Trang Levannhan

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • levannhan
    Senior Member
    • Jul 2012
    • 872

    #31
    Hội Trưởng !

    Hội Trưởng !

    --------------------------------------------------------------------------------

    Làm người HT
    Của hội VN
    Như là bất cứ
    Là Hội chi chi
    Gì gì đi nữa
    Thì cũng thật là
    Khó khăn hết sức
    Thật là nan giải
    Không dễ chút nào

    Dù cho người đó
    Tuyệt đỉnh thông minh
    Tài đức vẹn toàn
    Thật là sáng suốt
    Trong mọi vấn đề
    Cũng không thể nào
    Quán xuyến cho được
    Bỡi người Việt Nam
    Là một giống người
    Thật là kỳ quái
    Thật là kinh dị
    Không những cục mịt
    Mà còn tinh ranh
    Cực kỳ hiểm ác
    Độc địa vô cùng
    Không ai hiểu nổi
    Tánh khí của người
    Chằng ăn trăn quấn
    Tên gọi Việt Nam

    Vì thế cho nên
    Tốt nhất không nên
    Không bao giờ làm
    Hội Trưởng của hội

    Không Quần VN
    Không Tiền VN
    "Khôn Liền" VN
    ....vv....

    Còn như lỡ mà
    Phải làm HT
    Thì phải thật là
    Tuyệt đỉnh thông minh
    Thật là đàng hoàng
    Thật là tử tế
    Rõ ràng minh bạch
    Quang minh chánh đại
    Trước mặt mọi người

    "MỘT CẮC KHÔNG SAI
    MỘT ĐỒNG KHÔNG SÓT"

    Nhưng mà nói trước
    Cùng các bạn hiền
    VN của tôi
    Như thế này nhé

    Con người VN
    Tánh tình quái lạ
    Tánh khí bất thường
    Hỉ, Nộ, Ái, Ố,...vv...
    Rất là bất thường
    Thường hay thay đổi

    "Thương ai thương cả đường đi
    Ghét ai, ghét cả tông chi họ hàng"


    "Ra đi vợ có dặn rằng
    Thuốc xin thì hút, thuốc mua thì đừng"

    Hay là

    "Ra đi vợ đã bảo rằng
    Rượu chùa thì uống, rượu mua thì đừng"


    "Mỗi tháng đừng đóng tiền chi
    Nhưng khi mời nhậu thì đi tức thì"

    "Anh ơi đừng có ngu si
    Tiền đưa HT phí đi ích gì"

    Bỡi thế cho nên
    Làm người HT
    Của hội VN
    Chẳng được cái chi
    Mà chỉ mang phiền
    Đến cho mình thôi

    Mỗi tháng còn phải
    Kêu gọi nài nĩ
    Gần như van xin (Quỳ lạy)
    Xin các hội viên
    Làm ơn đóng tiền

    Không thì sẽ bị
    Các tên hội viên
    Vặn nài bẻ ống
    Siết chặt bù lon
    Hỏi tới hỏi lui
    Trong quỹ của hội
    KQVN
    HNVN

    Còn bao nhiêu tiền
    Mau mang ra đây
    Cho ông được biết
    Không thì sẽ biết
    Tay ông đấy nhé

    Đấy là công việc
    Của ông HT

    Hôm nay ngẩm nghỉ
    Trong lòng không vui
    Nên viết vài lời
    Bố cáo thiên hạ
    Khắp trời được biết
    Về một công việc
    Cực như con bò
    Khổ thân như chó
    Chẳng được cái chó
    Gì cả trên đời
    Của người Hội Trưởng
    Để cho mọi người
    VN vui cười
    Đọc xong rồi quên
    Đừng ai nói năng
    Gì hết đó nhé


    Thương yêu toàn dân VN cùng Trời, Phật, Chúa với hết cả tâm hồn .

    Kính chào đoàn kết trong tình YÊU NƯỚC THƯƠNG DÂN .

    "V", "VK", "NPU",..., "TDVN"

    "CSPD"

    HS. TS. VN

    Comment

    • HaiAu50
      Tân Khách
      • Oct 2009
      • 14

      #32
      LVN viết:

      Không Quần VN
      Không Tiền VN
      "Khôn Liền" VN
      ....vv....


      Comment

      • levannhan
        Senior Member
        • Jul 2012
        • 872

        #33
        Hội Trưởng Cờ Huê

        Hội Trưởng Cờ Huê

        --------------------------------------------------------------------------------

        Hội Trưởng Hoa Kỳ
        Tiền thì đầy túi
        Muốn gì được nấy
        Muốn đi máy bay
        Thì ghế thượng hang
        Muốn ở khách sạn
        Thì phòng thiệt sang
        Vợ con phủ phê
        Ăn sung mặc sướng

        Bỡi vì Hội Trưởng
        Được mọi hội viên
        Hết lòng mến thương
        Hoàn toàn tin tưởng
        Ngày đêm đóng tiền
        Cho Hội mạnh giàu
        Thật là bền vững
        Từ thế hệ này
        Sang thế hệ kia

        Bỡi vì người Mỹ
        Họ tuy ích kỷ
        Cho bản thân mình
        Nhưng biết hy sinh
        Sống thật hết mình
        Cho dân cho nước
        Họ không thích nói
        Mà chỉ thích làm
        Những việc hữu ích
        Đại sự quốc gia
        Người Mỹ ngộ lắm
        Không nói thì thôi
        Nhưng khi họ nói
        Thì sẽ quyết tâm
        Làm cho thành công
        Đến nơi, đến chốn

        Bỡi thế cho nên
        Nếu có cơ hội
        Giúp nước, giúp dân
        Thì nên hy sinh
        Làm người Hội Trưởng
        Cho Hội Cờ Huê
        Hội nào cũng được
        Hội IEEE
        Hội ACHEA
        Hội VETERAN
        Hay Hội Từ Thiện

        Thì đều tốt cả
        Bỡi vì hội viên
        Là những hiền nhân
        Làm việc siêng năng
        Đóng góp tận tình
        Hết lòng hy sinh
        Hết lòng giúp đỡ
        Để làm cho hội
        Ngày càng vững mạnh
        Thật là mạnh giàu

        Không như những hội
        Không Quần VN
        Không Tiền VN
        ...vv....
        Ngày cũng như đêm
        Chỉ biết ích kỷ
        Cho bản thân mình
        Cho gia đình mình
        Cho bạn bè mình
        Cho đảng phái mình
        Không biết đóng góp
        Không chịu đóng góp
        Không biết hy sinh
        Quyền lợi của mình
        Mà chỉ tham danh
        Tham quyền, tham lợi
        Tham quyền cố vị
        Làm ông, làm cha
        Chỉ tay năm ngón

        Nên Hội VN
        Mới đầu xum xuê
        Thật là rậm đám
        Nhưng chẳng bao lâu
        Thì tự tiêu tan
        Héo úa tàn tạ
        Nghèo sơ nghèo sát
        Nghèo rớt mồng tơi
        Vì chẳng có ai
        Hết lòng đóng góp
        Hết lòng hy sinh
        Ngày đêm vun trồng
        Siêng năng bồi đắp
        Cho hội giàu mạnh
        Tiếp tục trường tồn
        Cho đàn con cháu
        Được có cơ hội
        Vui vẻ với nhau
        Sống đời hạnh phúc

        Những người HT
        Của hội VN
        Cần phải học hỏi
        Những hội Cờ Huê
        Để biết thế nào
        Làm cho hội đoàn
        Việt Nam giàu mạnh
        Thật là vững chắc

        Thương yêu toàn dân VN cùng Trời, Phật, Chúa với hết cả tâm hồn .

        "V", "VK", "NPU",..., "TDVN"

        "CSPD"

        HS. TS. VN

        Comment

        • levannhan
          Senior Member
          • Jul 2012
          • 872

          #34
          Thư Bộ đội cụ Hồ gửi anh lính Miền Nam

          Thư Bộ đội cụ Hồ gửi anh lính Miền Nam

          Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Nguyễn Bá Chổi vừa nhận được lá thư dưới đây của của một cựu bộ đội cụ Hồ qua đường bưu điện. Nhận thấy nội dung liên quan đến “đại thắng mùa xuân” mà “đảng ta” đang chuẩn bị ăn mừng ngày kỷ niệm lần thứ 38, Chổi xin quá giang Danlambao cho đăng lại nơi đây sau khi được sự đồng ý của tác giả bức thư với điều kiện dấu tên. Tiện thể, người nhận xin gửi nơi đây lời cám ơn đến anh cựu “giải phóng quân” Cách Mạng đã chia sẻ tâm sự phản tỉnh với “Ngụy quân”.


          Anh Chổi,

          Trước hết tôi xin phép anh, thú thật, nhờ đọc những bài viết của anh suốt mấy năm nay, từ Cu Tèo trong mục “Bác cháu ta lên mạng” đến Kỵ Binh rồi Nguyễn Bá Chổi, tôi biết được anh từng là một người lính trong Quân đội Việt Nam Cộng Hòa trước 30 tháng Tư 1975, và biết được tuổi anh với tôi cũng xêm xêm nhau. Tôi viết “xêm xêm” theo kiểu nói người Miền Nam các anh hay dùng để anh hay rằng tôi, một bộ đội cụ Hồ thập thành trước kia nay đã tự giác tự nguyện tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc trên con đường Ngụy-quân hóa và Mỹ-cút hóa (con cháu tôi bây giờ học tiếng Mỹ thay vì tiếng Nga, như đảng ta đã bái bai Kinh Tế Tập Trung đói meo chạy theo Kinh Tế Thị Trường béo bở, bỏ đồng Rúp núp đồng Đô - theo văn phong kiểu anh viết vậy).

          Bởi vì sau khi giải phóng Miền Nam, tôi khoái quê hương của anh quá xá rồi xin chọn nơi này làm quê hương luôn đó anh. Xin anh đừng buồn hay thấy bị xúc phạm khi tôi dùng chữ “Ngụy” trong thư này, lý do giản đơn là, một phần do quen mồm quen mép, một phần khác quan trọng hơn là, nhờ ở lại Miền Nam, sống giữa đồng bào Miền Nam mà tôi đã chuyển biến từ sai lầm đáng tiếc căm thù khinh bỉ Ngụy thành khoái cụ tỷ Ngụy, bái phục văn hóa “đồi trụy” Ngụy, và nhất là Quân đội Miền Nam các anh có anh hùng Ngụy... Văn Thà, trong khi Thủ tướng Miền Bắc của chúng tôi tự cho mình là chân chính lại ký công hàm bán nước, dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Tàu cộng, mà bây giờ nhờ đọc qua loạt bài “Những sự thật không thể chối bỏ” của Đặng Chí Hùng kèm theo những hình ảnh tư liệu dẫn chứng, tôi mới biết được thực sự ai ngụy ai ngay, nhưng đây không phải là nội dung tôi muốn đề cập đến trong thư này.

          Thưa anh Chổi, điều tôi muốn đề cập với anh hôm nay là cám ơn các anh đã... thua cuộc chiến tranh mà trước kia chúng tôi hăm hở gọi là “giải phóng Miền Nam”. Thực tế cho thấy đó là “giải phóng Miền Bắc”. Nói thế nghe ra là ”phản động”, nhưng thực chất là vậy. Nếu bác Hồ từng nói “Nước Việt nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi” - cứ cho bác Hồ nói đúng đi, mặc dầu theo sách giáo khoa Cách mạng dạy thì Việt Nam ta không chỉ có một mà có tới 53 dân tộc (trong Nam các anh gọi là 53 sắc tộc, xem ra đúng hơn), thì ta cũng có thể nói, nhờ chiếm được Miền Nam mà Miền Bắc được giải phóng, sông có thể cạn núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy nay đã hiển nhiên không thể chối cãi.

          Thực tế đó là gì? Cũng giản đơn và dễ dàng như tòa án Hải Phòng vừa xử phạt tù anh em Đoàn Văn Vươn là nạn nhân, và phạt tù treo đám thủ phạm tép riu, còn đám đầu sỏ chủ mưu thì hoàn toàn vô can, trong vụ cưỡng chế tài sản nhân dân mà chính Thủ tướng kết luận “hoàn toàn trái pháp luật”. Nếu các anh không thua cuộc chiến thì bộ đội cụ Hồ chúng tôi đâu có thu được hàng tỷ khối chiến lợi phẩm mang về làm náo nức nhân dân Miền Bắc, trong đó có cậu bé 13 tuổi quê hương Xô Viết Nghệ Tĩnh sau này là nhà báo Huy Đức ghi lại:

          “Những gì được đưa ra từ những chiếc xe đò Phi Long thoạt đầu thật giản đơn: Mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe; Cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra; Con búp bê nhựa - biết nhắm mắt khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe - buộc trên ba lô của một anh bộ đội phục viên may mắn.

          Những cuốn sách của Mai Thảo, Duyên Anh... được các anh bộ đội giấu dưới đáy ba lô đã giúp bọn trẻ chúng tôi biết một thế giới văn chương gần gũi hơn Rừng Thẳm Tuyết Dày [1], Thép Đã Tôi Thế Đấy [2]… Những chiếc máy Akai, radio cassettes, được những người hàng xóm tập kết mang ra, giúp chúng tôi biết những người lính xa nhà, đêm tiền đồn còn nhớ mẹ, nhớ em, chứ không chỉ có “đêm Trường Sơn nhớ Bác”. Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi.” (Bên Thắng Cuộc).

          Còn chính bộ đội cụ Hồ như chiến sĩ gái Dương Thu Hương háo hức bao nhiêu trên đường giải phóng Miền Nam thì sau 30/4/75, khi vào đến Sài Gòn đã... Ta thử đọc trích đoạn cuộc trao đổi giữa cô với nhà báo Đinh Quang Anh Thái (*)

          “Đinh Quang Anh Thái: Bà từng viết rằng, ngày 30 tháng Tư năm 1975, khi các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà trầm trồ trước sự trù phú vật chất của miền Nam thì bà ngồi khóc trên lề đường Sài Gòn. Bà có thể nhắc lại tâm trạng của bà lúc đó?

          - Dương Thu Hương: (thở dài) Điên rồ thì tôi có nhiều thứ điên rồ. Khóc thì tôi có hai lần khóc.

          Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cà mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí. Tôi không choáng ngợp vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy dẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ. Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói. Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ... nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải.”

          Rồi chuyện ông bác sĩ bộ đội cụ Hồ mà anh gặp tại nhà người bạn chiến hữu của anh ở Tân Định ngay sau khi mới giải phóng Sài Gòn trông như người ngoài hành tinh mới đến, cứ ngơ ngơ ngáo ngáo, bảo “có vào đây mới biết đồng bào Miền Bắc ngoài đó quá khốn khổ”.

          Anh Chổi ơi, vài mẩu chuyện trên đây là của vài ba cá nhân lẻ tẻ nhưng là đại diện cho tâm trạng chung của tuyệt đại bộ phận đoàn quân “đại thắng mùa xuân” ngay sau khi mèo mù vớ được cá rán Miền Nam đó anh. Bây giờ thôi những mẩu chuyện cá nhân để nhìn vào tổng thể sờ sờ trước mắt.

          Giá như ngày đó Mỹ không chịu cút, Ngụy không chịu nhào và các anh cứ tiếp tục giữ vững Miền Nam với chế độ Tư Bản một mình thì chúng tôi, tức Miền Bắc, cứ vẫn xếp hàng cả ngày và chỉ được tiêu chuẩn “mỗi năm ba tấc vải thô, lấy gì che kín cụ Hồ em ơi”, Ba Ếch cứ tiếp tục trốn chui trốn nhủi trong rừng tràm U Minh, đêm du kích ngày chích mông, chứ làm gì có nhà thờ họ hoành tráng lừng lựng giữa Rạch Giá như bây giờ. Nói chung không nhờ Miền Nam các anh thua thì làm gì chúng tôi được nếm mùi bã Tư bản để được như ngày nay. Không nhờ các anh bỏ của chạy lấy người thì của đâu cho Cách Mạng lấy làm giàu như bây giờ. Không nhờ các anh thua cuộc thì ngày nay chắc chắn Miền Bắc chúng tôi còn tệ hơn nước anh em XHCN Bắc Triều Tiên của cậu Giun Kim Ủn bây giờ.

          Nói túm lại, kỷ niệm ngày 30 tháng Tư 75 là để mừng cho Miền Bắc chúng tôi được giải phóng, chứ Miền Nam các anh thì bị một vố phỏng... nhớ đời này qua đời khác. Nhưng ở đời này, anh còn lạ gì, khốn nạn của người này là hạnh phúc của người kia. Thôi thì Miền Nam các anh đã hưởng lâu rồi, nhiều rồi, nhường cho đồng bào Miền Bắc chúng tôi được giải phóng một ti, cho công bằng.

          Cảm ơn anh đã đọc hết thư này của một người cựu thù cùng máu đỏ da vàng, cùng quê hương “ông bác” mà ngày nay mỗi lần nghe nhắc đến là tôi muốn độn thổ vì xấu hổ.

          Trân trọng chào Anh,

          Một cựu bộ đội cụ Hồ trong đoàn “giải phóng quân” 1975.

          Sài Gòn, năm thứ 38 ngày Giải phóng Miền Bắc.


          Nguyễn Bá Chổi
          danlambaovn.blogspot.com

          Thương yêu toàn dân VN cùng Trời, Phật, Chúa với hết cả tâm hồn .

          Kính chào đoàn kết trong tình YÊU NƯỚC THƯƠNG DÂN .

          "V", "VK", "NPU",..., "TDVN"

          "CSPD"

          HS. TS. VN
          Last edited by hung45qs; 04-11-2013, 02:48 PM.

          Comment

          • levannhan
            Senior Member
            • Jul 2012
            • 872

            #35
            Người Trung quốc đang sống trong hoảng loạn bất an cao độ

            Báo chí trên các Blog mấy tuần nay ở Trung quốc đã truyền tay nhau đăng tải tình trạng báo động đỏ đó là khách du lịch vào Trung quốc giảm 30 % so với giữa năm 2012. Nguyên nhân chính là do 3 yếu tố không thể hóa giải nổi đó là:
            1, Nguồn nước tại Trung quốc cho người ăn và uống nhiễm độc ghê gớm đặc biệt là nhiễm chì, a-xít va các hóa chất độc hại suốt hơn mấy chục năm qua của sứ phát triển nóng thị trường làm ăn kinh tế do các nhà máy, các xí nghiệp thải ra đã ngấm nặng trong lòng đất va trên các sống hồ, các nguồn nước trên phạm vi cả nước. Người ta tính rằng nay chỉ con có Tây tạng đã đỡ chút ít mà thôi, nhưng với tình trạng này cứ kéo dài thì cũng không thể là nơi con người có thể sống được.
            Sau khi báo chí đăng tải về lợn chết đổ vứt ra sống, rồi vịt và sau cùng là hình ảnh hàng loạt cá chết đặc trên các hồ thì những lời cảnh cáo này trên các Blog càng lan nhanh hơn bao giờ hết. Chính quyền Trung quốc đang lúng túng không biết sẽ làm gì để trấn an dân, hầu như là bất lực.
            2, Lý do thứ hai là ô nhiễm khí thở của con người từ hai phía:
            Đó là từ khí thải ở các nhà máy, các công trường xí nghiệp thải ra. Người ta đo lượng Các-bon-nic và các chất độc trong không khí đã đến mức báo động đỏ, nồng độ đông đặc khiến cho những người khỏe biến thành người bệnh, nhiều người bị bệnh như hen xuyễn hay phổi nhất là trẻ em và người có tuổi bị tử vong nhiều trong mấy năm qua và nhất là những năm gần đây. Nhưng thảm họa đến nữa là do các trận bão cát do sự sa mạc hóa đang trền đến các thành phố.
            3, Tình trạng này cùng với vấn đề chính trị, xã hội thiếu minh bạch, công bằng đã khiến đa số người dân Trung quốc sống cảm thấy bất an, càng ngày càng nhiều người giầu có mức tiền triệu đô-la trở lên đã đăng ký ồ ạt bỏ nước ra đi định cư tại các nước như Mỹ, Canada, Anh, Úc và nay khi có dấu hiệu các quốc gia này thấy không thể nhận thêm người vào nữa thì họ và nhiều người lưng vốn ít hơn đã đổ vào các nước Nam Mỹ, Capuchia, Lào và có xu hướng cả Việt nam nhưng trên danh nghĩa các nhà đầu tư làm ăn. Họ mang theo cả gia đình, anh em họ hàng thậm chí cả dòng họ.
            Như báo chí Trung quốc đã phải nói đây thực sự là cuộc chạy tỵ nạn khỏi Trung quốc chứ không phải là đi định cư như vẫn xẩy ra lâu nay. Người ta thấy phổ biến cảnh ngày ngày tại các đại sứ quán các nước tại Trung quốc, số người xếp hàng ghi tên làm thủ tục ngày càng đông, có người đã thuê phòng trọ gần đó để chờ cho bằng được đến lượt mình. Trung quốc không chỉ lo số ngoại tệ sẽ biến khỏi đất nước này mà lo đây sẽ là hiệu ứng tai hại là sẽ đến ngày khách nước ngoài không giám vào Trung quốc. Như báo chí đăng tải khuyên người đi du lịch rằng bạn không thể đến du lịch Trung quốc nếu cứ đeo mặt nạ cả ngày và đeo bên mình hàng can nước lọc mang theo đi khắp nơi trên đất nước này.
            4, Không còn ai ở Trung quốc dám ăn các loại hoa quả và sữa, thịt từ chính Trung quốc làm ra vì các thứ đó độc hại va nguy hiểm cho con người.
            Như báo chí châu Âu và Mỹ , Úc v.v…mấy tuần qua liên tục đăng bài cảnh báo việc người Trung quốc ra sức gom sữa trên khắp các cửa hàng ở châu Âu và các quốc gia phương Tây để đưa về Trung quốc và nay cả quả tươi vì những người có chút tiền ở Trung quốc không giám ăn quả tươi, thị lợn, gà, vịt và uống sữa, sản phảm làm ra tại chính quốc gia mình. Người ta cho rằng những sản phẩm sữa Trung Quốc vẫn chưa khôi phục được niềm tin người tiêu dùng sau vụ tai tiếng năm 2008 nay chẳng những chưa ngưng mà có khả năng kém phẩm chất và độc hại cao hơn vì không tin vào sự minh bạch của các thông tin nhà nước đưa ra.
            “Các siêu thị hay những nơi bán lẽ mặt hàng sữa trẻ em đang hạn chế bán,” ông Richard Dodd cho biết. Họ phải làm điều này vì xuất hiện một số khách hàng mua với số lượng lớn bất thường. Xu hướng không bình thường này được cho là kết quả của việc xuất khẩu sữa không chính thức sang Trung Quốc.”
            Những tuần qua, các siêu thị tại Anh quốc đã phải dán thông cáo yêu cầu khách hàng không mua nhiều hơn hai hộp sữa một lúc để đảm bảo nguồn cung cấp cho những người khác.Nhiều người tiêu dùng tại Anh cho biết họ để ý thấy có tình trạng khan hiếm sữa tại các siêu thị và phải đi nhiều nơi mới mua được nhãn hiệu mình thường dùng.
            “Vào Chủ Nhật, chúng tôi đã không thể tìm được sản phẩm nào từ Asda hay Tesco, chúng tôi đã phải tới Sainsbury’s,” bà Lyn Patterson nói với Reuters.
            Hãng thực phẩm của Pháp Danone, công ty sản xuất sản phẩm sữa Aptamil nói hiện đang phải tăng cường sản xuất để đáp ứng nhu cầu tăng bất thường này.
            “Chúng tôi hiểu nhu cầu tăng cao bắt nguồn từ những đợt xuất khẩu không chính thức sang Trung Quốc nhằm đáp ứng nhu cầu của các phụ huynh muốn tìm kiếm nhãn hiệu sữa phương Tây cho con cái mình,” công ty này nói trong một thông cáo.
            Giá quả tươi ở các chợ và siêu thị ở châu Âu tằng cao gấp rưỡi va nhiều hoa quả đặc sản cũng không thấy có để bán nữa. Nhiều người đã kêu gọi chính phủ phải có biện pháp ngăn chănj ngay nếu không sẽ là vấn nạn. Đến nay cả quả tươi bị người Trung quốc gom mua đóng hòm mang về nước để phục vụ với hơn tỷ người thì khối lượng nhập về sẽ càng ngày càng cao hơn
            Tại Việt nam các lái buôn cá, thịt, gạo tạp phế lù người Trung quốc đã có mặt trên các thị trường Việt nam để gom hàng mang về bên kia biên giới hay quá các ngả đường biển va hàng không. Đổi lại họ chuyển sang Việt nam các hàng mà người Trung quốc lo sợ độc hại không giám dùng nhưng cho thêm các thuốc hãm độc hại để giữ lâu không héo. Như thế, độc hại lại càng kinh khủng hơn. Như báo chí đăng tải là lòng lợn, chân gà, lạm bò v.v… những thứ khoái khẩu của người Việt ăn hầu như mang đuợc mang vào không những vốn đã độc hại lại đang trong tình trạng bị hối thối và đang bị phân hủy. Phương thức vận chuyển bằng đường bộ, đường thủy và nay cả bằng cả đường hàng không nữa, thật là nguy hiểm hết chỗ nói. Nên tỷ lệ người dân bị bệnh ung thư đang tăng cao ở quốc gia này.
            Vơ vét hàng mang về là “Siêu lợi nhuận”
            Một sản phẩm sữa chỉ với giá 10 bảng Anh được bán với giá cao gấp ba lần ở thị trường Trung Quốc, Reuters cho biết.
            Người TQ gom hàng đặc biệt là sữa

