thơ Phạm Thiên Thư

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • saorơi
    Moderator
    • Nov 2008
    • 151

    #1

    thơ Phạm Thiên Thư

    Vết chim bay

    Ngày xưa anh đón em
    Nơi gác chuông chùa nọ
    Con chim nào qua đó
    Còn để dấu chân in
    Anh một mình gọi nhỏ
    Chim ơi biết đâu tìm

    Mười năm anh qua đó
    Còn vẫn dấu chân chim
    Anh một mình gọi nhỏ
    Em ơi biết đâu tìm

    Ngày xưa anh đón em
    Trên gác chuông chùa nọ
    Bây giờ anh qua đó
    Còn thấy chữ trong chuông

    Anh khoác áo nâu sồng
    Em chân trời biền biệt
    Tên ai còn tha thiết
    Trong tiếng chuông chiều đưa

    Ngày xưa em qua đây
    Cho tình anh chớm nở
    Như chân chim muôn thuở
    In mãi bực thềm rêu

    Cõi người có bao nhiêu
    Mà tình sầu vô lượng
    Còn chi trong giả tướng
    Hay một vết chim bay.

    (Phạm Thiên Thư)

    Last edited by saorơi; 11-17-2008, 12:02 AM.
  • saorơi
    Moderator
    • Nov 2008
    • 151

    #2
    Guốc Tía

    con đường hoàng hoa
    em mang hài lục

    con đường bạch cúc
    em mang hài hồng

    con đường sầu đông
    em đi guốc tía

    anh ngồi thấm thía
    cội sầu trổ bông

    (Phạm Thiên Thư)

    Comment

    • chimtroi
      Moderator

      • Dec 2007
      • 1263

      #3
      Cám ơn

      Thân ái chào mừng Saoroi. Cám ơn Saoroi đã sưu tầm và post những bài thơ thật hay của nhà thơ nổi tiếng Phạm Thiên Thư.
      Vào những năm trước và sau 1972, "Tìm động hoa vàng" hay "Ngày xưa Hòang Thị"... như một hiện tượng Phạm Thiên Thư, một mode không chỉ riêng cho giới trẻ thời bấy giờ. Phạm Thiên Thư như một dấu kỷ niệm của nhiều anh em trong HQPD, những người đang vào tuổi muốn "đưa em tìm động hoa vàng".
      Xin trích một đọan viết về nhà thơ Phạm Thiên Thư của HÀ THI để nhớ lại một thời:



      PHẠM THIÊN THƯ tên thật Phạm Kim Long, sinh ngày 1-1-1940 xuất thân trong một gia đình Đông y. Quê cha: xã Đình Phùng, Kiên Xương, Thái Bình. Quê mẹ: xã Trung Mẫu, Từ Sơn, Bắc Ninh. Sinh quán: Lạc Viên, Hải Phòng. Trú quán: Trang trại Đá Trắng, Chi Ngãi, Hải Dương (1943-1951), Sài Gòn (1954- nay)

      Từ 1964-1973: Tu sĩ PG, làm thơ. Năm 1973, đoạt giải nhất văn chương toàn quốc với tác phẩm Hậu Kiều - Đoạn trường Vô Thanh. Năm 1973 -2000: Nghiên cứu, sáng lập và truyền bá môn dưỡng sinh Điện công Phathata (viết tắt chữ Pháp -Thân - Tâm)

      Tác phẩm đã in: Thơ Phạm Thiên Thư (1968); Kinh Ngọc (Thi hoá Kinh Kim Cương); Động Hoa Vàng (Thơ) 1971); Đạo ca (Nhạc Phạm Duy); Hậu Kiều - Đoạn Trường Vô Thanh, 1972; Kinh thơ (Thi hoá Kinh Pháp Cú); Quyên Từ Độ Bỏ Thôn Đoài (Thơ); Kinh Hiếu; Kinh Hiền (Thi hoá Kinh Hiền Ngu) gồm 12.000 câu lục bát; Ngày xưa người tinh (thơ); Trại Hoa Đỉnh Đồi (thơ) 1975.

