SÀIGÒN xưa

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #1

    SÀIGÒN xưa

    Sàigòn
    năm năm mươi tư
    cái thằng chín tuổi tròn vo mắt nhìn
    trời mùa xuân nắng thủy tinh
    bầu cua cá cọp tưng bừng vui chơi

    Sàigòn đồng bạc xé đôi
    thấy ngay cái tính chịu chơi sàigòn
    cóc dầm soài tượng thơm dòn
    gợi thèm quả sấu khoanh tròn khéo tay

    Sàigòn ngọt lịm tiếng cười
    bờ sông sở thú đã đời thiếu niên
    sài gòn mát rượi cà rem
    vẫn bâng khuâng nhớ cốc kem bờ hồ

    Sài gòn trường lớp học nhờ
    chao ôi cái nắng buổi trưa nung người
    trong cơn buồn ngủ rã rời
    liếc sang thấy mắt ai cười long lanh

    Sàigòn cái gì cũng nhanh
    mê man với những trận banh nhớ đời
    xi nê thường trực vào ngồi
    về thưa trường học tối trời mới tan

    Sàigòn của tuổi thanh niên
    những nàng con gái như tiên giáng trần
    con đường lá trải dưới chân
    tay trong tay bước giung giăng sàigòn

    Sàigòn mưa nắng nồng nàn
    cỏ cây sỏi đá cũng thơm mùi tình
    cái giàn hoa giấy xinh xinh
    trồng ngay trước ngõ nhà em nhớ hoài

    Sàigòn ngày rộng tháng dài
    cà phê buổi sáng lai rai buổi chiều
    đôi khi lòng cũng đăm chiêu
    tương lai với biết bao điều âu lo

    Sàigòn nhã nhạc mơ hồ
    tưởng như chiến cuộc rất xa sàigòn
    bạn bè lần lượt lên đường
    nghe tin đứa mất đứa còn tiếc thương

    Sàigòn ngột ngạt giới nghiêm
    phóng xe Solex như điên ngoài đường
    cái mùi hoa dạ lý hương
    len vào giấc ngủ chập chờn mộng mơ

    Sàigòn buông súng cuốn cờ
    bừng con mắt dậy xác xơ sàigòn
    cái tên gọi cũng không còn
    người đi kẻ ở ngậm hờn như nhau

    Bao nhiêu nước chảy chân cầu
    ngoái trông đã thấy mái đầu muối sương
    mơ hồ tiếng dế canh trường
    nỉ non lòng kẻ tha hương nhớ nhà

    Về. Ngồi bên cạnh mẹ già
    thấy leo lét ngọn đèn xa cạn dầu
    về, cầm tay chị xanh xao
    hai mươi năm lẻ dãi dầu nắng mưa

    Về. Ra đầu ngõ đứng chờ
    kẻ qua người lại hững hờ thế thôi
    về, đi quanh quẩn dạo chơi
    phố phường nhớn nhác đua đòi phấn hương

    Về.Thơ thẩn mấy con đường
    xa xăm một thuở tan trường đợi em
    về , như kẻ lạ láo liên
    hoài công khắc dấu mạn thuyền xót xa
    về, ngồi trong bữa cơm nhà
    tôi chan nỗi tủi tôi và nỗi thương

    Sàigòn
    thắp một tuần nhang
    bao nhiêu mộ chí hàng hàng trong tôi
    người xưa cảnh cũ đâu rồi
    trong huyên náo thấy cuộc đời vắng tanh .

    Cung vĩnh Viễn.
Working...