            Chính quyền Hong Kong đã phải hạn chế số sữa người dân Trung Quốc được mang về lục địa sau khi tình trạng mua gom đẩy giá và gây khan hiếm sữa tại đây.
            Một doanh nhân người Trung Quốc nói với Sky News rằng ông mua sữa từ các siêu thị và sau đó bán qua một trang mua sắm trên mạng Taobao của Trung Quốc.
            “Tôi mua với giá 7 đến 9,5 bảng mỗi hộp sữa, và bán với giá từ 16,5-19,5 bảng,” ông này nói.
            Ông này cũng cho biết người Trung Quốc gom sữa dưới nhiều hình thức khác nhau:
            “Thứ nhất là các sinh viên hay khách du lịch được gia đình hoặc bạn bè nhờ mua một vài hộp sữa. Thứ hai là những công ty nhỏ và vừa như chúng tôi. Và thứ ba là những nhà buôn lớn thường ở London hay Portsmouth. Họ mua trực tiếp từ các nhà phân phối hàng cho siêu thị, với những đơn hàng từ 20.000 bảng.”
            Trả lời BBC Tiếng Việt, ông Junqi Yang, người dân tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc cũng cho biết các dịch vụ giao hàng, cho thuê kho tại đây đang rất phát triển nhờ sữa nhập từ nước ngoài. Trung Quốc là nước có ngành công nghiệp sản xuất sữa khá phát triển. Tính đến nay, ngành công nghiệp này có giá trị khoảng 30 tỷ đôla, với mức tăng trưởng thường niên trên 20% kể từ năm 2000. Theo ông: “Nhiều người Trung Quốc ở đây thà trả giá cao còn hơn chấp nhận đánh cược với sức khỏe và tình mạng của con cái mình khi dùng sữa nhãn hiệu Trung Quốc.”
            Trung quốc gần đây đã ra sức trấn an người dân rằng các sản phẩm sữa tại Trung Quốc là an toàn và được kiểm nghiệm chặt chẽ. Tuy nhiên, hệ thống luật pháp thiếu hiệu quả tại đây đang vẫn là một vấn đề lớn. Vấn đề là ở chỗ người dân Trung quốc đang thấy bất an va tình
            trạng nay đã trở nên hoảng loạn khó thể trấn an được nữa. Người ta thấy ngay các quan chức thì gia đình nào cũng đưa con cái ra sống ở nước ngoài và bản thân họ cũng chỉ cần vơ thêm khẩn trương chút nữa là cũng biến mất lúc nào nhà nước cũng không thể biết.
            Tuơng lai của đất nước này đang đến mức bất ổn và chắc chắn sẽ rất ảm đạm từng ngày va phải được đọc tăng lên khi nhìn vào con số tăng trưởng kinh tế. Như chính người Trung quốc nói: “Không thể kiểm soát được nữa, đầu hàng thôi! Nếu tôi có khả năng đi được ra nước ngoài thì tôi cũng đi. Cái cột điện còn muốn dời đi nữa là con người? ”
            © Nguyễn Hoàng Hà
            © Đàn Chim Việt

            Comment

            • levannhan
              Senior Member
              • Jul 2012
              • 872

              #36
              Thư gửi Vợ Chồng TT Hoa Kỳ Michelle & Barack Obama

              Dear President Obama and First Lady Michelle Obama:


              Enclosed is a video of a Vietnamese mother who is crying desperately for help to all the people in the world to save her loving daughter, who was wrongly imprisoned and severely beaten by the order of the head members of the communist party in the Viet Cong regime:

              Trương tấn Sang
              Nguyễn phú Trọng
              Nguyễn sinh Hùng
              Nguyễn tấn Dũng
              Nguyễn bá Thanh

              I am asking both of you and all the people in the United States of America not only to help this mother and her daughter, but also to aid the innocent Vietnamese people from harmful acts such as the following:

              1. Wrongful charge and capture with no particular reason other than attempting to overturn the Communist party and their government.

              2. Detainment and torture to force them to admit guilt to overturn the Communist party and their government, which would not be considered wrong doing or a crime anywhere in the world.

              3. Wrongful imprisonment with unreasonably long prison sentences, and no possibility of fair trial or due process.

              Last but not least I am asking both of you and the people of the US to help all the Vietnamese people in Viet Nam to have a better life such as Freedom and Democracy for all people in VN.

              I would like both of you and the people of the USA to take a look at the pictures of the heads of the communist party and especially the innocent young girl, Nguyen Phuong Uyen, who happens to be a very bright college student at the University in VN.

              <iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/EBaPkBi7OWc" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>

              Please help Nguyen Phuong Uyen to return to her routine life, which belongs at the university to finish her last school year, instead of wrongly imprisoned and tortured by the VC and communist party.

              Your help and understanding will greatly be appreciated by Vietnamese people all over the world.

              Thank you for taking your valuable time to read my letter .

              Sincerely Yours



              -Ông bà Tổng Thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ Michelle & Barack Obama cùng toàn dân Mỹ kính mến:

              Tôi xin phép được gửi lời thăm hỏi chân tình đến sức khỏe của ông bà và cũng nhân tiện gửi đến cho ông bà cùng toàn dân Mỹ một Video mới vừa đăng lên mạng và các diễn đàn trên khắp thế giới của một bà mẹ hiền lành Việt Nam đang kêu gào và than khóc thảm thiết để kêu gọi tấm lòng yêu thương và cứu giúp của mọi người trong cộng đồng thế giới nhất là Hoa Kỳ để cứu giúp cho cô con gái hiền ngoan của bà ta không may bị giam cầm trái phép bỡi nhà cầm quyền CSVN và cô ta đã và đang bị đánh đập thật tàn nhẩn và vô cùng dã man bỡi đảng VC cùng đầu đảng năm tên Việt Cộng có tên như sau :

              Trương tấn Sang
              Nguyễn phú Trọng
              Nguyễn sinh Hùng
              Nguyễn tấn Dũng
              Nguyễn bá Thanh

              Trước nhất tôi xin phép để kêu gọi sự thương yêu và cứu giúp của ông bà cùng toàn dân Hoa Kỳ không những chỉ làm ơn cứu giúp cho bà mẹ khốn khổ này cùng cô con gái hiền ngoan của bà ta mà xin ông bà TT và toàn dân Mỹ cứu giúp cho toàn dân VN không còn bị giết hại và tránh được những hảm hại bỡi bàn tay thâm độc của đảng Cộng Sản Việt Cộng như sau:

              1. Bắt bớ và giam cầm trái phép những người dân lành hiền hòa nhân hậu VN với những lý do thật là vớ vẩn , vô phép, vô tắc và vo^ pháp luật như là "Lật đổ đảng VC cùng nhà cầm quyền VC"

              2. Giam cầm trái phép và dùng những thủ đoạn gian manh, tàn nhẩn ác độc để tra khảo, đánh đập dã man để bắt người dân lành, hiền lương phải nhận tội và vu khống những tội vô căn cứ như là "Lật đổ đảng VC cùng nhà cầm quyền VC" .

              3. Tù đày, tù ngục dài đăng đẳng những người dân hiền lành bằng những bản án hết sức vô lý, bất công và phi luật pháp.

              Sau cùng thì tôi cũng xin được phép kêu gọi sự thương yêu và giúp đỡ của ông bà TT cùng toàn dân Hoa Kỳ làm ơn giúp đỡ cho toàn dân VN mau chóng được có một cuộc sống tốt đẹp hơn trong Tự do và Dân Chủ như đất nước mà ông bà đang sinh sống.

              Tôi cũng muốn hai ông bà cùng toàn dân trên thế giới được nhìn thấy mặt mày của những tên cầm quyền trong đảng VC và đặc biệt là những bức hình thật hiền hòa nhân hậu và hết sức dễ thương của cô gái trẻ Việt Nam thật đáng thương và cũng là một sinh viên đại học rất thông minh, tài giỏi có tên là Nguyễn phương Uyên.

              Xin ông bà làm ơn giúp đỡ cho cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên được trở về với những nếp sống thường ngày mà cô ta ưa thích đó là học hành cho thật giỏi để hoàn thành ngành học của cô ta và trở nên người hữu dụng cho quê hương xứ sở thay vì phải vì giam cầm trái phép trong ngục thất và ngày đêm bị hành hinh, hành xác, đánh đập thật tàn nhẩn và dã man bỡi bàn tay thâm độc và vô cùng ác hiểm của đảng VC cùng lũ cầm quyền VC.

              Xin chân thành cám ơn sự quan tâm, thông cảm, hiểu biết cùng lo lắng và giúp đỡ của ông bà . Sự cứu giúp của ông bà cùng toàn dân Hoa Kỳ cho toàn dân VN rồi đây sẽ được mọi người Việt Nam khắp nơi, khắp nước và trên toàn thế giới nhiệt liệt cám ơn và biết ơn .

              Xin chân thành cám ơn ông bà đã để thì giờ quý bao của mình ra để đọc lá thư của tôi.

              Rất biết ơn ông bà.


              Cầu Xin Trời, Phật, Chúa ban nhiều ơn phước lành cho NPU

              Thương yêu toàn dân VN cùng Trời, Phật, Chúa với hết cả tâm hồn.

              Kính chào đoàn kết trong tình YÊU NƯỚC THƯƠNG DÂN.

              "V", "VK", "NPU",..., "TDVN"

              "CSPD"

              HS. TS. VN
              Last edited by levannhan; 04-29-2013, 12:47 AM.

              Comment

              • levannhan
                Senior Member
                • Jul 2012
                • 872

                #37
                Trang Levannhan

                Hôm nay ta thật muốn làm thơ (ngày 4 tháng 5 năm 2013)

                Người hiền nhân quân tử khó kiếm
                Kẻ tiểu nhân đê tiện dễ tìm

                Nước Việt Nam của ta
                Giờ sao toàn quỷ ma
                Lũ đầu trâu mặt ngựa
                Nhìn mặt thật khó ưa

                Khi nào thì mới hết
                Lũ Việt Cộng chó chết
                Trời ơi hởi Trời ơi
                Thật làm khổ dân tôi


                "V", "VK", "NPU",..., "TDVN"

                "CSPD"

                HS. TS. VN
                Last edited by chimtroi; 05-05-2013, 08:04 AM.

                Comment

                • levannhan
                  Senior Member
                  • Jul 2012
                  • 872

                  #38
                  16 Vàng, 4 Tốt

                  16 Vàng, 4 Tốt

                  --------------------------------------------------------------------------------


                  "16 chữ” (Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng đến tương lai) và “Tinh thần 4 tốt” (Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt).

                  Nguyên tắc ứng sử này chi phối mọi chính sách, hoạt động đối ngoại của Việt Nam với Trung Quốc.
                  Ai là cha đẻ - Xin thưa, đó là Mao trạch Đông, Giang Trạch Dân, những người Tàu Cộng Sản sáng tác. "


                  Láng giềng hữu nghị
                  Hợp tác toàn diện
                  Ổn định lâu dài
                  Hướng đến tương lai

                  Láng giềng tốt
                  Bạn bè tốt
                  Đồng chí tốt
                  Đối tác tốt

                  Hay là

                  16 vàng và 4 tốt có ý nghĩa sâu sắc (Xấu) đó là :

                  "ĐẦU ĐỘC toàn dân VN cho tận tuyệt cùng DIỆT CHỦNG lũ ngu man di mọi rợ Việt Nam" .

                  Láng giềng hữu nghị (Chúng ta côn đồ)
                  Hợp tác toàn diện (Cướp đoạt tất cả)
                  Ổn định lâu dài (Đất đai biển đảo)
                  Hướng đến tương lai (Xóa sổ Việt Nam)

                  Láng giềng tốt (Không xâm lăng)
                  Bạn bè tốt (Không cướp biển)
                  Đồng chí tốt (Không cướp nước)
                  Đối tác tốt (Không đầu độc cùng tàn sát dân lành VN)


                  Thằng Tàu Cộng
                  Chiếm biển đông
                  Chiếm Hoàng Sa
                  Chiếm Trường Sa
                  Bắn chết dân
                  Đốt tàu dân
                  Không thể nào
                  Là bạn tốt
                  Đồng chí tốt
                  Đối tác tốt
                  Cùng toàn dân
                  Việt Nam thương yêu của mình

                  Thằng Tàu Cộng không thể nào là láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chi tốt và đối tác tốt của 95 triệu TOÀN DÂN VN được .

                  Giờ chỉ có một con đường duy nhất cho TOÀN DÂN VN muốn được sống còn thì phải :

                  Đoàn kết toàn dân VN
                  Chống Tàu Cộng cứu nước
                  Làm bạn với tất cả mọi quốc gia trên toàn thế giới

                  Nhất là phải tìm mọi cách làm bạn thật tốt với Hoa Kỳ, Nhật Bản, Ấn Độ,...vv... để mau chóng xây dựng quốc gia, canh tân xứ sở , phát triển khoa học kỹ thuật cùng tân trang tất cả những vũ khí tối tân của những quốc gia giàu mạnh trên cộng đồng thế giới như là Hoa Kỳ để chống CSVN, CSTC.

                  Đây là việc Đại Sự Quốc Gia mà toàn dân VN phải quyết tâm, quyết chí tận tâm, tận lực dốc hết toàn lực để thực hiện cho bằng được trước khi quá muộn .

                  95 triệu người dân VN thông minh, khôn ngoan, tài giỏi khắp nơi, khắp nuớc VN phải cố gắng với hết sức của mình nếu muốn được sống còn và vươn mình lên cùng toàn dân trên cộng đồng thế giới .

                  3 triệu đảng viên VC phải chấm dứt theo Tàu Cộng hay là bị hủy diệt không thương tiếc bỡi 95 triệu người VN vì chẳng đặng đừng mà phải dứt tình, dứt nghĩa cùng lũ phản quốc, phản dân "HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN", "CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH" CSVN .

                  Tôi thành tâm kêu gọi những người cầm quyền trong đảng CSVN như là Trọng lú, Phúc Niễng cờ lờ mờ xờ, Quang điên, Ngân khùng dâm dật,....vv.... hãy mau chóng biết hồi tâm chuyển ý để quay đầu trở lại với "CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA DÂN TỘC VN" và biết đặt "QUYỀN LỢI CỦA TOÀN DÂN VN LÊN TRÊN TẤT CẢ NHỮNG THAM VỌNG THẤP HÈN CỦA CÁ NHÂN, VÀ CỦA ĐẢNG PHÁI" trước khi quá muộn .

                  Không còn nhiều thì giờ nữa hãy mau ăn năn, hối lỗi tội ác của mình trong quá khứ và đừng cứng đầu, cứng cổ gây thêm những tội lỗi và tội ác cùng 95 triệu đồng bào dân tộc VN của mình nữa đó là tiếp tục hành hình, hành xác, bắt bớ, giam cầm trái phép, đánh đập, khảo tra và tù đày, tù ngục những người anh hùng nghĩa sĩ VN với đầy lòng YÊU NƯỚC THƯƠNG DÂN VN nhưng lại bị vu cáo, vu oan là chống đảng, nhà nước cùng lũ quỷ đỏ CSTC như là :

                  Linh Mục Nguyễn văn Lý
                  Kỹ Sư Trần huỳnh Duy Thức
                  Nhạc Sĩ Việt Khang
                  Nhạc Sĩ Trần vũ Anh Bình
                  Luật Sư Nguyễn văn Đài

                  Và không biết bao nhiêu những người Hiền Nhân, Hiền Tài, Anh Hùng Nghĩa Sĩ VN chỉ vì có lòng YÊU NƯỚC THƯƠNG DÂN VN mà phải mang nhục hình và chịu khổ hình trong tù đày ngục thất của đảng VC .

                  Đây là cơ hội cuối cùng cho lũ cầm quyền CSVN như là Trọng lú, Quang điên, Phúc niễng, Ngân khùng cùng đảng Việt Cộng ăn năn, hối lỗi những tội ác và tội lỗi của mình trước khi bị 95 triệu người VN thẳng tay tàn sát và tận diệt không thương tiếc .

                  Thương yêu toàn dân VN với hết cả tâm hồn .

                  Kính chào đoàn kết trong tình YÊU NƯỚC THƯƠNG DÂN .

                  "TDVN"
                  (Thống nhất toàn dân Việt Nam)

                  HS. TS. VN
                  (Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt nam)
                  Last edited by levannhan; 06-08-2017, 03:23 PM.

                  Comment

                  • levannhan
                    Senior Member
                    • Jul 2012
                    • 872

                    #39
                    Quyền Con Người

                    Chuyện ngày 5-5 và Quyền Con Người.
                    Bạn thân mền,

                    Tôi đã từng nghe người ta bảo: Hôm qua, 30-4 là ngày kinh hoàng trong máu, nước mắt và trong nỗi chết của người Việt Nam! Hôm nay, 01-5 là ngày bàng hoàng khởi đầu trong cuộc đổi đời, không có tương lai!

                    Những tưởng đó chỉ là một câu chuyện phiếm diện, cay đắng, nhuộm màu nước đục của 38 năm về trước. Kết quà, không một ai có thể ngờ được là, thực chất của những từ ngữ máu, nước mắt, nỗi chết và không tương lai ấy, chỉ là những nét vẻ rất thô thiển nếu đem nó để so sánh với một cuộc sống thật của người dân Việt Nam trong suốt 38 năm qua. Nghĩa là, những ngôn từ ấy đã không đủ khả năng chuyên chở, diễn đạt muôn ngàn những thống khổ mà người dân Việt Nam đã phải gánh chịu dưới cái ách cộng sản suốt từ dó cho đến nay. Nói cách khác, cuộc sống thực tế của người dân Việt hôm nay còn kinh hoàng, khủng khiếp hơn những ngôn từ ấy cả ngàn, vạn lần.

                    A. Chuyện hôm qua ( trước ngày 30-4-1975)

                    Đó là thời kinh hoàng đầy nước mắt và nỗi chết. Cuộc kinh hoàng không phải chỉ có ở miền nam nhưng là trên toàn đất nước. Bởi vì, khi cộng sản vào được Sài Gòn do sự hỗ trợ của CS Tàu – Liên sô, cũng chính là lúc nó tận diệt niềm tin và hy vọng vào một cuộc sống thanh bình, tự do, nhân bản của dân tộc Việt Nam. Khi ấy, người miền nam bàng hoàng trực diện đối mặt với tang thương, nỗi chết. Nhưng nước mắt lại tuôn trào trên những khuôn mặt sầu thảm trên đất bắc. Bởi vì, úơc mong và hy vọng của họ đặt vào một ngày được giải phóng khỏi ách cộng sản đã tiêu thành mây khói! Nên họ khóc thương thân mình và thương cho những người anh em miền nam, từ đây cũng bị khép lại mảnh đời tan nát như họ. Sự thật câu chuyện này ra sao?

                    Tôi không có só liệu chính xác trong tay, nhưng xem ra là có đến một nửa dân số của Việt Nam hôm nay chưa có mặt ở trên phần đất ấy vào ngày tang thương 30-4-1975. Tuy nhiên, tôi tin rằng họ có thể cảm nghiệm được điều tôi viết một cách rất rõ ràng. Hơn thế, họ có thể biết và biết một cách chính xác và trung thực hơn cả những người có mặt trước đó nữa là khác. Bởi vì, những hình ảnh về ngày đó. Thời gian trước và sau đó là những chứng cứ mà không một một ai có thể tẩy xóa đi hay tuyên truyền, cắt nghĩa một cách gian trá theo chủ đích của mình được. Trái lại, tất cả những hình ảnh ấy đều tự nói lên những sự thật khi người ta xem nó, nhìn nó hay đánh gía về nó.

                    Bạn biết, diện tích của Việt Nam theo địa lý từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu là khoảng 326,780 km2 ( không kể diện tích các đảo trên biển). Trong 20 năm chiến tranh chống cộng sản, bảo vệ nền Độc Lập Tự Do và luân lý của xã hội Việt Nam, tôi cho rằng, không có một m2 nào mà không có dấu vết đạn bom và có lẽ cũng chẳng có đến 100m2 đất nào liển nhau mà không có máu, nước mắt, mỗ hôi của người dân Việt đổ xuống, bám vào đất! Nếu nhìn kỹ hơn, mọi người đều thấỳ đường nét riêng của những tấm ảnh ấy là không có niềm vui. Tại sao lại như thế?

                    Trước hết, vì lý tưởng Tự Do, vì tiền đồ Độc Lập của đất nước, sau ngày 20-7-1954 dã có một cuộc chia ly lớn nhất trong lịch sử. Hàng riệu người dân đất bắc đã bỏ làng thôn, thành thị mà đi. Họ vào miền nam để chung sức giữ lấy bờ cõi và truyền thống Văn Hóa Nhân Bản của dân tộc.