      Các nhạc bản: Ngày Xưa Hoàng Thị, Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đóa hoa sầu, Em lễ chùa này, Huyền thoại trên một vùng biển, Loài chim bỏ xứ (Nhạc Phạm Duy), Như cánh chim nay (Nhạc Cung Tiến), Guốc tía, Đôi mắt thuyền độc mộc (Nhạc Võ Tá Hân); Độc Huyền (Nhạc Nguyễn Tuấn), Động Hoa vàng (Nhạc Trần Quang LOng)....

      Tác phẩm dự định xuất bản: Hát ru lịch sử (Trường ca lục bát); Bốn chục ngàn câu châm ngôn; Tự điển cười (24.000 bài tứ tuyệt - tiếu liệu pháp); Huyền ngôn tâm bút; Điện cong Phathata dưỡng sinh, Vua núi vua nước (Sơn Tinh Thủy Tinh)


      NHÀ THƠ PHẠM THIÊN THƯ : Người thi hoá kinh Phật

      Nhà thơ Phạm Thiên Thư xuất hiện như một đạo sĩ xuống núi, ông trở thành người rao giảng về những Kinh Ngọc, Kinh Hiền, Kinh Thơ..., ông đã thi hóa Kinh Kim Cương Bát - Nhã của Phật giáo.

      Trong lịch sử văn học, những nhà thơ Phật giáo, những thiền sư Việt Nam như Vạn Hạnh, Viên Chiếu, Khuông Việt, Không Lộ, Mãn Giác... đã góp phần không nhỏ làm phong phú, nâng cao giá trị cho văn học VN với những nét chấm phá ở mỗi thời điểm lịch sử tôn giáo và lịch sử dân tộc.

      Bất ngờ xuất hiện lần đầu tiên vào khoảng 1969 "Đoạn Trường Vô Thanh" của nhà thơ Phạm Thiên Thư với 3254 câu thơ được tác giả viết như là “hậu Đoạn Trường Tân Thanh (Truyện Kiều)” của thi hào Nguyễn Du. Những năm tiếp theo, Nguyễn Du có Văn Chiêu Hồn thì Phạm Thiên Thư có Chiêu Hồn Ca. Phật giáo có Kinh Kim Cương, Kinh Hiền Ngu thì Phạm Thiên Thư cũng có Kinh Ngọc, Kinh Hiền, Kinh Thơ...

      Nhà thơ họ Phạm này tuy xuất hiện khá muộn nhưng cũng đã đóng góp vào văn học khá nhiều tác phẩm, đặc biệt là những thi phẩm ở dạng khá độc đáo: thơ đạo! Một trong những tác phẩm ấy của Phạm Thiên Thư đã được giải thưởng Văn Học Toàn Quốc (miền Nam VN) vào năm 1971. Một số thơ của ông được phổ thành ca khúc đã mang lại một số đông công chúng yêu thích thơ ông: “Em lễ chùa này”, "Ngày Xưa Hoàng Thị", "Động Hoa Vàng", “Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu”....

      ... Rằng xưa có gã từ quan
      Lên non tìm động hoa vàng, ngủ say...
      Ừ, thì mình ngại mưa mau
      Cũng đưa anh đến bên cầu, nước xuôi
      Sông này chảy một dòng thôi
      Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông...

      ... Ta về rũ áo mây trôi
      Gối trăng đánh giấc bên đồi dạ lan...

      ... Thì thôi! Tóc ấy phù vân
      Thì thôi! lệ ấy còn ngần giang sương

      ... Mai anh chết dưới cội đào
      Khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu...
      (Động Hoa Vàng)


      Thơ Phạm Thiên Thư cứ vấn vít nửa đời nửa đạo thật khác thường, làm cho độc giả ngẩn ngơ, bất ngờ. Nhân vật chính trong thơ là một ông sư lãng mạn như những chàng trai mới biết yêu:

      ...Em làm trang tôn kinh
      Anh làm nhà sư buồn
      Đêm đêm buồn tụng đọc
      Lòng chợt nhớ vương vương
      Đợi nhau từ mấy thuở
      Tìm nhau cõi vô thường
      Anh hóa thân làm mực
      Cho vừa giấy yêu đương...
      (Pháp Thân)

      Tình yêu trong thơ Phạm Thiên Thư là những cảm xúc thánh thiện, kín đáo với một chút bẽn lẽn: yêu nhau mà không dám tay trong tay, vì sợ tình sẽ tan biến thành khói sương:


      ... Anh trao vội vàng
      Chùm hoa mới nở
      Ép vào cuối vở
      Muôn thuở còn vương...



