Chuyến bay không phi vụ lệnh

Collapse
X

Chuyến bay không phi vụ lệnh

Collapse
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Bao Vu
    Người Thân
    • Dec 2015
    • 32

    #1

    Chuyến bay không phi vụ lệnh

    Chuyến bay không phi vụ lệnh
    (Trích trong đặc san Lý Tưởng Uc Châu 1/7/2021)


    LTS: Trung Úy Nguyễn Văn Tôm, hoa tiêu thuộc Phi Đội Tản Thương 259E. Trong một phi vụ bay tăng cường cho một hợp đoàn của PĐ231 chuyển quân vào An Lộc cho SĐ5BB, phi cơ của anh đã bị trúng đạn phòng không phá vỡ hệ thống thủy điều dùng để điều khiển phi cơ, anh đã phải đáp ép buộc xuống vòng đai của thị xã An Lộc và kẹt lại trong An Lộc 3 ngày 2 đêm. Vào đêm thứ ba anh đã khởi động lại một chiếc UH-1 đã bị overtorque đáp bỏ lại trong An Lộc ngày hôm trước và đã bay về lại Biên Hòa. Sau đây LT-UC viết lại câu chuyện “Chuyến bay không phi vụ lệnh” này theo lời thuật lại của anh. Mời quý độc giả theo dõi.