                    Trong khi đó, vì cuồng vọng muốn chiếm miền nam cho CS Tàu, Liên sô, HCM đã mở cuộc chiến vào nam. Để từ đó, một nửa của đất nước phải đưa lưng ra hứng lấy bom đạn, hứng lấy những tang thương vì những đôi dép râu và những cái nón cối đi phá làng đốt xóm. Cuộc sống yên lành của người dân miền nam, bỗng dưng bị vẫn đục rồi thêm mùi tanh tao. Từ thôn quê cho đến thị thành, giấc ngủ đêm không còn dài, con thơ giật mình khóc thét giữa đêm vì tiếng hai tiếng Việt cộng về! Hởi ơi, chỉ nghe đến hai tiếng Việt cộng là gia không kịp xỏ dép. Trẻ không kịp mặc quần hay khoác lên người manh áo. Vợ không kịp gọi chồng, con không kịp gọi cha, anh em không kịp bảo nhau. Tất cả chỉ có thể nhớ được một chữ chạy. Nên không một ai làm điều gì khác ngoài chữ chạy. Chạy trốn cộng sản. Chạy đi tìm Tự Do. Người may mắn vào đươc phố, đến được phần đất tạm yên. Người xui tận mạng thì gặp mìn hay dao mã tấu của thành phần đi dép râu chặn trên đường! Gặp rồi, chả mấy người toàn thây! Đó chính là hình ảnh của Đại Lộ Kinh Hoàng, của đường Số 7, số 10, của Sơn Trà, Tư Hiền, Đà Nẵng, Xuân Lộc, An Lộc, Lai Khê… và cuối cùng là ở ngay trên cầu Sài Gòn.

                    Miền Nam là thế, nhưng miền bắc, hậu cần của người tạo ra chiến tranh còn tang thương hơn nhiều. Khởi đầu, một chiến dịch vĩ đại được phát động trên miền bắc gọi là học tập “đạo đức HCM” được CS phát động. Kết qủa, chỉ trong vài, ba năm, 1953-56, nhà nhà trắng mắt ra với nền văn hóa và đạo lý của cộng sản do HCM đem về và áp bụng vào miền bắc. Nó đã phá hủy toàn bộ nền luân lý đạo hạnh của gia đình và xã hội Việt Nam trước đó. Để vào mùa đấu tố, chuyện Con đâú cha, vợ đấu chồng anh em, hàng xóm đấu nhau để HcM hay Hồ tập Chương ghi tên vào lịch sử của Việt Nam với cái chết của hơn 172,000 ngàn người dân vô tội, và thâu tóm toàn bộ tài sản đất nước vào tay của đảng cộng sản theo chủ trương của Mac Lê Mao. Sau cuộc khủng bố tinh thần toàn diện ấy là cảnh HCM lùa từng đoàn thanh thiếu niên vào cuộc chiến để được sinh bắc tử nam. Phần ngừơi ở lại thì cũng chan hòa máu và nưóc mắt vì bom ngoại. Cảnh tang thương đó, có ai bận lòng không? Riêng HCM và đảng CS thì càng lúc càng điên cuồng phụng vụ cho chủ trường Tàu hóa bằng câu tuyên bố để đời. “Đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cũng cũng đánh.” Nghĩa là, HCM muốn tiêu diệt cho hết thành phần dân tộc Việt Nam để chỉ còn lại những kẻ lai căng, hay người Tàu của Y tự do sang mà chiếm lấy đất Việt chăng? Ôi quả là một cuộc chơi đầy ác độc! Ắc độc để có cái kết của ngày 30-5- 1975 tại Sài Gòn, cũng là ngày tuyệt vọng đổ xuống trên người dân đất bắc. Họ không còn có một hy vọng nào để cứu mình ra khỏi cái ách cộng sản!

                    B. Chuyện hôm nay (từ 1-5-1975). Một đất nuớc lụn bại, không có tương lai

                    Sau một đêm chong đèn, sáng hôm sau, 01-5-1975, người người bàng hoàng để thấy, rồi nhìn những bộ dạng của người mới đến với đôi dép râu, và cái mũ chụp xuống qúa nửa mặt. Tay dắt theo con heo đi lòng vòng trong phố, hay cột chúng trên sân, trước tiền đình những dinh thư, cơ sở của mìền nam cũ thì họ tự biết, tương lai của Việt Nam đã chết theo lớp chân của những người mới đến này. Đây, dĩ nhiên, không phải là câu chuyện mất mát, bi quan, cay đắng của riêng ai, nhưng là của toàn dân tộc. Bởi vì ngay sau đó, mọi ngưòì đã chạm vào cuộc sống đen tối hơn đen tối khi Nguyễn Hộ nói toạc ra cái sách lược của đảng và nhà nước Việt cộng là: “Đôi với bọn ngụy quân, ngụy quyền sài gòn, nhà của chúng ta ở, vợ của chúng ta xài, con của chúng ta bắt làm nô lệ, còn bọn chúng nó ta giam cho đến chết”.Từ đó họ đã thi hành định hướng “chiến thắng” do họ vẽ ra cho đất nước đến hôm nay là:

                    Lấy độc ác thay thế lương thiện.
                    Đem gian trá phủ trên Công Lý.
                    Dùng áp bức triệt hạ Tự Do,
                    Làm nô lệ thay cho Độc Lập,
                    Lấy man rợ phá nát Luân Lý,’
                    Đem bất nhân hủy diệt nhân quyền
                    Lấy bạo tàn đào thải đạo nghĩa…

                    Kết qủa của sách lược vừa được công bố là có đến 300,000 quân cán chính trong chính quyền của miền nam bị lùa vào các trại tù khổ sai, trên toàn quốc. Có nhiều người đã chết mất xác trong các trại tù này. Có đến hàng triệu người miền nam bị lùa đi các vùng gọi là kinh tế mới. Rồi có hàng triệu người vội vả tìm đường vượt biển vượt biên làm cả trăm ngàn người bỏ xác giữa lỏng đại dương. Rồi sau những cú đánh đổi tiền, triệt hạ tư bản mại sản ở miền nam, cả nước vào nạn đói, phải ăn được ăn độn với khoai mì chạy chỉ, với bo bo vào những năm 1977-78, nhưng họ lại gọi đó là “ cao lương”!

                    Rồi trong lúc dân miền nam trắng tay, nhiều người bị vùi dập trong đời sống thua cả bọn nô lệ thì nhà nước cộng sản hồ hởi phấn khởi tiến lên. Trước tiên là viết Công Hàm bán nước năm 1958 liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa. Sau là Hiệp Định, Hiệp Thương biên giới để Nam Quan, Bản Giốc, Lão Sơn, Tụcc Làm và hàng nghìn km2 vịnh bắc bộ thuộc về bản đồ và đất nước Tàu, mà nhà văn hóa hàng đầu của họ gọi là “ bên kia biên giới cũng là quê hương”. Riêng trong lòng nội dịa cũng lắm đổi thay. Có đến hàng trăm ngàn hecta đất rừng, bãi biển nay đã trực thuộc về các chủ thàu ngoại quốc do người Tàu quản lý theo khế ước thuê bao dài hạn từ nhà cầm quyền CS giao ký. Đến việc khai thác bauxite, tiếng là khai thác kinh tế, nhưng thực ra là cả một vùng cao nguyên rộng lớn Tân Rai, Đắc Nông, Tân Cơ… nay đã thộc về chủ nhân Tàu kiểm soát, mà ngay cả cán bộ cao cấp của Việt cộng cũng không được phép bước đến những vùng đất này nếu không có phép của Tàu? Ấy là chưa kể đến việc các tình thành thị xã chia nhau quy hoạch bán đất cho ngoại nhân làm hàng trăm sân Golf, để lấy tiền cho vào túi riêng. Trong khi đó người dân không có lấy một tấc đất cắm dùi. Họ sống trên đất nước mình mà thân phận như những kẻ nô lệ thời thượng cổ.

                    Bạn nghĩ xem, diện tích thực của Việt Nam còn lại bao nhiêu sau khi đã khấu trừ đi các vùng đã có khế ước bán hay giao cho ngoại nhân? Rồi bao nhiêu trong số còn lại ấy nằm ở trong tay những cán cộng có chức có quyền? Phần còn lại là bao nhiêu? Và bao nhiêu phần trăm trong số ấy được coi là đất thuộc “ quyền sử dụng đất” mà nhà nước sẽ ban cấp quyền sử dụng cho hơn 80 triệu người Việt Nam? Xin bạn làm bài tính cho dân Việt Nam đi, và xin bạn cho biết. Cứ tình trạng này, sau một lần đổi tiền nữa, dân ta sẽ ra sao?

                    Theo bạn, dân ta đã giống xác mướp hay giống đời nô lệ ngay trên đất nước mình chưa? Hỏi xem, với cuộc sống trong đen tối và đoạ đày không tương lai như thế, liệu họ có cần biết đến Quyền Con Ngưòi là gì nữa không? Hay cứ lầm lũi mà đi dưới ngọn đèn “đạo đức HCM”, không cần biết đến nền Luân Lý Đạo Nghĩa, Nhân Bản, văn hóa làm người, nhưng cần có đủ khả năng phạm vào những loại tội đại ác, gây thêm tai họa cho một xã hội vốn dĩ đã không có lẽ sống thật từ 38 năm qua? Bạn trả lời đi, câu trả lời của bạn hôm nay, chính là lẽ sống của dân tộc Việt trong ngày mai đấy!

                    3. Ngày mai, ngày 5-5-2013 và Quyền Con Người

                    Ngày 5.5 là ngày gi mà tôi viết như một điểm mốc?

                    Tôi lấy mốc điểm này không phải đây là ngày Việt Nam đã giải thễ chế độ cộng sản ra khỏi xã hội để chúng ta bước sang một trang sử khác. Cũng không phải là ngày Tự Do, Nhân Quyền đã được công nhận và bảo vệ trên pần đất này. Cũng chưa là ngày gì trong lịch sử cả. Nhưng đây là ngày, sau 38 năm tăm tối, những con dân Việt Nam đã phá ta sợ hãi, đứng dậy, đi với nhau và họ nói với nhau về Quyền Con Người.

                    Quyền Con Người là thứ quyền gì mà người Việt Nam lại muốn nói đến?

                    Chuyện là thế này. Theo hiến chương Liên Hiệp Quốc và nhà nước cộng sản tại VN sau khi được nhận làm hội viên đã xác nhận là tuân hành theo tinh thần của Hiến Chương về quyền của con người, bao gồm những quyền hạn như: (trích và rút ngắn)

                    “Ðiều 1: Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền…..
                    Ðiều 2: Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do được công bố trong Bản Tuyên Ngôn này và không có một sự phân biệt nào, như chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay tất cả quan điểm khác, quốc tịch hay nguồn gốc xã hội, tài sản, nơi sinh, hay tất cả những hoàn cảnh khác…..n.
                    Ðiều 3:Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an toàn cá nhân.
                    Ðiều 4:Không ai bị cưỡng bức làm nô lệ hay tôi đòi. Chế độ nô lệ và buôn bán nô lệ dưới mọi hình thức đều bị nghiêm cấm.
                    Ðiều 5:Không một người nào phải chịu cực hình, tra tấn, hay bất kỳ hình thức đối xử, hoặc trừng phạt bất nhân, hay có tính cách lăng nhục.
                    Ðiều 6:Ở bất cứ nơi nào, mỗi người đều có quyền được công nhận tư cách con người của mình trước pháp luật.
                    Ðiều 7:Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không kỳ thị phân biệt…..
                    Ðiều 8: Mọi người đều có quyền được bảo vệ và bênh vực bởi các cơ quan tư pháp quốc gia có thẩm quyền về các hành vi vi phạm các quyền căn bản, do Hiến Pháp và Luật Pháp quy định.
                    Ðiều 9: Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán…”

                    Đây, không phải là những đặc quyền mới lạ của con người, nhưng là những quyền căn bản của con người mà Hiên Chương của LHQ về Nhân Quyền đã xác lập. Theo đó, người sống ở miền nam vào trước ngày 30-4-1075, đã được hưởng đầy đủ những quyền hạn của con người như thế. Nhưng từ ngày 1/5-19075 đến nay, Việt cộng đã thủ tiêu, hoặc chôn sống tất cả những nhân quyền này của người dân. Có chăng họ chỉ tô son, vẽ vời trên giấy để nói, để khoe mẽ, để bịp đời lừa ngưòi mà thôi. Bởi lẽ, nếu cộng sản biết tôn trọng nhân quyền, thì chế độ cộng sản không thể tồn tại qúa một trăm ngày.

                    Nhưng hôm nay, ngày 5.5, sau 38 năm tròn lầm lũi trong bóng đêm của sự chết. Người Việt Nam, đúng ra là thế hệ mới đã đứng dậy. Họ đứng dậy không bằng dao găm mã tấu, không bằng độc ác gian dối. Không bằng thù hận nhưng là bao dung, nhân ái. Không bằng man rợ nhưng là luân lý. Không bằng phản bội nhưng là đạo lý tín trung của dân tộc. Bằng vòng tay mở rộng. Bằng bước đi chững chạc mà cương quyết. Bằng một âm thanh nhỏ nhẹ mà mãnh liệt. Bằng một hơi thở mà uy vũ tựa cuồng phong, làm núi chuyển sông dời, để cùng trao gởi cho nhau, truyền vào núi sông một sức sống mới và tiếng nói về Quyền Con Người. Đây là ngày người Việt Nam muốn quyền của con người phải được thể hiện bằng lẽ sống thật cho con người ở trên phần đất này.

                    Như thế, với một khát vọng và một ý chí cho quê hương, việc họ kêu gọi mọi người về đây trong một tập hợp lớn để nói lên tiếng nói thuộc quyền con ngưòi là một việc cần thiết, phải làm. Tuy nhiên, nếu vì những lý do cản trở nào đó, chúng ta buộc phải tạo ra những mắt lướì nhỏ gồm 4,5 người trong một nhóm. Nếu cần, ngay trước khi thả lưới là đến điểm hẹn, thì nhóm năm ba bạn hữu của chúng ta đã là một mắt lưới không thể tách rời khỏi cái lưới là Dân Tộc. Theo đó, gặp trường hợp không thể kết lại thành tấm lưới trong ngày hôm nay, tôi nghĩ, bạn cũng đừng nản chỉ. Trái lại, hãy bình thản sinh hoạt với mắt lưói của chính mình. Một vài bài hát về quê hương, một vài câu chuyện về nhân quyền, một vài câu chuyện về những cuộc trấn áp, chuyện vui ở trường, ở nơi làm việc…. sẻ là những đầu đề để chúng ta ngồi bên nhau trong công viên, bờ hồ, tạo cho chúng ta niềm vui tự chủ. Khi ta tự làm chủ lấy mắt lưới của mình thì việc kết lại bên nhau như một tấm lưới lớn để ra khơi, hay tách ra như những cánh chim ngàn sẽ không còn là một vấn đề nữa. Bởi vì, khi bàn tay của ta nắm lấy bàn tay của ngưòi cùng lối xóm, (là những mắt lưới bên cạnh) trong cùng một ý thức về Quyền Con Người cũng sẽ là ngày đại hạnh cho dân tộc. Sẽ là ngày cáo chung của chế độ bạo tàn.

                    Tôi viết thế là bời vì, bạn biết rất rõ. Một con đê lớn cũng không ngăn nổi dòng thác lũ thượng nguồn đổ xuống. Nhưng từ những bờ để nhò, đắp dần, liền lạc lại với nhau lại có khả năng giữ và đưa con nước về lại dòng chảy, xuôi nguồn. Theo đó, mỗi con đê nhỏ, mỗi mắt lười rời hãy tự làm chủ lấy mắt lưói của mình để, dù có gặp bất cứ một hoàn cảnh tồi tệ nào, cũng sẽ không là bi thảm.

                    Cách riêng, tôi tin rằng, từ những bước chân nhỏ bé còn e dè, ngập ngừng của ngày hôm naỵ, nếu các bạn tạo ra được sự thao thức lớn cho cả quê hương về Quyền Con Người, thì bất kể ngày này sẽ ra sao, có được một tập hợp lớn với những bước chân cho Việt Nam, hay bị tan tác xé tan ra vì bạo lực của cộng sản thì cũng là một ngày rất đáng trân trọng, đáng ghi nhớ. Nó có ý nghĩa gấp trăm ngàn lần cái bánh vẽ 2-9-1945. Vì đó là ngày khởi đầu, cho một tiến trình hội diện công khai với tương lai của dân tộc. Ngày, Quyền của Con Người đã bắt đầu nở hoa trên non nước Việt. Ngày đổi đời, ngày Công Lý sẽ xóa tan đi bóng đêm của gian dối và đem đến cho con người nguồn sống thật với những phẩm gía làm người có sẵn từ lúc được sinh ra.

                    Cầu chúc cho các bạn, những bước chân, những quả tim lớn vì quê hương có đuợc một ngày vui, tràn đầy ý nghĩa.

                    01-5-2013

                    ©Bảo Giang

                    Comment

                    • levannhan
                      Senior Member
                      • Jul 2012
                      • 872

                      #40
                      Tại sao các cháu chửi cha VC

                      02:25m 05/05/13 | Tác giả: Ông Bút Phiếm: Tại sao các cháu chửi người ta?
                      Vừa qua đọc báo trong nước, có tựa đề:

                      Học sinh lớp 4, gọi 34 cuộc điện thoại… chửi Cảnh Sát 113

                      Nội dung:

                      “Liên tiếp nhận được nhiều cuộc điện thoại quấy rối, lực lượng Cảnh sát 113 An Giang đã tiến hành xác minh thì bất ngờ phát hiện “tác giả” là… 2 học sinh lớp 4.
                      Ngày 3/5, Phòng Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội (PC64) Công an tỉnh An Giang cho biết vừa thông báo với chính quyền địa phương, nhà trường và gia đình có trách nhiệm giáo dục, nhắc nhở em N.T.M.H (SN 2001, học sinh lớp 4, ngụ xã Phú Hội, An Phú, An Giang) vì liên tục gọi điện thoại đến đường dây nóng Cảnh sát 113, dùng những lời lẽ thô tục, xúc phạm đến lực lượng làm nhiệm vụ.

                      H. (trái) và bạn học - "tác giả" những cuộc điện thoại quấy rối Cảnh sát 113 An Giang.
                      H. (trái) và bạn học – “tác giả” những cuộc điện thoại quấy rối Cảnh sát 113 An Giang.
                      Sự việc xảy ra từ chiều 1/5, H. lấy điện thoại của mẹ để trên bàn rồi rủ bạn học chung gọi 34 cuộc vào đường dây nóng của Cảnh sát 113 Công an tỉnh An Giang, dùng những lời lẽ thô tục. Qua xác minh, trưa ngày 3/5 Cảnh sát 113 phát hiện “tác giả” là 2 học sinh lớp 4, đồng thời tiến hành lập biên bản thu giữ chiếc điện thoại dùng để “quấy rối” và nhắc nhở gia đình có biện pháp giáo dục con em mình.

                      Trước đó, Công an tỉnh An Giang đã phát hiện và xử lý 2 đối tượng gọi trên 70 cuộc điện thoại đến đường dây nóng Cảnh sát 113 với lời lẽ nhục mạ, xúc phạm. Cơ quan này cũng đã ra quyết định xử phạt hành chính, giáo dục công khai trước dân đối tượng Nguyễn Tấn Tài (SN 1985, ngụ ấp 4, xã Vĩnh Xương, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang).”

                      Đọc bài báo có tin ngắn trên đây, tôi đâm tò mò, tìm xin số phone của gia đình cháu Hằng, làm cuộc đàm đạo ngắn, để tìm hiểu nguyên nhân nào, cháu oán ghét, khinh bỉ cán bộ. “Người đầy tớ trung thành của đảng” đến thế.

                      Vốn người Nam Bộ chất phát, tâm tư khoáng đạt, ba mẹ cháu Hằng, sau khi nghe tôi trình bày nguyện vọng, anh chị trao phone cho cháu ngay:

                      Chào cháu, chú là Bút, đọc bài báo nói về cháu chửi Công An, thấy ngồ ngộ, nên chú tìm gặp cháu hỏi cho biết, cháu có vui lòng nói chuyện với chú không? (Thông cảm, tôi ghi đúng giọng nói chớt ngọng, và âm địa phương của cháu.)

                      - Dạ được (hình như bẽn lẽn)

                      (B) Bút: Năm nay cháu mấy tuổi?

                      (CH) Cháu Hằng: Thưa bác con mười tuôi.

                      B: Vì sao cháu gọi ta bằng bác, không gọi bằng chú?

                      CH: Dạ con nghe giọng bác già lắm.

                      B: Vậy à, bác 60 tuổi, ba con nhiêu rồi?

                      CH: Thưa ba con 47 tuổi.

                      B: Cháu giỏi lắm, biết tuổi của ba mẹ, giỏi lắm.

                      B: Tại sao cháu chửi Công An?

                      CH: Vì tụi nó ăn hối lộ, như heo ăn tạp, với lại thường đánh đập bà con, nên cháu ghét tụi nó.

                      B: Ý, ý cháu đừng gọi họ là tụi này, tụi kia chớ, họ lớn rồi mà cháu.

                      CH: Thưa bác con biết, mà con chưa thể thay đổi liền được.

                      B: Vì sao?

                      CH: Con oán ghét tụi nó qúa đi bác ơi,

                      B: Con có thể kể vài chuyện, con thấy đáng ghét không?

                      CH: Thưa bác, ngày nào con cũng nghe bà con nói: “Tụi công an ác với dân, chỉ vì không đội mũ bảo hiểm, tụi nó đánh chết họ, Công An ăn hối lộ, ăn chặn tiền xe đò, ghe, ăn tạp như heo nái, chúng bắt bỏ tù chị Phương Uyên và anh Nguyên Kha, nhạc sĩ Việt Khang…”

                      B: Vì sao cháu biết mấy anh chị này?

                      CH: Dạ người lớn ngày nào cũng nói về những anh chị đó,

                      B: Nhưng Cảnh Sát 113, đâu có bắt mấy anh chị này?

                      CH: Dạ biết, nhưng con tức quá, nên hễ thằng nào Công An là con chửi!

                      B: Con chửi sao, nói lại bác nghe thử,

                      CH: Dạ con hổng dám đâu bác ơi.

                      B: Cháu sợ Công An à?

                      CH: Dạ không, sợ gì tụi nó, tụi nó ăn cướp, ăm trộm của mình, tụi nó hổng sợ mình, tại sao mình phải đi sợ tụi nó, bác?

                      B: Vậy cháu chửi vài câu thôi, bác nghe thử thế nào.

                      CH: Dạ thôi, con hổng dám,

                      B: Cháu hổng dám là đúng rồi, bác là chỉ huy trưởng Cảnh Sát 113 An Giang đây!

                      CH: Đ m mầy, Cảnh Sát với Cộng Sản dám xưng bác với tau à? Cộng Sản tình nghĩa chó gì mà bác bác, chú chú. Cái thằng chết thúi, phơi thây ngoài Ba Đình kia, tau còn hông thèm kêu bác, huống gì mầy thứ Cảnh Sát, dựa hơi bè đảng hại dân, đm tụi mầy có ngày cái đám to đầu bỏ chạy, bà con lôi đầu tụi mầy ra bằm cho dịt ăn, đm tụi mầy bác hả, bác cái en lờ của bà Phạm Thị Lài…(1)

                      B: Ê ê cháu, bác đây mà, không phải Cảnh Sát Cộng Sản đâu cháu ơi, xì tốp, xì tốp xi xì!!

                      CH: hề hề, ai biểu bác dám nhận Cộng An của Cộng Sản làm chi, con xin lỗi bác hén.

                      B: Này cháu, cháu chửi để làm gì?

