vàng;


    Cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu 500 triệu USD;


    Đương kim Chủ tịch nước Trần Đức Lương 2 tỉ USD;


    Đương kim Thủ tướng Phan văn Khải hơn 2 tỉ USD;


    Đương kim Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn tấn Dũng hơn 1 tỉ USD;


    Đương kim Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh 1,3 tỉ USD;


    Đương kim chủ tịch Quốc hội Nguyễn văn An hơn 1 tỉ USD;


    Cựu phó ủy ban thể dục thể thao Quốc gia Lương quốc Đống 500 triệu USD;


    Cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn mạnh Cầm hơn 1 tỉ USD;


    Cựu Thứ trưởng thường trực Bộ Thương mại Mai văn Dậu hơn 1 tỉ USD.


    Ngoài ra, nguồn tin cũng cho biết một danh sách dài các quan chức có số tiền gửi hàng trăm triệu USD…”


    Tôi phải đưa ra 3 nguồn khác nhau để anh và các bạn trong nước thấy, báo chí trong nước nếu biết cũng không dám đăng vì toàn là “bí mật quốc gia”, internet thì không phải ai cũng có để coi, lại bị tường lửa ngăn chặn hay bị theo dõi khi dùng máy điện toán công cộng.


    http://www.thienlyb uutoa.org/ Misc/NguoiLinhGi a.htm

    http://minht. free.fr/tham% 20nhung%20001/ mat%20tran/ no%20le%20che% 20do%20001. html


    Quan chức cao cấp của chế độ CSVN gởi tiền ở ngoại quốc


    Sunday, September 11, 2005



    * CSVN ra luật chống rửa tiền nhưng ...


    GENEVA 11-9 (NV) - Một số cán bộ được tin cậy của đám quan chức cao cấp của chế độ Hà Nội đã được giao cho nhiệm vụ chuyển tiền và quản trị các tài sản khổng lồ của họ có được nhờ tham nhũng hối lộ gửi tại các ngân hàng ngoại quốc. Một nhân vật (yêu cầu dấu tên) từng giao tiếp với một số người này ở một số ngân hàng Thụy Sĩ tiết lộ như vậy trong một cuộc tiếp xúc với báo Người Việt mới đây.


    “Chưa kể tại ngân hàng các nước khác ở Âu Châu và Á Châu, riêng tại Thụy Sĩ, tôi biết có hai người ở các ngân hàng thành phố Lausane và hai người ở thành phố Geneva, làm nhiệm vụ chuyển tiền và quản trị tài sản do xếp của họ gửi.” Nhân vật trên tiết lộ.


    Lương bổng của đám quan chức cao cấp của đảng và nhà nước CSVN, theo sự mô tả của một viên chức ngoại giao Tây Phương thì “không đủ để họ sống 10 ngày”, nhưng họ có tiền phải gửi, hay nói đúng hơn, giấu đút, ở các ngân hàng ngoại quốc là một điều hiển nhiên bất bình thường. Cho tới nay, lương căn bản của cán bộ đảng viên CSVN chỉ có 290,000 (tương đương khoảng $18 đô la) rồi nhân theo chỉ số cao thấp tùy chức vụ, cấp bậc. Nhưng có lần Vũ Khoan, phó thủ tướng CSVN, khi thăm một xí nghiệp quốc doanh đã so sánh và thấy một viên chức nhà nước chức vụ rất cao như ông còn kém lương của một người thợ chuyên môn. Ðiều này cho thấy lương bổng cán bộ công chức CSVN, dù là quan chức cao cấp, cũng không là bao nhiêu và không đủ sống.


    Theo lời nhân vật trên tiết lộ, mỗi một số viên chức cao cấp của chế độ đều sử dụng một số thuộc cấp tín cẩn vào công việc chuyển ra ngoại quốc số tài sản khổng lồ mà họ vơ vét được qua các “phi vụ” tham nhũng hối lộ.


    Số tiền họ gửi mỗi lần khoảng bao nhiêu, cách bao lâu gửi một lần, các cán bộ có trách nhiệm chuyển đô la và vàng dưới nhiều hình thức khác nhau đến các ngân hàng ngoại quốc, không tiết lộ. Nhưng nếu đó không phải là các số tiền lớn bạc triệu đô la thì người ta không cần đến người chuyên trách “chuyển khoản” cũng như quản trị xuất nhập các số tiền này, ông nói.


    “Họ luôn luôn có trách nhiệm đi đi về về”, ông tiết lộ tiếp. “Giữa không những Việt Nam và Châu Âu mà còn cả từ Việt Nam đến một số ngân hàng ở Á Châu cũng như cả Nga và Ðông Âu.”


    Tại sao đám quan chức CSVN lại đem tiền gửi cả tại nước Nga là nước có hệ thống ngân hàng thuộc loại bấp bênh nhất trên thế giới?


    “Họ gửi tiền cả ở ngân hàng Nga vì tin tưởng nguyên tắc khôn ngoan này: Không bao giờ bỏ tất cả các quả trứng vào chung một giỏ.” Ông giải thích rằng nếu một quả trứng chẳng may bị vỡ, có thể những quả trứng khác vỡ theo. Ðây là sự khôn ngoan chung của đám quan chức cao cấp của chế độ khi họ rải số tiền kiếm chác được ra nhiều nơi trên thế giới. Theo ông, có rất nhiều người khác nhau làm nhiệm vụ chuyển tiền và quản trị tài sản của “xếp” ở ngoại quốc. Nhưng cũng có những người là vợ, con, hay thân quyến của đám cán bộ đảng viên tham nhũng đóng vai trò giấu đút tiền tham nhũng hối lộ khi họ đi ra ngoại quốc.


    Tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn viết một bài có tính cách “mách bảo” cho cán bộ đảng viên tham nhũng trong nước cách thức gửi tiền ở hệ thống ngân hàng Thụy Sĩ với tựa đề “Gửi tiền ở nhà băng Thụy Sĩ”. Bài báo này được báo điện tử VNExpress lấy lại và phổ biến ngày Thứ Bảy 10-9-2005 mở đầu với câu hỏi “Có thể mở tài khoản ẩn danh - anonymous account - ở ngân hàng Thụy Sĩ không?” Bài báo này giải thích khá tỉ mỉ về thế nào là tài khoản ẩn danh dưới hình thức “tài khoản mang số nào đó thay vì mang tên khách hàng.” Và “tài khoản số hạn chế sự hiểu biết về chủ nhân của nó...” Bài báo phục vụ loại độc giả nào, khách hàng ngân hàng nào ở trong nước, người ta có thể hình dung ra ngay khi mà lợi tức trung bình đầu người chỉ có khoảng $500 đô la một năm.


    Ngày 8-6-2005, CSVN theo áp lực của Hoa Kỳ khi lôi kéo Hà Nội hợp tác đối phó với khủng bố, rửa tiền ma túy, buôn lậu trên thế giới, ra nghị định số 74/CP để chống rửa tiền. Nghị định này buộc “Các ngân hàng, các định chế tài chính phải báo cáo về các giao dịch trong một ngày của một cá nhân hay một tổ chức có tổng trị giá từ 200 triệu đồng (khoảng $12,400 đô la) trở lên.” Theo sự tường thuật trên báo Tuổi Trẻ ngày 9-6-2005. Tờ báo này kể tiếp rằng: “Tuy nhiên, các qui định có tác động lớn nhất là các ngân hàng buộc phải báo cáo về những khách hàng có lượng tiền gửi tiết kiệm tại ngân hàng từ 500 triệu đồng (khoảng $31,000 đô la) trở lên tại một ngân hàng. Lượng tiền 500 triệu đồng là tổng các khoản tiền gửi của cá nhân đó chứ không phải là một lần gửi tiết kiệm có trị giá 500 triệu đồng."


    Nhân vật trên kể cho hay, cách đây mấy năm, ông chánh văn phòng của Hội đồng Bộ Trưởng Chính phủ CSVN có lần đã thua bạc tại một casino ở Geneva “mấy trăm ngàn đô la trong một đêm”. Ðiều này, số tiền tham nhũng hối lộ mà đám quan chức CSVN giấu đút ở ngoại quốc phải “vô cùng lớn.”


    Khóa họp Quốc hội CSVN hồi tháng Tư vừa qua, một dự thảo luật chống tham nhũng được bàn cãi nhưng rồi vẫn không có biểu quyết và được loan báo sẽ thảo luận trở lại vào khóa họp thứ hai của năm nay dự trù vào tháng 11 tới. Hàng năm, các khóa họp quốc hội Hà Nội đều có thảo luận chuyện chống tham nhũng và họ nhìn nhận tham nhũng đã trở thành “quốc nạn”.


    Nguyễn đình Lộc, đại biểu quốc hội và nguyên là Bộ trưởng Tư Pháp CSVN nói với báo chí trong nước rằng tham nhũng chỉ bị lộ diện khi “nội bộ tham nhũng” tố cáo lẫn nhau. Trong một cuộc điều trần trước quốc hội, Phan văn Khải, thủ tướng Hà Nội, nhìn nhận tham nhũng đã “xà xẻo” khoảng 30% các dự án xây dựng, phát triển. Phần lớn các dự án này được tài trợ từ các khoản tín dụng ngoại quốc. Các nhà tài trợ quốc tế đã cam kết viện trợ, tài trợ cho các dự án phát triển, xóa đói giảm nghèo cho Việt Nam năm 2005 là $3.4 tỉ đô la. (NT)

    http://www.vietcyber.com/forums/

    ------------////------------

    Bỏ hàng tỉ đồng sang Mỹ học phi công rồi… thất nghiệp !!!


    Tốn hàng tỉ đồng sang Mỹ học phi công nhưng khi tốt nghiệp về nước, các phi công tương lai lại chịu cảnh thất nghiệp, ngồi nhà suốt 4-5 tháng qua.
    Giấc mơ bay trên bầu trời, làm chủ “chim sắt” khiến nhiều bạn trẻ và gia đình không ngần ngại bỏ hàng tỉ đồng sang Mỹ học phi công. Sau khi tốt nghiệp về nước, những điều khoản hợp đồng đào tạo bất ngờ phát sinh với số tiền quá lớn khiến các phi công tương lai đành chấp nhận thất nghiệp.

    Trường bị đóng cửa

    Đầu năm 2014, hãng hàng không Vietjet thông tin rộng rãi sẽ phối hợp với hãng chế tạo máy bay Airbus và Trung tâm huấn luyện phi công Ahart (California, Mỹ) để đào tạo phi công cho hãng. Thông tin ngay lập tức thu hút nhiều bạn trẻ. Nhiều người dù có công việc thu nhập ổn định nhưng cũng từ bỏ để tham gia khóa đào tạo của Vietjet.

    Tháng 6.2014, Vietjet đã chọn 21 học viên (19 nam, 2 nữ) xuất sắc nhất trong số hàng trăm người thi tuyển để đưa đi Mỹ đào tạo. Vietjet cam kết sau khi tốt nghiệp khóa đào tạo (kéo dài ít nhất 12 tháng, tùy năng lực của mỗi người), học viên sẽ được hãng nhận vào làm ở vị trí cơ phó với mức lương cứng 2.000 USD, cộng thêm 1.500 - 2.000 USD tùy theo giờ bay. Tổng cộng mức thu nhập sẽ là 3.500 - 4.000 USD/tháng.

    Trước khi đưa học viên qua Mỹ học, Vietjet cử người sang kiểm tra trường Ahart nhưng cuối cùng trường này vẫn bị đóng cửa do có nhiều sai phạm - Ảnh do học viên cung cấp
    Đổi lại, học viên phải tự túc chi phí học ở Mỹ để lấy các chứng chỉ phi công tư nhân (PPL) như bằng lái phi công thương mại (CPL), chứng chỉ năng định bay thiết bị (IR), chứng chỉ bay phối hợp tổ lái (MCC)… Vietjet dự kiến chi phí này tốn chừng 37.000 USD. Ngoài ra, học viên phải lo tiền ăn ở, chi phí sinh hoạt suốt thời gian ở Mỹ. Người nào không đủ tiền có thể vay thế chấp tại ngân hàng HDBank. Vietjet còn thu mỗi học viên 4.000 USD gọi là phí quản lý.

    Theo lời học viên, tại buổi giới thiệu khóa đào tạo phi công, Vietjet hứa sau khi tốt nghiệp khóa đào tạo, hãng sẽ hỗ trợ học viên học chương trình chuyển loại phi công thương mại lên cơ phó máy bay A320.

    Theo đó, Vietjet phối hợp với hãng Airbus đưa học viên học chuyển loại tại Toulouse (Pháp) với tổng kinh phí 35.000 USD, trong đó Airbus hỗ trợ 7.000 USD, học viên đóng 7.000 USD, 21.000 USD còn lại Vietjet cho vay sau đó trừ lương 500 USD/tháng.

    Đợt đầu học viên đã đóng cho Vietjet 20.000 USD. Thậm chí khi sang trường Ahart dù điều kiện ăn ở không như mong đợi nhưng ai cũng hào hứng và tin tưởng vào tương lai. Lúc này ngoài việc đào tạo cho Vietjet, trường Ahart còn đào tạo khá đông học viên cho hãng Vietnam Airlines.

    Tuy nhiên, học được một thời gian ngắn, các học viên phát hiện giấy phép huấn luyện đường bay của trường Ahart không được Cục Hàng không Việt Nam công nhận và sẽ hết hạn vào ngày 30.4.2014. Chưa kể học viên còn nhận được thông tin một thời gian nữa Cục Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) sẽ niêm phong trường Ahart do trường này chuyển nhượng nhưng không tiến hành đổi chủ, nợ thuế, xăng dầu, tiền thuê sân bay, máy bay.

    Chấp nhận thất nghiệp

    Trước tình hình đó, nhiều học viên liên hệ với Vietjet nhưng không được phản hồi. Do không tin tưởng nên khi trường Ahart giục học viên đóng tiền đợt hai, không học viên nào đóng.

    Cuối tháng 10.2014, Vietjet cử ông Chu Việt Cường (thành viên Hội đồng quản trị) sang làm việc với học viên. Tại đây, ông Cường thay mặt Vietjet thuyết phục các học viên đóng tiền, nếu có chuyện gì xảy ra hãng sẽ chịu trách nhiệm.

    Phân nửa trong số 21 người chịu đóng thêm 10.000 USD, số còn lại không đóng. Sau khi ông Cường về, cuối tháng 10.2014, trường Ahart bị đóng cửa, niêm phong do những sai phạm kể trên.
    Phí quản lý 4.000 USD mà Vietjet thu của mỗi học viên trong khóa đào tạo - Ảnh: Trung Hiếu chụp lại từ email học viên cung cấp
    Lúc này học viên tiếp tục làm căng. Vietjet phải cử đại diện sang làm việc. Một phương án mới được đưa ra là học viên nào chưa đóng tiền đợt hai sẽ được giới thiệu sang trường mới để học.

    Còn số học viên đã đóng tiền phải đến lần thứ ba, đại diện Vietjet cử người sang Mỹ mới có hướng giải quyết. Theo đó, Vietjet sẽ cho nhóm người này vay 10.000 USD trong vòng 5 năm để qua học lại từ đầu ở một trung tâm đào tạo bay khác.

    Nhiều học viên cho hay chỉ với việc trường Ahart bị niêm phong, họ đã phải tốn gấp đôi chi phí theo học, thay vì 37.000 USD như dự tính ban đầu thì nay tốn hơn 74.000 USD. Chưa kể chi phí ăn ở, sinh hoạt ở Mỹ trung bình 1.000 USD/tháng/học viên cũng tăng lên do thời gian học bị kéo dài thêm.

    “Thay vì tốn khoảng 50.000 USD cho 12 tháng học ở Mỹ thì nay muốn có đủ chứng chỉ tôi phải tốn gần 85.000 USD”, học viên D. tâm sự.

    Điều đáng nói là trước khi cử học viên sang học, Vietjet đã cử người sang khảo sát trường Ahart nhưng không phát hiện ra sai phạm. Trong email của ông Đinh Việt Phương (người sang khảo sát trường Ahart) gửi cho lãnh đạo hãng khẳng định mọi tiêu chí về đào tạo của trường Ahart đều tốt. Được biết, chủ sở hữu trường Ahart là ông Trần Đức Thành.

    Tháng 6.2015, sau khi hoàn tất chương trình học, các học viên liên hệ Vietjet thì ở đây yêu cầu học viên phải trải qua đào tạo bay (line training cost) và tiến hành chuyển loại phi công thương mại lên cơ phó A320 thì hãng mới ký hợp đồng.

    Việc chuyển loại lên cơ phó A320 thay vì học ở Toulouse và được Vietjet hỗ trợ như lời hứa thì nay hãng lại giới thiệu học viên qua học ở Philippines hoặc Nga với giá 25.000 USD và không được bất kỳ sự hỗ trợ nào.

    Ngoài số tiền trên, học viên còn bất ngờ nhận được văn bản do Giám đốc điều hành Vietjet Lưu Đức Khánh ký ngày 2.11 quy định chi phí chương trình huấn luyện bay trên máy bay A320. Chương trình huấn luyện bay này dành cho học viên đã có bằng lái phi công thương mại (CPL). Theo đó, phí đào đạo bay (line training cost) dành cho trường hợp học viên thuộc chương trình đào tạo phi công khóa 1 là 35.000 USD, sau khi được miễn giảm 10.000 USD. Học viên phải đóng toàn bộ số tiền trên trước khi đào tạo. Vietjet cho biết sẽ hỗ trợ học viên bằng cách cho vay ½ chi phí đào tạo, tương đương 17.500 USD và sẽ cấn trừ vào tiền lương tháng.

    Trong thời gian đào tạo, học viên sẽ được nhận lương 200 USD/tháng.Sau khi hoàn thành đào tạo bay, học viên sẽ được Vietjet ký hợp đồng 3 năm. Thời gian đầu, người lao động chỉ nhận 75% mức lương của cơ phó người Việt lái máy bay A320 và sẽ nhận 100% lương khi đạt 500 giờ bay trở lên.

    Trao đổi với PV Thanh Niên Online về quyết định trên, một học viên nói: “Sau khi quyết định này ban hành, tôi phải trả chi phí chuyển loại 25.000 USD cộng với chi phí line training 17.500 USD, sau khi được cho vay. Tổng cộng tôi phải bỏ ra 42.500 USD, chưa kể số tiền vay phải trả dần. Đây là số tiền không tưởng với gia đình tôi lúc này sau khi đã bỏ hơn 1,6 tỉ đồng sang Mỹ học và giờ đành thất nghiệp ở nhà”, anh D. buồn rầu nói.

    Vietjet sẵn sàng giải quyết khúc mắc của học viên

    Đó là khẳng định của ban giám đốc Vietjet gửi báo Thanh Niên sau khi nhận được phản ánh của học viên mà báo chuyển tới.

    Về sự cố của trường Ahart, Vietjet cho biết đây là tình huống bất khả kháng và ngoài sự kiểm soát của Vietjet. Tại thời điểm trường Ahart bị đóng cửa, ngoài 21 học viên Vietjet còn có khoảng 80 học viên Việt Nam học ở đây.

    Ngay sau khi sự cố xảy ra, Vietjet cử 4 đoàn sang hỗ trợ học viên. Đồng thời, hãng có thông báo hỗ trợ bằng cách cho học viên vay 10.000 USD để học tiếp. Vietjet cho hay hãng chỉ giới thiệu các cơ sở đào tạo bay, trong đó có Ahart để học viên lựa chọn. Do đó hãng không có ràng buộc về mặt pháp lý trong việc ký kết này.

    Tốn hơn 3 tỉ đồng để làm cơ phó A320 của Vietjet
    Anh D. - một học viên chương trình đào tạo phi công Vietjet - nhẩm tính sau khi xảy ra sự cố trường Ahart đóng cửa, anh D. phải tốn 74.000 USD (thay vì 37.000 USD như dự tính ban đầu) để lấy các chứng chỉ phi công tư nhân (PPL), rồi tốn thêm 12.000 USD cho 12 tháng học ở Mỹ.

    Nay phải tốn thêm 25.000 USD chi phí chuyển loại, 35.000 USD chi phí đào tạo bay. Muốn lấy được bằng cơ phó A320, tổng cộng anh D. phải tốn khoảng 146.000 USD (hơn 3 tỉ đồng).

    Theo Vietjet, tính đến hết tháng 11.2015, trong 21 học viên do hãng giới thiệu, có 8 học viên hoàn thành khóa huấn luyện phi công tại Mỹ, trong số này có 3 học viên hoàn thành chuyển loại A320 (Type Rating), 2 học viên đang hoàn tất thủ tục để hãng tiếp nhận. Số học viên còn lại dự kiến sẽ tốt nghiệp vào quý I/2016.

    “Chúng tôi thấy rằng một số học viên gửi đơn thư mang tính chất đơn lẻ, không đại diện cho nhóm học viên trên. Với những người đang liên hệ với quý báo, chúng tôi đề nghị quý báo giới thiệu tới làm việc trực tiếp với hãng. Chúng tôi sẵn sàng lắng nghe để giải quyết mọi khúc mắc”, trích thư Vietjet trả lời báo Thanh Niên .

    Để làm rõ thêm vấn đề, PV Thanh Niên đã gặp 4 học viên đã hoàn tất chương trình học phi công ở Mỹ của Vietjet. Trong đó, đáng chú ý có học viên T. mới từ Mỹ về TP.HCM. Anh T. cho hay mình hoàn tất khóa đào tạo phi công vào tháng 8.2015 nhưng sau sự cố trường Ahart, chi phí tăng thêm, gia đình đủ tiền trả khiến anh phải ở lại Mỹ làm thêm để trang trải chi phí.