      Thiền tâm biểu lộ bằng ngôn ngữ im lặng:

      ... Đôi mày là Phượng cất cao
      đôi môi chín ửng khóe đào rừng mơ
      tiếng nàng vỡ bạc thành thơ
      tụng dòng Kinh tuệ trên tờ khói mây

      ... Dù mai lều cỏ chân trời
      khói hương lò cũ khóc người trong thơ
      em còn ửng má đào tơ
      tóc xưa dù có bây giờ sương bay...

      Đôi khi tình yêu nồng nàn đến nỗi “con vạc đậu bờ kinh” cũng ghẹo nhà sư ỡm ờ trần tục:

      ...Hỏi con vạc đậu bờ kinh
      Cớ sao lận đận cái hình không hư
      Vạc rằng: Thưa bác Thiên Thư
      Mặc chi cái áo Thiền Sư ỡm ờ...
      (Động Hoa Vàng)

      Thế giới thi ca Phạm Thiên Thư giúp chúng ta khám phá thêm những cửa ngõ mới lạ, phong phú về tôn giáo, tình yêu và thiên nhiên....Từ năm 1976 đến 1981, Phạm thi sĩ không “lên non tìm động hoa vàng” như Nguyễn Đức Sơn mà nhà thơ mở quán hớt tóc ở Lăng Cha Cả. Từ 1981 – 1983 ông bán tạp hoá, rượu thuốc, trà đá… ở đường Lý Chính Thắng....

      HÀ THI

      Ps: Nghe nói Cà-phê Động Hoa Vàng của nhà thơ Phạm Thiên Thư, nằm trong cư xá Bắc Hải (ngày xưa là cư xá Sĩ quan Chí Hòa), không nhớ rõ đường gì, hình như là đường Hồng Lĩnh (sau này những con đường nội bộ trong cư xá đều có tên).

      Comment

      • saorơi
        Moderator
        • Nov 2008
        • 151

        #4
        Lời Ru Đông Phương

        Ru con bằng vòng tay ấm
        Cho con âu yếm dịu dàng
        Ru con bằng dòng sữa thơm
        Cho con biết tình biết ơn
        Ru con bằng câu hát ngắn
        Cho con mến nhạc và thơ
        Ru con bằng mây bằng gió
        Cho con lòng chẳng vực bờ
        Ru con bằng non bằng đá
        Như con giãi nắng dầu mưa
        Dạy con không oán không thù
        Ru con bằng hoa bằng cỏ
        Kết trăng sao làm nôi thơ
        Cho mười phương làm máu mủ
        Mai sau chẳng sớm bơ vơ.

        Tim em là vừng đông sớm
        Cho muôn dòng máu căng hồng
        Lời ru em dài mật đượm
        Cho đời con ngát mười phương
        Mắt em là viền nhật nguyệt
        Đưa con vào lẽ chân thường
        Môi em là hoa vi diệu
        Cho hồn con mở chiêu dương
        Cho đời chẳng còn chia biệt
        Cho đời thường giữa vô thường
        Em nhớ ru cho con biết
        Đường trần như áng mây vương
        Em nhớ ru cho con biết
        Yêu thương là tiếng đầu lòng
        Tâm con là trời vô hạn
        Tình yêu là cõi địa đường
        Tiếng ru ngàn năm tha thiết
        Khơi nên mạch sống Đông phương.

        (Phạm thiên Thư)

        Comment

        • saorơi
          Moderator
          • Nov 2008
          • 151

          #5
          Độc Huyền

          Khép mắt - ta nhìn em
          Thấy hình hài diễm lệ
          Đứng trên ngàn sóng bể
          Trấn át làn phong ba.
          Tà áo trắng kiêu sa
          Đôi mắt huyền như ngọc
          Đôi môi thuyền độc mộc
          Chở thơm khoang đào hoa
          Mái tóc dài thướt tha
          Cài đóa hồng tuệ nhật
          Phải em - là sự thật
          Từ một ngày rất xa.