                      CH: Chửi để nó dìa nó nói với tía má nó,

                      B: Cháu biết tía má người ta à?

                      CH: Dạ tía má nó là mười mấy thằng với 1 con mụ mập ở ngoải á.

                      B: Ngoải là đâu vậy cháu?

                      CH: Ngoài Hà Nội đó bác, mấy đứa tụi nó, đang bày đặt hội chợ, hội nghị trung ương 7, 8 gì đó bác ơi.

                      B: Tại sao con nói “tụi nó bày đặt”

                      CH: Còn gì nữa bác, tụi nó hết nghị này, tới nghị khác mà bầy sâu mỗi ngày một tăng trưởng, bọn Trung Cộng chiếm nước mình, cả đảng nó có mỗi một thằng chống Trung Cộng, còn bao nhiêu câm như thóc, hội nghị, hội ngoe ích gì bác, chỉ phí tiền của nhân dân thôi bác ơi.

                      B: Cháu nói chỉ mỗi thằng chống TC, ai vậy?

                      CH: Dạ thằng Lương Thanh Nghị đó bác, nói với kẻ thù mà yếu xìu, coi bộ lễ phép ghê lắm, cháu nghe mà ngứa cả lỗ tai.

                      B: Theo bác thì cháu cũng có chí khí, can đảm, nhưng bác thấy con cần trau dồi thêm văn hóa.

                      CH: Chời, chời bác ở chên chời sao á, bác hông biết chế độ này mà văn hóa gì bác ơi, bác muốn nghe cháu kể “Chiện Văn Hóa” hông, bác nghe đã lắm.

                      B: Đâu cháu kể bác nghe với.

                      CH: Có ông kia ở xa đến Cà Mau, tìm nhà người bạn thân, ông ấy hỏi một đám con nít đang chơi bi, hỏi rằng:

                      Này mấy cháu ơi! Mấy cháu có biết nhà của ông Nguyễn Tấn Dũng ở đâu không? Tụi nó vừa bắn bi, vừa trả lời: Đéo biết.

                      Ổng lò dò đi tiếp, gặp một tốp Thanh Niên đang ngồi tán dóc, ông hỏi: Này mấy cháu ở đây có biết nhà ông Nguyễn Tấn Dũng không, làm ơn chỉ bác chút, mấy cháu.

                      Mấy anh đáp: Biết, đéo chỉ.

                      Ông ấy tức hộc máu, vừa đi vừa rủa thầm, phen này tìm được nhà, tau mét Dũng xà mâu trị cho biết! Cuối cùng cũng tìm được nhà NTD, vừa bước vào nhà, chưa kịp chào hỏi, ông ta đã kể lại gặp Thiếu Nhi thế này, Thanh Niên thế kia, cô Phượng con của ông Dũng nghe vậy lên tiếng:

                      Thôi đi bác ơi, Thanh Thiếu Nhi thời đại Hồ Chí Minh, nó khác lắm, mới hồi tháng trước con hỏi một thằng nhóc: Đố mày can đảm là gì? Nó trả lời: Can đảm là đéo sợ ai.

                      Sau đó con đem chuyện này, nói lại với ông bộ trưởng, bộ Giáo Dục Đào Tạo, và than phiền nền giáo dục của chế độ ta sup sụp một cách tệ hại, thảm thương.
                      Ông bộ trưởng nghe xong, bóp trán ra chiều tư lự, suy nghĩ lung lắm, rồi ông nói:

                      - Thằng nhỏ đó hỗn thật, nhưng nó trả lời đéo sai!

                      CH: Đó bác hiểu chưa, cái văn hóa XHCN là dị đó. (vậy đó)

                      B: Ôi thôi cháu ơi, bác nghe sỡn da gà, xin “bó tay chấm cháo!” (bịnh qúa, chấm cơm hết nổi, phải chấm cháo.)

                      Cảm ơn cháu rất nhiều, đã tiếp chuyện với bác, cảm ơn ba mẹ cháu nữa nghe.

                      CH: Dạ, con xin chào bác!
                      ©Ông Bút

                      Comment

                      • levannhan
                        Senior Member
                        • Jul 2012
                        • 872

                        #41
                        Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam tuyên bố Việt Nam không dân chủ, khó vào TTP

                        ĐẠI SỨ HOA KỲ TẠI VIỆT NAM TUYÊN BỐ VIỆT NAM KHÔNG DÂN CHỦ, KHÓ VÀO TTP

                        Thứ tư, 08 Tháng 5 2013 12:13



                        Tin Hà Nội - Đại sứ Mỹ tại Hà Nội David Shear hôm nay khẳng định nếu Việt Nam không có tiến bộ về dân chủ và nhân quyền, sẽ rất khó được Quốc hội Hoa Kỳ phê chuẩn cho gia nhập TPP, là chữ viết tắt của Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement tức Hiệp định hợp tác Kinh tế chiến lược Xuyên Thái Bình Dương. Đây là một Hiệp định thương mại tự do đa phương nhằm thiết lập một kếhoạch thương mại tự do cho các nước khu vực châu Á Thái Bình Dương. Trả lời báo chí vềnhững vấn đề có liên quan tới quan hệ Hoa Kỳ và Việt Nam, ông Shear cho biết Hoa Kỳ luôn muốn Việt Nam thịnh vượng, ông tin Việt Nam sẽ đạt đượcđiều đó nếu tham gia vào TPP. Bản phúc trình nhân quyền thế giới hàng năm của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã nêu ra rất nhiều bằng chứng cụ thể chứng tỏ nhà cầm quyền Hà Nội đàn áp nhân quyền dù đã ký vào các văn bản nhân quyền quốc tế.
                        Ủy Hội Tư Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ những năm gần đây đều thúc hối chính phủ Mỹ đưa tên nước Việt Nam vào danh sách những nước cần quan tâm đặc biệt vì đàn áp tôn giáo. Mới chủ nhật vừa qua, các người ở Việt Nam tổ chức sinh hoạt ngoài trời, phân phát và thảo luận về bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyềnđã bị chế độ Hà Nội đàn áp. Một số người ở Saigon đã Công An lôi về giam giữ và họ bị Công an Cộng sản Việt Nam đánh đập thương tích nghiêm trọng. Một nghiên cứu về lợi ích của TPP cho biết, Việt Nam sẽ là quốc gia hưởng lợi nhiều nhất trong các quốc gia tham gia TPP. Nhờ TPP, xuất cảng của Việt Nam sẽ tăng khoảng 28%, GDP sẽ tăng khoảng 11%.Lúc đầu TPP chỉ có bốn quốc gia là Singapore , Chile, Tân Tây Lan và Brunei. Đến năm 2008 có thêm Hoa Kỳ, Úc, Peru, Việt Nam muốn tham gia TPP. Vào năm 2010 có thêm Mã Lai cho biết muốn trở thành thành viên. Canada và Nam Hàn thì tuyên bố đang xem xét khả năng tham gia TPP. Mới đây, ông Demetrios James Marantis ố Quyền Đại diện Thương mại của Hoa Kỳ đã đến Hà Nội để thảo luận thêm về những vấnđề có liên quan đến TPP. Đại sứ Shear cho biết ông Marantis tới Hà Nội là để chuẩn bị cho vòng đàm phán giữa các bên tham gia TPP sắp diễn ra ở Peru. Tiến trình đàm phán về TPP dự trù sẽ kết thúc vào cuối năm nay. Gần đây các bênđã đồng ý để Nhật cùng tham gia trong quá trình đàm phán. Chính phủ Hoa Kỳ sẽ phải đệ trình những thỏa thuận đó cho Quốc hội Hoa Kỳ xem xét, phê chuẩn.

                        Ông nhấn mạnh nếu Việt Nam không có tiến bộvề dân chủ, nhân quyền thì sẽ rất khó tìm được sự ủng hộ chính trị để Quốc hội Hoa Kỳ chấp thuận TPP. Đại sứShear khẳng định sẽ có rất nhiều ngườiở Quốc hội Hoa Kỳ hỏi về những vấn đề liên quan tới dân chủ, nhân quyền của Việt Nam khi chính phủ Hoa Kỳ đệ trình TPP cho Quốc hội Hoa Kỳ xem xét. Ông cảnh báo đó là một thực tế chính trịkhông thể tránh. Cũng theo Đại sứ Shear, dẫu cho bà Clinton không còn là Ngoại trưởng Hoa Kỳ nhưng các cam kết của Hoa Kỳ với khu vực châu Á ố Thái Bình Dương không hềthay đổi. Với Hoa Kỳ, biển Đông vẫn là lợi ích quốc gia. Hoa Kỳ đang theo sát những diễn biến trên biển Hoa Đông và biển Đông

                        "V", "VK", "NPU",..., "TDVN"

                        "CSPD"

                        HS. TS. VN
                        Last edited by levannhan; 05-09-2013, 12:27 AM.

                        Comment

                        • levannhan
                          Senior Member
                          • Jul 2012
                          • 872

                          #42
                          Hãy tôn vinh những người mẹ anh hùng!

                          Hãy tôn vinh những người mẹ anh hùng!


                          Thất Lĩnh (Danlambao) - Ngày Mother’s Day (Ngày của Mẹ) được quy định vào ngày chủ nhật của tuần thứ 2 của tháng 5. Năm nay, ngày Mother’s Day trùng vào ngày 12.5 cũng chính là ngày Các Công Dân Tự Do hẹn nhau tiếp tục buổi dã ngoại vì nhân quyền. Sự trùng hợp này làm tôi liên tưởng đến 3 người mẹ gây cho tôi cảm xúc đặc biệt. Một người là mẹ của Phạm Thanh Nghiên, một người là mẹ của Nguyễn Hoàng Vi, và người còn lại là mẹ của Nguyễn Phương Uyên.

                          Tôi chưa từng được tiếp xúc và trò chuyện với cả ba người mẹ này nên không biết rõ về cá tính của từng người. Tuy nhiên, khi nhìn tấm ảnh người mẹ già tóc bạc, nụ cười hiền hậu, trong bộ áo nâu sòng đậm màu đất quê hương của mẹ Phạm Thanh Nghiêm tôi cảm nhận được ở bà sự đôn hậu. Tôi chợt mường tượng rằng trong suốt thời gian Phạm Thanh Nghiêm bị giam cầm trong nhà tù cộng sản chắc hẳn bà rất đau xót và lo sợ. Tôi cũng tự nghĩ chắc hẳn nhìn thấy con đau khổ trong cảnh tù đày, bà cũng đã từng khuyên Nghiêm hãy dừng hay từ bỏ con đường đấu tranh cho tự do.

                          Tuy nhiên, tất cả những suy diễn đó chợt tan biến khi nhìn thấy bà đang ngồi bên cạnh Thanh Nghiêm vào ngày 5.5.2013, trong thời điểm mà thanh niên, trí thức mọi lứa tuổi ở Hà Nội, Hải Phòng, Nha Trang, Sài Gòn đang háo hức khát vọng muốn cho mọi người dân hiểu rõ hơn thế nào là quyền con người. Bà ngồi đó, bên cạnh Nghiêm trong trạng thái thư thái nhẹ nhàng. Điều đó đồng nghĩa bà đã hiểu rằng Nghiêm đã đi con đường đúng, con đường chân lý mở ra tương lai tốt đẹp của dân tộc. Vì vậy, bà đã ủng hộ cho ý chí và khát vọng cao đẹp của người con gái bé nhỏ của mình.

                          Để cho cảm xúc lắng xuống, tôi lướt qua bức hình của mẹ Nguyễn Hoàng Vi. Gương mặt bà gầy và xanh xao, mắt nhắm nghiền có vết bầm tím, và trên trán hằn rõ một vết thuốc lá. Bà bị công an là những gã đàn ông sức dài vai rộng hành hung, em gái Hoàng Vi bị hành hung đến bất tỉnh, Hoàng Vy cũng không thoát khỏi cảnh vũ lực hèn hạ của công an cộng sản mất bình tĩnh, sợ hãi trước những người trẻ đang đòi quyền con người. Nhìn vẻ mặt của bà lúc đó, tôi tự hỏi: vì sao một người mẹ gầy yếu như bà dám đối mặt với công an hung hãn.

                          Tôi tự tìm câu trả lời cho mình. Đằng sau vẻ hiền hậu giàu nữ tính ấy chính là một trái tim yêu nước nồng nàn. Bà phải như thế nào mới sinh ra được một Hoàng Vy dũng cảm và ngoan cường đến thế. Bà phải thế nào mới dám sát cánh bên con gái hiên ngang trước cường quyền bá đạo của cộng sản. Hơn hết, bà đã hiểu ra rằng con gái bà đang cùng với nhiều người cùng chí hướng đang đi trên con đường chánh đạo. Họ đang góp sức mở ra con đường dân chủ, bình đẳng và bác ái cho dân tộc Việt Nam.

                          Người mẹ thứ ba cần phải nhắc đến chính là mẹ của Nguyễn Phương Uyên. Suốt một năm qua, hẳn chị rất đau khổ vì con gái mình vì lên tiếng chống Trung Quốc mà bị tống giam một cách oan ức. Chị có buồn và có lo lắng cho con nhưng chưa một lần chị tỏ ra yếu hèn đồng lõa với công an cho rằng con mình đã làm sai. Trong tất cả cuộc phỏng vấn của tất cả các cơ quan ngôn luận, chị tin rằng con gái mình không có tội. Tôi tự hào về chị. Tôi hy vọng rằng trong phiên xử sắp tới chị sẽ tiếp tục vững lòng tin về những điều có ý nghĩa mà con gái mình đã làm.

                          Đến đây tôi chợt nhận ra sẽ thật thiếu sót nếu không nhắc đến những bà mẹ có con là những chiến sỹ đấu tranh cho tự do. Tất cả những người mẹ ấy chắc chắn có những đêm thao thức, trằn trọc vì lo lắng sự nguy hiểm đến với đứa con mang nặng đẻ đau của mình. Nhưng rồi một lúc nào nỗi sợ hãi sẽ biến mất trước sự hiên ngang của những người con quả cảm. Tôi tin rằng trong tim của những người mẹ hiền ấy, nhiều lần lóe sáng niềm tự hào vì con của họ dám thay mặt những đồng bào bị áp bức cất lên tiếng nói của mình. Tôi tin trong tương lai dân tộc này sẽ vinh danh những người con anh dũng của họ, và sẽ ghi ân họ.

                          Nhưng bây giờ, ngay lúc này, trong không khí Ngày Của Mẹ đang tới tôi nghĩ rằng tất cả những bà mẹ trên thế gian này đều đáng được tôn vinh. Nhưng trong bối cảnh đất nước đang ngập chìm trong xiềng xích cộng sản, tôi xin thay mặt tất cả những ai yêu tự do, dân chủ, bình đẳng và bác ái gửi đến những bà mẹ của những chiến sỹ đấu tranh vì tự do tình cảm chân thành và lòng biết ơn sâu sắc nhất!

                          Họ xứng đáng được như thế!


                          Thất Lĩnh
                          danlambaovn.blogspot.com
                          Last edited by khongquan2; 05-12-2013, 07:04 PM.

                          Comment

                          • levannhan
                            Senior Member
                            • Jul 2012
                            • 872

                            #43
                            Quyền lật đổ chính quyền

                            Lê Dủ Chân (Danlambao) - Nếu nói đến dân chủ hoặc dân quyền mà không nói đến QUYỀN LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN của dân thì đó là một thiếu sót sai lầm nghiêm trọng, bởi vì quyền lật đổ chính quyền là quyền lực chính trị cao nhất của người dân, được thực thi để thay đổi nhà cầm quyền với mục đích bảo vệ những quyền lợi tự nhiên cơ bản của mình khi những quyền này bị nhà cầm quyền xâm phạm hay tước đoạt.



                            1. Nguồn gốc


                            Ba yếu tố ắt có và đủ để thành lập một quốc gia là: DÂN, LÃNH THỔ VÀ CHÍNH QUYỀN, trong đó "DÂN" là yếu tố quyết định. Thật vậy nếu không có dân sẽ không có lãnh thổ, không cần chính quyền. Ngược lại nếu có dân, dân sẽ chiếm hữu lãnh thổ để sinh tồn và lập nên chính quyền để phục vụ cho mình.


                            Quá trình lập quốc của các quốc gia trên thế giới, điển hình là sự ra đời quốc gia Israel của người Do Thái vào thế kỷ 20 sau hơn 2000 năm có dân nhưng không có lãnh thổ và chính quyền, đã chứng minh được luận điểm trên là đúng đắn.


                            Từ đó có thể xác định được rằng quyền lật đổ chính quyền của người dân có ngay từ ngày đầu khi một quốc gia được thành lập và quyền này không những phải được công nhận như một quyền tự nhiên của người dân mà còn được xem như là một phương pháp tối ưu để xây dựng quốc gia mỗi ngày một giàu mạnh người dân mỗi ngày một hạnh phúc.


                            Hiểu một cách đơn giản và thực tế thì chính quyền là một tổ chức do người dân của một nước lập nên, tổ chức này gồm một nhóm người, họ cũng là dân nhưng được đa số người dân khác tín nhiệm chọn ra để lãnh trách nhiệm điều hành xã hội phục vụ cộng đồng.


                            Do vậy bản chất của chính quyền là phi giai cấp và phi thời gian, không lệ thuộc, không phục vụ cho một giai cấp đặc thù nào trong xã hội và chỉ tồn tại khi nó đáp ứng được nguyện vọng của những người tạo ra nó tức là dân.


                            Một chính quyền không phục vụ cho người dân, ngược lại chỉ phục vụ cho chính bản thân những người cầm quyền, hoặc vì bất cứ lý do gì đã mất đi khả năng lãnh đạo làm cho đất nước suy vong, xã hội suy trầm, nhân dân đói khổ thì người dân phải hủy bỏ để lập nên một chính quyền khác.


                            Quy luật này không những là quyền mà còn là trách nhiệm và bổn phận của người dân trong một nước, hoàn toàn không bị ràng buộc bởi hiến pháp và luật pháp hiện hành do nhà cầm quyền đương nhiệm đặt ra.


                            Nhìn vào lịch sử Đông - Tây chúng ta thấy được rằng sự sụp đổ một triều đại, một chính phủ hay một chế độ đều phát xuất từ dân, quyền lực đó chính là quyền lật đổ chính quyền của dân.


                            Tuy nhiên trong thời đại phong kiến cũng như trong cuộc cách mạng vô sản của người cộng sản, do trình độ chính trị của người dân chưa được khai phá, nhận thức về tự do, quyền làm chủ của dân còn bị hạn chế nên quyền này đã bị tư tưởng phong kiến và tà thuyết cộng sản lèo lái, sử dụng như một phương tiện phục vụ cho tham vọng riêng tư của bọn họ. Thế cho nên sau khi đạt được mục đích cướp chính quyền, thâu tóm quyền lực, hai tập đoàn này đã dùng hệ thống tư tưởng thần quyền hoang tưởng, lý thuyết giai cấp thống trị phản động kết hợp với bạo lực để vô hiệu hóa quyền lật đổ chính quyền của dân với mục đích kéo dài vĩnh viễn thời gian cai trị cho chế độ.


                            Riêng tại các quốc gia có nền văn minh tiên tiến theo chế độ dân chủ, quyền lật đổ chính quyền của người dân đã được dân và nhà cầm quyền thể chế hóa và luật hóa ngay từ những ngày đầu thành lập chế độ qua các văn bản gốc như:


                            - Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ (The Unanimous Declaration of the Thirteen United States of America) ra đời ngày 4 tháng 7 năm 1776;


                            - Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của Pháp (Déclaration des droits de l'Homme et du citoyen) ngày 26 tháng 8 năm 1789;


                            - Và sau khi thế chiến lần thứ hai kết thúc, đã được hầu hết các quốc gia trên thế giới công nhận qua bản Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (The Universal Declaration of Human Rights) tuyên bố ngày 10 tháng 12 năm 1948 tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.


                            2. Hình thức


                            Tùy theo chế độ và mức độ ngoan cố của nhà cầm quyền, người dân các quốc gia trên thế giới lật đổ chính quyền, thay đổi chế độ bằng những hình thức sau:


                            - Bầu cử:


                            Tại các quốc gia dân chủ người dân thực thi quyền lật đổ chính quyền của mình một cách hòa bình và công khai, quyền này được cụ thể hóa minh bạch bằng luật ứng cử và bầu cử đúng theo hiến pháp của mỗi nước quy định.


                            Ngược lại để lật đổ một chính phủ trong chế độ độc tài, thông thường người dân phải dùng các hình thức sau mới mong đặt được mục đích của mình:


                            - Bất tuân dân sự:


                            Henry David Thoreau (1817-1862) cho rằng người dân có bổn phận dân sự hành động theo lương tâm của chính mình để từ chối tuân theo luật pháp và chỉ thị của một chính quyền bất chính, bất công và sai lạc. Và nếu không khai trừ, giải thể được chế độ này thì ít ra cũng không a tòng, tương trợ hay gần gũi kẻ phạm pháp.


                            Vào thế kỷ trước, bằng phương pháp biểu tình ôn hòa bất tuân dân sự, từ chối tuân thủ những luật lệ, chính sách, chủ trương, đường lối của chính phủ Anh mang tính bất công chống lại người dân và làm suy yếu đất nước, tẩy chay các sản phẩm, các cơ quan giáo dục và pháp tòa Anh cũng như từ chức không làm cho chính quyền, từ chối không đóng thuế và hủy bỏ những danh hiệu, huy chương của đế quốc Anh. Với con đường này Mohandas Karamchand Gandhi thường được gọi là Thánh Gandhi (1869-1948) đã dẫn dắt người dân Ấn Độ đến độc lập tự chủ.


                            Cách Mạng Nhung Tiệp Khắc diễn ra từ ngày 16 tháng 11 năm 1989 đến ngày 29 tháng 12, 1989dẫn đến sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa tại nước này. Hai ngày sau khi cảnh sát đã đàn áp cuộc biểu tình ôn hòa của sinh viên tại thủ đô Praha, ngày 19 tháng 11 năm 1989, hàng loạt những cuộc biểu tình của người dân Tiệp Khắc đã diễn ra trên khắp đất nước, số lượng người tham gia biểu tình tại Praha có ngày lên đến nửa triệu, tiếp đó ngày 27 tháng 11, một cuộc đình công phản đối đồng loạt trên toàn quốc đã diễn ra trong hai giờ đồng hồ. Trước sức ép ngày càng càng lớn, vào ngày 28 tháng 11 đảng cộng sản Tiệp Khắc đã tuyên bố từ bỏ quyền lực và giải tán chế độ độc tài độc đảng đương quyền. Đến tháng 6 năm 1990, một cuộc bầu cử tự do, dân chủ, đa đảng đầu tiên kể từ năm 1946 đã được tổ chức để thành lập chính phủ mới mở ra kỷ nguyên tự do dân chủ cho người dân Tiệp Khắc.


                            Từ năm 1987 cho tới 1991 tại Cộng Hòa Sô Viết Estonia nhân dân Estonia biểu tình tụ tập mỗi lúc cả ba trăm ngàn người tại công trường Tallinn, tung hô khẩu hiệu tranh đấu đòi quyền tự quyết, hát những bài quốc ca, dân ca từng bị Liên-Sô cấm đoán. Khi quân đội Liên-Sô đem xe tăng đến uy hiếp, dân chúng biểu tình lấy thân làm hàng rào chống đỡ, nhờ đó chính quyền Estonia kịp trở tay giải tán quốc hội và tuyên bố độc lập.