    “Tôi đã tốn hơn 76.000 USD cho chi phí đào tạo chưa kể chi phí 18 tháng sinh sống bên Mỹ. Đến thời điểm này, để lo cho tôi đi học, gia đình đã phải vay gần 100.000 USD kể cả vay của người thân, thế chấp nhà ngân hàng lẫn 10.000 USD vay của Vietjet”, anh T. nói.

    Trao đổi với PV Thanh Niên, các học viên cho hay vì tin khóa đào tạo này do Vietjet giới thiệu, tuyển chọn và cử người sang Ahart kiểm tra nên họ mới đóng tiền cho chủ Ahart. Trước khi qua học, do có thông tin trường Ahart sai phạm, nhiều học viên kiến nghị Vietjet gửi sang trường khác học nhưng không được đồng ý. Chưa kể Vietjet còn thu mỗi học viên 4.000 USD gọi là phí quản lý.

    Bốn học viên này cho hay trước khi tham gia khóa đào tạo phi công, họ có công việc ổn định, lương cao 20-30 triệu đồng/tháng nhưng vì đam mê nghề phi công nên bỏ để theo học. Đến nay, do thông tin của nhà tuyển dụng không rõ ràng nên khi học xong, cầm chứng chỉ phi công về mà không sử dụng được vì hết tiền trang trải.

    Trung Hiếu

    -----------------------00000000000-----------------------

    SỰ XÂM LĂNG VĂN HÓA CỦA VIỆT CỘNG! (Bài 1) - Phần 1
    Michael Nguyễn
    LỜI GIỚI THIỆU:
    Ông Năm Ba Gác sinh năm Ất Sửu, quê ở tỉnh Long An, tính đến nay, năm 2015 đã 90 tuổi. Ông đang sống tại Sài Gòn (việt cộng gọi là thành phố Hồ Chí Minh), làm nghề đạp xe ba gác và bán vé số dạo. Trước năm 1975, ông Năm từng có nghề nghiệp chuyên môn, có nhà, có đất, có gia đình vợ con. Tuy bị Mỹ Ngụy “bóc lột” nhưng ông Năm được có tất cả. Nhưng sau năm 1975, sau khi “được giải phóng”, được “độc lập, tự do” thì ông Năm đã bị mất tất cả. Bọn việt gian cộng sản đã cướp nhà, cướp đất của ông và tống cổ ông ra ngoài đường, trở thành người dân oan, sống màn trời chiếu đất. Cũng may nhờ trời thương, ông còn có sức khỏe để làm nghề đạp xe ba gác sống qua ngày. Cũng nhờ lớn tuổi, đã từng sống qua nhiều triều đại chính trị, nên ông Năm hiểu biết rất nhiều, nhất là về bản chất lưu manh, phản động của tập đoàn việt gian cộng sản. Ông được đồng bào thương, bảo bọc che chở và thường tâm tình với đồng bào về nhiều chuyện thế sự liên quan đến hoàn cảnh của những kẻ nô lệ trong thế kỷ thứ 21. Nhờ sự giúp đỡ của đồng bào nên ông Năm có thể dùng Blog, Facebook, Twitter, Chat-Room hoặc e-mail để nêu lên những chính kiến của mình.
    Sau đây là một buổi tâm sự của ông Năm qua ‘chat-room’, sau khi đã làm một cuốc xe ba gác và ngồi nghỉ tại một quán cóc ven đường:
    ==================
    Người Dân: Thưa ông Năm, trong thời gian qua, chúng tôi theo dõi trên Facebook, thấy nhiều việt kiều than phiền về cái họ gọi là “ngôn ngữ của việt cộng”, làm họ không hiểu hoặc hiểu sai tiếng Việt! Ông có nhận xét gì về vấn đề này?
    Ông Năm: Tôi cũng nghe rất nhiều người than phiền. Chẳng hạn có một việt kiều, tên là Bobby Bùi ở Mỹ, kể cho tôi nghe: Khoảng giữa tháng 7-2015, ông nhận được một e-mail của người bạn gái (bồ nhí!), gởi từ Hà Nội. Nội dung e-mail như sau:
    – bí trọng tay mỹ ma thủ tơn hồ khởi về lội!
    – thủ cứt đẻ ko trung đảng nam sắp gmạnh nơi bà ơi!
    Ông Bobby đọc đi đọc lại e-mail hàng trăm lần nhưng không sao hiểu được ý cô bạn gái muốn nói cái gì! Mà rõ ràng đây là tiếng Việt chớ không phải là tiếng Tây Ban Nha, hay tiếng Ðức, tiếng Ý Ðại Lợi! Sau đó, ông Bob định gọi điện thoại viễn liên, hỏi cho ra ngô ra khoai, xem ý cô bạn gái muốn nói cái gì, nhưng sau đó ông đổi ý vì e rằng nó sẽ chê cười mình là dốt, là NGƯỜI VIỆT MÀ KHÔNG HIỂU TIẾNG VIỆT! Sau đó, để gỡ thế bí, ông Bob Bùi đành phải đi kiếm bọn du sinh việt cộng ở Việt Nam sang (Ðang học khóa đào tạo “Leadership” để chuẩn bị ra “lãnh đạo” cộng đồng!) để nhờ tụi nó dịch sang tiếng … Việt!
    Nhưng khổ nỗi, mấy thằng du sinh mà gốc sinh trưởng ở miền Nam cũng không thể hiểu được những ý nghĩa “cao siêu” của cái e-mail bí hiểm kia! Cuối cùng, may quá, ông vớ được một thằng du sinh việt cộng, gốc Hà Nội chính cống, trả công cho nó hai mươi đô, thì nó “dịch” sang NGÔN NGỮ CỦA LOÀI NGƯỜI NHƯ SAU:
    – Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sau khi bắt tay với Tổng Thống Mỹ Obama tại thủ đô Oa Sinh Tơn, đã hồ hởi, phấn khởi về lại Hà Nội!
    (bí trọng tay mỹ ma / thủ tơn / hồ khởi về lội!)
    – Thủ tướng chó đẻ Nguyễn Tấn Dũng không còn trung với đảng nữa. Nước Việt Nam sắp sửa giàu mạnh đến nơi rồi bà con ơi!
    (thủ cứt đẻ ko trung đảng / nam sắp gmạnh nơi bà ơi!)
    (Xem chú thích A)
    ND: Thưa ông Năm, cái “bản dịch” của câu đầu thì chúng tôi hiểu nhưng trong câu thứ hai, chúng tôi thắc mắc tại sao lại dịch chữ ‘cứt’ thành ra ‘nguyễn tấn dũng’?
    Ông Năm: Lúc đầu tôi cũng ngỡ ngàng nhưng sau khi hỏi thằng du sinh việt cộng thì nó giải đáp như sau: trong tiếng Anh, chữ ‘dung’ (chữ ‘dũng’ không bỏ dấu), có nghĩa là … cục cứt! (Phát âm là “đâng”) Bởi vậy, cho nên ‘thủ cứt’ có nghĩa là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng!!! Tôi thật không ngờ dân Hà Nội ngày nay đã quá tiến bộ trong việc học tiếng Anh, hơn xa chúng ta rồi! Chắc là nhờ ngài đại sứ Mẽo “bánh tét” (BBT Ted Osius, đại sứ Mỹ tại VN) nói thạo tiếng Việt dạy hay chăng?
    Tuy nhiên, đó chỉ là vấn đề thời sự. Chủ đề của buổi tâm tình ngày hôm nay là ‘Sự xâm lăng văn hóa của việt cộng’. Như quý vị đã biết, có nhiều loại xâm lăng: xâm lăng về quân sự, xâm lăng về kinh tế và xâm lăng về văn hóa. Hình thức xâm lăng nào cũng nguy hiểm, có cái làm cho nạn nhân chết ngay (quân sự), có cái chết từ từ (kinh tế) và có cái gây nguy hại cho nhiều thế hệ mai sau (văn hóa). Theo tôi thì có lẽ xâm lăng về văn hóa là nguy hiểm nhất vì nó có thể giết luôn nhiều thế hệ mai sau mà chúng ta thường gọi là đầu độc về văn hóa. Nhưng khốn nỗi, đa số chúng ta lại coi thường sự xâm lăng về văn hóa; trong khi đó, những dân tộc khác họ rất coi trọng văn hóa của họ, rất ít khi họ dùng tiếng ngoại quốc để nói chuyện, chỉ trừ những trường hợp cần thiết.
    Xin nêu một vài ví dụ: Ở Gia Nã Ðại, tỉnh bang Quebec là tỉnh bang nói tiếng Pháp. Khi bạn đi du lịch đến Montreal, nếu bạn nói được tiếng Pháp thì người dân bản xứ rất vui và hân hoan chào đón bạn như người nhà. Nhưng nếu bạn chỉ nói được tiếng Anh thì họ cũng welcome nhưng không mặn nồng cho lắm. Người Nhật cũng vậy. Khi tiếp xúc với khách du lịch, họ thường khuyến khích khách du lịch nói tiếng Nhật. Họ chỉ dùng tiếng Anh khi thật cần thiết!
    Bây giờ trở lại trường hợp tiếng Việt của người quốc gia và việt cộng. Tôi xin bắt đầu giai đoạn lịch sử của miền Nam, từ năm 1956 đến năm 1975, và so sánh với nền giáo dục dưới chế độ cộng sản ở miền Bắc.
    NỀN GIÁO DỤC CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA:
    Khi tổng thống Diệm lên cầm quyền thì ông rất chú trọng đến vấn đề giáo dục, nhất là giáo dục về đạo đức và ngôn ngữ tiếng Việt. Ở bậc tiểu học có môn học ‘Ðức Dục’. Lên đến bậc trung học thì có môn học ‘Công Dân Giáo Dục’. Lên đến lớp đệ ngũ và đệ tứ (Lớp 8 và 9) thì học sinh sẽ được học môn viết văn nghị luận.
    Giáo sư trung học Ðệ nhất cấp, chỉ số lương là 380.
    Giáo sư trung học Ðệ nhị cấp, chỉ số lương là 470, trong khi đó chỉ số lương của kỹ sư Phú Thọ chỉ có 430!
    Một vài ví dụ nêu trên để cho thấy, các giáo chức dưới thời Ðệ Nhất và Ðệ Nhị Cộng Hòa đều được trả lương cao, hơn cả kỹ sư. Ngoài ra, hàng năm họ còn được nghỉ hè ba tháng, hoặc được đi tu nghiệp. (Việt cộng gọi là đi “bồi dưỡng” chính trị!) Giáo chức được trả lương cao, đời sống được ổn định thì họ mới có thể dồn mọi tâm huyết vào việc dạy học, kết quả là dân trí của cả nước được nâng cao, kinh tế mau phát triển!
    NỀN GIÁO DỤC CỦA VIỆT CỘNG:
    Còn các giáo chức thuộc ngành sư phạm của việt cộng thì sao?
    Sau năm 1975, khi mới vào “tiếp thu” miền Nam, thì họ tự giới thiệu, họ là “cán bộ giáo dục” 7 + 2, có người tự giới thiệu là “kỹ sư tâm hồn” 8 + 2. Tuyệt đối không có người nào dám tự xưng mình là ‘giáo viên’ hay ‘giáo sư’. Họ cũng không dám dùng chữ ‘dạy học’ mà phải nói trại đi là “đứng lớp”. Ví dụ: – Ngày mai, buổi sáng, tôi phải đứng lớp bốn tiếng, buổi chiều hai tiếng. Sau này, người miền Nam tìm hiểu thì mới biết rằng: con số 7+ 2, có nghĩa là anh “cán bộ giáo dục” đã học xong lớp bảy, sau đó học bổ túc văn hóa và sư phạm thêm hai năm nữa, thì thành ra “giáo viên” dạy cấp 2! (từ lớp 6 đến lớp 8) Còn “kỹ sư tâm hồn” 8 + 2 tức là học xong lớp 8, rồi học bổ túc văn hóa và sư phạm thêm hai năm thì thành “giáo viên” cấp ba! (Từ lớp 8 đến lớp 10!)
    GHI CHÚ: Trước năm 1975, bậc trung học ở miền Bắc dưới sự cai trị của tập đoàn việt gian cộng sản, chỉ có đến lớp 10 là hết. Sau đó là lên thẳng “đại học”! Giáo dục chỉ là hình thức bày vẽ ra cho có chuyện, chớ mục tiêu của đảng việt gian cộng sản là ngu dân hóa toàn bộ đất nước, biến toàn dân thành những con vẹt và tập trung toàn bộ nhân sự để đi “giải phóng” miền Nam!
    Với cách tổ chức giáo dục như vậy, đó là điều rất trái khoáy, oái oăm: giáo viên dạy cấp ba mà trình độ văn hóa chỉ đến lớp tám! Sau năm 1975, cái “đội ngũ” giáo viên cấp ba này được tăng cường vào miền Nam để dạy các học sinh lớp 10, 11, 12! Ðiều này chẳng khác gì một học sinh tiểu học, được phong chức “thầy, cô” để dạy các học sinh trung học! Hoặc trong quân đội, một anh hạ sĩ quan lại dám ra lệnh, chỉ huy các sĩ quan làm việc! Ấy vậy, mà sau năm 1975, nhiều sĩ quan VNCH đã phải cắn răng ngồi nghe mấy tên cán ngố việt cộng, chưa tốt nghiệp lớp ba trường làng, “lên lớp”, “giáo dục”, sỉ vả và chửi bới liên tục trong hàng chục năm trời! Ví dụ như:
    – Này, mấy anh kia, các anh đi khuân cho tôi mấy cái tò le!
    – Này mấy anh kia, các anh đi khuân cho tôi mấy bao ri xe!
    Mấy sĩ quan “ngụy” cứ đực mặt ra, không hiểu tên cán ngố việt cộng muốn nói cái gì. Thế là lại phải nghe tên cán ngố chửi bới, xỉ vả là “ngu” thì mới vỡ lẽ ra: tò le, chính là các tấm tôn lợp nhà (viết theo tiếng Pháp). Và bao “ri xe” chính là bao gạo, viết theo tiếng Anh là ‘rice’!
    (Trích trong quyển hồi ký ‘Ðại Học Máu’, tác giả Hà Thúc Sinh)
    Nhiều sĩ quan VNCH, sau khi ra khỏi trại tù cải tạo, vượt biên thành công ra nước ngoài đã vui mừng, tưởng đâu nghiệp chướng của dân tộc ta đã chấm dứt, vì từ nay họ không còn phải chịu đựng cái cảnh mấy tên quản giáo cán ngố việt cộng lớp ba trường làng, chửi bới, xỉ vả, “lên lớp” và “giáo dục” họ nữa. Nào ngờ, trời xanh quen thói má hồng đánh ghen, bọn Mỹ chó đẻ và bọn việt gian cộng sản vẫn quyết tâm truy sát chúng ta đến cùng. Bọn chúng lại tiếp tục cái trò chơi “cải tạo tư tưởng” vô luân, ác độc ,đểu cáng nhất trên thế giới bằng cách đưa những tên dân chủ cuội sang Mỹ để tiếp tục “giáo dục” cộng đồng tỵ nạn chúng ta! Cụ thể nhất là vào ngày 1-8-2015, tại San Jose, tên cán ngố việt cộng Ðiếu Cày đã “lên lớp” một nhóm người, trong đó có vài tên sĩ quan VNCH cấp tá, cam tâm đi làm tay sai cho giặc, ngoan ngoãn ngồi cúi đầu nghe “thầy” Hải giảng dạy về “dân chủ và nhân quyền”!
    Trở lại vấn đề, chính vì tự ti mặc cảm trình độ văn hóa quá thấp cho nên các “cán bộ giáo dục” của việt cộng, không có người nào dám tự nhận mình là ‘giáo viên’! Ngoài ra, thay vì nói “dạy học” thì họ phải nói trại đi là “đứng lớp”, vì làm gì có chữ đâu mà dạy! Họ chỉ “đứng lớp” giống như mấy cô gái ăn sương “đứng đường”!
    TIÊU DIỆT TẦNG LỚP TRÍ THỨC VÀ HẬU QUẢ:
    Trí, Phú, Ðịa, Hào, đào tận gốc trốc tận rễ!
    Năm 1945, khi tên Hồ Chí Minh bắt đầu cai trị miền Bắc thì hắn đã thực hiện triệt để câu khẩu hiệu:”Trí, Phú, Ðịa, Hào, đào tận gốc trốc tận rễ”! Nghĩa là xóa sạch tầng lớp trí thức và thay thế vào đó là giai cấp bần cố nông và bọn lưu manh, trộm cướp trong xã hội, và dùng bọn này trong bộ máy cai trị của nhà nước và của đảng. Có thể nói 100 phần trăm bọn bần cố nông và trộm cướp là thất học. Tên nào may lắm là biết đánh vần bập bẹ. Chủ trương của tên Hồ là áp dụng chính sách ngu dân, nghĩa làdân càng ngu thì càng dễ cai trị. Những tên cán ngố nào “sáng giá” hơn như biết đọc, biết viết thông thạo chữ quốc ngữ, biết làm bốn phép toán cộng, trừ, nhân, chia thì tên Hồ cho vào làm việc trong các trường sư phạm, dạy học từ cấp một đến cấp ba. Sau này tên Hồ cho mở thêm hệ đại học và cao đẳng, thì hắn lại đôn những tên “giáo viên” 8 + 2 lên, trở thành những “giáo sư” đại học!
    Nói tóm lại: thằng dốt đào tạo thằng ngu, rồi thằng ngu lại đào tạo thằng dốt. Cái vòng luẩn quẩn cứ như thế mà xoay vần, thậm chí cho đến hơn nửa thế kỷ sau, bước sang thế kỷ thứ 21, tức năm 2015 bây giờ, dân nô lệ Việt Nam vẫn chưa thoát được cái nghiệp ngu đần, làm thân trâu, bò, heo lợn là như vậy!!!
    Mới đây, tháng 7-2015, chính các báo điện tử của việt cộng trong nước đã đưa tin: Sự kinh hoàng về kiến thức sử học của các học sinh tiểu học ở trong nước. Khi được kiểm tra, rất nhiều em đã trả lời Quang Trung và Nguyễn Huệ là hai anh em. Có em trả lời họ là “bạn chiến đấu”. Có em trả lời họ là hai cha con. Rất ít em trả lời đúng, Quang Trung, Nguyễn Huệ chỉ là một người!!!
    THẾ CÒN TẦNG LỚP TRÍ THỨC?
    Số may mắn di cư vào Nam năm 1954, vẫn tiếp tục phát huy và được thăng tiến vai trò của mình trong xã hội, góp phần làm cho quốc gia thêm giàu mạnh. Số bị kẹt lại miền Bắc thì bị bộ máy ‘chuyên chính vô sản’ của cộng sản nghiền nát hoặc dìm xuống tận bùn đen! Rất nhiều người đã bị đem ra đấu tố, bị giết, bị tù đày, hoặc bị “phát vãng” (lưu đày lên vùng rừng núi), rồi chết nơi đó. Nhiều người phải thay tên đổi họ, man khai lý lịch, đổi hai chữ ‘trí thức’ trong lý lịch bản thân thành ra ‘bần cố nông’, hoặc đem con cái của họ gả cho những tên cán ngố Việt Minh để được công nhận là “giai cấp vô sản”, được yên thân chờ ngày … chết!
    Hổ phụ sinh hổ tử. Con lợn sinh ra con heo:
