Bài này xoá theo sự yêu cầu của TC.
Tình cờ
Collapse
X
-
-
Tình Cờ-Đôi Mắt Biết Buồn !
Chỉ là chưa hiểu lẫn nhau
Nên còn chì chiết,cho đau đến người!
Đi tu để hiểu rỏ người
Giận hờn trách móc,không cưòi được chi?
Em ơi,cố mà thương đi
Lỡ mai mốt để ra đi...khỏi bàn!
Nói thì nói,để mà AN
Bên em vẫn có chị can...em mà!!!
Phải chăng khóc là thật thà?
Nước mắt chảy xuống,thành là...biển sâu !
Thương người em để nơi đâu ?
Thứ tha.
Tha thứ!!!
còn đâu mắt buồn.........
Comment
-
Take your "s ca-re !
Cụ già...ở tuổi sáu mươi
Hở chút cụ giận ! hở hơi..cụ rầy?
Bây giờ ,nếu cụ ở đây
Nghe buồn...muốn chớt! !!em đây cũng...buồn!
Em xin các chú chuồn chuồn
Bay lên bay xuống...ôm buồn...quăng đi!
Kẻo không các bác Em Pi (M.P)
Hỏi thăm sức khỏe:"Cân đi xem nào !"(Take your 's ca-re ?)
hihi.............
Comment
-
GỬI CHỊ….
Em đi chơi mãi.. (nên) vắng nhà,
Vô tư chẳng biết chuyện nhà ra sao
Chỉ xin gửi chị một câu
Chị ơi ! Phiền muộn chôn sâu biển ngoài
Đã vào đây…dẫu là ai
Cũng là Chị Cả, Anh Hai… của mình
Lại thêm hai nhỏ em xinh
Chị đừng giận bỏ (đi) mấy anh…em (mình) sầu
.
Nghe em nha..chẳng chi đâu..
Gửi chị chỉ có một câu…Thương nhiều *……
* Là hai chữ hồi xưa chị dành cho em ở cuối mỗi thư chị gửi.....
Nhớ hồi nhỏ, lúc còn ở Trường LNH ..ngày nào P cũng trông thơ chị nhét kẹt bàn, ngày nào cũng viết thơ để nhõng nhẽo, cũng phân bì vì chị cưng nhỏ NNT hơn….
Rồi chị cũng chìu…nói lén…"Thương em bằng T…"
Giờ cũng vậy nha… chìu em đi mà
NPLast edited by nguyenphuong; 07-26-2013, 07:54 AM.
Comment
-
Nước Mắt Tây Thi.
Ôi.....
Chẳng qua là sự hiểu lầm!!!
Nước mắt con gái...ầm ầm sóng dâng.
Sóng dâng là bão táp dâng
Tan hoang nhà cửa,bao dân con làm...
Hihi.....
----------Thi ơi thi,thi biết biết không thi?khi con tim yêu đương là sống với đau thương
Khi con tim yêu đương là chớt với u sầu.............thì thi đã biết....cớ sao thi buồn......????
(Tặng Thanh Cảnh,vui và trẻ khỏe)
Comment
-
Nguyên văn bởi bebau View PostChào chị Thanh Cảnh,
bebau viết vài dòng hỏi thăm sức khoẻ của chị và gia đình, chúc chị luôn vui khoẻ và yêu đời .
Tôi rất thích đọc thơ của chị và luôn luôn nghĩ rằng chị có tài , và trời phú cho chị năng khiếu.....miêu tả xác thật ....phù vân của cuộc đời ...bằng những vần thơ tuyệt tác .
Nếu không ... thì làm sao có được những định đề triết lý tình yêu tài tình như :
Anh thấy đấy, đừng cười tôi ngu dại
Chuyện tình yêu , không lý lẽ dại ngu !
Nếu chiếc lá cứ xanh hoài trên cội,
Làm sao đời biết được đã tàn thu ?