                            Tại Nam Phi, với chủ trương bất tuân dân sự qua những cuộc biểu tình vĩ đại "Trong Mưa Tím" (Purple Rain Protest) và Diễn Bước Hòa Bình (Cape Town Peace March) Nelson Mandela và Tổng giám mục Desmond Tutu đã dẫn dắt nhân dân Nam Phi chấm dứt chế độ kỳ thị Apartheid năm 1994.


                            Cuối năm 2004 tại Công Trường Độc Lập, thủ đô Kiev nước Ukraine gần triệu người biểu tình mặc toàn áo màu da cam, phản đối chính quyền bằng các hình thức biểu tình ngồi, đình công, bãi thị, đòi tự do dân chủ, xóa bỏ gian lận bầu cử v.v... Họ đã thành công trong công cuộc cải tổ sinh hoạt chính trị, xây dựng một xã hội dân sự, tự do, dân chủ cho đất nước này.


                            - Đối đầu bất bạo động:


                            Đây là hình thức đấu tranh đặt nền tảng trên quyền lực, ý chí và sự hy sinh của dân, không dùng vũ khí nhưng dùng số đông quần chúng làm sức mạnh nhằm đạt đến mục tiêu là lật đổ những chính quyền đi ngược lại nguyện vọng của mình. Bất bạo động không phải là không hành động mà chính là hành động nhưng không dùng bạo lực. Nó đòi hỏi sự kiên trì, quyết tâm cao độ và chính nghĩa để có được sự ủng hộ bền bỉ của đại đa số quần chúng.


                            Từ việc đối đầu bất bạo động, quyền lực của nhà cầm quyền bị đặt vào vị trí thử thách, làm yếu đi sức mạnh của bạo lực đồng thời tăng sức mạnh cho dân cho đến khi bạo lực của nhà cầm quyền bị triệt tiêu chính quyền sẽ phải sụp đổ.


                            Đối đầu bất bạo động gồm hàng loạt chuỗi đấu tranh bằng hình thức vận động nhân dân đồng loạt xuống đường biểu tình, đình công, bãi thị, bãi khóa... thể hiện ý chí phản đối, không tuân lệnh, không cộng tác, bất chấp các định chế của chế độ đương quyền.


                            Công Đoàn Đoàn Kết là tổ chức then chốt trong việc lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa tại Ba Lan, được thành lập vào tháng 9 năm 1980 với chủ trương đình công, biểu tình đòi tăng lương, phản đối chính sách kinh tế, chính trị, xã hội của nhà nước trên khắp lãnh thổ Ba Lan. Phải mất đến 10 năm với cả ngàn cuộc đình công, biểu tình, 10.131 người bị bắt, 3.616 bị án tù, 9 chín công nhân bị bắn chết và nhiều người bị thương, người dân Ba Lan mới đạt được mục đích của mình là lật đổ chính quyền đương nhiệm thành lập chính quyền mới, tiến hành chuyển đổi từ nền kinh tế tập trung quan liêu bao cấp sang nền kinh tế thị trường tự do, đưa Ba Lan vượt qua những khó khăn bước đầu và dần dần trở thành một quốc gia có nền kinh tế thị trường phát triển cao.


                            Cuối năm 2004, tại Công Trường Độc Lập, thủ đô Kiev nước Ukraine gần triệu người biểu tình mặc toàn áo màu da cam, phản đối chính quyền bằng các hình thức biểu tình ngồi, đình công, bãi thị, đòi tự do dân chủ, xóa bỏ gian lận bầu cử v.v... Họ đã thành công trong công cuộc cải tổ sinh hoạt chính trị, xây dựng một xã hội dân sự, tự do, dân chủ cho đất nước này.


                            Vào đầu thế kỷ 21 người dân tại các nước Trung Đông và Bắc Phi đã kiên trì áp dụng hình thức đấu tranh bất bạo đông để lật đổ các chế độ độc tài lâu đời tại Tunisia, Egypt, Yemen, Sudan...


                            Gần đây nhất nhân dân Miến Điện sau hơn 50 năm (1962 - 2012) bị cai trị dưới chế độ độc tài quân phiệt đã thành công trong nỗ lực chuyển hóa từ một chế độ độc tài quân phiệt sang chế độ tự do dân chủ. Từ cuộc nổi dậy ôn hòa 8888 chống lại chế độ nhà nước độc đảng được khởi đầu bởi sinh viên tại thành phố Ngưỡng Quảng vào ngày 8 tháng 8 năm 1988, mặc dầu bị đàn áp dã man nhưng từ đó về sau tinh thần này đã lây lan trên khắp đất nước với hàng trăm ngàn người biểu tình đòi cải tổ chính trị, kinh tế và xã hội.... Sau gần 25 năm kiên trì đấu tranh bất bạo động với hàng ngàn người thiệt mạng do sự đàn áp của quân đội, hàng chục ngàn người chịu cảnh tù đày mất mát, người dân Miễn Điện đã thức tỉnh được lương tri của tập đoàn lãnh đạo, làm cho họ chấp nhận thay đổi chế độ để xây dựng tự do dân chủ và kiến thiết đất nước.


                            - Đối đầu bạo động:


                            Đối với những chính quyền ù lỳ ngoan cố quyết tâm bám trụ quyền lực chống lại nguyện vọng chính đáng của người dân bằng hành động khủng bố và đàn áp đẫm máu, đưa đến một tình thế một mất một còn giữa hai phe, với tình huống này người dân bắt buộc phải khởi động một cuộc nổi dậy, hoặc tổng nổi dậy để lật đổ nhà cầm quyền dù phải dùng đến biện pháp đối đầu có vũ trang.


                            Năm 1789 Nhân dân Pháp đã dùng những cuộc biểu tình bạo loạn trên toàn lãnh nước Pháp, phá ngục Bastille, giết vua Louis XVI và hoàng hậu Marie Antoinette để chấm dứt chế độ quân chủ chuyên chế lâu đời tại nước Pháp.


                            Vào đầu thế kỷ 21 người dân Libya đã phải dùng hình thức vũ trang nổi dậy để lật đổ chế độ độc tài sắt máu của Muammar Al Gaddafi.


                            Giữa tháng 2 năm 2011, các cuộc biểu tình ôn hòa bắt đầu nổ ra. Làn sóng biểu tình nhanh chóng lan đến thủ đô Tripoli. Chính quyền phản ứng bằng cách ra lệnh cho quân đội và cảnh sát bắn thẳng vào những người biểu tình. Hổn loạn và bạo động diễn ra khắp nước bắt buộc người dân phải xử dụng vũ khí và tổ chức thành đội ngũ để chống lại sự đàn áp tàn bạo của quân đội. Gaddafi thuê chiến binh ngoại quốc tàn sát người biểu tình và ra lệnh cho quân đội sử dụng xe tăng, đại bác, hỏa tiễn, máy bay tấn công quân nổi dậy, xử tử những người biểu tình đang nằm điều trị trong bệnh viện, các sĩ quan quân đội bắn bỏ những quân nhân nào từ chối bắn vào người biểu tình. Càng đàn áp sức kháng cự của nhân dân càng mãnh liệt và cuối cùng với sự hổ trợ của thế giới nhân dân Libya đã chiếm được thủ đô Tripoli, Gaddafi bị lật đổ và bị giết vào ngày 20 tháng 10 năm 2011, sau 42 năm cầm quyền.


                            Syria là một quốc gia theo chế độ toàn trị do Đảng Baath nắm giữ quyền hành, Hiến pháp 1973 ban cho Tổng thống Assad quyền lực gần như tuyệt đối. Thủ tướng và nội các do Tổng Thống chỉ định mà không cần bất kỳ sự phê chuẩn nào. Bất kỳ ai muốn thành đạt trên con đường hoạn lộ đều phải thông qua Đảng và phải thể hiện lòng trung thành tuyệt đối với Đảng và Assad. Những công việc béo bở trong chính quyến thường được trao cho thành viên trong gia đình Tổng thống hoặc cho người trong nhóm thiểu số Alawite hay đồng hương với Tổng thống Assad. Chính quyền Assad giam giữ độc đoán, tra tấn dã man, thủ tiêu những người bất đồng chính kiến, kiểm duyệt các websites, cản trở các bloggers, áp đặt các lệnh cấm di chuyển, kiểm soát cư trú và hạn chế đi lại, thành lập Tòa án An ninh Nhà nước Tối cao (SSSC), là một tòa án đặc biệt tồn tại bên ngoài hệ thống pháp lý thông thường để xét xử những người bị cho là gây nguy hiểm tới chế độ.


                            Ngày 26 tháng 01 năm 2011, hưởng ứng cuộc nổi dậy của các quốc gia trong vùng, dân chúng Syria xuống đường biểu tình đòi chính phủ cải cách chính trị, tôn trọng quyền công dân và bãi bỏ Luật Khẩn Cấp. Chính quyền thẳng tay đàn áp, hàng ngàn người bị bắt và một số người bị bắn chết ngay trong ngày đầu tiên. Để chống lại sự đàn áp của nhà cầm quyền, nhân dân Syria đã liên kết với binh lính đào ngũ thành lập những tổ chức phản kháng bằng vũ trang bởi vì họ biết rằng với chế độ độc tài Assad không thể lật đổ mà không có bạo lực và đổ máu. Do sự ngoan cố của chính quyền Assad, đến nay đã có ít nhất 70.000 người chết. Trong những ngày tới có thể dân Syria sẽ phải hy sinh nhiều hơn nữa nhưng có một đều chúng ta có thể khẳng định được là không sớm thì muộn chế độ độc tài Assad sẽ sụp đổ, Assad và đồng bọn phải đền tội và nhân dân Syria sẽ thành công trong sứ mạng lật đổ chính quyền phản động này.


                            3. Kết luận cho Việt Nam


                            Chế độ cộng sản tại Việt Nam như một phiên bản hoàn hảo của các chế độ độc tài trên thế giới gom lại. Con đẻ của nó, nhà nước Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hậu thân của nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa, là một nhà nước độc tài toàn trị tồn tại lâu đời nhất nhì trên thế giới, tính đến nay đã hơn nữa thế kỷ (68 năm).


                            Sự ra đời cũng như bản chất của nhà nước này là một nghịch lý đối với văn minh tiến bộ của loài người, nó không bắt nguồn từ dân mà do đảng cộng sản Việt Nam dựng lên, không phục vụ cho dân trung thành với tổ quốc mà phục vụ cho đảng trung thành với tư tường Marx-Lê-Mao, không tồn tại bằng thực lực và sự tín nhiệm của dân mà tồn tại bằng bạo lực và giả dối.


                            Điều 4 trong bản hiến pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và các đều 88, 79 trong bộ luật hình sự của chế độ là những quy định phi nhân, phi pháp chống lại quyền Lật Đổ Chính Quyền là quyền lực chính đáng và cũng là trách nhiệm cao cả của người dân đối với quốc gia và dân tộc.


                            Ngày nào nhà cầm quyền độc tài, độc đảng này còn tồn tại thì độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc và toàn vẹn lãnh thổ chỉ là những từ sáo rỗng. Để đạt được những ước mơ đó người dân Việt Nam không còn có lựa chọn nào khác ngoài việc thực thi quyền LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN của mình như các dân tộc trên thế giới đã làm.




                            Lê Dủ Chân
                            danlambaovn.blogspot.com

                            Comment

                            • levannhan
                              Senior Member
                              • Jul 2012
                              • 872

                              #44
                              Ta mãi yêu thương em gái hiền ngoan NPU

                              Chị Nguyễn Thị Nhung: Cảm ơn thượng đế vì người đã ban cho con Phương Uyên







                              Em đứng đó, mà ta đây chỉ ngó
                              Chỉ câm hờn, tim gan sôi máu đỏ
                              Phải làm sao để giải cứu em yêu
                              Thoát gông cùm xiềng xích ngục tù
                              Của quỷ đỏ loài ác nhân vô đạo
                              Ta đã yêu và thương lắm em yêu
                              Chín mươi triệu dân lành VN cũng đã rất mến yêu
                              Người con gái có tên gọi Phương Uyên
                              Thật can đảm và hào hùng nước Việt
                              Em xứng đáng mang tên là anh hùng hào kiệt
                              Là hiền nhân quân tử của đất Việt mến yêu



                              "Trước tòa án cộng nô em dõng dạc hô to:


                              "Tôi là sinh viên có yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì mọi người trẻ sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước.

                              Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm"

                              Sao Phương Uyên không nói những lời này:

                              Tôi không có tội và chẳng hề phạm tội
                              Chỉ có lũ các ông VC là phạm tội mà thôi
                              Tôi yêu nước VN và chẳng hề phản quốc
                              Chỉ có lũ 2L, 3X, 4S các ông chính là lũ bán nước buôn dân

                              Nguyễn phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn văn Lý, Nguyễn văn Hải, Nguyễn văn Đài, Lê thị Công Nhân, Tạ phong Tần, Đỗ thị Minh Hạnh, Việt Khang, Trần vũ anh Bình, Cù huy Hà Vũ , Nguyễn tiến Trung, Trần huỳnh Duy Thức,...vv... cùng 90 triệu dân lành không bao giờ làm tay sai, nô lệ cùng làm nội ứng cho loài quỷ đỏ Tàu Cộng để phản quốc, phản dân cùng phản lại giống nòi mà chỉ có đảng Việt Cộng khốn nạn, khốn kiếp các ông là lũ trời tru đất diệt bán nước để vinh thân .



                              'Trời cao có mắt"



                              Thương yêu toàn dân VN nhất là em gái hiền ngoan Nguyễn phương Uyên cùng Trời, Phật, Chúa với hết cả tâm hồn .


                              Kính chào đoàn kết trong tình YÊU NƯỚC THƯƠNG DÂN .

                              "V", "VK", "NPU",..., "TDVN"

                              "CSPD"

                              HS. TS. VN

                              Comment

                              • levannhan
                                Senior Member
                                • Jul 2012
                                • 872

                                #45
                                Cuộc đời biến đổi

                                CUỘC ĐỜI BIẾN ĐỔI (Trang đầu tiên)

                                Đêm nay tôi nhớ một người
                                Sầu trong tâm trí suốt đời không quên

                                Cuộc đời biến đổi là một truyện tiểu thuyết thuộc về tình cảm đã xẩy ra trong thế kỷ thứ hai mươi . Câu chuyện này phản ảnh về cuộc sống biến đổi, ba chìm bẩy nổi, lưu lạc tha hương của một kiếp người tị nạn Cộng Sản từ Việt Nam sang Mỹ . Cốt truyện nói lên sự quyết tâm, quyết chí và nhẩn nhục để đương đầu với mọi gian truân, thử thách, và rồi cố gắng tìm cách để vượt qua mọi gian nan, khó khăn và hiểm trở ở trên đời . Gặp núi thì sang bằng núi, gặp sông thì lấp sông, gặp bể thì làm bè, và dù cho gặp phải bất cứ là hoàn cảnh nào cũng luôn luôn cố gắng và tuỳ cơ ứng biến để vươn lên.

                                "Cái tôi là cái đáng ghét, nhưng cái tôi cũng là cái rất đáng yêu và rất cần được trân quí, khi mà cái tôi ấy được dùng vào công việc hữu ích và có nhiều lợi ích cho bạn bè, cộng đồng và thế giới ".

                                "Những kỷ niệm khó quên hay là những kinh nghiệm sống trên đời, một khi đã trôi qua đi, thì sẽ khó mà kiếm tìm lại được trong kiếp sống của một con người, vì thế chúng ta phải có trách nhiệm bảo tồn và phát huy cho mỗi ngày một tốt đẹp hơn để lưu truyền lại cho những thế hệ đời sau" .

                                "Đã làm người thì phải anh hùng, rộng lượng và trượng phu . Đấng trượng phu là người không bao giờ làm một điều gì để hạ thấp người khác xuống . Người anh hùng thì trong bụng có mưu bày, trong dạ có chí lớn, có chí nuốt trời mữa đất . Rồng là một vật có thể sánh đặng với bậc anh hùng ở trên đời này, khi trời quang thì bay tung vũ trụ, khi ẩn lộn thì núp bóng ba đào " .

                                "Người anh hùng một khi đã dám làm, thì phải dám một mình nhận lấy mọi hậu quả, không bao giờ đi ăn mày, ăn xin tình thương hại của kẻ khác" .


                                "Đây là những điều tốt đẹp của tôi (This is my creeds)

                                -Cố gắng làm việc với hết sức lực của mình (To do the best i can)
                                -Cố gắng làm cho mỗi ngày đều có ý nghĩa và đáng sống (To strive to make each day be worth the living)
                                -Hướng dẩn và giúp đỡ bạn của tôi (To counsel and help my friend)
                                -Hiểu biết, thông cảm và tha thứ cho nhau (To be both understanding and forgiving)
                                -Làm điều tốt đẹp không làm điều sai (To do the right not wrong)
                                -Tôi cũng biết vui chơi thoả thích, nhưng cũng biết lấy trách nhiệm của mình (To know that pleasure can be mixed with duty)
                                -Cố gắng làm việc chăm chỉ, siêng năng cho đến hết một ngày (To be at set of sun until the last light of the day is put to rest)
                                -Hài lòng với những gì tôi đã làm, và trong thâm tâm của tôi biết rằng tôi đã cố gắng làm việc với hết sức của mình (To be contented with the thing that i have done and known deep in my heart i have done my best) ".


                                Sài Gòn

                                Thời trẻ nhỏ (Baby Time)

                                Khi mẹ được hơn ba mươi tuổi, thì đứa bé tinh nghịch, phá phách không ai chịu nổi được sinh ra đời, mẹ nói cũng nhờ ông trời và mụ bà che chở nên hai mẹ con đều được khoẻ mạnh và tốt lành . Chú bé con này từ nhỏ đã rất háo ăn nên có vẻ tròn trịa và kháo khỉnh lắm, nhưng lại rất tinh nghịch, thích leo trèo và phá phách lung tung .

                                Khi được gần bốn tuổi, thì cha tôi được thuyên chuyển đi công tác xa ở cao nguyên trung phần gần Pleiku, mẹ tôi vì không thể đi theo cha tôi, và cũng vì công việc học hành của hai anh, mà gia đình đã dọn về Long Mỹ, Chương Thiện để sống cùng với gia đinh của ông bà ngoại .

                                Long Mỹ

                                Thời Thơ Ấu (Childhood)

                                Long Mỹ vào thời bấy giờ là một thành phố nhỏ, nằm gần cạnh sông Cửu Long thuộc miền Nam VN. Nơi đây ruộng lúa phì nhiêu, màu mở tốt tươi, cò bay thẳng cánh vì quanh năm suốt tháng được nước phù sa của dòng sông lớn Cửu Long bồi đắp. Vào thời điểm ấy chỉ có vài ngàn người chung sống quây quần bên nhau và giúp đỡ cho nhau rất tận tình . Những ngày tháng đó cuộc sống của bốn mẹ con thật là vui tươi, hồn nhiên và thoải mái . Mẹ tôi bất đắc dĩ đã trở thành một cô giáo dạy toán và âm nhạc ở trong trường làng, tôi và hai anh hàng ngày đi học và chiều về thì được đi tắm sông và câu cá .Tôi thật ao ước được sống lại những ngày tháng ấy vô cùng.

                                Sống trong làng quê thì có chút tẻ nhạt, buồn, vì ai cũng bận rộn với công việc đồng áng, cầy sâu cuốc bẩm để tìm cách sinh nhai, nhưng vào những ngày hội như là những ngày lễ Tết thì vui ghê lắm . Vào những ngày lễ Tết này thì hầu như tất cả mọi người trong làng đều lên khung với những bộ đồ mới thật xinh đẹp, các bô lão, các cụ già cùng những người lớn tuổi thì ai cũng chưng diện cho mình một bộ đồ trang trọng như là "Áo dài, khăn đống", còn các cô gái trong làng cũng được thay đổi bằng những chiếc áo bà ba đen, quần đen bằng một bộ áo dài đủ màu sặc sở . Đây có thể nói là thời gian vui vẻ nhất và vui thú nhất để cho mọi người dân trong làng được quây quần và hợp quần lại với nhau để chung vui với nhau và quên hết những lo âu trong công việc cực nhọc hằng ngày.

                                Tôi rất thích được đi xem chợ Tết hay còn gọi là đi xem hội chợ Hoa Đăng . Bao nhiêu bông hoa tươi đẹp ở khắp mọi nơi trong làng đều được gom góp và đem ra trưng bày và bầy bán khắp nơi trong chợ Tết này, chưa kể đến vô số đồ ăn cùng thức uống cũng được đem ra bầy bán tại chợ Tết này như là bánh chưng, bánh tét, mức hạt dưa, mức gừng, mức đu đủ, mức thèo lèo cức chuột,...vv...và cũng không thiếu những đồ dùng cần thiết hằng ngày như là tơ lụa, vải vóc đủ loại, nhưng tôi châm chú và thích nhất là những trái dưa hấu được chất thành những núi cao.

                                Từ nhỏ thì tôi đã rất thích được xem các ông cụ đồ nho, nắn nót vẽ từng chữ một những câu đối lên trên những tờ giấy đỏ, hay lên trên những bức tranh sơn màu tuyệt đẹp cho những người khách qua đường .

                                "Mỗi năm hoa đào nở
                                Lại thấy ông đồ già
                                Bày mực Tàu giấy đỏ
                                Bên phố đông người qua " .

                                Bốn mẹ con vui vẻ sống chung với ông bà ngoại được gần bốn năm thì có một tin vui đến với gia đình tôi, Cha của tôi được thuyên chuyển về lại Sài Gòn, và sau đó thì gia đình tôi đã về lại Sài Gòn .

                                Sài Gòn

                                Thời Học Sinh (Teenager)

                                Sài Gòn vào thời điểm của gần cuối tháng tư năm 1975 thì thật là sung túc, đông đảo, và bận rộn, người dân Sài Gòn có cuộc sống tương đối khá đầy đủ, văn minh và tiến bộ không thua gì những quốc gia tân tiến trên thế giới vào thời bấy giờ, nhưng vì do nơi hoàn cảnh chiến tranh gây ra bởi lũ người phương Bắc quỷ đỏ CS cho nên những người trẻ sinh sống tại Sài Gòn vào thời gian ấy có cuộc sống hơi buông thả, bất cần đời mà theo như mấy bạn thân của tôi có vài đứa đã hy sinh nơi chiến trường ở vào tuổi chưa biết yêu thì họ thường gọi cái tên quen thuộc đó là Sài Gòn hoa lệ hay là Sài Gòn của chúng mình có lối sống yêu cuồng sống vội .

                                "Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi..." . Đúng vậy Sài Gòn là một thành phố rất đẹp không thua gì thành phố Nửu Ước của Hoa Kỳ hay như thành phố nguy nga lộng lẫy của Paris, Pháp . Bởi vậy mà bao nhiêu văn nhân, thi sĩ, tài tử hay những du khách thanh lịch khắp Á Âu và trên thế giới đều phải cất tiếng khen Sài Gòn là hòn ngọc của viễn đông mỗi khi họ đã có dịp thăm viếng Sài Gòn.