    Sống trong một chế độ mà sự THẤT HỌC lại được coi trọng, càng dốt thì càng được làm chức lớn, thì đâu có ai dại gì học làm chi cho nhiều, hoặc gả con gái của mình cho những người có trình độ văn hóa? Do đó mà thiên hạ đua nhau gả con cho những tên bần cố nông dốt đặc cán mai để được hưởng những ưu đãi về “thành phần lý lịch” của nhà nước! Nhưng họ có biết đâu, sự thông minh cũng là một yếu tố di truyền. Nếu cả hai cha và mẹ đều thông minh thì đứa con sanh ra cũng thông minh. Nhược bằng cả cha và mẹ đều dốt đặc thì đứa con cũng được hưởng di truyền của sự dốt đặc! Tất nhiên là có những trường hợp ngoại lệ, nhưng hiếm. Vả chăng, giả sử một đứa bé thông minh nhưng nó được sinh ra trong một xã hội thời tiền sử thì sự thông minh của nó không có môi trường để phát triển, cũng trở nên vô dụng!!!
    Ðây chính là bức tranh hết sức đen tối của cái xã hội miền Bắc dưới sự cai trị của đảng việt gian cộng sản, tính từ năm 1945 đến nay, , và không biết đến bao giờ mới khá lên được! Chúng ta cũng thừa biết, một xã hội mà ngành giáo dục không được nhà nước đầu tư, ưu đãi thì lấy đâu ra nhân tài để nâng cao dân trí? Ở ngoài Bắc, giới thanh niên thường kháo nhau:
    – Giáo chức là dức cháo
    – Thầy giáo là tháo giày
    – Giáo án là dán áo
    – Nhất y nhì dược, tạm được bách khoa
    – Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm.
    Chúng ta thấy rằng, những câu truyền khẩu này trong xã hội, nói lên sự bạc bẽo và nghèo hèn của ngành sư phạm, do đó không thu hút được nhân tài. Ngược lại, có những nghề rất tầm thường thì lại được giới trẻ rất mơ ước. Ví dụ như câu vè: Ruộng sâu trâu nái không bằng gái bán thương nghiệp! Niềm mơ ước của các cô gái là được trở thành cô mậu dịch viên trong các cửa hàng quốc doanh! (Ðể dễ bề ăn cắp và móc ngoặc!)
    Tất nhiên, ngày nay xã hội miền Bắc đã khác đi nhiều nhưng vẫn không thoát được hai cái nghiệp chướng đã đeo đẳng họ hàng trăm năm nay: đó là sự nghèo đói và dân trí thấp. Thậm chí hiện nay, toàn xã hội miền Bắc đã bị biến thái thành một cái quái thai hết sức ghê tởm về mọi lãnh vực, không giống bất cứ một xã hội nào của đất nước nào trên toàn thế giới! Hiện nay, khách du lịch quốc tế có câu nói rằng:” Người nào không biết chửi ‘địt mẹ’ thì không phải là dân Hà Nội!” Ðây chỉ là một ví dụ điển hình trong hàng trăm ngàn những ví dụ khác về cái quái thai miền bắc xã hội chủ nghĩa dưới ách cai trị của bọn việt gian cộng sản!
    Chính linh mục Nguyễn Văn Khải thuộc dòng Chúa Cứu Thế, trong những buổi thuyết trình trước cộng đồng người Việt tại hải ngoại, đã xác nhận một sự thật phũ phàng: hai chữ ‘cám ơn’ và ‘xin lỗi’, ngày nay hầu như đã biến mất tại xã hội miền Bắc! Cha đã kể một kinh nghiệm cay đắng mà ngài đã trải qua như sau: Có lần cha đến thăm một tỉnh tại miền Bắc. Vì là người ở xa đến nên cha phải hỏi thăm đường. Cha gặp một cô gái, bèn hỏi:
    – Xin lỗi, cô cho tôi hỏi thăm. Ðường …. ở chỗ nào?
    Cô gái bỗng lừ mắt nhìn cha từ đầu đến chân, có vẻ như nghi ngờ cha là người bị bệnh … tâm thần! Sau đó, cô mới chỉ đường nhưng buông ra một câu nhận xét:
    – Ông này, sao hâm (khùng) thế nhỉ? Hỏi thăm thì cứ hỏi thăm, việc …đéo gì phải xin lỗi? Lỗi phải gì mà phải xin!!!
    Trong khi đó, ở miền Nam, dưới thời Ðệ Nhất Cộng Hòa, người nào được thi đậu vào đại học sư phạm là một vinh dự lớn. Các thí sinh phải thi đậu kỳ thi viết và thi vấn đáp. Mục đích của cuộc thi vấn đáp là xem các thí sinh có bị khuyết tật về thân thể hay không, ví dụ như nói ngọng hoặc bị dẹo cẳng ..v..v.. Trong thời gian đào tạo, các sinh viên được lãnh học bổng đủ tiêu xài trong suốt 2 năm hoặc 4 năm học, tùy theo hệ đào tạo.
    HẬU QUẢ CỦA THẢM HỌA ÐỐT SÁCH CHÔN HỌC TRÒ CỦA CỘNG SẢN VÀ NHỮNG VÍ DỤ ÐIỂN HÌNH:
    Qua những điều trình bày trên, chúng ta thấy rằng, sau 70 năm cai trị hai miền Nam và Bắc, bọn việt gian cộng sản đã biến tiếng Việt thành một thứ ngôn ngữ quái thai dùng cho loài súc vật chớ không phải loài người. Chúng ta hãy so sánh ngôn ngữ của việt cộng đang dùng và ngôn ngữ của người quốc gia dùng tại miền Nam trước năm 1975 thì sẽ rõ:
    Sau đây là một số ví dụ điển hình:
    Tiếng việt của loài mọi rợ việt cộng:
    – Ðăng ký nghĩa vụ quân sự, đăng ký khai sanh, đăng ký kết hôn, đăng ký vé máy bay, đăng ký học đại học, đăng ký phòng ở khách sạn ..v..v.. Bạn đã đăng ký khám sức khỏe chưa?
    * Tiếng việt trước năm 1975:
    – Ghi danh học đại học, ghi danh mua vé máy bay …
    Theo Việt Nam tự điển của hai tác giả Lê Văn Ðức và Lê Ngọc Trụ thì ‘đăng ký’ có nghĩa là: ” ghi vào sổ, ghi vào nhật ký“. Ví dụ như một người đến Tòa án Hộ tịch để làm giấy khai sanh cho con. Người thư ký tòa án sẽ ÐĂNG KÝ khai sanh cho đứa bé. (Tức là người thư ký ghi tên cha mẹ và tên đứa con vào quyển sổ cái, lưu ở tòa án)
    Do ngu dốt cho nên bọn cán ngố việt cộng đã dùng bừa bãi chữ ‘đăng ký’, bạ cái gì cũng “đăng ký”, mà ngày nay người Việt tại hải ngoại cũng bắt chước dùng theo một cách mù quáng và sai lầm! Ðây là hậu quả của chính sách xâm lăng văn hóa của việt cộng, được sự tiếp tay của bọn Mỹ chó đẻ, bởi vì hầu như 90 phần trăm các phương tiện truyền thông tại hải ngoại là cánh tay nối dài của việt cộng!!!
    Trước năm 1975, chúng ta đã có chữ ‘ghi danh’, dùng đúng và chính xác, tại sao không dùng chữ này mà lại đi rước lấy cái sự ngu dốt của việt cộng, đem nhồi nhét vào đầu óc của mình và thế hệ trẻ?
    Tiếng việt của loài mọi rợ việt cộng:
    – Giải phóng giao thông bị ùn tắc
    – Giải phóng căn phòng
    – Giải phóng lối đi
    – Giải phóng cái bụng (đi ỉa)
    * Tiếng việt trước năm 1975:
    Theo Việt Nam tự điển của hai tác giả Lê Văn Ðức và Lê Ngọc Trụ:
    (Xem chú thích B) Giải phóng, có nghĩa là: ” … Thả ra, trả tự do, giúp người khác thoát khỏi gông cùm, thoát một cuộc đô hộ …”
    Trước năm 1975, chúng ta chỉ dùng hai chữ ‘giải phóng’ theo ý nghĩa chính trị. Còn bọn cán ngố việt cộng thì dùng bừa bãi, bạ cái gì cũng “giải phóng”, kể cả cái bụng của bọn chúng cũng “giải phóng” (đi ỉa!) Có lẽ chúng nó tưởng rằng hễ đã “giải phóng” được miền Nam rồi thì bất cứ cái gì trên đời này cũng “giải phóng” được!!! Chắc mai mốt bọn chúng sẽ “giải phóng” luôn nước Mỹ, bắt tổng thống Obama đi học tập “cải tạo” ở Alaska???
    Do đó, thay vì nói “giải phóng căn phòng” thì chúng ta nói là dọn dẹp căn phòng, nghe nhẹ nhàng hơn, không có nhuốm mùi sắt máu!
    Tiếng việt của loài mọi rợ việt cộng:
    – Cải tạo tư tưởng ngụy quân VNCH
    – Cải tạo căn phòng, cải tạo lối đi, cải tạo cái nhà, cải tạo con đường, cải tạo chuồng lợn, cải tạo thiên nhiên …
    Theo Việt Nam tự điển của hai tác giả Lê Văn Ðức và Lê Ngọc Trụ: cải tạo là: “bỏ cái cũ, tạo cái mới”
    Theo đúng định nghĩa của tự điển thì ‘cải tạo’ tức là bỏ hẳn cái cũ để làm ra cái mới.
    Bọn việt gian cộng sản không bao giờ “cải tạo” được tư tưởng của chúng ta. Ðây là điều khẳng định!
    Chúng ta nói ‘sửa lại căn phòng’, ‘sửa lại căn nhà’, ‘sửa lại con đường’ chớ không có ai ngu dốt dùng chữ “cải tạo” trong ngữ cảnh này! Ngay đến loài súc vật như gà, lợn mà bọn giặc cũng đòi “cải tạo”, và thiên nhiên, trời đất gì bọn chúng cũng đòi “cải tạo” tuốt luốt thì hết biết rồi! (cải tạo chuồng gà, cải tạo chuồng lợn, cải tạo cánh đồng, cải tạo con sông)
    Tiếng việt của loài mọi rợ việt cộng:
    – Chế độ ăn uống, chế độ luyện tập, chế độ ôn thi, chế độ bồi dưỡng, chế độ bảo trì, chế độ kiêng cữ, chế độ dưỡng thai, chế độ dinh dưỡng, chế độ ưu đãi thương binh ..v..v..
    – Bật cần điều khiển sang chế độ bắn tự động (bắn súng)
    – Bật cần điều khiển sang chế độ bắn phát một (bắn súng)
    – Xe gắn máy theo chế độ tay ga
    – Xe gắn máy dùng chế độ sang số
    – Xe ô tô dùng chế độ sang số tay
    – Bật nút sang chế độ tự động tắt/mở (dùng điện thoại cầm tay)
    Theo Việt Nam tự điển của hai tác giả Lê Văn Ðức và Lê Ngọc Trụ:
    Chế độ là: ” …Chính thể, phép tắc căn bản của một chánh phủ đặt ra để noi theo đó mà trị nước ...”
    Ví dụ:
    – Chế độ tư bản, chế độ cộng sản, chế độ Cộng Hòa, chế độ Ðại Nghị
    Chúng ta dùng hai chữ ‘chế độ’ theo ý nghĩa chánh trị, trong khi đó bọn cán ngố việt cộng dùng bừa bãi, bất cứ cái gì trên đời này cũng là “chế độ”!!!
    Trong những trường hợp nêu trên, chúng ta có thể dùng những chữ thích hợp để thay thế chữ “chế độ”, ví dụ như:
    – Cách thức ăn uống
    – Chương trình ôn thi, kế hoạch ôn thi, lịch ôn thi (Thiếu gì chữ dùng mà phải dùng chữ “chế độ” của bọn cán ngố việt cộng ngu dốt!!!)
    – Chương trình luyện tập
    – Lịch bảo trì máy
    – Phương pháp dinh dưỡng
    – Xe gắn máy tay ga (Không cần dùng chữ “chế độ” ở đây, vừa dài dòng, vừa ngu!)
    – Xe gắn máy sang số (Không cần dùng chữ “chế độ” ở đây, vừa dài dòng vừa ngu!)
    – Bật cần bắn tự động (Bắn súng. Không cần dùng chữ “chế độ” ở đây, vừa dài dòng vừa ngu!)
    – Dùng điện thoại cầm tay: Bật sang nút tự động tắt/mở. (Mắc mớ gì phải dùng chữ “chế độ” ở đây?)
    Tiếng việt của loài mọi rợ việt cộng:
    – Khống chế số liệu.
    Ví dụ thằng cán ngố giám đốc nói với trưởng phòng kế toán:
    – Này cô XXX, trong quý tư này, cô nhớ KHỐNG CHẾ số liệu chi trả, không được quá mười tỷ nhé!
    (Tức là người kế toán phải “phù phép” làm sao cho số chi ít hơn số thu, để công ty báo cáo lên cấp trên là “có lời”!)
    – Khống chế cơn đói, khống chế sự ham muốn, khống chế cơn say, khống chế cơn giận, khống chế dương vật cương cứng.
    – Bộ đội pháo cao xạ khống chế bầu trời (kiểm soát bầu trời)
    – Bộ đội hải quân khống chế vùng biển (kiểm soát vùng biển)
    – Khống chế bọn phản động
    – Khống chế mái tóc không cho nó mọc dài qua vai!
    Theo Việt Nam tự điển của hai tác giả Lê Văn Ðức và Lê Ngọc Trụ:
    Khống chế có nghĩa là: ” …kềm chế, chế ngự, bóp chặt lại, không để tự do …”
    Chúng ta thường dùng chữ ‘khống chế’ đối với con người, ví dụ như đối với bọn tội phạm. Nhưng bọn cán ngố việt cộng thì dùng bừa bãi, ngay cả những con số kế toán cũng bị “khống chế”, dương vật cũng bị “khống chế”, mái tóc và bầu trời cũng bị “khống chế”! Ðiệu này chắc là Ông Trời cũng bị bọn chúng “khống chế” luôn!!!
    Tiếng việt của loài mọi rợ việt cộng:
    – Văn hóa ăn uống, văn hóa xếp hàng, văn hóa giao thông, văn hóa cởi giày, văn hóa tặng hoa, văn hóa chào hỏi, văn hóa CHỬI THỀ, văn hóa uống cà phê vỉa hè, văn hóa uống cà phê sáng của dân Sài Gòn, văn hóa dùng nước dừa trong ăn uống của người miền Nam, văn hóa đi máy bay …
    Ví dụ:
    – Chúng ta phải học tập văn hóa xếp hàng của người Nhật Bản
    – Chúng ta phải học tập văn hóa cám ơn của người Pháp
    – Gớm, văn hóa giao thông của dân Sài Gòn sao mà kém thế!
    – Gớm, văn hóa đi máy bay của dân Sài Gòn sao mà kém thế!
    – Gớm, văn hóa vỗ tay của dân Sài Gòn sao mà kém thế!
    – Văn hóa đánh răng trước khi đi ngủ
    – Văn hóa ăn uống của dân Hà Nội rất lịch sự(!)
    – Văn hóa ăn uống của người Sài Gòn kém quá!
    – Văn hóa cởi giày của người Việt bên Mỹ sao mà dốt thế!
    – Chúng ta phải học tập văn hóa tặng hoa nhân ngày quốc tế phụ nữ 8-3
    – Văn hóa đi dép lê của người miền lam (miền Nam)
    Trước năm 1975, chúng ta dùng chữ ‘văn hóa’ với ý nghĩa bao quát, ví dụ:
    – Văn hóa Ðông phương, văn hóa Tây phương, trình độ văn hóa lớp 12 ..v..v..
    Nhưng bọn cán ngố việt cộng thì dùng tràn lan, chỉ còn thiếu cái nền Strong>‘văn hóa địt mẹ’ của dân Hà Nội nữa là đủ!!! Ðúng ra, trong những trường hợp nêu trên, ta chỉ cần dùng những chữ như ‘thói quen, phong tục, tập quán’ thế vào là diễn tả được đúng nghĩa. Thế nhưng, cái trò thằng dốt ưa nói chữ: bọn cán ngố việt cộng thích dùng những chữ đao to, búa lớn để chứng tỏ mình là người có … văn hóa!
    Ngoài ra, cái mà bọn cán ngố gọi là ‘văn hóa cám ơn’ thì đã có trong xã hội Việt Nam từ rất lâu rồi. Ngay từ thời Pháp thuộc, các học sinh đã được dạy rất kỹ câu “merci beaucoup”. Còn trong miền Nam, thời Ðệ Nhất và Ðệ Nhị Cộng Hòa thì trẻ em được dạy môn ‘Ðức Dục’ nên đa số rất lễ phép, luôn luôn biết nói ‘cám ơn’. Trẻ em lễ phép, người lớn biết lịch sự, đó là hình ảnh chung của xã hội miền Nam trước năm 1975. Thế nhưng sau 40 năm cai trị miền Nam, thì hai chữ “cám ơn” và “xin lỗi” đã hầu như biến mất trong cái xã hội này, đến nỗi bọn cán ngố việt cộng phải kêu gào là phải học “văn hóa cám ơn” của người Pháp!!! Thật là mỉa mai!
    Trước đây, tôi có đọc bài viết của một việt kiều Mỹ, đã xa quê hương Hà Nội hơn 30 năm. Một hôm ông về thăm lại Hà Nội thì ông vô cùng kinh hoàng như người trên trời rớt xuống địa ngục: dân Hà Nội, trẻ em cũng như người lớn, hễ mở miệng ra là văng tục ‘địt mẹ’, ‘đéo bà’ om sòm trời đất! Quý vị cứ vào YouTube xem những video do cha Nguyễn Văn Khải thuyết trình về xã hội Việt Nam dưới sự cai trị của bọn việt gian cộng sản thì sẽ biết rõ!!!
    Chúng ta thử tưởng tượng năm 1945, một thằng bần cố nông, ma cô, du đãng – Tạm gọi là thằng Ðỗ Mười Một – hoàn toàn mù chữ, được thằng Hồ cho giữ một chức vụ lớn như bộ trưởng bộ giáo dục.Ba mươi năm sau, năm 1975, con của thằng Ðỗ Mười Một, tốt nghiệp lớp ba trường làng, được làm thứ trưởng bộ văn hóa, thanh niên. Rồi ba mươi năm tiếp theo, năm 1990, cháu của thằng Ðỗ Mười Một, tốt nghiệp cấp hai (lớp 9) được giữ những chức vụ như “tổng biên tập” các báo điện tử như VTC News, Kiến Thức, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Công An, Phụ Nữ ..v..v.. Như vậy, chúng ta thấy một hậu quả di hại hết sức khủng khiếp: sau hơn 70 năm cầm quyền của bọn cộng sản, cái nọc độc dốt nát, phá hoại nền văn hóa của người Việt đã được di truyền qua ba thế hệ, để rồi ngày nay chính những người Việt cũng không hiểu được “tiếng Việt” nữa. Mỗi lần việt kiều về nước thì phải MƯỚN THÔNG DỊCH VIÊN TIẾNG VIỆT!!! Ví dụ:
    – bí trọng tay mỹ ma ở tơn hồ khởi về lội
    (tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bắt tay với tổng thống Mỹ Obama ở Oa Sinh Tơn, đã hồ hởi phấn khởi về lại Hà Nội)
    Nó đã biến thành một thứ ngôn ngữ của một loại súc vật, không còn là ngôn ngữ của loài người nữa!!!
    (xem tiếp phần 2)