Và triết lý sống đời thường :
Nửa đời buồn như chiều sắp tắt
Vấn vương hoài chút nợ phù vân.
Triết lý sống mà chị diễn tả ...giống y hệt như cuộc đời ba chìm bẩy nổi của tôi :
Rêu bèo một kiếp lênh đênh,
Đầu sông , cuối bãi , gập ghềnh ...truân chuyên ...
Những người lính trẻ khi đứt phim tan hàng 37 năm trước , độc thân qua đây xứ lạ quê người ...trải qua bao cái tết giá băng lạnh lẽo một mình :
Lang thang dạo bước đường hoa ,
Chiều hăm tám Tết sao mà ... buồn ghê !
Và đối với những đứa " con bà Phước " như những chàng lính độc thân xa gia đình, khi Xuân về thì rất buồn và cô đơn :
Lặng lẽ xuân về , tôi với tôi ...
Vu vơ tâm sự với đất trời.
Trái tim lạnh giá từ lâu lắc...
Còn mảnh hình hài xơ xác vui !
Khi lìa xa quê hương chạy loạn, những người lính đó đã bỏ lại sau lưng người tình , người vợ, ....bây giờ không biết nơi nao ?
một đại dương cách biệt, bao nhiêu năm đã biệt tăm, lẻ loi một mình, tình yêu đã vơi đi theo ngày tháng .....hay là ta tìm nguồn hạnh phúc mới ?
Sợi thương đã đứt giữa chừng ,
Chỉ còn sợi nhớ nửa chùng , nửa căng.
Lẻ loi nên khuyết vầng trăng,
Vỡ tan nên mảnh sao băng cuối trời.
Vì xa cách nhau, lâu ngày không tin tức, ngày này qua ngày nọ, trên đường chạy loạn , tiểu bang tôi ở, tôi đã thấy những hoàn cảnh éo le, bao năm chờ đợi ...người lình trẻ tạm quên người tình , người vợ ở quê nhà...cố gắng quên để có tình yêu mới , vì ngày mai trở lại...còn mù mịt đường về :
Tôi tiễn người vào trong lãng quên,
Mang theo giùm nhé những ưu phiền!
Mai tôi trở lại ngày xưa ấy,
Xoá dấu yêu người trong đáy tim.
Như chị thấy đó, vài tháng tôi lại đăng trên diễn đàn lời phân ưu của bạn bè, những con chim sớm lìa đàn :
Ta ru ta trọn phận người ,
Chắt chiu cát bụi cũng rồi hư vô.
Nhưng chị Thanh Cảnh ơi, mặc dù sống hạnh phúc bên nhau bao năm dài, lúc nghèo hèn, lên voi xuống chó có nhau, khi li dị mướn luật sư đem nhau ra toà, không có nhẹ nhàng mà tràn đầy thù hận.......chị có một tâm hồn cao thượng, thơ của chị : ước mơ một kết cuộc đầy tha thứ và êm đẹp khi đôi ngã chia ly :
Dẫu tiếc nuối những chuỗi ngày hạnh phúc,
Vẫn nhẹ nhàng khi nói tiếng chia ly.
Dường đời lắm chông gai, và trong sự nghiêp công danh hay tình yêu hạnh phúc lứa đôi, bao nhiêu khó khăn đang chờ ta , nhưng chị có một tấm lòng...và lúc nào cũng nhìn đời qua lăng kinh màu xanh trong sáng và sẳn sàng đón nhận . Người Mỹ gọi là..." positive mental attitude " :
Ta ngồi thu xếp lại đời ta .
Chào cuộc sống mở ra trang mới .
Vầng đông đã xoá đi đêm tối
Nắng mai lên sáng rực niềm tin.
Chúc chị một ngày vui .
Chị Thanh cảnh thân,
Ít ai có được nhân sinh quan như chị , con người đau khổ vì chính mình làm cho mình khổ và làm hại cho chính bản thân mình .
