Thơ sưu tầm của Hieunguyen11

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • hieunguyen11
    Super Member
    • May 2011
    • 2230

    #1

    Thơ sưu tầm của Hieunguyen11

    UN SECRET – Félix Arvers

    Mon âme a son secret, ma vie a son mystère
    Un amour éternel en un moment conçu,
    Le mal est sans espoir, aussi j’ai dû le taire,
    Et celle qui l’a fait n’en a jamais rien su.
    Hélas! J’aurai passé près d’elle inaperçu,
    Toujours à ses côtés, et pourtant solitaire,
    Et j’aurais jusqu’au bout fait mon temps sur la terre
    N’osant rien demander, et n’ ayant rien reçu.
    Pour elle, quoique Dieu l’a faite douce et tendre
    Elle ira son chemin distraite et sans entendre
    Ce murmure d’amour élevé sur ses pas.
    A l’austère devoir pieusement fidèle,
    Elle dira, lisant ces vers tout remplis d’elle,
    Quelle est donc cette femme? et ne comprendra pas.


    Bài thơ dịch:
    TÌNH TUYỆT VỌNG

    Lòng ta chôn một khối tình
    Tình trong giây phút mà thành thiên thu
    Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu
    Mà người gieo thảm như hầu không hay.
    Hỡi ơi! Người đó ta đây
    Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?
    Dẫu ta đi trọn đường trần
    Chuyện riêng há dám một lần hé môi.
    Người dầu ngọc nói hoa cười
    Nhìn ta như thể nhìn người không quen
    Đường đời lặng lẽ bước tiên
    Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình.
    Một niềm tiết liệt đoan trinh
    Xem thơ nào biết có mình ở trong
    Lạnh lùng lòng sẽ hỏi lòng:
    “Người đâu tả ở mấy giòng thơ đây”.


    Khái Hưng
  • hieunguyen11
    Super Member
    • May 2011
    • 2230

    #2
    Xuân Diệu

    Cảm xúc

    Làm thi sĩ , nghĩa là ru với gió
    Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây,
    Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây,
    Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến.

    Đây là quán tha hồ muôn khách đến;
    Đây là bình thu hợp trí muôn hương;
    Đây là vườn chim nhả hạt mười phương,
    Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc....

    Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc;
    Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm :
    Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm ...
    Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ ...

    Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ,
    Nghìn trái tim mang trong một trái tim
    Để hiểu vào giọng suối với lời chim,
    Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động.

    Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng;
    Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời :
    Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi ;
    Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ ...

    -- Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ,
    Mà vạn vật là muôn đá nam châm;
    Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,
    Sao lại trách người thơ tình lơi !

    Comment

    • hieunguyen11
      Super Member
      • May 2011
      • 2230

      #3
      Xuân Diệu

      Lời Kỹ Nữ

      Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa;
      Vội vàng chi, trăng sáng quá, khách ơi
      Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời;
      Khách không ở, lòng em cô độc quá.
      Khách ngồi lại cùng em ! Đây gối lã,
      Tay em đây mời khách ngã đầu say;
      Đây rượu nồng. Và hồn của em đây,
      Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử.
      Chớ đạp hồn em !
      Trăng từ viễn xứ
      Đi khoan thai lên ngự đỉnh trời tròn.
      Gió theo trăng từ biển thổi qua non;
      Buồn theo gió lan xa từng thoáng rợn.
      Lòng kỹ nữ cũng sầu như biển lớn,
      Chớ để riêng em phải gặp lòng em;
      Tay ái ân du khách hãy làm rèm,
      Tóc xanh tốt em xin nguyền dệt võng.
      Đẩy hộ hồn em triền miên trên sóng,
      Trôi phiêu lưu không vọng bến hay gành;
      Vì mình em không được quấn chân anh,
      Tóc không phải những dây tình vướng víu
      Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo;
      Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da
      Người giai nhân: bến đợi dưới cây già,
      Tình du khách: thuyền qua không buộc chặt.

      Lời kỹ nữ đã vỡ vì nước mắt.
      Cuộc yêu đương gay gắt vị làng chơi
      Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi,
      Gỡ tay vướng để theo lời gió nước.

      Xao xác tiếng gà. Trăng ngà lạnh buốt.
      Mắt run mờ, kỹ nữ thấy sông trôi
      Du khách đi
      Du khách đã đi rồi
      .
      Last edited by hieunguyen11; 12-16-2012, 10:43 PM.

