Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói Có những cánh đồng cát dài Có lũy tre còm tả tơi Ruộng khô có những ông già rách vai Cuốc đất bên đàn trẻ gầy Có người bừa thay trâu cày Bình minh khi sương rơi mờ trên rẫy Thấp thoáng bóng người bên ngòi Tát nước với giọt mồ hôi Chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai Hiu hắt tiếng bà mẹ cười Vui vì nồi cơm ngô đầy Bao giờ cho lúa được mùa luôn lúa ơi Để cho cô con gái không buồn vì gió đông Bao giờ cho lúa về đầy sân hỡi em Để cho anh trai tráng được gần người gái quê Làng tôi luôn luôn vương vài đám khói Những mái tranh buồn nhớ người Xơ xác điêu tàn vì ai Nửa đêm thanh vắng không bóng trai Có tiếng o nghèo thở dài Vỗ về trẻ thơ bùi ngùi Từ khi đau thương lan tràn sông núi Quê cũ đã nghèo lắm rồi Thêm đói thêm sầu mà thôi Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi Mơ thấy bên lề cuộc đời Áo dài đùa trong tiếng cười Bao giờ em trở lại vườn dâu hỡi em Để cho anh bắc gỗ xây nhịp cầu bước sang Bao giờ cho nối lại tình thương hỡi ai Để em ra bến vắng, đón chàng chiến binh.
Đường xưa lối cũ Có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo Đường xưa lối cũ Có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi Đường xưa lối cũ Có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài Đường xưa lối cũ Có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai Đường xưa lối cũ Có em tôi tóc xanh bay mơ màng Đường chiều dịu nắng Bóng em đi, áo nâu in đường trăng Đường xưa lối cũ Có mẹ tôi Run run trông hôn hoàng Lòng già thương nhớ Nhớ đến tôi Lom khom đi tìm con Khi tôi về bồi hồi trong nắng Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn Con đò nào đây, đưa em tôi vào xa vắng Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời Không lời biệt ly cuối cùng trườc khi phân kỳ Chạnh lòng thương nhớ Nhớ phút xưa, phút xưa qua qua rồi Lạnh lùng tưởng nhớ Bóng dáng ai, in sâu trong lòng tôi Đừơng xưa còn đó Nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi Mỗi khi nghe chiều rơi
Quê hương tôi miền Trung Sớm hôm chuông chùa nhẹ rung Tiếng muôn đời hồn tổ tiên kiêu hùng Ôi uy nghiêm bóng chùa Từ Đàm Nơi yêu thương phát nguồn đạo vàng Qua bao giông tố chùa Từ Đàm tôi vẫn còn Quê hương tôi là đây Sớm hôm hương trầm nhẹ bay Vấn vương lời kinh chiều nay vơi đầy Ôi thân yêu bóng chùa Từ Đàm Nơi Bắc Nam nối liền một nhà Tay trong tay quyết vì loài người đời lầm than Bóng ai, từng đêm, đêm về Còn nhớ thuở nào đây Câu thề cùng ước nguyện cứu đời Tiếng ai, chiều nay u hoài Trầm lắng vọng về theo Câu thề nguyện hiến mình cho đời Ai đi qua miền Trung Khoan khoan ơi người dừng chân Lắng nghe về đây hồn ai u hoài Ôi anh linh bóng chùa Từ Đàm Ôi nơi đây nắng chiều dịu dàng Ai hy sinh cứu đời phũ phàng, Từ Đàm ơi!
Xa xa chìm khuất trong sương là chốn quê hương Sầu dâng theo oán than canh trường Ngày đi tưởng với chia ly lòng sẽ quên đi Biết đâu vương thêm sầu biệt ly Quên đi lòng hỡi quên đi còn thiết tha chi Mơ màng xưa buông theo gió Tiếc thương chỉ hoài lời phó theo cho dòng xuôi Sầu nhớ chi đầy vơi Nào biết ngày cách xa là héo ngàn giấc mơ Cùng với ngày tháng âm thầm qua Buồn thay đời phiêu lãng càng xa càng tha thiết càng đi càng lưu luyến Mây mờ giăng muôn ánh sao che mờ cố hương Tâm tới thác lòng vẫn chưa cam còn vẫn đau thương Bao giờ lòng thôi héo hon nguôi ngoai cay đắng Cố hương ơi, ơi hỡi cố hương, ơi hỡi Việt Nam! Thầm ước ngày tháng qua dịu lắng dần thiết tha tàn héo ngàn giấc mơ màng xưa Gạt đi ngàn ray rức gạt đi niềm thương tiếc và thôi đừng nhung nhớ Đi là đi không nhớ thương, đi đừng luyến thương Chờ năm tháng buồn sẽ nguôi nguôi sầu sẽ vơi vơi Âm thầm vùi theo bước đi tàn theo sương gió Gắng quên đi cho dù khó quên bao ưu phiền Đêm nay ngừng bước phiêu lưu đàn quyến chi theo người Sầu mang mang thiết tha ai hoài Thời gian nào có nguôi ngoai nào có phôi phai lòng Hình bóng muôn trùng xa xôi, quê hương ơi.
Bao năm sống xa quê nhà Cuộc đời phiêu lưu với nắng mưa Nhìn về quê xưa, biết bao tình thương chan chứa Đây nơi chốn xưa bao tình Thần kinh bên nước non Hương Bình Kìa ai duyên dáng đang nghiêng mình đón người xa về Giòng sông Hương vẫn mơ Thời gian trôi chưa xóa màu xanh mơ hồ Buồm ai theo gió đưa Thuyền đi xa nhưng vẫn còn vang câu hò Về nơi đây ấm êm Nhìn muôn tà áo tím trên cầu Tràng Tiền Kìa làn tóc mây u huyền Vờn đôi mắt bao dịu hiền Làn môi thắm đang cười tươi khoe bao nét duyên Ôi bao năm xa cách quê hương, Tình hoài hương tha thiết vấn vương Trở về đây vui với quê xưa bao niềm thương Nghe đâu đây ai hát đôi câu Nhịp chèo đưa khua nước sông sâu Giàn hoa xưa nay đã lên mầu Nhớ khi nào còn xanh mái đầu Về đây bao thiết tha Nhìn Nam Giao sau khóm dừa xanh la đà Đường về Thôn Vỹ xa Lòng lâng lâng xao xuyến tình quê chan hòa Giờ đây sau chiến chinh Miền Thần Kinh non nước Hương Bình tràn tình Về xa lánh nơi đô thành Và xây đắp bao duyên lành Cùng chung sống bên giòng sông Hương bao mến thương
Comment