Bài Thơ Trên Đường Vượt Biển

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • hieunguyen11
    Super Member
    • May 2011
    • 2230

    #1

    Bài Thơ Trên Đường Vượt Biển



    BÀI THƠ TRÊN ĐƯỜNG VƯỢT BIỂN


    Rằng: "một buổi trên đường vượt biển
    chuyến ghe em bị đánh cướp hai lần
    chúng ăn hiếp mẹ
    ba giận

    xông vào đánh trả
    chúng lồng lên
    vung mã tấu
    chém thẳng tay !
    ba quị ngã
    máu chảy đầy ra đó !
    mẹ khóc gào
    còn em sợ
    nín lặng ... mắt mở to !!

    Chúng phá nát chiếc ghe bé nhỏ
    rồi bỏ đi sau khi đắc thắng cười
    Mẹ khóc, ôm xác ba nóng hổi
    Em rẩy run, nức nở, kinh hoàng
    Em nhìn ba nằm đó, ngỡ ngàng
    sao ba lại bỏ em với mẹ

    Rồi bão tố lớn ơi là lớn
    Sóng thật cao
    Gió mạnh biết là bao
    Sóng xua ngang
    Ghe vỡ tan tành
    Người ta khóc và em cũng khóc
    Mẹ ôm lấy một thùng nhựa rỗng
    em ôm ghì trên vai mẹ lạnh run
    trôi lênh đênh trên sóng biển chập chùng
    Em sợ
    Mẹ nói : con yêu đừng khóc !
    Có mẹ đây, mẹ thương con lắm
    Mẹ con mình sẽ sống mà con
    Ráng lên con, bão tố chẳng còn
    bám vai mẹ đừng buông ra nhé !!


    Một ngày sau, mẹ em mệt lả
    máu của người ướt cả áo em
    chiếc thùng con không đủ sức rồi
    nó chìm xuống dần dần, sợ quá
    Mẹ thì thào bên em thật khẽ
    Mẹ buông tay, con bám chặt thùng đây
    Mẹ với ba có lỗi ở kiếp này
    không nuôi nấng cho con khôn lớn
    Con phải sống, phải ngoan con nhé
    Mẹ mệt rồi, mẹ đi tìm ba
    Chưa dứt câu tay mẹ đã buông ra
    Em khóc nấc: Mẹ ơi trở lại !
    đừng bỏ con, con sợ quá mẹ ơi
    Mẹ cứ trôi,
    Mẹ chẳng trả lời
    Em nhìn mẹ mà òa lên khóc

    Một chiếc ghe đánh cá
    Vớt được xác mẹ em
    Khi trời sắp về đêm
    Em được ghe đó vớt
    Em ngồi bên cạnh mẹ
    Mắt mẹ nhắm chặt rồi
    Em sờ lấy đôi môi
    Đôi môi không cười nữa
    Họ đem mẹ đi đốt
    Khói bay ngùn ngụt trời
    Họ bảo " Mẹ lìa đời,
    về cõi thần tiên ở "

    Từ đó,
    những khi em trở mình cảm sốt
    nhớ làm sao bóng dáng mẹ hiền
    Mơ mẹ em là một cô tiên
    vuốt mái tóc, ru em ngoan ngủ

    Từ đó,
    em không còn cả ba và mẹ
    nhìn bạn bè mà thèm lắm thầy ơi !
    có nhiều đêm em hỏi ông trời
    Mẹ trên đó có nhớ em không hở ??
    Thầy cho em tạm dừng, dang dở
    Nhớ mẹ rồi, em đang khóc thầy ơi !
    từ hôm nay và suốt cuộc đời
    em sẽ chẳng còn ba mẹ nữa ..... !


    Bảo Tuấn
    CALI
Working...