    SỰ XÂM LĂNG VĂN HÓA CỦA VIỆT CỘNG! (Bài 1) - Phần 2
    NHỮNG CHỮ DÙNG SAI THÔNG DỤNG CỦA VIỆT CỘNG:
    Ví dụ:
    Việt cộng viết: Tàu ngầm Kilo không nhận lính con gái (đăng trên điện báo VTC News của việt cộng)
    (‘Lính con gái’ là cái chó gì? Chữ dùng đúng phải là ‘nữ quân nhân’)
    Việt cộng viết: Chiến sĩ nhí (Ðăng trên tờ điện báo VTC News ngày 17 tháng 6 -2015)
    (Chữ dùng đúng phải là ‘thiếu sinh quân’. Dùng chữ ‘chiến sĩ nhí’ là không nghiêm túc, là chửi cha chính thằng viết bài, chửi cha tiếng Việt, chửi cha độc giả, coi thường độc giả và chửi cha luôn các cậu bé đang được huấn luyện trong quân đội!!!)
    Việt cộng viết: Chuyên cơ
    (Chữ dùng đúng phải là ‘phi cơ riêng’)
    Việt cộng viết: Cơ trưởng, cơ phó
    (Chữ dùng đúng phải là ‘phi công chính’, ‘phi công phụ’)
    Ðây chính là sự rất ngu dốt của tên cán ngố “tổng biên tập” báo điện tử VTC News của việt cộng!
    Theo tự điển Việt Nam của hai tác giả Lê Văn Ðức và Lê Ngọc Trụ thì: ‘Cơ’, có nghĩa là:”… cơ khí, máy móc …”
    ‘Phi công chính’ là người phụ trách lái máy bay và chỉ huy luôn toàn bộ phi hành đoàn, gồm phi công phụ và các tiếp viên. Phi công là nghề cao quý vì nghề nghiệp của họ đòi hỏi phải có thể lực tốt, phải có trình độ văn hóa giỏi và nhất là phải có đạo đức tốt, vì họ nắm trong tay hàng trăm sinh mạng của hành khách. Nếu tai nạn xảy ra, toàn bộ người trên máy bay sẽ bị thiệt mạng, và còn có thể làm cho nhiều người dưới đất bị chết.
    Do đó, phải dùng chữ ‘phi công chính’ mới lột tả hết được những đặc tính nghề nghiệp của nghề phi công.
    Không thể tùy tiện sáng chế ra mấy chữ ‘cơ trưởng’, ‘cơ phó’ để “hiếp dâm”, bôi nhọ tiếng Việt và chửi cha tiếng Việt! Nghề phi công thì phải dùng đúng chữ của nó là ‘phi công’, không thể tùy tiện biến nghề đó thành ra “máy trưởng” (thợ máy)! Nếu cứ tình trạng tùy tiện này thì có lẽ trong tương lai sẽ xuất hiện thêm chữ mới như “nước trưởng” (chủ tịch nước)!!!
    Trước đây, việt cộng thường dùng chữ “giặc lái” hoặc “tổ lái” để chỉ các phi công của Việt Nam Cộng Hòa và phi công Mỹ!
    Thật là đáng buồn, người ta nói hiện nay, nước Việt Nam đang ở trong thời đại sâu bọ lên làm người là rất đúng. Những thằng ba đời thất học, là bần cố nông thì bây giờ nó đang nắm trong tay những phương tiện truyền thông, cho nên bọn chúng tha hồ làm mưa làm gió, viết láo, viết bậy, chửi cha tiếng Việt, riết rồi đến mức, người Việt đọc tiếng Việt cũng không thể hiểu được gì nữa!!!
    Ðây chính là một tội ác rất lớn của bọn việt gian cộng sản, đã dùng những thằng bần cố nông ba đời ngu dốt làm “tổng biên tập” các báo điện tử như TVC News, Kiến Thức, xâm lăng các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại!!!
    Việt cộng viết: Mặt bằng.
    – Chúng tôi đang tìm kiếm mặt bằng để xây dựng nhà máy
    (Chữ dùng đúng là: ‘miếng đất’ hoặc ‘khu đất’)
    – Cần thêm mặt bằng để nới rộng phòng khách
    (Chữ dùng đúng là: ‘diện tích’)
    Việt cộng viết: Cán bộ giải phóng mặt bằng:
    – Ðây là sự lươn lẹo về từ ngữ: ‘Cán bộ giải phóng mặt bằng’ chính là bọn cán bộ việt cộng chuyên đi ăn cướp đất, cướp nhà của người dân. Quý vị vào YouTube sẽ thấy bọn “cán bộ giải phóng mặt bằng” ở huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An, đến nhà ông Nguyễn Trung Cang và bà Mai Thị Kim Hương để lập biên bản, “giải phóng mặt bằng” (ăn cướp đất)! Bây giờ người dân miền Nam đã sáng thêm mắt ra chưa về hai chữ GIẢI PHÓNG??? (phỏng dái!)
    Có lẽ trên thế giới chỉ duy nhất ở Việt Nam có cái nghề hết sức quái đản này: “cán bộ giải phóng mặt bằng”!!!
    Việt cộng viết: Thể hiện.
    Ví dụ: Bài hát ‘Ðón Xuân’. Ca sĩ thể hiện: ABC
    Dùng chữ ‘thể hiện’ là không đúng. Trong trường hợp này phải dùng chữ ‘trình diễn’ hay ‘trình bày’.
    Thể hiện là một cái gì chưa rõ, chưa đủ sức thuyết phục, gây được lòng tin nơi người khác, do đó nó phải được thể hiện thành hành động. Ví dụ:
    – Những lời hứa hẹn giúp đỡ người nghèo đều đã được mọi người thể hiện bằng những hành động cụ thể.
    – Các thanh niên đã thể hiện lòng ái quốc của mình bằng cách xung phong ra chiến trường.
    Trước năm 1975, chúng ta thường dùng chữ ‘trình diễn’ hay ‘trình bày’. Ví dụ:
    – Chúng tôi xin giới thiệu: Bài hát ‘Cánh thiệp đầu xuân’ của Lê Dinh, ca sĩ trình bày: Thanh Thúy!
    Khi giới thiệu một bản nhạc, người quốc gia luôn luôn giới thiệu tên nhạc sĩ sáng tác và ca sĩ trình bày.
    Trong khi đó, bọn việt cộng bất lương chỉ giới thiệu tên ca sĩ, còn tên nhạc sĩ không bao giờ được giới thiệu, kể cả khi bọn chúng phát hành những video, CD hoặc băng cát xét!!!
    Ðiều này cho chúng ta thấy bản chất của bọn việt gian cộng sản là ăn cướp, bóc lột xương máu và những công trình tim óc của giới nghệ sĩ sáng tác!
    Việt cộng viết: Ca từ
    Chúng ta thường dùng chữ ‘nhạc và lời’. Ví dụ: – Giới thiệu bài hát ‘Chiều lên bản thượng’, nhạc và lời của Lê Dinh.
    Hai chữ ‘ca từ’ hoàn toàn vô nghĩa, chỉ có bọn cán ngố việt cộng mới dùng!
    Việt cộng viết: Kỹ sư dân sự
    Ðây là chữ dùng sai và vô nghĩa. Những tên cán ngố việt cộng dịch từ chữ ‘civil engineer’.
    Trước năm 1975, chúng ta thường gọi là ‘kỹ sư công chánh’.
    Việt cộng viết: Gậy tự sướng
    Gậy tự sướng là cái chó gì?
    Ðại khái, đó là cây gậy có gắn camera, dùng để “đọc” và lưu lại trong bộ nhớ những con số trong đồng hồ điện. Ở Hà nội, những đồng hồ điện thường được gắn trên cao nơi cột điện. Trước khi có gậy tự sướng thì công nhân phải bắc thang, trèo lên và ghi chép bằng tay.
    Một lần nữa, đây là một ví dụ về sự dùng chữ bừa bãi của bọn cán ngố việt cộng ngu dốt nhưng thích làm “tổng biên tập”!
    Việt cộng viết: Ðâm xe liên hoàn trên cao tốc TP. HCM – Trung Lương (Báo VTC News online, ngày 13-8-2015)
    – Hai xe đâm nhau, hai tàu thủy đâm nhau Nhận xét:
    (Chữ dùng đúng phải là ‘tông’, ‘tung’ hoặc ‘đụng’ chớ không có đâm chém gì ở đây hết! Bọn cán ngố việt cộng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đâm chém, giết chóc!)
    Thế nào là liên hoàn?
    Liên hòan là thành một vòng tròn. Ví dụ: Xe số một tông xe số hai, xe số hai tông xe số ba, rồi xe số ba lại tông xe số một …
    Còn đụng xe trên xa lộ, nhiều xe nối đuôi nhau, tông nhau thì người ta nói là đụng xe giây chuyền.Hiểu chưa mấy thằng “tổng biên tập” cán ngố việt cộng. Dốt mà ưa khoe chữ!!!
    Việt cộng viết:
    – Họ là cặp đôi hoàn hảo.
    – Cặp đôi siêu mẫu X và Y vừa mới đi nghỉ mát tại Ý
    – Cặp đôi tình nhân ôm nhau vỡ òa hạnh phúc!
    Nhận xét:
    Ðã ‘cặp’ rồi lại còn ‘đôi’, sao mà ngu quá vậy, mấy thằng cán ngố? Trong tiếng Việt, chữ ‘cặp’ tượng trưng cho con số 2, chữ ‘đôi’ cũng tượng trưng cho con số ‘2’. Ví dụ, chúng ta thường nói:
    – Làm ơn đưa cho tôi đôi đũa. (Chớ không ai nói ngu là CẶP ÐÔI ÐŨA!)
    – Tôi vừa biếu ông ấy một cặp rượu. (Chớ không ai nói ngu là CẶP ÐÔI RƯỢU!)
    – Ðôi tình nhân rủ nhau đi nghỉ mát tại Ðà Lạt (Không có ai ngu nói là CẶP ÐÔI tình nhân!) – Mấy tên cán ngố thường dùng mấy chữ ‘c
    Cũng như trường hợp cán ngố “tổng biên tập” dịch chữ ‘civil engineer’ thành ra ‘kỹ sư dân sự’! Cứ thấy chữ ‘civil’ là máy móc dịch thành ‘dân sự’!
    ‘Kỹ sư dân sự’ là cái chó gì! Chẳng ai hiểu tụi bay muốn nói cái gì! Do đó, cái đám cán ngố “tổng biên tập” tụi bay dầu có học một ngàn năm nữa cũng không bao giờ có thể bắt kịp được nền văn hóa, văn minh của nền Ðệ Nhất Cộng Hòa!!! Cái đầu óc khỉ đột của tụi bay làm gì có một chút tế bào não nào trong đó mà học!
    Việt cộng viết: Trại bò Ba Vì, sau khi khám sức khỏe một ngàn CÁ THỂ bò thì phát hiện ra mườiCÁ THỂ bò bị bệnh!
    – Trong thùng đồ hộp này có chứa hai mươi CÁ THỂ hộp cá mòi.
    – Vườn cây ăn trái của tôi có hai mươi CÁ THỂ xoài, mười CÁ THỂ dừa, năm CÁ THỂ mít!
    Nhận xét:
    Tự nhiên lại làm cho ngôn ngữ thêm phức tạp, rắc rối bằng cách thêm hai chữ ‘cá thể’ vào!
    ‘Một ngàn CON bò’ dễ hiểu hơn là ‘một ngàn CÁ THỂ bò’!
    ‘ Hai mươi CÂY soài’ dễ hiểu hơn là ‘hai mươi CÁ THỂ soài’
    ‘Năm cây mít’ chắc chắn phải dễ hiểu hơn là ‘năm CÁ THỂ mít’
    ‘Hai mươi hộp cá mòi’ là đủ nghĩa rồi, tại sao lại thêm hai chữ ‘CÁ THỂ’ vào?
    Ðúng là bọn cán ngố việt cộng ngu dốt , chuyên chửi cha tiếng Việt!!!
    Việt cộng viết: Ðộng thái.
    – Trung Quốc đang triển khai ÐỘNG THÁI đưa dàn khoan 981 đến gần Ðà Nẵng.
    Nhận xét:
    ‘Ðộng thái’ là cái chó gì hở thằng cán ngố “tổng biên tập” báo VTC News của việt cộng? Chữ này hoàn toàn không có trong tự điển! Thiếu gì chữ dùng cho câu văn trên, ví dụ như: hoạt động, hành động, kế hoạch ..v..v..
    Việt cộng viết: xuất viện, nhập viện
    – Anh ta vừa mới xuất viện (Ý nói ra khỏi bệnh viện!)
    – Ông ấy vừa mới nhập viện (Ý nói vào bệnh viện!)
    Ở Việt Nam có rất nhiều “viện”. Chẳng hạn như: viện Khổng Tử, viện Mác Lê, viện uốn tóc, viện bảo sanh, viện mồ côi, viện dưỡng lão, viện bảo vệ bà mẹ và trẻ em ..v..v.. Vậy, ‘nhập viện’ và ‘xuất viện’ là viện nào hở thằng cán ngố ngu dốt? Nếu muốn nói đi bệnh viện hoặc rời bệnh viện thì phải nói cho rõ ràng!
    Việt cộng viết: Hoành tráng
    Nhận xét:
    ‘hoành tráng’ là chữ dùng rất ngu dốt, vô nghĩa, không hề có trong tự điển, mà do bọn cán ngố “tổng biên tập” việt cộng chế ra! Chữ này được bọn chúng dùng bừa bãi, bất cứ cái gì cũng có thể là “hoành tráng”! Ví dụ như: Cô gái đó có cái mông đít thật là … hoành tráng!
    Việt cộng viết: Ấn tượng – Thần tượng
    Nhận xét:
    Theo Việt Nam tự điển thì hai chữ này là danh từ. Nhưng việt cộng dùng các chữ ‘ấn tượng’, ‘thần tượng’ như một động từ. Ví dụ như:
    – Tôi rất “ấn tượng” với lối trình diễn của ca sĩ A
    – Tôi rất “thần tượng” ca sĩ A
    Ðây là cách dùng chữ bừa bãi và ngu dốt của bọn cán ngố việt cộng. Chủ nào tớ nấy. Tên đại việt gian Hồ Chí Minh đã từng dùng chữ “tốt” như một trạng từ. Ví dụ:
    – Học tập tốt, lao động tốt, ca hát tốt, đánh đàn tốt, dạy học tốt ..v..v..
    Việt cộng viết: Bức xúc
    – Tôi rất bức xúc khi thấy cảnh tượng công an đánh dân
    Nhận xét:
    Chữ ‘bức xúc’ do bọn cán ngố việt cộng chế ra, không hề có trong tự điển và nó được dùng như một động từ và dùng bừa bãi trong nhiều trường hợp. Trong tiếng Việt, khi muốn diễn tả tâm trạng không hài lòng, chúng ta có rất nhiều tĩnh từ, ví dụ như:
    – Bất mãn, bất bình, bất nhẫn, buồn bực, khó chịu, bực bội, lo lắng, lo âu, bồn chồn, bứt rứt, khó chịu ..v..v..
    Tại sao lại dùng chữ “bức xúc” ngu dốt của giặc cộng? Bộ tiếng Việt do ông cha chúng ta để lại nghèo lắm hay sao?
    Việt cộng viết: Trải nghiệm
    – Sau một tháng trải nghiệm du lịch ở Việt Nam, du khách quốc tế rất ấn tượng …
    Nhận xét:
    Ðây cũng là chữ dùng ngu dốt của bọn cán ngố việt cộng. Chữ này không hề có trong tự điển mà nó chui ra từ những bộ não của những con khỉ đột việt cộng. Cả đời bọn khỉ cộng sống chui rúc trong rừng, chưa bao giờ được trông thấy quyển tự điển. Bây giờ được đảng và nhà nước giao phó cho chức vụ “tổng biên tập” thì bọn chúng tha hồ múa may, quay cuồng, hiếp dâm và chửi cha tiếng Việt về mọi mặt!
    Việt cộng viết: Cô ấy ăn mặc rất CHỈN CHU. (Ý nói ăn mặc đẹp. Ðăng trên báo VTC News)
    Nhận xét:
    Chữ này thối không chịu được. ‘Chỉn chu’ là cái chó gì? Nghe như một tiếng đánh rắm của người đang bị no hơi, đầy bụng! Ðúng là chữ nghĩa của bọn cán ngố việt cộng, hiếp dâm và chửi cha tiếng Việt! Tại sao không viết:
    – Ăn mặc đẹp, ăn mặc hợp thời trang, ăn mặc lịch sự, thanh nhã, đúng mốt ..v..v..
    Việt cộng viết: Khả năng
    – Ngày mai có KHẢ NĂNG mưa (Trời có thể mưa)
    – Có KHẢ NĂNG Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam (Có thể Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam)
    Nhận xét:
    Việt Nam tự điển định nghĩa, ‘khả năng’ là: ” … tài sức, sức có thể cáng đáng …”
    Khả năng là danh từ và thường được dùng cho con người. Ví dụ: Ông ấy có tài lãnh đạo nhưng thiếu khả năng chuyên môn.
    Bọn cán ngố việt cộng dùng chữ ‘khả năng’ một cách bừa bãi, kể cả trời đất gì cũng “khả năng”!
    Việt cộng viết: Sự can thiệp của dao kéo (Báo điện tử VTC News của việt cộng)
    – Cô ấy sở hữu khuôn mặt đẹp. Khả năng là có sự can thiệp của dao kéo.
    Nhận xét:
    Chúng ta thường nói: “Cô ấy có khuôn mặt đẹp. Có thể là nhờ giải phẫu thẩm mỹ”. Ðây là lối nói bình thường của những CON NGƯỜI. Chỉ có bọn cán ngố việt cộng SÚC VẬT mới dùng nhóm chữ “sự can thiệp của dao kéo”! Bọn cán ngố việt cộng đã quen giết người cho nên mở miệng ra nói toàn những: dao búa, dao kéo, đâm, chém, xử lý, giải phóng, khống chế, quản lý, quản chế!
    23. Việt cộng viết: SỞ HỮU (Báo điện tử VTC News của việt cộng)
    – Hot girl ABC SỞ HỮU khuôn mặt ấn tượng, sở hữu thân hình chuẩn
    – Cô ấy SỞ HỮU đôi mắt đẹp.
    – Người mẫu SỞ HỮU đôi chân dài miên man
    – Ca sĩ SỞ HỮU chất giọng khàn
    – Ðại gia X SỞ HỮU biệt thự tiền tỷ
    Nhận xét:
    Theo Việt Nam tự điển, chữ ‘sở hữu’ là một danh từ.
    Ngoài ra có những danh từ kép như: sở-hữu-chủ, quyền-sở hữu, sở-hữu cá-nhân, sở-hữu cộng-đồng, sở-hữu tố-quyền.
    Ví dụ: – Ai là sở hữu chủ của căn nhà này?
    – Các nông dân được quyền canh tác nhưng không được cấp quyền sở hữu miếng ruộng.
    Tuy nhiên, bọn cán ngố việt cộng đã dùng chữ ‘sở-hữu’ như một động từ, giống như tên Hồ tặc “học tập tốt, lao động tốt”!
    Theo cách nói bình thường, chúng ta nói:
    – Cô ấy CÓ khuôn mặt đẹp.
    – Ðứa bé ấy CÓ đôi mắt đẹp
    – Chàng trai ấy CÓ thân hình cường tráng
    Chỉ có đám cán ngố việt cộng, thằng dốt ưa khoe chữ, càng khoe thì càng lòi cái dốt của mình ra, mới hợm hĩnh dùng chữ ‘SỞ HỮU’!
    Chúng ta hãy đọc những câu thơ sau đây của nhà thơ Hữu Loan trong bài thơ ‘Màu tím hoa Sim’, được Phạm Duy phổ nhạc:
    – “…. Nàng CÓ ba người anh, đi bộ đội lâu rồi. Nàng CÓ đôi người em, CÓ em chưa biết nói. Tóc nàng hãy còn xanh …”
    Quý vị hãy tưởng tượng, nếu viết theo kiểu của bọn cán ngố việt cộng thì: ” …
    Như vậy thì tiếng Việt còn ra thể thống gì nữa???!!! Nó đã biến thành ngôn ngữ của loài súc vật!!!
    Việt cộng viết: XỬ LÝ
    – Ca sĩ đó XỬ LÝ bản nhạc chưa được chuẩn!
    – Xử lý thông tin, xử lý rác thải, xử lý tội phạm, xử lý số liệu, xử lý nước cống, xử lý đàn bò, xử lý những suy nghĩ tiêu cực.
    Nhận xét:
    Theo Việt Nam tự điển, ‘xử lý’ là “… cứ lý lẽ và luật lệ mà phân xử, không xét về mặt tình cảm và phạm tội”
    Chúng ta chỉ dùng chữ ‘xử lý’ trong các vấn đề thuộc về luật pháp. Trong khi đó, bọn cán ngố việt cộng thì dùng bừa bãi, bất cứ cái gì cũng ‘xử lý’, ví dụ như “ca sĩ xử lý một bản nhạc”; rồi thì: xử lý nước cống, xử lý tư tưởng, xử lý rác, xử lý đàn gà, xử lý cái mả bố của chúng nó!!! Bọn chúng nó đã quen giết người cho nên tâm địa của kẻ ác thường được thể hiện qua lời nói, ví dụ như: xử lý, giải phóng, quản lý, dao kéo, đâm chém ..v..v..
    Việt cộng viết: VÔ TƯ
    – Các anh cứ ăn uống vô tư đi!
    – Các cặp đôi cứ vô tư hôn nhau ngoài công viên
    Nhận xét:
    Theo Việt Nam tự điển: ‘vô tư’ là tĩnh từ. Nghĩa: ” … có óc công bình, không thiên vị …” Ví dụ: – Tâm hồn vô tư của trẻ thơ.
    Nhưng bọn cán ngố việt cộng dùng chữ ‘vô tư’ như một trạng từ. Nghĩa của nó tựa như chữ ‘thoải mái’. Do hợm hĩnh, ngu dốt, ưa khoe chữ nhưng thực ra bọn chúng chỉ khoe ra cái đuôi dốt của mình!
    Việt cộng viết: chất lượng
    – Hàng hóa đảm bảo CHẤT LƯỢNG!
    – CHẤT LƯỢNG giáo dục xã hội chủ nghĩa rất ưu việt!
    – CHẤT LƯỢNG tư duy của trẻ em còn non nớt
    Nhận xét:
    – Viết đúng phải là: hàng hóa bảo đảm PHẨM CHẤT (quality)
    Nếu dịch sang tiếng Anh:
    Phẩm chất = quality
    Lượng = quantity
    Hai chữ ‘chất lượng’ là vô nghĩa. Ví dụ quý vị mua một chiếc xe hơi. Công ty bán hàng có thể bảo đảm về ‘phẩm chất’ chiếc xe chớ không ai có thể bảo đảm về “lượng”!
    Các chữ ‘giáo dục’ và ‘tư duy’ là danh từ trừu tượng và là danh từ không đếm được (uncountable nouns). Dùng chữ ‘CHẤT LƯỢNG giáo dục’ là sai hoàn toàn. Xin hãy tẩy chay những chữ dùng sai của bọn cán ngố việt cộng!
    Việt cộng viết: Tố chất, chất giọng, chất thơ, chất nhạc
    – Ðứa bé đó có tố chất thông minh (Viết đúng phải là: tư chất thông minh)
    – Ca sĩ đó có chất giọng khàn! Viết đúng phải là: Ca sĩ đó có giọng khàn. Chữ ‘chất’ có nghĩa là ‘phẩm chất’ (quality). Phải có giọng khàn như thế nào mới đạt ‘phẩm chất’? Cán ngố việt cộng ưa dùng chữ bừa bãi, chửi cha tiếng Việt!
    Việt cộng viết: Nữ hoàng nội y Ngọc Trinh đi dự kiện (báo VTC News)
    Ði dự kiện là đi dự cái gì? Phải chăng là kiện cáo ở tòa án?
    Những tên cán ngố việt cộng đã dịch nhóm chữ ‘attending facts’ là ‘tham dự sự kiện’, rồi tự động rút ngắn thành “đi dự kiện”, làm cho độc giả hiểu lầm là có kiện tụng gì đó ở tòa án!
    Việt cộng viết:CHỌC KHE
    Ví dụ: Vận động viên X vừa thực hiện một cú CHỌC KHE tuyệt đẹp, vượt qua được hàng rào hậu vệ của đối phương …
    Nhận xét:
    Trước năm 1975, ký giả Huyền Vũ thường dùng nhóm chữ ‘đá lòn banh’ để diễn tả thao tác đá lòn trái banh qua háng đối phương. Ví dụ: Trung phong số 7 của đội X đã khéo léo đá lòn banh qua hậu vệ số 9 của đội Y.
    Tên đại việt gian Hồ Chí Minh đã “chọc khe” rất nhiều “cháu ngoan”. Ðây chính là “tài sản văn hóa” quý báu mà hắn đã để lại cho lũ hậu duệ, kể cả trong lãnh vực thể thao!
    Việt cộng viết: TÂM TƯ
    Ví dụ: Tên việt gian Phùng Quang Thanh, đại tướng của ngụy quân việt gian cộng sản có biệt hiệu là “đồng chí TÂM TƯ“. Lý do là hắn thường nói:
    – Tôi nói ra điều này chắc các đồng chí rất TÂM TƯ: gia cảnh tôi rất nghèo, cả hai vợ chồng với hai đứa con chỉ sống trong một căn hộ có 60 mét vuông!
    Từ đó tên Thanh heo nọc đã có biệt hiệu là “đồng chí TÂM TƯ” và nhiều tên bồi bút đã bắt chước cái lối nói ngu đần đó, viết bừa bãi trên nhiều bài báo! Một thằng lãnh đạo, ủy viên bộ chính trị, cấp bậc là đại tướng, chức vụ là bộ trưởng mà nói ngu như vậy thì cả đất nước Việt Nam cũng sẽ bị ngu theo nó!
    PHẦN KẾT LUẬN:
    Kể từ năm 1945 đến nay, sau 70 năm cai trị, đảng việt gian cộng sản đã tàn phá rất khủng khiếp nền văn hóa của dân tộc Việt mà tổ tiên chúng ta đã khổ công gây dựng qua hàng ngàn năm. Không chỉ riêng phần tiếng Việt bị hủy hoại, mất gốc, quái thai mà các phong tục, tập quán, tín ngưỡng và nhiều lãnh vực khác cũng bị bọn chúng phá nát. Cụ thể như bọn giặc đã đem tượng Quan Công vào đền thờ Ðức Thánh Trần, đem tượng thằng đại việt gian Hồ Chí Minh vào các chùa, đặt ngang hàng với tượng Phật, đem tượng của con nữ tướng cướp Nguyễn Thị Ðịnh vào đền thờ Hai Bà Trưng!
    Hiện nay sự phá hoại và xâm lăng văn hóa của bọn giặc việt gian cộng sản đang được bọn Mỹ chó đẻ tích cực yểm trợ. Cụ thể là khoảng 90 phần trăm truyền thông ở hải ngoại đang nằm trong tay bọn giặc và bọn Mỹ chó đẻ. Nhiều người đã thấy được sự nguy hiểm này nhưng họ sợ, không dám lên tiếng. Thôi thì cứ hùa theo số đông cho chắc ăn! Người ta sao mình vậy, người ta nói bậy thì mình cứ nói theo!!! Ðấu tranh chống cộng tức là đi đòi những cái không bao giờ đòi được! (dân chủ và nhân quyền)
    Hai tờ báo điện tử trên internet, VTC News và Kiến Thức chính là hai ổ rắn độc, cực kỳ nguy hiểm, độc hại gấp trăm lần tờ báo Người Việt ở quận Cam. Bọn Mỹ chó đẻ và việt gian cộng sản đã thành lập hai tờ báo này. Mục tiêu chính của hai tờ báo này là nhằm nhuộm đỏ toàn bộ cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Toàn bộ những ngôn ngữ ngu si, dốt nát, phản văn hóa đều xuất phát từ hai tờ báo này rồi lan truyền đi khắp trong nước và hải ngoại.
    Tại sao chúng tôi dám nói hai tờ báo này là do việt cộng thành lập nhằm nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tại hải ngoại? Lý do: strong>Nội dung các bài viết đều là viết cho các độc giả tại hải ngoại. Ví dụ như có những mục làm thế nào để xúc tuyết mùa đông mà không bị tai nạn. Ở trong nước làm gì có tuyết mà xúc? Các mục khác về đời sống như lái xe, nấu ăn, thời trang, việc làm, bảo trì hệ thống máy sưởi trong nhà, trang trí nhà cửa là đều dành cho những người đang sống tại xứ lạnh. Ngoài ra, hai tờ báo này thường xuyên có những mục “Những hình ảnh tại miền Nam trước năm 1975” là nhắm vào những thành phần “ngụy” VNCH, để họ nhớ về những kỷ niệm trong quá khứ, không thể nào quên được! Càng nhớ thương quê hương đã mất thì những người “ngụy” VNCH càng đâm ra “nghiện”, cứ vào hai tờ báo này của việt cộng mà đọc hoài! Chưa hết, hai tờ báo này thường đăng những ảnh “độc” về chiến tranh Việt Nam, và ghi chú rằng những ảnh này là do các cựu quân nhân Mỹ cung cấp. Những tấm ảnh này gợi cho những người “ngụy” VNCH thấy được quá khứ oai hùng của mình và đồng minh, để rồi từ đó họ có cảm tưởng rằng hai tờ báo này là báo của những “người quốc gia”!
    Sự thật, đây chính là những ngón đòn “chiêu hồi”, một loại nước đường có pha thuốc độc. Những nạn nhân không bị chết ngay mà sẽ chết từ từ nhưng rất chắc chắn trong tương lai gần!
    Tất cả những cái quái thai ngôn ngữ như “hoành tráng, bức xúc” là đều xuất phát từ hai tờ báo này, do những con khỉ đột bốn đời bần cố nông đang giữ vai trò “tổng biên tập”!!!
    Khoe khoang lố bịch về những cái “phồn vinh” của sự phồn vinh giả tạo. Hai tờ điện báo VTC News và Kiến Thức thường xuyên đăng những hình ảnh rất “hoành tráng”, cực kỳ sang giàu của xã hội Việt Nam dưới ách cai trị của tập đoàn việt gian cộng sản. Những tòa nhà chọc trời, những lâu đài mọc lên như nấm. Người dân ai cũng là “đại gia”, vàng và kim cương đeo đầy người và hút thuốc thì mồi thuốc lá bằng giấy bạc 100 đô! Ði chỗ nào cũng thấy hot girl, hoa hậu, hoa nam, hot boy, siêu người mẫu mà chưa chắc gì chốn Bồng Lai hay vườn Ðịa Ðàng có thể sánh bằng!
    Nói chung, bản chất của bọn cán ngố việt cộng là ưa phét lác, nổ một tấc tới trời, trong thời chiến cũng như thời bình. Trong thời chiến, bọn chúng đã từng nổ rằng đế quốc Mỹ chỉ là con hổ giấy, và rằng súng trường có thể bắn rớt máy bay “con ma” (F111) của Mỹ!
    Những sự phét lác này nhằm tuyên truyền rằng: Dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản, Việt Nam hiện nay đã trở thành “cường quốc” kinh tế! Tuy nhiên, nếu quý vị theo dõi bảng xếp hạng ‘The Good Country Index’ do Liên Hiệp Quốc thực hiện năm 2014 thì Việt Nam bị xếp hạng thứ 124 trên tổng số 125 nước, đứng hạng bét về mọi lãnh vực! Nói tóm lại, Việt Nam là nước NGHÈO NHẤT TRÊN THẾ GIỚI!!!
    Xen lẫn với các hình ảnh về người lính VNCH thì hai tờ báo VTC News và Kiến Thức thường đăng những hình về các “bộ đội cụ Hồ” đánh thắng Mỹ Ngụy và ca ngợi đảng việt gian cộng sản. Ðây là hình thức hòa hợp hòa giải giống như tờ báo VietWeekly đã và đang làm.
    LỆ THUỘC VỀ VĂN HÓA SẼ ÐƯA ÐẾN LỆ THUỘC VỀ KINH TẾ VÀ CHÍNH TRỊ.
    Tuy tác dụng đến chậm, không trực tiếp như nô lệ về kinh tế nhưng liều thuốc độc “hoành tráng và bức xúc” sẽ làm cho chúng ta biến thành nô lệ cho bọn cộng sản lúc nào không hay. Từ chỗ là những người được hưởng một nền giáo dục rất tốt của nền Ðệ Nhất Cộng Hòa, dần dần cái văn hóa mọi rợ của việt cộng sẽ biến chúng ta thành những con quái vật, những kẻ nô lệ đặc sệt như trong thời Trung Cổ. Ðến lúc đó, chúng ta sẽ mặc nhiên chấp nhận mình là những kẻ được sinh ra để làm nô lệ và đảng việt gian cộng sản đương nhiên trở thành ông chủ tối cao, mặc nhiên đè đầu cỡi cổ chúng ta đời đời vĩnh viễn!
    Chính vì vậy mà hiện nay trong nước, những người trí thức tại miền Bắc đã rất bất mãn nhưng họ cảm thấy bị lâm vào con đường bế tắc, tựa như đường đời muôn ngã chẹn, kiếp sống lầm than đầy ải đen sì, ngoài cái chết không còn đâu lối thoát. Có lẽ cách duy nhất được gọi là “lối thoát” là phải bỏ nước ra đi. Lý do là hiện nay nô lệ việt Nam – nhất là số dân miền Bắc – đang có mặt khắp nơi trên thế giới. Muốn hội nhập với đội quân nô lệ này thì những kẻ đi tìm tự do phải thuộc lòng những ngôn ngữ của “bác và đảng”. Do đó, một số người đã tự châm biếm:
    Bức xúc, tráng hoành đây thuộc cả
    Chẳng sang Tàu, tớ cũng sang Nga
    Phải rồi, ai chưa thuộc bốn chữ ‘BỨC XÚC, TRÁNG HOÀNH’ thì chưa được công nhận là người nô lệ của đảng việt gian cộng sản!