    Tôi hoàn tất chương trình huấn luyện phi công trực thăng UH-1 tại Hunter Army Air Field – Georgia khóa 70-15, về trình diện Phi Đoàn tân lập 231 Lôi Vân, KĐ43CT, SĐ3KQ – Biên Hoà, sau một thời gian ngắn bay hành quân với phi đoàn, tham dự các mặt trận vùng biên giới Tây Ninh – Cam Bốt như ở Dambe, Snoul…. sau đó tôi tình nguyện thuyên chuyển sang bay cho Phi Đội tản thương 259E và được đưa đi huấn luyện về bay đêm với phi đội 159 Dust Off của US Army tại Long Bình trong thời gian 3 tháng, vì thế khi về lại PĐ259E thì khả năng bay đêm của các hoa tiêu được huấn luyện với đơn vị này rất vững.
    Khi chiến trận tại An Lộc bùng nổ dữ dội vào khoảng tháng 4, 1972, hàng ngày các phi đoàn trực thuộc KĐ43CT như PĐ 221, 223, 231, 245, Phi đội 259E luân phiên túc trực hàng ngày tại Lai Khê, bản doanh SĐ5BB cũng là Bộ Chỉ Huy Tiền Phương – Quân Đoàn III – Quân Khu III – Vùng III Chiến Thuật, để chờ được điều động bay chuyển quân, tiếp tế vào An Lộc. Hợp đoàn của PĐ231 được lệnh chuyển binh sĩ SĐ5BB với hai gunships hộ tống, tôi dù thuộc Phi Đội tản thương 259E nhưng được bay tăng cường cho PĐ231, và là chiếc bay giữa hợp đoàn với 6 người lính của SĐ5BB.
    Hợp đoàn chúng tôi cất cánh từ Lai Khê, bay dọc theo quốc lộ 13, lần lượt bay qua Bầu Bàng, rồi Chơn Thành, Tân Khai, Xa Cát, Xa Cam và cuối cùng là bãi đáp B15. Lúc vào cận tiến của bãi đáp, chúng tôi bị bắn tới tấp bằng đủ loại súng, tàu của tôi bị bắn trúng hệ thống thủy điều nên phải đáp khẩn cấp trên một sườn đồi (slope). Khi tàu chạm đất, anh hoa tiêu phó Huỳnh Đông Phương, cơ phi Lý Quang Ngà, xạ thủ Xa Lý Minh nhảy khỏi phi cơ và phóng lên chiếc gunship đáp kế cận tôi, còn tôi vì vướng bận phải lo đáp cho an toàn và vì chiếc áo giáp chicken plate nặng nề nên đến khi rời khỏi phi cơ thì chiếc gunship đã cất cánh lên cao thế là tôi bị kẹt lại cùng với 6 anh lính bộ binh… Sau đó thì một đợt của B-52 thả bom gần bãi đáp, khi hết nghe bom nổ, tôi chạy cùng 6 người lính bộ binh nhảy xuống bờ suối để có thể sẵn sàng chiến đấu với VC nếu bọn chúng muốn bắt chúng tôi, khi không thấy động tĩnh của địch quân, chúng tôi lần mò lên đồi thì gặp được các anh Nhảy Dù, lúc này thì trời đã về chiều, tôi được hướng dẫn gặp được một vị Đại Tá Nhảy Dù, ông ta đã niềm nở nói với tôi: “Nếu anh muốn ở đây với chúng tôi cũng được”, nói chưa dứt lời thì một quả đạn 80 ly rớt ngay chỗ đóng quân Dù, ông ta nói tiếp: “Tối nay chúng nó sẽ tấn công tụi tôi”. Vì thế, tôi quyết định tìm tới hầm chỉ huy của Tướng Lê Văn Hưng để chờ các phi vụ trực thăng trong những ngày sắp tới mà có thể tôi sẽ nhảy lên tháp tùng trở về đơn vị…
    Trong hầm bộ chỉ huy rất kiên cố này, tôi gặp Tướng Hưng, Đại Tá Cố Vấn Mỹ cùng với hai anh lính cận vệ, phần hầm đối diện dành cho sĩ quan cấp nhỏ thừa hành hoặc bị thương nhẹ, trong hầm này tôi cũng gặp một sĩ quan Không Trợ (Đại Uý Thái?). Hai ngày trôi qua, chúng tôi đã hứng chịu hàng ngàn quả đại bác của Cộng quân bắn đi từ Lộc Ninh, Quản Lợi vì hai nơi này đã mất vào tay giặc.
    Một cảnh thương tâm, đau thương vì rất nhiều quân nhân đã tham gia chiến đấu tại An Lộc, bị thương vì đạn, vì mảnh của các đạn của VC pháo kích, chỉ được băng bó tạm thời trong khi chờ đợi để được tản thương về Lai Khê hay Tổng Y Viện Cộng Hòa và vết thương bị nhiễm trùng đã làm chạm lòng đau xót vì tôi là một hoa tiêu chuyên bay các phi vụ tản thương. Khi ngớt pháo kích chúng tôi ra khỏi hầm để hít thở không khí bên ngoài và các thương binh này họ lại gần tôi trò chuyện và họ hy vọng là tôi sẽ được đồng đội bay vào cứu ra và họ có thể theo tôi nhảy lên trực thăng để bay về Bộ Chỉ Huy Tiền Phương; cũng nhờ nói chuyện cùng họ mà tôi biết được tình trạng của một chiếc UH-1 đã bị bỏ lại ngày hôm trước, theo họ thấy thì chiếc này đáp xuống không thấy gì hư hỏng, theo tôi nghĩ có lẽ bị overtorque nên viên hoa tiêu trong lúc hoảng hốt đã đáp và nhảy lên theo chiếc khác bay về. Nghe chuyện này tôi nảy ra ý định sẽ lấy chiếc này bay về, tôi bàn tính với vị sĩ quan Không Trợ bí mật lên kế hoạch tẩu thoát khỏi vùng lửa đạn An Lộc. Tôi đã ở trong An Lộc hứng chịu đặn pháo của VC trong 3 ngày, 2 đêm và đến buổi chiều thứ ba lợi dụng mặt trời vừa sắp lặn và chuyển mưa, tôi nhảy lên ghế lái, khởi động máy và thấy máy hoạt động bình thường, các phi kế đều ở vạch xanh và những người biết kế hoạch bí mật này của tôi đã nhanh chóng chạy thẳng ra, nhảy lên phi cơ và tôi cất cánh bắt đầu phi vụ định mệnh này, xin nói thêm là khi nhảy ra khỏi phi cơ lúc bị bắn rớt, tôi luôn luôn giữ theo mình khẩu súng ruleau và cái helmet và lúc ở trong hầm với Tướng Hưng tôi cũng tự trang bị cho mình khẩu M-16 và dây đạn vì sợ khi VC tấn công mình cũng có vũ khí để chiến đấu cùng mọi người.
    Tôi cất cánh và bay low level dọc theo con suối với vận tốc tối đa, có lúc đến 140 knots, bọn VC bị một ngạc nhiên bất ngờ một số đang tắm dưới suối, còn số trên bờ thì đồng loạt khai hỏa các khẩu AK vào hướng bay của chiếc UH-1, tôi nghe đạn trúng vào thân tàu lộp độp nhưng may mắn không viên nào trúng vào chỗ quan trọng với lại bọn chúng bắn với theo, bắn cầu âu. Bay xa ra khỏi An Lộc, may mắn có một đám mây đen, tôi liền bay lên cao khỏi đám mây đó và thầm reo mừng rỡ vì đã thành công thoát khỏi chiến địa An Lộc. Tôi lấy hướng bay về Lai Khê với ý định đáp xuống để kiểm soát lại phi cơ và đồng thời báo cho đài kiểm báo Paris ở TSN. Khi tôi báo cáo là Lôi Hổ….(số) cất cánh từ An Lộc lấy hướng về Lai Khê thì nhân viên kiểm báo rất ngạc nhiên và yêu cầu tôi nhắc lại báo cáo và để cho rõ tôi đã báo là bị bắn rớt trong An Lộc 3 ngày 2 đêm và bây giờ thì tôi cất cánh trở về Lai Khê và yêu cầu Paris theo dõi phi trình (để lỡ tôi có trục trặc và rơi thì Paris biết tọa độ mà thông báo cho rescue), Trung Uý Nam PĐ 231 đang thi hành một phi vụ anh nghe tiếng tôi liên lạc trên tần số Paris nên anh ta đã hỏi tình trạng phi cơ và khuyên tôi nên bay thẳng về Biên Hòa vì đường bay rất gần và anh ta sẽ bay tìm tôi, khi thấy tôi, anh bay sát cover cho tôi và cuối cùng chúng tôi đã bay về ụ đậu phi cơ của đơn vị.
    Sau khi tắt máy, hành khách nhảy theo phi cơ gồm có: Đại Uý Thái? Alô KQ, Ông Phó Tỉnh Trưởng Nội An của An Lộc, Con trai của Đại Tá Tỉnh Trưởng Bình Long và người lính cận vệ đi theo giữ người con trai này. Và con tàu của chuyến bay không phi lệnh này đã lãnh gần 100 lỗ đạn AK.
    Ngày hôm sau, tôi lên Bệnh Xá SĐ3KQ để cho Bác sĩ Cường khám tổng quát xem có bị thương tật gì không? Kết quả không có gì và tôi lại tiếp tục thi hành các phi vụ tản thương trong những ngày kế tiếp. Thời gian ngắn sau, tôi cũng đã thi hành một phi vụ bay vào An Lộc bốc một thi thể đã bốc mùi rất nặng của một quân nhân Hoa Kỳ mang về TSN. Và đến gần ngày mất miền Nam, ngày 5/4/1975 tôi cũng đã tham dự phi vụ đi gom xác nạn nhân của chiếc C-5A “Operation Baby Lift” bị rớt khi vào cận tiến của phi trường TSN, một phi vụ tang thương và ghê sợ nhất trong cuộc đời bay bổng tản thương vì phải đi gom nhặt từng bộ phận của cơ thể 78 trẻ em, 35 người lớn nhân viên dân sự Mỹ và 11 nhân viên phi hành của chiếc C-5A, may mắn có 178 người sống sót, và sau này tôi được biết là đã phải gom chung tất cả các phần thi thể của các em cô nhi này hỏa táng và chôn chung một mộ phần tại St. Nikolaus Catholic Church in Pattaya – Thailand.
    Người hoa tiêu trực thăng già xa quê hương
    Nguyễn Văn Tôm – Phi Đội 259E Tản Thương

