Mélodie Inachevée - Tình Khúc Mùa Đông - Hiếu Trang
Mélodie Inachevée - Tình Khúc Mùa Đông - Vũ Phương Lan (lời Pháp) & Phạm Anh Dũng (lời Việt) - Ca sĩ: Hiếu Trang


Mélodie Inachevée
Un soir d'hiver, le ciel couvert
de tous côtés,
La musique triste évoque en moi
tout un passé,
L'eau coule, paisible, continue
à couler,
Indifférent, le vent d'hiver
nous engourdit.
Mon aimé,
La nature triste, tout est calme.
Notre amour s'envole pour toujours.
Je pleure, malheureuse, désormais,
Inachevé, notre amour
laisse des traces.
Un soir d'hiver, la nature partage
ma peine,
Anéantie, sans tes nouvelles,
je ne vis plus,
Peu à peu, la solitude
m'envahit.
Que reste-t-il de notre si belle histoire
d'amour?
Vũ Phương Lan
Un soir d'hiver, le ciel couvert
de tous côtés,
La musique triste évoque en moi
tout un passé,
L'eau coule, paisible, continue
à couler,
Indifférent, le vent d'hiver
nous engourdit.
Mon aimé,
La nature triste, tout est calme.
Notre amour s'envole pour toujours.
Je pleure, malheureuse, désormais,
Inachevé, notre amour
laisse des traces.
Un soir d'hiver, la nature partage
ma peine,
Anéantie, sans tes nouvelles,
je ne vis plus,
Peu à peu, la solitude
m'envahit.
Que reste-t-il de notre si belle histoire
d'amour?
Vũ Phương Lan
Tình Khúc Mùa Đông
Chiều mùa Đông thật nhiều mây xám
giăng bốn phương trời,
Nhạc buồn xa xa gợi niềm thương nhớ,
mênh mông mơ hồ,
Dòng sông trôi ngầm ngùi trôi mãi, trôi
đến nơi nào,
Lạnh lùng gió Đông tìm về chăn gối,
thôi tàn giấc mơ.
Người yêu ơi,
Mây giăng đầu núi, nắng bên sông buồn,
Tình bay xa, theo ngàn gió, cuốn hoa tàn.
Lệ ai rơi, rơi vội vã, giấc mơ tan,
Cuộc tình phong sương, mênh mang sầu
đắng như nắng mùa Đông.
Chiều mùa Đông hàng cây xa vắng,chim khóc trên ngàn,
Mà lòng buồn đau, người xưa không đến,
mưa Đông dâng sầu,
Một mình ta, ngồi trong hoang vắng
nghe tiếng Đông sang,
Còn gì nữa đâu chuyện mình năm cũ, muôn đời mưa mau.
Phạm Anh Dũng
Chiều mùa Đông thật nhiều mây xám
giăng bốn phương trời,
Nhạc buồn xa xa gợi niềm thương nhớ,
mênh mông mơ hồ,
Dòng sông trôi ngầm ngùi trôi mãi, trôi
đến nơi nào,
Lạnh lùng gió Đông tìm về chăn gối,
thôi tàn giấc mơ.
Người yêu ơi,
Mây giăng đầu núi, nắng bên sông buồn,
Tình bay xa, theo ngàn gió, cuốn hoa tàn.
Lệ ai rơi, rơi vội vã, giấc mơ tan,
Cuộc tình phong sương, mênh mang sầu
đắng như nắng mùa Đông.
Chiều mùa Đông hàng cây xa vắng,chim khóc trên ngàn,
Mà lòng buồn đau, người xưa không đến,
mưa Đông dâng sầu,
Một mình ta, ngồi trong hoang vắng
nghe tiếng Đông sang,
Còn gì nữa đâu chuyện mình năm cũ, muôn đời mưa mau.
Phạm Anh Dũng




Comment