                                Từ khi còn rất trẻ tôi không có cơ hội được ăn sung mặc sướng, đi xe hơi, ở nhà cao cửa rộng hay là được có cơ hội đi chơi, đi du ngoạn hay là đi du học nơi xứ người như những đứa bạn may mắn có gia đình khá giả, nhưng tôi thật sung sướng và hảnh diện là tôi có được một mái ấm gia đình hạnh phúc . Cha tôi từ khi bị thương nặng nơi chiến trường và sau đó được giải ngủ thì ông ta đã trở về làm nghề gõ đầu trẻ . Ông ta thường nghiêm nghị, ít nói, hơi khó tánh, và có vẻ khá nghiêm khắc đối với đàn con cái . Ông ta phải làm việc thật là vất vả và khó nhọc để kiếm tiền nuôi sống gia đình . Tôi còn nhớ vào khoảng thời gian này, hình như là thời gian trôi đi qua nhanh lắm. Cha tôi phải làm việc cả ngày lẩn đêm, từ sáng sớm đến chiều tối, ông phải đi dạy học ở hai trường, sáng thì dạy học ở trường công, và chiều tối thì dạy học ở trường tư . Còn mẹ tôi thì hết sức bận rộn, đầu tắt mặt tối ngày đêm dạy dổ, nuôi nấng cho mười anh em của tôi . Lúc này thì nhà tôi đã có thêm bảy miệng ăn nữa . Thật tội nghiệp cho anh hai của tôi, tuổi hãy còn rất trẻ mà đã phải vừa đi học, vừa đi làm để kiếm thêm tiền phụ giúp cho gia đình và lo lắng cho anh em của tôi . Tôi còn nhớ rất rõ và có lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên được những ngày tháng khó khăn, cực nhọc và khốn khổ đó .

                                Ông cha ta thường có nói "Nghèo cho sạch, rách cho thơm" . Tôi thì nghĩ rằng con người một khi đã không may lỡ sinh ra hay là bị bắt buộc phải chịu đựng và phải sống trong một đất nước, một gia đình hay trong một hoàn cảnh bần cùng đói khổ, rách nát tả tơi, lầm than khốn khổ, màn trời chiếu đất rồi thì làm sao mà có thể sống một cách sạch sẻ tốt đẹp và thơm tho được chứ . Đúng hơn câu ấy phải viết là "Người nghèo thường gặp nạn, gặp tai ương, gặp bão táp phong ba lụt lội, gặp hoạn nạn, gặp thua thiệt, gặp trắc trở trong tình yêu, trong học hành và trên đường công danh, sự nghiệp của mình...vv..." thì đúng hơn . Có trãi qua những cảnh khó khăn, cực khổ thì con người mới dễ dàng mà biết thông cảm và biết thương yêu cùng giúp đỡ cho người khác .

                                Ai là người VN mà không kinh qua và trải qua những cảnh nghèo nàn khốn khổ cũng như những giây phút yêu thương êm đềm chứ, tôi đã sinh ra và lớn lên ở VN và tôi cũng như các bạn đã từng có những phút giây vui buồn ấy .

                                Có một lần, vào khoảng giữa đêm khuya, trời sấm sét ầm ĩ, và mưa bão thật là lớn . Lúc ấy tôi đang ngủ, bổng giậc mình thức giấc, và không hiểu tại sao nước ở đâu lại tạt vào mặt, vào mình ướt đẩm và lạnh ngắt, vừa mở mắt ra thì tôi thấy ba má và hai anh của tôi đang chạy lăn săn và cố gắng lấy bao ny lông chem vào mấy chổ mái nhà đang bị dột mưa, để cho nước mưa khỏi tạt vào chổ ngủ của mấy anh em tôi .

                                Có một lần khác, tôi nhớ đến mẹ tôi, và mỗi lần nghĩ đến công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ hiền, tôi hầu như không thể nào cầm được nước mắt, và mắt của tôi cứ đỏ lên. Lúc đó tôi đã được gần mười tám tuổi, và sửa soạn để thi tú tài phần hai . Mẹ tôi thật là tỉ mỉ và lo lắng cho tôi từng chút, lúc ấy hai anh của tôi đã đi lính, một người thì gia nhập vào Bộ Binh, và một người thì gia nhập vào Không Quân. Có lẽ vì lo lắng cho tương lai của tôi, và không muốn cho tôi phải gia nhập vào quân ngủ khi còn quá trẻ nên mẹ đã nói với tôi : "Con bây giờ xem như là con trai lớn trong gia đình, con phải biết cố gắng để hết tâm trí vào việc học hành, và giúp đỡ cho ba má để dạy dổ và làm gương tốt cho bảy đứa em của con ".

                                Bây giờ đây với bao kinh nghiệm trong đời sống và bao nhiêu ngày tháng sống xa mẹ, tôi phải công nhận rằng bất cứ người mẹ hiền VN nào cũng đều biết thương yêu, lo lắng và hết lòng, hết sức để ngày đêm chăm lo sức khoẻ, ăn uống và lo cho tương lai, sự nghiệp cho đàn con cái của mình .

                                Những ngày tháng đó thật là vất vả và khó nhọc, tôi cảm thấy như là có một gánh nặng đang đè lên hai vai và lên toàn thân người của mình, và nhiều khi cảm thấy như không thể nào vứt bỏ được . Sáng sớm, mới bốn, năm giờ sáng người ta còn mê ngủ thì tôi đã phải thức dậy, mắt nhắm, mắt mở đạp xe đạp đi vào nhà báo để giúp việc sắp chữ và xếp báo, sau đó thì đi học đến chiều, chiều thì đi học Anh Văn ở trường HVM, chiều tối thì đi học sửa xe hơi ở trường Trung Tâm Huấn Nghệ ở Gia Định . Tối đến thì phải lo dạy học cho mấy đứa em, và xong xuôi đâu đó thì lại phải cố gắng cậm cụi ngồi học để chuẩn bị thi tú tài . Nhiều đêm đến một, hai giờ sáng mới bắt đầu đi ngủ . Mẹ thấy tôi chịu khó nên rất thương tôi, đêm nào trước khi đi ngủ, mẹ cũng khuấy cho tôi một ly sửa bò lớn để uống tẩm bổ, và đốt nhang cầu nguyện cho tôi học hành đổ đạt, và mẹ cũng còn đốt nhang đuổi muỗi cho tôi ngồi học .

                                Mẹ hiền ơi, con thương yêu và kính trọng mẹ lắm mẹ ơi .

                                Còn một lần khác nữa, tôi nhớ đến người bạn gái hiền ngoan hiếu học của tôi .

                                Nhớ hồi còn đi học Anh Văn ở trường Hội Việt Mỹ (HVM), tôi may mắn đã quen biết và làm bạn với một cô bạn gái tên là Nguyễn thị Thu Vân . Thu Vân là một người con gái thật dễ thương và xinh đẹp, đôi mắt to tròn, mũi dọc dừa, má lúm đồng tiền, miệng trái tim, và lúc nào trên đôi môi cũng luôn luôn muốn điểm một nụ cười tươi .

                                Câu chuyện đã xẩy ra như thế này . Hôm đó sau giờ học lớp Anh Văn, tình cờ đi dự buổi tiệc trà đàm trong phòng triển lãm tranh ảnh, vì vô ý nên đã đụng phải một cô gái và làm cho cô té ngã, vì bị té bất thình lình nên ly nước trà đá trong tay của cô ta đã đổ ra và làm ướt hết chiếc áo dài trắng của cô ta .

                                Tôi đã vội vàng tiến đến gần cô ta và đỡ cô ta đứng dậy, và tôi nói: "Xin lỗi cô, tôi không có cố ý đâu, cô có sao không " .

                                Cô ta nhìn tôi và với giọng run run cô ta nói:"Cám ơn anh, tôi không có sao, nhưng mà áo dài của tôi đã bị ướt và dơ hết rồi, tôi không thể nào đi học được nữa ".

                                Tôi để ý thấy mặt của cô ta ửng hồng lên, và mắt của cô ta đã đỏ hoe lên, trông cô thật là tội nghiệp, bỡi vì hầu như mọi con mắt đều nhìn về hướng của cô ta, nhưng mà chuyện đã lỡ rồi, biết làm sao đây chứ .

                                Tôi nói: "Xin cô đừng buồn và giận tôi nhé, nhà của cô có ở gần nơi đây không, nếu có thể được tôi xin phép được đưa cô về nhà, để cho cô thay lại chiếc áo dài" .

                                Cô ta có chút e ngại nhìn tôi, rồi cô ta nói: "Nhà của em xa đây lắm" .

                                Thật có chút lo lắng trong lòng, nhưng tôi mạnh dạn hỏi cô ta "Xin lỗi cô, cô có thể nào cho tôi biết là nhà của cô ở đâu không" .

                                Cô ta nhìn tôi một cách đâm chiêu, suy nghĩ rồi cô ta nói : "Nhà của em ở gần trường trung học Lê văn Duyệt, Gia Định" .

                                Tôi nói: "Như vậy, nhà của cô có ở gần trường Trung Tâm Huấn Nghệ (TTHN) ở Gia Định không vậy " .

                                Cô ta nói: "Nhà của em rất là gần trường TTHN, tại sao anh lại hỏi em điều này " .

                                Nhìn cô ta thật dễ thương và ăn nói thật nhỏ nhẹ, trong lòng tôi cảm thấy có chút vui, nên tôi nói: "Vậy là thiệt tốt, bởi vì tôi mỗi buổi chiều, sau khi học ở đây xong, thì tôi đi học ở trường TTHN . Nếu có thể được, thì xin cô cho tôi làm bạn với cô, và tôi sẽ đưa cô về nhà " .

                                Sau đó, cô ta thấy tôi nói chuyện đàng hoàng, nên cô ta bằng lòng làm bạn với tôi, và đồng ý cho tôi hộ tống đưa cô ta về nhà . Hôm đó thật là không may, khi chúng tôi sửa soạn ra lấy xe đạp để đi về thì trời đổ cơn mưa lớn, nên chúng tôi đành phải quay trở lại trường HVM để trú mưa .

                                Hình như ông trời thật có mắt và có lòng biết thương người và muốn giúp đỡ cho người hiền nhân như tôi hay sao đó . Nên đã thu phong hoán vũ làm cho bất thình lình mưa to gió lớn để cho tôi có được một cơ hội thật tốt để làm quen với cô ta.

                                Lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy tận mặt một cô nương thật xinh đẹp, dễ thương ăn nói nhỏ nhẹ hiền lành mà lại phải e thẹn ấp a ấp úng cố che dấu những vết úa loan lỗ bỡi ly nước trà đá trong chiếc áo dài trắng tinh thì thật là quá tội nghiệp và thương tâm lắm, nên tôi tìm cách hỏi chuyện và cố tình làm quen với cô ta .

                                Tôi mạnh dạn nói : "Tôi tên là Lý, còn cô tên là gì " .

                                Cô ta nói: "Em tên là Nguyễn thị Thu Vân" .

                                Tôi nói: "Cô Nguyễn thị Thu Vân, tên của cô thật là đẹp, Vân có nghĩa là những đám mây đẹp, còn Thu có nghĩa là mùa Thu, còn nếu đem hai chữ mà ráp lại thì có nghĩa là những đám mây đẹp trong mùa Thu, cô xem tôi nói có đúng không" .

                                Cô ta nhìn tôi mỉm cười, và cô ta nói: "Anh Lý, anh là học sinh ở trường nào, và anh đừng có nói với em là anh học ban Văn Chương đấy nhé" .

                                Tôi cảm thấy thật vui trong lòng, và tôi cũng mỉm cười lại với cô ta và tôi nói: "Thu Vân, sao cô thiệt là tài và thông minh quá đi, tôi là học sinh ban Văn Chương, và tôi hiện đang học lớp mười hai tại trường trung học Hồ ngọc Cẩn" .

                                Rồi tôi nói tiếp: "Thu Vân, nếu có thể được, xin cô cho tôi biết cô đang học ở trường nào, và cô đang học lớp mấy ở trường HVM" .

                                Thu Vân nói: "Anh Lý, em đang học lớp mười hai tại trường trung học Lê văn Duyệt, và em đang chuẩn bị để thi bằng Proficiency ở trường HVM, còn anh thì học lớp mấy ở trường HVM" .

                                Tôi nói: "Thu Vân, vậy là cô đang học lớp mười hai tại trường HVM, tôi thì đang học lớp mười sáu tại trường HVM và tôi đang sửa soạn để thi bằng Michigan ở trường HVM" .

                                Thu Vân và tôi nói chuyện đến đây thì cơn mưa bắt đầu tạnh, và chúng tôi lại sửa soạn để đi về nhà của Thu Vân .

                                Tôi nói: "Cô Thu Vân, trời đã tạnh mưa rồi, nếu cô không ngại thì xin cô cho phép tôi được đưa cô về nhà, bỡi vì nhà của cô cũng gần trường TTHN, và tôi cũng phải sửa soạn đi qua bên đó để mà học sửa xe hơi" .

                                Thu Vân nhìn tôi nói : "Anh Lý, nếu anh thích thì Thu Vân đồng ý để cho anh đi chung" .

                                Sau đó, Thu Vân và tôi đạp xe đạp hướng về phía Gia Định.

                                Trên đường về nhà của Thu Vân, Thu Vân hỏi tôi : "Anh Lý, anh đang học lớp mười hai tại trường trung học Hồ ngọc Cẩn, vậy là năm nay anh đang sửa soạn để thi tú tài phần hai, việc học hành rất là cực nhọc, sao anh lại còn phải đi học thêm nghề sửa xe hơi ở trường TTHN làm chi nữa ".

                                Tôi nói: "Thu Vân, cô không biết đâu, ba má của tôi làm việc rất là vất vả, và khó nhọc mà vẫn không có đủ tiền để lo cho mấy anh em của tôi ăn học, ba tôi nói, tốt nhất là tôi phải kiếm thêm một nghề tay trái, lỡ như có chuyện gì xẩy ra trong gia đình, thì tôi cũng có thể vừa đi làm nghề sửa xe hơi, vừa đi học chữ, và vừa giúp đỡ được cho gia đình . Bỡi vì gia đình của tôi có rất là đông anh em, vì thế, dù cho có mệt đến mấy thì tôi cũng phải cố gắng, để thì giờ trôi qua rất là uổng phí " .

                                Rồi tôi nói tiếp : "Thu Vân, cô đang học lớp mười hai ở trường trung học Lê văn Duyệt, vậy là cô năm nay cũng thi tú tài phần hai, cô phải cố gắng học Toán Lý Hoá thật nhiều vô đó nhé . Bỡi vì đây là những môn quan trọng để đậu được văn bằng này" .

                                Thu Vân nói: "Anh Lý, em học muốn khờ người luôn đó, đêm nào em cũng phải cố gắng thức khuya học bài cho đến một, hai giờ sáng rồi mới đi ngủ " .

                                Tôi nhìn qua Thu Vân, thấy cô ta là một cô con gái yếu đuối mà thiệt là chịu khó học, nên tôi cảm thấy thương mến cô ta, nên tôi nói : "Thu Vân, cô định sẽ học ngành gì, và gia đình của cô có đông anh chị em không ".

                                Thu Vân nói: "Anh Lý, gia đình của em chỉ có bốn người thôi, ba má, em và một cô em gái nhỏ đang học lớp mười một tại trường trung học Lê Văn Duyệt. Em đây thích học ngành Bác Sĩ lắm, vì em thích làm thầy thuốc chữa bệnh cho người ta" .

                                Rồi không để cho tôi hỏi thêm câu gì nữa, Thu Vân nhìn qua tôi cười thật tươi và cô ta nói tiếp: "Anh Lý, còn anh thì thích học ngành gì, anh đừng có nói là thích học ngành Bác Sĩ cũng giống như em đó nhé" .

                                Tôi nói: "Thu Vân, tôi thì cũng thích học ngành Bác Sĩ lắm, nhưng mà chỉ sợ không có đủ tiền để học, hiện giờ thì tôi cũng không biết là mình thích học ngành nào nữa, nhưng mà nếu phải chọn thì tôi sẽ chọn học ngành Kỹ Sư" .

                                Nói chuyện đến đây, thì Thu Vân đạp xe đạp chậm lai, và cô ta nói: "Anh Lý, sắp đến nhà của em rồi, nếu anh chưa đến giờ học ở trường TTHN thì em mời anh đến nhà em chơi, nhân tiện để em nói lời cám ơn anh, và bắt anh phải giải thích với ba má của em là tại làm sao mà hôm nay anh đã làm cho áo dài của em dơ bẩn và lọ lem hết ".

                                Rồi Thu Vân nhìn qua tôi để xem tôi có phản ứng gì hay không, thấy tôi im lặng không nói gì, cô ta vui cười nói: "Anh Lý, em chỉ nói đùa thôi, ai lại làm như thế chứ, xin anh đừng có giận em đó nha, ý của em muốn nói là nếu anh không có gấp đi học ở trường TTHN, thì em mời anh ghé nhà em chơi, nhân tiện em mời anh uống nước để trả công cho anh đã đưa em về nhà ".

                                Tôi nhìn đồng hồ thấy còn hai tiếng nữa mới tới giờ học .Tôi nói: "Thu Vân, nếu cô không bắt đền tôi về việc làm dơ cái áo dài trắng của cô, thì tôi bằng lòng đưa cô về đến tận nhà của cô . Thật ra hồi nãy tôi đã có nói sẽ chịu đưa cô về nhà để cho cô thay lại cái áo dài, cô không nhớ hay sao ".

                                Khi đã vào nhà của Thu Vân, thì tôi thấy mẹ của Thu Vân đang sửa soạn nấu cơm tối . Thấy tôi đi vào nhà thì mẹ của Thu Vân đứng dậy chào tôi . Tôi cũng cúi đầu chào lại và tôi nói: "Kính chào bác" .

                                Thu Vân nói: "Anh Lý, đây là má của em" .

                                Rồi Thu Vân xây qua hướng của má của cô, và cô ta nói: "Má, đây là anh Lý, bạn mới quen của con, anh Lý đã làm ướt áo và làm dơ áo dài của con, nên con lôi cổ anh về đây cho má xử ảnh dùm con . Không, không, ... con nói đùa thôi, anh Lý là bạn học của con ở trường HVM, ảnh đang trên đường đi học ở trường TTHN, sẳn tiện đường nên ảnh dùm đưa con về " .

                                Má của Thu Vân nói: "Xin mời cậu ngồi chơi" . Rồi bà quay qua Thu Vân và bà nói: " Thu Vân, con hãy đi rót nước cho anh Lý uống đi con" .

                                Thu Vân nói: "Dạ mẹ" . Kế đến cô ta nhìn qua tôi mĩm cười, và cô ta nói: "Anh Lý, anh ngồi đây nói chuyện với má em nghe, em vào trong thay áo rồi em sẽ rót nước cho anh uống" .

                                Mẹ của Thu Vân nhìn tôi và bà nói: "Cậu học ở trường nào và làm bạn với Thu Vân bao lâu rồi" .

                                Tôi nói: "Thưa bác, cháu học ở trường Hồ ngọc Cẩn, cháu chỉ mới quen với Thu Vân ngày hôm nay thôi . Hôm nay tại trường HVM, cháu lỡ đụng làm cho Thu Vân té, và làm ướt áo dài của Thu Vân, và sẳn tiện đường đi học ở trường TTHN nên cháu đưa Thu Vân về" .

                                Sau đó, mẹ của Thu Vân nói: "Tôi đang lỡ tay dưới bếp, cậu ngồi đây chơi và đợi Thu Vân ra nghe" .

                                Trong khi chờ đợi Thu Vân ra, tôi nhìn chung quanh nhà . Căn nhà nhỏ gọn, tủ sách gọn gàng, đồ đạt để rất là có trật tự và ngăn nắp, và trên tường có treo những tranh sơn mài rất đẹp, ngoài ra tôi còn nhìn thấy trên tường có treo nhiều hình gia đình của Thu Vân .

                                Một lúc sau thì Thu Vân bước ra và cô ta tươi cười nhìn tôi nói: "Anh Lý, xin mời anh dùng trà" .

                                Tôi nói: "Xin cám ơn Thu Vân" .

                                Sau khi trao tách trà nóng cho tôi, Thu Vân đi về phía trước và ngồi vào ghế xa lông đối diện với tôi .

                                Thu Vân nói: "Anh Lý, xin cám ơn anh đã đưa em về, nếu không có anh đưa em về hôm nay, chắc là em thật là mắc cở lắm, bởi vì chiếc áo dài trắng của em đã bị vàng ố hết rồi" .

                                Tôi nói: "Thu Vân, thật ra đó là lỗi của tôi, xin thành thật xin lỗi cô" .

                                Trầm ngâm đôi phút rồi tôi nói : "Thu Vân, tôi rất thích được làm bạn với cô, tôi thường hay học bài ở trong thư viện của trường HVM, nếu cô thích học chung với tôi thì cô có thể vô gặp tôi ở trong thư viện, và sau khi học xong, cô có thể đi về chung với tôi, cô thấy thế nào " .

                                Thu Vân nhìn thẳng vào ánh mắt của tôi thật lâu như để xem tôi có phải là đang nói những lời thành thật hay không, rồi cô ta tươi cười nói : "Anh Lý, để em suy nghĩ kỹ lại, nếu trong tuần tới mà em không có bị anh làm đổ nước trà vô mình em nữa, thì em sẽ cho anh cơ hội " .

                                Nói chuyện với Thu Vân thật là vui lắm, nhưng tôi cũng không quên là đã sắp đến giờ đi học tại trường TTHN, nên tôi nói: "Thu Vân, chắc tôi xin phép phải đi học rồi, hy vọng sẽ gặp lại cô ở trong thư viện của trường HVM" .

                                Sau khi đứng dậy, tôi nhìn về hướng mẹ của Thu Vân và tôi nói: "Thưa bác, con xin phép bác con đi về" .

                                Mẹ của Thu Vân nói: "Xin chào cậu" .

                                Thu Vân đưa tôi ra cửa, rồi nàng đợi cho đến khi tôi sửa soạn đạp xe đạp đi thì nàng đưa tay vẫy chào tôi và nói: "Anh Lý, xin cám ơn anh, em sẽ đến gặp anh ở trong thư viện" .

                                Sau đó, thì chúng tôi đã làm bạn với nhau, Thu Vân là một cô con gái hiền ngoan, thông minh và rất chăm học . Buổi sáng thì cô đi học ở trường trung học Lê văn Duyệt, và buổi chiều thì cô ta đi học Anh Văn ở trường HVM. Từ ngày chúng tôi quen biết nhau thì cô thường hẹn tôi đi học chung với nhau ở trong thư viện của trường HVM . Mỗi ngày hai chúng tôi thường ôn bài cho nhau và tập dợt nói tiếng Anh cùng với nhau, và mỗi lần sắp đến ngày thi lên lớp thì Thu Vân và tôi thường đến phòng thính thị để tập dợt thi lấy test . Mỗi buổi chiều, sau khi học xong ở thư viện thì Thu Vân và tôi thường đạp xe đạp đến Công Viên Tháp Con Rùa ở đường Duy Tân để ăn bò bía, gõi cuốn, cùng mía hấp, ...vv...sau đó thì tôi hộ tống đưa cô ta về nhà .

                                Một tuần lễ trước khi miền Nam VN bị CS Bắc Việt xâm chiếm .Thu Vân và tôi thật là bồn chồn và lo lắng . Tôi còn nhớ rõ ngày ấy lắm, hôm đó vào tuần lễ cuối của tháng tư năm 1975 .Cũng như thường ngày sau khi học xong lớp Anh Văn thì chúng tôi vào thư viện để học bài và nói chuyện với nhau .