          Mở mắt - ta nhìn ra
          Thấy em là nốt nhạc
          Trên dây tình ngơ ngác
          Em là một điểm âm
          Em nạm vàng chữ Tâm
          Trên nền đêm biêng biếc
          Em là con cá diếc
          Trong tim ta dòng sông.
          Ẩn trong sợi tơ đồng
          Ngân lên từng cung điệu
          Năm ngón hồng kỳ diệu
          Anh rung thành tiếng tim.

          Mở mắt - ta nhìn thêm
          Thấy chúng mình vô ngã
          Thấy em xanh thảm mạ
          Anh xoè cánh hạc bay .
          Ta tình cờ ra đây
          Cũng như là tất cả
          Ơi! Dây tình kỳ lạ
          Hội tròn một điểm ngân.

          (Phạm Thiên Thư)

          Comment

          • chimtroi
            Moderator

            • Dec 2007
            • 1263

            #6
            Nhạc Guốc tía

            Cám ơn bạn Saoroi. Càng đọc càng tưởng như đang nhập vào một thế giới huyền diệu mênh mông. Quả thật nửa tiên nưả tục mà khả năng ngôn ngữ có hạn nên không dám lạm bàn...

            Một thắc mắc Saoroi ui,
            Bài "guốc tía" mà các nhac sĩ phổ nhạc hình như còn một đọan dài không thấy trong bài thơ trên, có phải cũng là của PTT hôn?

            Con đường hoàng hoa
            Em mang hài lục
            Con đường bạch cúc
            Em mang hài hồng
            Con đường sầu đông
            Em mang guốc tía
            Anh ngồi thấm thía
            Cội sầu trổ bông

            Em qua dòng sông
            Áo em màu nắng
            Em qua đồi vắng
            Áo tím như sim
            Có một tiếng chim
            Rơi vào suối tóc
            Mắt em độc mộc
            Buông nhẹ con thuyền

            Lòng anh băng nguyên
            Tình em mong manh
            Em là hoa chúa
            Anh là rừng xanh
            Màu mắt long lanh
            Gót hồng khép nép
            Áo bay huyền diệu
            Dáng em yêu kiều


            link nghe bài "Guốc tía"

            [MUSIC]http://hoiquanphidung.com/nhac/nhacnen.mp3[/MUSIC]

            Comment

            • saorơi
              Moderator
              • Nov 2008
              • 151

              #7
              thưa anh chimtroi,
              theo như em biết thì bài thơ Guốc tía chỉ có 8 câu. Có thể khi phổ nhạc thì nhạc sĩ lấy bài thơ làm ý chính rồi thêm thắt sao đó thì em không được rõ.
              Kính anh
              saorơi

              Comment

              • saorơi
                Moderator
                • Nov 2008
                • 151

                #8
                Thoáng Hương Qua

                Ðầu xuân em lễ chùa này
                Có búp lan vàng khép nép
                Vườn trong thoáng làn hương bay
                Bãi sông lạc con bướm đẹp

                Vào hạ em lễ chùa này
                Trên đồi trái mơ ửng chín
                Lò hương có làn trầm bay
                Vờn trên bờ tóc bịn rịn

                Giữa thu em lễ chùa này
                Lầu chuông có con chim hót
                Tiếng ca theo làn gió may
                Lá vàng sương gieo nhẹ hạt

                Sang đông em lễ chùa này
                Ngoài sân có mưa bụi bay
                Hắt hiu trong cành gió bấc
                Vườn chùa rụng cánh lan gầy

                Cuối đông đưa em tới đây
                Trong lòng áo quan gỗ trắng
                Tóc em tợ óng làn mây
                Cội hoa tưởng ai trầm lặng

                Em vừa nằm xuống đất này
                Vườn trong có bông đào nở
                Con bướm chập chờn hương bay
                Quơ sợi râu vàng bỡ ngỡ

                Nắm đất nào vừa lấp mộ
                Có con chim hót đầu cành
                Tiếng tan trên giòng suối xanh
                Nước ơi sao buồn nức nở

                Bây giờ tôi biết em đâu
                Cuối vườn nụ mai nhiệm mầu
                Vừa thoát làn hương trinh bạch
                Em ơi ! Mây đã qua cầu…

                (Phạm Thiên Thư)

                (Bài thơ do Phạm Duy phổ nhạc với tên " Em Lễ Chùa Này"

                Comment

                Working...