    Ngày 16 tháng 8 năm 2015

    MICHAEL NGUYỄN
    Last edited by TAM73F; 03-24-2016, 10:47 PM.
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #2
    ------------------------000000000000------------------------
    Beware of ! $50 Bill is actually a $10 Bill.
    Coi Chừng Tờ 50 dollar trên thực tế chỉ là Tờ 10 dollar thôi ! Coi Chừng nhé Bà Con



    TAM73F sưu-tầm
    Last edited by TAM73F; 12-04-2015, 07:11 AM.

    Comment

    • TAM73F
      Super Moderator
      • Apr 2009
      • 2321

      #3
      Thơ cay...so sad...

      Lời trần tình của Cô Gái Điếm

      Em lấy Tầu sao các anh lại tức!
      Đô la nhiều em mặc sức mà tiêu
      Lấy việt cộng tiền Hồ đáng bao nhiêu
      Làm sao đủ để cho em mua sắm?

      Thằng Tầu già nó thương em nhiều lắm!
      Chẳng làm gì chỉ nằm ngửa mà thôi
      Số em hên nên sung sướng một thời
      Hơn Thúy Kiều trong Đoạn Trường thuở trước!

      Đừng chửi em vì em không bán nước
      Bán nước là bọn Trọng, Dũng, Thanh, Sang
      Thân phận em chỉ làm Gái đi hoang
      Chỉ bán trôn để lấy tiền nuôi miệng !

      Nước Việt ta giặc Hồ đem cống hiến
      Cho giặc Tầu kiếm tỉ tỉ đô la
      Em có gì chỉ có mỗi lá đa
      Để làm vốn sống qua đời dương thế

      Hồ cáo già hắn ngồi trông bệ vệ
      Ngay trong chùa nó ngang Phật Thích Ca
      Cộng bắt dân vái lạy giống quỷ ma
      Sao không chửi... cứ nhè em la mắng!

      Vì cộng nô cuộc đời em cay đắng
      Kể từ ngày chúng "giải phóng" miền Nam
      Em đói khổ chẳng có việc chi làm
      Nên làm đĩ đi giúp vui thiên hạ !

      Còn quê hương lũ giặc Hồ tàn phá
      Rừng đầu nguồn cũng đem cúng giặc Mao
      Tầu cướp đảo... toàn dân chống xôn xao
      Chúng tỉnh bơ vẫn ăn chơi lễ hội
      Em làm đĩ xét ra không đáng tội
      Để mọi người phải nguyền rủa ngày đêm
      Lũ giặc cộng bán nước rõ từng tên
      Sao không chửi, chửi chi em tốn sức!

      Baky Hà Nội

      Comment

      • TAM73F
        Super Moderator
        • Apr 2009
        • 2321

        #4
        Xâm lược trắng trợn !

        Phóng viên BBC bay máy bay dân sự ra đảo nhân tạo mà Trung Quốc đang cơi nới cải tạo ở Biển Đông.
        Khi bay gần Đá Vành Khăn, phóng viên Rupert Wingfield-Hayes nghe thấy cảnh báo từ hải quân Trung Quốc, cho dù máy bay ở trong không phận quốc tế.
        Lần đầu tiên, tầm nhìn rõ ràng cho thấy có một đường băng được Trung Quốc xây trên đảo.
        Một chiến đấu cơ Trung Quốc nếu cất cánh từ đây là có thể tới được lãnh thổ Philippines chỉ trong vòng chín phút.
        Trong một năm qua, Trung Quốc đã xây dựng bồi đắp ít nhất bảy đảo mới, với ba đường băng tại khu vực biển Đông.
        Một trên Mischief Reef, tức Đá Vành Khăn, một ở Subi Reef, tức Đá Subi, và đường băng lớn nhất là ở Fiery Cross Reef, tức Đá Chữ Thập.
        Mời quý vị xem bài tường thuật đầy đủ của Rupert Wingfield-Hayes.

        Phóng viên Rupert Wingfield-Hayes chứng kiến đường băng được xây dựng trên Bãi Vành Khăn, nơi chiến đấu cơ TQ chỉ mất 9 phút là bay tới Philipines.

        Comment

        • TAM73F
          Super Moderator
          • Apr 2009
          • 2321

          #5
          THƯ CHO NGƯỜI BÊN KIA CHIẾN TUYẾN

          Anh là công an xâm lăng từ miền Bắc
          Tôi là cảnh sát bảo vệ ở miền Nam
          Anh mang sao, đảng gọi quân hàm
          Tôi mang cấp bậc để làm phận sự
          Anh ba qua, ưa dùng lời sáo ngữ
          Tôi thật thà nên dùng chữ bình thường
          Tôi yêu người, yêu lẫn cả quê hương
          Anh xảo trá nên lầm đường gây tội ác
          Anh hận thù tôi vì nghe lời đảng bác
          Tôi chỉ làm theo lý tưởng quốc gia
          Tôi với anh chỉ một màu da
          Cùng dòng máu của Rồng Tiên Lạc Việt
          Tôi với anh sao tánh tình khác biệt
          Anh mang hận thù muốn chém giết chúng tôi
          Anh bắt đươc tôi, chắc tôi phải vĩnh biệt cuộc đời
          Tôi bắt được anh, có chính sách Chiêu Hồi dung thứ
          Không trả thù hay nhục hình mắng chữi
          Trọng nhân quyền phẩm cách của riêng anh
          Dang vòng tay mở rộng chữ ân tình
          Cùng dòng máu Việt tôi tận tình giúp đở
          Anh giết được tôi, lòng anh hớn hở
          Anh chết vì tôi, tôi bỡ ngỡ đớn đau
          Máu anh tuôn ra, giọt lệ tôi ứa trào
          Máu tôi chảy, anh hả hê sung sướng
          Anh là anh, tôi là tôi, chúng ta hai chí hướng
          Anh đi gieo hận thù, tôi đi ươm hạt giống tình thương
          Nếu chẳng may gặp nhau trên bãi chiến trường
          Súng anh nổ, đạn bay vì thù hận
          Súng tôi nổ chỉ vì làm bổn phận
          Không hận thù, không giận dữ như anh
          Đạn tôi đi để bảo vệ dân lành
          Vì dân chủ, tự do và hạnh phúc
          Nếu chẳng may vô tình anh ngã gục
          Một cành hoa trước mộ tiễn đưa anh
          Nếu khốn thay tôi phải hy sinh
          Xác tôi sẽ bị anh phanh thây ra từng mảnh
          Xét cho kỹ tôi lấy làm kiêu hãnh
          Tôi chẳng thù anh mà anh mãi hận tôi
          Vượt Trường Sơn anh oán hận cả đất trời
          Muốn giết sạch chúng tôi anh cho là “Mỹ Ngụy”
          Đảng và bác dạy anh thật kỹ
          “Thà giết lầm chớ có thả lầm”
          Bọn “Mỹ Ngụy” mà biết chống giặc ngoại xâm
          Đánh Trung cộng để bảo vệ cho dân
          Gìn đất nước để kiện toàn cương thổ
          Bọn “Mỹ Ngụy” giờ nầy không thấy hổ
          Chỉ hổ cho anh là một lũ “Ngụy Trung”
          Nói với anh nói mãi khôn cùng
          Xin tái bút hãy làm người hùng thức tỉnh.

          Phương Trúc – Nha

          San Jose ngày 17 tháng 03, năm 2016.
          Last edited by TAM73F; 03-23-2016, 07:24 AM.

          Comment

          • TAM73F
            Super Moderator
            • Apr 2009
            • 2321

            #6
            MỜI NGHE CÔ BẮC KỲ NHO NHỎ CHỬI VÌ . . . MẤT NƯỚC



            Bài chửi mất nước

            Bớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi …. bên sau, bên trước,
            bên ngược, bên xuôi! Nước của bà hình chữ S từ Ải Nam Quan tới mũi Cà
            Mâu. Trải qua 4 ngàn năm văn hiến, tuy bà bị nô lệ một ngàn năm thằng
            Tầu, một trăm năm nô lệ thằng Tây nhưng nước của bà không những vẫn
            còn nguyên vẹn mà còn mở rộng xuống miền nam cả ngàn cây số. Con cháu
            bà tuy nghèo khổ nhưng vẫn nề nếp, trai không phải làm lao nô cho
            ngọai quốc, gái không phải làm đĩ cho ngọai bang.

            Nhưng kể từ ngày thằng mất dậy tên Nguyễn Tất Thành, con thằng Nguyễn
            Sinh Sắc, trốn lên tầu Pháp làm bồi cho Tây, cho Nga, cho Tầu, đem cái
            chủ nghĩa Mác Lê về nước làm cho nước của bà bại họai gia phong. Chúng
            mày từ thằng Duẩn, thằng Chinh, thằng Đồng, thằng Anh, thằng Giáp đến
            thằng thằng Mạnh, thằng Phiêu, thằng Mười, thằng Dũng, thằng Trọng,
            thằng An, thằng Khải, thằng Lương, thằng Kiệt, thằng Triết, thằng
            Hùng, v.v…đem cả đất nước bán cho Tầu. Miền bắc thì mất cả mấy chục
            ngàn cây số vuông. Miền trung thì mất cả trăm ngàn cây số vuông hải
            phận khiến con cháu của bà sinh sống bằng nghề đánh cá không còn đất
            sống. Trai thì phải đi làm lao nô, gái thì phải đi làm đĩ điếm. Thằng
            nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó
            đặt tay trái, đứa nào toan tính bán thêm thì buông thả nó ra, có đứa
            nào trót nhỡ bán thì hãy banh lỗ tai, vạch lỗ nhĩ lên mà nghe bà chửi
            đây này ày ày ày …

            Chém cha đứa bán nước của bà, chiều hôm qua, bà ra làm rẫy, thấy đất
            còn nguyên. Sáng hôm nay, con bà đi làm, nó nói đất đã bị mất một
            phần. Hỏi ra thì chúng bay đã cưỡng chế đất của bà bán cho Tầu. Đất
            vẫn còn mà bây giờ nó đã bị mất . Mày muốn sống mà ở với vợ với con
            mày,thì hãy mau mau tìm cách chuộc về trả cho bà, nhược bằng mày lấp
            liếm, thì bà đào mả thằng tam tứ đại thằng Hồ Chi Minh, cha già của
            nhà mày ra, bà khai quật bật săng thằng ngũ đại lục đại nhà chúng mày
            lên. Ới cái thằng chết đâm, cái con chết chém Hồ Chí Minh kia, con
            cháu mày mà không tìm cách chuộc về trả bà thì con cháu mày một người
            ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm
            phủ thì quỷ sứ thần linh rút ruột mày ra a a a a …

            Chúng mày dám dùng tiền bán nước để nuôi sống vợ con chúng mày, để ăn
            chơi phè phỡn thì bà rủa cho chúng mày ngóc đầu lên không được, chui
            đầu xuống không xong đấy con ạ ạ ạ ạ …..

            Đất nước của bà nó có là con công, con phượng chứ chúng mày cưỡng chế
            bán nó đi, nó về đến nhà chủ mày, nó thành con cú, con cáo, con thần
            nanh mỏ đỏ, nó mổ chồng, mổ cha, mổ tiên sư ông bố ông cố nội chúng
            mày ra thành trăm mảnh. Bà là bà vứt xuống ao cho cá nó rỉa, rồi bà
            lại đem lên bờ cho chó nó liếm đấy con ạ. ạ ạ ạ ạ…

            Bà rủa cho chúng mày là chúng mày ngủ giường: giường sập, chúng mày
            ngủ võng: võng đứt, chúng mày thức: chúng mày cũng mơ thấy ma móc mắt
            chúng mày ra, chúng mày tắm ở ao: chúng mày chết chìm trong chậu,
            chúng mày đi ra đường: xe bò cán chúng mày bẹp đầu, chúng mày đi trên
            lề đường: cây khô rớt xuống gãy cổ, chúng mày uống được ngụm nước vào:
            mồm máu đỏ chúng mày phọt ra đằng mũi, máu trắng chúng mày tuồn ra
            đằng tai, chúng mày ăn miếng rau: chúng mày ói ra miếng thịt. Chúng
            mày ăn uông gì, chúng mày cũng tóc tai lông lá mày rụng sạch. Bà cuộn
            lại thành chổi bà quét hố xí í í í í ….