      Comment

      • hieunguyen11
        Super Member
        • May 2011
        • 2230

        #4


        Nhớ Rừng

        Tặng Nguyễn Tường Tam
        (Lời con Hổ ở vườn Bách thú)

        Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt,
        Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
        Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
        Giương mắt bé riễu oai linh rừng thẳm
        Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm
        Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
        Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
        Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

        Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
        Thủa tung hoành, hống hách những ngày xưa.
        Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
        Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
        Với khi thét khúc trường ca dữ dội
        Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
        Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
        Vờn bóng âm-thầm, lá gai, cỏ sắc.
        Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc
        Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
        Ta biết ta chúa tể muôn của loài
        Giữa chốn thảo hoa, không tên không tuổi.

        Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
        Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
        Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
        Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?
        Đâu những bình minh cây xanh nắng gội
        Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
        Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
        Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt
        Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
        Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu?

        Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu
        Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
        Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
        Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
        Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
        Len dưới nách những mô gò thấp kém;
        Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm
        Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
        Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.

        Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
        Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị,
        Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa
        Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
        Có biết chăng trong những ngày ngao ngán
        Ta đang theo giấc mộng ngàn to lớn
        Để hồn ta phảng phất được gần ngươi
        Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

        1936
        THẾ LỮ

        Comment

        • hieunguyen11
          Super Member
          • May 2011
          • 2230

          #5
          Đây là một bài thơ mà hơn bốn mươi năm về trước đã làm nhiều o với mái tóc thề ở trường Đồng Khánh ngẩn ngơ và tò mò muốn biết tác giả là ai?



          Đồng Khánh Năm Xưa

          Răng mà cứ theo tui hoài rứa
          Cái ông ni mới dị chưa tề
          Sáng, trưa, chiều ba buổi đi về
          Đưa với đón làm chi không biết

          Ôi đôi mắt chi mà tha thiết
          Đừng có nhìn làm loạn bước tôi đi
          Lá thư tình ông gởi làm chi
          Ba mạ biết rầy la tui chết

          Ông tán tỉnh làm chi không biết
          Tui như ma như quỷ dưới âm ty
          Nói hoài lời hoa mỹ làm chi
          tui còn nhỏ chuyện tình răng biết được

          Tội tui lắm cách cho vài bước
          Đừng đi gần hai đứa bước song đôi
          Xa xa cho, kẻo bạn tui cười
          Mai vô lớp cả trường dị nghị

          Theo chi rứa răng mà không biết dị
          Thôi được rồi đưa lá thư đây
          Mai tan trường đợi ở gốc cây
          Tui sẽ tới trả lời cho biết

          L T Nguyễn
          Last edited by hieunguyen11; 03-03-2013, 08:19 AM.

          Comment

          • hieunguyen11
            Super Member
            • May 2011
            • 2230

            #6
            Đồng Khánh năm xưa



            Qua Mấy Ngõ Hoa

            Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
            Về đi thôi O nớ ... chiều rồi
            Ngó làm chi mây trắng xa xôi
            Mắt buồn quá chao ơi là tội !

            Tay nhớ ai mà tay bối rối
            Áo thương ai lồng lộng đôi tà
            Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
            Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm

            Có chi mô mà chân luống cuống
            Cứ tà tà ta bước song đôi
            Đi một mình tim sẽ mồ côi
            Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp

            Để tóc rối cần chi phải kẹp
            Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
            Buộc hồn O vào những cánh chim
            Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu

            Cứ mím môi rứa là rất xấu
            O cười tươi duyên dáng vô cùng
            Cho anh nhìn những hạt răng xinh
            Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại

            Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy
            Háy nguýt đi giận dỗi càng vui
            Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
            Anh chợt thấy trần gian quá chật

            Không ngó anh răng nhìn xuống đất
            Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
            Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
            Anh hỏi mãi răng o không nói?

            Mường Mán
            Last edited by hieunguyen11; 03-03-2013, 08:15 AM.

            Comment

            • hieunguyen11
              Super Member
              • May 2011
              • 2230

              #7
              RĂNG O THƯƠNG HUẾ?