Ăn không được ngủ không ngon vì buồn bực lo âu sẽ sanh ra đủ mọi bệnh tật trong người , hảy nhìn chung quanh ta...có ai cầm được chìa khoá vàng mở cửa hạnh phúc cuộc đời , bao nhiêu sách vở đã bàn bạc về đề tài này : Quẳng gánh lo đi là cuốn sách nổi tiếng một thời .
Vì tôi không biết vứt đi cay đắng giận hờn, nếp sống đầy lo âu phiền muộn nên
đã đưa tôi thẳng đến Fountain Valley Emergency room mấy năm trước .
Chung quanh ta có mấy ai làm được và hiểu được những dòng thơ này :
Dẫu đời không đẹp như mơ,
Cũng đừng viết nữa bài thơ quá buồn .
Vứt đi cay đắng , tủi hờn,
Thong dong đi đến cuối đường an nhiên .Last edited by bebau; 07-27-2013, 03:01 AM.
Comment
-
Tạ lỗi
Thư Tạ Lỗi

Kính gửi :
- Các Anh Chị Em trong HQPD
- Anh Phi Lan
Thanh Cảnh vô cùng bối rối và bất ngờ khi việc thông báo khép lại trang Tình Cờ của TC đã gây ra một hiểu lầm đáng tiếc và làm buồn lòng một số ACE trong HQ. TC thật đáng trách . Tất cả là lỗi của TC. TC xin chân thành nhận lỗi và mong các ACE cùng anh PhiLan niệm tình tha thứ.
Các ACE thân mến,
Thật ra , có đôi lúc TC thấy hoang mang và mất tự tin khi đăng thơ vào Tình Cờ. Trong tâm trạng bất ổn đó, TC lại đọc phải bài đăng của anh PL làm cho TC càng thêm buồn bã và thất vọng. Trong một phút cạn nghĩ, không làm chủ được cảm xúc bản thân , TC đã gây ra sự cố đáng tiếc này . TC rất áy náy, hối tiếc và ăn năn vô cùng. Vì sự việc này mà các ACE trong HQ đã nghi ngờ và hiềm khích lẫn nhau làm cho mọi người không vui ,mà buồn nhất có lẽ là anh PL và TC.
.TC mong các ACE hiểu giùm cho việc TC khép lại trang TC là vì lý do riêng của TC , anh PL thật sự không có liên quan đến . Việc chọn lựa bài để đăng là quyền của mọi người .. Anh PL đăng bài này một cách vô tình ,không ác ý và chắc chắn cũng không nhằm vào ai hết . TC hoàn toàn không có ý buồn phiền hay trách cứ anh Phi Lan.
TC chỉ có ý định khép lại trang TC chứ không phải là ra khỏi HQ . TC không đăng thơ nữa nhưng vẫn tham gia vào các đề tài khác , nhất là các mục " chọc ta , chọc mình, chọc mọi người ,cùng vui " . Nếu một ngày nào đó, vì một lý do nào đó , TC phải rời khỏi HQ thì chắc chắn TC sẽ rất buồn , nếu TC còn có thể buồn được ...hihi...!!! Vào HQPD , TC đã được quen với các anh, các chị , các em , với bạn bè , và với cả những Độc giả thân yêu sẵn sàng chia sẻ và đồng cảm với TC.
Đức Phật có một lời dạy rất thâm thúy là mọi người chúng ta hãy biết Từ- Bi- Hỉ -Xả . TC mong rằng tất cả chúng ta sẽ thấm nhuần lời dạy đó của Đức Từ Phụ để sống cho ta, cho tha nhân trong một tình yêu thương bao la và sự thấu hiểu chân thành . Hãy mang nụ cười đến cho ta, cho mọi người để cuộc sống phù vân này đỡ trầm luân, khốn khổ hơn .