    Phụ chú:
    *Lôi Vân 231 Đạt và Tống LH: Sau khi Anh Tôm bị kẹt lại trong An Lộc, Thiếu Tá Ẩn TPHQ Phi Đoàn 231 đã cắt cử một hợp đoàn những người tình nguyện gồm 1 C&C, 1 Slick, 2 Guns để bay vào đón Anh Tôm ra nhưng chưa ấn định thời gian cho phi vụ này thì Anh Tôm đã bay về.
    *Lôi Vân Kh. Nguyễn: Tôm là người tính rất tốt, chẳng qua là bị bạn bè trêu ghẹo quá trớn nên anh ta tự cô lập. Tôm bay đêm rất nhuyễn (smooth), đáp đêm Hot LZ, Tôm đáp không đèn, xoáy trôn ốc, còn chừng 50 feet, nhá đèn pha, đặt skid xuống đất là tắt đèn ngay. Bay đêm không quen, có ground fog rất dễ bị vertigo vì làm vòng xoáy. Trong một phi vụ bay chung với Tôm, anh ta hỏi tôi: “Mày thấy tao bay hay không?” Nói thật tôi toát mồ hôi lạnh!!!
    *Hoa tiêu Nguyễn Văn Tôm hiện định cư tại Australia, T.B. Western Australia.


    dataurl760505.jpg
    Nguyễn Văn Tôm, người mặc áo bay trong tiệc cưới của một thành viên trong
    Phi Đoàn 231


Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter

Working...