            Chúng mày không mau mau tìm cách lấy lại đất, biển, bà đóng ghế 3
            tháng 10 ngày, bắt ghế đứng buổi sáng bà chửi, buổi tối bà chửi, buổi
            trưa bà hú, bà nguyền, bà rủa cho con cháu chúng mày chết đường, chết
            chợ, chết tan thây nát óc, cho Thần Trùng đến rút từng khúc ruột của
            Cha Ông, vợ con nhà mày ra a a a a….
            Bà hú 3 hồn, 7 vía những thằng Việt gian bán nước, dâng biển cho Tầu,
            hú 3 hồn 9 vía những con đàn bà Việt gian bán nước, dâng biển cho Tầu.
            Bà gọi ông cầm cờ xanh đứng đầu ngõ, ông cầm cờ đỏ đứng sau nhà, ông
            cầm cờ vàng bên hữu, ông cầm cờ trắng bên tả yểm cho vợ con nhà mày đẻ
            con ra thì ngược, sinh cháu ra thì ngang vì đã dám ăn lấy đất của bà
            bán cho Tầu Cộng ộng ộng ộng …..

            À, mày tưởng mày là tiến sĩ toán lý mà bà không dám chơi toán học với
            mày à. Bây giờ bà chửi từ số học lên tích phân, xuống đại số rồi sang
            hình học cho mày nghe e e e e ……

            Nếu gọi bố chúng mày là A, mẹ chúng mày là B, mày là C, bà lấy A cộng
            B cộng C, cho vào ngoặc bà khai căn, bà vi tích phân cả họ hàng chúng
            mày lên..ên..ên..ên..

            Chúng mày tưởng nuốt được số tiền bán đất, bán biển mà quan thày chúng
            mà cho là chúng mày có thể yên ổn mà chơi trò “cộng trừ âm dương” trên
            giường với nhau à? Bà là trị cho tuyệt đối hết cả họ chín đời nhà
            chúng mày, cho chúng mày biết thế nào là “vô nghiệm”, cho chúng mày vô
            sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi…Bà sẽ nguyền
            rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong “âm vô cùng”, sẽ gặp tai ương
            đến “dương vô tận”, cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng
            mày trượt đến “maximum” của sự “vô hạn” tối tăm ăm ăm ăm ăm …
            Tiên sư cha nhà chúng mày, chúng mày tưởng ngày nào mày cũng rình mò
            “tiệm cận” hàng rào nhà bà là bà không biết đấy à? Bà là bà “giả
            thiết” chúng mày ăn cướp hơn hai chục ngàn cây số vuông ở miền Bắc đem
            dâng cho quan thầy Tầu phù lấy tiền về để chúng mày vỗ béo để nhồi
            “đường cong” cho con vợ mày à...à...? Chúng mày vẽ nữa đi, chúng mày
            tô nữa đi. Chúng mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi “đường cong” của
            con vợ chúng mày nó nứt toác, nó gẫy khúc ra, chọc xiên chọc xẹo đi,
            rồi đi lên đi xuống nữa vào, rồi có ngày con vợ chúng mày sẽ hạ “vuông
            góc” một mạch thẳng xuống “góc tù..ù ù ù…


            Hôm nay bà chửi một bài,
            Ngày mai bà sẽ chửi hai lần liền.
            Bà chửi cho chúng mày hóa điên, hóa rồ
            Bà rủa suốt tháng liên miên không ngừng.
            Bây giờ bà mệt quá chừng,
            Bà về cơm nước, nhớ đừng quên a…
            Muốn sống thì nhả hết ra,
            Lạy bà hai lạy, bà tha cho chúng mày….ày ày ày….

            Tiên sư cha chúng mày, hỡi thằng Hồ Chí Minh, thằng Chinh, thằng Duẩn,
            thằng Lê đức Anh, thằng Đỗ Mười, thằng Võ văn Kiệt, thằng Nguyễn Tấn
            Dũng, thằng Nông Đức Mạnh, thằng Trương Tấn Sang, thằng Nguyễn Văn An,
            thằng Nguyễn Phú Trọng, thằng Nguyễn Minh Triết, thằng Trần Đức Lương,
            thằng Nguyễn sinh Hùng …ơi, hãy nghe những lời bà chửi cho thấm. Bà
            nguyền cho cả nhà, cả họ chúng bay chết sầu, chết thảm, chết non, chết
            yểu. Trời tru đất diệt hết thảy bọn buôn dân bán nước chúng mày!!!

            TAM73F sưu-tầm

            Comment

            • TAM73F
              Super Moderator
              • Apr 2009
              • 2321

              #7
              Việt Nam hiện nay 96% người Việt ‘tự nhận là tầng lớp trung lưu’

              Chỉ có 2% người Việt Nam tự nhận mình nghèo, trong khi 2% còn lại thừa nhận thuộc tầng lớp thượng lưu.

              Đây là kết quả nghiên cứu có tên gọi "Tầng lớp trung lưu không giới hạn" về những người tự cho mình là tầng lớp trung lưu bất kể thu nhập thực tế, do Viện nghiên cứu về Đời sống và Con người khu vực ASEAN Hakuhodo (viết tắt là Hill ASEAN) thực hiện và công bố chiều hôm 14/3.

              Sự "lạc quan" của người Việt Nam được coi là cao bậc nhất khu vực Đông Nam Á. Theo kết quả thăm dò, ở Singapore có số người tự nhận mình ở tầng lớp trung lưu là 85%, và giới trung lưu tính theo thu nhập thực tế là 45%; Thái Lan tỷ lệ này lần lượt là 80% và 72%; con số này ở Malaysia lần lượt là 72% và 56%; và Indonesia là 72% và 56%.

              Cuộc khảo sát lần này được tổ chức có trụ sở ở Nhật Bản thực hiện với 2.500 người ở lứa tuổi từ 20-59 thuộc tất cả các tầng lớp kinh tế xã hội.

              Riêng mẫu khảo sát cho thị trường Việt Nam là 500.

              Mức thu nhập thực tế hộ gia đình mà khảo sát của Hill ASEAN xác định tầng lớp trung lưu là 3.000-15.000 USD/năm, và số người khảo sát đủ chuẩn tại Việt Nam chiếm 50%.

              Tại Việt Nam, khảo sát cho thấy quan điểm của tầng lớp trung lưu giữa Hà Nội và TPHCM cũng khác nhau. Tại nơi từng được coi là “Hòn ngọc Viễn Đông”, những người thuộc tầng lớp trung lưu đang cố gắng tiến vào tầng lớp thượng lưu bằng cách tự cá nhân mình tìm kiếm cơ hội.

              Trái lại, ở Hà Nội mọi người tìm kiếm sự ổn định với thái độ tập thể và cố gắng để không rơi xuống tầng lớp thấp hơn.

              Viện nghiên cứu về Đời sống và Con người khu vực ASEAN Hakuhodo ước tính năm 2015 tổng dân số tại 5 nước thuộc cuộc khảo sát này (gồm Việt Nam, Thái Lan, Indonesia, Singapore và Malaysia) là 450 triệu người thì tầng lớp trung lưu lên đến 240 triệu. Ước đến năm 2020 con số này là 470 và 290 triệu.

              Theo Nguoidothi, Thanh Nien, Tuổi Trẻ, HILL ASEAN.

              Comment theo nhận xét : Thế mà Việt kiều cứ lo là người trong nước nghèo !!!
              Chỉ có 2% nghèo...như vậy nếu 2% thượng lưu và 96% trung lưu, giúp đỡ con số 2% nghèo....thì đúng là thiên đàn xịn hết chỗ nói......from 3000 $ - 15.000 $ có nghĩa là người ta chỉ cần có 3000 đô/ năm là người ta sống trong thiên đàn xịn hết chỗ nói........

              " ....ơ đrim kum thru...." !

              TAM73F


              -----------00000-----------

              Tệ nạn mua bán bằng cấp ở VN

              GS Nguyễn văn Tuấn

              Năm 2010, hai tác giả Pháp Philippe Papin và Laurent Passicousset có viết một cuốn sách (1) có tựa đề là "Vivre avec les Vietnamiens" (có nghĩa là "Sống với người Việt"). Phải công nhận là sau khi đọc qua những trang (dịch), tác giả rất am hiểu về người Việt, có khi còn am hiểu hơn các chính người Việt. Đọc những sách loại này không chỉ có hiệu quả biết người ngoài nghĩ gì về người Việt, mà nó còn giúp chúng chúng ta hiểu về chúng ta hơn. Tác giả dành ra một chương viết về nạn tham nhũng trong học thuật và giáo dục, cụ thể là chuyện mua bán bằng cấp. Đọc rất... nhức nhối.

              Ở Việt Nam, trong những câu chuyện "trà dư tửu hậu" thường thường dẫn về chuyện tham nhũng, kể cả chuyện mua chức và mua bằng cấp. Người ta nói cụ thể giá của mỗi loại bằng cử nhân, cao học hay tiến sĩ là bao nhiêu, thậm chí còn có khác biệt giữa miền Nam và miền Bắc. Mấy người từ miền Nam thường trả giá cao hơn (vì mấy người nhận tiền nghĩ rằng dân miền Nam làm ra tiền nhiều hơn). Dĩ nhiên, chỉ là những chuyện [nói theo tiếng Anh là] anecdote, chứ chẳng có chứng cứ có hệ thống nào cả. Mà, trớ trêu một điều là ở Việt Nam thì anecdote phần lớn lại là chuyện thật.

              Trong trích đoạn dưới đây, Philippe Papin và Laurent Passicousset viết khá cụ thể về việc mua bán chức quyền ra sao. Người ta mun luôn cả chức đại biểu Quốc hội, và cũng có trả giá đàng hoàng. Một chức vụ trung bình ở Bộ Ngoại giao là 15000 EUR. Còn trang giáo dục thì hai tác giả này cho biết một chức vụ giáo viên trung học cấp tỉnh tốn khoảng 3000 EUR. Riêng cái giá một bằng tiến sĩ kinh tế là 12000 EUR (4000 cho người viết hay dịch mướn, 8000 cho ông thầy hướng dẫn luận án dỏm). Không thấy hai tác giả này nói trong các lĩnh vực khác như tướng tá trong quân đội có nạn mua bán hay không. Nhưng với "phong trào" này thì chắc việc mua bán chức quyền xảy ra ở khắp các ngành và các cấp.

              Dĩ nhiên, không phải ai cũng mua bán bằng cấp; trong thực tế, tôi biết vẫn có những người học hành tử tế và họ không tham dự vào các thương vụ giáo dục. Nhưng trong một xã hội mà ngay cả cái đền thiêng giáo dục còn bị đồng tiền chi phối và biến thành một thương trường thì những người sống đàng hoàng cũng bị mang tiếng oan. Đúng như một bạn đọc hôm qua viết cho tôi "Trong thế giới người gù, thì người thẳng lưng bị coi là dị dạng."

              Hơn nữa, tham nhũng đã mở rộng ra đến cả việc tuyển chọn công chức : phải chi một khoản lớn mới có được một chân trong bộ máy Nhà nước. Nói cách khác, một số vị trí là hoàn toàn do mua bán. Điều này không phải bí mật Nhà nước : ở Việt Nam ai cũng nói tới hiện tượng này và các báo miền Nam, bao giờ cũng táo bạo hơn, còn đăng những bức biếm hoạ xuất sắc về đề tài này. Một bức trong số đó cho thấy một chánh văn phòng gạt bỏ những hồ sơ xin việc ghi chữ “năng lực và bằng cấp” mà chỉ lấy hồ sơ chứa đầy đô la ; một bức khác vẽ một chiếc ghế ở tít trên cao một cầu thang làm bằng các phong bì chồng lên nhau.

              Thông lệ này phổ biến nhanh chóng và từ đầu năm 2009 đến giờ, người ta nói về đề tài này khá thoải mái. Báo chí, lấy cớ ca ngợi các hình phạt do nhà chức trách ban ra, tha hồ kể chi tiết các trường hợp mua quan bán chức. Dần dà, độc giả hiểu ra rằng tính chất mua bán đã hằn sâu trong cả bộ máy Nhà nước, từ trên xuống dưới. Các nhà chức trách không thể không hành động. Hồi mùa thu 2010, một đại biểu quốc hội đã đặt câu hỏi về vấn đề này (nếu không được cho phép thì ông đã không thể liều mạng như vậy). Ngay trước hôm ông phát biểu, nguyên phó trưởng ban Tổ chức Đảng đầy quyền uy đã lên án tính chất mua bán đang gạt bỏ các nhân tài. Hai ngày sau, Bộ trưởng bộ Công Thương công khai chỉ trích căn bệnh mua quan bán chức đang “di căn”. Chính quyền chính thức công nhận hiện tượng này. Dưới sức ép dư luận, người ta bắt đầu nghe thấy nói về việc công khai tài sản mà các Bộ trưởng và Chủ tịch Hội đồng nhân dân phải làm trước khi nhậm chức, nhưng trên thực tế họ không bao giờ làm.

              Việc mua quan bán chức này không hẳn là mới. Nó tồn tại từ giữa thập niên 1990. Người ta biết chuyện ông bộ trưởng nọ vừa mới được bổ nhiệm đã phải đợi 6 tháng để có đủ tiền trả cho cái ghế của mình trước khi được ngồi vào đó. Gần đây hơn, năm 2007, một nữ chủ doanh nghiệp một thành phố lớn phía Bắc đã đề xuất chi 80 ngàn EUR để được một chân đại biểu quốc hội : ít quá, nếu so với những đề xuất khác, nên bà này đã bị loại từ vòng sơ tuyển do Mặt trận tổ quốc tổ chức, mà lọt qua vòng này thì coi như được bầu. Trái lại, năm 2009, cũng khoản tiền ấy đã đủ để mua chức phó giám đốc một doanh nghiệp lớn của Nhà nước mà chúng tôi tránh không nói tên. Năm 2010, nghe nói ngay cả Ban chấp hành trung ương Đảng cũng không thoát khỏi hiện tượng này…

              Khu vực đại học đặc biệt bại hoại từ năm 2009 khi Nhà nước triển khai đề án đào tạo hơn 2 vạn công chức trở thành tiến sĩ. Năm 2010, giá một luận án kinh tế là 12 000 EUR: 4.000 cho sinh viên viết thuê cho tiến sĩ tương lai (nếu cần thì dịch từ một khóa luận Liên xô từ đời nảo đời nào), 8.000 cho ông thầy hướng dẫn luận án rởm, thế là viên công chức nhà ta có được tấm bằng danh giá (dù sẽ chóng mất giá thôi) hanh thông quan lộ. Chúng ta hãy xem số tiền đó khủng khiếp đến mức nào: 8.000 EUR là ba năm dạy học của một giáo sư Việt Nam đổi lấy một con dấu. Để so sánh, có thể tưởng tượng một giáo sư Pháp nhận một vali 100 000 EUR miễn thuế…

              Từ năm 2005, tệ mua quan bán chức lan nhanh đến cả những vị trí bình thường. Một nữ hiệu trưởng, một trưởng phòng bưu điện, một nhân viên địa chính, một công an hay một lái xe đều phải trả những khoản tiền lớn mới được nhận vào làm. Một vị trí trung bình ở bộ Ngoại giao, ít bổng lộc, được thương lượng với giá 15 000 EUR, nếu là vị trí có thể được cử sang các sứ quán Việt Nam ở nước ngoài thì còn cao hơn nhiều. Một chân công nhân doanh nghiệp Nhà nước ở Hà Nội có giá từ 600 đến 800 EUR. Một chân giáo viên tỉnh lỵ giá trung bình 3 000 EUR.

              Chúng ta cùng lấy một thí dụ cụ thể: cô gái tên Phương chấp nhận nói chuyện với chúng tôi vì chúng tôi quen gia đình cô. Năm nay (2010), Phương 23 tuổi, tốt nghiệp marketing và tài chính tháng 6/2009. Cô mong tìm được việc làm trong cơ quan Nhà nước, ổn định hơn, có nhiều phúc lợi xã hội, được tổ chức cho đi nghỉ mát, giờ làm thoải mái hơn, và, cô nói với một sự ngây thơ đáng ngưỡng mộ: “có nhiều cơ hội kiếm tiền hơn trong tương lai vì ngân hàng quốc doanh kiểm soát tất cả”. Không do dự, tháng 1/2010, cô mua một chân nhân viên thường trong một ngân hàng quốc doanh ở Hà Nội, với khoản tiền còm là 16 000 EUR, cô trả bằng tờ xanh đô la Mỹ. Cô kể chúng tôi nghe điều này với giọng vô cùng tự nhiên, như thể đương nhiên là phải thế.

              Khi cô kể chuyện gia đình cô bàn bạc quyết định chuyện mua chỗ làm như thế nào (vì bố mẹ cô mới là người trả tiền chứ cô chẳng có xu nào), chúng tôi hiểu là vấn đề không phải là việc mua chỗ làm ấy, mà là việc đầu tư vào đấy có tốt không, có hiệu quả không, chỗ ấy có đảm bảo không. Nếu bỏ ra 16 000 EUR, thì bao lâu mới thu lại được? Liệu vài năm sau con bé có bị đuổi vì một lý do trời ơi nào đấy để dành chỗ cho một đứa khác cũng chấp nhận trả tiền không?

              Còn về đường đi của đồng tiền, chúng tôi không biết chính xác số tiền trong phong bì được chia chác như thế nào, dù đương nhiên là nó sẽ được chia nhỏ cho tất cả mọi mắt xích trong “đường dây tuyển dụng”, một đường dây dài và lên rất cao. Trái lại, chúng tôi biết đích xác một phó giám đốc chi nhánh quận của một ngân hàng quốc doanh ở Hà Nội kiếm được 40 ngàn EUR hối lộ mỗi năm, chủ yếu là từ các món quà nhỏ anh ta nhận được để dựng hồ sơ vay vốn ưu đãi. Dù Phương không phải là phó giám đốc, nhưng nhẩm nhanh thì cũng thấy số đầu tư ban đầu của cô sẽ chóng hoàn vốn thôi, cùng lắm cũng chỉ 2 năm. Cô chỉ có mỗi việc là làm sao đừng để bị sa thải trong hai năm ấy, nếu không thì mất hết. Nên thể nào cô cũng ngoan với các sếp, rất ngoan. Chu trình tham nhũng tạo ra kỷ luật…

              Dù sao, trong khu vực công (khu vực tư có vẻ ít bị ảnh hưởng hơn), thường là một người mang nợ mới được đi làm. Để hoàn vốn, làm sao mà không rơi vào vòng xoáy tham nhũng cho được? Một khi đã mua được chỗ làm rồi thì phải làm sao kiếm lại đủ số tiền ấy, trả cho bố mẹ, và trong nhiều trường hợp (không phải của Phương) thì còn phải trả nợ những người mình đã vay. Khách quan mà nói, làm sao tránh khỏi cám dỗ kiếm tiền bù lại số mình đã bỏ ra bằng cách tuyển cấp phó theo đúng cách ngày xưa mình đã được tuyển ? Bán dịch vụ của mình với giá cao? Phổ biến thông lệ hối lộ để kiếm lại tiền một cách nhanh nhất? Theo hệ thống, nạn hối lộ lây truyền ra khắp nơi, đến tất cả mọi người: vòng tròn đã khép kín.

              Đầu tiên là tìm cách lấy lại tiền; sau đó thành nếp rồi thì chuyển sang giai đoạn kiếm lời. Về chủ đề này, chúng tôi cảm thấy có một sự mỉa mai chua chát và đau khổ, rất đau khổ, trong những lời lẽ chán chường của một người bạn bác sĩ: “Suy cho cùng thì đây là một hệ thống tốt để tự gây tê sự liêm khiết của bản thân : giai đoạn lo kiếm đủ tiền bù lại số đã bỏ ra làm ta tỉnh táo mà làm quen dần với giai đoạn sau khi ta sẽ thu lời.” Việc hoàn vốn trở thành bước đệm để đến với nạn hối lộ trên diện rộng hơn. Tuy nhiên, không phải ai mua chỗ làm cũng nằm trong hoàn cảnh này. Một tỉ lệ lớn con em cán bộ và công chức cao cấp ở tỉnh lấy tiền của bố mẹ mà mua chỗ làm ở thành phố ; họ chẳng phải lo kiếm tiền trả lại gì cả, chỉ việc ngoan ngoãn mà phát đạt, mà ăn ở tiện nghi tại căn hộ gia đình đã đầu tư cho.

              Lạm dụng quyền lực địa phương, bán chức bán quyền và tham ô lặt vặt hàng ngày: thách thức là to lớn và muôn hình muôn trạng. Việt Nam, một trong những nước thụ hưởng nhiều nhất viện trợ phát triển và hợp tác quốc tế, nằm trong một vùng cực kỳ cạnh tranh, ngay bên cạnh người hàng xóm khổng lồ Trung Quốc, hiểu rằng mình cần vượt qua bằng được thách thức này nếu không muốn làm xấu hình ảnh đất nước. Hơn cả những lời tuyên bố đức hạnh chả mấy người thấy lọt tai, lối thoát chính là ở chỗ phải xây dựng một hệ thống thu thuế hiệu quả và phát triển các giao dịch ngân hàng thay cho giao dịch bằng tiền mặt. Những thử nghiệm đầu tiên đã đem lại kết quả tích cực, thu được nhiều thuế hơn và kết thúc xì-căng-đan biển thủ tiền lương đã kéo dài suốt bao lâu. Một chương trình áp dụng rộng rãi thuế thu nhập đang được triển khai, có thể thấy phía sau các xe taxi ở thành phố Hồ Chí Minh đều có dán tờ tuyên truyền động viên các gia đình khai thuế. Trong lĩnh vực thương mại cũng vậy, việc chuẩn hóa và tự động hóa các thủ tục đã giúp mang lại cho nền kinh tế chính thống một phần những hoạt động trước đây không được khai báo.