Lời mà Thanh Cảnh muốn nói nhất ở đây là TC vô cùng cảm động và biết ơn những email , PM gửi đến hỏi thăm và chia sẻ của chú VinhTruong , anh Yên Sơn, anh BM, anh Bebau, anh Gunship , anh HN 11, anh (?) Hoàng Yến, anh Cowboy 72 A.... , chị Hải Yến... , các em gái NP, TT, TL... và... cả sự quan tâm thầm lặng của những Độc giả vô vàn thương yêu của TC. TC cám ơn , rất ...rất ...cám ơn mọi người. TC xin trân trọng và ghi nhớ mãi trong lòng tình cảm quý giá này .
Ngôn từ không thể nào diễn tả hết những cảm xúc của TC trong lúc này.
Thanh Cảnh xin chân thành tạ lỗi , chân thành cám ơn , vì tất cả.
Mong rằng mọi niềm vui ,tình yêu thương và sự tốt đẹp sẽ luôn luôn có mặt trong cuộc sống của tất cả chúng ta.
Thân ái
Thanh Cảnh
PS. TC rất vụng về ,không khéo ăn khéo nói nên nếu có lời nào không phải ,mong ACE thương mà bỏ qua cho TC. TC rất biết ơn.
TC
Last edited by thanhcanh; 07-29-2013, 11:50 AM.
Comment
-
Nguyen phuongNguyên văn bởi nguyenphuong View PostGỬI CHỊ….
Em đi chơi mãi.. (nên) vắng nhà,
Vô tư chẳng biết chuyện nhà ra sao
Chỉ xin gửi chị một câu
Chị ơi ! Phiền muộn chôn sâu biển ngoài
Đã vào đây…dẫu là ai
Cũng là Chị Cả, Anh Hai… của mình
Lại thêm hai nhỏ em xinh
Chị đừng giận bỏ (đi) mấy anh…em (mình) sầu
.
Nghe em nha..chẳng chi đâu..
Gửi chị chỉ có một câu…Thương nhiều *……
* Là hai chữ hồi xưa chị dành cho em ở cuối mỗi thư chị gửi.....
Nhớ hồi nhỏ, lúc còn ở Trường LNH ..ngày nào P cũng trông thơ chị nhét kẹt bàn, ngày nào cũng viết thơ để nhõng nhẽo, cũng phân bì vì chị cưng nhỏ NNT hơn….
Rồi chị cũng chìu…nói lén…"Thương em bằng T…"
Giờ cũng vậy nha… chìu em đi mà
NP
Hoang Yen có cháu gái học ở LNH (MT) thi tt năm 1974, học với Thầy Đề (lýhoá),Thầy Lộc Pháp văn, thầy Lộc (triết), cô Diệu Thông (hiệu trưởng) NP và TC dám nhìn ra người quen lắm. Năm 2010 cháu có trở về thăm trường, trường đã quét vôi lại và có xây thêm một phần, thư viện thì biến mất, mấy bục gỗ, bảng đen, bàn Thầy dạy lúc còn học lớp đệ tam vẫn không thay đổi, vách tường cuối lớp í ẹ đen thùi...đường lên cầu thang của dãy lớp đối diện cột cờ có một cửa sắt khóa lại, muốn thăm phải xin phép mới được mở cưả đi lên.
Comment
-
Nguyên văn bởi hoang yen View PostNguyen phuong
Hoang Yen có cháu gái học ở LNH (MT) thi tt năm 1974, học với Thầy Đề (lýhoá),Thầy Lộc Pháp văn, thầy Lộc (triết), cô Diệu Thông (hiệu trưởng) NP và TC dám nhìn ra người quen lắm. Năm 2010 cháu có trở về thăm trường, trường đã quét vôi lại và có xây thêm một phần, thư viện thì biến mất, mấy bục gỗ, bảng đen, bàn Thầy dạy lúc còn học lớp đệ tam vẫn không thay đổi, vách tường cuối lớp í ẹ đen thùi...đường lên cầu thang của dãy lớp đối diện cột cờ có một cửa sắt khóa lại, muốn thăm phải xin phép mới được mở cưả đi lên.