              “Tui không được sinh ra ở Huế
              cũng chưa lần đến Huế!
              Nhưng thương Huế lắm, Huế ơi!”
              DƯ THỊ DIỄM BUỒN

              Có một hôm tôi về thăm lại Huế
              Chợ Đông Ba lành lạnh khói sương mù
              Con đường xưa ngập xác lá chiều thu
              Cầu Bạch Hổ nhạt nhòa màn mưa bụi

              Muốn ôm riệt vào lòng khu Thành Nội
              Vùng tôn nghiêm thấm đậm nét đài trang
              Hồ Thịnh Tâm gương trải dưới trăng vàng
              Hàng dương liễu mơ màng thôn Vỹ Dạ

              Trên đồi cao nhìn Cố Đô êm ả
              Sứ nhà ai theo gió thoảng hương thơm
              Tóc ngang vai ấn dấu tuổi trăng tròn
              Thời cắp sách, thuở xuân hồng tuổi ngọc

              Thấp thoáng xa, bóng nam sinh Quốc Học
              Ôi thẹn thùng, má ửng nón nghiêng nghiêng
              Dáng thanh thanh tà áo trắng dịu hiền
              Như cánh bướm rợp sân trường Đồng Khánh

              Xuôi Bến Ngự, giữa đêm sao lấp lánh
              Mây bâng khuâng chừ bay mãi về đâu?
              Răng làm mưa cho ủ dột A Sau?
              Mưa phủ trắng những mồ chôn tập thể

              Mưa Phú Lộc, mưa sa từ nguồn lệ
              Khóc thương đời, khóc Huế Tết Mậu Thân
              Họ có đâu vi phạm Tử Cấm Thành
              Sao thi thể dập vùi không nguyên vẹn?

              Mỏi mắt tìm người xưa ơi, lỗi hẹn!
              Những địa danh nào mình đã viếng thăm?
              Núi Ngự Bình cách trở Cửu Long Giang
              Người ra đi, để sầu thương chất ngất

              Huế trong tôi với tâm tình chân thật
              Dù bây chừ đàng ấy đã xa rồi
              Vẫn một lòng tưởng nhớ Huế xa xôi
              Thương Huế lắm, người yêu tôi là Huế

              DƯ THỊ DIỄM BUỒN
              Last edited by hieunguyen11; 03-05-2013, 05:47 AM.

              Comment

              • hieunguyen11
                Super Member
                • May 2011
                • 2230

                #8
                LE SEMEUR

                C'est au moment crépusculaire
                J'admire, assis sous un portail
                Ce reste de jour dont s'éclaire
                La dernière heure de travail.

                Dans les terres, de nuit baignées
                Je contemple, ému les haillons
                D'un vieillard qui jette à poignées
                La moisson future aux sillons.

                Sa haute silhouette noire
                Domine les profonds labours
                On sent à quel point il doit croire
                A la fuite utile des jours.

                Il marche dans la plaine immense
                Va, vient, lance la graine au loin,
                Rouvre sa main et recommence
                Et je médite, obscur témoin ;

                Pendant que, déployant ces voiles
                L'ombre, ou se mêle une rumeur,
                Semble élargir jusqu'aux étoiles,
                Le geste auguste du semeur

                VICTOR HUGO


                NGƯỜI GIEO MẠ

                Chiều chợt đến ánh tà dương dần tắt
                Cổng vào làng , vàng vọt nắng hoàng hôn
                Người nông phu còn bao nhiêu bận rộn
                Ngày hết rồi công việc vẫn chưa xong

                Đêm xuống thấp ; màng đen dần bao phủ
                Bên luống cày đất vỡ trắng như bông
                Tay cụ già vung ra từng hạt giống
                Mong mùa sau lúa chín nở đầy đồng

                Dáng người cao khẳng khiu và sạm nắng
                Lòng thương yêu mảnh đất đã cày sâu
                Niềm tin tưởng thấm dần vào mạch máu
                Vào công lao khó nhọc đã bao ngày

                Bàn tay ông rải đều từng hạt giống
                Rất nhịp nhàng như tiếng hát ầu ơ
                Rồi nắm lại , vung ra , rồi nắm lại
                Tới và lui trên thửa ruộng xa mờ

                Hoàng hôn đến , màng đêm buông đôi cánh
                Trong hoang vu nghe có tiếng thì thào
                Rồi vương đến muôn vì sao lấp lánh
                Cánh tay người gieo mạ vói trời cao .

