Cỏ hồng lún phún mọc quanh lối vào ...

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Firebird24
    Người Thân
    • Oct 2010
    • 143

    #1

    Cỏ hồng lún phún mọc quanh lối vào ...




    Ngày xưa giếng vẫn còn sâu
    Nước trong thấp thoáng cả bầu Trời xanh
    Bướm hoa ấp ủ trên cành
    Cỏ hồng lún phún mọc quanh lối vào

    Bây giờ lối cũ xanh xao
    Giếng xưa đã cạn phải đào sâu hơn
    Hoa buồn khép cánh giận hờn
    Um tùm cỏ mọc cao hơn bờ rào

    Quần hồng trong gió lao xao
    Xén ngay một mảnh lụa đào tặng anh
    Về may áo gối để dành
    Xa nhau vạn dậm nhỡ anh nhớ mùi

    Em về may vá lui cui
    Nhỡ chồng em ngửi mất mùi..chết em
    May là mắt ổng kèm nhèm
    Đũng quần em vá chồng em nào ngờ

    Xa anh, em bỗng bơ vơ
    Ống xưa rỗng tuếch cá giờ biệt tăm
    Đêm Xuân lẻ bóng âm thầm
    Bồng Đào Qúy Tửu ai hâm thay chàng ?

    Tình ta như chuyến đò ngang
    Bờ Nam, bến Bắc, đôi đàng cách xa
    Nhớ con chim quý ngọc ngà
    Một đời chui rúc vào ra kiếm mồi

    Sói đầu ...thích rẽ đầu ngôi
    Như giai mới nhớn đứng ngồi chẳng yên
    Vụng tu nên tránh cửa Thiền
    Cả đời vẫn tiếc tí duyên lỡ làng...

    Firebird24




    Nói đến KiWiTeTua người ta nghĩ ngay đến người Thi Sĩ tài hoa đã sáng lập ra một trường phái thơ mới..."Thơ Té Giếng". Những bài thơ của ông thường "thoang thoảng ở đâu đó" những hình ảnh tang thương, chết chóc, nặng mùi làm người đọc phải rơi lệ dầm dề...để rồi cuối cùng với những độc giả cao niên, bị bệnh tim mạch, cao mỡ có thể bị "Nín thở một hồi, nằm thẳng ro.............. về miền Cực Lạc"

    Xin trích đoạn một vài câu thơ của KiWiTe Tủa trong tuyển tập thơ mới của ông "Một lần té giếng"


    Mùi hôi thoang thoảng ở đâu đó
    Ngở rằng chuột chết trên đầu gió
    Ai ngờ Phai Bợt ngồi bên đấy
    (Em) Nín thở một hồi, nằm thẳng ro.............. về miền Cực Lạc

    Dzọt mất tiêu luôn ...


    Last edited by Firebird24; 09-29-2013, 09:07 PM.
Working...