Thưa ( Anh, Chị),
P thật sự không biết Là Anh hay Chị . Nhưng P đoán là Chị hơn. Vậy cho P gọi là Chị Hoàng Yến nhé !
Nếu cháu của Chị thi TT năm 74 là học trên P một lớp , sau chị TC một lớp.
Cô Diệu Thông là Hiệu Trưởng nhưng dạy P Pháp văn năm lớp 12. và dù không học hết tất cả Thầy Cô, nhưng thường Học sinh đều biết hết Chị ạ!
Như Thầy Lộc ( dạy Triết…nhỏ người..Thầy mất rồi ) Thầy không dạy lớp P
Thầy Đề cũng không dạy
Vì P học Thầy NT Trác ,Cô Thu Nguyệt.
P cũng có học PhápVăn Thầy P Đ Lộc ..sau Thẩy ở Canada,Thầy mất năm 2009 .
Hay P học Thầy NV Hai hai năm liên tục chứ không học Thầy ĐĐ Cảnh môn VV
P ghé thăm lại Trường trước cháu chị,Thư viện cũ vẫn còn
Nhưng dãy phòng học phía sau có Phòng thí nghiệm….xưa trước có dãy nhà xe, bây giờ xây nhà gì đó P không biết. Mấy cây cổ thụ có hoa vàng không còn lâu rồi
Dạ Trường cũ vôi màu vàng,giờ màu xanh nước biển chị ạ !
Chị cho P nhắn với cháu Chị ..P gửi lời thăm nha.
Vì là Đồng môn mà.
P cám ơn Chị HY
Kính mến,
N PhươngLast edited by nguyenphuong; 07-28-2013, 12:45 PM.
Comment
-
SUY GAM
*
happy
Photo
Photo: Biết đâu tha thứ cho người Tức là tha thứ cho tui.. hổng chừng! (*__*) THA THỨ. Một thiền sinh hỏi: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại… Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?” Vị sư phụ đáp: “Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ.” Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “Con đã học được tha thứ cho họ sư phụ ạ. Thật nhẹ cả người! Coi như xong!” Sư phụ đáp: “Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ.” Người đệ tử gải đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ thì… Thôi được, con sẽ làm” Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn, khoe với sư phụ là đã làm được việc thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình. Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ. Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hóa tâm linh như vậy.” Người đệ tử trở lại, lần nầy tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Anh tuyên bố: “Con đã học được và ghi ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!” Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ.” SUY NGHĨ : Câu chuyện thật ý nghĩa, chúng ta có thể nhận ra rằng tha thứ giúp cho chúng ta đóng lại những đau thương, bất công trong quá khứ và nhìn nhận các sự việc rõ ràng để buông xuống. Tha thứ giúp cho chúng ta mở rộng lòng yêu thương, giúp cho ta nhìn lại chính mình đã làm hao phí năng lượng khi đánh mất lòng khoan dung. Tha thứ chính là một tiến trình tiến hóa tích cực của nội tâm, khi chúng ta thật sự đối diện và buông xuống những đau thương, mất mát, bất công… chúng ta sẽ không còn mang lòng oán hận, giận dữ… từ đó giúp cho chúng ta không nuôi dưỡng những niềm cay đắng, phẫn uất, trả thù… để rồi tạo thêm những điều bất thiện ở hiện tại và tương lai lại phải nhận sự khổ đau. Qua đó, chúng ta nhận rõ tha thứ giúp cho chúng ta sống an ổn hiện tại và tương lai. Vì vậy, có thể nói rằng “tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình”, vì khi chúng ta buông bỏ lòng thù hận, sẽ giúp cho tâm mình luôn bình an. Tâm bình an sẽ là chất liệu để tạo dựng nên lòng yêu thương từ bi cho mình và cho tất cả. Đọc và suy ngẫm câu chuyện một lần nữa, chúng