                                Tôi đang chăm chú đọc bài báo tường thuật về chiến tranh VN, thì Thu Vân đã đến đứng cạnh nơi tôi khi nào không biết và cô ta nắm lấy bàn tay tôi và với một nét mặt thật buồn, cô ta nói : " Anh Lý, em vừa xem thông cáo của trường HVM, và họ nói rằng hôm nay sẽ là buổi học cuối cùng ở trường HVM, anh có biết hay không . Bởi vì miền Nam VN sắp bị sụp đổ rồi, và quân đội Mỹ đang chuẩn bị rút khỏi VN . Có rất nhiều người đang tìm cách để đi tị nạn CS ở Hoa Kỳ" .

                                Tôi nhìn vào ánh mắt thật buồn của Thu Vân, và tôi nói: "Thu Vân, anh đã nghe tin này, nhưng mà không biết tính làm sao, em thì có dự tính gì hay không " .

                                Thu Vân nhìn tôi, rồi nàng nói: "Anh Lý, ba của em là giáo sư dạy Anh Văn ở trường HVM, và má của em thì làm ở đài Voice of America (VOA), nên gia đình của em đang có hy vọng được toà đại sứ Mỹ cho đi tị nạn tại Hoa Kỳ, còn anh và gia đình của anh thì có tính toán gì hay chưa " .

                                Tôi nói: "Thu Vân, anh không có nghe ba má của anh bàn tính chuyện gì hết, chắc là gia đình của anh không dự định bỏ nước mà đi đâu ".

                                Thu Vân có vẽ không được vui trong lòng, cô ta nhìn tôi một cách lo lắng, rồi cô ta nói: "Anh Lý, em thật không muốn rời khỏi VN, em đã sinh ra và lớn lên ở nơi này, nhưng mà nếu ba má của em đi tị nạn CS thì em phải đi theo " .

                                Nghe Thu Vân nói như vậy, tôi thở dài chán nản, và cảm thấy có chút buồn ở trong lòng, nên tôi nói: "Thu Vân, anh thật không biết phải tính làm sao nữa, công việc thì thật là bề bộn, bài vở chồng chất, mấy ngày hôm nay ở trường Hồ ngọc Cẩn rất là lộn xộn, có nhiều ông thầy của anh đã bỏ đi rồi, anh sợ là kỳ thi tú tài phần hai này chắc là phải bỏ dở ".

                                Thu Vân nhìn tôi với ánh mắt thật buồn, và cô ta vẫn giữ im lặng không nói gì cả , nên tôi nói tiếp: "Thu Vân, mấy hôm nay không biết tại sao trong người của anh cảm thấy rất là mệt mõi, đầu óc của anh hình như không còn tập trung được nữa, hôm nay anh cố gắng siêng học, nhưng cũng không thể nào nhét được một chữ nào vô được trong óc của anh cả, hay là hai chúng ta đi dạo một vòng cho thanh thản chút tâm trí nha Thu Vân".

                                Thu Vân nói: "Anh Lý, mấy hôm nay ở nhà em cũng rất là bận rộn, má của em thì đang đi đổi tiền để đổi lấy Đô La và mua vàng, em cũng không thể nào tập trung tinh thần được . Anh Lý à, anh nói muốn đi dạo, mà anh muốn đi dạo ở nơi đâu " .

                                Tôi nói: " Thu Vân, hai chúng ta đi lại Công Viên Tháp Con Rùa chơi nhé, không hiểu tại sao anh hôm nay hình như có rất nhiều chuyện muốn nói với em, vậy em có thích đi lại nơi đó không " .

                                Không đợi câu trả lời của Thu Vân, tôi đứng dậy nắm lấy bàn tay của cô ta và nhìn thẳng vào đôi mắt thật xinh đẹp của cô ta và tôi nói : "Thu vân, chúng ta đi" .

                                Thu Vân nắm chặt bàn tay tôi và hai chúng tôi đi bộ tới Công Viên Tháp Con Rùa (CVTCR). Tháp Con Rùa là một công viên rất đẹp, ở nơi đây có trồng thật nhiều bông, và ở ngay trung tâm của(CVTCR) có một bồn nước lớn với những tia nước phun lên cao rất đẹp .

                                Hai chúng tôi đi dạo một vòng CVTCR, sau đó đến ngồi trên một chiếc ghế đá nằm gần cạnh Tháp Con Rùa, Thu Vân siết chặt bàn tay tôi, và với ánh mắt thật dịu dàng nàng nhìn tôi nói: "Anh Lý, em thật không muốn xa anh, gần một năm nay em thật cám ơn anh đã làm bạn tốt với em, và anh đã tận tình giúp đỡ cho em trong việc học hành, tình cảm giữa hai đứa mình đang đến lúc tốt đẹp thì bây giờ lại phải chia tay nhau".

                                Tôi nói: "Thu Vân, xin em đừng buồn, anh rất là thương mến em và anh thật không bao giờ muốn phải xa em, nhưng mà cuộc đời thường hay có những biến đổi, khó mà có thể nào đoán biết trước được, nếu hai đứa mình thật sự đã thương yêu nhau, thì anh nghĩ ông trời sẽ cho chúng ta gặp lại nhau " .

                                Thu Vân nhìn tôi nói: "Anh Lý, em cũng thật là thương mến anh, nhưng mà em sợ là lần chia tay này chắc không còn có ngày gặp lại anh . Bởi vì, VN và Mỹ thì thiệt là nghìn trùng xa cách" .

                                Nói đến đây, thì Thu Vân gần như muốn bật khóc rồi . Tôi choàng tay qua ôm lấy bờ vai xinh xắn của cô ta, và tôi nói : "Thu Vân, anh xin em đừng khóc, mọi việc trên đời này đều do thượng đế đã an bày hết rồi, chuyện gì đến thì tự nhiên nó sẽ xẩy đến mà thôi ".

                                Sau đó thì tôi đưa Thu Vân trở lại trường HVM và rồi chúng tôi đạp xe đạp để về nhà của Thu Vân . Trên đường về nhà của Thu Vân, trong lòng tôi cảm thấy thật là trống vắng, và hình như có thật nhiều phiền não và buồn chán . Tôi thật ra có rất nhiều tâm sự ở trong lòng, muốn được chia sẽ với Thu Vân, nhưng lúc ấy tôi cảm thấy như có một điều gì khó nói, và tôi không thể nào thố lộ ra được, nên tôi đã nín lặng.

                                Khi chúng tôi đã về đến nhà của Thu Vân thì Thu Vân nói: "Anh Lý, em mời anh vào nhà em chơi để uống nước rồi hãy về " .

                                Tôi nói : "Thu Vân, chắc anh không vô đâu, đêm nay anh cảm thấy không được khoẻ, tâm trí của anh gần như bấn loạn . Anh muốn nói với em rất nhiều chuyện, nhưng mà tại sao anh không thể nào nghĩ ra được điều gì hết, có lẽ là anh sợ mất em, và trong tâm trí của anh lúc nào cũng nghĩ là sau đêm nay chắc là hai chúng ta sẽ không còn có ngày gặp lại ".

                                Thu Vân nhìn tôi với ánh mắt thật buồn, và nàng nói : "Anh Lý, ngày mai này khi em đi rồi, em sẽ nhớ mãi đến anh " .

                                Tối hôm đó, khi về đến nhà thì gặp được anh ba của tôi, hai anh em đã không được gặp nhau rất lâu rồi, nên gặp lại anh ba tôi thật là mừng . Dù đang lo lắng và có chút buồn về chuyện phải chia tay với Thu Vân, nhưng không còn gì vui hơn khi nhìn thấy anh ba của tôi .

                                Tôi nói: "Em xin chào anh ba, anh mới được về phép để thăm ba má hả, có chuyện gì vui nói cho em nghe với" .

                                Anh ba tôi nói: "Chú tư có khoẻ không, lúc này em học hành thế nào rồi " .

                                Tôi nói: "Em học cũng khá lắm, nhưng mà không biết có cơ hội để thi tú tài phần hai hay không nữa, vì em nghe tin tức nói tình hình đất nước lúc này có nhiều biến đổi lắm, và hình như là CS Bắc Việt đang tấn công và sắp sửa chiếm trọn miền Nam rồi, anh ba trong quân đội, không biết anh ba có biết tình hình như thế nào không ".

                                Anh ba nhìn tôi với ánh mắt lo âu, anh móc túi áo bay lấy ra bao thuốc lá Marboro, rồi anh mời tôi hút một điếu thuốc cho vui, tôi nhìn anh ba và tôi mĩm cười nói: "Anh ba, em xin cám ơn anh ba, nhưng mà em không biết hút thuốc lá đâu " .

                                Anh ba nói: "Anh vừa mới di tản về từ miền Trung, giặc giã khắp nơi, và chết chóc thật nhiều, anh định sẽ đi qua Mỹ để tị nạn CS, em có muốn đi với anh không " .

                                Hai anh em vừa nói chuyện đến đây thì ba má của tôi cũng vừa bước vào phòng, và ba tôi nói: "Con à, trước khi con về, ba má có bàn chuyện với anh ba của con về việc sẽ cho con đi Mỹ để tị nạn . Bởi vì, theo ba má nghĩ thì khi quân CS Bắc Việt vào đây chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi và sẽ có nhiều điều bất lợi cho hai anh em của con " .

                                Tôi còn đang phân vân chưa biết tính sao, thì ba tôi nói tiếp :"Ba má bây giờ đã lớn tuổi rồi, ba má không có muốn dời đổi chổ ở nữa, vì không biết gia đình của mình nếu đi tị nạn sang bên ấy thì sẽ sinh sống như thế nào, ba má thấy thật là khó khăn quá . Nhưng mà con thì từ nhỏ con rất chăm học, và Anh Văn của con cũng giỏi, vã lại giờ đây con cũng đã lớn rồi, tương lai của con còn dài, nếu ở lại đây mà không học hành được thì thật là uổng đời, ba má nghĩ là con nên theo anh ba của con để đi sang Mỹ mà tiếp tục công việc học hành ".

                                Tôi nói : "Thưa ba má, ba má đã lớn tuổi rồi, nếu để ba má ở lại thì ai sẽ chăm lo săn sóc cho ba má" .

                                Tôi nhìn thấy nét mặt lo âu và lo lắng hiện rõ trên vầng trán của ba tôi, và tôi nghĩ chắc là ông ta đang buồn trong lòng lắm, nhưng ba tôi cố giữ vẻ trầm tỉnh và ông ta nói: "Ba má còn có anh hai của con và bảy người em của con lo cho ba má rồi" .

                                Tôi lúc này hình như không còn con đường nào để chọn lựa nữa, nên tôi hỏi anh ba của tôi :"Anh ba, vậy chừng nào thì chúng ta lên đường đi tị nạn CS ở Mỹ " .

                                Anh ba nói: "Ngay bây giờ, vì không còn thì giờ nữa" .

                                Tôi đã bắt đầu hình dung ra sự nghiêm trọng của sự việc ra đi tị nạn CS này nên tôi ngắm nhìn ba má của tôi thật lâu để cố hết sức thu gọn hình ảnh thân thương của ba má của tôi vào tâm hồn của tôi , rồi tôi nhìn thẳng vào ánh mắt của anh ba tôi, và tôi nói: "Anh ba, tại sao mà lại phải ra đi một cách hết sức gấp vậy anh ba " .

                                Anh ba nói: "Hôm nay đã là 28 tháng 04 rồi, nếu mà không đi, thì sẽ không còn cơ hội để đi nữa ".

                                Ba má của tôi cũng không còn nói gì thêm nữa, tôi nghĩ chắc là ba má của tôi đã bàn luận kỹ lưỡng với anh ba của tôi rồi, nên tôi im lặng đi vào phòng ngủ của mình để thu xếp vài bộ quần áo và vài quyển sách mà tôi yêu thích nhất vào một túi sách nhỏ . Thế là xong, bao ngày tháng thân yêu của thời thơ ấu, thời học sinh trên quê hương xứ sở thân yêu VN xem như đã mất hết từ đây .

                                Đêm đó anh ba tôi đã cố gắng tìm cách đưa tôi vào được phi trường Tân Sơn Nhất và rồi hai anh em và nhiều người VN tị nạn khác đã lên máy bay để bay qua trại tị nạn ở Philippine . Đến bây giờ tôi cũng không biết là cơ may hay là biến cố nữa. Tôi đã phải rời xa quê hương xứ sở, mái ấm gia đình cùng những người mà tôi thương yêu nhất trong cuộc đời của mình khi tuổi đời còn rất trẻ để đi tị nạn CS tại Hoa Kỳ .

                                Philippine

                                Thời Học Sinh (Teenager)

                                Mười tám tuổi đầu đã phải tha hương, rời xa cha me, anh em, bạn bè, và những người thân yêu của mình để đi đến một nơi xa xôi, xứ lạ quê người thì thật là buồn rầu, đau khổ và cô đơn lắm . Nhưng mà cuộc đời là như vậy đó . Nhớ lại những ngày đầu khi mới bước chân vào trại tị nạn ở Philippine thì thật là buồn thảm . Trong lòng thật là bồn chồn, lo lắng, và nhớ đến cha mẹ, anh em không làm sao nguôi ngoai được .

                                Những ngày tháng đó sao mà thời gian trôi qua thật chậm, có nhiều lúc tôi có cảm tưởng như là thời gian như ngừng trôi . Suốt một tuần lễ đầu, đầu óc và thân thể cảm thấy mệt nhoài, rất muốn nằm ngủ, nhưng mà không thể nào ngủ yên giấc được . Đêm nào cũng nằm mơ, và trong giấc mơ hình như cảm thấy mình đang còn sống ở VN . Nhưng khi thức giấc, biết là mình đang nằm trên chiếc ghế bố dài bằng vải dù ở Philippine thì lòng buồn vô tả, tự nhiên nước mắt cứ tự động chảy ra và rồi bật khóc thành tiếng, trong lòng thì cảm thấy buồn bả vô cùng khi biết là mình đã phải rời xa tất cả những người thân yêu của mình và không biết đến bao giờ thì mới có thể trở về lại quê hương xứ sở để mà gặp lại cha mẹ, anh em .

                                Lúc đó cuộc đời của tôi cảm thấy như là một cánh bèo trôi đang lênh đênh trong cơn sóng nước của một đại dương bao la bát ngát mà không biết bến bờ sẽ ở nơi đâu. "Ông Trời ơi, cuộc đời tị nạn CS nơi xứ lạ quê người thật là đau khổ và buồn lắm" . Tôi đã thật sự khóc như chưa từng bao giờ khóc trong suốt kiếp làm người của tôi và sau đó thì tôi đã âm thầm cầu nguyện với Ngọc Hoàng Thượng Đế xin ban phước lành, và dẩn dắt tôi cùng anh ba của tôi đến một chân trời tốt đẹp . Tôi ở Philippine được ba tuần lễ thì được phái đoàn Liên Hiệp Quốc Mỹ bảo lãnh cho sang Hoa Kỳ .

                                Wake (1975)

                                Thời Học Sinh (Teenager)

                                Trước khi vào Mỹ tất cả những người tị nạn lúc bấy giờ đều phải được huấn luyện Anh Văn và học hỏi thêm về đời sống ở Hoa Kỳ, vì thế tôi đã được đưa sang đảo Wake để học thêm Anh Văn, và học hỏi thêm về cách thức làm sao để hội nhập vào đời sống của Hoa Kỳ .

                                Đảo Wake là một hòn đảo nhỏ, không biết nằm ở góc trời nào, có lẽ ở gần Philippine thuộc căn cứ quân sự của Mỹ . Đời sống ở đảo Wake cũng không có gì đặc biệt, khí hậu có vẻ nóng hơn ở VN . Hằng ngày sắp hàng đi ăn cơm, sau đó đi học Anh Văn, và đêm tối thì được đi xem phim chiếu bóng .

                                Ngày tháng cứ thế mà trôi qua . Những ngày tháng sống ở đảo Wake thật là buồn chán và tẻ nhạt . "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ". Tôi cảm thấy nhớ ba má, anh em và Thu Vân vô cùng, ngày nào tôi cũng cầu nguyện Trời, Phật, Chúa,...vv...để ban phước lành cho gia đình của tôi và gia đình của Thu Vân .

                                Tôi ở đảo Wake được hơn một tuần lễ thì nghe tin là có rất nhiều người tị nạn vì nhớ nhà, cha mẹ, anh chị em nên đang tìm cách xin về lại VN . Nhất là những người lính vì hoàn cảnh bắt buộc đã phải bỏ nước ra đi và không có cơ hội để đem theo được gia đình cha me, vợ con,..vv...Nhiều người vì quá lo âu, lo lắng cho gia đình nên đã sanh bệnh, và đòi được trả về lại VN . Lúc đó tôi cũng rất buồn và cũng xin được trở về lại VN .

                                Nhưng nhờ có anh ba thương yêu, lo lắng và khuyên can tôi hết lòng nên tôi đã lần lần tỉnh trí ra . Anh ba thường nói với tôi : "Em Lý, em bây giờ đã lớn rồi, hãy biết suy nghĩ cho thật chính chắn và hãy biết biến tất cả những đau buồn, phiền muộn thành những hành động có ý nghĩa, ngay bây giờ hãy cố gắng để hết tâm trí vào việc học Anh Văn để lo cho tương lai, và nếu sau này có cơ hội thì chúng ta sẽ bảo lãnh cho gia đình, ba má cùng các em qua Mỹ đoàn tụ với chúng ta" .

                                Sau lần đó, tôi như đã trưởng thành và hiểu biết hơn, bớt cảm thấy buồn, và từ ngày đó tôi đã quyết tâm, quyết chí chăm lo học Anh Văn và tự nguyện với lòng là sẽ đứng vững mà đương cự lại với đường đời . Hai anh em tôi ở đảo Wake được hơn một tháng và sau đó được đưa sang Hoa Kỳ.

                                Camp Pendleton, California (1975)

                                Thời Học Sinh (Teenager)

                                Camp Pendleton là một căn cứ quân sự nằm ở vùng rừng núi phía nam của thành phố California thuộc Hoa Kỳ . Ngày đầu tiên được đưa đến trại Pendleton thì tôi cảm thấy hân hoan và vui mừng lắm, vì đây là lần đầu tiên được dịp đến ở Hoa Kỳ .

                                Nhưng khi đoàn xe bus chạy vào trong trại Pendleton thì tôi chỉ nhìn thấy hàng hàng lớp lớp những căn lều trại màu xanh lá cây, có thể nói đây là rừng lều trại . Và khi nghe người tài xế lái xe bus nói là chúng tôi sẽ phải ở trong những căn lều trại ấy, trong lòng tôi cảm thấy thật buồn, vì khi còn đi học tại trường HVM, tôi đã có dịp được xem nhiều sách báo và tranh ảnh về nước Mỹ, và trong lòng tôi lúc nào cũng có một ấn tượng đẹp đẻ về nước Mỹ . Bởi vì Hoa Kỳ tượng trưng cho văn minh, tiến bộ, và cũng là kinh đô của ánh sáng nhân loại . Nhưng bây giờ đây nhìn thấy những lều trại màu xanh lá cây này, thì tâm hồn tôi cảm thấy tái nhạt đi và buồn không thể tả . Tôi cố gắng trấn tỉnh lại mình, và tự nghĩ rằng chắc đây chỉ là ở tạm mà thôi .

                                Nhưng mà nhiều khi đối diện với thực tế, thì sự thật lúc nào cũng chua chát và bạc bẻo lắm . Vừa bước xuống xe bus là con người tôi như thức tỉnh lại ngay, bởi vì cái lạnh như buốt giá thổi vào lòng . Tôi chưa từng bao giờ gặp phải cái lạnh này, bởi vì từ nhỏ tôi đã quen sống nơi ấm áp, và bây giờ lại đến một nơi xứ lạnh . Trong suốt một tuần lễ đầu, tôi bị như người lên cơn sốt, trong người thì cảm thấy nóng bỏng, nhưng toàn thân thì lạnh buốt, nhất là ở đôi bàn tay và đôi bàn chân lúc nào cũng cảm thấy như là đang đụng phải nước đá lạnh .

                                Tôi phải bận vào người hai ba lớp áo quần và mang hai đôi vớ vào chân, thế mà tôi vẫn còn thấy lạnh và không sao ngủ được vào lúc ban đêm . Đến tuần lễ thứ ba thì tôi bắt đầu quen quen với cái lạnh này và tự nhiên không còn cảm thấy lạnh nữa .

                                Ngày tháng trôi qua thật nhanh ở trong trại Pendleton, và lần lần tôi đã làm quen với cuộc sống trong những lều vải này .

                                Hồi mới vào trong trại thì chỉ có chừng vài ngàn người thôi, nhưng sau đó dần dần thì số người đã tăng lên hơn vài trăm ngàn người, vì thế mọi việc trong trại cần rất nhiều người đóng góp để cho công việc được tốt đẹp và trôi chảy . Tôi vì đã ở lâu trong trại, nên mọi việc gần như đã quen, và vì muốn cho thời gian qua nhanh, nên tôi đã xin tình nguyện đóng góp vào ban điều hành của trại để phụ giúp vào việc dạy Anh Văn và giúp đỡ nhà bếp nấu ăn cho những người tị nạn CS mới đến .


                                Cũng nhờ dạy Anh Văn mà tình cờ tôi đã gặp lại Thu Hương .

                                Hôm ấy sau giờ giúp đỡ dạy lớp Anh Văn vào buổi sáng, tôi đang trên đường để đi ăn sáng thì nghe có tiếng ai gọi đúng tên tôi, và giọng nói thật là quen thuộc, tôi đã quay đầu lại để xem ai mà gọi tên tôi thật là lớn tiếng :"Anh Lý, anh Lý, xin đợi em một chút" . Thì ra là Thu Hương em gái ngoan của Thu Vân. Tôi như là người ở trên cung trăng mới vừa được trở về lại trần gian, trong lòng thật là mừng rỡ vô cùng và tôi đã kêu lớn lên : "Thu Hương". Tôi vội vàng chạy đến ôm cô ta vào lòng . Thu Hương ôm tôi và nàng khóc sướt mướt .

                                Tôi có chút lo lắng trong lòng nên tôi nói: "Thu Hương, em có chuyện gì mà mới gặp lại anh mà em lại khóc nhiều như vậy" .

                                Thu Hương với đôi mắt đẩm lệ nàng nhìn tôi nói: "Anh Lý ơi, em nói anh điều này, nhưng anh đừng quá súc động nha anh Lý ơi" .

                                "Thu Hương à, có chuyện gì quan trọng vậy em, em mau nói cho anh Lý biết đi em cưng" .

                                "Anh Lý ơi, chị Thu Vân và ba của em đã không may rơi xuống biển đông chết rồi ."

                                "Sao em biết Thu Vân và ba của em chết" .

                                "Mẹ nói, ba và chị Thu Vân bị rớt xuống ngay giữa biển vào giữa đêm khuya nên chắc gặp chuyện không may rồi" .

                                Tôi cảm thấy đau buốt trong lòng và hồn tim của tôi như chết lặng , tôi nhìn Thu Hương và tôi nói: "Mẹ của em chắc là buồn lắm, em mau dẩn anh đi gặp mẹ của em đi" .

                                "Anh Lý, anh đi theo em" .