              ----------////---------
              Last edited by TAM73F; 04-13-2016, 08:22 PM.

              Comment

              • TAM73F
                Super Moderator
                • Apr 2009
                • 2321

                #8
                Những thói xấu của người Việt khi ra nước ngoài

                40 năm trồng người.....

                “Hình ảnh người Việt mặc đồ ngủ khi ra khỏi nhà, nghe điện thoại ồn ào, chửi thề, rất ít khi đúng giờ và xả rác, khạc nhổ vô tội vạ… là những thói xấu phổ biến, khó bỏ của nhiều người Việt”, ông Nguyễn Văn Mỹ, Ủy viên Hiệp Hội Lữ hành VN cho biết :

                Đi lễ chùa với trang phục chưa phù hợp
                Theo số liệu thống kê, năm 2015, có khoảng 45 triệu người Việt du lịch trong nước và hơn 6 triệu người ra nước ngoài. Nhiều người lần đầu đi chơi xa, thiếu sự tư vấn và hướng dẫn nên vẫn hồn nhiên mang theo những thói quen tự nhiên như ở nhà. Điều này không đáng trách, bởi chưa có những quy định tối thiểu dành cho khách.

                Với tâm tư làm sao thể hiện được hình ảnh một Việt Nam có văn hóa, hình ảnh du khách Việt Nam trong mắt nước ngoài này càng đẹp hơn, trong buổi tọa đàm nâng cao văn minh du lịch, ông Nguyễn Văn Mỹ, UV BCH Hiệp Hội Lữ hành VN đã thẳng thắn chỉ ra 8 thói xấu của nhiều người Việt hiện nay để từ đó có biện pháp tháo gỡ, giải quyết.

                - Trang phục: Hình ảnh người Việt mặc đồ ngủ, đồ bộ khi ra khỏi nhà khá phổ biến, thậm chí cả xuống hồ bơi, ra bãi biển, đi chợ, đi dạo… ở nước ngoài. Đi máy bay trong nước, thỉnh thoảng gặp mấy người Việt mặc đồ ngủ. Cá biệt có người còn ở trần ra phố, coi cả thế giới như nhà mình. Trang phục quá tiết kiệm vải hoặc quá diêm dúa.

                - Ngôn phong: Đầu tiên là việc nói chuyện, nghe điện thoại ồn ào và chửi thề. Từ khu vực lễ tân khách sạn, nhà hàng đến chỗ tham quan; nơi nào cũng oang oang “ngoại ngữ địa phương” như chỗ không người. Nạn chửi thề của các bạn còn rất trẻ, có khi đang học cấp 1, dễ làm người nghe ngộ nhận đó là văn hóa giao tiếp hiện đại.

                Ra nước ngoài, cứ thấy chỗ nào ồn ào nhất, đích thị đó là khách Trung Quốc, Nga hoặc Việt Nam. Khách các nước tự nhiên dãn ra vì không gian yên tĩnh riêng tư bị chiếm đoạt.

                Năm 2001, tôi tham gia Ban tổ chức “Hội chợ Hàng Việt Nam Chất lượng cao” lần đầu tiên tại Phnom Penh (Campuchia). "Khi đưa đoàn đi ăn trưa, tài xế người Khmer, rất ngạc nhiên khi biết chúng tôi là người Việt nên cứ thắc mắc “Không giống, người Việt gần nhà tôi, hay uống rượu, đánh lộn; câu nói nào cũng có chửi thề…”.

                Năm 2008, tôi làm Tour leader cho đoàn khách toàn lãnh đạo đi châu Âu, có cả Chủ tịch tỉnh, các Giám đốc sở; được cảnh sát Ý mời vào phòng làm việc vì quá ồn ào tại nhà ga Venise. Nghe đâu họ nghi ngờ băng nhóm tội phạm.

                - Tác phong: Người Việt rất ít khi đúng giờ. Chẳng vậy mà trong các thư mời của Việt Nam luôn đề nghị “Tham dự đúng giờ”. Có người còn khẳng định “Không đi trễ không phải người Việt Nam”. Thói quen này gây không ít phiền hà, khó chịu cho người khác, đặc biệt là các đối tác hoặc các đoàn quốc tế vì bắt cả đoàn phải chờ đợi hoặc chương trình bị đảo lộn.

                Rồi việc chen lấn không đáng có khi lên tàu xe, vào nhà hàng, khi ăn buffet, vào điểm tham quan…. Hoặc phớt lờ mọi quy định của điểm đến; bỏ ngoài tai những cảnh báo về an ninh và an toàn của hướng dẫn viên và nhà tổ chức vì “Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”.
                Ăn buffet cứ lấy cho cố, vừa đi vừa ăn, chen ngang dưới nách khách Tây, bỏ thức ăn thừa mứa...

                - Ăn uống : Ẩm thực Việt Nam cực kỳ phong phú nhưng văn hóa ẩm thực thì lắm chuyện tréo ngoe. Ăn uống thì ngấu nghiến và hùng hục như “tằm ăn dâu”, ăn xong cứ vô tư ngậm tăm cho người khác biết ta vẫn còn răng để xỉa. Thói quen dùng đũa, muỗng riêng để lấy thức ăn chung, gắp đồ ăn cho người khác, ăn uống ngồm ngoàm, ồn ào; cứ vô tư cụng ly kiểu “Zô dô, 100%”, mặc thiên hạ bực mình .

                Ăn buffet cứ lấy cho cố, vừa đi vừa ăn, chen ngang dưới nách khách Tây, bỏ thức ăn thừa mứa... Cả nhà hàng và hướng dẫn viên nhắc nhở, nhưng khi nhắc nhở không được họ đành phải trương bảng bêu gương. Có thể bắt gặp bảng cảnh báo thói xấu ăn uống bằng tiếng Việt ở Thái Lan, Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản…

                - Giữ vệ sinh : Không chỉ khách bình dân mà cả các thầy cô giáo, nhân viên công vụ và cả cán bộ, cứ tùy tiện “tặng hoa cho đời”. Xả rác và khạc nhổ gần như là thuộc tính của một số khách Việt.

                - Tham quan : Một số người Việt thích trốn vé tàu điện, vé tham quan… có khi còn tự hào xem đó là chiến tích qua mặt được thiên hạ. Đi chơi chủ yếu là để chụp ảnh tự sướng, sẵn sàng đạp lên cỏ, dẫm lên hoa, trèo lên tượng… bất chấp bảng cấm để chụp hình. Họ không cần nghe thuyết minh, ít chịu tìm hiểu lịch sử, văn hóa... Họ thích mua sắm theo phong trào, thấy ai mua gì là mua nấy, thích chơi nổi kiểu “Trưởng giả học làm sang” , cố lòe thiên hạ.

                Vào nhà hàng thường chọn quán đông khách, không cần xem giá cả nhưng đi tour chỉ cần rẻ hơn vài phần trăm là hí hửng. Không đọc kỹ chương trình, cũng không hỏi rõ các dịch vụ nên thường xuyên bị lừa. Khi bị lừa, bị cắt bớt dịch vụ thì họ chửi đổng cho sướng miệng. Nhiều khách ảo tưởng, cứ ngỡ mình là thượng đế thật, nên hành xử và đòi hỏi phí lý…

                - Đạo đức: Tham lam là thuộc tính của con người. Tật táy máy, thích cầm nhầm đồ người khác, nhất là trong các cửa hàng – cửa hiệu nước ngoài, của người Việt là nỗi ám ảnh của nhiều nước có du khách Việt. Không chỉ ở Asean, châu Á mà qua tận châu Âu, châu Mỹ. Những bảng cảnh báo về thói trộm cắp của một số người Việt vẫn thường xuất hiện trong các cửa hiệu và cả báo chí một số nước là nỗi ám ảnh khi phải tự nhận mình là người Việt.

                - Xuất khẩu tệ nạn và lao động chui: Lợi dụng chính sách thông thoáng du lịch, một số phần tử xấu đã tranh thủ “xuất khẩu tệ nạn” sang các nước khác hoặc trốn lại, cư ngụ bất hợp pháp. Từ móc túi, cướp giật đến buôn lậu, mại dâm, lập băng đảng trấn lột.... Thụy Sĩ, Nhật Bản công khai danh tính du khách Việt trộm cắp trong cửa hàng.

                Singapore liên tục từ chối du khách nữ Việt Nam nhập cảnh càng tăng thêm nỗi đau cho văn hóa Việt. Nước Nga, một thời là anh em chí cốt, giờ chỉ cấp visa cho du khách Việt đúng số ngày tour du lịch.

                Tại sao các nước như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Thái Lan… phải cảnh báo thói xấu của người Việt bằng tiếng Việt?
                Việc gì cũng có căn nguyên, không ai tự nhiên làm khó người khác. Trước khi trách thiên hạ, phải biết tự trách mình" - ông Nguyễn Văn Mỹ, Ủy viên Hiệp Hội Lữ hành VN kết luận.

                H.Thúy


                ----------------------000000000000000-----------------------

                GS Trần Văn Thọ: Vì sao Việt Nam không phát triển nhanh?

                http://www.tinkinhte.com/viet-nam/kinh-te-vi-mo/gs-tran-van-tho-vi-sao-viet-nam-khong-phat-trien-nhanh_t12-c009001-a14738-m46.html

                Cập nhật : 06/04/2016
                Tiềm năng của nước ta rất lớn, nhưng đến bao giờ mới được phát huy? Trào lưu phát triển ở Á châu có thể sẽ bỏ Việt Nam lại đằng sau.



                GS Trần Văn Thọ - Giáo sư kinh tế học, Đại học Waseda (Tokyo) lo lắng dựa trên những phân tích hai nền kinh tế Myanmar và Indonesia. Báo Đất Việt xin đăng tải nguyên văn bài viết của vị Giáo sư về vấn đề trên.
                Myanmar vượt qua Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian
                Trong thời gian gần đây ở Nhật Bản có hai sự kiện liên quan đến kinh tế châu Á làm tôi suy nghĩ nhiều đến Việt Nam. Thứ nhất là Hội nghị quốc tế về Myanmar nhằm giúp nước này phục hưng kinh tế, tổ chức tại Tokyo ngày 11/10/2013, ngay sau hội nghị thường niên của WB và IMF. Thứ hai là hiện tượng một cuốn sách về kinh tế của một nước châu Á đang bán rất chạy, đó là cuốn Indonesia: Cường quốc kinh tế của Sato Yuri, nhà nghiên cứu Nhật Bản chuyên về Đông Nam Á.
                Hình ảnh của Myanmar trên vũ đài quốc tế ngày càng sáng sủa, kể từ khi chính phủ mới thành lập tháng 3/2011, với thái độ, chính sách hòa hợp hòa giải của tổng thống Thein Sein và sự hưởng ứng tích cực của bà Aung San Suu Kyi, Chủ tịch Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ (NLD). Mỹ đã hứa giải trừ hầu hết chính sách cấm vận và cộng đồng quốc tế đã đi đến đồng thuận là giúp Myanmar phát triển.
                Hội nghị quốc tế về Myanmar có sự tham gia của nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế, trong đó có những nhà tài trợ lớn như Nhật, WB, IMF, và ADB. Đây cũng là những chủ nợ lớn của Myanmar từ trước. Mục đích của hội nghị là để quyết định việc xử lý những nợ tồn đọng làm tiền đề cho những khoản tài trợ mới nhằm giúp nước này xây dựng cơ sở hạ tầng, tạo điều kiện thu hút đầu tư, mở đầu kỉ nguyên phát triển. Tại hội nghị, Nhật Bản, chủ nợ lớn nhất (500 tỉ yen) của Myanmar, đã cam kết xóa 300 tỉ yen và các ngân hàng thương mại Nhật sẽ cho vay 200 tỉ yen để trả số nợ còn lại. WB cũng hứa cho vay 400 triệu USD và ADB cho vay 500 triệu USD để Myanmar trả họ các món nợ cũ. Đầu năm sau, Nhật và các cơ quan quốc tế sẽ quyết định cho Myanmar vay những khoản mới để xây dựng cơ sở hạ tầng. Trong tình hình mới này, Câu lạc bộ Paris mà các nước Âu châu là thành viên cũng dự kiến có hành động tương tự đối với Myanmar.
                Từ trước hội nghị quốc tế, ở Nhật đã xảy ra hiện tượng "bùng nổ Myanmar": Sách báo viết về Myanmar, chương trình truyền hình về nước này xuất hiện nhiều, doanh nghiệp Nhật đổ xô sang Myanmar tìm cơ hội đầu tư. Đặc biệt, Tổ chức xúc tiến mậu dịch Nhật (JETRO) và nhiều tập đoàn kinh tế đã lập phòng đại diện tại Yangon, cựu thủ đô và là thành phố lớn nhất Myanmar. Các tập đoàn Mitsubishi, Sumitomo và Marubeni đã quyết định xây dựng các khu công nghiệp để thu hút đầu tư nước ngoài (FDI) vào nước này. Ngày 15/10, hãng hàng không ANA bắt đầu đường bay trực tiếp từ Tokyo đến Yangon.
                Sự kiện này làm tôi nhớ lại năm 1993, năm "Bùng nổ Việt Nam" trên vũ đài thế giới, nhất là tại Nhật. Nhật đi đầu trong việc nối lại viện trợ cho Việt Nam (vào cuối 1992) và vận động các nước khác và các tổ chức tài chính quốc tế để đi tới Hội nghị quốc tế về Việt Nam tại Paris (Hội nghị này sau đó tổ chức hàng năm với tên gọi là CG-Consultative Group). Tôi vẫn nhớ rất rõ không khí sôi nổi không phải chỉ trong giới doanh nghiệp, ngân hàng, tổ chức kinh tế, mà còn trong giới truyền thông, học thuật,... khi bàn về triển vọng phát triển của việt Nam. Doanh nghiệp, ngân hàng Nhật đã ồ ạt sang Việt Nam như ta đã biết.
                Nhưng hiện tượng "Bùng nổ Việt Nam" chỉ kéo dài độ ba năm, đến khoản đầu năm 1996. Tại Nhật, quan tâm về Việt Nam nguội dần. Trên thực tế, nhiều văn phòng đại diện của ngân hàng thu hẹp phạm vi hoạt động, có cả trường hợp họ đóng cửa và cho văn phòng ở Bangkok kiêm nhiệm. Không phải chỉ có sự thay đổi từ Nhật Bản. Nhìn toàn thể, FDI vào Việt Nam bị ngưng trệ trong một thời gian dài (từ 1997 đến 2004). Về nguyên nhân của tình trạng này, như ta đã biết, chính sách thu hút FDI có nhiều nội dung không hợp lý, xa lạ với thường thức quốc tế nhưng chậm được cải thiện, chính sách kinh tế hay thay đổi, thủ tục hành chính rườm rà, chính sách giá cả dịch vụ phân biệt đối xử với người nước ngoài, và nhất là định hướng phát triển công nghiệp không rõ ràng, không có những yểm trợ cần thiết,...
                Cùng lúc đó, có hiện tượng bùng nổ đầu tư mới tại vùng duyên hải Trung Quốc và FDI chuyển nhanh sang thị trường lớn đó. Đầu năm nay, trong một hội nghị tại Tokyo, tôi gặp một cựu quan chức Bộ Tài chính Nhật, một trong những người đại diện Chính phủ Nhật phụ trách việc nối lại viện trợ cho nước ta và vận động chuẩn bị cho Hội nghị quốc tế về Việt Nam năm 1993. Ông nói với tôi đầy sự tiếc rẻ: "Hồi đó chúng tôi nghĩ Việt Nam sẽ phát triển mạnh mẽ. Việt Nam chứ không phải Trung Quốc".

                So sánh thời điểm hai hội nghị quốc tế và hai hiện tượng bùng nổ, cũng như xét về tình trạng hạ tầng và nhiều tiêu chí khác, ta thấy Myanmar đi chậm hơn Việt Nam khoảng 20 năm. Nếu tình hình ở Việt Nam hiện nay không thay đổi, nếu Việt Nam không nhanh chóng thực hiện thành công chiến lược tái cơ cấu và thay đổi mô hình tăng trưởng như đã bàn thì chuyện Myanmar theo kịp và vượt qua Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian.
                Việt Nam có thể sẽ bị bỏ lại phía sau
                Bây giờ bàn về cuốn sách Indonesia: Cường quốc kinh tế. Với dân số 240 triệu, thu nhập đầu người khoảng 3.500 USD, nền kinh tế 850 tỉ USD (tư liệu năm 2011) tuy không nhỏ (gấp bảy lần Việt Nam) nhưng cũng chưa thể gọi Indonesia đã là một cường quốc kinh tế. Cuốn sách này cũng không có ý nói Indonesia đã là cường quốc kinh tế. Nhưng bằng những phân tích từ lí luận kinh tế phát triển, bằng khảo sát chi tiết về tiềm năng, về thể chế, về chiến lược phát triển kinh tế vừa công bố năm 2010 và về khả năng của tầng lớp lãnh đạo hiện nay, tác giả đã chứng minh một cách rất thuyết phục rằng Indonesia đang bước vào giai đoạn phát triển cao, bền vững và sẽ là một cường quốc kinh tế tron tương lai không xa. Có thể tóm tắt ba điểm chính:
                Thứ nhất, ngoài sự phong phú và đa dạng về tài nguyên, là nước đông dân thứ tư trên thế giới, Indonesia được thuận lợi nhiều mặt về quy mô thị trường. Hơn nữa, cơ cấu dân số với tỉ lệ người trong độ tuổi lao động tiếp tục tăng trong khoảng 20 năm tới sẽ giúp cho nước này tăng tích lũy và bảo đảm nguồn lao động trong quá trình phát triển nhanh sắp tới. Nhưng điểm này chỉ là thuận lợi chứ không cơ bản. Hai điểm sau đây quan trọng hơn.
                Thứ hai, chất lượng thể chế của Indonesia ổn định và ngày càng được cải thiện, được thế giới đánh giá cao. Sau cuộc khủng hoảng tiền tệ châu Á kéo theo sự sụp đổ của Tổng thống Suharto (tháng 5/1998), quyền hạn của Quốc hội và tư pháp được củng cố, thể chế tam quyền phân lập được xác lập từng bước. Năm 1999, lần đầu tiên Indonesia thực hiện tổng tuyển cử, năm năm sau, lần đầu tiên dân chúng được trực tiếp bầu tổng thống. Tổng thống được bầu Susilo B. Yudhoyono tiếp tục ổn định tình hình xã hội, kinh tế và được tái cử năm 2009. Ông được báo Time (Mỹ) năm 2009 bình chọn là 1 trong 100 người có ảnh hưởng trên thế giới và được xếp ở vị trí rất cao (thứ 9). Các chỉ tiêu kinh tế vĩ mô ngày càng ổn định, chẳng hạn lạm phát từ năm 2009 đến nay được giữ ở mức trung bình 4%, tỉ lệ nợ công trên GDP liên tục giảm (gần đây chỉ còn độ 25%), cán cân thanh tóan và cán cân vãng lai tính theo năm thì luôn xuất siêu từ những năm gần đây,... Liên quan chất lượng thể chế để bảo đảm cho kinh tế ổn định, một điểm đáng nói là thống đốc ngân hàng nhà nước được độc lập, không bị chính trị chi phối, vì theo luật mới, một khi đã được Quốc hội bầu thì suốt nhiệm kỳ năm năm, cả Tống thống và Quốc hội không có quyền bãi nhiễm.
                Thứ ba, chiến lược, chính sách phát triển kinh tế dài hạn được hoạch định công phu, nội dung có sức thuyết phục và các cơ chế, biện pháp thực hiện được dư luận trong và ngoài nước đồng tình. Năm 2009, sau khi đắc cử nhiệm kỳ 2, Tổng thống Yudhoyono xúc tiến lập Chiến lược phát triển kinh tế 15 năm của Indonesia và khi công bố phải "biểu thị được ý chí phát triển không có gì đáng hổ thẹn với thế giới". Phương pháp lập kế hoạch là huy động trí tuệ của chuyên gia, trí thức và triệt để dân chủ và phân quyền. Cứ vài ba tháng, Tổng thống triệu tập lãnh đạo của 13 châu trong cả nước và đại diện các đoàn thể kinh tế cùng với giới chuyên gia hội họp một lần để bàn nội dung kế hoạch và các công cụ chính sách để thực thi. Sự phân công về vai trò của nhà nước và thị trường, của trung ương và địa phương cũng được đặc biệt lưu ý.
                Tháng 5/2011, khi kế hoạch soạn xong, đích thân Tổng thống Yudhoyono công bố với cả giới truyền thông trong và ngoài nước. Nội dung chiến lược 2011 - 2025 được công bố bằng cả tiếng Indonesia và tiếng anh. Theo chiến lược này, toàn quốc sẽ chia làm sáu vùng phát triển, gồm tất cả 22 ngành, mỗi vùng phát triển chú trọng một số ngành tùy theo đặc điểm của mình. Nhìn chung, 22 ngành ấy có cả nông lâm ngư nghiệp, chế biến công nghiệp, du lịch, công nghệ thông tin... phản ánh tính chất và quy mô của một nền kinh tế đông dân và nhiều tài nguyên. Chủ thể đầu tư chính cho chiến lược là tư nhân trong và ngoài nước. Kể cả các dự án kết hợp tư nhân và Chính phủ (hình thái PPP), tỉ lệ của tư nhân (bao gồm FDI) trong tổng đầu tư chiếm gần 75%. Đầu tư của Chính phủ tập trung vào hạ tầng và đặt trọng tâm vào việc liên kết các vùng kinh tế.
                Chiến lược 15 năm này dự kiến kinh tế Indonesia phát triển trung bình 7-9%/năm và vào năm 2025, Indonesia sẽ là một trong 10 nền kinh tế lớn nhất thế giới với GDP khoảng 4.000-4.500 tỉ USD và GDP đầu người độ 14-15 vạn USD. Ngoài ba đặc điểm giới thiệu ở trên, trong cuốn sách đã dẫn, tác giả Sato phân tích nhiều mặt khác, như bộ máy hành chính, chất lượng quan chức, sự thay đổi tư duy của giới doanh nghiệp... và kết luận rằng khả năng thành công của Chiến lược 2011-2025 của Indonesia là rất lớn.
                Đọc cuốn Indonesia: Cường quốc kinh tế, trong đầu tôi luôn hiện ra câu hỏi: Tại sao không phải là Việt Nam? Tới bao giờ Việt Nam mới được người dân trong nước và dư luận quốc tế tin tưởng sẽ có ngày trở thành một nền kinh tế có địa vị đáng kể trên thế giới? Tuy dân số không bằng Indonesia nhưng Việt Nam cũng là một nước đông dân (xếp thứ 14 trên thế giới). Các điều kiện khác thì Việt Nam thuận lợi hơn nhiều. Indonesia có hơn 10.000 đảo lớn nhỏ, việc xây dựng hạ tầng rất tốn kém và khó có hiệu quả cao. So với Việt Nam, khí hậu Indonesia không thuận lợi bằng và họ lại nằm xa các trung tâm phát triển ở Á châu. Việt Nam còn nhiều yếu tố thuận lợi khác nữa.
                Hiện nay quan hệ Nhật - Trung xấu đi nên Nhật chuyển đầu tư sang các nước Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Do đó mặc dù nhìn chung, FDI vào Việt Nam gần đây giảm nhiều nhưng riêng của Nhật thì tăng đáng kể. Tuy nhiên, cần chú ý là Nhật đang chú trọng đầu tư ở Thái Lan và Indonesia hơn là ở Việt Nam. Chẳng hạn, năm 2011, tuy FDI của Nhật tại Việt Nam đạt 150 tỉ yen, tăng tới 2,4 lần so với năm trước, nhưng trong cùng thời kì, FDI của Nhật tại Thái Lan lên tới 570 tỉ yen, tăng gần 3 lần, và tại Indonesia 280 tỉ yen, tăng tới 7 lần và còn đang tăng nhanh. Một điểm đáng lưu ý nữa là dư luận ở Nhật nói chung ngày càng ít lạc quan về triển vọng phát triển của việt Nam nên khuynh hướng tăng FDI của Nhật có thể sẽ không bền vững, trừ trường hợp Việt Nam cho thấy có tiến bộ rõ rệt trong quá trình cải cách thể chế và có chiến lược phát triển được đánh giá là khả thi.