ta thấy rõ như một trình tự khi bạn biết tha thứ , bạn sẽ có lại tình thương với những đối tượng đã gây cho mình đau khổ mà bấy lâu mình đánh mất vì thiếu lòng khoan dung , hiện khởi Tâm Từ Bi rộng lớn, nhớ ơn tất cả đã cho chúng ta sự thành tựu này và chợt nhận ra rằng “vạn pháp vốn bình đẳng”. Trên bước đường tu tập của người con Phật, chúng ta phải cảm ơn những bậc thiện hữu tri thức đã đưa đến cho mình nghịch duyên để chúng ta có cơ hội nâng cao đời sống tâm linh của chính mình. Nghịch tăng thượng duyên là vậy! Thật vậy, nếu lúc nào cũng thuận duyên, cũng đều được quí mến thì ta dễ dàng bị ru ngủ trong niềm tự hào, hãnh diện , ta đang biến mình thành nô lệ cho sự cống cao ngã mạn… tự đánh mất chính mình lúc nào không hay. Vì vậy, vị Sư đã dạy người học trò của mình phải biết ghi ơn những người đã đem đến cho mình những phiền não, oan uổng….để chúng ta có cơ hội nhìn lại chính mình, thực hành và chuyển hóa nội tâm, để nhận chân sự thật “chẳng có ai là người tha thứ và được tha thứ cả!” Với tôi, việc học cách tha thứ và hành theo những lời dạy của Chư Phật, Chư Tổ không phải đơn giản và dễ dàng nhưng cũng không phải là quá khó nếu mình muốn và tôi đã bắt đầu cho những sự việc nhỏ nhất từ trong cuộc sống của chính mình với mọi người xung quanh…để có được sự bình an hạnh phúc chân thật! Cổ Đức có câu này: “ Càng buông bỏ dưới chân này. Ấy là chỗ đứng càng ngày càng cao ” (*__*), phải vậy không pà koan?
THA THỨ.
Một thiền sinh hỏi:
Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ,
anh em phản bội, bạn bè phá hoại… Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?
Vị sư phụ đáp: Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ.
Vài hôm sau, người đệ tử trở lại:
Con đã học được tha thứ cho họ sư phụ ạ. Thật nhẹ cả người! Coi như xong!
Sư phụ đáp: Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ.
Người đệ tử gải đầu:
Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ thì… Thôi được, con sẽ làm.
Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn,
khoe với sư phụ là đã làm được việc
thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình.
Sư phụ gật gù bảo:
Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ.
Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hóa tâm linh như vậy.
Người đệ tử trở lại, lần nầy tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở.
Anh tuyên bố: Con đã học được và ghi ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!
Sư phụ cười:
Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé.
Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ.
SUY NGẪM :
Câu chuyện thật ý nghĩa, chúng ta có thể nhận ra rằng
tha thứ giúp cho chúng ta đóng lại những đau thương,
bất công trong quá khứ và nhìn nhận các sự việc rõ ràng để buông xuống.
Tha thứ giúp cho chúng ta mở rộng lòng yêu thương,
giúp cho ta nhìn lại chính mình đã làm hao phí năng lượng khi đánh mất lòng khoan dung.
Tha thứ chính là một tiến trình tiến hóa tích cực của nội tâm,
khi chúng ta thật sự đối diện và buông xuống những đau thương, mất mát, bất công… chúng ta sẽ không còn mang lòng oán hận, giận dữ… từ đó giúp cho chúng ta không nuôi dưỡng những niềm cay đắng,
phẫn uất, trả thù… để rồi tạo thêm những điều bất thiện ở hiện tại và tương lai lại phải nhận sự khổ đau.