                Tôn Thất Phú Sĩ - phỏng dịch
                Bài thơ phỏng dịch số 71/100

                Comment

                • hieunguyen11
                  Super Member
                  • May 2011
                  • 2230

                  #9

                  TÌNH CHIẾN HỮU
                  DTDB

                  Tôi quen anh trong quân trường Thủ Đức
                  Hai đứa cận kề, giường dưới giường trên
                  Anh chôn nhau cắt rúng ở Hưng Yên
                  Phải bỏ xứ từ Bắc Nam chia cắt

                  Lúc di cư cha anh bị giặc bắt
                  Chẳng tin về, sống chết biết ra sao?
                  Nhắc chuyện xưa mẹ nức nở nghẹn ngào
                  Buổi tái hợp, vẫn còn xa vời vợi

                  Ra đơn vị, anh về miền Đồng Hới
                  Tôi toán quân Biệt Kích sống tung hoành
                  Khi Đồng Xoài, lúc Chương Thiện, Khe Sanh
                  Sáng Giồng Trôm, chiều Bà Bèo, Long Định

                  Tình chiến hữu làm đẹp tâm hồn lính
                  Vui bất ngờ có lần gặp lại anh
                  Khi quân về quét giặc ở Phước Thành
                  Vùng xôi đậu, chiến khu Đ của địch

                  Đêm tao ngộ, hàn huyên chưa thỏa thích
                  Pháo giặc bừa, bao đồng đội thương vong
                  Anh cõng tôi vượt mìn, bẫy, hầm chông
                  Ra quốc lộ, chờ trực thăng vận chuyển

                  Ngày tháng dài dưỡng thương quân y viện
                  Tôi gẫm đời như tơ nắng mong manh
                  Mạng sống lung lay trên nước chiến tranh
                  Lòng ái quốc mới thật là vĩnh cữu…

                  Dạ trung kiên tự bao đời hiện hữu
                  Tạo cho người tiết tháo đẹp vô biên
                  Yêu nước, thương nòi, đọc sách thánh hiền
                  Ơn người trước sáng ngời lòng dũng cảm

                  Rời bệnh viện, tôi ra miền Thạch Hãn
                  Bước chinh nhân đường bôn tập cheo leo
                  Khi dừng chân cắm trại dưới chân đèo
                  Khi giải nắng vượt qua vùng cát trắng

                  Anh ngã gục giữa một chiều tắt nắng!
                  Khi lọt vòng Tam Giác Sắt miền Đông
                  Vợ của anh không tìm được xác chồng
                  Vẫn tưởng niệm quấn vành khăn tang trắng

                  Hai năm sau, trong tình cờ cay đắng
                  Tôi gặp anh không trọn vẹn hình hài
                  Máu thịt khô còn bám tấm thẻ bài
                  Tên họ với số quân còn rõ nét!

                  Anh nằm đó, trải mưa dầm gió rét!
                  Thịt rả tan ngấm đất, bón cây lành
                  Cho hoa tươi, cho chồi lá thêm xanh
                  Xin cầu nguyện anh về miền vĩnh độ

                  Ở nơi đó không hận thù, thống khổ
                  Có mùa xuân vĩnh viễn đẹp huy hoàng
                  Có tình thương và hạnh phúc miên man
                  Hoa nhân ái trong lòng người nở rộ...

                  Khắc bia cây, đá chất thành nấm mộ
                  Nén hương lòng âm ỉ thắp tim tôi
                  Nhớ mắt anh ngày mãn khóa sáng ngời
                  Thao trường vọng lời: “Trừ gian diệt bạo!”

                  Anh nằm đó hay bên giòng Nhật Tảo
                  Dưới Trường Sơn hay nhánh cuối Cửu Long
                  Ải Địa Đầu, vùng Cực Bắc Phước Long
                  Đâu đâu cũng vẫn trong lòng đất Việt

                  Tôi giở nón, nổ súng chào giã biệt
                  Bước quân hành mong ta được bên nhau
                  Đường đấu tranh gian khổ, tôi tự hào
                  Có hồn phách anh linh người chiến hữu

                  DƯ THỊ DIỄM BUỒN

                  Comment

                  • hieunguyen11
                    Super Member
                    • May 2011
                    • 2230