                Theo Báo Đất Việt
                Last edited by TAM73F; 04-13-2016, 11:33 PM.

                Comment

                • TAM73F
                  Super Moderator
                  • Apr 2009
                  • 2321

                  #9
                  NHÂN VIỆC VIỆT NAM VỪA CÓ THỦ TƯỚNG MỚI. THỦ TƯỚNG CỦA 100 TRIỆU DÂN. TÔI XIN GIỚI THIỆU BUỔI NÓI CHUYỆN CỦA THỦ TƯỚNG BUTAN ĐỂ CHÚNG TA THẤY THỦ TƯỚNG CỦA MỘT NƯỚC 700 NGÀN NGƯỜI THẾ NÀO?

                  Cũng nên nói thêm :Shangri-La mà thủ tướng Bu tan nói đến .là một địa điểm hư cấu được miêu tả trong tiểu thuyết năm 1933, Lost Horizon (CHÂN TRỜI ĐÃ MẤT), của nhà văn Anh James Hilton. Trong tiểu thuyết này, "Shangri-La" là một thung lũng huyền thoại, dẫn đến từ một tu viện Lạt-ma giáo, nằm trong vùng phía tây cuối dãy núi Côn Lôn. Shangri-La đã trở nên đồng nghĩa với bất kỳ thiên đường hạ giới nào, đặc biệt với xã hội không tưởng Hymalaya huyền thoại - một vùng đất hạnh phúc vĩnh viễn, biệt lập với thế giới bên ngoài.
                  Trong tiểu thuyết Lost Horizon(CHÂN TRỜI ĐÃ MẤT) những người sinh sống ở Shangri-La gần như bất tử, sống lâu vượt quá tuổi thọ thông thường và chỉ có bề ngoài lão hóa rất chậm. Trong các văn bản Tây Tạng cổ, sự tồn tại của bảy địa danh như thế đã được đề cập với tên Nghe-Beyul Khimpalung. Một trong những địa danh như thế nằm ở đâu đó trong vùng Makalu-Barun.
                  Và có lẽ chỉ một từ ấy khiến đôi bạn chưa hiểu lắm. Còn lại là những lời tuyệt vời. Tuyệt vời vì nó vô cùng chân thành và nhân hậu. Cũng hết sức thuyết phục. Tôi ước sao chúng ta có được một nhà lãnh đạo tình cảm như thế này. Tôi ước sao đất nước chúng ta cũng ghi vào hiến pháp chỉ cần 50 % đất nước Việt Nam là rừng nguyên sinh. Thật khâm phục khi một đất nước mà chú ý đến Hạnh Phúc nhiều hơn tiền

                  .Nhiều bạn FB đã chia sẻ video này và tỏ quan điểm:

                  NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT:
                  Hãy nghe thủ tướng Bhutan nói chuyện ( diễn thuyết ) trước hàng ngàn ngươi mà kg cầm giấy. Bởi vì tất cả ở trong đầu ông rõ ràng, mạch lạc.
                  Ông nói về hiến pháp, về kinh tế, văn hoá, môi trường ở Bhutan bằng cả sự tự hào. Dù dân số nc ông chỉ có 700.000 người.
                  Ông ca ngợi các đức vua Bhutan đã vì đất nc và cuộc sống của Bhutan mà đưa vào hiến pháp nhiều điều kg có lợi cho mình ( tức các đức vua ) về sự dân chủ của ng dân ( có quyền phê phán ) và các đức vua dù giỏi mấy cũng phải về hưu ở tuổi 65!!!

                  Các bạn chịu khó nghe nhé. Bài diễn thuyết rất cuốn hút. Đặc biệt bảo tồn di sản và văn hoá , kiến trúc của đất nc họ đc đưa lên hàng đầu.

                  ĐỖ DUY NGỌC:
                  Bài nói chuyện của Thủ tướng Butan. Nên nghe để thấy và so sánh rồi hiểu tại sao chúng ta không thoát ra được những bế tắc. Chính cần phải có những con người lãnh đạo thông tuệ và những chính sách thông minh. Lúc đó mới có thể hi vọng.

                  NGUYỄN VIỆT PHƯƠNG:
                  Quá hay và thực tế!
                  Ko phải nhờ sự quan tâm của ai cả mà đất nước em mới bla bla bla
                  CHÀ CHÀ! MỚI ĐĂNG HƠN MỘT NGÀY MÀ CÓ CẢ CHỤC NGÀN LIKE( TÍNH CẢ Ở CÁC CHIA SẺ) VÀ CẢ TRĂM NGƯỜI CHIA SẺ. TÔI HIỂU NGƯỜI TA THÈM KHÁT MỘT THỦ TƯỚNG NHƯ THỦ TƯỚNG ĐẤT NƯỚC TÍ TẸO NÀY BIẾT BAO



                  TAM73F sưu-tầm
                  Last edited by TAM73F; 04-28-2016, 01:22 AM.

                  Comment

                  • TAM73F
                    Super Moderator
                    • Apr 2009
                    • 2321

                    #10
                    Sắp mãn nhiệm rồi mới dám mở miệng nói, mà nói cũng không chính xác.
                    " Ta đánh là đánh cho khối XHCN" , nghe lời đám CSQT để xăm lăng miền Nam, Tàu nó phụ để Bắc Nam giết nhau cho nhiều chứ có thương yêu gì dân tộc ta mà kể lể ra đó !
                    Có nhiều tên ngồi dưới tỏ vẽ khoái lắm , nhưng chà có tên nào dám vỗ tay.

                    Bài phát biểu 7 phút khiến cả hội trường quốc hội cúi đầu xấu hổ

                    Comment

                    • TAM73F
                      Super Moderator
                      • Apr 2009
                      • 2321

                      #11
                      Nực cười ghê, hướng dẫn sử dụng Microsoft PowerPoint cũng được làm đề tài luận án Tiến sĩ ở Việt Nam
                      Đề tài tính thực tiễn quá cao, nếu đề tài này của một tiến sĩ thật phải có phần thưởng đặc biệt ý chứ.

                      Một luận án tiến sĩ khác được lưu trữ tại trang web của Thư Viện Quốc Gia, mà cũng chưa biết nghiên cứu sinh này đã trở thành 1 trong 24 nghìn tiến sĩ của Việt Nam hay chưa.

                      Trong đó phần mô tả tóm tắt đề tài có ghi: Tìm hiểu cơ sở lý luận và thực tiễn cũng như kỹ năng và biện pháp sử dụng phần mềm Microsoft powerpoint trong dạy học bài nghiên cứu kiến thức mới nhằm góp phần nâng cao chất lượng bài học lịch sử ở trường Trung học phổ thông.

                      Thiết nghĩ, so với những đề tài tràn đầy cảm xúc như: “Đặc điểm giao tiếp với dân của chủ tịch ủy ban nhân dân xã” hay là “Đề xuất các cán bộ lãnh đạo cấp huyện trở lên phải luôn luôn được nâng cao tư duy biện chứng” thì đây vẫn còn là một đề tài có tính thực tiễn quá cao.

                      Comment

                      • TAM73F
                        Super Moderator
                        • Apr 2009
                        • 2321

                        #12


                        Comment

                        • TAM73F
                          Super Moderator
                          • Apr 2009
                          • 2321

                          #13
                          Bằng mới tại VN!



                          Đại gia Việt chạy đua lấy ‘bằng quý tộc’ cho con

                          Hiện nay tại Hà Nội, TP.HCM, nhiều phụ huynh đầu tư số tiền khá lớn cho con học lớp làm… quý tộc. Họ nghĩ rằng, với sự ‘nuôi dưỡng tâm hồn’ từ trong ‘trứng nước’, cùng với sự giàu sang của cha mẹ, con cái mình sẽ có phong cách sống quý tộc thực sự.
                          Không ít phụ huynh còn bỏ ra hàng ngàn USD để mua quần áo, đàn, các vật dụng để thể hiện mình và con là ‘giới quý tộc’ thực thụ.


                          Cha mẹ đua nhau đưa con đi học làm ‘quý tộc’ (ảnh mang tính minh họa).
                          Chi tiền khủng sở hữu ‘bằng quý tộc’

                          Có lẽ qua rồi cái thời các đại gia Việt ‘khoe’ mức độ giàu sang, chịu chơi của mình bằng hàng hiệu, xe sang và cách đốt tiền không tiếc tay. Thay vào đó, họ bắt đầu chú ý tới việc nâng cao ‘đẳng cấp’ bản thân, đầu tư cho con tham gia vào các lớp học dạy cách làm… quý tộc. Do đó, họ không tiếc tiền đầu tư trang thiết bị để phục vụ cho việc lấy ‘bằng quý tộc’ của con mình.

                          Không giấu được sự tự hào về tầm nhìn sáng tạo cho tương lai của con trai mình, chị Trần Thị Nguyệt (32 tuổi, quận Hà Đông, Hà Nội) khoe: ‘Vợ chồng tôi có một xưởng làm nhôm kính, cũng có vài chục nhân viên. Tuy nhà cao cửa rộng, xe sang nhưng chúng tôi vẫn bị nói là nông dân, quê mùa.

                          Vì thế, dù con trai mới được 4 tuổi, chúng tôi bàn với nhau đầu tư để cháu trở thành ‘công tử’ chính hiệu và có cách nói chuyện, ứng xử theo kiểu thượng lưu đúng nghĩa ngay từ nhỏ’.

                          Để làm được điều này, chị Nguyệt bắt đầu sắm cho con những bộ trang phục của các thương hiệu nổi tiếng. Sau đó, thuê một cô giáo dạy cháu cách đi đứng, giao tiếp bằng mắt, cách bắt tay, cúi chào sao cho đúng ‘điệu’, thậm chí, cả cách gắp thức ăn cho người khác trên bàn tiệc để thể hiện đúng ‘bản chất quý tộc’. Cứ cuối tuần, chị lại dẫn con đi tập chơi golf.

                          Chưa dừng lại ở đó, chị còn bỏ ra gần trăm triệu đồng mua cho con một chiếc đàn piano trước ánh mắt ngưỡng mộ của của láng giềng và đám công nhân trong xưởng.

                          Khát khao có được tấm ‘bằng quý tộc’ cho con trai, chị Nguyệt cho rằng, học các lớp mầm non là vô ích. Chị tìm hiểu rất kỹ và quyết định cho con trai mình học chơi golf. Chị tìm đến một lớp học đánh golf cấp tốc. Lớp học này chỉ đại gia mới đặt chân đến được. Giá học ở đây cũng rất ‘quý tộc’, với chi phí khoảng 15 triệu đồng/tháng.

                          ‘Theo tôi được biết, con nhà quý tộc bên các nước phương Tây họ chơi golf rất chuyên nghiệp. Ở Việt Nam thì ít lắm. Con mình học được thì đầy người phải ngưỡng mộ. Dù có phải tốn kém bao nhiêu, vợ chồng tôi cũng chấp nhận’.

                          Theo tìm hiểu của PV, những cặp vợ chồng thích đầu tư cho tương lai của con mình như chị Nguyệt không phải là hiếm. Mới đây, chia sẻ trên trang web dành cho các bà mẹ ‘bỉm sữa’, chị Hoàng Thu Phương (34 tuổi, TP.HCM) cũng kể về ‘cuộc đua ngầm’ để con trở thành người của giới quý tộc.

                          Chị làm nhân viên ngân hàng, còn chồng thì buôn bán kinh doanh nhỏ. Kinh tế gia đình cũng chỉ thuộc dạng khá. Nhưng thấy đồng nghiệp khoe con mình là ‘quý tộc’, biết đánh đàn piano, biết chơi golf, chơi violon, chị thấy ấm ức trong lòng.

                          ‘Con đồng nghiệp chỉ học ‘quý tộc’ tại một số trung tâm trong nước như vậy thì quá xoàng. Tôi sẽ dành toàn bộ tiền tiết kiệm, kể cả phải vay thêm để đưa con mình đến với các chuyên gia nước ngoài để làm ‘quý tộc thực thụ’. Phong cách của người phương Tây họ đẳng cấp hơn mình nhiều’, chị Phương chia sẻ trên web.

                          Sự giả tạo của người lớn và hệ lụy cho trẻ nhỏ

                          Theo lời chị Phương, khi ra nước ngoài, chị và nàng công chúa bé nhỏ như đang lạc bên trời Âu. Tại đây, con gái chị được tham gia vào một khóa huấn luyện trong vòng hai tuần với giá 120 triệu đồng, do các chuyên gia nước ngoài tổ chức. ‘Tôi hy vọng rằng, con gái 6 tuổi của mình sẽ sớm có được phong thái quý tộc để đua với đời. Con gái tôi được học từ cách ăn uống, trang điểm làm sao toát lên vẻ hoàng gia nhiều nhất.

                          Không những thế, cháu còn được học một lớp múa bale. Như vậy, mới đúng dáng vẻ của một tiểu thư ‘cành vàng lá ngọc’. Họ chỉ bảo cho cháu cách mỉm cười sao cho chân thật, gây ấn tượng khi tiếp xúc với mọi người xunh quanh. Đặc biệt khi tham gia các buổi tiệc, con gái tôi sẽ không phải bỡ ngỡ trong việc uống rượu, nếm rượu, bắt tay và khiêu vũ…’, chị Phương kể.

                          Chị Phương cũng cho biết, sau mỗi buổi học, khi bước chân ra khỏi lớp, chị thấy con gái mình ‘sang chảnh’ lên rất nhiều. Chị có thể vênh mặt lên với đồng nghiệp mà nói rằng ‘gia đình chị cũng là tầng lớp ‘quý tộc’. Ai cũng trầm trồ thán phục mức độ chịu chơi, nhìn xa trông rộng của chị. ‘Tôi mời bạn đến nhà để xem con gái mình biểu diễn bale để họ sáng mắt ra.

                          Nhưng, trái với sự kỳ vọng của hai vợ chồng, con gái tôi không những không biết múa bale mà còn nói năng hỗn láo với người lớn. Lúc đó, tôi không biết giấu mặt vào đâu. Dù không nói ra nhưng tôi cảm nhận được bạn bè và đồng nghiệp khinh thường, xa lánh, bất hợp tác với mình’, chị Phương nói.

                          ‘Có lẽ, hai năm ‘đuổi’ theo tấm ‘bằng quý tộc’, chúng tôi đã mất đi rất nhiều thứ. Con tôi vì ham chơi mà đến giờ, dù đã 6 tuổi rồi mà một chữ bẻ đôi cũng không biết. Trong khi đó các bạn cùng trang lứa đã đọc vanh vách, cộng trừ giỏi rồi. Cho con đi học nó nhất định không đi, chỉ thích đi đánh golf’, chị Nguyệt ngậm ngùi cho biết.

                          Theo tìm hiểu của PV, hiện nay, tại các thành phố lớn, tình trạng ‘trưởng giả học làm sang’ xuất hiện rất nhiều. Và cũng từ đó, lớp học ‘quý tộc’ mọc lên như nấm sau mưa. Các ‘đại gia’ Việt không quan tâm đến việc con cái họ sẽ thẩm thấu được bao nhiêu sau khi được huấn luyện thành ‘quý tộc’, họ chỉ tâm đến cái mác ‘quý tộc’ của con, coi như đó là một cách phô trương thanh thế.

                          Trao đổi với PV chuyên gia tư vấn tâm lý Nguyễn Tuyết Anh (Trung tâm tư vấn tâm lý Tâm Linh) cho rằng: ‘Những phụ huynh cho con đi học những lớp ‘quý tộc’ này phần lớn là vì bản thân họ chứ không phải vì con trẻ.

                          Suy nghĩ này sẽ làm cho đứa trẻ phải gồng mình lên, chạy theo đẳng cấp với bố mẹ. Cuối cùng, hệ lụy cho trẻ là rất lớn bởi việc học sẽ khiến cho các bé phải chịu nhiều áp lực không đáng có, chẳng hạn như làm thế nào để có cuộc sống ‘sang chảnh’ để đua với đời hoặc khiến nảy sinh ảo tưởng, mơ mộng không cần thiết. Phong cách quý tộc đến từ cốt cách chứ không phải cứ muốn học là được’.

                          Đừng ép trẻ ‘sang chảnh’ từ nhỏ

                          Cũng theo chuyên gia Nguyễn Tuyết Anh, dù học ở đâu đi nữa, học những lớp huấn luyện cao siêu đắt đỏ thì bố mẹ vẫn đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong sự phát triển của trẻ. Tùy thuộc vào hoàn cảnh và độ tuổi, vấn đề kỹ năng sống được bộc lộ ở mỗi trẻ khác nhau.

                          Giáo dục kỹ năng sống cho trẻ cũng cần có kế hoạch và chiến lược nếu muốn trẻ phát triển toàn diện cả về thể chất lẫn tâm hồn. Không nên chỉ vì muốn thể hiện đẳng cấp hay nhận tấm ‘bằng quý tộc’ mà ép trẻ ‘sang chảnh’ bằng cách buộc trẻ tham gia lớp học cấp tốc ngay từ nhỏ.

                          Theo Mai Hằng
                          doisongphapluat.com

                          Comment

                          • TAM73F
                            Super Moderator
                            • Apr 2009
                            • 2321

                            #14
                            Formosa là cái đéo gì vậy?

                            Đây là link tổng hợp tất cả bài báo về Đại Án cá chết vừa qua, và toàn bộ lời hù doạ bắt tù Mai, và lời Mai bức xúc nhất phê phán lãnh đạo Việt Nam bị nhận xét là vô học.



                            --------------------------

                            Trang Le chửi Đinh La Thăng & ĐCS mới nhât - #DMCS

                            Last edited by TAM73F; 05-19-2016, 01:33 PM.

                            Comment

                            • TAM73F
                              Super Moderator
                              • Apr 2009
                              • 2321

                              #15
                              Bà ngoại "Xìn Tin", Trang Lê có một vài tâm tình gởi đến TT Obama.

                              Qua những lời tâm tình trên bà ngoại Trang Lê muốn nhắc nhở với đồng bào của mình, không ai có thể cứu mình khi người Việt không tự đứng lên giải quyết vấn nạn của mình.



                              KÍNH THƯA NGÀI TỔNG THỐNG OBAMA



                              -------------------

                              Bác nông dân miền Bắc nói về cộng sản

                              Last edited by TAM73F; 05-21-2016, 12:13 AM.

                              Comment

                              Working...