Qua đó, chúng ta nhận rõ tha thứ giúp cho chúng ta sống an ổn hiện tại và tương lai.
Vì vậy, có thể nói rằng “tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình”,
vì khi chúng ta buông bỏ lòng thù hận, sẽ giúp cho tâm mình luôn bình an.
Tâm bình an sẽ là chất liệu để tạo dựng nên lòng yêu thương từ bi cho mình và cho tất cả.
Đọc và suy ngẫm câu chuyện một lần nữa,
chúng ta thấy rõ như một trình tự khi bạn biết tha thứ ,
bạn sẽ có lại tình thương với những đối tượng đã gây cho mình đau khổ mà bấy lâu mình đánh mất
vì thiếu lòng khoan dung,
hiện khởi Tâm Từ Bi rộng lớn,
nhớ ơn tất cả đã cho chúng ta sự thành tựu này và chợt nhận ra rằng vạn pháp vốn bình đẳng.
Trên bước đường tu tập của người con Phật,
chúng ta phải cảm ơn những bậc thiện hữu tri thức đã đưa đến cho mình nghịch duyên
để chúng ta có cơ hội nâng cao đời sống tâm linh của chính mình.
Nghịch tăng thượng duyên là vậy!
Thật vậy, nếu lúc nào cũng thuận duyên, cũng đều được quí mến thì ta dễ dàng bị ru ngủ
trong niềm tự hào, hãnh diện , ta đang biến mình thành nô lệ cho sự cống cao ngã mạn… tự đánh mất chính mình lúc nào không hay.
Vì vậy, vị Sư đã dạy người học trò của mình phải biết ghi ơn những người đã đem đến cho mình những phiền não, oan uổng….để chúng ta có cơ hội nhìn lại chính mình,
thực hành và chuyển hóa nội tâm, để nhận chân sự thật
“chẳng có ai là người tha thứ và được tha thứ cả!”
Với tôi, việc học cách tha thứ và hành theo những lời dạy của Chư Phật, Chư Tổ
không phải đơn giản và dễ dàng nhưng cũng không phải là quá khó
nếu mình muốn
và tôi đã bắt đầu cho những sự việc nhỏ nhất
từ trong cuộc sống của chính mình với mọi người xung quanh
…để có được sự bình an hạnh phúc chân thật!
Cổ Đức có câu này:
Càng buông bỏ dưới chân này.
Ấy là chỗ đứng càng ngày càng cao
LỜI PHẬT DẠY VỀ THỜI GIAN - NGHIỆP BÁO
Khi con chim còn sống, nó ăn kiến.
Khi chim chết, kiến ăn nó.
Thời gian và hoàn cảnh có thể thay đổi bất cứ lúc nào,
Vì vậy, đừng nhục mạ, đừng làm khổ bất cứ ai trong đời sống này.
Bạn có thế đầy quyền lực ngày hôm nay,
Nhưng đừng quên rằng,
Thời gian còn nhiều quyền lực hơn bạn.
Một cây có thể làm được hàng triệu que diêm,
Nhưng một que diêm cũng có thể thiêu hủy được hàng triệu cây.
Hãy là người tốt và làm những điều tốt.
NP sưu tầm,chia sẻ
Comment
-
Những lời vàng ngọc khuôn thước
Cháu Phương!
Những lời vàng ngọc trên đây của đức Phật nếu áp dụng cho quan điểm chính trị chính em thì hay biết mấy ...
Hảy suy ngẫm những câu trên nhiều nhiều lần nữa ... chúng ta thấy rõ như một trình tự khi bạn biết tha thứ, bạn sẽ có lại tình thương với những đối tượng đã gây cho mình đau khổ mà bấy lâu mình đánh mất, thay vì mang cách cách trong lòng nó nặng quá mà thù hận thì con cháu mình chúng đang học tài toán nhân ... đáp số nhiều là vô tận
Comment




Comment