                    #10
                    Bùi Giáng
                    Gĩa từ Dalat

                    Nói nữa sao em, với lời lỡ dở
                    Đường lây lất chiều bay sương lổ đổ
                    Đứng bên trời em ở lại hôm qua
                    Ngàn thông ơi ở đó đón bóng tà
                    Và giữ lại chuyện đời ta đi mất
                    Bước khúc khuỷu truông ngàn khe khóc lóc
                    Dặm mơ màng tăm tắp mấy mù khơi
                    Lùi bay đi để ở lại bên người
                    Tơ vấn vít gió mùa mời mọc én
                    Tay lẩy bẩy níu gì xuân bay biến
                    Ô thiều quang! Làn nước cũ trôi mau
                    Em đi lên với bắt mấy hương màu
                    Miền đất Thượng có mấy bờ hoa mọc
                    Xa biệt lắm mưa nguồn trên mái tóc
                    Đà mấy lần thổi lạc lệ lưa thưa
                    Buổi sớm hôm buồn tinh tú ai ngừa
                    Bàn chân bước vơi tay buông kể lể
                    Trời với đất để lòng em lạnh thế
                    Hoa hương ơi còn diễm lệ bao giờ
                    Những ân tình đầu liễu rũ lơ thơ
                    Còn hay mất trong trăng mờ khuya khoắt
                    Người xuống núi mang về đâu có chắc
                    Những dịp về còn nữa ở mai sau?
                    Dặm hồng vàng ai đứng lại nhìn nhau.

                    (BG, 1958)

                    Comment

                    • hieunguyen11
                      Super Member
                      • May 2011
                      • 2230

                      #11
                      BẢN TRƯỜNG CA THỨ BẢY

                      BẢN TRƯỜNG CA THỨ BẢY
                      (Gởi người anh em bên kia giới tuyến)

                      Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy
                      Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương
                      Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy
                      Chút lòng người vong quốc gởi quê hương !

                      Một quê hương bên kia bờ đại hải
                      Nửa địa cầu vời vợi cánh chim bay
                      Quê tôi đấy, dân đau thương quằn quại
                      Tôi xa quê, lòng nhớ qúa, đêm ngày!

                      Xưa, đẹp lắm, từng bờ sông, ngọn núi
                      Giặc tràn về tất cả trắng màu tang
                      Hăm mấy năm tôi chờ cơn gió nổi
                      Tôi đợi Kinh Kha phất ngọn cờ vàng!

                      Anh hỏi chúng tôi sao yêu đất nước
                      Lại âm thầm rời bỏ để ra đi
                      Và chị hỏi vì sao yêu tổ quốc
                      Cần bàn tay xây dựng lại không về ???

                      Tôi thẳng thắn trả lời anh và chị
                      Giận cũng đành. Tôi nói thật lòng tôi
                      Nếu còn đó, một độc tài đảng trị
                      Tôi có về, về tranh đấu mà thôi !

                      Quê hương đấy nhưng tôi không ở được
                      Cũng không về đóng góp bởi vì saỏ
                      Bởi Bác Đảng qúa tham tàn, bạo ngược
                      Hút máu dân đen, xiết họng đồng bào !

                      Hai chúng ta ở hai bờ giới tuyến
                      Hai con đường, lý tưởng nghịch chiều nhau
                      Tôi yêu tự do, công bình, chính thiện
                      Chế độ do dân lựa chọn, dân bầu

                      Đường anh chị rắc gieo mầm oan nghiệt
                      Nào giáo điều, nào lừa mị, gian tham
                      Nào khủng bố, nào tù lao, tiêu diệt
                      Nên căm hờn đầy dẫy Bắc Trung Nam !

                      Tôi nói thế nếu anh không vui lắm
                      Thì xin nhìn đất nước một lần xem
                      Có phải dân lành đói ăn, rách mặc
                      Chẳng tự do, không một chút nhân quyền ?

                      Dòng Bến Hải, Đảng chia đôi vĩ tuyến
                      Rồi Đảng xua quân xâm lược miền Nam
                      Có phải Đảng ném thương binh xuống biển
                      Đoạn tôn danh người …”mất tích”…vinh quang ?

                      Có phải Đảng đã trả thù ác độc
                      Dân miền Nam sau khi cướp miền Nam
                      Nhãn “Cải tạo”, mác “khoan hồng, học tập”
                      Thực chất giết người quỷ quyệt, dã man ?