                                Thu Hương dẩn tôi đi loanh quanh một hồi mà không sao tìm ra được căn lều trại của cô ta và Thu Hương nhìn tôi nói: "Anh Lý ơi, em xin lỗi anh nha, em không biết đường về lại căn lều trại của em" .

                                Tôi nhìn Thu Hương và tôi nói: " Thu Hương, lều trại của em số mấy vậy" .

                                "Em không biết anh Lý ơi" .

                                "Thu Hương à, em đến đây từ lúc nào " .

                                Thu Hương nhìn tôi nói: "Anh Lý, má và em mới đến đây vào tối hôm qua" .

                                Tôi chưa biết phải làm như thế nào để tìm ra lều trại của Thu Hương để đi gặp mẹ của Thu Hương thì Thu Hương nhìn tôi nói: "Anh Lý, ở nơi đây sao mà lạnh quá, tối hôm qua em không làm sao ngủ được, và em cứ mong sao cho trời mau sáng để em được đi xem chung quanh trại . Em đi lòng vòng một hồi thì không biết đường về trại của em nữa, nhưng may mắn em đã gặp được anh, xin anh giúp cho em tìm lại căn lều trại của em nha ".

                                Tôi cởi cái áo lạnh của tôi ra và tôi choàng lên người của Thu Hương và tôi nói: "Thu Hương, nơi đây là xứ lạnh, hồi mới đến anh cũng bị lạnh như em vậy đó, nhưng sống ở đây được vài tuần thì em sẽ thấy quen và cảm thấy bớt lạnh" .

                                Rồi tôi nói tiếp: "Thu Hương à, em đã cảm thấy bớt lạnh chưa" .

                                Thu Hương nhìn tôi nói : "Em đã thấy bớt lạnh rồi, nhưng mà cảm thấy hơi đói chút, vì từ tối hôm qua đến buổi sáng hôm nay em chưa có ăn gì hết" .

                                Tôi thật lo lắng cho Thu Hương và tôi nói: "Thu Hương, để anh đưa em đi lại phòng ăn để ăn sáng" .

                                Sau khi đã giúp Thu Hương lấy vài món đồ ăn sáng như là trứng chiên, thịt ba rọi chiên (bacon), khoai tây chiên dòn, bánh mì nướng, pancake...vv..., Thu Hương và tôi ngồi vào bàn ăn để ăn sáng.

                                Thu Hương nhìn tôi nói: "Anh Lý, phòng ăn này thật là đẹp và lớn vô cùng" .

                                Tôi nói: "Thu Hương, đây là căn cứ của quân đội, trước đây nơi này dùng làm phòng ăn cho lính, nhưng bây giờ thì dùng làm phòng ăn cho người tị nạn, em có biết ở đây hiền giờ có hơn ba trăm ngàn người tị nạn đang sinh sống ở nơi này " .

                                Thu Hương nhìn tôi nói: "Anh Lý, thật là nhiều vậy sao anh, hồi nảy em gặp anh đi ra ở trong căn lều dùng để học Anh Văn, anh đang làm gì ở đó vậy" .

                                Tôi nói: "Thu Hương, anh ở đây rất là buồn, ngày tháng thì cứ lặng lẽ trôi qua, không có chuyện gì làm nên anh tình nguyện vào ban điều hành của trại để giúp vào việc dạy Anh Văn cho những người tị nạn mới đến, ngoài ra vào buổi chiều thì anh cũng giúp cho nhà bếp để nấu ăn " .

                                Trong khi ăn, Thu Hương nhìn tôi một cách hết sức thân mật và nàng nói: "Anh Lý, anh hình như đã ốm đi nhiều, em thật là mừng để được gặp lại anh ở nơi đây " .

                                Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt thật buồn của Thu Hương và tôi nói: "Thu Hương, anh cũng thật là lo lắng cho em và mẹ của em lắm, anh cũng thấy là em ốm đi nhiều, và hình như là em không được khoẽ có đúng không, hay là Thu Hương à, để anh mau tìm ra căn lều trại của em, để cho em ngủ lấy lại sức rồi chiều nay anh sẽ đến để đưa em và mẹ của em đi ăn tối, và sau đó thì anh và em có thể nói chuyện với nhau ".

                                Thu Hương nhìn tôi rồi cô ta nói: "Anh Lý, chắc là tại tối hôm qua em không ngủ được, nên bây giờ em cảm thấy có chút mệt trong người, vậy anh đưa em về lại căn lều trại của em nha " .

                                Rồi cô ta nói tiếp: "Anh Lý à, những lều trại ở đây thật là rộng lớn, em chưa có quen đường cho lắm".

                                Sau đó Thu Hương nhìn vào ánh mắt của tôi thật lâu như đang suy nghĩ một chuyện gì quan trọng lắm rồi một lúc lâu sau cô ta bước tới nắm lấy bàn tay của tôi, tôi cảm thấy có chút ngại ngùng ở trong lòng, định rút bàn tay ra . Nhưng tôi nghĩ Thu Hương là em của Thu Vân và hiện giờ cô ta chỉ có một mình tôi là người thân thôi, và tôi cũng không có ai ở bên cạnh ngoài anh ba ra thôi nên tôi thôi không rút bàn tày của tôi ra nữa .

                                Tôi dẩn Thu Hương đi một vòng quanh trại, mục đích chính của tôi là vừa đi vừa suy nghĩ để xem coi có cách gì hay nhất để tìm ra căn lều trại của Thu Hương. Tôi đang suy nghĩ mông lung thì Thu Hương hỏi tôi: "Anh Lý, hai chúng ta đang đi đâu vậy, anh không phải là đang tìm cách để kiếm ra lều trại của em hay sao chứ " .

                                Tôi nói: "Thu Hương, anh đang suy nghĩ đó em ơi" .

                                Tôi vừa trả lời cho Thu Hương xong thì trong đầu tôi tự nhiên nghĩ ra một sáng kiến hay và tôi nói: "Thu Hương à, anh đã nghĩ ra rồi, tại sao chúng ta không đi lại "Lều trại tin tức (LTTT)" để hỏi họ chứ" .

                                Tôi dẩn Thu Hương đi đến LTTT và tôi đưa cô ta đến chổ liệt kê danh sách của những người tị nạn sống trong trại Pendleton, kế đến tôi tìm tên của những người có mang họ tên Nguyễn . Thật may mắn làm sao, tôi đã tìm được những gì tôi muốn tìm .

                                Tôi siết nhẹ bàn tay mềm mại của Thu Hương và tôi vui mừng reo lên: "Thu Hương ơi, anh đã tìm được căn lều trại của em rồi . Mẹ của em có phải tên là Phan Ngọc Tường Vi không" .

                                Thu Hương bước đến gần bên tôi và nàng đọc những hàng chữ như sau: "Bà Phan Ngọc Tường Vi, cô Nguyễn thị Thu Hương ở căn lều trại số M16" . Thu Hương nhìn tôi cười thật tươi và nàng nói: "Anh Lý, anh giỏi thật đó nha, nhưng mà anh Lý ơi, những căn lều trại ở đây thật là giống hệt nhau và nhiều như là đám rừng vậy đó, thì làm sao mà mình có thể tìm ra được căn lều trại của em chứ" .

                                Tôi nhìn vào ánh mắt của Thu Hương và tôi nói: "Thu Hương, anh sẽ chỉ cho em sơ đồ cấu trúc của những căn lều trại ở nơi này nhé" .

                                Tôi đi tìm một tờ giấy trắng, rồi tôi nắm tay Thu Hương và dẩn cô ta đến một cái bàn nhỏ nằm trong góc trái của LTTT, và tôi nói: "Thu Hương, em hãy ngồi xuống chiếc ghế cạnh bên anh, rồi anh sẽ chỉ cho em . Này nhé, sơ đồ cấu trúc của trại được mô tả như thế này . Khu trại số một thì có mang số từ A1, A2, A3,...tới Z1000 . Khu trại số hai thì mang số từ AA1, AA2, AA3,...tới ZZ1000 và khu trại số ba thì mang số từ AAA1, AAA2, AAA3,... ZZZ1000 , ...vv... và cứ thế mà liên tục mãi . Em và mẹ của em thì ở trong căn lều trại số M16, vậy có nghĩa là em ở khu trại số một, hàng ngang của trại có mang chữ M, và hàng dọc của trại thì mang số 16. Như vậy thì khi em muốn tìm cái lều trại của em thì em phải làm sao " .

                                Thu Hương nhìn tôi tươi cười nói: "Anh Lý, em đã hiểu ra rồi, số lều trại của em là M16, vậy thì em sẽ đến khu trại số 1, tìm đến dẫy trại có mang chữ M và nằm ở số 16 . Em thật là cám ơn anh đã chỉ cho em, chút nữa em về, em sẽ chỉ cho mẹ của em để cho mẹ của em khỏi phải đi lạc đường " .

                                Thu Hương nắm lấy bàn tay tôi, và hai chúng tôi bước ra khỏi LTTT, rồi cô ta nói: "Anh Lý, nhưng mà em còn một thắc mắc nữa, làm sao mà mình nhận ra được khu trại số một hay là số hai, và số của lều trại thì nằm ở đâu " .

                                Tôi nhìn vào đôi mắt trong sáng và xinh đẹp của cô ta và tôi nói: "Thu Hương, em hãy nhìn về căn lều trại phía trước mặt của em đi, em có nhìn thấy gần trên đỉnh đầu của mỗi lều trại đều có mang số của lều trại, và trước cửa ra vào của lều trại đều có mang số của lều trại " .

                                Thu Hương đăm đăm nhìn vào những căn lều trại trước mặt của cô ta và Thu Hương nói: "Anh Lý, em đã nhìn thấy rồi, hình như là khu trại số một thì là chữ đỏ, khu trại số hai là chữ xanh và khu trại số ba thì em nghĩ chắc họ cho sơn chữ vàng, có đúng không anh Lý " .

                                Tôi cảm thấy có chút vui trong lòng, nên tôi chỉ nhìn Thu Hương mỉm cười mà thôi, Thu Hương vui vẻ nhìn tôi âu yếm nói : "Anh Lý ơi, bây giờ thì để em hướng dẩn anh về căn lều trại của em, và để xem em có đi lạc đường không nha" .

                                Thu Hương nắm lấy bàn tay tôi và hai chúng tôi rão bước đi tới lều trại của cô ta, sau một hồi quanh co băng qua nhiều khúc quanh khúc khuỷu bằng con đường đất có phủ lớp đá nhỏ như hạt sỏi chúng tôi đã đến trước lều trại số M16 . Thu Hương nhìn tôi vui cười nói: "Anh Lý, anh xem em có giỏi không, em không có đi lạc đường " .

                                Tôi vui cười nói: "Thu Hương thật là thông minh và tài giỏi lắm".

                                Hai chúng tôi vén màn cửa lều trại và bước vào bên trong . Tôi nhìn thấy có khoảng mười hai cái ghế bố dài bằng vải dù xanh lá cây nằm dọc theo hai bên của lều trại, sáu cái ghế bố nằm ở mỗi bên của lều trại . Mẹ của Thu Hương thì nằm ở cái ghế bố cuối bên góc phải của lều trại, kế đến là ghế bố dài của Thu Hương. Ngoài ra là những cái ghế bố dài của những người tị nạn khác .

                                Thấy Thu Hương và tôi bước vào lều thì mẹ của Thu Hương hết sức ngạc nhiên, bà bước đến ôm tôi và bà khóc nói: "Cháu Lý, cháu cũng qua được ở nước Mỹ à, bác thật là vui mừng để gặp được cháu ở nơi đây" .

                                Tôi cúi đầu chào, và tôi nói : "Kính chào bác, con cũng rất là mừng được gặp lại bác" .

                                Thu Hương nói: "Má, con cũng mới vừa gặp lại được anh Lý thôi, con thật là mừng lắm" .

                                "Cháu Lý, bác bây giờ thật là buồn và đau khổ quá cháu ơi" .

                                Nói xong bà nhìn tôi và khóc oà lên, Thu Hương ôm mẹ của cô ta vào lòng và cô ta nói: "Mẹ ơi, con đã nói cho anh Lý biết chuyện không may của chị hai và ba rồi" .

                                Tôi nói: "Bác ơi, xin bác đừng có buồn nhiều quá mà có hại cho sức khoẻ. Con xin bác hãy bảo trọng lấy sức khoẽ của mình" .

                                Sau đó thì tôi xin phép má của Thu Hương để đi về lại căn lều trại của tôi, Thu Hương đi theo tôi ra ngoài căn lều trại của cô ta và cô ta nói: "Anh Lý, em quên hỏi anh là lều trại của anh số mấy vậy " .

                                Tôi nói: "Thu Hương, anh xin lỗi em, chút xíu nữa thì anh quên rồi, lều trại của anh số A37, cũng nằm trong khu trại số một này . Thôi em hãy vào trong lều nằm nghĩ đi, anh đi về nhé, chiều tối anh sẽ qua đón em và mẹ em đi ăn cơm " .

                                Tôi đi về lại căn lều trại của tôi và nằm nhắm mắt để tĩnh tâm và định thần, và tôi cũng không quên thầm cầu nguyện đến Ngọc Hoàng Thượng Đế . "Ông Trời ơi, con xin ông ban phước lành cho gia đình của Thu Hương" .

                                Tôi nằm nhắm mắt chưa được bao lâu thì Thu Hương đã xuất hiện đến trước mặt của tôi, cô ta bước đến ngồi cạnh bên tôi và nắm lấy bàn tay của tôi và Thu Hương nói: "Anh Lý, em buồn quá anh Lý ơi, em ngủ không được, nên em đã xin phép má của em để đến tìm anh, em biết anh ở đây chỉ có một mình nên em đến đây để nói chuyện với anh cho vui " .

                                Tôi siết nhẹ bàn tay của Thu Hương và tôi nói: "Thu Hương, anh cám ơn em đã đến đây để tìm anh, anh cũng đang nằm nghĩ đến em và mẹ của em". Rồi tôi nói tiếp : "Thu Hương à, anh sang đây với anh ba của anh ".

                                Hai chúng tôi đang thì thầm nói chuyện với nhau thì anh ba của tôi bước vào căn lều trại . Khi gặp tôi và Thu Hương đang nắm tay nhau và nói chuyện với nhau thì anh ba tôi nói: "Xin lỗi nhé, chút xíu nữa anh sẽ trở lại " .

                                Tôi nhìn anh ba của tôi và tôi nói: "Anh ba, xin anh khoan đi đã, để em xin giới thiệu . Đây là Thu Hương bạn của em ở VN, hai đứa em vừa mới gặp lại nhau hồi sáng này " .

                                Kế đó, tôi nhìn qua Thu Hương và tôi nói: "Thu Hương, còn đây là anh ba của anh" .

                                Thu Hương nói: "Em xin chào anh ba" .

                                Anh ba nói: "Rất hân hạnh được gặp cô Thu Hương ngày hôm nay" .

                                Sau khi đã giới thiệu xong thì anh ba nói: "Em Lý, anh định rủ em đi ăn cơm chiều, nhưng mà bây giờ em đã có bạn, vậy thì em hãy đi chơi với bạn của em đi, anh bận chút việc anh xin đi trước" .

                                Sau khi anh ba đã đi rồi, thì hai chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau thêm một chút nữa, và sau đó thì tôi nói: "Thu Hương à, anh phải sửa soạn đi vào nhà ăn của trại để giúp đỡ nhà bếp nấu cơm, vậy em có muốn đi với anh không, khi nào làm xong việc thì anh sẽ đi ăn cơm tối với em " .

                                Thu Hương nhìn tôi mỉm cười và nàng nói: "Anh Lý, em cũng muốn đi vô nhà bếp để xem anh trổ tài nấu ăn " .

                                Tôi cười thật tươi với cô ta và tôi nói: "Thu Hương à, thật ra anh không có biết nấu ăn đâu, mà anh chỉ thích ăn mà thôi , anh chỉ là giúp đỡ họ làm những công việc nhỏ nhặt mà thôi, nấu ăn thì đã có đầu bếp giỏi của họ làm rồi " .

                                Thế là hôm nay tôi đã có thêm được một người bạn hiền ngoan, thông minh, vui vẻ, dễ thương giúp đỡ tôi và cùng vào làm việc với tôi ở trong nhà bếp . Có rất nhiều công việc phải làm ở trong nhà bếp như là nấu cơm, rửa chén bát, nồi niêu, son chảo, rửa rau cải, gọt khoai tây, mở nắp đồ hộp, và trăm ngàn những công việc nhỏ nhặt khác nữa . Giúp đỡ nhà bếp nấu ăn cho vài chục hay vài trăm người thì dễ nhưng nếu phải nấu ăn cho vài trăm ngàn người thì đó là một công việc khó nhọc vô cùng, và mỗi ngày thì phải sửa soạn để nấu ba bửa ăn . Vì thế có rất nhiều người tình nguyện để giúp đỡ vào công việc nhà bếp .

                                Từ ngày hôm đó thì Thu Hương và tôi cứ mỗi buổi chiều từ 5:00pm tới 7:00pm tối thì giúp việc ở trong nhà bếp .

                                Sau khi đã làm việc xong ở nhà bếp thì Thu Hương và tôi sắp hàng đi ăn tối . Thu Hương đứng sát cạnh bên tôi và cô ta nói: "Anh Lý, anh có mệt lắm không, em cảm thấy rã rời cả đôi cánh tay " .

                                Tôi nói: "Thu Hương, chiều hôm nay em phải gọt hết mấy chục bao khoai tây lớn, thiệt là tội nghiệp cho em lắm, chắc là tại vì em chưa có làm quen, nên đôi cánh tay và bàn tay của em cảm thấy mệt mỏi, nếu em làm chừng vài lần nữa thì em sẽ quen và không còn đau nhức cánh tay nữa " .

                                Thu Hương nhìn đăm đăm vào ánh mắt của tôi rồi nàng siết nhẹ bàn tay tôi và nàng tươi cười nói: "Anh Lý, em cũng nghĩ như anh vậy, nhưng mà có anh làm việc chung với em, nên dù có mệt em cũng cảm thấy rất là vui " .

                                Trong khi ngồi ăn tối, Thu Hương nhìn tôi âu yếm nói: "Anh Lý, đêm nay em thật là vui trong lòng, vì đây là lần đầu tiên em được ngồi ăn tối với anh " .

                                Tôi nhìn Thu Hương và tôi nói: "Thu Hương, anh cảm thấy thật là buồn trong lòng và nhớ thương Thu Vân quá Thu Hương ơi . Thật là tội nghiệp cho Thu Vân và ba của em quá đi" .

                                Thu Hương đưa tay ra nắm lấy bàn tay của tôi và nàng nói: "Anh Lý, chuyện đã qua rồi, xin anh đừng buồn nữa anh Lý ơi" .

                                Rồi không để cho tôi nói thêm điều gì nữa, Thu Hương nhìn vào ánh mắt của tôi thật trìu mến và cô ta nói: "Anh Lý ơi, Chị Thu Vân không may đã mất rồi, anh có thể thương mến em như là thương yêu chị hai của em không anh Lý" .

                                Tôi nói: "Có khi nào Thu Vân và ba của em may mắn được ai đó cứu sống hay là đang trôi dạt vào một hòn đảo nào đó không" .

                                Thu Hương siết chặt bàn tay tôi và nàng nói: "Anh Lý ơi, xin anh đừng mơ ước và hy vọng nữa, chị hai và ba của em bị rớt xuống ngay giữa biển và trời tối đen như mực, em không nghĩ họ có hy vọng sống sót đâu, hơn nữa bây giờ đã hơn nhiều ngày rồi mà không có tin tức gì của chị hai và của ba em cả " .

                                Trong lòng tôi đang buồn về chuyện của Thu Vân nên tôi thật không có muốn làm cho Thu Hương buồn trong lòng như tôi nên tôi nói: "Thu Hương à, chuyện tình cảm khó nói lắm, anh biết là em thương mến anh và có nhiều tình cảm tốt đẹp cho anh, anh cũng thương mến em lắm nhưng mà anh muốn đợi vài ngày nữa để xem có tin tức của Thu Vân và ba của em không nha Thu Hương" .

                                Sau khi ăn tối xong thì tôi đưa Thu Hương về lại lều trại của cô ta.

                                Những ngày sau đó thì mỗi sáng sớm Thu Hương nắm tay tôi và hai chúng tôi cùng nhau đi dọc theo những hàng lều trại màu xanh lá cây để đi xếp hàng vào phòng ăn sáng, và nói chuyện với nhau, sau đó thì chúng tôi đi lại lều trại sinh ngữ để giúp đỡ dạy Anh Văn cho những người tị nạn mới đến. Sau khi dạy xong thì chúng tôi đi ăn trưa và vào buổi chiều thì hai chúng tôi đến giúp việc tại nhà bếp của trại và ăn tối cùng với nhau . Đêm đến thì Thu Hương và tôi thường đi xem hát bóng hay là đi dạo mát quanh trại để nói chuyện tâm tình .

                                Những ngày tháng sống xa cha mẹ, anh em trong trại tị nạn Pendleton cảm thấy thật là buồn, nhưng nhờ có Thu Hương làm bạn với tôi, nên cuộc sống trong trại tị nạn xem như là êm đềm và tốt đẹp . Viết đến đây trong lòng tôi cảm thấy bàng hoàng và luyến tiếc những ngày tháng đó .

                                Ông Trời thường hay trớ trêu con người lắm, "Những cơn mưa đầu mùa thường làm đau hoa lá, những cuộc tình đầu đời thường hay gặp phong ba " . Thu Hương thật là thương mến tôi, nhưng ông Trời thấy chúng tôi chỉ có duyên mà chưa có nợ, nên đã tạo ra cảnh chia ly . Thu Hương và mẹ của cô ta được người bảo lãnh trước nên Thu Hương và mẹ của cô ta đã đi định cư ở vùng tiểu bang Massachussetts thuộc miền đông bắc của Hoa Kỳ . Sau đó vài tuần thì anh ba và tôi có được người bảo lãnh ở thành phố Spokane thuộc tiểu bang Washington ở miền tây bắc của Hoa Kỳ .

                                Đêm cuối cùng trước khi chia tay nhau, Thu Hương đã khóc với tôi thật nhiều, và tôi cũng đã rơi lệ cho mối tình đầu của chúng tôi . Hai chúng tôi đã nắm tay nhau đi vòng quanh trại tị nạn Pendleton suốt cả đêm để nói chuyện tâm tình, nhưng lúc ấy tôi còn quá trẻ nên chưa hiểu được giá trị của tình yêu mà Thu Hương đã trao tặng cho tôi, vì thế Thu Hương và tôi đã phải chia tay nhau .

                                "Làm sao định nghĩa được tình yêu
                                Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
                                Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
                                Bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu "

                                Làm sao định nghĩa được tình em
                                Có nghĩa gì đâu một bóng hồng
                                Nó chiếm hồn ta bằng mắt biếc
                                Bằng đôi môi đỏ đẹp tuyệt trần

                                "Có những lần gục mặt bên trang sách
                                Anh vô tình lạc bút viết tên em
                                Người đâu gặp gỡ làm chi
                                Trăm năm biết có duyên gì hay không "

                                "Mắt em là mộng là mơ
                                Là hoa phong nhuỵ là thơ diễm tình
                                Nếu không duyên nợ ba sinh
                                Ai xuôi gặp gỡ cho mình vấn vương "
                                Last edited by levannhan; 06-08-2017, 03:38 PM.

                                Comment

                                Working...