                      Có phải Đảng chặt cây rừng, trộm gỗ
                      Để lụt hàng năm nước nổi, dân chìm ?
                      Cứu trợ gởi về, tiền kia Đảng giữ
                      Hiện vật nhập khọ Dân đói, đứng nhìn ?

                      Có phải đất dân Đảng thu, Đảng lấy
                      Dân biểu tình đòi, Đảng trả lại chưa ?
                      Có phải khắp nơi lòng dân chán ngấy
                      Những oán hờn cao chất ngất đơn thưa ?

                      Có phải Đảng bán dân làm nô lệ
                      Hết hạn rồi chẳng nhận họ về không?
                      Nước người trả. Đảng làm ngơ, mặc kệ
                      Chỉ dân đen là thân phận khốn cùng!

                      Có phải trẻ thơ bao em thất học
                      Đêm vỉa hè, ngày bới rác tìm cơm
                      Trường lớp thiếu nhưng hotel vẫn mọc
                      Dân không nhà nhưng Đảng lắm sân golf ?

                      Có phải Đảng bôi đen dòng lịch sử
                      Dạy trẻ thơ thù hận, dối gian không?
                      Trăm năm trồng người, người thành công cụ
                      Luồn cúi Nga Tàu, khinh rẻ tổ tông

                      Có phải thiếu niên đốt đời xuân trẻ
                      Để tương lai không là thoáng phân vân ?
                      Em gái mười hai môi tô, mắt vẽ
                      Ai thắp đèn hồng mời mọc thiêu thân ?

                      Có phải Đảng, đỉnh cao ngồi chễm chệ
                      Trên ngai vàng, lòng chẳng xót thương dân
                      Kiểu bạo chúa, reo cười trên máu lệ
                      Trên bạc vàng, trên quyền lực, phi nhân ?

                      Đảng và dân rõ ràng hai giai cấp
                      Đảng sang giàu, dân nghèo đói,đau thương
                      Đảng thống trị và người dân bị trị
                      Đảng tàn hung, dân khốn cực trăm đường !

                      Lệ đã thấm. Mầm xanh từ lòng đất
                      Đã nẩy chồi, đang lớn giữa quê hương
                      Dân Việt Nam với tinh thần bất khuất
                      Sẽ vùng lên mà rửa mối căm hờn

                      Anh thừa biết những lời tôi nói: ĐÚNG
                      Nên lo buồn mà chẳng dám nghe thôi
                      Đừng sợ nữa ! Hãy nhìn vào sự thật
                      Để thương thân và thương đến giống nòi

                      Thế giới ngoài kia từng ngày biến chuyển
                      Những Bắc Hàn, Đông Đức, những Nam Tư
                      Khối Cộng Sản đang đi vào cõi chết
                      Vì lòng người bừng tỉnh giấc hoang mơ…

                      Thì hỡi chị, hỡi anh và hỡi bạn
                      Cùng chúng tôi, ta bước lại từ đầu
                      Hãy thành thật cho tình không đơn bạc
                      Muốn vườn tươi, phải diệt những loài sâu!

                      Muốn đất nước kịp người trong hội mới
                      Muốn ta không mai một chính đời ta
                      Muốn dân tộc tương lai không mù tối
                      Muốn ấm no hạnh phúc tới muôn nhà

                      Thì ta phải đập tan đời áp bức
                      Phá gông xiềng đòi dân chủ, tự do
                      Một thể chế chính quyền dân tạo dựng
                      Phải không anh? dân Việt vẫn mong chờ ???

                      Tôi đang nói với anh lời chí thiết
                      Bằng con tim, bằng chân thật, tình người
                      Anh chẳng muốn nghe như tôi vẫn biết
                      Trong lòng anh, nguồn thác đã ngầm khơi…

                      Dòng thác đó lớn dần, lan rộng mãi
                      Trong trái tim người tiến bộ các anh
                      Thành những dòng sông hướng về đại hải
                      Cùng với muôn lòng, đốt lửa đấu tranh!

                      Ngày anh về, quê hương vui biết mấy
                      Cả ba miền vàng rực bóng cờ xưa
                      Anh đọc lại bản trường ca thứ bảy
                      Nhìn anh, tôi cười. Mắt biếc. Xinh chưa ???

                      Ngô Minh Hằng

                      Comment

                      Working...